Khác (Diên Hi Công Lược Đn) Phú Sát Anh Lạc : Kiếp Sau (Hoàn)

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
160360887-256-k813406.jpg

(Diên Hi Công Lược Đn) Phú Sát Anh Lạc : Kiếp Sau (Hoàn)
Tác giả: YanmadeK
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tên truyện ngắn gốm 10 chương (Tình trạng đang viết).

"Phú Sát Anh Lạc : Kiếp Sau" (Diên Hi Công Lược đồng nhân)

Tác giả : Miêu Miêu

Thể loại: Đoản văn, bách hợp, đồng nhân, hiện đại văn, kiếp trước kiếp sau, sủng văn
Tình trạng tiến độ: Chưa biết tiến độ chương.

Nhân vật : Nguỵ Anh Lạc và Phú Sát Dung Âm

" Nguỵ Anh Lạc, kiếp sau tái kiến nàng, không ai có thể tách ra chúng ta "

Kiếp trước không thể ở bên nhau, nàng và Phú Sát được ông trời cho trùng phùng ở hiện đại, ngẫu nhiên Phú Sát là tổng tài trẻ tuổi điều hành công ty An Nguỵ, trùng hợp thay Nguỵ Anh Lạc kiếp này là nhân viên văn phòng dưới trướng Phù Sát, hãy đón xem Phú Sát Hoàng Hậu và Nguỵ Anh Lạc phiên bản hiện đại nhé ♥.



gl​
 
Related threads
  • (Tạm Drop)|Cảm hứng Lịch Sử Việt Nam|Nữ chiến sĩ năm ấy
  • THỊNH THẾ NỮ ĐẾ PHỤC THÙ
  • HOÀNG PHI BỊ RUỒNG BỎ
  • NGHIỆP VỤ LHHD
  • [KHR] Tuyệt Vọng Chi Cương?
  • Vương Phi Của Vương Gia
  • (Diên Hi Công Lược Đn) Phú Sát Anh Lạc : Kiếp Sau (Hoàn)
    Chương 1


    Tác giả : Kỉ Yamade

    Thể loại : Đoản văn, bách hợp

    Nhân vật : Nguỵ Anh Lạc x Phú Sát Hoàng Hậu

    Năm Khang Hi thứ 51, Hiếu Hiền Thuần, tên thật là Phú Sát Dung Âm (Phù Sát hoàng hậu), ngụ ở Tây lục cung, Trường Xuân cung, nàng mất vào ngày tám tháng tư, thời tiết ảm đạm, Nguỵ Anh Lạc đứng trước Trường Xuân cung, cảnh vật còn đây nhưng người đã khuất, ánh mắt nàng vô vọng như cầu tìm kiếm hình bóng ai đó, trong trí nhớ nàng còn ghi nhớ rõ giọng nói rất đỗi dịu dàng ấy.

    " Xin lỗi nàng, Nguỵ Anh Lạc"

    Rõ ràng nàng ấy hứa với nàng rằng sẽ kiếp này sẽ tìm cách ra cung quy ẩn với nàng, sau khi nàng trả thù cho tỷ tỷ, lời hứa còn dang dở chưa thực hiện, nàng vội vã rời khỏi chỉ để lại Trường Xuân cung thê lương, Nguỵ Anh Lạc biết nổi đau mất con khiến Phú Sát Dung Âm không chịu nổi, trầm bệnh uất ức tự sát, nhưng đằng sau đó là một bí mật được chôn dấu nàng không biết đến, người đời mới biết rõ nguyên nhân cái chết của hoàng hậu Phú Sát.

    Phú Sát trong ký ức của nàng là một nữ tử không phân tranh với hậu cung, đối xử với ai cũng rất đỗi dịu dàng, nhưng đằng sau đó là nổi buồn vô tận, nổi đau mất con, nàng ấy từng nói với Nguỵ Anh Lạc nhiều điều.

    " Lòng ta đã chết, hoàng thượng từng hỏi ta có yêu chàng không?

    Ta từng rất yêu chàng, nhưng đế vương bạc tình, lòng người bạc bẽo, đời nữ tử trong chốn hậu cung tranh sủng cả đời, đỗi lại một mảnh thê lương, trái tim của ta đang chết dần theo năm tháng, ta vẫn tưởng rằng cả đời ta sẽ sống trong một mảnh giả dối này, nhưng nàng xuất hiện, tim của như ta được sống lại...

    "

    " Nguỵ Anh Lạc, nếu ta chết đi rồi, nàng hãy sống tốt"

    Từng chữ từng câu trong trí nhớ nàng ấy nói, nàng điều khắc ghi trong lòng, ngày nàng mất đi, lòng của Nguỵ Anh Lạc cũng chết dần, năm tháng trong chốn hậu cung tranh đấu như thế nào, chỉ vì một hoàng đế, tuổi thanh xuân của nữ tử trong hậu cung trôi một cách bi ai, kẻ tranh người giành, liệu ai là người thắng.

    Nàng mất đi Phú Sát Hoàng Hậu, lời hứa chỉ hẹn kiếp sau sánh duyên, kiếp này một đời nàng chỉ sống vì nàng ấy, trong quá khứ đâu đó còn vang vọng thoảng qua giọng nói ai đó dịu dàng, làm tim thắt đến tận cùng.

    " Ta yêu nàng, Nguỵ Anh Lạc "

    Năm thứ mười bốn, Nguỵ Anh Lạc được sắc phong làm Lệnh Phi, được sủng ai một thời cho đến năm thứ hai mươi mốt Lệnh Phi mang thai, hạ sinh hoàng thập tứ tự Vĩnh Lộ (Tuy nhiên vị hoàng tử này qua đời khi ba tuổi), năm thứ hai mươi ba, Lệnh Phi lại mang thai hoàng cửu nữ Hoà Thạc Hoà Khác công chúa, giai đoạn sinh nở của nàng chỉ mới bắt đầu.

    Giai thoại về nàng trong sử kí được người đời dệt lên qua phim ảnh, bà sinh hạ hoàng thập thất tử Vĩnh Lân, là sau khi Phù Sát Hoàng Hậu chết sớm, nàng được sủng ái liên tục, đứng đầu hậu cung những mười năm, cũng là hoàng quý vi tại vị cuối cùng thời Càn Long.

    Năm Càn Long thứ bốn mươi nàng qua đời tại Cát An Sở trong ngày hai mươi chín tháng một âm lịch, hưởng thọ bốn mươi bảy tuổi.

    Càn Long đế ngừng triều để tang bà.

    Càn Long thứ bốn mươi..

    Tại Cát An Sở, Nguỵ Anh Lạc nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đôi mắt tinh anh ngày nào trở nên đục mờ nhưng vẫn nhìn ra dung nhan tuyệt sắc năm nào, nàng mơ hồ nhớ đến Phù Sát Hoàng Hậu, tranh đấu cả đời để được mọi thứ hôm nay nhưng trong lòng nàng trống rỗng, trong mơ hồ nàng thấy bóng dáng một người con gái yểu điệu, miệng cười ẩn hiện dưới hoa đào đang chờ nàng, đôi mắt rất đỗi dịu dàng ấy nhìn nàng trìu mến, nàng cố gắng đưa tay lên vơi lấy, nàng sắp được gặp lại nàng ấy rồi, nàng cảm thấy mệt mỏi, bất giác nàng nhắm mắt an tĩnh, trên môi cười mãn nguyện.

    Hoàng quý phi Nguỵ thị qua đời, sử kí ghi rằng Càn Long Đế không có nhắc đến cái chết của hoàng quý phi, nhưng để tang ngừng lên triều năm ngày, phái hoàng tử thứ sáu Vĩnh Dung, hoàng tử thứ tám Vĩnh Tuyền, hoàng tử thứ mười hai Vĩnh Cơ, hoàng tử thứ mười lăm Vĩnh Diễm, hoàng tôn Miên Đức, Miên Ức, Miên Huệ cùng với hoàng cửu nữ Hoà Khác công chúa, các ngạch phò Lạp Vượng Đa Nhĩ Tề, Trát Lan Thái và Đan Ba Đan Nhĩ mặc tang phục.

    Ngày năm tháng hai được tạm an ở Tĩnh An trang, sách văn ban thuỵ hiệu là Lệnh Ý hoàng quý phi.

    Thế kỷ hai mươi mốt

    Một cô gái đứng trước Tử Cấm Thành, nhìn qua những mảnh ghi chép về Phú Sát Hoàng Hậu và tư liệu về Hoàng Quý Phi Nguỵ Anh Lạc, nàng cảm thấy nhói trong lòng, hình như trong mộng mà nàng từng mơ mỗi đêm vụt lên những kí ức không rõ ràng, nàng không biết vì sao lại cảm thấy đau đớn như vậy, cuộc đời về Lệnh Phi như một giai thoại, người đời nghĩ bà cảm thấy hạnh phúc khi được hoàng đế sủng ái nhưng tâm đế vương bạc bẽo, nàng nghĩ cuộc đời bà ấy không mấy hạnh phúc, đằng sau đó là những chuỗi giai thoạt sử sách ghi đúng một phần, còn lại nàng biết rằng người mà Lệnh Phi yêu, cả đời nhớ nhung chỉ có hoàng hậu Phú Sát.

    Trong mơ biển mộng hình như đau đó có bài thơ vang vọng

    " Nợ nàng kiếp này

    Kiếp sau tái kiến

    Dung Âm Anh Lạc

    Cả đời ái nhân"

    Mộng có lúc rõ ràng, có lúc lại mơ hồ, mỗi khi tỉnh dậy là nước mắt nàng nhoè đi, hai mươi bốn năm cố gắng tìm tòi nữ tử trong giấc mơ đó là ai, đôi mắt ấy sao nhìn nàng tuyệt vọng đến vậy, mỗi lần tiến lại gần thì như rằng nàng ấy lại biến mất, chỉ để vỏn vẹn hai từ "Tái kiến".

    Nàng không biết cô gái trong giấc mơ đó là ai, mặc y phục thời nhà Thanh, giọng nói chứa đầy tình ý ấy làm tim nàng như cuồng sóng mãnh liệt, đau đến tê tái, nàng luôn cố gắng tìm kiếm cô gái trong giấc mơ đó là ai, tại sao tim nàng đau đến vậy.

    Hai mươi bốn năm, mộng càng ngày càng rõ ràng, nàng phải đi tìm cô gái trong giấc mơ đó, linh tính mách bảo nàng hãy đi tìm hiểu về lịch sử của Phú Sát Hoàng Hậu, cùng với Lệnh Phi, nhìn dòng kí sử phủ đầy bụi, người đời viết lại thiêu dệt lên tình sử của Phù Sát Hoàng Hậu.

    Nàng cảm thấy ghen tị, những gì trong bút kí sử ghi chẳng đúng chút nào, trong lòng không ngừng kêu thét lên người nàng ấy yêu là Lệnh Phi, những gì thiêu dệt lên chẳng đúng chút nào.

    Nàng không biết tại sao lại có cảm giác như vậy, người trong quá khứ ấy là ai, liệu có phải là kiếp trước của nàng, cô gái trong giấc mơ đó liệu chăng có phải là Phú Sát Hoàng Hậu, mọi thứ mơ hồ như một mê cung, nàng đi qua những nơi dòng lịch sử phủ bụi lại, nàng cảm thấy bi ai.

    Những gì được thiêu dệt lên lệch lạc một cách đáng sợ, nàng biết hoàng hậu Phú Sát không phải như người đời mô tả như vậy, cuộc đời nàng ấy là một chuỗi bi ai, chết đi cũng bị người đời dùng giả dối vùi lấp, người đời ca tụng tình cảm hoàng đế dành cho Phú Sát hoàng hậu, nàng cảm thấy khinh bỉ, người đàn ông giả dối, chia cắt đi ái nhân của nàng.

    Nàng cảm thấy hoang mang, tại sao nàng lại khinh bỉ hoàng đế Càn Long, rốt cuộc cô gái trong giấc mơ là ai, liệu có phải là Phú Sát Hoàng Hậu, trái tim như bị ai đâm từng mảnh, nàng ôm lấy ngực trái, mặt trắng bệch đổ vài giọt mồ hôi, trong đầu nàng xoẹt qua vài mảnh kí ức xa lạ, giọng nói rất đỗi dịu dàng ấy sao mà bi thương quá.

    " Kiếp sau gặp lại nàng"

    Kiếp sau!

    Rốt cuộc người con gái đó là ai, tại sao nàng không thể nhớ rõ mặt được, tại sao lòng nàng đau đớn đến vậy, như cố gắng tìm tòi với hàng vạn câu hỏi nhưng câu trả lời chẳng có, trên gương mặt nàng bây giờ đẫm lệ, những khách du lịch đi qua ái ngại nhìn nàng, có người tiến lại gần hỏi nàng có có sao, nàng chỉ lắc đầu rồi cảm ơn người ta và vội bước đi, mà không biết người đó đang nhìn nàng, đôi mắt đó dịu dàng như trong giấc mơ, nếu nàng chịu cố nhìn lại thì sẽ cảm thán, cô gái đó hệt như người con gái trong giấc mơ của nàng.

    Bờ môi nàng ấy nhoẻn cười một cách bí ẩn.

    "Ta đã tìm được nàng rồi, Nguỵ Anh Lạc "

    Hết chương 1.
     
    (Diên Hi Công Lược Đn) Phú Sát Anh Lạc : Kiếp Sau (Hoàn)
    Chương 2


    Cảm giác ngột ngạt trong miệng, Nguỵ Anh Lạc pha cho bản thân mình một tách nước ấm, bụng tuy hơi đói nhưng chút nữa nàng ra đầu hẻm gần nhà để ăn lót bụng, nàng cảm thấy hơi chóng mặt, trong giấc mơ nàng hoá thành một tiểu cung nữ đời nhà Thanh, giấc mơ rất thật, trong mơ ấy gắn liền với sự đau thương, vì trả thù cho tỷ tỷ và những người hãm hại nàng, bàn tay nàng dính không ít máu người, trái tim đóng băng đi được cô gái trong mơ lắp đầy, nử tử trong giấc mơ đó là ai, không hiểu sao linh tính nàng cứ bảo là tìm hiểu về cuộc đời Phú Sát Hoàng Hậu, nhắc cái tên đó thôi thì trái tim nàng không thở nổi.

    "Cuộc đời Hiếu Hiền Thuần hoàng hậu (Tên thật là Phú Sát Dung Âm ).

    Phụ thân nàng là con trai thứ tư Mễ Tư Hàn, tự Sát Cáp Nhĩ tổng quản Lý Vinh Bảo, gia tộc Sa Tế Phú Sát thị thì tuy chưa phải là nhất nhưnh cũng được xem trong thời kì Mãn Châu Tương Hoàng kỳ, được xem là thịnh vị, cuộc đời bà năm mười sáu được Ung Chính Đế tìm phối hôn cho tứ hoàng tử Hoàng Lịch.

    Bà được vị trí phúc tấn, Hoằng Lịch và Phú Sát tình cảm thập phần ân ái, năm Ung Chính thứ sáu, bà sinh hạ hoàng trưởng nữ và năm hai mươi hốn tháng năm, bà sinh hạ tiếp Cố Luân Hoà Kính công chúa.

    Năm Ung Chính thứ mười ba bảo thân vương Hoằng Lịch lên nối ngôi, Phú Sát thị được tất phong làm hoàng hậu, dân gọi bà Phú Sát Hoàng Hậu, nơi bà ngụ là Trường Xuân cung, một trong Tây lục cung, bà nổi tiếng đối xử hoà nhã với các phi tần khác nhưng cuộc đời bà là những chuỗi bi thương của dòng lịch sự cuốn chảy, trong sử sách ký chỉ viết bà bị bệnh chết.

    " Quỷ Sát đất ai khóc, nước mắt chảy ra không dứt"

    Dòng lịch sử ghi lại cuộc đời của Phú Sát Hoàng Hậu, tim của Nguỵ Anh Lạc nhưng thắt lại, đằng sau là tiếng gào thét bi thương, những gì ghi chép trong đó không đúng, người nàng yêu sâu sắc của kiếp trước.

    Người đàn ông đế bạc tình kiếp trước, tên khốn nạn chia rẻ nàng với Phó Sát Dung Âm , cứ đấm chìm trong cảm xúc mà nàng cảm thấy hốt hoảng, rốt cuộc nàng làm sao thế này, cảm xúc càng mãnh liệt nhưng lại không nhớ rõ nữ tử trong giấc mơ đó là ai.

    Nàng mệt mỏi cất tư liệu đi, tìm một góc sô pha nàng nhắm mắt suy nghĩ, cuộc đời nàng sinh ra hai mươi ba tháng mười, trùng hợp với ngày sinh của Lệnh Phi Nguỵ Anh Lạc trong sử kí, liệu có liên quan gì đến nàng không?

    Ngày ấy bầu trời không có trăng sao, mây âm u cả một bầu trời đêm, nàng sinh ra đỉnh điểm trời tối bảy giờ ba mươi phút, mẹ nàng yêu thích về lịch sử của thời kì nhà Thanh, trong đó mẹ nàng yêu thích nhất là Lệnh Phi Nguỵ Anh Lạc, trùng hợp là nhà nàng cũng họ Nguỵ, mẹ đặt cho nàng cái tên Anh Lạc, cũng là vị Lệnh Phi trong sử kí nhà Thanh.

    Giai đoạn trưởng thành của nàng khá hài hoà như ông trời đang bù đắp kiếp trước của nàng vậy.

    Bố mẹ Nguỵ rất thương nhau, dù tuổi gần qua năm mươi, thương yêu chẳng thể phai nhoà, năm nay nàng hai mươi bốn, tốt nghiệp đại học bình thường ở Bắc Kinh, chuyên ngành thiết kế thời trang, tốt nghiệp loại khá, nhà nàng tuy chẳng có điều kiện nhiều nhưng cũng đủ khá giả để lo cho nàng cả đời, phía trên nàng có một anh hai tên Nguỵ Thái Diên, đang là trưởng phòng của một công ty tập đoàn có tiếng ở nước ngoài, bề ngoài giống bố nên khá đẹp trai, trắng trẻo với cơ sáu múi, điều hơi tiếc là anh trai nàng chỉ cao ở mét bảy.

    Nàng thì không giống ai trong gia đình, mặt nàng đẹp như các cô gái thời cổ đài, mắt trong veo như suối chảy giữa tháng mười, lông mày lá liễu mũi cao thanh tú, miệng nhỏ nhắn có phần sắc sảo, nàng rất đẹp, kiểu đẹp chuẩn phụ nữ cổ đại thông minh sắc sảo.

    Nhưng mà hai mươi bốn năm nàng chưa có mảnh tình vắt vai nào, không phải nàng quá kẹn chọn, thậm chí xung quanh rất nhiều đàn ông theo đuổi nhưng trong tim nàng hình như đang kêu gào hình bóng ai đó, cứ vương vấn một nử tử trong giấc mơ, nàng chẳng dám nói với ai hay là người thân nhất, đó phần bí mật trong nàng, cử chỉ dịu dàng trong giấc mơ ấy làm nàng xao xuyến.
     
    (Diên Hi Công Lược Đn) Phú Sát Anh Lạc : Kiếp Sau (Hoàn)
    Chương 3


    Trong giấc mơ ấy nữ tử đó cử chỉ dịu dàng e ấp bên nàng, giọng nói dịu dàng này có lẽ cả đời Nguỵ Anh Lạc không thể quên được, chẳng biết bao giờ nàng yêu nữ tử trong giấc mơ đó, thậm chí từ rất lâu tựa như kiếp trước, trong giấc nữ tử cầu khẩn nàng "hãy tìm thấy ta"

    Mỗi lần bất chợt dậy nàng thậm chí cười, không hiểu sao lòng cảm thấy buồn bã, nàng chẳng biết phải tìm nàng ấy như thế nào.

    Giấc mơ đó cứ chuyển sang thật hơn làm tim đau đớn đến vạn lần, cố gắng lết thân xác mệt mỏi này đến công ty xin việc, hôm nay người ta hẹn nàng phỏng vấn, nàng chuẩn bị tinh thần rất tốt, mặc bồ đồ công sở nghiêm chỉnh nhất, giấy tờ lý lịch đầy đủ.

    Trên đường đi, thời tiết hôm nay rất đẹp, bầu trời trong xanh như biển cả, những đốm mây trắng tựa như bông gòn lơ lửng, ánh nắng chiếu rọi con đường từ khi còn nhỏ nàng hay đi, thỉnh thoảng có vài thứ cũng thay đổi, hàng cây bên đường bị chặt đi vơi bớt một chút, thầm khẽ thở dài.

    Nàng đứng đợi xe buýt, ngẩn nhìn mọi thứ trên con đường, mặc dù hơi bụi bẩn nhưng vẫn còn sạch hơn các con đường nằm gần trung tâm.

    Nơi đây về đêm luôn rất đẹp, nhưng cái đẹp lại xa hoa phù phiếm, nhiều cạm bẫy đang chờ đợi, nàng than ôi một chút thì xe buýt lên.

    Công ty nàng xin có tên là Sa Tế thị một tập đoàn lớn nhất trung hoa, điển hình là tập đoàn do gia tộc Sa Tế điều hành, nghe nói gia tộc này có liên quan đến vị hoàng hậu Phú Sát, dòng tộc cổ xưa mấy trăm năm, tài lực gia tộc Sa Tế trải dài đứng đầu đất nước Trung Hoa, có áp đảo lớn niền kinh tế của đất nước.

    Nàng xin vào vị trí chuyên viên thiết kế, nghe nói lần này phỏng vấn là vị tổng tài mới du học về, đang nắm quyền hành gia tộc Sa Tế thị, người thừa kế tập đoàn Sa Tế thị.

    Cố gắng trấn an bản thân tốt nhất một cách có thể rồi bước chân vào công ty, công ty Sa Tế Thị rất lớn, tập đoàn chính thì nghe nói nằm ở Mỹ, trải dài khắp thế giới, nước nào gia tộc Sa Tế Thị cũng góp phần, nàng vừa bước vào thì thấy hàng trăm người đang cầm hồ sơ xin việc, họ cùng một tâm trạng như nàng, hơi lo sợ và khẩn trương, mặc dù nàng biết nhiều người giỏi hơn nàng nhưng cũng phải cố gắng thử xem mới biết được xin công việc này được không.

    Những người phỏng vấn cầm hồ sơ đi ra ngoài với vẻ mặt thất vọng, lần này nghe công ty Sa Tế thị chỉ tìm bốn người, hai trong số đó cần chuyên ngành thiết kế, không đòi hỏi bằng cấp cao, thứ họ yêu cầu là năng lực, nên nàng mới mạo hiểm nộp hơ qua mạng, họ hẹn ngày hôm nay đến, ngồi một góc chờ tới lượt mình thì chợt người ta đọc cái tên nàng "Nguỵ Anh Lạc "

    Trái tim nàng cảm thấy bồi hồi một chút, cố gắng giữ bình ổn cảm xúc bước vào, trước mặt là bốn người đang tuyển dụng, nét mặt nghiêm túc, nàng cố gắng trấn an bản thân sẽ được mà, ngồi chiếc ghế mà tim đập nhanh "bùng..

    Bùng" bốn người trong tuyển dụng đánh giá hồ sơ rồi nhìn nàng, người phụ nữ đeo kính trông khoản ba mươi tuổi nhìn đánh giá, hỏi nàng vài câu thì bổng một cuộc điện thoại gọi tới.

    Trong đó hình như người đó nói gì với nàng ta, nhìn nàng bằng ánh mắt sáng lên, rồi gật gù tỏ vẻ "tôi hiểu rồi" làm nàng cảm thấy hơi thắc mắc, người phụ nữ tên Trương Cẩn kìm giọng lại nói.

    "Xin chúc mừng Nguỵ Anh Lạc tiểu thư được tổng giám đốc chúng tôi, cô về nhà đợi tuần sau đi làm nhé, vị trí của cô tuyển dụng là chuyên viên thiết kế, tôi là Trương Cẩn, trưởng phòng ban thiết kế, sau này hợp tác làm việc thật tốt"

    Nữ kính cận Trương Cẩn nói một hồi làm Nguỵ Anh Lạc sửng sốt, nàng còn chưa kịp phỏng vấn mà, chẳng lẽ hồ sơ nàng qua gmail tốt thế chăng nên tổng tài bọn họ mới tuyển dụng nàng, mặc dù hơi thắc mắc nhưng cũng quăn sau một gốc, hiện tại nội tâm nàng nở hoa mà bề ngoài bình tĩnh, nàng cảm ơn rồi cáo lui.

    Trên con đường về nhà nàng ngâm nga bài hát.

    Hôm nay cảm thán thời tiết thật tốt a ~ (´ ▽`).。o♡

    Nàng báo cho bố mẹ tin vui qua điện thoại "Mẹ ơi, con được công ty Sa Tế thị tuyển dụng rồi"

    Đầu dây kia mẹ nàng mừng rỡ, tối nay cả nhà nàng tổ chức ăn mừng vì một công ty lớn tuyển dụng nàng, con đường tương lai vô cùng tốt đẹp.

    Tại phòng tổng tài Sa Tế thị..

    Một người con gái tóc đen dài ba ngàn sợi nhìn như dệt tơ tầm mềm mại, nàng nâng một ly rượu đỏ, môi đỏ mộng như được tô son lên uống một ngụm thưởng thức vị rượu nho được nhập từ Pháp có tiếng, trên máy tính hiện lên hồ sơ có ba chữ "Nguỵ Anh Lạc " đính kèm bức hình nhỏ 3 x 4.

    Nàng mỉm cười trìu mến nhìn vào đó, đôi mắt đen láy như màn đêm phủ xuống, trong mắt chứa nhiều cảm xúc khó tả, nàng nỉ non đưa tay vươn lấy, giọng rất nhỏ đủ để mình nàng nghe thấy "Tìm thấy nàng rồi"

    Trên bản hiệu ghi là tổng tài Phú Sát Dung Âm
     
    (Diên Hi Công Lược Đn) Phú Sát Anh Lạc : Kiếp Sau (Hoàn)
    Chương 4


    Hôm qua cả nhà nàng tổ chức ăn mừng ở nhà, anh trai nàng thì đang ở nước ngoài làm việc, chỉ có thể call video qua wechat, bố mẹ nàng ân ái trước mặt nàng, dù bề ngoài đã gần năm mươi nhưng bố nàng thời trẻ dẫu gì cũng là soái ca, tuy có điểm phệ nhưng cũng được xem là ông chú trung niên đẹp trai bụng phệ, mẹ nàng thì điển hình thời trẻ là tiểu mỹ nhân cô gái Giang Nam, tuy gần năm mươi như ba mươi vậy, nhỏ nhắn nên ai cũng nhầm lẫn đó là chị của nàng chứ không phải mẹ.

    Nến bố nàng thường hay ăn dấm chua, giữ vợ như bảo bối, dính hơn keo chuột mua ngoài chợ, nàng cười lắc đầu nhìn ông bố trẻ con, kết thúc buổi ăn nàng lên phòng, thở dài nhìn qua cửa số, ánh đen đường phủ sáng khu phố, những ngôi nhà bên cạnh thấp sáng lên, mọi thứ bao trùm lại trong màn đêm rất đẹp, thời tiết vào ban đêm cũng không nóng, êm dịu mát rượi.

    Ngày hôm nay là chủ nhật cuối tuần, sang tuần mới nàng sẽ bắt đầu công việc mới tại tập đoàn Sa Tế thị, tuy hơi sợ nhưng phấn khởi chiếm nhiều hơn, mọi thứ trong mắt nàng nhìn vào màn đêm trong im lặng, có lẽ là lúc nàng đối diện với cảm xúc rất thật, từng đêm đối với nàng như một khoảng trống lạnh lẽo, hình ảnh về nữ tử không rõ mặt ấy hiện về trong đầu, giọng nói dịu dàng ấy tra tấn nàng hàng đêm, có lần nàng từng điên cuồng tìm cô gái trong giấc mơ nhưng đỗi lại chỉ là con số âm, nàng chẳng biết đi đâu để tìm nàng ấy.

    Liệu đó có phải là kiếp trước, trong mơ nàng ấy bảo hãy cố gắng tìm ra nàng ấy, giọng nói đau thương ấy nức nở từng đêm làm trái tim nàng đau xót từng cơn, nàng nhớ cô gái trong giấc mơ đó lắm, nổi nhớ cứ kéo dài từng ngày từng tháng, trôi qua từ khi nàng còn nhỏ đến lớn lên như bây giờ.

    Có lẽ nàng là người điên chăng, yêu một người trong giấc mơ, không rõ mặt không biết tên, tựa như mơ hồ biết nàng ấy là ai tựa như không nhớ rõ, sự mơ hồ ấy làm nàng khổ sở đến mệt mỏi, hàng đêm chẳng có giấc ngủ trọn vẹn, nàng thường xuyên thức giữa đêm rồi lại cười nhạt nhẽo ngủ tiếp.

    Cứ ngủ là cô gái trong giấc mơ lại hiện về, có lần nàng ngủ nó hiện rõ ràng hơn.

    "Hãy đi tìm ta, Nguỵ Anh Lạc"

    Nàng cứ muốn chạy lại gần nàng ấy, giọng ấy sao mệt mỏi đau thương đến thế, cứ nức nở trong nổi nhớ dày vò con tim của nàng, nàng cứ hét trong giấc mơ, vươn tay lại gần nhưng chẳng thể tới nổi, tựa như gần mà xa "Nàng là ai, hãy nói cho tôi biết tên"

    "Hãy tìm thấy ta, Nguỵ Anh Lạc"

    Giọng nói vẫn cứ lập đi lập lại, đau thương đến câm lặng, bóng hình ấy càng ngày càng xa, nàng chạy tới sao chẳng thể tiến lại gần, tỉnh lại mắt đã đẫm ướt cả gối, nàng mệt mỏi nhớ lại đêm ấy, đó có lẽ là giấc mộng thật hơn bao giờ hết, đôi khi nàng muốn nằm mơ mãi, được nghe giọng dịu dàng tựa như tình nhân nỉ non ấy mãi mãi, nhưng thực tế với mơ cứ tra tấn nàng hàng đêm, sự nhớ nhung ấy gậm nhấm từng ngày.

    Trong giấc mơ đâu đó một bài thơ vang vọng.

    Mãn Thanh triều Trường Xuân cung

    Ta ngồi đạn tỳ bà phượng cầu hoàng

    Gửi đến ái nhân những nổi nhớ từng ngày

    Hồng trần năm tháng qua nhanh nàng với ta khác biệt

    Một hoàng hậu một Lệnh Phi điều là nữ nhân của hoàng đế

    Tình thương khắc cốt ghi tâm dưới minh nguyệt

    Lời hẹn thờ chỉ đành bỏ qua, kiếp sau trùng phùng

    Mệt mỏi ta xin đành buông tay gửi lời biệt ly đến nàng

    Phường Cầu Hoàng dứt đàn Trường Xuân cung tan thương biệt ly

    Sử kí thế nhân xin viết lại đời ta đến nàng

    Kiếp sau tái kiến hãy đến tìm ta, Nguỵ Anh Lạc

    Bài thơ ấy đau thương đến câm lặng, những lời nức nở gậm nhấm tâm hồn nàng một mảnh thê lương, Trường Xuân cung là nơi đâu, nàng ấy là ai trong giấc mơ của nàng, sao nước mắt nàng không ngừng rơi lệ, trái tim như bị cứa từng mảnh xót xa.

    Trường Xuân cung là nơi đâu, Cát An Sở kiến năm nào người chẳng còn, Tử Cấm Thành lời hẹn thề phủ đầy màu lịch sử năm tháng thời mãn Thanh sử kí, người đời viết nên sử kí mấy ai rõ ràng trong nhân vật lịch sử, thế gian vô tình, năm tháng còn đó.
     
    (Diên Hi Công Lược Đn) Phú Sát Anh Lạc : Kiếp Sau (Hoàn)
    Chương 5


    Nàng mệt mỏi khi phải suy nghĩ đến những chuyện này hàng đêm, mệt mỏi thiếp đi.

    Đầu tuần sáng thứ hai, Nguỵ Anh Lạc có chút mệt mỏi, đêm qua nàng ngủ chẳng đủ giấc, cứ tỉnh giữa đêm, sáng dậy là gối ướt đẫm.

    Hôm nay là ngày đầu tuần thứ hai nàng đi làm, thời tiết ngoài kia trời đang mưa, nên có chút hơi lạnh, mưa phùn nhẹ Bắc Kinh, những người ngoài đường chắc tránh mưa như tránh tà vậy, hôm nay nàng bắt đầu công việc mới, chút khẩn trương trong lòng cứ nhấp nhô.

    Nàng thay đồ xong xuôi, đi trên con đường cùng cây dù đen, đưa mắt nhìn khu phố bị ướt nhẹp, cơn mưa đầu tuần thứ hai như cảm xúc mãnh liệt ngổn ngang trong lòng, nàng đi tới quán cà phê nhỏ mua một cốc nhỏ, nàng yêu thích cà phê đen không vị đường, cà phê nóng giữa bầu trời mưa phùn này cũng thật không tê, mới gần sáu rưỡi sáng, tám giờ mới bắt đầu làm, nàng tranh thủ dậy sớm đi bộ tới công ty, con đường tới công ty Sa Tế thị tầm bốn mươi phút.

    Đi bộ trên đường dành cho người đi bộ, nàng cấm tai phone bên tai nghe bài hát về mưa, trên đường ít người đi lại vì họ sợ bị ướt, cây dù đen nàng đủ rộng để không bị ướt, hơi nóng từ cà phê bốc lên, Nguỵ Anh Lạc cảm thán thời tiết này, mẹ nàng đề khán yếu chắc dễ cảm lạnh mất, nhưng nàng cũng yên tâm vì ở nhà có bố chăm sóc.

    Cơn mưa phùn vẫn thế, mưa nhỏ nhưng dai đẳng, bầu trời âm u một mảnh, thời tiết không quá lạnh, bài hát về mưa vẫn cứ lập đi lập lại.

    "Tôi yêu mưa trong vị cà phê đắng

    Mưa nhỏ mang cho tôi ơi cảm xúc mãnh liệt

    Người đi mang cơn mưa buồn trong tôi một mảnh biệt ly

    Ôi than ôi cố nhân có nhớ không, cà phê nóng đó vẫn phôi phai trong kí ưc

    Tôi đi chậm rãi tìm miền đất mới trong sa mạc lạnh lẽo

    Mưa phùn khu phố nhỏ tê tái để đưa cảm xúc tôi đi

    Ôi thế giới tâm hồn ơi.....

    A.

    Â.

    A.

    "

    Bài hát về mưa này do một ca sỹ mới nổi viết, bài hát không mới lạ nhưng giai điệu buồn cuốn hút, rất thích hợp cho những người thất tình hoặc yêu mưa để nghe, nàng chẳng phải là người thất tình, nhưng trong trái tim nàng vẫn chứa hình bóng cô gái trong giấc mơ, nổi nhớ cất chứa vào mưa, mãnh liệt đến dai đẳng.

    Cuộc đời người cũng lạ thật, tưởng nhớ đến da diết, cũng như cuộc đời của Lệnh Phi trong mãn Thanh sử kí, người đời nhìn bà được hoàng đế sủng ai nhưng mấy ai hiểu được, tim bà cất chứa hình bóng của Phú Sát hoàng hậu, ngày Phú Sát chết thì tim bà cũng chết theo, sống thay nàng vì lời hứa, tranh quyền đoạt lợi qua nửa đời người, chết trong mỏi mòn.

    Nguỵ Anh Lạc tuy không phải là người yêu thích lịch sử, nhưng cuộc đời Lệnh Phi không hiểu sao lại thu hút nàng, không hiểu sao nàng lại suy nghĩ Lệnh Phi, tình cảm bà ấy dành cho Phú Sát Hoàng Hậu mãnh liệt đến mất không thể cất chứa nổi ai, tình cảm ấy bị chôn vùi theo dòng lịch sử, họ chỉ nghĩ đó là tình chị em, nhưng không một ai rõ ràng cả.

    Mưa phùn đầu tuần thứ hai khiến thời tiết thất thường, những người mà thất tình chắc sẽ đi dưới mưa cho ướt đẫm, đôi khi nàng cũng muốn nhưng mà sắp tới giờ làm, một phần khẩn trương trong lòng cứ thắp thỏm, đi trên con đường đi bộ, cô đơn thật.

    Nàng không hề biết phía sau nàng có một người lặng lẽ nhìn, lặng lẽ đi theo, nàng ấy chẳng dám tiến lại gần, chỉ dám ở khoảng cách xa để nhìn nàng, ánh mắt ấy đau xót theo phương hướng Nguỵ Anh Lạc đi.

    Phú Sát Dung Âm chẳng thể tiến lại gần nàng ấy, mắt nàng cứ dáng vào hình bóng trong mưa phùn đó, đau xót đến bi ai, nàng chưa thể xuất hiện trước mặt nàng ấy, có mấy ai biết được rằng, nàng rất muốn xuất hiện trước Nguỵ Anh Lạc, chỉ tiếc lời hứa với vị thần tiên nào đó, để giữ lại ký ức kiếp trước, nàng phải ở đăng sau xa thật xa âm thầm dõi theo nàng ấy, sự thử thách của vị thần tiên đó đưa ra như một lời khắc nghiệt trừng phạt nàng vị tội tự sát, thử thách duyên phận hai người Nguỵ Anh Lạc và Phú Sát Dung Âm.

    Nàng mong muốn xuất hiện trước mặt Nguỵ Anh Lạc, trái tim đau đớn từng cơn không dứt, hình bóng cô đơn đó.
     
    (Diên Hi Công Lược Đn) Phú Sát Anh Lạc : Kiếp Sau (Hoàn)
    Chương 6


    Hình bóng cô đơn ấy cứ lập lại, nhìn nàng ấy đau xót trong cơn mơ vì nàng, trái tim nàng thắt nghẹt đến khó thở, nàng nhìn người phía xa ấy, nhạt nhoà đến bi ai "hãy tìm thấy ta, cầu xin nàng ngoảng lại"

    Vị thần tiên nào đó trên bầu trời nhìn qua gương, trên tay là dây điều khiển tơ hồng, thân hình mặc bộ cổ trang thời hán màu đỏ chói diễm lệ, mái tóc bạc xoã dài nằm xuống có vẻ lười biếng, đổ lộ ngực trắng muốt, môi đỏ mộng cắn táo đỏ trông có vẻ là một thần tiên lười biếng, khuôn mặt thanh lệ như hồ ly câu hồn đối phương, vị thần tiên đó là hồng nương Tề Anh, đệ tử duy nhất của nguyệt lão, nàng ta nổi tiếng là lười biếng trong đám thần tiên ở thiên đình, do nhàm chán nên vô tình đi qua Trường Xuân cung thì gặp oan hồn Phú Sát hoàng hậu, oán khí của Phú Sát mãnh liệt đến mất khiến nàng ta cảm thấy giật mình, nàng ta sắp thành lệ quỷ.

    Nhìn Trường Xuân cung một cảnh hoang tàn, Tề Anh ngao ngán nhìn oan hồn Phú Sát, khí đen bao trùm làm nàng ta gần hoá thành lệ quỷ, trên đôi mắt ấy vẫn cứ chảy máu, nàng ta khóc thành mái, miệng cứ nỉ non "Thật xin lỗi, Nguỵ Anh Lạc "

    Tề Anh thở dài nhìn oan hồn Phú Sát hoàng hậu.

    "Tại sao cô không về địa phủ, ở đây cô có biết sẽ quấy nhiễu nhân gian, oán khí khiến cô sắp trở thành lệ quỷ, điều đó khiến cô chẳng đầu thai được, làm oan hồn vứt vưởng dưới nhân gian có thể bị trừ khử đấy, kiếp này của cô quá chấp ngộ, nên tỉnh ngộ mà đi đầu thai đi"

    Phú Sát mơ hồ nhìn Tề Anh, ánh mắt nàng trống rỗng đến bi ai, cứ chảy ra từng giọt lệ đỏ, hệt như lệ quỷ vứt vưởng ở trần gian, giọng ai oán mang bao nhiêu oán hận " Tại sao Hoằng Lịch được kẻ đời tôn sùng, tại sao ta lại chết trong oan ức, bị chính tay kẻ đó sát hại, tại sao con ta phải chết, ta hận, tại sao người ta yêu lại sống trong khổ sở, Nguỵ Anh Lạc có tội tình gì, nàng ấy là nữ tử ta yêu, tại sao ông trời bất công chia cắt đôi ta"

    Tề Anh thở dài nhìn Phú Sát, cảm thương cho cuộc đời nàng ta, trên dây tơ bổng phát sáng mãnh liệt, nàng nhíu mày một chút rồi miệng lẩm bẩm câu thần chú, mắt Tề Anh bổng thoáng ngạc nhiên nhìn tơ hồng trên tay gần như bay khỏi để tiến tới Phú Sát, nàng thở dài thật mạnh, tơ hồng trên tay nàng đang cảm động cho lệ quỷ kia sao, dù sao xem như nàng giúp một việc tốt đi, nàng an ủi tơ hồng trên tay " Yên tâm, ta sẽ giúp nàng ta" , nàng nhìn lên Phú Sát, giọng trở nên nghiêm nghị, trên người toả ra ánh sáng nhu hoà giúp vơi đi oán khí trên người Phú Sát Hoàng Hậu, đôi mắt nàng ta trở bình tĩnh hơn, Tề Anh nói một cách nghiêm cẩn.

    " Ta cảm động cuộc đời cô quá bi ai, cho nên sẽ giúp cô kiếp sau trùng phùng Nguỵ Anh Lạc "

    "Thật sao?

    " oán khi trên người Phú Sát vơi đi, đôi mắt trở nên minh mẫn, không còn chảy lệ đỏ, trong ánh mắt ấy bừng sáng như có hy vọng cứu rỗi.

    "Thật, nhưng cô phải chịu thử thách của ta, ta cho cô đầu thai kiếp sau, giữ lại ký ức tiền kiếp này của cô, trong thời gian đó hai mươi tư tuổi của Nguỵ Anh Lạc thì cô mới được xuất hiện, những năm đó ta sẽ thử thách Nguỵ Anh Lạc trong giấc mơ, nếu nàng ta còn tình cảm sâu đậm với cô, sẽ tự khắc ghi nhớ rõ cô, hai người sâu đậm cỡ nào ta sẽ đứng nhìn xem, nếu vượt qua thử thách, ta sẽ cho hai người ba tiền thế nhân duyên, lời ta nói ra như chứng nhận của nguyệt lão thử thách cô với Nguỵ Anh Lạc "

    "Tôi đồng ý, chỉ cần bên nàng ấy, điều gì tôi cũng chấp nhận " vừa dứt lời thì sợi tơ hồng trên tay Tề Anh loé sáng, cả người Phú Sát hoá thành một linh hồn điểm sáng vàng nhạt biến mất trong không gian, Trường Xuân cung một mảnh âm khí cũng biến mất, để lộ những tia sáng chiếu rọi, khôi phục yên ắng.

    Tề Anh ngồi nhàn nhã nhìn qua gương, nàng thử thách hai người kia cũng được hai mươi bốn ngày, dưới nhân gian là hai mươi bốn năm, cảm thán tình hai người này thật sâu nặng, tuy Nguỵ Anh Lạc không nhớ rõ về nàng ta, nhưng linh hồn lại cố chấp khắc sâu vào, tình cảm hai người đó khiến Tề Anh cảm thấy cảm động, thân là hồng nương đệ tử của nguyệt lão, nàng sẽ giúp hai nàng ba thế tiền duyên không trắc trở, những điều còn lại phụ thuộc hai nàng ta sẽ ra sao, nhìn qua gương, mắt híp lại miệng ngáp thật dài, Tề Anh lại cảm thấy buồn ngủ.
     
    (Diên Hi Công Lược Đn) Phú Sát Anh Lạc : Kiếp Sau (Hoàn)
    Đôi lời bạn tác giả


    Dưới đây là phỏng vấn của Nguỵ Anh Lạc và Phú Sát Dung Âm

    Bạn tác giả : Xin hỏi hai vị cô nương, hai người ai nằm trên nằm dưới ạ

    Nguỵ Anh Lạc : Tôi nằm trên, Phú Sát nằm dưới.

    Phú Sát Dung Âm : Chỉ cần nàng ấy muốn thì việc nằm trên nằm đâu quan trọng "Cười nhìn đối phương dịu dàng, ánh mắt cực kì nóng bỏng"

    Bạn tác giả : Vậy xin cho tôi được hỏi nụ hôn đầu của hai người xảy ra lúc nào?

    Nguỵ Anh Lạc : Cô hỏi tiền kiếp hay là kiếp này " mặt thẹn thùng nhìn ai đó"

    Phú Sát Dung Âm : Khụ..

    Cái này bỏ qua nhé

    Bạn tác giả : Vậy cho tôi hỏi kế tiếp dự tính hai người sẽ làm gì trong tương lai?

    Nguỵ Anh Lạc : Đi du lịch khắp thế giới cùng với nàng ấy

    Phú Sát Dung Âm : Ta yêu nàng ~

    Bạc tác giả nào đó nhìn cặp đôi đang ân ái trước mặt, mắt đen thui như đít nồi, dân fa chúng tôi phải làm sao khi nhìn hai người chèo thuyền ân ái trước mặt thế kia ┻━┻ ︵ヽ('Д´)ノ︵ ┻━┻
     
    (Diên Hi Công Lược Đn) Phú Sát Anh Lạc : Kiếp Sau (Hoàn)
    Chương 7


    Trong cuộc đời mỗi người, ai cũng có ước mơ cả, công việc mới là sự thách thức đánh đổi những năm tháng nàng học ở Bắc Kinh bốn năm, trong nhà, nàng là công chúa nhỏ trong mắt anh trai với bố mẹ, ở ngoài thì phải tự cố gắng đứng lên, không ai vương tay giúp đỡ, người Trung Hoa lấy chữ học thành tài, có nhiều kiến thức sẽ có ích cho xã hội.

    Ngày đầu làm việc còn bỡ ngỡ, nàng phụ trách mảnh thiết kế cho công ty, chỗ nàng làm việc có bốn người, ba nữ một nam: Tề Anh, Cao Ninh Hinh và nàng, Phú Sát Phó Hằng.

    Mà hai người khiến nàng chú ý là Cao Ninh Hinh và Sa Tế Phó Hằng, ban đầu tiếp xúc với Cao Ninh Hinh cho nàng một cảm giác lạ, có chút không thích khi tiếp xúc với nàng ta, nhưng tính Cao Ninh Hinh khá bát quái, sự không thích ban đầu giúp nàng với nàng ta nhanh chóng thành bạn, ở ban thiết kế, Cao Ninh Hinh là người nói nhiều nhất, trên tay luôn cầm iphone X lướt xem những chủ đề đa số là mỹ phẩm và áo quần, mặc dù cảm thấy hơi nhàm chán, nhưng chủ đề nàng ta kể ra thì không khí nhộn nhịp hẳn lên, bên cạnh là Phú Sát Phó Hằng, nghe nói là em trai của tổng tài Sa Tế thị, tốt nghiệp từ Mỹ về, thiết kế chính của công ty, nghe đồn hắn ta ở Mỹ có bạn trai, nhưng nàng thắc mắc không biết hắn ta nằm trên hay nằm dưới nhỉ.

    Tổ nàng phụ trách thiết kế sản phẩm mới cho công ty, ngoài tổ nàng ra còn tầm bốn tổ khác nhưng không giao lưu nhiều, nàng chẳng hiểu sao mình lại được vào tổ thiết kế chính của công ty, nhưng để nắm bắt cơ hội này, nàng cố gắng học hỏi kinh nghiệm tiền bối đi trước.

    Ngày đầu làm việc không tệ lắm, nàng có thêm ba người bạn mới, ngoài phối hợp ăn ý ra, thì chủ đề chính là về sản phẩm mới.

    Để ra một phụ kiện về thời trang tung ra thị trường, thì cả bốn người phối hợp lại sức đầu mẻ trán, hồi nhỏ mẹ Nguỵ từng bảo để được thành công điều mình muốn thì từ nhỏ phải học chữ nhẫn, kiên trì học sẽ đạt nỗ lực điều mình muốn.

    Sau giờ tan việc, nàng cảm thấy hơi mệt, rời khỏi công ty về nhà, trên đường mưa vẫn không dứt, cả ngày đầu tuần thứ điều mưa, trời cũng gần tối, mặc dù 5h chiều.

    Mưa phùn không dứt làm lòng người chợt thấy cô đơn, nàng thấy hơi lạnh, cầm dù trên tay đi thật chậm rãi tận hưởng cơn mưa phùn.

    Tâm trạng không tê, nàng tự thưởng cho mình một vài bộ áo quần, là con gái nên ai cũng thích làm đẹp cả, nàng cũng vậy, tự kiếm tiền tự mua sắm, đấy là cách nàng giải toả áp lực.

    Đằng sau chiếc xe ô tô đen bóng, trong cửa kính ô tô, Phú Sát Dung Âm lặng lẽ nhìn, ánh mắt nàng thoáng buồn, tay cuộn lại thành nấm đấm, môi nỉ non chỉ đủ mình nàng nghe thấy "Sẽ nhanh thôi...

    Nguỵ Anh Lạc, chờ ta"

    Bước về nhà, nàng tắm rửa sạch sẽ lên phòng, nàng không hề thấy đói bụng, nằm trên gương suy nghĩ về lại chuyện hôm nay, công việc mới không quá tệ như nàng nghĩ, trái ngược mọi người đối xử nàng rất tốt, nàng nghĩ về cảm xúc của mình, nghĩ về nữ tử trong giấc mơ.

    Không hiểu sao nàng lại có linh tính mình sắp được gặp lại cô gái trong giấc mơ ấy, nàng không hiểu nổi buồn vô tận là như thế nào, những cảm xúc chìm nghĩm trong mộng khiến nàng muốn mơ mãi, bởi chỉ có thế, nàng mới tái kiến được nàng ấy, cảm xúc chạnh lòng một chút, nàng ngủ đi trong đống suy nghĩ hỗn độn, buồn có, vui cũng có.

    Màn đêm buông xuống, căn phòng nên trở nên âm u, ngoài cửa sổ ban công là ánh đèn phố phản chiếu lại, mưa âm u không dứt, nàng cuộn mình lại trong chiếc chăn màu xám, thân hình không ngừng run rẩy, đôi mắt nhấm nghiền có vương vấn vài giọt nước mắt, môi cắn lại nỉ non vài từ "Phú Sát...

    Phú Sát...

    KHÔNGGG"
     
    (Diên Hi Công Lược Đn) Phú Sát Anh Lạc : Kiếp Sau (Hoàn)
    Chương 8


    Trong giấc mộng ấy nàng nằm thấy nàng ấy, nữ tử mặc đồ đời nhà Thanh, khuôn mặt không rõ ràng như phản ánh cái xác không hồn, làn da tái nhợt trắng bệch như oan hồn đòi mạng, nàng ấy tuôn trào cảm xúc oán hận mãnh liệt, nàng mơ thấy mình hoá thành Lệnh Phi, miệng không ngừng run rẩy cầu xin nữ tử đứng, nàng sao không thể tiến lại gần được, chỉ bất lực nhìn cô gái trong giấc mơ kia nhảy xuống, nàng tỉnh giấc, người đổ đầy mồ hôi, khỏe mắt sưng đỏ vì có lẽ rơi lệ nhiều, môi cắn xém nữa chảy máu.

    Tại sao nàng ấy lại bi thương đến thế, nổi hận tự trách trong đôi mắt kia để lại cho Nguỵ Anh Lạc cảm xúc ngổn ngang, cố gắng trấn an bản thân nằm mơ, nhưng trái tim buốt lạnh, nàng muốn chạy đến gần ngăn lại nàng ấy, sự bất lực ấy dày vò con tim đến khó thở, ngoài trời mưa lại lớn hơn, thỉnh thoảng có tiếng sấm bùm bùm, căn phòng càng âm u hơn nữa.

    Ngoài trời mưa lớn, có bóng dáng nữ nhân bay lơ lửng, trên tay là sợi chỉ đỏ tơ hồng, Tề Anh nhìn trên tay phát ánh sáng yếu ớt mãnh liệt, đó là sợi tơ hồng của Nguỵ Anh Lạc, nàng khẽ thở dài " Tình cảm hai người mãnh liệt đến mất ta ghen tị, sợi tơ hồng của hai người cuốn lấy nhau làm ta không nỡ đành lòng đày đoạ, có lẽ sự thử thách nên kết thôi, vài ngày nữa ta sẽ cho hai người tái hợp lại, hãy trân trọng ba kiếp tiền duyên ta ban cho hai người, để không phụ hồng nương ta làm trái luật trời, giúp đỡ hai người "

    Dứt lời, ánh sáng từ dây tơ hồng phát sáng mạnh mẽ hoá thành tia chớp trong màn đêm, bùm bùm vài tiếng rồi tan biến thành những ánh sáng nhỏ mà người khác không thể nhìn thấy, trong đó sợi tơ hồng bay qua cửa sổ, cuộn trên ngón tay Nguỵ Anh Lạc, Nguỵ Anh Lạc cảm thấy lòng mình như có gì đó cứu rỗi, cảm xúc nhẹ hẵng đi, Tề Anh mỉm cười trong tối, biến mất trong màn đêm.

    Tại nhà lớn nằm ở trung tâm Bắc Kinh, khu biệt thự cho những giới thượng lưu, biệt thự màu trắng nằm giữa các biệt thự lớn khác, phòng Phú Sát Dung Âm phản chiếu ánh sáng màu vàng nhạt, nàng thấy trên tay mình là sợi chỉ đỏ được cuộn lấy, trong ánh sáng có tiếng nói của hồng nương Tề Anh " Ít nhất khoản ba ngày nữa khi nguyệt lão bế quan, ta sẽ cột lấy sợ chỉ hai ngươi trên đá tam thế tình duyên giữa hoàng tuyên, khắc tên hai người lên đó, như thực hiện giao hẹn ngươi đã thực hiện được"

    "Thật sao?"

    Phú Sát Dung Âm với vẻ mặt không thể tin được nhìn sợi chỉ đỏ phát sáng, trong đó nhưng kiềm chế lại giữ lấy bình tĩnh, trong lòng thì như đang nở hoa, hạnh phúc đến với nàng quá ngỡ ngàng.

    "Ta không lừa ngươi, ngươi vượt qua thử thách ta đề ra, ba ngày nữa, sự trói buộc của hai ngươi sẽ thắt lại, tên hai ngươi được khắc vào sổ nhân duyên, các ngươi có ba kiếp tình duyên trải qua an bình, đừng phụ lòng ta, hãy sống hạnh phúc cho kiếp này " nói hết câu thì ánh sáng vàng nhạt ấy tản ra, biến mất để lại sợi chỉ đó cuộn lại trên ngón tay rồi tan biến.

    Sa Tế Phú Sát nắm bàn tay thật chặt, khoé mắt rơi từng giọt lệ, nàng chờ khoảng khắc này lâu lắm rồi, những ngày thống khổ nhìn Nguỵ Anh Lạc từ xa sẽ không còn nữa, nàng có thể đứng gần trước mặt Nguỵ Anh Lạc, hạnh phúc như điều đặc ân hồng nương ban cho nàng khiến nàng cảm thấy cảm kích, oán hận từ kiếp trước như hoá giải, lòng nàng thấy nhẹ nhõm hơn, kiếp này nàng sẽ không để vuột mất Nguỵ Anh Lạc, kiếp trước bỏ lỡ, kiếp này tái tục.

    Trên đá tam thế tình duyên ở giữa hoàng tuyền, những đoá hoa bỉ ngạn nỡ rộ đẹp đến bi ai, Tề Anh đứng đó, nàng dùng sợ chỉ tơ hồng khắc lên tên của Nguỵ Anh Lạc và Phú Sát Dung Âm trên đá, trên môi nở nụ cười mãn nguyện, khoé môi có chút dính máu, nàng đang bị thiên đạo trừng phạt, mặc dù có tổn thương đến nguyên thần một chút, chỉ cần bế quan ba trăm năm thì sẽ được chửa khỏi, thiên đạo trừng phạt nàng như thế này là như sự nhân từ của thiên đạo dành cho nàng, miệng thầm khẽ hát vài cầu như chúc mừng của hồng nương, tiếng hát vang vọng cả một cõi, đó là sự uy lực tiếng hát của hồng nương, sự chúc phúc của thần tiên này như chứng giám tình yêu vĩnh cửu.

    "Mong hai nàng sẽ hạnh phúc trọn đời"
     
    (Diên Hi Công Lược Đn) Phú Sát Anh Lạc : Kiếp Sau (Hoàn)
    Tự sự của tác giả


    Vì làm 10 chương quá ngắn nên số chương sẽ vượt quá dự tính ban đầu =)))) Thôi thì sửa lại khi ban đầu làm.

    Mình muốn hỏi dò ý kiến của các bạn, có nên làm cho nó thành một tiểu thuyết đồng nhân dài tập không?
     
    (Diên Hi Công Lược Đn) Phú Sát Anh Lạc : Kiếp Sau (Hoàn)
    Chương 9


    Ba ngày trôi qua như một thước phim được tua chậm, Phú Sát Dung Âm cầm bức ảnh được chụp lén của Nguỵ Anh Lạc, ánh mắt nàng thổn thức cảm xúc yêu say đắm, người con gái trong bức hình đang cúi đầu vào laptop, gương mặt sắc sảo ấy đẹp như nàng thơ bước ra từ tiểu thuyết được viết lên.

    Từng cái nhíu mày đến môi đỏ mộng làm nàng say đắm, những bức hình chụp lén từ nhỏ tới lớn của Nguỵ Anh Lạc sắp chứa đầy phòng, nàng cất nó vào căn phòng bí mật, như một cấm địa cấm ai đặt chân vào, ngay cả người giúp việc cũng không được đến đó, đó là bí mật của nàng, trong lòng hao hứng tưởng tượng rất nhiều cảnh gặp được Nguỵ Anh Lạc, nàng sẽ đối diện như thế nào, ăn mặc ra sao, cho thật đẹp trong mắt nàng ấy, Phú Sát Phó Hằng là người nàng cài vào, hắn là em trai duy nhất của nàng, cũng là anh trai kiếp trước mà nàng mắc nợ nhiều, nên nàng rất thương người đệ đệ này.

    Phú Sát Phó Hằng là một Gay chính hiệu, nằm dưới và có bạn trai ở Mỹ, người đệ đệ này không khiến nàng bớt lo, bởi vì tính cách kiếp này không giống với kiếp trước trừ dung mạo ra, tính tình Phó Hằng có phần đúng chất tiểu thụ, bướng bỉnh và nhiều khi mang vài rắc rối nhỏ, tựa như trong tình cảm không rõ ràng, mặc dù có bạn trai nhưng hắn ta có hai nam nhân theo đuổi, một người là bạn thân nàng, Đỗ Phân, một nhà tạo mẫu tóc nổi tiếng nhất Trung Quốc, và một người nàng không thiện cảm lắm, Đặng Hoằng Lịch, gương mặt hắn ta giống với người chồng kiếp trước, hoàng đế Càn Long (Hoằng Lịch), mỗi khi nhìn gương mặt ấy khiến trong lòng tuôn một cỗ oán hận, nàng sợ sẽ giết chết hắn mất.

    Trong thời đại pháp luật bây giờ, không dễ dàng gì giết người, nhưng thủ đoạn trả thù thì nàng vẫn làm, nhìn hắn ta đau khổ vì em trai nàng, nàng cảm thấy mỉa mai thay, đời trước làm bao nhiêu người đau khổ vì hắn, đế vương vô tình, thì kiếp này nhìn hắn đau khổ vì người đệ đệ của nàng, lòng oán hận cũng vơi đi một nữa, nàng không lún quá sâu vào trong hận thù từ kiếp trước, một phần tích đức cho kiếp này, để không quên ký ức tiền kiếp, nàng phải học cách buông bỏ hận thù.

    Dòng lịch sử trôi qua, nàng không còn là hoàng hậu Phú Sát ( Phú Sát Dung Âm) , kiếp này nàng chỉ là Phú Sát Dung Âm , người thừa kế của Sa Tế thị, con gái trưởng của Sa Tế Chính Thiên, ông trùm bất động sản lớn nhất Trung Quốc.

    Để đạt được tất cả hôm nay, nàng phải đánh đổi mọi thứ, có thể mang cho Nguỵ Anh Lạc cuộc sống hạnh phúc, những gì nàng đang làm cũng đáng.

    Mỉm cười hạnh phúc, nhìn tấm hình một cách say đắm, tiếng nhạc hoà tấu piano phát ra từ mấy nghe nhạc làm không gian nơi đây trở nên lãng mạn, có người đang say tình, đầu óc mụ mị với đống suy nghĩ về Nguỵ Anh Lạc.

    Nàng nên mặc như thế nào khi gặp nàng ấy, biết bao nhiêu suy nghĩ cứ trong đầu, chỉ cần tưởng tượng thôi, nàng cảm thấy mình thật hạnh phúc.

    Nàng không còn nhìn Nguỵ Anh Lạc từ xa nữa, nàng có thể bên cạnh nàng ấy một cách đàng hoàng, nàng muốn ôm lấy cơ thể mảnh mai ấy, muốn hôn vào môi đỏ thấm như mẫu đơn, muốn khắc sâu hình bóng Nguỵ Anh Lạc vào tìm hoà nhập làm một thể, nhiều điều nàng muốn và chắc chắn nàng sẽ đạt được.

    Nàng ngâm nga bài hát cổ xưa, bài ca viết riêng về Nguỵ Anh Lạc, bài hát tiền kiếp được giấu đi trong dòng lịch sử không hề nhắc đến, bài hát ấy chứa chan cảm xúc yêu thương say đắm người con gái, giai điệu thật buồn bã nhẹ nhàng đưa người ta vào thế giới liêu trai kỳ bí.

    " Tôi nằm mộng về được rời khỏi hoàng cung Tử Cấm Thành, Trường Xuân cung chẳng khắc gì một cái lồng giam giữ, người tôi yêu đang thật gần đó, nhưng tay chẳng thể chạm nổi vào cọng tóc nàng, từng ngày tôi vẽ hình nàng, khắc vào trái tim cốt giấu một góc cây anh đào, tình yêu trong tôi say đắm, cuồng nhiệt đến bi ai, nữ tử ấy thuộc về tôi, Anh Lạc Phú Sát"
     
    (Diên Hi Công Lược Đn) Phú Sát Anh Lạc : Kiếp Sau (Hoàn)
    Chương 10


    Nguỵ Anh Lạc cầm bản vẽ thiết kế trên tay, nàng đứng ngoài phòng tổng tài, đến làm việc cũng gần bốn ngày, nàng chưa thấy tổng tài bao giờ, nghe nói nàng ấy là một tảng băng trôi, chưa bao giờ mỉm cười, thủ đoạn làm việc vô cùng quyết đoán, truyền kì về nàng ấy nghe rất nhiều.

    Nàng cũng hơi tò mò vị tổng giám này rốt cuộc là người như thế nào, có như mọi người hay bàn tán hay không, đứng ở ngoài, khẽ đẩy cửa phòng ra, trước mắt nàng là một cô gái cột tóc cao, vầng trán cao thông minh, mũi cao thẳng đầy kiêu ngạo, miệng ngậm bút hờ hững trông rất đẹp, Nguỵ Anh Lạc cảm thấy đây là một nữ cường thứ thiệt.

    "Thưa tổng tài, đây là bản vẽ thiết kế bên tổ chúng tôi vừa hoàn thành xong"

    Phú Sát Dung Âm cúi đầu, tính "để đó đi" thì nàng nghe thấy giọng quen thuộc, giọng nói người thương tiền kiếp đến kiếp này, nàng chẳng bao giờ quên, đứng trước mặt nàng là Nguỵ Anh Lạc, nàng ấy đang thật gần, nàng cảm thấy khẩn trương, hốt hoảng, trong lòng không ngừng kêu gào "Bắt lấy nàng, mau bắt lấy nàng"

    Biết bao năm, từng ngày nàng luôn nằm mộng, sẽ đối diện với Nguỵ Anh Lạc thật gần, cảm xúc như thiêu đốt trái tim, đập thật nhanh, nàng cố gắng kiềm chế lại cảm xúc, đây là lần đầu tiên hai người gặp nhau, nàng không thể doạ nàng ấy, nhìn Nguỵ Anh Lạc đứng gần thế này, nàng muốn phát điên lên, ôm lấy thân hình mảnh mai đó, may mắn nàng giả vờ bình tĩnh.

    Nguỵ Anh Lạc nhìn về phía vị tổng tài, bây giờ nàng mới rõ mặt vị tổng tài này, nàng cảm thấy khuôn mặt ấy thật quen thuộc, trái tim nàng hình như thắt lại, tận sâu trong linh hồn không ngừng gào thét " Hãy giữ lấy nàng ấy, nàng ấy chính là người nàng đang tìm"

    Gương mặt ấy trong giấc mơ trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết, vị tổng tài ấy rất giống cô gái trong giấc mơ năm nào nàng cũng mộng tưởng, trái tim nghẹn lại, người nàng tìm kiếm bao nhiêu năm rốt cuộc hiện trước mắt nàng, gương mặt đau đớn trong giấc mơ ấy thật trắng bệch, đôi mắt đó tuyệt vọng đến bất lực, nàng cảm thấy khó thở, cảm xúc nghẹn ngào "Chính là nàng ấy, Phú Sát của ta"

    Ký ức càng hiện rõ hơn trong tấm trí, từng phong ấn được mở ra, chiếc hộp ký ức đang mở dần, nàng khẳng định 100% người con gái đứng trước mắt nàng chính là người con gái trong mơ nàng tìm kiếm bây lâu nay.

    Bản vẽ trên tay bị rớt xuống, khoé mắt chảy dòng lệ nóng hổi, nàng tiến lại thật nhanh, ôm vị tổng tài Phú Sát Dung Âm, ôm thật chặt, miệng không ngừng nức nở " Chính là nàng, chính là nàng, Phú Sát của ta"

    Mùi hương này, gương mặt này, kiếp trước và kiếp này nàng không thể quên, nàng đã tìm thấy được người con gái trong mơ, tay nàng ôm mạnh mẽ như muốn hoà nhập vào làm một, người các nàng không ngừng run rẩy, trên gương mặt các nàng điều rơi lệ, mỉm cười thật hạnh phúc, Phú Sát Dung Âm như không dám tin "Nàng vẫn còn nhớ..

    "

    "Rốt cuộc ta đã tìm thấy nàng rồi, hoàng hậu Phú Sát, bao nhiêu năm tìm kiếm, trong mơ ta không nhớ rõ mặt nàng, tiếng khóc bi thương đến ai oán, ta rất sợ không tìm thấy được nàng, Phú Sát của ta, trong mơ ta cảm nhận được sự bất lực của chính mình, không tìm thấy nàng, vẫn không tìm thấy nàng, kiếp trước ta đánh mất nàng, đừng bao giờ rời xa ta, Phú Sát của ta, đừng rời khỏi ta:"

    Nếu đây là mộng, nàng không muốn tỉnh lại, nhìn người trong mơ đang nằm gọn trong lòng mình, hạnh phúc đến với nàng quá đột ngột, hơi ấm ấy từ kiếp trước chẳng bao giờ thay đổi, gương mặt cho dù đời đời luân hồi nàng không bao giờ quên, cảm xúc của các nàng như được hồng nương chứng giám, sợi tơ hồng trên tay hai nàng phát sáng hoá thành một sợi chỉ đỏ hình thành lên một cặp nhẫn màu vàng, trên ấy có khắc Dung Âm, Anh Lạc.

    Từ ánh sáng đó phát ra giọng nói của hồng nương Tề Anh.

    "Chúc mừng hai ngươi được gặp lại, đây là món quà ta tặng cho hai ngươi, chiếc nhẫn này được hoá thành từ sợi tơ hồng của hai người, nó giúp các ngươi cho dù kiếp này có chết đi, thì kiếp sau vẫn giữ trí nhớ, tái tục tiền duyên, hồng nương ta cảm thấy tự hào tình yêu của các ngươi, chúc các ngươi luôn hạnh phúc "

    Ánh sáng yếu ớt chợt biến mất, Phú Sát Dung Âm cùng Nguỵ Anh Lạc nhìn nhau cười.
     
    (Diên Hi Công Lược Đn) Phú Sát Anh Lạc : Kiếp Sau (Hoàn)
    Phiên ngoại : H nhẹ


    Hai nàng cũng bên nhau mấy tháng, nhưng như cặp học sinh mới yêu, ngoài trừ nắm tay và hôn thôi, còn lại chưa làm, người đệ đệ Phú Sát Phó Hằng cảm thấy tỷ mình quả thật ngây thơ, để tỷ mình với Nguỵ Anh Lạc tiến triển thêm một bước nữa, suốt đêm tối đó, những thước phim ngắn xuân cung đồ điều đưa cho Phú Sát Dung Âm xem nào là ba mươi sáu tư thế tại nhà, vợ ơi chị muốn ăn em, vệ sinh tình yêu.

    Từ khẩu vị nặng đến khẩu vị nhẹ.

    Đầu óc Phú Sát Dung Âm trải qua một ngày huấn luyện bởi Phú Sát Phó Hằng đầu óc nàng bây giờ có thể từ giấy trắng tô thành mật đen, nàng thích các tư thế trên phim, nếu nàng cùng Nguỵ Anh Lạc thực hiện thì đó là thiên đại hạnh phúc nhất của nàng rồi.

    Lặng lẽ suy nghĩ tối đêm nay nên rủ Nguỵ Anh Lạc cùng thực hiện được không.

    Tại nhà biệt thự riêng của Phú Sát Dung Âm

    Nguỵ Anh Lạc đang cầm tạp chí nằm trên giường ngồi đọc, đôi mắt nàng chăm chú vào những quần áo thời trang được giới thiệu trên tạp chí, nàng đã suy nghĩ Phú Sát Dung Âm , bộ đồ trong đây, cái nào cũng nhìn rất đẹp, chỉ cần nghĩ đến cảnh Phú Sát Dung Âm mặc vào, nàng cảm thấy mình đang gặp tiên nữ.

    Đang chăm chú thì Phú Sát Dung Âm về, trên gương mặt có chút mệt mỏi, thỉnh thoảng ửng hồng khi nhìn lén nàng, Nguỵ Anh Lạc quăng tạp chí đầu giường, chạy lại tới ôm Phú Sát Dung Âm, cái ôm siết chặt, nàng vùi đầu vào ngực Phú Sát Dung Âm , hít hà mùi hương trên người nàng ấy, mùi hương này cho dù bao nhiêu năm vẫn không thay đổi, kiếp trước kiếp này nàng điều say đắm.

    Phú Sát Dung Âm cảm thấy run người, cả người nàng không được tự nhiên, trên gương mặt ấy ửng hồng như mẫu đơn diễm lệ, cả người toát lên cỗ lửa nóng, hậu quả từ đêm qua nghiên cứu phim người lớn, các tư thế, nàng hầu như hoàn toàn có thể tưởng tượng cảnh Nguỵ Anh Lạc khoả thân trên giường, môi đỏ mộng rên rỉ mời gọi nàng tới ăn, Nguỵ Anh Lạc cảm thấy Phú Sát Dung Âm cứng người lại, thắc mắc như sợ Phú Sát Dung Âm xảy ra chuyện, Nguỵ Anh Lạc lo lắng hỏi "Rốt cuộc có chuyện gì xảy ra với nàng"

    Phú Sát Dung Âm lắc đầu, nàng cố gắng kiềm chế lại tưởng tượng trong đầu, nàng sợ bản thân không kiềm chế lại hoá thành sói nhào vào ăn Nguỵ Anh Lạc mất "Ta không sao, nàng đừng lo, ta vào tắm trước nhé"

    Nguỵ Anh Lạc cảm thấy Phú Sát Dung Âm như đang có chuyện gì đó giấu giếm nàng, mỗi lần như vậy ánh mắt Phú Sát Dung Âm sẽ nhìn lên trần nhà, nàng ấy như một cơn lốc xoáy, bay nhanh vào phòng tắm, Phú Sát Dung Âm không ngừng tưởng tượng cảnh xuân trên giường kiều diễm, Nguỵ Anh Lạc trên người không một mảnh vải áo quần nào, thân hình mảnh mai như hoa mai mới nở xuân tháng giêng, bầu ngực trắng ngần cùng hai hạt đầu hồng hồng như phấn hoa ngọt ngào mời gọi tổ ong thụ phấn, chỉ cần ngậm thôi, nàng thấy không đủ, từng đường cong ửng hiện trong đầu, tiếng rên rỉ cầu xin tha thứ của Nguỵ Anh Lạc, Phú Sát Dung Âm cả người run lên, nàng xém chút nữa chảy máu mũi, nàng thấy người thật nóng, ngọn lửa dục vọng trỗi dậy, tận sâu trong tâm hồn không ngừng gào thét như con sói hoang dã thấy mỹ vị trước mặt " Hãy mau ra đó, nhanh chóng đè lại nàng ấy, cuỗm lấy nàng ấy"

    Dục vọng quá mạnh mẽ suýt nữa làm nàng mất đi lý trí, cố gắng mở vòi sen, hoà mình vào làn nước lạnh, thời tiết hiện tại ngoài kia cũng đang lạnh, nàng sắp điên mất lên, ngọn lửa trong lòng nàng không ngừng bùng cháy, cố gắng để bản thân bình tĩnh hơn, ngoài kia là Nguỵ Anh Lạc đang cảm thấy lo lắng, rốt cuộc Phú Sát Dung Âm đang có chuyện gì giấu giếm nàng, nàng ấy ở mãi trong phòng tắm cũng một tiếng rồi, thời tiết ngoài kia đang lạnh, nàng sợ Phú Sát Dung Âm sẽ bệnh mất, nàng không ngừng kêu "Nàng có sao không?

    "

    "Ta không sao, Lạc nhi..

    Nàng đừng lo lắng, ta sẽ ra ngay...

    "

    (Bạn có muốn thấy cảnh H 18+ thật sự diễn ra không, hãy để lại bình luận cho phiên ngoại Phú Sát Anh Lạc nhé )
     
    (Diên Hi Công Lược Đn) Phú Sát Anh Lạc : Kiếp Sau (Hoàn)
    Chương 11 (End)


    Trên thiên đình

    Tề Anh bị trói lại, môi tái nhợt đi nhưng vẫn không làm mất đi vẻ đẹp của nàng, đây là sự trừng phạt của thiên đạo, giam cầm nàng tại Cẩm Tiền Ti, bao trùm là hàn băng lạnh lẽo, hình phạt của nàng là một ngàn năm, nàng không hối hận khi giúp các nàng ta, trên môi cười mãn nguyện khi miệng cứ nỉ non "Cẩm Ninh"

    Ở thành phố Bắc Kinh

    Nguỵ Anh Lạc và Phú Sát Dung Âm đã bên nhau ba năm, tuy chặn đường công khai với mọi người gặp nhiều vấn đề, bố mẹ Nguỵ không chấp nhận mối quan hệ của các nàng, thậm chí bắt buộc nàng lựa chọn giữa người mình yêu và gia đình nhưng hai lựa chọn điều khó khăn nhất đối với nàng, Phú Sát Dung Âm là người nàng yêu hai kiếp, bảo nàng rời bỏ Sa Tế Phú Sát chẳng khác nào là giết chết nàng, còn một bên là bố mẹ kiếp này của nàng, cho nàng một cuộc sống tốt đẹp, nàng không thể bỏ chữ hiếu, với vấn đề tiến thói lưỡng nan, chẳng biết trong ba năm qua Phú Sát Dung Âm đã dùng cách gì, bố mẹ Nguỵ chấp nhận mối quan hệ các nàng, anh trai của Nguỵ Anh Lạc cũng không phản đối gì, Chi cần "Em gái hạnh phúc, thì yêu nữ cũng chẳng là vấn đề gì cả "

    Tiệc đính hôn của hai người tổ chức ở Pháp, đất nước Pari lãng mạn suốt ba ngày, khách khứa điều thuộc tầng lớp quan trọng, gia đình hai bên điều đầy đủ các, bố mẹ Nguỵ hơi choáng mặt khi lần đầu trực tiếp gặp những người chứng trị gia nổi tiếng ở Trung Quốc và Pháp,...

    Buổi lễ đính hôn tổ chức vô cùng hoàn mỹ, Nguỵ Anh Lạc nhìn lên chiếc nhẫn đeo ở tay của hai người do hồng nương Tề Anh ban tặng, cuộc đời này các nàng cũng chẳng cầu gì, chỉ mong mỗi ngày điều kéo dài, thật chậm rãi trôi qua, cảm nhận hơi thở các nàng hoà làm một, trên đoạn đường dài đến cuối đời không bao giờ lìa xa nhau, huống chi các nàng có thêm hai kiếp sau nữa, con đường ba kiếp tiền thế nhân duyên do hồng nương ban tặng, các nàng nhất định trân trọng thời khắc này, kiếp này, thậm chí đến kiếp sau, mãi mãi không lìa xa.

    Tại phòng Phú Sát Dung Âm , Nguỵ Anh Lạc rúc đầu vào vai Phú Sát Dung Âm , nàng nhắm mắt thầm ngửi mùi hương trên cơ thể nàng ấy, mùi hương cả đời nàng nguyện mê sai, kiếp trước cũng vậy, ôm thật vòng eo Phú Sát Dung Âm "Ta thật hạnh phúc "

    "Ta cũng vậy, Nguỵ Anh Lạc "

    Nhìn vào đôi mắt của Phú Sát Dung Âm , đó là cảm xúc mãnh liệt, dịu dàng trong biển tình sóng êm dịu, tình ý tràn lan như hoá thành dây xích vây lấy nàng, nhúng nàng xuống biển cả sâu thẩm, Phú Sát Dung Âm của kiếp trước thông tuệ, đoan trang hiền dịu ấy luôn làm cho nàng mê muội, Phú Sát Dung Âm kiếp này không mất đi sự dịu dàng ấy, nhưng phong phạm ngự tỷ là không thể nói điêu, nàng say mê tất cả về nàng ấy.

    Hơi thở hai người hoà vào nhau, cả người Sa Tế như bùng lên ngọn lửa nóng, nàng muốn đè Nguỵ Anh Lạc xuống, tận hưởng thân hình mảnh mai ấy, say đắm nhìn dung nhan như ngọc ấy, đôi mắt ửng nước vì động tình, môi triền miên như phủ vị ngọt làm lòng người say đắm, má ửng hồng phủ chiếu ánh đèn ngủ làm Nguỵ Anh Lạc như tiên nữ ủ rượu hoà đào tháng giêng xuân đến, dưới ánh đèn đó, thân hình ấy như một liều thuốc độc mê say khiến con người ta phạm tội "Nguỵ Anh Lạc, nàng thật đẹp "

    Nét đẹp này thuộc về riêng nàng, từng mí mắt đến môi đỏ mộng, từng một cái trên cơ thể điều thuộc về nàng.

    Phú Sát Dung Âm mê mẩn trong cảm giác hoan ái, thân thể các nàng không mặc áo quần nào, hai người các nàng khoả thân hoà vào nhau, từng nhịp thở nóng hổi, một đêm kiều diễm đầy ướt át ma mị, tiếng rên rỉ trong đêm của hai người hoà vào căn phòng tối, dưới ánh đèn mờ ấy, ai là liều thuốc độc của ai, lòng người mê say.

    " Kiếp này nguyện cùng ái nhân đến bạc đầu không lìa xa, kiếp sau tái ngộ, nhân duyên chú định, ba thế nhân duyên, ái nhân của ta, Phú Sát Dung Âm "

    Trên đường hoàng tuyền, bỉ ngạn nở mãi không tàn

    Bên cạnh đá tam sinh, tên đôi ta được hồng nương chứng nhận

    Kiếp này ta có Nguỵ Anh Lạc, kiếp sau ta nguyện là Phú Sát Dung Âm của ny

    Duyên định tam sinh, vĩnh viễn không lìa xa.

    Hết.

    (Còn phiên ngoại)
     
    Back
    Top Dưới