Ngôn Tình Điền Văn Cô Vợ Yêu Kiều Ở Đại Viện Hải Quân

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Điền Văn Cô Vợ Yêu Kiều Ở Đại Viện Hải Quân
Chương 20: 20: Trân Trân 1


Trong lúc Chung Mẫn Phân mắng đến nước miếng văng tung tóe, Thị Hoài Chung vội vã khiêng xẻng trở về.Anh ta đi vào trong sân tùy ý đặt xẻng qua một bên, đến bên ngoài cửa nhà bếp thở hổn hển mấy hơi rồi hỏi: “Sao thế?”Anh ta đang làm việc trong đội sản xuất thì nghe người ta nói trong nhà xảy ra chuyện, liền lập tức chạy về. Chung Mẫn Phân ngồi ở trên ghế đẩu, tay đặt lên đùi.Bà hơi ngẩng đầu nhìn thấy Thị Hoài Chung thì tâm trạng vẫn không tốt, nói: “Lão già chết tiệt cha ruột của con đã trở về rồi, cái đồ không biết xấu hổ đấy đã bị mẹ dùng chày cán bột đánh chạy rồi.

Lần sau còn dám đến đây, mẹ sẽ đánh gãy chân lão già chết tiệt đó!”Thị Hoài Chung nhìn Chung Mẫn Phân hòa hoãn hơi thở, trong lòng cũng hiểu rõ ràng.Hơn hai mươi năm không thấy bóng dáng đâu, lúc này đột nhiên trở về đương nhiên là vì chuyện em ba được lên làm sĩ quan.Không vì tình cảm gì cả, chỉ là muốn ỷ vào thân phận cha con ruột thịt mà dính chút ánh sáng, muốn Thị Hoài Minh báo hiếu ông ta.Thị Hoài Chung ngồi xuống ghế đẩu ở bên cạnh, cúi đầu nhỏ giọng nói: “Lúc con chín tuổi thì ông ta đã vứt bỏ một nhà bốn người chúng ta chạy đến Triệu Thành, sao còn mặt mũi mà quay trở lại?”Lúc ấy cả gia đình chỉ nhờ một mình Chung Mẫn Phân chống đỡ, lúc anh ta lớn hơn một chút thì phụ giúp thêm.Chung Mẫn Phân không còn tức giận như vừa rồi nữa, nhưng vẫn tiếp lời mà mắng: “Đúng là vô liêm sỉ.”Trân Trân và Trần Thanh Mai thân là con dâu nên không tiện mắng theo, nên cũng chẳng mở miệng nhiều lời.Trân Trân vẫn luôn đứng sau lưng giúp Chung Mẫn Phân vuốt lưng xoa dịu, Trần Thanh Mai cũng giúp xoa bóp vai cho bà.Cơn tức giận của Chung Mẫn Phân đến nhanh mà đi cũng nhanh.

Uống hết hai bát nước, mắng Thị Đại Phú và vợ bé của ông ta một trận xong thì cơn tức trong lòng cũng được giải tỏa gần hết.Sau đó bà cùng không tiếp tục suy nghĩ linh tinh nữa, rất dứt khoát bỏ qua chuyện này, xem như chưa từng có việc gì xảy ra.Ban đêm lên giường đi ngủ, Trần Thanh Mai nói với Thị Hoài Chung: “Không ngờ rằng nhà anh lại có chuyện như vậy.”Thị Hoài Chung sợ trong lòng cô ấy có khúc mắc nên lập tức giải thích: “Thời gian xảy ra cũng đã từ rất lâu rồi, đến bây giờ cũng đã qua hai mươi bốn, hai mươi lăm năm.

Trong nhà cũng không có ai muốn nhắc đến ông ta nên mới không kể rõ chuyện này cho em nghe.

Nếu không phải vì chuyện của Hoài Minh thì ông ta cũng sẽ không trở về.”Trần Thanh Mai ngược lại cũng không nghĩ nhiều, chỉ hỏi tiếp: “Anh nói ông ấy sẽ cứ bỏ qua như vậy sao?”Thị Hoài Chung nói: “Bây giờ ông ta muốn quay về nhà chúng ta là điều không thể, theo như tính cách của mẹ thì sẽ không để cho ông ta trở về đâu.

Những năm trước đây khi gia đình cần ông ta nhất thì ông ta không trở lại, hơn hai mươi năm qua còn chẳng đến thăm chúng ta được một lần, chứ đừng nói gì đến phụ dưỡng.

Bây giờ muốn trở về hưởng phúc, làm gì có chuyện tốt như vậy?”Nói xong thì thở phào nhẹ nhõm: “Hoài Minh đang ở trong quân đội không về nhà, ông ta cũng không tìm được nó.”Trần Thanh Mai nghiêng đầu về phía Thị Hoài Chung: “Nói vậy cũng không chắc.”Thị Hoài Chung: “Không chắc là sao?”Trần Thanh Mai: “Ông ta có chân mà, không thể tìm đến quân đội được sao?”Ngừng lại trong giây lát, Thị Hoài Chung nghiêng đầu nhìn Trần Thanh Mai.***Sau khi Thị Đại Phú bị Chung Mẫn phân đuổi đi thì không còn quay lại đại đội Bạch Vân nữa.

Mà lão già ấy cũng không ảnh hưởng đến tâm trạng vui mừng ăn tết của người trong nhà.Vào ngày giao thừa, buổi sáng cả nhà dậy thật sớm quét dọn từ trong ra ngoài một lần, sau đó dán câu đối, dán giấy cắt hoa.Bận rộn hết nửa ngày quét dọn vệ sinh, sau đó lại bận rộn hết nửa ngày nữa làm cơm tất niên.Ban đêm một bàn đồ ăn đầy ắp được dọn lên, có hương thơm ngào ngạt của món thịt khâu nhục dưa muối, có mùi thơm nức mũi từ thịt xào ớt cay, ngoài ra còn có gà chiên, thịt dê nướng, điểm thêm món cá kho tộ với rau thơm và hẹ…. Chỉ mới ngửi thấy mùi thôi là đã ch ảy nước miếng rồi.Bữa cơm này vừa no nê lại vừa thỏa mãn.Cơm nước xong xuôi, cả nhà quây quần bên bếp than tám chuyện đón giao thừa.

Nội dung đều là những dịp vui vẻ ăn mừng, đều là những chuyện xưa thú vị. Thị Đan Linh và Thị Hưng Quốc thích nghe chuyện xưa nhất, hai mắt mở to nghe người lớn kể chuyện..
 
Điền Văn Cô Vợ Yêu Kiều Ở Đại Viện Hải Quân
Chương 21: 21: Trân Trân 2


Qua giao thừa là năm mới, tất cả mọi thứ đều là mới. Trong tháng giêng mọi người đều nghỉ ngơi thư giãn, cắn hạt dưa ăn quà vặt, đi thăm hỏi người thân và bạn bè, nói chuyện phiếm.Vào mùng hai Trân Trân cũng quay về nhà mẹ đẻ, vẫn giống như những năm trước chỉ có một mình.

Điểm khác biệt so với những năm trước chính là, bây giờ cô trở lại nhà mẹ đẻ thì anh cả chị dâu cả và anh hai chị dâu hai đối xử với cô vô cùng nhiệt tình khách sáo.Cùng hai người chị dâu nấu cơm ở trong bếp, chị dâu cả đang nhặt rau cần hỏi Trân Trân: “Hoài Minh không nói bao giờ quay về sao?”Trân Trân lắc đầu: “Chưa nói thời gian cụ thể.”Mọi người đều biết trong quân đội thì không được tự do nên cũng chẳng nói gì thêm.Chị dâu hai nói tiếp: “Trân Trân, vậy em sang đó tìm cậu ấy đi, đã mấy năm không gặp rồi, qua đó thăm cậu ấy rồi ở lại vài ngày.

Cứ ở nhà chờ cậu ấy quay về như vậy, không biết phải chờ đến lúc nào.”Trân Trân vẫn lắc đầu, khẽ mỉm cười nói: “Em sợ sẽ làm phiền đến anh ấy.” Nhìn Trân Trân không chủ động như thế này, hai người chị dâu lại cùng nhau khuyên bảo cô một lúc.Trân Trân đều nghe xong rồi gật đầu, cũng không nói nhiều gì thêm.Chị dâu cả, chị dâu hai khuyên xong, lại nhắc đến chủ đề khác: “Nghe nói cha chồng em trở về rồi, có đúng không?”Nhắc đến đây, Trân Trân cũng kể lại tình huống ngày Thị Đại Phú trở về cho hai người chị dâu nghe một chút.Hai người chị dâu nghiêm túc nghe Trân Trân nói xong.Chị dâu cả nói: “Mẹ chồng em thật là một người lợi hại.”Chị dâu hai thì nói Thị Đại Phú: “Cha chồng em thật sự là không nể nang gì.”Chị dâu cả cho đống rau cần đã nhặt vào trong chậu rửa: “Bất kể nói thế nào thì ông ta cũng là cha ruột của Hoài Minh, đương nhiên là không cần nể nang rồi.

Trên người Hoài Minh chảy dòng máu của ông ấy, cho dù chưa từng nuôi dưỡng, cho dù không thân thiết thì cũng không thoát khỏi mối quan hệ này.”Chị dâu hai không tán đồng: “Hơn hai mươi năm trước ông ta bỏ lại vợ con mà đi theo vợ bé, từ nhỏ đến lớn không quan tâm đến bất cứ việc nào cả, nay thấy con trai có tiền đồ thì lập tức xuất hiện muốn ngồi mát ăn bát vàng, dựa vào cái gì mà nhận ông ta làm cha?”Chị dâu cả: “Cũng không thể nói như em được, cha ruột chính là cha ruột, ai cũng không thể thay đổi được, không phải là chuyện cậu ấy có nhận hay không.

Không có Thị Đại Phú thì sẽ không có Thị Hoài Minh, lại càng không có cán bộ Thị Hoài Minh, em nói xem?”Chị dâu hai xì một tiếng: “Em nói nếu như là em thì sẽ không nhận!”Chị dâu cả: “Em thật sự là vô lý, bác gái Thị có thể không nhận người chồng Thị Đại Phú này, nhưng Thị Hoài Minh bắt buộc phải nhận người cha ruột này.

Sinh con ra thì đều có ân, đi khắp thế giới đều là đạo lý như vậy.”Chị dâu hai: “Này? Đến cùng là ai không nói đạo lý chứ ......”Mắt thấy chị dâu cả và chị dâu hai sắp sửa cãi nhau bởi vì chuyện này, Trân Trân vội vàng lên tiếng: “Chị dâu cả và chị dâu hai, mẹ em đã đuổi ông ta đi rồi, ông ta sợ mẹ, hẳn là sẽ không tìm đến cửa nữa đâu, hai người đừng phát hỏa, đừng nổi giận.”Cảm xúc của chị dâu hai bị Trân Trân cắt ngang, cũng không nói tiếp nữa.Chị dâu cả c*̃ng thức thời không nhắc đến nữa, dù sao cũng không liên quan đến bọn họ, tám một chút chuyện rồi thôi, vì chuyện này mà tức giận cãi nhau thì quả thật có chút buồn cười, sang năm mới ở nhà cãi nhau cũng không may mắn.Chị dâu hai không còn tranh cãi với chị dâu cả, ngược lại nhìn về phía Trân Trân hỏi: “Trân Trân, Thị Hoài Minh là chồng của em, đây chính là chuyện nhà em, em cứ mặc kệ như vậy sao?”Trân Trân nghĩ thầm còn chưa nhất định là chuyện nhà cô đâu, nếu như ly hôn thì cũng không còn là chuyện nhà cô nữa.Mà cho dù có là như vậy thì hiện tại cô c*̃ng không quản lý việc nhà, hơn nữa Thị Đại Phú cũng không phải là cha ruột của cô, cho nên cô trả lời: “Bây giờ trong nhà do mẹ gánh vác, việc này chắc chắn do mẹ quản lý.

Còn nữa, đó là cha ruột của anh ba, nói cho cùng đây là chuyện của anh ba, anh ấy nghĩ như thế nào mới là quan trọng nhất, làm sao c*̃ng không tới phiên em quan tâm ......”Nghe thấy lời này của Trân Trân, chị dâu cả và chị dâu hai không biết tại sao lại nghĩ đến cùng một chuyện.Chị dâu cả nhìn Trân Trân một lát, đổi giọng điệu nói: “Trân Trân, tại sao chị có cảm giác, em không xem bản thân và Thị Hoài Minh là người một nhà thế.

Hai đứa là vợ chồng, vợ chồng vốn là một thể, chuyện của cậu ấy chính là chuyện của em.”.
 
Điền Văn Cô Vợ Yêu Kiều Ở Đại Viện Hải Quân
Chương 22: 22: Trân Trân 3


Trân Trân nhếch miệng, nhỏ giọng nói: “Em và anh ấy kết hôn hơn nửa tháng thì anh ấy đã đi rồi, thời gian ở cùng nhau quá ngắn, em không biết làm vợ chồng thì nên như thế nào ! ! ”Trong hơn nửa tháng ở cùng nhau đó, bọn họ cũng không giống những cặp vợ chồng khác.

Nghe Trân Trân nói như vậy, chị dâu cả và chị dâu hai liếc nhau.

Sau đó chị dâu cả lại thả lỏng ngữ điệu, nói: “Ài, bây giờ không phải Hoài Minh đã trở về rồi sao, về sau hai người sẽ có nhiều thời gian ở chung, ở cùng nhau một vài ngày thì em sẽ biết thôi.

”Có thể ở chung với anh ấy sao?Trân Trân vẫn luôn không dám tưởng tượng đến những chuyện như vậy, sợ là vui mừng quá sớm thì sẽ thành quá mức.

Hiện tại thuận theo chủ đề hơi tưởng tượng một chút, trong lòng lập tức sinh ra nỗi khát vọng cùng với chờ mong, còn kèm theo chút khẩn trương và ngọt ngào, trái tim đập “thình thịch” liên hồi.

Nhưng chỉ trong chốc lát, cô liền dừng ngay suy nghĩ như vậy.

***Chị em dâu ba người nói chút chuyện nấu xong cơm.

Trong tháng giêng thảnh thơi, Trân Trân dùng xong bữa rồi ở lại nhà mẹ đẻ lâu một chút, vẫn là trò chuyện việc nhà cùng với chị dâu cả và chị dâu hai.

Nói đến lúc mặt trời đã ngả về tây mới dừng lại đứng dậy về nhà.

Cô nhiều lần từ chối nói không cần nhưng anh cả chị dâu cả và anh hai chị dâu hai vẫn tiễn cô đến đầu thôn.

Đứng ở đầu thôn nhìn dấu chân của Trân Trân dần dần đi xa, anh cả chị dâu cả và anh hai chị dâu thứ mới quay người trở về trong thôn.

Anh cả chắp tay sau lưng nói: “Nếu Trân Trân có thể nắm chắc được Thị Hoài Minh thì đời này sẽ có thể an tâm hưởng phúc lớn, nhà ta cũng có thể được nhờ theo, về sau cũng có núi dựa.

”Chị dâu cả nói tiếp: “Em thấy Trân Trân ngơ ngác, dạy con bé vài câu cũng không biết có nghe lọt được hay không.

”Anh hai ở bên cạnh than nhẹ một tiếng: “Điểm không tốt chính là ở chỗ vẫn chưa có con.

”Chị dâu hai: “Ai nói không phải đâu.

”! ! Bản thân Trân Trân ngược lại không lo lắng nhiều như vậy.

Tóm lại bất kể như thế nào, cô đều có thể tự mình sống tốt.

Cô c*̃ng không có chí hướng gì quá lớn, chỉ cần có thể sống tốt mỗi ngày là được rồi.

Trân Trân dùng khăn quàng cổ che khuất nửa gương mặt đi về nhà, bước chân không nhanh không chậm, ngẫu nhiên chạy bước nhỏ vài lần.

Bên trên đường nhỏ thật dài ở nông thôn có bóng dáng nho nhỏ của cô.

Lúc về đến nhà thì mặt trời vừa vặn rơi xuống đầu ngọn cây.

Đến nhà tiến vào sân, Trân Trân vươn tay kéo khăn quàng cổ xuống lộ ra cả khuôn mặt.

Nhìn thấy chồng của Thị Hoài Hà đang nói chuyện với Thị Hoài Chung ở nhà chính, cô đi qua chào hỏi một tiếng, sau đó trở lại phòng mình chuẩn bị cất khăn quàng cổ.

Nhưng vừa tới cửa phòng vén tấm màn che lên thì đã thấy Thị Hoài Hà.

Thị Hoài Hà đang ngồi ở trước gương, trên cổ mang khăn lụa đỏ.

Nhìn thấy Trân Trân trở về, Thị Hoài Hà rõ ràng sửng sốt một lúc, sau đó lại bình thường nói: “Em trở về rồi.

”Trân Trân không có lên tiếng gọi chị hai, chỉ đơn giản đáp lại: “Vâng”, rồi thả tấm màn trong tay xuống tiến vào phòng.

Cô tháo khăn quàng cổ treo ở đầu giường rồi quay đầu nhìn Thị Hoài Hà.

Thị Hoài Hà còn đang soi gương, nhìn vào gương mở miệng nói: “Màu đỏ vẫn là rất đẹp.

”Đặc biệt là vải lụa, trong sương mù mông lung lộ ra ánh sáng, so với vải dệt thủ công bình thường mà bọn họ mang thì không biết đẹp gấp biết bao nhiêu lần.

Vừa mới mang khăn lụa lên cổ là cả người lập tức sáng rỡ hơn hẳn.

Nhìn Trân Trân không nói lời nào, Thị Hoài Hà quay đầu.

Cô ta nhìn Trân Trân không thèm khách sáo nói: “Chiếc khăn lụa này đưa cho chị đi.

”Trân Trân nhìn cô ta một lúc, vẫn không nói chuyện.

Sau đó cô chợt đi đến bên cạnh Thị Hoài Hà, không đợi Thị Hoài Hà kịp phản ứng mà trực tiếp đưa tay đến bên cổ cô ta tháo khăn lụa xuống, nắm ở trong tay nói: “Ngại quá chị hai, cái này không thể đưa ! ! ”Nói xong bỗng ngừng hai giây, lại tiếp tục: “Chị cũng không nên lục đồ của em, mang đồ của em.

”“Hả! Cái gì gọi là đồ của em chứ!” Thị Hoài Hà phản ứng lại kịp, trừng mắt.

Cô ta đứng lên cao hơn Trân Trân, dùng chiều cao và khí thế để chèn ép Trân Trân: “Thứ này là cô mua sao? Đây là thằng ba của chị mua, là đồ của nhà họ Thị! Chị bảo cô đưa cho chị là còn nể mặt mũi của cô đấy, chị trực tiếp lấy đi thì đã sao?”Trân Trân nhìn cô ta: “Đây là anh ba tặng cho em, không được em cho phép mà lấy đi thì chính là trộm.

”.
 
Điền Văn Cô Vợ Yêu Kiều Ở Đại Viện Hải Quân
Chương 23: 23: Trân Trân 4


Nghe nói như thế, Thị Hoài Hà lại nhíu lông mày.

Từ trước đến nay cô ta đã không thích Trân Trân, lúc này lại càng nhẫn nhịn không nổi.

Cô ta cười nhạo một chút: “Trộm? Cô nói ai trộm đây? Cô phải làm cho rõ cái nhà này là họ Thị, không phải họ Lâm, tất cả mọi thứ bên trong nhà này đều là của nhà họ Thị, không phải của cô, cô có biết hay không?”Trân Trân đè nén hơi thở: “Em là con dâu nhà họ Thị, hiện tại nhà họ Thị chính là nhà của em, chị giấu em lục lọi rương đồ của em, trộm mang khăn lụa của em, còn muốn lấy đi, đây chính là trộm, chị có biết hay không?”Hả!Mắt của Thị Hoài Hà lại trừng một cái.

Thấy hai người sắp sửa cãi nhau, Chung Mẫn Phân và Trần Thanh Mai nghe thấy tiếng động liền chạy đến.

Chung Mẫn Phân vén màn cửa lên lập tức hỏi: “Sao thế?”Tay Trân Trân cầm lấy khăn lụa, nói trước: “Chị ấy lục rương của con, mang khăn lụa của con rồi còn muốn lấy đi.

”Chung Mẫn Phân nhìn khăn lụa trong tay Trân Trân, lại nhìn Thị Hoài Hà.

Bà nghiêm mặt, nhìn Thị Hoài Hà nói: “Con đang làm gì vậy?”Thị Hoài Hà còn thật sự trả lời: “Mẹ, con thích chiếc khăn lụa này, muốn cầm về mang mấy ngày.

”“Khỏi phải nghĩ đến.

” Không đợi Chung Mẫn Phân mở miệng, Trân Trân trực tiếp từ chối.

Thị Hoài Hà nghe nói như thế lại bốc hỏa, soạt một tiếng quay đầu nhìn về phía Trân Trân, giọng nói cao vút: “Ôi chao, cô thật đúng là xem chính mình như người nhà họ Thị, thằng ba có bỏ cô hay không còn chưa biết được đâu! Cô cũng chớ có vui mừng quá sớm, cho rằng nhận khăn lụa đỏ là sẽ vững vàng làm vợ của đoàn trưởng sao, cô tự xem lại chính mình đi, xứng với Hoài Minh nhà chị sao?”Thị Hoài Hà vừa mới dứt lời, Chung Mẫn Phân tiến tới đánh vào lưng cô ta hai cái.

Thị Hoài Hà bị đánh đến bực bội, quay đầu nhìn về phía Chung Mẫn Phân: “Mẹ, mẹ đánh con làm gì thế?”Chung Mẫn Phân vươn tay kéo cô ta ra bên ngoài: “Mẹ đánh cái miệng đê tiện của con!”Kéo tới bên ngoài, Thị Hoài Chung và chồng của Thị Hoài Hà c*̃ng từ phòng chính đi ra.

Thị Hoài Chung đi đến trước mặt hỏi: “Đang yên ổn mà, có chuyện gì thế?”Thị Hoài Hà lớn tiếng nói: “Anh cả, mẹ đánh em!”Chung Mẫn Phân: “Đánh con là đáng đời!”Vừa nói vừa đánh thêm hai cái.

Bên ngoài ồn ào nhốn nháo, Trân Trân không đi ra ngoài.

Trần Thanh Mai cũng không đi ra, cô ấy kéo Trân Trân ngồi xuống bên giường, nhỏ giọng an ủi Trân Trân.

Dỗ cô: “Đừng nghe em ấy nói hươu nói vượn, đừng để trong lòng, nhé.

”Trân Trân nắm khăn lụa đỏ trong tay, thuận theo không nói lời nào.

Trần Thanh Mai lại vuốt lưng của cô dỗ dành một lúc.

Chung Mẫn Phân dạy dỗ Thị Hoài Hà xong tiến vào, cũng mềm giọng dỗ Trân Trân vài câu.

Trân Trân cúi đầu nhẹ nhàng hít mũi, ngẩng đầu nhìn về phía Chung Mẫn Phân.

Cô lên tiếng có chút khàn khàn: “Mẹ, lần sau lúc hồi âm cho anh ba thì nói với anh ấy trong thư một câu là con sẽ qua đó tìm anh ấy.

Đứng trước mặt nói rõ ràng, nếu như anh ấy muốn ly hôn với con, con sẽ không quấn lấy anh ấy.

”Chung Mẫn Phân nghe nói như thế thì trong lòng bỗng dưng trầm xuống.

Bà ấy vỗ lên mu bàn tay của Trân Trân một cái: “Con cũng nói bậy rồi! Ly hôn cái gì? Hoài Minh dám đề cập ly hôn với con thì mẹ sẽ dám đoạn tuyệt quan hệ mẹ con với nó! Vợ của Hoài Minh chỉ có thể là con!”Trân Trân nhìn khăn lụa đỏ trong tay.

Không nói tiếp nữa.

***Bởi vì trong nhà đặt mua hàng tết nhiều, cả nhà Thị Hoài Hà vốn muốn ở lại ăn bữa cơm tối.

Nhưng bởi vì cô ta và Trân Trân náo loạn một trận nên Chung Mẫn Phân không giữ bọn họ ở lại ăn cơm nữa.

Thời điểm rời đi để bọn họ mang theo ít đồ trở về, đều là những thứ mà Thị Hoài Minh gửi về.

Thị Hoài Hà bất mãn nhưng lại không dám lại nói, kìm nén đến hai gò má tái xanh.

Trên đường trở về, cô ta nhịn không được mà phàn nàn với chồng mình Tôn Đức Thụ: “Em thấy mẹ già nên hồ đồ rồi, em mới là con gái ruột của bà ấy, Lâm Trân Trân kia chính là người ngoài, thế mà mẹ lại đuổi em đi?”Tôn Đức Thụ tâm bình tĩnh hòa nhã đáp: “Chuyện này quả thực là em không đúng, nào có chuyện vào phòng của người ta lục lọi, lấy đồ của người ta mang? Hơn nữa em còn nói khó nghe như vậy.

”Thị Hoài Hà lại chịu đả kích, hai mắt trừng lên: “Anh cũng giúp người ngoài sao?”Tôn Đức Thụ: “Anh chỉ là đang nói đạo lí với em thôi.

”Thị Hoài Hà: “Anh đang nói đạo lý với ai thế?”Tôn Đức Thụ: “! ! ”Anh ta vẫn nên ngậm miệng thì hơn.

.
 
Điền Văn Cô Vợ Yêu Kiều Ở Đại Viện Hải Quân
Chương 24: 24: Trân Trân 5


Có Chung Mẫn Phân che chở, Trân Trân ngược lại không chịu uất ức gì.

Nhưng bị Thị Hoài Hà công kích như vậy, cô đột nhiên không muốn kéo dài chuyện giữa mình và Thị Hoài Minh nữa.

Trong lòng suy nghĩ, sớm nhìn thấy Thị Hoài Minh một chút, sớm biết thái độ của anh ấy đối với cô một chút, sớm có kết quả một chút thì c*̃ng tốt.

Ban đêm nằm ở trên giường, cô lật qua lật lại nghĩ đến chuyện này.

Nghĩ đến cuối cùng cũng hạ được quyết tâm, cô không đợi nữa, cô muốn chủ động đi tìm Thị Hoài Minh.

Dao cùn thì không lưu loát như dao sắc.

Một đêm này ngủ cũng không được ngon.

Ngày kế tiếp tỉnh lại cơm nước xong xuôi, Trân Trân c*̃ng không đi thăm hỏi ở đâu nữa.

Giữa người trong thôn với nhau không có chuyện gì là giấu được, tối hôm qua cô ầm ĩ với Thị Hoài Hà như vậy, hôm nay chắc chắn sẽ trở thành chủ đề trung tâm.

Cô không muốn bị người khác lôi kéo nói chuyện này, dứt khoát ở trong nhà không ra ngoài.

Ăn cơm trưa xong cô c*̃ng không đi đâu cả.

Buổi trưa ánh nắng vừa ấm, cô ngồi một mình ở trong sân đan áo len phơi nắng.

Ánh nắng mặt trời chiếu đến cô vừa ấm áp dễ chịu lại vừa khiến cô uể oải lười biếng, không chú ý đã dựa người ra sau ghế ngủ thiếp đi.

Trong lúc đang say giấc thì chợt bị tiếng gọi cửa làm giật mình mở to mắt ngồi thẳng người dậy.

Ánh mắt đang còn mơ màng ngái ngủ nhìn thấy ngoài cổng giống như là người đưa thư, Trân Trân trong nháy mắt hoàn toàn tính táo.

Cô đứng lên đặt kim đan và len xuống, đi đến cổng.

Đến cổng, người đưa thư lấy bức thư ra trước mặt cô, cười nói: “Nhà cô có thư này.

”Hiện tại Trân Trân nhìn thấy thư thì có chút khẩn trương, nhận lấy bức thư nắm trong tay mà cảm thấy trĩu nặng.

Đè nén tâm trạng có chút khẩn trương, cô bảo người đưa thư chờ một chút, vội vàng quay về phòng.

Khi quay lại cổng, Trân Trân đưa mấy viên kẹo vào tay người đưa thư, cười nói: “Cảm ơn nhé.

”Đây là phong tục ăn mừng năm mới, người đưa thư nhận lấy bánh kẹo cũng nói tiếng cám ơn.

Đưa mắt nhìn người đưa thư đi xa, Trân Trân cầm thư trở lại trong sân.

Còn chưa đi đến bên cạnh ghế thì cô lại dừng bước, đứng đấy nghĩ một lát rồi quay người ra khỏi sân.

Cô cầm thư tìm đi nhà của cô bé ngồi cùng bàn với Thị Đan Linh.

Thị Đan Linh chạy đến từ trong sân, hỏi Trân Trân: “Thím ba, sao vậy ạ?”Trân Trân đưa bức thư trong tay đến trước mặt cô bé: “Đây là thư của chú ba cháu gửi đến sao?”Thị Đan Linh nhận lấy phong thư rồi nhìn chữ ở phía trên.

Xem hết cô bé ngẩng đầu nhìn về phía Trân Trân, con mắt vừa sáng vừa tròn, cười lên rồi gật đầu với Trân Trân: “Là chú ba ạ.

”Trân Trân c*̃ng khẽ cười: “Cháu về nhà đọc cho thím nghe đi.

”Thị Đan Linh nghiêm túc gật đầu hai lần.

Sau đó cô bé quay đầu nói với mấy người bạn chơi cùng là có việc phải về nhà, rồi kéo Trân Trân chạy đi.

Hai cô gái một lớn một nhỏ vội vàng chạy về đến trong nhà.

Vào trong sân, ngồi xuống ghế đẩu ở nhà trước.

Thị Đan Linh thở phì phò cẩn thận xé phong thư, lấy bức thư từ bên trong ra.

Cô bé mở bức thư ra đọc cho Trân Trân nhe, từng chữ từng chữ không có bất kỳ sắc thái tình cảm nào.

Trân Trân nghiêm túc lắng nghe, nhưng trong lúc đó cũng hơi ngẩn ngơ.

Cô nghĩ lần này hồi âm sẽ nói với Thị Hoài Minh rằng cô muốn đi tìm anh ấy.

Cũng trong lúc cô đang thất thần, Thị Đan Linh đọc được một câu: “Con đã xin bên trên cấp phòng ở, đại khái hết tháng giêng là có thể được phê chuẩn, có chỗ ở rồi, đến lúc đó mẹ và Trân Trân cùng nhau đến ! ! ”Trân Trân hoàn hồn, cắt ngang Thị Đan Linh: “Cháu vừa rồi đọc cái gì vậy?”Thị Đan Linh quay ngược lại một chút: “À, chú ba nói chú ba đã xin bên trên cấp phòng ở, ra tháng giêng là có thể được phê duyệt, bảo thím và bà nội đến lúc đó đi đến chỗ của chú ấy.

”“Thím sao?” Trân Trân có hơi nghiêng nhẹ về phía trước, bất ngờ nhìn Thị Đan Linh.

Thị Đan Linh lại cẩn thận nhìn thư một lần: “Đúng vậy, nhà mình chỉ có thím ba tên là Trân Trân.

”Trân Trân trợn tròn hai mắt nhìn lên tờ giấy, mặc dù cô nhìn không hiểu những nét chữ dày đặc viết bằng bút máy, nhưng nhịp tim lại thật sự đập rộn ràng “thịch thịch”, đập vô cùng mạnh.

Cô nhịn không được lại hỏi thêm một lần: “Thật sao?”Lúc này Thị Đan Linh dùng ngón tay chỉ lên tờ giấy, cho Trân Trân nhìn: “Hai chữ này, Trân Trân.

”Trân Trân nhìn hai chữ đấy mà nhịp tim càng đập mạnh hơn, trong mắt hơi phát ra ánh sáng, khóe miệng hơi cong lên, đáp: “Ồ.

”.
 
Điền Văn Cô Vợ Yêu Kiều Ở Đại Viện Hải Quân
Chương 25: 25: Đẹp Như Mơ 1


Thị Đan Linh đọc thư cho Trân Trân nghe xong thì Chung Mẫn Phân và Trần Thanh Mai cũng quay về. Hai người không quay về một mình mà sau lưng còn có rất nhiều bà cô trong thôn đi theo. Chung Mẫn Phân vừa mới tiến vào sân liền hỏi: “Có phải là Hoài Minh gửi thư về không?”Vừa rồi có người nhìn thấy người đưa thư vào thôn, bà vừa nghe nói thì nghĩ đến Thị Hoài Minh gửi thư nên quay về.

Những người khác thì rảnh rỗi không có việc gì làm nên đi theo xem náo nhiệt.Trân Trân và Thị Đan Linh cùng nhau đứng dậy.

Thị Đan Linh vẫy vẫy tờ giấy viết thư: “Là chú ba gửi thư ạ.”Chung Mẫn Phân cười tươi, không bước qua đó mà nói: “Mau lên, Linh Linh, cháu đọc cho bà nghe xem.”Thị Đan Linh thấy nhiều người đến như vậy thì có hơi ngại.

Nhưng lúc đi học cô bé cũng thường đứng lên đọc bài nên cũng không có gì mà không thể. Những người khác đều lấy ghế ngồi xuống.

Cô bé đứng giữa đám người, cầm lấy tờ giấy đọc rất trôi chảy.Mọi người trong sân nghe hết thư thì lập tức ồn ào hẳn lên.

Có bà cụ cười nói với Chung Mẫn Phân: “Chị Thị à, chị sắp được vào thành phố hưởng phúc rồi.”Chung Mẫn Phân không thể che giấu được nụ cười trên mặt: “Tôi đây chân tay già yếu rồi, có thể đi đâu được chứ.”Niềm vui có thể lây lan, trên gương mặt của mọi người ai ai cũng nở nụ cười.

Trân Trân ngồi bên cạnh tất nhiên cũng mỉm cười, cúi đầu tiếp tục đan áo len của mình.Tú Trúc ngồi bên cạnh đẩy cô một cái: “Trân Trân sắp được hưởng phúc rồi.”Trân Trân mỉm cười, nói: “Có mẹ hưởng phúc là được rồi.”Nghe thấy lời này, Chung Mẫn Phân quay lại nhìn cô, nói: “Cái gì mà mẹ hưởng phúc là được rồi chứ, lời của Hoài Hà nói con đừng để trong lòng.

Trong thư Hoài Minh viết gì con cũng nghe hết rồi, nó còn bảo con qua đó.

Chờ nó được phân nhà thì con cũng mau thu dọn đồ đạc đi thành phố cho mẹ.

Nắm chắc thời gian, tranh thủ năm nay sinh một bé con đáng yêu đi.”Trân Trân nghe đến chuyện sinh con thì không nhịn được mà đỏ mặt.

Tú Trúc ngồi bên cạnh cô nhìn thấy rõ ràng nhất, bật cười lên, nói: “Trân Trân đỏ mặt rồi.”Người khác cứ nhìn lên mặt của Trân Trân, mặt cô lại càng đỏ hơn nữa.

Cô ngại ngùng vươn tay đập Tú Trúc một cái.Nghe đến việc sinh con, Trân Trân không nhịn nổi mà đỏ mặt.Bởi vì có trẻ em Thị Đan Linh ở đây nên mấy bà cô cũng không nói mấy câu bậy bạ gì.

Mọi người cùng nhau nói cười vui vẻ, ai cũng bảo Trân Trân tốt số, được hưởng phúc.

Gả được cho người đàn ông như Thị Hoài Minh, quả thực là đẹp như mơ rồi.Trân Trân nghĩ, nếu như có thể ở bên nhau thì đúng thực là đẹp như mơ.***Qua mấy ngày tết, trong thôn lại bắt đầu khôi phục việc lao động sản xuất.

Trước mắt không bán giá đỗ cũng không bán đậu rang, trong nhà cũng không có việc gì khác để làm.

Mỗi ngày Trân Trân đều theo Thị Hoài Chung và Trần Thanh Mai đến đội sản xuất làm việc.Mặc dù tin đồn liên quan đến cô chưa từng ngừng lại, nhưng lúc mọi người gặp cô đa số đều rất nhiệt tình, khách sáo. Dù sao có nói như thế nào thì hiện tại cô cũng là người nhà họ Thị, vẫn là vợ của Thị Hoài Minh.

Đương nhiên cũng có mấy loại người như Hồng Mai, thỉnh thoảng dội nước lạnh bằng mấy câu nói khó nghe.Mặc kệ người khác nghĩ như thế nào, mặc kệ Hồng Mai nói cái gì, Trân Trân đều không để trong lòng.

Cuộc sống này không phải sống cho người khác xem, cô làm tốt chính mình là được rồi.Tháng giêng trôi qua, cả nhà đi đến thành phố theo đúng lời hẹn của Thị Hoài Minh.

Anh ở trong thành phố vừa mới ổn định xong, cho nên đầu tiên bảo Chung Mẫn Phân và Trân Trân đến đó trước. Đến gần thời gian xuất phát, lúc ăn cơm tối, Chung Mẫn Phân nói: “Trân Trân, mẹ không đi thành phố đâu, gần đây sức khỏe mẹ không tốt, không thể đi xa như vậy được, con cứ đi đi.

Đợi đến lúc Hoài Minh có kỳ nghỉ về thăm người thân thì các con về thăm mẹ là được rồi.”Trân Trân vốn đã chuẩn bị sẽ cùng đi với Chung Mẫn Phân, bây giờ nghe bà nói như vậy thì trong lòng cô vô cùng không nỡ.

Cô siết lấy đôi đũa, sững sờ một lát rồi nói: “Mẹ không đi, con đi một mình có ổn không?”Chung Mẫn Phân cười nói: “Con là vợ nó, có cái gì không ổn chứ?”Quả thực đúng là không có gì không ổn cả, nhưng nghĩ đến việc một mình đến thành phố, một mình đối mặt với một thành phố lớn hoàn toàn xa lạ thì cô không nhịn được mà lo lắng một chút.Trân Trân mím mím môi: “Con sợ một mình con ở trong thành phố…”Sợ hãi rất nhiều thứ nhưng cuối cùng không thể nói ra được cái nào.Chung Mẫn Phân vẫn cười nói: “Có Hoài Minh đó, con đừng sợ.”Chuyện Chung Mẫn Phân đã quyết định thì không một ai có thể khuyên được..
 
Điền Văn Cô Vợ Yêu Kiều Ở Đại Viện Hải Quân
Chương 26: 26: Đẹp Như Mơ 2


Ăn xong cơm tối, dọn dẹp nhà bếp, Trần Thanh Mai đến phòng mẹ chồng, hỏi: “Mẹ để Trân Trân đi một mình thật sao?”Chung Mẫn Phân gật đầu, nói: “Con nói xem bây giờ mẹ đi cùng để làm gì chứ? Con không thấy vướng tay vướng chân sao? Hai vợ chồng nó mấy năm nay không gặp nhau, phải để cho tụi nó có thời gian riêng ở chung với nhau, sống cuộc sống riêng chứ? Mẹ đi theo cùng không tốt chút nào.”Trần Thanh Mai nghĩ lại thấy cũng đúng nên gật đầu.Chung Mẫn Phân đổi giọng, còn nói: “Mẹ mặc kệ Hoài Minh nghĩ thế nào, ở chỗ mẹ thì kết hôn không phải chuyện đùa, cưới nhau rồi sẽ là vợ chồng cả đời.

Nếu nó giống như cha nó, cho dù nó có làm tướng thì mẹ cũng sẽ không nhận đứa con trai này.” Bà nói xong thì như nghĩ đến cái gì đó, vươn đầu ra gọi: “Linh Linh, cháu vào đây một chút.”Thị Đan Linh nghe giọng bà nội thì chạy đến rất nhanh, vừa vào cửa đã hỏi: “Bà nội, sao vậy ạ?”Chung Mẫn Phân nhìn cô bé rồi nói: “Cháu lấy giấy bút đến đây viết giúp bà nội vài thứ.”Thị Đan Linh đáp lời, quay người đi ra ngoài.

Lúc cô bé quay lại thì trong tay đã cầm theo bút chì và vở.

Chung Mẫn Phân để cô bé đứng bên cạnh cái rương, bảo cô bé viết theo những gì mình đọc.Giọng bà vừa phải, không lớn không nhỏ, đọc: “Con à, gần đây sức khỏe mẹ không tốt, không cách nào cùng Trân Trân đến chỗ con.

Những chuyện khác mẹ đều không lo lắng, chỉ không yên tâm về Trân Trân.

Con bé từ nhỏ ở nông thôn, từ trước đến nay chưa từng xa nhà, càng chưa từng đến thành phố lớn như vậy.

Con phải đối xử với con bé thật tốt, đừng để nó phải chịu ấm ức.”Chung Mẫn Phân đọc đại khái như vậy, Thị Đan Linh đã giúp bà viết ra hết.

Sau khi viết xong thì cô bé gấp tờ giấy lại rồi nhìn Chung Mẫn Phân, nói: “Ngày mai mang thư đi gửi sao bà?”Chung Mẫn Phân cười nói: “Cháu ngốc quá, để thím ba cháu mang theo chứ.”Thị Đan Linh vỗ trán một cái.

Cô bé đúng là ngốc quá.Chung Mẫn Phân lại dặn dò cô bé: “Cháu giao nó cho thím ba thì nói với thím rằng bà chỉ nói với chú ba cháu vì sao không vào thành phố thôi, những cái khác đừng nói gì cả.”Thị Đan Linh gật đầu: “Cháu biết rồi bà nội.”Chung Mẫn Phân mỉm cười: “Chờ chú ba thím ba của cháu ổn định ở thành phố, thời gian trôi qua, sức khỏe của bà tốt hơn thì chúng ta sẽ cùng đến đó chơi.”Thị Đan Linh nghe được câu này thì vui vẻ, dùng giọng nói non nớt lanh lảnh trả lời: “Vâng ạ, vâng ạ.”Nếu cô bé có thể đến thành phố lớn một lần thì mấy đứa nhỏ trong thôn chắc chắn sẽ ngưỡng mộ cô bé lắm. Trần Thanh Mai ngồi bên cạnh cũng cười, còn lặp lại câu nói kia: “Hoài Minh thực sự rất có tương lai.”Lúc đang nói chuyện hăng say thì Trân Trân đến.

Cô kéo tấm rèm lên xem, tò mò hỏi: “Mọi người đang nói gì vậy?”Thị Đan Linh đưa tờ giấy viết thư trong tay ra: “Bà nội viết thư cho chú ba, thím mang đến cho chú ấy nhé.”Trân Trân biết Chung Mẫn Phân từ trước đến nay nói một là không có hai nên cũng không tiếp tục nói bà đi cùng mình.

Cô gật đầu, nói: “Được thôi.”Mặc dù trong lòng cô lo lắng, nhưng cũng không thể bỏ cuộc nửa đường nói không đi nữa.

Cô vốn cũng muốn đi tìm Thị Hoài Minh.Cô bước vào ngồi xuống.

Chung Mẫn Phân kéo tay cô, lại tiếp tục dặn dò: “Đến chỗ Hoài Minh cho dù cần cái gì thì cứ nói thẳng với nó là được.

Con không cần sợ phiền phức cái gì cũng không nói, cũng không được để bản thân ấm ức.

Nghe chưa hả?”Tạm thời không quan tâm khi thực sự đến đó thì sẽ như thế nào, Trân Trân cũng không muốn Chung Mẫn Phân phải lo lắng.

Cô gật đầu với bà: “Mẹ cứ yên tâm đi ạ.”Chung Mẫn Phân nhìn chằm chằm Trân Trân: “Con đừng có dỗ mẹ, phải nghe lời mẹ đó.”Trân Trân: “Con vẫn luôn nghe lời mẹ mà.”Câu này thì đúng là thật.Chung Mẫn Phân vỗ vỗ mu bàn tay Trân Trân: “Đừng có nghĩ gì hết, cứ đi hưởng phúc đi.”Trân Trân bật cười, vẫn gật đầu với Chung Mẫn Phân: “Dạ.”Chung Mẫn Phân nghĩ đến chuyện Trân Trân phải đến một nơi xa như vậy thì trong lòng có hơi không nỡ.

Bà lại sợ cô bên ngoài chịu ấm ức, chuyện muốn dặn dò cũng rất nhiều nên cũng nói nhiều lời hơn bình thường. Hai ngày nay Trân Trân không đến đội sản xuất làm việc mà ở nhà với Chung Mẫn Phân, cùng bà thêu thùa may vá, cùng bà nói chuyện, để Chung Mẫn Phân có thể dặn dò hết những gì cần dặn.Trước khi xuất phát một ngày, Chung Mẫn Phân và Trân Trân đi một chuyến mua một ít đồ ăn ngon.

Buổi tối, trừ làm một bữa tiệc đầy đồ ngon thì còn làm sủi cảo nhân thịt heo rau cần, cả nhà cùng tiễn Trân Trân.Thị Hưng Quốc ăn sủi cảo đầy cả miệng, nhét cho miệng phồng cả lên.

Thị Đan Linh ngồi bên cạnh cậu nhóc cũng ăn rất hào hứng, cô bé thích nhất là nhân thịt heo rau cần.

Sau khi cô bé nuốt hết sủi cảo trong miệng thì nói với Trân Trân: “Thím ba, nếu thím nhớ chúng cháu thì nhờ người viết thư cho chúng cháu nhé.”.
 
Điền Văn Cô Vợ Yêu Kiều Ở Đại Viện Hải Quân
Chương 27: 27: Đẹp Như Mơ 3


Hai ngày nay người trong nhà dặn dò gì Trân Trân nghe xong đều gật đầu.

Đương nhiên trong lòng cô đã làm xong công tác chuẩn bị, cho dù bên kia có xảy ra chuyện gì thì cô cũng sẽ đón nhận một cách bình tĩnh.Sau khi ăn cơm xong thì Trân Trân về phòng thu dọn đồ đạc.

Chung Mẫn Phân và Trần Thanh Mai đến giúp cô. Vì đường xá xa xôi nên cũng không mang theo nhiều, chỉ là một ít quần áo để thay, trừ quần áo thì là lương thực để ăn trong ba ngày.

Ngoại trừ màn thầu và khoai lang thì Chung Mẫn Phân còn gói thêm cho Trân Trân thêm mấy miếng bánh đào xốp giòn và bánh ngọt gạo nếp.Dọn dẹp xong thì Chung Mẫn Phân đứng đó suy nghĩ một lát: “Còn quên cái gì nữa không?”Trân Trân chưa từng xa nhà, càng chưa bao giờ tự mình ra ngoài, cho nên bà vẫn còn một chút chưa yên tâm.

Bà nghĩ một lát rồi nói với Trân Trân: “Thư giới thiệu đâu.

Thư giới thiệu phải cất cho cẩn thận, nó là quan trọng nhất.”Trân Trân cất thư giới thiệu và tiền mặt vào túi trong của áo quần.Đã thu dọn đầy đủ đồ đạc, Chung Mẫn Phân cũng yên tâm hơn, lại tiếp tục kiên nhẫn nói với Trân Trân: “Trân Trân, con đừng lo lắng, lên tàu thì cứ nghỉ ngơi, xuống tàu Hoài Minh sẽ đến đón con.”Nói không lo lắng là giả, thế nào cũng sẽ lo lắng thôi.

Nhưng Trân Trân vẫn gật đầu với Chung Mẫn Phân: “Mẹ không cần lo lắng đâu.

Dù con không biết chữ nhưng con có miệng, không biết sẽ hỏi, có tai để nghe.

Đến đó con sẽ gửi thư cho cả nhà.”Chung Mẫn Phân gật đầu: “Được rồi, như vậy cũng tốt, như vậy cũng tốt.”Bởi vì ngày mai phải đi rồi nên đêm nay Chung Mẫn Phân và Trần Thanh Mai kéo Trân Trân lại nói chuyện một lúc lâu.

Chờ hai người nói xong quay về thì Thị Đan Linh đã sớm buồn ngủ đến mức ngáp chảy dài hai hàng nước mắt.

Người đi rồi thì cô bé nói mơ màng hai câu với Trân Trân xong gục đầu ngủ mất.Trân Trân không ngủ được, nghĩ đến chuyện đi thành phố thì lại lo lắng.

Cô lăn lộn trên giường, trong đầu không khống chế được mà nghĩ rất nhiều chuyện.

Nghĩ môt lúc thì đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, cô mở to mắt, sau đó nhẹ chân nhẹ tay vén chăn rời khỏi giường.

Những thứ cần mang đều mang theo rồi, duy chỉ có một thứ chưa mang theo. Cô mang quần áo cẩn thận rồi xuống giường, thắp đèn dầu lấy chìa khóa bạc ở dưới giường, đi đến bên cạnh bàn sách rồi ngồi xuống.

Cô dùng chìa khóa mở ra một ngăn tủ trên bàn sách.

Vừa kéo ngăn tủ ra thì đập vào mắt là hai tờ giấy đăng ký kết hôn. Trân Trân cầm giấy đăng ký kết hôn ngồi dưới đèn ngây ngốc một lúc lâu.

Sau đó cô bỏ nó vào trong túi.

Sắp xếp xong mọi thứ thì cô thổi tắt đèn nằm lên giường, nhắm mắt lại suy nghĩ lung tung một hồi lâu mới miễn cưỡng đi vào giấc ngủ.Chung Mẫn Phân rời giường đến nhà bếp thấy Trân Trân đang kéo ống bễ thì hỏi cô: “Có phải con không ngủ không hả?”Trân Trân ngồi sau cái lò, trên mặt được ánh sáng chiếu vào, cười nói: “Dạ không ạ, đã ngủ rồi.”Chung Mẫn Phân đi múc cám trộn cho gà ăn: “Mẹ cũng muốn đi thăm Hoài Minh, nhưng chân tay mẹ mệt mỏi đến mức không động nổi.

Trân Trân, ngày mai con gặp được Hoài Minh thì giúp mẹ nhìn nó thật kỹ, đã mấy năm không gặp, không biết có thay đổi gì không.”“Dạ.”Ngày mai là có thể gặp được Thị Hoài Minh rồi.Trân Trân nghĩ đến chuyện này thì tim không nhịn được lại đập nhanh hơn.

Cô đè nén, cố gắng nói: “Dạ, con sẽ giúp mẹ nhìn anh ấy thật kỹ.”Chung Mẫn Phân trộn xong đồ cho gà thì đến chuồng gà cho gà ăn.

Trần Thanh Mai cũng vừa từ trong nhà đi ra.

Cô ấy đi đến muốn lấy cái tô trong tay Chung Mẫn Phân thì bị bà tránh đi.Chung Mẫn Phân đổ đồ ăn vào trong chuồng gà rồi nói với cô ấy: “Ngày nào con cũng làm việc mệt mỏi, cứ ngủ thêm một lát đi.”Trần Thanh Mai ngáp một cái thật to: “Quen rồi mẹ, không ngủ được.”Cô ấy nói xong thì quay người vào nhà bếp giúp Trân Trân. Buổi sáng này không khác gì buổi sáng bình thường.

Nhưng đây là chính là buổi sáng cuối cùng trước khi Trân Trân đi thành phố, ở nhà nấu một bữa cơm cuối cùng, ăn bữa cơm cuối cùng.Ăn xong cơm sáng thì cô đeo túi xách, cả nhà cùng nhau tiễn cô đến đầu thôn.Trong thôn cũng có vài người thấy, có người lên tiếng chào hỏi, có người đi cùng tiễn cô.

Người chỉ chào hỏi thôi cũng biết Trân Trân vào thành phố tìm Thị Hoài Minh.Người cùng đi thì cũng không ít người ghen tị, nói: “Cô nói xem đời trước Trân Trân đã cứu mạng bao nhiêu người chứ?”Người bên cạnh lại nói: “Chỉ một đời sao? Tôi thấy đây là tích đức tám đời rồi.”Trân Trân đứng ở đầu thôn nói lời tạm biệt với mấy người Chung Mẫn Phân.Chung Mẫn Phân kéo tay cô, lại dặn dò một lúc lâu rồi mới cho cô lên xe lừa.

Trân Trân ngồi trên xe lừa vẫy tay với mọi người: “Mẹ, chị dâu, mọi người mau quay về đi thôi.”Chung Mẫn Phân và mấy người khác cũng không đi, đứng ở đầu thôn nhìn xe lừa đi xa.

Phải đến khi xa đến không thấy được thì Chung Mẫn Phân mới nói: “Về thôi.”.
 
Điền Văn Cô Vợ Yêu Kiều Ở Đại Viện Hải Quân
Chương 28: 28: Đẹp Như Mơ 4


Xe lừa là của đội sản xuất, người đánh xe lừa là Thị Hoài Chung.Thị Hoài Chung vẫn luôn xem Trân Trân như em gái, đi trên đường cũng dặn dò cô rất nhiều.

Dáng vẻ anh ấy như thể tự tay tiễn em gái ruột đi lấy chồng vậy.Trân Trân ngồi trên xe lừa nhìn thôn mình càng ngày càng xa thì trong lòng cũng rất không nỡ.

Cô hít một hơi đầy mùi đất đai, không khí, vươn tay túm lấy cái khăn quàng cổ lông màu xám che đi nửa gương mặt.Thị Hoài Chung đánh xe đưa Trân Trân đến nhà ga thì đã là chạng vạng tối.Thị Hoài Chung buộc xe lừa bên ngoài xong thì đưa Trân Trân vào nhà ga, nhìn cô lên tàu ngồi xuống rồi vẫy tay với cô.

Chờ tàu thổi còi chạy đi xa thì anh ấy mới vội vàng đánh xe quay về nhà.Từ lúc vào cửa nhà ga thì Trân Trân đã bắt đầu hồi hộp.

Lúc này ngồi trên tàu hỏa nhìn cảnh vật bên ngoài xa dần thì tiếp tục lo lắng đến mức tim không ngừng đập nhanh.

Cô yên lặng ngồi trên ghế, ôm túi xách che nửa gương mặt, cứ nhìn phong cảnh ngoài cửa mà hít thở thật sâu.Sau khi hít thở sâu để xua đi nỗi lo lắng thì cô thu ánh mắt lại, quay đầu nhìn bên trong tàu hỏa.

Lúc đang nhìn thì trùng hợp đụng trúng ánh mắt người đàn ông đối diện.

Người đàn ông đó nhân cơ hội nói chuyện với cô: “Là lần đầu ngồi tàu hỏa sao?”Trân Trân nhỡ kỹ trước khi ra đi Chung Mẫn Phân dặn dò cô sau khi ra ngoài không nên cùng người lạ nói quá nhiều.

Dù sao cũng không biết những người này là người tốt hay xấu.Thế là Trân Trân lắc đầu, không trả lời.

Người đàn ông đối diện lại thử nói thêm vài câu với cô, nhưng Trân Trân vẫn lắc đầu, cũng không lên tiếng.

Thế là người ta cũng chán nản, không nói gì với cô nữa. Trân Trân ngẩn ngơ ngồi tại chỗ, cảnh giác với tất cả mọi thứ.

Đến tối cô buồn ngủ đến mức không nhịn được thì có hơi thiếp đi, nhưng chỉ cần có chút tiếng động thì đã tỉnh lại. Đợi đến lúc trời dần sáng thì cô lại tiếp tục giữ vững tinh thần, tiếp tục ngắm phong cảnh bên ngoài cửa sổ.

Theo thời gian di chuyển đại khái của tàu hỏa thì tầm giữa trưa cô sẽ đến ga.Khi cảm thấy sắp đến ga thì cô dựng đứng lỗ tai, sợ bản thân sơ ý để lỡ.

Vì phòng hờ ngồi quá trạm, cô đã sớm hỏi nhân viên phục vụ rất nhiều lần.Nhân viên nhớ rõ cô, chờ tàu sắp đến ga thì đến nhắc nhở cô: “Đồng chí, trạm tiếp theo chính là trạm Hi Thành.”Trân Trân nghe vậy thì không nhịn được mà vừa vui vẻ vừa lo lắng.

Cô mỉm cười đáp lại nhân viên: “Cảm ơn nhé.”Chờ nhân viên rời đi thì Trân Trân cẩn thận lấy khăn lụa trong túi ra, đeo lên trên cổ.

Cô sợ đeo không cẩn thận nhìn sẽ xấu, cho nên cô nhìn theo bóng mờ trên cửa kính, trên đường đi sửa sang lại rất nhiều lần.Sắp được gặp anh rồi.Trân Trân ôm túi, vô thức túm chặt lấy nó.

Chờ đến khi tàu hỏa vào trạm Hi Thành thì tim cô như muốn vọt lên đến cổ họng.Cô nhẹ nhàng hít thở, thả lỏng người, đứng dậy hòa vào dòng người, cùng xuống xe.

Mà càng đi ra ngoài tim cô càng đập nhanh hơn.Sau khi xuống tàu, trừ khẩn trương ra thì Trân Trân cứ như đang mơ vậy.

Thị Hoài Minh nói sẽ ra ga đón người, cho nên cô cũng không chạy lung tung, chỉ đứng ở sân không nhúc nhích.

Cô nín thở nhìn xung quanh, tìm kiếm Thị Hoài Minh trong đám người. Lúc nhìn xung quanh, hô hấp và dây thần kinh của cô gần như căng cứng đến cực độ.Cô không tìm thấy Thị Hoài Minh như mong muốn, nhưng sau khi tàu hỏa thổi còi xong thì nghe được sau lưng có tiếng gọi: “Trân Trân.”Giọng nói này…Là anh sao?Cả người Trân Trân đột nhiên cứng đờ.Sau một lúc thì cô nín thở, từ từ quay người.

Cô ngước mắt nhìn người vừa mới gọi cô thì lại tiếp tục sửng sốt.

Trước cái quay người này, khoảng cách giữa bọn họ là năm năm. Năm năm qua, Thị Hoài Minh đã thay đổi rất nhiều.

Bây giờ anh mang quân trang, trở nên rắn rỏi mạnh mẽ hơn, càng thêm có tinh thần, đẹp trai hơn.

Cứ như thể lột xác vậy, lông mày như đao khắc, trong ánh mắt có sự trầm ổn sau khi trải qua sóng to gió lớn.Trân Trân nhìn Thị Hoài Minh thì ngây người một lúc lâu.Sau khi tỉnh táo lại thì mặt cô nóng lên, vội nhỏ giọng gọi: “Anh ba.”Gió hòa vào nắng thổi bay một góc chiếc khăn màu đỏ, khăn bay lên mặt cô, lướt nhẹ trên gương mặt đỏ hồng của cô..
 
Back
Top Bottom