Ngôn Tình Đỉnh Cấp Thần Hào

Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 720


Chương 720

Thạch Hàn gật đầu, sau đó xông lên.

Trong chớp mắt, mười mầy gã đàn ông mặc đồ đen đều bị đánh ngã xuống đất, đau đớn rống lên.

Trước mặt Độc Nha và Thạch Hàn, mười người áo đen này không có một chút cơ hội phản kháng nào.

Đương nhiên, hai người họ cũng nương tay, không ra đòn tử, những người này cùng lắm bị đánh cho tàn phế, chắc chắn sẽ không giết người.

Nếu như ra đòn tử, dựa vào thực lực hai người bọn họ, dễ dàng có thể lấy mạng bọn họ.

Gã đàn ông đeo dây chuyền vàng nhìn thấy người của hắn bị đánh ngã thì vô cùng sợ hãi.

Gã đàn ông đeo dây chuyền vàng cứ cho rằng đối phó với một kẻ hung hăn, dẫn theo mười mấy người là quá đủ, kết quả hắn ta không thể ngờ rằng lại có kết cục như thế này.

“Mày… Mày biết bọn tao là ai không? Bọn mày dám đánh bọn tao?” Tên đeo dây chuyền vàng sắc mặt xanh lét hét lên.

“Đương nhiên tao biết, mày không phải là người mà tập đoàn Lâm Thị phái đến sao?” Độc Nha cười lạnh nói.

“Tập đoàn Lâm Thị?” Lâm Vân ngồi trên ghế hơi giật mình.

Tập đoàn Lâm Thị, không phải là tập đoàn của ông nội Lâm Vân ư?

Chỉ là theo như Lâm Vân được biết thì ông nội của Lâm Vân đã không còn tham dự vào việc quản lý công ty, mà công ty do bác hai của Lâm Vân toàn quyền nắm giữ.

Lúc này, Độc Nha nhìn chằm chằm gã đàn ông đeo dây chuyền vàng nói:

“Quay về nói với chủ của mày là tao sẽ không dọn đi đâu!”

“Được đấy thằng chó, mày đợi đấy! Dám chống đối với tập đoàn Lâm Thị, nhất định mày sẽ tiêu đời!”

Sau khi gã đeo dây chuyền vàng hung hăng nói xong thì dẫn hơn mười người đàn ông áo đen khác bỏ đi với mặt mày xám xịt.

Sau khi những người này rời đi.

“Này người anh em, tài nghệ của anh rất tốt nha, không biết họ tên của người anh em đây là gì?” Độc Nha ngạc nhiên nhìn Thạch Hàn.

Vừa nãy Thạch Hàn ra tay, Độc Nha cũng nhìn thấy rõ mồn một.

Khi kẻ mạnh gặp phải kẻ mạnh, họ có cùng chí hướng nên muốn làm quen nhau.

“Quá khen rồi, anh cũng không tệ, à tôi tên Thạch Hàn.” Thạch Hàn chắp tay nói.

“Thật muốn có cơ hội múa vài đường với người anh em Thạch Hàn đây.” Độc Nha nói.

“Tôi cũng mong có thể có cơ hội này.” Thạch Hàn cười nói.

Độc Nha lại nhìn về hướng Lâm Vân.

“Chủ tịch Lâm, cảm ơn anh lúc nãy bảo Thạch Hàn giúp tôi. Nhưng mà, anh không nên giúp tôi, như thế chỉ khiến anh vướng vào chuyện này thôi.”

“Tôi chính là muốn xen vào chuyện này.” Lâm Vân khẽ cười.

Dựa vào bản lĩnh của Độc Nha, lúc nãy anh ta có thể đối phó với mười mấy người đó dễ như trở bàn tay, nhưng Lâm Vân vẫn bảo Thạch Hàn ra tay.

Lâm Vân đứng dậy, đi đến trước mặt Độc Nha, hỏi:

“Lúc nãy anh đã đánh người, bọn họ nhất định sẽ không chịu để yên, tiếp theo anh định chuẩn bị như thế nào?”

“Bọn họ đến mười người tôi đánh hết mười người, đến một trăm tôi đánh hết một trăm.” Độc Nha khép hờ mắt nói.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 721


Chương 721

“Nếu như bọn họ đổi cách khác thì sao? Ví dụ như lúc anh đang ngủ, bọn họ trực tiếp dùng cần cẩu lớn cưỡng chế dỡ bỏ nhà của anh thì làm sao? Mẹ của anh cũng đang ở trong nhà, điều này vô cùng nguy hiểm đến sự an toàn của mẹ anh và cả anh.”

“Cái này…” Độc Nha có chút ngập ngừng.

“Theo như tôi được biết, anh ruột của Tổng giám đốc Tập đoàn Lâm Thị là bí thư của huyện Kiến Nghiệp. Nếu anh cứ đánh bị thương người thế này, bọn họ rất có thể sẽ điều động cảnh sát đặc nhiệm. Nếu như anh đối đầu với cảnh sát đặc nhiệm, cũng như anh đang đối đầu với cả nước.”

Độc Nha cúi đầu, những đạo lý này, đương nhiên anh ta rất rõ.

“Hay là anh đi theo tôi đi. Đến thành phố Bảo Thạnh với tôi, tôi cho anh một căn nhà, giúp anh thu xếp ổn thỏa cho mẹ anh, tiền lương vẫn là 17 tỷ rưỡi, không đổi.” Lâm Vân nói.

“Chủ tịch Lâm, ý tốt của anh tôi nhận trong lòng được rồi.” Độc Nha lắc lắc đầu, từ chối lời đề nghị của Lâm Vân.

Độc Nha có thể cảm nhận được thành ý của Lâm Vân, nhưng anh ta vẫn kiên trì với suy nghĩ của riêng mình.

“Haiz… mấy người tập võ các anh, đều cố chấp như vậy.” Lâm Vân bất lực lắc lắc đầu.

Lâm Vân đã nói đến mức này rồi mà Độc Nha vẫn không chịu thì Lâm Vân cũng hết cách.

“Cố chấp? Có lẽ nhỉ, nếu không phải lúc đầu tôi cố chấp thì e là tôi đã sớm thuận lợi tốt nghiệp trường thợ săn rồi.” Độc Nha nở một nụ cười đau khổ.

Lính đặc chủng tham gia học trường thợ săn có hai loại kết quả, một loại là bị đào thải, loại còn lại thì tốt nghiệp thuận lợi.

Những người lính đặc chủng tốt nghiệp thuận lợi mới có thể có được vinh quang tối cao và tương lai tươi sáng. Còn về những lính đặc chủng bị đào thải, thì cho dù vì bất cứ nguyên nhân gì đều được chỉ định không được hưởng vinh dự.

“Độc Nha, đây là danh thiếp của tôi. Điều kiện của tôi không đổi, nếu như anh thay đổi ý định thì có gọi điện cho tôi bất cứ lúc nào.” Lâm Vân đưa một tấm danh thiếp cho Độc Nha.

Độc Nha nhận lấy danh thiếp.

“Được rồi, chúng tôi không làm phiền anh nữa.” Lâm Vân đứng dậy đi ra ngoài.

Độc Nha tiễn Lâm Vân đến trước cửa.

Vào lúc Lâm Vân đang chuẩn bị bước ra khỏi cửa, thì đột nhiên anh dừng lại, sau đó quay đầu lại nhìn Độc Nha, nói:

“Độc Nha, nếu như tôi giúp anh bảo vệ căn nhà này, thì anh đi theo tôi nhé, thế nào?”

“Chủ tịch Lâm, nếu như ngôi nhà này của tôi không dỡ bỏ, thì cả công trình cải tạo lại làng đô thị này sẽ không có cách nào bắt đầu công việc được.”

Độc Nha tiếp tục nói:

“Mà công trình cải tạo làng đô thị lại một dự án lớn vô cùng quan trọng, kiếm được rất nhiều tiền. Có thể nói muốn bảo vệ căn nhà của tôi là một chuyện hoàn toàn không có khả năng.”

“Mọi việc đều có khả năng, chỉ cần anh trả lời tôi, nếu như tôi giúp anh giữ lại căn nhà này, thì sau này anh có đi theo tôi không?” Lâm Vân nở nụ cười.

“Chủ tịch Lâm, nếu như anh thật sự có thể giúp tôi giữ lại căn nhà này, thì Độc Nha tôi cả đời này đi theo anh!” Độc Nha nói một cách nghiêm túc.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 722


Chương 722

“Ha ha, tốt! Thứ tôi muốn chính là câu nói này của anh!” Lâm Vân cười ha ha.

“Độc Nha, anh đợi tin tốt của tôi đi.”

Lâm Vân để lại câu nói này rồi quay người ra khỏi cửa.

Sau khi rời khỏi nhà của Độc Nha.

“Thạch Hàn, anh cảm thấy tài nghệ của Độc Nha thế nào?” Lâm Vân hỏi.

“Nếu chỉ nói về vật lộn đọ sức thì chắc là cũng tương tự với Bạch Hổ trước khi lên núi luyện tập, cũng có thể là mạnh hơn một chút.” Thạch Hàn nói.

Ngay sau đó, Thạch Hàn lại nói tiếp: “Nhưng mà, anh ta là một lính đặc chủng từng được huấn luyện ở trường thợ săn, ngoài việc thành thạo hàng trăm loại vũ khí trên biển, đất liền, trên không ra, thì anh ta còn hiểu rõ các kỹ năng như nhảy dủ, nổ mìn, lặn, leo núi, trượt tuyết, lái xe và thuyền, nắm bắt chiến đấu kịch liệt, phán đoán phương hướng, nhận dạng bản đồ, cùng với các tài năng như điều tra, bắt giữ và xét xử tù nhân, thêm cả các phương pháp thu thập thông tin tình báo.”

“Đây đều là những năng lực không thể xem nhẹ được!”

Lâm Vân gật gật đầu: “Cũng đúng, loại nhân tài này không thể chỉ nói về vật lộn đọ sức.”

“Cậu Lâm, dự án cải tạo làng đô thị này là một công trình lớn có thể kiếm tiền ở huyện Kiến Nghiệp. Tập đoàn Lâm Thị dù thế nào cũng không chỉ vì một căn nhà này mà dừng dự án lại đâu. Muốn giữ căn nhà này, e là… đã khó càng thêm khó.”

“Không sai, quả thực vô cùng khó khăn, nhưng đây cũng là cách duy nhất mời chào anh ta. Cho nên bất luận dù có như thế nào cũng phải thử, hơn nữa trong đầu tôi đã có một cách cũng không tồi rồi.” Lâm Vân nói.

“Hả? Cách của cậu Lâm không phải là tìm Tổng giám đốc hoặc là chủ tịch của Tập đoàn Lâm Thị để giúp đỡ đó chứ?” Thạch Hàn nói.

Thạch Hàn có cách nghĩ như thế này cũng không lạ, bởi vì dự án này là do Tập đoàn Lâm Thị quản lý.

Còn Tổng giám đốc của Tập đoàn Lâm Thị là bác hai của Lâm Vân. Chủ tịch Tập đoàn Lâm Thị là ông nội của Lâm Vân.

Lâm Vân lắc lắc đầu, nói:

“Đương nhiên không phải, thứ nhất, tôi chắc chắn không thể đi xin họ giúp đỡ.”

“Thứ hai, dự án này có thể khiến cho Tập đoàn Lâm Thị kiếm được không ít tiền. Cho dù tôi đi tìm họ, thì họ chắc chắn cũng sẽ không từ bỏ dự án này.”

“Thế cậu Lâm có cách gì?” Thạch Hàn tò mò hỏi.

Lâm Vân cười: “Cứ để lấp lửng đó trước đã, anh sẽ biết nhanh thôi.”

Sau khi quay lại xe, Lâm Vân gọi điện thoại cho Lưu Ba căn dặn anh ta một số chuyện.

Ngay sau đó, Lâm Vân chạy thẳng xe đến biệt thự của ông nội.

Ngày mai mới là thọ mừng tám mươi tuổi của ông nội Lâm Vân, nhưng hôm nay phải tổ chức trước một buổi tiệc trong nhà.

Bên ngoài biệt thự, Lâm Vân đỗ xe xong thì đi vào biệt thự.

Vừa đến cửa, thì Lâm Vân phát hiện hai bảo vệ của biệt thự đang xô xô đẩy đẩy với người nông dân ăn mặc giản dị.

“Ôi chao!”

Lúc Lâm Vân đi lại gần thì người nông dân đó đã bị đẩy té xuống đất.

“Dừng tay, hai người làm gì thế?”

Lâm Vân mở miệng quở trách hai người bảo vệ.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 723


Chương 723

Ngay sau đó, anh đỡ người nông dân đó đứng dậy.

“Nhóc con, cậu là ai hả? Lo chuyện bao đồng ở đây làm gì?” Hai bảo vệ nhìn Lâm Vân.

“Tôi là Lâm Vân.” Lâm Vân mở miệng nói.

“Lâm Vân?” Hai bảo vệ sững sờ.

Bọn họ biết Lâm Vân là cháu của ông cụ Lâm, chỉ là nhiều năm trước cha của Lâm Vân dẫn Lâm Vân rời đi, cắt đứt quan hệ với nhà họ Lâm.

“Cậu chỉ là cái đứa bị bỏ rơi mà thôi, cũng dám quát tháo ra lệnh ở đây à?” Tên bảo vệ có vóc người cao cười giễu.

Lâm Vân nghe thấy liền nhướng mày.

Đến cả hai tên bảo vệ trông cửa cũng dám chế giễu mình?

“Bốp!”

Lâm Vân hung hãn, thẳng tay tát cho tên bảo vệ có vóc dáng cao đó một cái.

“Cho dù tôi có là đứa bị bỏ rơi thì cũng không phải là người mà một tên bảo vệ thối như anh có thể cười nhạo được, hiểu không?”

Ánh mắt của Lâm Vân như điện nhìn anh ta chằm chằm, giọng nói cũng vô cùng mạnh mẽ ác liệt.

“Tôi… Tôi…”

Tên bảo vệ có vóc dáng cao với tên bảo vệ ở bên cạnh đều bị khí thế của Lâm Vân dọa cho phát sợ.

“Lập tức xin lỗi cho tôi!” Hai mắt Lâm Vân khép hờ lại, ánh mắt giống như muốn ăn người vậy.

“Cậu… Cậu chủ Lâm, là do tôi đã nói sai lời, tôi xin lỗi cậu.” Tên bảo vệ có vóc dáng cao ôm mặt xin lỗi.

“Ô, kiêu ngạo ghê nhỉ?” Một giọng nói phát ra từ phía sau lưng.

Lâm Vân quay đầu lại nhìn, thì ra là con trai của bác hai, Lâm Hải Quang.

Người hôm qua đến thành phố Bảo Thạnh thông báo tin tức cũng chính là anh ta.

Lâm Hải Quang dẫn theo hai thanh niên khác nhanh bước đi đến.

Hai thanh niên đi bên cạnh Lâm Hải Quang, trên người cũng mặc đồ hiệu, Lâm Vân nhận ra bọn họ. Hai người họ đều là bà con thân thích dòng bên nhà họ Lâm, một người là Chu Biên, một người là Lâm Chỉnh.

“Lâm Vân, cậu cũng chỉ đến thế mà đòi gây khó dễ cho bảo vệ sao? Tôi gọi cậu là đồ bỏ đi chẳng lẽ còn sai à? Nhìn bộ đồ cậu đang mặc xem, mẹ nó bủn xỉn cỡ nào chứ, nói ra thì đúng là làm mất mặt họ Lâm chúng tôi!” Lâm Hải Quang cười khẩy nói.

Hai tiểu bối dòng thứ bên cạnh cũng ôm miệng trộm cười.

“Hai đứa con cháu dòng thứ của nhà họ Lâm như các cậu mà cũng dám chê cười tôi sao?” Đôi mắt đen của Lâm Vân nhìn chằm chằm vào hai người bọn họ.

“Tôi bảo này Lâm Vân, anh làm bộ làm tịch cái gì? Anh mẹ nó đã sớm bị đuổi khỏi nhà họ Lâm rồi, ngay cả dòng thứ anh cũng chẳng bằng mà dám lên mặt chê trách chúng tôi à? Anh cũng làm gì có tư cách mà cười nhạo bọn tôi chứ?” Chu Biên cười lạnh.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 724


Chương 724

“Đúng vậy!” Lâm Chỉnh cũng cười góp theo.

Lâm Hải Quang tiếp tục chế giễu:

“Lâm Vân, hôm qua cậu hống hách như thế, tôi còn cứ tưởng là người khí phách như cậu sẽ không đến đây chứ, nào ngờ cậu vẫn phải đến đây à? Tôi nghĩ chắc là cậu muốn đến vơ vét ít lợi nhỉ?”

Ngay sau đó, Lâm Hải Quang xoay người vung tay lên:

“Đi, chúng ta vào trong, đừng lãng phí nước bọt với cậu ta nữa.”

Nói xong, Lâm Hải Quang lập tức dẫn theo hai tiểu bối dòng thứ kia cùng vào trong biệt thự.

Lâm Vân nhìn chằm chằm bóng lưng của Lâm Hải Quang rồi nở nụ cười lạnh.

Kế sau đó, Lâm Vân quay sang nhìn người nông dân kia.

“Ông bác, bác đến đây làm gì?” Lâm Vân cất tiếng hỏi thăm.

“Cậu là ai? Cậu là người nhà họ Lâm à?” Ông bác nhìn Lâm Vân.

“Đúng, bác đến đây có chuyện gì không?” Lâm Vân lên tiếng hỏi.

“Tôi có một bí mật lớn phải nói cho người nhà họ Lâm nghe. Nếu như cậu là người nhà họ Lâm vậy tôi sẽ nói cho cậu nghe luôn.” Ông bác nói.

“Ồ? Bí mật lớn gì thế?” Lâm Vân truy hỏi.

“Phải cho tôi 175 triệu tôi mới nói. Nhưng tôi đảm bảo, bí mật mà tôi nói ra tuyệt đối đáng giá cả đống tiền.” Ông bác nói.

“Được, bác nói đi. Nếu như nó trị giá 175 triệu, tôi nhất định sẽ đưa cho bác.” Lâm Vân nói.

Ông nông dân nhìn quanh bốn phía sau đó kéo Lâm Vân vào trong một góc tối bên cạnh, thấp giọng nói:

“Cậu thiếu gia này, tôi phát hiện dưới núi Lương Duy rất có thể đang cất giấu mỏ vàng!”

“Mỏ vàng?” Lâm Vân ngạc nhiên.

“Phải, không tin thì cậu xem, viên đá này tôi đào lên từ núi Lương Duy đấy.”

Ông nông dân lấy một viên đá từ trong ngực ra, bên trong có chút bột vàng mờ nhạt.

“Thạch Hàn, anh qua đây xem thử đi!”

Lâm Vân đưa viên đá cho Thạch Hàn.

Sau khi cầm đá kiểm tra, Thạch Hàn nói:

“Cậu Lâm, bột màu vàng trong viên đá này đúng là vàng chưa qua tinh luyện.”

“Ồ, nói vậy chứng tỏ là dưới núi Lương Duy thật sự cất giấu vàng phải không?” Lâm Vân lộ vẻ kinh ngạc.

“Có thể, nhưng lượng vàng dự trữ trong đó có bao nhiêu lại là một ẩn số. Có thể là một mỏ vàng lớn cũng có thể là vô cùng ít ỏi, không có giá trị khai thác.” Thạch Hàn đáp.

Lâm Vân gật đầu sau đó trả lại viên đá cho ông nông dân kia.

“Ông bác, tại sao bác lại nghĩ phải nói chuyện này với nhà họ Lâm?” Lâm Vân hỏi ông ta.

“Bởi vì nhà họ Lâm giàu mà, tôi cũng không khai thác, tinh luyện được, chẳng bằng bán tin tức này cho nhà họ Lâm kiếm chút đỉnh. Vậy mới là tốt nhất.” Ông nông dân cười đáp.

“Cụ thể bác đã phát hiện ra viên đá này ở vị trí nào?” Lâm Vân hỏi.

Dù sao núi Lương Duy cũng lớn như vậy, phải biết vị trí chính xác chứ.

“Chuyện này, cậu đưa tiền đi rồi tôi nói cho cậu.” Ông nông dân cười nói.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 725


Chương 725

“Không thành vấn đề, tôi cho ông một tấm séc, 350 triệu!” Lâm Vân nói.

Ông dân lập tức lắc đầu: “Không không không, tôi chẳng biết séc gì hết, tôi cần tiền mặt thôi.”

“Vậy cũng được, Thạch Hàn, anh đi rút cho tôi 350 triệu.” Lâm Vân nói với Thạch Hàn.

Dẫu sao Lâm Vân cũng chẳng đem nhiều tiền mặt như vậy theo bên mình.

Khoảng mười phút sau, Thạch Hàn đã đem đến 350 triệu tiền mặt.

“Đây là 350 triệu, gấp đôi con số mà bác muốn, tôi không những muốn bác cho tôi vị trí chính xác mà còn muốn bác giữ kín bí mật này.” Lâm Vân giao tiền lại cho ông ta.

“Chuyện nhỏ! Con người của cậu thiếu gia này cũng không tệ, tôi thề giữ kín bí mật này!”

Ông nông dân nhận lấy 350 triệu tiền mặt mừng rỡ không thôi, cười đến không khép nổi miệng.

Đối với ông nông dân này mà nói, 350 triệu đúng là một khoản tiền rất lớn.

“Thưa cậu, vị trí cụ thể trong núi hơi khó, chi bằng để tôi dẫn cậu đi vậy.” Ông nông dân nói.

“Được!” Lâm Vân gật đầu.

Kế đó, Lâm Vân quay sang nói với Thạch Hàn:

“Thạch Hàn, anh đi với bác ấy đi, thuận tiện kiểm tra thêm lần nữa.”

Lâm Vân cảm thấy đây đúng là một cơ hội để kiếm tiền.

Nếu quả đúng là một mỏ vàng lớn thì Lâm Vân hoàn toàn có thể dựa vào chuyện này để phát tài.

“Vâng, nhưng nếu giờ tôi đi thì an toàn của cậu sẽ…” Thạch Hàn có phần lo lắng.

Lần trước vì Thạch Hàn không ở cạnh Lâm Vân mà Lâm Vân suýt chút nữa đã bị Khương Hùng Dũng giết hại.

“Không sao, hôm qua Tiểu Long đã đưa cho tôi một hộp đạn rồi. Tôi có súng phòng thân sẽ không sao đâu.” Lâm Vân nói.

Trong súng của Lâm Vân đã lại có đạn thay vào. Có súng phòng thân dĩ nhiên Lâm Vân chẳng cần lo về vấn đề an toàn nữa.

“Vậy thì tốt.” Thạch Hàn gật đầu.

“Đây là chìa khóa xe của tôi, anh lái xe đi đi.” Lâm Vân đưa chìa khóa xe cho Thạch Hàn.

Vậy là Lâm Vân và Thạch Hàn đã tách ra từ lúc đó.

Lâm Vân đi đến trước cửa biệt thự, phủi phủi người, trong lòng khẽ cười thầm nói:

“Nếu quả thực núi Lương Duy có một mỏ vàng lớn thì đúng là hai gã bảo vệ này đã làm cho tập đoàn Lâm Thị đánh mất một cơ hội kiếm được lời lớn rồi.”

Lâm Vân biết, nếu như không phải hai gã bảo vệ này ngăn anh lại thì tin tức đến đây cũng không lọt vào tay Lâm Vân mà đã rơi xuống người nhà họ Lâm rồi.

Biệt thự rất lớn.

Lâm Vân đi vào từ cửa sau biệt thự rồi đi qua sân cuối cùng mới đến được sảnh chính.

Quản gia đang đứng ở sảnh chính đón tiếp con cháu nhà họ Lâm.

Lão quản gia với mái đầu hoa râm đã đi theo ông cụ Lâm được hơn chục năm.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 726


Chương 726

“Cậu Lâm Vân cậu đến rồi sao, sao mẹ của cậu không thấy đến vậy?” Lão quản gia hỏi.

“Mẹ tôi đang dưỡng bệnh không tiện đến.” Lâm Vân đáp.

“Vậy à, mời cậu Lâm vào trong này, nếu có chuyện gì cứ đến tìm tôi.” Lão quản ra đầy khách sáo với Lâm Vân.

“Cảm ơn.” Lâm Vân cũng cười đáp lời rồi đi vào biệt thự.

Tầng một của biệt thự đều là những thanh niên đồng lứa của nhà họ Lâm, bậc cha chú đều ở trên tầng.

Lâm Vân nhìn lướt qua, ở tầng một có tổng cộng hơn mười thanh niên cả nam lẫn nữ. Chúng đều là con cháu nhà họ Lâm, có dòng chính cũng có dòng thứ.

Ông cụ Lâm có tổng cộng ba cậu con trai và hai cô con gái.

Con cháu đồng lứa phía sau cộng lại cũng có hơn mười người.

Sau khi vào trong nhà, Lâm Vân phát hiện những con cháu đồng lứa này đều đang ngồi quây lại trò chuyện rất vui vẻ.

Lâm Vân không thể ngồi cùng chỗ nói chuyện với chúng được, chỉ có thể tùy tiện tìm một chỗ ngồi xuống.

“Úi, đó chẳng phải Lâm Vân đây sao? Không phải nhà anh ta sớm đã đoạn tuyệt quan hệ với nhà họ Lâm chúng ta rồi đấy à? Sao anh ta lại đến đây thế?”

“Phải rồi, sao anh ta lại đến đây?”

Từ lúc Lâm Vân bước vào đã thu hút sự chú ý của những anh chị em họ kia.

“Là ông mời cậu ta đến đấy.” Lâm Hải Quang lên tiếng.

“Hóa ra là ý của ông à.” Tất cả đều chợt hiểu ra.

“Cậu ta đến chẳng qua là muốn kiếm chút lợi từ nhà họ Lâm mà thôi. Cái loại gì đâu, lúc đầu khi đoạn tuyệt quan hệ với họ Lâm chúng ta thì sao không nghĩ đến bây giờ đi.”

Tiếng của Lâm Hải Quang rất lớn, vang khắp cả tầng một, khiến Lâm Vân cách đó không xa cũng nghe rõ một một. Chắc chắn là anh ta cố ý.

Lâm Vân khẽ cau mày.

Lâm Vân vốn cũng không muốn đến, nếu không phải mẹ dặn dò thì lần này Lâm Vân cũng chẳng về nhà họ Lâm.

Bởi lẽ Lâm Vân chẳng có chút tình cảm nào với cái nhà họ Lâm này cả.

Thậm chí còn thấy căm ghét nó.

Còn về Lâm Hải Quang, con trai của bác hai, lúc đầu khi cha Lâm Vân đoạn tuyệt với nhà họ Lâm thì bác hai là kẻ hăng nhất.

Vậy nên từ khi còn nhỏ, Lâm Hải Quang đã có địch ý với Lâm Vân vậy rồi.

Có điều theo như Lâm Vân được biết thì Lâm Hải Quang này là loại con nhà giàu điển hình, có mặt ở mọi cuộc chơi, đánh bạc, là một công tử ăn chơi có tiếng trong huyện Kiến Nghiệp này.

“Lâm Vân, là em thật sao?”

Lúc này một giọng nói dịu dàng, dễ chịu vang lên sau lưng Lâm Vân.

Lâm Vân quay đầu lại nhìn, đập vào mắt anh là một cô gái với dáng vẻ của chị gái nhà bên.

Cô ấy là Lâm Mộc Thanh, con gái của bác cả.

“Chị Thanh, là chị ạ.” Lâm Vân khẽ cười với cô ấy.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 727


Chương 727

Nếu như nói trong đám họ hàng này Lâm Vân có cảm tình với ai nhất thì đó chính là Lâm Mộc Thanh.

Lúc đầu, Lâm Vân không có tiền đóng học phí, mẹ đưa anh đến cầu xin họ hàng nhà họ Lâm giúp đỡ, chẳng ai muốn giúp đỡ mà chỉ có lời châm chọc buông ra.

Duy có Lâm Mộc Thanh âm thầm tìm Lâm Vân và mẹ anh, đưa cho bà ấy 35 triệu.

Đối với Lâm Mộc Thanh mà nói, 35 triệu ấy có lẽ không nhiều, nhưng đối với Lâm Vân thì đó chính là số tiền có thể giúp anh vượt qua khó khăn.

Chuyện này đã qua mấy năm song Lâm Vân vẫn khắc ghi trong lòng.

“Chị Thanh, nghe nói chị đã lấy được bằng Thạc sĩ ở trường Kinh doanh Harvard, có thật không?” Lâm Vân nhìn Lâm Mộc Thanh.

“Ừ.” Lâm Mộc Thanh gật đầu.

“Chị Thanh, chị đúng là người tài trẻ tuổi của nhà họ Lâm.” Lâm Vân cười nói.

Trường đại học Harvard có thể nói đó chính là một chiếc vương miện của tất cả các trường đại học của nước Mỹ, mà viên trân châu quý giá trên chiếc vương miện làm người ta lóa mắt này đó chính là trường Kinh doanh Harvard!

Trường Kinh doanh Harvard được người ta gọi là “nhà máy” đào tạo ra nhà kinh doanh, lãnh đạo và tổng giám đốc.

Tốt nghiệp ra từ ngôi trường này đều là những người tài giỏi tương lai trong giới kinh doanh.

Lâm Mộc Thanh có thể tốt nghiệp được ngôi trường này đã đủ để chứng minh cô cực kỳ có năng lực kinh doanh!

“Lâm Vân, tính toán thời gian thì em cũng sắp tốt nghiệp rồi nhỉ, đợi đến khi tốt nghiệp rồi thì em tới công ty của chị làm đi, thấy sao? Chắc chắn chị sẽ dành cho em đãi ngộ tốt.” Lâm Mộc Thanh mỉm cười.

Lâm Vân biết. Lâm Mộc Thanh làm như vậy là vì muốn giúp mình giải quyết vấn đề công việc.

“Chị Thanh chị tự mở công ty riêng rồi sao?” Lâm Vân ngạc nhiên nói.

“Ừ, ông nội cho chị một số tiền làm vốn khởi động, bây giờ đang tiến hành nghiên cứu một mẫu sản phẩm internet.” Lâm Mộc Thanh nói.

“Ồ? Sản phẩm internet gì thế?” Lâm Vân tò mò hỏi.

“Một app mua sắm trực tuyến.” Lâm Mộc Thanh nói.

“App mua sắm?” Lâm Vân ngơ ngác.

“Chị Thanh, thị trường mua sắm trực tuyến trong nước của chúng ta đã có hai thương hiệu lớn là Shopee và Lazada rồi, thị trường mua sắm trực tuyến đã bị bọn họ chia phần gần hết, muốn giành giật miếng mồi từ trong miệng hai doanh nghiệp lớn này thì sợ là rất khó nhằn.” Lâm Vân nói.

“Đúng vậy, khuôn mẫu của bọn họ đã phát triển rất hoàn thiện, hơi nữa còn có lượng người sử dụng cực kỳ khổng lồ, nên muốn chia miếng bánh ngọt là thị trường mua sắm trực tuyến này thì chắc chắn phải đưa ra được một hình thức mới, bây giờ chị đang có một ý tưởng khá là hoàn thiện.” Lâm Mộc Thanh nói.

“Vậy chúc chị Thanh có thể thành công nha! Em rất tin tưởng vào năng lực của chị Thanh.” Lâm Vân mỉm cười nói.

“Vậy… Em hãy suy nghĩ về chuyện sau khi tốt nghiệp tới làm ở công ty của chị nhé, vẫn là câu nói đó, chị chắc chắn sẽ không đối xử tệ với em!” Lâm Mộc Thanh cũng mỉm cười đáp lại.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 728


Chương 728

“Cảm ơn chị Thanh, chờ em tốt nghiệp rồi nói sau vậy.” Lâm Vân nói.

“Cũng đúng.” Lâm Mộc Thanh gật đầu.

Ngay lúc này có một tiếng nói vang lên.

“Chị Thanh!”

Lâm Hải Quang mỉm cười tươi rói đi vào.

“Chị Thanh, chị là người bận rộn, khó khăn lắm mới trở về một chuyến. Đi đi đi, qua đây trò chuyện với anh chị em bọn em bên này đi.” Lâm Hải Quang mỉm cười nói.

“Lâm Vân, chúng ta đi chung đi.” Lâm Mộc Thanh quay đầu lại nói với Lâm Vân.

Lâm Vân cười nhẹ: “Không cần đâu chị Thanh, chị cứ đi đi, bọn họ đều coi thường em, em cũng không có gì để nói với bọn họ.”

Sao Lâm Vân có thời gian để đi nói nhảm với bọn người Lâm Hải Quang kia được?

“Lâm Vân, có chị dẫn em đi, ai dám coi thường em chính là coi thường Lâm Mộc Thanh chị đây.” Lâm Mộc Thanh nói.

Lâm Hải Quang không nhịn được nói: “Chị Thanh, nó chỉ là một thằng bị đuổi ra khỏi dòng họ, chị quan tâm tới nó làm gì, một thằng rác rưởi.”

Chân mày xinh đẹp của Lâm Mộc Thanh hơi nhăn lại: “Hải Quang! Dù gì đi nữa em ấy cũng là em trai họ của em, chúng ta đều cùng chung một dòng máu, chị không cho phép em nói như thế!”

“Được được được, em không nói nữa!” Lâm Hải Quang nói.

Đúng lúc này, một chàng trai trẻ tuổi bước vào từ ngoài cửa.

Chàng trai cao khoảng một mét tám, tóc mái vuốt ngược ra sau, mặc đồ vest, nhìn rất là sôi nổi năng động!

“Anh, anh tới rồi!”

Sau khi Lâm Hải Quang nhìn thấy người đó tới thì nhanh chóng vui vẻ chạy lên đón.

Người bước vào cũng là con trai bác hai của Lâm Vân, là anh ruột của Lâm Hải Quang, tên là Lâm Hải Huy.

“Wao, anh Huy tới rồi!”

Trong phòng sôi nổi ồn ào.

Lâm Hải Huy tốt nghiệp MBA ở đại học Phùng Đan, cũng là một đứa con cưng của trời!

Anh ta và Lâm Mộc Thanh được người bên ngoài cùng nhau gọi là kim đồng ngọc nữ của tập đoàn Lâm Thị!

Học lực của bọn họ như thế này, đừng nói chỉ là một huyện Kiến Nghiệp nho nhỏ, cho dù nhìn khắp cả thành phố, cả tỉnh lỵ thì cũng là người tài năng xuất chúng trong giới trẻ.

Nhà họ Lâm có được hai người tài năng này, chính là niềm tự hào của ông cụ Lâm.

Bây giờ Lâm Hải Huy đang làm phó tổng giám đốc của tập đoàn Lâm Thị, cứ phát triển dần theo cái đà này thì chắc chắn anh ta sẽ trở thành người kế nghiệp của tập đoàn Lâm Thị.

Trong một dòng họ như ở tập đoàn Lâm Thị này, kiểm tra đánh giá với con cháu, thành tích và năng lực chắc chắn là điều quan trọng nhất. Cái quan trọng tiếp theo đó chính là năng lực xã giao, nếu không có được những điều này thì chỉ là một đồ bỏ đi.

Như Lâm Hải Quang và những kẻ khác, mỗi ngày chỉ biết ăn chơi đàng đ**m, không có chí tiến thủ, tiêu biểu cho loại người như thế này, người lớn sẽ cho tiền bọn họ tiêu xài, thỏa sức ăn chơi, không mong bọn họ thành đạt, chỉ cầu bọn họ đừng gây sự hay mắc nợ là được rồi.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 729


Chương 729

Những dòng họ bình thường phần lớn đều là những kẻ giàu có thế hệ thứ hai chỉ biết ăn chơi không có ý chí như tên Lâm Hải Quang này.

Mà những người như Lâm Mộc Thanh, Lâm Hải Huy thì chính là người tài giỏi nối nghiệp tương lai của dòng họ. Dòng họ sẽ bỏ ra hết tiền của để đào tạo bọn họ, bọn họ chính là người thừa kế tương lai của dòng họ, phải gánh vác nhiệm phát triển dòng họ ngày một vươn xa hơn.

Còn như Lâm Vân, dù cho Lâm Vân có quay về dòng họ, chỉ với cái bằng trường đại học Bảo Thạnh như của Lâm Vân, một ngôi trường đại học trong nước, thì cũng thuộc hàng rác rưởi rồi, vốn chẳng thể nào so sánh với những đứa con cưng của trời giống như Lâm Mộc Thanh và Lâm Hải Huy.

Sau khi Lâm Hải Huy đi vào thì cũng nhìn thấy Lâm Vân.

Lâm Vân đã rời nhà họ Lâm rất nhiều năm rồi, sự xuất hiện của anh tất nhiên làm người ta chú ý.

Lâm Hải Huy đi thẳng tới trước mặt Lâm Vân.

“Sao cậu lại xuất hiện ở đây?” Lâm Hải Huy khẽ nhíu mày nhìn chằm chằm Lâm Vân.

“Sao hả? Tôi không thể tới đây sao?” Lâm Vân nở nụ cười.

“Tất nhiên không thể, cậu đã sớm cắt đứt quan hệ với nhà họ Lâm chúng tôi rồi, tất nhiên không có tư cách tới đây.” Lâm Hải Huy bình tĩnh nói.

“Lâm Hải Huy, em đừng nói khó nghe như vậy, dù thế nào đi nữa thì Lâm Vân cũng là con cháu cùng một nhà với chúng ta.” Lâm Mộc Thanh lên tiếng nói.

“Lâm Mộc Thanh, một người tốt nghiệp MBA ở Harvard như chị thì nên hiểu rõ giá trị của thằng này chứ nhỉ? Nói đỡ cho một thằng rác rưởi thế này có đáng không?” Lâm Hải Huy cười khinh khỉnh.

“Lâm Hải Huy, không phải cứ làm chuyện gì cũng phải nghĩ tới giá trị! Trên thế giới này còn tình thân nữa.” Lâm Mộc Thanh nói.

Ngay lúc hai người đang tranh luận thì quản gia đi xuống từ trên lầu.

Quản gia đi thẳng tới trước mặt Lâm Vân.

“Cậu chủ Lâm Vân. Ông chủ muốn cậu lên đó, bảo rằng muốn gặp mặt một mình cậu.” Quản gia nói.

“Được, dẫn đường đi.” Lâm Vân bình tĩnh nói.

Ngay sau đó quản gia liền dẫn Lâm Vân đi lên lầu.

Phía sau vang lên tiếng bàn tán của bọn con cháu nhà họ Lâm.

“Ông nội muốn gặp anh ta, không biết làm gì nhỉ?”

“Chắc là ông nội muốn cho anh ta quay về nhà họ Lâm đó.”

“Cũng có thể lắm, dù sao anh ta cũng mang trong mình dòng máu của nhà họ Lâm.”

“Anh, nếu thằng oắt con này thật sự quay về nhà họ Lâm thì có ảnh hưởng gì tới lợi ích của chúng ta không?” Lâm Hải Quang nhỏ giọng nói với Lâm Hải Huy.

“Một thằng rác rưởi thôi mà, ảnh hưởng gì được chứ?” Lâm Hải Huy lắc đầu khinh thường.

Bên trong lớp người trẻ thì chỉ có anh ta và Lâm Mộc Thanh tỏa sáng nhất mà thôi.

Nói thật, nếu xét về bằng cấp, mặc dù tấm bằng MBA đại học Phùng Đan của anh ta rất ghê gớm rồi, nhưng so với trường Kinh doanh Harvard của Lâm Mộc Thanh thì vẫn rất khác biệt.

Nhưng mà Lâm Mộc Thanh là con gái, sau này chắc chắn phải gả đi.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 730


Chương 730

Vì thế đã định sẵn là chỉ có mỗi mình Lâm Hải Huy anh ta sau này sẽ tiếp quản toàn tập đoàn Lâm Thị, anh ta không tin kẻ hèn mọn Lâm Vân có thể xoay chuyển được điều này.

Sau khi Lâm Vân lên lầu, trước tiên là nhìn thấy bác cả, bác hai và cô ở phòng khách.

“Lâm Vân, nhìn thấy người lớn mà không biết chào hỏi à?” Bác hai Lâm Hải Cường hơi nhíu mày.

Lâm Vân cười lạnh, cứ thế tiếp tục đi theo quản gia vào trong.

Lúc trước bác hai chính là người phản đối cha của Lâm Vân nhiều nhất, mới làm cho cha của Lâm Vân cắt đứt hoàn toàn với nhà họ Lâm.

Sau này lúc mẹ Lâm Vân dẫn Lâm Vân tới cửa xin nhờ bọn họ, vay mượn một ít tiền học thì cũng chính bác hai là người mỉa mai khinh khi Lâm Vân và mẹ anh nhiều nhất, những câu nói sỉ nhục của ông ấy đối với mẹ Lâm Vân, đến giờ Lâm Vân vẫn nhớ mãi ở trong lòng.

Thế nên sao Lâm Vân sao có thể để ý tới ông ta được?

Bác hai thấy Lâm Vân không thèm để ý tới ông ta thì vẻ mặt lập tức tối sầm.

“Hừ! Đúng là một thằng vô liêm sỉ, không biết bà mẹ mọi rợ kia đã dạy dỗ nó như thế nào nữa, không biết chút lễ phép gì cả! Đúng là có người đẻ mà không có người nuôi. Nếu như không có cha ở đây thì chắc chắn tôi sẽ đuổi nó ra ngoài ngay lập tức rồi.” Bác hai tức giận nói.

“Chú hai bớt giận đi, so đo với thằng con hoang làm gì, không cần thiết, đúng rồi chú hai, dự án cải tạo làng đô thị kia tiến hành tới đâu rồi?” Bác cả của Lâm Vân mở miệng nói.

Cửa phòng sách ở biệt thự.

“Cậu chủ Lâm Vân, ông chủ đang ở bên trong, cậu vào đó đi.” Quản gia nói.

“Được, phiền ông rồi.”

Lâm Vân lễ phép trả lời lại một câu, sau đó sau người đẩy cửa đi vào.

Quản gia thấy Lâm Vân vào trong, ông không nhịn được nói:

“Không nói tới những cái khác, thái độ của cậu chủ Lâm Vân đối với những người làm như mình thật sự rất tốt, trong tất cả các con cháu của nhà họ Lâm thì ngoại trừ cô chủ Lâm Mộc Thanh ra, cũng chỉ có mình cậu ấy lễ độ với những người như mình thế này.”

Trong phòng đọc sách.

Sau khi Lâm Vân bước vào, đập ngay vào mắt là bóng hình một ông cụ tóc đã hoa râm. Tuy ông cụ đã già nhưng khí thế toát ra lại không hề tầm thường.

Ông cụ chính là ông nội của Lâm Vân – Lâm Quang Trung.

Có lẽ do trong người chảy cùng một dòng máu nên khi Lâm Vân thấy ông nội mình, bỗng có một cảm giác thân thiết khó tả.

“Lâm Vân, cháu ngồi đi.” Lâm Quang Trung vẫy vẫy tay.

“Không cần đâu thưa ông nội, ông có việc gì cứ nói thẳng.” Lâm Vân đứng thẳng tại chỗ, không kiêu ngạo, không xu nịnh.

Nghe xong câu nói của Lâm Vân, Lâm Quang Trung vốn đang xem báo, lại không nhịn được bỏ xuống, ngẩng đầu lên.

Sau khi Lâm Quang Trung nhìn thấy Lâm Vân, trong mắt ông lập tức xuất hiện vẻ kinh ngạc.

Cả đời này Lâm Quang Trung lăn lộn chốn thương trường ba chìm bảy nổi, trải qua vô số gập ghềnh trắc trở, nên ông cụ đã sớm có một đôi mắt nhìn thấu sự đời.

Lần cuối cùng Lâm Quang Trung nhìn thấy Lâm Vân là vào mấy năm trước, thời điểm mẹ Lâm Vân dẫn theo Lâm Vân tới vay tiền đóng học phí.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 731


Chương 731

Lâm Vân khi đó tự ti, rụt rè, yếu đuối,…

Mà hiện tại, thời khắc ông cụ nhìn thấy Lâm Vân, ông cụ cảm giác anh như một lưỡi dao sắc bén đã ra khỏi vỏ, toát lên vẻ sắc sảo tự tin, mặc dù nhìn bề ngoài anh không hề kiêu ngạo, không hề xu nịnh!

Chỉ riêng khí thế này, trong số con cháu nhà ông, cũng chỉ có Lâm Mộc Thanh và Lâm Hải Huy, hai đứa nhóc con cưng của trời mới đủ trình độ đạt tới.

“Lâm Vân, vài năm không gặp, cháu thay đổi rất nhiều.” Lâm Quang Trung kinh ngạc nói.

“Số tuổi tăng lên, dĩ nhiên sẽ có thay đổi.” Lâm Vân bình tĩnh nói.

Lâm Quang Trung cười cười:

“Không hẳn là vậy, có người tuy tuổi tăng lên, nhưng vẫn không có tiền đồ như cũ, ví dụ như đứa con nhỏ Lâm Hải Quang nhà bác hai cháu. Chỉ biết nhậu nhẹt chơi bời, đã định sẵn cả đời này không có tiền đồ.”

“Ông nội, ông gọi cháu tới không phải chỉ để nói chuyện này đúng không?” Lâm Vân vẫn bình tĩnh như thường.

“Vậy ông nói thẳng nhé. Nói thế nào thì cháu cũng là cháu ruột của ông, ân oán của bậc cha chú không liên quan tới cháu. Ông muốn cho cháu nhận tổ quy tông, đồng thời dời bài vị của cha cháu tới từ đường nhà họ Lâm.” Lâm Quang Trung nói.

“Không thành vấn đề ạ.” Lâm Vân gật đầu.

Trước kia Lâm Vân từng nghe mẹ mình nói qua, nguyện vọng của cha trước khi mất chính là mong một ngày bài vị mình được đặt trong từ đường nhà họ Lâm.

Hoặc chính vì nguyên nhân này mà mẹ anh mới khuyên anh trở về.

Vì vậy, Lâm Vân lập tức đồng ý.

Lâm Quang Trung thấy Lâm Vân đồng ý, trong mắt khó tránh khỏi vẻ ngạc nhiên, ông cụ vốn tưởng Lâm Vân sẽ phản đối kịch liệt.

Ngay sau đó trên mặt ông liền lộ ra nụ cười hiểu ý. Rốt cuộc ông cũng đã 80 tuổi rồi, tới cái tuổi này, tư tưởng thông suốt, hiểu rõ so với hạnh phúc của con cháu, mấy ân oán năm xưa có đáng là gì?

“Được, vậy chờ lát nữa mở tiệc gia đình, ông sẽ công bố tin này với mọi người. Cháu xuống đó làm quen với anh chị em của mình trước đi.” Lâm Quang Trung nói.

Sau khi Lâm Vân xuống tầng liền tìm bừa một chỗ ngồi xuống, cũng không trò chuyện với những anh chị em họ ở đó.

Không tính đến chuyện Lâm Vân không muốn đi, mà dù anh có đi, bọn họ chắc chắn sẽ ghét bỏ anh.

Cuối cùng Lâm Vân vẫn là đứa cháu bị bỏ rơi, dù về nhà họ Lâm rồi thì chuyện anh từng là đứa cháu bị bỏ rơi vẫn không thể xóa đi được.

Lâm Mộc Thanh ở đằng xa thấy Lâm Vân ngồi một mình ở đây, sợ anh cô đơn liền chạy tới bắt chuyện.

Lâm Vân đi xuống nhà được vài phút, các trưởng bối cũng đi từ trên tầng xuống.

“Tiệc gia đình sẽ bắt đầu ngay bây giờ, mời các cô cậu chủ chuẩn bị ổn định chỗ ngồi.” Quản gia lên tiếng.

Tiệc gia đình tổ chức ở phòng khách, ông cụ nhà họ Lâm – Lâm Quang Trung, tất nhiên là ngồi ở vị trí cao nhất.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 732


Chương 732

Cách ông cụ nhà họ Lâm gần nhất chính là bác cả và bác hai của Lâm Vân, tiếp theo là các trưởng bối khác, sau đó mới đến nhóm con cháu.

Chỗ ngồi của nhóm con cháu không quá nhiều, chủ yếu là con cháu ở dòng chính và chi thứ, dòng chính ngồi với nhau, chi thứ ngồi với nhau.

Lâm Vân được quản gia sắp xếp tới chỗ ngồi của dòng chính.

Lâm Mộc Thanh rất tự nhiên kéo Lâm Vân tới ngồi xuống cạnh cô ấy.

Đồ ăn trong tiệc gia đình nhà họ Lâm vô cùng phong phú, đầu tiên là một đống các món khai vị, sau đó mới lên món chính.

Rượu đã quá ba tuần, ông cụ Lâm Quang Trung nhà họ Lâm buông đũa.

Toàn bộ bàn ăn trong nháy mắt trở nên yên tĩnh, mọi người đều biết, ông cụ có chuyện muốn nói.

“Trước hết bàn về chuyện công ty đi. Năm nay thành tích của Lâm Hải Huy không tồi. Từ khi lên chức phó tổng giám đốc tới nay, tốc độ tăng trưởng của công ty rất khá, năng lực của cháu cao hơn cha cháu nhiều. Cha cháu quản lý tập đoàn này mười mấy năm chẳng thấy phát triển ở đâu, toàn nhờ vốn ban đầu của ông để lại. Mấy năm nay cháu quản lý, tốc độ tăng trưởng của tập đoàn đã cải thiện rõ ràng.” Ông cụ nói.

“Cháu cảm ơn ông nội đã khích lệ ạ!” Lâm Hải Huy vẻ mặt tươi cười đứng dậy khom lưng.

Lời này tuy là phê bình bác hai, nhưng bác hai lại rất vui mừng. Bởi Lâm Hải Huy là con của ông ta, có đứa con tiền đồ xán lạn như vậy, đương nhiên ông ta vô cùng tự hào.

“Đứa nhỏ Hải Huy này thật giỏi!”

“Không sai, có cháu trai Hải Huy quản lý tập đoàn, về sau nhà họ Lâm chắc chắn sẽ càng thêm thịnh vượng.”

Các trưởng bối ngồi trên bàn đều sôi nổi mở miệng khen ngợi.

“Đúng rồi Hải Huy, dự án cải tạo làng đô thị gần đây là cháu phụ trách phải không? Tiến độ thế nào rồi?” Ông cụ lên tiếng hỏi.

“Ông nội yên tâm, mọi chuyện đều tiến triển thuận lợi ạ.” Lâm Hải Huy đáp.

Ông cụ gật đầu, sau đó nhìn về phía Lâm Mộc Thanh, hỏi:

“Lâm Mộc Thanh, cháu làm trong công ty thấy thế nào?”

“Ông nội, dự án còn trong giai đoạn phát triển, tuy nhiên không bao lâu nữa sẽ làm ra phần mềm, cháu tin rằng có thể thành công.” Lâm Mộc Thanh đứng dậy trả lời.

Lâm Mộc Thanh vừa dứt lời, Lâm Hải Huy đã đứng dậy.

“Lâm Mộc Thanh, là em họ của chị, em cảm thấy mình cần phải nói một câu. Dự án kia của chị chắc chắn không thể thành công được. Bây giờ Shopee, Lazada đều đã chia thị trường, mấy năm nay không ít công ty muốn tranh miếng bánh kem này, nhưng đã có ai thành công chưa? Nếu chị cứ khăng khăng muốn làm tiếp, chỉ có lãng phí tiền bạc của nhà ta thôi, chi bằng về nhà phụ giúp công việc cho tập đoàn nhà mình đi.” Lâm Hải Huy lạnh giọng nói.

Lúc trước ông cụ Lâm cho Lâm Mộc Thanh 70 tỷ, sau đó lại cho thêm 105 tỷ nữa, vậy tổng đã là 175 tỷ rồi, con số này khiến Lâm Hải Huy vô cùng khó chịu. Tiền đó, đều là tiền đó. Số tiền này toàn bộ đều lấy của tập đoàn Lâm Thị.

Tập đoàn Lâm Thị tuy rằng trâu bò, nhưng chỉ trâu bò ở huyện Kiến Nghiệp, nếu xét lên cấp thành phố thì còn kém những tập đoàn mạnh mẽ ở đó nhiều, nên 175 tỷ tuyệt đối chính là một con số quá lớn!

“Em họ, có thành công hay không, em kết luận bây giờ còn quá sớm đấy.” Lâm Mộc Thanh lạnh giọng nói.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 733


Chương 733

Lâm Hải Huy lạnh lùng hừ một tiếng: “Hừ, tôi đây rửa mắt mong chờ, chờ thời điểm chị thất bại, để tôi xem chị giải thích với ông nội thế nào, giải thích với nhà họ Lâm thế nào!”

“Đừng cãi nhau nữa, ngồi xuống.” Ông cụ Lâm xua xua tay.

Lâm Hải Huy và Lâm Mộc Thanh nghe vậy, lúc này mới ngồi về chỗ mình.

“Lâm Mộc Thanh từ nhỏ đã là mầm non ưu tú nhất trong nhà, ông sẵn sàng cho Lâm Mộc Thanh số tiền này đi khởi nghiệp, kết quả ra sao, sau này sẽ biết.” Ông cụ Lâm chậm rãi nói.

“Cháu cảm ơn ông nội đã tin tưởng.” Lâm Mộc Thanh cười cảm ơn.

Có điều Lâm Mộc Thanh cũng càng thấy thêm áp lực. Hiện giờ cô ấy chỉ có thể thành công, không thể thất bại, nếu thất bại, sau này sợ rằng cô không dám ngẩng đầu ở nhà họ Lâm nữa mất.

Nhưng khởi nghiệp luôn tiềm ẩn rủi ro, nào có chuyện thành công trăm phần trăm?

“Kế tiếp, tôi còn có một chuyện phải tuyên bố.”

Ông cụ Lâm chậm rãi nói: “Tôi tuyên bố, cháu trai Lâm Vân của tôi, từ nay trở đi sẽ vào gia phả nhà họ Lâm, về sau thân phận của thằng bé chính là cháu trai của tôi.”

Tin tức này không khiến mọi người quá kinh ngạc, bởi trước đó tất cả đã đoán được, hoặc ít nhiều cũng đoán được phần nào.

“Lâm Vân, mấy năm nay thiệt thòi cho cháu rồi. Ông sẽ bồi thường cho cháu. Bây giờ cháu ở lại huyện Kiến Nghiệp đi, ông sẽ để bác hai và anh họ Lâm Hải Huy của cháu sắp xếp cho cháu một chức quản lý trong công ty, để cháu học cách quản lý.” Ông cụ Lâm nói.

Ngay sau đó, ông cụ nhà họ Lâm nhìn về phía Lâm Hải Huy, nói:

“Hải Huy, chờ Lâm Vân tới công ty rồi, cháu làm anh họ nhớ phải hướng dẫn thằng bé đó.”

“Vâng, ông nội.” Lâm Hải Huy đứng dậy đáp.

Tuy rằng trong lòng Lâm Hải Huy không muốn chút nào, nhưng ông nội đã dặn rồi, đương nhiên anh ta phải đồng ý. Anh ta nghĩ thầm, chờ Lâm Vân tới công ty, nhất định phải cho cậu ta đẹp mặt.

“Mặt khác, Lâm Vân, ông cho cháu 17 tỷ rưỡi, cháu có thể mua xe hoặc bất cứ thứ đồ gì cháu thích.”

Ông cụ Lâm vừa nói vừa lấy ra một tấm thẻ.

Quản gia bên cạnh vội vàng nhận lấy tấm thẻ, sau đó nâng lên, đưa tới trước mặt Lâm Vân.

“Mẹ nó, hời cho thằng nhóc đó quá.” Lâm Hải Quang nhỏ giọng nói thầm.

Hai anh em Lâm Hải Quang và Lâm Hải Huy đều thấy hơi khó chịu, nhưng đây là quyết định của ông nội, bọn họ tất nhiên không dám nói gì.

“Cậu Lâm, thẻ đây ạ.”

Quản gia đưa thẻ cho Lâm Vân.

Vào lúc này đây, ánh mắt của tất cả mọi người đều tập trung ở trên người Lâm Vân.

“Lâm Vân, nhanh cầm đi.” Lâm Mộc Thanh nở nụ cười, nhỏ giọng nói.

Lâm Vân liếc mắt nhìn tấm thẻ ngân hàng trước mặt rồi đứng dậy, bình tĩnh nói:

“Ông nội, cháu xin nhận tấm lòng của ông, nhưng mà cháu không cần số tiền đó, hơn nữa cháu cũng không có hứng thú với chức vị quản lý công ty.”

Ồ!

Lâm Vân vừa nói vậy, cả bàn ăn nhất thời xôn xao.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 734


Chương 734

Tất cả mọi người đều nhìn Lâm Vân bằng ánh mắt kinh ngạc.

“Tôi không nghe nhầm chứ, phần thưởng lớn như vậy mà thằng nhóc này lại không muốn à?”

Không ai ngờ rằng Lâm Vân sẽ từ chối một phần thưởng hậu hĩnh đến vậy.

Mọi người ở đây đều hết sức rõ ràng, nhà Lâm Vân nghèo lắm, vì học phí, trước kia Lâm Vân còn chạy tới nhà họ Lâm xin xỏ.

Lúc này đây, Lâm Hải Quang đứng dậy, chỉ vào Lâm Vân rồi khó chịu nói:

“Lâm Vân, đừng có không biết điều như vậy. Con cháu khác của nhà họ Lâm đều vào công ty làm những chức vụ cơ bản rồi mới thăng tiến dần, ông nội đã cho cậu làm quản lý mà lại còn từ chối, cậu không nể mặt ai hết hả?”

Bác hai Lâm Hải Cường lạnh lùng nhận xem: “Cháu à, cháu quá không ra gì rồi, bác thấy cháu không thích mấy thứ mà ông nội đưa cho nên mới từ chối để đòi nhiều hơn đó chứ gì?

“Bác hai, lần này Lâm Vân trở về chỉ đơn giản là muốn chúc thọ cho ông nội, không có bẩn thỉu như bác nghĩ đâu.” Lâm Vân cười lạnh nói.

“Rầm.”

“Sao thằng này lại mất dạy như vậy, đây là thái độ để nói chuyện với trưởng bối đó à? Không biết tôn trọng bề trên sao?” Bác hai vỗ bàn, đứng bật dậy, vẻ mặt tức tối vô cùng.

Bác hai Lâm Hải Cường đang là tổng giám đốc đương nhiệm của tập đoàn Lâm Thị, quản lý toàn bộ tập đoàn, trong số những người trẻ tuổi ở nhà họ Lâm, nào có ai dám nói chuyện với ông ta như vậy?

Đừng nói là giới trẻ, mà dù là người cùng thế hệ, ngoài anh cả ra cũng không có ai dám nói chuyện với ông ta như thế.

Lâm Vân híp hai mắt lại: “Bác hai, cháu kính trọng bác mới gọi bác một tiếng bác hai, nếu cháu bất kính thì bác có là cái gì đâu? Quát tháo trước mặt cháu à, xin lỗi, bác không có tư cách đó!”

Lâm Vân vừa dứt lời, tất cả mọi người lại xôn xao lần nữa, họ nhìn Lâm Vân bằng ánh mắt khiếp sợ.

“Lâm Vân, mấy năm qua cháu cực khổ là thật, nhưng cháu nói chuyện với bác hai như vậy thì không thích hợp đâu.” Giọng điệu của bác cả nghiêm khắc phê bình.

Cô cũng lạnh lùng nói: “Lâm Vân, cháu chú ý đến lời ăn tiếng nói của mình đi. Cháu là hậu bối, chúng ta là trưởng bối, cháu quá không ra gì rồi.”

Lâm Hải Quang trừng mắt hung dữ nhìn Lâm Vân, nếu không phải bởi vì có nhiều trưởng bối ở đây, với ánh mắt của Lâm Hải Quang như vậy, chỉ e là muốn xông lên đánh Lâm Vân mất rồi.

Trong khoảng thời gian ngắn, Lâm Vân trở thành cái đích khiến cho mọi người chỉ trích, nhận sự quở trách của tất cả các bậc bề trên.

“Lâm Vân.”

Lâm Mộc Thanh giật góc áo của Lâm Vân, ngầm ý Lâm Vân đừng nói thêm gì nữa.

“Được rồi, mọi người đừng nói nữa, Hải Cường cũng ngồi xuống đi.”

Cuối cùng ông cụ cũng lên tiếng.

Bác hai Lâm Hải Cường nghe vậy thì mới bất mãn ngồi xuống, nhưng trước khi đó, ông ta còn không quên lạnh lùng nói một câu:

“Nó với cha nó chẳng khác gì nhau cả, ngu không đỡ nổi.”

Bởi vì ông cụ đã lên tiếng, cho nên lúc này đây, tất cả mọi người đều yên tĩnh hẳn.

Ông cụ nhìn Lâm Vân rồi nói:
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 735


Chương 735

“Lâm Vân, cháu đã từ chối mười bảy tỉ rưỡi ông đưa và chức vụ quản lý, cháu nói xem thử vì sao cháu lại từ chối.”

“Ông nội, giờ đây cháu đã có sự nghiệp của riêng mình, tập đoàn Lâm Thị không lọt nổi vào mắt của cháu nữa, đừng nói là mười bảy tỷ rưỡi và chức vụ quản lý, cho dù cho cháu cả tập đoàn, cháu cũng không có hứng thú.” Lâm Vân bình tĩnh nói.

Ồ!

Lúc này đây, tất cả mọi người ở đây đều cảm thấy Lâm Vân quá ngông cuồng.

Tập đoàn Lâm Thị là tập đoàn số một số hai ở huyện Kiến Nghiệp, với giá trị tài sản lên đến cả nghìn tỉ, ở một huyện cấp một, nó đã giống như rồng như hổ rồi.

Nhìn khắp thành phố Bảo Thạnh mà xem, tập đoàn này cũng được xem là rất tốt.

Vậy mà Lâm Vân lại dám nói tập đoàn Lâm Thị không vừa mắt cậu ta hay sao?

“Đúng là buồn cười, chú ba sinh ra đứa con trai này, ngoài di truyền cái tính cố chấp của nó ra còn học được bản lĩnh khoác lác nữa, dám nói cả tập đoàn Lâm Thị chúng ta không lọt nổi vào mắt của nó?” Bác hai cười lạnh.

Bác cả cũng nói: “Lâm Vân, bây giờ cháu còn đang đi học, có sự nghiệp gì kia chứ? Cháu nói chuyện không dùng đầu óc hả?”

Cô cũng lắc đầu: “Đúng đấy Lâm Vân, cháu khoác lác quá.”

“Bác cả, có khi sự nghiệp của nó là quán ăn vỉa hè bên trường đại học cũng nên.” Lâm Hải Quang cười nói.

“Phì.” Mấy người con cháu có mặt ở đây đều che miệng cười.

Ông cụ Lâm cũng khẽ lắc đầu.

“Lâm Vân, ông hỏi cháu một lần nữa, cháu không cần những thứ này phải không?” Ông cụ Lâm hỏi lại.

“Cháu chắc chắn.” Lâm Vân trả lời vô cùng kiên quyết.

“Được, ông tôn trọng quyết định của cháu.” Ông cụ đáp.

Đương nhiên, mấy người Lâm Hải Quang đều khá vui mừng với kết quả này. Bởi vì trong mắt họ, Lâm Vân mà không nhận được thứ gì thì sẽ tiếp tục nghèo rớt mồng tơi như trước đó.

Bởi vì chuyện của Lâm Vân, bầu không khí của buổi tiệc gia đình bỗng trở nên kỳ lạ.

Buổi tiệc kết thúc vội vàng.

Lúc tan tiệc, ông cụ dặn dò Lâm Hải Huy và Lâm Hải Quang, bảo họ đưa Lâm Vân, Lâm Mộc Thanh và mấy anh em trong nhà đi một vòng quanh huyện Kiến Nghiệp, sau đó đợi đến tiệc mừng thọ ngày mai.

Hôm nay chỉ là tiệc gia đình, ngày mai mới là tiệc mừng thọ tám mươi tuổi của ông cụ Lâm.

Địa điểm tổ chức tiệc mừng không phải ở nơi này mà là ở quê nhà của ông cụ, thôn Lâm Mặc.

Bởi vì là đại thọ tám mươi tuổi, ông cụ Lâm mời gần hết các nhân vật cấp cao ở huyện Kiến Nghiệp, tất nhiên ngày mai sẽ là một buổi tiệc vô cùng trang trọng.

Cho nên ông cụ mới bảo Lâm Hải Quang, Lâm Hải Huy đưa mọi người đi một vòng quanh huyện, mấy người trẻ tuổi đã đi tới trước cửa biệt thự rồi.

Vốn Lâm Vân không hề muốn đi, nhưng Lâm Mộc Thanh lôi kéo quá, nói cứ xem như là đi cùng cô ấy, nếu Lâm Vân không đi thì xem thường cô rồi.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 736


Chương 736

Lâm Mộc Thanh đã nói đến mức này nên Lâm Vân cũng đành phải đồng ý.

Lâm Vân biết, Lâm Mộc Thanh kéo Lâm Vân đi cùng với mọi người là để làm dịu bớt quan hệ giữa anh với họ thôi.

Trước cửa biệt thự.

“Nhóc con, vừa rồi ở bữa tiệc, cậu cũng ngông cuồng thật, dám nói với cha tôi như thế, nếu không phải có ông nội ở đó, chắc chắn tôi sẽ đánh cậu.” Lâm Hải Quang ra vẻ phách lối nhìn chằm chằm Lâm Vân.

“Với sức của anh thì ai đánh ai khó mà nói lắm.” Lâm Vân cười lạnh một tiếng.

Lâm Hải Quang trông như bị thận hư, vừa nhìn đã biết là người bị tửu sắc làm hỏng cả người, nếu ra tay thật thì Lâm Vân chắc chắn người chịu thua thiệt là tên kia.

Lâm Hải Quang nghe vậy thì ánh mắt lóe lên tia tức giận.

“Mẹ nó chứ, mày muốn bị đánh à?”

“Hải Quang.”

Lâm Hải Huy ngăn cản anh ta lại: “Hải Quang, em chấp nhặt với kẻ ngu làm gì?”

“Ha ha, anh nói đúng lắm.” Lâm Hải Quang cười mỉa mai.

Lâm Hải Huy nhìn về phía Lâm Vân, khinh thường nói:

“Em họ Lâm Vân à, cậu đúng là ngốc thật, ông nội cho tiền, cho chức vụ mà lại không cần, cái loại người không biết điều như cậu, chắc chắn cả đời sẽ là đồ nghèo đói, sau này đi ra ngoài đừng nói là người của nhà họ Lâm ta, đỡ mất mặt người nhà họ Lâm lắm.”

“Không sai, đừng làm nhà họ Lâm chúng ta mất mặt.” Lâm Hải Quang lên tiếng phụ họa.

Lâm Vân nở nụ cười xem thường: “Lâm Hải Huy, Lâm Hải Quang, tương lai của mấy người chỉ ở huyện Kiến Nghiệp mà thôi. Còn tương lai của tôi là chinh phục toàn bộ giới kinh doanh ở vùng Tây Nam, thậm chí là trên cả nước, chúng ta không cùng đẳng cấp, không có đề tài chung đâu.”

“Cái gì? Chinh phục giới kinh doanh cả nước? Haha.”

Lâm Hải Quang và mấy anh em đi cùng bắt đầu cười ha hả.

Lâm Hải Huy cũng cười nhạo, lắc đầu, ánh mắt đầy vẻ khinh thường.

Chỉ có Lâm Mộc Thanh bước tới vỗ vai Lâm Vân.

“Lâm Vân có mơ ước là điều tốt, chị ủng hộ em.”

Lâm Mộc Thanh nói vậy có lẽ là để khiến Lâm Vân khỏi phải lúng túng.

“Được rồi, đừng phí thời gian với tên khoác lác này, nói về chuyện đi chơi đi.” Lâm Hải Huy nói.

“Gần đây ở huyện Kiến Nghiệp mới mở một câu lạc bộ bắn súng, chúng ta tới đó chơi đi, là súng thật đấy.” Lâm Hải Quang đề nghị.

“Câu lạc bộ bắn súng? Súng thật?”

Mọi người nghe vậy thì đều tỏ ra hứng thú vô cùng.

Đặc biệt là mấy chàng trai, họ khá thích thú với súng ống, nghĩ có thể cầm súng thật lên bắn thì đã nghiền lắm, vui lắm.

“Em nghe nói câu lạc bộ bắn súng này do một thượng tá xuất ngũ mở, chủ yếu là vì có hứng thú, đầu tư hơn 100 tỷ đấy. Xét duyệt hội viên cũng nghiêm ngặt lắm, không mở cho người ngoài, người bình thường cũng không có tư cách vào đó đâu.” Con trai của cô là Chu Biên nói.

“Vậy à? Chúng ta cũng đâu phải hội viên.” Mọi người cùng lên tiếng.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 737


Chương 737

Họ đều là hậu bối của nhà họ Lâm, đương nhiên là không thể có tư cách hội viên của câu lạc bộ bắn súng này.

“Anh là hội viên đấy, anh anh làm cho. Anh, anh nghĩ cách giúp mọi người thử xem?” Lâm Hải Quang chỉ về phía Lâm Hải Huy.

“Không sao đâu, anh có quen với ông chủ ở đó, anh sẽ dẫn mọi người đi vào.” Lâm Hải Huy chậm rãi nói.

Lâm Hải Huy làm phó tổng của tập đoàn Lâm Thị, tương lai sẽ là người kế nghiệp tập đoàn, cho nên các mối quan hệ ở trong huyện Kiến Nghiệp cũng khá là vững chãi.

“Anh Lâm Hải Huy vạn tuế.”

Tất cả mọi người đều vui sướng hoan hô.

“Anh tôi trâu bò vậy đó.” Lâm Hải Quang cũng hả hê ca ngợi.

Khóe miệng Lâm Hải Huy cong lên, nở nụ cười, cực kỳ hưởng thụ sự hoan hô của mọi người.

“Mọi người lên xe đi, anh lái xe đi trước dẫn đường.” Lâm Hải Huy nói.

Ngay sau đó Lâm Hải Huy nhìn về phía Lâm Vân:

“Em họ Lâm Vân, cậu có xe không?”

Ở đây đều là con cháu nhà họ Lâm, mặc dù là dòng thứ nhưng họ vẫn có mấy chiếc BMW Audi mấy tỉ.

Lâm Hải Quang đang lái một chiếc Maserati bảy tỉ, còn Lâm Hải Huy thì lái chiếc Ferrari màu đỏ mười tỉ rưỡi.

“Lâm Vân, cậu chê sản nghiệp của nhà họ Lâm chúng ta nhỏ quá, chứng tỏ cậu kinh khủng lắm mà, có tiền lắm phải không? Xe của cậu đâu, chắc còn kinh hơn xe của bọn tôi chứ nhỉ?” Lâm Hải Quang giễu cợt.

“Nếu nói về giá cả thì đúng là xe của tôi đắt hơn xe mấy người.” Lâm Vân thản nhiên đáp.

“Thật sau? Ở đâu thế? Lấy ra cho chúng tôi xem thử?” Lâm Hải Quang ồn ào nói.

“Xe tôi hiện không có ở đây.” Lâm Vân trả lời.

Lâm Vân lái chiếc siêu xe Lamborghini.

Nhưng mà Thạch Hàn đã lái nó đi tới Lương Sơn tìm vàng nên hiện tại nó không có ở đây.

“Không ở đây à? Haha, lời nói dối của cậu vụng về thật đấy, cậu tưởng bọn tôi ngốc à. Ai mà tin chuyện hoang đường này chứ?” Lâm Hải Quang giễu cợt nói.

Mấy người trẻ tuổi bên cạnh cũng cười nhạo không thôi, hiển nhiên là không ai tin vào Lâm Vân cả.

“Tôi chỉ nói thật thôi, còn mấy người tin hay không là quyền của mọi người.” Lâm Vân trả lời đúng mực.

“Ôi trời, còn giả vờ giả vịt, lộ đuôi sói cả rồi.” Lâm Hải Quang khinh thường nói.

“Được rồi, bớt tranh cãi đi.” Lâm Mộc Thanh lên tiếng hòa giải.

“Lâm Vân, em đi xe với chị đi.” Lâm Mộc Thanh quay đầu lại nói với Lâm Vân.

Cứ vậy, Lâm Vân lên xe của Lâm Mộc Thanh, dưới sự hướng dẫn của Lâm Hải Huy, mọi người đi về câu lạc bộ bắn súng.

Trong xe.

“Lâm Vân à, nói thế nào đi nữa, ông nội cho em tiền thì em nên nhận lấy chứ.”
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 738


Chương 738

Câu lạc bộ súng thật, huyện Kiến Nghiệp.

Sau khi mọi người đến câu lạc bộ, Lâm Hải Huy lấy thẻ hội viên ra, quản lý câu lạc bộ nhanh chóng tự mình chạy ra tiếp đón.

“Các vị, câu lạc bộ chúng tôi thu lệ phí mỗi người mỗi lượt là hai mươi tám triệu, mỗi người sẽ có huấn luyện viên chuyên môn hướng dẫn, chỉ cách bắn thì sẽ có thu lệ phí theo yêu cầu.” Quản lý vừa dẫn mọi người đi vừa giới thiệu.

“Anh sẽ bao hết cho.” Lâm Hải Huy nói.

“Ôi, tốt quá rồi.”

Mọi người đều vô cùng vui vẻ, họ chỉ là con cháu, bình thường tiền tiêu vặt không có nhiều như vậy, chi một lần mấy chục triệu đâu phải là chuyện nhỏ, giờ có Lâm Hải Huy trả tiền nên đương nhiên là họ thấy vui rồi.

Sau đó, cả đám người đến sân bắn.

Khu vực này rộng lớn và thoáng đãng, phong cách cũng rất rõ ràng, chắc hẳn là sử dụng không ít tiền.

Mọi người đều có huấn luyện viên bắn súng của riêng mình.

Đây đều là những người trẻ tuổi nhà họ Lâm, họ chưa từng sử dụng súng thật, đương nhiên sẽ thấy rất hứng thú nên vội vàng chạy đến trước vị trí bắn.

Huấn luyện viên đang giải thích cho họ các điểm cần chú ý và phương pháp, sau đó họ mới bắt đầu nhắm về bia ngắm rồi nổ súng.

Vừa nhập môn bắn súng thì sẽ sử dụng súng lục, người cao cấp hơn có thể dùng súng tự động, súng trường, súng ngắm các loại, nhưng mà giá tiền cũng khác nhau.

Nhưng mà đó đều là vận động viên cao cấp, còn với những người mới ở đây, có thể dùng được súng lục đã là tốt lắm rồi.

“Đoàng đoàng đoàng!”

Trong sân bắn vang lên một loạt tiếng súng, tất cả mọi người có vẻ khá là vui, còn cách bắn thì hoàn toàn tùy duyên, bắn trúng bia hay không còn tùy vào vận may, bắn không trúng cũng là bình thường.

Đương nhiên, họ muốn vui là chính, còn có trúng hay không chỉ là thứ yếu mà thôi.

“Lâm Vân, chị cũng muốn thử xem, em đi với chị không?” Lâm Mộc Thanh quay lại nói với Lâm Vân.

Mặc dù Lâm Mộc Thanh là con gái nhưng cô ấy cũng khá là mạnh mẽ, đương nhiên cô ấy muốn thử sức với những chuyện thế này.

“Đương nhiên là không thành vấn đề rồi chị Thanh.” Lâm Vân khẽ mỉm cười.

Thế là Lâm Vân đi theo Lâm Mộc Thanh tới trước vị trí bắn súng.

Sau khi huấn luyện viên giải thích cho Lâm Mộc Thanh xong thì cô ấy cũng bắt đầu tập bắn.

“Đoàng đoàng đoàng!”

Ba phát súng liên tục được b*n r* nhưng đều không bắn trúng bia.

Sau khi bắn xong, Lâm Mộc Thanh để súng xuống, mặt đỏ bừng bừng nhìn về phía Lâm Vân.

“Lâm Vân, giờ tim chị đang đập thình thịch đây, không ngờ không bắn trúng phát nào.” Lâm Mộc Thanh cười nói.

Cô ấy cười lên rất đẹp.

“Bình thường mà, dù sao trước đây chị chưa từng chơi thử, luyện tập nhiều là có thể bắn trúng thôi.” Lâm Vân mỉm cười nói.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 739


Chương 739

Trước kia Lâm Vân tập bắn súng, dưới sự chỉ đạo của Thạch Hàn, anh luyện suốt một ngày, bắn mấy trăm phát đạn chỉ còn dư lại đúng bảy viên.

Lúc đầu Lâm Vân cũng không thể bắn trúng, nhưng sau mấy trăm phát đó, trong vòng 50 mét, Lâm Vân có thể đạt được độ chính xác trăm phát trăm trúng khi sử dụng súng lục.

Nếu xa hơn thì độ chính xác sẽ giảm đi một chút. Dù sao tầm sát thương của súng lục cũng không xa.

Sau khi luyện xong, Thạch Hàn còn khen khả năng bắn súng thiên bẩm của anh rất cao, chỉ mới mấy trăm phát đạn mà đã bắn được chuẩn như vậy.

Sau đó Lâm Vân còn thực chiến bắn súng mấy lần, độ chính xác cũng rất cao.

“Chị thử lại xem.”

Lâm Mộc Thanh bắn lại một lần nữa, lần này tổng cộng là bảy phát, có một phát trúng bia, còn có phải may hay không thì cũng không biết được.

Sau một lượt bắn.

“Lâm Vân, em cũng thử xem đi, đây là bắn đạn thật đấy, chắc con trai các em sẽ thích lắm.” Lâm Mộc Thanh cười nói.

“Được rồi, em không thử đâu.” Lâm Vân vung tay.

Lâm Vân cũng được sắp xếp một huấn luyện viên riêng.

“Anh à, anh cứ thử đi.” Huấn luyện viên nói.

“Không cần.” Lâm Vân vẫn từ chối như trước.

Nếu không phải Lâm Mộc Thanh lôi kéo Lâm Vân tới thì chắc chắn Lâm Vân cũng sẽ không tới nơi này.

Hơn nữa với khả năng bắn súng của Lâm Vân, anh đã luyện lành nghề rồi, cho nên không giống như những người chưa bao giờ thử qua súng thật như họ, có vẻ khá là thích thú.

“Anh à, đây là súng lục đấy, chỉ cần anh làm theo tôi chỉ dẫn thì chắc chắn sẽ không có nguy hiểm gì đâu. Anh xem mấy cô gái cũng có thể làm được kia mà, có mấy hội viên lúc đầu cũng không dám, nhưng sau khi thử nghiệm thì đều có thành công bắn được.” Huấn luyện viên nói.

Trong mắt huấn luyện viên, anh t cảm thấy có lẽ Lâm Vân đang sợ cho nên mới không dám thử nghiệm.

“Không cần thật mà.” Lâm Vân lắc đầu nói.

“Được rồi anh à.”

Huấn luyện viên không nói thêm gì nữa, nhưng trong mắt anh ta lại toát lên vẻ xem thường.

Làm huấn luyện viên ở đây đều là quân nhân giải ngũ, là người sục sôi máu nam tính trong người, cho nên trong lòng họ thấy xem thường mấy người không dám sờ vào súng như vậy.

Lúc này đây, Lâm Hải Huy dẫn cũng dẫn đầu đi tới.

“Chị gái Lâm Mộc Thanh à, sao vậy, còn chưa chơi đủ hả?” Lâm Hải Huy hỏi.

“Không tệ lắm, chị bắn mười phát trúng được một viên.” Lâm Mộc Thanh đáp.

“Trong số mấy cô gái thì chị như vậy đã tốt lắm rồi.” Lâm Hải Huy cười nói.

Ngay sau đó, Lâm Hải Huy nhìn về phía Lâm Vân, nói:

“Lâm Vân, còn cậu thì sao? Ông nội dặn tôi phải dẫn mọi người đi chơi cho vui vẻ, cho nên tôi cũng phải quan tâm cậu hơn môt chút, nhỡ lúc về cậu lại nói với ông nội là tôi thất trách.”
 
Back
Top Dưới