Vạn Đoãn :"Eric, em muốn anh thấy cái này."
Khoảnh khắc làn da hai người chạm nhau, không gian xung quanh đột nhiên rung nhẹ như mặt nước bị khuấy động.
Gió ngừng thổi.
Âm thanh lùi xa.
Cả thế giới như lặng đi chỉ trong một nhịp tim.
Rồi...
ánh sáng.
Một ánh sáng mềm và ấm từ đầu ngón tay lan ra, cuộn quanh họ như một làn khói mỏng, kéo dài và xoáy tròn, rồi đột ngột mở tung ra như cánh cổng vô hình vừa bị đẩy rộng.
Thế giới trước mặt thay đổi.
Khung cảnh xung quanh dần rõ nét như một bức tranh đang được vẽ lại từ trí nhớ.
Họ đang đứng giữa một con phố nhỏ – hẹp, vắng, và đổ nát.
Những ngôi nhà hai bên đường lở loét từng mảng tường, mái ngói nghiêng ngả như sắp sụp đổ.
Vách gạch phủ rêu, những ô cửa sổ vỡ toang như từng chứng kiến một cơn giông dữ dội đã lướt qua.
Mặt đường nứt toác, những vết nứt như mạng nhện trải dài đến vô tận.
Dưới chân họ, những mảnh kính vỡ phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ bầu trời xám tro.
Không có gió.
Không có tiếng người.
Chỉ có sự im lặng khô cứng như thể thời gian đã bỏ quên nơi này từ rất lâu rồi.
Eric hơi choáng váng, ánh mắt lướt quanh, đôi môi hé ra đầy kinh ngạc :"Đây là...?"
Vạn Đoãn quay lại nhìn anh, ánh mắt sâu như biển tĩnh :"Eric, em có thể nhìn thấy một phần nhỏ trong tương lai.
Vậy nên..."
Eric :"Tôi không quan tâm!"
Còn chưa nói xong liền bị anh lên tiếng cắt ngang.
Lời anh thốt ra sắc lạnh, đôi mắt lóe lên tia phản kháng dữ dội.
Anh gắt gỏng, cố hất tay Vạn Đoãn ra, toàn thân căng lên như muốn thoát khỏi thứ ảo ảnh đang bao vây mình :"Bỏ ra!"
Vạn Đoãn :"Không mất nhiều thời gian của anh đâu Eric."
"Không cần, tôi không cần biết mục đích của cô, cô muốn làm gì cũng không liên quan đến tôi.
Tôi không có sức mạnh của Valois, chỉ là một người bình thường thôi, tôi không muốn dính líu gì đến mấy người!"
Vạn Đoãn :"Eric, anh đã biết hết rồi đúng không?"
Eric khựng lại.
"Tôi không biết gì hết"
Chỉ trong thoáng chốc, ánh mắt anh chệch đi, hàng mi khẽ rung.
Một lớp phòng bị mỏng manh nơi đáy mắt bỗng rạn nứt, như mặt hồ bị gió nhẹ lướt qua – không ai nghe thấy, nhưng không thể giấu được.
"Anh nói dối"
Vạn Đoãn vẫn đứng yên, không tiến tới, cũng không lùi lại.
Cô không cần ép anh, bởi chính sự im lặng ấy...
đã là một lời thừa nhận.
Đôi mắt đỏ ấy nhìn thẳng vào Eric, như xuyên qua mọi vỏ bọc – bình thản, nhưng không kém phần sắc lạnh.
"Anh, trong 'bản chất' thật của mình... khó đoán hơn rất nhiều, Eric," cô nói, nhẹ nhưng sắc như dao.
"Anh không qua mặt được em đâu.
Dù gì... chúng ta là sinh đôi mà."
Eric bật cười khẽ, lạnh lẽo :"Biết rồi thì sao?
Tôi biết thì chắc cô cũng biết là dù cô có nói gì đi nữa thì cũng không thể nào làm thay đổi ý của tôi mà."
Vẻ mặt anh đanh lại.
Anh ngửa cổ, vặn khớp như thể đã chán trò diễn kịch kéo dài.
"Nếu muốn nghe thật lòng thì tôi nói thẳng đây" anh nói, giọng trầm trầm pha chút mệt mỏi :"Ngay từ đầu, tôi vốn không quan tâm đến thế giới này, nó có bị hủy diệt hay thì sao chứ?.
Những món nợ máu hay lời nguyền của Valois chẳng liên quan gì đến tôi cả."
Anh ngừng một chút, ánh mắt sắc lại :"Tôi chỉ muốn sống yên bình... bên Isa.
Có biết tôi đã phải mất bao lâu, dỗ dành bao nhiêu lần, mới khiến cô ấy tha thứ và chịu mở lòng với tôi không?
Rồi đột nhiên cô xuất hiện – mang theo hỗn loạn, âm mưu, những thứ khiến tôi khó chịu."
Vạn Đoãn đáp, không lay chuyển :"có liên quan, Eric."
Anh hừ nhẹ một tiếng, nhếch môi :"Có thể.
Nhưng một khi Isa cải tổ xong Falender, chúng tôi sẽ rời khỏi tất cả.
Một nơi xa, không liên quan gì đến thế giới này, không có ai trong các người."
Cô khẽ nghiêng đầu :"Anh thật sự nghĩ viễn cảnh đó... sẽ xảy ra sao?"
"Nó sẽ xảy ra nếu cô tránh xa chúng tôi ra.
Và sẽ rất biết ơn nếu cô có thể... hoãn cái kế hoạch thanh trừng loài người của em lại, cho đến khi chúng tôi sống yên ổn qua hết kiếp này."
Vạn Đoãn lắc đầu :"Chuyện này...
đâu phải cứ muốn là được."
Eric nhìn thẳng vào cô, giọng lạnh như thép :"Ý cô là gì?"
Vạn Đoãn nhìn về con đường bị phá hủy phía trước, đống đổ nát vươn vãi khắp nơi.
Tuy đây chỉ là ảo cảnh nhưng lại vô cùng chân thật, những xác chết nằm la liệt phía dưới, Eric chỉ liếc nhìn thoáng qua cũng biết được nguyên do.
Vết lở loét khắp mặt và những cơ thể gầy ốm của những người bên dưới thu hút vô số con bọ và dòi bâu đến.
Vạn Đoãn kéo anh đi, vừa đi cô vừa nói :"Khi em được 'tạo' ra và đem trốn, em đã có sẵn những đoạn ký ức về lịch sử của gia tộc.
Trong 2 cánh của đi hẳn anh cũng đã chứng kiến hết tất cả."
"Đó là do cô tạo ra?"
"Không, em không tạo ra, em chỉ truyền đi thông tin thôi."
Cô dừng lại trước một đống xác chết xếp chồng lên nhau hỏi :"Anh nghĩ đây là đâu?"
Eric không buông tay người này ra được đành phải phối hợp trả lời câu hỏi.
Cảnh hoang tàn này không đủ dữ liệu để đoán, ngay cả thi thể chất đống đã thối rữa mục nát cũng không thể dựa vào chất liệu trang phục hay nét mặt để biết.
Cảm giác mơ hồ này khiến anh càng thêm khó chịu nói.
"Cảnh dịch bệnh và chiến tranh ở cánh cửa thứ nhất, những thứ này tôi đã thấy rồi, cô có cho tôi thấy cả vạn lần nữa thì vẫn không có ích gì đâu."
Vạn Đoãn :"Không phải, đây là cảnh vật em đã trải qua.
Hay nói đúng hơn là những đoạn ý ức còn lưu trữ lại trong dòng máu Valois còn sót lại trong người em"
Họ đi lướt qua vũng bùn và người chết, cuối con đường là một cảnh tượng kinh khủng khác.
"Lúc đó em lưu lạc qua một đất nước đang có chiến sự, cảnh tượng hoang tàn vừa rồi chính là lúc đó.
Nhờ mang trong mình dòng máu Valois em là người duy nhất sống sót.
Tuy nhiên, chính vì vậy em đã bị chú ý và bị bắt nhốt."
Đó là một căn phòng âm u, tường bê tông lạnh lẽo ẩm mốc, nền nhà loang lổ máu khô.
Những chuỗi xiềng sắt treo lủng lẳng từ trần nhà, vết khắc và móng tay cào xước in hằn trên tường như tiếng thét tuyệt vọng còn chưa kịp vang ra.
Giữa bóng tối ấy, một bé gái nhỏ gầy gò, tóc rối bù, mình đầy vết thương đang bị kéo lê đi bởi hai gã đàn ông lực lưỡng.
"Những gã quý tộc và những người giàu có muốn có được sự bất tử và sức mạnh của em."
Vạn Đoãn nói khẽ, ánh mắt không rời hình ảnh đứa trẻ kia – chính cô của năm xưa.
"Em lưu lạc đến một đất nước đang chìm trong chiến sự.
Cảnh tượng hoang tàn khi nãy chính là lúc đó – tất cả đều chết, chỉ còn mình em sống sót.
Họ tra tấn và làm thí nghiệm lên em."
bé gái bị ném vào căn phòng lạnh, trói chặt vào ghế sắt, kim tiêm to như móng tay cắm sâu vào tĩnh mạch.
Những tên đàn ông mặc áo khoác trắng, không gương mặt, chỉ là những bóng đen lạnh lùng, chép giấy, đo mạch, rồi rút máu – lần này đến lần khác.
"Sau nhiều năm, nhiều người bị chúng ép thử nghiệm huyết thanh họ chế tạo từ em đã chết.
Xác người còn nhiều hơn cả một bãi tha ma" cô nói tiếp, giọng đều không chút cảm xúc, "Em bị đánh, bị bỏ đói, bị đâm xuyên tủy sống, rút máu tới mức gần chết rồi lại truyền dịch giữ mạng...
để tiếp tục vòng lặp đó.
Tệ hơn nữa em bị những người đã chết sỉ nhục và dày vò khi em không hề có tội."
Tiếng gào của đứa trẻ vang vọng trong không gian, nhưng giờ chỉ là âm vang mơ hồ – vô lực, không ai đáp lại.
"Trong một vụ nổ, em may mắn trốn thoát.
May thay được một gia đình nhận nuôi và sống yên ổn."
"Muốn tôi rủ lòng thương xót cho cô ư?"
Eric chán ghét nói.
Vạn Đoãn quay sang nhìn anh :"Không có, hãy để em kể hết phần truyện nhé được không?"
Cô không chờ anh gật đầu nói tiếp :"Khi vụ nổ xẩy ra đã cướp đi công thức và thứ thuốc những con ác quỷ đội lốt người, chính vì vậy họ lại lần nữa lùng sục em.
Nếu không chết trong giấc mơ vô số lần thì hẳn là em không thể đứng đây nói chuyện với anh đâu."
"Lúc đó em hiểu rằng, dù cho Valois có diệt vong thì lòng tham và mọi tội lỗi của con người sớm muộn cũng sẽ khiến chủng loài của họ tuyệt chủng.
Đó là trách nghiệm của Valois khi trị vì hàng ngàn năm trước, loài người cần được kiểm soát, cần được chọn lọc như cách Falender đang làm hiện tại."
Eric thắc mắc :"Falender đang làm rất tốt đó thôi."
"Những không đủ Eric" cảnh tượng lại biến hóa.
"Anh tưởng Falender cố gắng che giấu sức mạnh của vậy là tốt sao?
Lòng tham của con người là vô đáy Eric, kể cả khi em và anh có biến mất thì thứ những kẻ kia đi tìm chính là gia tộc Falender"
Không còn ánh sáng dịu dàng của những ngọn nến pha lê, không còn tấm kính màu huy hoàng in hình các đời tổ tiên.
Thay vào đó là một không gian tắm trong bóng tối – mái vòm đã sụp, những bức tường rạn nứt, máu loang khắp nền đá cẩm thạch.
Xác người vất vưởng mọi nơi – lính canh, hầu gái, cả những gương mặt quen thuộc của gia tộc, giờ chỉ còn tròng mắt mở trừng, khô khốc.
Khói bốc lên từ những ngọn lửa chưa tắt hẳn.
Và ở giữa sảnh là lá cờ mang huy hiệu Falender... cháy dở.
Eric lùi lại nửa bước, mắt mở to.
"Đây là gì...?"
"Là tương lai mà em thấy," Vạn Đoãn nói :"Cuộc thảm sát của Falender bắt đầu, không một ai sống sót, họ giống như em, đến cuối cùng bị bắt nhốt và làm thí nghiệm với tuyên ngôn ích kỷ của con người."
chính giữa đại sảnh đổ nát, ngay dưới mái vòm từng là niềm kiêu hãnh của dòng họ Falender, một bóng người quỳ gục.
Chiếc cổ bị chặt đứt ngang, máu đã khô thành vệt đen loang lổ, thấm đẫm áo choàng từng mang huy hiệu của gia tộc.
Đôi tay buông xuôi, đầu gối gập xuống, toàn thân cứng đờ như tượng đá bị nguyền rủa.
Dù phần mặt đã không còn, nhưng dáng đứng, chiếc áo choàng đen có đường viền bạc, mái tóc ngắn sẫm màu vương đầy bụi và máu... tất cả đều quen thuộc đến mức khiến hơi thở của Eric nghẹn lại.
Eric lùi hẳn một bước, môi mấp máy nhưng không thành lời.
Tim anh đập loạn, không phải vì sợ hãi... mà là vì nhận ra.
"Không... thể nào..."
Vạn Đoãn không nói gì.
Cô chỉ lặng lẽ dõi theo anh, đôi mắt không chớp.
"Quen thuộc không Eric?
Như cuộc thảm sát Valosi năm đó, giờ đến lược Falender.
Vết xe đổ và vòng quay lại quay về điểm bắt đầu."
Eric đứng lặng trước cảnh tượng ghê rợn ấy, hơi thở nghẹn lại trong cổ họng.
Mỗi nhịp tim đập như kéo anh chìm sâu hơn vào cơn ác mộng không lối thoát.
Nhưng rồi, trong cơn choáng váng ấy... anh cắn chặt răng, nắm tay siết đến trắng bệch.
Anh không thể để bản thân tê liệt.
Không thể để Vạn Đoãn dẫn dắt mọi thứ như một ván cờ không có đường lui.
"Phải có cách khác..." anh thì thầm, như thể tự nói với chính mình.
"Tương lai... tương lai có thể thay đổi được! ..."
"Em nhìn thấy tương lai?
Được.
Vậy thì dùng chính năng lực đó để cứu lấy nó đi!"
Eric gằn giọng :"Em đã từng nói em thoát chết khỏi các lần ám sát vì thấy trước được kết cục đúng không?
Vậy thì giờ dùng nó đi – dùng nó để giết hết những kẻ như thế là được."
Vạn Đoãn nhìn anh.
Mắt cô vẫn lạnh lẽo.
"Anh nói đúng, tương lai có thể thay đổi, về mặt cơ bản chúng ta có vô số chiều không gian đan xen mà...
Vậy để em cho anh thấy được tất cả."
Một đồng hồ nhỏ hiện bên phía trên, cảnh vật lại bắt đầu thay đổi.
Eric và Isa rời khỏi Falender, sống ẩn dật ở vùng biển phương Nam.
Những ngày đầu yên bình – tiếng sóng, tiếng cười, và đôi mắt Isa dịu lại như mùa thu.
Nhưng rồi... căn nhà cháy rụi vào một đêm không trăng.
Cánh tay Isa bị kéo lê qua cát, máu vẽ thành một dấu đường dài.
Biểu tượng Falender bị xé thành trăm mảnh, rơi rụng bên bến tàu.
Ấn ký ngay trên ngực phải của anh cũng nhói đau theo :"Không..."
Vạn Đoãn nói :"Lại một nhóm người khác biết về câu chuyện của sự bất tử, Falender lớn mạnh, họ lại lần mò tìm đến những người mang dòng máu đặt biệt đó để có thể tiếp cận dễ hơn..."
Eric đau đớn nơi lòng ngực muốn thay bản thân ở thời gian đó chạy tới kéo giữ cô nhưng không kịp.
Thế giới tiếp theo.
Bầu trời đầy tiếng gào rú của máy bay và súng đạn.
Isa cầm thanh kiếm, máu vương khắp thân thể.
Cô cười lần cuối trước khi kích nổ cỗ máy năng lượng cổ đại – tạo ra một vụ nổ trắng xóa cả vùng trời.
Falender biến mất khỏi lịch sử, Không ai sống sót.
Thế giới tiếp theo.
Isa trở thành người đứng đầu Falender.
Cô ban hành cải cách, mở cửa với thế giới.
Eric đứng cạnh cô, nắm tay giữa tiếng vỗ tay của hàng trăm người.
Rồi... bom nổ giữa đại sảnh.
Đầu Isa rơi xuống những bậc thềm đá trắng, những kẻ nổ bom là... chính những người được "cải cách" cứu sống.
Eric ở khoảng không này lặng người ôm chiếc đầu đứt lìa của cô gào khóc trong đau đớn.
Cảnh tượng nối tiếp cảnh tượng, như một chuỗi những hồi chuông tang.
Dù họ trốn, chiến đấu, thỏa hiệp hay hòa giải...
Falender vẫn luôn kết thúc trong tro tàn và máu.
Mỗi lần Eric cố bước lên thay đổi điều gì đó thì lại càng nhiều người chết hơn, cảnh tượng còn kinh khủng hơn qua mỗi lần.
Mà trong tất cả, lần nào Isa luôn phải đối mặt với cái chết và sự đau đớn không ngừng nghỉ.
Khung cảnh quay về.
Eric quỳ sụp xuống sàn đá lạnh, bàn tay chống xuống, thở dốc như thể vừa bị rút cạn không khí khỏi phổi.
Mắt anh mở lớn, đồng tử co giật như người bị kéo lê qua hàng trăm cơn ác mộng trong chớp mắt, mỗi cơn ác mộng đều chỉ có một khuôn mặt đã chết của Isa.
Cô chết trong ngực anh.
Cô chết khi anh đến muộn.
Cô chết khi đang mỉm cười.
Cô chết khi gọi tên anh giữa biển lửa.
Cô chết... nhìn thẳng vào mắt anh...
Và cứ thế, lặp lại.
Một trăm lần.
Một nghìn lần.
Mỗi lần là một lưỡi dao khác đâm sâu hơn vào cùng một vết thương chưa kịp lành.
Eric nôn khan, bàn tay run lẩy bẩy đưa lên ôm đầu, móng tay cào rách cả da đầu như muốn tự móc những hình ảnh đó ra khỏi tâm trí.
"Đủ rồi... dừng lại...
đủ rồi...
đủ rồi!
Tôi nói dừng lại!" – anh thì thào, tiếng nói khàn đặc, đứt đoạn như người hấp hối.
Đôi mắt đã ngấm ướt lệ, trái tim nhói lên đau đến muốn đâm vào chấm dứt sự hoạt động của nó.
Chiếc đồng hồ trên không dừng lại, thời gian chỉ trôi qua có 5 phút thôi nhưng số lượng tương lai anh lại chứng kiến qua tất thảy cả 3971 vĩnh cảnh tận thế khác nhau.
Gương mặt Isa – lúc cười, lúc sợ hãi, lúc lạnh toát trong tay anh – cứ thay phiên nhau chớp lên trong đầu như những thước phim hỏng bị tua nhanh.
Tim anh đập loạn.
Có lúc tưởng như đã ngừng.
Lồng ngực như vỡ vụn ra từng mảnh.
Không còn không khí, không còn phương hướng, chỉ có nỗi đau bất tận và trái tim vỡ nát như bị đè nén xuống đại dương hàng vạn mét.
"Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaa"
Mọi sự hối tiếc, mọi tình yêu, mọi ý chí bảo vệ Isa... giờ đây, chỉ còn là cái bóng mờ đứng sau hàng trăm xác chết lạnh ngắt.
Eric ngẩng mặt lên, đôi mắt đỏ hoe, giọng lạc đi :"Đủ rồi... dừng lại..."
Mỗi một cái chết là một nhát dao.
Không có thời gian để thở, không có khoảng trống để quên.
Chỉ là lặp lại, lặp lại, lặp lại...
Vạn Đoãn :"Con người chính là nguồn gốc của tội lỗi, không có giá trị tuyệt đối cho người ác mà chỉ có sự sinh sôi nảy nở theo thời gian thôi Eric.
Một khi có quá nhiều tội lỗi mà Falender không thể kiếm soát được thì kết cục của họ chỉ có một.
Tự hiến tế chính gia tộc của mình để chuộc lấy tội lỗi của con người...
Đôi mắt mở lớn, nhưng trống rỗng, ảo cảnh đã dừng từ lâu nhưng trước tầm mắt Eric lại xuất hiện một Isa khác, lần này không phải Vạn Đoãn cũng không phải cảnh tượng tương lai mà là đoạn hình ảnh Eric tạo nên.
Cơ thể anh run lên khe khẽ.
Bàn tay co lại như bị ai siết chặt.
Anh quỵ xuống.
Không một tiếng động.
Không lời nào thốt ra.
Chỉ là...
đầu gối anh đập xuống đất nặng nề, như thể trọng lượng cả trăm cái chết vừa dội xuống lồng ngực.
Eric vươn tay ra, từng ngón tay run rẩy như thể đang gắng níu lấy một điều gì đó cuối cùng còn sót lại.
Isa.
Anh muốn ôm lấy cô.
Muốn cảm nhận một chút hơi ấm.
Một chút thôi...Chỉ để xác nhận rằng mình vẫn còn giữ được cô...
Nhưng ngay khi đầu ngón tay vừa chạm tới làn da mờ ảo đó, cơ thể Isa lập tức bắt đầu tan rã.
Từng mảng da, tóc, mắt... nứt vỡ như thủy tinh, không một âm thanh, không một giọt máu chỉ là cát trắng.
Cát khô, nhẹ, vỡ ra dưới bàn tay anh rồi cuốn theo gió, biến mất.
"Không..."
Eric thì thầm, đôi mắt mở to tràn đầy kinh hoàng và hoang mang.
"ISA!!"
Ngay khoảnh khắc ấy mọi thứ nổ tung.
Toàn bộ ảo cảnh rung chuyển dữ dội, như thể thế giới này đang bị bẻ cong bởi chính nội tâm của anh.
Bầu trời rạn nứt như vỏ trứng, mặt đất sụp xuống từng mảng lớn, cảnh vật gào thét không thành lời, đổ vỡ từng tầng một.
Bên tai Eric vang lên những âm thanh chát chúa, méo mó, như trăm ngàn tiếng thét bị ép lại trong một tiếng ù kéo dài.
Mọi hình ảnh vỡ vụn rơi vào hư không, một tiếng vỡ vang lên đánh bay cả hai ra khỏi thế giới vô định này
Eric mở mắt, trở về với thực tại.
Tim anh đập mạnh, cơ thể chưa kịp điều chỉnh, hơi thở như nghẹn lại.
Mọi xúc cảm vừa rồi vẫn còn vẹn nguyên, đè nặng trên lồng ngực như một khối đá.
Nước mắt trào ra từ khóe mắt, chỉ vừa thoát qua vài phút ở thực tại nhưng anh đã trải qua hàng vạn dòng thời gian khác nhau.
Chứng kiến nỗi đau tột cùng để rồi quay trở về hiện thực tàn nhẫn.
Cảm giác đau nhói đó như ở ngay trước mặt, bàn tay anh run lên từng siết chặt bấu vào da thịt...
Nó đã vươn ra vô số lần đỡ lấy Isa nhưng không thể.
Anh cứ trơ mắt hết lần này đến lần khác nhìn người mình yêu ngã xuống, dần dần bước ra xa mãi không thể quay lại.
Cho dù Eric chưa thức tỉnh sức mạnh của riêng mình nhưng suy cho cùng dòng máu Valois đang chảy trong người anh mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Thế giới giấc mơ Vạn Đoãn bị cảm xúc của Eric phá vỡ tan tành, chính vì bị dội ngược mạnh bạo như thế khi trở về thực tại cô không trụ nổi rời bỏ tay Eric gục xuống, một ngụm máu tươi cũng từng khóe miệng trào ra, cơ thể như bị nhiều cây búa nhỏ đập vào nội tạng...
Cô nhìn cơ thể anh đang run lên cùng đôi mắt đã chuyển sang sắc đỏ của anh liền biết Eric sắp không ổn rồi.
Vạn Đoãn gắng gượng đứng dậy dùng chút sức lực tinh thần chạm má Eric an ủi.
"Eric, nghe em nói, cơn ác mộng kết thúc rồi anh phải bình tĩnh lại.
Isa ở hiện tại vẫn còn sống anh trai."
Gió thổi lướt qua hai người, trực thăng mang theo bụi đất thổi bay sắp cất cánh.
Trong đêm tối mù mịt, Eric nắm giữ lấy tay Vạn Đoãn đưa ra khỏi mặt mình, màu nhanh chóng trở về hình dạng thường.
Sự chấn tĩnh đó không phải đến từ cái chạm của Vạn Đoãn mà như trong lý trí của anh thoáng hiện lên những con đường đi rõ ràng hơn.
Eric :"Tôi muốn xem kết quả khi thực hiện kế hoạch của cô."
Anh vừa đưa ra yêu cầu, một ngụm máu khác trào ra từ miệng Vạn Đoãn rơi xuống đất.
Eric không quan tâm mất khiên nhẫn nói.
"Cô nói chỉ cần thực hiện kế hoạch thanh trừ với thế giới Falender sẽ an toàn, Isa cũng sẽ không phải đối mặt với cái chết.
Tôi muốn xem tất cả tương lai của con đường đó."
Dĩ nhiên tương lai mà Eric muốn thấy Vạn Đoãn đã xác nhận từ trước, cô rất muốn nhanh chóng để Eric tin tưởng theo cô quay trở về nhưng sức lực của Vạn Đoãn đến đến giới hạn.
Việc đi qua hơn 2000 viễn cảnh tương lai đã vượt qua sức chịu đựng của cô rồi, chưa kể đến ban nãy bị chính Eric phá vỡ thế giới tinh thần của cô, Vạn Đoãn vẫn còn có thể đứng đây chỉ bị hộc một chút máu thôi là đã mừng lắm rồi chứ đừng nói gì đến việc sử dụng năng lực thêm một lần nữa.
Eric bắt lấy cánh tay rụt về của cô kéo đến lạnh nhạt ra lệnh.
"Còn nữa, tôi muốn đưa cả Isa trở về cùng.
Cho tôi xem tương lai cách để mang em ấy đi."
Cổ tay Vạn Đoãn bị siết đau đến làng cả dấu đỏ, cô nhíu mày tầm mắt phía trước đã bắt đầu mờ dần.
Khi cô nhắm mắt để giảm bớt sự đau đớn thì một đường máu dài từ khóe mắt chảy xuống.
Phía xa, Alex cảm thấy tình hình không ổn liền chạy tới giật lại Vạn Đoãn về lại phía mình.
Eric :"Anh làm cái quái gì vậy?"
Alex thuần thuật kiểm tra trạng thái của cô, giúp Vạn Đoãn lau đi vết máu dùng tinh thần của mình trao đổi với tâm thức của Vạn Đoãn.
Khi sát cánh cùng với Vạn Đoãn, Alex được cô chia cho ít một phần sức mạnh để tiện liên lạc.
Ban đầu anh còn nhất quyết từ chối vì căm ghét việc một dòng máu khác chảy trong cơ thể mình nhưng thật may Vạn Đoãn đã thuyết phục được anh.
Xác nhận cô chỉ bị hao lực quá thể nên tạm thời ngất đi thì Alex mới yên tâm trả lời Eric.
"Đừng ép cô ấy, cho anh thấy cả ngàn viễn cảnh tương lai đã là giới hạn của cô ấy rồi.
Năng lực của Valois cũng có giới hạn, cô ấy vì anh hiện tại đã rơi vào hôn mê cùng mù lòa tạm thời."
Alex đặt tạm Vạn Đoãn xuống trực tiếp đối thoại với Eric.
"Hiện tại Vạn Đoãn chưa thể cho chứng thực cho anh thứ anh muốn thấy nhưng tôi đảm bảo con đường Vạn Đồng đang hướng tới là con đường tốt nhất cho cả anh, nhân loại và con người."
Alex thường ngày ít khi nghiêm túc nhưng một khi đã mở thái độ cứng rắn đều như biến thành một người hoàn toàn khác, nhanh chóng chiếm thế thượng phong quyết định mọi thứ.
"Nếu anh còn muốn bảo vệ Isa và bù đắp lại lỗi lầm của mình thì đi cùng với chúng tôi.
Tôi không thích suốt ngày phải chiều theo Vạn Đoãn chạy tới chạy lui để khuyên bảo anh đâu.
Cô ấy còn mềm mỏng từ từ với anh, nhưng còn tôi thì không có đủ kiên nhẫn đó, cô ấy đã cho anh thấy tất cả rồi anh còn muốn gì nữa?"
Alex dồn Eric vào bức tường phía sau rút khẩu súng bên hông đặt ngay cạnh sườn Eric đe dọa :"Một là anh tự nguyện lên trực thăng, hai là tôi sẽ giúp anh tự nguyện làm việc đó chỉ có điều anh phải chịu thiệt nhiều chút và sẽ hơi đau đấy!"