Buổi sáng, sau khi học từ vựng một lúc, hơn mười giờ Điền Lôi hỏi Tử Du có muốn đi ra ngoài mua thức ăn với anh không, tất nhiên là Tử Du muốn đi rồi và còn nói rằng hôm nay cậu sẽ nấu ăn cho Điền Lôi .
Đi siêu thị mua sườn heo tươi và hai phần củ sen, hôm nay Tử Du cho ăn thử món Hồ Bắc.
Trước khi bắt tay vào làm Điền Lôi đã nhiều lần hỏi Tử Du rằng có cần anh giúp không và câu trả lời nhận được là: “Lão gia ơi ngài lo ngồi bảo dưỡng tuổi thọ đi ạ, để con trai hiếu thảo với ngài nhé?”
Tử Du ngại Điền Lôi quấy rối nên đẩy anh vào phòng ngủ, còn mình bắt đầu chế biến nguyên liệu.
Thật ra cậu cũng chưa nấu món này bao giờ, kinh nghiệm duy nhất là do mẹ truyền lại nhưng sau khi mẹ ở với chú thì quan tâm đến khẩu vị của chú hơn nên không nấu nữa.
Trí nhớ của Tử Du lại mơ hồ nên cậu định lên mạng tìm bài hướng dẫn.
Đáng tiếc trên mạng có nhiều ý kiến khác nhau chứ không có đáp án cố định, Tử Du cắn răng nghĩ, Điền Lôi đối xử với mình tốt thế thì sao mình có thể phụ lòng của anh được, thế là cậu gọi điện cho mẹ.
Đã lâu rồi Tử Du không liên lạc với bà, trong một lúc không biết phải bắt đầu thế nào, chỉ đành lúng túng: “À, mẹ, trước đây mẹ nấu món sườn hầm củ sen thế nào vậy?”
Điền Lôi vẫn luôn đứng sau cửa phòng nhìn lén, vừa lo Tử Du dùng dao đứt tay lại vừa buồn cười với “tấm lòng hiếu thảo” của đứa trẻ.
Anh thấy Tử Du cau mày lướt một lúc, cuối cùng lại gọi điện thoại.
Tử Du và mẹ nói tiếng địa phương, có một số chữ không hiểu nhưng ý đại khái là hỏi bà dạy cách nấu thế nào.
Tâm trạng của Điền Lôi rất vi diệu, một cậu trai thế này, vì để biểu hiện sự quan tâm chăm sóc của mình lại lặng lẽ hỏi mẹ cách nấu nướng, cách dùng để cua gái lại bị Tử Du dùng vào một người đàn ông hơn ba mươi.
Cậu để chế độ rảnh tay đặt điện thoại sang một bên, vụng về băm hành gừng tỏi cho vào nồi chần với sườn dưới sự hướng dẫn của mẹ, mẹ cậu nói trong điện thoại: “Tử Du , con nhìn xem rồi vớt bọt ra.”
Vừa nhìn là biết đây là lần đầu tiên Tử Du nấu nướng, tay chân luống cuống, nếu Điền Lôi lương thiện thì bây giờ sẽ ra ngoài trợ giúp Tử Du nhưng anh xấu bụng, anh muốn xem Tử Du luống cuống tay chân vì anh.
Cuối cùng cũng xong xuôi, Tử Du hô lên, “Còn cần chú ý gì nữa không?”
“Không cần, chờ khi sườn chín bỏ củ sen vào, cuối cùng thêm muối rồi hãy bắc ra.”
“Vâng.”
Tử Du lau tay định cúp máy thì mẹ cậu nói trước: “Tử Du , học cho giỏi, thiếu tiền thì nói với mẹ.”
“Vâng.”
Tử Du cũng không nhiều lời, cúp máy.
Điền Lôi thấy đúng lúc rồi thì ra, anh ôm Tử Du từ đằng sau, thấp giọng hỏi: “Không vui à?”
“Anh thấy em không vui chỗ nào?”
Điền Lôi quay người cậu lại, đưa tay khều nhẹ lên môi cậu, “Không vui viết hết lên trên mặt.”
Tử Du thở dài, “Không biết nữa, lần nào gọi điện cho mẹ cũng thế, hôm nay xem như là nói lâu, bình thường chỉ mấy câu đã muốn cúp.”
Kỳ thật cậu cũng có thể cảm nhận được mẹ đang lấy lòng mình, có đôi khi không phải cậu cố ý mặt nặng mày nhẹ với bà, cậu cũng biết mấy năm nay mẹ mình cũng không dễ gì nhưng nói sao ấy nhỉ, nghĩ là một chuyện, thể hiện ra lại là một chuyện khác.
Với mệnh đề tình cảm gia đình này Tử Du mãi mãi không bao giờ có thể trả lời một cách rõ ràng như tình yêu.
“Điền Lôi , có phải em hơi quá đáng không?”
Tử Du theo thói quen hỏi ý kiến của anh, “Thật ra mỗi lần cúp máy em đều hối hận nhưng lần sau nếu lại để em gọi điện cho bà thì em vẫn thế.”
“Không sao,” Điền Lôi nhẹ nhàng an ủi cậu, “Chúng ta luôn dè dặt khi thể hiện tình cảm, thời gian trôi qua em sẽ dần học được cách thể hiện tình yêu theo cách trưởng thành.”
Tử Du xoay người lại tiếp tục cầm dao từ từ cắt củ sen, hỏi anh: “Vậy còn anh?
Quan hệ của anh với người nhà thế nào?”’
“Hai đến ba cuộc gọi video một tuần, thỉnh thoảng trao đổi bưu thiếp và đặc sản, nói chung cũng khá tốt.”
Điền Lôi quay người lại ôm Tử Du , để dao trong tay cậu xuống, dựa vào cổ cậu nói: “Nhưng tôi vẫn chưa kịp nói với họ rằng trước đây không lâu đã có thêm một thành viên trong gia đình.”
Tử Du nói chuyện mất não: “Em mang thai?”
Đến khi cậu nghe thấy tiếng nén cười của Điền Lôi mới tỉnh lại, “Anh nói em hả, mà không, là do cách diễn đạt của anh có vấn đề, thường nói có thêm thành viên trong gia đình là có em bé mà?”
Điền Lôi lướt ngón tay qua lưng Tử Du , một tay khác lặng lẽ cởi nút thắt tạp dề, thấp giọng hỏi cậu: “Vậy muốn thử chút không?”
Tử Du bị anh trêu cho nứng, “Thử, thử gì ạ?”
“Xem có thể mang thai không?”
Điền Lôi cởi tạp dề ra, luồng tay vào trong quần Tử Du , nhẹ nhàng xoa nắn thứ đã hót cách một lớp quần lót.
Tử Du cố gắng duy trì lý trí, “Đừng nghịch mà, em còn đang nấu.”
“Không sao, cứ nấu tiếp đi.”
Điền Lôi vẫn tỉnh rụi.
Tử Du dằm khăm chứ cũng chẳng trong sáng gì, giây phút Điền Lôi nắm chim cậu thì lý trí cũng chẳng còn lại bao nhiêu, thở dồn nói với Điền Lôi : “Không được…
Em còn chưa làm bài nghe xong, chúng ta không thể sinh hoạt tình dục.”
Điền Lôi vừa nghe là biết cậu muốn gì, “Vậy lần này định chơi thân phận gì, Tử Du Du ?”
Tử Du suy nghĩ, “Sếp và vợ của nhân viên?”
Điền Lôi hôn liếm cổ cậu, dụi vào tai cậu nhẹ giọng, “Tử Du Du , xem nhiều phim lắm nhỉ?”
“E hèm e hèm, không có.”
Tử Du cãi chiếu lệ, lại hỏi anh, “Vậy lần này em có cần phải đổi giới tính không?”
Điền Lôi tụt quần cậu, nắm chim cậu hỏi: “Vậy cái này là gì?”
Tử Du không nhịn được, “Thì giả bộ em là bé vợ có chim của người ta mà, Điền Lôi anh nhạt chết đi được, chẳng có chút tình thú gì hết.”
“Được rồi, chuẩn bị sẵn sàng nhập diễn chưa bé vợ người ta Tử Du Du ?”
Tử Du đọc nhẩm trong lòng, đạo diễn vào chỗ, ánh sáng vào chỗ, quay phim vào chỗ, 3, 2, 1, action!
Tôi NTR chính tôi.
“Vị phu nhân này trông cô đơn nhỉ.”
Điền Lôi đè hai tay Tử Du lên bệ bếp, chèn chân đè đầu gối cậu xuống, “Chắc chồng thường không có ở nhà phải không?”
Tử Du rụt rè: “Vị tiên sinh này, xin ngài hãy thả tôi ra, chồng tôi sẽ quay về ngay.”
Điền Lôi đặt tay vào giữa hai chân cậu xoa nắn đùi non mềm mại, bờ môi lướt qua thính tai Tử Du , “Vô ích tôi, tôi đã sắp xếp cho anh Điền tăng ca rồi, trước khi phu nhân bị tôi địt cho cao trào sẽ không về.”
Toàn thân Tử Du mềm nhũn, yếu ớt chống cự sự xâm phạm của Điền Lôi , “Đừng mà, đừng chạm vào tôi, xin… xin hãy buông tôi ra…”
“Phu nhân cũng muốn nhỉ?”
Điền Lôi ghé vào tai cậu nói nhỏ, “Ở đây ướt cả rồi, chảy rất nhiều nước dâm, bị người lạ sờ cũng ướt thế hả?
Cơ thể dâm quá.”
“A… tôi không có…”
Điền Lôi chạm vào dương vật của Tử Du , giọng điệu mang theo kinh ngạc, “Hóa ra vợ anh Điền có một con gà nhỏ à, cứng thế, sao anh ta nỡ lòng để một người vợ lẳng lơ thế này ở nhà một mình nhỉ?”
Giọng Tử Du nức nở: “Xin đừng chạm vào mà hức hức…”
Điền Lôi cởi cúc quần mình để lộ dương vật đang cương cứng, nhỏ giọng hỏi Tử Du : “Bé đĩ, lỗ nhỏ ướt vậy rồi vẫn không muốn anh địt vào hả?”
“Không muốn… không muốn mà… xin hãy thả tôi ra, tôi không thể có lỗi với tiên sinh của tôi được…”
Điền Lôi hôn lên tai cậu, nhìn cậu bằng ánh mắt dịu dàng mê hồn, “Ngoan nào, tiên sinh của em không thỏa mãn được em thì để anh lấp đầy lỗ nhỏ của đĩ, nhé?”
Anh nắm tay Tử Du để cậu chạm vào bên dưới mình, hỏi: “Thế nào, có lớn hơn tiên sinh nhà em không?”
Tử Du đưa đầu ngón tay chạm nhẹ vài lần, rê từ đầu khấc đến tận gốc, cậu đã bị kích thích đến mức chìm trong dục tình, nói lung tung: “Anh…
Anh lớn hơn, cu anh thô quá à.”
“Muốn nó đi vào địt em không?”
Tử Du bày vẻ mặt không được thỏa mãn nhưng vẫn xoắn xuýt, cuối cùng đầu hàng trước con ciu, nhỏ giọng: “Muốn…
Muốn…”
Điền Lôi xoa ấn lỗ nhỏ của Tử Du , dễ dàng đút một đầu ngón tay vào, mắng khẽ: “Dâm phụ, một kẻ lạ tùy tiện vào nhà cũng có thể địt em hả?
Thèm cu thế à?”
Tử Du nghẹn ngào: “Nhưng mà lỗ nhỏ, bên trong lỗ nhỏ ngứa lắm…”
Dương vật của Điền Lôi chọc ngay cửa hậu của Tử Du , dụi đầu khấc vào lỗ thịt mềm mại, chọc ra một cái miệng bé bé ngay cửa lỗ, Tử Du rên rỉ, lỗ nhỏ co thắt nóng lòng muốn được ăn dương vật.
“Lỗ dâm nhỏ bú chặt quá.”
Điền Lôi thò tay vào trong áo Tử Du xoa đầu vú, ngón trỏ lần lượt ấn vào hai điểm, “Sao vú Điền phu nhân nhỏ vậy?
Thế này sao mai mốt cho con bú hử?”
“À không.”
Điền Lôi nói lại, “Mọc thêm con gà con thì sao sinh con được?”
Tử Du đã chẳng còn biết xấu hổ là gì, hoàn toàn nhập vai vào nhân vật, “Được mà…
A… chỉ cần bắn tinh vào là có thể có bầu…”
Điền Lôi kéo áo Tử Du lên liếm vú cậu, nhẹ giọng hỏi: “Vậy nếu mút ở đây thì có chảy sữa ra không?”
“Em không biết mà… xin ngài… mau đút con cu to vào đi…”
Lỗ nhỏ đói khát của Tử Du chỉ mới ngậm đầu khấc, còn bên trong kêu gào đòi muốn con cu to, cậu không nhịn được ưỡn mông dí vào dương vật của Điền Lôi nhưng không được, làm sao cũng không ăn vào hết được.
“Mau đút vào đi… xin ngài…
đĩ nhỏ muốn bị địt…
A a a…”
Điền Lôi đâm thẳng vào tận cùng, vào tận nơi sâu nhất như cậu mong muốn.
Tử Du sướng đến mức run rẩy cả người, nhón thẳng cả chân lên rên rỉ: “A…
đút vào rồi… to quá à…
địt cho đĩ nhỏ sướng quá…
động nữa đi…”
Điền Lôi nhả núm vú cậu ra nói với Tử Du : “Lúc đĩ nhỏ bị chịch trào sữa ra thật này.”
Tử Du tỉnh người: “Hả?
Thật á?”
“Thật, tự thử đi.”
Tử Du bị anh đầu độc chủ động đưa lưỡi vào trong miệng Điền Lôi , khuấy đảo miệng nhau hồi lâu nhưng nào có vị sữa như anh nói.
“Không có mà…”
Điền Lôi thản nhiên: “Lừa em đấy, bé đĩ phải bầu con anh rồi mới có sữa được.”
“A… vậy thì anh di chuyển nhanh lên… nhanh lên…”
Cuối cùng Điền Lôi cũng chuyển động, từ từ cọ xát vào nơi sâu nhất của Tử Du , dương vật thô to lướt qua mọi nơi trong lỗ nhỏ mang đến cho cậu khoái cảm tột độ.
“Sướng quá… cu to địt giỏi quá à…
ưm…”
Tử Du đang sướng đến phát điên thì chợp nắp nồi bên cạnh trào nước sôi ra, cậu tỉnh lại khỏi dục vọng ngay lập tức, “Điền Lôi anh chờ chút… em bỏ củ sen vào đã.”
Điền Lôi hoàn toàn không có ý hô “cut”, tiếp tục đụ Tử Du thật sâu, dán vào tai cậu nói: “Phu nhân thật đức hạnh, vừa ngoại tình với sếp của chồng nhưng cũng không quên chuẩn bị bữa tối cho chồng.”
Tử Du suýt chút lại bị anh dụ dỗ sa vào tình dục, câu này của Điền Lôi rất kích thích, rõ ràng ngoại tình là anh, cơm ăn cũng là anh nhưng anh lại có thể nói ra một loại kích thích khác làm cho Tử Du gần như quên đi thực tại.
“Anh đừng gấp vậy mà, để em bỏ củ sen vào đã…
A…”
Trong khi Tử Du đang nói Điền Lôi chợt ôm đầu gối bế cậu lên, dương vật vẫn còn cắm sâu trong cơ thể cậu, sự thay đổi tư thế cũng làm thay đổi góc độ dương vật cắm vào một cách mạnh mẽ, chỗ sâu nhất trong lỗ nhỏ bị cọ xát từ trên xuống làm cậu sướng đến run rẩy cả người.
Điền Lôi nói khẽ: “Cứ nấu vậy đi, vừa bị anh địt vừa làm, được không?”
Tử Du không còn cách nào ngoài việc vừa chịu đựng khoái cảm mãnh liệt khi bị địt vừa lấy đĩa củ sen, cậu được Điền Lôi bế về phía nồi đang hầm, mỗi bước đi anh đều mượn lực cất bước dập sâu vào trong lỗ nhỏ, sung sướng đến mức Tử Du không thể cầm nổi cái đĩa.
“Phu nhân, thích không?”
Gọi thế này cứ như đang gọi vợ mình vậy, Tử Du đỏ mặt đáp lại: “Ưm… thích… a a a…”
Bỗng Điền Lôi dùng sức nhanh chóng phang phập vào lỗ nhỏ, địt cho Tử Du rên rỉ ư a không ngừng, vào lúc cái đĩa trong tay sắp rơi xuống đất thì Điền Lôi dừng động tác lại nói với Tử Du : “Được rồi, bỏ vào đi.”
“Ưm.”
Tử Du run rẩy tay, khó khăn bỏ củ sen vào canh sườn heo.
Cuối cùng cũng nấu xong, cậu thở phào một hơi, trở tay ôm cổ Điền Lôi bắt đầu chuyên tâm làm tình.
Điền Lôi đặt cậu lên bàn ăn, để chân Tử Du kẹp hai bên, nắm eo cậu thúc vào dương vật mình, động tác vừa nhanh vừa dữ dội, đụ địt Tử Du hết lần này đến lần khác lại sắp muốn bắn.
“A a a… nhẹ chút, chậm chút… em muốn được cu to chịch bắn…
A…”
Điền Lôi lấy tay che lỗ niệu của cậu lại, ra lệnh: “Phải chờ tôi bắn mới được bắn.”
“Vậy anh nhanh lên…
địt mạnh lên… nhanh hơn nữa… a a a a.”
Dương vật nhanh chóng ra vào trong lỗ nhỏ, Tử Du đã đạt điểm cực khoái, cậu bị Điền Lôi kích thích đến mức tê cả đầu, thật sự là quá sướng, khoái cảm tràn đầy.
Điền Lôi cắm rút không biết bao lâu, động tác càng ngày càng nhanh, tiếng thở dốc cũng thay đổi, cuối cùng anh và Tử Du có tần suất điên cuồng gần như nhau, khàn giọng nói: “Nếu bắn bên trong thì có mang bầu con của anh không?”
“Sẽ…
ư… sẽ mang bầu…
A bắn rồi…”
Điền Lôi buông tay nắm đầu khấc của Tử Du , cùng lúc đó cũng bắn hết vào cơ thể cậu.
Anh sờ bụng dưới hơi phình, cười hôn lên môi Tử Du , “Tử Du , em sắp sinh bé Điền này.”
Tử Du vẫn còn đờ ra một lúc, lần chơi này quá điên cuồng quá kích thích, dư vị cao trào kéo dài quá lâu, nhưng khi sướng xong thì cậu trở mặt, “Cút!
Có sinh thì cũng là bé Du đấy được không?”
Cậu đưa tay với Điền Lôi , “Điền tiên sinh ơi em vừa mới bị sếp của anh địt nè, muốn anh bế đi tắm.”
Điền Lôi : “Đầu tôi xanh mướt mà vui vẻ nhỉ?”
Anh nâng mông Tử Du ôm cậu lên, sờ được lỗ nhỏ ướt đẫm, “Tử Du Du , bé Du chảy ra hết rồi làm sao đây?”
Tử Du cảm nhận được tinh dịch trong cơ thể không có dương vật chặn lại đang chảy xuống không ngừng, vì vậy giở thói lưu manh: “Chảy ra là bé Điền, ở trong là bé Du.”
Điền Lôi cười cười ôm cậu vào phòng tắm, “Chúng ta vào phòng tắm xem trong bụng Tử Du Du còn lại bao nhiêu bé Du nào.”