Ngôn Tình Đỉnh Cấp Thần Hào

Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 920


Chương 920

Lâm Vân ké vào tai cô ấy, nói cho cô ấy biết sự việc.

“Không thành vấn đề cậu chủ Lâm!”

Sau khi Băng Di nghe xong những lời Lâm Vân nói, nét mặt hài lòng đồng ý, sau đó càm tờ chi phiếu 10 triệu trên bàn.

Kỹ nữ vô tình, người phụ nữ như Băng Di, đừng xem chỉ cô ấy là bạn tốt của Lê Văn Hải, nhưng trong mắt cô ấy chỉ có tiền, có cái gì là tình thật?

Khoản tiền lớn như vậy trước mặt, cô ấy đương nhiên là chọn tiền rồi.

30 triệu!

Cô ấy lấy khoản tiền này, đủ để tự mở một quá bar do mình làm chủ rồi.

Sau khi Lâm Vân đưa cho Băng Di một chiếc máy ghi âm, lập tức rời khỏi quán bar.

Tiếp theo đây, Lâm Vân chỉ cần chờ đợi, chờ đợi Băng Di lấy được thông tin, ghi âm lại, chuyện này coi như thành công.

Sau khi rời khỏi quán bar.

“Anh Vân, Băng Di này có thể thành công không?” Cô Lang lo lắng hỏi.

“Tôi cũng không biết, hi vọng có thể thành công.” Lâm Vân nói.

Dù sao cách này, không thể đảm bảo 100% thành công được.

Chiều ngày thứ 2, Lâm Vân nhận được cuộc gọi đến từ Băng Di.

“Cậu chủ Lâm, thứ anh muốn, đã có rồi, có cần tôi mang qua cho anh không?” Trong điện thoại truyền đến giọng của Băng Di.

“Ồ. Cô thành công rồi à?” Lâm Vân hơi ngạc nhiên.

“Đúng vậy, hôm qua anh vừa đi thì Lê Văn Hải đến tìm tôi, sau đó tôi thành công lấy được tin tức từ anh ta.” Băng Di cười nói.

“Được, vậy tôi sẽ đến ngay!” Lâm Vân đáp.



Quán bar Hero.

Sau khi Lâm Vân đến quán bar, Băng Di đã đứng ở cửa đợi anh.

Chị Băng đưa Lâm Vân vào trong phòng riêng.

“Cậu Lâm, bản ghi âm chính là ở đây.” Băng Di đưa bút ghi âm cho Lâm Vân.

Lâm Vân vội vàng mở bản ghi âm ngay.

Nội dung của bản ghi âm như sau:

Chị Băng dò hỏi: “Cậu Lê, nghe nói gần đây có một người tên Lâm Vân muốn tranh giành quyền thừa kế tập đoàn với cậu. Nghe nói cái người tên Lâm Vân này rất tài giỏi, có thật không?”

“Anh ta thì giỏi giang con khỉ gì, còn không phải bị tôi chơi cho một vố sao.” Giọng điệu kiêu ngạo của Lê Văn Hải phát ra từ bút ghi âm.

“Tôi không tin đâu! Nghe bảo anh ta vớ được cô Chu Ân.” Băng Di nói.

“Vậy thì đã làm sao, chỉ cần ông đây giở trò một chút, thì mọi nỗ lực của hắn trở thành công cốc ngay thôi, còn phải khiến hắn xin lỗi tôi trước mặt mọi người ở phòng hội nghị.” Lê Văn Hải vô cùng đắc ý nói.

“Ồ. Cậu Lê định dùng cách nào thế? Nói tôi nghe thử xem nào.” Băng Di truy hỏi.

“Chuyện này…à… tôi..tôi không nói đâu.” Lê Văn Hải ngập ngừng.

“Thôi mà, cậu Lê cậu nói đi mà, tôi cũng muốn nghe kế hoạch hoàn hảo của cậu mà. Chỉ cần cậu nói, tôi sẽ đồng ý yêu cầu bi3n thái lần trước mà cậu nói.” Bút ghi âm phát ra giọng nói yêu kiều của Băng Di.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 921


Chương 921

“Thật sao? Vậy để tôi nói cho cô biết vậy, tôi cho người lái xe đâm mẹ của Chu Ân bị thương, sau đó gọi nặc danh cho Chu Ân cảnh cáo anh ta không được làm việc cho tập đoàn Tỉnh Xuyên, nếu không lần sau tôi sẽ đâm chết bà ta. Thấy tôi có thông minh không? Đến cách này cũng nghĩ ra được, haha.” Bút ghi âm phát ra tiếng cười đắc ý của Lê Văn Hải.

“Cậu Lê, cậu thông minh thật đấy.”

Sau đó là một đoạn âm thanh khó nghe…

“Tốt! Haha! Tốt quá rồi!”

Lâm Vân nghe nội dung ghi âm xong, không nhịn được cười lớn.

Thạch Hàn cũng cười nói: “Chỉ dựa vào nội dung ghi âm này đã đủ khiến cho Lê Văn Hải hối hận không kịp rồi.”

“Cậu Lâm, đoạn ghi âm tôi cũng đưa cho cậu rồi, 70 tỷ còn lại cậu cũng nên đưa tôi nhỉ.” Băng Di nói.

“Tất nhiên rồi!”

Lâm Vân lấy ra một tấm chi phiếu 70 tỷ đưa cho cô ta.

Ngay sau đó, Lâm Vân cầm lấy bút ghi âm trực tiếp đến công ty.

Đúng như Thạch Hàn nói, có được đoạn ghi âm này đã đủ khiến Lê Văn Hải hối hận không kịp.

Trên tầng cao nhất của toà nhà Tỉnh Xuyên.

Lâm Vân sải bước nhanh vào phòng làm việc của Liễu Chí Trung.

“Ông ngoại, con đã nắm được chứng cứ của chuyện hôm qua.” Lâm Vân vừa bước vào phòng làm việc đã mở lời.

“Ồ?” Liễu Chí Trung ngẩng đầu lên.

“Ông ngoại, có thể thông báo cho mọi người đến phòng hội nghị họp một chút được không, con sẽ đưa chứng cứ ra trước mặt mọi người.” Lâm Vân nói.

“Việc này… Cũng được.” Liễu Chí Trung gật đầu.

Ngay lập tức, Liễu Chí Trung sai thư ký Trương thông báo họp cho quản lý của các tầng.

Liễu Chí Trung cũng rất tò mò Lâm Vân đã nắm được chứng cứ gì, nhưng Lâm Vân không chủ động nói ông cũng không hỏi thêm.



Trong phòng hội nghị.

“Tổng giám đốc đột nhiên mở họp không biết có chuyện gì nhỉ.”

“Không biết nữa, lẽ nào có chuyện đột xuất à?”



Mọi người ngồi trong phòng hội nghị xì xào nói chuyện.

Lâm Vân cũng ngồi trong phòng hội nghị, hơn nữa còn ngồi đối diện với Lê Văn Hải.

Lâm Vân ngẩng đầu nhìn Lê Vănn Hải, ánh mắt hiện lên sự lạnh lẽo.

Nghĩ đến những việc mà Lê Văn Hải đã làm, Lâm Vân vô cùng căm phẫn.

“Lâm Vân, nhìn cái gì, thấy tao không vừa mắt à? Không vừa mắt thì tới mà đánh đi này, mày dám không? Haha.” Lê Văn Hải cười lớn.

“Lê Văn Hải, mày cứ cười đi, tý nữa phải khóc đấy, không ngại nói cho mày biết, tao đã có chứng cứ rồi.” Lâm Vân cười lạnh.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 922


Chương 922

“Lâm Vân, mày bớt dọa tao đi, tao vốn chẳng làm gì, mày có được chứng cứ gì chứ.” Lê Văn Hải khoanh tay, bộ dáng cao ngạo đắc ý.

Lê Văn Hải tự cho rằng Lâm Vân chắc chắn không thể tìm được chứng cứ gì, vì chứng cứ đều bị mấy người anh ta tiêu hủy rồi, ngay cả tài xế cũng bị bọn họ xử lý rồi.

Vào lúc này, Liễu Chí Trung vào phòng hội nghị, cả phòng dần im lặng.

“Lâm Vân, cháu nói cháu có chứng cứ cho mọi người xem, cháu đưa ra đi.” Liễu Chí Trung nói.

“Vâng, ông ngoại.”Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Lâm Vân lập tức đứng dậy, bước lên phía trước.

“Anh ta có chứng cứ thật sao?” Liễu Nguyên Hải kinh ngạc.

“Không, anh ta không thể có chứng cứ được!” Lê Văn Hải thầm nhủ. Lâm Vân tuyệt đối không thể lấy ra chứng cứ.

Lê Hằng và những người khác thấy Lâm Vân muốn lấy ra chứng cứ cũng có chút lo lắng, vì họ không nghĩ Lâm Vân có thể ngốc đến mức làm lớn chuyện, lấy chứng cứ giả ra qua mắt người khác.

Lâm Vân bước đến phía trước.

“Ông ngoại, các vị quản lý, chuyện hôm qua rốt cuộc là như thế nào, có chứng cứ nằm trong tay tôi, tôi nghĩ đã đến lúc làm sáng tỏ chân tướng rồi. Lâm Vân vừa nói, vừa lấy bút ghi âm ra.

“Mời mọi người nghe cho rõ.”

Lâm Vân nói xong, mở bản ghi âm.

Từng câu trong bản ghi âm phát rõ ràng trong phòng hội nghị yên tĩnh. Cái mọi người nghe thấy chính là nội dung cuộc nói chuyện của Lê Văn Hải và Băng Di. Giây phút Lê Văn Hải nghe được bản ghi âm, dáng vẻ ngập tràn tự tin lúc đầu dần dần biến mất, sắc mặt anh ta đột nhiên thay đổi.



2 phút sau, đoạn ghi âm kết thúc. Cả phòng hội nghị xôn xao.

Trong bản ghi âm, Lê Văn Hải đã chính miệng thừa nhận anh ta tìm người đâm mẹ Chu Ân và gọi điện thoại uy h**p Chu Ân. Vì thế, chân tướng của chuyện hôm qua rốt cuộc ra sao, mọi người đều rõ ràng. Hóa ra những lời Lâm Vân nói hôm qua đều là sự thật. Lê Văn Hải đùng đùng đứng lên.

“Lâm Vân, mày.. làm sao mày có được đoạn ghi âm này!” Lê Văn Hải không cam tâm truy hỏi.

“Lê Văn Hải, mày biết cách chơi xấu thì tao cũng biết.” Lâm Vân cười lạnh.

“Mày.. Khốn nạn!” Lê Văn Hải tức đến tái mặt.

Lê Văn Hải không hề ngờ được Lâm Vân sẽ dùng cách này.

“Im lặng!” Liễu Chí Trung đập bàn.

Tất cả yên tĩnh trở lại.

Liễu Chí Trung nhìn Lê Văn Hải, sắc mặt ông càng trầm trọng

“Lê Văn Hải, thế mà mày lại dám làm ra chuyện này, mày tài giỏi quá nhỉ!”

Liễu Chí Trung quát lớn, giọng ông vang vọng trong phòng hội nghị.

Lê Văn Hải nghe xong sợ đến mức run rẩy.

“Ông nội, ông nghe con giải thích, cái này… cái bút ghi âm này chắc chắn là do anh ta làm giả!” Lê Văn Hải hoảng hốt giải thích, cả người có vẻ hoảng sợ.

“Mày còn ngụy biện cái gì! Mày tưởng tao ngu ngốc lắm à? Cút đi cho tao!” Liễu Chí Trung quát, không muốn nghe Lê Văn Hải giải thích.

“Ông nội, con biết sai rồi, ông cho con thêm một cơ hội đi!”
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 923


Chương 923

Lê Văn Hải với bộ dạng đáng thương nhìn Liễu Chí Trung, anh ta biết lúc này chỉ có thể dùng cảm tình lay chuyển.

“Tao bảo mày cút, mày không nghe thấy à!” Liễu Chí Trung lại quát.

Lê Văn Hải chỉ đành gật đầu, sau đó quay đi.

Lúc mở ghi âm, Lâm Vân ở phía trước. Lúc Lê Văn Hải đi về phía đó, Lâm Vân chặn lại.

“Mày.. Mày muốn làm gì?” Lê Văn Hải nghiến răng nhìn Lâm Vân.

Thắng làm vua thua làm giặc.

Lê Văn Hải ngày hôm qua hống hách ở phòng hội nghị, nay đã thua rồi.

“Làm gì? Tất nhiên là lên mặt với mày rồi! Không phải hôm qua mày đắc ý lắm mà, hôm nay đến lượt tao rồi.” Lâm Vân cười lạnh.

“Mày.. Mày…”

Lê Văn Hải tức đến phát run, sắc mặt vô cùng khó coi.

“Đều tại mày, tên khốn, tao phải đánh mày!” Lê Văn Hải vừa nói vừa giơ tay, vung tới Lâm Vân.

Lâm Vân tránh được, đánh trả vào mặt Lê Văn Hải, đánh anh ta gục xuống sàn.

Lâm Vân ngày nào cũng ở chung với Thạch Hàn, ít nhiều cũng học được vài chiêu, đối phó với tên Lê Văn Hải ngày ngày chỉ biết tửu sắc này thì không khó.

Ngay sau đó, Lâm Vân ngồi xổm xuống, nắm lấy cổ áo hắn, lạnh lùng nói: “Lê Văn Hải, mày yên tâm, tất cả những gì hôm nay chỉ là phần lãi thôi. Hôm qua tao đã nói với mày như thế nào? Nếu như mày còn gây sự với tao, tao cam đoan sẽ bắt mày trả gấp trăm lần.”

Nói xong, Lâm Vân vật ngã anh ta xuống đất.

Ngay sau đó, Lâm Vân đi về phía dưới phòng họp.

Lâm Vân đi qua, các vị quản lí cao cấp đều lũ lượt theo sau đi ra, tất cả đều bị sự hung hãn của Lâm Vân trấn áp, không ai dám ngẩn mặt lên.

Lâm Vân đi đến trước mặt giám đốc tài vụ Lê Hằng. Sắc mặt ông ta lúc đó vô cùng khó coi.

Trong lòng lúc này đang mắng nhiếc Lê Văn Hải, cả trăm cả ngàn lần ông ta đã làm tất cả những việc tốt vì hắn, thế mà hắn chỉ vì một con đàn bà mà làm cho tanh bành mọi thứ, mất đi tất cả!

Lâm Vân trừng cặp mắt nhìn Lê Hằng.

Lê Hằng tuy là cúi gầm mặt xuống không nhìn thẳng vào Lâm Vân, nhưng trong hắn vẫn có cảm giác ớn lạnh.

“Lê Hằng! Ngẩng mặt lên.” Lâm Vân nghiêm nghị.

Lê Hằng nghe xong từ từ ngẩng đầu lên nhìn Lâm Vân.

“Lê Hằng, nếu tôi đoán không sai thì những gì Lê Văn Hải làm đều do ông đứng đằng sau giật dây phải không?” Lâm Vân lạnh lùng nói.

“Cậu chủ Lâm Vân, cậu… cậu không thể đổ oan cho người tốt, nói có sách mách thì phải có chứng, tôi nói Lê Văn Hải nhà tôi vô tội không có nghĩa là tôi dính líu vào chuyện này, cậu đừng đổ thừa người tốt.” Lê Hằng không mấy vui vẻ nói.

Lê Hằng vốn là một con cáo già nên khả năng diễn xuất không hề giả trân chút nào.

“Ông không nhận cũng không sao, tương lai còn dài, chúng ta đi! Ngay! Thôi!” Lâm Vân trừng mắt nhìn Lê Hằng, hùng hổ từng chữ từng câu.

Lê Hằng sau đó bị ánh mắt của Lâm Vân làm cho sợ hãi, ánh mắt này thật sự quá đáng sợ, nó không giống như ánh mắt của một thanh niên 22 tuổi bình thường.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 924


Chương 924

Tất cả những gì Lâm Vân làm hôm nay, dù có là Liễu Chí Trung cũng không ngăn cản được anh ta, ông ta biết hôm qua Lâm Vân chịu sự uất ức, đến hôm nay chân tướng đã rõ ràng, Lâm Vân muốn trút hết nỗi oan ức đó.

Liễu Chí Trung cảm thấy mọi thứ đã đâu vào đấy, xua tay.

“Chuyện xảy ra hôm nay thì cũng đã qua rồi, thế thì tôi xin tuyên bố quyết định của tôi, cắt chức giám đốc của Lê Văn Hải, Lâm Vân lên làm Phó giám đốc Tập đoàn Tỉnh Xuyên.”

Vừa dứt lời, ở phía dưới, tiếng vỗ tay rôm rả không ngớt.

Không một ai đứng lên phản đối, cũng chẳng có ai đứng lên nói giúp Lê Văn Hải.

Tất cả những người trong hội trường lúc này đều hiểu rõ, từ nay về sau quyền hành trong Tập đoàn nghiễm nhiên về tay Lâm Vân, còn về phần Lê Văn Hải e là khó có thể cạnh tranh ảnh hưởng.

Hội nghị kết thúc, ông Lê yêu cầu Lâm Vân về phòng làm việc của mình, sau đó ông cũng rời hội trường.

Trong phòng làm việc.

Sau khi tất cả mọi người rời đi, rất nhiều người trong hội đồng quản trị tới bên Lâm Vân.

“Cậu Lâm, tôi tên Phùng Tiến Tài là giám đốc nhân sự của tập đoàn, sau này cậu cần gì cứ nói tôi một tiếng, tôi nhất định sẽ cố gắng hết sức.”

“Cậu Lâm, tôi là giám đốc kỹ thuật của Tập đoàn, sau này phiền cậu giúp đỡ”.

“Cậu Lâm, còn tôi là giám đốc điều hành của Tập đoàn, từ nay về sau xin nghe cậu, hết lòng trung thành với cậu.”

“Cậu Lâm, tôi là…!”.



Trong một lúc, rất nhiều giám đốc cấp cao trong hội đồng quản trị lũ lượt kéo tới bên Lâm Vân, bày tỏ sự chào hỏi, nương nhờ.

Trước đây khi mà Lâm Vân và Lê Văn Hải đối đầu với nhau, những vị này hoàn toàn không đứng về phe nào. Bây giờ đã quá rõ ràng, ưu thê hoàn toàn về tay Lâm Vân, bọn họ đương nhiên ngả mũ theo để tránh trở thành mục tiêu của Lâm Vân sau này.

Lâm Vân mỉm cười, vui vẻ trả lời từng người một.

Trước đây Lâm Vân bị cô độc trong Tập đoàn, có được sự hậu thuẫn như ngày hôm nay của các lãnh đạo, giám đốc cấp cao, đương nhiên anh ta nhận hết.

Lê Văn Linh vốn là người trong dòng dõi họ Lê, anh ta rất một lòng với Lê Văn Hải.

“Lâm thiếu gia, tôi là Lê Văn Linh, trước đây có mắt không tròng thường xuyên chống đối Lâm thiếu gia, giờ tôi hối hận vô cùng. Tôi sẵn sàng làm trâu làm ngựa cho Lâm thiếu gia để chuộc lại lỗi lầm của mình trước đây”. Lê Văn Linh nịnh hót.

“Lê Văn Linh! Mày…!”

Cách đó không xa, giám đốc tài vụ tập đoàn Lê Hằng cùng nhiều người trong dòng tộc họ Lê vô cùng tức giận khi trông thấy bộ dạng nịnh hót của Lê Văn Linh.

Lúc này, Tổng giám đốc tập đoàn Đỗ Nam Trung cũng tới diện kiến Lâm Vân.

“Cậu Lâm, chúc mừng cậu được thăng chức Phó giám đốc, sau này làm việc nhất định giúp đỡ.” Đỗ Nam Trung mỉm cười.

“Bác Trung quá khen, Bác là trụ cột của công ty, làm ở đây biết bao nhiêu năm, dày dặn kinh nghiệm, đã dốc hết mình làm việc cùng ông ngoại cháu, sau này hy vọng Bác giúp đỡ con nhiều hơn mới phải.”

Đỗ Nam Trung không chỉ là trụ cột của tập đoàn, ông còn là người được ông Lê tin tưởng nhất. Là người có địa vị cao nhất trong tập đoàn, xét về lý, ông đương nhiên rất có năng lực và là người vô cùng xuất chúng.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 925


Chương 925

Mọi người đều ngầm bày tỏ sự vui vẻ, ngay cả Đỗ Nam Trung cũng chủ động tới chúc mừng Lâm Vân.

Lê Hằng cùng những người trong phe nhìn thấy cảnh tượng này sắc càng lộ vẻ khó chịu.



Sau hội nghị, Lâm Vân liền báo tin vui cho Lâm Mộc Thanh và Chu Ân.

Hai người nghe tin Lê Văn Hải bị cách chức, Lâm Vân được thăng chức phó giám đốc Tập đoàn Tỉnh Xuyên vô cùng mừng rỡ.

Bây giờ cái gai trong mắt đã bị loại bỏ, Lâm Vân thêm một lần nữa bày tỏ mong muốn Chu Ân về Tập đoàn Tỉnh Xuyên giúp sức, Chu Ân đồng ý và hứa sau khi mẹ cô ra viện cô sẽ đến Tập đoàn làm việc.

Trong văn phòng làm việc của ông Lê.

Lâm Vân đẩy cửa bước vào.

“Cháu đến rồi à, ngồi xuống đây!” Liễu Chí Trung mỉm cười ngẩng đầu lên nhìn Lâm Vân.

Lâm Vân đi thẳng một mạch vào bên trong, ngồi đối diện Liễu Chí Trung.

“Cháu à, sự việc lần này đã khiến cháu phải chịu oan ức rồi.” Liễu Chí Trung âu yếm.

“Không sao đâu ông Ngoại, chỉ là một chút oan ức, cháu chịu được. Với lại nhờ chuyện này mà cháu được tích thêm kinh nghiệm và coi như được rèn luyện thêm.” Lâm Vân nói.

“Cháu nghĩ được như vậy là tốt.” Liễu Chí Trung gật đầu mãn ý.

Ngẫm một hồi, Liễu Chí Trung lại nói: “Chiều nay tan làm, Ngoại dẫn con đi gặp một người.”

“Dạ? Gặp ai cơ?” Lâm Vân tò mò.

Lâm Vân nghĩ, chính ông muốn mình gặp thì hẳn không phải là người bình thường.

“Trước đây ngoại đã từng nói với cháu, sở dĩ ông có được như ngày hôm nay là nhờ có người chống lưng, hôm nay ông muốn đưa cháu tới gặp người đó, trước để thăm hỏi làm quen, sau có gì thì còn nương nhờ.” Liễu Chí Trung nói.

“Cháu hiểu rồi ông ngoại.” Lâm Vân háo hức, trông đợi cuộc gặp.

Với cả ông Liễu Chí Trung cũng muốn đến gặp người đã hậu thuẫn cho mình, điều này đã quá rõ ràng. Ông ta muốn Tập đoàn Tỉnh Xuyên về tay gia tộc mình.

“Mấy hôm sau đó còn có tiệc rượu, những người có mặt đều là những nhân vật nổi tiếng Kim Đô, hôm đó ngoại cũng sẽ dẫn cháu theo, để cháu giao lưu cùng mọi người cho biết đây biết đó.” Liễu Chí Trung nói.

Ông ta làm những việc này tất cả là vì muốn tốt cho Lâm Vân.

“Dạ.” Lâm Vân gật đầu.

“Cháu trai, giờ vẫn còn sớm, cháu đi mua ít đồ mặc cho nó ngay ngắn lịch sự. Hôm nay đi gặp quý nhân, sao lại có thể mặc mấy bộ đồ như này được.” Liễu Chí Trung cười to.

“Haiz! cháu biết rồi.” Lâm Vân lúng túng gãi đầu.

Bình thường Lâm Vân ăn mặc khá xuề xoà.

Rời khỏi công ty, Lâm Vân định tự mình lái xe đi thẳng về hướng chợ.

Nhưng vì ông Lê muốn tự tay lựa quần áo cho Lâm Vân, anh ta đành đưa Liễu Chí Trung theo.

Trong xe.

Lâm Vân vừa lái xe, vừa nghe nhạc.

Mới đây, trên thị trường âm nhạc xuất hiện một ca sĩ mới nổi, cô nàng nhanh chóng nổi đình nổi đám chỉ với một ca khúc. Ra mắt không lâu, ca khúc đã đạt hơn 100 triệu lượt nghe trên các nền tảng âm nhạc lớn trong nước. Cô ấy chính là đại mỹ nhân Tố Uyên. Bài hát mới ra này cũng là một câu chuyện, đây là bài hát “Fake Love Comes True”, cô muốn dành tặng tất cả mọi người!
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 926


Chương 926

“Tố Uyên?”

Khi nghe thấy tên Tố Uyên, Lâm Vân bỗng giật mình.

Mối tình đầu của anh chính là mối tình thời học trò với cô bạn tên Tố Uyên, cái tên in sâu trong tâm trí anh.

Chỉ là trước đây Tố Uyên muốn rời khỏi thành phố Bảo Thạnh để đến thủ đô theo đuổi ước mơ, kể từ đó về sau Lâm Vân không có chút tin tức gì về cô.

“Chắc cũng chỉ là trùng họ trùng tên thôi.” Liễu Chí Trung lắc đầu.

Lúc này, radio đang phát bài mới của Tố Uyên (Fake Love Comes True).

“Đây là… Đây là Tố Uyên! Đúng! Chính là cô ấy!”

Nghe tiếng nhạc, Lâm Vân chợt bồi hồi.

Lâm Vân có thể chắc chắn khẳng định giọng hát này chính là của Tố Uyên.

“Tố Uyên thực sự đã bước vào Showbiz rồi, lẽ nào ước mơ năm đó mà cô ấy nói muốn theo đuổi chính là đây sao?” Lâm Vân lẩm bẩm.

Lời bài hát rất hay, giai điệu cực kỳ bắt tai, bài hát như kể về câu chuyện đầy thê lương.

Chỉ là…Người con trai trong bài hát sao lại giống Lâm Vân đến vậy.

Lâm Vân tấp xe bên đường, móc điện thoại ra, tìm tên Tố Uyên trong danh bạ.

Do dự vài giây, Lâm Vân nhấc máy lên gọi.

“Xin lỗi! Số máy quý khách vừa gọi không đúng, xin vui lòng kiểm tra lại, chân thành cảm ơn!” điện thoại báo lỗi, không liên lạc được.

“Không đúng sao? Lẽ nào cô ấy đổi số rồi? Cũng đúng, người ta bây giờ là ca sĩ nổi tiếng rồi.” Lâm Vân gượng cười.

Người con gái anh từng yêu, bây giờ ngay cả việc liên lạc cũng không được.

Im lặng một lúc, Lâm Vân lẩm bẩm: “Mỗi người đều có sự lựa chọn riêng cho mình, cô ấy đã tìm được ước và con đường riêng của mình, thôi thì chúc cô ấy thành công.”

Sau đó, anh để bài Fake Love Comes True ở chế độ lặp lại, khởi động xe, đi thẳng về phía trước.

Dù bây giờ gặp thì cũng không gặp được, gọi cũng không liên lạc, nhưng ít ra cũng được nghe giọng hát của cô ấy.

20 phút sau.

Tại chợ lớn.

Đây là nơi buôn bán đông đúc, người xe lui tới rất tấp nập.

Lâm Vân lái xe đến bãi đỗ xe.

Anh ta đi lòng vòng trong bãi nhưng không tìm được chỗ đỗ xe.

“Uây! Cuối cùng cũng tìm được rồi.”

Loanh quanh vài vòng, cuối cùng Lâm Vân cũng tìm được chỗ đậu xe, Lâm Vân lập tức quay đầu lái xe vào chỗ đậu xe, tuy nhiên lần đầu tiên có chút chệch choạc, Lâm Vân lại đi ra, lại lái vào.

“Oanh!”

Đúng lúc này, một tiếng nổ vang, một chiếc xe Toyota hầm hố dũng mãnh lao tới như tia chớp, trực tiếp xen vào vị trí xe đang trống này.

“Đậu má!”

Lâm Vân buột miệng nói ra một câu nói tục, đồng thời liên tục bấm còi hai lần, sau đó thò đầu ra cửa xe.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 927


Chương 927

“Này người anh em, vị trí để xe này tôi đã nhìn thấy trước, cậu cướp vị trí để xe của tôi như vậy không thích hợp a?” Lâm Vân hướng về cái xe Toyota hầm hố kia hô lớn.

Lâm Vân vất vả hơn hai mươi phút mới may mắn tìm được chỗ đỗ xe, vừa mới chuẩn bị tiếp cận đã bị người người khác giành mất?

Cửa chiếc xe Toyota hầm hố kia mở ra, một người trẻ tuổi tóc đuôi sam đeo kính râm, từ bên ghế lái đi xuống. Vị trí lái phụ cũng có một người đi ra theo sau đó là một cô gái nóng bỏng, mái tóc được uốn xoăn lên như những cơn sóng.

“Anh đẹp trai, ai bảo kỹ năng của anh không bằng người khác a.” Cô gái tóc xoăn cười nhạo nói.

Người con trai tóc đuôi sam cũng nói: “Kỹ thuật lái xe rách nát của mày cũng đòi tỏ ra trâu bò, đổi lại là tao, chắc chắn sẽ xấu hổ mà không dám mở miệng.”

Sắc mặt Lâm Vân hơi trầm xuống, nói: “Ý của anh là không muốn nhường ra vị trí đỗ xe này hay sao?”

“Nhường cho mày? Mày nếu lái một chiếc Lamborghini, Ferrari. Tao chắc chắn sẽ nhường lại cho mày. Nhưng mày chỉ là lái một chiếc xe phổ thông Passat, mày lấy tư cách gì để tao phải nhường lại cho mày?”

“Passat?” Lâm Vân không nhịn được cười một tiếng.

Chính mình lái chiếc Porsche, cùng với chiếc Passat phổ thông kia quả thật có điểm giống. Tuy nhiên giá cả là chênh lệch một trời một vực, một chiếc có giá bảy trăm triệu, một chiếc thì có giá hơn ba tỷ năm trăm triệu.

“Cậu đã không chịu nhường, vậy tự tôi ra tay!”

Sau khi nói xong, Lâm Vân trực tiếp dùng chân đạp lên chân ga.

Lâm Vân cũng lười nói nhảm với bọn họ.

Đối với loại người như thế này, có thể ra tay thì ra tay, hạn chế mất thời gian.

Ầm ầm.

Một chân dậm xuống chân ga, Lâm Vân trực tiếp hướng về phía chiếc xe Toyota hầm hố kia vọt tới.

“Bành!”

Một âm thanh va chạm kịch liệt vang lên, một nửa thân của chiếc xe Toyota hầm hố kia bị đẩy ra khỏi vị trí đỗ.

“A… A…! Xe của tao!”

Tên con trai tóc đuôi sam kinh hãi hét to lên, gã ta tuyệt đối không nghĩ tới, Lâm Vân thế mà dám làm như vậy.

Thế nhưng, Lâm Vân cũng không có dừng lại, tiếp tục đạp chân ga, đâm vào chiếc xe Toyota hầm hố kia một lần nữa, mạnh mẽ đẩy nó ra khỏi vị trí đỗ xe.

Xe của Lâm Vân đã tiến vào thay thế vị trí này.

“Xe của tao, xe của tao!”

Tên con trai tóc đuôi sam đau lòng không thôi, chạy đến trước xe của gã ta kiểm tra, đầu xe đã bị biến dạng. Nước sơn bên ngoài nhiều chỗ đã bị cạo xước.

Chiếc Porsche của Lâm Vân ở chỗ va chạm cũng bị biến dạng. Tuy nhiên, Lâm Vân cũng không có để ý tới.

Đối với Lâm Vân, chiếc xe này chỉ là tùy tiện mà mua, Lâm Vân bất cứ lúc nào cũng có thể mua được chiếc xe tốt hơn.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 928


Chương 928

Ngay lúc này, quản lý bãi đỗ xe đã chạy tới nơi.

Tên con trai tóc đuôi sam cực kỳ phẫn nộ, xông lại chỗ Lâm Vân hô to:

“Nhóc con, mày vậy mà dám đâm xe của tao? Xe Toyota của ông đây so với chiếc Passat của mày có giá gấp bội! Tao sẽ đi gọi người tới, mày chờ đấy!”

Tên con trai tóc đuôi sam một bên vừa nói, một bên móc điện thoại làm bộ chuẩn bị gọi người đến.

Gã ta phải tiết kiệm tiền một thời gian dài, mới đặt cọc được tiền mua chiếc xe Toyota, đây là ngày thứ ba cậu ta lái chiếc xe này, vốn định đi ra ngoài khoe khoang ai ngờ lại bị đâm thành ra thế này!

Nhân viên quản lý bãi đỗ xe lại xem xét thấy thế, nhịn không được mà nhìn tên con trai tóc đuôi sam nói:

“Anh trai nhỏ này, đây cũng không phải là xe phổ thông Passat, mà là xe Porsche. Không phải đuôi xe có chữ ghi cái nhãn hiệu Porsche đó sao!”

“Porsche?”

Tên con trai tóc đuôi sam nghe đến đó, sắc mặt biến sắc.

“Porsche cái gì chứ, còn không phải là xe phổ thông rẻ tiền! Có thể so với xe Toyota của bạn trai tôi sao?” Cô gái nóng bỏng tóc xoăn ngạo nghễ nói.

Nhân viên quản lý bãi đỗ xe nhịn không được cười nói:

“Người đẹp, xe Porsche có giá hơn ba tỷ rưỡi, so với chiếc xe Toyota thì có giá cao hơn rất nhiều. Mua được loại xe như thế này, trong nhà tài sản ít nhất cũng phải hơn ba chục tỷ, thậm chí là hàng trăm tỷ.”

“Cái gì? Hơn ba tỷ rưỡi?” Cô gái tóc xoăn giật mình che miệng.

Hiển nhiên cô gái tóc xoăn này không hiểu về xe.

Sắc mặt tên con trai tóc đuôi sam lúc này cực kì khó coi.

Tiếp đó, Lâm Vân mở cửa xe đi ra.

Nhân viên quản lý bãi đỗ xe nhịn không được nói với Lâm Vân:

“Anh trai này, chiếc Porsche này của anh hơn ba tỷ rưỡi, anh lại tùy tiện đi đâm xe khác, thật là quá xa xỉ a. Porsche gần đây đã dừng sản xuất, phí bảo hành cùng sửa chữa là vô cùng đắt. Tính ra tổng phí sửa chữa và bảo hành cũng đủ mua một nửa chiếc Toyota kia a.”

“Không sao cả, chiếc Porsche này tôi mua vui đùa một chút mà thôi, hỏng rồi tôi cũng lười sửa. Đổi một cái mới là được rồi.” Lâm Vân hời hợt nói.

“Bà mẹ nó, đây đúng là ông chủ lớn a…” Nhân viên quản lý bãi đỗ xe sợ hãi thán phục một câu.

Sau khi tên con trai tóc đuôi sam cùng bạn gái nghe được lời nói của Lâm Vân, hung hăng nuốt một ngụm nước bọt, sắc mặt càng trở nên khó coi.

Đây cũng quá giàu đi à nha? Xe sang trọng hơn ba tỷ rưỡi, tùy tiện mua để chơi?

Lâm Vân đi đến trước mặt hai người kia.

“Cậu vừa nãy nói muốn gọi người tới đây đúng không? Cậu tranh thủ thời gian gọi tới đi, đừng làm mất thời gian của tôi.” Lâm Vân hời hợt nói.

“Anh à, em… Em vừa nãy chỉ là nói đùa! Em tuyệt đối không gọi người, chỉ cần anh trả cho em phí sửa xe coi như bồi thường là được rồi.” Tên con trai tóc đuôi sam bày ra một nụ cười khó coi.

Tên con trai tóc đuôi sam biết rằng, đối phương có thể lái được chiếc xe hơn ba tỷ rưỡi, tuyệt đối không phải dễ trêu chọc.

Lâm Vân nhướng mày: “Cậu nói cái gì tôi không nghe rõ, Cậu nói lại một lần nữa?”

“Em… Em nói phí bảo hành sửa chữa…” Tên con trai tóc đuôi sam yếu ớt nói ra.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 929


Chương 929

“Phí bảo hành sửa chữa? Cậu muốn bồi thường cho tôi phí bảo hành sửa chữa à…? Vậy được rồi, bồi cho tôi một tỷ là được rồi.” Lâm Vân chìa tay ra.

Tên con trai tóc đuôi sam cười khan nói: “Anh ơi, em nói ở đây là phí bảo hành sửa chữa cho xe của em.”

“Thì ra là muốn đòi tôi bồi thường phí bảo hành sửa chữa a… Nói thật, một chút tiền phí bảo hành sửa chữa của cậu, cũng không thành vấn đề.” Lâm Vân lạnh nhạt nói ra.

Ngay sau đó, lời nói của Lâm Vân lại xoay chuyển.

“Nhưng là, xe Toyota của cậu cướp vị trí đỗ xe của tôi, còn muốn tôi phải bồi thường phí sửa chữa? Ông đây không có bắt cậu bồi thường phí bảo hành sửa chữa cho tôi là tốt lắm rồi, vậy mà cậu còn dám bắt tôi bồi thường phí sửa chữa cho cậu?”

Lâm Vân một bên nói, một bên lấy tay đập lên mặt của người con trai tóc đuôi sam này.

“Cái này… Cái này…” Tên con trai tóc đuôi sam xanh cả mặt.

Lâm Vân lạnh giọng tiếp tục nói: “Nếu như cậu nhất quyết muốn đòi phí bảo hành sửa chữa, tôi có thể cam đoan, cuối cùng ngươi chẳng những không lấy được một đồng, tôi còn có thể làm cho cậu xong đời. Nếu như cậu không tin, cậu có thể thử xem! Bây giờ cậu còn muốn hay không?”

“Em… Em không muốn phí bảo hành sửa chữa nữa! Em từ bỏ!” Tên con trai tóc đuôi sam liên tục khoát tay.

Tên con trai tóc đuôi sam này hiểu rõ, người có thể lái một chiếc xe sang trọng hơn ba tỷ rưỡi, tuyệt đối không có ai là dễ trêu chọc, ít nhất là cậu ta không thể chọc nổi. Nếu quả thật muốn đấu, cậu ta không đấu nổi.

“Coi như cậu hiểu chuyện.” Lâm Vân lạnh lùng cười nói.

Ngay sau đó, Lâm Vân trực tiếp quay người đi về phía cửa hàng.

Đối phó với kẻ ác, mình nhất định phải ác hơn so với chúng!

Hơn nữa Lâm Vân có năng lực như vậy, cùng với đó anh cũng là người ác a.

Sau khi tiến vào cửa hàng, Lâm Vân nhìn thấy một quầy bán đồng hồ.

“Đúng rồi, mua một cái!” Lâm Vân vừa nói, vừa đi về phía quầy bán đồng hồ.

Tuy bình thường Lâm Vân không có để ý mấy cái này, nhưng ông ngoại muốn mình sửa sang một chút ngoại hình, vậy nên dựa theo ý muốn của ông ngoại mà làm.

Bên ngoài quầy hàng lắp đặt thiết bị thập phần xa hoa. Dưới sự chiếu sáng của đèn trở nên rực rỡ.

Sau khi vào quầy.

Có mấy người đang nhìn đồng hồ.

Trong quầy có một cô gái tóc ngắn.

Cô ta liếc nhìn đánh giá Lâm Vân. Sau đó vừa cười vừa nói:

“Quý khách, bên ngoài kia còn có một tiệm bán đồng hồ, tôi khuyên anh nên đi ra đó mua, khả năng thích hợp với anh hơn đấy.”

Lâm Vân cau mày, ý cô ta là mình không mua nổi đồng hồ ở đây?

“Người đẹp vậy mà mồm rất thối nha…!”

Lâm Vân sau khi nói xong, trực tiếp quay người rời đi.

“Miệng tôi thối? Là người anh thối thì có?” Cô gái tóc ngắn nhìn chằm chằm vào bóng lưng đã rời đi của Lâm Vân, cười lạnh một tiếng.

Sau khi Lâm Vân rời khỏi quầy bán đồng hồ, trực tiếp đi lên lầu. Tới quầy bán áo quần Vest, mua một bộ Vest thương nhân lịch lãm, cùng với giày da.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 930


Chương 930

Không thể không nói, Lâm Vân thay đổi một bộ Vest vừa người, cả người khí chất trở nên khác biệt.

Nhưng áo quần Vest rất bó chặt, Lâm Vân cảm giác không quen.

Mua xong bộ Vest, Lâm Vân lại nhớ đến quầy bán đồng hồ.

“Quý khách, chào buổi chiều tốt lành, xin hỏi quý khách họ gì?”

Lúc vào tới quầy, một người đẹp tóc dài là nhân viên cửa hàng, liền nhiệt tình tiếp đãi Lâm Vân.

Dù sao Lâm Vân bây giờ ăn mặc một bộ Vest đắt tiền, không phải là mặc bộ áo quần rẻ tiền trước kia, nhân viên cửa hàng tự nhiên rất nhiệt tình.

Về phần cô gái tóc ngắn lúc trước đuổi Lâm Vân đi, hiện tại cô ta đang tiếp một khách hàng bên kia.

“Tôi họ Lâm, đem đồng hồ tốt nhất của quầy hàng các ngươi ra cho tôi xem một chút.” Lâm Vân lạnh nhạt nói ra.

Lâm Vân cũng không hiểu nhiều về đồng hồ, tối đa thì chỉ biết rõ tên mấy hãng nổi tiếng, nếu như đã không hiểu vậy trực tiếp mua cái đắt tiền nhất là được.

Nhân viên cửa hàng nghe xong Lâm Vân nói hào phóng như thế, tất nhiên đem loại tốt nhất đưa ra.

“Anh Lâm Vân, anh có thích dòng sản phẩm đồng hồ Vacheron Constantin này không? Giá của nó là 700 triệu đồng.”

“Còn có dòng đồng hồ của Patek Philippe này có giá là 750 triệu đồng, hay là dòng đồng hồ Rolex có giá là 800 triệu, đây là những chiếc đồng hồ nổi tiếng với thiết kế rất đẹp, sang trọng và rất được mọi người ưa chuộng.”

Cô nhân viên tóc dài vừa nói, vừa cẩn thận lấy ra ba chiếc đồng hồ cho anh xem.

Lâm Vân lắc đầu, cảm thấy không vừa ý.

“Thưa anh, anh đang cảm thấy những sản phẩm này đắt sao? Nếu như anh cảm thấy những chiếc này đắt, chúng tôi vẫn còn những sản phẩm có giá chỉ hơn 100 triệu. Anh có muốn xem qua không.”

“Ý của tôi là, hơn 700 triệu là quá rẻ, cửa hàng còn loại nào đắt hơn không?”

Sau khi nghe vậy, cô nhân viên tóc dài của cửa hàng không khỏi kinh ngạc, thở dài, trong đầu cô nghĩ: “Hơn 700 triệu một chiếc đồng hồ vẫn cho là quá rẻ? Khẩu khí lớn như vậy, đây chắc là người có tiền lớn?”

“Anh Lâm Vân, anh muốn một chiếc đồng hồ như thế nào ạ? Anh có thể nói cho tôi biết, tôi sẽ lấy giúp anh.” Cô nhân viên tóc dài hỏi Lâm Vân.

“Cô giúp tôi lấy cái đắt nhất ở cửa hàng này, tôi muốn xem thử.” Lâm Vân bình tĩnh nói.

“Như vậy đi, tôi sẽ lấy cho anh xem bảo bối của cửa hàng, xin anh chờ tôi một chút.” Cô nhân tóc dài mỉm cười.

Ngay sau đó, cô nhân viên tóc dài của cửa hàng liền mang tới một chiếc đồng hồ đeo tay.

“Thưa anh, đây là chiếc đồng hồ dòng Omega Die Fei, giá trị của nó là 15 tỷ, được làm từ vàng trắng và kim cương, là báu vật cực quý của cửa hàng chúng tôi. Những viên kim cương trên chiếc đồng hồ này đều là kim cương cao cấp nhất được các nghệ nhân nổi tiếng tỉ mỉ chạm khắc. Đây cũng là dòng đồng hồ đắt nhất hiện nay.” Cô nhân viên tóc dài giới thiệu.

Bởi vì đây là báu vật rất quý của cửa hàng, nên mấy nhân viên bán hàng của cửa hàng đều đưa mắt chú ý theo dõi.

Thậm chí có một vài khách hàng trong cửa hàng cũng chạy đến. Muốn xem vẻ đẹp và sự tinh tế của chiếc đồng hồ này.

“15 tỷ?” Lâm Vân vừa nhìn đồng hồ, vừa lẩm nhẩm.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 931


Chương 931

“Thưa anh, đây là dòng đồng hồ đắt nhất của cửa hàng chúng tôi, nếu anh nghĩ dòng sản phẩm này đắt thì ở cửa hàng chúng tôi vẫn còn có những chiếc đồng hồ giá khoảng 3-4 tỷ.” Cô nhân viên tóc dài vui vẻ tư vấn.

Xét cho cùng, với số tiền 15 tỷ cũng đủ để mua một chiếc xe thể thao cực tốt, cô nhân viên thấy Lâm Vân ăn mặc đẹp, lại rất sang trọng, nhưng không phải người có thể tùy ý bỏ ra 15 tỷ để mua đồng hồ.

“Không cần, chỉ là 15 tỷ, tôi lấy nó, cô hãy giúp tôi quẹt thẻ.” Lâm Vân vừa nói vừa lấy ra một tấm thẻ.

“Thưa anh, anh… anh có chắc không?” Cô nhân viên tóc dài ngạc nhiên nhìn Lâm Vân.

“Tôi chắc chắn, ngoài ra, khi quẹt thẻ, cô có thể giúp tôi kiểm tra lại, số dư còn lại trong thẻ của tôi là bao nhiêu.” Lâm Vân nói.

“Vâng, thưa anh! Mời anh đi theo tôi.” Sau khi cô nhân viên xinh đẹp gật đầu, cô ta liền dẫn Lâm Vân đến quầy thanh toán ở bên cạnh.

“Lê Minh này, trước tiên hãy giúp tôi kiểm tra số dư tài khoản trong thẻ ngân hàng của khách hàng này.” Cô nhân viên tóc dài đưa thẻ cho nhân viên thu ngân.

“Dạ.”

Sau khi nhân viên thu ngân gật đầu đồng ý, cô ta cầm lấy thẻ, quẹt thẻ để kiểm tra số dư cho Lâm Vân.

Tuy nhiên, khi cô ta nhìn thấy số dư của Lâm Vân, cô ta kinh ngạc, choáng váng, mắt cô ta dường như mờ đi, dường như cô ta không thể nói ra được số dư.

“Lê Minh? Lê Minh? Sao cô lại ngây người ra như vậy? Số dư là bao nhiêu cô nói cho khách hàng biết đi chứ!” Cô nhân viên tóc dài vẻ mặt vô cùng nghi ngờ hỏi.

Ngay sau đó, cô nhân viên tóc dài đến trước màn hình máy tính kiểm tra số dư tài khoản đọc: “18967231123138 đồng, mười bốn chữ số! Gần 19 nghìn tỷ Việt Nam đồng, trời ơi!”

Sau khi cô nhân viên bán hàng tóc dài đọc số dư tài khoản của Lâm Vân, cô ta không khỏi thốt lên sự kinh ngạc.

Cô nhân viên tóc dài khẳng định đây chắc chắn là số dư lớn nhất mà cô được tận mắt nhìn thấy, chỉ nhìn những con số này trên màn hình thôi cũng khiến tim cô đập nhanh hơn!

“Cái gì? 19 nghìn tỷ?”

Dù là nhân viên hay khách hàng trong cửa hàng, họ đều lắng nghe và bị sốc khi nghe những gì cô nhân viên tóc dài của cửa hàng thốt lên.

Trời ơi, đây là một con số lớn khủng khiếp. Nó khiến cả nhân viên và khách hàng đều bàn tán xôn xao.

Trong thẻ có 19 nghìn tỷ tiền mặt, tức là tài sản ít nhất cũng phải là vài ba chục nghìn tỷ. Đây là số tài khoản mà ai ai cũng ao ước.

“Đây là ai mà lại có khối tài sản lớn đến vậy!”

“Ừ, không biết đây là con của đại gia nào, có thể có 19 nghìn tỷ tiền trong thẻ, thật khiến người ta phải kinh ngạc!”

Cả nhân viên và khách hàng trong cửa hàng đều không thể không bàn tán điều này, khi có người có thể mua một chiếc đồng hồ 15 tỷ, và trong thẻ còn có một khối tài sản mà ai cũng mơ ước.

Khi họ quay lại nhìn Lâm Vân, ánh mắt của họ đều có sự thay đổi, trong mắt họ hiện lên là sự kính nể đối với anh.

“Làm sao có thể là anh ta,… trông anh ta rất giống với người khách hàng lúc nãy vậy?” Cô nhân viên tóc ngắn đã từng tiếp đón Lâm Vân trước đó, kinh ngạc nhìn Lâm Vân.

“Không, không, chắc chắn mình nhận lầm người, không phải anh ta!” Cô nhân viên tóc ngắn nhanh chóng lắc đầu phủ nhận.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 932


Chương 932

“Anh Lâm Vân, anh đã thanh toán thành công chiếc đồng hồ này. Đây là thẻ của anh, xin gửi lại.”

Cô nhân viên tóc dài trả lại thẻ và biên lai cho Lâm Vân bằng cả hai tay một cách cẩn thận, sau đó cảm ơn anh đã mua hàng. Đôi bàn tay trắng trẻo của cô ta có chút run lên.

Ngay sau đó, cô ta hỏi:

“Anh Lâm Vân, chiếc đồng hồ này anh muốn đóng gói làm quà hay anh sẽ đeo?”

“Tôi sẽ đeo.” Lâm Vân hờ hững đáp.

“Được rồi, anh Lâm Vân, nếu anh không chê thì tôi sẽ giúp anh đeo nó.” Cô nhân viên tóc dài mỉm cười.

“Được thôi.”

Lâm Vân duỗi cánh tay trái ra trước mặt cô.

Cô nhân viên tóc dài cúi đầu cẩn thận đeo chiếc đồng hồ lên tay Lâm Vân.

Sau khi đeo nó.

“Rất đẹp.” Lâm Vân rất hài lòng gật đầu nói.

Mặc dù Lâm Vân không hiểu về đồng hồ, nhưng chiếc đồng hồ này trông rất đẹp và tinh tế.

Ngay sau đó, Lâm Vân ngẩng đầu mắt nhìn về phía cô nhân viên tóc ngắn bên cạnh.

“Cô, lại đây!” Lâm Vân nhìn cô vẫy tay nói.

Cô nhân viên tóc ngắn ngoan ngoãn đi tới.

“Cô còn nhớ tôi không? Vừa rồi tôi đã đến cửa hàng này của các cô. Cô còn nhớ tôi không?” Lâm Vân bình tĩnh nói.

“Thật sự… thật sự là anh!” Cô nhân viên tóc ngắn sợ tới mức sắc mặt biến đổi trầm trọng, nếu không phải là vì bản thân đang vịn vào quầy tính tiền thì cô đã ngất đi rồi.

Trời đất, sao người mà cô đã chế nhạo trước đây hóa ra lại là một người có số dư tài khoản đáng sợ như vậy. người có 19 nghìn tỷ sao lại là anh ta chứ.

“Tôi hy vọng sau này cô sẽ không đánh giá mọi người qua vẻ bề ngoài của họ. Cô hiểu chứ?”

Lâm Vân nói xong, dưới ánh mắt ngưỡng mộ và kính nể của mọi người ở trong cửa hàng anh xoay người rời đi.

Đối với loại người này, Lâm Vân không thừa hơi để nói chuyện vô nghĩa với cô ta.



Sau khi ra khỏi trung tâm thương mại, cả người của Lâm Vân như sáng bừng lên. Nhìn chiếc đồng hồ mới mua, bây giờ mới là hai giờ chiều. Vẫn còn ba tiếng nữa mới đến tan ca lúc năm giờ của công ty.

Lâm Vân quyết định tùy ý lái xe đi dạo quanh thành phố một vòng, sau đó mới trở về công ty.

“Bùm!”

Một tiếng động đột ngột vang lên, tiếp theo là một chiếc Bugatti Veyron chạy qua bên trái xe Lâm Vân.

“Đây là xe của Phạm Nhật Long!”

Lâm Vân chỉ kịp nhìn thoáng qua đã nhận ra chiếc xe đó vì anh nhớ biển số xe, chiếc Bugatti Veyron này chính xác là của Phạm Nhật Long!

Khi Phạm Nhật Long bắt đầu đến đến thành phố Bảo Thạnh này, anh đã lái chiếc xe này, vậy nên Lâm Vân nhớ rõ biển số xe.

“Phạm Nhật Long, tại sao lại có mặt ở đây?”

Lâm Vân chăm chú nhìn chằm chằm phía sau chiếc Bugatti Veyron này.

Ngay sau đó chiếc Bugatti Veyron này đã biến mất khỏi tầm mắt của Lâm Vân.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 933


Chương 933

Nhắc đến Phạm Nhật Long, nó giống như một rào cản trong lòng Lâm Vân.

Anh ta là cháu đích tôn của con trưởng nhà họ Phạm, cũng là người nối dõi của nhà họ Phạm, đã từng là thành viên của Đội đặc nhiệm Gia Long, là một trung tá trẻ đang ở độ tuổi 20 tràn đầy sức sống. Anh ta đã từng giành chức vô địch Giải đấu lớn cấp Quân khu trong cuộc đấu võ. Anh ta giống như là người do được đế phái xuống.

Tuy nhiên, anh ta cũng là kẻ thù cũ của Lâm Vân.

Lần trước ở thành phố Bảo Thạnh, hắn đã bắt Lâm Vân phải quỳ xuống, đến bây giờ Lâm Vân đều nhớ như in tất cả mọi chuyện.

Trước khi Lâm Vân lái xe về phía trước. Anh thầm thề rằng sẽ một ngày nào đó, nhất định có một ngày anh sẽ đem hắn ném xuống đất và giẫm nát hắn.

“Phạm Nhật Long, tôi tin rằng chúng ta sẽ mau chóng gặp lại nhau thôi.” Lâm Vân lẩm bẩm với đôi mắt hơi nhíu lại.



Sau khi Lâm Vân lái xe đi dạo xung quanh một vòng, anh liền quay trở lại công ty.

Năm giờ chiều, Lâm Vân ngồi trên chiếc xe Bentley của ông ngoại, cùng ông ngoại ra ngoài.

Bên trong xe Bentley.

“Lâm Vân, thời gian này ở Kim Đô cháu đã quen với cuộc sống ở đây chưa?” Ông ngoại hỏi thăm anh.

“Không tệ, thưa ông. Kim Đô quả thực là thành phố phát triển thịnh vượng hơn nhiều so với thành phố Bảo Thạnh. Không hổ danh là khu trung tâm kinh tế lớn nhất của khu vực phía Tây Nam.” Lâm Vân nói.

“Nghe nói gần đây cháu đang ở khách sạn. Như vậy không được hợp lý lắm. Ông đã cho người sắp xếp một biệt thự cho cháu ở. Đây là chìa khóa. Địa chỉ ở bờ Bắc Hồ, tựa núi nhìn sông, điều kiện cực kì tốt.

Ông ngoại vừa nói vừa lấy ra một chùm chìa khóa đưa cho Lâm Vân.

“Cảm ơn ông ngoại.” Lâm Vân cười nhận lấy chùm chìa khóa từ tay ông.

“Ngoài ra, ông còn chuẩn bị cho cháu một chiếc xe thể thao khác, những người trẻ tuổi như cháu, chắc chắn sẽ rất thích chiếc xe này.” Ông ngoại lại lấy ra một chùm chìa khóa, đưa cho Lâm Vân.

Lâm Vân cầm lấy chìa khóa ông đưa xem qua. Đây là logo của xe Porsche.

“Chiếc Porsche 918 này được sản xuất giới hạn 918 chiếc trên thế giới. Trong nước chỉ có tất cả là 10 chiếc. Lúc đầu ông mua để sưu tập nhưng giờ muốn mua chiếc xe này cũng khó mua nếu không có địa chỉ uy tín. Giá của chiếc xe trên thị trường đồ cũ trong nước cũng trên dưới 150 tỉ. ” Ông ngoại nói.

“Cảm ơn ông nội.” Lâm Vân cười cảm ơn về những món quà của ông.

Lâm Vân biết, một chiếc xe thể thao càng đắt tiền thì càng khó mua. Bởi vì chúng đều có giới hạn, chúng thường là vô giá, nhiều khi có tiền mà không mua được.

“Bây giờ, để ông nói cho cháu biết về người mà chúng ta sẽ gặp hôm nay. Ông ấy là Ngô Quốc Hùng. Ông ấy là bạn của ông, từng là trung tướng trong quân khu. Hiện tại ông ấy đã nghỉ hưu ở Kim Đô vì tuổi đã già. Tuy nhiên, tiếng tăm của ông ấy vẫn có ảnh hưởng lớn trong quân khu. Ông cùng một người bạn, trong những năm qua đều dựa vào sự giúp đỡ của ông ấy.” Ông ngoại nói.

“Ông ngoại, ông và ông Ngô này có quan hệ như thế nào ạ?” Lâm Vân nghi ngờ hỏi.

Theo quan điểm của Lâm Vân, vì ông Ngô này đã sẵn sàng vì ông ngoại nguyện làm chỗ tựa vững chắc cho ông ngoại thì quan hệ của hai người chắc chắn rất thân thiết.

Ông ngoại cười và nói: “Bà ngoại đã mất của cháu mang họ Ngô, cháu đã hiểu chưa?”

“Bà ngoại họ Ngô? Ông ngoại này, vậy người cùng nhà họ Ngô là quan hệ thông gia.” Lâm Vân đột nhiên hiểu ra.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 934


Chương 934

Ông ngoại gật đầu: “Đúng vậy, ông là em rể của Ngô Quốc Hùng.”

Ngừng một chút, ông ngoại tiếp tục nói:

“Theo kinh nghiệm của bản thân bao nhiêu năm qua, ông đã biết tầm quan trọng của việc kết thông gia , nếu không có thông gia, thì tập đoàn Tỉnh Xuyên chắc chắn sẽ không thể đạt được sự phát triển như ngày hôm nay. Vì vậy, ngay từ đầu ông đã không đồng ý việc kết hôn của bố mẹ cháu, ta hy vọng mẹ cháu có thể cùng con trai của tập đoàn nào đó kết hôn, nhưng ta cũng không thể ép buộc con gái mình.”

Ngay sau đó, ông ngoại nhìn về phía Lâm Vân và hỏi anh với một nụ cười:

“Lâm Vân này, cháu có muốn để ông làm người mai mối không? Trong lòng ông đã tìm được người thích hợp cho cháu rồi.”

“Kết hôn sao? Ông đừng lấy chuyện ấy ra trêu cháu nữa, cháu đã có bạn gái rồi, chuyện này không thích hợp cho lắm ông ạ.” Lâm Vân cười nhẹ một tiếng đáp.

Lâm Vân cũng không ngờ ông ngoại lại đột nhiên nhắc tới những chuyện như thế này, trong lòng cũng có đôi chút không vui.

“Cháu cũng đừng vội từ chối như vậy. Kết thông gia sẽ có thể nâng cao thực lực và địa vị của cháu, cháu sẽ có chỗ dựa vững chắc. Bây giờ, ông cũng không ép buộc cháu, nhưng cháu có thể suy nghĩ lại rồi liên lạc với cô ấy trước, có thể cùng cô ấy uống trà, nói chuyện một chút, hai đứa biết đâu lại thấy hợp. Cô ấy tên Bạch Phú Mỹ là cô gái có vẻ đẹp nổi tiếng ở Kim Đô này, cô ấy thật sự rất đẹp. Ông nghĩ cháu nên gặp cô ấy.” Ông ngoại cười tủm tỉm nói.

“Ông ngoại, chuyện này để sau hãy nói.” Lâm Vân chỉ có thể ngượng ngùng và lúng túng nói.

“Haha, được rồi.” Ông nội cười và không nói gì thêm.

“Mà này, Lâm Vân, liên quan đến Lê Văn Hải, nó hiện tại đã bị ông đuổi khỏi công ty và sau này sẽ không được vào làm việc ở tập đoàn Tỉnh Xuyên nữa. Nó sẽ không còn có thể uy h**p hay đe dọa gì đến cháu nữa, ông hy vọng cháu không nên tiếp tục tìm nó, như vậy cháu chỉ là tự chuốc lấy phiền phức thôi. Bất kể thế nào, nó cũng là cháu nội ruột của ông. Số tiền ông đưa cho nó đủ để nó sống cả đời này.” Ông Lê nghiêm túc nói.

“Vâng, thưa ông ngoại.” Lâm Vân gật đầu đáp.

Vốn dĩ trong đầu Lâm Vân còn đang nghĩ đến việc nên xử lý tên lên Văn Hải như thế nào, nhưng khi ông ngoại đã nói như vậy, Lâm Vân liền từ bỏ ý định này.



Chiếc xe Bentley vẫn cứ chạy. Cuối cùng họ cũng đã đến một biệt thự nằm trên đỉnh đồi ở ngoại thành, cách thành phố cũng không xa lắm, còn có hai tên lính canh mặc quân phục gác cầm súng ở hai bên cổng.

Sau khi xuống xe, một ông già mặc bộ đồ kaki với râu tóc đã bạc trắng

đang đứng ở cửa vui vẻ chào đón chúng tôi.

Vị này tuy đã lớn tuổi nhưng lại toát ra khí chất rất đặc biệt, khí chất này của ông chắc chắn chỉ có người giữ chức vụ cao, và giàu có mới có được.

Lâm Vân đoán rằng ông ấy chắc chắn là ông Ngô Quốc Thiên mà ông nội đã nhắc đến trên xe.

“Lão Lê này, mấy ngày nay tinh thần của ông trông rất tốt.” Ông Ngô vừa nói vừa cười đi tới.

“Lão Ngô, tinh thần của ông cũng không tệ .” Ông Lê cười đáp.

“Lão Lê, vị trẻ tuổi này là… Là Lâm Vân cháu của ông, đúng không?” Ông Ngô nhìn Lâm Vân.

“Không sai.” Liễu Chí Trung gật đầu.

“Con chào ông, con rất vui khi được gặp ông. Ông ngoại đã kể về ông cho cháu nghe, con rất kính nể.” Lâm Vân lễ phép chào.

“Lâm Vân này, ông ngoại cháu trước mặt ta cũng thường khen cháu, nói cháu có đầu óc làm việc, nói cháu là người thông minh lại có tài.” Ông Ngô cười nói.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 935


Chương 935

“Ông đã quá lời rồi, những người trẻ tuổi như cháu có rất nhiều, cháu còn rất chuyên cần cần ông và ông ngoại chỉ bảo mới có thể làm tốt hơn.” Lâm Vân tỏ khiêm tốn đáp lại.

“Chà, thằng bé không kiêu ngạo cũng không quá hấp tấp, ăn nói rõ ràng, thẳng thắn, cháu chính là một nhân tài!” Ông Ngô hài lòng gật đầu.

Dưới sự đón tiếp nồng nhiệt của ông Ngô, Lâm Vân và ông ngoại bước vào căn biệt thự.

Trong phòng khách có một cô gái trẻ tuổi đang ngồi trên sô pha chơi điện thoại di động, cô ấy mặc bộ áo khoác da, cô ấy có làn da trắng nõn, trông cô ấy tuyệt đẹp, nhưng nhìn qua có chút phóng khoáng không bị trói buộc.

“Ngọc Huyền, cháu hãy đến chào hỏi khách đi.” Ông Ngô nhìn Ngọc Huyền và nói.

“Ông ơi, đây không phải là cháu ngoại của ông ngoại Lê sao? Nhìn qua cũng không thấy có một ưu điểm đặc biệt nào, sao phải gặp mặt.” Ngô Ngọc Huyền miệng lẩm bẩm, tay thì vẫn lướt điện thoại.

“Cái con nhỏ này, thật mất lịch sự.” Ông Ngô thở dài một hơi.

“Ông Ngô, cháu hiểu mà, con gái thấy người lạ là thường như vậy. Vẫn là nên để cháu đến làm quen với cô ấy.” Lâm Vân mỉm cười nói.

Ngay sau đó, Lâm Vân từ từ bước đến chỗ của Ngô Ngọc Huyền.

“Xin chào, tên tôi là Lâm Vân.”

Lâm Vân vừa nói vừa mỉm cười thân thiện chào hỏi. Anh đưa tay ra một cách lịch sự.

Ngô Ngọc Huyền ngẩng đầu lên, liếc nhìn Lâm Vân, sau đó nói:

“Tôi là Ngô Ngọc Huyền.” Ngọc Huyền trả lời cho có.

Nói xong, Ngô ngọc Huyền lại cúi đầu tiếp tục chú ý vào chiếc điện thoại mà không quan tâm mọi người xung quanh, cũng không có ý định đưa tay ra, và bắt tay với Lâm Vân.

Lâm Vân chỉ có thể mỉm cười thu tay về.

“Lâm Vân, cháu gái của ta có tính khí là như vậy, đối với cháu thật là thất lễ, mong cháu bỏ quá cho nó.” Ông Ngô ngại ngùng nói.

“Không sao ạ, cháu cảm thấy cô ấy khá là cá tính.” Lâm Vân cười nói.

“Ông ơi, cháu đã hẹn với một người bạn cùng ăn tối, và cháu đi trước đây, cháu sẽ về sớm ông ạ.” Ngô Ngọc Huyền vừa nói vừa đứng dậy và bước ra ngoài.

“Hôm nay nhà mình có khách, ăn xong thì cháu có thể đi.” Ông Ngô nhắc nhở Ngọc Huyền.

“Ầm!”

Ông Ngô Vừa nói dứt lời, cửa đã đóng sầm lại và Ngô Tử Huyền đã bước ra khỏi biệt thự.

“Đứa nhỏ này, thật là không ai có thể quản nổi.” Ông Ngô gượng cười để lộ vẻ mặt có chút buồn.

“Kệ nó, để nó ra ngoài ăn, chúng ta cũng ăn cơm thôi!”

Ông Ngô mời Lâm Vân và ông Liễu Chí Trung cùng đi ăn tối.



Trên bàn ăn. Ông Ngô và Ông Lê đang thảo luận về tình hình tập đoàn gần đây.

Trong giới kinh doanh, tập đoàn Tỉnh Xuyên và tập đoàn gia đình họ Phạm, gần đây đã có thay đổi, đã đối đầu ngày càng gay gắt, và đã có rất nhiều cuộc chiến công khai và bí mật xảy ra.

Ở phương diện khác, trong quân đội, lực lượng của ông Ngô và lực lượng của Phạm gia xảy ra đấu công khai và bí mật.

Tuy nhiên, chênh lệch sức mạnh giữa hai bên không có sự chênh lệch lớn, vậy nên rất khó phân biệt cao thấp.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 936


Chương 936

Sau bữa ăn này, Lâm Vân và ông Ngô cũng coi như là quen biết nhau, ông Ngô cũng để lại số điện thoại cá nhân của mình cho Lâm Vân.

Khi Lâm Vân và Lê Chí Trung rời khỏi biệt thự của ông Ngô, cũng đã hơn tám giờ tối.

Chiếc xe Bentley của ông ngoại đưa Lâm Vân về thẳng đến biệt thự bên bờ hồ Hồ Bắc, căn biệt thự mà ông nội ban ngày đã nói tặng cho Lâm Vân.

Căn biệt thự được xây dựng trên bờ hồ Hồ Bắc, tựa núi nhìn sông, đây quả là một môi trường lí tưởng.

Đây là căn biệt thự đơn lập, căn biệt thự rất rộng, có sân vườn, có hồ bơi rộng, gara ô tô,… Tất cả đều có. Đó là căn nhà đầy đủ tiện nghi.

Hơn nữa, chiếc xe Porsche 918 giới hạn mà ông ngoại tặng cho Lâm Vân. Cũng đã đỗ trong gara của biệt thự.

Dù sao, Tập đoàn Tỉnh Xuyên cũng làm giàu nhờ việc tạo ra những ngôi nhà như vậy, họ tạo ra những khu nhà cao cấp để bán cho người khác. Vậy nên không có gì ngạc nhiên khi ông ngoại lại xây cho anh một dinh thự như vậy.

Lâm Vân đi xung quanh biệt thự mất hai mươi phút, vẫn chưa khám phá hết căn biệt thự của mình.

Lâm Vân mệt mỏi nằm trên ghế bên hồ bơi, nhìn bầu trời đêm đầy sao, không khỏi thở dài:

“Biệt thự như vậy mới được gọi ngôi nhà cao cấp.”

Thành thật mà nói, trong đời Lâm Vân anh chưa bao giờ sống trong một ngôi nhà điều kiện tốt đến như vậy.

Lâm Vân nằm trên ghế, nhớ lại chuyện mấy tháng đã qua, vẫn có cảm giác mơ màng.

Mấy tháng trước, bản thân vẫn là một cậu bé nghèo không có gì chỉ có hai bàn tay trắng, thuộc thế hệ nghèo hèn, những tên cậy có chút tiền có thể tùy ý bắt nạt anh , anh không còn cách nào khác có thể phản kháng, chỉ đành phải chịu đựng.

Vào thời điểm đó, thức ăn, nhà ở và đồ dùng của Lâm Vân đều là những thứ tồi tệ nhất.

Và bây giờ, Lâm Vân có tất cả tiền bạc, nhan sắc, quyền lực, xe sang, nhà đẹp, anh không thiếu một thứ gì, không hề thua kém ai.Nhìn lại thì thật đáng xấu hổ. Cuộc đời đôi khi là một vở kịch. Và chúng ta cũng không hề biết vở kịch đó sẽ kết thúc ra sao?

“Căn biệt thự lớn như vậy, mà chỉ ở một mình thì quả thật rất cô đơn.” Lâm Vân thở dài.

Đúng lúc này, điện thoại của Lâm Vân đột nhiên vang lên.

Lâm Vân lấy điện thoại di động ra, đó là cuộc gọi từ tên mập là người bạn tốt của anh gọi.

“A lô, mập à.” Lâm Vân trả lời điện thoại.

“Anh Vân này, anh đoán xem em đã nhìn thấy ai trong phòng phát sóng trực tiếp trên tiktok!” Tên mập trông rất phấn khích.

“Ai vậy?” Lâm Vân nghi ngờ hỏi.

Lâm Vân không xem phát trực tiếp trên tiktok nhiều. Nhưng anh biết khi tên mập cảm thấy chán nản đều thích xem các livestream phát sóng trực tiếp trên tiktok.

“Em đã thấy Tô Uyên! Bài hát gần đây “Fake Love Comes True” của cô ấy đã trở nên rất nổi tiếng, cô ấy hiện đang thử nó tại phòng phát sóng trực tiếp.” Tên mập hào hứng nói.

“Ồ?” Lâm Vân cũng có chút kinh ngạc.

“Anh Vân, anh mau lên xem phát trực tiếp trong Live tiếp theo trên tiktok. Anh mau xem đi.”

Sau khi cúp điện thoại, Lâm lập tức tải xuống ứng dụng tik tok và tìm kiếm Tô Uyên.

Quả nhiên, tìm thấy một tài khoản như vậy, tài khoản này đang tổ chức phát trực tiếp.

Lâm Vân nhấn vào phòng cô ấy đang phát sóng trực tiếp, đập vào mắt anh là hình ảnh của cô ấy

“Tô Uyên…”
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 937


Chương 937

Nhìn thấy Tô Uyên trên màn hình và nghe thấy giọng nói của cô ấy, Lâm Vân tâm trạng trở nên phức tạp, cảm xúc trong lòng anh thật sự lẫn lộn.

Lâm Vân hôm nay được nghe được tiếng hát của Tô Uyên, nói thật là có chút nhớ cô ấy, nhưng anh gọi điện thoại lại không thể liên lạc được, muốn gặp cô ấy chỉ có thể lên phòng livestream gặp trực tiếp cô ấy.

Thật đáng tiếc khi Lâm Vân có thể nhìn thấy cô ấy, nhưng cô ấy lại không thể nhìn thấy Lâm Vân…

Lâm Vân nhìn thoáng qua, buổi phát sóng trực tiếp của Tô Uyên đã có 80.000 lượt yêu thích.

Xét cho cùng, Tô Uyên chỉ có một bài hát mà ngay lập tức trở nên nổi tiếng, sự nổi tiếng của cô ấy cũng không được nhiều người biết đến.

Nhiều người có thể vì đã nghe các bài hát của cô ấy nhưng bản thân họ lại không biết ca sĩ đó là ai. Vì cũng không có nhiều người hâm mộ sẵn sàng xem chương trình phát sóng trực tiếp của cô ấy.

Trong phòng truyền hình trực tiếp:

“Cô Tô Uyên, tôi luôn thích những bài hát của cô.”

“Tô Uyên, bài hát của bạn thực sự rất hay.”

“Cô Tô Uyên, cô thường phát sóng trực tiếp mấy giờ, và phát trong khoảng mấy tiếng.”

“Tô Uyên, ngoài việc ca hát, chị có dự định làm gì không?



Bình luận tiếp tục hiện ra.

Đồng thời, có rất nhiều người hâm mộ đã gửi tặng cho cô những món quà nhỏ.

Phòng phát trực tiếp của cô có 80 nghìn người xem, đủ để cho thấy số lượng người xem trong livestream chỉ có thể coi là số lượng trung bình, không quá cao cũng không quá thấp, quà tặng dành cho cô cũng không quá nhiều.

“Tôi đã có dự định cho tương lai và đang chuẩn bị cho các bài hát mới. Vậy nên cũng không có nhiều thời gian cho các chương trình phát sóng trực tiếp, vì vậy chương trình phát sóng chúng tôi sẽ kết thúc tại đây. Cảm ơn các bạn đã theo dõi và ủng hộ.” Tô Uyên cười nói.

Lúc này, trong phòng phát sóng trực tiếp có một ID tên là “Anh Lục”, tiến vào phòng phát sóng trực tiếp, sau đó lượt xem liên tục tăng.

“Oa, anh Lục cuối cùng cũng xuất hiện trong phòng phát sóng trực tiếp vừa rồi của Tô Uyên!”

“Lại là anh Lục, anh vừa từ trong phòng phát sóng trực tiếp của một nữ nghệ sĩ khác sang!”

“Anh Lục! Anh thật tuyệt vời!”

” Anh Lục 666!”

“666!”



Đột nhiên, một trận đánh xuất hiện khắp nơi, trong livestream tràn đầy 666.

Lục Công Tử là một siêu sao nổi tiếng trong livestream trên tiktok.

“Cảm ơn Lữ Công Tử vì mười tên lửa siêu hạng, cảm ơn.” Tô Uyên cười cảm ơn.

Trên màn hình trực tiếp.

“Tô Uyên, cô thật đẹp. Tôi sẽ tặng cô mười tên lửa siêu hạng. Tại sao cậu không gửi tín hiệu V riêng cho tôi, như một lời cảm ơn? Chỉ cần cho tôi tín hiệu V, tôi sẽ cho cô 50 tên lửa siêu hạng!” Anh Lữ bình luận trên live

“Tôi xin lỗi Anh Lữ, tôi phát sóng trực tiếp để gặp gỡ người hâm mộ, không phải để tặng quà. Tôi không thể đồng ý với yêu cầu tín hiệu V.” Tô Uyên đáp lại.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 938


Chương 938

Anh Lữ: “Cái gì? Không phải để tặng quà? Tô Uyên cô chỉ là một người mới. Cô đang giả vờ trong sáng làm gì? Không ai quét quà, không ai xem trọng cô, cô thậm chí không hó hé, cô thực sự nghĩ rằng cô sẽ thật sự tỏa sáng chỉ vì hát một bài hát?”

Khi Anh Lữ nói ra điều này, cuộc đấu khẩu cũng trở nên sôi nổi.

“Ông chủ Lữ. Ông thật quá đáng! Tại sao ông lại nói Tô Uyên như vậy.”

“Anh Lữ thật ra nói đúng, dù sao tôi cũng ủng hộ Anh Lữ!”



Có người ủng hộ Anh Lữ và cũng có người phản đối nó.

Biểu cảm của Tô Uyên không được vui khi nhìn thấy đoạn chat này ở live. Nhưng cô ấy không có phản hồi gì.

Trên màn hình live, Anh Lữ gửi thêm hai tin nhắn.

“Đối với những con người cặn bã chống lại tôi, trước khi nói chuyện với tôi còn không tự xem lại bản thân mình có gì. Một đám ngu xuẩn đáng thương có đáng nói tôi không? thật nực cười!”

Lục Công Tử: “Tô Bảo Nhi, nói cho cô biết, tôi quen biết ông chủ Tik Tok, chỉ cần tôi nói một tiếng, cô không thể lăn lộn trong ngành phát sóng trực tiếp này nữa. Còn ở đấy giả vờ giả vịt, ngoan ngoãn ra hiệu V cho tôi.

Đúng lúc này, một ID tên là “Cha của Anh Lữ” đã phóng ra một siêu tên lửa trong phòng phát sóng trực tiếp.

“Cha của Anh Lữ đã gửi Super Rocket X2.”

“Cha của Anh Lữ đã gửi Super Rocket X3.”



“Cha của Anh Lữ đã gửi Super Rocket X20.”

ID này, đánh được 20 siêu tên lửa trong một lần.

Tô Uyên che miệng cười, sau đó cảm tạ: “Cảm ơn Cha của Anh Lữ đã gửi 20 siêu tên lửa siêu hạng.”

Sau khi ID này được kích hoạt siêu tốc, barrage điên đảo ngay lập tức.

“ID này là 666. Đây thật sự là cha của Anh Lữ sao?”

“Gửi 20 tên lửa siêu hạng trong một lúc. Đó là 140 triệu! E rằng cũng là một bạo chúa ở đây, phải không?”

“Bạo chúa cha và bạo chúa con? Quả thật rất thú vị nha!”



Cha của Anh Lữ này không phải ai khác, chính là Lâm Vân!

Lâm Vân làm sao có thể làm ngơ khi nhìn thấy có người bắt nạt Tô Uyên trong phòng phát sóng trực tiếp?

Ngay lập tức thay đổi một cái ID để bảo vệ cho Tô Uyên trong phòng phát sóng trực tiếp.

Lâm Vân biết Tô Uyên là người mới nổi tiếng, lúc này không thể đối phó một người như vậy, cho nên để anh đối phó.

Trên màn hình phát sóng.

Cha của Anh Lữ: “Anh Lữ, những kẻ chống lại con, hãy b ắn ra một ít tên lửa siêu hạng trước khi đối đầu với con. Bây giờ ba có thể đối đầu với con, đúng không? Con ngu ngốc, thiểu năng, não có vấn đề rồi. Con muốn tín hiệu V của ai đó chỉ với 10 tên lửa siêu hạng sao? Con thật sự còn kém lắm.”

Ngay sau khi lời này phát ra, màn hình tràn ngập 666 thao tác vuốt.

“Có một bạo chúa bí ẩn ở nơi này xuất hiện là để đấu nhau với bạo chúa con?”
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 939


Chương 939

“Như các bạn đã biết, sẽ có một chương trình hay tiếp theo.”

“Vì những vụ cháy siêu khủng này, mức độ phổ biến của phòng phát sóng trực tiếp của Tô Uyên đã đột ngột tăng lên 800.000 người theo dõi, mức độ phổ biến vẫn đang tăng lên.

Sức nóng của phòng truyền hình trực tiếp. Được tính toán dựa trên số lượng người hiệu theo dõi, doanh thu, số lượng người truy cập, tương tác, chất lượng nội dung, mức độ trực tuyến cao, v.v…

Tốc độ bắn tên lửa siêu hạng để tăng nhiệt đương nhiên rất lớn, càng nhiều tên lửa siêu hạng đương nhiên thu hút càng nhiều khán giả vào phòng phát sóng trực tiếp.

Trên màn hình công cộng.

Lữ Công Tử: “Tên lộn xộn kia? Mày là ai? Mày dám mắng tao, mày tin tao giết mày không?”

Quả nhiên, tên Anh Lữ này đã rất tức giận với lời nói của Lâm Vân.

Cha của Anh Lữ (Lâm Vân): “Anh Lữ, nếu mày muốn mắng tao, thì có giỏi b ắn ra số tên lửa siêu hạng nhiều hơn tao trước rồi nói, đúng là không biết tự lượng sức.”

Anh Lữ: “20 phát thôi cũng dám lên mặt, hôm nay tao cho mày mở mang tầm mắt!

Ngay sau đó.

Anh Lữ đã gửi Super Rocket X1!

Anh Lữ đã gửi Super Rocket X2!



Anh Lữ đã gửi Super Rocket X90!

Các con số liên tục tăng lên, cuối cùng Anh Lữ đã tung ra đủ 90 phát bắn!

“Ồ, 90 phát tên lửa siêu hạng!”

“666, Anh Lữ xứng danh là một trong những danh thần của Tik Tok. Một lần bắn 90 phát! Rất mùng mạnh và quyết đoán a!”

Toàn bộ màn hình phòng phát sóng có đầy đủ 666.

Mức độ phổ biến phòng phát sóng trực tiếp cũng đang tăng lên một cách rầm rộ.

90 phát tên lửa siêu hạng, đó là 630 triệu !

Cộng với 10 phát bắn trước của anh ta, đã là 100 tên lửa siêu hạng, chính là 700 triệu a.

“Cha của Anh Lữ tại sao không đáp trả?”

“90 phát súng của Anh Lữ làm cho sợ rồi sao?”

Vụ nổ đầy nghi ngờ.



Lữ Công Tử: “Nhóc con, mày tiếp tục hống hách đi, còn dám giả vờ với tao bắn tên lửa siêu hạng 20 phát, mày là cái gì? Tik Tok này đã ai nghe nói về mày chưa?”

Lữ Công Tử: “Tại sao mày không nói? Sợ rồi à? nhóc con sợ chết! Ra khỏi đây rồi sao?”

Cha của Anh Lữ (Lâm Vân): “ba của mày vừa mới nạp tiền.”

Ngay sau đó.

Cha của Anh Lữ đã gửi Super Rocket X1.

Cha của Anh Lữ đã gửi Super Rocket X2.



Mọi người chỉ nhìn thấy những con số tăng lên trên màn hình, tăng đến chóng mặt.
 
Back
Top Dưới