Tàu ngầm Eric điều khiển an toàn rời khỏi, Eric có khả năng học rất nhanh trước đó khi đi một lần có nhìn cách họ điều khiển cũng lướt qua một lượt sách hướng dẫn.
Anh thành thục khởi động con tàu rời đi mượt mà, có những con tàu khác thuộc quân đội căn cứ 13 theo sau anh nhưng vừa hay bị cản lại bởi người do Vạn Đồng phái tới.
Eric lấy ra một usb nhỏ dấu trong túi quần được Vạn Đoãn đưa tìm chỗ kết nối với hệ thống đút vào.
Màn hình liền nhận dữ liệu chuyển qua chế độ tự động lái, xác định hướng đã được chỉ điểm sẵn lái theo.
Phía sau, quân đội phía Falender xa dần Eric liền thở ra một hơi nhẹ nhõm, anh quay đầu nhìn Isa đang nằm yên tĩnh dưới đất.
Một đoạn rùng mình kéo đến lạnh cả sống lưng, Eric nuốt nước bọt không biết nên giữ im lặng hay lên tiếng giải thích đây nữa.
Thuốc mê anh mang theo bên mình hết rồi, còn không rõ ràng khi em ấy hồi phục lại thì tính mạng anh thực sự là sẽ rơi vào lâm nguy mất.
"Isa, mình nói chuyện chút nhé."
Cô ấy vẫn không động đậy.
Eric quỳ một gối xuống bên cạnh, chần chừ một chút rồi khẽ gọi :"Isa... khi bị ... bắt đi anh đã nói chuyện với Vạn Đoãn.
Anh biết hết mọi chuyện, từ việc em đang âm thầm xây dựng một đội quân của mình để lật đổ Valentina và chạy thoát khỏi sự kìm hãm của gia tộc, cũng biết rằng vì sự xuất hiện không ngờ tới của Vạn Đoãn nên em dự định sẽ xóa sổ luôn cả Vạn Đồng trước sau đó mới tới lượt Falender."
Cô động một cái, bí mật này sao Eric lại biết?
"Tất cả chỉ để bảo vệ anh đúng không? và chúng ta sẽ quay về cuộc sống bình thường như trước kia..."
Isa nhìn thẳng vào gương mặt bình tĩnh kia của anh mang theo rất nhiều câu hỏi.
Đây không phải đoán đùa, ngoại trừ những người vượt qua vô số bài kiểm tra của cô cũng không có dấu hiệu phản bội... có gián điệp?
Như nhận ra điều gì đó trong mắt Isa anh lại nói :"em yên tâm, không có gián điệp.
Nhìn phản ứng như vậy của em anh đủ chứng cứ để xác minh Vạn Đoãn nói đúng rồi.
Isa, em chắc hẳn đã đọc qua rất nhiều tài liệu liên quan đến gia tộc Valois kể từ khi biết sự thật đúng không?
Vậy chắc em cũng biết mỗi dòng máu của gia tộc này đều sẽ những sức mạnh khác biết giống với việc Falender kế thừa gen di truyền đó từ chúng."
"Eric, anh muốn biện minh điều gì?"
Isa nhìn lên trần nhà không muốn nhìn vào đôi mắt cô luôn yêu thích nữa, cô luôn tự hỏi liệu có thể tin được những lời anh nói không?
Anh trai cô luôn nói thật nhưng chỉ là một nửa sự thật để che dấu tất cả,
Eric sẽ không bao giờ nói dối cô những mật ngọt anh đối với một người sống bên cạnh anh từ nhỏ đến giờ không thể nào giả được... một người không thể diễn xuất tốt đến nỗi làm trái tim đã chết của cô nhói lên liên tục như vậy được.
Khóe mắt Isa đỏ lên chảy ra một hàng nước mắt, nhưng có lẽ phần bóng tối trong khoang tàu ngầm đã che dấu được điều đó.
"Eric anh có thật sự yêu em không?
Những chuyện chúng ta đã trải qua, những lời anh hứa với em... có câu nào hoàn toàn là thật lòng 100% không?"
Eric lặng người.
Câu hỏi ấy như một lưỡi dao sắc lẹm, xuyên qua từng lớp phòng bị mà anh luôn cố dựng lên giữa họ.
Nó không phải lời trách móc, mà giống như một lời cầu cứu cuối cùng – từ một trái tim đã bị tổn thương quá nhiều.
Anh không trả lời ngay.
Trong khoang tàu ngầm chật hẹp, tiếng ù ù của động cơ, tiếng bọt khí lách tách ngoài vỏ tàu trở nên rõ rệt như đang thì thầm sự thật anh không dám đối mặt.
Anh đã làm tổn thương Isa quá nhiều, nợ cô ấy quá nhiều, thực sự chẳng có dũng khí để đối diện với cô ở hiện tại.
Trước đó anh đã trao bản thân mình cho cô để bù đắp, miễn có thể chữa lành vết thương thì cho dù em ấy muốn cắn xé nát thịt anh đều chấp nhận.
Nhưng điều đó có nghĩa...
"Isa..." – giọng anh nhỏ đến mức tưởng như chìm trong dòng chảy im lặng – "Vạn Đoãn có khả năng nhìn thấy một phần của tương lai, anh đã thử kiếm chứng và đúng như lời con bé nói về việc anh sẽ gặp một người tên Van, em sẽ thoát ra và quay lại tìm thấy anh và cả hậu cảnh ngày tận thế nữa."
"Thì sao?" cô nói lên trong sự tức giận :"Đó là lý do để anh lần nữa ngán đường kế hoạch tự do của em à...!"
Cô quay đầu lại, ánh mắt sắc lạnh nhưng cũng mang theo sự run rẩy mơ hồ.
"Anh tin cô ta?
Tin lời một đứa trẻ không rõ lai lịch lần nữa đâm sau lưng em một nhát à?"
Eric nắm bàn tay siết chặt của cô dỗ dành :"Anh đang cược tất cả để bảo vệ em – và cả thế giới này, Isa."
"Chính em và Falender cũng biết rõ mặt trái tăm tối của con người, em biết nên mới nhẫn nhịn chọn cách tái lập lại Falender chứ không phải phá hủy nó còn gì?
Vạn Đoãn cho anh thấy thế giới tương lai, cảnh tượng hoảng loạn vô cùng.
Từ khi thế giới biết sự của dòng máu Valois, Falender đứng trong một cuộc thanh trừ mà không một ai sống sót, kế hoạch của em thất bại cũng như dòng máu Valois một lần nữa khiến nhân loại xâu xé lẫn nhau để có được.
Những người có quyền sẽ lên thống trị, cảnh tượng khi ấy còn ghê sợ hơn cả luyện ngục.
Isa, một mình em không thể cứu rỗi con người được.
Valois là một sự hiện diện sai trái, anh và Vạn Đoãn đang muốn sửa chữa lỗi lầm đó."
Isa bật cười.
Một tràng cười khinh miệt, vang vọng trong khoang tàu chật hẹp như lưỡi dao xé rách bầu không khí ngột ngạt.
"Ha...
đừng nói những câu buồn cười như thế.
Anh?
Anh và cô ta có thể làm gì?
Chính Valois mấy người đã tạo nên một cái lồng giam khổng lồ cho Falender vậy mà khi trở lại mấy người lại nói những thứ chúng tôi vô dụng chỉ vì sự xuất hiện trở lại của mấy người?
Và em – người phải chịu đựng, người bị giam cầm, người đã đánh đổi mọi thứ để lập ra Falender như một cánh cửa khác – thì bị xem là 'hiểm họa', là 'thất bại'?
Và cần một kế hoạch khác của từ kẻ đã tạo nên những bi kịch này hả?"
Eric: "Chính vì vậy anh muốn chính mình chấm dứt toàn bộ chuyện này."
"Anh định làm gì?" – cô ngắt lời, giọng gằn xuống, mắt lóe lên sát khí – "Anh định diệt tất cả những người có dòng máu Valois, giết em... và cả anh?"
Tận thế gì đó mà anh nói gia tộc cô đang gồng gánh qua mỗi thập kỷ anh có biết được những kẻ bị nguyền rủa bởi dòng máu Falender, hay nói cách khác là người được Valois chọn đã phải hy sinh những gì để đổi lấy trật tự và yên bình của thế giới này không?
Bỗng một tiếng rên rất khẽ vang lên :"Không Isa, Valois nợ Falender tự do.
Vạn Đồng lập ra để trả lại những thứ Falender nên có và xứng đáng nhận được.
Nguồn gốc cho vấn đề ở đây không phải tổ tiên của anh, cũng không phải tổ tiên của em đó là sự tham lam của loài người."
Khoảng im lặng lại tái diễn, chỉ có tiếng động cơ tàu hoạt động.
Bất chợt cô lên tiếng :"muốn xóa sổ một nửa thế giới chứ gì."
Câu trả lời rất nhỏ nhưng Eric nghe rõ từ chữ một.
Anh không nói gì để cô ngầm hiểu, cũng ngầm xác nhận mục đích rõ ràng với cô.
"Bao gồm cả những người vô tội... những người em và Falender đang muốn bảo vệ
sao?"
Cô nhìn anh, ánh mắt như một mũi giáo xuyên thủng từng lớp lý lẽ mà anh bọc quanh mình.
"Thật nực cười."
Isa khẽ nói, giọng cô giờ đã dịu hơn nhưng lạnh đến tê người :"Đây là cách tốt nhất mà Vạn Đoãn nghĩ ra ấy hả, anh luôn nói đến công lý, đến sửa chữa.
Nhưng thứ anh chọn lại là hủy diệt, hủy diệt cái mà em muốn bảo vệ, em vì chính nghĩa anh hướng đến để bảo vệ thứ anh muốn giờ anh nói muốn hủy diệt là hủy diệt...
Eric, anh điên rồi!"
"Vạn Đoãn cho anh thấy rất nhiều tương lai, nhưng đều là cảnh tượng con người vi lòng tham mà cấu xé lẫn nhau, đều không có ngoại lệ...
Đó là tương lai mà em muốn sao Isa?
Dù có cố gắng đến cỡ nào con người vẫn muốn mình ngang bằng chúa, ai cũng muốn quyền lực và địa vị...
đó là cả hàng vạn cái tương lai anh thấy Isa..."
Eric hạ giọng chất âm có phần run rẩy nói :"Trong thế giới tương lai đó...
Anh đã chứng kiến cảnh tượng em chết trước mặt mình vô số lần.
Isa, không chỉ mình em yêu anh đâu...
Anh không quan tâm thế giới này, anh chỉ quan tâm nó chỉ vì thế giới có em."
"Anh..." cô khẽ nói, đôi mắt sáng rực nhìn anh :"em vẫn nên đem anh về nhốt lại vĩnh viễn.
Thật ngu ngốc khi đưa anh tới đây!"
Câu nói cuối cùng như tiếng nổ trong khoang tàu.
Không gian chật hẹp vang vọng giọng Isa.
Từ lâu cô căm ghét số mệnh.
Là một người sinh ra từ địa ngục luôn khát khao thấy ánh sáng thiên đường
Bàn tay cô co giật.
Những ngón tay cứng đờ ban nãy giờ khẽ động đậy, bắp tay khẽ run, rồi cả cơ thể từ từ lấy lại cảm giác.
Thuốc tê đã hết tác dụng!
Isa dùng lực có chút kìm nén đấm thẳng vào cơ bụng anh khiến Eric đập lưng vào bàn điều khiển phía sau, một ngụm máu lớn phun ra khỏi miệng đau đớn ôm bụng gục xuống.
"Sao lại..."
Anh khẽ rên, thuốc... hết tác dụng nhanh quá
Eric lại quên mất rằng Isa không phải người thường, anh chợt nhớ đến những vết thương trên cơ thể cô hồi phục nhanh hơn người bình thường, chính anh cũng vậy.
Dòng máu Valois đem đến cho họ một hệ thống tái cấu trúc tế bào nhanh gấp mấy người bình thường, lượng thuốc tiêm vào cơ thể Isa đương nhiên chỉ cần trong một khoảng thời gian nhỏ đã hết tác dụng.
Isa không nói thêm lời nào.
Cô bật dậy, động tác dứt khoát và mạnh mẽ khiến ghế rung lên.
Trong một thoáng, ánh mắt cô lướt qua anh như thể anh chỉ là một kẻ xa lạ đang ngồi sai vị trí.
Cô sải bước đến bảng điều khiển, ánh đèn lấp loáng phản chiếu qua gò má lạnh lùng không biểu cảm.
Bàn tay vẫn còn hơi run nhưng kiên quyết, gạt từng công tắc, xoay từng cần lái với sự thành thục đến kinh ngạc.
"Isa, đừng!" — Eric vội bước đến, ánh mắt hơi hoảng.
Usb được rút ra nhưng có vẻ như chương trình hệ thống đã bị khống chế hoàn toàn rồi, không thể quay đầu, cô cũng không thể điều khiển được nữa.
"Đưa con tàu lên." — giọng cô sắc như dao cắt đá nắm lấy cổ áo anh ra lệnh :"Cái tương lai đó của anh nếu Valois không thay đổi được thì để em!
Con mẹ nó đừng suốt ngày chỉa mũi vào chuyện của em."
Bụng Eric đau nhói vì cú đấm ban nãy của cô, rõ ràng Isa không hề nương tay, đừng nói đến tỉnh táo, hình như một vài đoạn xương của anh bị gãy rồi.
Eric mồ hôi nhễ ngại cắn răng chịu đau cố khuyên Isa :"Em... tin anh... làm ơn.
Ư!"
Cơn đau xuyên qua lồng ngực như lửa đốt, nhưng Eric vẫn cắn răng chịu đựng.
Một ngụm máu nóng trào lên, chảy xuống khóe miệng, nhuộm đỏ vạt áo còn văng cả một mảng lớn lên tay cô.
Thân thể rã rời nhưng bàn tay anh vẫn cố vùng vẫy, níu lấy cổ tay cô như đang bấu víu lấy một chút lý trí cuối cùng giữa vực thẳm.
Cô quá quen với sự bướng bỉnh sắt đá của anh — người anh trai mà dù có bị nghiền nát dưới áp lực cũng không chịu thỏa hiệp.
Sự cố chấp ấy từng là điểm tựa cho cô suốt bao năm, giờ lại trở thành xiềng xích cản đường.
Một ý nghĩ vụt lóe lên trong đầu cô như tia chớp xé ngang bóng tối.
Hệ thống khẩn cấp!
Tàu ngầm được cài đặt sẵn chế độ tự động chia sẻ định vị SOS và cả nổi khi xảy ra sự cố nghiêm trọng...
Chỉ cần...
Isa thả Eric xuống, quay người hít một hơi dài sau đó dùng sức phá hủy bản điều khiển.
Đúng như những gì cô dự liệu, đèn báo hiệu khẩn bật lên.
Tia lửa điện lóe sáng từ bàn điều khiển rồi tắt ngủm.
Con tàu dần nổi lên trên mặt nước, cô nhìn xung quanh muốn tìm kiếm thiết bị liên lạc hay thiết bị truyền tin gì đó.
Tiếc thay, đây chỉ là con tàu hạng thấp vừa được đưa đến vài tuần trước không để các trang bị cần thiết, chỉ có mấy bình oxy, cùng các vật dụng sinh tồn khác.
Đợi đến khi con tàu ngoi lên khỏi mặt nước cô vội mở nắp khoang xác định phương hướng.
Một làn sóng lạnh táp qua mặt khi Isa mở nắp khoang tàu.
Gió đêm mang theo vị mặn chát của biển khơi.
Cô chống tay, ngẩng mặt lên, mái tóc rối bay phất phơ trong gió, mắt nheo lại nhìn về phía ánh sáng chập chờn le lói từ ngọn hải đăng xa xa.
"Còn sống... may là vẫn còn sống.
Căn cứ vẫn còn" cô lẩm bẩm, dù giọng khàn đặc vì mệt mỏi và kiệt sức.
Mặt trời đã xuống, mặt biển đã dần nhuộm đen, dựa vào phương hướng Isa biết rằng con tàu đang di chuyển về phía đông bắc.
Cách đất liền không quá xa, tín hiệu đã phát thì chắc chắn sẽ có hội cứu hộ khu vực đến ngay.
Không lâu sau đó...
Tiếng trực thăng.
Ban đầu chỉ là một vệt âm thanh nhỏ xíu như tiếng muỗi bay, rồi nhanh chóng lớn dần, gió từ cánh quạt quạt mạnh xuống mặt biển tạo thành những vòng xoáy nước vỡ tung.
Ánh đèn pha rọi quét mặt tàu.
Isa đứng đó, cánh tay giơ cao, ánh mắt chưa từng rời khỏi thứ ánh sáng đang đến gần.
Một tiếng gào trên loa phóng thanh vang lên :"Đội cứu hộ đến từ căn cứ Borea!
Giữ nguyên vị trí, chúng tôi sẽ tiếp cận trong năm phút tới!"
Cả người như buông lỏng, bàn tay siết chặt rồi thả ra.
Gió đêm lạnh nhưng tim cô giờ lại thấy ấm lạ thường.
Một lúc sau, dây thừng được thả xuống, hai nhân viên cứu hộ tiếp cận.
Eric được đưa lên trước, trên cáng, được nối oxy ngay lập tức.
Isa đi sau, đôi chân đã run rẩy vì phải gồng gánh quá lâu nhưng vẫn không quỵ xuống.
"Anh ấy bị thương nặng phần bụng và ngực, có dấu hiệu gãy xương sườn, mất máu nhiều — nhưng may mắn là còn kịp!" — một nhân viên cứu hộ thở dốc khi ổn định tình trạng cho Eric.
Tưởng chừng mọi chuyện đã kết thúc.
Ngay tại căn cứ số 13, tiếng đếm ngược vang lên dồn dập, tia sáng đỏ của đồng hồ nhấp nháy liên tục trong một khoảng tối nhỏ.
Không chỉ 1 mà rất nhiều đồ hồ đếm ngược lóe sáng lên.
Bíp...
Bíp bíp...
Bíp bíp bíp...
Khi con số cuối cùng chạm mốc 0, mặt đất như rung chuyển.
ẦM!
Một luồng sáng đỏ rực xé toạc bóng tối bên dưới.
ẦM!
ẦM!
ẦM!
Hàng loạt vụ nổ dội lên từ dưới đáy biển bùng lên, từng khu vực của căn cứ phát nổ như pháo hoa chết chóc.
Cửa thép bị xé toạc, biển lặng ngay sau đó gầm lên những đợt rung chấn dữ dội.
Từng trên cao, với khoảng cách xa như thế máy bay trực thăng vẫn bị ảnh hưởng bỏi sóng xung kích nhưng vẫn giữ được thăng bằng quay trở về đất liền.
Ngay khoảnh khắc tiếng nổ đầu tiên vang lên, trái tim Isa lỡ một nhịp.
Cô đứng chết trân giữa khoang trực thăng.
Cả cơ thể như đông cứng :"Không..."
Cô quay ngoắt về phía biển, chỉ kịp nhìn thấy những vòng lửa đỏ cam rực lên dưới làn sóng đen kịt, rồi tất cả bị nuốt chửng bởi màn đêm.
Trái tim cô như bị xé toạc vì những đồng đội của cô... vẫn còn ở đó...
Tất cả...
Nước mắt cô tuông chảy, trong màu mắt đỏ rực chỉ còn lại những sáng lửa sáng bốc lên từ ngon hải đăng phía xa.
Đột nhiên, một vệt sáng trắng lướt xé ngang trước mũi trực thăng — "xoẹt"! — để lại một đường khói mờ rồi đâm thẳng xuống biển, BÙMMM!
Một vụ nổ dữ dội chấn động cả vùng trời.
Ngay sau đó, tiếng súng liên thanh vang lên như bầy thú hoang gầm rú.
Cả loạt đạn trút xuống họ như mưa.
RẮC!
Kính chắn gió vỡ tan.
Một viên đạn bay thẳng qua người phi công khiến anh ngã gục tại chỗ, máu loang đỏ bảng điều khiển.
Chiếc trực thăng chao đảo dữ dội, thân máy rung lên như sắp tan rã.
Isa phản ứng theo bản năng.
Cô nhào tới ghế lái, giật mạnh cần điều khiển, đôi tay nắm chặt đến bật máu.
Nhưng đã quá muộn.
Những viên đoạn lần lượt xuyên thủng thân máy, cắt đứt hệ thống điều hướng.
Động cơ khục khặc rồi lặng bặt.
Chiếc trực thăng bắt đầu rơi tự do.
Nó xoay vòng hỗn loạn như cánh chim gãy, mảnh vỡ văng ra tứ phía, gió rít như tiếng quỷ khóc.
Bên dưới, khoảng cách mặt đất ngày một gần, đất liền đã hiện ra ngay trước mắt.
Cứ thế này chắc chắn tất cả sẽ chết hết.
Không còn lựa chọn nào khác.
Isa cắn chặt răng, siết cần lái lần cuối cùng... chuẩn bị cho cú va chạm tử thần đang đến gần.
Cô phá cửa, mặc một lớp áo phao cùng tất cả những gì có thể giảm sốc canh thời điểm thích hợp kéo Eric nhảy khỏi trực thăng mượn mặt biển làm nệm.
Chiếc trực thăng đâm thẳng xuống đất, phát nổ thành quả cầu lửa khổng lồ.
Các lớp kim loại nứt ra bị đánh văng ra tứ phía cắm xuống nền cát, xuống mặt biển sau.
Người trong khoang trực thăng ngoài cô và Eric thoát nạn thì chỉ có đúng 2 người khác kịp thời nhảy xuống biến.
Người phi công, người đã điều khiển chiếc trực thăng đến phút cuối cùng, không có cơ hội sống sót.
Cơ thể anh bị kẹt lại trong khoang lái, biến mất trong vụ nổ không để lại dấu vết.
Isa kéo Eric bơi lên bờ, từng động tác vừa run rẩy vừa quyết liệt.
Sóng biển tạt vào mặt lạnh buốt, đôi mắt cô cay xè vì khói lửa, nhưng bàn tay vẫn không buông anh ra.
"Khụ khụ..."
Chưa kịp để họ nghĩ ngơi, những chiếc trực thăng khác xuất hiện từ phía xa, ánh đèn pha quét xuống giọng nói quen thuộc vang lên.
"Eric, đi thôi"
Vạn Đoãn từ trên cao nhảy xuống, tiến đến trước mặt anh chìa tay ra kéo anh dậy.
Nước biển lạnh làm Eric tỉnh táo hơn một chút, cho dù nội tạng bên trong có gào thét cũng cố gắng gượng dậy.
Anh nhìn sang Isa, người đang ngồi quỳ bên bãi cát, áo phao rách tả tơi, bùn đất bám đầy người,
Dường như anh vẫn chưa bỏ cuộc, Eric tiến tới chỗ Isa từ trên nhìn xuống nhẹ nhàng nói :"Isa, đi với anh."
Eric vẫn chưa biết rằng, vừa nãy căn cứ số 13 đã bị nổ tung ngay trước mắt Isa mà anh không hề hay biết.
Isa cúi gầm mặt không động đậy, như người vô hồn chậm rãi ngước đầu lên nhìn anh.
Gió biển thổi qua làm tóc họ bay ngược.
Tiếng sóng vẫn vỗ đều đều sau lưng, Đêm tối buông xuống anh thật sự không nhìn rõ được gương mặt bất lực của Isa.
Eric quỳ xuống vén mái tóc của cô lên, giờ đây anh mới nhìn rõ... gương mặt xinh đẹp lạnh lùng kia đang khóc...
"Isa..."
"Eric" cô cướp lấy lời anh.
"Eric... xin anh..." cô ôm lấy tay anh nức nở:"đừng đi... quay về với em... xin anh... em chỉ còn mỗi anh..."
Cảnh tượng này thật giống 6 năm trước, bàn tay không có chút sức nào run lên cố níu một chút hy vọng sống của mình.
Isa đã từng... rơi vào nỗi tuyệt vọng bất tận đó...