Cách đó một quãng khá xa, trong quán Giản Đường, Tiểu Tây và Đồng Đồng nhoài người trên quầy thu ngân thì thầm to nhỏ với nhau: "Người đó đúng là bạn trai của Ninh Ninh à?"
Đồng Đồng ngẫm nghĩ một lát: "Thế cũng không thể là em trai được."
Đang nói dở, cô nàng chỉ tay một cái, kích động nói: "Nhìn kìa, mau nhìn bên kia đi, hôn nhau rồi, đệt."
...
Im lặng một lát, Phùng Ninh bỗng cười khẽ: "Ồ?
Cậu định làm gì tớ?"
Ánh mắt cô ấy lướt xuống dưới vài tấc, một tay làm bộ định thò xuống, biểu cảm của Giang Vấn lập tức cứng đờ, bối rối luống cuống che lại.
Phùng Ninh thong thả trêu chọc cậu: "Sao nào, có phản ứng rồi à?"
"Cậu..."
Trên mặt Giang Vấn hiện lên đủ loại biểu cảm đặc sắc, bị trêu ghẹo đến mức đỏ mặt tía tai, hít sâu một hơi: "Cậu có còn là con gái không đấy?"
Phùng Ninh véo véo má cậu: "Cái đồ trẻ trâu nhà cậu, có chút bản lĩnh còm này mà cũng học đòi người ta nói bậy à?"
"Tớ không phải trẻ trâu."
Giang Vấn lặp lại một lần nữa: "Cậu đừng coi tớ là trẻ con, tớ là một..."
Cậu hơi lắp bắp, dời tầm mắt đi chỗ khác: "...một người đàn ông."
Phùng Ninh đứng lên khỏi người cậu, xoa xoa cằm, đánh giá thiếu niên gầy gò thanh tú trước mắt.
Trong lòng Giang Vấn bỗng trống hơ trống hoác, có chút hụt hẫng nhè nhẹ, những ngón tay hơi cuộn lại, muốn kéo cô ấy quay lại.
Phùng Ninh cười nói: "Đàn ông á?
Nhìn cái khuôn mặt non choẹt này của cậu, tớ cứ có cảm giác như mình đang dụ dỗ trẻ vị thành niên ấy."
Giang Vấn "ừm" một tiếng, cổ họng khô khốc: "Lẽ nào cậu không dụ dỗ tớ?"
Phùng Ninh hơi cạn lời: "Rõ ràng là cậu vừa gặp đã yêu tớ, sao bây giờ lại nói thành tớ dụ dỗ cậu rồi?"
"..."
Đến giờ tan làm, Phùng Ninh bảo Giang Vấn đứng đợi ở chỗ cũ một lát.
Vừa mới bước vào Giản Đường, đã bị người ta bủa vây xung quanh.
Hai cô gái nhỏ đi theo cô suốt dọc đường vào phòng thay đồ.
Nhìn Phùng Ninh thay quần áo, Tiểu Tây bám vào khung cửa gặng hỏi: "Ninh tử, cậu câu được cực phẩm ở đâu ra thế?"
Cô ấy ậm ờ đáp: "Nhặt được trên đường vào ngày trời mưa."
Tiểu Tây vừa hâm mộ, lại vừa lo lắng: "Thế thì cậu phải cẩn thận chút đấy, mấy kẻ đẹp trai đều lăng nhăng lắm, không chừng ngày nào đó lại bị úp cho cái sừng lên đầu cũng nên."
Phùng Ninh đóng cửa tủ lại, cầm lấy chìa khóa, cạn lời bật cười vui vẻ.
...
"Tít tít" hai tiếng, chiếc xe máy điện nhỏ màu trắng hồng được mở khóa.
Phùng Ninh gọi với về phía Giang Vấn: "Lại đây, biết đi xe không?"
Giang Vấn lắc đầu.
"Vậy tớ đèo cậu."
Thấy cậu vẫn chần chừ do dự, Phùng Ninh ngoảnh đầu giục: "Lên xe mau đi."
Đợi người phía sau ngồi vững, cô ấy đặt hai chân lên chỗ để chân, "vèo" một cái lao vọt đi: "Let's GO!"
Gió đêm mùa hè thổi vào người mang lại cảm giác cực kỳ mát mẻ, Phùng Ninh hỏi: "Sao đến xe đạp điện cậu cũng không biết đi thế, xe đạp có biết đi không?"
"Không biết."
"Tiểu não phát triển không được tốt rồi."
Phùng Ninh khẽ cười, lơ đãng dặn dò: "Lát nữa tự bắt xe về trường nhé.
Tớ phải về nhà tắm rửa ngủ sớm, ngày mai còn có ca làm sáng.
Còn cậu, bây giờ bề bộn bài vở căng thẳng thế này, đừng có hở chút là lại chạy tới tìm tớ nữa, ở trường đừng có nghĩ ngợi lung tung, hiểu chưa?"
Lúc chờ đèn đỏ, Phùng Ninh vô tình ngoảnh đầu lại.
Cô vốn rất giỏi đọc sắc mặt người khác, lúc này liếc nhìn một cái đã thấy rõ sự hụt hẫng của ai kia.
Cô hỏi: "Sao thế, không vui à?"
Khựng lại một lúc, giọng Giang Vấn nhỏ đến mức gần như không nghe thấy: "Cậu thực sự thích tớ sao?
Chẳng có vẻ gì là muốn gặp tớ cả."
Đâu có giống cậu, cứ hễ rảnh rỗi là trong đầu toàn hình bóng cô.
Ngay cả lúc bận rộn, trong đầu cũng toàn là cô.
Phùng Ninh thầm thở dài trong bụng: "Vậy tớ còn có thể giả vờ thích cậu chắc?
Chẳng phải bây giờ đang là thời kỳ đặc biệt sao, cậu cũng bận mà tớ cũng bận."
Mặt Giang Vấn không chút gợn sóng: "Tớ cảm thấy cậu là bởi vì... nên mới..."
Chưa đợi cậu nói hết câu, Phùng Ninh đã tiếp lời thay: "Bởi vì cậu đã ở bên tớ lúc tớ..."
Trong tiềm thức, cô vẫn luôn cự tuyệt việc nhắc tới Tề Lan, ngừng lại vài giây mới nói tiếp: "...xảy ra chuyện, nên tớ mềm lòng mới đồng ý ở bên cậu chứ gì?"
Mặc dù trong lòng đúng là đang nghĩ như vậy, nhưng Giang Vấn vẫn bị câu nói của cô làm cho hơi buồn bực.
"Tớ trong chuyện tình cảm cũng nông cạn lắm, tớ thuần túy là không thể kháng cự nổi khuôn mặt này của cậu, nên mới động lòng xuân thôi."
Giọng nói của Phùng Ninh hòa cùng tiếng gió bay tới, không đứng đắn cho lắm: "Hơn nữa, bây giờ là thế kỷ 21 rồi, cậu thực sự nghĩ vẫn còn có người vì báo ân mà lấy thân báo đáp à, có phải đóng phim truyền hình đâu."
Giang Vấn chợt nhớ tới diệu kế không mấy đáng tin cậy mà Triệu Tần Lâm từng hiến kế cho mình trước đây: "Cùng lắm thì mày liều mạng đi, hy sinh nhan sắc đi thả thính Phùng Ninh, tao không tin trên thế giới này lại có người phụ nữ nào có thể cưỡng lại được nhan sắc của mày, không tồn tại đâu người anh em ạ."
Trung Quốc có một câu tục ngữ gọi là, nhan sắc tàn phai thì tình yêu phai nhạt.
Cậu lo được lo mất hỏi: "Vậy có một ngày tớ trở nên xấu xí, đến lúc đó cậu sẽ không thích tớ nữa sao?"
"Cậu còn nghĩ xa đến thế cơ à?"
Phùng Ninh theo bản năng đáp lại, mãi không nghe thấy cậu lên tiếng, đoán chừng là lại bị chọc tức rồi.
Cái người này đúng là sự kết hợp hoàn hảo giữa hũ giấm chua và kẻ hay hờn dỗi.
Trước mắt đã là ngõ Vũ Giang, Phùng Ninh tấp xe vào lề: "Xuống xe đi, Giang đại nhân tôn quý."
Đợi Giang Vấn xuống xe, cô ngồi xổm xuống, khóa chiếc xe điện lại.
Ánh trăng bàng bạc như sương, hai người đứng bên đường, Phùng Ninh kéo cổ Giang Vấn cúi xuống, kiễng chân hôn nhẹ lên thái dương cậu một cái, trán cụng trán với cậu: "Được rồi, cậu ngoan ngoãn đi, đừng để tớ phải lo lắng."
Nhìn cậu lên xe.
Phùng Ninh xoay người bước vào trong sân, xung quanh tối đen như mực, biểu cảm trên mặt cô cũng từng chút, từng chút một nhạt đi.
Khóa trái cửa lại, tắm rửa xong lên giường.
Đầu giường để lại một chiếc đèn bàn, ánh sáng lờ mờ, Phùng Ninh rúc vào trong chăn, nhìn chiếc lưới bắt giấc mơ đung đưa bên cửa sổ.
Cho dù mệt mỏi tột cùng, ban đêm vẫn không sao chợp mắt nổi.
Ngửi mùi hương trên quần áo của mẹ, Phùng Ninh nằm trên giường, tay nắm chặt đặt trước ngực, cuộn tròn người lại.
Cứ thế gắng gượng vượt qua thời gian, mở to mắt thức đến tận lúc trời sáng.
Ve sầu mùa hè kêu râm ran không dứt, ngày tháng cứ thế trôi đi như nước chảy.
Triệu Tuệ Vân nhờ vả các mối quan hệ, giới thiệu cho Phùng Ninh vài công việc.
Cô ấy bận rộn từ sáng đến tối mịt, quay cuồng không ngơi nghỉ, dù kiệt sức cũng không cho phép bản thân được dừng lại.
Có một lần tan làm, vừa hay đụng trúng Song Dao về nhà lấy đồ, cô bạn sững sờ mất một lúc, dừng bước đánh giá Phùng Ninh: "Ninh Ninh, cậu sao thế này?
Cảm giác tiều tụy đi nhiều quá."
Phùng Ninh làm như không có gì.
"Dạo này vẫn ổn chứ?
Có chuyện gì thì nói với tớ nhé."
Phùng Ninh nghĩ ngợi một lát, mỉm cười với cô bạn: "Cũng tàm tạm, sống qua ngày được."
Có chuyện gì mà không qua được cơ chứ.
Trong suốt nửa năm sau khi Tề Lan qua đời, cô bắt đầu mất ngủ triền miên.
Ban đêm thiếp đi mơ thấy mẹ, rồi lại giật mình tỉnh giấc, sờ lên mặt, toàn là nước mắt đầm đìa.
Cuộc sống là một bi kịch không thể nói thành lời.
Những vết thương khắc cốt ghi tâm sẽ dần biến mất vào một khoảnh khắc nào đó, nằm ẩn nấp ở miệng vết thương.
Đợi đến đêm khuya thanh vắng, lại cuồn cuộn ập tới.
Có lẽ cô đã quá đề cao bản thân mình rồi.
Phùng Ninh không phải là siêu nhân, cô không phải là người vạn năng.
Chỉ là, khi một ngày mới đến, lại phải đối mặt với vô vàn những bộn bề của cuộc sống, chẳng ai có tư cách để buông xuôi gục ngã.
Ban ngày, đối diện với khách hàng, Phùng Ninh dốc cạn toàn bộ sức lực, nói cười bình thường với họ, không có nửa điểm lơ là, chậm trễ.
Cô dường như bị xẻ dọc thành hai con người khác biệt.
Một Phùng Ninh trước mặt người khác, và một Phùng Ninh sau lưng mọi người.
Dần dà, mọi sự nhiệt tình và vui vẻ của Phùng Ninh đều sẽ đột ngột đứt đoạn khi không có ai ở bên.
Cơ thể cô trống rỗng, cuộc sống cứ giống như đang đóng phim vậy, đạo diễn vừa hô "Cắt", mọi biểu cảm, ngôn ngữ, động tác đều phai nhạt đi trong nháy mắt.
Một ngày nọ, Phùng Ninh bỗng nhận ra có điều gì đó không ổn.
Cô hơi bất an, chán ghét cái góc khuất u ám và yếu đuối của chính mình, đã rất nỗ lực đi điều chỉnh lại cảm xúc, nhưng những gì có thể suy nghĩ, có thể cảm nhận, đều không khống chế được mà ngày một ít đi.
Tháng Tư, tháng Năm, tháng Sáu, giống như mũi tên đã rời rạc, "vèo" một cái, xuyên qua những tháng ngày học sinh cuối cùng của các sĩ tử lớp 12.
Phùng Ninh bận rộn tối tăm mặt mũi, nhưng mỗi ngày đều dành ra mười mấy phút gọi điện thoại cho Giang Vấn.
Thỉnh thoảng buổi chiều rảnh rỗi, lại đến trường thăm cậu.
Đợi lúc cậu tan học, cô sẽ đi dạo quanh quẩn gần bảng vàng danh dự.
Thành tích của Giang Vấn rất tốt, luôn vững vàng án ngữ ở vị trí số một.
Cô không có nhiều thời gian, chỉ có thể cùng cậu đi dạo một lát trên sân thể dục.
Có lẽ vì làm việc quá mệt mỏi, Phùng Ninh bắt đầu ít nói đi dần.
Hai người ở bên nhau, Giang Vấn lại trở thành người nói nhiều hơn.
Đa số thời gian cô đều chỉ lắng nghe, sau đó lại giống như trước đây, thỉnh thoảng trêu chọc cậu vài câu.
Giang Vấn có một thói quen xấu ―― cậu thích bắt Phùng Ninh nộp điện thoại, sau đó cực kỳ tập trung kiểm tra một lượt.
Bởi vì Phùng Ninh thường xuyên không nghe điện thoại, nên Giang Vấn muốn xác nhận xem, có phải chỉ có mình cậu phải chịu đựng sự đối xử như vậy hay không.
Kiểm tra đột xuất là điều bắt buộc.
Xem xong lịch sử cuộc gọi, còn phải xem dạo gần đây cô chat Wechat với ai.
Phùng Ninh trong miệng vẫn đang ngậm một cây kẹo mút, liếc cậu một cái, nói không rõ chữ: "Cậu không thấy bản thân rất giống một bà nội trợ có tuổi sao?
Lúc nào cũng nơm nớp lo sợ chồng mình sẽ đi ngoại tình."
Giang Vấn giả vờ như không nghe thấy, cứ tự nhiên tự tại kiểm tra điện thoại.
Kỳ thi đại học oanh liệt, kết thúc vào một ngày nắng đẹp bình dị.
Kỳ nghỉ hè theo đó mà đến, đài Hồ Nam lại bắt đầu chiếu lại Hoàn Châu Cách Cách.
Bữa tiệc chia tay cuối cấp, Phùng Ninh cũng đến dự.
Triệu Tần Lâm và Hy Cao Nguyên đều có mặt, trên bàn tiệc cô đã uống không ít rượu.
Tửu lượng của Triệu Tần Lâm cũng tàm tạm, nhưng lại uống không lại Phùng Ninh.
Cậu ta líu cả lưỡi, nói với Giang Vấn: "Người anh em, tao chúc hai người trăm năm hạnh phúc, chờ uống rượu hỷ của hai người đấy nhé."
Những người trẻ tuổi luôn cho rằng thời gian trôi qua rất chậm, khoảnh khắc trước mắt có thể kéo dài đến tận cõi vĩnh hằng.
Phùng Ninh bưng một ly rượu lên: "Kỳ thi đại học cuối cùng cũng kết thúc rồi, chúc các cậu thoát khỏi bể khổ."
Nói xong liền ngửa cổ uống cạn.
"Uống ít thôi."
Giang Vấn giữ tay cô lại.
Một bữa cơm diễn ra vô cùng náo nhiệt, cơm no rượu say, mấy nam sinh lảo đảo ngả nghiêng.
Giang Vấn không động đến một giọt rượu nào, phụ trách đưa mấy tên bợm nhậu này về nhà.
Từng người từng người một nối tiếp nhau rời đi.
Giang Vấn đưa người về xong, quay lại bàn tiệc.
Phùng Ninh đang gục mặt xuống bàn, khuôn mặt cậu ấy trắng bệch, đôi mắt nhắm nghiền, môi mím chặt.
Cậu chạm vào tai cô: "Phùng Ninh?"
Phùng Ninh dường như không nghe thấy.
Thế là Giang Vấn hơi cúi người xuống gọi thêm một tiếng nữa, cô vẫn không có phản ứng gì.
Cậu tưởng cậu ấy uống nhiều quá nên ngủ thiếp đi rồi.
Ánh đèn sáng tỏ, cậu ngồi xổm xuống bên cạnh cô, ngước mặt lên nhìn dáng vẻ của cô ấy.
Hàng mi khẽ chớp, lông mày Phùng Ninh càng nhíu chặt hơn.
Cô hơi hé mắt, nhìn thấy Giang Vấn.
Dường như có chút mơ màng, ngơ ngẩn mất hai giây, cuối cùng cũng mở miệng: "Ồ... cậu đến rồi à, đi thôi."
Giang Vấn chăm chú nhìn cô, dùng ngón tay lau đi vệt nước nhạt nhòa nơi khóe mắt: "Ban nãy cậu ngủ gật à?"
"Không ngủ, hơi mệt nên chợp mắt chút thôi."
Cậu ấy giụi giụi hốc mắt đang hoe đỏ, đứng dậy.
Nơi ăn cơm nằm ngay gần ngõ Vũ Giang, họ tản bộ đi về.
Ở ngã tư đường xe cộ tấp nập, Giang Vấn ngập ngừng muốn nói lại thôi: "Dạo này có phải cậu vất vả lắm không?"
Mí mắt Phùng Ninh khẽ động, giống như thường ngày mà nói đùa với cậu: "Có lúc nào là tớ không vất vả đâu?"
Giang Vấn không biết nên nói thế nào: "Tớ cảm thấy cậu không được vui."
"Vui chứ sao không?
Tớ không biết phải vui thế nào, mỗi ngày có quá nhiều người phải ứng phó, tớ hơi mệt."
Biểu cảm trên mặt Phùng Ninh chẳng khác gì ngày thường, cứ vô tư lự như đang nói đùa vậy.
Nói xong, cô cứ như không có chuyện gì xảy ra, tiếp tục bước về phía trước.
Nhưng trong khoảnh khắc đó, Giang Vấn có một ảo giác.
Những lời Phùng Ninh nói đều là sự thật.
---------
Đến trung tâm thương mại Giang Pha tổ chức một sự kiện khuyến mãi lớn, lượng khách đổ về dạo này tăng vọt.
Các nhân viên bán hàng ở quầy chuyên doanh ai nấy đều ăn mặc tươm tất, nở nụ cười chuẩn mực nhất để đón khách.
Trời đã tối mịt, cửa hàng FU đã được trang hoàng lại mới tinh.
Quản lý tiền sảnh chủ động bước tới đón tiếp, nhận lấy đồ đạc trên tay mấy vị phu nhân, dẫn họ đến khu vực sô pha ở trung tâm ngồi xuống.
Trong cửa hàng đang bật điều hòa mát lạnh, Thi Trí Mỹ đi dạo mệt rồi, vừa đấm đấm chân vừa nói: "Còn mấy ngày nữa là có điểm chuẩn rồi nhỉ?
Tiểu Vấn thi thế nào rồi?"
Ân Nhạn liếc nhìn Giang Vấn: "Chắc cũng tạm ổn, Tiểu Nhu định thi vào Học viện Mỹ thuật Trung ương à?"
Bùi Thục Nhu mỉm cười, đáp lời: "Vâng ạ, nói không chừng còn được học cùng một thành phố với Giang Vấn.
À đúng rồi dì ơi, lát nữa dì xem thử mẫu mới của tiệm này nhé, bạn cháu giới thiệu cho cháu, bảo là đẹp lắm."
Một nhân viên bán hàng bưng khay, nhẹ nhàng quỳ một gối xuống tấm thảm lông, lần lượt đặt từng cốc nước xuống trước mặt họ.
FU là một thương hiệu xa xỉ của Nhật Bản, kiểu phục vụ quỳ gối này vốn rất bình thường.
Ân Nhạn và những người bên cạnh đang nói cười vui vẻ, hoàn toàn phớt lờ người nhân viên đang quỳ bên cạnh.
Giang Vấn vốn dĩ đang nói chuyện với Bùi Thục Nhu, nhân viên đưa một cốc nước vào tay cậu.
Cậu nhận lấy, theo thói quen nói một câu cảm ơn.
Uống được một ngụm, khoảnh khắc ngước mắt lên thì nhìn rõ khuôn mặt của cô gái ấy.
Giang Vấn sặc nước, ho sặc sụa.
Vì quá chấn động, cậu lập tức bật dậy khỏi sô pha.
Ân Nhạn quay đầu lại, khó hiểu hỏi: "Con làm sao thế?
Cứ làm quá lên."
Vì tính chất công việc, trên mặt Phùng Ninh trang điểm vô cùng trưởng thành.
Lần gặp mặt trước cũng đã là chuyện của hai năm về trước, cho nên Ân Nhạn hoàn toàn chẳng có chút ấn tượng nào về cô ấy nữa.
Người quản lý đang đứng hầu hạ bên cạnh cũng phát hiện ra sự khác thường, lớn tiếng quát: "Tiểu Ninh, cô làm việc kiểu gì thế hả."
Giang Vấn không ngờ bọn họ lại gặp nhau trong hoàn cảnh này, cậu vội kéo cô đứng dậy.
Phùng Ninh mặt không để lộ chút sơ hở nào, hệt như đang đối xử với một người hoàn toàn xa lạ, lịch sự và mang theo chút áy náy: "Xin lỗi quý khách, không làm ngài bị bỏng chứ ạ?"
Vừa nói, cô vừa đứng lên.
Nhìn một lúc lâu, Ân Nhạn cũng nhận ra điểm bất thường, hơi cau mày: "Sao thế, Tiểu Vấn, con quen cô bé này à?"
Tất cả mọi người đều đổ dồn ánh mắt vào Giang Vấn, dường như đang chờ đợi câu trả lời của cậu.
"Cô ấy là..."
Mới nói được vài chữ, Phùng Ninh đã nhanh chóng cướp lời: "Chào dì ạ, cháu là bạn học cũ của cậu ấy."
"..."
Giang Vấn muốn nói gì đó, đôi môi mấp máy, rồi lại cố nhịn xuống.
Ân Nhạn có chút kinh ngạc: "Bạn học?
Vậy sao lại ở đây."
Bùi Thục Nhu đặt cốc nước trong tay xuống, cũng đứng lên theo, lời nói mang theo chút thân thiết giả tạo: "Phùng Ninh, lâu lắm rồi không gặp cậu, cậu thôi học rồi đến đây làm thêm sao?"
"Thôi học?"
Thi Trí Mỹ nhướng mày.
Phùng Ninh ậm ừ một tiếng, vẫn giữ nụ cười đứng đó: "Nhà cháu xảy ra chút chuyện, nên bảo lưu kết quả học tập một năm ạ."
"Đây là trà hoa cúc, có tác dụng thanh nhiệt giải độc, mọi người dùng thử xem sao, nếu cần gì thêm cứ gọi cháu nhé."
Phùng Ninh không nói thêm gì nữa, ôm khay trước ngực, hơi cúi gập người chào đám người bọn họ.
Nhìn theo bóng lưng cô rời đi, đầu óc Giang Vấn trống rỗng trong chốc lát, cậu cất bước định đuổi theo.
Bùi Thục Nhu bằng trực giác lập tức nắm lấy cánh tay cậu.
Giang Ngọc Vận trầm ngâm suy nghĩ điều gì đó, lật sang một trang tạp chí, ho khan một tiếng: "Tiểu Vấn, ngồi xuống đi, đừng thất lễ."
Trung tâm thương mại đóng cửa vào khoảng chín rưỡi tối.
Phùng Ninh làm nốt những công việc đang dở tay, đợi FU ngừng kinh doanh, mới vào phòng thay đồ lấy điện thoại ra xem.
Tin nhắn Wechat Giang Vấn gửi từ một tiếng trước: [Tớ đợi cậu ở đài phun nước trước lối vào quảng trường.]
Cô nhanh chóng thay quần áo, cầm đồ đạc đi đến đài phun nước.
Đèn và nhạc ở đài phun nước vẫn chưa tắt.
Phùng Ninh bước tới, dùng mũi giày đá đá vào giày cậu.
Giang Vấn nghiêng đầu nhìn cô.
Cậu đã ngồi đây từ rất lâu rồi, da dẻ lại mỏng manh, trên cổ bị muỗi đốt cho sưng tấy mấy cục to tướng.
Phùng Ninh đứng sừng sững trước mặt cậu: "Ngồi đây làm gì?"
Nghe thấy cậu nhỏ giọng đáp: "Hóng gió."
Phùng Ninh lấy chai dầu chống muỗi trong túi ra, bôi một ít lên đầu ngón tay, xoa lên những chỗ sưng tấy cho cậu: "Đang dỗi đấy à?"
Giang Vấn kéo tay cô xuống: "Ban nãy, tại sao cậu không nói cậu là bạn gái tớ."
Phùng Ninh nhạt giọng đáp: "Hoàn cảnh lúc đó, cậu thấy có thích hợp không?
Hơn nữa chúng ta mới ở tầm tuổi này, tương lai còn rất nhiều chuyện chưa thể nói trước được, cậu không cần phải nói với người nhà sớm như vậy."
Hôm nay cô làm việc từ sáng đến tối, đã phải nói quá nhiều, giọng đã khàn đặc cả đi: "Làm vậy chỉ mang thêm nhiều rắc rối không đáng có thôi."
Giang Vấn nhìn cô: "Có rắc rối thì giải quyết, hơn nữa mẹ tớ sau này kiểu gì cũng sẽ biết thôi."
"Chuyện của sau này, để sau này hẵng nói, tại sao cậu cứ phải suy nghĩ nhiều như vậy?"
Phùng Ninh nói: "Tương lai có quá nhiều biến số, tớ chỉ sống cho hiện tại thôi."
Giang Vấn rất bài xích những lời này: "Cho nên cậu căn bản chưa từng nghĩ đến tương lai của chúng ta sao?"
"Nghĩ gì cơ, chia tay hay là...?"
"Tớ ở bên cậu, chưa từng nghĩ đến chuyện sẽ chia tay."
Phùng Ninh không đáp lại, ánh mắt ngập tràn vẻ mệt mỏi.
Cô nói: "Chuyện của sau này, tớ không biết."
Cô đặt tay lên vai cậu, vỗ vỗ, khẽ nói: "Cậu đừng suy nghĩ nhiều quá nữa."
Giang Vấn đột nhiên trào dâng một cảm giác hụt hẫng và bất lực tột độ.
Điểm thi đại học đã có, trước cổng trường Khải Đức giăng một tấm băng rôn màu đỏ chói lọi, tên của Giang Vấn được in chễm chệ trên đó ―― Thủ khoa thành phố Nam Thành.
Đúng như dự đoán của tất cả mọi người, điểm số của cậu thừa sức đỗ vào trường đại học tốt nhất ở thủ đô.
Tháng Chín đến, Phùng Ninh tiễn Giang Vấn lên đường.
Tại quán Starbucks dưới sảnh sân bay, Phùng Ninh đã trao cho cậu một cái ôm.
Sau khi lên đại học, Giang Vấn vẫn nhắn tin cho cô rất thường xuyên, gọi điện thoại cũng vậy.
Phùng Ninh cũng đã đi học lại, cô cần nguồn thu nhập kinh tế, cho nên không nghỉ công việc buổi tối.
Ban ngày đi học, ban đêm đi làm.
Cô ít khi xem điện thoại, tin nhắn cũng trả lời câu được câu mất.
Có một buổi chiều thứ Bảy, Phùng Ninh đang nửa tỉnh nửa mê thì nhận được cuộc gọi video của Giang Vấn.
"Sao giờ này cậu còn ngủ?"
Phùng Ninh với mái tóc rối bù xù lồm cồm bò dậy khỏi giường, giữa cơn ngái ngủ mơ màng, chú ý thấy ánh nắng hắt qua rèm cửa, mới nhận ra bây giờ không phải là buổi tối: "Ồ, hơi buồn ngủ chút thôi."
Sắc mặt Phùng Ninh rất tệ, tinh thần uể oải rã rời.
Giang Vấn không chú ý tới điều đó, cứ tự mình nói dỗi: "Cậu hai ngày rồi không trả lời tin nhắn của tớ."
"Thế à."
"Tại sao?"
Phùng Ninh hơi cựa mình, xoa xoa thái dương: "Dạo này tớ hơi bận."
Giang Vấn cảm thấy khó chịu: "Lần nào cậu cũng nói thế, một tuần tụi mình chẳng nói được với nhau quá hai câu, rốt cuộc cậu đang bận cái gì thế hả?"
Phùng Ninh thẫn thờ im lặng.
"Tớ không thích yêu xa."
Lên đại học chưa đầy hai tháng, cậu đã nhắc đến chuyện này không dưới một lần.
Sự bốc đồng không kiêng nể gì của Giang Vấn khiến Phùng Ninh có phần không chịu đựng nổi: "Vậy cậu muốn thế nào, quay về đây học lại một năm cùng tớ à?"
"Nếu như hai chúng ta cứ tiếp tục cái tình trạng này."
Dịch người ra ngồi bậu cửa sổ, Phùng Ninh nhìn chằm chằm vào cổ tay mình một lúc lâu: "Giang Vấn, cậu thực sự đừng có cái suy nghĩ đó.
Làm vậy cực kỳ ngu ngốc, tớ không cần ai ở bên cạnh cả, tớ không muốn phải chịu trách nhiệm cho cuộc đời sau này của cậu."
"Chỉ là một trường đại học thôi mà, cậu nghĩ nó có thể quyết định được cuộc đời tớ sao?"
"Không quyết định được cuộc đời cậu, nhưng có thể quyết định cuộc đời tớ."
Nói chuyện tử tế với nhau chưa được hai câu đã cãi vã, đây là trạng thái thường thấy của bọn họ dạo gần đây.
Lần trước nói chuyện thì cãi nhau vì chuyện sang năm Phùng Ninh định thi vào đại học nào, lần này là cãi nhau vì chuyện Giang Vấn có nên đi học lại hay không.
Cuộc đối thoại đi vào ngõ cụt, hai người tan rã trong không vui.
Sau sự ồn ào cãi vã, là một sự tĩnh mịch vô biên vô tận.
Phùng Ninh theo thói quen lại chìm vào im lặng, ngẩn ngơ, lồng ngực bức bối khó chịu, có một ảo giác như không thở nổi.
Cô kéo ngăn kéo tủ đầu giường ra, tìm thấy hộp thuốc.
Đổ ra vài viên, cứ thế nuốt khan.
Ngay ngày hôm sau, Giang Vấn đã bắt máy bay quay về, đây đã là lần thứ ba trong tháng này.
Phùng Ninh đến xin giáo viên nghỉ một buổi.
Cùng Giang Vấn ăn một bữa cơm.
Cô lẳng lặng nhìn cậu, dường như đang suy nghĩ xem nên dùng từ ngữ gì: "Cậu nên đi làm những việc cậu cần làm, đừng luôn lãng phí thời gian bay về tìm tớ nữa."
Cậu nhìn cô: "Tớ biết tớ nên làm gì."
"Cậu đừng đặt hết tâm trí lên người tớ được không?"
Phùng Ninh thở dài: "Bây giờ tớ học hành hơi đuối, trước mắt tớ chưa thể bảo đảm một trăm phần trăm sẽ đỗ vào trường cậu đang học, nhưng tớ sẽ cố gắng hết sức.
Chúng ta đừng cãi nhau mãi thế này nữa."
Giang Vấn cảm nhận được sự mất kiên nhẫn của cô ấy: "Tớ chỉ muốn cậu trả lời một tin nhắn, khó đến thế sao?"
"Xin lỗi."
Phùng Ninh giải thích có chút khó khăn: "Tớ không hay xem điện thoại."
Giang Vấn chưa từng thích một người đến vậy, cũng chưa từng yêu xa, giống như một con đường đang đi yên lành, đi mãi đi mãi lại mất phương hướng.
Cậu căn bản không thể chịu đựng nổi sự lạnh nhạt đột ngột của Phùng Ninh, nhịp thở hơi rối loạn: "Tại sao cậu lại cho tớ cảm giác rằng, đối với cậu tớ có cũng được mà không có cũng chẳng sao, giữa hai chúng ta chẳng có chút bình đẳng nào cả.
Tương lai của chúng ta dường như chỉ có một mình tớ tính toán, cậu hoàn toàn không quan tâm đúng không?"
"Tớ thực sự không có thời gian để nghĩ những chuyện này."
Phùng Ninh cố kiềm chế cảm xúc đang lan tràn: "Cậu đối xử tốt với tớ, tớ rất biết ơn cậu, thế nên tớ không đành lòng làm tổn thương cậu.
Nhưng điều này không có nghĩa là cậu có thể trói buộc đạo đức tớ."
"Cái gì... trói buộc đạo đức?"
"Những lời cậu vừa nói với tớ, chính là trói buộc đạo đức."
Bốn chữ "trói buộc đạo đức", quả thực giống như một thùng xăng tạt thẳng vào mặt, thiêu đốt ngọn lửa trong lòng Giang Vấn ngày một hừng hực hơn, nhưng xui xẻo thay trong đó lại xen lẫn cả sự tủi thân không sao tả xiết.
"Tớ chỉ là muốn gặp cậu, muốn gọi điện cho cậu, muốn học cùng trường đại học với cậu, những điều đó trong mắt cậu lại là trói buộc đạo đức sao?"
Bầu không khí ngột ngạt tĩnh lặng chảy trôi giữa hai người.
Phùng Ninh có một cảm giác hít thở không thông như bị rút cạn sức lực, cô nhìn thẳng vào mắt Giang Vấn: "Đối với hiện tại mà nói, tớ cảm thấy đó là một gánh nặng.
Tớ rất mệt mỏi, thật đấy."
Giang Vấn không ngờ cô sẽ nói như vậy.
Gần như trong nháy mắt, cơn giận trào dâng, trong ánh mắt là nỗi đau đớn hiện rõ: "Cậu không thích tớ?"
"Không, tớ thích cậu."
Cậu biết bây giờ không phải là thời điểm tốt để tiếp tục nói chuyện, nhưng vẫn mất kiểm soát: "Nhưng tớ, căn bản không cảm nhận được."
Phùng Ninh nhẹ bẫng đáp, bản thân cũng có chút hoang mang: "Có lẽ, tớ không đủ yêu cậu?
Xin lỗi."
"Ý cậu là sao."
"Tớ thích những vì sao, thích mặt trăng, thích mặt trời, tớ thích rất nhiều thứ, nhưng chúng đều không làm tớ rơi nước mắt, bao gồm cả cậu."
"Giang Vấn, tớ thích cậu, nhưng tớ không yêu cậu."
Cô lên tiếng: "Cho nên, cậu đừng đặt yêu cầu cao với tớ như thế nữa, được không."
Cậu có ngàn vạn lời muốn nói, nhưng tất cả đều bị một câu "không yêu" của cô chặn đứng họng.
Giống như có thứ gì đó đột nhiên bị vén lên, Giang Vấn cuối cùng cũng nhận ra, từ lúc bắt đầu cho đến tận bây giờ, tất cả đều chỉ là vở kịch một người của riêng cậu.
Cô lạnh nhạt bàng quan đứng xem, còn cậu thì lại diễn quá nhập tâm.
"Trạng thái của hai chúng ta hiện tại, khiến cả hai đều rất mệt mỏi rồi.
Tớ cảm thấy tớ không có cách nào báo đáp lại tình cảm với trọng lượng tương đương cho cậu, trong lòng cậu sẽ mất cân bằng, mà tớ cũng ngày càng mệt mỏi hơn."
Phùng Ninh nói: "Hay là chúng ta cứ tách nhau ra một thời gian, cả hai cùng bình tĩnh lại đi."
Giang Vấn cứng đờ người ở đó, nhất thời không biết phải phản ứng thế nào.
Cậu trầm mặc rất lâu.
"Xin lỗi, là do tính cách tớ không tốt."
Giọng Giang Vấn khô khốc gian nan: "Tớ không nhận ra tớ làm vậy khiến cậu rất mệt mỏi, trước đây là do tớ quá tùy hứng, sau này tớ sẽ sửa."
"Đừng như vậy, Giang Vấn."
Phùng Ninh còn muốn nói tiếp, nhưng bị cậu ngắt lời: "Tớ không muốn chia tay, cho dù cậu..."
Cậu nói một cách khó nhọc: "Cho dù cậu, không yêu tớ, cũng chẳng sao cả."
Phùng Ninh không biết trong lòng là cảm giác gì.
Cô nhìn cậu, rất lâu không nói nên lời.
Cuối cùng, cô đáp: "Được, tùy cậu."
Giang Vấn bắt đầu giảm bớt tần suất gọi điện và nhắn tin cho cô.
Lần tiếp theo gặp lại cô, đã là hai tháng sau.
Hai ngày trước Tết Dương lịch, Giang Vấn đi máy bay về Nam Thành.
Cậu ngồi trên băng ghế dài ở bến xe buýt ngay miệng ngõ Vũ Giang, tiêu tốn trọn vẹn cả một buổi chiều ở đây, chờ Phùng Ninh tan học về nhà.
Trời cứ từng chút từng chút một tối dần, ánh tà dương màu cam mờ ảo thành một vầng sáng lớn.
Phùng Ninh cúi đầu, không nhìn đường phía trước, đi lững thững ngang qua.
Vừa mới cất tiếng gọi được một chữ, Song Dao không biết từ trong ngõ lao ra, ôm chầm lấy Phùng Ninh như gấu vồ.
Cách một con đường, có xe cộ qua lại lại xuyên qua giữa họ.
Phùng Ninh mặc kệ Song Dao ôm, gác đầu lên vai cô bạn, cười vô cùng vui vẻ.
Là nụ cười... mà Giang Vấn đã rất lâu rồi không được nhìn thấy, một nụ cười vui vẻ và nhẹ nhõm xuất phát từ tận đáy lòng.
Dường như đã lâu lắm rồi cô ấy mới vui vẻ như vậy.
Cậu kéo vali hành lý, đứng chôn chân tại chỗ.
... ...
Tầm bảy tám giờ tối, Phùng Ninh làm xong bài tập của một môn.
Đột nhiên nhớ ra ngày mai là đêm giao thừa (Tết Dương), cô lấy điện thoại ra, nhắn cho Giang Vấn một tin:
- Cậu đang làm gì đấy?
Lần trò chuyện gần nhất của họ là hôm kia, Giang Vấn nhắn cho cô một câu "Ngủ ngon", cô trả lời lại bằng icon một mặt trăng.
Sự xa cách giữa hai người ngày một rõ rệt.
Dù sao thì, đây cũng là lẽ thường tình thôi, bao nhiêu nhiệt tình rồi cũng sẽ bị khoảng cách và thời gian dần bào mòn.
Giang Vấn: [Cậu bận xong rồi à?]
Phùng Ninh nhìn chằm chằm mấy chữ này rất lâu, sự dè dặt cẩn trọng của cậu đột nhiên khiến cô cảm thấy hơi áy náy.
Cô bỏ bút xuống, ngẫm nghĩ rồi trả lời một câu.
- Tớ xong việc rồi, gọi video không?
Bên kia trả lời rất nhanh: [Vậy cậu xuống đi, tớ đang ở trước cửa nhà cậu.]
Phùng Ninh có chút không phản ứng kịp.
Cô tùy ý khoác vội một chiếc áo, ngồi xuống trước gương trang điểm, xắn tay áo lên, đổ kem nền lên cánh tay, xoa đều, rồi lại dùng kem che khuyết điểm che đi những dấu vết còn lại, cầm lấy chìa khóa chạy xuống lầu.
Trong màn đêm, Giang Vấn đang ngồi trên băng ghế dài.
Trời lạnh, cậu mặc chiếc áo khoác màu xanh đậm, mặt mũi lạnh cóng đỏ bừng.
Hình như cậu luôn thiên vị màu sắc này.
Bước chân Phùng Ninh chậm lại một chút, bước lên phía trước, đưa cho cậu một túi chườm nóng: "Sao về mà không nói với tớ một tiếng?"
Nhiệt độ bên ngoài rất thấp.
Phùng Ninh lạnh đến mức rùng mình một cái, ngồi xuống bên cạnh cậu: "Cậu về chơi mấy ngày?"
"Ngày mốt tớ đi."
Cô nhếch khóe môi: "Đến lúc nào thế?"
"Vừa mới xuống máy bay."
Im lặng một lát, Phùng Ninh lúc này mới để ý: "Cậu không mang theo hành lý về à?"
"Để ở khách sạn rồi."
"Không nói với người nhà cậu à?"
Giang Vấn lắc đầu.
Hai người đều không còn gì để nói nữa.
Phùng Ninh kéo tay cậu qua, cảm nhận nhiệt độ một chút: "Cậu có lạnh không?"
"Không lạnh."
"Ăn gì chưa?"
"Ăn ở sân bay rồi."
Giang Vấn mượn ánh đèn vàng vọt mờ ảo nhìn cô: "Còn cậu, dạo này ở trường thế nào?"
Phùng Ninh rụt cổ lại, quấn khăn quàng thêm một vòng nữa để chống lại cơn gió lạnh: "Cũng tàm tạm, giáo viên chủ nhiệm mới khá tốt, cũng rất quý tớ."
Rõ ràng mới chỉ trôi qua vài tháng, chủ đề giao tiếp giữa họ dường như ngày càng ít đi.
Mọi thứ, đều không còn giống như trước kia nữa.
Phùng Ninh cúi đầu, đờ đẫn nhìn chằm chằm mũi giày của mình.
Sự chú ý của cô bây giờ rất dễ bị phân tán.
Bên tai vang lên hai tiếng, Phùng Ninh mới nhận ra Giang Vấn đang nói chuyện.
Cô nhanh chóng điều chỉnh lại biểu cảm, ngoảnh đầu sang: "Hả?"
Giang Vấn đột nhiên không lên tiếng nữa, dừng lại.
Nhất thời im lặng.
Một lát sau, Giang Vấn thấp giọng nói: "Cũng muộn rồi, cậu về nhà đi, chiều mai ra ngoài chơi nhé?"
"Được thôi, cậu về đến khách sạn thì nhắn tin cho tớ."
Phùng Ninh đứng dậy, đi được hai bước, ngoái đầu lại.
Giang Vấn vẫn ngồi nguyên tại chỗ, không nhúc nhích, cứ thế nhìn cô.
Cô xoay người, vẫy vẫy tay với cậu, nở nụ cười: "Hẹn chiều mai gặp lại."
Giang Vấn gật đầu: "Ngày mai gặp."
Ngày hôm sau là đêm giao thừa (Tết Dương lịch), trên phố rất náo nhiệt.
Phùng Ninh để phối hợp với bầu không khí vui vẻ, mặc một bộ đồ màu đỏ, dẫn Giang Vấn đến quán mì sợi thủ công mà trước đây họ thích đến nhất.
Trong lúc đợi thức ăn lên, cô dùng điện thoại của cậu đặt hai ly trà sữa.
Trương Quốc Vinh trên tivi, đang cười nói với nữ chính: "Nếu cảm thấy quá mệt mỏi, nói lời tạm biệt kịp thời cũng không có gì là sai."
Bọn họ trò chuyện một lát về chủ đề chuyên ngành đại học của Giang Vấn.
Phùng Ninh cũng không hiểu cho lắm, đợi cậu nói xong, lại khơi mào chủ đề tiếp theo: "Vậy đại học có vui không, cậu và bạn cùng phòng sống chung thế nào, áp lực có lớn không?"
"Cũng được, bài vở năm nhất không nhiều lắm, không có áp lực gì."
Giang Vấn ngẫm nghĩ: "Bạn cùng phòng của tớ có hai người làm trong hội học sinh, bận hơn tớ, trường học..."
Phùng Ninh nhìn chằm chằm một chiếc đũa, hồn phách lên mây.
Giang Vấn khựng lại, tiếp tục nói cho hết câu: "Trường tháng trước có đại hội thể thao, tớ tham gia chạy 1500m, còn đạt giải nữa."
"Ồ?
Vậy sao."
Phùng Ninh ngồi thẳng người lên, lơ đãng gật đầu: "Thế thì tốt quá, dạo này tớ chẳng có thời gian mà chạy bộ nữa."
Cô gượng ép xốc lại tinh thần trước mặt cậu, nhưng lại quá rõ ràng, từng chút từng chút một đánh mất đi sức sống.
Giống như đã hoàn toàn biến thành một người khác, Giang Vấn không biết vấn đề nằm ở đâu, cũng không biết phải làm thế nào.
Lần cãi nhau trước nữa, Phùng Ninh từng nói với cậu: "Sự nhượng bộ của cậu, sự hy sinh của cậu, khiến tớ chỉ muốn trốn tránh, tớ không biết phải làm sao để đáp lại cậu một cách tương xứng."
Bầu không khí có chút nặng nề, cô ngồi đối diện cậu ăn cơm, từng miếng từng miếng đưa thức ăn vào miệng.
Tốc độ ăn của bọn họ không hề nhanh, nhưng rồi cũng đến lúc ăn xong.
Đi qua cầu vượt, Phùng Ninh đứng bên dưới ngẩng đầu lên nhìn.
Rất nhiều kỷ niệm ùa về, cô ngoái đầu nhìn Giang Vấn một cái: "Lát nữa muốn đi đâu làm gì?"
Giang Vấn: "Đi xe buýt?"
Phùng Ninh biết chuyến xe cậu nói là tuyến 425: "Có muốn đi xem một bộ phim trước không?"
"Được."
Phim tan tầm lúc mười giờ.
Bọn họ rất ăn ý, xuôi theo dòng người bước ra ngoài, đi rất chậm.
Tùy tiện tìm một trạm xe buýt gần đó, bỏ xu lên xe.
Ngồi trên chuyến xe đêm, nhìn ra bên ngoài, trên phố rất náo nhiệt.
Nụ cười của Phùng Ninh biến mất, cô cảm nhận rõ ràng một loại cảm xúc nào đó đột nhiên đứt đoạn.
Không muốn nói chuyện.
Đầu tựa vào cửa sổ xe, cảm giác sự mệt mỏi rã rời của cả cơ thể đang trào dâng.
Giang Vấn nghiêng đầu nhìn cô.
Phùng Ninh không có bất kỳ dao động cảm xúc nào, cả người tỏa ra sự tĩnh lặng không thể nhìn thấu.
Cậu nói: "Có phải cậu ở bên cạnh tớ, không vui vẻ lắm."
"Hả?"
Phùng Ninh không biết đã xảy ra lỗi gì.
Nhớ lại những chuyện vừa xảy ra, cô hơi bối rối nhìn cậu, giọng điệu còn mang theo chút cảm giác tội lỗi: "Tớ không có không vui, dạo này áp lực học hành hơi lớn, nên tớ không muốn nói chuyện lắm."
Giang Vấn bình thản trần thuật: "Khoảnh khắc ở bên cạnh cậu, là lúc tớ vui vẻ hạnh phúc nhất."
Trong đầu Phùng Ninh cuối cùng cũng tỉnh táo hơn một chút, có dự cảm cậu tiếp theo định nói gì.
Khựng lại vài giây.
"Tớ không biết làm cách nào để níu kéo cậu nữa."
Nét mặt Giang Vấn bỗng nhiên nhạt đi: "Phùng Ninh, chúng ta chia tay đi."
Rất lâu, rất lâu, Phùng Ninh đều không trả lời, dường như đang vô cùng chăm chú ngắm nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ.
Cô quay đầu lại, nói một câu: "Chúc mừng năm mới."
Hóa ra đã qua mười hai giờ đêm.
Giang Vấn "ừm" một tiếng.
Cô đút hai tay vào túi áo, đứng dậy: "Đến trạm cuối rồi, xuống xe thôi."
Đây là nơi câu chuyện của họ bắt đầu.
... ...
Trên chuyến xe quay về, Phùng Ninh hỏi: "Có muốn nghe thêm một bài hát không?"
Giang Vấn lắc đầu.
Sau đó hai người đều không nói thêm gì nữa.
Đến trung tâm thành phố, họ cùng nhau xuống xe.
Đâu đâu cũng là tiếng người ồn ào, những chùm pháo hoa rực rỡ nối tiếp nhau nổ tung trên đỉnh đầu.
Phùng Ninh rất bình tĩnh hỏi: "Cậu nghĩ kỹ rồi chứ."
Giang Vấn không nhúc nhích, trong ánh mắt là sự mệt mỏi và đau đớn.
Cô trầm ngâm gật gật đầu: "Là lỗi của tớ."
"Vậy tớ đi đây."
Phùng Ninh chỉ cho Giang Vấn xem: "Tớ đi qua con đường này, sẽ không ngoảnh đầu lại nữa, cậu cũng đi đi."
Phùng Ninh nghiêm túc nhìn cậu, sau đó mỉm cười nói: "Khoảnh khắc ở bên cạnh cậu, tớ cũng rất vui."
Cô ấy đi rồi.
Đứng trên con phố rực rỡ ánh đèn, Giang Vấn đột nhiên thấy có chút mịt mù, chơi vơi.
Nếu có thể, thời gian vĩnh viễn dừng lại ở mùa hè rực rỡ của ngày đầu tiên gặp gỡ ấy, thì tốt biết bao.
Giang Vấn mười sáu tuổi, mặc chiếc áo sơ mi sạch sẽ, ánh mắt lạnh lùng thanh tú, là nam sinh mà mọi nữ sinh trong trường đều ao ước nhưng lại chẳng dám đến gần.
Ánh nắng mặt trời chói chang in bóng cây lốm đốm xuống mặt đất, Phùng Ninh vô lo vô nghĩ bước qua bên cạnh cậu.
Cô ấy cười với cậu, trong mắt ngập tràn ánh sáng.
Từ đó, cậu gục ngã hoàn toàn dưới ánh hào quang của cô.
Chiều ngày hôm sau, Phùng Ninh nhận được một cuộc gọi giao đồ ăn.
Bước ra khỏi lớp học, mới phát hiện trời đang lất phất mưa.
Mưa bụi mỏng tang, chỉ lác đác vài người che ô.
Trước cổng trường, anh nhân viên giao hàng mặc áo vàng đưa qua một ly trà sữa, chính là ly trà sữa ngày hôm qua cô dùng điện thoại của Giang Vấn để đặt.
Phùng Ninh giống như bị điểm huyệt, hồi lâu không hề nhúc nhích.
Đợi đến khi người ta giục giã, cô mới hoàn hồn, nói tiếng cảm ơn rồi nhận lấy ly trà sữa.
Cô xách túi đồ đi về phía trước, không quay lại lớp mà đi đến sân thể dục nơi từng cùng Giang Vấn tản bộ.
Điện thoại rung lên một cái.
- Phùng Ninh, tớ về trường rồi.
Cô cúi gằm mặt, nhìn chằm chằm vào dòng tin nhắn này, trong khoảnh khắc đó, rõ ràng là nên cảm thấy nhẹ nhõm như trút được gánh nặng, thế nhưng trái tim lại truyền đến một cơn đau chậm chạp, từng chút, từng chút một lan rộng ra.
Giống như có một tảng đá đè nặng trong lồng ngực, khiến cô thở không nổi.
Mưa dần nặng hạt hơn, thấm ướt cả áo ngoài.
Phùng Ninh ngồi trên khán đài của sân thể dục, hai tay chống cằm, thẫn thờ nhìn về phía trước.
Một mình uống cạn ly trà sữa, cô nhắn lại cho Giang Vấn một dòng:
- Được, bái bai.
Điện thoại lại rung lên một tiếng:
- Ừm.
Đến đây chắc là kết thúc được rồi.
Xóa khung chat của cậu, Phùng Ninh cất điện thoại đi.
Từng bước, từng bước đi xuống bậc thềm.
Trong bộ phim Vùng đất linh hồn có một câu thoại thế này, khi người đã đồng hành cùng bạn một chặng đường dài phải xuống xe, cho dù không nỡ, cũng phải mang lòng biết ơn mà vẫy tay từ biệt.
Trạm cuối của chúng ta đến rồi.
Nếu cuối cùng cậu vẫn phải rời đi.
Xin cậu lúc rời xa tớ, hãy dịu dàng thêm một chút.
-----------------
VNM: Đoạn này mn có thể bỏ qua, chỉ là cảm nhận của mình thôi, chả biết do già cả hay gì nhưng đọc thấy day dứt quá nên muốn viết vài câu cảm nhận:
Vào thời điểm tâm lý bất ổn nhất, Phùng Ninh luôn cố khoác lên mình lớp vỏ bọc kiên cường, mỉm cười với cả thế giới để che giấu sự yếu đuối.
Nhưng chỉ khi đứng trước Giang Vấn, cô mới cho phép bản thân buông lơi cảnh giác, vô tình để lộ những góc khuất u tối trong lòng khiến cậu không khỏi nặng nề, lại bất an lo sợ cô không đủ yêu.
Sự đối lập giữa họ nghiệt ngã đến đau lòng: một Phùng Ninh bị ép phải trưởng thành quá sớm, mang theo trái tim chằng chịt vết sẹo và nỗi lo toan cơm áo gạo tiền; và một Giang Vấn lớn lên trong hào quang, với con đường đời bằng phẳng mà trắc trở duy nhất cậu từng gặp có lẽ chính là cô.
Ở tuổi 19, Giang Vấn mang theo sự kiêu ngạo của một thiếu niên muốn trở thành chỗ dựa, nhưng cậu lại chưa đủ chín chắn để thấu hiểu hết những nhọc nhằn của tầng lớp dưới đáy xã hội.
Cậu khao khát sự chú ý, nhưng lại không biết rằng đối với Phùng Ninh lúc này, tình yêu là một thứ xa xỉ phẩm.
Cô có yêu không?
Có chứ, yêu rất sâu đậm là đằng khác.
Nhưng tình yêu của cô lại lặng lẽ; không phải vì cô tự ti, mà vì cô quá hiểu chuyện, luôn lo lắng gánh nặng của mình sẽ làm vẩn đục thế giới trong trẻo của người kia.
Thực tế, cảm giác đau khổ khi chia tay vì hết yêu chẳng thể nào thấm thía bằng việc hai người vẫn thiết tha yêu nhau nhưng lại không cách nào mang lại hạnh phúc cho nhau.
Khi tình yêu trở thành gánh nặng, việc tạm rời xa là một kết cục tất yếu đầy nghiệt ngã.
Sẽ có người trách Phùng Ninh quá kín kẽ, không chia sẻ cùng cậu, sẽ có người lại trách Giang Vấn trẻ con khi chỉ nhăm nhe vào tình yêu, nhưng có lẽ do cuộc sống của họ quá lệch nhịp: một người có quá nhiều thứ phải lo, còn một người lại quá bình yên nên chỉ có thể dành hết sự tập trung cho đối phương.
Dịch chương này mà lòng thấy day dứt khôn nguôi, có lẽ mình đã nói hơi nhiều, nhưng nỗi đau của họ thực sự quá chân thực, và tâm lý của họ cũng thực tế.
Chả thể đòi hỏi hai thiếu niên đang tuổi trẻ có thể trưởng thành mà chữa lành cho nhau được.
Không thể có một tổng tài bá đạo nào ở tuổi 19 tâm lý trưởng thành khi cả con đường trước đó đều được trải hoa cả.
Cũng chả thể có một cô gái vô ưu vô lo nào trong khi trải qua cuộc sống quá chật vật như Phùng Ninh cả.
Vậy là họ chia tay rồi.
Buồn không, có, nhưng mình lúc đọc cũng biết điều này là điều tất yếu.
Có lẽ đó đều là con đường trưởng thành của mỗi người.
Truyện của TTĐM, mình đọc mấy bộ rồi, motif khá giống nhau, nhưng được 1 lẽ mình thấy nhân vật của Tác giả này chả có ai hoàn hảo, cũng chả có ai bá đạo hay thâu tóm, mở đầu mình thấy khá cuốn, giọng văn lối kể và tâm lý mình cũng thấy rất hợp gu mình.
Về sau mấy truyện khác mình thấy kết hơi vội và hụt hẫng một chút, nhưng vẫn khá ổn nên mình mới dịch cuốn này.
Mong mn sẽ cùng đồng hành tiếp tục với mình.
Cảm ơn nếu mn đã đọc những lời này của mình nhé.
Thật tình chả biết do mình có con gái hay sao mà mình thương Phùng Ninh hơn.
Có lẽ Giang Vấn đau khổ nhưng vẫn sẽ sống một cuộc sống hào nhoáng của cậu, dù có dằm trong tim nhưng ít ra những thứ khác cậu đều không phải lo quá nhiều, bên cạnh cũng sẽ có những bệ đỡ mà cậu luôn không thiếu.
Còn cô gái ấy, dù trời có sập xuống, cô vẫn phải chống chọi mà sống tiếp.
Như cô bé từng nói, đời là bể khổ, dù cuộc sống có chó má thế nào vẫn phải cố sống mà thôi.