Ngôn Tình Đỉnh Cấp Thần Hào

Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 700


Chương 700

“Anh…!Anh…!Tóc vàng cũng trở nên bối rối.

“Các anh em, bao vây nó lại cho tao!” Gã tóc đỏ gào lên.

Trong nháy mắt, hơn bốn mươi người bên đó đã lao thẳng đến, bao vây nhóm ba người Lâm Vân.

Thanh niên tóc đỏ đó bước đến trước.

“Tóc vàng! Kẻ mày gọi tới đều bị dọa chạy cả rồi, mày còn đánh tiếp với tao như nào đây?” Gã thanh niên tóc đỏ đắc ý nói.

“Anh, trước đó là hiểu lầm hết ạ! Hiểu lầm ạ!” Tóc vàng gượng gạo cười đáp lại.

“Hiểu cái con mẹ mày lầm ấy!”

Gã thanh niên tóc đỏ quát lên, đồng thời nắm tóc tên tóc vàng kéo xuống, tát bôm bốp vào mặt cậu ta.

“Quỳ xuống cho tao! Dập đầu nhận lỗi!” Gã tóc đỏ phách lối nói.

Tóc vàng nhìn hơn bốn mươi người bên đối phương, cậu ta chỉ có thể gật đầu.

“Em quỳ! Em quỳ!”

Ngay sau đó, tóc vàng quỳ xuống đất, dập đầu nhận lỗi.

Đối phương có hơn bốn mươi người mà cậu ta chỉ có một mình, cậu ta chỉ có thể chọn củi mình thôi! “Tóc vàng, anh…!sao anh lại sợ như thế hả? Anh đã nổ với tôi là anh giỏi giang lắm cơ mà! Không ngờ anh lại quỳ xuống dập đầu đấy!”

An Tiểu Mai thấy tóc vàng lại quỳ xuống dập đầu, cô ta tức tối quát lên, thậm chí cô ta còn chẳng gọi là anh yêu nữa mà gọi luôn là tóc vàng.

Thấy tóc vàng quỳ xuống, Lâm Vân cũng chẳng tỏ ra ngạc nhiên chút nào.

Bởi lẽ Lâm Vân vẫn luôn cảm thấy cái tên tóc vàng này thật ra chẳng có bản lĩnh gì, để lộ nguyên hình cũng chỉ là chuyện sớm hay muộn mà thôi.

Tóc vàng cũng chẳng để ý đến An Tiểu Mai mà vẫn tiếp tục van cầu tha thứ từ gã thanh niên tóc đỏ kia.

“Anh, mong anh tha cho em ạ.” “Được thôi, mày đưa cô bạn gái nhỏ kia cho anh mày sung sướng chút đỉnh rồi tao sẽ tha cho mày” Gã thanh niên tóc đỏ cười nói.

“Anh cứ tự nhiên ạ!” Tóc vàng gượng cười đáp.

“Xem như mày biết điều!”

Gã thanh niên tóc đỏ đạp tóc vàng ngã lăn ra đất sau đó đi về phía An Tiểu Mai.

“Tóc vàng! Anh là thằng khốn!”

Lúc nghe thấy câu nói “Anh cứ tự nhiên” của tóc vàng, An Tiểu Mai đã tức đến xì khói.

Lúc này, gã thanh niên tóc đỏ đã đến trước mặt An Tiểu Mai.

“Cô em, bạn trai em đã không bảo vệ được em rồi thì đi với anh được không? Đêm nay anh sẽ làm em được sung sướng nhé”

Gã thanh niên tóc đỏ vừa nói vừa dùng ngón tay nâng cằm An Tiểu Mai lên.

“Cút đi!”

An Tiểu Mai th* d*c gật tay gã ra.

Gã thanh niên tóc đỏ lập tức nổi giận.

“Mẹ kiếp, rượu mời không uống mà lại thích uống rượu phạt à?”

Sau khi gã thanh niên tóc đỏ nói xong, gã lập tức giơ tay muốn tát vào mặt An Tiểu Mai.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 702


Chương 702

“Dĩ nhiên là không rồi”An Tiểu Mai lắc đầu nói.

“Được.

Đợi lúc nữa em sẽ biết!” Lâm Vân không nói thêm gì nữa.

Mà An Tiểu Mai cũng chẳng thể làm gì khác ngoài việc chờ đợi.

Khoảng mười phút sau, một chiếc Mercedes Benz dẫn đầu, mười mấy chiếc xe thương vụ đen chạy theo sau, tất cả đều mở đèn chớp, chầm chậm lái qua đây.

Biển xe của chiếc xe đen này là 3333.

“Mẹ nó, người đến khủng cỡ nào mà đi cả hàng dài như vậy chứ!”

Mấy thanh niên quanh đó đều bị cảnh tượng đó dọa sơ hết hồn.

“Biển xe 3333, đây…!đây không phải là biển xe của anh Long sao?” Gã thanh niên tóc đỏ hét lên kinh ngạc.

“Gì cơ? Anh Long!”

Mấy thanh niên quanh đó đều kinh ngạc hét lên.

Những thanh niên xã hội này đương nhiên biết anh

Long là ai, chính là một anh lớn! “Sao anh Long lại đột ngột đến đây? Chẳng lẽ là đến quán bar uống rượu sao?” Gã thanh niên tóc đỏ nói.

Sau khi nghe được những lời này, An Tiểu Mai cũng bị chấn động.

“Uầy, đây là xe của anh Long sao? Trước đó tôi còn nói bao giờ mới có cơ hội được gặp những nhân vật lớn như vậy chứ.

Không ngờ lại gặp được liền luôn!” An Tiểu Manh kích động nói.

Một gã đàn ông trung niên mạnh mẽ bước xuống từ chiếc xe Mercedes, anh ta chính là anh Long.

Tổng cộng có bảy mươi người bước xuống từ những chiếc xe thương vụ đen phía sau.

Bảy mươi người này đều mặc âu phục đen, đeo kính râm, vóc dáng vạm vỡ, khí thế lấn át.

Thậm chí còn có rất nhiều người trong số đó còn có vết sẹo dữ tợn trên mặt

Dưới sự hướng dẫn của anh Long, cả bảy mươi người đồng loạt đi qua bên này.

Khí thể không biết mạnh mẽ gấp bao lần nhóm thanh niên đứng quanh đó.

Những gã thanh niên trẻ tuổi vội vàng lùi bước, không dám cản đường họ.

Trò gì đây, đây là anh Long đó! Đám người đó nhanh chóng bước đến trước mặt Lâm

Vân.

“Cậu Lâm, Tiểu Long đến báo cáo!” Anh Long cũi người trước Lâm Vân.

“Cậu Lâm!”

Bảy mươi tên áo đen phía sau đều đồng loạt cúi người chào Lâm Vân, khí thế mạnh mẽ!

Trong nháy mắt, xung quanh đều trở nên tĩnh lặng.

An Tiểu Mai che miệng, hoang mang vô cùng.Đọc tại truyenone.vn để ủng hộ chúng mình nhé!

Đến nằm mơ An Tiểu Mai cũng không dám nghĩ Lâm Vân thực sự có thể gọi người đến hơn nữa còn lợi hại đến như thế!

Đám người của gã thanh niên tóc đỏ kia càng thêm sợ hãi!

Ngay cả tên tóc vàng vẫn đang quỳ trên đất kia cũng sợ đến ngây người.

Bọn họ nằm mơ cũng không ngờ được, anh Long nổi danh khắp cái thành phố Bảo Thạnh này lại là người mà Lâm Vân sẽ gọi đến chứ!

Lâm Vân quay sang nhìn gã thanh niên tóc đỏ.

“Nhóc con, người mà tôi gọi đến có tính là giang hồ không? Cậu đã vừa ý chưa?” Lâm Vân lạnh nhạt hỏi.

“Anh…!Anh chính là cậu Lâm trong truyền thuyết đó sao?” Gã thanh niên tóc đỏ sợ hãi nhìn Lâm Vân..
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 701


Chương 701

“Bụp!”

Lúc tay gã sắp sửa chạm đến mặt An Tiểu Mai thì cổ tay đã bị nằm chặt.

Người tóm lấy cổ tay gã là Lâm Vân.

“Người anh em, đánh phụ nữ thì không hay đầu” Lâm Vân lạnh lùng nói.

Dù gì An Tiểu Mai cũng là em gái của An Tiểu Ngọc,

Lâm Vân đã đồng ý với An Tiểu Ngọc phải giúp cô ta nên không thể đứng nhìn An Tiểu Mai bị đánh được.

“Mẹ mày, mày là thằng nào? Bạn trai cô ta cũng chẳng quản mà mày lại ở đây nhiều chuyện à, không muốn bị đánh thì cút sang một bên” Gã thanh niên tóc đỏ hung dữ trợn mắt nhìn Lâm Vân.

“Chú kia, nhanh cứu tôi! Đừng có bỏ tôi lại!” An Tiểu Mai nắm cánh tay Lâm Vân.

Lúc này An Tiểu Mai đã bị dọa sợ, bây giờ người duy nhất quanh đây cô ta có thể cầu cứu cũng chỉ có mình Lâm Vân thôi.

Lâm Vân nhìn An Tiểu Mai lắc đầu nói: “Giờ em biết loại chuyện mà em mong này không dễ chơi rồi chứ?”

Ngay sau đó, Lâm Vân ngẩng đầu nhìn gã thanh niên tóc đỏ kia.

“Cho các cậu cơ hội sống, đừng đứng đấy tỏ vẻ trều ghẹo người khác nữa, đến từ đâu thì quay về đó đi.

Người trên giang hồ thật chẳng chơi như các cậu đâu.” Lâm Vân bình tĩnh đáp.

“Mày đứng đây giả bộ cái mẹ gì? Có bản lĩnh thì gọi người giang hồ đến xem nào!” Gã thanh niên tóc đỏ cười lạnh nói.

“Ầy…!Được rồi, vậy tôi sẽ thỏa mãn nguyện vọng của cậu.

Hôm nay tôi sẽ cho các cậu xem thử xem người giang hồ thực sự thế nào.” Lâm Vân bình thản nói.

Lâm Vân biết mấy gã thanh niên này chưa thấy quan tài chưa đổ lệ, anh cảnh cáo suông cũng vô dụng, phải làm thật mới chế ngự được chúng nó.

Ngay sau đó, Lâm Vân lấy điện thoại ra gọi đi.

Sau khi dặn dò mấy câu ngắn gọn, Lâm Vân liền cúp điện thoại.

“Nhóc gọi người phải không? Được thôi, anh chờ!” Gã thanh niên tóc đỏ ngạo mạn nói.

Lâm Vân quay sang nhìn An Tiểu Mai.

An Tiểu Mai đã không còn giễu cợt Lâm Vân như trước nữa, bởi vì lúc gã tóc đỏ kia muốn bắt nạt cô ta, Lâm Vân lại đứng ra giúp cô đỡ lấy một cái bạt tai.

Chuyện này nhất thời khiến An Tiểu Mai có phần động lòng, cũng có chút cảm động.

“Ông chú, lúc trước tôi đúng là đã trách lầm chú rồi, chú không phải kẻ nhát gan!” An Tiểu Mai nói.

Chỉ riêng việc Lâm Vân dám một mình đứng ra nói chuyện với bọn chúng đã khiến An Tiểu Mai cảm thấy Lâm Vân không phải kẻ hèn nhát rồi.

Ngược lại tên tóc vàng mà cô vẫn luôn cho là rất tài giỏi mới này đã biến thành một gã hèn nhát quỳ xuống cầu xin tha thứ.

Lâm Vân cười đáp: “Lúc trước khi em nói anh là thang hèn nhát anh cũng đã nói rồi, anh với bạn trai em, ai mới là thang hèn thì chưa biết đâu.

“Có điều ông chủ, chủ…!chú thực sự có thể gọi người đến sao?” An Tiểu Mai yếu ớt hỏi.

Hiện tại, An Tiểu Mai đang vô cùng lo lắng.

“Không phải anh đã nói với em rồi sao, ngay cả trận chiến nghìn người anh cũng từng lãnh đạo rồi mà em còn nghĩ anh không thể gọi người đến đây à?” Lâm Vân cười đáp.

“Ông chủ, đã là lúc nào rồi, chú đừng có đùa nữa được không?” An Tiểu Mai liếc mắt nhìn Lâm Vân.

“Vậy em nghĩ anh có thể gọi người đến hay không?” Lâm Vân nở nụ cười đầy suy tư.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 703


Chương 703

Mới vừa rồi, gã thanh niên tóc đỏ nghe rất rõ anh Long gọi Lâm Vân là cậu Lâm.

Gã thanh niên tóc đỏ đương nhiên biết cậu Lâm là ai, chính là ông trùm phía sau của Bảo Thạnh, là chủ tịch chi nhánh của tập đoàn Tỉnh Xuyên ở Bảo Thạnh.

Làm sao một thanh niên xã hội như gã dám đắc tội với người này được? “Không sai, chính là tôi” Lâm Vân hờ hững gật đầu.

“Cậu Lâm! Xin tha mạng!”

Gã thanh niên tóc đỏ bị dọa vội vàng quỳ sụp xuống đất, cả người không ngừng run rẩy! “Cậu…!cậu Lâm!”

Đám thanh niên còn lại cũng đồng loạt luống cuống quỳ xuống, không đứa nào là không bị dọa đến sợ run người.

Bọn họ cũng hiểu đứng trước mặt một đại ca thực sự thì lũ côn đồ, lưu manh như bọn họ đến con kiến cũng chẳng bằng! “Mặc dù tôi không muốn so đo với một đám nhóc như các cậu nhưng các cậu quả đúng là thiếu giáo dục.

Tôi đành thay người lớn nhà các cậu dạy dỗ thật tốt các cậu vậy!” Lâm Vân bình tĩnh nói.

Kế đó, Lâm Vân vung tay lên.

“Tất cả lên cho tôi, thay tôi dạy dỗ lũ nhóc này tử tế đi” “Vâng!”

Sau tiếng đáp lại, nhóm người áo đen xông thẳng đến chỗ lũ thanh niên kia.

Đám thanh niên đó đâu dám phản kháng chỉ biết ngoan ngoãn đứng đó chịu đòn.

Lâm Vân nhìn sang phía An Tiểu Mai.

“An Tiểu Mai, lúc trước anh bảo anh từng dẫn dắt trận đánh nghìn người, lúc ấy em còn chê cười anh chọc ghẹo em, giờ em đã tin rồi chứ?” Lâm Vân cười như không cười hỏi.

An Tiểu Mai không đáp lại Lâm Vân mà chỉ nuốt nước bọt cái ực sau đó ngơ ngác nói: “Anh…!Anh chính là cậu Lâm trong truyền thuyết đó sao?”

Lúc còn ở trong quán bar, An Tiểu Mai còn nghe tên tóc vàng nói với mình cậu Lâm là ai!

Trong mắt cô, đó chính là nhân vật lớn có thể nhìn mà không thể tiếp xúc.

Có nằm mơ cô cũng không ngờ đến hóa ra Lâm Vân chính là cậu Lâm đó.

“Phải, chính là tôi.” Lâm Vân lại cười như không cười gật đầu.

“Cậu Lâm, em…!em sai rồi, lúc trước đã chống đối anh, anh đừng có giết em!” An Tiểu Mai vô cùng sợ hãi nói.

“Giết em? Tại sao anh phải giết em?” Lâm Vân cười hỏi.

“Bởi vì anh là đại ca giang hồ đó! Người bình thường đắc tội với đại ca không phải đều bị đại ca xử sao?” An

Tiểu Mai yếu ớt nói.

“Hahaha!” Lâm Vân không kiềm được phá lên cười.

“An Tiểu Mai, anh phát hiện ra em quả đúng là một cô gái có tư tưởng bất thường đấy.” Lâm Vân cười nói.

Dừng vài giây, Lâm Vân lại tiếp tục: “Với lại, anh là bạn của chị em, sao có thể giết em được chứ, phải không?” “Cũng đúng, không ngờ chị em lại tìm được một bạn trai là đại ca giang hồ.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 704


Chương 704

Chị ấy đúng là giỏi thật, còn bạn trai em đúng là một thằng khốn!” An Tiểu Mai nói.

“Người bạn trai kia của em? Cậu ta cùng lắm cũng chỉ là một thanh niên xã hội, ngay cả đàn em giang hồ cũng chẳng phải.” Lâm Vân lắc đầu đáp.

Ngay sau đó, Lâm Viên lại vẫy vẫy tay với anh Long bên cạnh tỏ ý bảo ông ta mang tên tóc vàng đến đây.

Tóc vàng lập tức bị người ta dẫn tới.

“Cậu…!cậu Lâm!” Tóc vàng vô cùng sợ hãi, không cả dám ngẩng đầu lên nhìn Lâm Vân.

Tóc vàng cũng không ngờ được, Lâm Vân mà cậu ta cứ trêu chọc lại là cậu Lâm.

Nghĩ đến bản thân cứ đứng trước mặt cậu Lâm khoe khoang chính mình giỏi giang thế nào, cậu ta lại thấy bản thân đúng là quá nực cười!

Lâm Vân quay sang nhìn An Tiểu Mai hỏi: “An Tiểu Mai, anh muốn xử lí bạn trai em, em không có ý kiến gì chứ?” “Cậu Lâm, em…!em nào dám có ý kiến! Hơn nữa khi anh ta quỳ xuống thì anh ta đã không phải bạn trai em nữa rồi!” An Tiểu Mai nói,

Lâm Vân gật đầu sau đó đi đến trước mặt tên tóc vàng.

Lúc này, tóc vàng cũng chỉ biết run lên như cầy sấy.

“Tóc vàng, mấy lần trước cậu nói muốn đánh tôi đều bị An Tiểu Mai cản lại, giờ đã không ai cản trở nữa, cậu có thể ra tay đánh tôi rồi đấy!” Lâm Vân cúi nhìn cậu ta.

“Cậu…!cậu Lâm, lúc trước tôi không biết thân phận của anh nên mới dám hùng hồn vậy.

Tôi…!tôi không dám đánh cậu Lâm đâu!” Tóc vàng không ngừng run rẩy.

Lâm Vân nhìn chăm chú mới phát hiện quần tóc vàng đã ướt rồi.

Bị anh dọa tè ra quần rồi à?

Đúng là khác xa cái bộ dáng hung hăng, cao ngạo với anh khi trước mà.

“Ngẩng đầu!” Lâm Vân nói.

Tóc vàng ngoan ngoãn ngẩng đầu lên, có điều cả trên mặt và trong mắt cậu ta đều viết đầy chữ sợ.

“Sau này đừng tìm đến An Tiểu Mai nữa, rõ chưa?”

Lâm Vân bình tĩnh nói.

“Rõ! Rõ!” Tóc vàng gật đầu lia lịa y như gà con mổ thóc.

“Cút đi!” Lâm Vân xua tay nói.

Lâm Vân cũng lười lãng phí thời gian với cái loại lâu la bé tẹo như cậu ta.

“Vâng vâng vâng!” Tóc vàng liên tục gật đầu sau đó chạy đi.

“Dừng lại cả đi!” Lâm Vân phẩy tay nói.

Người của công ty vệ sĩ Tỉnh Xuyên đều nghe lệnh, dừng tay.

Lâm Vân đi đến trước mặt gã tóc đỏ kia.

Gã tóc đỏ đã bị đánh sưng hết mặt mũi rồi.

“Sau này đừng mẹ nó thấy con gái là ghẹo, rất vô đạo đức hiểu chưa? Sau này mà để tôi biết cậu tiếp tục làm trò đẩy thì tôi thấy một lần đánh cậu một lần!” Lâm Vân nhìn gã nói.

“Vâng vâng vâng!” Gã tóc đỏ gật đầu liên tục.

“Còn cái đám thanh niên các cậu, ngoan ngoãn học hành, đừng mẹ nó ngày ngày nhằm mắt lăn xả, biết chưa?” Lâm Vân liếc nhìn qua đảm thanh niên còn lại.

“Vâng vâng vâng! Cậu Lâm dạy phải!” Đám thanh niên đó cũng gật đầu liên tục.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 706


Chương 706

“Nói rất có lí.” An Tiểu Mai chợt hiểu ra, gật đầu đáp.

“Cậu Lâm, mới nãy khi anh ra lệnh cho đám người áo đen kia, bọn họ cúi người chào anh, thực sự oai phong lắm!” An Tiểu Mai lại nhìn Lâm Vân đầy ngưỡng mộ.

“Vẫn nên nói chuyện của em đi.

Sau này tan học thì về nhà đừng làm chị em bận lòng đã biết chưa.

Nếu em mà không nghe lời thì anh lợi hại sao em cũng hiểu rồi đấy.” Lâm Vân giơ nắm đấm lên.

“Vâng.” An Tiểu Mai gật đầu đáp.

“Còn nữa, sau này đừng giao du với loại người như tên tóc vàng nữa.

Thật chẳng hiểu tại sao em lại kiếm người như vậy làm bạn trai nữa.

Em không định trao thân cho cái loại người như thế đấy chứ?” Lâm Vân nói.

“Cậu Lâm nói linh tinh gì vậy! Người ta…! Người ta vẫn là xử nữ đấy nhé!” An Tiểu Mai bĩu môi nói.

“Ồ? Em vẫn là xử nữ cơ à? Không lừa anh đấy chứ?”

Lâm Vân ngạc nhiên nhìn An Tiểu Mai.

Cái bộ dáng lưu manh như An Tiểu Mai này, lại còn đi theo tóc vàng chạy nhảy khắp nơi.

Nói thật, lần đầu gặp cô ta, Lâm Vân đã nghĩ cô ta sớm đã không còn…!”Dù anh có là cậu Lâm cũng không thể bôi nhọ sự trong sạch của em được! Nếu mà không tin, anh…!anh có thể kiểm tra!” An Tiểu Mai giận dữ.

“Kiểm tra? Cái này thì sao mà kiểm tra được?” Lâm Vân hỏi.

“Anh thử một chút không phải sẽ biết ngay sao!” An Tiểu Mai ngẩng đầu ưỡn ngực.

An Tiểu Mai vừa nói xong mặt đã đỏ bừng.

Cô ta nhận ra bản thân vì bị nghi oan mà nóng giận đến nói sai rồi.

Sau khi nghe xong cả Lâm Vân cũng bối rối theo..

Cho dù thật sự để Lâm Vân thử, Lâm Vân cũng không dám, bản thân đến để giúp An Tiểu Ngọc dạy dỗ em gái cô ấy…!“Em…!Em chưa từng làm chuyện đó thật.

Mặc dù thường ngày quậy phá, nhưng em không ngốc, em đồng ý làm bạn gái tên nhóc đó là bởi vì em cho rằng anh ta là xã hội đen, có thể dẫn em vào đường xã hội đen! Đây mới là mục đích của em, em sẽ không để anh ta lợi dụng em đâu!” An Tiểu Mai nói.

“Em chỉ là một đứa con gái, tại sao lại muốn đi vào con đường xã hội đen?” Lâm Vân cạn lời.

An Tiểu Mai trầm ngâm một lúc, sau đó nói: “Bởi vì xã hỏi đen rất oai phong, nếu như em tìm bạn trai làm xã hội đen, hoặc là làm xã hội đen, như vậy thì không phải sợ bị bắt nạt ở trường học nữa rồi!”

Khi nghe thấy những lời này, trong lòng Lâm Vân khế run lên.

“Đây chính là lý do của em sao?” Lâm Vân lẩm bẩm.

Lâm Vân nghe thấy câu trả lời như vậy, trong lòng không rõ là cảm xúc gì.

Điều này khiển Lâm Vân nhớ về ngày còn học cấp 3, anh của ngày đó là một cậu bé nghèo không tiền không thể không chỗ dựa và thường xuyên bị bắt nạt.

Lâm Vân lúc đó cũng khao khát bản thân có thể có chút thân phận chỗ dựa để không bị bắt nạt ở trường!

Giống như An Tiểu Mai gia cảnh không tốt, tìm bạn trai xã hội đen hoặc là gia nhập xã hội đen, có thể đối với cô ấy là cách duy nhất khiến bản thân có được chút chỗ dựa.

“Cậu Lâm, anh là đại ca, anh có thể thu nhận em là đàn em, để em cùng anh làm xã hội đen không?” An Tiểu Mai mặt đầy mong đợi nhìn Lâm Vân.

“Không thể được, có điều anh có thể làm chỗ dựa cho em, sau này ai dám ức h**p em, em báo tên lại với anh là được!” Lâm Vân nói.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 705


Chương 705

“Được rồi, cút cả đi!” Lâm Vân phầy tay.

“Cảm ơn cậu Lâm! Cảm ơn cậu Lâm!”

Sau khi bái tạ, mấy thanh niên vội vàng trèo lên chiếc mô tô Quỷ Hỏa chạy đi mất.

“Ha ha ha! Thắng rồi!” Trông thấy bọn tóc vàng chạy mất dạng, An Tiểu Mai vui vẻ nhảy lên reo hò, vô cùng phấn khích.

Ngay sau đó, An Tiểu Mai quay sang nhìn Lâm Vân.

“Cậu Lâm, anh thật là đẹp trai quá đi! Nói có một câu thôi cũng làm bọn chúng sợ tè ra quần rồi!” An Tiểu Mai nhìn Lâm Vân đầy ngưỡng mộ.

“Đúng là cô gái não tàn.” Lâm Vân liếc mắt nhìn cô.

“Cậu Lâm, anh đừng nói người ta như vậy mà.” An Tiểu

Mai yếu ớt nói.

“Sao không phản đối mạnh mẽ nữa rồi?” Lâm Vân cười hỏi.

“Em…!em không dám.

Anh là cậu Lâm mà” An Tiểu Mai yếu ớt nói.

“Ha ha, không dám là đúng rồi!” Lâm Vân hạ hạ cười.

Coi như Lâm Vân cũng nhìn rõ cô gái não tàn này rồi, rất tôn trọng người giang hồ.

Muốn hàng phục được cô ta, muốn làm cô ta phải khuất phục, phải dùng thân phận cậu Lâm của anh mới được.

“Vậy bắt đầu từ bây giờ, em có nghe lời anh hay không?” Lâm Vân hỏi.

“Đương nhiên! Cậu Lâm đã lên tiếng, em có thể không làm sao!?” An Tiểu Mai nói.

“Được, vậy em theo anh về nhà đi, anh đưa em về” Lâm Vân nói.

“Về nhà á…!An Tiểu Mai có chút không muốn.

“Sao? Em không nghe lời anh à?” Lâm Vân làm ra vẻ tức giận.

“Không không không! Em không có ý đó! Em về với anh!” An Tiểu Mai vội vàng xua tay.

“Thế còn tạm được” Lâm Vân mỉm cười.

Tiếp sau đó, Lâm Vân nhìn anh Long.

“Tiểu Long, tối nay vất vả rồi, ông đưa các anh em về nhà đi” Lâm Vân nói.

“Làm việc cho cậu Lâm sao có thể vất vả được!” Anh Long cười đáp.

Sau đó anh Long cũng dẫn người đi khỏi.

Lâm Vân cũng dẫn An Tiểu Mai lên xe thương vụ của bản thân sau đó lái xe đến nhà cô ta.

Sau khi lên xe, Lâm Vân gọi điện thoại cho chị của An Tiểu Mai là An Tiểu Ngọc, nói sẽ lập tức đưa An Tiểu Mai về nhà.

Trên xe.

“Nếu anh là cậu Lâm, vậy lúc đầu khi anh đến tìm em, sao anh không công khai thân phận chứ, vậy thì em sẽ không coi thường anh rồi” An Tiểu Mai tò mò nói.

“Ông lớn thực sự đều sẽ thâm tàng bất lộ, chỉ có lũ thanh niên xã hội hồ đồ mới chạy đi khoe khoang khắp nơi, hiểu không?” Lâm Vân nói.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 707


Chương 707

“Wow! Thật không?” An Tiểu Mai vui mừng nhảy dựng lên.

Có thể để cậu Lâm làm chỗ dựa, đây là một việc vô cùng tuyệt vời.

“Tất nhiên là thật rồi, nhưng có điều kiện em nhất định phải đồng ý với anh, sau này đừng tụ tập với đám thanh niên quậy phá đó nữa, tan học thì ngoan ngoãn về nhà, sau đó ở trường học hành cho tốt.” Lâm Vân nói.

“Vâng.

An Tiểu Mai nhận lời.

“Đúng rồi cậu Lâm, rốt cuộc anh với chị em có phải là quan hệ yêu đương nam nữ không.

Nhân vật lợi hại như anh, đặc biệt tới giúp chị gái em đón em về nhà, hai người nhất định có gì đó không thể nói với người khác…!Hi hi.

An Tiểu Mai cười ranh mãnh nhìn Lâm Vân.

“Con nhóc như em đừng nói nhảm, anh và chị em thật sự chả có gì cả, chỉ là con người cô ấy không tồi, anh đơn thuần muốn giúp cô ấy thôi.

Em phải học hỏi thêm nhiều từ chị em vào, em biết con người cô ấy thế nào mà” Lâm Vân nói.

“Anh với chị em thật sự không có gì sao, vậy…!Vậy em có thể theo đuổi anh không?” An Tiểu Mai cười hi hi nói.

Lâm Vân nghe những lời này xong liền cạn lời.

“Em vẫn còn là nhóc con, nói linh tinh cái gì thế!” Lâm

Vân cạn lời.

“Ai nói em là nhóc con, anh xem em sớm đã dậy thì rồi đó! Em phát triển tốt hơn cả chị gái của em đó! Không tin anh thử xem!”

An Tiểu Mai vừa nói vừa ưỡn thẳng ngực.

Lâm Vân tối sầm mặt mày, Lâm Vân rất muốn biết, đứa trẻ này ngốc thật hay giả ngốc.

“Được rồi, đến nhà em rồi!”

Lâm Vân đỗ xe sát vào lề.

Chị gái của An Tiểu Mai là An Tiểu Ngọc đã đợi ở bên đường.

Sau khi xuống xe.

“An Tiểu Ngọc, em yến tâm, anh tin là em gái em sau này tan học sẽ ngoan ngoãn về nhà, sau này cũng sẽ nghe lời, nếu như còn dám không nghe lời thì cứ gọi cho anh bất cứ lúc nào, anh lập tức đến xử lý con bé” Lâm Vân cười nói.

“Thật sao? Vậy thì phải cảm ơn chủ tịch Lâm rồi.” An Tiểu Ngọc vội vàng cảm ơn.

“Không có gì, chỉ là chuyện vặt thôi” Lâm Vân mỉm cười.

“Thôi, cũng không còn sớm nữa, anh về trước đây” Sau khi nói xong, anh liên quay người rời đi.

“Cậu Lâm đi thong thả!” An Tiểu Mai làm động tác chào Lâm Vân.

Sau khi rời khỏi nhà An Tiểu Mai và An Tiểu Ngọc, Lâm Vân liền đi về phía bệnh viện thăm Hoàng Luân và chú Hoàng.

Lâm Vân nói với hai người họ, bản thân đã chuẩn bị để loại bỏ Khương Hùng Dũng, nhưng cần một thời gian nhất định.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 708


Chương 708

Chú Hoàng và Hoàng Luân đều tỏ ra thấu hiểu, thậm chỉ hai người đều hi vọng Lâm Vân sẽ không hành động hấp tấp trước khi nắm vững được hoàn toàn.

Sau khi ra khỏi bệnh viện.

“Ố, đây không phải là cậu Lâm hay sao?” Một giọng nói quen thuộc vang lên.

Lâm Vân vừa nhìn, ngẩng đầu nhìn, thì ra là Khương Hùng Dũng.

“Cậu Lâm, có phải là đến thăm bạn cậu và bố cậu ta không? Nghe nói bố cậu ta bị đàn em của tôi đâm bị thương? Thật sự xin lỗi nhé!” Khương Hùng Dũng bày ra bộ dạng đạo đức giả.

“Xin lỗi? Ha Ha, nếu như ông thật sự cảm thấy có lỗi thì có thể bỏ vài tỷ ra để bồi thường.” Lâm Vân cười nói.

Ngay sau đó, Lâm Vân liền chuyển đề tài, nói: “Có điều theo như tôi biết, ông hiện tại nhất định là nghèo rách rồi đúng không?” Sắc mặt Khương Hùng Dũng trầm xuống, trong mắt cũng toé lên lửa giận, bởi vì Lâm Vân đã đánh trúng chỗ đau của ông ta.

Trước đây Lâm Vân đã gài bẫy ông ta 3500 tỷ tại buổi bán đấu giá, còn lừa ông ta một khoản tiền lớn trong trận đấu đấu quyền anh ngầm, ảnh hưởng đến cả vốn lưu động của công ty.

Dạo này thì vì tuyển thêm người, ông ta còn phải vay ngân hàng một khoản lớn.

“Lâm Vân, tất cả đều do cậu hại!” Khương Hùng Dũng phẫn nộ nói.

Khương Hùng Dũng nhìn xung quanh một lúc, sau đó nở một nụ cười ủ rũ.

“Nhóc con, xem ra vệ sĩ của cậu hình như không ở gần đây!” Lâm Vân nghe thấy lời này, sắc mặt cũng khẽ thay đổi.

Bởi vì Khương Hùng Dũng nói trúng rồi, Thạch Hàn đang đi liên lạc với các tinh anh giúp anh, không ở cạnh! “Ha Ha.

Đúng là trời giúp tao, lên cho tao, giết nó!” Khương Hùng Dũng cười lớn.

Tám vệ sĩ mặc đồ đen phía sau Khương Hùng Dũng nghe xong liền xông về phía Lâm Vân.

Tám vệ sĩ này có thể đi theo bên cạnh bảo vệ Khương Hùng Dũng dĩ nhiên là được Khương Hùng Dũng lựa chọn kỹ càng, mặc dù vẫn thua xa Thạch Hàn nhưng muốn đối phó với Lâm Vân vẫn vô cùng dễ dàng.

Thạch Hàn không ở đây, Lâm Vân căn bản không đối phó lại được với bọn chúng!

Điều tồi tệ nhất là khẩu súng lục trên người Lâm Vân cũng trong tình trạng hết đạn! “Khương Hùng Dũng, đây là cổng bệnh viện, mặc dù bây giờ là buổi tối, nhưng có không ít người chứng kiến, còn có camera giám sát ở cổng bệnh viện, nếu như ông giết tôi tại đây, ông chắc chắn không thể thoát khỏi liên quan được! Ông ngoại tôi chắc chắn sẽ xử lí ông!” Lâm Vân cắn răng nói.

Kế hoạch lúc này, Lâm Vân chỉ có thể lấy ông ngoại Liễu Chí Trung ra trấn áp ông ta.

“Ha Ha, cậu Lâm, nếu như lúc trước cậu nói như vậy tôi quả thực sẽ sợ.” Khương Hùng Dũng cười nói.

Ngay sau đó, Khương Hùng Dũng chuyển đề tài, mặt mày hung dữ nói: “Nhưng còn bây giờ, tôi đã nghĩ ra cách giải quyết tốt nhất rồi! Camera giám sát của bệnh viện, tôi chỉ cần tiêu hủy là được, người chứng kiến thì cứ giết hết là xong! Cách đó của cậu không lừa được tôi nữa rồi! Hôm nay là thời cơ tuyệt nhất để giết cậu, cậu có nói gì cũng sẽ không bỏ qua đầu!”

Sau khi Lâm Vân nghe xong, đồng tử đột nhiên co rút lai.

Xem ra, Khương Hùng Dũng này đã quyết tâm phải giết mình.

Phương pháp hù dọa ông trước đây cũng không còn hiệu quả nữa.

“Còn ngây ra đó làm gì, lên!” Khương Hùng Dũng thúc giục vệ sĩ của mình.

Nhìn đám vệ sĩ đang xông tới, sắc mặt Lâm Vân càng khó coi.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 709


Chương 709

Làm sao đây? Nên làm sao đây? “Bình tĩnh! Nhất định phải bình tĩnh!” Trong lòng Lâm Phong không ngừng suy nghĩ.

Trong lòng Lâm Vân rất rõ, càng vào lúc nguy cấp, càng phải bình tĩnh, một khi đại não bị cơn hoảng loạn chiếm giữ, vậy thì sẽ thật sự xong đời! “Đứng lại cho tao!”

Lâm Vân mạnh bạo hét lên.

Sau đó, Lâm Vân lấy súng lục ra, chĩa thẳng vào Khương Hùng Dũng.

“Nếu chúng mày còn dám tiến thêm một bước, tạo lập tức bắn vào đầu Khương Hùng Dũng!” Lâm Vân nói lớn, tràn đầy khí thế.

Tám tên vệ sĩ đang xông tới lúc này lập tức ngừng lại.

Khương Hùng Dũng sau khi nhìn thấy khẩu súng trong tay Lâm Vân sắc mặt cũng thay đổi.

“Nhóc con, súng…!Súng của mày là súng giả!” Khương

Hùng Dũng cắn răng nhìn Lâm Vân.

“Súng giả? Ha ha, mày cảm thấy Lâm Vân tạo kiếm được súng thật rất khó sao? Còn cần kiếm một khẩu súng giả đến hù doạ người khác à?” Lâm Vân cười lạnh.

Không sai khẩu súng của Lâm Vân là thật, chỉ có điều trong súng không có đạn.

Nhưng Lâm Vân rất rõ, bản thân phải giả bộ như có đạn, không thể có bộ dạng sợ hãi! Không thể có bộ dạng chột dạ! Khương Hùng Dũng sau khi nghe thấy lời Lâm Vân nói, cơ mặt ông ta khẽ run, ông ta biết những lời Lâm Vân nói quả thực không sai.

“Khương Hùng Dũng, nếu như ông không tin thì cứ bắn một phát là sẽ biết ngay thôi, tất nhiên đấy là lấy mạng ông ra để thử”

Lâm Vân vừa nói vừa giơ súng lên đạn.

“Tach!”

Cùng với âm thanh lanh lảnh của khẩu súng lục được lên đạn, cả khuôn mặt Khương Hùng Dũng đều trở nên tái mét.

“Đừng! Đừng! Đừng! Đừng nổ súng!” Khương Hùng Dũng vội vàng hét lớn với Lâm Vân.

Trên trán Khương Hùng Dũng đầy mồ hôi, rõ ràng ông ta bị dọa rồi..

Khương Hùng Dũng không thể đánh cược được, nếu như súng trong tay Lâm Vân là thật vậy thì b*n r* một phát thôi là ông ta toi đời mất rồi, hơn nữa ông ta cảm thấy với thân thế của Lâm Vân thì cây súng kia chắc chắn là hàng thật.

Lúc Lâm Vân nghe thấy Khương Hùng Dũng nói đừng nổ súng thì trong lòng anh mới tạm thở phào ra một hơi.

Có điều Lâm Vân không hề thể hiện gì ra bên ngoài.

“Không nổ súng? Ha ha, một cơ hội giết ông tốt như vậy.

Tôi chỉ cần bóp cò súng một phát thì ông chết quách rồi, vì sao tôi không được nổ súng chứ?” Lâm Vân cười lạnh nói.

“Nếu như cậu nổ súng, một khi tôi mà chết đi thì tám người vệ sĩ của tôi chắc chắn sẽ nhào lên giết cậu! Một hộp đạn trong cây súng của cậu không đủ để tiêu diệt bọn họ đâu!” Khương Hùng Dũng cắn rằng nói.

“Hình như đúng là thế nhỉ”

Lâm Vân giả vờ như mới hiểu ra điều gì.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 710


Chương 710

Ngay sau đó, Lâm Vân lại nói: “Vậy ông nói thử xem.

Bây giờ chúng ta phải làm sao mới được đây?”

Khương Hùng Dũng lau mồ hôi lạnh trên trán, sau đó mới gượng cười nói: “Nếu không vậy đi, cậu đừng nổ súng, tôi cũng không sai vệ sĩ của tôi tấn công cậu.

Chúng ta sẽ lần lượt đi rời khỏi đây, tất cả mọi người đều bình yên vô sự, sao nào?”

Lâm Vân vờ như đang suy nghĩ.

Chỉ chốc lát sau, Lâm Vân nói: “Vậy cũng được, ông dẫn đám người của ông xéo trước đi!” “Được!”

Khương Hùng Dũng thấy Lâm Vân đồng ý thì ông ta mới thở phào một hơi.

“Đi! Đi! Đi!”

Khương Hùng Dũng nhanh chóng dẫn theo người của ông ta xoay người rời đi, lên chiếc xe bên cạnh.

Ngay sau đó, Khương Hùng Dũng chạy vọt đi, một đội xe nghiệp vụ màu đen của vệ sĩ ông ta cũng chạy khỏi bệnh viện.

Sau khi nhìn theo bóng xe của Khương Hùng Dũng biến mất khỏi tầm mắt.

“Phù..”

Lâm Vân thở ra một hơi dài nhẹ nhõm, sau đó ngồi bệt xuống dưới đất.

Vừa nãy Lâm Vân vẫn căng thẳng, bây giờ Khương Hùng Dũng đi rồi, thân thể cứng còng của Lâm Vân cũng lập tức thả lỏng.

Lúc này Lâm Vân có thể cảm nhận được trái tim của mình đang đập thình thịch thình thịch.

Thậm chí toàn bộ tấm lưng của Lâm Vân cũng đã nhễ nhại mồ hồi! bẩm.

“May mà Khương Hùng Dũng biết sợ!” Lâm Vân lẩm

Không thể không nói, vừa rồi thật sự quá nguy hiểm! Lâm Vân chỉ nhờ một cây súng không có đạn cũng đã cứng rắn dọa Khương Hùng Dũng bỏ chạy mất dép.

Vừa nãy Lâm Vân hoàn toàn đang chơi đánh đòn tâm lý với Khương Hùng Dũng.

Nếu như bị Khương Hùng Dũng nhìn ra được, sợ là hôm nay Lâm Vân sẽ chết ở chỗ này! “Phải nghĩ cách lấy được ít đạn!” Lâm Vân tự nhủ.

Dù sao Thạch Hàn cũng không thể đi theo mình mọi lúc mọi nơi, giống như tình huống bấy giờ, Thạch Hàn đã đi làm việc thay Lâm Vân rồi.

Vì thế nên lúc Thạch Hàn không có ở đây, phải dựa vào cây súng sát bên người.

Sau khi ngồi trên đất suốt một phút thì Lâm Vân nhanh chóng bước lên xe của mình, lái xe rời đi.

Cùng lúc đó Lâm Vân cũng nhanh chóng gọi điện thoại cho anh Long, kêu ông ta nghĩ cách lấy giúp mình một ít đạn của súng lục.

Ở một bên khác.Đọc tại truyenone.vn để ủng hộ chúng mình nhé!

Trong xe của Khương Hùng Dũng.

“Mẹ nó, thật sự quá nguy hiểm!”

Khương Hùng Dũng vuốt vuốt mồ hôi lạnh trên trán, vừa nãy ông ta cũng bị dọa sợ mất hồn.

“Ông Khương, nếu vệ sĩ của thắng oắt con này không có bên cạnh nó, chi bằng tối nay chúng ta hãy âm thầm sai người ra tay với nó?” Một vệ sĩ đề nghị.

“Đúng nhỉ!” Khương Hùng Dũng bỗng nhiên gật đầu tỉnh ngộ ra.

“Được, đợi sau khi trở về, cậu hãy tự chọn một vài đứa nhanh nhẹn, dắt người lẻn vào nhà của thắng oắt con này g**t ch*t nó!” Khương Hùng Dũng nói.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 711


Chương 711

“Dạ được ông Khương!” Người đàn ông kia trả lời.

“Nhớ rõ, chỉ cần cậu có thể giết được cậu ta thì tôi sẽ chia cho cậu một phần trăm số cổ phần công ty!” Khương Hùng Dũng nói.

“Thật sao? Cảm ơn ông Khương! Tôi chắc chắn sẽ không làm phụ sự ủy thác của ông.

g**t ch*t thắng oắt con này!” Gã đàn ông kích động nói.

Một phần trăm cổ phần, đây không phải là một con số nhỏ!

Mười một giờ đêm.

Trong nhà của Lâm Vân.

“Cốc cốc cốc”

Một hồi tiếng gõ cửa vang lên.

Lâm Vân đứng dậy đi ra mở cửa.

Sau khi mở cửa.

Đập vào trong mắt chính là mười gã đàn ông mặc áo đen!

Gã cầm đầu đám người cũng là người hôm nay Lâm Vân đã gặp được, là gã vệ sĩ áo đen hôm nay đi theo bên cạnh của Khương Hùng Dũng.

“Là Khương Hùng Dũng sai các người tới đây à?” Nét mặt Lâm Vân khế thay đổi.

“Đúng vậy cậu Lâm, bọn tôi đến tiễn cậu về Tây Vân” Gã đàn ông bận đồ đen nở nụ cười ác độc.

Ngay sau đó, gã đàn ông áo đen giơ con dao trong lên, nhào thẳng về phía của Lâm Vân.

“Đoàng!”

Gã đàn ông áo đen vừa giơ dao lên thì một mũi tên đã bay tới, nhằm thẳng vào đầu của gã đàn ông áo đen.

“Ầm!”

Gã đàn ông áo đen ngã khụy xuống đất.

Lâm Vân nhìn gã đàn ông áo đen nằm sụp trên đất, cười lạnh nói.

“Ai tiễn ai về Tây Vân còn chưa biết chắc đâu!”

Lúc này Thạch Hàn mới xuất hiện từ phía sau của Lâm Vân.

Mũi tên ban nãy cũng là tác phẩm của Thạch Hàn.

“Thạch Hàn, những người còn lại giao hết cho anh! Chừa lại một người sống là được” Lâm Vân thoải mái nói.

“Được!”

Thạch Hàn gật đầu, sau đó xông về phía trước.

Sau một phút.

Thạch Hàn lỗi một tên còn sống sót lại, ném xuống trước mặt Lâm Vân, những người khác đều đã trở thành xác chết hết rồi.

Gã đàn ông khó lắm mới giữ được mạng này đã bị hù tới tái xanh mặt mày, cả người run lẩy bẩy, “Quay về nói với ông Khương của các người.

Giở trò mưu mẹo này với tôi, ông ta còn non lắm, biết không?” Lâm Vân nói với hắn ta.

“Đã hiểu! Đã hiểu!” Gã đàn ông sợ hãi liên tục gật đầu.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 712


Chương 712

“Cút ngay đi!” Lâm Vân vẫy vẫy tay.

Gã đàn ông này cũng nhanh chóng vắt giò lên cổ bỏ chạy

Trong phòng.

“Cậu Lâm, cũng may cậu đã tính trước được chuyện đêm nay Khương Hùng Dũng có lẽ sẽ sai người tới đây” Thạch Hàn nói.

Lâm Vân cười cười: “Chắc chắn Khương Hùng Dũng sẽ nghĩ là, anh không có ở bên cạnh tôi nên đây chính là cơ hội tốt nhất để giết tôi.

Nếu như ông ta bỏ qua một cơ hội tốt như vậy thì ông ta cũng không phải là Khương Hùng Dũng nữa rồi!”

Trên đường quay về, Lâm Vân đã nghĩ rằng, nếu Khương Hùng Dũng biết được chuyện Lâm Vân không có ở bên cạnh anh, chắc chắn ông ta sẽ không bỏ qua cơ hội tốt này để giết Lâm Vân.

Vì thế nên trên đường Lâm Vân quay về đã gọi điện cho Thạch Hàn, kêu Thạch Hàn chạy về.

Bên trong biệt thự của Khương Hùng Dũng.

Gã đàn ông được Lầm Vân thả về kia đang quỳ trước mặt Khương Hùng Dũng.

Gã đàn ông thành thật kể lại hết chuyện bọn họ ám sát Lâm Vân không thành công cho Khương Hùng Dũng nghe.

“Nó kêu mày nói với tao cái gì?” Vẻ mặt Khương Hùng Dũng đen thui.

“Nó nói…!Nó nói ông Khương đây giở trò mưu mẹo với nó, còn non lắm.” Gã đàn ông e dè nói.

“f*ck!”

Khương Hùng Dũng quăng cái ly đế cao đang cầm trong tay xuống đất, trên gương mặt là lửa giận ngút ngàn.

Ông ta có thể tưởng tượng ra được vẻ huênh hoang trên mặt của Lâm Vân lúc nói ra cầu này.

“Mày cũng đi chết đi!”

Khương Hùng Dũng tức giận dứt khoát rút súng lục ra bắn một phát vào gã đàn ông áo đen kia, giống như đang xả cơn giận dữ trong lòng ông ta.

Sáng hôm sau.

Hôm nay tiết trời rất âm u, khiến cho người ta có cảm giác bị đè nén, dường như sắp có một trận mưa rào ập tới.

Lâm Vân mở cửa con xe Lamborghini của mình, lái thẳng tới đại học Bảo Thạnh.

Lâm Vân đã lâu rồi không đến trường học rồi.

“Wao, là con Lamborghini của cậu Lâm kìa!” “Lâu rồi mới thấy cậu Lâm xuất hiện!”

Đi khắp cả trường, chỉ cần là sinh viên nhìn thấy con Lamborghini của Lâm Vân đều dõi nhìn với ánh mắt ngưỡng mộ.

Lâm Vân vừa bước xuống xe.

“Cậu Lâm!”

Hai cô người đẹp đi tới bên cạnh Lâm Vân.

Lâm Vân ngắm nghĩa một lát.

Vóc người của hai người này chừng mét bảy, dáng vóc cao gầy gợi cảm, dù là gương mặt hay thân hình đều thuộc đẳng cấp người mẫu.

Nhưng làm sao so sánh được với hoa hậu giảng đường Tô Bảo Nhi chứ, nhan sắc bọn họ đã không bằng, khí chất càng kém xa Tô Bảo Nhi nhiều.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 713


Chương 713

“Các người muốn tới quyến rũ tôi?” Lâm Vân nhìn hai người nọ.

“Cậu Lâm đừng nói khó nghe như thế mà, chúng em chỉ muốn tới trao đổi tình cảm tí thôi” Hai cô nàng nói thế, tay cũng khoác lên vai Lâm Vân, ỏn ẻn nói.

“Xin lỗi, tôi không có hứng thú.

Lâm Vân gạt tay hai người ra, sau đó đi thẳng về lớp học.

Lâm Vân biết, những cô nàng này tới quyến rũ mình cũng chỉ vì nhằm tới tài sản của mình, muốn lấy thân thể của bọn họ để đổi được tiền tài của Lâm Vân.

Chỉ tiếc là Lâm Vân không có hứng thú với loại con gái này!

Từ khi Lâm Vân giàu có lên tới giờ, nói thật là đã gặp rất nhiều loại phụ nữ như thế rồi.

Lúc Lâm Vân đi vào lớp học, Lâm Vân phát hiện hoa hậu giảng đường Tô Bảo Nhi thế mà đang đứng ở cửa ngoài hành lang.

“Tô Bảo Nhi, sao cô lại ở đây? Cô tới tìm tôi sao?” Lâm Vân ngạc nhiên nhìn cô ấy

Tô Bảo Nhi nhìn Lâm Vân, trong đôi mắt sáng ngời tựa ánh trăng của cô lóe lên vẻ nghiêm túc.

“Đúng vậy, tôi vừa mới nghe được tin anh đến trường đã chạy thẳng tới đây, anh đã không đi học hơn mười ngày rồi.” Tô Bảo Nhi bình tĩnh nói.

Lâm Vân nhếch môi cười: “Không phải cô rất ghét tôi sao, sao lại nhớ rõ những ngày tôi không đi học như thế chứ, hơn nữa tôi mới vừa tới trường thì cô đã chạy thẳng tới đây tìm tôi rồi”

Tô Bảo Nhi không trả lời Lâm Vân, mà quay người nhìn về nơi xa xăm.

Sau khi Lâm Vân nhìn thấy phản ứng của Tô Bảo Nhi, anh thôi không nở nụ cười cà lơ phất phơ nữa.

Bởi vì Lâm Vân phát hiện ra phản ứng của Tô Bảo Nhỉ có hơi khác thường..

Nếu là trước kia, Lâm Vân nói đùa như vậy, chắc chắn Tô Bảo Nhi sẽ phủ nhận ngay lập tức, sau đó phản bác lại anh, nhưng vừa rồi cô lại không làm vậy.

“Bảo Nhi, cô sao vậy? Có chuyện gì ư?” Lâm Vân lộ ra vẻ mặt nghiêm túc.

Tô Bảo Nhi nhìn về xa xăm, nói:

“Tôi tới tìm anh là muốn nói lời tạm biệt cuối cùng với anh.”

Tô Bảo Nhi dường như rất bình tĩnh.

“Tạm biệt tôi?” Lâm Vân ngẩn người.

“Tô Bảo Nhi, cô… Cô nói tạm biệt tôi là có ý gì? Chẳng lẽ… Cô muốn đi đâu sao?” Lâm Vân truy hỏi.

“Tôi chuẩn bị tới thủ đô.” Lâm Vân bình tĩnh trả lời.

“Đến… Đến thủ đô?”

Thời khắc Lâm Vân nghe được hai chữ “thủ đô”, trong lòng hơi lộp bộp.

Thủ đô cách thành phố Bảo Thạnh vô cùng xa.

Thủ đô ở phía Bắc, mà thành phố Bảo Thạnh lại ở phía Nam!

“Bảo Nhi, cô… Cô không đùa chứ? Ở thành phố Bảo Thạnh không tốt sao, còn chạy đến thủ đô làm gì?” Lâm Vân nở một nụ cười gượng gạo.

Thời điểm Lâm Vân nghe tin Tô Bảo Nhi muốn tới thủ đô, trong lòng anh chỉ có một suy nghĩ duy nhất, đó chính là: Không được!

Đối với Lâm Vân mà nói, Tô Bảo Nhi chính là người đầu tiên phát sinh quan hệ với anh, tầm ảnh hưởng của người này khiến Lâm Vân không thể quên nổi.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 714


Chương 714

Tuy rằng Tô Bảo Nhi vẫn luôn không chấp nhận anh, nhưng sâu trong lòng Lâm Vân vẫn coi cô ấy là người phụ nữ của mình. Nếu Tô Bảo Nhi gặp nguy hiểm, Lâm Vân chắc chắn sẽ nỗ lực quên mình cứu giúp cô ấy.

“Tôi muốn tới thủ đô để theo đuổi ước mơ của mình.” Tô Bảo Nhi bình tĩnh trả lời.

“Theo đuổi ước mơ? Nhưng ở thành phố Bảo Thạnh có cơ nghiệp của cha cô, bất kể cô có làm cái gì cũng có cha cô giúp cô, vậy chẳng phải càng thuận lợi cho cô thực hiện ước mơ hay sao?” Lâm Vân nói.

Tô Bảo Nhi nghe được lời này liền quay đầu nhìn về phía Lâm Vân.

“Lâm Vân, anh đây là đang… Giữ tôi lại sao?” Ánh sáng lóe lên trong mắt Tô Bảo Nhi, sắc mặt thoáng nghiêm túc.

Lâm Vân trầm ngâm vài giây, sau đó gật đầu.

“Không sai, tôi đang giữ cô lại.”

Tô Bảo Nhi nhẹ nhàng lắc đầu, tiếp tục nhìn về phương xa.

“Có điều tôi đã quyết định rồi. Anh nói không sai, ở thành phố Bảo Thạnh, tôi làm gì cũng có cha tôi hỗ trợ.” Tô Bảo Nhi nói.

Sau đó lại tiếp tục: “Nhưng tôi muốn dùng chính sức của mình theo đuổi giấc mơ. Tôi không muốn làm cô chủ cành vàng lá ngọc ở thành phố Bảo Thạnh nữa. Tôi muốn có cuộc sống của riêng mình, khẳng định được giá trị của chính mình.”

“Ý cô là… Không đi không được?” Giọng Lâm Vân trầm xuống.

Tô Bảo Nhi nhẹ nhàng gật đầu.

Ầm ầm!

Bầu trời âm u đột nhiên vang lên tiếng sấm.

Ngay sau đó.

Mưa như trút nước.

Rào rào.

Cơn mưa rào đột nhiên kéo tới, mưa cực kỳ to, như muốn đâm xuyên cả mái nhà.

Lâm Vân nhìn màn mưa, hít vào thật sâu một hơi, sau đó nói:

“Vậy được rồi, tôi vốn không có tư cách ngăn cản cô, chúc cô thuận buồm xuôi gió.”

Tuy rằng sâu trong lòng Lâm Vân, anh không hề muốn Tô Bảo Nhi rời đi.

Nhưng Lâm Vân vừa không phải bạn trai Tô Bảo Nhi, vừa không phải người thân của cô ấy, chính anh lấy đâu ra tư cách tiếp tục khuyên bảo cô ấy? Ngăn cản cô ấy?

“Lâm Vân, tôi cũng không biết sau này chúng ta còn có thể gặp nhau hay không. Nếu về sau chúng ta còn cơ hội gặp lại…” Tô Bảo Nhi nói đến đây, đột nhiên im bặt.

“Gặp lại thì sao?” Lâm Vân truy hỏi.

“Không có gì, anh nhớ đối xử tốt với bạn gái của mình. Cô ấy là một người con gái tốt, trước đó còn từng tới tìm tôi đấy.”

Tô Bảo Nhi nói tới đây thì khẽ cười với Lâm Vân, chỉ là nụ cười này hơi mất tự nhiên.

“Như Tuyết tới tìm cô?” Lâm Vân có vẻ hơi kinh ngạc.

“Không sai, cô ấy khuyên tôi và anh ở bên nhau. Cô ấy nói trong lòng anh có tôi, cô ấy sẵn sàng cho tôi làm vợ cả, còn cô ấy làm vợ nhỏ.” Tô Bảo Nhi nói.

“Cô ấy…” Ánh mắt Lâm Vân trở nên phức tạp.

Lâm Vân không ngờ Như Tuyết sẽ làm thế, tất nhiên Lâm Vân cũng hiểu vì sao Như Tuyết lại tốn công tốn sức như vậy.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 715


Chương 715

Tô Bảo Nhi nhìn màn mưa, tiếp tục nói:

“Tôi vốn định xuất phát từ một tuần trước rồi, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, tôi thấy vẫn nên tự mình đến nói lời tạm biệt với anh rồi mới rời đi. Bây giờ nếu đã gặp được anh rồi, tôi cũng nên đi thôi.”

Sau khi nói xong lời này, Tô Bảo Nhi lập tức đứng dậy, xoay người rời đi.

Vào khoảnh khắc Tô Bảo Nhi xoay người, mắt cô đỏ lên, một giọt nước mắt trong suốt từ khóe mắt chảy xuống…

Sở dĩ Tô Bảo Nhi quyết định tới thủ đô là vì hai nguyên nhân.

Nguyên nhân thứ nhất là điều cô ấy vừa nói với Lâm Vân.

Mà nguyên nhân thứ hai, chính là vì cô muốn thoát khỏi Phạm Nhật Long, cô ấy biết, nhất định Phạm Nhật Long sẽ đến thành phố Bảo Thạnh tìm cô ấy.

Phạm Nhật Long từng tới thành phố Bảo Thạnh một lần, lần đó đã suýt nữa g**t ch*t Lâm Vân. Nếu Phạm Nhật Long lại tới lần nữa, Tô Bảo Nhi lo Lâm Vân sẽ thật sự bị Phạm Nhật Long g**t ch*t.

Tô Bảo Nhi biết, lấy gia cảnh của Phạm Nhật Long đem ra so, Lâm Vân rất khó đánh thắng.

Cho nên cô ấy lựa chọn rời đi, như vậy cũng có thể đảm bảo vệ toàn cho Lâm Vân.

Nhưng cô ấy không nói lý do thứ hai cho Lâm Vân.

Lâm Vân nhìn bóng dáng Tô Bảo Nhi rời đi, trong lòng lập tức nhói lên.

Nếu Tô Bảo Nhi thật sự đi tới thủ đô, Lâm Vân không biết về sau còn có thể gặp lại cô ấy không nữa.

Lâm Vân bỗng muốn xông lên ôm lấy cô ấy, không cho cô ấy đi.

Nhưng anh lại không làm vậy, mãi đến khi bóng dáng Tô Bảo Nhi khuất hẳn, biến mất trong tầm mắt của anh.

Người ta đi theo đuổi ước mơ, mình có tư cách gì mà ngăn cản?

Tô Bảo Nhi, cứ rời đi như vậy…

Ầm ầm!

Lại một tiếng sấm sét ùng oàng vang lên, tia sét đó như đánh thẳng vào trái tim Lâm Vân, khiến nó đau quặn.

“Không! Đây chắc chắn không phải lần cuối chúng ta nói lời tạm biệt! Bảo Nhi, nhất định chúng ta sẽ còn gặp nhau! Thủ đô ư? Một ngày nào đó, Lâm Vân tôi nhất định cũng sẽ tới!” Ánh mắt Lâm Vân trở nên kiên định.

Sẩm tối, trong nhà Lâm Vân.

Như Tuyết đặc biệt tới nhà chăm sóc cho anh.

“Bảo Nhi đi thủ đô rồi sao?” Như Tuyết kinh ngạc nói.

Vừa rồi Lâm Vân đã nói tin tức này với Như Tuyết.

Lâm Vân gật đầu: “Không sai, anh đoán giờ này cô ấy đã không còn ở thành phố Bảo Thạnh nữa.”

“Lâm Vân, lòng anh hẳn rất lưu luyến phải không? Có điều không sao, còn có em ở bên cạnh mà.” Như Tuyết chủ động ôm lấy Lâm Vân.

Như Tuyết biết Lâm Vân đã phát sinh quan hệ với Tô Bảo Nhi, cô ấy vẫn chưa thể buông xuống vấn đề này được.

Ngay sau đó, Như Tuyết chủ động hôn Lâm Vân.

Một đêm triền miên.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 716


Chương 716

Sáng hôm sau, thời điểm Lâm Vân tỉnh lại, phát hiện Như Tuyết đã không còn nằm bên cạnh.

“Anh yêu, anh tỉnh rồi.”

Như Tuyết tươi cười đi từ ngoài vào.

“Em làm xong bữa sáng rồi, anh mau ra ăn đi.”

Như Tuyết vừa nói vừa đi tới trước mặt Lâm Vân, hôn nhẹ lên mặt anh một cái.

“Em cũng thật đảm đang.” Lâm Vân cười nói.

Trên bàn cơm.

“Như Tuyết, cháo ngao em nấu thơm quá.” Lâm Vân vừa ăn vừa khen ngợi.

“Vậy anh mau ăn nhiều một chút.” Như Tuyết cười tươi đầy hạnh phúc.

Đúng lúc này, tiếng gõ cửa vang lên.

“Ai vậy?” Lâm Vân đứng dậy mở cửa.

“Két…”

Sau khi cửa mở ra

Đập vào mắt Lâm Vân là một người đàn ông trẻ tuổi ăn mặc giản dị, khoác trên mình một bộ vest lịch sự.

“Anh là… Lâm Hải Quang?” Lâm Vân nhận ra đối phương.

“Lâm Vân, cậu cũng thật không lễ phép. Tôi là anh họ cậu mà cậu lại dám gọi thẳng tên của tôi?” Lâm Hải Quang nhíu mày nói.

Ngay sau đó, Lâm Hải Quang nhìn thoáng qua bố trí trong căn nhà, cười nhạo:

“Lâm Vân, mấy năm nay cậu vẫn ở cái nơi rách nát này sao?”

“Đúng, tôi ở đây đó. Có vấn đề gì à?” Lâm Vân bình tĩnh trả lời.

“Năm đó cha cậu không chịu kinh doanh, cứ nhất quyết phải bỏ trốn theo mẹ cậu, kết quả chết trên công trường, đúng là ngu xuẩn! Còn hại cậu phải chịu khổ qua ngày như vậy, chậc chậc.” Lâm Hải Quang cảm thán.

“Tôi sống khổ hay không liên quan gì tới anh? Nếu anh không còn việc gì nữa thì tôi đóng cửa đây, nơi này của tôi không chào đón anh!” Lâm Vân nói.

“Ây dà, mấy năm không gặp, cậu vẫn dữ dằn như vậy. Thôi tôi nói thẳng nhé, ông nội tổ chức lễ mừng thọ 80 tuổi, mời cậu và mẹ cậu về tham dự.” Lâm Hải Quang nói.

“Các người đã sớm từ mặt nhà chúng tôi, giờ còn mới chúng tôi làm gì?” Lâm Vân cười lạnh lùng, nói.

Lâm Hải Quang cũng lạnh lùng cười một tiếng: “Cậu cho rằng tôi muốn thế à? Nếu không vì ông nội lên tiếng dặn dò, cậu thấy tôi sẽ chịu đến đây sao?”

“Được, tôi biết rồi.”

Lâm Vân nói xong câu này thì đóng rầm cửa lại.

Lâm Hải Quang, con trai bác hai của Lâm Vân, cũng là anh họ của anh.

Có điều ấn tượng của anh về người này không tốt lắm, năm đó ông ta từng cười nhạo mỉa mai Lâm Vân không dưới một lần.

Năm đó sau khi cha mẹ Lâm Vân bỏ trốn, nhà họ Lâm liền từ mặt cha Lâm Vân, cũng không nhận Lâm Vân làm cháu.

Đặc biệt là sau khi cha của Lâm Vân qua đời, bọn họ càng nhận định, cha Lâm Vân chết là do bị mẹ Lâm Vân khắc.

Thật ra ông nội Lâm Vân và bác cả, bác hai Lâm Vân đều có quan hệ không tồi, chẳng qua họ chưa từng trợ giúp Lâm Vân bất kỳ điều gì.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 717


Chương 717

Thời điểm còn học trung học, bởi vì không đủ tiền đóng học phí cho Lâm Vân, mẹ Lâm Vân liền dẫn theo Lâm Vân, tới quỳ xuống cầu xin ông nội Lâm Vân và bác cả, bác hai, bọn họ không những không chi ra một đồng tiền, ngược lại còn châm chọc mỉa mai.

Những chuyện đó, đến bây giờ Lâm Vân vẫn còn nhớ rõ mồn một.

Cũng bởi như vậy, trong lòng Lâm Vân sớm đã không còn những cái gọi là thân thích nữa.

Bên ngoài cửa.

Lâm Hải Quang nhìn thấy cánh cửa bị Lâm Vân đóng lại, trong lòng lộ ra vẻ bực tức.

“Lâm Vân, mày chả có bản lĩnh gì cả, chỉ giỏi nổi nóng, lại còn đóng sầm cửa với tao, cả đời này đã định sẵn mày chỉ là đồ bỏ đi rồi.” Lâm Hải Quang lạnh lùng nói.

Sau khi nói xong, Lâm Hải Quang liền quay người sang chiếc Maserati bên cạnh.

Trong phòng.

“Sinh nhật lần thứ 80 của ông nội, đi hay không đi?” Lâm Vân tự lẩm bẩm.

Sau khi suy đi tính lại, Lâm Vân gọi điện cho người mẹ đang dưỡng bệnh ở nước ngoài, hỏi ý tứ của mẹ.

Ý của mẹ rất đơn giản, bảo Lâm Vân đến tham dự.

Buổi sáng ngày hôm sau, Lâm Vân liền lái chiếc xe Lamborghini đến huyện Kiến Nghiệp.

Huyện Kiến Nghiệp chính là quê hương của Lâm Vân.

Ông nội của Lâm Vân là người sáng lập và là chủ tịch của tập đoàn Lâm Thị ở huyện Kiến Nghiệp, mặc dù hiện tại ông cơ bản không còn hỏi về việc công ty nữa, nhưng tại huyện Kiến Nghiệp vẫn còn sức ảnh hưởng lớn.

Bác cả của Lâm Vân là bí thư huyện Kiến Nghiệp.

Bác hai của Lâm Vân là tổng giám đốc hiện tại của tập đoàn Lâm Thị huyện Kiến Nghiệp, chịu trách nhiệm quản lý mọi việc của tập đoàn Lâm Thị.

Tập đoàn Lâm Thị chắc chắc là doanh nghiệp lớn thứ nhất thứ nhì ở huyện Kiến Nghiệp.

Tên Lâm Hải Quang vừa rồi đến thông báo cho Lâm Vân chính là còn trai của bác hai, cũng là cậu chủ của tập đoàn Lâm Thị, ở huyện Kiến Nghiệp cũng là thế hệ thứ hai giàu có hàng đầu.

Mà cả dòng họ nhà họ Lâm, chỉ có gia đình Lâm Vân là tệ nhất.

Đương nhiên đó là chuyện trước đây, còn bây giờ thân phận, lai lịch, địa vị của anh chắc chắn có thể g**t ch*t bọn họ trong vài giây.

Nhà họ Lâm là gia tộc lớn ở huyện Kiến Nghiệp, mà ông ngoại Lâm Vân là nhà giàu số một ba tỉnh miền Tây Nam, khoảng cách trong đó vẫn còn rất lớn.

Trong xe

“Cậu Lâm, tôi có việc muốn nói với cậu.” Thạch Hàn nói.

“Hử? Việc gì thế?” Lâm Vân ngẩng đầu hỏi.

“Trước đây tôi từng nghe ngóng được, huyện Kiến Nghiệp có một cao thủ rất lợi hại, chuyến đi lần này, chúng ta vừa hay có thể đi gặp người này, xem xem có thể kéo anh ta gia nhập vào tiểu đội tinh nhuệ của chúng ta không.” Thạch Hàn nói.

“Vậy sao? Đây là việc tốt! Bao giờ chúng ta đi?” Lâm Vân hỏi.

Việc thành lập tiểu đội tinh nhuệ là một trong những việc quan trọng nhất với Lâm Vân lúc này, thứ thiếu không phải là tiền, mà là những nhân tài thân thủ cao cường.

“Lúc nào cũng được.”-Thạch Hàn nói.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 718


Chương 718

“Bây giờ vẫn còn sớm, vậy thì đi tìm anh ta trước đi.” Lâm Vân nói.

Chiếc xe Lamborghini tiến vào huyện Kiến Nghiệp.

Huyện Kiến Nghiệp là huyện lớn thứ nhất thứ nhì của thành phố Bảo Thạnh, là huyện có nền kinh tế phát triển trong toàn thành phố, tất nhiên tập đoàn Lâm Thị có không ít công lao.

Cuối cùng, xe của Lâm Vân đỗ trong một ngôi làng bên ngoài thành phố.

Dựa theo những gì Thạch Hàn nói, vị cao thủ đó sống trong thôn này.

Lâm Vân và Thạch Hàn đi bộ trong con hẻm đổ nát.

“Nơi này sắp phá bỏ rồi đúng không?” Lâm Vân vừa đi vừa nói.

“Có vẻ là như vậy.” Thạch Hàn gật đầu.

Khắp nơi trên tường phun chữ “Phá bỏ”, mà hai người Lâm Vân đi trong con hẻm, không nhìn thấy ai cả, trong nhà không một bóng người.

“Cũng không biết có phải anh ta đã chuyển đi rồi không, tôi chỉ có một cái địa chỉ, không còn cách thức liên lạc nào khác, nếu như chuyển đi rồi, vậy e rằng chúng ta không tìm được anh ta nữa rồi.” Thạch Bàn nói.

“Hi vọng là có thể gặp được anh ta.” Lâm Vân lẩm bẩm.

Sau khi rẽ vào con hẻm hơn 10 phút, cuối cùng hai người cũng đến nơi cần đến.

“Cửa đang đóng, xem ra anh ta vẫn chưa đi.” Lâm Vân nói.

Những nhà xung quanh không còn ai, vì vậy cửa nhà đều có thể nhìn thấy. Nhưng cửa căn nhà này vẫn bị khoá.

“Cộc cộc cộc.”

Sau khi gõ cửa, rất nhanh cửa đã mở ra.

Đập vào mắt là một người đàn ông đầu trọc, thân hình gầy gò.

Người đàn ông liếc nhìn hai người Lâm Vân, sau đó lạnh lùng nói:

“Lại đến khuyên tôi chuyển đi? Tôi nói rồi, tôi sẽ không chuyển đi đâu!”

Sau khi nói xong, người đàn ông lập tức đóng cửa.

“Chờ chút!” Thạch Hàn vội vàng đưa tay đẩy cửa.

Lâm Vân nói: “Độc Nha, chúng tôi đến là vì mạo muội muốn hỏi thăm anh.”

Khi người đàn ông nghe thấy hai từ “Độc Nha”, anh ta ngẩn người.

Độc Nha là biệt hiệu của anh ta ở trường săn trước đây.

Trường săn nằm trong khu rừng nhiệt đới ở Venezuena, là trung tâm huấn luyện đặc chủng nổi tiếng thế giới, được tổ chức bởi công ty an ninh tư nhân lớn nhất thế giới, công ty Blackwater ở Mỹ.

Nhiều quốc gia trên toàn thế giới, đều sẽ phái vài đặc chủng tinh nhuệ đến trường săn huấn luyện.

Trường săn tập trung những đặc chủng binh tinh nhuệ nhất trên thế giới, những cũng vì vậy, tỉ lệ đào thải ở đây vẫn đạt mức cao nhất là 80 phần trăm!

Có thể thuận lời thông qua kỳ huấn luyện, vậy thì chắc chắn là những đặc chủng binh tinh nhuệ nhất trên thế giới.

Người trước mắt đã từng được huấn luyện tại trường săn, biệt danh “Độc Nha”.

Chỉ là trong thời gian huấn luyện, gia đình xảy ra biến cố, anh ta chịu đả kích khiến anh ta chưa thể tốt nghiệp trường săn được.

Nhưng dựa vào bản lĩnh lúc đó của anh ta thì hoàn toàn có thể thuận lợi tốt nghiệp.

Nếu như có thể chiêu mộ anh ta, đối với Lâm Vân mà nói chắc chắn có thể có thêm sức mạnh lớn.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 719


Chương 719

“Vào trong đi.” Độc Nha mở cửa.

Trong phòng rất tồi tàn, thậm chí có chút bẩn thỉu.

Có điều Lâm Vân không thể hiện chút chê bai nào.

Trong phòng, Lâm Vân ngồi trên một chiếc ghế cũ.

“Độc Nha, tự giới thiệu một chút, tôi là chủ tịch tập đoàn Tỉnh Xuyên ở chi nhánh Bảo Thạnh, tôi muốn mời anh gia nhập, lương một năm 17,5 tỷ!” Lâm Vân mỉm cười nói.

“17,5 tỷ?” Độc Nha sững người.

Trước đây cũng có người đến tìm anh ta, muốn anh ta làm vệ sỹ, có điều chưa từng có ai ra giá cao như vậy.

“Chủ tịch Lâm, từ lúc bước vào phòng, tôi đã quan sát anh, anh không khoác lên mình khí chất của những ông chủ lớn, cũng không chê bai trong phòng bẩn, ghế bẩn, tôi tin rằng anh có lẽ là một ông chủ đáng để đi theo, với lại cái giá anh đưa ra cũng rất cao.” Độc Nha nói.

Độc Nha là một nhân vật đi ra từ trường săn, khả năng quan sát tất nhiên rất mạnh, anh ta đều có thể nắm bắt những thứ nhỏ nhặt.

“Nói như vậy là anh đã đồng ý rồi?” Lâm Vân vui mừng.

“Xin lỗi chủ tịch Lâm, tôi phải chăm sóc cho mẹ tôi, vì thế tôi không thể đồng ý được.” Độc Nha nói.

“Hả? Mẹ anh làm sao vậy?”- Lâm Vân hỏi.

“Bà ấy bị tai nạn xe mất trí nhớ, bác sỹ nói để bà ấy ở lại trong môi trường quen thuộc có ích cho việc khôi phục trí nhớ, bà ấy đang ngủ trong phòng.” Độc Nha nói.

Khi Lâm Vân nghe thấy câu này, đột nhiên hiểu ra điều gì đó.

“Vì thế, cho dù ở đây bị dỡ bỏ, anh vẫn không lựa chọn chuyển đi, đúng không?” Lâm Vân nói.

“Không sai.” Độc Nha gật đầu.

“Nhưng chỗ này vẫn sẽ bị dỡ bỏ, anh cứ tiếp tục kéo dài cũng không phải là cách.” Lâm Vân nói.

“Đi bước nào hay bước đó.” Độc Nha thở dài một tiếng.

“Cộc cộc cộc.”

Chính vào lúc này, một tiếng gõ cửa dữ dội vang lên.

“Tôi đi mở cửa.”

Sau khi Độc Nha nói hết câu liền đứng dậy đi mở cửa.

Cửa vừa mở, mười mấy người cầm gậy bóng chày xông vào.

“Các anh em, dập hết cho tao!”

Người cầm đầu là gã đàn ông vạm vỡ đeo một sợi dây dây chuyền vàng lớn, lạnh lùng ra lệnh.

Mười mấy tên áo đen lập tức đập phá!

“Dừng tay lại cho tao!” Trong mắt Độc Nha loé lên tia tức giận.

“Dừng tay? Mày nằm mơ đi, bảo mày chuyển đi mày không chuyển, hôm này sẽ đập hết đồ trong này!” Gã đàn ông vạm vỡ đeo dây chuyền vàng ngông cuồng nói.

“Vậy mày đừng trách tao không khách sáo!” Ánh mắt Độc Nha ngưng lại.

Ngay sau đó, Độc Nha lập tức giơ nắm đấm, một đấm nện ngược tên đeo dây chuyền vàng bay xuống đất.

“Chết tiệt! Dám đánh tao? Đánh thằng chó này cho tao! Đánh chết nó!” Người đàn ông đeo dây chuyền vàng bị đánh phẫn nộ hét lên.

“Thạch Hàn, đến giúp một tay.” Lâm Vân nói.
 
Back
Top Dưới