[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 136,117
- 0
- 0
🪔 Ánh Sáng Sau Đêm Mưa Mười Năm 🪔 Hoàn🪔
🪔 Chương 89 🪔
🪔 Chương 89 🪔
...Tống Thời Tự nghe mà uất nghẹn, tức đến mức suýt thì trợn trắng cả mắt.
Cậu xoa xoa cổ tay đang nóng rát, thầm lẩm bẩm trong bụng rằng anh đánh máy mà mình cảm thấy đau luôn tay mình.
Cử chỉ nhỏ xíu này cũng không qua được mắt ông anh trai.
Ánh mắt Tống Yến Tri dừng lại trên bàn tay đang xoa vết sẹo cũ trên cổ tay của cậu, con ngươi anh thẫm lại, giọng nói không để lộ quá nhiều cảm xúc:
"Sao thế này?
Viết lách kiểu gì vậy?"
Tống Thời Tự ngó xuống, lí nhí:
"Em...
đi sửa lại ngay."
"Sửa là một chuyện."
Tống Yến Tri ngắt lời cậu, giọng điệu nghiêm khắc:
"Bây giờ anh đang hỏi là tại sao?
Đây không phải là trình độ vốn có của em."
Trong mắt Tống Thời Tự thoáng vẻ khó xử, giọng cậu càng nhỏ đi:
"Do... do viết vội quá..."
"Viết cho có để nộp cho anh à?"
Giọng Tống Yến Tri đột nhiên đanh lại.
"Bản phán quyết mà có thể làm qua loa cho xong chuyện như vậy sao?
Tống Thời Tự, em phải hiểu cho rõ, em đang viết phán quyết hình sự, chứ không phải anh đang thu bài tập về nhà của em!"
Tống Yến Tri ngồi thẳng, gương mặt không biểu cảm, nhưng ánh mắt lại trầm tĩnh mà đầy uy nghiêm:
"Đúng, bây giờ anh còn có thể kiểm duyệt giúp em.
Nhưng anh không thể nào theo sau em để sửa từng câu từng chữ suốt được.
Sau này em phải tự mình độc lập phụ trách vụ án, người ký tên vào mục thẩm phán trên bản phán quyết là tên của chính em!
Một thứ như thế này, em có dám ký không?"
Bị anh chửi tới mức không ngẩng đầu lên nổi, Tống Thời Tự xấu hổ lắc đầu.
Tống Yến Tri nói tiếp:
"Công việc bắt buộc phải hoàn thành đúng hạn và đảm bảo chất lượng.
Anh có thể kiểm duyệt giúp em, nhưng tuyệt đối không thể dung thứ cho thái độ làm việc hời hợt đến mức này."
Tống Yến Tri nhìn chăm chú vào màn hình, đánh dấu tất cả những chỗ cần sửa rồi gửi sang máy tính của Tống Thời Tự.
Xong xuôi, anh mới ngước mắt lên, nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn đứng im nghe mắng của cậu nhóc.
"Những bản phán quyết em viết, đáng lẽ phải ngày một ít lỗi hơn, thậm chí là không cần anh phải động tay vào nữa.
Vẫn là câu nói đó, đợi đến khi em chính thức được bổ nhiệm, độc lập phụ trách vụ án, sẽ không có ai sửa giúp em như thế này đâu, thậm chí đến lúc đó, em còn phải chịu trách nhiệm cho cả những văn bản mà trợ lý của em soạn thảo.
Cho nên, một bản phán quyết bị anh chỉ ra nhiều vấn đề như vậy, anh cho rằng với năng lực và giai đoạn hiện tại của em, tình huống này tuyệt đối không được phép xảy ra."
Tống Thời Tự vẫn cúi đầu, giải thích một cách căng thẳng:
"Em biết rồi.
Vì viết phán quyết cần phải thông suốt mọi thứ trước thì mới viết được, nên em bị chậm mất thời gian, cuối cùng đành phải làm cho vội..."
Tống Yến Tri không đôi co thêm về lời giải thích của em trai.
Có quan điểm khác biệt là một chuyện, nhưng không thể lấy đó làm cớ để trì hoãn và chống đối.
Ánh mắt anh dừng lại trên đôi tay đang đan vào nhau một cách căng thẳng của cậu nhóc, giọng bình thản:
"Bản phán quyết trễ đúng bảy ngày mới nộp.
Một ngày mười lăm roi, không nhiều chứ?"
Tống Thời Tự ngẩng phắt đầu lên, trong mắt ngập tràn vẻ kinh ngạc và sợ hãi.
Vậy chẳng phải là một trăm linh năm roi sao?
Chỉ nghĩ đến con số đó thôi cũng đủ khiến người ta khiếp sợ.
Tống Yến Tri như thể không nhìn thấy vẻ run rẩy của em trai, ánh mắt lại quay về bản phán quyết trên màn hình, đầu ngón tay gõ nhẹ:
"Cộng thêm tội viết lách qua loa, đầy sai sót thế này, làm tròn số cho em luôn, tổng cộng một trăm năm mươi."
Hai chân Tống Thời Tự như muốn nhũn ra.
Theo bản năng, cậu khẽ lùi về sau một chút, trong ánh mắt là sự phản kháng không thể che giấu.
Tống Yến Tri thu hết phản ứng của cậu nhóc vào mắt, ánh nhìn sắc như đuốc, mang theo áp lực như ở trên tòa:
"Có phản đối gì không?"
Tống Thời Tự thầm oán trong lòng, phản đối thì có tác dụng sao?
Đây là đang tuyên án tại tòa đó à?
Nhưng cậu không dám hé răng nửa lời, chỉ có thể lắc đầu dưới cái nhìn đầy uy hiếp của anh trai.
Cậu đang tê cả da đầu tính toán xem làm sao để qua được trận đòn này, thì lại nghe thấy giọng nói bình thản của anh hai ném ra câu hỏi tiếp theo:
"Chịu phạt ở đâu?
Ở ngay đây à?"
Tống Thời Tự ngẩng đầu, vừa hoảng hốt vừa không cam tâm:
"Anh, không được đâu...
Lỡ có người vào thì phải làm sao?"
Chỉ cần nghĩ đến cảnh tượng có thể bị người khác bắt gặp mình bị đè ra dạy dỗ ngay trong văn phòng, cậu chỉ muốn chết đi cho xong.
Tống Yến Tri đến mày cũng không nhếch lên, hất cằm về phía cửa, mệnh lệnh ngắn gọn, rõ ràng:
"Ra khóa cửa lại!"
Tống Thời Tự lết đến cửa khóa trái rồi quay lại, vẫn cố giãy giụa, lẩm bẩm:
"Nhưng mà nhiều như vậy, lỡ có ai đến gõ cửa, đứng ngay ngoài đó, có khi cũng nghe thấy tiếng động mất..."
"Vậy em nói xem, phải làm sao đây?
Hả?"
Tống Thời Tự bị chặn họng đến cứng lời, co rúm người sang một bên, cúi gằm mặt một cách đáng thương, không dám hó hé thêm nữa.
Tống Yến Tri nhìn cái vẻ vừa đáng thương vừa cố sống cố chết tìm cớ của cậu nhóc, anh hít sâu một hơi, đưa ra nhượng bộ cuối cùng:
"Được rồi, sợ người khác nghe thấy.
Vậy thì tối về nhà tính sổ sau."
Anh vốn tưởng đây đã là tối hậu thư, cũng đã cân nhắc đến những điều Tống Thời Tự lo ngại.
Không ngờ Tống Thời Tự vừa nghe xong, chẳng những không thở phào nhẹ nhõm mà ngược lại còn cuống lên:
"Tối... tối không được!
Hôm nay là thứ sáu, Diệc Thư rất có thể sẽ về."
Câu nói này đã hoàn toàn châm ngòi cho cơn giận mà Tống Yến Tri đang đè nén.
Anh đứng bật dậy, chiếc ghế văn phòng trượt ra sau.
Vài bước chân, anh đã đứng trước mặt Tống Thời Tự, ánh mắt sắc lẹm:
"Tống Thời Tự, anh thấy em đúng là được đằng chân lân đằng đầu rồi phải không?"
"Ở đây , được voi đòi tiên, lảy nhảy không có hồi kết!"
Giọng nói không gay gắt nhưng lại nện thẳng vào tim Tống Thời Tự khiến cậu thắt lại.
Tống Yến Tri nhìn cái vẻ kì kèo của em trai, cơn giận trong lòng không hiểu sao lại xen lẫn chút bực mình và buồn cười.
Anh gật gù, giọng điệu nghe còn có vẻ hòa nhã:
"Ừ, cũng có lý."
Rồi như thể suy nghĩ nghiêm túc.
"Vậy dùng thước đi, tiếng sẽ nhỏ hơn."
Tống Thời Tự hít một hơi khí lạnh, mắt trợn tròn, cũng chẳng còn giữ ý tứ gì nữa, buột miệng:
"Thế thì chẳng phải đánh chết em à!"
Thứ đó vừa mảnh vừa dai, quất vào người thì đau đến tột cùng, lại còn với số lượng nhiều như vậy, cậu nghĩ thôi cũng không dám nghĩ.
Tống Yến Tri nhìn bộ dạng sợ đến mức ăn nói lung tung của cậu, suýt thì bị cái vẻ ngang ngược này chọc cho bật cười, nhưng sắc mặt vẫn nghiêm nghị.
Anh cau mày, đảo mắt một vòng quanh văn phòng, cuối cùng dừng lại ở sợi cáp sạc đang cắm trên ổ điện.
"Trong văn phòng anh cũng không có sẵn thứ đó."
Anh lại như thể đang nhượng bộ mà chỉ tay.
"Vậy dùng dây cáp sạc, được chưa?"
Tống Thời Tự thấy trước mắt tối sầm, thứ đó quất vào người cũng chẳng phải chuyện đùa!
Cậu mếu máo, còn chưa bị phạt đã thấy tủi thân:
"Thế thì hôm nay em còn đi làm nổi không..."
Cuối cùng Tống Yến Tri cũng bị màn cò kè mặc cả liên tiếp này của cậu làm cho đau cả đầu.
Anh gập ngón tay, gõ mạnh xuống mặt bàn:
"Tống Thời Tự, đây là chuyện có thể trả giá được sao?
Sợ người khác nghe thấy, lại không chịu được đòn nặng, em muốn thế nào?"
...
"Về nhà không được, ở đây cũng không xong, thước không chịu, dây cáp sạc cũng không chịu!
Bản phán quyết trễ cả tuần mà viết ra thành cái dạng này sao không thấy em giỏi viện cớ như thế đi?"
Anh không cho cậu nhóc thêm cơ hội nào để biện minh, chỉ tay vào bàn làm việc, giọng đanh lại:
"Ngay bây giờ, ngay tại đây!
Cúi xuống!"
'Vút ....Chát.... chát....chát....'
'Vút ....Chát.... chát....chát....'
'Vút ....Chát.... chát....chát....'
'Vút ....Chát.... chát....chát....'
Vành mắt Tống Thời Tự đỏ hoe, ngấn đầy nước mắt sinh lý, trong ánh nhìn lộ rõ vẻ kinh hãi:
"Cái này... thật sự đau quá...
Em... em chịu không nổi..."
Tống Yến Tri đứng yên tại chỗ, nhìn bộ dạng phản kháng của em trai, gương mặt lạnh như băng.
Anh gật đầu, giọng trầm xuống.
"Có phải cần anh phải dạy lại quy củ cho em không?"
Tống Thời Tự dựa người vào bàn, nhìn gương mặt lạnh lùng của anh trai, một gương mặt không có lấy một tia khoan nhượng, cậu giải thích:
"Em không cố ý, cái này thật sự đau lắm..."
"Đau?"
Tống Yến Tri ngắt lời, giọng lạnh như băng:
"Dùng cái gì, là do em quyết à?
Khi nào kết thúc, là do em định sao?"
Anh tiến sát thêm một bước, áp lực ập tới
"Vừa rồi bao nhiêu roi?"
Bao nhiêu?
Cơn đau buốt óc khuấy đảo tâm trí Tống Thời Tự, đầu óc cậu ong ong hỗn loạn, làm sao còn nhớ nổi con số.
Cậu chỉ biết nơi bị phạt như có lửa đốt, thiêu rụi cả lý trí của mình.
Cậu lắc đầu một cách hoang mang và bất lực:
"Em... em không nhớ rõ."
"Không nhớ rõ?"
Tống Yến Tri lặp lại, giọng đều đều không cảm xúc:
"Tốt, vậy chúng ta tính lại từ đầu."
Tính lại từ đầu?
Bốn chữ đó như một nhát búa tạ nện thẳng vào dây thần kinh vốn đã mỏng manh của Tống Thời Tự.
Cậu ngẩng đầu, ánh mắt nhìn anh trai mang theo cả uất ức và tuyệt vọng.
Trận đòn này vốn đã khó qua, huống hồ bây giờ còn phải tính lại từ đầu?
Thật ra về chuyện này Tống Yến Tri trước nay chưa từng nghiêm khắc và cứng nhắc đến vậy.
Hôm nay nếu không phải Tống Thời Tự thái độ bất chính, liên tục kì kèo trả giá, anh đã không làm khó cậu như vầy.
Tống Thời Tự nhìn vào đôi mắt không chút dao động của anh hai, những lời xin tha đều nghẹn lại nơi cổ họng.
Nếu nói thêm nữa, e rằng sẽ chỉ càng chọc giận anh mình hơn.
'Vút ....Chát.... chát....chát....'
'Vút ....Chát.... chát....chát....'
'Vút ....Chát.... chát....chát....'
'Vút ....Chát.... chát....chát....'
'Vút ....Chát.... chát....chát....'
'Vút ....Chát.... chát....chát....
Đột nhiên, có mấy tiếng gõ cửa vang lên.
Tống Thời Tự giật mình cứng đờ, cả người theo phản xạ bật thẳng dậy rồi đột ngột xoay người lại, mặt mày tái mét vì sợ hãi.
Cùng lúc đó, trong thâm tâm cậu lại trỗi lên một cảm giác nhẹ nhõm đến kỳ lạ.
Cậu quýnh quáng đưa tay áo lên lau vội đi hơi nước còn đọng lại trên mi mắt, cố gắng để bản thân trông không quá thảm hại.
Tống Yến Tri liếc nhìn đứa em trai đang có phần luống cuống, còn bản thân anh thì vẫn giữ vẻ trầm tĩnh như thường.
Anh tiện tay ném sợi cáp sạc về lại bàn làm việc, rồi mới sải bước ra cửa mở khóa, kéo cửa ra.
Hứa Diệu đang đứng ngoài cửa.
Tống Yến Tri thấy là cậu ta, vẻ mặt lạnh lùng nghiêm nghị liền thu lại vài phần.
Anh xoay người trở về ghế làm việc của mình ngồi xuống, tựa như vừa rồi không hề có chuyện gì xảy ra.
Hứa Diệu theo vào trong, tiện tay đóng cửa lại.
Ánh mắt cậu ta tự nhiên rơi xuống người Tống Thời Tự đang đứng bên cạnh bàn làm việc.
Vành mắt đỏ hoe của Tống Thời Tự thực sự quá dễ thấy, dù cậu có cúi đầu che giấu cũng không tài nào giấu được.
Ánh mắt Hứa Diệu khựng lại một chút, rồi nhanh chóng dời đi một cách lịch sự, không hề hỏi thêm.
Cái nhìn đó của Hứa Diệu càng làm Tống Thời Tự thêm lúng túng bất an, chân tay không biết phải để vào đâu, cảm giác xấu hổ và ngượng ngùng đan xen vào nhau khiến cậu lại một lần nữa chỉ muốn tìm cái lỗ để chui xuống.
Tống Yến Tri lên tiếng, giọng nói vững vàng, trầm ổn.
"Văn kiện có rồi à?"
Tống Yến Tri nhìn về phía tập tài liệu trên tay Hứa Diệu.
Sự chú ý của Hứa Diệu được kéo trở lại.
Cậu ta gật đầu, đưa văn kiện qua:
"Dạ, có lẽ tháng sau sẽ phải đến trình diện."
Giọng điệu bình ổn, nhưng nếu nghe kỹ vẫn có thể nhận ra vài phần do dự và bất an.
Tống Yến Tri nhận lấy văn kiện nhưng không xem ngay, mà nhìn Hứa Diệu:
"Có điều gì băn khoăn à?"
Hứa Diệu cười khổ, trước mặt Tống Yến Tri cũng không giấu giếm nhiều, thẳng thắn nói:
"Quả là có chút không yên tâm.
Nghe nói lượng án ở tòa án cấp cơ sở rất lớn, loại hình lại phức tạp, còn phổ biến tình trạng thiếu nhân lực.
Em thì... tuy vẫn luôn theo các vụ án ở Tòa án Trung cấp, nhưng nếu thật sự phải xuống cơ sở để độc lập xét xử, không biết có đảm đương nổi không."
Nỗi lo của cậu rất thực tế, cũng là nỗi lo chung của rất nhiều trợ lý sắp được điều xuống cơ sở.
Nghe vậy, Tống Yến Tri lại khẽ cười, giọng an ủi:
"Thật ra nếu không phải vì cải cách chế độ bổ nhiệm thẩm phán vướng phải giới hạn về thâm niên và chỉ tiêu, tôi cho rằng một vài trợ lý ở tòa chúng ta, bao gồm luôn cậu, đã sớm hoàn toàn đủ năng lực để độc lập thụ lý án rồi."
Giọng anh chắc nịch.
"Hứa Diệu, cậu đã sớm có đủ năng lực làm thẩm phán rồi.
Xuống cơ sở là con đường bắt buộc phải đi, cũng là để rèn luyện."
Tống Thời Tự đứng bên cạnh vốn vẫn đang chìm trong xấu hổ và ngượng ngùng, nghe đến đây bỗng ngẩng phắt đầu lên, kinh ngạc nhìn về phía Hứa Diệu.
Cơn đau cũng tạm thời tan biến, giọng nói tràn đầy niềm vui chân thành:
"Anh Diệu, anh sắp được bổ nhiệm rồi hả?"
Phản ứng thẳng thắn này của cậu khiến Hứa Diệu có chút ngại ngùng, nhưng vẫn cười gật đầu:
"Ừ, có chỉ tiêu rồi."
Tống Thời Tự lập tức hỏi dồn, có phần không nỡ:
"Vậy nhất định phải đến tòa án cấp cơ sở sao ạ?
Phải đi bao lâu?"
Hứa Diệu có lẽ là người cậu quen lâu nhất và thân thiết nhất từ khi đến tòa làm việc, cậu thật sự không muốn anh rời đi.
Hứa Diệu định trả lời thì Tống Yến Tri đã cắt ngang.
Anh chuyển ánh mắt sang Tống Thời Tự, giọng bình thản như một lời báo trước:
"
Sau này em cũng sẽ như vậy."
Thấy em trai ngẩn người, anh ngừng một lát rồi nói thêm:
"Trợ lý ở tòa chúng ta muốn được bổ nhiệm, bắt buộc phải xuống cơ sở.
Đây là quy định."
Câu nói này làm dấy lên những gợn sóng ngổn ngang trong lòng Tống Thời Tự.
Cú sốc về việc Hứa Diệu phải xuống cơ sở còn chưa lắng xuống, lại thêm lời báo trước về con đường y hệt của chính mình sau này, khiến cậu đột nhiên cảm thấy hoang mang và bất an.
▪️▪️(Hết chương)▪️▪️
2026.1.7