Ngôn Tình Đỉnh Cấp Thần Hào

Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 660


Chương 660

Tuy rằng hai cha con nhà họ Huỳnh bị áp giải lên xe, nhưng việc xử lý của Lâm Vân vẫn còn chưa kết thúc.

Sau khi hai cha con nhà họ Huỳnh bị áp giải lên xe, Lâm Vân lại nhìn sang thư ký của tổng giám đốc Huỳnh.

Khi thư ký cảm nhận được ánh mắt của Lâm Vân, nhất thời bị dọa đến cả người run lên, cô ấy đương nhiên nhớ được vào ngày hôm trước cô ấy dựa vào thân phận của mình mà đi bắt nạt Lâm Vân, yêu cầu Lâm Vân đi mua cà phê, rồi còn ra lời chế nhạo Lâm Vân.

“Cậu cậu chủ Vân, xin hãy tha cho tôi, chỉ cần cậu buông tha cho tôi, thì cậu bảo tôi làm gì tôi cũng bằng lòng.” Sắc mặt thư ký trắng bệch, vội vàng lên tiếng cầu xin..

Ý trong lời nói của thư ký rất rõ ràng, chỉ cần Lâm Vân bằng lòng buông tha cho cô ấy, cô ấy bằng lòng làm chuyện đó với Lâm Vân.

“Cô cảm thấy tôi sẽ có hứng thú với cô sao?” Lâm Vân cười lạnh nói.

Lâm Vân ngừng lại một chút, rồi tiếp tục nói: “Nếu như hai cha con nhà họ Huỳnh đã bị lật đổ rồi, tôi nghĩ cô cũng không cần phải ở lại công ty nữa, tự mình giao đơn từ chức đi, như vậy đối với mình hay đối với người khác cũng đều có thể diện.

Sau khi Lâm Vân nói xong, liền trực tiếp xoay người bước đi mà không thèm để ý nữa, loại người như cô ấy không đáng để Lâm Vân phải tốn nước bọt của mình.

Lâm Vân đi thẳng về phía trước, đi đến trước mặt chủ quản vệ sinh.

Khuôn mặt của chủ quản vệ sinh lúc này, bởi vì quá căng thẳng mà trở nên trắng bệch, trên trán cũng lấm tấm mồ hôi lạnh.

Đặc biệt là sau khi Lâm Vân đi tới trước mặt ông ta, đôi chân của ông ta lại không thể kiểm soát được mà run rẩy, có thể thấy được lúc này đây trong lòng ông ta đang sợ hãi như thế nào.

“Chủ quản Trung, nhân viên vệ sinh Lâm Vân đến đây báo cáo với ông đây.

Tôi đã chuẩn bị đủ thuốc lá và rượu mà ông yêu cầu, bây giờ ông còn muốn không?” Lâm Vân cười như không cười mà nhìn chằm chằm vào chủ quản Trung.

Hai ngày qua, chính là chủ quản Trung này làm khó dễ Lâm Vân nhiều nhất.

Sự nhẫn nhịn trong hai ngày qua. Tải ápp нola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Lúc này đã đến lúc xử lý rõ ràng rồi.

Sau khi chủ quản Trung nghe thấy vậy, liền bị dọa đến toàn thân run lẩy bẩy.

“Cậu chủ…cậu chủ Vân, tôi biết sai rồi, cậu hãy tha cho tôi đi.”

Trong sự sợ hãi, chủ quản Trung bị dọa đến trực tiếp quỳ xuống đất, ông ta cúi đầu còn không có dũng khí nhìn thẳng vào Lâm Vân.

Chủ quản Trung nhớ tới những chuyện trước đây, khi ông ta làm khó dễ Lâm Vân, và buông những lời mắng chửi Lâm Vân đó, ông ta lại nghĩ đến Lâm Vân là cháu trai của Liễu Chí Trung, thì trong lòng ông ta lại bắt đầu kinh sợ đến không khỏi lạnh cả sống lưng.

Chủ quản Trung biết rất rõ rằng một khi đã chọc phải nhân vật này, chỉ cần Lâm Vân muốn phế ông ta hay là muốn giết ông ta, thì ông ta tuyệt đối sẽ không có cơ hội sống sót.

Bây giờ đã không phải là vấn đề về công việc nữa, mà là vấn đề về sự sống còn.

Nhìn chủ quản Trung đang quỳ gối trước mặt mình,

Lâm Vân cười lạnh: “Chủ quản Trung, bộ dạng ngông cuồng của ông, cho đến tận bây giờ tôi vẫn còn nhớ rất rõ.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 661


Chương 661

Tại sao bây giờ lại quỳ trên mặt đất giống như một con chó thế này? Sự ngông cuồng của ông đâu hết rồi?” “Cậu chủ Vân, tôi thật sự…!thật sự biết mình sai rồi, xin cậu hãy tha thứ cho tôi” Chủ quản Trung cả người không ngừng run như cầy sấy.

“Ông sai rồi? Vậy hãy nói cho tôi biết ông sai ở chỗ nào?” Lâm Vân nhìn chằm chằm vào ông ta.

“Tôi…tôi sai không nên làm khó dễ, xúc phạm đến cậu chủ Vân” Giọng nói của chủ quản Trung run rẩy.

“Sai cái con khỉ khô ông.”

Lâm Vân một chân đá lên người chủ quản Trung, anh đá mạnh đến khiến cho ông ta té ngã xuống đất.

Chủ quản Trung bị té ngã xuống đất, cả khuôn mặt của ông ta đều biến thành màu gan lợn.

Ông ta ngã lăn trên mặt đất, không dám có chút phản kháng hay phản bác nào, giống như một con chó chết bên lề đường, đây hoàn toàn trái ngược với sự hung hăng càn quấy mà ông ta đã thể hiện ở trước mặt Lâm Vân vào mấy ngày trước.

Loại người như chủ quản Trung, chính là sự điển hình của câu mềm nắn rắn buông.

Lâm Vân nhìn chằm chằm vào chủ quản Trung, hét lên với giọng điệu hung ác: “Sự sai lầm lớn nhất của ông chính là dựa vào quyền lực để mưu đồ tư lợi, đàn áp cấp dưới.

Nhân viên vệ sinh không phải là con người sao? Công ty cho ông làm chủ quản là vì tin tưởng ông, còn ông thì sao? Ông có thẹn lòng với công ty không? Ông có thẹn lòng với nhân viên không?”

Chủ quản Trung cúi đầu, không dám nói một lời.

“Mẹ nó tôi đang hỏi ông đấy, trả lời tôi” Lâm Vân lại đá thêm một cước lên người chủ quản Trung.

Chủ quản Trung lợi dụng thân phận cấp trên đàn áp Lâm Vân với những nhân viên cấp dưới, bây giờ Lâm Vân cũng đi đàn áp lại ông ta, để ông ta nếm trải mùi vị khi bị đàn áp là như thế nào.

“Tôi…tôi có lỗi với công ty, tôi…tôi có lỗi với nhân viên” Chủ quản Trung cắn răng trả lời, cả người vẫn không ngừng run rẩy.

Lâm Vân tiếp tục hỏi ông ta: “Bây giờ ông cảm thấy cái cảm giác khi bị bề trên đàn áp như thế nào?” “Rất…rất tốt.” Chủ quản Trung nào dám nói không tốt chứ? “Tốt cái con khỉ khô, tôi bảo ông nói thật” Lâm Vân lại một chân đá lên người ông ta.

“Không tốt, không tốt.

Chủ quản Trung lại nhanh chóng trả lời.

“Nếu không tốt thì đúng rồi, tôi làm vậy là muốn cho ông nếm thử mùi vị khi bị bề trên đàn áp là như thế nào.” Lâm Vân híp mắt nói.

“Vâng vâng vâng” Chủ quản Trung chỉ dám liên tục gật đâu.

Chủ quản Trung bây giờ đã rất hối hận vì đã đắc tội Lâm Vân, nhưng bây giờ hối hận, hiển nhiên là đã quá muộn màng.

“Lời đã nói đến đây rồi, ngày mai ông cũng không cần phải đến Tỉnh Xuyên làm việc nữa, cút đi đi” Lâm Vân dời mắt đi chỗ khác.

Chủ quản Trung cũng đã biết rõ công việc này của ông ta là chắc chắn không giữ lại được nữa rồi, cho nên ông ta cũng không nói thêm lời cầu xin gì.

“Tôi sẽ cút khỏi đây, tôi sẽ cút khỏi đây

Chủ quản Trung lật đật bò dậy, sau đó vừa lăn vừa bò mà chạy ra ngoài.

“Hay, hay.”

Cũng không biết ai là người dẫn đầu, các nhân viên có mặt tại đây đều cùng nhau vỗ tay kêu hay.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 662


Chương 662

Loại người như chủ quản Trung và Huỳnh Thiếu, trong thường ngày ở công ty đểu vô cùng hống hách và càn quấy, ỷ mạnh h**p yếu, trong lòng của nhiều nhân viên tất nhiên cảm thấy không hài lòng với bọn họ.

Chỉ là bọn họ là cấp trên, trong thường ngày các nhân viên đều chỉ dám tức giận nhưng không dám lên tiếng.

Bây giờ loại người như chủ quản Trung và Huỳnh

Thiếu đã được xử lý rồi, tất nhiên bọn họ đều cảm thấy rất vui.

Đặc biệt là những nhân viên từng bị họ bắt nạt, đừng nói là cảm thấy vui mừng đến như thế nào nữa.

Lâm Vân tiếp tục đi về phía trước, trực tiếp đi đến trước mặt nhân viên cũ Phạm Mạnh Cường.

“Cậu chủ Vân”

Phạm Mạnh Cường vội vàng hành lễ với Lâm Vân, nhìn trông rất thận trọng, khác xa so với bộ dạng bất cần đời khi Lâm Vân gặp được anh ta trước đây.

“Cậu chủ Vân, cậu…không phải là cậu cũng muốn đến xử lý tôi chứ? Cái gói thuốc mà cậu đưa cho tôi, tôi sẽ lập tức trả lại cho cậu” Phạm Mạnh Cường tỏ ra rất căng thẳng, trên trán đã lấm tấm mồ hôi.

Khi Lâm Vân nghe được những gì Phạm Mạnh Cường nói, anh không thể nhịn được bật cười thành tiếng.

“Ha ha, ông anh hãy yên tâm đi, tôi không phải đến đây để xử lý anh đâu, tuy anh đã nhận một gói thuốc của tôi, nhưng đó là do tôi chủ động đưa cho anh, gói thuốc đó cứ coi như là món đồ kết giao của chúng ta đi” Phạm Mạnh Cường nghe được Lâm Vân nói như vậy, anh ta mới miễn cưỡng thở phào nhẹ nhõm.

“Cậu chủ Vân, cậu nghiêm trọng rồi.

Cậu là cháu trai ruột của chủ tịch Thành, còn tôi chỉ là một nhân viên vệ sinh không có xuất thân gì, tôi làm sao có thể là bạn của cậu được.

Phạm Mạnh Cường cười khan nói. Tải ápp Тrцуeл ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

“Tôi kết bạn không quan tâm đến xuất thân” Lâm Vân vỗ vỗ vai anh ta.

Lâm Vân ngừng lại một chút, rồi tiếp tục nói: “Hiện tại chủ quản vệ sinh đã bị bãi bỏ, vị trí này vừa đúng lúc bị bỏ trống, tôi sẽ làm chủ giao lại vị trí chủ quản vệ sinh này cho anh”

Lâm Vân đã làm quen với Phạm Mạnh Cường được hai ngày nay, tuy rằng anh ta có chút bất cần đời, nhưng tâm tình lại không xấu.

Hơn nữa khi Lâm Vân mới đến công ty, anh ta là người duy nhất trong số tất cả các nhân viên cũ, không chê phiền Lâm Vân chỉ là nhân viên vệ sinh mới, mà sẵn sàng kể cho Lâm Vân biết đến nhiều điều về công ty, cho thấy anh ta rất nhiệt tình.

“Thật…thật sao?” Phạm Mạnh Cường vui sướng đến mở to hai con mắt.

Phạm Mạnh Cường chỉ là một nhân viên dọn vệ sinh nhỏ, anh ta không có mối quan hệ và học vấn.

Anh ta nằm mơ cũng không ngờ rằng một ngày nào đó mình sẽ được thăng chức làm chủ quản.

“Anh thấy tôi giống như đang nói đùa sao?” Lâm Vân cười nói.

“Hì hì, cảm ơn cậu chủ Vân.” Phạm Mạnh Cường kích động mà vội vàng cảm ơn.

“Còn gọi là cậu chủ Vân sao? Gọi tôi là Lâm Vân, hoặc là anh Vân cũng được.” Lâm Vân nói.

“Vâng vâng vâng, anh Vân.

Phạm Mạnh Cường mỉm cười liên tục gật đầu.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 663


Chương 663

“Phạm Mạnh Cường anh ngồi vào vị trí chủ quản vệ sinh này rồi, nhớ đừng học theo chủ quản Trung đi đàn áp cấp dưới đấy, nếu không đến bạn bè chúng ta cũng không làm được nữa.

Lâm Vân vỗ vai anh ta.

“Anh Vân hãy yên tâm đi, Phạm Mạnh Cường tôi xuất thân từ cấp bậc thấp, tôi hiểu rất rõ những vất vả của nhân viên bề dưới phải chịu, tôi cũng ghét nhất loại chủ quản ý mạnh h**p yếu đó” Phạm Mạnh Cường đảm bảo nói.

Phạm Mạnh Cường dừng lại một lúc, rồi nhoẻn miệng cười nói: “Anh Vân, lúc nãy khi nhìn thấy anh xử lý chủ quản Trung và Huỳnh Thiếu đến nỗi hai người đó còn không dám có chút phản kháng nữa, đừng nói là tôi nhìn sướng đến như thế nào rồi, hì hì” “Nếu như sau này công ty lại xuất hiện những cấp bề trên có hành vi không tốt như vậy, anh có thể lén báo cáo với tôi bất cứ lúc nào.

Lâm Vân nói.

“Không có vấn đề thưa anh Vân.” Phạm Mạnh Cường đảm bảo gật đầu.

Sau khi bổ nhiệm Phạm Mạnh Cường, Lâm Vân tiếp tục tiến về phía trước, cuối cùng dừng lại trước mặt Huỳnh Gia Đông, anh trai của Huỳnh Tuệ Mẫn.

“Cậu chủ cậu chủ Vân”

Huỳnh Gia Đông là nhân viên bảo vệ của công ty, giờ đang lo sợ mà chào hỏi Lâm Vân.

Huỳnh Gia Đông củi đầu, cũng không dám nhìn thắng vào Lâm Vân, đồng thời trong lòng anh ta thấp thỏm không yên, cả người đều căng thẳng không thôi.

Huỳnh Gia Đông nằm mơ cũng không ngờ rằng Lâm Vân lại là cháu trai ruột của người giàu có nhất Tây Nam, là cậu chủ của cả tập đoàn Tỉnh Xuyên này.

“Cậu chủ Vân, trước đó chúng ta có chút hiểu lầm, vẫn mong…!vẫn mong là cậu chủ Vân đừng để trong lòng” Khi Huỳnh Gia Đông nói chuyện, đôi môi khẽ run lên, có thể thấy được trong lòng anh ta đang căng thẳng như thể nào.

Anh ta chỉ là một nhân viên bảo vệ cấp thấp, thân phận của Lâm Vân đã đủ khiến anh ta cảm thấy áp lực rồi.

“Hiểu lầm? Giữa chúng ta không có hiểu lầm.” Lâm

Vân xuôi tay.

Lâm Vân dừng lại một chút, rồi tiếp tục nói: “Nếu như ý anh chỉ về chuyện tôi với em gái của anh, thì tôi vẫn là câu nói đó, anh hãy yên tâm, tôi sẽ không giờ trò với em gái anh đâu”

Huỳnh Gia Đông nghe vậy, khuôn mặt nhất thời lộ ra vẻ không tự nhiên..

Huỳnh Gia Đông nhớ đến chuyện của buổi tối hôm trước khi Lâm Vân đến nhà anh ta, anh ta lại đi cảnh cáo Lâm Vân, nói là Lâm Vân không xứng với em gái của mình, bảo Lâm Vân đừng có đi giở trò với em gái mình, trong lòng anh ta lại cảm thấy rất xấu hổ.

Lúc đó làm sao anh ta biết được, Lâm Vân chính là cháu trai ruột của Liễu Chí Trung chứ?

Nếu như lúc đó anh ta biết được, anh ta sẽ không những không cảnh cáo Lâm Vân, mà sẽ còn cố hết sức đi tác thành em gái mình với Lâm Vân rồi.

“Cậu chủ Vân, tôi…tôi không có ý đó.

Nếu như cậu có ý với em gái tôi, bây giờ tôi sẽ giơ hai tay tán thành.

Huỳnh Gia Đông cười nói.

“Huỳnh Gia Đông, tôi thực sự không có ý đó với em gái anh, hiểu không?” Lâm Vân rất nghiêm túc nói.

Sau khi Lâm Vân nói xong những lời này, liền tiếp tục đi về phía trước.

Không cùng chỉ hướng khó có thể đi chung với nhau.

Quan niệm không giống nhau, dù có nói nhiều thêm một lời đi nữa cũng đều là dư thừa.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 664


Chương 664

Quan niệm của Lâm Vân và Huỳnh Gia Đông không giống nhau, nên không thể giao tiếp được.

Lâm Vân hiểu rõ rằng đêm hôm trước Huỳnh Gia Đông cảnh cáo anh phải tránh xa em gái anh ta ra, là bởi vì anh ta coi thường Lâm Vân chỉ là một nhân viên vệ sinh.

Còn bây giờ anh ta lại nói giơ hai tay tán thành, đó là bởi vì anh ta biết được thân phận của Lâm Vân.

Tất cả mọi thứ cũng chỉ vì thân phận không giống nhau.

Lâm Vân tiếp tục đi về phía trước, đi đến trước mặt Huỳnh Tuệ Mẫn.

“Huỳnh Tuệ Mẫn

Lâm Vân chủ động tươi cười chào hỏi cô ấy.

“Lâm Vân, anh…anh lại là cháu trai của chủ tịch Thành, tôi đúng thật không ngờ được.” Vẻ kinh ngạc trong mắt Huỳnh Tuệ Mẫn đến bây giờ vẫn còn chưa biến mất.

Đối với một gia đình nghèo khó như Huỳnh Tuệ Mẫn, dù cho đó là người giàu có nhất trong thị trấn, thì trong mắt họ đó đã là một nhân vật vô cùng vô cùng lợi hại rồi.

Còn Lâm Vân lại là cháu trai của người giàu có nhất trong ba tỉnh Tây Nam.

Một nhân vật lớn như vậy, Huỳnh Tuệ Mẫn trước đó dù có nằm mơ cũng sẽ không ngờ là sẽ gặp được, huống chi là cùng nhau làm việc nữa.

“Tôi trà trộn vào công ty và giả làm nhân viên vệ sinh là để thu thập chứng cứ.

Khi tôi đóng giả làm nhân viên vệ sinh trong hai ngày này, tôi vẫn phải cảm ơn cô vì đã giúp đỡ tôi rất nhiều.

Lâm Vân mỉm cười nói.

Khi Lâm Vân nhiều lần bị Huỳnh Thiếu và chủ quản Trung đến gây khó dễ, đều là Huỳnh Tuệ Mẫn đứng ra giúp đỡ Lâm Vân.

Hơn nữa trong quá trình làm việc, Huỳnh Tuệ Mẫn cũng giúp đỡ Lâm Vân rất nhiều.

Những điều này Lâm Vân đều ghi nhớ ở trong lòng.

“Lâm Vân, so với chuyện anh giúp tôi, những chuyện tôi làm cũng chỉ là chuyện cỏn con mà thôi, số tiền mà tôi đã mượn anh, tôi sẽ cố gắng trả cho anh sớm nhất có thể” Huỳnh Tuệ Mẫn nghiêm túc nhìn Lâm Vân.

“Còn nhắc đến chuyện tiền nong nữa, bây giờ cô vẫn còn cho rằng tôi là người thiếu thốn đến mười bảy triệu năm trăm đó sao?” Lâm Vân cười nói.

Lâm Vân khựng lại một chút, lại tiếp tục nói.

“Huỳnh Tuệ Mẫn, tôi quyết định đề bạt cô lên chức quản lý hành chính của công ty.

“Quản lý hành chính? Lâm Vân, tôi còn nhiều điều không biết lắm, tôi…tôi cảm thấy mình không thể đảm nhiệm được, tôi vẫn nên tiếp tục làm nhân viên vệ sinh đi.

Huỳnh Tuệ Mẫn vội vàng nói.

“Cô không biết cũng không sao, tôi sẽ cho người dạy cho cô, lẽ nào cô muốn mãi mãi làm nhân viên vệ sinh sao? Lẽ nào cô không muốn làm cho mình lớn mạnh hơn sao? Lẽ nào cô không muốn kiếm nhiều tiền hơn cho gia đình một cuộc sống tốt hơn sao?” “Tôi muốn” Huỳnh Tuệ Mẫn dùng sức gật đầu.

Trong nhà Huỳnh Tuệ Mẫn thiếu tiền, nếu như trở thành quản lý, tiền lương đương nhiên sẽ cao hơn rất nhiều so với làm nhân viên vệ sinh.

Hơn nữa, tận đáy lòng Huỳnh Tuệ Mẫn cũng khát vọng mình có thể trở nên lớn mạnh hơn.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 665


Chương 665

Ai lại cam tâm sống một cuộc sống bình thường chứ? Huỳnh Gia Đông đứng cách đó không xa, khi nghe được Lâm Vân bổ nhiệm cho em gái anh ta làm quản lý, trong lòng Huỳnh Gia Đông đương nhiên là rất vui sướng.

“Như vậy mới phải chứ.” Lâm Vân cười gật đầu.

“Lâm Vân, tôi….tôi thật không biết phải cảm ơn anh như thế nào nữa.

Huỳnh Tuệ Mẫn đan ngón tay mình vào nhau.

“Hãy nhớ là làm tốt công việc này, cống hiến sức lực cho Tỉnh Xuyên chính là sự báo đáp lớn nhất đối với tôi” Lâm Vân nghiêm túc nói.

“Tôi nhất định sẽ làm tốt.

Huỳnh Tuệ Mẫn ra sức gật đầu, đồng thời cô ấy cũng thầm thề trong lòng rằng nhất định phải làm tốt công việc này để báo đáp Lâm Vân.

Sau khi rời khỏi chỗ Huỳnh Tuệ Mẫn, cuối cùng Lâm

Vân cũng bước đến trước mặt Phạm Minh Tú.

“Minh Tú.

Lâm Vân nhoẻn miệng cười với Phạm

Minh Tú.

“Tên xấu xa này, thế mà lại giấu kỹ đến như vậy, mãi cho tới tận bây giờ em mới biết được anh là cháu trai của chủ tịch Thành, tại sao anh không nói cho em biết sớm hơn chứ.

Phạm Minh Tú bĩu môi nói. Tải ápp нola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Vừa rồi khi Phạm Minh Tú biết được thân phận của Lâm Vân, trong lòng cô ấy chắc chắn là vẫn còn rất kinh ngạc.

Lúc đầu Phạm Minh Tú cho rằng Lâm Vân chỉ là một điều tra viên do chủ tịch Thành cử đến, nhưng cô ấy lại không ngờ Lâm Vân lại là cháu trai ruột của chủ tịch Thành.

“Em cũng chưa bao giờ hỏi anh mà, hì hì” Lâm Vân cười khan một tiếng.

Tiếp theo đó, Lâm Vân quay đầu lại và nói với Liễu Chí Trung “Ông ngoại, sau khi hai cha con nhà họ Huỳnh bị bắt, vị trí tổng giám đốc của chi nhánh Việt Hoàng đã bị bỏ trống, cháu muốn tiến cử giám đốc Phạm Minh Tú thăng chức lên làm tổng giám đốc công ty và phụ trách toàn cục của chi nhánh Việt Hoàng” “Ông tin tưởng vào ánh mắt nhìn người của cháu, nếu như là do a Vân cháu đề xuất thì tất nhiên sẽ không có vấn đề gì.” Liễu Chí Trung cười tít mắt nói.

“Cảm ơn ông ngoại.” Lâm Vân nhoẻn miệng cười.

Tiếp theo đó, Lâm Vân quay đầu lại nhìn Phạm Minh Tú, cười nói với cô ấy: “Tối hôm qua anh đã từng nói là anh có thể cho em làm tổng giám đốc, em bây giờ tin rồi chứ?” “Lâm Vân, cảm ơn anh đã tin tưởng em như vậy” Phạm Minh Tú nở một nụ cười hạnh phúc.

Điều mà Phạm Minh Tú quan tâm không phải là vị trí tổng giám đốc này, mà là sự tin tưởng của Lâm Vân đối với cô ấy, và cả đối xử tốt với cô ấy.

“Nhảm nhí, em đã là người phụ nữ của anh rồi, anh không tin tưởng em còn đi tin tưởng ai chứ? Hơn nữa, ngoài chuyện này ra về mặt năng lực và phẩm hạnh, anh đều cảm thấy em có năng lực đảm nhiệm chức vụ này.

Lâm Vân mỉm cười nói.

Lâm Vân vẫn còn nhớ vào lần đầu tiên, khi mình gặp được Phạm Minh Tú, lúc đó thân phận của anh cũng chỉ là một nhân viên vệ sinh.

Khi đó Lâm Vân bị chủ quản vệ sinh đổ oan là tự ý rời khỏi khu vực làm việc, Phạm Minh Tú đi ngang qua thấy được, còn đích thân gọi điện thoại đến phòng giám sát camera tra hỏi, trả lại sự trong sạch cho Lâm Vân, và cũng giúp cho Lâm Vân tránh đi chuyện phiền phức lần đó.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 666


Chương 666

Từ chuyện vặt vãnh này cũng đủ chứng tỏ Phạm Minh Tú là một người nghiêm túc và có trách nhiệm trong côn việc, cũng đáng để giao phó toàn bộ chi nhánh cho cô ấy.

Hơn nữa đừng nhìn Phạm Minh Tú là một người xinh đẹp quyến rũ như thế, nhưng cô ấy không đơn giản chỉ là bình hoa xinh đẹp, mà còn là một nữ cường nhân có năng lực vô cùng tài giỏi trong công việc.

“Nếu như anh đã khẳng định năng lực của em như vậy, vậy thì em cũng nhất định sẽ làm ra một chút hiệu suất cho anh xem.

Trong vòng một năm, em sẽ làm tăng lợi nhuận của chi nhánh Việt Hoàng lên đến ít nhất ba mươi phần trăm.” Phạm Minh Tú đảm bảo nói.

“Anh tin tưởng em sẽ làm được.” Lâm Vân cười gật đâu.

Lâm Vân dừng lại một chút, lại tiếp tục nói: “Sau khi em nhậm chức, nhớ phải chấn chỉnh cho ổn thỏa, anh nghĩ về tình hình ở chi nhánh Việt Hoàng, em sẽ hiểu rõ hơn anh rất nhiều, quản lý cấp cao nào có vấn đề, em hẳn sẽ biết được, người cần thay đổi thì cứ thay đổi.

Phạm Minh Tú gật đầu nói: “Yên tâm đi, em biết rất nhiều vấn đề trong chi nhánh Việt Hoàng.

Chỉ là trước đó bị hai cha con nhà họ Huỳnh áp chế, em không có quyền lợi làm điều đó.” “Hơn nữa bây giờ, nếu như em đã thăng nhiệm tổng giám đốc, tất nhiên sẽ tiến hành chỉnh đốn cho sạch sẽ mọi vấn đề tiềm ẩn trong đó.

Lâm Vân gật đầu, sau đó cười nói: “Tổng giám đốc Tú, hãy đưa ông ngoại tôi đi tham quan công ty nào.

Phạm Minh Tú nở nụ cười chớp mắt với Lâm Vân, sau đó tươi cười đi về phía Liễu Chí Trung.

“Chủ tịch Thành, cảm ơn ông đã tin tưởng tôi, bổ nhiệm tôi làm tổng giám đốc, tôi sẽ dẫn ông đi tham quan công ty” Phạm Minh Tú tươi cười nói.

“A Tú à, cô muốn cảm ơn thì cảm ơn cháu trai tôi đi! Liễu Chí Trung nở một nụ cười hiền từ.

Tiếp theo đó Phạm Minh Tú dẫn Liễu Chí Trung và Lâm Vân người đi theo ông cùng đi vào trong công ty.

“Hoan nghênh chủ tịch Thành, hoan nghênh cậu chủ

Vân”

Nhân viên chào đón hai bên đồng thanh hô to khẩu hiệu.

Liễu Chí Trung cả thảy ở lại trong công ty được hai tiếng đồng hồ, trong đó nửa tiếng thị sát công ty, một tiếng còn lại ở công ty diễn thuyết cho nhân viên, còn nửa tiếng thì đi ăn trưa.

Không thể không nói Liễu Chí Trung thật sự rất lợi hại, sau màn diễn thuyết ông đã khiến cho tất cả các nhân viên sục sôi lại bầu nhiệt huyết.

Diễn thuyết kết thúc đã đến trưa, sau khi Liễu Chí Trung ăn trưa trong nhà ăn xong, ông ấy liền rời khỏi công ty.

Dù sao thì mục đích chính của Liễu Chí Trung hôm nay chính là giải quyết vấn đề tham ô của chi nhánh Việt Hoàng.

Lâm Vân hỏi ông ngoại Lê Chỉ Thành, hai cha con nhà họ Huỳnh sẽ bị kết án bao lâu.

Liễu Chí Trung nói rằng với khoản tiền lớn mà bọn họ tham ô từ công ty, về cơ bản là sẽ bị phán tù chung thân.

Đến đây nhiệm vụ nội ứng của Lâm Vân cũng xem như là chính thức hoàn thành.

Sau khi chi nhánh Việt Hoàng được giao cho Phạm Minh Tú nắm quyền, nói trắng ra là cũng tương đương thuộc về sự kiểm soát của Lâm Vân, dù sao thì Phạm Minh Tú cũng là người phụ nữ của Lâm Vân.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 667


Chương 667

Như thế mà nói, Lâm Vân đã nắm giữ được thế lực ngầm của thành phố Việt Hoàng, và cùng với chi nhánh Việt Hoàng của tập đoàn Tỉnh Xuyên cả hai lực lượng chính này.

Lâm Vân đương nhiên đã có quyền kiểm soát thành phố Việt Hoàng.

Thế lực thuộc về Lâm Vân cũng đang trong từng bước mở rộng.

Buổi chiều, Phạm Minh Tú đương nhiên phải bận chỉnh đốn công ty.

Năm giờ chiều.

Tầng dưới của công ty.

Lâm Vân lái một chiếc xe thương mại đến tầng dưới công ty.

Không lâu sau, Phạm Minh Tú bước ra khỏi tòa nhà công ty.

“Lâm Vân, hôm nay có rất nhiều việc, em còn muốn làm thêm một chút nữa.

Rốt cuộc anh có chuyện gì quan trọng thế, gọi em xuống gấp thế này, không phải là nhớ em, muốn làm chuyện đó với em chứ?” Phạm Minh Tú nở một nụ cười quyến rũ..

Khi Lâm Vân nghe được lời nói này, trong lòng không khỏi cạn lời.

“Anh thật sự là có chuyện gấp, chuyện công việc em hãy để sau xử lý đi, lên xe nào.” Lâm Vân nói.

Phạm Minh Tú thấy Lâm Vân đã nói như vậy rồi, liền theo lên xe.

Hai mươi phút sau, xe dừng trước cổng quán KTV Kim

Xuyên.

Quán KTV Kim Xuyên là quán KTV lớn nhất và sang trọng nhất ở thành phố Việt Hoàng.

“Quán KTV Kim Xuyên? Nếu như em nhớ không lầm, quán KTV Kim Xuyên này là thuộc địa bàn của ông Lục, chúng ta đến đây để làm gì? Hát sao?” Phạm Minh Tú tỏ vẻ hiếu kỳ.

“Đương nhiên không phải để hát, lẽ nào em không biết là ông Lục đã bị diệt trừ rồi sao?” Lâm Vân cười nói.

“Em có nghe nói qua một chút, nhưng cụ thể là ai đã làm chuyện đó, em vẫn chưa biết.

Phạm Minh Tú nói.

Phạm Minh Tú dừng lại một chút, rồi tiếp tục nói: “Ông Lục tại thành phố Việt Hoàng dốc sức gây dựng mười mấy năm, cũng coi như là vững chắc không thể lung lay rồi.

Em thật không thể tin được là vị nhân vật lợi hại nào, mà lại có thể tiêu diệt ông Lục chỉ trong một đêm, sự mạnh bạo này thật khiến người phải kinh ngạc”

Lâm Vân nhoẻn miệng cười: “Vị nhân vật lợi hại này, chính là anh” “Anh tiêu diệt ông Lục sao? Thật hay giả vậy?” Phạm

Minh Tú kinh ngạc nhìn chăm chăm vào Lâm Vân, “Em cho rằng anh giống như đang nói đùa sao? Xuống xe đi, anh sẽ giới thiệu cho em biết một người” Lâm Vân cười nói.

Sau khi xuống xe.

Ở cổng quán KTV Kim Xuyên đã có hơn hai trăm người đứng đó.

Người đang đứng ở phía trước là Trần Hạo.

“Anh Vân.

Sau khi Trần Hạo nhìn thấy Lâm Vân bước xuống xe, liền nhanh chóng tươi cười ra nghênh đón.

“Chào cậu Vân

Hai trăm người phía sau Trần Hạo đều đồng loạt cúi đầu chào Lâm Vân, thanh thế chấn động bầu trời.

“Trần Hạo, để tôi giới thiệu với anh.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 668


Chương 668

Đây là chị dâu của anh, Phạm Minh Tú” Lâm Vân chỉ vào Phạm Minh Tú.

“Chào chị dâu” Trần Hạo nhanh chóng tươi cười chào hỏi Phạm Minh Tú.

“Chào chị dấu”

Hai trăm người đó cũng đồng loạt cúi đầu chào hỏi Phạm Minh Tú.

“Chuyện này..

Khuôn mặt nhỏ của Phạm Minh Tú vẫn còn mang vẻ kinh ngạc.

Giờ phút này, dù cho cô ấy có không tin, cũng phải bắt buộc tin sự thật là ông Lục đã thật sự bị Lâm Vân diệt trừ.

Trong lòng Phạm Minh Tú không khỏi kinh ngạc, Lâm Vân lại có đến năng lực này, có thể loại trừ tên đầu sỏ thế lực ngầm một cách dễ dàng như vậy sao?

Mặc dù Lâm Vân là cháu trai ruột của Liễu Chí Trung, nhưng ông Lục là tên đầu sỏ trong thế lực ngầm, muốn diệt trừ ông Lục, tuyệt đối là một chuyện vô cùng khó khăn.

Cô ấy không thể tưởng tượng được Lâm Vân đã làm bằng cách nào.

Phạm Minh Tú càng ngày càng cảm thấy Lâm Vân bí ẩn và lợi hại hơn cô ấy tưởng tượng.

“Minh Tú, bị dọa đến ngốc rồi sao?” Lâm Vân mỉm cười, vỗ vỗ Phạm Minh Tú đang ngẩn người.

Phạm Minh Tú lúc này mới hồi phục tinh thần lại.

“Minh Tú, anh đưa em tới đây là muốn cho em và Trần Hạo làm quen với nhau, sau này anh không ở thành phố Việt Hoàng, với thế lực ngầm của anh ở thành phố Việt Hoàng, vẫn có thể dõi theo và bảo vệ cho em.

Lâm Vân nghiêm túc nói.

Tiếp theo đó Lâm Vân quay đầu lại nói với Trần Hạo: “Trần Hạo, sau này tôi không ở thành phố Việt Hoàng, nếu như chị dâu có mệnh lệnh, thì đó cũng sẽ là mệnh lệnh của tôi, hiểu không?” “Hiểu rồi anh Vân” Trần Hạo ra sức gật đầu.

Lâm Vân lại nhìn sang Phạm Minh Tú: “Minh Tú, anh biết rằng ở thành phố Việt Hoàng, công ty vẫn còn có rất nhiều kẻ thù thương mại, có được thế lực ngầm của anh làm hậu thuẫn, em có thể không cần sợ bất cứ ai ở thành phố Việt Hoàng nữa” “Cảm ơn anh, Lâm Vân!” Phạm Minh Tú nở nụ cười vui vẻ. Tải ápp ноla để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Phạm Minh Tú hiểu rõ rằng có được thế lực ngầm ở thành phố Việt Hoàng làm hậu thuẫn, đối với cô ấy có thể giúp ích được rất nhiều.

Ít nhất có thể để cô ấy ở thành phố Việt Hoàng, không phải sợ bất kỳ kẻ thù và phiền phức nữa.

“Em là người phụ nữ của anh, sao lại nói lời cảm ơn”

Lâm Vân nhoẻn miệng cười, đồng thời lén lút vỗ vào mông của Phạm Minh Tú một cái.

Phạm Minh Tú đỏ cả mặt.

“Đúng rồi, hôm nay còn có một chuyện quan trọng khác, cũng liên quan đến em?” Lâm Vân nói.

“Chuyện gì vậy?” Phạm Minh Tú tò mò hỏi.

“Tới nhà họ Đỗ, tìm Đỗ Thiếu tính sổ” Lâm Vân híp mắt lại.

Đỗ Thiếu chính là bạn trai cũ của Phạm Minh Tú.

“Tìm anh ta? Thôi bỏ đi, nhà họ Đỗ bọn họ cũng có sức ảnh hưởng nhất định ở thành phố Việt Hoàng, hơn nữa chuyện cũng đã qua rồi” Phạm Minh Tú nói.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 669


Chương 669

Phạm Minh Tú biết là Lâm Vân là vì cô ấy nên mới đi tìm Đỗ Thiếu.

“Anh tìm anh ta, không chỉ là giúp em trút giận, mà còn tính sổ chuyện của anh với anh ta” Lâm Vân híp mắt nói.

Ngày hôm đó, Lâm Vân đang ở trong khách sạn với Phạm Minh Tú, khi đang chuẩn bị làm chuyện đó thì Đỗ Thiếu đến.

Lúc đó, Đỗ Thiếu đã tát Phạm Minh Tú ở trước mặt anh.

Vì không thể bại lộ thân phận, nên lúc đó Lâm Vân mới không làm gì Đỗ Thiếu.

Nhưng mà dám đánh người phụ nữ của mình, Lâm Vân tuyệt đối sẽ không thể buông tha cho anh ta.

“Vậy được thôi.

Phạm Minh Tú gật đầu.

Phạm Minh Tú biết Lâm Vân đi tìm Đỗ Thiếu, chứng tỏ là Lâm Vân quan tâm đến mình.

Lâm Vân nhìn sang Trần Hạo: “Trần Hạo, mọi thứ đã chuẩn bị xong chưa?” “Anh Vân, xe, trang bị và người đều đã sẵn sàng, có thể lên đường bất cứ lúc nào.

Trần Hạo nói.

“Được, xuất phát.” Lâm Vân ra lệnh.

Tiếp theo đó hai trăm người có mặt lần lượt bước lên xe.

Dẫn đầu là xe thương mại của Lâm Vân và bốn chiếc xe buýt ở phía sau đều chạy về phía biệt thự của nhà họ

Biệt thự của nhà họ Đỗ.

Đỗ Thiếu đang ngồi trong phòng khách.

Trong phòng khách có hai vệ sĩ mặc áo đen cường tráng đang đứng đó.

“Ba, người mà con nhờ ba nghe ngóng được thế nào rồi?” Đỗ Thiếu hỏi.

Người mà Đỗ Thiếu muốn nghe ngóng, tất nhiên là Lâm Vân.

“Ba đã cho người đi thăm dò rồi, có tin tức sẽ nói cho con biết ngay thôi.

Ba của Đỗ Thiếu không kiên nhẫn nói.

Ba của Đỗ Thiếu ngừng lại một chút, rồi tiếp tục nói: “Nhìn cái bộ dạng của con đi, không phải chỉ là bị phụ nữ đá thôi sao? Trên đời này thiếu gì phụ nữ” “Ba, Phạm Minh Tú này thì khác.

Con tốn bao nhiêu tâm tư thế này, mà cũng không có động được đến cô ấy, kết quả là cô ấy quay mặt liền lên giường với người khác, nói gì đi nữa con cũng phải trả thù chuyện này” Đỗ Thiếu hung ác nói.

“Được được được, con muốn làm sao thì làm đi” Ba của Đỗ Thiếu không bận tâm nói.

“Bùng”

Vào lúc này có một tiếng động lớn vọng tới.

Cửa chống trộm của biệt thự bị một chân đá tung ra.

Cú đá này tất nhiên là kiệt tác của Thạch Hàn.

Sau khi cánh cửa bị đá tung ra, nhiều người đàn ông to lớn mặc áo ba lỗ màu đen ngay lập tức xông vào bao vây lấy toàn bộ phòng khách, trên tay bọn họ hoặc cầm mã tấu hoặc cầm côn nhị khúc.

Hai vệ sĩ của hai cha con nhà họ Đỗ bị đám người mặc áo đen này dùng dao trực tiếp kề lên cổ, căn bản không dám cử động, dù sao bên đối phương có quá nhiều người.

“Các người là ai”
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 670


Chương 670

Hai cha con nhà họ Đỗ ở phòng khách đột nhiên từ trên ghế sô pha đứng lên, hai người họ đều bị trận thế này dọa đến hết hồn.

“Đương nhiên là người tới kiếm chuyện rồi.

Một giọng nói vang lớn từ ngoài cửa vọng vào.

Tiếp theo đó là Lâm Vân dẫn theo Phạm Minh Tú, Thạch Hàn và Trần Hạo ba người từ ngoài cửa chậm rãi đi vào.

“Là các người.”

Sau khi Đỗ Thiếu nhìn thấy Lâm Vân và Phạm Minh Tú, cơ mặt anh ta đột nhiên co giật lên.

Đương nhiên là anh ta sẽ không quên Lâm Vân.

“Đúng vậy là chúng tôi, Đỗ Thiếu hôm đó ở khách sạn tôi đã từng nói là tôi sẽ đến tìm anh tính sổ, chuyện đó tôi không nói chơi đâu nhé” Lâm Vân vừa nói vừa bước vào.

“Đây…đây không phải là cậu Hạo sao?”

Ba của Đỗ Thiếu nhận ra được Trần Hạo, ông ta biết Trần Hạo là chủ nhân mới của thế lực ngầm ở thành phố Việt Hoàng.

“Ông chủ Đỗ, để tôi giới thiệu với ông một chút.

Đây là anh Vân của tôi, anh ấy mới là chủ nhân mới của thế lực ngầm ở thành phố Việt Hoàng, tôi chỉ thay anh Vân làm việc, ông Lục cũng là do anh Vân tiêu diệt đấy” Trần Hạo nói.

Sau khi ba của Đỗ Thiếu nghe được, liền kinh hãi nhìn

Lâm Vân.

Đỗ Thiếu cũng hết sức kinh hãi, anh ta thật không ngờ được Lâm Vân lại là một nhân vật lợi hại đến như vậy.

Trần Hạo tiếp tục nói: “Đúng rồi, anh Vân của tôi còn có một thân phận khác.

Anh ấy là cậu chủ nhỏ của tập đoàn Tỉnh Xuyên và là cháu trai của Liễu Chí Trung, người giàu có nhất Tây Nam.

Sau khi hai cha con nhà họ Đỗ nghe được lời này, lại hết sức kinh ngạc.

Với thân phận và xuất thân như vậy, tuyệt đối không phải là người mà bọn họ có thể đụng đến.

“Phạm Minh Tú, tôi nói làm sao cô lại ngủ với anh ta, thì ra là cô đã trèo được cành cao mới.

Đỗ Thiếu hung ác nói.

Sau khi Phạm Minh Tú nghe được lời này, sắc mặt đột nhiên thay đổi.

“Đỗ Thành, anh vì chuyện làm ăn của gia đình mình mà đem tặng tôi lên trên giường của một lão già lớn tuổi, bây giờ anh lại dám đến vu khống tôi sao?” Phạm Minh Tú tức giận nói.

Lâm Vân cũng lạnh giọng nói: “Đỗ Thiếu, anh cũng to gan thật, đến bây giờ rồi còn dám ngông cuồng như vậy.

Ba của Đỗ Thiếu trợn mắt nhìn con trai mình một cái, ra hiệu Đỗ Thiếu câm miệng, rồi sau đó lại nhìn sang Lâm Vân.

“Cậu Vân, không biết là hôm nay cậu tới nhà là có chuyện gì sao?”

Ba của Đỗ Thiếu cũng là người từng trải qua sóng gió đường đời, cho nên vẫn có thể miễn cưỡng chống đỡ được.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 671


Chương 671

Lâm Vân trực tiếp đi thẳng tới ghế sô pha đối diện hai cha con nhà họ Đỗ, anh ngồi xuống rồi sau đó vắt chéo chân lên, nói một cách hời hợt: “Mục đích hôm nay của tôi tới rất đơn giản, tìm con trai ông tính sổ.” “Cậu đã giành được cô ấy rồi, cậu còn muốn thế nào” Đỗ Thiếu nghiến răng hung ác nói.

“Vậy hôm đó anh từng tát vào mặt Phạm Minh Tú, anh không phải quên rồi chứ? Đánh người phụ nữ của Lâm Vân tôi, anh cho rằng mình có thể làm mà không cần phải trả giá sao?” Lâm Vân lạnh giọng nói.

“Anh Vân, không biết là cậu muốn chúng tôi phải trả giá như thế nào?” Ba của Đỗ Thiếu nói.

Lâm Vân chậm rãi nói: “Cho hai người hai sự lựa chọn.

Thứ nhất, phế bỏ một đôi chân của Đỗ Thiếu “Thế còn cái thứ hai?” Ba của Đỗ Thiếu hỏi.

Hai mắt Lâm Vân ngưng tụ lại, giọng điệu ác liệt nói: “Thứ hai, tiêu diệt nhà họ Đỗ của các người”.

Sau khi Đỗ Thiếu và ba của Đỗ Thiếu nghe được lời nói này, vẻ mặt của họ đều thay đổi.

Ngông cuồng.

Bọn họ chỉ cảm thấy Lâm Vân thật là quá ngông cuồng.

Vừa mở miệng đã dám nói là sẽ tiêu diệt nhà họ Đỗ bọn họ, nhà họ Đỗ bọn họ ở thành phố Việt Hoàng này, dù sao cũng là gia đình có máu mặt.

“Sao hả? các người không tin tôi có thể diệt trừ được nhà họ Đỗ sao? Tôi có thể diệt trừ được ông Lục, các người cảm thấy nếu tôi muốn diệt trừ nhà họ Đỗ các người là sẽ có vấn đề sao?” Lâm Vân cười lạnh nói.

Sau khi Đỗ Thiếu và ba của Đỗ Thiếu nghe được lời nói này, toàn thân bất chợt run lên.

Lời nói này của Lâm Vân, không khác gì đã thức tỉnh hai người họ, nhà họ Đỗ còn thua kém hơn ông Lục rất nhiều, Lâm Vân có thể tiêu diệt ông Lục, đi tiêu diệt thêm nhà họ Đỗ họ thì có là gì? “Cậu Vân, còn có sự lựa chọn thứ ba không?” Ba của Đỗ Thiếu cố nặn ra một nụ cười khó coi.

“Ông nói xem?” Lâm Vân cười lạnh một tiếng.

“Được, chúng tôi chọn cách thứ nhất” Ba của Đỗ Thiếu cắn chặt răng nói ra sự lựa chọn.

Con đường thứ nhất và con đường thứ hai, nếu như phải lựa chọn, chỉ cần không phải là đồ ngốc, đều nhất định sẽ chọn con đường thứ nhất.

“Ba.” Tải ápp ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Đỗ Thiếu kinh hãi nhìn ba mình.

“Thằng khốn nạn, ai kêu mày đánh người phụ nữ của cậu Vân? Bây giờ là để mày trả nợ” Ba của Đỗ Thiếu hung dữ nói.

“Ông chủ Đỗ, xem ra ông vẫn còn có chút lý trí, biết đưa ra sự lựa chọn như thế nào” Lâm Vân lạnh lùng nói.

Nếu như ba của Đỗ Thiếu không chọn con đường thứ nhất.

Lâm Vân bây giờ tuyệt đối dám tiêu diệt nhà họ Đỗ.

Tiếp theo đó, Lâm Vân ra hiệu cho Thạch Hàn.

Thạch Hàn gật đầu, sau đó trực tiếp lao tới trước mặt

Đỗ Thiếu.

“Ao.” Cùng với một tiếng mổ heo thảm thiết vang lên, chân của Đỗ Thiếu trực tiếp bị Thạch Hàn đạp gãy.

Cả người Đỗ Thiếu ngã nằm trên mặt đất, anh ta đau đến thở ra một ngụm hơi lạnh, khuôn mặt càng trắng bệch đến không còn một chút sắc máu.

Ba của Đỗ Thiếu chứng kiến tất cả những điều này, nhưng ông ta lại không dám làm gì, bởi vì ông ta biết rằng với thân phận và xuất thân của Lâm Vân, ông ta căn bản không đủ tư cách để thách thức Lâm Vân,
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 672


Chương 672

Lâm Vân nhìn Đỗ Thiếu, chậm rãi nói: “Đỗ Thiếu, đây là một bài học cho anh, tôi sẽ nói thẳng cho anh biết, nếu như sau này anh còn dám đến quấy rầy Phạm Minh Tú, thì đó chính là lúc nhà họ Đỗ của anh bị huỷ diệt”

Sau khi buông xuống câu nói này, Lâm Vân trực tiếp đưa mọi người đi ra ngoài.

Hai trăm người do Lâm Vân dẫn tới cũng lần lượt lui ra khỏi biết thư

Trong biệt thự.

Ba của Đỗ Thiếu nhanh chóng đỡ con trai mình dậy “Con trai, chuyện này cũng là bất đắc đ, từ nay về sau con nhớ tuyệt đối đừng đồng vào Phạm Minh Tú nữa, nếu không nhà họ Đỗ của chúng ta sẽ gặp tại hoa diệt vong bay giờ ba sẽ đưa con đến bệnh viên ngay.

Sau khi rời khỏi nhà họ Đỗ, Lâm Vân liên đưa Phạm Minh Tú trở về khách sạn.

Bên trong khách sạn.

Vừa vào đến khách sạn, Phạm Minh Tú đã chủ động ôm lấy Lâm Vân.

“Lâm Vân, cảm ơn anh.

Đã giúp em cho Đỗ Thiếu một bài học, cũng coi như là trút được cơn giận trong lòng em” Phạm Minh Tú nở một nụ cười quyến rũ.

“Bây giờ đừng nhắc tới người khác nữa, đêm nay sẽ không ai có thể quấy rầy chúng ta rồi.

Lâm Vân nở một nụ cười xấu xa.

Mấy ngày nay, mỗi lần Lâm Vân muốn xảy ra chuyện gì đó với Phạm Minh Tử thì đều bị quấy rầy.

Và bây giờ, chuyện cần làm cũng đã được xử lý xong Sau khi nói xong, Lâm Vân trực tiếp đẩy Phạm Minh

Tú vào tường, anh hôn lên Phạm Minh Tử.

U.

Phạm Minh Tú khẽ rên lên một tiếng, trên mặt bắt đầu ửng đỏ, vốn cô ấy đã là một người phụ nữ cực kỳ xinh đẹp, giờ đây nhìn lại càng trông hấp dẫn hơn, khiến người không thể kiềm chế được.

Khi Lâm Vân c** q**n áo của Phạm Minh Tú, cô ấy lên tiếng nói.

“Anh yêu đừng gấp gáp, em đi tắm trước đã.

“Tiểu yêu tinh, anh không đợi được nữa.

Lâm Vân trực tiếp ôm Phạm Minh Tú lên đặt ở trên giường.

Nhìn Phạm Minh Tú đang nằm ở trước mặt mình, Lâm Vân suýt chút nữa đã chảy máu mũi, Phạm Minh Tú không chỉ xinh đẹp, hơn nữa thân hình còn vô cùng nóng bỏng.

“Tiểu yêu tinh, anh đến đây.

Cơn lửa nóng mà Lâm Vân đã kìm nén suốt mấy ngày nay, lúc này đã dâng trào rồi, Lâm Vân nào còn có thể đợi được nữa? Củi khô gặp ngọn lửa, chuyện gì sẽ xảy ra, điều này không cần nói cũng biết được.

Trong căn phòng tràn ngập sắc xuân.

“Anh yêu, chờ một chút”

Khi Lâm Vân đang chuẩn bị xâm nhập vào, thì Phạm Minh Tú đột nhiên gọi cản Lâm Vân.

“Sao vậy?” Lâm Vân ngẩng đầu nhìn Phạm Minh Tú.

“Anh phải đảm bảo với em là sẽ cho em một danh phận” Phạm Minh Tú lộ ra vẻ nghiêm túc.

“Đương nhiên.

Lần trước không phải anh đã hứa với em rồi sao” Lâm Vân gật đầu.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 673


Chương 673

Sau khi nói xong, Lâm Vân tiếp tục.

Cùng với một tiếng r*n r* của Phạm Minh Tú, Lâm

Vân trực tiếp xâm nhập thẳng vào.

Lần này, cuối cùng cũng không có ai đến làm phiền

Lâm Vân và Phạm Minh Tú.

Lâm Vân trẻ tuổi sung sức, tất nhiên không thể chỉ một hai lần là kết thúc, anh và Phạm Minh Tú quấn quýt với nhau đến tận trời tờ mờ sáng, hai người mới ôm nhau mơ màng chìm vào trong ngủ giấc ngủ.

Đây là lần thứ ba Lâm Vân làm loại chuyện này, lần đầu tiên là với Tô Bảo Nhi, nhưng đó là khi anh và Tô Bảo Nhi đều bị chuốc thuốc, sau đó Lâm Vân không hề chạm vào Tô Bảo Nhi nữa.

Lần thứ hai là với Phạm Minh Tú, chính là lần trước khi hai người say rượu, nhưng Lâm Vân hoàn toàn không nhớ ra được.

Bây giờ mới là theo đúng nghĩa là lần đầu tiên mà Lâm

Vân làm trong trường hợp tỉnh táo.

Lần này cùng với Phạm Minh Tú người phụ nữ xinh đẹp này, thật khiến Lâm Vân không thể nhịn được, dĩ nhiên anh làm rất thoả chí.

Lâm Vân đã dành ba ngày ở lại với Phạm Minh Tú, rồi mới khởi hành rời khỏi thành phố Việt Hoàng.

Trong ba ngày này, chi nhánh Việt Hoàng của tập đoàn Tỉnh Xuyên cũng trải qua một đợt cải tổ.

Đồng thời vào lúc này, Trần Hạo cũng ở trong ba ngày này, bắt đầu tiếp quản công việc làm ăn của ông Lục.

Công ty vệ sĩ Tỉnh Xuyên của chi nhánh Việt Hoàng cũng chính thức được mở cửa.

Trước khi Lâm Vân rời đi, Phạm Minh Tú đương nhiên đi tiễn Lâm Vân.

Ở tầng dưới công ty.

“Lâm Vân, anh đừng quên em đấy, có thời gian nhớ đến thành phố Việt Hoàng thăm em, biết không?” Phạm Minh Tú bĩu môi nói một cách nũng nịu.

“Yên tâm đi, từ thành phố Việt Hoàng đến thành phố Bảo Thạnh cũng chỉ có hai tiếng lộ trình, hơn nữa khi em nhớ anh cũng có thể đến thành phố Việt Hoàng tìm anh.

Lâm Vân cười nói.

“Được thôi.

Phạm Minh Tú sáp lại gần Lâm Vân, rồi hôn lên mặt Lâm Vân một cái.

Đúng lúc này, Huỳnh Tuệ Mẫn cũng từ công ty chạy ra, chạy tới chỗ Lâm Vân.

“Lâm Vân, nghe nói anh phải đi rồi, tôi…tôi cũng muốn đến tiễn anh.

Huỳnh Tuệ Mẫn vừa nói vừa đan ngón tay của mình vào nhau, trông có chút không tự nhiên.

Phạm Minh Tú khế cười thầm, sau đó nói nhỏ vào tai Lâm Vân: “Anh yêu, anh đào hoa thật đấy”

Lâm Vân nghe vậy, trên mặt lộ ra vẻ lúng túng.

“Huỳnh Tuệ Mẫn, mấy ngày nay làm quản lý hành chính vẫn quen chứ?” Lâm Vân hỏi.

“Đều nhớ vào chị Minh Tú đã dạy bảo tôi, nếu không đến bây giờ tôi vẫn không biết phải làm gì” Huỳnh Tuệ Mẫn mỉm cười.

“Vậy sao?”

Lâm Vân kinh ngạc nhìn Phạm Minh Tú.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 674


Chương 674

“Nhìn em làm gì? Trọng trách anh giao phó cho em, em đương nhiên phải đào tạo cho thật tốt rồi” Phạm Minh

Tú cười nói.

Phạm Minh Tú dừng lại một chút, lại tiếp tục nói: “Nhưng mà Vân phú của Huỳnh Tuệ Mẫn rất tốt, tuy rằng còn nhiều thứ không hiểu, nhưng vừa học đã biết ngay, em tin là không lâu nữa, cô ấy sẽ có thể tự mình đảm đương công việc trở thành chủ lực của công ty.

“Được, Minh Tú còn phải phiền em dạy dỗ thêm cho cô ấy” Lâm Vân nói.

Phạm Minh Tú gật đầu: “Yên tâm đi, em nhất định sẽ tận tâm giúp cô ấy mà.

“Được, anh đi trước đây”

Sau khi tạm biệt hai người, Lâm Vân liền quay người bước lên xe.

Sau hai tiếng lộ trình, Lâm Vân cuối cùng cũng trở về thành phố Bảo Thạnh.

Chuyến đi đến thành phố Việt Hoàng này, đối với Lâm Vân mà nói vẫn nhận được không ít thu hoạch, anh không chỉ khống chế được thế lực ngầm ở thành phố Việt Hoàng, mà còn nắm trong tay chi nhánh thành phố Việt Hoàng của tập đoàn Tỉnh Xuyên.

Nếu đến sau này Lâm Vân phải tiếp quản Tỉnh Xuyên, Lâm Vân càng nắm được nhiều thứ trong tay, thì tất nhiên sau khi tiếp quản, sự phản đối sẽ càng ít hơn.

Dĩ nhiên điều này còn lâu mới đủ, suy nghĩ của Lâm Vân là ngoài sự nghiệp làm ăn của Tỉnh Xuyên, anh còn phải phát triển sự nghiệp làm ăn của riêng mình.

Nhưng về chuyện này không phải là trong một sớm một chiều có thể hoàn thành được.

Hiện tại mà nói công ty vệ sĩ Tỉnh Xuyên cũng coi như là sự nghiệp do Lâm Vân làm nên.

Nhưng trong lòng Lâm Vân có tính qua, lợi nhuận của công ty vệ sĩ trong một năm không cao.

Công ty vệ sĩ ở thành phố Bảo Thạnh và thành phố Việt Hoàng cộng lại trong một năm có thể kiếm được mấy chục tỷ lợi nhuận ròng đã không tệ rồi. Tải ápp Һσlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Dù sao, bên dưới còn có rất nhiều nhân viên phải trả lương, với lại Lâm Vân trả tiền lương cho những nhân viên này cũng khá cao.

Hơn nữa, Lâm Vân không muốn làm kiểu làm ăn trái với lương tâm đó.

Ví dụ như ông Lục trước đó phát triển nhờ vào các vụ bán hàng đa cấp để kiếm tiền ở thành phố Việt Hoàng.

Tất nhiên, đối với Lâm Vân mà nói, mục đích chính của việc thành lập công ty vệ sĩ không phải chỉ dùng để kiếm tiền, mà để nâng cao thực lực của bản thân, để cho mình có thể lớn mạnh hơn.

Sau khi trở về thành phố Bảo Thạnh, Lâm Vân lái xe trực tiếp đến thẳng bệnh viện để thăm Lý Ảnh Hồng lớp trưởng thời trung học và em trai của cô ấy, và vả cô gái Tiểu Ngọc được cứu khỏi vụ bán hàng đa cấp lần trước, anh đến xem vết thương của họ thế nào rồi.

Trước đó Lâm Vân vội phải đến thành phố Việt Hoàng để trả thù, nên chỉ đưa họ vào bệnh viện rồi trực tiếp rời đi.

Trong bệnh viện.

“Anh Vân, chúng tôi đều chỉ bị thương ngoài da, cũng đã hồi phục rồi, đang chuẩn bị xuất viện trong hai ngày này” Lý Khánh Duy em trai của Lý Ảnh Hồng nói.

“Vậy thì tốt” Lâm Vân gật đầu.

“Lâm Vân, việc trả thù của cậu ở thành phố Việt Hoàng có thuận lợi không? Cậu…cậu không bị thương chứ?” Lý Ánh Hồng quan tâm hỏi.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 675


Chương 675

“Mình không sao.” Lâm Vân giang hai tay ra.

“Chị à, chị quan tâm đến Anh Vân như vậy, không lẽ là chị thật sự thích Anh Vân rồi đó chứ?” Lý Khánh Duy ở bên cạnh cười nói.

Lý Ánh Hồng đỏ mặt, sau đó quay đầu lại trừng mắt nhìn Lý Khánh Duy.

“Em nói nhảm cái gì hả? “Chị ơi, chị xem mặt chị đỏ rồi kìa.

Lý Khánh Duy bụm miệng cười nói.

“Còn nói nữa chị sẽ xé rách miệng của em.” Mặt của Lý Ánh Hồng đã đỏ như cà chua rồi..

Khi Lâm Vân nghe được chủ đề này, anh cũng không khỏi lộ ra vẻ gượng gạo.

Vì vậy Lâm Vân nhanh chóng thay đổi chủ đề.

“Tiểu Ngọc, vết thương của em thế nào rồi?” Lâm

Vân nhìn Tiểu Ngọc.

Tiểu Ngọc chính là cô gái nhỏ được Lâm Vân tiện tay cứu ra, khi anh đi vào trong khu bán hàng đa cấp cứu em trai của Lý Ánh Hồng.

“Anh Vân, em cũng khỏe rồi, em đang đợi anh trở về để nói lời tạm biệt với anh, sau đó em sẽ về nhà? Tiểu Ngọc nói.

“Nếu đã như vậy, anh sẽ đưa em về” Lâm Vân nói.

Lâm Vân có sở thích khi làm việc phải có đầu có đuôi ổn thỏa.

Nếu như đã cứu Tiểu Ngọc ra, anh đương nhiên phải đưa cô ấy trở về, đây cũng coi như là hoàn thành chuyện này một cách viên mãn.

Sau khi hoàn thành thủ tục xuất viện cho Tiểu Ngọc, Lâm Vân lái chiếc xe thương mại chở Tiểu Ngọc trở về nhà.

Nhà của Tiểu Ngọc trong một thôn quê hẻo lánh ở giao giới với thành phố Bảo Thạnh và thành phố Việt Hoàng.

Lâm Vân lái suốt hai tiếng trên con đường nhựa, cộng với một tiếng trên đường đất, mới đến được nhà của Tiểu Ngọc.

Nhà của Tiểu Ngọc là một ngôi nhà đất đổ nát.

Sau khi xuống xe.

“Tiểu Ngọc, tấm thẻ ngân hàng này em hãy giữ lấy đi.

Trong đó có bảy trăm triệu đồng, ngày tháng sau này em hãy chuyên tâm học hành, đợi đến khi tốt nghiệp đại học rồi mới đi tìm việc làm”

Lâm Vân đưa một tấm thẻ ngân hàng cho Tiểu Ngọc.

Lâm Vân đã gửi bảy trăm triệu đồng vào trong thẻ ngân hàng này, số tiền này đủ để Tiểu Ngọc học hết chương trình cấp ba, và cả đại học.

Trên thế giới này có rất nhiều người nghèo khổ, Lâm

Vân không thể giúp đỡ hết được, nhưng nếu Lâm Vân gặp được thì có thể giúp đỡ một người hay một người.

Tiểu Ngọc được sủng mà kinh ngạc.

“Anh Vân, anh đã cứu em khỏi nơi bán hàng đa cấp đó, còn đích thân đưa em về nhà, em đã rất biết ơn rồi, làm sao em còn có thể nhận tiền của anh được.”

Tiểu Ngọc vừa nói vừa đẩy trả thẻ ngân hàng lại cho Lâm Vân.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 676


Chương 676

“Số tiền này là để cho em học hành, em có muốn đi học không?” Lâm Vân nghiêm mặt nói.

“Muốn.” Tiểu Ngọc gật đầu nói với giọng điệu kiên định.

Tiểu Ngọc bỏ học ra ngoài, chính là bởi vì gia cảnh quá nghèo, không có tiền cho cô ấy ăn học.

Bởi vì gia cảnh quá nghèo nên Tiểu Ngọc vẫn luôn rất chăm chỉ học hành, và luôn khát khao được đến trường đi học, bởi vì đây là cách duy nhất có thể thay đổi vận mệnh của gia đình cô ấy.

Chỉ đáng tiếc là nhà cô ấy nghèo đến nỗi không thể lấy được tiền cho cô ấy đi học.

Và ba của Tiểu Ngọc lại cho rằng, con gái sớm muộn gì cũng phải kết hôn, chỉ cần biết chữ là đủ rồi, học hành nhiều đến mấy cũng vô dụng.

“Nếu như em muốn đi học, nếu như em đã gọi anh là anh trai, thế số tiền này em nhất định phải cầm, nếu như em cảm thấy khó xử, thế thì đợi đến sau này em đi làm kiếm được tiền rồi hẳn trả lại cho anh, như vậy được rồi chứ”

Lâm Vân vừa nói vừa đưa thẻ ngân hàng vào tay

Tiểu Ngọc.

“Anh Vân, đợi khi em tốt nghiệp rồi, em nhất định phải trả ơn anh” Khuôn mặt ngây thơ của Tiểu Ngọc lộ ra vẻ kiên định.

Lần này, Tiểu Ngọc đã chịu nhận lấy thẻ ngân hàng.

Trong lòng Tiểu Ngọc thực sự rất biết ơn Lâm Vân, trong khu rừng ngày đó rất có khả năng có người đuổi theo phía sau, Lâm Vân hoàn toàn có thể bỏ cô ấy lại chạy trốn một mình, nhưng Lâm Vân vẫn luôn cõng lấy cô ấy.

Cô ấy cũng biết rất rõ, lúc đó Lâm Vân cõng cô ấy đã mệt đến gần như kiệt sức, nhưng Lâm Vân chưa từng bỏ mặc cô ấy, và cũng chưa từng phàn nàn một lời.

Từ nhỏ đến lớn Tiểu Ngọc chưa bao giờ cảm nhận được có ai đối xử tốt với mình như vậy.

Những điều này Tiểu Ngọc âm thầm ghi nhớ trong lòng.

Bởi vì trong lòng quá xúc động, Tiểu Ngọc sống mũi hơi cay, nước mắt cứ từ trong vành mắt tuôn rơi.

“Đứa bé ngốc, đừng khóc.

Lâm Vân ôm Tiểu Ngọc vào lòng, nhẹ nhàng an ủi cô ấy.

Lâm Vân cũng không có suy nghĩ gì nhiều, hoàn toàn như cách anh trai đối xử với em gái vậy, anh chỉ muốn an ủi cô ấy.

Tiểu Ngọc cứ như vậy, vùi vào trong lòng lòng ngực của Lâm Vân, nước mắt rơi lã chã.

Tiểu Ngọc lúc này đã thầm thề trong lòng rằng mình nhất định phải chăm chỉ học tập, sau này tốt nghiệp nhất định phải báo đáp ân tình của Lâm Vân đối với mình.

Sau khi đưa Tiểu Ngọc về nhà, Lâm Vân cũng lái xe đến thành phố Bảo Thạnh.

Vừa từ nhà Tiểu Ngọc chạy ra được hơn mười phút, trên con đường đất nông thôn, đột nhiên xông ra bóng ảnh của một chiếc Rolls Royce Phant.

“Mẹ nó, một chiếc xe sang trọng như vậy sao có thể xuất hiện ở đây?” Lâm Vân lộ vẻ rất kinh ngạc.

Hơn nữa khi Lâm Vân liếc nhìn qua, thì thấy biển số của chiếc xe này lại là số xe của thành phố.

“Lẽ nào trong thôn này có gia đình nào ở thành phố phát tài rồi sao?” Lâm Vân lẩm bẩm nói.

Loại chuyện này cũng không phải là không có khả năng.

Cũng may là đường đất này khá rộng rãi, nên miễn cưỡng có thể chạy vượt qua.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 677


Chương 677

Lâm Vân cũng không nghĩ nhiều, rất nhanh liền quên đi chuyện này, tiếp tục lái xe đi về phía thành phố Bảo Thạnh.

Chiếc Rolls Royce Phant có biển số xe thành phố này lái trên con đường đất được hơn mười phút, rồi lại chạy vòng vào trong nhà của Tiểu Ngọc.

Trong chiếc Rolls Royce, một người đàn ông trung niên mặc bộ tây phục cao cấp được thiết kế riêng bước xuống.

“Ông chủ, chính là ở đây.” Một thư ký đeo kính bên cạnh nói.

Người đàn ông trung niên gật đầu, sau đó trực tiếp bước vào trong.

Trong sân nhà.

“Các người là?” Tiểu Ngọc đang làm việc, thì nhìn thấy người đàn ông trung niên này đột nhiên xuất hiện, liền nghi hoặc hỏi.

“Tiểu Ngọc, ba là ba của con, hôm nay tới là đặc biệt đến đón con trở về thành phố.

Khi người đàn ông trung niên nhìn thấy Tiểu Ngọc, đôi mắt ông ấy hơi đỏ.

“Ba tôi?” Tiểu Ngọc nói với vẻ mặt nghi hoặc.

Lúc này, ba của Tiểu Ngọc, một người nông dân với mái tóc hoa râm bước ra ngoài.

“Là ông?” Ba của Tiểu Ngọc hình như nhận ra người đàn ông trung niên.

“Đúng vậy, tôi đến nhận lại con gái tôi, hãy yên tâm, các người nuôi dưỡng con gái tôi hơn mười mấy năm, tôi sẽ đền bù một khoản tiền hậu hĩnh cho ông.” Người đàn ông trung niên lấy khăn giấy từ tay thư ký, lau đi nước mắt.

Mười phút sau, Tiểu Ngọc cuối cùng cũng hiểu được chuyện gì đang xảy ra, hóa ra người đàn ông trung niên mặc tây phục này chính là cha ruột của cô ấy.

Năm đó ba của cô ấy do làm ăn thất bại thiếu nợ một khoản tiền lớn, mẹ cô ấy bị bọn đòi nợ ép đến tự sát, ba cô ấy vì tránh cho bọn đòi nợ đến tổn thương Tiểu Ngọc, nên mới gửi Tiểu Ngọc đến vùng nông thôn hẻo lánh này, rồi đưa cho gia đình không có khả năng sinh con nuôi dưỡng.

Sau khi ba của Tiểu Ngọc trốn nợ được vài năm, liền đến thành phố phát triển, mười mấy năm trôi qua, nay ba của Tiểu Ngọc đã công thành danh toại, trở thành một nhân vật lớn trong giới kinh doanh thành thị.

Bây giờ là muốn đích thân đến đón Tiểu Ngọc về nhà.

“Tiểu Ngọc, mấy năm nay là ba đã không chăm sóc được cho con, con hãy theo ba về thành phố, ba sẽ cho con điều kiện sống tốt nhất, cho con đi học ở trường tốt nhất” Ba của Tiểu Ngọc nước mắt lưng tròng nói.

Ba của Tiểu Ngọc đương nhiên hiểu rõ, mấy năm nay Tiểu Ngọc đã sống rất vất vả.

“Nhưng mà bố mẹ nuôi có ơn dưỡng dục với con” Tiểu Ngọc nói.

“Đứa con ngốc này, ba sẽ cho bọn họ bảy tỷ đồng. Tải ápp нola để đọc full và miễn phí nhé.

Ba của Tiểu Ngọc nói.

“Tiểu Ngọc à, con hãy về với ba ruột của con đi, để ba nhận lấy bảy tỷ đồng đó.” Ba nuôi của Tiểu Ngọc nói.

Trong lòng của ba nuôi cho rằng Tiểu Ngọc sau này cũng phải lấy chồng, thà cầm bảy tỷ đồng rồi để cô ấy đi với ba ruột của mình còn hơn.

Ba nuôi đã nói như vậy rồi, Tiểu Ngọc còn có thể nói gì nữa?

Cứ như thế, Tiểu Ngọc theo ba ruột của mình rời khỏi nơi này, chuẩn bị đi đến nơi thành thị.

Trước khi lên xe.

Tiểu Ngọc lấy ra thẻ ngân hàng mà Lâm Vân đưa cho cô ấy.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 678


Chương 678

“Anh Vân, đợi khi Tiểu Ngọc có bản lĩnh rồi, nhất định sẽ đến tìm anh” Tiểu Ngọc quyết định phải giữ gìn cho thật tốt tấm thẻ này.

Thành phố Bảo Thạnh.

Lâm Vân trực tiếp lái xe đến trước cửa nhà Như Tuyết.

Lâm Vân định sẽ giải thích rõ ràng với Như Tuyết về chuyện của mình và Phạm Minh Tú.

Chỉ là Lâm Vân có chút lo lắng không biết Như Tuyết sẽ có phản ứng như thế nào khi biết được chuyện này.

Nhưng mọi chuyện đã phát sinh, chuyện này cũng đã không còn cách nào khác.

Đứng trước cửa nhà Như Tuyết, Lâm Vân hít sâu một hơi, tỏ ra có chút lo lắng.

Lâm Vân sợ rằng Như Tuyết không thể chấp nhận được chuyện này.

“Cộc cộc cộc.” Sau khi Lâm Vân gõ cửa, cửa nhanh chóng được mở ra.

“Lâm Vân, anh đã trở về”

Sau khi Như Tuyết nhìn thấy Lâm Vân, liền vui vẻ nở một nụ cười, chạy tới ôm lấy Lâm Vân, hôn lên mặt Lâm Vân một cái.

“Lâm Vân, tại sao trên người anh lại có mùi nước hoa của phụ nữ, anh ở thành phố Việt Hoàng có phải là đã đi vụng trộm rồi không.” Như Tuyết ngửi đi ngửi lại trên người Lâm Vân.

“Chuyện đó…!Như Tuyết chúng ta hãy vào nhà nói đi Lâm Vân lộ ra vẻ gượng gạo.

Lâm Vân không ngờ rằng mũi của Như Tuyết lại thính như vậy, mùi nước hoa lưu lại trên người Lâm Vân tất nhiên là của Phạm Minh Tú.

Sau khi vào nhà.

“Bác gái còn ở bệnh viện sao?” Lâm Vân nhìn một vòng xung quanh, nhưng lại không thấy mẹ Như Tuyết.

“Ừ, vẫn đang nằm trong bệnh viện, sau cuộc phẫu thuật cần phải nằm hồi phục thêm một thời gian.” Như Tuyết nói.

Sau khi ngồi xuống.

“Như Tuyết, có một chuyện anh nhất định phải thành thật nói với em, anh đã làm sai chuyện ở thành phố Việt Hoàng, anh…!có lỗi với em.’ Lâm Vân bất chấp tất cả nói.

“Lâm Vân, anh…anh nói lời này là có ý gì, lẽ nào…!anh không cần em nữa sao? Anh muốn chia tay với em sao?”

Như Tuyết nói đến câu cuối cùng, vành mắt đã đỏ hoe, nước mắt vương vấn trên khóe mi.

“Đồ ngốc à, em nói nhảm nhí gì đó? Ai nói phải chia tay với em, anh đến là để nhận lỗi với em mà.

Lâm Vân nắm lấy tay Như Tuyết.

“Thật sao? Anh thật sự không phải muốn chia tay với em sao?” Như Tuyết kích động nhìn Lâm Vân.

“Như Tuyết, em hãy nghe anh nói trước đã” Lâm Vân nói..

Ngay sau đó, Lâm Vân liền giải thích về chuyện của mình với Phạm Minh Tú.

Bao gồm cả chuyện Phạm Minh Tú đến khách sạn uống say, anh là người đưa cô ấy đến khách sạn cũng uống say, đến khi tỉnh lại thì hình như hai người đã quan hệ với nhau rồi.

Lâm Vân còn thành thật nói với Như Tuyết rằng khi mơ màng, mình đã cố gắng hết sức để kiềm chế thế nào.
 
Đỉnh Cấp Thần Hào
Chương 679


Chương 679

“Như Tuyết, tôi xin thề, trước khi mê man, tôi thật sự không có suy nghĩ không đứng đắn nào cả! Tôi cũng không biết tại sao lúc tỉnh dậy đã ngủ cùng cô ấy rồi.

Lâm Vân bất lực nói.

Dừng một lát, Lâm Vân nói tiếp: “Cậu hiểu tính cách của tôi mà, mặc dù tôi không cố ý, nhưng chuyện cũng đã xảy ra rồi, tôi không thể không chịu trách nhiệm với cô ấy được.

“Vậy cậu còn thích tôi không? Còn muốn tôi làm bạn gái cậu không?” Như Tuyết nhìn Lâm Vân.

“Tất nhiên!” Lâm Vân không do dự trả lời.

“Vậy là đủ rồi, chỉ cần cậu thích tôi, chỉ cần cậu vẫn nhận tôi là bạn gái cậu.

Những thứ khác tôi đều không quan tâm”

Sau khi Như Tuyết nói xong câu này liền chủ động ôm lấy Lâm Vân.

Lâm Vân nghe thấy những lời này xong, trong lòng mới miễn cưỡng thở phào nhẹ nhõm.

Lâm Vân không ngờ Như Tuyết lại có thể chủ động nói như vậy.

Đối với Lâm Vân mà nói, đây chính là cách duy nhất vẹn cả đôi đường, không phụ lòng ai cả.

Như Tuyết đột nhiên ngồi dậy khỏi vòng tay của Lâm Vân, nói với anh: “Đúng rồi Lâm Vân, vậy cô ấy biết tôi không? Cô ấy có thể chấp nhận sự tồn tại của tôi không?” “Cậu biết tính cách của tôi mà, trong tình huống này tôi chắc chắn sẽ không lừa dối người khác, vì thế tôi đã nói thật với cô ấy việc tôi đã có bạn gái rồi.

Cô ấy nói cô ấy có thể không bận tâm, nhưng cô ấy cần một danh phận.

Lâm Vân nói.

“Vậy thì tốt!” Như Tuyết nở một nụ cười.

Ngay sau đó, Như Tuyết đột nhiên dùng tay với lấy cổ Lâm Vân, nghiêng người tới trước mặt anh.

“Lâm Vân, cậu đã ngủ với hai người phụ nữ rồi, tôi cũng là bạn gái cậu, tôi cũng muốn!” Như Tuyết nũng nịu nói.

“Như Tuyết, chuyện này..

Lâm Vân giật mình trước sự chủ động của Như Tuyết.

Dù sao thì Lâm Tuyết thường ngày là một cô gái khá bảo thủ.

“Sao vậy? Không được sao?” Lâm Tuyết bĩu môi.

“Tất nhiên là không phải!” Lâm Vân nhếch miệng cười.

Lâm Vân nghĩ lại cũng đúng, mình đã quan hệ với Tô Bảo Nhi và Phạm Minh Tú rồi.

Mà Như Tuyết mới là người chính thức của Lâm Vân, nếu như anh từ chối thì sao có thể xứng với Như Tuyết đây?

Sau đó, Lâm Vân bắt đầu hôn Như Tuyết.

Hai người triền miên ở phòng khách, sau đó lại vào phòng ngủ của Như Tuyết.

1 tiếng sau.

Như Tuyết nép vào trong lòng Lâm Vân, ấm áp mềm mại.

Trên ga giường vẫn còn đọng lại một khoảng đỏ, đây là lần đầu tiên của Như Tuyết.

“Lâm Vân, bây giờ tôi cũng trở thành người phụ nữ của cậu rồi, cho dù sau này cậu còn có người phụ nữ khác, tôi có thể không bận tâm, nhưng cậu phải chịu trách nhiệm với tôi cả đời, phải tốt với tôi cả đời!” Như Tuyết dịu dàng thỏ thẻ nói.

“Tôi xin thề, Lâm Vân tôi sẽ đối xử tốt với cậu cả đời này! Nếu không thì tôi sẽ bị sét đánh, không được chết nguyên vẹn.” Lâm Vân giơ tay xin thề.

“Được rồi, tôi không muốn nghe những lời như vậy đâu.”
 
Back
Top Dưới