Ngôn Tình Đỉnh Cấp Thần Hào

Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1302


Chương 1302

Món quà nhỏ tuy không có giá trị bao nhiêu, nhưng nó do chính tay Lâm Vân làm, nó thể hiện tấm lòng của Lâm Vân.

Triệu Linh cũng không thiếu những món đồ đắt tiền kia.

Sau khi rời khỏi cửa hàng, Lâm Vân cảm thấy hơi khát nên chạy đến một siêu thị nhỏ gần đấy mua một chai nước.

Lúc này, một công nhân xây dựng đội mũ kỹ sư, mồ hôi nhễ nhại bước vào, mua một chai nước suối lớn giá mười nghìn đồng.

Quần áo người công nhân này lấm lem bùn đất, tay chân đều rất bẩn, điều khiến Lâm Vân ngạc nhiên và khó hiểu là ông ta đi chân trần.

Nhìn dáng vẻ rất khát nước của chú ấy, Lâm Vân nhường cho chú ấy mua trước, chú ấy cảm ơn Lâm Vân.

Sau khi người công nhân mua xong. Lâm Vân trả tiền rồi đi ra ngoài.

Sau khi ra khỏi cửa hàng, Lâm Vân nhìn thấy người công nhân đang đi giày, giày chú ấy dính đầy bùn đất.

Lúc này, cuối cùng câu hỏi của Lâm Vân cũng có câu trả lời.

Lâm Vân có thể biết được mục đích cởi giày của người công nhân này rất đơn giản, chú ấy không muốn làm bẩn sàn nhà sạch sẽ của cửa hàng.

Mặc dù chỉ là một chi tiết nỏ nhưng đã chạm đến trái tim Lâm Vân, khiến Lâm Vân vô cùng xúc động!

Đôi khi, tư cách đạo đức con người không phân biệt cao thấp!

“Chú ơi, chú làm việc ở đâu?” Lâm Vân tiến lại hỏi.

“Ở ngay phía đối diện, công trường Hoàng Phúc Trường Minh, công trình của Tập đoàn Tỉnh Xuyên.” Chú công nhân chỉ tay về phía đối diện.

“Vậy sao? Chú có hài lòng về chế độ đãi ngộ của Tập đoàn Tỉnh Xuyên không?” Lâm Vân hỏi.

Nghe đến đây, người công nhân chợt mỉm cười.

“Rất hài lòng, trước đây tôi đã từng làm ở rất nhiều công trường, và thường xuyên bị nợ lương, nhưng ở Tỉnh Xuyên chưa bao giờ bị nợ lương. Hơn nữa còn có thể giúp công nhân ứng lương, mức lương cũng cao hơn nhiều so với những nơi khác.” Chú công nhân trả lời bằng giọng địa phương.

Chú công nhân mỉm cười, nói tiếp: “Nếu như một ngày nào đó, tôi có thể gặp được chủ tịch của Tập đoàn Tỉnh Xuyên, tôi chắc chắn phải cảm ơn cậu ta, cảm ơn công ty đã có chế độ đối ngộ cho người lao động tốt như vậy.”

Nghe vậy, Lâm Vân bất chợt cảm thấy ấm lòng.

Điều này nghe còn vui hơn gấp nhiều lần so với những lời nịnh bợ tâng bốc của đám người quản lý của công ty.

“Tôi tin rằng cậu ta sẽ nghe được những điều này.” Lâm Vân cười.

Ngập ngừng một chút, Lâm Vân nói tiếp: “Đúng rồi, tôi muốn mua nhà ở Hoàng Phúc Trường Minh, chú đang làm ở đấy, có thể đưa tôi đi xem được không?”

“Không thành vấn đề, đi theo tôi!”

Chú công nhân xây dựng đứng dậy.

Vừa đi theo, Lâm Vân vừa rút điện thoại ra gửi một vài tin nhắn.

Chú công nhân xây dựng dùng bàn tay chai sần, đen sạm và nứt nẻ vặn nắp chai rồi uống cạn chai nước.

Sau khi uống xong, chú nói: “Cậu bạn trẻ, chúng tôi là công nhân xây dựng, người ngợm lấm lem, cậu đừng chê cười.”
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1303


Chương 1303

“Không sao, các chú đều là vì xây dựng thành phố mà.” Lâm Vân khẽ cười.

“Cậu bạn trẻ, bây giờ không còn nhiều người như cậu, bình thường chúng tôi ra ngoài đều bị mọi người ghét bỏ, coi thường, đi ăn cơm ở tiệm còn có chỗ không cho chúng tôi vào, họ chê chúng tôi bẩn, nhưng tôi cũng có thể hiểu được, chúng tôi quả thực rất bẩn.” Chú công nhân nói.

Lâm Vân lắc đầu: “Không! Chú còn sạch sẽ hơn rất nhiều người!”

Sau đó, Lâm Vân vừa đi vừa trò chuyện với chú công nhân về hoàn cảnh gia đình.

Ba mẹ chú mất sớm, chú lấy vợ khi còn trẻ ỏ một làng nhỏ. Để thoát khỏi cảnh nghèo đói, để có một cuộc sống tốt hơn, chú lên Kim Đô làm việc, cả năm không về nhà, kết quả vợ ở nhà ngoại tình, đi theo người đàn ông khác, bỏ lại con trai ở nhà một mình.

Chú một mình gà trống nuôi con, con trai chú hiện tại đã mười bảy, mười tám tuổi, rất không nghe lời, chưa học hết cấp ba đã nghỉ học, ngày nào cũng lêu lổng bên ngoài, và chú không thể quản được.

Chú công nhân thở dài, chú quê mùa thô kệch, không giỏi việc giáo dục con cái, công với việc con không có mẹ, nên mới ra nông nỗi này.

Lâm Vân không khỏi bùi ngùi xúc động khi nghe chú kể về những trải nghiệm của mình.

Tại sao những người tốt lại sống cuộc sống khó khăn, vất vả như vậy?

Chẳng mấy chốc, chú công nhân đã dẫn Lâm Vân đến công trường Hoàng Phúc Trường Minh.

Tại cổng công trường.

Tổng phụ trách công trường cùng toàn thể cán bộ quản lý công trường đứng thành hàng ngang ngay ngắn trước cổng.

“Ý, sao quản lý lại tập trung ở cổng?” Chú công nhân tỏ vẻ khó hiều.

Lúc này, Tổng phụ trách công trường cùng nhóm quả lý chạy vội tới trước mặt Lâm Vân.

“Hoan nghênh chủ tịch Lâm đến giám sát công trường!”

Tổng phụ trách công trường cùng nhóm quản lý phía sau đều cúi đầu chào Lâm Vân và đồng thanh nói.

Nhìn thấy cảnh này, chú công nhân vô cùng sửng sốt.

“Giám đốc…… Chuyện này là như thế nào?” Chú công nhân nhìn Tổng phụ trách.

“Đặng Huy, đây là ông chủ của Tập đoàn Tỉnh Xuyên, chủ tịch Lâm Vân, chú còn không mau chào hỏi đi!” Tổng phụ trách công trường nói.

“Cái gì?” Chú công nhân vô cùng kinh ngạc.

Sau đó, vẫn vẻ mặt kinh ngạc đó nhìn Lâm Vân.

Chú công nhân có nằm mơ cũng không ngờ rằng chủ tịch Tỉnh Xuyên lại gẫn gũi thân thiện, hòa nhã khiêm tốn như vậy.

“Cậu bạn trẻ, à không, chủ tịch, tôi không biết là chủ tịch, tôi là người th* t*c, không biết lễ tiết, nếu có mạo phạm gì đến chủ tịch, mong chủ tịch bỏ qua!” Chú công nhân tỏ vẻ lo lắng.

Người như chú công nhân chưa từng gặp qua ông to bà lớn, bỗng nhiên gặp được nhân vật quyền lực như Lâm Vân, lo lắng là chuyện đương nhiên.

“Chú đừng như vậy, tôi rất hòa nhã!” Lâm Vân cười với chú công nhân.

Sau đó, Lâm Vân nhìn về phía Tổng phụ trách công trường, nói:

“Anh là quản lý của công trường này? Tôi muốn cất nhắc chú ấy vào vị trí phó quản lý, sau này anh giúp đỡ thêm chú ấy trong công việc, được không?”
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1304


Chương 1304

Từ chi tiết cởi giày vào mua nước, Lâm Vân cho rằng phẩm chất đạo đức của chú công nhân này rất tốt, không trọng dụng những người như vậy thì trọng dụng ai?

Hơn nữa, Lâm Vân cũng rất đồng cảm với những gì chú đã trải qua, và sẵn sàng giúp chú một tay.

“Vâng thưa chủ tịch, tôi sẽ dốc sức dẫn dắt chú ấy!” Tổng phụ trách công trường vội vàng trả lời.

Những quản lý bên cạnh đều tỏ vẻ ghen tị, đây đúng là một bước lên tận trời xanh. “Phó…… Phó quản lý?” Chú công nhân sửng sốt, ngạc nhiên đến mức hai tay run rẩy.

Chú ấy nghĩ rằng, cả đời này có lẽ chỉ có thể làm một công nhân xây dựng bình thường, ngoài việc chăm chỉ làm việc ra, họ không giỏi giao tiếp, càng không biết biếu xén quà cáp, cả đời họ an phận làm một công nhân thấp kém.

“Chú à, hãy cố gắng làm thật tốt, tôi tin chú có thể làm được.” Lâm Vân mỉm cười, vỗ vai chú công nhân.

“Cảm ơn chủ tịch Lâm, tôi nhất định sẽ cố gắng hết sức!” Chú công nhân vui mừng, cảm ơn Lâm Vân rối rít.

“Mọi người quay lại làm việc đi.”

Lâm Vân vẫy tay với Tổng phụ trách công trường và nhóm người quản lý phía sau.

“Rõ, thưa chủ tịch.” Hộ đáp xong liền quay người rời đi.

Sau khi những người này đi khỏi.

“Chủ tịch Lâm, cậu đúng là một ông chủ tốt, không nợ tiền lương, phục lợi công ty lại tốt. Người lao động chúng tôi gặp được một ông chủ tốt như cậu đúng là phúc phận cả đời, tôi thay mặt tất cả người lao động của Tỉnh Xuyên cảm ơn cậu!” Chú công nhân lại cúi đầu cảm ơn Lâm Vân.

“Chú à, Phó quản lý cũng chỉ là tạm thời thôi, sau này nếu chú làm tốt, tôi lại tiếp tục cất nhắc thăng chức cho chú.” Lâm Vân cười.

Đúng lúc này, một tiếng gầm thét chói tai vọng lại, một chiếc xe mô tô kỳ lạ chạy tới cổng công trường, dừng trước mặt chú công nhân.

Người lái xe mô tô là một thanh niên tóc uốn xoăn, nhuộm màu bạch kim, ăn mặc bóng bẩy.

Phía sau đèo một cô gái trẻ ngổ ngáo, trang điểm đậm, ăn mặc diêm dúa lòe loẹt.

Từ trước đến nay, Lâm Vân luôn cảm thấy phản cảm với những người trẻ trong xã hội này.

Sau khi xuống xe, nam thanh niên đi thẳng đến trước mặt chú công nhân.

“Ba, bạn gái con có thai rồi, đưa con mấy triệu đi, con đưa cô ấy đi phá thai.” Nam thanh niên tay đút túi, thái độ cợt nhả.

Rõ ràng nam thanh niên này là con trai của chú công nhân, vừa rồi, Lâm Vân cũng có nghe chú công nhân nhắc đến, chú nói chú không quản nổi con trai mình.

“Mày…… Vậy mà mày còn có mặt mũi nói ra? Tao không có loại con như mày!” Chú công nhân nghiến răng nghiến lợi gầm lên.

“Ba, con là con ruột của ba, nếu ba không đưa tiền, đứa nhỏ sinh ra, ba nuôi sao?” Nam thanh niên nói năng cợt nhả.

“Nếu mày chăm chỉ làm việc, tao nhận mày, còn nếu cứ ở ngoài lêu lổng thì tao không có đứa con trai như mày! Cút ngay cho tao!” Chú công nhân đẩy nam thanh niên một cái.

“Lão già, ông còn dám đẩy tôi, xem ra ông muốn ăn đòn!

Nam thanh niên hét lên, sau đó tung một cú đá vào thẳng người chú công nhân, khiến chú ngã nhào xuống đất.

Sau đó, nam thanh niên khám xét người chú công nhân, lấy trong túi áo chú một chiếc thẻ ngân hàng.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1305


Chương 1305

“Mày đúng là đồ súc sinh mất dạy!”

Chú công nhân nằm dưới đất, sắc mặt tái nhợt, gầm lên. Gương mặt đầy vẻ đau thương.

Là một người cha, lại bị chính con trai mình đánh như thế này, nỗi đau thể xác không thể thấm thía bằng nỗi đau về mặt tinh thần!

“Lão già, tất cả tiền trong thẻ đều là của tôi. Vừa hay tháng sau sinh nhật một người anh em của tôi, tôi mời cậu ta đến nhà hàng sang trọng tổ chức sinh nhật!” Nam thanh niên cầm thẻ, nở một nụ cười đắc ý.

Lúc này, cô gái ngổ ngáo ngồi trên xe tỏ vẻ khinh bỉ:

“Anh yêu, nhìn ba anh thật là dơ dáy, có một người ba thế này, đúng là xấu hổ mà.”

“Ai mà không xấu hổ chứ, cái loại bẩn thỉu dơ dáy như này, anh còn không dám nói với đám anh em trong hội, ba anh là công nhân xây dựng.” Nam thanh niên cũng tỏ ra khinh thường.

“Anh yêu, chúng ta đi thôi, ở đây nhiều bụi bẩn quá, em không muốn ở lại đây thêm nữa.” Cô gái lấy tay bịt mũi.

“Được, chúng ta đi thôi!” Nam thanh niên cầm lấy thẻ, chuẩn bị leo lên xe rời đi.

“Đứng lại!” Lâm Vân hét lên dữ dội.

Nam thanh niên và cô gái nghe thấy, liền quay lại nhìn về phía Lâm Vân.

“Anh bạn, anh là ai? Thích lo chuyện bao đồng sao?” Nam thanh niên cau mày nhìn Lâm Vân.

“Cậu có biết, hành vi đánh cha mình tồi tệ như thế nào không?” Anh mắt Lâm Vân lóe lên tia lửa giận.

Hành vi của nam thanh niên khiến Lâm Vân vô cùng tức giận.

“Đây là chuyện của gia đình tôi, liên quan gì đến anh, anh từ xó xỉnh bẩn thỉu nào chui ra đây!” Nam thanh niên nhìn Lâm Vân với vẻ mặt không vui.

“Chuyện này bị tôi bắt gặp, tôi đương nhiên phải quan tâm rồi, tôi cho cậu một cơ hội, trả lại thẻ, rồi quỳ xuống xin lỗi ba cậu đi.” Hai mắt Lâm Vân hơi nhắm hờ.

“Ha ha, anh dám xen vào chuyện của tôi? Anh biết tôi là ai không? Tôi là thuộc hạ của anh Hùng ở khu Đông Thành!” Nam thanh niên tự hào nói.

“Một tên nhóc khố rách áo ôm không biết từ đâu chui ra lại dám tọc mạch lo chuyện bao đồng, thật nực cười!” Cô gái trên xe che miệng cười khinh khỉnh.

“Xin lỗi, cho dù cậu là Thiên Vương cũng vô dụng, ở cái vùng Kim Đô nhỏ bé này, không có chuyện gì mà tôi không xử lý được.” Lâm Vân lạnh lùng nói

“Ha ha ha! Anh bạn đúng là biết khoác lác!”

Nam thanh niên và cô gái kia đều cười ha hả, giống như vừa nghe được một chuyện cười hay ho.

“Anh bạn, nếu như anh đã thích lo chuyện bao đồng, vậy thì để tôi cho anh biết kết cục của những kẻ thích lo chuyện bao đồng là như thế nào!”

Nam thanh niên vừa nói, vừa rút ra một con dao găm, lưỡi dao sắc bén.

“Anh yêu, cho tên đó biết thế nào là đổ máu!” Cô gái ngồi trên xe vỗ tay tán thưởng, như đang xem một màn kịch hay.

“Minh à, đừng làm vậy!”

Chú công nhân nằm dưới đất hét lên sợ hãi khi thất cậu con trai rút dao ra.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1306


Chương 1306

Chú công nhân sợ cậu con trai sẽ làm Lâm Vân bị thương, vậy thì chú biết ăn nói như nào với Lâm Vân?

Lỡ may đâm chết Lâm Vân, vậy thì chú càng thấy có lỗi với Lâm Vân!

“Lão già, ông cái cái quái gì, ông mà hét nữa là tôi cũng cho ông một nhát đấy!” Nam thanh niên mất kiên nhẫn, trừng mắt nhìn chú công nhân.

Ngay sau đó, nam thanh niên cầm con dao trên tay đâm trực diện Lâm Vân.

“Chủ tịch Lâm, cẩn thận!”

Chú công nhân hoảng sợ hét lên. Trong mắt chú công nhân, Lâm Vân là chủ tịch của một Tập đoàn, chắc chắn sẽ không đánh nhau, càng không thể đỡ được nhát dao kia, chú ấy đương nhiên sẽ lo lắng.

“Vù!”

Khi con dao đưa đến trước mặt và định đâm vào bụng Lâm Vân, Lâm Vân lấy tay nắm lấy cổ tay anh thanh niên.

“Ứm?”

Sắc mặt nam thanh niên đột nhiên thay đổi, bởi vì cậu ta cảm thấy tay mình như bị kìm kẹp chặt, không nhúc nhích được, dù có cố gắng dùng sức đến đâu, cũng không thể động đậy.

“Anh…… Anh buông tôi ra!” Vẻ mặt nam thanh niên tỏ ra lo lắng, cậu ta không ngờ rằng lực tay Lâm Vân lại khỏe như vậy.

“Buông tay? Cậu đang nằm mơ đấy à? Hôm nay tôi sẽ thay ba cậu dạy cho tên bất hiếu như cậu một bài học!” Lâm Vân lạnh lùng nói.

Vừa nói xong, Lâm Vân liền dùng lực.

“Á á!”

Cùng với tiếng hét thất thanh, con dao trên tay nam thanh niên rơi xuống đất, tay cậu ta bị Lâm Vân bốp đến mức tím tái.

“Bốp!”

Lâm Vân lại tát vào mặt nam thanh niên một cái đau điếng.

“Cái tát này là tội bất trung bất hiếu, vì cậu không tôn trọng ba mình.”

“Bốp!”

“Cái tát này là tội bất nhân bất nghĩa, vì tư cách hủ bại, vì cậu không chịu làm ăn đàng hoàng.”

Lâm Vân tát thẳng hai cái vào mặt nam thanh niên.

Thực ra, Lâm Vân đã quá nương tay rồi, nếu dùng hết sức lực, muốn đánh chết cậu ta cũng không khó khăn gì.

Nể tình cậu ta là con trai chú công nhân, Lâm Vân mới tha mạng cho cậu ta.

“Anh yêu!”

Sau khi nhìn thấy cảnh tượng này, cô gái vội vàng nhảy xuống xe, ôm chầm lấy nam thanh niên.

Nam thanh niên mặt tái mét, bàn tay bị bóp vẫn còn run rẩy, mặt mũi sưng vù.

“Tên nhãi ranh, mày…… mày tiêu đời rồi con ạ! Chờ tao gọi điện gọi người đến. Tao phải cho mày chết không chỗ chôn thân!” Nam thanh niên giận dữ hét lên.

Sau đó, nam thanh niên rút điện thoại ra gọi.

“Alo, anh Hùng, em bị người ta đánh ở cổng công trường Hoàng Phúc Trường Minh, dạ vâng, em đã nói tên anh ra mà tên đó vẫn dám ra tay. Anh Hùng, anh nhất định phải giúp em đòi lại công bằng.” Nam thanh niên nói.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1307


Chương 1307

Sau khi cúp máy.

“Anh yêu! Sao rồi?” Cô gái quan tâm hỏi.

“Anh Hùng nói sẽ đem người qua ngay lập tức.” Nam thanh niên lộ rõ vẻ đắc ý.

Ngay sau đó, nam thnah niên nhìn Lâm Vân, hằn học nói:

“Tên nhãi ranh, đợi anh Hùng đến thì mày tiêu đời rồi! Hãy đợi đấy!”

Cậu ta lại chỉ tay về phía chú công nhân và tiếp tục nói:

“Cả lão già ông nữa, dám cho người đánh tôi, lát nữa ông cũng sẽ bị ăn đòn nhừ tử!”

“Haizzz……”

Chú công nhân cúi đầu, lắc đầu thở dài, rõ ràng là vô cùng thất vọng về đứa con trai này.

“Được, cậu gọi người đến đây.” Lâm Vân nói.

Sau đó, Lâm Vân lấy điện thoại ra gọi.

“Alo, cậu cho người đến công trường Hoàng Phúc Trường Minh, tôi có việc cho các cậu làm.” Lâm Vân ra lệnh qua điện thoại.

Sau khi cúp máy, Lâm Vân quay lại đỡ chú công nhân dậy.

“Chủ tịch Lâm, con trai tôi xúc phạm cậu như vậy, tôi…… tôi thật sự không còn mặt mũi nào nhìn cậu.” Chú công nhân tự trách bản thân mình.

“Chuyện này không thể trách chú được, tôi biết chú không quản được cậu ta, hôm nay để tôi giúp chú dạy cho cậu ta một bài học.” Lâm Vân vỗ vai chú công nhân.

Sau khi gọi điện thoại xong, hai bên đều trong trạng thái chờ đợi.

Khoảng mười phút sau, một chiếc ô tô và một chiếc xe van chạy đến.

Một người đàn ông cạo trọc đầu, mặc chiếc áo sơ mi kẻ caro bước xuống xe ô tô, đây có vẻ là anh Hùng mà nam thanh niên gọi đến.

Có bảy tám tên côn đồ bước xuống chiếc xe van phía sau, tay cầm gậy vung vẩy.

“Anh Hùng, anh đến rồi!” Nam thanh niên và bạn gái cậu ta vọi vàng chào hỏi.

“Minh, là ai đánh cậu?” Anh Hùng ưỡn ngực ngẩng cao đầu, một tư thế rất kiêu ngạo.

“Chính là tên nhãi kia, anh Hùng, anh nhìn mặt em bị đánh ra nông nỗi này này! Anh Hùng nhất định phải đòi lại công bằng cho em!” Nam thanh niên vội vàng nói.

Anh Hùng tháo kính râm ra, nheo mắt nhìn về phía Lâm Vân.

“Anh bạn, cậu dám đánh đàn em của tôi, cậu có biết hậu quả sẽ nghiêm trọng như thế nào không?” Anh Hùng dương dương tự đắc nói.

Lâm Vân cười: “Anh có biết, anh dùng thái độ này nói chuyện với tôi thì hậu quả sẽ nghiêm trọng như thế nào không?”

“Anh Hùng, đừng nhiều lời với tên đó nữa, cứ thế mà đánh cho tên đó một trận tơi bời đi!” Nam thanh niên hét lớn.

“Đúng rồi anh Hùng, mau đánh tên đó đi!” Cô gái cũng hét lên.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 1308


Chương 1308

Ngay khi anh Hùng chuẩn bị ra lệnh, một chiếc xe Mercedes-Benz màu đen và một vài chiếc xe thương vụ chạy tới.

Chiếc xe Mercedes-Benz màu đen có biển số Leopard 3333.

“Biển số xe này, không phải xe của Ông chủ Độc sao? Anh Hùng kinh ngạc.

“Ông chủ Độc? Tổng Giám đốc công ty bảo vệ Vân Thiên?” Nam thanh niên cũng sửng sốt nói.

“Nhảm nhí, không anh ta thì ai vào đây!” Anh Hùng nói.

Lúc này, chiếc xe Mercedes-Benz đã dừng lại, và Độc Nha từ trên xe bước xuống.

Trên hai chiếc xe thương vụ phía sau cũng có mười mấy người đàn ông to lớn mặc đồ đen.

“Cái quái gì, Ông chủ Độc! Đúng là ông chủ Độc rồi!” Anh Hùng nhanh chóng nhận ra.

Kể từ khi Lâm Vân xóa sổ nhà họ Phạm, thế lực ngầm ở Kim Đô đều do Độc Nha tiếp quản, anh Hùng làm sao không biết Độc Nha được?

Sau khi Độc Nha xuống xe, anh ta nhanh chóng dẫn người đến chỗ Lâm Vân.

“Anh Lâm!” Độc Nha chắp tay hành lễ chào Lâm Vân.

“Ông chủ Lâm!” Những người phía sau Độc Nha cũng lần lượt chào Lâm Vân.

Sau khi chứng kiến cảnh tượng này, anh Hùng và nam thanh niên cảm giác như sét đánh ngang tai.

“Ông chủ Lâm? Chẳng lẽ…… Chẳng lẽ…… Anh ta là Lâm Vân, chủ tịch Tập đoàn Vân Thiên và Tập đoàn Tỉnh Xuyên?” Anh Hùng kinh ngạc nói.

“Xem ra anh không biết điều này, đúng vậy, tôi là Lâm Vân.” Lâm Vân bình tĩnh nói.

Sau khi nghe câu trả lời khẳng định của Lâm Vân, Anh Hùng đột nhiên cảm thấy toàn thân mềm nhũn, lảo đảo lùi về phía sau, may có hai đàn em phía sau dìu đỡ.

Đối với anh Hùng, ông chủ Độc đã được coi là một nhân vật tầm cỡ, còn Lâm Vân, anh ta càng không dám nghĩ tới.

“Anh ta…… Anh ta là chủ tịch của Tập đoàn Vân Thiên và Tập đoàn Tỉnh Xuyên?”

Nam thanh niên và cô bạn gái hai mắt mở tròn, kinh ngạc thốt lên, họ chỉ cảm thấy trái đất như đang quay cuồng, như thể thế giời đang sụp đổ và ngày tận thế đã đến……

Ôi trời ơi, người họ đụng độ khiêu khích lại chính là những nhân v*t t* l*n trong xã hội.

Nam thanh niên có nằm mơ cũng không ngờ rằng, ba cậu ta lại kết giao qua lại được với những ông to như thế.

“Lão già…… Ông…… Ông biết anh ta là chủ tịch Tập đoàn Tỉnh Xuyên đúng không? Ông…… Sao ông không nói trước với tôi!” Nam thanh niên hét lớn với chú công nhân.

Sau khi nghe được những lời này, Lâm Vân cau mày.

“Sắp chết đến nơi cũng không biết hối cải, còn ở đây trách ba mình? Thật là hết thuốc chữa, Độc Nha, lôi cậu ta qua đây cho tôi!” Lâm Vân nói lớn.

Sau khi nghe xong, Độc Nha đích thân lôi nam thanh niên đến trước mặt Lâm Vân.

“Ông…… Ông chủ Lâm, tôi quỳ xuống xin anh, xin anh tha mạng cho tôi!” Nam thanh niên quỳ dưới đất cầu xin Lâm Vân, vẻ mặt sợ hãi.

“Quỳ xuống cúi đầu xin lỗi ba cậu!” Lâm Vân lạnh lùng nói.

“Dạ dạ dạ!”
 
Back
Top Dưới