Hoàng Điềm quay sang Bạch Âm.
Bạch Âm khẽ gật đầu.
"Một trăm."
Cả hội trường xôn xao.
Người phụ nữ phía sau khẽ cong môi.
"Một trăm lẻ năm."
Người điều phối đấu giá nuốt nước bọt.
Hoàng Điềm siết chặt bảng số—rồi hạ xuống.
Không phải vì không có tiền.
Mà vì—
đối phương biết chính xác giới hạn của cô ta.
Bức tranh được trao tay.
Người phụ nữ đứng dậy, rời đi trước khi buổi đấu giá kết thúc.
Thiên Minh không chần chừ—lập tức theo sau.
Ngoài hành lang, anh gọi khẽ:
"Cô—"
Người phụ nữ dừng bước.
Không quay đầu.
Chỉ để lại một câu:
"Chào anh, Thiên Minh."
Tim anh siết lại.
"Nhắn với Lục Đình Kiêu," cô nói tiếp,
"hiện trường giả anh ấy dựng—tôi rất hài lòng."
Rồi cô bước đi.
Để lại Thiên Minh đứng chết lặng giữa hành lang sáng đèn.
Điện thoại của Lục Đình Kiêu rung lên.
Chỉ một dòng tin nhắn ngắn ngủi, không tên người gửi:
Tôi đã bắt đầu.
Đừng can thiệp.
Lục Đình Kiêu nhìn màn hình rất lâu.
Rồi anh khẽ cười.
"Cuối cùng cũng quay lại rồi."
CÒN HOÀNG ĐIỀM...
Đêm đó, cô ta mất ngủ.
Không hiểu vì sao trong đầu cứ hiện lên ánh mắt của người phụ nữ xa lạ kia—
bình thản, lạnh lùng,
như đang nhìn một kẻ đã thua mà chưa biết mình thua.
Và ở rất xa—Bảo Kha đứng trước cửa kính khách sạn, nhìn thành phố rực sáng.
Bức tranh "Vân Sơn Hồi Ảnh" đặt phía sau lưng.
Cô khẽ nói, như tự nhắc mình:
"Đây chỉ là món đầu tiên."
Bắc Kinh bước vào đầu đông.
------------------------------------------------------
Gió lạnh quét qua những con phố cao tầng, mang theo thứ cảm giác khô ráp khiến người ta vô thức rụt tay vào áo khoác.
Với giới thượng lưu, mùa đông đồng nghĩa với tiệc tùng, ký kết và những cuộc gặp không tên.
Nhưng với Hoàng gia, mùa đông năm nay mang theo bất an.
Bạch Âm bắt đầu mất ngủ.
Từ buổi đấu giá hôm đó, bà ta liên tục mơ thấy một bóng người đứng sau màn sương—không rõ mặt, nhưng ánh mắt thì lạnh lẽo đến thấu xương.
Những sự việc tưởng chừng rời rạc bỗng nối thành một đường thẳng đáng sợ: bức tranh cổ bị cướp mất, vài tuyến làm ăn bị đối thủ chặn đầu, những mối quan hệ vốn "chắc như đinh đóng cột" đột ngột im lặng.
Có thứ gì đó đang quay lại.
Chỉ là bà ta chưa dám gọi tên.
Hoàng Điềm là người nhận ra sớm nhất—không phải bằng lý trí, mà bằng trực giác.
Buổi chiều hôm đó, cô ta đến phòng lưu trữ của Hoàng gia để kiểm kê cổ vật.
Danh sách bị sai lệch.
Một món đồ từng được ghi là "thất lạc" ba năm trước, nay lại xuất hiện trong sổ giao dịch ngầm của một nhà đấu giá nước ngoài—với ghi chú ngắn gọn:
Nguồn: hợp pháp.
Hoàng Điềm tái mặt.
Chỉ có một người biết rõ món đồ đó đã đi đâu—người mà cô ta tin đã chết.
Tối hôm sau, tại một quán cà phê nhỏ trong ngõ—nơi tưởng chừng chẳng liên quan gì đến những ván cờ quyền lực—Hoàng Điềm bước vào theo một tin nhắn ẩn danh:
"Cô đang tìm một thứ không thuộc về mình."
Cô ta ngồi xuống, lòng bàn tay ướt mồ hôi.
Người đối diện đã ở đó từ trước.
Vẫn là dáng vẻ ấy—
áo khoác tối màu, tóc buộc gọn, không trang sức.
Giống như lần ở buổi đấu giá.
"Cô là ai?"
Hoàng Điềm hỏi, cố giữ giọng bình tĩnh.
Người phụ nữ đặt ly cà phê xuống.
"Người đã từng sống dưới mái nhà của cô," cô nói chậm rãi,
"nhưng chưa từng thuộc về nơi đó."
Hoàng Điềm cứng người.
"Không thể nào..."
"Có thể," người phụ nữ cắt lời, ánh mắt lạnh lẽo,
"chỉ là cô không muốn tin."
"Cú đẩy hôm đó," Bảo Kha nói, giọng đều đều,
"cô nghĩ mình thắng sao?"
Hoàng Điềm đứng bật dậy.
"Cô—!"
"Ngồi xuống," Bảo Kha nói nhẹ,
"ở đây có camera.
Tôi không thích ồn ào."
Hoàng Điềm chậm rãi ngồi lại.
Tim cô ta đập loạn.
"Cô còn sống... vì sao không quay về?"
"Vì tôi cần cô tin rằng mình đã thắng," Bảo Kha đáp,
"chỉ khi đó, cô mới tự tay lộ ra tất cả."
Cô lấy điện thoại, đẩy qua bàn.
Trên màn hình—
bản ghi chép chuyển lịch trình, tin nhắn mã hóa, giao dịch ngầm với người của Lục Long.
Mỗi dòng, mỗi mốc thời gian—đều rõ ràng.
Hoàng Điềm run rẩy.
"Cô muốn gì?"
Bảo Kha nhìn thẳng vào cô ta.
"Công bằng."
Một từ ngắn gọn.
Nhưng nặng như búa tạ.
Ở LỤC GIA
Cùng lúc đó, tại Lục gia, Lục Đình Kiêu đứng trước cửa sổ cao sát trần.
Bắc Kinh lên đèn.
Thiên Minh đứng sau anh, báo cáo:
"Cô ấy đã bắt đầu tiếp xúc trực tiếp."
"Ừ," Lục Đình Kiêu đáp khẽ.
"Anh không lo?"
Thiên Minh hỏi.
Lục Đình Kiêu cong môi rất nhẹ.
"Tôi chỉ lo," anh nói,
"lần này họ sẽ không còn đường lui."
Rời quán cà phê, Bảo Kha không quay đầu lại.
Cô biết—từ khoảnh khắc này, mọi thứ sẽ tăng tốc.
Những kẻ từng đứng trên cao, nhìn cô từ dưới lên—
giờ sẽ phải học cách ngẩng đầu nhìn bóng tối.
Cô bước vào dòng người, bóng dáng hòa tan trong thành phố.
Sự trở lại của Bảo Kha
không ồn ào,
không tuyên bố.
Nhưng từng bước chân—
đều là án tử đã định.
MỘT TIN ĐỘNG ĐỜI CHIẾM GIỮ NGAY LÚC ĐÓ
Cái chết của Lục lão gia không gây ồn ào.
Không công bố rộng rãi.
Không lễ tang lớn.
Chỉ một thông báo nội bộ ngắn ngủi: đột quỵ trong lúc nghỉ dưỡng.
Nhưng trong giới quyền lực, ai cũng hiểu—
đây là tín hiệu mở cờ.
Ngay trong đêm, Lục gia bị phong tỏa thông tin.
Hệ thống camera được thay mới toàn bộ.
Các tuyến bảo vệ cũ bị giải tán.
Lục Long bắt đầu ra tay.
Không công khai tranh quyền.
Hắn dùng thứ nguy hiểm hơn—liên minh ngầm.
Những thế lực từng bị Lục Đình Kiêu chèn ép.
Những người từng muốn thông qua Hoàng gia để tiếp cận "Chính thống".
Và cả những kẻ... biết đến sự tồn tại của Bảo Kha.
Tất cả cùng chung một mục tiêu:
Lục Đình Kiêu phải chết.
Lục Long không ngu.
Hắn không tấn công trực diện.
Hắn đánh vào thứ duy nhất có thể khiến Lục Đình Kiêu mất kiểm soát.
Hoàng Bảo Kha.
Những tin tức tưởng chừng vô hại bắt đầu xuất hiện: Bảo Kha từng can thiệp vào tuyến vận chuyển của Lục gia.
Một số giao dịch ngầm có dấu vết liên quan đến cô.
"Người chết quay lại" – cái tên được thì thầm trong bóng tối
Không có bằng chứng xác thực.
Nhưng đủ để đặt cô vào tầm ngắm.
Và Lục Đình Kiêu hiểu rõ hơn ai hết—
chỉ cần một sơ hở, người đầu tiên bị xé nát sẽ là cô.
Đêm đó, Lục Đình Kiêu đứng một mình trong phòng họp kín.
Trên bàn là bản báo cáo của Thiên Minh.
"Camera của anh—tất cả đều đã bị thay," Thiên Minh nói thấp giọng.
"Ngay cả tôi cũng không dám đảm bảo không bị theo dõi."
Lục Đình Kiêu im lặng rất lâu.
Rồi anh nói, giọng bình thản đến đáng sợ:
"Cắt toàn bộ liên hệ với Bảo Kha."
Thiên Minh sững người.
"Anh chắc chứ?"
"Không phải chắc,"
Lục Đình Kiêu đáp,
"là bắt buộc."
Một tuần sau, tin tức lan khắp Bắc Kinh:
Lục Đình Kiêu qua lại với Tống Uyển—con gái độc nhất của Tống gia.
Ảnh chụp rõ ràng.
Cử chỉ thân mật vừa đủ.
Không yêu cuồng nhiệt—chỉ vừa đúng mức để người ngoài tin rằng:
anh đã chọn một đồng minh mới.
Lục Long nhìn tin tức, cười lạnh.
"Cuối cùng cũng chịu lộ mặt."
Bảo Kha đứng trước màn hình, xem bản tin không tiếng.
Không tức giận.
Không hoảng loạn.
Chỉ có một cảm giác—như có thứ gì đó bị siết chặt trong lồng ngực.
Không đau dữ dội.
Nhưng không thở nổi.
Cô cũng không biết đây là cảm giác gì, liệu phải như cô nghĩ hay không.
Cô biết Lục Đình Kiêu không phải người dễ dao động.
Càng không phải kẻ dùng tình cảm làm trò tiêu khiển.
Vậy nên—Chỉ có một khả năng.
Anh đang tự tay đẩy cô ra khỏi vùng nguy hiểm.
Bảo Kha tìm mọi cách tiếp cận.
Nhưng cô nhanh chóng nhận ra—
bất cứ nơi nào Lục Đình Kiêu xuất hiện, đều có camera.
Không góc chết.
Không ngoại lệ.
Một ánh mắt thừa.
Một câu nói lệch nhịp.
Đều đủ để bị ghi lại.
Và cô hiểu—nếu cô xuất hiện công khai bên cạnh anh lúc này,
đó không phải giúp,mà là đưa dao cho kẻ địch.
Cuối cùng, họ chỉ gặp nhau được một lần.
Trong thang máy riêng của một tòa nhà cũ—
nơi camera đã bị Bảo Kha vô hiệu hóa trong ba mươi giây.
Cửa đóng lại.
Không lời chào.
Không trách móc.
Chỉ một khoảng lặng nặng nề.
"Anh định diễn đến bao giờ?"
Bảo Kha hỏi trước.
Lục Đình Kiêu không nhìn cô.
"Cho đến khi em an toàn."
Bảo Kha cười khẽ—một nụ cười không hề vui.
"Anh nghĩ tôi yếu đến mức đó sao?"
Lục Đình Kiêu quay sang.
Ánh mắt anh sâu, tối, và kiềm chế đến cực hạn.
"Chính vì em không yếu—
nên họ sẽ dùng em để giết tôi."
Thang máy mở ra.
Thời gian hết.
Trước khi bước đi, anh chỉ nói một câu, rất khẽ:
"Tin tôi."
Bảo Kha đứng yên rất lâu.
Rồi cô siết chặt tay.
Nếu anh chọn tự mình gánh tất cả—
thì cô cũng sẽ không đứng ngoài.
Nếu đây là ván cờ dồn anh vào chỗ chết—
Cô sẽ là người lật bàn.