[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 159,258
- 0
- 0
Dịu Dàng Có Chín Phần - Tức Tức Đích Miêu
Chương 20
Chương 20
Lần nữa lấy lại ý thức, là do khát khô cổ mà tỉnh.
Phùng Ninh chống tay ngồi dậy một chút, đánh giá xung quanh.
Một căn phòng VIP cao cấp, tivi treo tường, giấy dán tường họa tiết hoa nhí, sô pha kiểu Âu.
Nếu không có chai truyền dịch, cô còn chẳng nhận ra đây là bệnh viện.
Chiếc đèn tường bằng gỗ tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt.
Cô vừa cử động, người đang gục bên cạnh liền tỉnh giấc.
Rèm cửa mở hé một nửa, bên ngoài là một màn đêm đen kịt, vầng trăng treo mờ ảo nơi chân trời.
Cô gắng gượng xốc lại tinh thần: "Mấy giờ rồi, sao cậu lại ở đây."
Giang Vấn dụi dụi mắt, giọng nói trầm khàn hơi rè: "Cậu đỡ hơn chưa."
"Đỡ nhiều rồi."
Dạ dày Phùng Ninh đang co giật, gượng gạo nói chuyện với cậu: "Có nước không, rót cho tớ một ít."
Đã rất muộn rồi, xung quanh gần như không có âm thanh nào khác.
Nước ấm trôi xuống cổ họng, cái họng khô khốc bốc khói cuối cùng cũng dịu đi nhiều.
Trong ánh sáng lờ mờ, Giang Vấn đứng cách đó vài mét, thần sắc suy sụp, cả người vô cùng nhếch nhác xộc xệch.
Bốn mắt nhìn nhau, Phùng Ninh chạm phải đôi mắt ươn ướt của cậu, thoải mái cười cười: "Tớ vẫn khỏe re mà, cậu bày ra cái bộ dạng này làm gì?"
Cậu khựng lại: "Hôm nay..."
"Từ hồi cấp hai tớ đã đi bán rượu rồi, sóng to gió lớn nào mà chưa từng thấy.
Với lại, cô giáo Phùng đây chỉ lấy mình làm gương, cho các cậu biết thế nào gọi là hoàn cảnh ép buộc con người.
Lần trước khua môi múa mép các cậu đều không nghe lọt tai, lần này đã đủ hình ảnh sinh động, đủ ấn tượng sâu sắc chưa?"
Cô ngáp một cái, vẫn giữ giọng điệu đùa cợt: "Được rồi được rồi, lật qua trang mới đi, cậu tự nhìn lại cái bộ dạng xúi quẩy của cậu xem, người không biết còn tưởng cậu đang khóc tang cho tớ đấy."
"..."
Trôi qua một lúc lâu, Phùng Ninh cựa quậy người, cảm thấy bụng dưới tuôn trào như thác đổ.
Cô kéo cổ áo mình lên ngửi ngửi, suýt chút nữa lại nôn thốc nôn tháo.
Phùng Ninh ngẩng đầu: "Này, giúp tớ một việc nhé.
Cậu ra quanh đây tìm xem có siêu thị 24h nào không, mua bừa một cái áo cộc tay bằng cotton, với lại một gói băng vệ sinh dùng ban đêm."
Mặt Giang Vấn lúc thì xanh mét, lúc thì đỏ bừng.
Nửa ngày sau, cậu mới khó nhọc mở miệng: "Nhãn hiệu gì..."
Cửa hàng tiện lợi giữa đêm khuya.
Giang Vấn lủi thủi một mình lượn lờ ở khu vực đồ dùng phụ nữ, trên mặt mang một màu đỏ ửng bất thường.
Có một cô y tá nhỏ vừa tan ca đêm đi ngang qua, tò mò nhìn cậu.
Bị người ta nhìn chằm chằm như vậy, Giang Vấn đành phải giả vờ bình tĩnh cúi người, lấy gói băng vệ sinh Space 7 bao bì màu xanh lam từ trên kệ xuống.
Mang ra quầy thanh toán, đánh nhanh thắng nhanh.
Nhân viên thu ngân cũng chẳng có chút tinh thần nào, quét mã vạch xong, lười biếng nói: "Chiều bạn gái gớm nhỉ."
Cậu giữ vẻ mặt thản nhiên, ậm ừ một tiếng qua loa.
Phùng Ninh tắm xong bước ra, phát hiện Giang Vấn đã nhắm nghiền mắt, hơi thở nặng nề, có vẻ như đã mệt lử, gục trên sô pha ngủ thiếp đi.
Cô rón rén bước tới.
Ngắm nhìn một lúc, tìm một chiếc chăn mỏng đắp cho cậu, rồi tắt đèn.
Ngày hôm sau Mạnh Đào Vũ đến từ rất sớm, đặt giỏ hoa quả vừa mua sang một bên.
Phùng Ninh đang dựa lưng vào đầu giường truyền nước biển, hơi bất lực nói: "Chiều nay là tớ xuất viện rồi."
"Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì vậy?"
Mạnh Đào Vũ lo lắng không yên: "Tối qua tớ nhắn tin, gọi điện thoại cho cậu mãi mà cậu không trả lời.
Lúc sau tớ tìm được Wechat của Triệu Tần Lâm trong nhóm lớp, nhắn tin hỏi cậu ta mới biết cậu đang ở bệnh viện.
Bây giờ cậu đã đỡ hơn chút nào chưa?"
"Ừm, không sao không sao, khỏe re rồi."
"Triệu Tần Lâm bảo đêm qua Giang Vấn ở lại đây, cậu ấy về rồi à?"
"Chắc là về từ sáng rồi, lúc đấy tớ đang ngủ nên không biết."
Mạnh Đào Vũ lảng sang chuyện khác, giơ cuốn sách trên tay lên: "Cậu có thấy chán không, hay tớ đọc sách cho cậu nghe nhé."
Cô y tá mở hé cửa sổ cho thoáng khí, bên ngoài một cơn gió lùa vào, thổi tung những lọn tóc lòa xòa che khuất tầm nhìn.
Mạnh Đào Vũ đặt sách xuống, rảnh tay tháo dây thun buộc tóc ra, gom gọn lại vài sợi tóc mai xõa bên má rồi buộc lại kiểu đuôi ngựa.
Chợt có tiếng bước chân dồn dập truyền đến, cô nghiêng đầu nhìn sang, chẳng biết trong phòng đã xuất hiện thêm bốn năm người từ lúc nào.
Mạnh Đào Vũ ôm cuốn sách trước ngực, sững sờ đứng chôn chân tại chỗ.
Người đi đầu vóc dáng rất cao, bờ vai rộng lớn, khuôn mặt sắc sảo mang nét lạnh lùng chẳng có chút biểu cảm nào.
Anh mặc một bộ đồ thợ sửa xe, trên người vẫn còn vương những vệt dầu mỡ, dường như vừa mới tan làm.
Ống tay áo xắn lên tận khuỷu tay, để lộ cánh tay rắn rỏi hơi ngăm đen.
Mạnh Đào Vũ vội vàng lùi lại nửa bước, nhường đường cho người ta.
Lúc anh lướt qua, cô cảm giác cánh tay mình bị huých nhẹ một cái.
Phùng Ninh nằm trên giường bệnh lên tiếng gọi: "Anh."
"Em làm sao thế này."
Phùng Ninh cười như không cười: "Thì Uống quá chén thôi.
Câu này chắc em còn phải trả lời vài lần nữa, hay là em viết bảng treo trước cổ luôn cho xong."
"Là A Tín à?"
Phùng Ninh thu lại vẻ cợt nhả: "Chuyện giải quyết xong rồi, mọi người đừng bận tâm nữa."
Cô quay sang cười híp mắt với Mạnh Đào Vũ: "Giới thiệu chút nhé, đây là anh trai tớ.
Kể ra thì hai người cũng coi như là người một nhà đấy, cùng họ mà."
Mạnh Đào Vũ vóc dáng nhỏ nhắn trắng trẻo, khuôn mặt toát lên vẻ dịu dàng hiền hậu.
Nét thanh tú mỏng manh, lại thêm vẻ trí thức nho nhã khiến ai nhìn cũng thấy thiện cảm.
Cô hơi rụt rè sợ người lạ, cắn cắn môi, lí nhí cất tiếng chào: "Em chào anh ạ."
Mạnh Hãn Mạc hơi ngoái đầu sang nhìn cô: "Ồ... chào em."
Triệu Tần Lâm bước vào bệnh viện, lên đến tầng ba, vừa rẽ qua một góc cua đã thấy một người đang dựa lưng vào tường hành lang.
Nghe thấy tiếng bước chân, Giang Vấn quay mặt sang.
Triệu Tần Lâm khựng lại do dự, đánh giá cậu một lượt, rồi dùng ngón tay chỉ vào trong phòng: "Sao mày không vào trong đó?"
Giang Vấn khẽ nâng mi mắt, lườm cậu ta một cái nhàn nhạt: "Có người."
"Ai thế?"
"Không biết."
Giang Vấn đáp.
Nhìn cái dáng vẻ của cậu, Triệu Tần Lâm thấy hơi khó hiểu, bèn thò đầu ra, lén lút ngó trộm vào trong vài cái, chợt bừng tỉnh: "A, bạn trai của Phùng Ninh à?"
Giang Vấn dời tầm mắt nhìn sang chỗ khác, ậm ừ một tiếng.
Cậu đã nhận ra Mạnh Hãn Mạc, chính là người mà hôm nọ Phùng Ninh đút quýt cho ăn.
Rất dễ nhìn ra sự im lặng và hụt hẫng của thằng bạn thân.
Triệu Tần Lâm nhịn không được nhiều chuyện, hạ giọng nói bé như muỗi kêu: "Thế nên là... mày với Phùng Ninh, hai người...
Mày cũng có bạn gái rồi mà, đúng không."
"Tao chia tay rồi."
Triệu Tần Lâm nhất thời chưa kịp load: "Hả?
Hả?!
Mới đó mà đã chia tay rồi á... sao lại chia tay."
"Không thích."
Lúc Giang Vấn nói ra câu này, giọng điệu cực kỳ bình thản, mang theo chút hờ hững.
"Không thích..."
Triệu Tần Lâm lặp lại một lần, cứ muốn nói lại thôi: "Thế người mày thích là..."
Sự im lặng kéo dài suốt mấy phút đồng hồ.
Giang Vấn nở nụ cười tự giễu.
Trong lúc bọn họ đang trò chuyện, Mạnh Đào Vũ cứ cúi gằm mặt nhìn chằm chằm xuống sàn nhà, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim.
Mạnh Hãn Mạc dường như vẫn còn bận việc, dặn dò vài câu rồi rời đi.
Mạnh Đào Vũ nhịn không được, liếc khóe mắt nhìn theo bóng lưng anh.
Tên húi cua đợi bên ngoài đưa cho anh một điếu thuốc.
Anh chẳng thèm nhìn cũng chẳng buồn nhận, một tay gạt phắt đi.
Bóng người vừa khuất, Phùng Ninh chợt kêu lên một tiếng: "Chết dở, anh tớ để quên chìa khóa ở đây rồi."
Mạnh Đào Vũ đuổi theo xuống tận lầu dưới, tim đập thình thịch như đánh trống.
Xuyên qua lớp cửa kính nhìn ra ngoài, cô tìm kiếm bóng dáng đó.
Bước chân hơi chậm lại, rồi lại không kìm được mà tăng tốc.
Mấy người bọn họ đều đã trèo lên xe mô tô của mình.
Mạnh Đào Vũ sốt ruột, đứng cách đó vài chục mét gọi với theo:
"—— Anh họ Mạnh ơi!"
Tiếng gọi vừa cất lên, cả bọn đều nghe thấy.
Mấy người bọn họ khựng lại động tác, đồng loạt ngoái nhìn về nơi phát ra âm thanh.
"Anh, họ, Mạnh, ơi?"
Tên húi cua nhai đi nhai lại mấy chữ đó, bờ vai run lên bần bật: "Anh Mạc, anh nhận em gái mưa ở đâu ra thế?"
"Hình như là nữ sinh trung học thì phải, trông thanh thuần phết, khẩu vị của anh Mạc dạo này nhạt đi nhiều rồi nha."
Mạnh Đào Vũ vừa chạy tới đã nghe ngay được câu nói này.
Bước chân cô khựng lại, một luồng khí nóng bốc thẳng lên não, khuôn mặt và tai có thể nhìn thấy rõ ràng đang dần ửng đỏ.
Mạnh Hãn Mạc tung một cú đá không nặng không nhẹ vào người tên kia: "Đừng có trêu chọc con bé."
Lần này thì mấy tên còn lại thực sự bị chọc cười, mỗi người chen vào một câu, giọng điệu lưu manh cợt nhả: "Ây da da da, cô em gái nhỏ, sao em lại ngại ngùng thế kia."
"Mới thế mà đã đỏ mặt rồi à em gái."
"Làm cái gì đấy, mấy thằng cháu này, cấm đứa nào được trêu chọc em gái nhỏ của anh họ Mạnh nhé."
Mặc kệ đám người xung quanh cười đùa ầm ĩ, Mạnh Hãn Mạc dụi tắt điếu thuốc, đưa mắt nhìn cô: "Có chuyện gì thế."
"À thì, chìa khóa của anh."
Mạnh Đào Vũ như sực tỉnh khỏi cơn mê, vội vàng đưa đồ qua, nhỏ nhẹ nói: "Ninh Ninh bảo em mang xuống cho anh."
"Cảm ơn nhé."
Mạnh Hãn Mạc hơi khom người, nhận lấy chùm chìa khóa.
Mạnh Đào Vũ lùi lại hai bước, vội vàng lắc đầu nguầy nguậy: "Không có gì không có gì, không cần cảm ơn đâu ạ."
Bị bao nhiêu cặp mắt đổ dồn vào, cô thực sự quá căng thẳng, thế mà lại khẽ cúi gập người chào một cái: "Vậy em đi đây, tạm biệt anh."
"Phụt."
Tên húi cua cố nhịn cười đến mức mặt mũi co rút lại.
Mạnh Hãn Mạc hơi nhướng mày, dường như cũng khẽ cười một cái, hờ hững buông lời: "Ừm, tạm biệt."
Tiếng tim đập của Mạnh Đào Vũ to đến mức thái quá, đầu óc vẫn đang trong trạng thái trống rỗng.
Cô dè dặt trốn vào bên cạnh bồn hoa, lén lút nhìn theo bóng lưng cả nhóm người bọn họ dần khuất xa.
Thứ Hai đi học lại bình thường.
Hai ngày nay dạ dày Phùng Ninh cứ đau âm ỉ, ngay cả cơn đau bụng kinh dường như cũng kéo dài hơn bình thường.
Cô cảm thấy mệt mỏi rã rời, ỉu xìu gục mặt xuống bàn suốt hai tiết liền.
Tiết ba là tiết tiếng Anh.
Chuông vào học còn chưa reo, "Người đàn bà thép" đã đứng trên bục giảng, đập đập tay xuống bàn: "Tất cả trật tự, để bài tập tuần trước giao lên bàn, tôi sẽ đi kiểm tra từng người một.
Ai chưa làm thì tự giác đứng dậy, ra ngoài đứng cho tôi."
Lời vừa dứt, cả lớp nhốn nháo.
Tiếng sột soạt lật giấy vang lên ngay tắp lự.
Phùng Ninh nằm viện hai ngày, chẳng đụng đến một chữ bài tập nào.
Cô âm thầm thở dài, vừa định đứng dậy thì trên bàn đột nhiên xuất hiện một tờ đề thi đã làm kín chữ bị ai đó ném sang.
Tinh thần cô đang uể oải, kéo theo đầu óc cũng chưa kịp nảy số.
Phía trước truyền đến tiếng kéo ghế sột soạt.
Hàng mi cô khẽ rung, ngơ ngác ngẩng đầu lên, liền thấy Giang Vấn đã đứng thẳng dậy.
"Người đàn bà thép" vừa vặn đi đến bên cạnh, đánh giá cậu hai lượt: "Trò đứng lên làm gì, chưa làm bài tập à?"
Giang Vấn cúi đầu, ậm ừ một tiếng.
"Đề thi đâu, mang ra đây tôi xem nào, làm được bao nhiêu rồi?"
Giang Vấn hạ giọng: "Em chưa làm."
"Một chữ cũng chưa làm?"
Giang Vấn im lặng.
Nội tâm Triệu Tần Lâm như có cuồng phong sóng dữ, miệng há hốc thành chữ O.
Cậu ta nhìn Phùng Ninh, lại nhìn Giang Vấn, rồi lại quay sang nhìn Phùng Ninh.
Sắc mặt "Người đàn bà thép" dở khóc dở cười, cố nén cơn giận: "Tại sao trò không làm?"
"Em quên ạ."
"Quên á?!"
Mặt "Người đàn bà thép" sầm xuống, đột nhiên cao giọng: "Tôi đã nhấn mạnh bao nhiêu lần rồi mà trò còn quên được?
Coi lời giáo viên như gió thoảng bên tai đúng không?
Trò có biết thứ hạng bài kiểm tra tuần của mình đã tụt xuống thứ mấy rồi không?"
Giang Vấn không hé nửa lời.
Lần này thì ánh mắt của cả lớp đều đổ dồn hết về phía này.
"Người đàn bà thép" cố gắng điều hòa nhịp thở, lớn tiếng hỏi: "Còn ai chưa làm nữa không?"
Vài phút sau, trong lớp lại lác đác có thêm ba bốn nam sinh đứng dậy.
"Mấy người các cậu, xếp thành hàng cho tôi."
"Người đàn bà thép" chỉ tay ra ngoài cửa: "Bây giờ đi xuống lầu ngay, ra sân vận động chạy cho tôi!"