Ngôn Tình Đỉnh Cấp Thần Hào

Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 740


Chương 740

“Tổng giám đốc Lâm à, anh ta vẫn chưa bắn.” Huấn luyện viên nói.

“Ồ? Lâm Vân, sao cậu không thử xem? Không lẽ là sợ à, đến cả con gái cũng dám mà cậu lại không dám hả? Buồn cười thế chứ.” Lâm Hải Huy cười nói, ánh mắt đầy vẻ xem thường.

“Lâm Hải Huy, chắc là Lâm Vân hơi mệt đó mà, đừng ép thằng bé làm gì.” Lâm Mộc Thanh giải thích thay cho Lâm Vân.

“Không dám thì là không dám thôi, mệt mỏi chỉ là cái cớ thôi, mà cũng buồn cười quá đấy?” Lâm Hải Huy cười lạnh.

“Lâm Hải Huy, anh đã nói đến mức này rồi, hay là chúng ta so tài một lần đi.” Lâm Vân nở nụ cười.

“So tài? Muốn so với tôi cái gì?” Lâm Hải Huy nhìn Lâm Vân.

“Đương nhiên là so bắn súng rồi. Mỗi người mười phát, ai điểm cao hơn thì thắng, đừng nói là anh không dám nhé!” Lâm Vân hờ hững nói.

Em trai Lâm Hải Huy là Lâm Hải Quang cũng nhằm vào Lâm Vân, Lâm Vân cũng không phải là người nóng tính, nhưng nếu Lâm Hải Huy đã nói tới mức này rồi, sao Lâm Vân có thể tiếp tục nhường nhịn?

“Cậu nói gì? Cậu… cậu nói muốn so tài bắn súng với tôi? Cậu không nói đùa chứ?” Lâm Hải Huy nhìn Lâm Vân.

“Anh thấy tôi đang nói đùa sao? Chỉ cần trả lời tôi thôi, anh có dám không?” Lâm Vân nở nụ cười.

“Ha ha, tại sao lại không dám?” Lâm Hải Huy cười ha ha.

Lâm Hải Huy là hội viên ở nơi này, đương nhiên là không chỉ cầm súng có một lần, anh ta tự nhận khả năng bắn súng của mình là tốt nhất trong số con cháu nhà họ Lâm.

Mà trong mắt Lâm Hải Huy, Lâm Vân chỉ là một sinh viên đại học nghèo bị gia tộc vứt bỏ, sao có thể từng cầm súng được?

Lâm Vân muốn so tài với anh ta à, có khác gì muốn chết đâu?

Huấn luyện viên của Lâm Vân cũng không nhìn nổi nữa, anh ta mở lời.

“Anh Lâm Vân à, nói vậy, người bình thường chưa tiếp xúc với súng bao giờ, lần đâu tiên cầm súng sẽ rất khó khống chế, dù sao đây cũng là súng thật chứ không phải đồ chơi, mà anh Lâm Hải Huy đây là một trong những hội viên có khả năng bắn súng tốt nhất trong câu lạc bộ bọn tôi, so với anh ấy thì…”

Mặc dù huấn luyện viên còn chưa nói xong nhưng ý tứ đã rất rõ ràng.

“Lâm Vân à, đừng nhất thời nóng máu, cậu ta là hội viên ở đây, mà em thì còn chưa sử dụng súng thật bao giờ.” Lâm Mộc Thanh cũng kéo Lâm Vân lại.Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhe

“Tôi cảm thấy tôi mạnh hơn anh ta một chút đấy.” Lâm Vân nở nụ cười.

“Mạnh hơn tôi một chút? Ha ha, cậu đã cố ý muốn khiêu chiến tôi như vậy, nếu Lâm Hải Huy tôi không ứng chiến thì chẳng phải sẽ khiến người ta chê cười sao?” Lâm Hải Huy cười nói.

Vốn Lâm Hải Huy đã muốn tìm cơ hội xử đẹp Lâm Vân rồi, không ngờ Lâm Vân lại chủ động muốn nhảy vào mũi súng, vậy thì không phải là vừa hay sao?

Hai người đấu với nhau đương nhiên sẽ khiến con cháu nhà họ Lâm chú ý.

“Phì, Lâm Vân dám khiêu chiến với anh Hải Huy hả? Cậu ta bị à?”

“Một người chưa từng chạm qua súng mà cũng dám khiêu chiến với anh Hải Huy. Thật sự là không biết lượng sức mình.”

Mấy con cháu nhà họ Lâm đều che miệng cười.

Ngay cả huấn luyện viên bên cạnh cũng cảm thấy Lâm Vân không biết lượng sức mình.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 741


Chương 741

“Lâm Vân, nếu muốn thi đấu thì so tài bình thường cũng vô vị quá, dù sao cũng phải có phần thưởng mới hay chứ, cậu nói đúng không?” Lâm Hải Huy nói.

“Anh muốn cược cái gì?” Lâm Vân cũng mỉm cười.

“Tôi cược chiếc Ferrari của mình cũng không sao, nhưng vấn đề la cậu nghèo rớt mồng tơi như vậy, cậu có cái gì đây? Đúng không nào?” Lâm Hải Huy cười mỉa mai.

“Nếu tôi thua thì sau này Lâm Vân tôi sẽ không bước vào nhà họ Lâm nửa bước. Được chưa?” Lâm Vân hờ hững nói.

“Được! Không phải là tôi bắt buộc cậu nhé, yêu cầu này do chính cậu nói ra, mấy người làm chứng cho tôi nhé.” Lâm Hải Huy cười nói.

“Không thành vấn đề, chúng tôi sẽ làm chứng!”

Mấy con cháu nhà họ Lâm đều đua nhau đồng ý.

“Vậy quyết định vậy nhé, nếu tôi thua, chiếc Ferrari kia sẽ cho cậu, nếu cậu thua thì cút khỏi nhà họ Lâm, sau đó không cho phép đặt chân đến nhà họ Lâm nửa bước.” Lâm Hải Huy cười nói.

“Lâm Vân, em… em không nên như vậy đâu, ôi…”

Lâm Mộc Thanh thấy Lâm Vân cá cược như vậy thì cô chỉ có thể lắc đầu thở dài, cô cũng nỗ lực khuyên Lâm Vân, nhưng rồi lại uổng công vô ích.

“Chị Thanh đừng lo lắng, em sẽ thắng được.” Lâm Vân nở nụ cười tự tin.

Rất nhanh sau đó, Lâm Vân và Lâm Hải Huy đi tới trước vị trí bắn súng.

Mười mấy con cháu nhà họ Lâm đều vây quanh xem trò vui.

Thậm chí một số hội viên nghe thấy Lâm Hải Huy cược một chiếc xe Ferrari mười tỉ rưỡi thì cũng chạy tới xem trò vui.

Trong thị trấn nhỏ như huyện Kiến Nghiệp, cá cược mười tỉ rưỡi quả thực là hết sức kinh người.

“Lâm Hải Huy chơi tốt lắm đấy, nghe nói đối thủ của anh ta là một cậu chủ bị vứt bỏ của nhà họ Lâm, nghèo rách mồng tơi, chắc chắn là chưa từng chạm vào súng rồi.”

“Một thằng nhóc chưa từng chạm vào súng mà muốn so với Lâm Hải Huy hả, đúng là chẳng có gì gay cấn.”

Mấy hội viên tới đây xem náo nhiệt cũng bắt đầu nghị luận.

Giữa trường bắn.

“Anh Lâm Vân, thấy anh chưa đụng tới súng thật cho nên tôi nói qua với anh một số lưu ý khi sử dụng và các nội dung chính.” Huấn luyện viên nói với Lâm Vân.

“Không cần đâu.” Lâm Vân vung tay.

“Anh… anh thấy không cần à?” Huấn luận viên kinh ngạc nói.

“Tôi xác nhận.” Lâm Vân gật đầu.

Huấn luyện viên nghe vậy thì lúc này mới lui về.

“Lâm Vân, cậu cũng khoác lác quá, có biết sử dụng súng thật không mà lại không muốn nghe huấn luyện viên giảng giải, cậu tưởng mình là thiên tài à, không cần dạy mà cũng biết?” Lâm Hải Huy cười lạnh nói.

“Không có chuyện gì đâu, tôi dùng súng mô hình rồi, tôi thấy cái này cũng không khác biệt nhiều với súng đồ chơi đâu.” Lâm Vân cười nghiền ngẫm.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 742


Chương 742

“Cái gì? Súng mô hình? Ha ha.”

Lâm Vân vừa nói xong, chỉ trong nháy mắt, mọi người sung quanh đều phá lên cười.

“Ha ha, thằng nhóc này cũng quá lắm, nó chỉ nghịch súng mô hình mà còn dám khiêu chiến Lâm Hải Huy, sao nó không lên trời luôn đi.”

“Đúng là buồn cười chết tôi rôi, thằng nhóc này không bình thường chút nào.”

Lâm Mộc Thanh nghe Lâm Vân nói vậy thì cũng dở khóc dở cười.

Lâm Hải Huy cũng cười nói: “Lâm Vân à, nói thật, tỉ thí với cậu đúng là làm nhục tôi.”

“Lâm Hải Huy, bớt nói nhảm đi, bắt đầu nào, cho anh chơi trước đấy.” Lâm Vân vẫn nở nụ cười như trước.

Lâm Hải Huy cũng không phí lời nữa, đi thẳng tới trước vị trí bắn.

Với bắn súng lục thì khoảng cách bình thường là 10-50 mét.

Lâm Hải Huy lựa chọn vị trí bia cách 30 mét, với khoảng cách này mà nói, thì muốn bắn chính xác cũng khá là khó khăn.

Đương nhiên, điểm hay nhất trong thiết kế này là không có gió bên ngoài tác động đến, còn ở ngoài khu vực này thì sẽ bị ảnh hưởng bởi sức gió nên độ khó càng lớn hơn.

“Anh à, xung quanh còn có mấy cậu chủ ở huyện Kiến Nghiệp cũng chạy tới xem trò vui, nói gì cũng phải thắng được thằng nhóc này nhé.” Lâm Hải Quang nói.

“Em trai à, em cảm thấy anh sẽ thua cậu ta sao?” Lâm Hải Huy nở nụ cười tự tin.

Sau khi nói xong, Lâm Hải Huy đưa tay nâng súng lên, nhắm vào bia trước mặt.

“Đoàng đoàng đoàng…”

Lâm Hải Huy bắn một lúc mười viên đạn.

“Báo bia, vòng 6, vòng 8, vòng 8, vòng 4, vòng 7, vòng 8, vòng 5, vòng 5, vòng 7, vòng 6.”

“Tổng cộng 64 điểm.”

Sau khi báo thành tích xong, Lâm Hải Huy đạt được thành tích khá tốt, 64 điểm.”

“Đẹp lắm.”

Lâm Hải Quang thấy thành tích như vậy thì cũng hoan hô.

“Bia cách 30 mét mà Lâm Hải Huy vẫn có thể đạt được thành tích 64 điểm, trong câu lạc bộ này, đây cũng được xem làm thành tích rất tốt rồi.”

“Đúng đấy, thành tích này của Lâm Hải Huy cũng vượt xa khả năng của người thường rồi đó.”

Mấy huấn luyện viên xung quanh đều bắt đầu nghị luận.

“Ôi, ba mươi mét xa là thế mà phát nào cũng trúng bia, anh Lâm Hải Huy tuyệt quá.”

“Anh Lâm Hải Huy đẹp trai ghê.”

Con cháu nhà họ Lâm lại càng hoan hô.

Vị trí bia cách đến 30 mét, lúc họ bắn thử đều chọn vị trí bia cách tầm 10 mét, nhưng ngay cả ngắm trúng bia cũng đã khó lắm rồi.

Cho nên thành tích của Lâm Hải Huy mới khiến họ thán phục không ngừng.

“Cũng không tệ lắm.” Lâm Hải Huy nở nụ cười thỏa mãn.

Lâm Hải Huy chọn vị trí bắn cách 30 mét, bình thường chỉ có thể bắn trúng trong khoảng 50 điểm, lần này anh ta bắn được 64 điểm, đúng là vượt xa phát huy của người thường rồi.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 743


Chương 743

“Tới phiên cậu đấy.” Lâm Hải Huy nhìn về phía Lâm Vân.

Lâm Vân không nói hai lời, đi thẳng tới trước vị trí bắn, huấn luyện viên súng ống lắp đạn vào súng lại.

“Này cậu, súng không đùa được đâu, khoảng cách 30 mét nếu có thể bắn trúng bia một hai phát đã là giỏi lắm rồi.”

Mấy người vây xem xung quanh không ai xem trọng Lâm Vân.

Hai anh em Lâm Hải Huy và Lâm Hải Quang đều cười trêu chọc nhìn Lâm Vân.

Mặc dù Lâm Vân còn chưa bắt đầu nhưng họ đã nắm chắc phần thắng rồi.

“Anh à, có thể bắt đầu rồi.”

Huấn luyện viên đã lắp đạn vào xong, để súng ở trước mặt Lâm Vân.

Lâm Vân quan sát bia phía trước mặt một lúc, sau đó anh cầm súng lục trước mặt lên.

Cầm súng, nhắm bắn.

“Hả? Động tác của cậu ta tiêu chuẩn quá.”

Mấy huấn luyện viên bên cạnh cũng bị kinh động trước tư thế nhắm súng của Lâm Vân, bởi vì động tác của anh không chỉ tiêu chuẩn mà còn không thua gì quân nhân.

“Đoàng đoàng đoàng…”

Mấy tiếng súng vang lên, Lâm Vân làm liền một mạch, bắn liên tục mười viên đạn ra ngoài.

“Báo bia, vòng 9, vòng 10, vòng 10, vòng 10, vòng 9, vòng 10, vòng 9, vòng 9, vòng 10, vòng 10.”

“96 điểm.”

Lúc thành tích 96 điểm được công bố, cả sân bắn đều rơi vào trạng thái yên tĩnh một cái chết chóc, yên lặng đến mức một cái kim rơi xuống đất cũng có thể nghe thấy rõ ràng.

Cách 30 mét, 96 điểm.

Trời ạ, cái thành tích này đủ để phá vỡ tất cả các hội viên ở trong câu lạc bộ này, là kỷ lục của 30 mét súng lục rồi.

Không biết nó kinh khủng hơn thành tích của Lâm Hải Huy bao nhiêu lần.

Lúc này đây, tất cả mọi người đều nhìn Lâm Vân với ánh mắt khó mà đoán được.

Trước khi Lâm Vân lên đài, họ đều cho rằng Lâm Vân chỉ là thằng nhãi, sau khi nổ súng xong, mọi người mới chợt phát hiện ra, Lâm Vân lại là vương giả.

Lúc này còn cần phải thừa lời làm gì.

Bởi vì Lâm Vân đã dùng sự thật, thành tích của mình để tát vào mặt mọi người.

“Đưa súng cho anh này.” Lâm Vân đưa lại súng cho huấn luyện viên.

Huấn luyện viên nuốt một ngụm nước bọt, sau đó cung kính đưa hai tay nhận súng, lúc nãy mọi người muốn chơi, anh ta bảo Lâm Vân thử đi, Lâm Vân từ chối, lúc đó anh ta còn cho rằng Lâm Vân nhát gan không dám thử, giờ anh ta mới biết chân tướng thực sự.

Huấn luyện viên này là quân nhân giải ngũ, chỉ tôn trọng những người có bản lĩnh thực sự, chỉ với thành tích của Lâm Vân cũng đủ khiến anh ta tôn kính rồi.

Ngay sau đó, Lâm Vân đi tới trước mặt Lâm Hải Huy.

“Lâm Hải Huy, anh thua rồi.” Lâm Vân thờ ơ nói.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 744


Chương 744

“Cậu… sao cậu lại giỏi như vậy?” Sắc mặt Lâm Hải Huy tái xanh, giọng nói của anh ta cũng trở nên sắc bén vô cùng.

“Anh vô dụng như vậy, nói thật, thi đấu với anh đúng là làm nhục tôi.” Lâm Vân hờ hững nói.

“Cậu…”

Cơ trên mặt Lâm Hải Huy bỗng nhiên giật mạnh, sắc mặt vô cùng khó coi.

“Nếu tôi thắng thì nên đưa phần thưởng cá cược đi, tôi nghĩ Lâm Hải Huy anh sẽ không chơi xấu đâu nhỉ.” Lâm Vân đưa tay ra.

Sau khi Lâm Hải Huy nghe vậy, anh ta đành phải cắn răng lấy chiếc chìa khóa chiếc xe Ferrari của mình ra.

Đây là chiếc Ferrari hơn mười tỉ đó.

Với Lâm Hải Huy mà nói, số tiền này không phải là khoản nhỏ, thua cuộc trước Lâm Vân khiến lòng anh ta như chảy máu.

Trước đó anh ta dám lấy chiếc Ferrari này ra cá cược, hoàn toàn là vì anh ta cảm thấy mình đã nắm chắc phần thắng rồi.

“Lâm Hải Huy này sẽ không chơi xấu, cầm lấy đi.”

Lâm Hải Huy cắn răng nói vậy xong thì mới đưa chìa khóa xe vào tay Lâm Vân.

Dù sao cũng nhiều người nhìn như vậy, Lâm Hải Huy cũng phải giữ mặt mũi, cho dù muốn chơi xấu thật cũng không được.

Lâm Vân nhận chìa khóa xe xong, Khóe miệng của anh hơi cong lên, sau đó anh xoay người đi tới trước mặt Lâm Mộc Thanh.

“Chị Thanh, không làm chị thất vọng chứ?” Lâm Vân cười nói.

“Không, không, xem ra trước đó là chị hiểu nhầm em rồi, khinh thường khả năng của em, không ngờ em còn có bản lĩnh này nữa, chị còn phải toát mồ hôi đây này.” Lâm Mộc Thanh cười lúng túng.

“Thấy chị Thanh đã lo lắng cho em như vậy, em đưa chiếc xe này cho chị nhé, sau này chị đi ra ngoài bàn chuyện làm ăn, xe không tốt thì sẽ bị đối tác xem thường.”

Lâm Vân tươi cười đưa chìa khóa xe cho Lâm Mộc Thanh.

Vừa rồi trên đường tới đây, Lâm Vân ngồi xe của Lâm Mộc Thanh.

Lâm Mộc Thanh chỉ lái một chiếc Audi hạng xoàng hơn một tỉ.

Trên xe, Lâm Vân dò hỏi mới biết được, tất cả số tiền của Lâm Mộc Thanh đều dùng để đầu tư công ty, số vốn eo hẹp, đâu có dư tiền mua xe, nếu không phải ra ngoài bàn chuyện làm ăn cần chú trọng bề ngoài một chút, có lẽ cô cũng không mua chiếc Audi này.

“Chuyện này… sao vậy được! Em còn chưa có xe mà, em giữ lại cho mình đi.” Lâm Mộc Thanh vội vàng từ chối.

“Chị Thanh, em có xe của mình thật, chị cầm đi. Nếu chị không cầm thì em giận đấy.”

Lâm Vân cố gắng nhét chiếc chìa khóa xe cho Lâm Mộc Thanh.

“Cái đó, vậy cũng được, cảm ơn em Lâm Vân, chị bảo quản chiếc này cho em trước, đợi em tốt nghiệp đại học rồi thì chị lại giao nó cho em.” Lâm Mộc Thanh cười nói.

Mấy con cháu nhà họ Lâm nhìn thấy cảnh tượng này đều khiếp sợ không thôi.

“Thằng nhóc này nghèo rách mồng tơi, khó lắm mới có được chiếc xe hơn mười tỉ, vậy mà lại mang tặng cho người khác? Cũng hào phóng quá nhỉ?”

“Đúng đó, một thằng nghèo rách mà có thể ra tay hào nhoáng thế, đúng là không thể tưởng tượng được.”
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 745


Chương 745

Tất cả mọi người đều không thể nào hiểu được, đây hoàn toàn không giống với tác phong của mấy tên nghèo.

Cho dù là Lâm Hải Huy và Lâm Hải Quang cũng thấy khiếp sợ vô cùng, bọn họ cũng không hào phóng đến vậy được, bất cứ lúc nào cũng mang chiếc xe hơn mười tỷ đi tặng người ta.

Lúc này đây, quản lý câu lạc bộ dẫn một người đàn ông to lớn tóc húi cua đi tới.

Lâm Hải Huy sáng mắt lên, vội vàng nở nụ cười nghênh đón.

“Sao anh Vũ lại tới đây?” Lâm Hải Huy cung kính không thôi.

Người đàn ông tóc húi cua này tên là Dương Bác Vũ, là ông chủ của câu lạc bộ này.

“Lâm Hải Huy à, nghe nói nhà cậu có một thằng nhóc bắn được 96 điểm, anh muốn tới làm quen một chút.” Dương Bác Vũ trả lời.

“Được, được chứ.” Lâm Hải Huy gật đầu liên tục.

Ngay sau đó, Lâm Hải Huy quay đầu nhìn về phía Lâm Vân.

“Lâm Vân, cậu mau tới đây, anh Vũ muốn làm quen với cậu này.” Lâm Hải Huy ra lệnh.

Lâm Vân hơi nhíu mày lại, nhưng anh vẫn đi sang.

“Chào anh, tôi là Lâm Vân.” Lâm Vân giới thiệu ngắn gọn một câu.

“Chào người anh em, cậu bắn được 96 điểm thì khả năng bắn súng tuyệt lắm đấy, không biết cậu học từ đâu vậy?” Dương Bác Vũ mỉm cười nhìn Lâm Vân.

Lâm Vân quan sát anh ta một chút, tuổi tác khoảng chừng hơn 30, có khí chất của người làm lính.

Lâm Vân nghĩ tới chuyện trước khi tới, Lâm Hải Huy có giới thiệu với mọi người, ông chủ của câu lạc bộ này là thượng tá về hưu, tên là Dương Bác Vũ.

“Không học từ đâu cả, có lẽ là thiên phú tốt.” Lâm Vân tùy ý trả lời.

Sau khi nói xong, Lâm Vân xoay người nhìn về phía Lâm Mộc Thanh.

“Chị Thanh, không phải vừa rồi chị nói, chị còn muốn thử nữa mà, em chỉ chị tập luyện nhé?” Lâm Vân mỉm cười nói.

“Được.” Lâm Mộc Thanh thoải mái đáp lời.

Thế là Lâm Vân đi cùng với Lâm Mộc Thanh, xoay người đi về phía đài bắn.

Sau khi hai người họ rời đi, không khí ở nơi này bỗng trở nên lúng túng.

Bà nó chứ, đây là Dương Bác Vũ đó, Lâm Vân lại không hề nể mặt anh ta sao?

Sắc mặt của Lâm Hải Huy càng lúc càng khó coi, Lâm Vân không nể mặt hắn thì thôi đi, ít nhất đó là chuyện của nhà họ Lâm.

Nhưng Lâm Vân không nể mặt Dương Bác Vũ thì lại là chuyện khác.

Dương Bác Vũ thấy Lâm Vân chào mình qua loa mấy câu rồi rời đi, sắc mặt Dương Bác Vũ cũng âm trầm hẳn.

“Lâm Hải Huy, Lâm Vân là con cháu nhà họ Lâm của cậu hả?” Dương Bác Vũ nghiêm mặt hỏi.

“Chuyện này… Cậu ta…”

Lâm Hải Huy toát mồ hôi lạnh, không biết nên giải thích thế nào.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 746


Chương 746

“Người nhà họ Lâm ghê gớm nhỉ, dám sĩ diện trước mặt tôi.” Dương Bác Vũ nghiêm mặt nói.

Sau khi nói xong, Dương Bác Vũ trực tiếp quay người lại đi ra ngoài.

“Anh Vũ nghe em giải thích đã.” Lâm Hải Huy vội vàng gọi lại.

Nhưng mà Dương Bác Vũ không hề dừng lại mà đi thẳng ra ngoài.

Lâm Hải Huy nhìn thấy Dương Bác Vũ rời đi rồi, sắc mặt của anh như mây đen che phủ, ánh mắt lóe lên tia tức giận.

Lâm Hải Huy lao tới trước mặt Lâm Vân.

“Lâm Vân, cậu không nể mặt Dương Bác Vũ là cậu có biết mình phạm sai lầm gì không hả? Đi xin lỗi anh Vũ ngay đi.” Lâm Hải Huy tức giận quát mắng.

“Tôi có quen biết gì anh ta, tại sao tôi lại phải nể mặt, còn xin lỗi là chuyện không thể nào!” Lâm Vân hờ hững nói.

“Hừ, chúng ta cứ chờ xem. Tôi sẽ khiến cậu phải trả giá lớn vì chuyện này.”

Lâm Hải Huy nói xong thì xoay người bước nhanh ra ngoài.

“Thằng nhóc kia, cậu gây ra họa lớn rồi.” Lâm Hải Quang quăng thêm một câu rồi xoay người ra bên ngoài.

Mấy con cháu nhà họ Lâm thấy thế cũng dồn dập đi ra ngoài.

Dù sao hai anh em Lâm Hải Quang đã đi cả rồi, họ ở lại đây cũng không có ý nghĩa gì.

Sau khi họ rời đi.

Lâm Mộc Thanh che miệng cười nói: “Lâm Vân, đừng nói là Lâm Hải Huy, ngay cả ông nội nhìn thấy Dương Bác Vũ cũng phải khách sáo đấy, chỉ có em mới dám không nể mặt Dương Bác Vũ thôi.”

“Không phải Dương Bác Vũ là một thượng tá xuất ngũ sao? Có gì đặc biệt à?” Lâm Vân hiếu kỳ nói.

“Dương Bác Vũ là cháu của nhà họ Dương trên tỉnh, cha của Dương Bác Vũ là đại tá quân khu, nghe nói sắp được nâng quân hàm rồi, em nói xem bối cảnh của Dương Bác Vũ có lớn hay không?” Lâm Mộc Thanh nói.

“Ồ? Nói vậy thì bối cảnh của anh ta cũng lớn thật.” Lâm Vân gật đầu nói.

“Nghe nói Dương Bác Vũ phạm sai lầm gì đó cho nên mới bị ép xuất ngũ, đến huyện Kiến Nghiệp để tu dưỡng, chờ đợi được quay lại lần nữa, nhưng nói thế nào đi nữa, bối cảnh của cha hắn vẫn còn ở đó thôi.” Lâm Mộc Thanh nói..

“Chẳng trách Lâm Hải Huy cung kính với anh ta như vậy.” Lâm Vân bừng tỉnh, gật đầu.

Ngay sau đó, Lâm Vân chuyển đề tài.

“Được rồi, đừng nói nữa, em dạy chị bắn súng đi, phải nghiêm túc vào.”

Ở bên kia.

Sau khi Dương Bác Vũ trở lại văn phòng.

“Lâm Vân? Hình như mình đã nghe cái tên này ở đâu rồi nhỉ?” Dương Bác Vũ lẩm bẩm.

Ngay sau đó, Dương Bác Vũ ngẩng đầu nói: “Đi, điều tra tên Lâm Vân này cho tôi.”

“Được anh Vũ.” Quản lý gật đầu.

Khoảng mười phút sau, quản lý vội vã trở lại văn phòng.

“Anh Vũ, thân phận của Lâm Vân quả nhiên không bình thường, bề ngoài cậu ta là cậu chủ bị bỏ rơi của nhà họ Lâm, nhưng trong thực tế, cậu ta là chủ tịch chi nhánh của tập đoàn Tỉnh Xuyên ở Bảo Thạnh, ngoài ra anh ta còn là cháu ngoại của ông cụ nhà họ Lê.” Quản lý nói.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 747


Chương 747

“Cháu… ngoại của ông cụ nhà họ Lê?” Dương Bác Vũ kinh ngạc.

“Khó trách lúc nhìn thấy tôi cậu ta chẳng xem như đó là chuyện to tát gì, hóa ra cậu ta có bối cảnh thâm hậu thế.” Dương Bác Vũ lẩm bẩm.

Dương Bác Vũ hiểu rõ, ông cụ Lê không chỉ là người chèo lái Tĩnh Xuyên mà còn là người giàu nhất ba tỉnh Tây Nam, sau lưng ông cụ còn có một chỗ dựa kinh khủng.

Cho dù là cha của Dương Bác Vũ cũng phải nịnh bợ người này.

Thậm chí cha của Dương Bác Vũ còn muốn bám lấy người sau lưng ông cụ Lê.

Bảo gồm cả chính Dương Bác Vũ, anh ta muốn quay về lần nữa, chỉ sợ cũng phải dựa vào ông cụ và người sau lưng ông hỗ trợ.

“Cậu ta còn ở câu lạc bộ của chúng ta không? Mau tới đó xin lỗi cậu ta đã.” Dương Bác Vũ vội đứng lên nói.

Dương Bác Vũ đã hiểu rõ, có lẽ có thể tạo mối quan hệ với ông Liễu thông qua Lâm Vân, mối quan hệ này vô cùng quan trọng.

“Anh Vũ, năm phút trước anh ta đã rời đi rồi.” Quản lí nói.

Ban đêm, tại biệt thự nhà họ Lâm.

Căn biệt thự rực rỡ ánh đèn.

Mọi người đang ngồi quanh bàn ăn.

“Lâm Hải Huy, nghe nói hôm nay cháu tới câu lạc bộ bắn súng, chơi thế nào rồi?” Ông Lâm mở miệng hỏi thăm.

“Ông nội, hôm nay cháu có chuyện muốn báo cáo với ông.” Lâm Hải Huy nghiêm túc đứng lên.

“Ồ? Có chuyện gì thế?” Ông Lâm tò mò hỏi.

“Tuần nào cháu cũng đến câu lạc bộ bắn súng để luyện bắn mục đích chính là vì cháu muốn thay nhà họ Lâm tạo mối quan hệ với Dương Bác Vũ. Chuyện này ông nội và mọi người cũng đã biết.” Lâm Hải Huy nói.

“Ừ.”

Ông Lâm và mấy người lớn ở đây đều gật đầu đồng ý.

“Nhưng mà…”

Lâm Hải Huy đột nhiên chỉ về phía Lâm Vân, sau đó hung dữ nói: “Lâm Vân đã phá hỏng chuyện này mất rồi. Dương Bác Vũ biết thành tích bắn của cậu ta rất tốt đạt được 96 điểm, vì thế muốn làm quen với cậu ta. Nhưng mà cậu ta lại vô cùng phách lối, không giữ thể diện cho Dương Bác Vũ, khiến anh ta chất vấn cháu, hỏi nhà họ Lâm chúng ta sao lại không coi ai ra gì như thế.”

“Cái gì?”

Người lớn có mặt ở đầy đều vô cùng kinh ngạc.

Giọng Lâm Hải Huy lạnh lẽo: “Dương Bác Vũ không chỉ tức giận mình Lâm Vân. Mà là toàn bộ nhà họ Lâm chúng ta. Là do cậu ta kiêu ngạo nên mới khiến nhà họ Lâm chúng ta phải trả giá đắt.”

“Ầm!”

“Lâm Vân, cháu quá đáng lắm rồi đấy.”

Bác hai vỗ bàn một cái rồi đứng dậy, vẻ mặt ông ấy tràn ngập tức giận.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 748


Chương 748

Sắc mặt bác cả cũng hoàn toàn u ám.

Ngoài ra còn có bác gái cả, bác gái hai, các cô. Sắc mặt của bọn họ đều trở nên vô cùng khó coi.

Bọn họ biết rất rõ Dương Bác Vũ có xuất thân như thế nào, việc làm quen được với Dương Bác Vũ quan trọng bao nhiêu, tất cả bọn họ đều biết rất rõ.

Lâm Hải Huy tiếp tục nói: “Không những thế, lúc cháu khiển trách cậu ta, yêu cầu cậu ta đi xin lỗi Dương Bác Vũ, thì cậu ta không những không chịu nghe mà còn dạy bảo lại cháu, thực sự không biết phép tắc gì cả.”

“Quá tệ! Thật sự quá tệ mà! Lâm Vân, cháu lập tức xin lỗi anh họ Lâm Hải Huy mau.” Cô đứng dậy quát anh.

“Lâm Vân, sao cháu vừa mới quay về mà đã gây ra họa lớn như vậy hả? Thật sự không thể nào tưởng tượng nổi” Cô nhỏ cũng nói.

Trong phút chốc, Lâm Vân trở thành người bị mọi người chỉ trích.

Lâm Vân đứng dậy một cách chậm rãi.

Mọi người nhìn thấy như thế thì đều im lặng.

“Xin lỗi mọi người, cháu cảm thấy chuyện này không có vấn đề gì cả. Có thể sự tồn tại của Dương Bác Vũ rất quan trọng với mọi người nhưng với Lâm Vân cháu thì anh ta còn chưa đủ tư cách để cháu phải ăn nói khép nép với anh ta. Mà nếu có ăn nói khép nép thì cũng nên là anh ta làm như thế với cháu.” Lâm Vân nhẹ giọng nói.

“Cái gì? Dương Bác Vũ ăn nói khép nép với cậu sao? Lâm Vân, tôi thấy hình như cậu bị bệnh rồi đó!” Lâm Hải Quang tức giận mắng anh.

“Lâm Hải Quang, anh là cái thá gì? Có tư cách gì mà dám đứng đây mắng tôi?” Lâm Vân híp mắt lại nói.

“Lâm Vân! Cháu nói chuyện kiểu gì thế, bây giờ người sai là cháu, bác thấy cháu thật sự là loại có người nuôi nhưng không có người dạy.” Bác hai nghiêm giọng quát tháo.

“Đúng vậy, Lâm Vân thật sự không biết quy củ lễ phép gì cả!”

Nhóm các cô đều phụ họa theo.

Bác cả cũng từ từ đứng dậy.

“Lâm Vân, chuyện này quả thật là do cháu làm sai, bác cả cũng không thể hiểu nổi cháu. Đến bây giờ mà cháu vẫn không hiểu rõ tầm quan trọng của việc tạo mối quan hệ thì thật sự quá ngu ngốc.” Bác cả lạnh giọng nói.

“Bác cả, đương nhiên cháu biết việc tạo mối quan hệ quan trọng, nhưng mà nói đến chuyện làm quen với người khác thì ở ba tỉnh vùng Tây Nam cũng chỉ có người khác đến làm quen với với cháu thôi.” Lâm Vân lạnh nhạt nói.

“Cháu… Cháu còn dám nói những lời mất mặt như vậy sao?” Mặt bác cả tím lại.

Bác hai lại đứng lên nói: “Cha, lúc trước cha muốn để Lâm Vân trở về nhà họ Lâm, lúc ấy con cũng đã nói không thể để nó trở về, nếu không thì nó sẽ chỉ gây rắc rối cho nhà họ Lâm chúng ta. Cha nhìn mà xem mới ngày đầu tiên thôi mà nó đã gây ra tai họa lớn như thế cho nhà chúng ta rồi, sau này sẽ như thế nào nữa đây? Nó nhất định không thể ở lại nhà họ Lâm nữa.”

“Đúng vậy, bây giờ nó như thế thì sau này sẽ như thế nào đây?”

Đám người lớn có mặt ở đây đều rối rít phụ họa theo.

Lâm Hải Huy, Lâm Hải Quang nhìn thấy Lâm Vân bị cả nhà chỉ trích thì hai người bọn họ mừng thầm trong lòng. Đây chính là kết quả khi Lâm Vân dám đấu với bọn họ.

“Mọi người, không phải như mọi người nghĩ đâu.”

Lâm Mộc Thanh bỗng nhiên đứng dậy, cô nhìn thấy Lâm Vân bị mọi người chỉ trích như thế, cô thật sự không thể chịu nổi nữa, cô cảm thấy đau lòng cho Lâm Vân.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 749


Chương 749

“Lâm Mộc Thanh, đã như thế này rồi mà cháu còn muốn nói đỡ cho nó sao?” Bác hai lạnh giọng nói.

“Lâm Mộc Thanh, con ngồi xuống cho cha.” Bác cả cũng lạnh giọng quát tháo, dù sao Lâm Mộc Thanh cũng là con gái của ông ta.

“Được rồi. Tất cả đều im miệng hết đi.” Ông Lâm vỗ bàn một cái.

Trong phút chốc, toàn bộ bàn ăn đều yên tĩnh lại.

“Mọi người bớt tranh cãi lại đi, tạo mối quan hệ với người khác rất quan trọng, nhưng cũng phải dựa vào năng lực của bản thân. Chỉ có một người Dương Bác Vũ mà đã có thể làm cho nhà họ Lâm náo loạn như thế này thì còn ra thể thống gì nữa? Chúng ta đều là người một nhà, các người có biết không hả?” Ông Lâm khiển trách.

Tất cả mọi người đều cúi đầu im lặng.

Ông Lâm lại nhìn về phía Lâm Vân.

“Lâm Vân, dù sao thì quả thật chuyện này cháu làm còn nhiều thiếu sót.”

Ông Lâm lắc đầu, ánh mắt lộ vẻ thất vọng.

Ngày hôm nay, lúc ông Lâm nhìn thấy Lâm Vân, ông cảm thấy Lâm Vân là một người rất có khí chất, đã khác trước đây rất nhiều. Bây giờ Lâm Vân là một người đã trưởng thành, khác biệt so với người khác, chắc chắn là một người rất có tiềm năng.

Nhưng mà bây giờ nhìn lại, có lẽ ông đã nhìn lầm rồi.

“Được rồi, mọi người đều giải tán hết đi, ngày mai là mừng thọ tám mươi tuổi của tôi, tôi không muốn xảy ra chuyện gì không vui. Đừng nhắc lại chuyện này nữa. Mọi người chuẩn bị một chút, sáng sớm ngày mai sẽ khởi hành về thôn Lâm Mặc.” Ông Lâm ra lệnh.

Bác hai vốn dĩ muốn tiếp tục ép bức Lâm Vân, muốn đuổi Lâm Vân ra khỏi nhà họ Lâm.

Nhưng ông Lâm đã nói như thế thì ông ta cũng không dám nói gì nữa, dù trong lòng ông ta vẫn cảm thấy khó chịu, cảm thấy ông Lâm quá thiên vị Lâm Vân. Chuyện lớn như vậy nhưng lại không xử lí Lâm Vân.

Sau khi tiệc tối kết thúc, Lâm Vân gọi điện thoại cho Thạch Hàn, Thạch Hàn nói rằng anh ta vẫn còn ở trong núi, ngày mai trở về sẽ đích thân đến báo cáo với Lâm Vân.

Sáng sớm hôm sau, mọi người xuất phát đến thôn Lâm Mặc.

Thôn Lâm Mặc là quê nhà của ông Lâm, cách huyện Kiến Nghiệp khoảng một giờ lái xe. Năm nay ông Lâm mừng thọ tám mươi tuổi, cho nên mừng thọ năm nay không giống mấy năm trước, địa điểm tổ chức phải là ở quê.

Ngôi nhà của nhà họ Lâm ở quê cũng được xây dựng vô cùng khí thế.

Trong đại viện nhà họ Lâm, các vị trưởng bối đều đã tụ tập bên trong nhà lớn.

Đám con cháu như Lâm Vân, vì không đủ tư cách nên phải ngồi bên ngoài nhà lớn.

Chỉ có Lâm Hải Huy, vì anh ta đã trở thành phó giám đốc của tập đoàn Lâm Thị nên mới được vào nhà lớn.

Điều này cũng chứng tỏ công nhận thân phận của Lâm Hải Huy, đám con cháu ngồi phía ngoài hoàn toàn không thể so sánh với thân phận của anh ta.

Bên ngoài nhà lớn.

“Nghe nói hôm nay toàn bộ những người có vai vế ở huyện Kiến Nghiệp đều sẽ đến đây, hôm nay có thể gặp được nhiều nhân vật lớn.” Đám con cháu bàn luận sôi nổi.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 750


Chương 750

“Giới kinh doanh ở huyện Kiến Nghiệp có sự ảnh hưởng của ông nội tôi và cha tôi nên người trong giới kinh doanh ở huyện Kiến Nghiệp ai mà dám không đến chứ? Còn người làm quan ở huyện Kiến Nghiệp này có bác cả tôi, nên nhất định cũng sẽ có rất nhiều người trong giới chính trị đến.” Lâm Hải Quang kiêu ngạo nói.

“Đúng vậy, bác cả và bác hai đều vô cùng tài giỏi.” Đám con cháu cũng rối rít phụ họa theo.

Lâm Hải Quang nhìn về phía Lâm Vân.

“Lâm Vân thì sao? Cha cậu là người đứng thứ ba trong nhà. Ông ấy đã chết vậy thì cậu chính là đại diện, không biết cậu có thể mời được bao nhiêu người?” Lâm Hải Quang vừa cười vừa nói.

“Một mình tôi đến là đủ rồi, thân phận của tôi đã vượt qua tất cả những người mà anh mời rồi.” Lâm Vân hời hợt nói.

“Ha ha, rõ ràng là cậu không mời được người nào cả, còn dám ở đây mạnh miệng. Cậu có thể vượt qua tất cả mọi người sao? Vậy sao cậu không lên Trời luôn đi?” Lâm Hải Quang cười ha ha.

Những người trẻ khác của nhà họ Lâm cũng cười theo.

Lâm Vân cười lạnh, không nói gì nữa.

“Đúng rồi Lâm Vân, tiệc mựng thọ của ông nội mà cậu không chuẩn bị món quà nào sao? Tôi thấy cậu nghèo như thế, dù có chuẩn bị quà chắc cũng không có thứ gì tốt nhỉ?” Lâm Hải Quang vừa cười vừa nói.

“Anh yên tâm, nhất định sẽ không thua anh đâu.” Lâm Vân lạnh giọng nói.

Cửa lớn nhà họ Lâm.

“Ông chủ Hoàng của công ty thực phẩm Huyền Mỹ huyện Khang Trang, ông chủ Khương của công ty mỹ phẩm huyện Khang Trang đến.”

Tiếng mở cổng vừa vang lên thì mấy người đàn ông mặc vest xuất hiện.

“Chà chà, mấy ông chủ của huyện Khang Trang đã đến rồi.” Đám người trẻ lại tiếp tục thảo luận.

“Đây là người mà cha tôi đã mời đến đấy.” Lâm Hải Quang vô cùng đắc ý.

Quả nhiên, cha của Lâm Hải Quang, cũng chính là bác hai dùng thân phận chủ nhà đi đến đón tiếp.

“Xin chào ông chủ Hoàng, ông chủ Khương! Hai người không ngại đường xa đến đây khiến gia đình chúng tôi cảm thấy vô cùng vinh hạnh.” Bác hai tươi cười đi lên đón khách.

“Sao tổng giám đốc Lâm lại nói thế, mừng thọ tám mươi tuổi của ông Lâm sao chúng tôi có thể không đến được.” Hai ông chủ đáp lại.

“Mời hai người đi theo tôi vào trong.”

Bác hai dẫn mấy người bọn họ đi vào trong nhà lớn, đi đến chúc thọ ông Lâm.

Sau đó đám ông chủ từ khắp nơi ùn ùn kéo đến.

“Ông chủ Trương của công ty dệt huyện Kiến Nghiệp.”

“Ông chủ Khang của công ty ẩm thực Lăng Quang huyện Kiến Nghiệp.”

“Huyện Kiến Nghiệp…”

Trong phút chốc, toàn bộ khu nhà của nhà họ Lâm trở nên ồn ào náo nhiệt, khách đến chật cả sân.

Khách đến dự hầu hết đều là do bác cả, bác hai, cô lớn, cô hai mời. Người thuộc tầng lớp xã hội nào cũng có, đều là những người có địa vị cao.

Dù sao ông Lâm cũng không tham gia vào chuyện mời khách, đều để lại cho con cháu sắp xếp.

Đương nhiên những vị khách này đến tham dự đều vì thể diện của ông Lâm.

“Lâm Vân, sao không thấy khách cậu mời đâu cả vậy?” Lâm Hải Quang vừa cười vừa nói.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 751


Chương 751

“Anh Quang, tên nhóc này chỉ là một đứa nghèo bị bỏ rơi, nó có thể mời được ai đến chứ? Lẽ nào để nó mời mấy đứa bạn học nghèo của nó đến sao?” Lâm Chỉnh cười nói.

“Ha ha.” Đám người trẻ lại cười to.

Lâm Hải Quang hỏi như thế rõ ràng là muốn cười nhạo Lâm Vân.

“Tổng giám đốc Lê của công ty thực phẩm Quang Hoa thuộc thành phố Bảo Thạnh đến.”

Đúng lúc này, một giọng nói lớn đột nhiên truyền vào sân.

“Công ty thực phẩm Quang Hoa ở thành phố Bảo Thạnh sao? Đây chính là tập đoàn đứng đầu ngành thực phẩm ở thành phố Bảo Thạnh đấy, tổng tài sản lên đến bảy tám trăm tỷ rồi.”

Phải biết là những ông chủ đến đây hôm nay đa số đều ông chủ địa phương ở huyện Kiến Nghiệp này mà thôi, hầu hết các công ty này đều có tổng tài sản khoảng ba bốn chục tỷ. Ở huyện Kiến Nghiệp này trừ tập đoàn Lâm Thị, cũng chỉ có ba công ty có tài sản trên trăm tỷ.

Tổng tài sản của công ty thực phẩm Quang Hoa đã gần đuổi kịp tập đoàn Lâm Thị, một công ty trong ngành công nghiệp thực phẩm mà có thể có số tài sản như thế thì thật đáng kinh ngạc.

“Công ty thực phẩm Quang Hoa là công ty ở thành phố Bảo Thạnh mà, sao lại đến đây chứ? Ai mời vậy?”

Đám người lớn ngồi trong nhà lớn cảm thấy vô cùng khó hiểu.

Những người mà bọn họ mời hầu hết đều là ông chủ ở huyện Kiến Nghiệp và một vài người đến từ huyện Khang Trang mà thôi.

Bọn họ hoàn toàn không mời ông chủ nào ở thành phố Bảo Thạnh hết.

“Em à, là em mời sao?”

Tất cả mọi người đều nhìn về phía bác hai.

“Em có nghe qua danh tiếng của công ty thực phẩm Quang Hoa, nhưng mà em không quen ông chủ của bọn họ.” Bác hai cũng ngạc nhiên.

“Có thể là bởi vì danh tiếng của cha nên mới đến đây. Em trai à, em đến đón tiếp đi.” Bác cả nói.

“Cũng đúng, chắc là như vậy rồi.”

Bác hai gật đầu, sau đó nhanh chóng đứng dậy đi ra ngoài đón tiếp.

Bên ngoài nhà lớn.

“Ông chủ Lê, ông đường xa đến đây mà chúng tôi không ra tiếp đón, thật sự thất lễ quá.” Bác hai tươi cười đi đến tiếp đón ông chủ Lê.

“Ông là ai vậy?” Ông chủ Lê liếc nhìn bác hai.

Ngay sau đó, ông chủ Lê trực tiếp đi vòng qua bác hai, đến trước mặt Lâm Vân.

“Chào chủ tịch Lâm, nghe nói hôm nay là mừng thọ tám mươi tuổi của ông nội cậu, vì thế tôi đích thân đến chúc thọ cho ông cụ.” Ông chủ Lê kính cẩn nói với Lâm Vân.

Cảnh tượng này khiến cho đám người trẻ và mấy vị trưởng bối lộ ra ánh mắt kinh ngạc.

Không ai trong số bọn họ nghĩ rằng ông chủ của công ty thực phẩm Quang Hoa lại đích thân đến đây vì Lâm Vân?

Mà điều quan trọng nhất chính là, ông chủ Lê lại cúi đầu khom lưng, vô cùng cung kính khi nói chuyện với Lâm Vân.

Có lầm hay không vậy?
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 752


Chương 752

“Ông chủ Lê thật là có lòng, ông nội của tôi đang ngồi bên trong nhà lớn.” Lâm Vân nhẹ giọng nói.

“Vâng, vâng, vâng. Tôi đi chúc thọ ông cụ ngay đây.” Ông chủ Lê gật đầu, sau đó đi vào trong nhà lớn.

“Anh ta… Sao Lâm Vân lại có thể mời được ông chủ của công ty thực phẩm Quang Hoa đến đây chứ?” Có một người trong đám con cháu nhỏ giọng nói.

“Tình cờ. Đây chắc chắn là tình cờ mà thôi.” Lâm Hải Quang cắn răng nói.

Bên trong nhà lớn.

“Ông Lâm, chúc ông phúc như Đông Hải, thọ tựa Nam Sơn. Đây là quà sinh nhật của Thanh Hải tặng ông.”

Ông chủ Lê mở một cái hộp ra, thứ đập vào mắt mọi người chính là một miếng ngọc.

“Miếng ngọc này cũng phải có giá khoảng 3,5 tỷ liền đấy.” Cô lớn biết nhìn hàng lập tức nói.

“Đúng vậy, tôi mua nó với giá 4,5 tỷ, tặng ông Lâm để thể hiện tấm lòng của tôi.” Ông chủ Lê vừa cười vừa nói.

“Chậc chậc!”

Đám trưởng bối nhà họ Lâm và Lâm Hải Huy đều thầm tặc lưỡi.

Khách đến tham dự, đa số tặng quà giá trị mấy trăm triệu, ít thì khoảng năm sáu trăm triệu, nhiều thì đến hai ba tỷ, mà người có thể tặng quà trị giá hai ba tỷ đều là những người có quan hệ vô cùng thân thiết.

Lâm Vân có thể diện lớn bao nhiêu mà có thể khiến ông chủ Lê phải tặng món quà trị giá 4,5 tỷ?

Nhưng mà bác cả, bác hai và mấy cô đều là những người đã từng trải qua sóng gió. Thấy tình huống như thế này vẫn có thể bình tĩnh được.

“Ông chủ Lê thật có lòng.” Ông Lâm khẽ cười nói.

Có sóng to gió lớn nào mà ông Lâm chưa từng trải qua? Vì thế cũng rất bình tĩnh.

“Tôi không quấy rầy ông Lâm nữa.”

Sau khi chúc thọ xong thì ông chủ Lê đi ra khỏi nhà lớn, bước chân đi về khu vực dành cho khách.

Bên trong nhà lớn.

“Chuyện gì thế này? Sao một ông chủ có tài sản mấy trăm tỷ lại cúi đầu cung kính với Lâm Vân như vậy?” Một người cô nói.

Cô vừa nói xong thì bên ngoài lại truyền đến một giọng nói lớn.

“Tổng giám đốc Trương của Tập đoàn khai thác mỏ thành phố Bảo Thạnh đến.”

Âm thanh vang vọng khắp tòa nhà.

“Tổng giám đốc Trương của tập đoàn khai thác mỏ thành phố Bảo Thạnh sao? Tôi… Tôi không nghe lầm đấy chứ? Sao ông ấy cũng tới vậy?”

Những người giàu có và nổi tiếng ồn ào bàn tán, mọi người đều bị cái tên này làm kinh ngạc, vì thế không thể nào ngồi yên được.

Tổng giám đốc Trương của tập đoàn khai thác mỏ thành phố Bảo Thạnh sao? Đó chính là một ông chủ lớn có tài sản mấy ngàn tỷ.

Tài sản khủng như thế, đừng nói chi cái huyện Kiến Nghiệp nhỏ bé này, nhìn toàn bộ thành phố Bảo Thạnh mà xem, đây chính là người giàu có nằm trên tầng cao nhất đấy.

Nếu so với ông chủ của công ty thực phẩm Quang Hoa thì người này trâu hơn nhiều.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 753


Chương 753

Ngay cả nhà họ Lâm cũng không thể so sánh với tập đoàn khai thác mỏ thành phố Bảo Thạnh.

“Đây… Đây là đang xảy ra chuyện gì vậy? Là đứa nào mời đấy hả?” Ông Lâm cũng không nhịn được hỏi.

“Chúng con… Chúng con cũng không biết.”

Đám người bác cả đều lắc đầu.

“Mau nhìn kìa. Tổng giám đốc Trương lại đi về phía Lâm Vân.” Cô nhỏ bỗng nhiên hét lên.

Đám người rối rít quay lại, quả nhiên tổng giám đốc Trương đang đi đến trước mặt Lâm Vân.

“Chậc chậc! Chẳng lẽ ông ấy đến vì Lâm Vân sao?” Bác cả hít mạnh một hơi.

“Chào chủ tịch Lâm. Ông chủ Trương tôi đích thân đến mừng thọ ông cụ Lâm.” Tổng giám đốc Trương khách khí nói.

“Tổng giám đốc Trương thật là có lòng, ông nội của tôi đang ở bên trong.” Lâm Vân lại lạnh nhạt nói.

“Chủ tịch Lâm, tôi biết rồi.”

Sau khi tổng giám đốc Trương nói xong thì bước vào trong nhà.

Lúc này Lâm Hải Quang và đám người trẻ đang ngồi bên cạnh Lâm Vân cảm thấy vô cùng kinh ngạc.

Không chỉ đám con cháu như bọn họ, mà ngay cả những người có vai vế lớn như ông Lâm, bác cả, bác hai cũng phải đối xử kính cẩn với một ông chủ lớn có khối tài sản vài ngàn tỷ này.

Nhưng kết quả thì sao, ông ta lại vô cùng cung kính với Lâm Vân.

Bọn họ nghĩ muốn nát óc cũng không thể hiểu được tại sao lại có kết quả như thế?

“Sao lại như thế? Chuyện này sao có thể xảy ra được chứ?” Lâm Hải Quang nghiến răng, ánh mắt đầy khó tin.

Bên trong nhà lớn.

“Tổng giám đốc Trương, hoan nghênh hoan nghênh!”

Đám người bác cả đều đứng dậy hết, ai cũng đều tươi cười chào đón.

Ngay cả Lâm Hải Huy, dù trong lòng đang vô cùng chấn động nhưng vẫn phải nặn ra một nụ cười, anh ta không thể đắc tội với nhân vật lớn này được.

Nhân vật lớn như thế này bình thường nhà họ Lâm bọn họ không thể nào mời được.

Nếu là ông Lâm thì may ra còn có thể sắp xếp được.

“Chúc ông Lâm sinh nhật vui vẻ, đây là chút lễ nhỏ tặng ông để thể hiện thành ý.” Tổng giám đốc Trương đưa đến một món quà.

Món quà được đựng trong một chiếc hộp nên không ai biết bên trong đựng cái gì. Nhưng mà với địa vị của tổng giám đốc Trương thì món quà này nhất định có giá trị không thấp chút nào.

“Cảm ơn tổng giám đốc Trương.” Ông Lâm vừa cười vừa trả lời.

Bây giờ trong lòng ông Lâm có một vạn câu hỏi vì sao nhưng tình huống không hợp vì thế ông không thể hỏi gì.

“Ông Lâm, khách đến còn nhiều, tôi không làm phiền ông nữa.” Tổng giám đốc Trương cười nói.

Sau khi tổng giám đốc Trương của tập đoàn khai thác mỏ thành phố Bảo Thạnh ra khỏi nhà lớn thì cũng đi đến khu vực dành cho khách.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 754


Chương 754

Bên trong nhà lớn.

“Rốt cuộc đang xảy ra chuyện gì vậy hả?” Bác cả nghiêm mặt nói.

“Lâm Vân ,nó chỉ là một đứa bị vứt bỏ mà thôi, sao có thể mời được nhân vật như vậy đến chứ?” Lâm Hải Huy cũng không kìm lòng được nói ra.

Ông Lâm nhìn Lâm Vân đang ngồi bên ngoài, ánh mắt trầm lại, nghiêm giọng nói: “Bây giờ xem xét lại, là chúng ta đã đánh giá thấp Lâm Vân rồi.”

Có hai ông chủ lớn liên tiếp đến vì Lâm Vân, bọn họ không thể nào cho rằng đây chỉ là chuyện ngoài ý muốn được.

Nhưng mà đây cũng chỉ vừa mới bắt đầu.

Đúng lúc này, giọng nói bên ngoài cửa lại vang lên.

“Tổng giám đốc Uông của tập đoàn Vi Quang thành phố Bảo Thạnh đến.”

“Tổng giám đốc Bao của tập đoàn cổ phần Lâm Dương thành phố Bảo Thạnh đến!”

“Tổng giám đốc Chu của tập đoàn Việt Hoàng thành phố Bảo Thạnh đến.”

“Tổng giám đốc Lưu Dương của tập đoàn Tỉnh Xuyên chi nhánh Bảo Thạnh đến.”

“Chủ tịch Doãn của hội doanh nhân thành phố Bảo Thạnh đến.”

Khi những giọng nói này truyền vào trong khu nhà thì bầu không khí trong sân như muốn nổ tung.

Nhất là khi nghe nói đến hai nhân vật cuối cùng, tất cả bọn họ đều sợ hết hồn.

Chủ tịch Doãn là người như thế nào? Ông ấy chính là người lãnh đạo cao nhất của hội doanh nhân thành phố Bảo Thạnh.

Tập đoàn Tỉnh Xuyên là tồn tại như thế nào? Mọi người cũng đã hiểu quá rõ ràng rồi.

“Ôi trời ơi, những nhân vật hàng đầu trong giới doanh nhân thành phố Bảo Thạnh đều ở đây hết sao?”

“Nhà họ Lâm xảy ra chuyện gì thế? Sao có thể mời được những nhân vật khủng cỡ này đến góp vui chứ, nhà họ Lâm cũng trâu bò quá!”

Các ông chủ địa phương ở huyện Kiến Nghiệp đang thảo luận sôi nổi đến đỏ cả mặt.

Ánh mắt bọn họ đầy vẻ kinh ngạc, không ngờ nhà họ Lâm lại có thể mời được nhiều nhân vật cao cấp như thế. Năng lực như thế này thật sự quá kh*ng b* rồi.

Lúc này, dưới sự dẫn đầu của chủ tịch Doãn và Lưu Ba, mấy chục ông chủ ở thành phố Bảo Thạnh cùng nhau đi vào, cảnh tượng vô cùng chấn động.

Sau khi mấy ông chủ địa phương của huyện Kiến Nghiệp nhìn thấy đám người đông đúc kia thì đều rùng mình. So với những người này thì địa vị của bọn họ không là thứ gì cả.

“Mau mau nhìn kìa, Chủ tịch Doãn và mấy ông chủ lớn, thế mà… Thế mà đều đi đến trước thanh niên trẻ tuổi nhà họ Lâm.”

“Hai ông chủ lớn đến từ thành phố Bảo Thạnh trước đó cũng đi đến chào người thanh niên này đầu tiên phải không?”

“Trời ạ! Cậu thanh niên nhà họ Lâm này có bản lĩnh gì mà có thể mời được toàn bộ doanh nhân ở thành phố Bảo Thạnh đến đây chứ? Ngay cả ông Lâm cũng còn kém xa.”

“Xem ra là một con rồng mới của nhà họ Lâm.”

Bên trong nhà lớn.

Đám trưởng bối nhà họ Lâm nhìn thấy nhiều ông chủ lớn của thành phố Bảo Thạnh, dưới sự dẫn đầu của chủ tịch Doãn cùng nhau đi vào khiến trái tim bọn họ đập nhanh như muốn nhảy ra ngoài.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 755


Chương 755

“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy? Xảy ra chuyện gì?” Toàn thân bác hai khẽ run lên.

“Bọn họ… Hình như tất cả bọn họ đều đang đi đến trước mặt Lâm Vân.” Bác cả trợn to hai mắt. Ông ta không dám tin vào những điều mà hai mắt mình đang nhìn thấy.

Hai tay Lâm Hải Huy nắm chặt cái ghế đến mức ứ máu, sắc mặt dần trở nên tái nhợt khó coi.

“Lâm Vân, rốt cuộc… Rốt cuộc thì nó có bản lĩnh gì mà có thể mời được toàn bộ người trong giới kinh doanh ở thành phố Bảo Thạnh chứ.” Giọng nói của Lâm Hải Huy run lên, lúc này anh ta hoàn toàn không thể nào kiềm chế những suy nghĩ trong lòng mình.

Giờ phút này, ngay cả người đã từng trải qua rất nhiều sóng gió như ông Lâm cũng không thể nào ngồi yên được.

Bên ngoài nhà lớn.

Chủ tịch Doãn và Lưu Ba dẫn đầu đám ông chủ lớn đi đến trước mắt Lâm Vân.

Khi nhìn thấy những nhân vật lớn này thì đám người trẻ ngồi bên cạnh Lâm Vân cảm thấy vô cùng sợ hãi, không biết nên làm thế nào.

Ngay cả Lâm Mộc Thanh cũng bị dọa sợ từ lâu. Cô bỗng nhiên phát hiện ra, Lâm Vân bây giờ đã không còn Lâm Vân mà cô từng biết nữa.

“Chủ tịch Lâm!”

Chủ tịch Doãn và tất cả ông chủ đều đồng loạt cúi người chào Lâm Vân.

Yên tĩnh!

Giờ phút này, bầu không khí rơi vào yên tĩnh chết chóc.

Tất cả những người có mặt ở đây đều nhìn chằm chằm vào thanh niên đang được đám người chủ tịch Doãn cúi chào bằng ánh mắt vô cùng kinh ngạc, sợ hãi, e ngại, tuyệt vọng.

Bọn họ không thể nào ngờ, người thanh niên trẻ tuổi này có năng lượng kinh khủng đến mức có thể khiến cho toàn bộ người trong giới kinh doanh ở thành phố Bảo Thạnh phải cúi đầu trước mặt anh.

“Chủ tịch Doãn, các người thật là có lòng.”

Lâm Vân trả lời một cách hời hợt, dường như đối mặt với anh không phải là nhóm những nhà lãnh đạo các doanh nghiệp lớn mà chỉ là những người bình thường nhỏ bé mà thôi.

Phải biết rằng, lúc ông Lâm nhìn thấy đám người chủ tịch Doãn thì ông cũng đã đứng ngồi không yên, trong khi đó Lâm Vân lại có thể bình tĩnh đối mặt với đám người chủ tịch Doãn như thế này.

Ngay cả ông Lâm cũng tự cảm thấy mình không thể có được khí thế như vậy.

“Chủ tịch Lâm, tôi mang mọi người đến chúc thọ ông nội cậu.”

Chủ tịch Doãn cười tủm tỉm nói.

Sau khi chủ tịch Doãn nói xong thì dắt đám ông chủ lớn đi vào trong nhà lớn.

Lâm Vân quay đầu nhìn đám anh em chung quanh, bọn họ đều cúi đầu, sợ hãi không dám nhìn Lâm Vân.

Trong nhà lớn.

Lúc này ông Lâm đã đứng dậy, rời khỏi chỗ ngồi, đích thân tiến lên chào hỏi.

Đối mặt với những ông chủ lớn trong giới kinh doanh ở thành phố Bảo Thạnh, và chủ tịch Doãn đức cao vọng trọng của hội doanh nhân thành phố Bảo Thạnh, ngay cả ông Lâm cũng không dám tự cao khoe mẽ chút nào.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 756


Chương 756

Tất cả trưởng bối của nhà họ Lâm có mặt ở trong phòng đều đứng lên hết.

“Chào chủ tịch Doãn, chào các ông chủ, tôi đã nghe đến danh tiếng của các vị từ lâu, hôm nay mới có dịp gặp mặt. Quả thật đúng là phong thái hơn người!” Ông Lâm gắng gượng cười nói.

Nói đùa sao, đám ông chủ lớn mà chủ tịch Doãn dẫn đến đây hôm nay bình thường đâu phải muốn gặp là có thể gặp được.

“Ông Lâm quá khách khí rồi, hôm nay chúng tôi đặc biệt đến đây để chúc thọ ông, đây là chút quà nhỏ của hội doanh nhân thành phố Bảo Thạnh chúng tôi.”

Chủ tịch Doãn cười tủm tỉm mở hộp quà ra.

Bên trong hộp là một đôi vòng tay phỉ thúy cao cấp bằng thủy tinh.

“Vòng tay phỉ thúy này là tôi dùng 105 tỷ mới mua được khi tham gia buổi đấu giá ở Tây Đô năm ngoái, vòng ngọc phỉ thúy cao cấp như thế này chỉ có thể gặp chứ khó mà có được. Hôm nay tôi tặng cho ông Lâm, chúc ông Lâm phúc như Đông Hải, thọ tựa Nam Sơn.” Chủ tịch Doãn vừa cười vừa nói.

Những trưởng bối nhà họ Lâm vừa nghe thấy những lời này thì sợ hết hồn, tặng quà trị giá trăm tỷ luôn sao?

Phải biết là tài sản của nhiều ông chủ ở huyện Kiến Nghiệp cũng chỉ khoảng mấy trăm tỷ mà thôi. Dù sao thì đây cũng chỉ là một huyện.

“Này… Cái này… Chủ tịch Doãn, món quà này quá quý giá rồi.”

Ông Lâm không dám nhận món quà này.

Dù sao bọn họ cũng không có quen biết gì với chủ tịch Doãn, mà bàn về thân phận của ông và chủ tịch Doãn thì đáng lí ra người nên tặng quà để làm quen với Chủ tịch Doãn phải là ông mới đúng.

“Ông là ông nội của Lâm Vân, nên ông có thể nhận món quà lớn này.” Chủ tịch Doãn mỉm cười đặt món quà qua bên cạnh.

“Chủ tịch Doãn, tôi… Cháu trai tôi, Lâm Vân, nó… Rốt cuộc thì nó là ai vậy?” Ông Lâm không nhịn được sự kinh ngạc nữa, vì thế hỏi luôn.

Ông Lâm vẫn luôn nghe những người này gọi Lâm Vân là chủ tịch Lâm.

“Ông Lâm, chủ tịch Lâm không nói cho ông biết thân phận của cậu ấy à?” Chủ tịch Doãn kỳ quái hỏi.

“Cái này…” Ông Lâm không biết phải trả lời như thế nào.

“Nếu chủ tịch Lâm không nói cho ông biết, vậy tôi nghĩ chắc chắn cậu ấy có lý do riêng, vì thế tôi không thể lắm miệng được. Nếu cậu ấy muốn nói thì sẽ tự nói cho mọi người biết.” Chủ tịch Doãn cười tủm tỉm nói.

“Chủ tịch Doãn, các người… Có phải các người đã lầm rồi không? Thằng nhóc Lâm Vân kia chỉ là một thằng nhóc bị bỏ rơi, chỉ là một sinh viên nghèo không có bản lĩnh gì cả, nó…” Bác hai Lâm Hải Cường không nhịn được nữa, hét lên.

Sau khi chủ tịch Doãn nghe hết những lời này thì quay sang nhìn bác hai Lâm Hải Cường chằm chằm.

“Người trẻ tuổi này, nói chuyện phải dùng não để suy nghĩ chứ. Cậu có biết những lời cậu vừa nói sẽ gây ra hậu quả nghiêm trọng đến mức nào nếu đây là thành phố Bảo Thạnh không?” Ánh mắt chủ tịch Doãn lạnh đi.

Sau khi bác hai cảm nhận được ánh mắt của chủ tịch Doãn thì cảm thấy toàn thân lạnh lẽo, đành khó chịu ngậm miệng lại, không dám nói gì nữa.

“Ông Lâm, đây là quà của chúng tôi.”

Đám ông chủ sau lưng chủ tịch Doãn cũng lần lượt đưa quà của mình ra, mà quà của bọn họ đều có giá hơn 3 tỷ, đám ông chủ địa phương huyện Kiến Nghiệp nhìn thấy như thế thì cảm thấy vô cùng xấu hổ.

Ông Lâm không dám sơ suất, cảm ơn từng người một.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 757


Chương 757

Sau khi tặng quà xong.

“Ông Lâm, bên ngoài vẫn còn khách, chúng tôi không dám quấy rầy lễ mừng thọ của ông nữa.”

Sau khi chủ tịch Doãn nói xong thì dẫn đám người ra khỏi nhà lớn.

Bên trong nhà lớn.

Đám trưởng bối nhà họ Lâm và ông Lâm nhìn núi quà trước mắt cảm thấy vô cùng kỳ quái.

Chỉ tính riêng số quà của đám ông chủ thành phố Bảo Thạnh thôi đã hơn trăm tỷ rồi.

Phải biết là, tổng tài sản của tập đoàn Lâm Thị cũng chỉ khoảng một ngàn tỷ thôi, mà số quà này đã có thể mua được một phần tư tập đoàn Lâm Thị rồi đó.

Bọn họ biết mấy ông chủ lớn này tặng quà như thế không phải vì nhà họ Lâm mà là vì thể diện của Lâm Vân.

Tay Lâm Hải Huy vẫn giữ chặt lấy tay vịn của ghế ngồi, toàn thân anh ta đang run rẩy: “Sao lại như thế? Rốt cuộc thì nó có bản lĩnh gì? Sao lại mời được toàn bộ người của giới kinh doanh thành phố Bảo Thạnh đến đây.”

Lâm Hải Huy cho rằng anh ta mới là người nổi bật nhất trong thế hệ trẻ nhà họ Lâm, vì thế anh ta không thể nào chấp nhận chuyện Lâm Vân có thể mời được nhiều doanh nhân tài giỏi của thành phố Bảo Thạnh đến đây như vậy.

Bác cả và bác hai bỗng nhiên nhớ về câu nói đêm qua của Lâm Vân: “Nhưng mà nói đến chuyện làm quen với người khác thì ở ba tỉnh vùng Tây Nam cũng chỉ có người khác đến làm quen với với cháu thôi.”

Lúc ấy bọn họ cho rằng đây chỉ là một câu chuyện cười mà thôi.

Nhưng mà bây giờ, dường như câu nói này đã từ từ được chứng minh.

Bác hai nghĩ đến khúc mắt giữa mình và Lâm Vân, ông ta muốn đứng dậy đi đến xin lỗi Lâm Vân mấy lần nhưng ông ta là người lớn, nên không thể bỏ đi chút thể diện này được.

Bên ngoài nhà chính.

Sau khi nhìn thấy chủ tịch Doãn và đám ông chủ lớn đi đến khu dành cho khách thì đám ông chủ địa phương ở huyện Kiến Nghiệp như những học sinh tiểu học, nhìn đám người chủ tịch Doãn bằng ánh mắt đầy ngưỡng mộ.

Dù bọn họ đều là những ông chủ ở huyện Kiến Nghiệp nhưng đám người chủ tịch Doãn lại đến từ thành phố Bảo Thạnh rộng lớn.

Khí thế mà đám người chủ tịch Doãn biểu hiện ra giống như đây là sân nhà của bọn họ vậy.

Đúng lúc này, một giọng nói khác vang lên từ ngoài cửa.

“Dương Bác Vũ của câu lạc bộ bắn súng đến.”

“Dương Bác Vũ đến đây à?”

Thế hệ trẻ của nhà họ Lâm và đám trưởng bối bên trong nhà lớn đều tỏ vẻ ngạc nhiên.

“Hôm qua Lâm Vân mới đắc tội với anh ta, sao anh ta còn đến đây?” Đám người nhà họ Lâm cảm thấy kinh ngạc.

“Nửa năm nay, tuần nào cháu cũng đến câu lạc bộ bắn súng của Dương Bác Vũ, cũng đâu phải chỉ là đến không. Chắc là Dương Bác Vũ đến chúc thọ ông nội vì quen biết với cháu.” Lâm Hải Huy đứng lên nói.

“Cậu ta đến chính là chuyện tốt. Hải Huy, cháu quen biết với cậu ta nhất, cháu đến tiếp đón cậu ta đi.” Ông Lâm vội vàng nói.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 758


Chương 758

Dương Bác Vũ khác với những ông chủ lớn đến từ thành phố Bảo Thạnh, Dương Bác Vũ sống ở huyện Kiến Nghiệp, vì thế làm quen với Dương Bác Vũ quan trọng hơn.

Bác hai cũng nói: “Đúng vậy, mấy ông chủ lớn đến từ thành phố Bảo Thạnh vừa đến kia dù có lợi hại thì sao chứ? Bọn họ đều ở thành phố Bảo Thạnh xa xôi.”

“Nhưng Dương Bác Vũ lại ở huyện Kiến Nghiệp của chúng ta, bối cảnh chính trị nhà cậu ta hơn hẳn mấy ông chủ bình thường. Con trai tôi, Lâm Hải Huy có thể quen biết với cậu ta thì có lợi hơn nhiều so với những ông chủ mà Lâm Vân quen biết.”

“Đúng vậy.” Bác cả gật đầu.

“Ông nội, cháu đi qua tiếp đón Dương Bác Vũ đây.”

Cuối cùng khuôn mặt Lâm Hải Huy cũng xuất hiện nụ cười, vừa rồi bị Lâm Vân chiếm hết nổi bật, đến bây giờ anh ta cũng có thể lên mặt được rồi.

Bên ngoài nhà chính.

“Anh Dương, không ngờ anh cũng đến góp vui cho nhà họ Lâm chúng tôi, Lâm Hải Huy tôi cảm thấy vô cùng may mắn. Anh Vũ, mời anh vào trong.”

Lâm Hải Huy tươi cười đi đến trước mặt Dương Bác Vũ.

“Lâm Hải Huy, có lẽ cậu nhầm rồi, tôi không có đến vì cậu, tôi đến đây vì thể diện của cậu Lâm Vân.” Dương Bác Vũ lạnh nhạt nói.

Rắc!

Dương Bác Vũ vừa nói ra những lời này thì Lâm Hải Huy, người vẫn đang tươi cười đột nhiên ngừng cười.

Vẻ mặt của Lâm Hải Huy lúc này, muốn bao nhiêu xấu hổ thì sẽ có bấy nhiêu.

“Ồ! Vậy mà Dương Bác Vũ cũng đến đây vì Lâm Vân đấy à? Ôi trời ơi!”

Đám ông chủ địa phương ở huyện Kiến Nghiệp còn bất ngờ hơn.

“Xin lỗi, xin tránh ra một chút.”

Dương Bác Vũ đẩy Lâm Hải Huy ra, sau đó đi về phía Lâm Vân.

Mấy vị trưởng bối trong phòng khách cũng ngẩn người ra, không phải nói hôm qua Lâm Vân đắc tội với Dương Bác Vũ sao? Tối qua bọn họ còn vì chuyện này mà chỉ trích Lâm Vân rất dữ dội.

Mà hiện tại, Dương Bác Vũ lại đến đây vì Lâm Vân?

Lẽ nào tối qua bọn họ đã làm ai rồi? Trách nhầm Lâm Vân sao?

Bên ngoài nhà chính.

“Lâm Vân, tối qua ở câu lạc bộ đã không tiếp đãi chu đáo, xin Cậu Vân tha thứ.” Dương Bác Vũ cung kính.

Mọi người nhà họ Lâm thấy Dương Bác Vũ cung kính với Lâm Vân như vậy, trong lòng bọn họ đều đang cuồn cuộn sóng lớn gió to.

“Khách khí rồi, tôi không phải là người hẹp hòi, chuyện hôm qua chỉ là chuyện nhỏ nhặt không đáng kể, tôi sẽ không vì chuyện đấy mà ghét anh đâu.” Lâm Vân nhàn nhạt trả lời một câu.

Lâm Vân nhìn dáng vẻ Dương Bác Vũ thì đã hiểu, hiển nhiên là Dương Bác Vũ đã biết thân phận của anh.

“Cậu Vân quả nhiên rất độ lượng.” Dương Bác Vũ nghe thấy Lâm Vân nói vậy thì thở phào nhẹ nhõm.

“Cậu Vân, tôi vào chúc thọ ông nội của anh trước.” Dương Bác Vũ cười nói.

Tiếp theo đó, Dương Bác Vũ bước vào trong nhà lớn.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 759


Chương 759

Bữa tiệc chúc thọ hôm nay của ông Lâm phải nói là vượt qua sức tưởng tượng của mọi người.

Tại thời điểm này, những nhân vật hàng đầu của giới kinh doanh Bảo Thạch đều tập trung hết tại sân của nhà họ Lâm.

Phần năng lực này của Lâm Vân khiến mọi người trong nhà họ Lâm thán phục.

Tất cả mọi người đang nhìn Lâm Vân, trong mắt lộ ra vẻ kính sợ.

Lâm Vân chậm rãi đứng lên, chuẩn bị vào hội trường.

Nếu như sự việc đã phát triển đến mức này, có một số chuyện cũng lên ngả bài thôi.

“Lâm Hải Quang, không phải anh hỏi tôi, tôi có thể mời được những người như thế nào đến sao? Tôi nghĩ những người vì tôi mà đến này, có lẽ sẽ có thân phận lớn hơn rất nhiều những người mà anh có thể mời đến.” Lâm Vân nhàn nhạt nói.

Lâm Hải Quang cúi thấp đầu, mặt đỏ bừng, một cái rắm cũng không dám đánh.

Lâm Vân lại liếc nhìn Lâm Hải Huy.

Cơ mặt của Lâm Hải Huy đột nhiên giật giật, bởi vì anh ta có thể cảm nhận được trong ánh mắt Lâm Vân tràn đầy sự khinh thường anh ta.

Khi Lâm Vân đứng lên đang chuẩn bị đi vào hội trường, bên ngoài cửa lại truyền đến một giọng nói vang vọng.

“Chủ tịch tập đoàn Tỉnh Xuyên, Liễu Chí Trung đến.”

Khi những lời này vừa vang lên, toàn bộ bầu không khí của nhà họ Lâm nổ tung đến cực điểm.

“Cái gì? Lê… Chí Thành? Liễu Chí Trung người giàu có nhất Tây Nam? Tôi…. Tôi không nghe nhầm đấy chứ.”

“Trời ơi, sao Liễu Chí Trung lại chạy đến huyện Kiến Nghiệp chúng ta để tham gia lễ mừng thọ của một nhà trong huyện chứ?”

“Đây là thật hay giả vậy? Con mẹ nó tôi không nằm mơ đấy chứ?”

Tất cả mọi người đều sôi sục lên. Tiếng cảm thán lần lượt vang lên, nhiều người còn gào khàn cả giọng.

Liễu Chí Trung là một nhân vật truyền kỳ ở Tây Nam, ông ấy đã tạo nên một đế quốc kinh doanh Tỉnh Xuyên trong giới kinh doanh ở Tây Nam, là một nhà lãnh đạo kinh doanh khiến vô số người kính trọng và ngưỡng mộ.

Đừng nói là một huyện, một thành phố, mà là cả giới kinh doanh của ba miền, tầm ảnh hưởng của Liễu Chí Trung, không ai có thể sánh được.

Những ông chủ ở huyện Kiến Nghiệp này cảm thấy vô cùng tuyệt vời khi có thể gặp được hội trưởng của hội doanh nhân thành phô Bảo Thạch.

Về phần Liễu Chí Trung, đây là điều mà bọn họ có nghĩ cũng không dám nghĩ đến.

Đừng nói là các ông chủ ở huyện Kiến Nghiệp, mà cả ông chủ của thành phố Bảo Thạch, thậm chí cả chủ tịch Doãn, Dương Bác Vũ cũng kinh ngạc đứng lên.

Bọn họ đều không thể ngờ Liễu Chí Trung sẽ đích thân đến đây.

Liễu Chí Trung đến đây. Đây là chuyện vô cùng kh*ng b*.
 
Back
Top Dưới