Đô Thị  Điện Đức Hoàng

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Điện Đức Hoàng
Chương 918: 918: Công Ty Truyền Thông Ngọc Thanh Chính Thức Thành Lập


Nói xong, Trần Hùng dừng lại nửa giây rồi nói tiếp: “Em phải luôn ghi nhớ trong lòng những lời vừa rồi anh đã nói ở boong tàu, người của Trần Hùng này tung hoành khắp thế giới, huống chi em còn là bà xã của anh.

Cho dù ông già Thiên Vương có ở trước mặt em thì cũng phải cung kính gọi em một tiếng bà chủ Trần.”
Trong lòng Lâm Ngọc Ngân cảm thấy ấm áp, sau đó gật đầu thật mạnh.
“Vậy ông xã, rốt cuộc anh đang lo lắng cái gì?”
Trần Hùng xoay người nhìn về phía mặt nước ở nơi xa, sau đó chỉ về một hòn đảo trên sông, nói: “Bà xã, em nhìn hòn đảo kia đi, nó giống cái gì?”
Lâm Ngọc Ngân nhìn theo hướng Trần Hùng chỉ, trả lời: “Đó chẳng phải là một hòn đảo đen như mực sao, làm sao có thể nhìn ra cái gì?”
Trần Hùng lại lắc đầu nói: “Đen như mực, giống như một người đang đứng ở đó.”
“Người? Loại người nào?”
“Một người mặc áo choàng màu đen, chỉ để lộ ra một đôi mắt.”
Nói xong, Trần Hùng cũng không nói thêm gì nữa, anh sợ Lâm Ngọc Ngân sẽ lo lắng.

“Ông xã, kẻ thù của anh đã xuất hiện sao?”
Lâm Ngọc Ngân cũng rất nhạy bén, đã đoán được tâm tư của Trần Hùng.
Trần Hùng vội vàng lắc đầu, nói: “Không có, chỉ là tùy tiện nói vậy thôi.”
Nói xong, Trần Hùng trực tiếp ôm lấy Lâm Ngọc Ngân, sau đó đi về phía giường lớn bên kia: “Bà xã, phong cảnh trên sông này cũng không tồi, ngày tốt cảnh đẹp.

Thanh Thảo vẫn luôn ồn ào đòi một đứa em trai.

Hay là tối nay chúng ta cố gắng sinh cho Thanh Thảo một đứa em được không?”
Mặt của Lâm Ngọc Ngân đỏ lên, giả bộ đánh mạnh vào ngực của Trần Hùng, hờn dỗi nói: “Anh chính là một tên tội ác đầy trời, xấu xa đê tiện.”
Buổi sáng ngày hôm sau, lễ cắt băng khánh thành của công ty Truyền thông Ngọc Thanh chính thức bắt đầu.
Nơi cắt băng khánh thành chính là trụ sở ban đầu của Tinh Tú, nơi đây sau này cũng sẽ trở thành trụ sở chính của công ty Truyền thông Ngọc Thanh.

Một công ty giải trí có quy mô lớn hơn và phát triển hơn Tinh Tú.
Bởi vì Huỳnh Phong đã sắp xếp trước nên nhiều ông chủ lớn và các nghệ sĩ của giới giải trí miền Nam cũng đã đến tham dự, đồng thời cũng có rất nhiều phương tiện truyền thông đại chúng.
Mới sáng sớm đã có rất đông người, vô cùng náo nhiệt.
Khoảng chín giờ, lễ cắt băng khánh thành chính thức bắt đầu, Lâm Ngọc Ngân và Huỳnh Phong cùng nhau cầm kéo, một nhát cắt đứt tấm vải đỏ dài, đánh dấu sự thành lập chính thức của công ty Truyền thông Ngọc Thanh.
Xung quanh vang lên một tràng pháo tay nồng nhiệt, đồng thời các máy quay phim và máy ảnh đều hướng về phía bên này, không ngừng nhấn nút để quay, chụp.
Nhưng mà ngay đúng lúc này, một giọng nói lại đột nhiên vang lên: “Lâm Ngọc Ngân, Huỳnh Phong, các người muốn mở công ty giải trí ở thành phố Trường Bắc, đã được sự đồng ý của tôi chưa?”
Chỉ một lúc, rất nhiều người không hẹn mà cùng nhìn về nơi phát ra âm thanh, chỉ thấy bên kia Hà Doanh Phương đang hùng hổ đi về phía bên này, theo sau còn có một nhóm người.
Cũng may là đêm qua sông Bần Khang gió êm sóng lặng, cũng không có sóng lớn, cho nên nước của sông Bần Khang cũng không khiến Hà Doanh Phương chết đuối.
Nhưng mà khi ông ta dùng phao bơi để bơi từ giữa sông vào bờ thì cũng đã gần nửa đêm.
Cả đêm ngày hôm qua Hà Doanh Phương đều nằm ở trong bệnh viện.

Vốn dĩ sáng sớm hôm nay ông ta vẫn phải tiếp tục ở lại bệnh viện để truyền dịch, nhưng ông ta thật sự nhịn không được, trực tiếp rời khỏi bệnh viện, đi tới nơi cắt băng khánh thành của công ty Truyền thông Ngọc Thanh.
Ngày hôm qua Huỳnh Phong dám đối xử với ông ta như vậy, hôm nay Hà Doanh Phương đương nhiên là đến để trả thù bọn họ..
 
Điện Đức Hoàng
Chương 919: 919: Đài Trường Bắc Sẽ Phong Sát Tất Cả Nghệ Sĩ Của Ngọc Thanh


“Hà Doanh Phương, việc tôi thành lập công ty Truyền thông Ngọc Thanh, hình như là không cần thông qua sự đồng ý của ông?”
Huỳnh Phong ở bên kia cũng nheo mắt lại nhìn về phía Hà Doanh Phương ở bên này, không chút sợ hãi.
Lúc này, Hà Doanh Phương đã đi qua bên phía Huỳnh Phong và Lâm Ngọc Ngân, đối chọi gay gắt với hai người họ: “A, việc công ty Truyền thông Ngọc Thanh của các người thành lập, quả thực không cần phải thông qua sự đồng ý của tôi.”
“Nhưng mà hôm nay tôi sẽ nói sơ qua ở đây, sau này, đài Trường Bắc của tôi sẽ phong sát tất cả nghệ sĩ của Ngọc Thanh các người.”
Lời này vừa nói ra thì xung quanh đã trở nên ồn ào.
Cho dù là giới truyền thông hay các công ty giải trí lớn và các nghệ sĩ đều náo động hẳn lên.
Tầm ảnh hưởng của đài Trường Bắc trong giới giải trí ở miền Nam là không thể nghi ngờ, cho dù là những ngôi sao hàng đầu trong nước cũng không thể tùy tiện gây hấn với đài Trường Bắc, nếu không bọn họ sẽ phải gánh chịu hậu quả không thể tưởng tượng nổi.
Lấy ví dụ trước đây có một ngôi sao mới rất nổi tiếng ở trong nước, lúc đó anh ta hoàn toàn được coi là hiện tượng ngôi sao có lưu lượng cao ở trong nước.

Có một lần anh ta tới đài Trường Bắc để biểu diễn, nhưng lại vì một loạt ý kiến bất đồng nên đã dẫn đến hai bên gây lộn ầm ĩ, sau đó anh ta đã bị đài Trường Bắc phong sát.

Chưa đầy nửa năm, ngôi sao mới này đã từ ngôi sao lớn rớt thẳng xuống tuyến mười tám, kết cục rất thảm.

.

truyện đam mỹ
Bây giờ, trước mặt toàn bộ giới giải trí, Hà Doanh Phương đã công khai muốn phong sát các nghệ sĩ của công ty Truyền thông Ngọc Thanh, điều này không thể nghi ngờ là một bản án tử hình cho công ty Truyền thông Ngọc Thanh.
Nhìn phản ứng của mọi người, trên mặt Hà Doanh Phương tràn ngập sự đắc ý.

Sau đó ông ta nhìn Huỳnh Phong và Lâm Ngọc Ngân với vẻ mặt khiêu khích, chờ Huỳnh Phong và Lâm Ngọc Ngân quỳ xuống đất xin tha thứ.
“Huỳnh Phong, Lâm Ngọc Ngân, tôi không chỉ phong sát nghệ sĩ công ty Truyền thông Ngọc Thanh của các người.

Mà trong tương lai, toàn bộ giới giải trí miền Nam, nếu công ty nào dám cùng các người hợp tác thì đều sẽ bị đài Trường Bắc chúng tôi phong sát.”

Lời này vừa nói ra, ở đây càng trở nên náo động, cách làm này của Hà Doanh Phương không khác nào đánh một xác chết cả, hoàn toàn cắt đứt đường lui của công ty Truyền thông Ngọc Thanh.
Theo bản năng, rất nhiều ông chủ lớn trong giới giải trí miền Nam vốn dĩ đang đứng bên cạnh Huỳnh Phong và Lâm Ngọc Ngân đã bắt đầu giữ khoảng cách với bọn họ.
Trong nháy mắt, Lâm Ngọc Ngân và Huỳnh Phong đã bị cô lập.
Lúc này, trên khuôn mặt của Huỳnh Phong cũng đã lộ ra vẻ sốt ruột, tối hôm qua anh ta cũng đã suy nghĩ về hậu quả của việc mình gây ra cho Hà Doanh Phương.

Nhưng mà anh ta không ngờ rằng tên Hà Doanh Phương này lại làm đến cùng như vậy, hoàn toàn không cho công ty Truyền thông Ngọc Thanh một cơ hội để th* d*c.
“Tổng giám đốc Ngân.”
Huỳnh Phong quay đầu nhìn về phía Lâm Ngọc Ngân, nhỏ giọng nói: “Bây giờ phải làm sao, nếu không có thế lực lớn hơn để trấn áp tên Hà Doanh Phương này thì công ty Truyền thông Ngọc Thanh của chúng ta căn bản không có chỗ đứng trong giới giải trí.”
“Đừng sợ.”
Sự bình tĩnh lúc này của Lâm Ngọc Ngân khiến trong lòng Huỳnh Phong ngẩn ra.

Lần đầu tiên Huỳnh Phong nhìn thấy Lâm Ngọc là lúc xảy ra sự việc Nam Đô Phong Nhã, so với bây giờ Lâm Ngọc Ngân quả thật như là một con người khác.
Sau đó, Lâm Ngọc Ngân nhìn về phía Trần Hùng đang đứng ở trong đám người kia.
Lúc này trên mặt của Trần Hùng thoáng hiện lên một nụ cười nhàn nhạt, nụ cười này mang đến cho Lâm Ngọc Ngân một sự khích lệ vô cùng thiết thực.
Trần Hùng cũng không ra mặt, Lâm Ngọc Ngân cũng đã nhận ra Trần Hùng muốn để cô tự mình giải quyết chuyện này.
Những lời mà hôm qua Trần Hùng đã nói với Lâm Ngọc Ngân lại hiện lên trong đầu cô: Cô là bà xã của Trần Hùng, cho dù ông lão Thiên Vương có tới thì cũng phải cung kính gọi cô một tiếng bà chủ Trần.
Cho nên trong chớp mắt, Lâm Ngọc Ngân lại như được tiếp thêm sức mạnh..
 
Điện Đức Hoàng
Chương 920: 920: Dũng Khí Của Vợ Tôi Là Do Tôi Cho Cô Ấy


Mặc dù vẫn không biết rốt cuộc Trần Hùng sẽ giải quyết chuyện này như thế nào, nhưng cô biết rằng dù mình có thọc vào cái sọt gì, gặp phải rắc rối gì thì chồng của cô đều có thể giúp cô giải quyết.
Nếu như sau lưng mình có một người chồng quyền lực như vậy thì Lâm Ngọc Ngân cô còn phải kiêng dè cái gì?
Cô hít một hơi thật sâu, đối diện trực tiếp với tên Hà Doanh Phương kiêu căng, ngạo mạn kia.

Trong phút chốc, một khí thế mãnh liệt phát ra từ người của Lâm Ngọc Ngân.
“Thật là nực cười, một cái đài Trường Bắc hèn mọn của ông mà cũng muốn một tay che trời trong giới giải trí sao?”
“Chỉ dựa vào ông mà muốn phong sát nghệ sĩ dưới trướng của công ty Truyền thông Ngọc Thanh, ai cho ông lá gan đó vậy?”

Một loạt lời nói phát ra từ miệng của Lâm Ngọc Ngân quả thực là tràn đầy khí thế, trong lúc mơ hồ còn lộ ra khích phách anh hùng không thua kém đấng mày râu.
Chỉ trong một thoáng, nhiều người có mặt ở đây đều trở nên sững sờ, bọn họ căn bản không thể tin được ông chủ phía sau của công ty Truyền thông Ngọc Thanh lại mạnh như vậy.

Đối mặt với loại tình huống này, không những không hạ mình chịu thua Hà Doanh Phương mà còn tiếp tục cứng rắn.
Hà Doanh Phương cũng ngẩn ra, nhưng mà ngay sau đó lại bật cười ha ha: “Lâm Ngọc Ngân, ý của cô là gì, ý của cô là tôi không dám đụng đến cô sao?”
“Không phải không dám, mà là ông không có khả năng.

Nếu như ông dám đụng đến một sợi lông của công ty Truyền thông Ngọc Thanh, tôi có thể bảo đảm toàn bộ tập đoàn Hà Ngọc Đông của anh đều phải xong đời.”
“Ngông cuồng.”
Hà Doanh Phương giận tím mặt: “Cô là cái thá gì chứ, cũng dám nói ra những lời như vậy, ai cho cô dũng khí?”
Mà lúc này, rốt cuộc Trần Hùng cũng mang theo nụ cười trên mặt mà đi về phía Lâm Ngọc Ngân, anh nở một nụ cười vô cùng hài lòng khi đi về phía Lâm Ngọc Ngân, nói: “Vợ à, em làm rất tốt, sau này nếu như gặp bất cứ chuyện gì thì đều phải duy trì loại khí thế như thế này.”
“Em phải nhớ kỹ, trời lớn hơn em, đất cũng lớn hơn em, nhưng giữa trời đất này, mọi thứ đều do em định đoạt.”
Nói xong những lời này, Trần Hùng xoay người nhìn về phía Hà Doanh Phương ở bên kia, nói: “Dũng khí của vợ tôi là do tôi cho cô ấy.”
“Con mẹ nó mày là cái quái gì vậy?” Hà Doanh Phương rốt cuộc nhịn không được mà bật thốt lên.

Trần Hùng lại cười nhạt, chỉ vào phía sau Hà Doanh Phương, nói: “Để cậu ta nói cho ông biết tôi là cái quái gì?”
Theo bản năng, Hà Doanh Phương quay đầu lại, khi vừa quay lại thì trong nháy máy dường như ông ta thấy được sự tồn tại đáng sợ nhất lúc này, chỉ trong chốc lát cả người ông ta đều cứng còng tại chỗ.
Xung quanh càng náo động hẳn lên, bởi vì rất nhiều người bị dọa bởi kẻ đứng sau Hà Doanh Phương.
“Gia chủ của nhà họ Kiều, Kiều Tiết Trọng.”
Có người nhịn không được kinh hô lên, bởi vì không ai nghĩ tới vị vua đương nhiệm của tỉnh Trung Nhã, tân gia chủ của gia tộc nhà họ Kiều lại thật sự xuất hiện trong buổi lễ cắt băng khánh thành của công ty Truyền thông Ngọc Thanh.
So với quyền thế của gia tộc nhà họ Kiều thì toàn bộ công ty giải trí ở tỉnh Trung Nhã đều là con kiến, ngay cả đài Trường Bắc do tập đoàn Hà Ngọc Đông đang kiểm soát cũng chẳng là gì ở trước mặt nhà họ Kiều.
Nhìn khắp toàn bộ Trường Bắc, thậm chỉ là tỉnh Trung Nhã, nhà họ Kiều tồn tại như một vị vua.
Bởi vậy, gia chủ nhà họ Kiều, Kiều Tiết Trọng lại thực sự xuất hiện ở một buổi lễ cắt băng khánh thành của một công ty Truyền thông Ngọc Thanh nho nhỏ, quả thực đã gây ra một sự chấn động lớn.
“Gia...!Gia chủ nhà họ Kiều, sao ngài lại tới đây?”
Thật lâu sau, Hà Doanh Phương mới kịp phản ứng, trong lòng dấy lên một linh cảm rất xấu.

Chát chát!
Kiều Tiết Trọng không nói hai lời, tát một bạt tai vào mặt Hà Doanh Phương: “Ông là cái thá gì mà dám kêu gào đòi phong sát nghệ sĩ dưới trướng công ty của chị dâu tôi, bây giờ tôi rất có trách nhiệm mà nói cho ông biết toàn bộ tập đoàn Hà Ngọc Đông của các người coi như xong đời rồi.”
Bùm!
Đầu óc của Hà Doanh Phương nổ tung một tiếng ong, trong lúc nhất thời ông ta vẫn còn chưa kịp phản ứng, cứ tưởng mình đang nghe nhầm.
“Gia chủ Kiều, ngài vừa nói...!Nói gì?”
“Ông nghe không hiểu tiếng người sao?”.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 921: 921: Thế Lực Đằng Sau Lâm Ngọc Ngân


Kiều Tiết Trọng đá ngay vào người Hà Doanh Phương: “Tôi nói này, toàn bộ tập đoàn Hà Ngọc Đông của ông, thế là xong.


“Đài Trường Bắc bên kia, tôi sẽ nhờ người hủy bỏ quyền kiểm soát tập đoàn Hà Ngọc Đông của các người, về phần các sản nghiệp khác của tập đoàn Hà Ngọc Đông mấy người thì sẽ bị nhà họ Kiều của tôi đánh đổ toàn bộ, hôm nay trước khi trời tối, tôi muốn làm cho toàn bộ tập đoàn Hà Ngọc Đông của ông sụp đổ.


“Cái này! “
Trong nháy mắt đại não của Hà Doanh Phương trống rỗng, sau đó cả người đều xụi lơ trên mặt đất.

“Ông…ông chủ Kiều, sao lại thế này?”
“Bởi vì, ông đã đắc tội người mà cả đời này ông không thể đắc tội.


Nói tới đây, Kiều Tiết Trọng không thèm nhìn Hà Doanh Phương nữa, xoay người bước nhanh theo Trần Hùng và Lâm Ngọc Ngân đi tới đó.

Sau đó, trước sự chứng kiến của tất cả mọi người có ở đây anh ta khom mình kính cẩn chào Trần Hùng và Lâm Ngọc Ngân: “Kiều Tiết Trọng xin ra mắt điện…anh Hùng, chị dâu.

Đồng thời chúc công ty Truyền thông Ngọc Thanh của chị dâu sẽ hưng thịnh, tiền vào như nước.


Toàn bộ hiện trường trực tiếp nổ tung.

Rốt cuộc là tình huống gì thế này, ông chủ nhà họ Kiều đích thân tới chống lưng cho Truyền thông Ngọc Thanh, hơn nữa thấy thái độ của Kiều Tiết Trọng, rõ ràng cho thấy anh ta vô cùng kính trọng Lâm Ngọc Ngân và người thanh niên bên cạnh.

Chẳng trách khí thế của Lâm Ngọc Ngân lớn như vậy, hóa ra sau lưng Truyền thông Ngọc Thanh lại có nhà họ Kiều chống đỡ.

Không đúng, không phải nhà họ Kiều chống đỡ cho Truyền thông Ngọc Thanh, mà giống như nhà họ Kiều đang lệ thuộc vào Truyền thông Ngọc Thanh.

Trời ạ!
Gia cảnh và thế lực sau lưng Lâm Ngọc Ngân này rốt cuộc phải kinh khủng đến cỡ nào, mới có thể làm được tất cả chuyện này?
Trong lòng tất cả mọi người có mặt ở đây đều hết sức kinh hãi, họ biết từ nay về sau, toàn bộ giới giải trí phía nam, đến cả Thiên Vương cũng có thể đắc tội, nhưng tuyệt đối không thể đắc tội đến Truyền thông Ngọc Thanh.

Còn ở đằng kia cả khuôn mặt Hà Doanh Phương như tro tàn ngồi trên mặt đất, sức lực toàn thân như bị rút sạch.

Nếu như Kiều Tiết Trọng đã nói ra những lời này với ông ta trước mặt mọi người, thì không thể nghi ngờ gì nữa, tập đoàn Hà Ngọc Đông của bọn họ xong rồi, hoàn toàn xong rồi.

Với tư cách là gia tộc lớn nhất tỉnh Trung Nhã, nhà họ Kiều muốn chỉnh tập đoàn Hà Ngọc Đông của bọn họ đến sụp đổ, thật dễ như trở bàn tay.

“Tha mạng, tha mạng.


Sau khi ông ta suy nghĩ và hiểu ra tất cả những chuyện này, con người vừa rồi còn rất kiêu ngạo Hà Doanh Phương lập tức quỳ xuống bên cạnh Lâm Ngọc Ngân.

“Cô Ngân, thật xin lỗi, thật xin lỗi là tôi có mắt không thấy Thái Sơn, đã đắc tội ngài, kính xin cô hãy khoan hồng, tha cho tôi một mạng.


“Tôi cam đoan, hứa về sau sẽ đưa toàn bộ tài nguyên của đài Trường Bắc cho nghệ sĩ dưới cờ Truyền thông Ngọc Thanh.


Lâm Ngọc Ngân vẫn nhìn Hà Doanh Phương với ánh mắt giễu cợt, nói: “Ông chủ Hà, nếu như ông chủ Kiều không xuất hiện, ông có nghĩ ông sẽ nói những lời như vậy không, sẽ bỏ qua cho Truyền thông Ngọc Thanh của chúng tôi sao?
“Cái này?”

Trong lúc nhất thời, Hà Doanh Phương lại không biết nên trả lời thế nào.

Ông ta rất muốn trả lời rằng thật ra ông ta chỉ đùa giỡn đùa giỡn mà thôi, nhưng lời nói dối như vậy ông ta dám nói ra ư?
“Nếu ông đã không biết nên trả lời thế nào, tôi đây sẽ trả lời thay ông.


Lâm Ngọc Ngân lạnh giọng nói: “Ông nhất định không muốn, đã như vậy thì dựa vào cái gì tôi phải bỏ qua cho ông?”
Nói tới đây, Lâm Ngọc Ngân Liên nhìn về phía Kiều Tiết Trọng bên kia, nói: “Ông chủ Kiều, bây giờ tôi muốn anh hãy dùng thế lực của nhà họ Kiều khiến cho tập đoàn Hà Ngọc Đông hoàn toàn sụp đổ, tan thành mây khói.


“Lập tức, xong ngay!”.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 922: 922: Bóng Người


Cường thế của Lâm Ngọc Ngân khiến cho tất cả mọi người ở đây đều chấn động.

Người phụ nữ xinh đẹp này nhìn bề ngoài như nhu nhược, ai có thể nghĩ tới tác phong làm việc của cô lại mạnh mẽ dứt khoát, quyết đoán như vậy.

Không nghi ngờ gì nữa Lâm Ngọc Ngân đã cho Hà Doanh Phương án tử hình, sở dĩ cô làm tới như vậy, ngoài việc sẽ có ảnh hưởng đến Trần Hùng.

Đồng thời trong lòng Lâm Ngọc Ngân cũng hiểu rõ, đây là một cơ hội để giết gà dọa khỉ, hơn nữa loại người như Hà Doanh Phương thế này, ở ngành giải trí phía Nam vốn là một khối u ác tính, Lâm Ngọc Ngân cũng vô cùng căm ghét loại người này, cho nên cô nhân cơ hội này diệt trừ tận gốc tập đoàn Hà Ngọc Đông.

Bằng cách này, không chỉ có thể để cô xả cục tức trong lòng với những người ở đây, mà còn trực tiếp xác lập vị trí của Truyền thông Ngọc Thanh trong giới giải trí phía Nam.

Sau khi Kiều Tiết Trọng nghe Lâm Ngọc Ngân sắp xếp, đầu tiên cũng là lấy điện thoại ra an bài xong xuôi mọi chuyện, do đích thân ông chủ nhà họ Kiều là anh ta ra lệnh sắp xếp, trong vòng một ngày đã thấy tập đoàn Hà Ngọc Đông sụp đổ, tan thành mây khói là ván cờ đã định.

Hà Doanh Phương bị người lôi ra khỏi hiện trường, lúc được lôi ra cả người ông ta mắt thì trợn trắng, miệng sùi bọt mép, xem qua kết cục rất thê thảm.

Nhưng mà, không có ai ở đây thương hại ông ta, ngược lại còn nhanh chóng vỗ tay, những năm này, Hà Doanh Phương dựa vào đài Trường Bắc làm rất nhiều chuyện xấu trong giới giải trí phía Nam, nhiều người giận mà không dám nói gì.

Hôm nay Lâm Ngọc Ngân vì dân trừ hại, đương nhiên là làm cho mọi người hả lòng hả dạ.

Sau khi Hà Doanh Phương bị lôi đi, nghi thức cắt băng khánh thành lại tiếp tục, cùng lúc đó Huỳnh Phong cũng nhân cơ hội này, tuyên bố Truyền thông Ngọc Thanh sắp đầu tư một bộ điện ảnh lớn ——《Bạch xà: Khuynh Thành Chi Luyến》, sẽ do hoa đán Phùng Tuyết dưới cờ Truyền thông Ngọc Thanh thủ vai nữ chính diễn nhân vật Bạch Tố Trinh.

Đồng thời, toàn bộ các nhân vật khác sẽ do nghệ sĩ dưới cờ Truyền thông Ngọc Thanh đảm nhận.

Thừa dịp hiện tại đại đa số truyền thông đang ở đây, Huỳnh Phong cứ như vậy mà công bố tin tức về bộ phim này, trên internet cũng ngay lập tức xào lên nhiệt độ không ít.

Nghi thức cắt băng khánh thành của Truyền thông Ngọc Thanh ngày hôm nay mặc dù có khúc nhạc đệm là Hà Doanh Phương, nhưng nhìn chung tổng thể thì vẫn tiến hành rất suôn sẻ.

Trần Hùng lui về vị trí đứng sau hậu trường lúc trước, nhìn cô vợ Lâm Ngọc Ngân đang đứng một mình trên sân khấu, trên mặt Trần Hùng lộ ra nụ cười thỏa mãn.

Nhưng rất nhanh sau đó, nụ cười trên khuôn mặt Trần Hùng liền cứng lại.

Bởi vì anh thấy trong đám người đằng kia, có một bóng người mặc áo choàng đen, chỉ lộ ra một con mắt đang đứng bất động ở đó.

Anh ta giống như một âm hồn, rõ ràng ăn mặc vô cùng quái dị nhưng xung quanh không có bất kỳ ai chú ý tới anh ta.

“Mẹ nó.


Không hiểu sao Trần Hùng lại mắng một tiếng, sau đó dùng lực vỗ trán mình vài cái.

“Anh Hùng, anh không sao chứ?”
Trương Ánh đứng bên cạnh thấy Trần Hùng làm ra hành động hơi kỳ lạ, có chút lo lắng hỏi.

“Không sao.


Trần Hùng dùng sức lắc đầu mình vài cái, sau đó lại lần nữa nhìn về phía đám người bên kia.

Nhưng mà lúc này, bóng người kia đã biến mất.

Trần Hùng hít sâu một hơi, không tiếp tục ở lại hiện trường cắt băng khánh thành nữa, anh quay người đi tới sân thượng của tòa nhà Truyền thông Ngọc Thanh.

Trên sân thượng có gió lạnh thổi qua, làm đầu óc Trần Hùng thanh tỉnh lại không ít.

.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 923: 923: Dạ Tu La Đến Vạn Hoa


Loại trường hợp không biết là ảo giác hay giác quan thứ sáu thật sự tồn tại càng ngày càng mãnh liệt, khiến trong lòng Trần Hùng cảm thấy có hơi bất an.

Loại cảm giác này giống như hai năm trước, khi điện Đức Hoàng sắp cùng Hắc Ám đồ đằng bùng nổ trận quyết chiến, khiến cho dây thần kinh của Trần Hùng từng giây từng phút đều kéo căng ra.

Anh lấy điện thoại ra rồi bấm gọi cho một dãy số, rất nhanh, điện thoại đã được nối, đầu dây bên kia truyền đến một giọng nói trầm thấp hơn nữa còn khàn khàn.

Đồng thời giọng nói này nghe hơi không được bình thường cho lắm, quỷ quái như đang ẩn trong đêm tối.

“Ông chủ!!!”
“Hắc Nam, sau khi Dạ Tu La mất tích ở bên Thái Lan, có xuất hiện lần thứ hai hay không, có tìm được hành tung của anh ta hay không?”
Người ở đầu dây bên kia chính là Hắc Nam, người phụ trách ám bộ của điện Đức Hoàng, đồng thời cũng là một trong mười tám vị đại tướng của điện Đức Hoàng.

“Ông chủ, lúc ấy ngài đã ngầm treo thưởng 10.

000 tỷ trên mạng, hôm nay có vô số sát thủ, lính đánh thuê và thợ săn tiền thưởng trên toàn thế giới đều đang truy tìm tung tích Dạ Tu La.


“Căn cứ ám bộ bên này của chúng tôi đã nhận được tin tức mới nhất, vào nửa tháng trước ở bên Myanmar, nghi ngờ là xuất hiện tung tích của Dạ Tu La.


“Nghi ngờ?” Trần Hùng nhíu mày lại: “Hắc Nam, con mẹ nó cái tôi muốn là thông tin chính xác, đừng nói với tôi những lời lẽ lấp lửng này, cậu nói xem đến khi nào thì cậu mới có thể phát triển ám bộ thành GPE đây?”
Ở đầu dây bên kia Hắc Nam rất là bất đắc dĩ, càng không nói nên lời, cái ám bộ này mới được lập bao lâu hả trời, sao Trần Hùng cứ thích đưa ám bộ ra so sánh với GPE ấy nhỉ?
Đây hoàn toàn không phải cùng một tầm có được không?
Nhưng nghĩ lại Hắc Nam cũng yên tâm, lúc trước Trần Hùng bị GPE bắt choẹt đến nôn máu, anh đối với ám bộ chỉ tiếc rèn sắt không thành thép cũng là hiện tượng bình thường.

“Bên Myanmar xảy ra chuyện gì?”
“Ba gã sát thủ quốc tế nằm trong danh sách top 15 siêu sát thủ, cộng thêm một chi của tổ chức lính đánh thuê hàng đầu quốc tế, cuối cùng là còn một tên thợ săn tiền thưởng cấp Hoàng Kim, toàn bộ đều đã bị giết cùng một nơi ở bên Myanmar.


“Sau khi kiểm tra thi thể thì phát hiện, những người kia đều bị giết dưới tay một người, tất cả đều là một chiêu chí mạng, tổng cộng gần hai mươi người, chỉ trong vài phút đã bị người ta ra tay giết sạch.


“Dựa vào năng lực nhận thức hiện tại của chúng ta, cộng thêm ông chủ ngài đã ngầm treo thưởng 10.

000 tỷ trên mạng, cho nên chúng ta có thể đoán ra, làm ra tất cả những chuyện này nhất định là nguyên cường giả hàng đầu của Hắc Ám đồ đằng, Dạ Tu La.


Trần Hùng trầm mặc một lát rồi trả lời: “Cậu nói không sai, sát thủ, lính đánh thuê và thợ săn tiền thưởng cùng liên thủ lại với nhau để đánh một người, thì cũng chỉ có Dạ Tu La, mà cùng lúc có thể giết nhiều cường giả cấp cao trên thế giới như vậy, cũng chỉ có Dạ Tu La anh ta.


“Có manh mối khác không?” Trần Hùng hỏi.

“Không có.

” Hắc Nam đáp lại: “Ông chủ, không sợ bị ngài mắng nói thật với hệ thống tình báo hiện tại của Hắc Nam chúng tôi, hoàn toàn không có cách nào truy tìm được tung tích của Dạ Tu La, hôm nay phóng mắt ra nhìn toàn thế giới thì ngoại trừ các cơ quan tình báo chính thức của các siêu cường quốc ra, cũng chỉ có GPE có thể cung cấp hành tung cụ thể của Dạ Tu La.


“Không nghĩ đến GPE nữa, Dạ Tu La chắc đã mua bảo hiểm cấm ở đâu đó, con mẹ nó nếu có thể bỏ ra 100 tỷ tôi sẽ trực tiếp phát triển ám bộ, còn cầu GPE cái rắm ấy.


“Hắc Nam, tổng thể hai ngày nay tôi cứ cảm giác không ổn, luôn có cảm giác Dạ Tu La đã đến Vạn Hoa.


“Cái gì?”.

truyện kiếm hiệp hay
Hắc Nam ở đầu dây bên kia khẽ giật mình, đáp: “Ông chủ, chuyện này là không có khả năng, bên Vạn Hoa kia thật ra là phần mộ của những cường giả Hắc Ám trên thế giới, có lẽ Dạ Tu La không có cái gan mà xông đến cấm khu Vạn Hoa như vậy đâu.

”.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 924: 924: Trên Đời Này Không Có Chuyện Gì Mà Dạ Tu La Không Làm Được


Nói tới đây, Hắc Nam trầm tư một lát rồi tiếp tục nói: “Vả lại, hôm nay anh ta ngầm bị treo thưởng trên mạng, thông tin của anh ta chắc hẳn đã lọt vào hồ sơ liên quan của cơ quan chức năng tại Vạn Hoa, nếu anh ta tùy tiện đột nhập vào Vạn Hoa thì e rằng sẽ rất khó sống sót mà trở ra.”
“Haha.”
Trần Hùng cười nhạt một tiếng nói: “Trên đời này không có chuyện gì mà Dạ Tu La không làm được, cậu cứ tiếp tục tăng cường lực lượng và nỗ lực kiểm tra tin tức về Dạ Tu La.

Nếu có bất kỳ rắc rối nào, cậu nhất định phải báo ngay cho tôi biết trước.”
“Rõ, ông chủ.”
Hắc Nam lo lắng nói: “Ông chủ, ngộ nhỡ Dạ Tu La thật sự đến Vạn Hoa, ngài bên kia làm sao bây giờ, có cần tổng bộ bên này cử người đến không?”
“Haha, Trần Hùng tôi ở đâu, thì ở đó chính là tổng bộ của điện Đức Hoàng.”
“Ngược lại là tôi đang lo lắng anh ta không tới đây.”
Nói tới đây, Trần Hùng cũng không muốn nói quá nhiều liền cúp điện thoại luôn.

Anh đứng trên sân thượng này một lúc, từ trên cao nhìn xuống tình hình bên dưới, ánh mắt Trần Hùng như máy quét, không ngừng quét xuống biển người bên dưới.
Hầu như tất cả mọi người đều hiện lên rõ ràng trong mắt Trần Hùng.

Bộ não của anh giống như một chiếc máy tính với độ chính xác cao.

So với người bình thường, không biết mạnh hơn biết bao nhiêu lần.
Không tìm thấy bóng đen đó, tức là Dạ Tu La không có ở đây.
Trần Hùng lại vỗ trán mình vài cái, sau đó xoay người đi xuống dưới.
Từ đài Trường Bắc quay về thành phố Bình Minh, Lâm Ngọc Ngân luôn có thể cảm giác được trên người Trần Hùng có vài biến hóa rất nhỏ, điều này khiến lòng cô càng lo lắng hơn.
“Chồng, rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra với anh vậy.

Tại sao từ khi bắt đầu đến thành phố Trường Bắc này, lại cảm thấy anh luôn bồn chồn không yên?”
“Có ư?”
Trần Hùng có chút kinh ngạc, anh rõ ràng không cố ý nghĩ tới chuyện của Dạ Tu La nữa.

Nhưng sao vẫn để Lâm Ngọc Ngân nhìn ra chút manh mối.
“Anh không sao.”
Trần Hùng mỉm cười với Lâm Ngọc Ngân, cười đến rất là thoải mái: “Có lẽ trong khoảng thời gian này gặp phải rất nhiều chuyện, có hơi mệt, anh không sao đâu vợ, em đừng lo lắng cho anh.”

“Ngược lại là em đấy, trong khoảng thời gian này vẫn luôn bận việc của công ty, phải nghỉ ngơi tốt một chút.
Lâm Ngọc Ngân trầm mặc hai giây, nói: “Nói mới nhớ, khoảng thời gian này quả thực rất mệt mỏi, chồng, em có một suy nghĩ, không biết anh có đồng ý hay không.”
“Nghĩ gì?” Trần Hùng hỏi.
Lâm Ngọc Ngân đáp: “Anh Huỳnh Phong đã liên hệ với đoàn làm phim của đạo diễn nổi tiếng trong nước, Trình Hữu Đạo, lễ khai máy《Bạch xà: Khuynh Thành Chi Luyến》 sắp bắt đầu.

Sau khi khai máy, họ sẽ đến núi Bồng Lai để lấy cảnh quay trước.

Lúc đó vừa hay là vào trước và sau ngày Quốc Khánh.”
“Cho nên em nghĩ, chúng ta có thể đưa Thanh Thảo đi theo, cùng đi với đoàn làm phim đến núi Bồng Lai thư giãn.”
“Có thể.”
Trần Hùng hầu như không cần nghĩ ngợi đã đồng ý.
Núi Bồng Lai này là thắng cảnh vô cùng nổi tiếng ở phía Nam, trên núi quanh năm sương mù trắng xóa, tựa như chốn thần tiên nơi hạ giới.
Rất nhiều bộ phim giả tưởng cũng sẽ lấy bối cảnh ở núi Bồng Lai này, mà bộ 《Bạch xà: Khuynh Thành Chi Luyến》 do Truyền thông Ngọc Thanh đầu tư lần này chủ yếu là nói về câu chuyện của Bạch Tố Trinh.

Vậy nên, mở đầu phim này là cảnh Bạch Tố Trinh hóa thân thành người trên núi, lấy bối cảnh trên núi Bồng Lai là thích hợp nhất.
“Đến lúc đó lại rủ cha mẹ cùng đi.

Lại nói nhà chúng ta chưa từng đi chơi bao giờ, nhân cơ hội này đi chơi vui vẻ một chút.”
“Được.” Lâm Ngọc Ngân cũng nghĩ như vậy.
Trong vài ngày kế, Lâm Ngọc Ngân dự định sắp xếp hết mọi công việc của Ngọc Thanh bên này, sau đó ra ngoài thư giãn vài ngày.
Mà Trần Hùng lại nhàn rỗi không có chuyện gì làm, mỗi ngày ngoại trừ đưa Lâm Thanh Thảo đến trường tan học ra.

Phần lớn thời gian còn lại, anh đều đến Hang Sói..
 
Điện Đức Hoàng
Chương 925: 925: Như Đã Thay Đổi Thành Người Khác


Hành vi này của Trần Hùng có hơi bất thường, bởi vì dưới tình hình chung, phần lớn thời gian Trần Hùng sẽ ở lại tập đoàn Ngọc Thanh với tư cách là bộ trưởng an ninh của anh, và đi cùng với Lâm Ngọc Ngân.

Anh rất ít khi đến Hang Sói, bởi vì mọi thứ ở bên này đang đi đúng quỹ đạo, cũng không cần Trần Hùng phải lo lắng quá nhiều.

Tuy nhiên, trong những ngày qua số lần anh chạy đến Hang Sói ngày càng nhiều hơn.

Ngay cả hôm nay, từ sáng đến tối Trần Hùng đều ở lại Hang Sói bên này, không rời một bước.

Khi màn đêm buông xuống, một vầng trăng tròn treo lơ lửng trên bầu trời đêm, trước Hang Sói, hai con sói đen cao gần nửa người đang ngước nhìn vầng trăng tròn trên bầu trời, rồi gầm lên một tiếng.

Ngao!
Cả bầu trời đêm đều tràn ngập tiếng gào của sói đen, càng làm tăng thêm nhiều sắc thái bí ẩn cho toàn bộ Hang Sói.

Lúc này, trong Hang Sói liên tục vang lên âm thanh nắm đấm va nhau oanh liệt.

Bốp!
Bốp!
Bốp bốp bốp bốp!
Ở giữa Hang Sói, chỉ thấy Trần Hùng để trần thân trên, cơ bắp trên người anh tạo nên một cơ thể hoàn mỹ, ngay cả những vết sẹo trên người trông cũng vô cùng mạnh mẽ và đẹp đẽ.

Trên người anh đã sớm thấm đẫm mồ hôi, nắm đấm của anh liên tục nện vào một người đàn ông to lớn phía đối diện, người đàn ông này là Thẩm Đại Lực.

Dưới sự tấn công mãnh liệt như gió của Trần Hùng, Thẩm Đại Lực hiện đang xếp thứ hai trong Hang Sói bị Trần Hùng đánh không sức đánh trả.

Mà lúc này Trần Hùng, ngay cả một phần mười sức mạnh cũng chưa dùng đến.

“Chậm, quá chậm.


Trần Hùng vừa đánh đấm lên người Thẩm Đại Lực vừa chửi mắng anh ta.

“Con mẹ nó khoảng thời gian này cậu luyện tập cái quái gì vậy, sao chậm như vậy?”
“Cho tôi xem nắm đấm của cậu xen, ra tay.


Thẩm Đại Lực cảm thấy lòng tự trọng của mình đã bị khiêu khích tới đỉnh điểm, cho dù người đánh với cậu là sư phụ mà cậu kính trọng nhất.

Nhưng lúc này cậu cũng hận đến nỗi không thể đánh cho Trần Hùng thành thịt nát xương tan.

“Sư phụ, ngài có hơi quá đáng rồi, đừng xem thường người khác.


Thẩm Đại Lực hét lên một tiếng, cơ bắp trên người lập tức phồng lên, tràn ngập một lượng sức mạnh cuồng dã.

Oanh!
Hai nắm đấm va chạm vào nhau, Trần Hùng không nhúc nhích, nhưng thân hình như núi của Thẩm Đại Lực lại trực tiếp bay ra, nặng nề đập xuống mặt đất.

“Đồ vô dụng!”
Trần Hùng không cho Thẩm Đại Lực mặt mũi tí nào mắng to một tiếng, mà cả người Thẩm Đại Lực nằm ở trên đất đằng kia vẫn không nhúc nhích.

Cậu cảm thấy rất thất bại, bây giờ cậu rất muốn đứng dậy giết Trần Hùng, nhưng cậu lại không có khả năng đó.

Các thành viên của tổ chức Hang Sói vây xung quanh Trần Hùng tạo thành một vòng tròn, trên từng khuôn mặt đều lộ ra vẻ khiếp sợ cùng nghi hoặc.

Trần Hùng là số 0 của Hang Sói, là anh Hùng mà bọn họ kính trọng nhất, hơn nữa người đàn ông này còn giống như một vị thần trong lòng họ.

Trước đây, Trần Hùng không như thế này.

Nhưng những ngày vừa qua, Trần Hùng khiến cho bọn họ có cảm giác như anh đã thay đổi thành một con người hoàn toàn khác.

Trước đây, mỗi khi Trần Hùng đến Hang Sói sẽ rất ít ra tay, tính tình cũng rất ôn hòa.

Nhưng mà mấy ngày gần đây, bọn họ rõ ràng cảm nhận được sự thù địch tỏa ra từ trên người Trần Hùng.

.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 926: 926: Lao Hết Lên Đây


Nhất là đêm nay, Trần Hùng giống như một dã thú đang nổi giận, đối với tất cả mọi người dường như tràn đầy bất mãn.
Nhưng loại bất mãn này có thể nói là hận không thể rèn sắt thành thép, cho nên mọi thành viên trong Hang Sói đều có thể hiểu cho Trần Hùng, bởi vì bọn họ biết Trần Hùng là vì muốn tốt cho bọn họ.
Tuy nhiên, họ vẫn luôn rất cố gắng, rất rất cố gắng, thậm chí mỗi ngày họ đều đã đạt đến giới hạn của bản thân mình, đến độ quên ăn quên ngủ.
Bọn họ đã hoàn toàn phát huy hết mọi khả năng của mình, đã đạt đến giới hạn của mình.

Trần Hùng còn muốn bọn họ làm thế nào nữa?
Đến lúc này, trên thực tế mọi thành viên trong Hang Sói đều có chút lửa giận trong lòng.
Trần Hùng quét mắt qua từng thành viên của Hang Sói, trên khuôn mặt vẫn mang theo một loại dữ tợn.
“Trong lòng các người đều đang rất khó chịu đúng không?”
“Bực bội là đúng rồi, phát tiết lửa giận của các người ra đi.

Hôm nay tôi không nhắm vào một mình Thẩm Đại Lực, mà là tất cả mọi người.”
“Tất cả các người con mẹ nó đều là đồ vô dụng.”

Nói xong, Trần Hùng lao thẳng tới một trong những thành viên của Hang Sói, dùng một đấm nện bay ra ngoài.

Ngay sau đó anh lại tung một cước, đá người khác nằm ra đất.
“Các người, mẹ nó lao hết lên đây cho tôi.”
Ầm ầm ầm!
Thoáng chốc, tất cả mọi người ở hiện trường đều phát ra tiếng tru như dã thú, rồi sau đó tất cả họ lao về phía Trần Hùng.
Rầm rầm rầm!
Bên trong Hang Sói, hàng loạt tiếng đánh nhau vang lên như hổ lao vào bầy sói.
“Hang Sói số 4, Lưu Trọng, loại.”
“Số 5 Khôi Huy Thiệu, loại.”
“Số 7 Hồ Điệp, loại.”
“Lâm Tiểu Phong, loại.”
“Thịnh Quân, loại.”
“Tưởng Môn Thần, loại.”

......
Trần Hùng một bên vung vẫy nắm đấm của mình một bên thì hô tên các thành viên trong Hang Sói.

Mỗi cái tên được hô lên thì có nghĩa là người này đã bị anh đánh cho nằm ra đất, không còn sức để chống trả.
Trước sau tổng cộng cũng chỉ vài phút, tính đến thời điểm hiện tại, tất cả 23 thành viên của Hang Sói đã bị Trần Hùng đánh gục trên đất.
Hơn nữa, đây là dưới tình huống Trần Hùng còn giữ lại sức, nếu anh thật sự xuất toàn lực thì dù tất cả thành viên trong Hang Sói có cộng lại, e rằng sẽ không trụ được một phút dưới tay anh.
Nhìn thấy những thành viên trong Hang Sói này ngổn ngang tứ phía trên mặt đất, Trần Hùng dùng nắm đấm của mình một lúc, trên nắm đấm thậm chí còn có vài giọt máu đang nhổ xuống.
Lúc này, anh không nói những thành viên của Hang Sói này là đồ vô dụng, nhưng anh cũng không nhìn họ nữa mà chuyển ánh mắt sang trên dãy lốp xe bỏ đi đằng kia.
Lúc này, trên chiếc lốp xe bỏ đi này, Tám ngón tay điên đang nằm ngủ ở trên đó.
Từ đầu đêm, trong Hang Sói đã có động tĩnh lớn như vậy, nhưng Tám ngón tay điên lại dường như hoàn toàn không nghe thấy, vẫn luôn nằm ở đó ngáy ô ô.
Với tư cách là số 1 của Hang Sói, Tám ngón tay điên chưa bao giờ đánh nhau với bất kỳ ai ngoại trừ ngày đầu tiên khi anh ta đến Hang Sói để tranh thứ hạng.
Không, trước đây anh ta đã từng đánh một trận với Ngụy Tuấn.

Nhưng Đao Cuồng Cửu Nam, Ngụy Tuấn cũng bị anh ta hành hạ mà không hề nóng nảy.
Sau một đoạn thời gian dài, hầu như Tám ngón tay điên chỉ ngủ trên những chiếc lốp xe bỏ đi trong Hang Sói này gần như cả ngày lẫn đêm, trừ khi là Trần Hùng có nhiệm vụ đặc biệt gì giao cho anh ta, nếu không anh chàng này sẽ chỉ ngủ.
Khi Hang Sói yên tĩnh trở lại, bên kia liền truyền đến tiếng ngáy rất rõ ràng của Tám ngón tay điên.
Tiếng ngáy của anh ta nghe rất đặc biệt, vô cùng có tiết tấu, thậm chí còn có loại cảm giác trầm bổng du dương..
 
Điện Đức Hoàng
Chương 927: 927: Luyện Tập


Hai mắt Trần Hùng khóa chặt trên người Tám ngón tay điên, sau đó bước từng bước đi về phía anh ta.
“Năm đó sư phụ muốn ra nước ngoài, nhưng anh lại không muốn đi theo.

Nhất định phải có lý do.”
“Cũng không phải anh không muốn đi, mà là sư phụ không cho phép anh đi.

Tám ngón tay điên, hôm nay ông đây muốn làm rõ.

Rốt cuộc năm đó sư phụ đã dạy anh những gì?”
Trần Hùng vừa lẩm bẩm một mình, lại vừa tiến đến gần Tám ngón tay điên.
Tuy nhiên, lúc này Tám ngón tay điên vẫn nằm ngáy ô ô như trước, như thể anh ta không hề cảm nhận Trần Hùng đang đến.
Rầm!
Trần Hùng cũng không đánh thức Tám ngón tay điên, không chút khách khí tung một đấm về phía Tám ngón tay điên.
Cú đấm này có uy lực rất lớn, thậm chí Trần Hùng còn không tận lực thu sức lại.

Cú đấm này rơi xuống, những chiếc lốp xe đã bỏ đi mà Tám ngón tay điên đang nằm trực tiếp phát nổ.

Tuy nhiên, một đấm này của Trần Hùng cũng không đánh trúng Tám ngón tay điên.
Đây là một cảnh tượng rất kỳ lạ, bởi vì Tám ngón tay điên còn đang ngủ mơ lại ma xui quỷ khiến thoát khỏi cú đấm của Trần Hùng.
“Thụy Mộng La Hán?”
Lúc này ngay cả Trần Hùng cũng cảm thấy hơi kinh ngạc, sau đó buông nắm đấm của mình, tiếp tục đánh Tám ngón tay điên.

Bành bành bành!
Sau mấy đấm liên tiếp, đều bị Tám ngón tay điên né tránh trong lúc ngủ say, tốc độ tuy có vẻ chậm nhưng phương thức tránh né rất tinh tế.
“Mẹ nó.”
Trần Hùng gầm nhẹ một tiếng, sau cùng nện một đấm xuống, đống lốp xe vứt bỏ dưới người Tám ngón tay điên đều bị Trần Hùng đập nát.
Tiếng nổ lớn như tiếng sét, cuối cùng Tám ngón tay điên cũng tỉnh dậy.
Thân hình anh ta vọt nhanh sang một bên, sau đó duỗi cái eo dài một cái, dụi dụi đôi mắt ngái ngủ rồi nhìn về phía Trần Hùng.
“Trần Hùng, anh đang làm gì vậy?”
Nhìn vẻ mặt hung dữ như muốn ăn thịt người của Trần Hùng, trên khuôn mặt Tám ngón tay điên hiện lên vẻ kinh ngạc sâu sắc.

Mà khi anh ta nhìn thấy tất cả các thành viên của Hang Sói đang nằm trên đất đằng kia, Tám ngón tay điên càng sốc thêm.
“Trần Hùng, đây đều là do anh làm?”
“Ừm.” Trần Hùng gật đầu trực tiếp thừa nhận.
Lúc này lông mày của Tám ngón tay điên liền nhíu lại nói: “Cái tên này, rốt cuộc là mấy ngày nay xảy ra chuyện gì vậy?”
Trần Hùng lắc đầu ý bảo bây giờ mình không muốn trả lời Tám ngón tay điên.
Sau đó, anh nắm chặt hai nắm đấm và lao thẳng về phía Tám ngón tay điên.
“Chơi với tôi một lúc, dùng hết sức của anh.

Tôi biết anh rất mạnh, thậm chí còn không thua gì so với mấy cường giả cấp cao trên thế giới.”
Nói tới đây, Trần Hùng đã lao đến trước mặt Tám ngón tay điên.

Tám ngón tay điên có cảm giác như vịt bị đuổi khỏi kệ.
Người này có hơi lười biếng, có thể nằm thì tuyệt đối không bao giờ ngồi, có thể không ra tay thì tuyệt đối sẽ không ta tay.
Vậy nên, anh ta hoàn toàn không muốn đấu với Trần Hùng, nhưng mà lúc này dường như anh ta đã không còn đường lui.
Kết quả là anh ta và Trần Hùng đánh trong Hang Sói, tốc độ đều nhanh như chớp, sức mạnh phát ra mỗi khi hai nắm đấm va chạm vào nhau khiến người ta tê cả da đầu.
Các thành viên của Hang Sói, những người đang nằm trên đất còn có thể duy trì ý thức tỉnh táo cũng bị dọa phát sợ khi nhìn thấy trận chiến này.

Trận chiến giữa hai người đàn ông này một lần nữa làm mới sự hiểu biết về kẻ mạnh của họ.
Thậm chí, trận chiến hiện tại giữa hai người này còn làm cho người ta rung động hơn so với các video chiến đấu trước đây do Thẩm Đại Lực và người khác quay về từ Thái Lan..
 
Điện Đức Hoàng
Chương 928: 928: Anh Tính Làm Thế Nào Cho Tôi Ngủ Đây


Tất cả thành viên của Hang Sói cộng lại cũng chỉ chống đỡ được hai đến ba phút dưới tay Trần Hùng, hơn nữa là còn dưới tình huống Trần Hùng không dùng hết sức.

Mà bây giờ, Trần Hùng phải nghiêm túc hơn khi đối phó với Tám ngón tay điên, tuy chỉ đánh với một mình Tám ngón tay điên, nhưng anh ta đã kéo dài được thời gian dưới tay Trần Hùng gần năm phút.

Oành!
Cuối cùng, đến gần phút thứ sáu, Trần Hùng đấm một phát vào lòng ngực của Tám ngón tay điên, sau đó chỉ thấy Tám ngón tay điên bay ra ngoài như một quả đạn đại bác.

Cơ thể của anh ta đập mạnh vào bức tường ở phía sau, sau đó cả vách tường đều sụp xuống.

Tám ngón tay điên trực tiếp lăn ra bên ngoài Hang Sói.

Một đấm này, long trời lở đất!
Gây ra tiếng động lớn làm kinh động đến bầy sói bên ngoài, chỉ trong phút chốc mà tiếng sói tru đã vang vọng khắp Hang Sói.

Một đấm này, Trần Hùng đã sử dụng gần 60% sức mạnh của mình, dù cho có là một tên b**n th** với cơ thể cường tráng như Thẩm Đại Lực, cũng sẽ bị chết ngay tại chỗ khi ăn phải một đấm này của Trần Hùng.

Nhưng mà dáng vẻ của Tám ngón tay điên dường như không bị sao cả, trước tiên là bò từ trên đất lên.

Thậm chí anh ta còn không chịu quá nhiều nội thương, trên khoé miệng cũng chỉ tràn ra một vết máu nhàn nhạt.

Trần Hùng bước ra khỏi Hang Sói từ lỗ thủng lúc nãy, giơ nắm đấm của mình lên lại muốn đánh tiếp, nhưng Tám ngón tay điên ở đằng kia lại cầu xin sự tha thứ một cách bất đắc dĩ.

“Trần Hùng, anh tạm tha cho tôi đi.


“Không!”
Trần Hùng trực tiếp lắc đầu, nói: “Tám ngón tay điên, đây không phải là sức mạnh thực sự của anh, hôm nay tôi nhất định phải làm rõ, năm đó sư phụ đã truyền cho anh những gì.


“Hàng Long Thập Bát Chưởng, Thụy Mộng La Hán, bộ võ này là của ông Tinh, sư phụ Tô Khất Nhi.


Tám ngón tay điên trực tiếp ngã bài, anh ta thực sự không muốn tiếp tục đánh tiếp với Trần Hùng nữa.

Tuy nhiên, Trần Hùng lại lắc đầu nói: “Con mẹ nó anh nhất định là đang trêu chọc tôi.


“Tôi không lừa anh, ông ấy đã dạy tôi cái Thụy Mộng La Hán này, sư phụ không nói cho tôi biết tên, nhưng tôi lại thích gọi nó là Hàng Long Thập Bát Chưởng.


“Hơn nữa cái thứ đồ chơi này, chỉ dùng được khi ngủ.


“Vậy nên anh sẽ cho tôi ngủ ngay bây giờ sao.


Vừa dứt lời, Trần Hùng lại một lần nữa xông về phía Tám ngón tay điên.

Nhưng, Tám ngón tay điên lại không muốn đánh nhau với Trần Hùng, anh ta quay người bỏ chạy: “Trần Hùng, ông nội anh, tôi đây mới tỉnh ngủ, anh tính làm thế nào cho tôi ngủ đây?”
Hai người một trước một sau đuổi nhau gần mấy mét, cuối cùng hai người họ dừng lại trên một sườn núi nhỏ.

Tám ngón tay điên quả thật không đánh lại Trần Hùng, thậm chí có thể nói có chênh lệch rất lớn so với Trần Hùng, nhưng tốc độ của anh ta thì quả thực có thể so với Trần Hùng, dù sao trước đây lúc đi ăn xin cũng bị lũ chó hoang đuổi theo mà luyện thành tuyệt chiêu.

“Được rồi, anh đừng chạy, tôi sẽ không đuổi theo nữa.


Sau một hồi chạy trốn, vốn tâm trạng của Trần Hùng đang nóng nảy lại đột nhiên bình tĩnh trở lại.

Sau đó anh ngồi trên sườn núi nhỏ này, gió đêm thổi qua, sau đó châm một điếu thuốc.

Tám ngón tay điên bước đến chỗ của Trần Hùng, sau đó ngồi xuống bên cạnh anh.

“Cho tôi một điếu với.

” Anh ta vẫy tay về phía Trần Hùng.

.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 929: 929: Sự Thật Năm Đó


Trần Hùng đưa cho anh ta một điếu thuốc, nhân tiện châm giúp anh ta luôn.

Cả hai hút một hơi sâu, sau đó Tám ngón tay điên liền bóp tắt điếu thuốc trên tay, quay người lấy điếu thuốc trên tay của Trần Hùng.

Anh ta hút điếu thuốc của Trần Hùng một hơi thật sâu, rồi lại lần nữa về tay Trần Hùng, mà Trần Hùng cũng hút hai hơi rồi đưa lại cho Tám ngón tay điên.

Hai người họ cùng nhau hút một điếu thuốc, sau đó nở nụ cười.

“Thời gian thật sự trôi qua quá nhanh, chỉ chớp mắt, đã bảy tám năm rồi.


Tám ngón tay điên nhìn bầu trời đêm phía xa, phát ra tiếng thở dài đầy cảm khái.

“Đúng vậy.


Trần Hùng cũng thở dài một tiếng: “Năm đó, chúng ta ở trên đường phố, lấy được cái bánh bao thì mỗi người một miếng, nhặt được trong đống rác một điếu thuốc, cũng như bây giờ vậy mỗi người cùng nhau hút một hơi.


“Haha, vốn dĩ lúc đầu anh đâu có biết hút thuốc.

” Tám ngón tay điên như nhớ ra chuyện gì đó rất thú vị: “Tôi vẫn nhớ rõ lần đầu tiên anh hút thuốc, suýt chút nữa đã bị chết ngạt.


“Thật ra bây giờ tôi cũng không biết hút, chẳng qua là đôi có vài chuyện không muốn quên đi, nên tôi luôn mang theo một gói.


“Ừ.


Hiếm khi Tám ngón tay điên nghiêm túc được một lúc, nói: “Trần Hùng, dù sao tôi cảm thấy có một lúc nào đó, anh phải cần đến ni-cô-tin chuyên dùng để gây tê, rốt cuộc là mấy ngày qua anh đã xảy ra chuyện gì, tôi luôn cảm thấy dường như anh đã thay đổi.


“Anh của mấy ngày này, khiến cho tôi nhớ lại một chuyện cũ của năm đó, anh còn nhớ ngày đó lúc chúng ta bị một bầy chó dữ đuổi theo không?”
“Nhớ được một ít.


Trần Hùng trả lời: “Lúc ấy chúng ta giành ăn với bầy chó dữ trên đường, sau đó bị bầy chó dữ đó dí chạy vài con phố, nhưng mà tôi nhớ rõ là lúc ấy tôi ngã một phát rồi bất tỉnh luôn.


“Khi tôi tỉnh dậy, tôi thấy anh đang bảo vệ bên cạnh tôi, mà cả ba bốn con chó dữ đều nằm chết trước mặt chúng ta.


“Thật ra tôi vẫn luôn muốn biết, anh đã làm như thế nào, chỉ một mình mà tự tay giết hết lũ chó hung dữ kia?”
Nhưng mà, câu nói kế tiếp của Tám ngón tay điên thế mà lại khiến cho Trần Hùng khẽ giật mình: “Trần Hùng, chuyện này tôi vẫn luôn lừa anh, vì tôi không biết nên nói ra sự thật với anh thế nào, nhưng bây giờ, tôi không thể không nói.


“Sự thật là gì?” Trần Hùng hoài nghi hỏi.

“Thực ra lũ chó dữ đó hoàn toàn không phải do tôi giết, mà là anh.


“Tôi?” Trần Hùng sửng sốt, nói: “Anh đang nói đùa cái gì vậy, lúc đó rõ ràng là tôi đã ngất đi, hơn nữa lúc tôi té xuống đất chắc hẳn đã bị lũ chó dữ kia cắn, khi tỉnh dậy khắp người đều là dấu răng, làm sao có khả năng tôi giết được lũ chó đó?”
“Là anh.


Tám ngón tay điên trả lời rất chắc chắn: “Những dấu răng trên người của anh, là do lúc đánh nhau với lũ chó đó đã bị cắn, hơn nữa có thể anh đã quên, lúc đó trên miệng anh đầy máu tươi, là bởi vì anh đã cắn đứt cổ của hai con chó.


Vẽ mặt của Trần Hùng đột nhiên trở nên rất nghiêm trọng: “Tám ngón tay điên, anh thật sự không đùa với tôi chứ?”
“Không.


Tám ngón tay điên giơ ba ngón tay phải của mình lên, nói: “Tôi có thể thề với trời, lúc đó anh giống như bị ma nhập, đôi mắt anh đỏ như máu thực sự trông chẳng khác gì ác ma cả.


“Lúc ấy tôi đã bị anh dọa đến phát sợ, hơn nữa sau này mỗi khi tôi ngủ thì thường xuyên sẽ mơ tới bộ dáng đêm hôm đó của anh.


“Trần Hùng, chẳng lẽ đối với chuyện đêm hôm đó, anh thực sự không nhớ một chút gì sao? Tôi cứ nghĩ là anh nhớ, chỉ là không muốn đề cập đến mà thôi, nên tôi cũng không hỏi anh những chuyện này.


Trần Hùng rất trực tiếp lắc đầu: “Tôi thực sự không biết.


Tám ngón tay điên cau mày nói: “Tôi luôn cảm thấy anh không giống với người thường, Trần Hùng, mấy năm nay ở nước ngoài, anh có xảy ra chuyện tương tự như vậy không? Ví dụ như đột nhiên mất trí nhớ, mà trong quá trình mất trí nhớ, thật ra là anh như trở thành một con người khác?”.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 930: 930: Tôi Thật Sự Kiêng Kị Dạ Tu La


Trần Hùng suy nghĩ một lát rồi trả lời: “Không có, không! Tôi cũng không biết, thế nhưng tôi cũng không có nghe được người khác nói về chuyện này, rốt cuộc là có hay không, thì tôi cũng không rõ lắm.


“Nhưng mà cũng có mấy lần, khi tôi bị rơi vào đường cùng, nhưng thật ra lại cảm thấy bản thân mình thay đổi mạnh mẽ hơn rất nhiều, sau đó thì g**t ch*t kẻ thù, loại cảm giác này có chút kì quái, thật ra tôi cũng không rõ đó rốt cuộc là loại cảm giác gì.


Tám ngón tay điên im lặng vài giây, tiếp tục nói: “Trạng thái của anh mấy ngày nay, cùng với trước kia cực kỳ giống, chính là ánh mắt đó, hơn nữa trên người còn tỏa ra sự tàn ác cực kỳ giống khi anh cắn chết mấy con chó dữ vào năm đó.


“Cho nên Trần Hùng à, mấy ngày nay rốt cuộc là anh bị làm sao vậy?”
“Có thể là bởi vì Dạ Tu La.


“Dạ Tu La?”

“Anh ta được cho là kẻ thù lâu năm của tôi, một người rất lợi hại.

” Trần Hùng nói: “Hơn nữa gần đây cuộc sống của tôi rất thảm hại, tôi lập tức nghĩ đến việc anh ta đã không xuất hiện trong cuộc sống của tôi đã trong một thời gian dài rồi.


“Thế nhưng từ hôm tôi đi cắt băng khánh thành của tập đoàn Ngọc Thanh, tôi thường xuyên bắt gặp hình bóng của Dạ Tu La, anh ta thật sự giống ma quỷ, không ngừng xuất hiện bên trong tầm nhìn của tôi.


Tám ngón tay điên đáp: “Anh chắc chắn rằng mình đã nhìn thấy anh ta chứ?”
“Không chắc chắn, hoặc có thể nói, đó là ảo giác của tôi, một giác quan thứ sáu không rõ ràng, cũng có thể nói rằng bởi vì tới bây giờ trước sau gì Dạ Tu La cũng chưa có bị tiêu diệt, nên tôi vẫn không nỡ đi.


Ghi nhớ thật kĩ địa điểm đã nói, Trần Hùng đứng lên, duỗi thắt lưng của mình một cái rồi nói: “Thời gian trước khi còn ở nước ngoài, tôi cũng có giác quan thứ sáu rất mạnh mẽ, cực kì chính xác, nhưng mà tôi cũng sẽ kiêng kị không đi vào những chỗ của đối thủ và quân địch.


“Nhưng mà bây giờ, tôi không thể không nói, tôi thật sự kiêng kị Dạ Tu La.


Tám ngón tay điên cũng đứng lên nói: “Là bởi vì bây giờ anh còn vướng bận nhiều thứ như vợ, con cái, bạn bè,! ”
“Vừa rồi sở dĩ anh ngang bướng, khiến tất cả mọi người trong Hang Sói ngã trên mặt đất, thật ra cũng bởi vì anh lo lắng cho bọn họ đúng không?”
“Anh suy nghĩ, nhỡ đâu Dạ Tu La tìm được Hang Sói, chỉ bằng mỗi vẻ phô trương này của họ, trong vài phút sẽ bị Dạ Tu La xé nát mất, cho nên anh mới gấp gáp như vậy.

Dù sao, sau khi anh về nước và tiếp xúc những người này, nhưng không ai trong số những người ở điện Đức Hoàng lại b**n th** như thế cả.


“Lại nói tiếp, hiện giờ bọn họ đều không còn khả năng tự bảo vệ mình nữa rồi.


Trần Hùng im lặng một hồi lâu, nói: “Có lẽ là đúng!”
Hai người đột nhiên im lặng trong một thời gian dài, cuối cùng, Trần Hùng nhìn đồng hồ, đã gần rạng sáng rồi.

“Giác quan thứ sáu của tôi vẫn rất chuẩn, cho nên rất có thể Dạ Tu La sẽ lại xuất hiện lần nữa, Tám ngón tay điên, giúp tôi một việc.


“Anh nói đi.


“Bắt đầu từ ngày mai, anh hãy bảo vệ gia đình của tôi, chờ cho đến khi tôi xử lý được Dạ Tu La rồi mới thôi.


“Vậy còn anh?” Tám ngón tay điên nói.

Trần Hùng im lặng một hồi lâu nói: “Tôi chỉ sợ là chính mình sẽ không xử lý được!”
Con người Tám ngón tay điên này, bình thường thoạt nhìn cũng không đáng tin cậy cho lắm, nhưng mà khi chính thức đứng trước mặt nhau rồi, anh ta cũng cực kì đứng đắn và đáng tin cậy.

“Được!”
Anh ta không chút do dự mà gật đầu đồng ý, kế tiếp Trần Hùng tính toàn cho gia đình bọn họ đi núi Bồng Lai chơi, Tám ngón tay điên cũng quyết định đi cùng bọn họ.

Đây là một chuyến du lịch bình thường, Tám ngón tay điên chắc chắn rằng nó không thể bị phá hoại.

Buổi sáng kế tiếp, Trần Hùng trực tiếp dẫn Tám ngón tay điên đi đến cửa hàng của tập đoàn Ngọc Thanh một chuyến, cho anh ta thay đổi toàn thân đều là đồ cao cấp.

Sau đó anh lại mang Tám ngón tay điên đến cửa tiệm cắt tóc, tiễn mái tóc lộn xộn của anh đi, thay vào đó là một kiểu tóc sôi nổi hơn.

Tám ngón tay điên và Trần Hùng xấp xỉ tuổi nhau, thế nhưng bình thường do cách ăn mặc nên thoạt nhìn như một người đàn ông bốc vác mấy chục tuổi.

Mà bây giờ, sau khi thay đổi hình dạng, cả người Tám ngón tay điên đều tỏa ra khí chất hơn người.

“Thật không ngờ đấy!”.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 931: 931: Chuyến Đi Núi Bồng Lai


Trần Hùng lấy tay chống cằm, híp mắt, nhìn Tám ngón tay điên từ trên xuống dưới, nói: “Thật không ngờ rằng, sau khi anh thay đổi ngoại hình, lại có thể trở thành một người đẹp trai như thế này.


“Đi ra chỗ khác chơi!”
Rõ ràng là Tám ngón tay điên không thích bộ đồ mới và đạo cụ của mình, tay anh ta lại thỉnh thoảng gãi lên mái tóc loạn xạ của mình.

Cái này chính xác phải gọi là giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời.

Trần Hùng khoác tay lên vai Tám ngón tay điên, nói: “Anh nha, về sau cứ mặc như thế này đi, thoạt nhìn thật giống với Ngô Ngạn Tổ, chờ lần này theo tôi đi du lịch ở núi Bồng Lai về, tôi sẽ mua cho anh chiếc xe, sau đó qua bên cổng bảo vệ bên kia giả gái được không?”
Tám ngón tay điên chỉ ngáp một cái nói: “Cút.


Sau đó anh ta liền theo thói quen tìm khắp các ngõ ngách bên cạnh, đặt mông ngồi xuống.

“Anh làm gì vậy?” Trần Hùng nhíu mày, trừng mắt nhìn Tám ngón tay điên hỏi.

“Ngủ chứ làm gì?”
“Đây là đường cái.

” Trần Hùng nói không nên lời, thật đúng là không dễ dàng gì có thể thay đổi thói quen của một con chó.

Sáng sớm ngày hôm sau, một nhà năm người của Trần Hùng cùng với Tám ngón tay điên lên xe buýt, tiến về phía núi Bồng Lai.

Bởi vì đoàn làm phim Bạch Xà trực tiếp xuất phát từ Trường Bắc, cho nên đám người Trần Hùng cũng không có cùng với đoàn kịch cùng nhau đi từ Trường Bắc, mà trực tiếp thông qua xe buýt du lịch đi tới núi Bồng Lai, họp mặt với đoàn kịch ở núi Bồng Lai.

Ngày quốc khánh là khoảng thời gian vàng để đi du lịch, mà núi Bồng Lai lại là một khu nổi tiếng có nhiều cảnh đẹp, người đi chơi tất nhiên cũng không ít.

Cho nên khi đoàn người của Trần Hùng lên chiếc xe buýt này thì đã hoàn toàn không còn chỗ ngồi.

Ở giữa đoàn người, hào hứng nhất chính là Lâm Thanh Thảo, hôm nay cô bé đã dậy từ rất sớm, sau đó tự mình sắp xếp đồ vào balo, thoạt nhìn cực kỳ xinh đẹp và đáng yêu.

Trên xe Lâm Thanh Thảo và Lâm Ngọc Ngân ngồi ở đằng sau Trần Hùng, khi xe buýt bắt đầu khởi động, cô bé lập tức nói liên hồi.

“Mẹ à, có phải lần này chúng ta đi núi Bồng Lai chơi không?”
“Đúng vậy.

” Lâm Ngọc Ngân cười nói.

“Núi Bồng Lai là ở đâu ạ? Chúng ta phải ngồi xe bao lâu thì mới tới đó?”

Lâm Ngọc Ngân tiếp tục nói: “Núi Bồng Lai cách thành phố của chúng ta không xa cũng không gần, có lẽ là gần năm trăm km, vào khoảng ba giờ chiều hôm nay là có thể đến nơi rồi.


“Vâng.


Lâm Thanh Thảo thấp giọng hỏi: “Mẹ ơi, trên núi Bồng Lai thật sự có tiên nữ hay sao?”
“Có chứ.

” Lâm Ngọc Ngân cười trả lời, sau đó đem lịch sử của núi Bồng Lai này nói cho Lâm Thanh Thảo nghe.

Lâm Thanh Thảo nghe xong, trên mặt lập tức hiện ra một cảm giác cực kỳ khát khao.

“Mẹ ơi mùa thu tới rồi, Tiên nữ sẽ lại phải bay về phía Nam hay sao, sau đó xếp thành người chim.


Lâm Ngọc Ngân: “?”
Lâm Thanh Thảo giải thích nói: “Là sư phụ đã nói, khi mùa thu tới, tiên nữ sẽ bay về phía Nam sau một hồi sắp xếp thì sẽ biến thành người chim.


Lúc này, không chỉ có Lâm Ngọc Ngân, mà ngay cả Trần Hùng cùng với Lưu Ánh Nguyệt cũng nhịn không được mà nở nụ cười.

“Thanh Thảo, người mà con nói đó chính là người chim không phải tiên nữ.

”.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 932: 932: Ăn Cơm Trưa


Xe buýt xuất phát tiến về phía núi Bồng Lai, không khí trên xe cũng cực kì hài hòa.

Đám người Trần Hùng đi cùng với đoàn du lịch Thanh Thảo, lần này người hướng dẫn viên du lịch có tên là Công Chiến, là một người thanh niên nhiệt tình, có nụ cười tỏa nắng.
Lộ trình này đối với Công Chiến mà nói thì đã thuộc lòng rồi, dọc đường đi Công Chiến giới thiệu rất nhiều về những truyền thuyết thần thoại của núi Bồng Lai, anh ấy miêu tả rất sinh động, lập tức khiến cho Lâm Thanh Thảo nghe đến mê mẩn.
“Đoàn du lịch Thanh Thảo này cũng không tồi, chắc hẳn đây là sản nghiệp của nhà họ Trương đúng không?” Lâm Ngọc Ngân hỏi.
Trần Hùng ngồi ở phía dưới nói: “Trương Văn Long ở thành phố Bình Minh, ngoài việc kinh doanh khách sạn ra, thì cũng đã lấn sang ngành du lịch này, công ty du lịch này chắc là sản nghiệp của ông ấy.”

“Thế nhưng khách du lịch ở thành phố Bình Minh cũng không có quá mức náo nhiệt, cho nên chỗ này cũng không phải là vấn đề.”
Nói đến đây, Trần Hùng nhìn về phía Lâm Ngọc Ngân cười hỏi: “Làm sao thế vợ, đừng nói là em cũng muốn mở một công ty du lịch đấy nhé?”
Lâm Ngọc Ngân suy nghĩ một hồi, sau đó gật đầu nói: “Thật là một ý tưởng hay, chồng à, anh cũng đừng nên xem thường công ty du lịch, nếu có thể phát triển, thì cũng sẽ rất có tương lai đó.”
“Ha ha, anh phát hiện vợ mình càng ngày càng có ý nghĩ kinh doanh đấy nhé, không thành vấn đề, nếu em thật sự có ý này, sau khi trở về, anh sẽ khiến cho Trần Văn Long nhường lại và giao cho Ngọc Thanh làm.”
“Em đã nói trước rồi, nếu như muốn Ngọc Thanh vươn tầm quốc tế, thì phải đa dạng, công ty du lịch này, cũng là một hạng mục không tồi.”
Rất nhanh đã đến giữa trưa, xe buýt tấp vào một trạm phục vụ ở ven đường.

Trạm phục vụ này có hợp tác với lại công ty du lịch, mỗi lần đoàn xe buýt trên đường đi núi Bồng Lai của Thanh Thảo ghé vào, đều đã có sẵn cơm tại trạm phục vụ, để phục vụ ăn trưa cho khách du lịch.
Công ty du lịch này cùng với tiệm ăn hoặc các loại cửa hàng hợp tác làm ăn với nhau, ở giới du lịch đã sớm được xem là tiêu chuẩn.

Công ty du lịch mang khách đến cho chủ tiệm cửa hàng, do đó có thể thu lại các khoảng giảm giá từ đó, mà thu nhập chủ yếu của hướng dẫn viên du lịch cũng là từ đó mà ra.
Đối với tình hình này, chỉ cần đồ ở cửa hàng đó không quá đắt, hoặc là ép giá, thì du khách cũng có thể mua được.

Từ trên xe buýt đi xuống, Công Chiến trực tiếp đưa một loạt khách du lịch đi vào khu nhà ăn.

Lúc này, bên trong nhà ăn đã chuẩn bị xong cơm trưa rồi.
Cơm trưa với thức ăn cay là chủ yếu, lẩu, đồ nướng hoặc là tôm càng xanh, đủ các loại thức ăn đủ màu sắc, nhìn vào cực kì muốn ăn.

Ban đầu, du khách nghĩ rằng nếu đi theo nhóm mà ăn cùng với đoàn du lịch thì sẽ rất tốn kém, thế nhưng khi biết được giá cả của nơi này so với ở ngoài, ngược lại du khách càng thấy rất rẻ.
“Tôi đi du lịch đã lâu như vậy rồi, thật đúng là lần đầu tiên được đi đoàn du lịch như thế này.”
“Đúng vậy đúng vậy, không chỉ không có ăn chặn của khách, ngược lại so với bên ngoài còn rẻ hơn.”
“Đúng! Tôm càng xanh này rất ngon, ăn một chút lập tức cảm thấy muốn được ăn thêm, cho tôi hai con nữa.”

Lúc này, du khách của đoàn du lịch khen không ngớt, hơn nữa lúc này đã tới thời gian ăn cơm trưa rồi, sáng nay bọn họ đều phải dậy từ sớm, đến lúc này thì bụng ai cũng đã sớm kêu réo rồi.
Đương nhiên khi nhìn thấy một bàn đầy đồ ăn ngon, tất nhiên là bọn họ cũng sẽ ăn uống nhiều hơn.
Công Chiến cười nhìn du khách, nói: “Đoàn Thanh Thảo của chúng tôi luôn tuân theo một điều, đó chính là khách hàng là thượng đế.”
“Nếu tất cả mọi người bỏ tiền cho đoàn du lịch của chúng tôi, tất nhiên là đoàn du lịch của chúng tôi sẽ mang đến những trải nghiệm tốt nhất cho mọi người, cùng với chất lượng phục vụ tốt.”
“Tiếp theo, mọi người có thể bắt đầu dùng cơm rồi, mọi người thích ăn cái gì lập tức mua cái đó, giá cả phải chăng, chắc chắn không thu phí linh tinh.”.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 933: 933: Nhà Hàng Không Có Đồ Uống


Xung quanh bắt đầu vang lên những lời tán dương khen ngợi, sau đó khách du lịch bắt đầu lựa chọn món ăn yêu thích của mình.

“Mọi người muốn ăn gì, để tôi đi gọi.”
Trần Hùng cũng cảm thấy vô cùng hài lòng, có tiền hay không không quan trọng, chủ yếu là thái độ phục vụ này khiến cho người ta cảm thấy rất thoải mái.
“Cha ơi, Thanh Thảo muốn ăn thịt gà luộc.” Lâm Thanh Thảo nói.
“A a, được, chút nữa cha sẽ gọi cho con nhé.”
Trần Hùng xoa xoa đầu Lâm Thanh Thảo, trong khi Lâm Ngọc Ngân và Lưu Ánh Nguyệt bọn họ ở bên cạnh lại không có yêu cầu gì, dù sao thì lấp đầy cái bụng là được, không cần thiết phải quá để ý làm gì.
Thế là, Trần Hùng và Tám ngón tay điên liền đi gọi món, thức ăn ở nhà hàng này cũng không tệ, hơn nữa màu sắc, hương vị của món ăn cũng đều rất tuyệt.

Nhưng khuyết điểm duy nhất chính là, tất cả những món ăn ở đây đều rất cay, những món ăn thanh đạm thì lại rất ít.

Còn nữa, trong lúc đang ăn, Trần Hùng bọn họ còn phát hiện những món ăn này đều có mùi vị rất nồng, không những cay mà còn hơi mặn, mặc dù rất ngon nhưng nếu ăn nhiều thì sẽ cảm thấy khát nước.
Khi những khách du lịch này đã ăn được gần một nửa thì bắt đầu có người muốn mua nước khoáng hoặc chút đồ uống.

Bàn của Trần Hùng bọn họ cũng vậy, bởi vì ăn quá nhiều đồ cay và mặn nên bọn họ cũng muốn mua chút nước gì đó để uống.

Nhưng sau đó bọn họ lại nhận được một câu trả lời vô cùng khó tin.
Bởi vì chiếc xe của nhà cung cấp rượu và nước đã gặp sự cố trên đường đi nên nhà hàng này thậm chí là cả trạm phục vụ hôm nay đều không có rượu, nước và đồ uống để bán.

Rượu, nước, đồ uống không có cũng thôi đi, nhưng thậm chí cả nước đun sôi cũng không có.

Điều này khiến cho mọi người không hiểu nổi, một trạm phục vụ lớn như vậy, ngay cả nước để uống mà cũng không có là sao chứ?
Trong chốc lát, trong nhà hàng đã có không ít khách du lịch bắt đầu trách móc.
Đồng thời cũng có người yêu cầu nhân viên nhà hàng nhanh chóng đun nước sôi.
Vừa nãy bọn họ vì nhìn thấy đồ ăn ở đây vừa rẻ lại vừa ngon, nên rất nhiều người đều đã ăn không ít, mà đến tận bây giờ bọn họ đã rất khát vì ăn quá nhiều đồ cay và mặn rồi.
Nhưng phía bên nhà hàng lại không hề đưa ra bất cứ phản hồi nào.
Thấy tâm trạng của mọi người không ổn, Công Chiến ở phía bên kia liền vội vàng đứng lên.
Anh ta đưa tay ra nhìn đồng hồ một lát rồi nói: “Các vị khách du lịch, hôm nay phía bên trạm phục vụ đích thực là có gặp phải một số tình huống đặc biệt, chúng tôi ngay tại đây nói lời xin lỗi với mọi người vì đã gây ra sự bất tiện cho mọi người.”
“Các người xem đi, thời gian hiện tại cũng không còn sớm nữa, xe khách của chúng tôi cũng sắp khởi hành rồi, giờ mà ở đây đợi nước sôi thì lãng phí quá nhiều thời gian.”
“Nhưng mà trong khu hành lý của xe khách đã có chuẩn bị nước khoáng rồi, mọi người cứ ăn no trước đi đã, rồi nhịn một chút, đợi đến khi lên xe, tôi sẽ phát nước cho mọi người, được không?”
Bởi vì biểu hiện suốt cả đường đi của Công Chiến rất xuất sắc nên mọi người cũng có ấn tượng tốt với anh ta, nếu Công Chiến đã nói như vậy rồi thì những khách du lịch có mặt tại nhà hàng cũng không nói thêm gì nữa.

Thế là mọi người nhẫn nhịn ăn xong bữa cơm, rồi sau đó bắt đầu lần lượt trở về xe khách.
Mà Công Chiến cũng không hề lừa gạt mọi người, lúc này đã có người bắt đầu khiêng mấy thùng nước khoáng từ trong khu hành lý của xe khách đưa lên xe rồi..
 
Điện Đức Hoàng
Chương 934: 934: Một Triệu Bốn Trăm Nghìn Một Chai Nước


Nhìn thấy mấy thùng nước khoáng, rất nhiều khách du lịch đều không cầm được mà nuốt nước miếng, thậm chí trong đầu bọn họ bây giờ đều tràn ngập cảnh tượng vui sướng khi đem mấy chai nước khoáng này uống sạch.

“Công Chiến, đưa cho tôi một chai trước đi, tôi khát sắp chết rồi đây này.


Có một vị khách du lịch nhanh chóng bước đến bên kia, muốn giơ tay ra lấy chai nước khoáng.

Nhưng Công Chiến lại vội vàng ngăn lại, cười cười đáp: “Anh đừng vội, đợi sau khi lên xe thì mọi người đều có phần, bây giờ anh lấy trước thì sẽ ảnh hưởng đến trật tự.


“Đợi thêm vài phút nữa, đợi mọi người đều lên xe hết rồi, tôi sẽ phát nước cho mọi người, được không?”
Vị khách du lịch này đành phải bỏ cuộc, sau đó bực bội bước lên xe.

Rất nhanh, tất cả khách du lịch đã quay trở lại xe khách, tài xế khởi động xe khách rồi tiếp tục đi về phía núi Bồng Lai.

“Công Chiến, anh mau phát nước cho mọi người đi, mấy món ăn lúc trưa quả thực vừa mặn lại vừa cay, khát nước chết đi được.



“Đúng đó, nhanh nhanh phát nước đi, anh xem nước chúng tôi mang đi đều đã uống hết rồi mà vẫn chưa đỡ khát.


Xe khách khởi hành chưa được bao lâu, hành khách trên xe liền bắt đầu thúc giục.

Công Chiến đứng phía bên kia vừa cười vừa lướt qua một lượt các hành khách trên xe, rồi gật đầu.

Sau đó anh ta cúi người xuống, rút ra một bình nước khoáng rồi cầm trong tay: “Đồ ăn của buổi trưa ngày hôm nay quả thật là vừa mặn vừa cay, cộng thêm phía nhà hàng lại không có rượu, nước hay đồ uống gì cả, vì vậy tôi có thể hiểu được bây giờ mọi người đang khát đến khô cổ họng.


“Vậy thì tiếp sau đây, tôi sẽ b*n n**c cho mọi người.


Trong lúc nói những lời này, giọng điệu của Công Chiến vẫn rất bình tĩnh, trên mặt còn mang theo nụ cười nhiệt tình.

Khiến cho rất nhiều người đều đã bỏ qua một điểm, Công Chiến nói là bán, chứ không phải là tặng nước cho mọi người.

Các khách du lịch đã không nhịn được nữa rồi, một người phụ nữ trung niên khoảng bốn mươi tuổi đang định chạy đến lấy chai nước bên cạnh Công Chiến.

Tuy nhiên vào lúc này, nụ cười trên khuôn mặt của Công Chiến bỗng vụt tắt, anh ta vỗ nhẹ lên mu bàn tay của người phụ nữ trung niên, giọng điệu dường như cũng đã thay đổi.

“Chị làm cái gì thế?”
Công Chiến đột nhiên hét lên một tiếng khiến người phụ nữ trung niên sửng sốt, chị ta có chút nghi ngờ nhìn Công Chiến, nói: “Làm cái gì à? Đương nhiên là tôi đến lấy nước để uống rồi?”
Không ngờ rằng, Công Chiến lại cười lạnh một tiếng, nói: “Muốn uống nước cũng được, nhưng mà chị phải trả tiền trước đã?”
“Trả tiền?”
Người phụ nữ trung niên đứng ngây người ra một lúc, nhưng cũng không cảm thấy lời nói của Công Chiến có vấn đề gì, sau đó chị ta liền móc từ trong túi ra một tệ rồi đưa cho Công Chiến.

“Có ba nghìn rưỡi à?”
“Chị đùa kiểu gì thế.


Công Chiến vừa nói vừa đưa tay lấy mã QR từ tài xế bên cạnh: “Một chai nước một triệu bốn trăm nghìn, nếu tiền mặt không đủ thì có thể chuyển khoản.


“Cái gì?”
Trong chốc lát, cả xe khách đột nhiên yên lặng vài giây, sau đó liền nổ ra một cuộc tranh luận gay gắt ngay trên xe.

“Một chai nước khoáng nhập vào chỉ có mấy nghìn mà lại bán một triệu bốn trăm nghìn một chai, đây là ăn cướp hay gì chứ?”
“Đúng đó, Công Chiến anh đang đùa với chúng tôi đúng không, anh đùa cũng hơi quá rồi đấy.


“Anh muốn kiếm tiền đến phát điên lên rồi à?”.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 935: 935: Công Chiến Lộ Bộ Mặt Thật


Không chỉ những khách du lịch cảm thấy khó tin, ngay cả Lâm Ngọc Ngân và Lưu Ánh Nguyệt bọn họ cũng cảm thấy khó hiểu.

Đoàn du lịch lừa du khách cũng không còn là chuyện gì khan hiếm nữa, nhưng đây là lần đầu tiên bọn họ bị lừa như vậy.

Trong chốc lát, toàn bộ khách du lịch trên xe đều bắt đầu có phản ứng.

Chẳng trách những món ăn lúc nãy ở trong nhà hàng hay là trạm phục vụ đều vừa rẻ vừa cay vừa mặn như vậy, hơn nữa lại còn không b*n n**c.

Hóa ra bọn họ sớm đã nghĩ ra cách này để lừa du khách rồi.

Bây giờ khách du lịch trên xe ai nấy đều đã khát không chịu nổi nữa rồi, mọi người đều muốn uống nước, nhưng Công Chiến lại cố ý bán một chai nước với giá một triệu bốn trăm nghìn một chai, trong khi giá nhập vào chỉ mấy nghìn đồng.

Trên xe khách tổng cộng có hơn sáu mươi người, nếu mỗi người mua một chai, vậy thì sẽ thu về được hơn trăm triệu đồng.

“Thật là thâm hiểm, bây giờ đoàn du lịch vì muốn lừa tiền mà làm ra đủ trò.


Trước tình huống này, ngay cả Tám ngón tay điên cũng không chịu nổi, anh ta ấn mạnh thái dương vài cái rồi liên tục lắc đầu.

Còn mẹ vợ Lưu Ánh Nguyệt, xưa nay tính cách luôn thẳng thắn và nóng tính bây giờ lại càng tức giận hơn: “Ôi giời ơi, tưởng rằng lần này sẽ đi cùng với đoàn du lịch đáng tin cậy, ai ngờ rằng lại thâm hiểm như vậy.


Vừa nói, Lưu Ánh Nguyệt vừa nhìn về phía Lâm Ngọc Ngân, nói: “Ngọc Ngân, chúng ta bây giờ có tiền, nhưng số tiền này cũng không phải là từ trên trời rơi xuống, chúng ta tuyệt đối không được mua loại nước này.


Còn về Trần Hùng, anh cứ luôn nhìn ra ngoài cửa sổ, ngắm nhìn cảnh vật bên ngoài, dường như anh hoàn toàn không hề để ý đến tình hình ở trong xe.

Trong khoảng thời gian này, Trần Hùng quả thực có chút không bình thường, vì bây giờ anh đã có người thân bạn bè nên có thể là lý do tại sao Dạ Tu La lại gây áp lực lớn cho anh như vậy.

Hơn nữa, kể từ tối hôm trước, khi Tám ngón tay điên nói với Trần Hùng về chuyện đàn chó hung ác năm đó, ký ức của anh dần dần trở nên sâu sắc hơn.

Sáu năm trở lại đây, anh đều ở nước ngoài, dường như anh đã ở trong trạng thái đó rất nhiều lần, trạng thái có chút mất kiểm soát.

Đến thời điểm hiện tại, sự không hài lòng này đã lan rộng ra toàn bộ xe khách và gần như sắp vượt ra khỏi tầm kiểm soát.

Còn Công Chiến lúc này đã lộ rõ bộ mặt thật của mình rồi.

Dáng vẻ nhiệt tình vui vẻ ban đầu của anh ta bây giờ lại trở nên hung dữ như một kẻ cuồng bạo lực: “Đừng cãi nhau nữa.


Âm thanh phát ra từ loa có chút chói tai, nhưng không có nhiều người để ý đến, mọi người vẫn tranh cãi ríu ra ríu rít.

Sau đó, Công Chiến mới bắt đầu nói lời thô lỗ: “Chết tiệt, đừng cãi nhau nữa, tai bị điếc hết rồi à?”
Vừa nói, Công Chiến còn cố ý hướng về phía người ngồi bên cạnh, đập đập cái loa cầm trong tay.

Một luồng âm thanh chói tai vang ra, tràn ngập toàn bộ xe khách.

Chít.

Ngay lập tức, chiếc xe khách vốn ồn ào liền trở nên im lặng.

Ngay cả Lâm Thanh Thảo cũng bị dọa cho giật mình, bất giác bịt lấy lỗ tai của mình, sau đó nhìn chằm chằm vào Lâm Ngọc Ngân với khuôn mặt sợ hãi.

Lâm Ngọc Ngân nhanh chóng bế Lâm Thanh Thảo vào lòng, không ngừng an ủi Thanh Thảo đừng sợ.

Công Chiến thấy trong xe đã yên lặng trở lại, anh ta liền hừ lạnh một tiếng, sau đó đưa cái loa lên miệng một lần nữa, cuối cùng lắc lư chai nước khoáng trên tay và nói: “Giới thiệu với mọi người một chút, đây là nước khoáng tinh khiết do bên chúng tôi đặc biệt sản xuất, nguyên liệu được lấy từ mạch nước suối trên núi Bồng Lai, và thông qua nhiều lần thanh lọc đã được đóng gói.


“Uống xong có thể sảng khoái tinh thần, kéo dài tuổi thọ, vì thế nên đây tuyệt đối không phải là loại nước khoáng có giá mua vào chỉ vài nghìn đồng một chai như mọi người nói.


“Chúng tôi nhập vào loại nước này đã là hơn một triệu một chai rồi, chúng tôi bán một chai cũng chỉ kiếm được của mọi người mấy trăm nghìn thôi.

Mẹ kiếp, đừng có mà không biết xấu hổ như vậy, hơn nữa bây giờ mọi người ai nấy cũng đã khát khô cả cổ họng rồi, tôi có thể bảo đảm rằng, mọi người chỉ cần uống một ngụm là sẽ không khát nữa.

”.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 936: 936: Có Thể Không Mua Được Không


Như thế này thì thật là không biết xấu hổ, mặc dù những chai nước khoáng này đã bị xé bỏ hết nhãn hiệu rồi, nhưng vừa nhìn là đã biết là nhãn hàng của Master Kong, anh ta muốn biến mọi người thành đồ ngốc hay sao chứ?
Anh bán một triệu bốn trăm nghìn một chai thì chúng tôi cùng lắm là không uống nữa, nhịn khát một lúc là được rồi.


“Đúng đó, làm gì có ai như các anh, bán một triệu bốn trăm nghìn một chai nước khoáng, cho dù đó là Quỳnh Tương Ngọc Lộ cũng không nhiều tiền như thế, còn nói là nước khoáng tinh khiết cái gì, lừa ai được chứ?”
Những người ngồi trong xe lại bắt đầu bàn tán sôi nổi.

Có thể không mua được không?
Giọng nói của Công Chiến lại vang lên: “Mỗi người ít nhất cũng phải mua lấy một chai cho tôi, nếu như không mua, mọi người cứ thử rồi sẽ biết.


Sau khi nói xong, mấy hàng ghế trước ngay lập tức xuất hiện một số người đàn ông cao to với hình xăm khắp người và khuôn mặt hung dữ.

Một người trong đó ôm một thùng nước khoáng lên, bắt đầu tiến về phía chỗ ngồi của khách du lịch để phát nước, theo sau là ba người lần lượt thu tiền.

Những vị khách du lịch này đều là những người bình thường, ngay lập tức liền bị dọa cho sợ hãi vì chưa từng gặp phải tình cảnh như thế bao giờ.

Chẳng trách cái tên Công Chiến này lại dám ngông nghênh như vậy, hóa ra người của anh ta sớm đã chuẩn bị sẵn trên xe rồi, hơn nữa đám người này vừa nhìn là biết không phải là người tốt gì rồi.

Những vị khách du lịch kêu gào sẽ không mua nước vừa nãy trong chốc lát đã bị làm cho run sợ, bởi vì bọn họ thấy rất rõ đám người cao to này đều dắt đao bên hông của mình.

Bất lực, những người ngồi trên xe chỉ đành phải bỏ tiền ra để tránh tai họa, ai nấy đều không tình nguyện mà móc ra một triệu bốn trăm nghìn, mua một chai nước khoáng mà giá nhập vào của nó chỉ có mấy nghìn đồng.

Tuy nhiên toàn bộ những người ngồi trên xe không phải ai cũng đều run sợ, vẫn còn có người khác là cứng rắn.

Khi mấy tên cao to hung dữ này bước đến bên cạnh một chàng thanh niên đeo kính thì bị từ chối.

Người đàn ông đeo kính đó ngoài ba mươi tuổi, mặc áo sơ mi trắng, nhìn có vẻ là người có văn hóa, chắc là giáo viên hoặc là nhân viên công chức gì đó.

“Giữa ban ngày ban mặc mà các người lại dám lừa gạt tống tiền, không có luật pháp nữa à?
“Tiền này ai thích đưa thì đưa, dù sao thì tôi cũng sẽ không mua.


“Có bản lĩnh thì các người thử đụng vào tôi xem, tôi không tin trong xã hội pháp luật này, đám xấu xa các người lại có thể lộng hành như vậy được.


Người đàn ông đeo kính nói một tràng, giọng điệu đầy bất mãn, như thể anh ta đã biến mình thành một chiến binh của công lý.

Anh ta vừa nói vừa móc điện thoại trong túi của mình ra, chuẩn bị chụp lại bằng chứng tội ác của đám người này.

Mấy tên cao to hung dữ không những không hoảng sợ mà ngược lại còn cảm thấy có chút buồn cười, một người trong số đó đi lên phía trước giật lấy điện thoại của người đàn ông đeo kính, sau đó đập mạnh vào trán anh ta.

Người đàn ông đeo kính kêu lên một tiếng thảm khốc và ngay lập tức có một vết sưng to trên trán.

“Chết tiệt, ở đây mà còn nói chuyện luật pháp với tao à, tao đây chính là luật pháp, đánh thật mạnh vào cho tao.


Hai gã đàn ông cao to phía sau không nói một lời nào mà xông lên, đánh cho người đàn ông đeo kính một trận tơi bời.

Người đàn ông đeo kính lấy tay bảo vệ đầu của mình và không ngừng hét lên thảm thiết, anh ta đã bị đám người kia đánh cho tơi tả rồi.

“Có mua hay không?”
“Mua! tôi mua…”
Người đàn ông đeo kính bật khóc, đối phương lại trực tiếp lây ra ba chai nước khoáng rồi vứt lên người người đàn ông đeo kính, nói: “Bốn triệu hai trăm nghìn.

”.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 937: 937: Trần Hùng Ra Tay


Người đàn ông đeo kính không dám hé nửa lời, những người khác ở trên xe cũng bị dọa cho đến nỗi không dám lên tiếng, thậm chí những vị khách ban đầu bỏ ra một triệu bốn trăm nghìn để mua một chai nước lại tỏ ra vẻ vui sướng, giống như bọn họ đã mua một chai nước với giá một triệu bốn trăm nghìn nhưng lại kiếm được lời vậy.
Sau khi người đàn ông đeo kính ngoan ngoãn chuyển khoản bốn triệu hai trăm nghìn, Công Chiến liền hừ lạnh một tiếng rồi hét lớn: “Chết tiệt, đều mở to mắt mà nhìn cho rõ đi, ngoan ngoãn đưa tiền ra mua nước, nếu không mua thì đều sẽ có kết cục như vậy!”
Rút kinh nghiệm, mọi người trên xe không có một ai dám lên tiếng, những người phía sau cũng chỉ đành ngoan ngoãn đưa tiền ra, gặp phải tình cảnh như thế này không thể không chịu thua, bỏ tiền ra để tránh tai họa, nếu không không chỉ là bị đánh mà còn bị cưỡng ép mua thêm mấy chai nữa, như thế thì thật là không đáng.
Lúc này, gã đàn ông cao to đi đầu đã đến trước mặt Trần Hùng bọn họ.
Lưu Ánh Nguyệt và Lâm Thanh Dũng có chút căng thẳng, còn Lâm Thanh Thảo thì vùi đầu vào lòng Lâm Ngọc Ngân với khuôn mặt sợ hãi.

Có điều căng thẳng thì căng thẳng, nhưng ngoại trừ Lâm Thanh Thảo ra, những người khác đều không hề sợ hãi, bởi vì bọn họ biết rằng, có Trần Hùng ở đây thì trên thế giới này sẽ không có ai có thể bắt nạt được bọn họ.

“Thanh Thảo đừng sợ, có cha ở đây rồi.”
Lâm Ngọc Ngân an ủi Lâm Thanh Thảo đang vùi đầu vào lòng cô, có điều cô cảm thấy có chút kỳ quái, hợp lý mà nói, trong tình huống như vậy, Trần Hùng ngồi phía trước lẽ ra phải đứng lên từ lâu rồi.
Nhưng từ lúc bắt đầu cho đến hiện tại, Trần Hùng đều không hề có bất cứ hành động gì, anh vẫn luôn quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, giống như đang có tâm sự gì đó.
Gã đàn ông cao to kia cũng lấy ra hai chai nước rồi vứt về phía Trần Hùng và Tám ngón tay điên, nói: “Tổng cộng hai triệu tám trăm nghìn.”
Tuy nhiên Trần Hùng vẫn luôn nhìn ra ngoài cửa sổ cuối cùng cũng quay đầu lại: “Cút!”
Ồ?
Gã đàn ông cao to còn tưởng anh ta đã nghe nhầm, liền đứng ngơ ngác một lát rồi nói: “Tên này, mày vừa nói gì cơ?”
“Cút.”
“Chết tiệt, chẳng lẽ vừa nãy lúc tên đeo kính kia bị đánh thành bộ dạng như thế thì mày đang ngủ à? Bớt nói lời thừa thãi đi, mau đưa tiền ra đây.”
Trần Hùng không nói thêm gì nữa, còn Tám ngón tay điên ở bên cạnh lại cười cười móc ra túi tiền của mình rồi từ trong túi móc ra một cuộn tiền giấy, mặt không chút biểu cảm nói: “Tiền...thì chúng tôi có, nhưng mà...các người có dám nhận không?”
“Ha...ha ha ha.”

Mấy gã đàn ông cao to cười rộ lên, những hành khách ngồi xung quanh thì lại nhìn về phía Trần Hùng và Tám ngón tay điên với vẻ mặt thương hại.
Bên cạnh còn có một bác có lòng tốt nhắc nhở nói: “Này chàng trai, ở bên ngoài đừng cố chấp với người khác, hãy bỏ tiền ra để tránh tai họa, chớ hành động theo cảm tính.”
Công Chiến cũng không kiên nhẫn cầm lấy cái loa lên, nói với mấy người đàn ông cao to: “Chết tiệt, đừng có phí lời với anh ta nữa, đem nửa thùng còn lại đưa hết cho anh ta rồi kêu anh ta trả tiền.”
Gã đàn ông to lớn kia lập tức biến thành bộ dạng hung tợn, còn giơ tay ra cầm lấy cuộn tiền trong tay của Tám ngón tay điên và chuẩn bị làm theo lệnh của Công Chiến, đem nửa số nước khoáng còn lại bán hết cho Tám ngón tay điên và Trần Hùng.
Tám ngón tay điên nheo mắt, chuẩn bị ra tay.
Nhưng anh ta còn chưa kịp ra tay thì Trần Hùng ngồi bên cạnh đột nhiên đứng bật dậy, nhanh như chớp nắm lấy cổ tay của gã đàn ông cao to rồi dùng lực bóp thật mạnh, trên xe ngay lập tức truyền đến tiếng hét thảm thiết như đang mổ lợn của gã đàn ông cao to kia.
Những gã khác thấy như vậy thì sắc mặt đều trầm xuống rồi lớn tiếng chửi rủa, toàn bộ đều vây xung quanh Trần Hùng.

Tuy nhiên, vào lúc này, sắc mặt của Trần Hùng đã trở nên vô cùng khó coi.

Ngay lập tức anh nắm chặt nắm đấm, một luồng sát khí đáng sợ phát ra.

Trong tích tắc, nhiệt độ trong xe khách dường như giảm xuống rất nhiều, giống như biến thành một khu rừng địa ngục chỉ trong phút chốc.
“Không đúng!”.
 
Back
Top Bottom