[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 159,256
- 0
- 0
Dịu Dàng Có Chín Phần - Tức Tức Đích Miêu
Chương 60
Chương 60
Hơn hai giờ sáng, Giang Vấn dựa lưng ở đó, trong đáy mắt bốc lên một ngọn lửa ngầm.
Phùng Ninh không lên tiếng.
Thế là hai người bọn họ cứ ngồi im lặng một lúc.
Phùng Ninh đứng dậy, định đi lấy điện thoại đang cắm sạc ở đầu giường.
Chỗ này hơi hẹp, lúc đi ngang qua Giang Vấn, cánh tay bỗng bị kéo lại.
Phùng Ninh ngã ngồi lên đùi anh.
Giang Vấn ôm lấy kéo cô lại gần hơn một chút
Cô trượt xuống.
Anh dùng hai đầu gối tách chân cô ra, để cô quỳ trên thảm.
Hai người nhìn nhau, Phùng Ninh nâng mặt Giang Vấn, áp trán mình vào trán anh: "Anh định làm gì?"
Tư thế này, rất rõ ràng, có thể cảm nhận được một nơi nào đó.
Có điều, Phùng Ninh từ hồi mười mấy tuổi đã chẳng còn biết ngượng ngùng với mấy chuyện này nữa rồi, lúc này cô lại càng tỏ ra vô cùng bình thản: "Nếu anh thực sự khó chịu quá, em dùng tay giúp anh nhé?"
Giang Vấn nghiêng đầu, đôi môi lẳng lặng dán lên cổ cô.
Cọ xát một lúc rồi há miệng cắn một cái.
Cô đau đớn kêu lên một tiếng: "Mẹ nhà anh, thích cắn người thế hả, anh là chó chắc."
Nửa đêm về sáng, cô chẳng còn sức để nghịch với anh nữa.
Nằm dưới sàn đau lưng quá, cả hai lại lăn lên giường ngủ.
Phùng Ninh kiệt sức rã rời, mí mắt như bị bôi keo dính chặt vào nhau.
Ngủ được vài phút, lại bị người ta lật người lại, đè ra hôn.
Cứ thế lặp đi lặp lại nhiều lần...
...
...
Lúc tiếng chuông điện thoại vang lên, Phùng Ninh mơ mơ màng màng lật người, mò mẫm dưới gối, bắt máy, "alo" một tiếng.
Đầu dây bên kia chần chừ mãi không lên tiếng.
Phùng Ninh mang theo giọng điệu ngái ngủ lại "alo" thêm tiếng nữa: "Ai đấy."
Giọng nói hơi lắp bắp của Triệu Tần Lâm truyền đến: "Phùng... cô là Phùng Ninh?"
Mắt Phùng Ninh mở to ngay lập tức, cơn buồn ngủ tan biến quá nửa.
Cô bỏ điện thoại ra khỏi tai nhìn kỹ lại — Hóa ra cô nghe nhầm điện thoại của Giang Vấn.
Đầu dây bên kia, Triệu Tần Lâm hơi hoàn hồn sau cú sốc: "Cậu... cậu vừa mới ngủ dậy à?"
Phùng Ninh nhìn quanh, Giang Vấn không có trong phòng.
Trong phòng tắm vang lên tiếng nước chảy râm ran, cô nhổm dậy một chút, bình tĩnh trả lời: "Ừm, đúng thế."
"Giang Vấn có ở cạnh cậu không?"
"Đang đi tắm rồi."
Triệu Tần Lâm vất vả lắm mới "ừ ừ" đáp lại được hai tiếng: "Vậy...
được rồi, lát nữa cậu bảo cậu ấy gọi lại cho tôi nhé."
Cuộc điện thoại này khiến Phùng Ninh tỉnh hẳn.
Sau khi ngắt máy, cô cầm điện thoại của mình lên xem email và WeChat, chọn vài tin để trả lời.
Song Dao có gửi đến một tin nhắn vào lúc rạng sáng hôm nay:
Song Dao a Dao: [Đệch mợ, Tiểu Triệu vừa nói với tớ là cậu có bạn trai rồi, tối qua còn ở cạnh nhau đón Giao thừa...
Lẽ nào là cậu và Giang Vấn?]
Ninh: [Đúng vậy]
Trong vòng một phút, Song Dao gửi lại cho cô mười mấy cái dấu chấm than, hai mươi mấy cái dấu hỏi chấm, ba mươi mấy cái dấu ba chấm, kèm theo đó là một tràng dài những biểu tượng cảm xúc cầm búa đập người.
Điện thoại rung lên bần bật không ngừng nghỉ.
Phùng Ninh không thèm trả lời lại một tin nào, đợi cô nàng tự mình bình tĩnh lại.
Song Dao a Dao: [Cậu không lừa tớ đấy chứ?]
Ninh: [Lừa cậu làm gì?]
Song Dao a Dao: [Chẳng phải cậu bảo với tớ là không định ở bên Giang Vấn nữa sao?]
Song Dao a Dao: [Tớ nghi ngờ tớ bị mất trí nhớ rồi...?]
Ninh: [Tớ chỉ nói thế thôi 🙂]
Song Dao a Dao: [Hửm????
Nói thế thôi á??!!!!?!!!!!!!!!!!!!!!]
Ninh: [Haiz, tới đâu hay tới đó vậy, không muốn nghĩ nhiều nữa, biết đâu ngày mai đã chết rồi cũng nên.]
Song Dao a Dao: [Được, cậu trâu bò, Phùng Ninh, trâu bò, cậu là trâu bò nhất.]
Ninh: [............]
Giang Vấn bước đi không một tiếng động, đến tận sát mép giường rồi Phùng Ninh mới phát hiện anh đang tiến lại gần.
Cô vẫn gõ chữ, tranh thủ liếc anh một cái: "Tắm xong rồi à?"
Mái tóc ngắn của Giang Vấn vẫn còn ươn ướt, ngọn tóc rỏ nước tong tong, anh "ừm" một tiếng.
Phùng Ninh nhắn lại cho Song Dao thêm vài câu rồi ném điện thoại sang một bên.
Cô lật chăn bước xuống giường, xỏ chân vào dép lê đứng dậy: "Được rồi, em vào phòng tắm đánh răng trước đây."
Tóc cô rối bù, tối qua gội xong chưa sấy khô hẳn.
Nhìn mình trong gương, cô dùng ngón tay vuốt vuốt một chút, đuôi tóc hơi rối.
Tóc Phùng Ninh dài đến thắt lưng, cô rất sợ cảm giác đau khi da đầu bị kéo căng, nên bình thường đều dùng lược gỡ rối.
Hiện giờ chỉ có loại lược chải đầu bình thường, cũng đành tạm bợ một chút vậy.
Vừa quay mắt đi, đã chạm ngay ánh mắt Giang Vấn trong gương.
Anh tựa vào khung cửa, nhìn cô chằm chằm một lúc lâu: "Có cần anh giúp không?"
Động tác của Phùng Ninh khựng lại: "Giúp gì cơ?"
Giang Vấn khép hờ mắt, ra hiệu một cái.
Cô giờ mới hiểu ý: "Anh định chải đầu giúp em á?"
Giang Vấn "ừm" một tiếng.
Trong lòng Phùng Ninh buồn cười, nhưng ngoài mặt lại không để lộ ra.
Cô "Ừ" một tiếng, đưa chiếc lược từ xa cho anh: "Được thôi."
Khom lưng xuống, quay mặt về phía bồn rửa mặt đánh răng.
Miệng đầy bọt trắng xóa, Phùng Ninh thông qua gương nhìn Giang Vấn.
Anh đứng đằng sau cô, cúi đầu, một tay gom hết tóc trên vai và sau lưng cô giữ gọn trong tay.
Nhìn là biết không có kinh nghiệm, động tác có hơi vụng về, nhưng lại cực kỳ kiên nhẫn.
Cầm lấy cốc lên, súc súc miệng, kéo chiếc khăn lông bên cạnh qua lau sạch.
Phùng Ninh đứng thẳng người lên, "ái da" một tiếng.
Giang Vấn lập tức nhướng mắt lên: "Làm em đau à?"
"Không, em cố ý trêu anh đấy."
Nói thật lòng, Phùng Ninh hơi không đỡ nổi cái sự bám dính lề mề này của Giang Vấn: "Đừng chải nữa, em buộc lên là được rồi.
Chúng ta xuống trả phòng, sau đó đi ăn cơm.
Kẻo trễ chuyến bay buổi chiều mất."
Hai người đều không có khẩu vị gì mấy, ra loanh quanh tìm một quán mì ăn một chút.
Trên đường đến sân bay, Phùng Ninh nhắn Wechat với Sư Viễn Qua.
Hai người đều ngồi ở băng ghế sau, Giang Vấn sát ngay cạnh cô: "Em đang nhắn tin với ai đấy."
Phùng Ninh cúi đầu, cũng không nhìn anh, tùy miệng đáp một câu: "Đàn anh của em."
Giang Vấn "ừ" một tiếng, quay đầu sang hướng khác.
Bác tài xế đang mở nhạc, trong xe nhất thời không ai nói tiếng nào.
Phùng Ninh kiểm tra lại tài liệu khách hàng mà Sư Viễn Qua gửi tới, một lúc sau, nghiêng đầu nói với Giang Vấn: "À đúng rồi, Triệu Tần Lâm gọi cho anh đấy, lát nữa anh gọi lại cho cậu ấy một cuộc đi."
Anh không lên tiếng.
Cô gọi một tiếng: "Này."
Giang Vấn nhìn ra ngoài cửa sổ, vẫn không nhúc nhích.
Không nhìn thấy biểu cảm của Giang Vấn, cũng có thể cảm nhận được cái sự không vui của anh.
Phùng Ninh nhớ lại một chút, rốt cuộc thì anh lại dỗi cô vì cái gì nữa đây?
Cô ngẫm nghĩ một lát, đưa điện thoại của mình qua, mở màn hình khung chat cho anh xem: "Em với đàn anh đang bàn chút chuyện công việc thôi."
Mí mắt Giang Vấn hạ xuống, nhìn lướt qua điện thoại, cuối cùng cũng chịu mở miệng nói chuyện với cô: "Cậu ta gọi lúc nào."
Phùng Ninh đáp: "Sáng nay, lúc anh đang tắm."
Xuống đường cao tốc, rẽ ở phía trước là đến sân bay Nam Thành, hai người xuống xe.
Trước khi lên máy bay, Giang Vấn gọi lại cho Triệu Tần Lâm: "Chuyện gì?"
"Cậu ba giờ chiều tới nơi à?"
"Ừ."
Triệu Tần Lâm nhịn nửa ngày trời, chửi ầm lên: "Đệch, mẹ kiếp cậu theo đuổi được Phùng Ninh rồi à?"
"Tôi không theo đuổi."
Triệu Tần Lâm cao giọng: "Thế sáng nay Phùng Ninh nghe điện thoại của cậu, lẽ nào hai người tối qua không ở cùng nhau???"
Giang Vấn rất bình tĩnh: "Ở cùng nhau."
Triệu Tần Lâm càng kích động hơn: "Cậu có nhầm không đấy, cho nên cô ấy chỉ tính 'tình một đêm' với cậu, rồi không định chịu trách nhiệm với cậu luôn?
Cậu cũng thảm quá rồi đấy người anh em."
Giang Vấn mặt không đổi sắc nói: "Cô ấy tỏ tình với tôi rồi."
Triệu Tần Lâm: "..."
Sau khi sửng sốt, cậu ta hỏi: "Thế là có ý gì."
Giang Vấn: "Không hiểu tiếng người à?
Phùng Ninh tỏ tình với tôi, tôi miễn cưỡng đồng ý với cô ấy rồi."
Triệu Tần Lâm mắng: "Mẹ kiếp cậu lại lên cơn hoang tưởng rồi đấy à?"
Giang Vấn dập luôn điện thoại của cậu ta.
...
...
Nhiệt độ trên máy bay chỉnh rất kỳ cục, khiến Phùng Ninh cởi áo phao ra thì hơi lạnh, mà mặc áo phao vào thì lại thấy quá nóng.
Cô tìm tiếp viên hàng không xin hai chiếc chăn mỏng, ném cho Giang Vấn một cái, tự mình quấn một cái.
Cách lúc đến Thượng Hải còn hơn một tiếng đồng hồ nữa, ngủ cũng chẳng ngủ được, cũng chẳng có việc gì làm.
Phùng Ninh nhàn rỗi chán chường, nói: "Giang Vấn anh lấy điện thoại ra đây, hai đứa mình nghe mấy bài nhạc đi."
Giang Vấn đưa điện thoại cho Phùng Ninh, mỗi người đeo một bên tai nghe.
Cô mở danh sách phát nhạc của anh lên, nhấn vào bảng xếp hạng những bài phát thường xuyên gần đây.
Đứng đầu bảng xếp hạng là một file âm thanh mp3 nội bộ trực tiếp tải vào.
Cô hơi tò mò: "Cái gì đây?"
Giang Vấn vươn tay ra, nhanh chóng vuốt màn hình trượt xuống dưới: "Không có gì, một bộ phim Mỹ, tôi dùng để luyện nghe."
Phùng Ninh nhìn bộ dạng này của anh, chắc chắn là có tật giật mình, cô bình thản "ừ" một tiếng.
Giang Vấn lướt xuống dưới một lát: "Thôi bỏ đi, điện thoại anh chẳng có mấy bài, dùng điện thoại em nghe đi."
"Em lười mở điện thoại ra quá, để em đăng nhập tài khoản của em, nghe list nhạc của em đi."
Giang Vấn tựa lưng trở lại ghế của mình.
"Cái vừa nãy của anh có gì mà không dám cho người ta thấy chứ."
Phùng Ninh lại nhắc tới.
Giang Vấn nhíu mày: "Anh thì có gì mà không dám cho người ta thấy chứ?"
"Phim Mỹ à?"
"Ừ."
Cô suy đoán: "Không phải là phim cấp ba đấy chứ."
"Nghe phim cấp ba để dễ ngủ á?"
Giang Vấn qua loa đáp: "Anh không bỉ ổi như em nghĩ đâu."
"Thế à, vậy thì tốt."
Phùng Ninh cười tà một cái: "Vậy để em cũng luyện nghe thử xem sao."
Giang Vấn phản ứng lại được cô đang định làm gì, vừa định đưa tay lên cản, Phùng Ninh đã nhanh hơn anh một giây, nhấn ngay vào nút Play của file MP3 đó.
Là một bài hát.
Đoạn nhạc dạo đầu trôi qua rất nhanh.
Anh là người xa lạ, quen thuộc, và khác biệt nhất trong giấc mơ của em...
Trong mắt em sắc màu là anh...
đen trắng là anh...
Buồn bã hay vui vẻ... có bắt đầu mà chẳng thấy kết thúc...
Giọng nữ trầm ấm mang theo chút dịu dàng quen thuộc vang lên, cả hai người đều sững sờ.
Phùng Ninh "phụt" cười thành tiếng: "Anh lén ghi âm em hát đấy à?"
Cô nhớ lại một chút: "Em hát bài Chủng Chủng này lúc nào nhỉ?
Ồ, là lần đi Disneyland đó sao?"
Giang Vấn giật phắt tai nghe của cô xuống, có chút thẹn quá hóa giận.
Phùng Ninh vẫn đang cười.
Sắc mặt Giang Vấn cực kỳ khó coi: "Đừng có cười nữa."
Phùng Ninh đảm bảo với anh: "Được, em không cười nữa."
Im lặng được vài giây, cô lại bật cười rũ rượi.
Giang Vấn tức tối kéo tấm chăn mỏng trên đùi lên, trùm thẳng qua đầu cô.
Giọng Phùng Ninh rầu rĩ ồm ồm từ trong chăn truyền ra: "Nếu anh thích nghe thế, hôm nào em ra quán karaoke ở Úc Nam Thành đăng ký thẻ thành viên theo năm, hai đứa mình rảnh rỗi thì ra đó luyện giọng."
Cô kéo chăn xuống, ló mặt ra, hít thở hai ngụm không khí trong lành.
...
...
Mặc cho bên tai bị trêu ghẹo thế nào, Giang Vấn nhắm mắt dưỡng thần, coi Phùng Ninh như người tàng hình.
Tiếp viên hàng không trên chuyến bay bắt đầu đi từng hàng ghế để phát nước và đồ uống.
Lúc đi ngang qua họ, Phùng Ninh xin một ly cà phê.
Cô tiếp viên hỏi Giang Vấn, anh vẫn nhắm nghiền mắt, nhạt nhẽo nói: "Cảm ơn, tôi không cần."
Phùng Ninh tùy ý lật giở cuốn tạp chí, nâng ly cà phê lên nhấp một ngụm.
Lật được vài trang, cô vô thức ngâm nga một giai điệu đứt quãng.
Giang Vấn "xoạch" một cái mở mắt ra, tức tối trừng cô: "Phùng Ninh, em có thôi đi không hả?"
Lần này thì Phùng Ninh ngậm miệng thật.
Thôi bỏ đi, không trêu anh nữa, lát nữa trêu chọc cho sốt ruột lên lại mất công đi dỗ dành.
Một tiếng rưỡi sau, máy bay hạ cánh xuống sân bay Phố Đông.
Tại nhà ga sân bay.
Nhìn hai người vừa đi ra từ cửa an ninh, Triệu Tần Lâm tháo kính râm trên mặt xuống.
Giang Vấn vẫn duy trì dáng vẻ lạnh lùng rụt rè như ngày thường, tay phải nắm lấy tay Phùng Ninh.
Bọn họ đang mặc chiếc áo khoác đôi cùng một kiểu dáng.
Đợi người đến gần, Triệu Tần Lâm nói đầy ẩn ý: "Giang Vấn, cậu bảo tôi đến sân bay đón cậu, là cố ý chuẩn bị phát cẩu lương vào mặt tôi đúng không?"
Giang Vấn lười chẳng buồn để ý đến cậu ta.
Triệu Tần Lâm nhìn Phùng Ninh, biết rõ mà vẫn cố hỏi: "Ây da, tôi phục hai người thật đấy, thế rốt cuộc hai người các cậu, mặc thành thế này, là định làm gì đây, áo đôi đấy à?"
Phùng Ninh cũng không trả lời cậu ta.
Triệu Tần Lâm vẫn kiên trì bám riết không tha: "Hai người nói gì đi chứ, rốt cuộc là tình huống gì đây, tình cũ bùng cháy rồi đúng không?"
Giang Vấn mất kiên nhẫn, rốt cuộc cũng chịu lên tiếng: "Yêu đương."
"Hả?"
"Hai chúng tôi, đang, yêu, đương."
Giang Vấn liếc cậu ta một cái: "Nghe hiểu chưa?"
Yêu đương.
Triệu Tần Lâm bị từ này làm cho vui vẻ cả buổi.
Triệu Tần Lâm tự lái xe đến.
Hóng hớt dọc cả quãng đường, Phùng Ninh tâm trạng khá tốt, nói chuyện phiếm tung hứng cùng cậu ta.
Vừa hay đến giờ ăn tối, bọn họ đến khu đường Nam Kinh Tây tìm một quán đồ Tứ Xuyên để ăn.
Trên bàn cơm, Phùng Ninh và Triệu Tần Lâm uống rượu, cô không cho Giang Vấn uống.
Nhân lúc Triệu Tần Lâm đang nhắn tin trả lời người khác không chú ý, Phùng Ninh hạ thấp giọng thầm thì: "Em sợ anh uống say rồi lại ôm em khóc."
Giang Vấn: "..."
Giọng điệu cô đầy tà ác: "Em quen anh bao lâu nay, giờ mới phát hiện ra, anh khóc cũng giỏi phết đấy, lê hoa đái vũ*, làm người ta xót xa ghê cơ." (*mình thấy hay nên không chuyển ngữ, ý chỉ yếu đuổi mỏng manh, khóc rất đẹp, rất động lòng người như hoa lê vương hạt mưa)
Giang Vấn: "Hay là em nhịn ăn luôn đi."
"Ha ha ha ha ha ha ha ha."
Phùng Ninh cười cực kỳ sảng khoái.
Cô cảm thấy đã lâu lắm rồi mình không vui vẻ như thế này.
Triệu Tần Lâm bỏ điện thoại xuống, không biết hai người bọn họ đang nói chuyện gì, thấy Phùng Ninh cười, cậu ta tò mò: "Chuyện gì mà vui thế, kể tôi nghe với."
Giang Vấn vẫn luôn trừng mắt nhìn Phùng Ninh, nhưng lời thốt ra lại là dằn mặt Triệu Tần Lâm: "Liên quan gì đến cậu."
Triệu Tần Lâm nghiến răng ken két, chửi thề một tiếng: "Giang Vấn, tôi nói cho cậu biết nhé, nếu không nể tình cậu là bạn nối khố của tôi, thì sớm muộn gì tôi cũng gọt đầu cậu.
Thấy ghét!"
Một bữa cơm diễn ra khá vui vẻ, phần lớn thời gian đều là Phùng Ninh và Triệu Tần Lâm tán gẫu.
Giang Vấn không uống rượu, ăn xong liền phụ trách đưa từng người về nhà.
Đưa Triệu Tần Lâm về trước, sau đó mới đưa Phùng Ninh.
Sáng mai cô còn phải đi làm, hai đêm liền đều ngủ không ngon giấc.
Bây giờ cần phải về nhà đánh một giấc ngủ bù.
Xe đi đến gần khu Úc Nam Thành, Giang Vấn rẽ vào một con đường nhỏ ít người qua lại.
Xe dừng lại, tắt máy.
Phùng Ninh cúi đầu, tháo dây an toàn.
Cửa xe vang lên một tiếng "cạch", đã bị khóa chốt.
Cô nghiêng đầu: "Hửm?"
Giang Vấn im lặng một lát, nói: "Ở lại thêm một lát, mười phút thôi."
"Thế anh khóa cửa xe làm gì?"
"Sợ em chạy mất."
Phùng Ninh: "..."
Anh hạ cửa kính xe xuống một chút, để không khí mát mẻ lưu thông vào trong.
Phùng Ninh ngả người tựa lưng vào ghế, nhìn con đường phía trước tối om, chỉ có duy nhất một ngọn đèn đường, cô đột nhiên cất giọng: "Anh là người xa lạ, quen thuộc, trong giấc mơ của em..."
Mới hát được nửa câu trong bài Chủng Chủng, Giang Vấn đã giơ tay lên, bịt chặt miệng Phùng Ninh lại.
Cô đang buồn cười, đôi môi mấp máy, hơi thở ẩm ướt nóng hổi phả vào lòng bàn tay anh.
Động tác này mang theo chút cảm giác quyến rũ trêu chọc, nhưng bản thân cô lại chẳng hề hay biết.
Nửa khuôn mặt dưới của Phùng Ninh bị che lại, chỉ lộ ra phần từ sống mũi trở lên, đôi mắt chớp chớp liên hồi.
Giang Vấn đè thấp giọng: "Cố ý đúng không?"
Giọng cô phát ra từ kẽ tay rầu rĩ buồn bực, tỏ vẻ không bận tâm lắm: "Anh đừng có nhạy cảm thế chứ."
"Hát thêm câu nữa, hậu quả tự chịu."
Nghe thấy lời cảnh cáo của anh, Phùng Ninh tò mò: "Tự chịu hậu quả gì?"
"Em thấy sao."
"Em không biết."
Giang Vấn rút tay về, hơi nghiêng người về phía cô, bóp cằm cô, rồi dùng môi khóa chặt môi cô lại.
Hôn nông nông một lát, Phùng Ninh bị anh hôn đến mức bật cười: "Hậu quả chỉ thế này thôi à..."
Dáng vẻ cô như vẫn chưa thỏa mãn: "Thế thì em cũng thích lắm."
Giang Vấn: "..."
Phùng Ninh chỉ tiện tay dùng bừa một chiêu ve vãn lên người Giang Vấn, anh cũng chẳng chống đỡ nổi.
Giang Vấn chằm chằm nhìn cô, hơi thở càng lúc càng nặng nề.
Dừng lại chừng mười mấy giây, ánh mắt cũng mang theo nhiệt độ nóng bỏng: "Thế này thì sao?"
Phùng Ninh muốn gạt tay anh ra, lại bị anh dùng tay kia khống chế, bẻ quặt ra sau lưng.
"Anh là một thằng đàn ông bình thường."
Phùng Ninh vẫn cười: "Anh biết làm không?"
Giọng Giang Vấn hoàn toàn khàn đặc: "Hay là em thử xem."