Ngày cuối cùng của kỳ nghỉ hè, trước cổng trường trung học Khải Đức đã giăng sẵn dải băng rôn chào mừng tân học sinh, chính thức bước vào mùa khai giảng.
Triệu Tần Lâm vừa hút sữa đậu nành, vừa buồn chán tựa lưng vào cột đá.
Đợi nửa ngày trời, cuối cùng cũng thấy Giang Vấn bước xuống xe.
Cậu ta chạy ào tới, thúc cùi chỏ vào ngực cậu: "Anh Vấn."
Giang Vấn nhoài người lấy cặp sách trên xe, một tay hất cậu ta ra: "Cút."
Triệu Tần Lâm bám riết không buông, tức tối nhảy cẫng lên: "Giang Vấn, cậu kiêu ngạo cái gì hả, sáng sớm ra đã ăn trúng thuốc súng rồi à?
Hôm nay tao cứ dính lấy mày đấy!"
Một cơn gió trong lành thổi qua, thoang thoảng hương hoa quế.
Hai người lôi lôi kéo kéo bước vào trường.
Triệu Tần Lâm cười rạng rỡ khoe lúm đồng tiền, ra sức ôm lấy vai Giang Vấn, bắt đầu hóng hớt tin vỉa hè mới nghe được dạo gần đây: "Tao hỏi mày cái này, cái cô nàng con lai Mexico kia là sao đấy?"
"Không quen."
"Ý gì đây, cô ta không phải bạn gái mày à?"
Giang Vấn nhướng mày, nét mặt lạnh nhạt: "Tao có bạn gái từ lúc nào?"
"Bữa trước có người thấy mày chơi bóng rổ ở sân AU, người ta còn ngồi bên rìa sân đưa nước cho mày cơ mà."
"Trí tưởng tượng phong phú thật."
Giang Vấn hơi phiền muộn, hất tay cậu bạn ra.
Lại là cái dáng vẻ điệu bộ này, cứ như thể người khác có chủ động bám lấy đến tận cùng thế giới, cậu cũng chẳng thèm để vào mắt.
Triệu Tần Lâm hơi chướng mắt, quét ánh nhìn từ đầu đến chân cậu, mỉa mai: "Bro à, đừng có chảnh chọe thế, chỉ hy vọng xu hướng giới tính của mày sau này không khiến chị mày phải lo lắng."
Họ đi song song bên nhau, dáng người cao gầy, dong dỏng, mang vài phần vẻ đẹp trai của thiếu niên, đi ngược lại với ánh nắng rực rỡ lúc mười giờ sáng, thật sự rất chói mắt.
Dù mặc đồng phục, nhưng chẳng hiểu sao lại thấy cực kỳ hợp với khí chất quý tộc của ngôi trường này.
Hai người đến đầu cầu thang thì đụng trúng Hy Cao Nguyên.
Cậu ta cà lơ phất phơ khoác cổ cả hai: "Anh em tốt, đợi tụi mày khổ sở quá đi mất."
"Mày đợi bọn này làm cái gì?"
Đống thịt mỡ trên mặt Hy Cao Nguyên giật giật: "Vì đội hình chỉnh tề của F3 chúng ta chứ sao."
"F3?
Cỡ mày mà cũng xứng à!"
Khóe miệng Triệu Tần Lâm giật giật hai cái, cười mắng: "Với cái nhan sắc này của mày, không thấy là đang 'ăn vạ' ké fame tao và Giang Vấn sao?"
"Hai soái ca được công nhận của khối cấp hai Khải Đức chúng ta còn chưa lên tiếng, đến lượt cái mồm thối của mày ý kiến à?
Đúng không, đầu bài."
(Chú thích: "Đầu bài" 头牌 (tóupái) - là từ lóng chỉ người đẹp nhất, hot nhất bảng xếp hạng, thường dùng cho hoa khôi/kỹ nữ thời xưa, ở đây dùng để trêu chọc nhan sắc của nam chính).
"Đừng có gọi tao bằng cái tên đó.
Với lại," Giang Vấn mất kiên nhẫn, tóm cổ Hy Cao Nguyên đẩy ra xa một chút, "Cả hai đứa mày đừng có mà ké fame tao."
Ba người vừa bước vào lớp, mấy học sinh đang nói chuyện liền dừng lại, xôn xao đứng dậy hô hào chào hỏi.
Triệu Tần Lâm và Hy Cao Nguyên cũng nhiệt tình đáp lại những người này bằng thái độ tương tự, duy chỉ có Giang Vấn là chẳng mấy hứng thú.
Bọn họ đều xuất thân cực kỳ tốt, gia đình có qua lại làm ăn với nhau, từ nhỏ đã chơi chung, đến cả kiểu dáng đồng hồ đeo tay cũng na ná.
Trên đầu mấy thiếu niên này đều có anh chị, bản thân là con út được cưng chiều nhất nhà, thế nên chặng đường lớn lên luôn thuận buồm xuôi gió, trong cốt cách bẩm sinh đã mang theo chút bất cần, chẳng màng đến việc phải cư xử với người khác ra sao.
Trong đó, Giang Vấn là kẻ hờ hững nhất.
Cậu ít nói, với những người không quen biết thì cơ bản là vứt sang một bên, chẳng buồn đoái hoài.
Giáo viên còn chưa tới, trong phòng học ồn ào nhốn nháo.
Một nữ sinh đeo kính gọng đen ở phía sau đứng lên, chỉ vào xấp giấy trên bục giảng: "Các bạn, mỗi người lên lấy một tờ nhé, điền xong thì nộp lại cho mình."
Giang Vấn không mang bút, đành mượn của người khác một cây.
Cậu cúi người trên bục giảng để điền biểu mẫu, hàng mi rủ xuống, nét mặt cực kỳ chăm chú.
Đây vốn là một cảnh tượng rất đỗi bình thường.
Nhưng khi ánh nắng trong veo, sạch sẽ rọi xuống những lọn tóc của cậu, đám nữ sinh tụm năm tụm ba nói chuyện ở bàn trên cũng tự nhiên hạ giọng.
Biệt danh đâu phải tự nhiên mà có.
Trong ngoài trường, bất kể là nam hay nữ, ai cũng thích nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đó của Giang Vấn.
Có điều, vẻ đẹp của cậu có chút trung tính, sống mũi thanh, mắt dài, khí chất lạnh lùng sắc sảo mà diễm lệ.
So với mấy danh xưng như hot boy các kiểu, thì hai chữ "đầu bài" quả thực vô cùng thích hợp.
Cùng với đó là sự tiếc nuối xen lẫn trêu chọc, rằng một khuôn mặt nhường này thế mà lại lãng phí trên người một người con trai.
Giang Vấn rất ghét người khác gọi mình như vậy.
Bình thường cũng chỉ có đám Hy Cao Nguyên mới dám gọi đùa vài câu.
Biểu mẫu chỉ cần điền điểm thi chuyển cấp, trường cấp hai đã tốt nghiệp và thông tin liên lạc của gia đình, nên cậu viết rất nhanh.
Lúc đang viết, cậu vô tình liếc sang một tờ khác.
Cả trang giấy nét chữ rồng bay phượng múa, điền ở ô tên họ nét bút lại càng mạnh mẽ, sắc bén, hai chữ được viết ra chẳng chút kiêng dè, cứ như muốn đâm thủng cả mặt giấy —— Phùng Ninh.
Cậu cúi đầu viết xong, nộp biểu mẫu, rồi tùy tiện chọn một chỗ ngồi xuống.
Triệu Tần Lâm không chịu ngồi yên, vứt cặp sách sang bàn bên cạnh rồi xán lại đám đông tìm người quen nô đùa chém gió.
Giữa một mớ ồn ào hỗn loạn, Giang Vấn mở sách bày ra bàn, uể oải chống cằm thẩn thờ.
Đột nhiên lưng bị ai đó chọc chọc, kèm theo một giọng nói vang lên:
"Má ơi, đúng là cậu thật này."
Giang Vấn hơi không tin vào tai mình.
Giây lát sau, ánh mắt cậu khẽ động, quay đầu lại, nhíu mày: "Sao cậu lại ở đây?"
Tối qua Phùng Ninh ăn đêm đến tận rạng sáng, ngủ không ngon giấc, hôm nay lại bị Tề Lan ép dậy sớm, bất đắc dĩ đành đến lớp ngủ bù nửa tiếng.
Lúc này cô mắt nhắm mắt mở, nằm gục trên bàn như người không xương, trên mặt còn in hằn vài vệt đỏ vì bị đè.
Nghe cậu hỏi, Phùng Ninh dùng một tay chống cằm, mang bộ dạng lưu manh, giọng đầy đắc ý: "Tôi học ở đây, không được phép chắc?"
Hễ gặp trai đẹp là Phùng Ninh quen miệng trêu vài câu, hoàn toàn không biết ngại.
Thế là cô bật cười.
Nụ cười của cô là bẩm sinh, mãnh liệt và trực tiếp.
Đôi mắt nheo lại cong cong như mảnh trăng khuyết, vừa nóng bỏng lại hơi... có chút trêu chọc: "Đã có duyên như thế, vậy làm quen chút đi.
Trai đẹp, cậu tên gì?"
Cậu không lên tiếng.
Đã sớm đoán trước được thái độ này, cô vẫn tỏ ra như không có việc gì, tiếp tục màn tự giới thiệu của mình: "Tôi tên Phùng Ninh, Phùng trong tương phùng hận muộn (gặp nhau quá muộn màng), Ninh trong ninh chiết vật loan (thà gãy chứ không chịu cong), nhớ kỹ nhé."
Cậu nhíu mày một cái, cười như không cười: "Ninh trong 'thà gãy chứ không cong'?"
"Sao thế?"
Ngập ngừng một lát, Giang Vấn nhếch môi: "Đọc thanh bốn."
(Edior giải thích: Từ gốc ( 宁折勿弯 - nìng zhé wù wān, Chữ 宁 (nìng) thanh 4 - Tên nữ chính: 宁 nhưng đọc thanh 2 ( Níng) nên lúc giới thiệu nữ chính đọc là : Níng zhé wù wān, phát âm sai, Cùng 1 chữ nhưng phát âm khác nhau tùy ngữ cảnh)
"Hả?"
Phùng Ninh thấy mới lạ, đây là lần đầu tiên có người sửa lỗi phát âm cho mình, cô vô cùng hứng thú: "Vậy cậu giúp tôi nghĩ một thành ngữ xem nào?"
Cứ tưởng sẽ chẳng nhận lại được phản hồi nào nữa.
Nào ngờ chỉ vài giây sau, Giang Vấn nhẹ nhàng liếc qua, ánh mắt pha lẫn chút khinh bỉ nhè nhẹ, rồi quay mặt đi: "Kê khuyển bất ninh." (Gà chó không yên) (鸡犬不宁 (jī quǎn bù níng) - Đã phát âm đúng về níng - tên nữ chính)
Giáo viên chủ nhiệm vào lớp chưa nói được mấy câu đã thông báo mọi người qua hội trường nhỏ tham gia lễ khai giảng.
Chỗ ngồi được chia theo từng lớp, cả một khoảng rộng chật kín người ngồi.
Lúc này buổi lễ vẫn chưa chính thức bắt đầu, trên màn hình LED lớn ở chính giữa đang chiếu luân phiên hình ảnh vài đại diện tân học sinh xuất sắc.
Cô bạn nhỏ nhút nhát hôm qua ngồi ngay bên cạnh.
Sáng nay cậu ấy đến lớp đầu tiên, Phùng Ninh đến thứ hai, thế là thuận tự nhiên bọn họ trở thành bạn cùng bàn.
Mạnh Đào Vũ cực kỳ thích cúi gằm mặt, kể cả lúc đi đường cũng vậy, gần như không chủ động nói chuyện với ai.
Nhưng Phùng Ninh lại rất giỏi nói chuyện, cô chủ động mở lời, kể lể từ chuyện ngày trước mình từng vì cái máy sấy tóc mà túm tóc đánh nhau với người ta, cho đến mấy bộ truyện tranh hài hước.
Cô cứ luyên thuyên như đang diễn tấu hài độc thoại không ngừng nghỉ, thỉnh thoảng lại chọc cho Mạnh Đào Vũ bật cười.
Đúng lúc này, một nữ sinh để kiểu tóc đuôi cụp đứng cách đó vài bước ở phía sau gọi với lên: "Mạnh Đào Vũ, ra đây với tớ một lát."
Nét mặt Mạnh Đào Vũ cứng đờ, im lặng vài giây rồi rụt cổ đứng dậy.
Phùng Ninh ngồi ở ghế sát lối đi, đánh giá sắc mặt nhợt nhạt của cô bạn một lát.
Đợi đến khi nữ sinh tóc đuôi cụp kia giục liên hồi mấy tiếng, cô mới chậm chạp đứng lên nhường đường.
Người đi rồi, lại càng chẳng có việc gì để làm.
Phùng Ninh rất buồn ngủ nhưng lại không thể ngủ được.
Để giữ tỉnh táo, cô bắt đầu vểnh tai hóng chuyện tào lao của mấy người ngồi phía sau.
"Tớ vừa gặp Bùi Thục Nhu đấy, trông trưởng thành dã man, cơ mà khí chất ngời ngời, thật chẳng giống nữ sinh tuổi chúng mình chút nào.
À đúng rồi, Trình Gia Gia thế mà lại đang nói cười vui vẻ với cậu ấy đấy."
"Thật hay đùa vậy."
Một giọng nữ đầy vẻ kinh ngạc vang lên: "Trình Gia Gia á?
Chẳng phải trước kia cậu ta tự cao tự đại lắm sao, đợt bầu hoa khôi khối không đấu lại Bùi Thục Nhu, còn lén lút sau lưng chê người ta mũi diều hâu tướng khắc nghiệt cơ mà."
Một người khác châm chọc nói: "Chuyện này còn chưa rõ ràng sao, định bám cành cao rồi chứ gì."
"Nói vậy là sao?"
"Triệu Tần Lâm, Giang Vấn, với cả Bùi Thục Nhu lớp Bảy nữa, mấy người đó toàn chơi chung một hội với nhau, trong trường hiếm ai lọt được vào vòng tròn quan hệ của bọn họ lắm.
Trình Gia Gia nhắm trúng cái người kia rồi, chẳng lẽ lại không lo đi nịnh nọt Bùi Thục Nhu trước à?
Cậu hiểu mà."
"Ai cơ?"
"Giang Vấn chứ ai, biết không?
Kìa, người đang chiếu trên màn hình bây giờ chính là cậu ấy đấy."
Phùng Ninh thuận thế ngẩng đầu nhìn lên.
"Giang Vấn cá tính lắm, hồi cấp hai thường xuyên bị người ta chặn đường tỏ tình, tặng thư tình, nhưng cậu ấy chưa bao giờ nhận cả."
Có người bên cạnh hùa theo, tiếp tục cống hiến chuyện phiếm: "Các cậu có biết không, cái con nhỏ kỳ quặc ở khối mình ấy, cũng từng tỏ tình với cậu ấy đấy.
Trời đất, phải biết là nhà cậu ta đến cái xe cũ còn chẳng mua nổi, nghĩ cái gì mà đòi theo đuổi Giang Vấn vậy?"
Mấy cô gái hạ thấp giọng, cười rúc rích đầy vẻ mỉa mai, sự thượng đẳng trong giọng điệu cứ thế tự nhiên bộc lộ.
Thật là một chủ đề tẻ nhạt, nói tới nói lui rồi cuối cùng vẫn cứ phải vòng về dăm ba cái chuyện ấy, nhai đi nhai lại mà chẳng thấy ngán.
Vô vị.
Phùng Ninh hoàn toàn không có hứng thú, chẳng còn tâm trạng đâu mà nghe tiếp nữa.
"Thì ra cái tên thiếu gia mỏ hỗn đến cực điểm kia tên là Giang Vấn hả."
Cô thầm nghĩ với thái độ dửng dưng, thậm chí còn xen lẫn chút ác ý: Được bao nhiêu người tâng bốc như thế, thảo nào lại nuôi ra cái thói hư tật xấu đầy mình!
Buổi lễ khai giảng lê thê cuối cùng cũng giải tán sau bài phát biểu của hiệu trưởng, Mạnh Đào Vũ đi biệt tăm đến tận lúc kết thúc vẫn chưa thấy quay lại.
Song Dao chạy sang tìm Phùng Ninh, hai người hòa vào dòng người cùng đi ra ngoài.
Áo Giang Vấn bị ai đó giật nhẹ từ phía sau, cậu ngoảnh lại.
Hy Cao Nguyên khoác vai cậu, mở điện thoại lôi bức ảnh vừa chụp lúc nãy ra cho cậu xem: "Mẹ kiếp, lúc nãy trên bục diễn thuyết trông cậu ra dáng con người phết đấy.
Chậc chậc, nhìn cái điệu bộ láo nháo này xem, chỉ thiếu điều vẫy tay chào người hâm mộ nữ bên dưới nữa thôi."
Thế hệ trước của nhà họ Giang đều từng đi lính, thế nên từ nhỏ Giang Vấn đã bị huấn luyện tư thế đứng nghiêm như lính.
Phải đứng thật thẳng tắp, lưng không được gù, vai không được rụt.
Lúc bước lên bục phát biểu, cậu mặc đồng phục, trước ngực cài huy hiệu trường, mang dáng vẻ kẻ bề trên cao ngạo kéo micro sát lại gần miệng.
Đám nữ sinh lớp Mười bên dưới nhao nhao ghé tai nhau bàn tán, nhưng cậu vẫn giữ nguyên vẻ mặt không cảm xúc, khoảng cách rõ ràng, như cây tùng cao nhất giữa mùa đông.
Hy Cao Nguyên thu lại nụ cười cợt nhả, hơi làm dáng một chút, cố tình bắt chước câu chốt hạ của Giang Vấn lúc nãy: "Đời người là cả một chặng đường phấn đấu.
Từ giây phút này trở đi, chúng ta hãy mang theo tinh thần kiên trì bền bỉ, cùng nhau viết nên một ngày mai tươi đẹp cho Khải Đức."
"Ha ha ha ha ha ha, tôi nói này Giang Vấn, cậu càng ngày càng giống bố cậu rồi đấy."
Triệu Tần Lâm bên cạnh đã cười đến mức lăn bò ra đất, mãi mới nhịn được.
Giang Vấn vẫn giữ vẻ nho nhã, khẽ cười lạnh: "Đây là chốn công cộng, hai cậu muốn lên cơn điên thì tránh xa tôi ra một chút."
"Đầu bài, mày lạnh lùng quá, tao thích ghê á."
Giang Vấn lạnh nhạt lườm cậu ta một cái: "Đừng có làm tao buồn nôn."
Vừa ngẩng đầu lên, cậu tình cờ chạm ngay phải một ánh mắt đầy vẻ thích thú ở cách đó không xa.
Giữa bọn họ bị cách nhau bởi vài người.
Ánh mắt chạm nhau, Phùng Ninh giơ tay phải lên, vẫy vẫy qua lại, dáng vẻ thong dong tự tại, mấp máy môi làm khẩu hình miệng với cậu.
Giang Vấn hơi ngẩn ra, nhìn chằm chằm bóng lưng cô khuất dần vào dòng người đông đúc.
Cho đến khi Triệu Tần Lâm kề sát tai hét lên cậu mới hoàn hồn lại: "Mày đang ngẩn ngơ cái gì thế?"
Cậu ta dáo dác ngó quanh.
Sau nửa giây khựng lại khó lòng phát hiện, Giang Vấn hờ hững đáp: "Không có gì."
"Cái bạn nữ kia, ngon nghẻ đúng không?"
Triệu Tần Lâm lén lút chỉ tay cho cậu xem, đầy vẻ hào hứng nói: "Hình như học lớp bên cạnh."
Bóng lưng yêu điệu, nước da ở cánh tay trắng ngần, đúng kiểu con gái xinh đẹp nhưng não rỗng mà cậu ta thích.
Hy Cao Nguyên dạo này vừa cưa đổ một cô bạn gái mới, đang trong giai đoạn cuồng nhiệt ngọt như đường như mật nên chẳng thèm hùa theo hai người bọn họ.
Giang Vấn hờ hững lướt mắt nhìn một cái rồi dời đi ngay.
"Giang thiếu gia, ngài thấy sao?"
Triệu Tần Lâm gặng hỏi.
Giang Vấn mang dáng vẻ uể oải, cất giọng trầm thấp hờ hững đáp một câu "Cũng được".
Cậu nhớ lại hình ảnh vừa rồi.
—— Cô ấy đang gọi tên cậu.
Song Dao tóm lấy Phùng Ninh lôi tuột về phía chỗ vắng người, độc mồm độc miệng mắng: "Ngày đầu tiên khai giảng, người ta ai nấy đều đứng đắn đàng hoàng, chỉ có mỗi cậu là đứng đó lả lơi thả thính!"
"Tớ làm gì có."
"Cậu thích cậu ta à?"
Phùng Ninh giả vờ như không hiểu: "Gì cơ?"
"Thì cái người ban nãy ấy."
Phùng Ninh ngoảnh lại, chớp chớp mắt với cô bạn vẻ cực kỳ gợi đòn, nửa đùa nửa thật đáp: "Tớ không thích mà."
Song Dao mắng yêu: "Con ranh này, lần nào định giở trò trêu chọc ai cậu cũng làm cái bộ dạng này."
"Đi thôi, đi ăn cơm, tớ đói lả rồi."
Vừa hết giờ nghỉ trưa, giữa tiết trời oi bức, ánh nắng ngoài cửa sổ vẫn vô cùng gay gắt.
Phùng Ninh ngủ một giấc tỉnh dậy thấy phòng ký túc xá trống trơn, chẳng biết mấy người bạn cùng phòng chưa về hay đã đi học hết rồi.
Cô ngáp ngắn ngáp dài, ngái ngủ đi đến lớp học, chợt nhìn thấy ở chỗ ngồi của mình có mấy nam nữ sinh đang tụm năm tụm ba cầm điện thoại chụp ảnh.
Quan sát ba bốn giây sau, Phùng Ninh mới phản ứng lại, người bị vây ở giữa hóa ra là Mạnh Đào Vũ.
Cô cũng hùa theo móc điện thoại ra, căn chỉnh góc độ, chĩa về phía đám người đó chụp một lúc.
Sau đó cô bước về phía chỗ ngồi của mình, mạnh mẽ chen ngang vào giữa đám đông.
Giữa những tiếng cười cợt mỉa mai, Mạnh Đào Vũ cầm một tờ giấy, cúi người lau vệt sữa vương vãi lây sang ghế của Phùng Ninh.
"Xảy ra chuyện gì vậy."
Phùng Ninh nhíu chặt mày, kéo tay cô bạn ra: "Ra tay không nhẹ đâu nhé, đắc tội với ai thế này?"
Khóe miệng Mạnh Đào Vũ bị đánh rách, trông cô bạn khá đờ đẫn, cứ như bị nghẹn họng lại.
Cô nhìn Phùng Ninh lắc đầu, gượng gạo nặn ra một nụ cười.
Bỏ qua những ánh mắt dò xét đầy ẩn ý xung quanh, Phùng Ninh cúi người xuống, giúp Mạnh Đào Vũ nhặt từng cuốn sách, từng món đồ dùng học tập vương vãi khắp nơi trên mặt đất lên, phủi sạch bụi bẩn, rồi kéo cô bạn cùng ngồi xuống.
Đám người vây xem vẫn chưa chịu đi, còn đang bận chia sẻ "chiến lợi phẩm" vừa chụp được cho nhau.
Có điều vì đột nhiên có người xen ngang nên bầu không khí có phần chùng xuống.
Phùng Ninh chẳng hề bận tâm đến việc bị người khác nhìn ngó, đối mặt với sự chỉ trỏ bàn tán cũng không có nửa điểm gượng gạo.
Cô hơi khát, cầm cốc nước lên uống một ngụm, sau đó liếc mắt nhìn sang, ngược lại còn bày ra vẻ chân thành thắc mắc với bọn họ: "Mọi người tụ tập ở chỗ tôi đứng phạt làm cái gì vậy?"
Trong chốc lát, sắc mặt đám người kia thi nhau biến đổi, có kẻ nhịn không được bèn hỏi: "Mày là ai thế?"
"Tôi tên Phùng Ninh, Phùng trong 'tương phùng hận muộn', Ninh..."
Phùng Ninh vặn nắp cốc lại, ngừng một nhịp, "...
Ninh trong 'kê khuyển bất ninh' (gà chó không yên)."
Cô liếm giọt nước đọng trên môi, nửa đùa nửa thật nói: "Rất vui được làm quen."
Tên kia nghẹn họng, tức đến bật cười.