Đô Thị  Điện Đức Hoàng

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Điện Đức Hoàng
Chương 739: 739: Yếu Quá


Sơn Dương hít vào một ngụm khí lạnh, có nằm mơ anh ta cũng không ngờ rằng lại có người có thể phá chiêu của anh ta nhẹ nhàng như vậy.

Thậm chí anh ta còn chưa kịp phản ứng thì tay trái đã bị Trần Hùng nắm được.

"Không...!
Sơn Dương kêu một tiếng theo bản năng, nhưng mà vẫn chẳng ăn thua gì.

Xoạt xoạt
Bàn tay trái vốn giống như móng vuốt thú giờ đã biến thành móng gà trong nháy mắt.

Trần Hùng đạp một phát khiến Sơn Dương ngã lăn trên mặt đất.

"Đây chính là cao thủ mà cậu đặc biệt tìm tới để đối phó với tôi?"
Trần Hùng nhìn về phía Lý Chiến Minh mới chạy tới từ phòng chụp ảnh, trong giọng nói tràn đầy thất vọng.

"Yếu quá.

Vừa dứt lời, Trần Hùng ngồi xổm người xuống rồi giảng một cú đấm vào sau lưng Sơn Dương.

Âm...!
Lồng ngực của Sơn Dương giống như nổ tung vậy, sàn nhà dưới người anh ta cũng đã nứt ra vô số vết nứt.

Sơn Dương, người được gọi là một trong mười hai con giáp của nhà họ Kiều, cứ thế bị Trần Hùng đấm một cú cho phát nổ.

Tâm trạng của Lý Chiến Minh lúc này hoàn toàn không có cách nào diễn tả bằng ngôn từ, thật sự cảm giác như ánh sáng trên toàn thế giới đều biến mất hết.

Đây cmn...!là tình huống gì vậy?
Lý Chiến Minh đứng ở đó như một cái cọc gỗ, thế giới quan của cậu ta đã hoàn toàn sụp đổ rồi.

Đây chính là mười hai con giáp của nhà họ Kiều đó, phóng tầm mắt nhìn toàn bộ miền Nam thì cũng là dạng cao thủ có tên tuổi, nghe nói móng vuốt thủ của Sơn Dương có thể mở vàng nứt đá đấy, thế nhưng vừa rồi thậm chỉ anh ta còn chưa kịp biểu hiện ra sức mạnh thực sự của móng vuốt thú để đối phó Trần Hùng.

"Đây...!đây đây...!
Lý Chiến Minh vừa nói năng lộn xộn vừa lui về phía phòng chụp ảnh bên kia, chắc là cậu ta cho rằng bên phòng chụp ảnh còn có mấy cao thủ do Sơn Dương mang tới, có thể tìm được một chút an ủi ở bên kia.

Nhưng ngay khoảnh khắc cậu ta quay đầu thì lại phát hiện mấy tên đàn em của Sơn Dương đều đã bị Tám ngón tay điên đánh cho nằm la liệt trên mặt đất, lúc này trong tay Tám ngón tay điên đang cầm cây roi da, cười ha ha quất lên người mấy tên kia.

Mỗi một lần đánh xuống đều da tróc thịt bong.

Lúc này Lý Chiến Minh đột nhiên cảm thấy, tên Tám ngón tay điên này còn kinh khủng hơn so với Trần Hùng.

Lộp bộp một tiếng, Lý Chiến Minh tuyệt vọng quỳ trên mặt đất.

"Chị Ánh!"
Phùng Tuyệt vọt vào phòng chụp ảnh trước, khi nhìn thấy Trương Ánh máu me khắp người, suýt chút nữa Phùng Tuyết đã sụp đổ.

"Chị Ánh chị không sao chứ, chị đừng dọa em mà."
Trương Ảnh đang cực kỳ suy yếu cố gắng nặn ra vẻ tươi cười trên mặt, còn muốn mở miệng nói chuyện, nhưng cuối cùng lực ý chí vẫn không thể chống đỡ nổi sự mệt mỏi của cơ thể, trực tiếp hôn mê bất tỉnh luôn.

"Anh, ôm cô ấy ra ngoài cho tôi."
Trần Hùng sai sử một tên đàn ông vạm vỡ ở bên cạnh, tên vạm vỡ kia không dám không nghe theo, đành phải rụt rè ôm lấy Trương Ánh đi ra khỏi đoàn phim.

Còn Trần Hùng thì dẫn Phùng Tuyết rời khỏi đây, trước khi đi, anh nói với Tám ngón tay điên: "Tên mặt trắng này giao cho anh xử lý, nhớ đừng để xảy ra án mạng." "Ha ha ha, yên tâm đi, tôi có chừng mực." Tám ngón tay điện hưng phấn không thôi, vẻ mặt đầy kích động đi về phía Lý Chiến Minh ở bên kia.

Lúc này trong mắt Lý Chiến Minh thì tên Tám ngón tay điện này chính là một ác ma, ác ma bò ra từ địa ngục..
 
Điện Đức Hoàng
Chương 740: 740: Người Thực Vật


Rời khỏi đoàn phim, Trần Hùng bèn lái một chiếc xe của đoàn phim để chuẩn bị đưa Trương Ảnh đến bệnh viện.

"Không thể tới bệnh viện." Phùng Tuyết căng thẳng nói: "Anh Trần Hùng, thành phố Trường Bắc này là địa bàn của nhà họ Kiều, mà Tinh Tú và Lý Chiến Minh đều có mối quan hệ dây dưa không rõ với nhà họ Kiều, nếu như chúng ta đưa chị Ánh đến bệnh viện thì nhất định sẽ xảy ra chuyện"
Trần Hùng suy nghĩ một lát, anh cũng không e ngại nhà họ Kiều nhưng Phùng Tuyết nói cũng có lý, tình hình của Trương Ánh bây giờ có vẻ rất gay go, nếu như đi bệnh viện bị người ta năm lần bảy lượt quấy rầy thì có thể khiến cô ấy càng chuyển biến xấu hơn nữa.

"Biết lái xe không?" Trần Hùng hỏi.

"Biết." Phùng Tuyết vội vàng gật đầu.

"Vậy được, cô lái xe đi, trước hết lái đến nhà thuốc bên kia, sau đó lái thẳng đến thành phố Bình Minh." Phùng Tuyết gật đầu, sau đó lên xe khởi động máy "Đùng rồi, cái anh ăn mày kia đâu?"
Trần Hùng cười ha hạ nói: "Không cần để ý đến anh ấy, tạm thời anh ấy không trở về thành phố Bình Minh bởi vì tiếp theo ở đây còn cần dùng đến anh ấy" "Nhưng liệu anh ấy có gặp nguy hiểm không?" "Sẽ không" Trần Hùng trả lời đầy tự tin: "Trước mắt thì toàn bộ miền Nam Vạn Hoa này hẳn là không ai có thể tóm được anh ấy!"
Nói đoạn, Phùng Tuyết lái xe đến một nhà thuốc gần nhất, Trần Hùng đi vào nhà thuốc mua một ít thuốc sát trùng và băng gạc, sau đó còn lấy một ít thảo dược Đông y rồi mới trở lại xe.

Phùng Tuyết lái xe một đường ra khỏi thành phố

Trường Bắc, đi lên đường cao tốc đến thành phố Bình
Minh.

Còn Trần Hùng thì dùng hơn nửa tiếng đồng hồ ở trên xe để giúp Trương Ánh xử lý vết thương, sau đó đắp thảo dược Đông y do anh tự chế lên rồi băng bó cẩn thận vết thương cho cô ấy.

Dừng xe ở trạm phục vụ trước mặt đi, để tôi lái xe, cô chăm sóc người đại diện của cô.

Trần Hùng thật sự không dám khen kỹ thuật lái xe của Phùng Tuyết, lên cao tốc mà đi 80km/h như xe cũ kỹ, tốc độ như vậy mà lái đi thành phố Bình Minh thì e rằng Trương Ánh không chịu nổi.

Phùng Tuyết vội vàng gật đầu, sau đó cô ấy lái xe vào trạm phục vụ ở trước mặt, hai người trao đổi vị trí với nhau, chiếc xe được Trần Hùng lái với tốc độ 140km/h một đường đi về hướng thành phố Bình Minh.

Nửa đêm mười hai giờ, thành phố ồn ào náo nhiệt đã lâm vào trong sự yên tĩnh hoàn toàn.

Trong phòng bệnh VIP của Bệnh viện nhân dân số một thành phố Trường Bắc truyền đến một tiếng gào thét tan nát cõi lòng.

"Là ai, là ai hại em trai tôi thành như vậy?"
Nhìn Lý Chiến Minh nằm trên giường bệnh, toàn thân cậu ta đều là vết roi, hơn nữa đã hoàn toàn lâm vào hôn mê, Lý Diệu Hương điên rồi, hoàn toàn điên rồi.

Vừa rồi bác sĩ chủ trị nói với cô ta rằng, bất kể là tinh thần hay cơ thể của Lý Chiến Minh đều bị tổn thương cực lớn, rất có thể sẽ trở thành người thực vật.

Người thực vật.

Lúc nghe được ba chữ này, suýt chút nữa Lý Diệu Hương đã sụp đổ.

Đây chính là em trai ruột của cô ta, mấy giờ trước vẫn còn khỏe như vâm, thế mà bây giờ lại trực tiếp trở thành người thực vật.

Chuyện này Lý Diệu Hương làm sao mà chấp nhận được.

"Dẫn ông ta vào đây."
Lý Diệu Hương ra lệnh một tiếng, hai người đàn ông ở ngoài cửa túm tên đạo diễn râu quai nón kia đi vào.

Tên đạo diễn râu quai nón kia lập tức sợ đến nỗi quỳ trên mặt đất, run bần bật: "Cô Bảo Khiết, chuyện này thật sự không liên quan đến tôi, tôi cũng là người bị hại mà.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 741: 741: Tôi Không Giết Được Cả Nhà Anh Lý Diệu Hương Tôi Đây Thề Không Làm Người


“Khiến cho cậu chủ Minh thành ra cái bộ dạng này là một tên ăn mày.

Người dẫn tên ăn mày đó qua đây chính là cái người đến từ thành phố Bình MinhTrần Hùng “Trần Hùng!”
Trên khuôn mặt xinh đẹp của Lý Diệu Hương tràn đầy vẻ hung ác, thậm chí cái răng bạc đó sắp cắn ra máu luôn rồi.

“Trần Hùng, tôi không giết được cả nhà anh, Lý Diệu Hương tôi đây thề không làm người.”
Sau đó Lý Diệu Hương cầm lấy một ống kim tiên ở bên cạnh lên, rồi không ngừng đâm lên trên người vị đạo diễn râu rậm, người đàn bà này giống với người em trai Lý Chiến Minh của cô ta, vẻ bề ngoài thì trong sáng, nhưng trên thực tế lại là người cuồng bạo lực.

Lúc này, bên ngoài phòng bệnh còn có hai người đàn ông đang đứng.

Trong đó có một người là người đại diện của Lý Chiến Minh và Lý Diệu Hương Dương Tinh Thần.

Mà người còn lại là một người đàn ông Địa Trung Hải, ông ta tên Dự Tấn Mạnh, là chủ tịch hội đồng quản trị của Tinh Tú.

Lúc này, Dư Tấn Mạnh vô cùng lo lắng, quay qua nói với Dương Tinh Thần ở bên cạnh: “Chuyện lần này, thật sự làm lớn chuyện rồi, không chỉ Lý Chiến Minh bị trở thành người thực vật, nghe nói cái cậu Sơn Dương của nhà họ Kiều cho dù có thể cứu sống lại được, sợ là cả đời này đều phải nằm trên giường” “Lý Chiến Minh chính là em vợ tương lai của cậu cả Kiều, mà Sơn Dương lại là vệ sĩ thân cận của cậu cả Kiều.

bây giờ cả hai người họ đều xảy ra chuyện, chỉ sợ rằng cậu cả Kiều phát điên mất"
Dương Tinh Thần cũng nhíu mày nói: “Nguyên nhân dẫn tới sự việc này, ngay từ khi bắt đầu kết thù với cái tên Trần Hùng ở thành phố Bình Minh kia, đều có liên quan tới Tinh Tú của chúng ta “Mà lần này nguyên nhân xảy ra sự việc như vậy cũng là bởi vì Tinh Tú của chúng ta đã thu mua lại Minh Hạ để đối phó với Phùng Tuyết.

Mặc dù tất cả đều do Lý Chiến Minh sắp xếp, nhưng đến lúc Kiều Tiết Thanh thực sự truy xét việc này, chúng ta cũng không thoát khỏi liên quan.

“Vậy phải làm sao đây?”
Cả hai người đều vô cùng lo lắng, cuối cùng, Dương Tinh Thần mở miệng nói: “Kiều Tiết Thanh thích Lý Diệu Hương như vậy, hơn nữa Sơn Dương cũng là con át chủ bài của nhà họ Kiều, chuyện lần này, chắc chắn Kiều Tiết Thanh sẽ ra tay “Trước đó anh ta có ra nước ngoài, hai ngày tới sẽ về nước, đến lúc đó cái tên Trần Hùng của thành phố Bình Minh đó chắc chắn chạy không thoát.

Vì để tránh cho việc anh ta tính sổ, bây giờ chúng ta phải đi làm một số việc để đền bù trước mới được.

“Làm như thế nào?” Dư Tấn Mạnh hỏi.

Dương Tinh Thần suy nghĩ một lúc rồi trả lời: “chúng ta chắc chắn không có bản lĩnh đi đối phó với cái tên Trần Hùng đó, nhưng chúng ta có thể đối phó Phùng Tuyết
Dư Tấn Mạnh bỗng nhiên kịp phản ứng lại, là một ông lớn trong ngành giải trí ở miền Nam, hai người Dư Tấn Mạnh và Dương Tinh Thần bọn họ muốn giải quyết một ngôi sao, thật sự là điều rất đơn giản.

Khoảng một giờ sáng, Trần Hùng đã lãi xe về đến thành phố Bình Minh, sau đó trực tiếp đưa Trương Ánh đến một bệnh viện ở thành phố Bình Minh.

Trên thực tế, sau khi được Trần Hùng xử lý cho, bây giờ Trương Ánh không cần thiết phải đưa tới bệnh viện.

Tuy nhiên để đề phòng lỡ như xảy ra việc gì, cuối cùng bọn họ vẫn đưa Trương Ánh tới đó.

Mới đến bệnh viện chẳng bao lâu, Lâm Ngọc Ngân cũng vội vàng lái xe tới đây.

Sau khi biết Trương Ánh không xảy ra việc gì lớn, hòn đá nặng treo trong lòng cô cuối cùng cũng được hạ xuống.

Phùng Tuyết vẫn cứ luôn ở bên cạnh Trương Ánh, đi qua đi lại suốt một ngày.

Lúc này nhìn Phùng Tuyết cũng rất mệt mỏi, cả tinh thần cũng mệt mỏi như vậy.

Đồng thời, Phùng Tuyết cũng vô cùng tự trách, dù sao Trương Ảnh vì bảo vệ cho cô ấy nên mới thành ra như vậy.

“Phùng Tuyết, đừng lo lắng nữa, Trương Ánh chỉ bị thương ở bên ngoài một chút thôi, ở bệnh viện nghỉ ngơi mấy ngày là không sao rồi.

Lâm Ngọc Ngân đi qua an ủi Phùng Tuyết, muốn cô ấy cùng với cô qua biệt thự tắm rửa rồi thay quần áo, trông Phùng Tuyết lúc đó thực sự quá nhếch nhác rồi.

Phùng Tuyết ban đầu còn từ chối ý tốt của Lâm Ngọc Ngân, bởi vì cô ấy lo lắng Trương Ánh ở lại bệnh viện sẽ xảy ra chuyện gì đó.

Vì để khiến cho Phùng Tuyết không lo lắng nữa, Trần Hùng trực tiếp kêu Lý Minh sắp xếp bảy tám thuộc hạ tinh nhuệ qua đây, chuyên phụ trách bảo vệ Trương Ánh suốt hai mươi tư giờ, bấy giờ mới khiến cho Phùng Tuyết yên tâm hơn.

kì thực nơi đây là thành phố Bình Minh, thử hỏi xem tại thành phố Bình Minh này, có ai dám động đến người của Trần Hùng anh không?.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 742: 742: Dù Anh Ta Có Giỏi Có Thể Giỏi Hơn Ông Xã Của Em Được Sao


Cho dù là bên phía Lý Chiến Minh có phải người tới thành phố Bình Minh hại Trương Ánh, e rằng người của anh ta cũng không qua nổi ranh giới của thành phố Bình Minh.

Quay trở về biệt thự trên núi Vọng Nguyệt, Phùng Tuyết đi tắm một cái, rồi thay một bộ đồ của Lâm Ngọc Ngân, cả người trông cứ như hoa sen mới nở vậy, rất duyên dáng yêu kiều.

“Phùng Tuyết, cụ thể đã xảy ra chuyện gì vậy, tại sao đột nhiên lại thành ra như vậy?”
Cho tới bây giờ, Lâm Ngọc Ngân vẫn chưa hiểu rõ ngọn nguồn của sự việc này.

Trước đây khi mà Ngọc Thanh kí hợp đồng với một số nghệ sĩ của bên Minh Hạ, Lâm Ngọc Ngân cũng đã từng tiếp xúc với Đặng Kim Minh.

Lúc đó Đặng Kim Minh cho Lâm Ngọc Ngân một ấn tượng khá tốt, không giống như loại người có thể làm ra loại chuyện như vậy.

Thực ra trong đầu Phùng Tuyết cũng đang rối thành một cục, nhất thời cô ấy cũng không biết làm thế nào để kể rõ thực hư chuyện này.

Trong ba người, người có suy nghĩ tỉnh táo nhất e là chỉ có mỗi Trần Hùng.

“Rất đơn giản, Tinh Tú thu mua lại Minh Hạ với giá cao, cho nên dưới sức hút của đồng tiền, Đặng Kim Minh mới cố ý hãm hại Phùng Tuyết “Hiện nay Phùng Tuyết và chúng ta là một tập thể, mà chúng ta kết thù với đám Tinh Tủ bên đó đã không phải là một hai lần nữa, hơn nữa lần trước bọn họ ăn một khoản lỗ lớn, chuyện đó không thể nào cứ thế mà bỏ qua được “Chỉ là anh cũng không ngờ đến, đám người đó thế mà lại dùng loại thủ đoạn hèn hạ như vậy, trực tiếp ra tay với Phùng Tuyết.

Nói đến đây, Trần Hùng trầm mặc mấy giây rồi nói: “Đúng rồi, cái người mà tôi đánh ngã lúc trước không giống người bình thường, chắc là cao thủ của các gia tộc lớn bồi dưỡng nên, cô có biết anh ta có thân phận như thế nào không?” “Anh Trần Hùng, anh nói tới người có hình xăm sơn dương đồ đằng trên mặt sao?” “Đúng.” Trần Hùng gật đầu.

Phùng Tuyết trả lời: “Người đó chính là một trong Thập Nhị Sinh Tiêu của nhà họ Kiều, ở tỉnh Trung Nhã có thanh danh rất lớn.” “Nhà họ Kiều.”
Lâm Ngọc Ngân bỗng chốc cau mày lại: “Gia tộc số một của tỉnh Trung Nhã nhà họ Kiều?”
Bây giờ Ngọc Thanh đã bước vào tỉnh thành, phương hướng phát triển ngoại tuyến tiếp theo lại là Vạn Hoa miền Nam, cho nên trước khi đến đây, Lâm Ngọc Ngân đã thu thập trước tài liệu về các gia tộc lớn và các công ty tập đoàn ở miền Nam, mà gia tộc nhà họ Kiều này chính mà một trong số những tư liệu mà Lâm Ngọc Ngân thu thập được.

“Ừ” Phùng Tuyết gật đầu.

“Đó chính là gia tộc giàu sang quyền thế của toàn bộ miền Nam.

Đứng sau Tinh Tú, tại sao lại có cả nhà họ Kiều?”
Nói đến đây, trên mặt Lâm Ngọc Ngân xẹt qua một tia căng thẳng.

Mặc dù cô chỉ hiểu được một phần về nhà họ Kiều, nhưng chỗ đó cũng đủ để khiến cô cảm thấy kinh hãi rồi, đó tuyệt đối là một gia tộc vô cùng lớn mạnh ở miền Nam.

“Bởi vì cái cô Lý Diệu Hương đó là bạn gái của người thừa kế nhà họ Kiều Kiều Tiết Thanh.

Nghe nói bọn họ tháng sau sẽ đính hôn, cũng có nghĩa là, Lý Diệu Hương rất có khả năng sẽ trở thành mợ chủ tương lai của nhà họ Kiều, chuyện này ở thành phố Trường Bắc đã sớm không phải là chuyện bí mật gì nữa rồi.” “Thảo nào.”
Lâm Ngọc Ngân càng nhíu chặt mày hơn.

Mà Trần Hùng ở bên cạnh trông thấy bộ dạng căng thẳng của Lâm Ngọc Ngân liền phì cười: “Anh nói này bà xã, em căng thẳng như thế làm gì?” “Vì đó là nhà họ Kiều của miền Nam đó, nhìn khắp miền Nam, hàng chục hàng trăm gia tộc lớn, nhà họ Kiều đều có thể đứng trong top năm.

Điều này Lâm Ngọc Ngân nói không sai, nhà họ Kiều ở Miền Nam thật sự rất giỏi.

Thậm chí nhà họ Viễn của Cửu Nam Vương Viễn Trọng Chi đứng ở trước mặt người ta liền khác biệt giống như một cái thuyền nhỏ và một chiếc tàu lớn vậy.

Trần Hùng cười khà khà nói: “Dù anh ta có giỏi, có thể giỏi hơn ông xã của em được sao?”.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 743: 743: Chị Biết Em Không Phải Là Loại Người Như Vậy


Trong lúc nhất thời Lâm Ngọc Ngân có đôi chút ngày người ra, đúng vậy, nhà họ Kiều dù có mạnh đến đâu, có thể mạnh hơn được chồng cô sao?
Trần Hùng liếc nhìn Lâm Ngọc Ngân và Phùng Tuyết, tự tin nói: "Đừng nghĩ gì nữa cả, đã muộn như vậy rồi, đi ngủ nào." "Về phần kế tiếp, cho dù là Tinh Tú hay là nhà họ Kiều, bất kể bọn họ có hành động gì đi chăng nữa, dù ông trời có sập xuống cũng có anh chống đỡ"
Vì vậy ba người chuẩn bị đi ngủ, Trần Hùng đương nhiên muốn ngủ cùng với Lâm Ngọc Ngân, nhưng Lâm Ngọc Ngân lại không chịu, nhất định phải ngủ cùng với Phùng Tuyết.

Điều này khiến cho Trần Hùng đành bất lực, xem ra mấy ngày nay Phùng Tuyết ở đây, anh không thể có được vợ của mình rồi.

"Ừ, vẫn phải nhanh chóng giải quyết xong chuyện ở bên phía Tinh Tú, sau đó để Phùng Tuyết quay về nhà."
Sáng sớm hôm sau, trời vừa tờ mờ sáng, điện thoại của Lâm Ngọc Ngân liền bị đánh thức bởi một hồi chuông chói tai.

Tối hôm qua cô và Phùng Tuyết nói chuyện tâm sự đến hơn ba giờ sáng mới ngủ, cho nên lúc này hoàn toàn chưa tỉnh ngủ.

Cô quẹt nút trả lời điện thoại, vừa đặt vào bên tai, tin bên kia truyền đến khiến cả người cô cũng từ đó bật dậy khỏi giường.

"Cái gì?"
Gọi điện thoại đến là bên điều hành của Ngọc Thanh, thường ngày cũng chịu trách nhiệm đóng gói và quảng bá cho những người phát ngôn của thương hiệu như Phùng Tuyết, giọng nói đầu dây bên kia nghe có vẻ vô cùng khẩn cấp.

"Chủ tịch Ngân, bắt đầu từ 6 giờ sáng sớm ngày hôm nay, trên mạng đã bùng nổ hàng loạt tin tức tiêu cực về cô Phùng Tuyết, hiện tại toàn bộ mạng đều đang náo loạn" "Hơn nữa bên phía Facebook cũng đã có vài cái hotsearch nằm trong top 10 rồi, điều này trực tiếp dẫn đến việc thương hiệu Ngọc Thanh của chúng ta cũng bị ảnh hưởng cực kỳ lớn." "Bây giờ, thương hiệu trực tuyến Ngọc Thanh của chúng ta đã xuất hiện hủy trả hàng với số lượng lớn"
Lâm Ngọc Ngân há hốc miệng ngạc nhiên rồi nói: "Tin tức tiêu cực kiểu nào?" "Chủ tịch Ngân, cô tự mình lên mạng xem đi.

Tôi đã liên hệ với anh Huỳnh Phong và yêu cầu anh ta giúp chúng ta nghĩ giải pháp.

Chuyện này bây giờ vẫn đang được liên tục lan truyền.

Nếu như không nhanh chóng nhấn chìm xuống, không chỉ con đường ngôi sao sau này của cô Phùng Tuyết bị hủy hoại.

Mà tất cả những nỗ lực mà Ngọc Thanh chúng ta đã làm ra được ở trên trực tuyến, cũng đều sẽ đổ sông đổ bể.

"

Cúp điện thoại, trong lòng Lâm Ngọc Ngân sóng cuộn trào dữ dội, chậm chạp không thể bình tĩnh được.

Cô quay đầu nhìn Phùng Tuyết ở bên cạnh, đang suy nghĩ bây giờ có nên nói cho cô ấy biết tin tức này hay không, nhưng lại phát hiện ra Phùng Tuyết thực ra đã thức dậy từ lâu rồi.

Lúc này, Phùng Tuyết đang nằm nghiêng đối diện với Lâm Ngọc Ngân, trong tay cầm điện thoại, đang không ngừng lướt đủ các loại thông tin, tin tức trên điện thoại, nước mắt cô ấy chảy xuống, từ lâu đã thấm ướt gối.

"Phùng Tuyết, em dậy từ sớm rồi sao?"
Phùng Tuyết quay người lại, vẻ mặt oan ức và bất lực, nhìn bộ dạng cô ấy như vậy, trong lòng Lâm Ngọc Ngân giống như bị kim đâm.

Bởi vì nhìn Phùng Tuyết bây giờ, Lâm Ngọc Ngân dường như là đang nhìn thấy chính mình hơn một năm về trước, đã bị ức h**p, ngoài bàng hoàng và bất lực ra, thì hoàn toàn không còn có cách nào khác.

"Chị Ngọc Ngân, những tin tức mà trên mạng tung ra đều là giả.

Em không phải là loại người như vậy."
Phùng Tuyết cuối cùng vẫn không thể chịu được áp lực như thế này, mà bắt đầu òa lên bật khóc.

Đối với một cô gái luôn giữ mình trong sạch mà nói, điều không thể chịu đựng nổi nhất chính là sự phỉ báng như vậy.

Lâm Ngọc Ngân ôm lấy Phùng Tuyết, an ủi nói: "Chị biết mà Tuyết, chị biết em không phải là loại người như vậy" "Em yên tâm đi, tất cả chuyện này sẽ nhanh chóng trôi qua thôi, chị và anh Trần Hùng của em nhất định sẽ đòi lại công bằng cho em."
Lâm Ngọc Ngân muốn để cho Phùng Tuyết ngủ thêm một chút nữa, nhưng mà gặp phải chuyện như thế này thì cô ấy sao mà còn có thể ngủ được.

Cả hai người đứng dậy mặc xong quần áo, trước tiên gõ cửa phòng của Trần Hùng..
 
Điện Đức Hoàng
Chương 744: 744: Tam Nhân Thành Hổ


Trên thực tế lúc này Trần Hùng lại vẫn đang ngủ vô cùng no say, cửa phòng gõ vang lên, Trần Hùng cũng thức dậy mặc xong quần áo, mở cửa nói: "Có chuyện gì vậy vợ?" "Bên phía Tinh Tú đã ra tay với Phùng Tuyết.

Lâm Ngọc Ngân đưa điện thoại vào trong tay Trần Hùng.

Vào lúc này, bên trên điện thoại, toàn bộ đều là những tin tức tiêu cực về việc nữ thần mới nhất Phùng Tuyết vì để leo lên vị trí cao hơn, đã không tiếc mà bán rẻ cơ thể của mình.

Tất cả những tin tức này, toàn bộ đều thông qua từ bên phía Minh Hạ mà bùng nổ ra.

Bởi vì Phùng Tuyết là nghệ sĩ ký hợp đồng dưới trướng Minh Hạ, cho nên Minh Hạ nằm giữ tất cả tài nguyên của Phùng Tuyết kể từ khi cô ấy ra mắt tới nay, trong đó còn bao gồm các video Phùng Tuyết đã tham gia một vài chương trình khi cô ấy ra mắt, cùng với các video tham gia diễn xuất một vài tác phẩm điện ảnh và truyền hình, và một vài bức ảnh, video của Phùng Tuyết cùng các thành viên công ty đã gặp gỡ riêng tư.

Những bức ảnh, video này hoàn toàn không có vấn đề

Nhưng mà một khi có người muốn dùng những thứ này làm hình ảnh đính kèm và ác ý viết những bài báo quảng cáo để bôi nhọ Phùng Tuyết, loại tin tức nửa thật nửa giả đó, thì tính sát thương thực sự rất lớn.

Trong đó có một bài báo đã phát tán tin theo cách này, nói rằng trước đó Phùng Tuyết vì để có được vai diễn nữ chính của phim Hoàng Tuyền Cấm Kỵ, mà đã đi tiếp rượu cho ông chủ nhà đầu tư Phương, hơn nữa còn ngủ với ông ta trong ba ngày.

Mà hình ảnh kèm theo chính là bức ảnh bị chụp lại khi
Phùng Tuyết đi dùng bữa với ông chủ nhà đầu tư Phương.

Trên thực tế đó là một bữa ăn bình thường.

Trong bữa ăn, Phùng Tuyết thậm chí còn không uống chút rượu nào, thế mà một khi bài báo quảng cáo như thế này được viết ra, cộng thêm những bức ảnh kèm theo này, vậy thì tin giả cũng đều biến thành tin thật.

Kiểu bài báo quảng cáo này không chỉ một bài, phía bên Tinh Tú và Minh Hạ đã thuê một số lượng lớn các nhà văn viết bài báo quảng cáo, đặc biệt dùng để viết bôi nhọ Phùng Tuyết.

Thậm chí còn phóng đại lên, đăng một đoạn video Phùng Tuyết ở trại trẻ mồ côi, sau đó trên bài báo quảng cáo viết rằng Phùng Tuyết thực ra đã có một đứa con riêng ngoài giá thú trước khi ra mắt, hơn nữa còn nhẫn tâm vứt bỏ đứa con ruột cốt nhục của mình vào trại trẻ mồ côi.

Đồng thời, để tăng thêm sức chấn động và tính chân thực, khoảng gần nửa tiếng trước, tổng giám đốc của Minh Hạ là Đặng Kim Minh đã đích thân ra mặt nói chuyện, chỉ trích đủ điều các sai lầm của Phùng Tuyết.

Hơn nữa còn cố tình bôi nhọ nói rằng Phùng Tuyết hiện giờ đang ỷ vào việc có chút tiếng tăm, ở trong công ty tự cao tự đại, lại vong ân bội nghĩa, Minh Hạ đang cần nhắc đến chuyện hủy bỏ hợp đồng với Phùng Tuyết.

Mà Phùng Tuyết ngay từ đầu đã xây dựng hình tượng trong giới giải trí là nữ thần thuần khiết.

Những tin tức tiêu cực này liên tiếp bị bùng phát ra, hình tượng đã xây dựng được của Phùng Tuyết đều hoàn toàn sụp đổ.

Cái gọi là tam nhân thành hổ, nếu như chỉ là một vài mẩu tin tức không có độ đáng tin cậy, rồi khi dồn dập hàng trăm hàng ngàn scandal bùng nổ ra, vậy thì thực sự còn thật hơn cả vàng thật.

Khi nhìn thấy những tin tức này, đến ngay cả Trần
Hùng cũng phải há hốc miệng.

Tâm địa của những người này độc ác đến nhường nào, mà lại có thể dùng những thủ đoạn đê hèn bỉ ổi như vậy để vu khống, bôi nhọ một cô gái đơn thuần và lương thiện, đây hoàn toàn là muốn trừng phạt Phùng Tuyết cho đến chết.

Thậm chí lần trước trên diễn đàn Nam Đô Phong Nhã, Vương Hoa Thiến vu khống Lâm Ngọc Ngân cũng không ra tay tàn độc đến như vậy.

Nếu như loại chuyện này tiếp tục được lan truyền, e là cũng rất có thể Phùng Tuyết sẽ lập tức không chịu đựng được mà suy sụp rồi tự sát.

"Tên khốn."
Trần Hùng vào thời điểm này, cũng đã hoàn toàn bị cách làm của đối phương làm cho tức giận.

“Bọn em đã liên lạc với Huỳnh Phong chưa?” Trần Hùng hỏi.

“Dạ” Lâm Ngọc Ngân gật đầu nói: “Bởi vì những tin tức tiêu cực này của Phùng Tuyết, thương hiệu của công ty chúng ta cũng bị ảnh hưởng và chấn động rất lớn, cho nên bên phía điều hành trước tiên đã liên hệ với anh Huỳnh Phong qua đó rồi.

"Ừ."
Trần Hùng gật đầu nói: "Chuyện này hiện tại toàn quyền giao cho anh xử lý.

Vợ à, em cứ ở nhà cùng với Phùng Tuyết, tuyệt đối không được để cô ấy rời khỏi biệt thự nửa bước" Lúc này Phùng Tuyết đang đứng bên cạnh, toàn thân giống như là bị rút sạch tinh thần năng lượng, hồn bay phách lạc.

"Da.".
 
Điện Đức Hoàng
Chương 745: 745: Muốn Cởi Chuồng Thì Phải Tìm Người Buộc Chuông


Lâm Ngọc Ngân hiểu ý của Trần Hùng và gật đầu đồng ý.

Trong tình huống bất thường này, cả Lâm Ngọc Ngân và Trần Hùng đều lo lắng không biết Phùng Tuyết có vì không thể gánh chịu nổi sự đả kích này mà làm ra việc ngu ngốc gì hay không.

Sau đó Trần Hùng lo lắng rằng một mình Lâm Ngọc Ngân sẽ không trông chừng được Phùng Tuyết.

Nên anh đã đặc biệt bảo Lý Minh cử một vài người đến đây, theo dõi Phùng Tuyết mọi lúc.

Sau khi rời khỏi biệt thự, Trần Hùng trực tiếp lái xe đi đến bên phía tập đoàn Ngọc Thanh, lúc này Huỳnh Phong cũng đã tới đây rồi.

Lúc này bên điều hành của tập đoàn Ngọc Thanh đang triệu tập một cuộc họp khẩn.

Bọn họ hoàn toàn không có cách nào để xoay chuyển hình tượng của Phùng Tuyết trên mạng, nhưng việc bọn họ cần phải làm là cổ gắng hết khả năng để cứu vãn thiệt hại của Ngọc Thanh.

Trên thực tế vào thời điểm này, bên Ngọc Thanh đã đưa ra quyết định, phân chia rõ ràng mối quan hệ giữa Ngọc Thanh và Phùng Tuyết đến mức tối đa, đồng thời cho thấy rằng tất cả những vết nhơ trước đó của Phùng Tuyết, Ngọc Thanh không hề biết rõ tình hình.

Hơn nữa bên bộ phận pháp vụ đã bắt đầu dự tính thanh minh, chuẩn bị công bố ra bên ngoài hủy bỏ ký kết hợp đồng với Phùng Tuyết.

Đây là hành động thông thường của phía thương hiệu sau khi người phát ngôn hình tượng của thương hiệu xảy ra vấn đề.

Bởi vì chỉ có như vậy, mới có thể cứu vãn được thiệt hại của công ty thương hiệu ở mức tối đa.

Hơn nữa về điều này, Huỳnh Phong cũng vô cùng tán thành.

Tuy nhiên, sau khi Trần Hùng đến công ty, anh lại bác bỏ toàn bộ các phương án trước mắt do công ty vạch ra.

Anh chỉ nói một câu, Phùng Tuyết là bạn của anh và Lâm
Ngọc Ngân, cũng là đối tác đáng tin cậy nhất của toàn bộ tập đoàn Ngọc Thanh.

Vì vậy, cho dù cả thế giới có vu khống Phùng Tuyết, không tin tưởng Phùng Tuyết, thì tôi Trần Hùng và Lâm
Ngọc Ngân vẫn tin tưởng cô ấy, Ngọc Thanh vẫn tin tưởng cô ấy.

Sau đó, Trần Hùng liền yêu cầu các bộ phận trong công ty không làm bất cứ điều gì cả, chỉ chờ đợi tin tức.

Rất nhiều cấp cao trong công ty đều tỏ ra khó hiểu trước quyết định này của Trần Hùng.

Tuy nhiên, nếu đây đã là quyết định của Trần Hùng và
Lâm Ngọc Ngân, bọn họ cũng không dám làm trái, chỉ có thể nghe theo.

Sau đó Trần Hùng gọi một mình Huỳnh Phong đến phòng làm việc bộ trưởng bảo an của anh.

Trong phòng làm việc, Trần Hùng ngồi trên vị trí của mình, hiếm khi mới châm một điều thuốc, sau đó lại ném cho Huỳnh Phong một điều khác.

“Cậu đã nghĩ ra biện pháp đối phó cho chuyện này chưa?” Trần Hùng hỏi.

Huỳnh Phong cũng châm điếu thuốc lá, hút một hơi thật sâu: "Anh Hùng, chuyện này thực ra là chuyện của giới giải trí, giải quyết nó sẽ vô cùng phiền phức." Sắc mặt Trần Hùng trầm xuống, nói: "Đây không phải là những thứ mà tôi muốn nghe, tôi chỉ muốn hỏi cậu, có biện pháp đối phó hay không." "Có." Huỳnh Phong trả lời nói: "Nhưng đó chỉ là một biện pháp đối phó trên lý thuyết.

Trên thực tế, loại biện pháp đối phó này căn bản là không thể thực hiện được." "Nói nghe xem nào?"

Huỳnh Phong trả lời nói: "Nhưng anh Hùng, trước khi tôi nói ra những điều này, tôi cần phải làm rõ, các bình luận và tin tức trên mạng kia, có mấy phần đúng mấy phần giả?" "Tin tức xấu toàn bộ đều là giả, cái khác đều là thật." "Tinh Tú thu mua lại Minh Hạ, sau đó bọn họ muốn đổi phó với Phùng Tuyết thông qua cách thức này.

Đồng thời, đó cũng là để đối phó với tôi và Ngọc Thanh."
Huỳnh Phong gật đầu, sau đó lại im lặng vài giây, nói: "Biện pháp đối phó của tôi có đôi chút khoa trương." "Nói"
Huỳnh Phong trả lời nói: "Giống với những chuyện scandal t*nh d*c như này của các ngôi sao trong giới giải trí, chúng ta phải giải quyết, việc đầu tiên chính là làm sáng tỏ quan hệ công chúng, nhưng mà cách thức này rất đơn giản, tác dụng không lớn.

"Bây giờ tình hình của Phùng Tuyết, cho dù được làm sáng tỏ như thế nào, chỉ sẽ càng giải thích càng phức tạp.

Tuy nhiên, cái gọi là muốn cởi chuồng thì phải tìm người buộc chuông.

Nếu như lúc này Minh Hạ và Tinh Tủ chủ động đứng ra giúp Phùng Tuyết làm sáng tỏ, vậy thì tác dụng sẽ hoàn toàn khác.".
 
Điện Đức Hoàng
Chương 746: 746: Tạo Ra Tin Đồn Lớn Hơn “khiến Minh Hạ Và Tinh Tú Chủ Động Ra Mặt”


Trong giây lát Trần Hùng cũng sững sờ một chút.

Chuyện của Phùng Tuyết không phải là do Minh Hạ và Tinh Tú liên hợp lại làm ra sao, làm thế nào để bọn họ chủ động ra mặt đây?
Có điều, rất nhanh Trần Hùng đã hiểu ra: “Tinh Tú thu mua lại Minh Hạ, buộc Minh Hạ phải lợi dụng tư liệu của Phùng Tuyết bôi đen trắng trợn, còn tôi, phải chăng cũng có thể thu mua Tinh Tú?” “Anh Hùng, anh nói không sai, đây chính là đối sách của tôi.

Hơn nữa bây giờ cũng chỉ có cách giải quyết này thôi.” “Đồng thời, trong khi đang giúp cô Phùng Tuyết tẩy trắng, chúng ta còn phải làm một chuyện khác nữa.” “Chuyện gì?” Trần Hùng hỏi.

“Dịch chuyển.

“Dịch chuyển?” “Đúng.” Huỳnh Phong gật đầu, nói: “Chính là dịch chuyển sự chú ý của công chúng, dùng tin đồn lớn hơn nữa để chuyển dời sự sức nóng của chuyện này đi.

“Tin đồn lớn hơn nữa.

Trần Hùng nheo mắt lại, giống như lại nghĩ đến chuyện gì đó, anh đột nhiên cảm thấy tên nhóc Huỳnh Phong này quả không hổ là truyền thông thể hệ mới, thật sự là toàn thân trên dưới đều lộ ra sự gian trả, đầu óc này thật mẹ nó dùng quả được.

Nói đến đây, Trần Hùng gần như đã hoàn toàn hiểu ý của Huỳnh Phong.

Những chuyện như thế này, nếu nói là khó, thật sự là khó như lên trời.

Tuy nhiên nếu nói là đơn giản, kỳ thật cũng vô cùng đơn giản.

Điều tiên quyết chính là phải có cái năng lực đó.

Trần Hùng đứng dậy, vỗ vỗ vai Huỳnh Phong, thể hiện sự công nhận: “Huỳnh Phong này, công ty truyền thông Hoàng Thiên kia của cậu giá thị trường là bao nhiêu?”
Huỳnh Phong khẽ giật mình, nói: “Hiện nay giá thị trường vào khoảng trên dưới một nghìn tỷ “Ừm.” Trần Hùng khẽ gật đầu, nói: “Tôi biết cậu ngoại trừ làm truyền thông ra, còn phụ thêm rất nhiều kênh nghiệp vụ khác trên mạng.

Trên thực tế công ty truyền thông mới này của cậu chỉ là một nền tảng, những nghiệp vụ khác mới là nguồn thu nhập chính.

“Đúng vậy anh Hùng”
Trần Hùng nheo mắt cười: “Tôi cho cậu một nghìn bảy trăm năm mươi tỷ, đợi sau khi chuyện này qua đi, cậu đừng làm truyền thông nữa, làm công ty giải trí đi.” “Anh Hùng, này." Tim Huỳnh Phong nảy mạnh một cái.

“Truyền thông Hoàng Thiên của cậu giao cho những người khác dưới tay cậu làm, tôi dự định sẽ để Ngọc Thanh bắt đầu làm những ngành khác, tạo nền tảng cho thương hiệu Ngọc Thanh tiến ra quốc tế sau này.

Đợi sau khi có được Tình Tú, cậu đến làm người phụ trách của Tinh Tú.

Huỳnh Phong hít một hơi khí lạnh, anh ta thật sự bị những lời này của Trần Hùng dọa cho ngây ngốc rồi.

“Sao nào, cậu không đồng ý?” “Đồng ý, đương nhiên đồng ý.

Huỳnh Phong kích động gật đầu lia lịa, thành phố Bình Minh có nhiều ông chủ như vậy, mỗi người ai nấy đều muốn chân chính trở thành thủ hạ của Trần Hùng, giúp anh làm việc.

Nhưng cho đến bây giờ, chân chính có thể xưng là thủ hạ của Trần Hùng, ngoài Trương Văn Long ra e là không có người nào khác.

Thậm chí đến Liễu Hồng Ngọc cũng không được tính vào, mặc dù trước đây ở thành phố Lâm Giang, Liễu Hồng Ngọc đã nhận Trần Hùng làm chủ nhân, tuy nhiên, sau này Trần Hùng vẫn luôn không để Liễu Hồng Ngọc làm việc gì, quan hệ giữa hai bên không hề có sự thay đổi nào.

Còn bây giờ, Trần Hùng đã chủ động cho Huỳnh Phong một cơ hội, sao anh ta có thể không kích động.

Đây lại là một cơ hội cực tốt có thể khiến cho Huỳnh Phong một bước lên mây, anh ta làm nhiều việc cho Trần Hùng và Ngọc Thanh như vậy, không phải là vì đợi đến ngày hôm nay sao? “Đa tạ anh Hùng đã khen ngợi cùng cất nhắc.

Huỳnh Phong kích động nói.

“Đây là cậu xứng đáng nhận được..
 
Điện Đức Hoàng
Chương 747: 747: Liên Lạc Với Tám Ngón Tay Điện


Trần Hùng không nói quá nhiều, đứng dậy chuẩn bị rời khỏi nơi này: “Tôi đi xử lí Tinh Tú bên kia, đợi sau khi tôi có được thứ mình cần thì sẽ để cậu phụ trách quan hệ công chúng và triển khai hoạt động, chuẩn bị chờ lệnh đi.

“Vâng, anh Hùng.

Sau khi rời khỏi Ngọc Thanh, Trần Hùng trực tiếp gọi một cuộc điện thoại cho Hoàng Phương phải vài người anh em trong Hang Sói qua.

Trần Hùng muốn thu mua Tinh Tú trong một thời gian ngắn, buộc Tinh Tú và Minh Hạ phải ra mặt làm sáng tỏ cho Phùng Tuyết, đi đường chính quy chắc chắn là không được.

Vì vậy, Trần Hùng buộc phải dùng thủ đoạn đặc biệt
Một tiếng sau đó, Trần Hùng đã đến sân bay bên này.

còn năm thành viên Hang Sói mà Hoàng Phương phải đến sớm đã đợi ở đó.

Bởi vì nhiệm vụ lần này hoàn toàn không khó khăn gì.

nên những người Hoàng Phương phải đến đều là thành viên xếp số mười về sau của Hang Sỏi, cũng chính là đảm người Tưởng Môn Thần và Châu Phong
Một hàng người lại một lần nữa lên máy bay đến thành phố Trường Bắc, không thể không nói hai thành phố cách nhau sáu trăm cây số lại mở một đường bay, quả thực là rất thuận tiện, nếu lái xe đi thì thật sự là quá mệt.

Sau khi xuống máy bay, Trần Hùng lập tức gọi điện thoại cho Tám Ngón Tay Điển.

Thằng cha này hôm qua không hề quay về thành phố Bình Minh cùng Trần Hùng, còn ở lại thành phố Trường Bắc, bây giờ cũng không biết anh ta ở đâu.

Nhưng Trần Hùng không hề lo lắng Tám Ngón Tay Điền sẽ xảy ra vấn đề gì.

Đừng nói là một Tinh Tú nho nhỏ, cho dù là nhà họ Kiều ở thành phố Trường Bắc này ra tay cũng không thể nào bắt được Tám Ngón Tay Điển.

Điện thoại đã được kết nối, đầu dây bên kia truyền đến giọng nói lười biếng uể oải của Tám Ngón Tay Điển.

“Anh đang ở đâu?” Trần Hùng hỏi “Gầm cầu.” Tám Ngón Tay Điện hắt xì một cái: “Anh lại đến rồi à? Lát nữa hẵng gọi lại cho tôi, tôi đang ngủ.

Trần Hùng nhìn mặt trời chói chang trên không trung, trên trán đổ một tầng mồ hôi dày đặc.

Thành phố Trường Bắc cũng giống với thành phố Bình Minh, chính là một cái lò lửa.

“Bây giờ mẹ nó đã giữa trưa rồi, anh còn ngủ được à?”
Trần Hùng cũng bỏ tay, nhưng mà nghĩ lại thì tên này vốn là một tên ăn mày, anh ta có gì mà không ngủ được.

“Đừng ngủ nữa, tôi mang vài thành viên của Hang Sói đến rồi, có hành động, anh có muốn qua đây giúp một tay không?”
Tám Ngón Tay Điên tiếp tục đánh một cái hắt xì: “Có cái gì mà giúp chứ, không phải chỉ là đối phó mấy nhân vật nhỏ như Tinh Tú và Minh Hạ thôi sao, có cần tôi phải ra tay không?” “Hôm qua tất cả người trong thế giới ngầm ở Trường Bắc đều truy sát tôi, tôi đã bận rộn cả một đêm, anh đừng phiền tôi nữa.

Trần Hùng nhưởng mày, nói: “Nhà họ Kiều bên đó có động tĩnh gì không, dù sao hôm qua tôi cũng đã đập Sơn Dương của nhà họ Kiều bọn họ." “Không thấy người nhà họ Kiều ra mặt.” Tám Ngón Tay Điền trả lời: “Có điều chắc chắn có không ít người là do nhà họ Kiều sắp xếp đằng sau, một gia tộc lớn như thế đã chịu thiệt lớn trong tay chúng ta, sẽ không phô trương đầu”
Trần Hùng gật đầu, nói: “Nhưng cho dù là như thế, bản thân cậu cũng phải cẩn thận chút, còn nữa, chuyện này chắc chắn sẽ kéo nhà họ Kiều vào, vừa hay kế hoạch tiếp theo của chúng ta chính là nhằm vào đại gia tộc phía Nam này” “Cho nên, trong thời gian này cậu đừng quay về Hạng Sói, ở bên này thăm dò tin tức của nhà họ Kiều cho tôi, nếu như tôi tôi đoán không sai, đợi sau khi chúng ta thu dọn xong Tinh Tủ, nhà họ Kiều sẽ nhảy ra đấy.

“Chuẩn bị trước đi, không dư thừa đâu” “Được rồi.

Tám Ngón Tay Điện lại hắt xì cái nữa: “Cúp máy đây, để tôi ngủ chút đã, tối nay tiếp tục chơi với bọn ngốc kia.

Nói mới nhớ, chỗ này so với chờ đợi ở Hang Sói buồn chán kia thú vị hơn nhiều.

Cúp điện thoại, Trần Hùng thở dài một hơi, lúc đầu anh bảo Tám Ngón Tay Điền đến Hang Sói là vì tưởng rằng anh ta sẽ rất thích môi trường trong Hang Sói.

Nhưng bây giờ xem ra, Hang Sói kỳ thật không hợp với Tám Ngón Tay Điện, anh ta vẫn thích cuộc sống lưu lạc đầu đường xó chợ không trói buộc hơn.

Có điều tất cả đều đã trở thành định cư, Trần Hùng cũng không định thay đổi điều gì.

Nếu có một ngày Tám Ngón Tay Điên thật sự nhắc đến chuyện rời khỏi Hang Sói, dĩ nhiên Trần Hùng cũng không có lí do từ chối..
 
Điện Đức Hoàng
Chương 748: 748: Đòi Lại Công Bằng Cho Phùng Tuyết


"Anh Hùng, chúng ta cần làm gì tiếp theo?"
Bên cạnh Tưởng Môn Thần thì năm thành viên của Hang Sói đều có chút nóng nảy vội vàng.

Trần Hùng cũng rất công bằng, mỗi một nhiệm vụ đều sẽ gọi các thành viên khác nhau trong Hang Sói để thực hiện, ai ai cũng có phần.

"Trước tiên hãy tìm một nơi để ăn trưa, sau khi ăn xong chúng ta đến Minh Hạ bên đó đi dạo quanh một vòng"
Cả nhóm tìm thấy một nhà hàng gần đó, trong bữa ăn, điện thoại của Trần Hùng lại reo lên.

Cuộc gọi đến là một số điện thoại của người lạ, Trần Hùng nhấn nút trả lời: "Xin chào." “Anh Hùng, là tôi Trương Ánh.

Trần Hùng không ngờ Trương Ánh lại gọi điện cho anh, giọng cô ấy ở đầu dây bên kia nghe có vẻ rất sốt ruột, đồng thời cũng yếu ớt, rõ ràng vết thương trên người của cô ấy vẫn còn nghiêm trọng.

"Cô tỉnh lại từ bao giờ, vết thương trên người thế nào rồi?" Trần Hùng quan tâm hỏi một câu.

"Anh Hùng tôi ổn không sao rồi.

Trương Ánh đáp: "Chuyện về Phùng Tuyết tôi đã biết rồi, tôi nghe nói bây giờ anh đã đến bên Trường Bắc để giải quyết chuyện này?" "Đúng vậy." Trần Hùng gật đầu nói: "Đừng lo lắng, chuyện này giải quyết cũng không quá mức phiền phức, tôi đảm bảo với cô, nhất định trả lại sự công bằng và vô tội cho Phùng Tuyết."
Trương Ảnh nói: "Anh Hùng, cảm ơn anh, tôi cũng tin rằng anh nhất định sẽ làm được, nhưng tôi sẽ đưa cho anh một địa chỉ và số điện thoại, anh đi tìm một người, ông ta hiện đang đợi anh!" "Đi tìm ai?" Trần Hùng hỏi.

"Ông ta tên là Hà Niên Hạ, anh ta sẽ giúp ích rất nhiều cho anh, đồng thời cũng là mấu chốt việc Phùng Tuyết có thể thuận lợi trở lại hay không, anh Hùng tất nhiên là tôi không nghi ngờ khả năng của anh, tôi chỉ để Hà Niên Hạ giúp thôi, có thể giúp anh bớt được nhiều rắc rối phiền phức." "OK."
Trần Hùng gật đầu, đối với Trương Ánh anh cũng có chút tin tưởng, lui về phía sau vạn bước nói, ngay cả khi đó là một âm mưu nào đó, Trần Hùng cũng không sợ
Như thể mở tầm mắt ra nhìn thế giới bây giờ, Trần Hùng có một lực lượng đủ để phá vỡ luật pháp, không có âm mưu nào có thể làm khó được hắn.

Sau đó Trần Hùng lại từ lời của Trương Ánh biết thêm thông tin về Hà Niên Hạ, sau khi nghe xong, miệng Trần
Hùng hơi nhếch lên, trong lòng đã có sẵn dự tính.

"Được rồi, cứ như vậy đi, cô hãy nghỉ ngơi thật tốt, việc còn lại không cần lo lắng, tôi sẽ lo liệu.

Sau khi cúp điện thoại, Trần Hùng tiếp tục dùng bữa với nhóm Tưởng Môn Thần, sau khi ăn xong, Trần Hùng đã nghĩ ra biện pháp đối phó với toàn bộ sự việc, giải thích tường tận cho Tưởng Môn Thần và Lâm Tiểu Phong.

Ba giờ chiều, mặt trời như thiêu đốt mặt đất.

Nhưng vào lúc này trong tòa nhà Minh Hạ, bầu không khí đã ngưng tụ đến mức đóng băng.

"Thật quá đáng, thật sự không ngờ tới Đặng Kim Minh lại là loại người như vậy." "Đúng vậy, anh ta có thể làm bất cứ điều gì vì tiền, không được, chúng ta phải đi tìm anh ta, đòi lại công bằng cho Phùng Tuyết"
Lúc này, trong một phòng khách, hơn chục nghệ sĩ dưới trướng của công ty Minh Hạ đều đã sớm nổi cơn thịnh nộ.

Sáng sớm nay từ lúc họ đọc được tin tức này trên mạng, đã nổi giận đùng đùng, những người này, bình thường đều nhận được rất nhiều sự quan tâm của Phùng Tuyết và Trương Ánh, quan hệ với họ rất tốt.

Với lại hầu hết các nghệ sĩ trong nhóm này, đều đã ký hợp đồng với bên Ngọc Thanh, mà lần này khi Minh Hạ nhằm vào Phùng Tuyết, cũng tình cờ nhằm vào các nghệ sĩ đã ký hợp đồng với Ngọc Thanh làm lộ ra một số vụ bê bối, nhằm mục đích lật đổ Ngọc Thanh..
 
Điện Đức Hoàng
Chương 749: 749: Nghệ Sĩ Hợp Lực


Điều đó khiến những người này vô cùng tức giận.

Ban đầu những người này chỉ là tức giận nhưng không dám nói ra, dù sao bọn họ đều là những nghệ sĩ chưa có danh tiếng, không dám chống lại ông chủ của chính mình.

Nhưng khi sự việc càng ngày càng trở nên khuếch đại, đến sau cùng thì những người nghệ sĩ này cũng không thể nào nhịn nổi.

Cho nên lúc này, hơn chục nghệ sĩ của Minh Hạ đã tập hợp cùng nhau, bàn bạc sẽ đến tìm Đặng Kim Minh để hỏi cung, nhất thiết phải khiến ông ta rút lại những thông tin sai sự thật đối với Phùng Tuyết ở trên mạng, đồng thời giúp Phùng Tuyết lấy lại sự trong sạch.

Một hoặc hai nghệ sĩ không dám tùy tiện thách thức Đặng Kim Minh, nhưng nếu rất nhiều nghệ sĩ kết hợp lại như vậy, chắc chắn là một lực lượng không thể xem thường.

Sau khi thống nhất mọi thỏa thuận, cả một nhóm hùng hổ xông vào phòng làm việc của Đặng Kim Minh.

Cửa phòng làm việc mở ra, Đặng Kim Minh vừa đúng lúc đang xem các tin tức trên máy tính liên quan đến các bình luận xấu của cư dân mạng chống lại Phùng Tuyết.

Trên mặt ông ta, luôn tồn tại một nụ cười nhạt, chẳng trách ông ta bụng dạ nham hiểm, thực tế mà nói những điều kiện mà Tinh Tú đưa ra quá hấp dẫn.

Chỉ cần Đặng Kim Minh thành công trong việc đẩy ô danh thành công trong việc sỉ nhục Phùng Tuyết, bên Tinh Tú sẽ trả cho Đặng Kim Minh một khoản chi phí không nhỏ.

Với lại theo góc độ tình hình hiện tại, sau ngày hôm nay, Phùng Tuyết sẽ hoàn toàn từ hình tượng trước đây là một nữ thần mới thành một gái điểm bị vạn người nguyền rủa, Như vậy thì, Phùng Tuyết sẽ hoàn toàn bị hủy hoại, không bao giờ có thể trở mình.

Đặng Kim Minh bây giờ đã bán đứng Minh Hạ, đợi hai ngày nữa sau khi mọi thủ tục bàn giao hoàn tất, ông ta liền có thể cầm một số tiền lớn ra nước ngoài mua một hòn đảo, cưới thêm một vài người vợ để hưởng thụ, nghĩ đến điều đó thôi đã rất phấn khích.

"Tổng giám đốc Minh, tại sao anh lại có thể đối xử với chị Tuyết như vậy!"
Đúng lúc này, cửa phòng làm việc bị đẩy ra, một nhóm nghệ sĩ tức giận xông vào.

Nhìn thấy dáng vẻ hùng hổ của nghệ sĩ, vẻ mặt Đặng Kim Minh trong nháy mắt lập tức u ám nói: "Các người, là đang muốn làm cái gì?"
Một trong những nghệ sĩ bước ra, đặt điện thoại di động trên tay xuống trước bàn của Đặng Kim Minh hỏi: "Tổng giám đốc Minh, đây rốt cuộc là chuyện gì, lần này ông phải cho chúng tôi một lời giải thích." "Chị Phùng Tuyết bao năm qua đã cống hiến rất nhiều cho công ty chúng ta, đến rốt cuộc tại sao lại nhận được một kết cục như thế này?" "Tổng giám đốc Minh, những bài báo được đăng tải trên mạng đều là giả dối, vì sao ông lại đưa những tư liệu video vốn dĩ rất bình thường cho các phương tiện tự truyền thông, khiến họ cố tình vu khống bôi nhọ chị Tuyết như thế này?"
Chỉ cần có một người bắt đầu lên tiếng, thì những người khác cũng sẽ làm theo và bắt đầu dồn dập lên tiếng.

Ngay lúc này trong phòng làm việc bỗng ồn ào náo loạn thành một đoàn, vẻ mặt của Đặng Kim Minh càng trở nên khó nhìn hơn.

"Khốn nạn"
Rầm một tiếng, Đặng Kim Minh đập mạnh tay xuống bàn làm việc, trừng mắt nhìn những người có mặt tại đây, lớn tiếng quát mắng : "Các người làm sao vậy hả? Muốn làm loạn có đúng không?" "Tổng giám đốc Minh, nhưng sự việc lần này, việc ông làm thật sự...!"Cô đây là đang chất vấn tôi sao?"
Địch Minh tức giận ngắt lời nghệ sĩ đó: "Cô là cái thá gì, cũng dám đến chất vấn tôi? Những tin tức xấu bùng phát trên mạng ngày hôm nay, vốn dĩ là hành vi sai trái của chính Phùng Tuyết, trách ai được?"
Một nhóm nghệ sĩ càng thêm tức giận nói: "Tổng giám đốc Minh, ông dùng những lời nói ngụy biện này đánh lừa giới truyền thông bên ngoài thì được, ông cảm thấy nói những lời này trước mặt chúng tôi có ý nghĩa sao?" "Thời gian chúng tôi ở Minh Hạ cũng không hề ngắn, chị Tuyết rốt cuộc có hành vi không đứng đắn hay không chúng tôi đều biết rõ ràng, với lại những video và hình ảnh đó, căn bản đều không giống như những gì phương tiện truyền thông đó viết ra, chúng hoàn toàn là vu khống" "Có rất nhiều công ty trong ngành giải trí, liệu có công ty nào giống như Minh Hạ, tự dội nước bẩn lên chính nghệ sĩ của mình?".
 
Điện Đức Hoàng
Chương 750: 750: Chỉ Là Đám Rác Rưởi Như Chúng Mày Còn Đòi Có Nhân Quyền


Trong mắt những người nghệ sĩ này, Minh Hạ luôn là một công ty giải trí rất tốt, đồng thời cũng có ấn tượng tốt về Đặng Kim Minh.

Họ đoàn kết, chăm chỉ tập luyện, hỗ trợ lẫn nhau, để Minh Hạ có thể tiếp tục thăng tiến trong làng giải trí tàn khốc này, và dần dần có chỗ đứng trong làng giải trí.

Trước thời điểm này, trước mắt họ rất nhanh liền thấy ánh sáng nơi cuối con đường, một nhóm nghệ sĩ đang xắn tay áo lên, chuẩn bị hướng về tương lai đầy tươi sáng.

Nhưng thật không ngờ vào thời điểm quan trọng này, lại có thể xảy ra loại sự việc như vậy.

Vấn đề này, đã không còn là chỉ liên quan đến mỗi Phùng Tuyết, mà liên quan mật thiết đến mọi nghệ sĩ dưới trưởng Minh Hạ.

Cho nên vào thời điểm quan trọng này, bất luận là vì Phùng Tuyết hay là vì chính bản thân họ, những nghệ sĩ này đều tuyệt đối không được bỏ cuộc, nhất định phải khiến Đặng Kim Minh đưa ra một lời giải thích hợp tình hợp lý, đồng thời nhất định nhất định khiến sự việc có một cái kết tốt đẹp, nếu không thì nhóm những người nghệ sĩ này sợ là mọi người sẽ gặp nguy hiểm.

Loại chuyện này ngày hôm nay có thể xảy ra với Phùng Tuyết, nhưng khó tránh khỏi sẽ không xảy ra với các nghệ sĩ khác vào ngày mai.

"Các người, thật sự muốn làm loạn sao?"
Ban đầu, Đặng Kim Minh nghĩ rằng với uy quyền của ông chủ, ông ta có thể áp bức nhóm người nghệ sĩ này.

Nhưng hiện tại xem ra, ông ta đã đánh giá quá cao bản thân, cũng đánh giá thấp phản ứng và sự tức giận của những nghệ sĩ này.

Sự việc đã tiến triển đến bước này, Đặng Kim Minh đã hoàn toàn lột bỏ lớp mặt nạ này trên gương mặt mình.

Khuôn mặt ông ta lại hiện ra vẻ hung tợn gớm ghiếc như thể ông ta đã luôn cải trang bản thân thành một trưởng làng già chăn cừu tốt bụng, trong khi thực tế, ông ta thực sự là một con sói đói khát.

Bây giờ lớp da cừu không còn, da sói lại một lần nữa được khoác lên người.

"Câm miệng hết cho ông"
Đặng Kim Minh vội vàng đứng lên: "Chúng mày nghĩ mình là ai? Chúng mày chính là đảm chó dưới trưởng Minh Hạ của ông đây, là một công cụ kiếm tiền.

Sao nào, chúng mày lại muốn nhân quyền trước mặt ông đây?" "Nói thật cho chúng mày biết, chỉ là đám rác rưởi như chúng mày, còn đòi có nhân quyền?" "Hợp đồng đã được bày ra ở bộ phận pháp lý, chúng mày ai dám cắn người, ông đây sẽ cho chúng mày ra tòa từng người một, mãi mãi không cách nào trở mình."
Những lời này của Đặng Kim Minh rõ ràng đã khiến nhiều người bị chấn động, trong nháy mắt những tiếng nói xung quanh trở nên im lặng đi rất nhiều.

Nhưng là vẫn có một số can đảm, tiếp tục nói với Đặng Kim Minh: "Đặng Kim Minh, trước đây ông không phải như vậy, chúng tôi thật sự đã nhìn nhầm ông rồi." "Ông làm như vậy, không sợ bị sét đánh sao?" "Nghèo hèn mới bị sét đánh, ha ha ha, ông đây không thể"
Đặng Kim Minh cũng buông ra, cười nói: "Chúng mày nói không sai, chuyện của Phùng Tuyết, là do ông đây cố ý gây ra đấy, nhưng là ông đây khi đem những tư liệu video này gửi đi, đều đã được qua chỉnh sửa, tất cả đều là “tài liệu đen”.

"Sao nào, chúng mày bất mãn có đúng không, đây là ngành giải trí, chúng mày muốn tiếp tục gây rắc rối với ông đây, ông đây có thể bảo đảm rằng, trước rạng sáng ngày mai, chúng mày có thể bị bôi đen còn thảm hại hơn cả Phùng Tuyết."
Nói đến đây, Đặng Kim Minh hả hê châm ngòi một điếu xì gà, vẻ mặt đắc thắng nói: "Một đám hề nhảy nhót, còn không chữa được cho chúng mày sao?"
Trong nháy mắt những nghệ sĩ này dường như đều bị Đặng Kim Minh làm cho sợ hãi, lần lượt từng người một im thin thít.

Mặc dù trong lòng ngập tràn sự phẫn nộ, nhưng mà, vốn dĩ bọn họ không có năng lực chống chọi với một công ty giải trí.

"Tuy nhiên, sau này ông đây cũng lười quan tâm đến chúng mày, nói thật cho chúng mày biết, ngày hôm qua, Lý Chiến Minh của Tinh Tú đã đến công ty của chúng ta, chúng mày thực sự cho rằng đến đây để giao lưu trao đổi với công ty chúng ta.".
 
Điện Đức Hoàng
Chương 751: 751: Ông Chưa Từng Nhìn Thấy Tôi Thì Cũng Là Điều Bình Thường Thôi


“Ha ha, Tinh Tú đã mua lại Minh Hạ của chúng ta với giá cao.

Qua vài ngày nữa, quản lý cao cấp của Tinh Tú sẽ tới tiếp quản Minh Hạ, đến lúc đó mấy người sẽ là nghệ sĩ của Tinh Tú, không liên quan gì tới tôi nữa.

“Có biết vì sao Phùng Tuyết lại trở nên thảm hại như vậy không? Còn không phải vì không biết tự lượng sức mình, đắc tội với Tinh Tú, đắc tội với Lý Chiến Minh và Lý Diệu Hương, con m* nó...!những người đó là người cô ta có thể dây được vào sao?” “Chồng chưa cưới của Lý Diệu Hương là người thừa kế của nhà họ Kiều, Kiều Tiết Thanh.

Đứng đằng sau Tinh Tú cũng chính là nhà họ Kiều.

Không khí xung quanh gần như trở nên động đặc lại, thông tin Minh Hạ bị Tinh Tú thu mua lại đã bắt đầu lan truyền từ ngày hôm qua nhưng vẫn chưa nhận được một kết luận chính xác nào.

Còn bây giờ, những gì Đặng Kim Minh nói ra đã là lời phán quyết cuối cùng.

“Đặng Kim Minh, vậy là ông đã bán hết tất cả chúng tôi đi rồi sao?”
Sau một hồi im lặng, một giọng nói phẫn nộ của một người phụ nữ đột nhiên vang lên, vô cùng có sức xuyên thấu.

“Ha ha, cái gì mà tôi bán mấy người đi chứ? Đấy là tôi đang tính đường cho mấy người, Tinh Tú là công ty giải trí lớn nhất trong các công ty giải trí ở miền Nam.

Không mấy mà mọi người sẽ trở thành nghệ sĩ của Tinh Tú, như vậy không tốt sao?” "Cả đám mấy người, sợ sau khu tới Tinh Tú người ta thật sự không cho xương gặm nữa sao.

Nếu đã là một con chó thì nên ngoan ngoãn trông nhà cho chủ nhân, đừng có không có chuyện gì mà cũng sủa loạn lên với chủ “Như thế thì không phải là một con chó không ngoan đâu.”
Cả nhóm nghệ sĩ tức đến phát điên, gã Đặng Kim Minh này đúng là quá quá đáng.

Mặc dù biết rõ ông ta không coi những người làm nghệ thuật là người nhưng cả đám nghệ sĩ cũng không làm được gì.

Giọng nói của người phụ nữ vừa nãy tiếp tục vang lên: “Vậy nên một cô gái xuất sắc như Phùng Tuyết lại bị mấy người dẫm đạp đến mức không thể ngóc đầu lên được đúng không?” “Chuyện này không phải đã quá rõ ràng rồi sao?”
Đặng Kim Minh cười rồi nói: “Ai bảo người phụ nữ ngu ngốc đó đi đắc tội với Tinh Tú, với Lý Diệu Hương, chẳng lẽ cô ta còn nghĩ tới chuyện về sau sẽ cạnh tranh với Lý Diệu Hương sao? Mấy người chuyện này có thể xảy ra được không?” “Cho dù trước đây cô ta không đắc tội với Lý Diệu Hương, nhưng hiện giờ cô ta nổi tiếng nhanh như vậy.

Chỉ chuyện này thôi cũng đủ để Lý Diệu Hương đối xử với cô ta như thế rồi.

Đây chính là quy tắc sinh tồn trong giới giải trí, ai bảo Lý Diệu Hương có một chỗ dựa rất lớn đằng sau chứ?” “Phùng Tuyết vậy coi như xong thật rồi, cô ta sẽ không bao giờ có nổi cơ hội trở mình đâu.

Kiểu người phụ nữ như cô ta quá đơn giản, chỉ quan tâm đến mình, không để ý đến những người xung quanh, không thích hợp với giới giải trí đầu "Đây cũng là bài học cảnh báo tôi dành cho mấy người, nếu không muốn rơi vào tình cảnh như Phùng Tuyết thì ngoan ngoãn nghe lời đi cho tôi.”
Nói đến đây, Đặng Kim Minh rít mạnh một hơi xì gà đang ở trong tay, ông ta vô cùng sung sướng.

Đúng lúc đó, hình như ông ta đột nhiên nhớ ra chuyện gì đó nên nhìn nữ nghệ sĩ vừa lên tiếng chất vấn vừa nãy.

“Cô là ai? Vì sao tôi chưa từng nhìn thấy cô?”
Vừa nãy cảm xúc quá mạnh, Đặng Kim Minh không nhận ra người phụ nữ này vô cùng lạ mặt, ông ta còn tưởng rằng quản lý dưới trướng của Minh Hạ mới ký thêm hợp đồng với người mới.

Nhưng đến lúc này, Đặng Kim Minh đột nhiên cảm thấy có gì đó không đúng lắm, thậm chí ông ta còn cảm thấy một luồng khí lạnh bốc ra từ sau lưng.

Một nụ cười tà ác xuất hiện trên mặt người phụ nữ kia “Ông chưa từng nhìn thấy tôi cũng là điều bình thường thôi, bởi vì tôi vốn dĩ không phải là người của công ty ông “Vậy cô “Tôi là Lâm Tiểu Phong, đến từ thành phố Bình Minh
Người phụ nữ này chính là Lâm Tiểu Phong, người mang số hiệu 14 trong Hang Sói, là một nữ thành viên khác Hang Sói của bên cạnh Hồ Điệp..
 
Điện Đức Hoàng
Chương 752: 752: Lần Này Thì Anh Xong Rồi


Lúc đó, cô ta không ngần ngại lấy từ trong tay ra một chiếc điện thoại có camera với độ nét cao, nheo mắt nhìn Đặng Kim Minh và nói: “Ông chủ Minh này, tất cả những gì ông vừa nói lúc nãy, tôi đã ghi lại hết vào chiếc điện thoại này rồi.” “Ha ha, cô đúng là một người phụ nữ thẳng thắn, đúng là kiểu người dám nói ra tất cả mọi chuyện trong lòng mình.

Cô tưởng rằng không ai có thể trị được cô sao?” “Một khi đoạn video này được tung ra, nhất định cô Phùng Tuyết sẽ có một màn trở mình xuất sắc.

Khuôn mặt Đặng Kim Minh tái nhợt đi, ông ta không ngờ sẽ có chuyện như vậy xảy ra.

Những nghệ sĩ đứng bên cạnh cũng nhìn Lâm Tiểu Phong bằng ánh mắt chấn kinh, trên khuôn mặt bọn họ thể hiện rõ sự kinh ngạc và cảm giác không thể tin được.

Nhưng trong lòng ai cũng cảm thấy vô cùng sung sướng, chiêu này của Lâm Tiểu Phong đúng là khiến Đặng Kim Minh không làm được gì.

“Mấy người còn đứng ngây ra đó làm gì.

Mau cướp lấy điện thoại trên tay cô ta xuống cho tôi.”
Đặng Kim Minh sốt sắng, hét lên với đám nghệ sĩ kia.

Nhưng không có bất cứ ai muốn ra tay với Chu Tiểu Phong, Đặng Kim Minh đứng khỏi ghế giám đốc, xông về phía Lâm Tiểu Phong định giành lấy chiếc điện thoại.

Nhưng cho dù thế nào, Đặng Kim Minh cũng không phải là đối thủ của Lâm Tiểu Phong, là thành viên mang số hiệu 14 của Hang Sói.

Một mình cô cũng có thể dễ dàng hạ gục được hai ba người như Đặng Kim Minh.

Lâm Tiểu Phong nghiêng người qua, nhẹ nhàng tránh được Đặng Kim Minh rồi nhanh chóng đá một cú khiến Đặng Kim Minh ngã sấp ra đất.

Nhóm nghệ sĩ đứng bên cạnh nhìn thấy cảnh tượng này đều ngây người ra.

Bởi vì không ai có thể nghĩ được một người phụ nữ trông có vẻ yếu đuối mong manh như Lâm Tiểu Phong lại có một sức mạnh bùng phát lớn như vậy.

“Bảo vệ, bảo vệ đầu
Đặng Kim Minh ngã xuống đất, anh ta không cam lòng nên hò hét gọi bảo vệ tới.

Nhưng cả Minh Hạ lớn như vậy, thuê mấy chục nhân viên bảo vệ nhưng không ai trả lời một tiếng.

Đúng vào lúc đó, cánh cửa phòng làm việc lại được mở ra, Trần Hùng cùng mấy người Tưởng Môn Thần đi vào trong phòng.

Bên cạnh bọn họ còn có một người đàn ông tầm tuổi ngang với Đặng Kim Minh nhưng trông bụi bặm và què một chân.

“Ông chủ Minh, đừng gọi nữa làm gì, đảm bảo vệ mà ông thuê không đánh lại nên giờ đang nằm đất hết rồi.

Người lên tiếng đương nhiên là Trần Hùng, anh quay đầu nhìn về phía người đàn ông kia: “Hà Niên Hạ, bây giờ ông có gì muốn nói thì nói đi.

Người đàn ông kia chính là người Trương Ánh giới thiệu cho Trần Hùng.

Nhìn thấy Hà Niên Hạ, khuôn mặt Đặng Kim Minh hiện rõ vẻ kinh ngạc và không thể tin nổi.

Không chỉ có Đặng Kim Minh mà đến cả những nghệ sĩ ở lâu trong Minh Hạ một chút cũng đều cảm thấy kinh ngạc.

"Phó tổng giám đốc Huy, ông không phải ông đã chết rồi sao, làm sao có thể?”
Người tên Hà Niên Hạ này quá ra là phó tổng giám đốc của Minh Hạ.

Cái tên Minh Hạ không phải là ghép từ hai chữ cuối của tên Hà Niên Hạ và Đặng Kim Minh sao?
Nhưng vì sao những nghệ sĩ trong Minh Hạ lại nói Hà
Niên Hạ đã chết?
Lúc này, khuôn mặt của Hà Niên Hạ co rúm lại, ông ta nhìn thấy Đặng Kim Minh rồi nghiến răng nghiến lợi: “Đặng Kim Minh, lâu lắm rồi không gặp, cuối cùng tôi cũng nắm được cơ hội này, lần này thì ông xong rồi..
 
Điện Đức Hoàng
Chương 753: 753: Hai Năm Nay Ông Thật Sự Ngủ Ngon Giấc Được Sao


“Hà Niên Hạ, ông...!vì sao ông?” “Vì sao tôi vẫn chưa chết đúng không?” Hà Niên Hạ cười ha ha: “Vì mạng tôi lớn.” “Đặng Kim Minh, ông đúng là ác lắm.

Lúc đó tôi và ông cùng thành lập Minh Hạ, ông trộm thuế, trốn thuế, ông giở trò quy tắc ngầm.

Thậm chí hai năm trước, ông còn cưỡng h**p Trần Mai, khiến một cô gái trẻ tuổi như vậy phải nhảy lầu tự sát.

Hai năm nay ông thật sự ngủ ngon giấc được sao?”
Hà Niên Hạ vừa nói xong câu này, nhóm nghệ sĩ đứng xung quanh giống như bị sét đánh.

Bọn họ nằm mơ cũng không nghĩ rằng Đặng Kim Minh lại là loại người như vậy, đúng là mặt người dạ thú.

Hơn nữa chuyện của Trần Mai hai năm trước, mọi người còn tưởng rằng vì cô phải chịu áp lực quá nhiều nên mới nhảy lầu tự sát.

Về sau Đặng Kim Minh còn tỏ ra vô cùng thương xót khi nghệ sĩ của mình tự sát, còn khóc lên khóc xuống, ngất đi đến mấy liền và còn phải vào bệnh viện để cấp cứu.

Lúc đó, tất cả mọi người ở Minh Hạ đều tưởng rằng
Đặng Kim Minh là người trọng tình trọng nghĩa, nhưng không thể ngờ rằng cái chết của Trần Mai chính là do một tay ông ta gây ra.

“Đặng Kim Minh, lúc trước tôi cũng là anh em với ông đến mười mấy năm.

Ngay từ đầu tôi đã khó chịu với những hành động đó của ông, nhưng nể nang tình nghĩa bạn bè nên tôi nhẫn nhịn.

Thậm chí về sau lúc ông hại chết Trần Mai, tôi còn giúp ông che giấu.

Tất cả là vì tôi coi ông là anh em” “Nhưng còn ông thì sao, con m* nó ông lại sợ tôi tiết lộ những chuyện đồi bại đó của ông ra nên ông âm thầm tìm người giết tôi?” “Ha ha ha, có phải ông nghĩ rằng chỉ cần tìm người tạo ra hiện trường một vụ tai nạn xe là ông có thể xử lý xong xuôi tôi phải không? Con m* nó tôi còn nhìn thấy trên báo cảnh ông giả trần sống sượng để làm tang lễ cho tôi đấy” “Nhưng tôi mạng lớn, tránh được kiếp nạn đó.

Ông có biết lúc tôi nhìn thấy bộ dạng giả nhân giả nghĩa của ông trên TV tôi căm hận ông như thế nào không?” “Hai năm nay tôi luôn tìm cơ hội để quay về tìm ông nhưng thấy ông càng làm càng lớn, tôi không có cơ hội.

Nhưng hôm nay ông không thoát nổi được kiếp nạn này đâu.”
Nhóm nghệ sĩ bên cạnh đều mắt chữ O mồm chữ A, còn khuôn mặt Đặng Kim Minh thì tái nhợt, cả người ông ta đang run lên cầm cập.

Ông ta không ngờ, hoàn toàn không ngờ được rằng mấy người Trần Hùng lại có thể tìm được cả Hà Niên Hạ về đây.

“Hà Niên Hạ, con m* nó ông ăn nói linh tinh, ông ngậm máu phun người.

Tôi chưa từng làm những chuyện như ông nói " "Ha ha."
Hà Niên Hạ cười lạnh: "Có làm hay không trong lòng ông biết rõ.

Dù sao tôi cũng chẳng cần sợ việc ông không thừa nhận vì trước khi đến đây tôi cũng đã báo cảnh sát rồi.” “Những chuyện ông làm ở Minh Hạ trước đây tôi vẫn còn giữ chứng cứ trong tay và cảnh sát cũng sẽ điều tra lại vụ việc của Trần Mai.

“Mặc dù tôi không có chứng cứ việc cuối cùng ông tìm người lái xe đâm tôi.

Nhưng Đặng Kim Minh, chỉ cần chứng cứ của những chuyện trước đây và việc lần này ông cố tình phỉ báng Phùng Tuyết cũng đủ để ông ngồi tù cả đời rồi.

"Ha ha ha ha."
Mới mấy phút trước ông ta còn nằm trong tay quyền lực không ai bằng, vậy mà trong thoáng chốc Đặng Kim Minh giống như mất hết tinh lực, tỉnh táo.

Đúng lúc đó, tiếng còi cảnh sát vang lên bên ngoài Minh Hạ.

Nghe thấy tiếng còi cảnh sát, Đặng Kim Minh càng sợ hãi run rẩy hơn.

Đột nhiên ông ta bật khóc, khóc nấc lên thảm thiết.

Nhưng nếu muốn người không biết trừ khi mình đừng làm, bây giờ ông ta ngồi đây khóc lóc thì có tác dụng gì chứ?
Không tới một phút sau, cảnh sát đã lên tới cửa, bọn họ đem theo lệnh bắt người, bắt giữ Đặng Kim Minh vì nhiều tội danh khác nhau.

Đồng thời Hà Niên Hạ cũng đi theo để phối hợp trong quá trình điều tra.

Sau hai năm chịu đủ khó khăn, giày vò, Hà Niên Hạ giống như đã nhìn thấu thế giới này, ông ta không còn bất cứ mơ ước nào về tương lai, là một người mà trái tim đã chết.

Lần này Đặng Kim Minh bị bắt đi, Hà Niên Hạ nhất định sẽ dùng hết mọi biện pháp có thể để xử lý để xử lý ông ta.

E rằng kiếp này của Đặng Kim Minh không còn hy vọng được ra ngoài nữa..
 
Điện Đức Hoàng
Chương 754: 754: Di Chuyển Sự Chú Ý


Tất cả những gì vừa xảy ra lại được Lâm Tiểu Phong quay lại hết vào điện thoại.

Đoạn video này nếu mà được tung ra nhất định có thể làm cộng đồng mạng dậy sóng trong thời gian ngắn.

Chuyện của Phùng Tuyết đã xuất hiện những thay đổi căn bản, thậm chí có thể nói là đã hết mọi nguy cơ.

Lúc Trần Thiên gửi đoạn video này cho Hoàng Phong, anh ta thật sự kích động đến phát khóc.

“Anh Hùng, anh đúng là khiến người khác bái phục, trong thời gian ngắn như vậy mà anh đã tìm được bằng chứng có giá trị như vậy” “Như vậy thì tốt rồi, đoạn video này có thể kết hợp với các mối quan hệ chúng ta đã mời để tẩy trắng cho cô Phùng Tuyết.

“Có thể tẩy trắng được đến mức độ nào?” Trần Hùng hỏi.

Hoàng Phong suy nghĩ một lát rồi nói: “Anh cũng biết ở trên mạng có một số anh hùng bàn phím cứ như bị lên cơn động kinh mà.

Rõ ràng mọi chuyện đã có kết luận rõ ràng nhưng mấy người đó vẫn có thể bởi móc một số chi tiết ra.

Trần Hùng ừ một tiếng rồi nói: “Vậy nên, những gì bây giờ chúng ta đang làm vẫn là không đủ.

“Đúng vậy, anh Hùng” Hoàng Phong trả lời: “Lúc trước, tôi có nói với anh hai bước.

Bây giờ đã làm sau bước một, chúng ta cần hoàn thành bước thứ hai nữa.

“Chỉ cần hoàn thành xong bước thứ hai thì chuyện của cô Phùng Tuyết hoàn toàn sẽ không còn vấn đề gì nữa.” “Di chuyển sự chú ý sao?” “Đúng vậy, bây giờ chúng ta tung đoạn video này lên, một số fan có lý trí trên mạng có thể thay đổi thái độ trước đây nhưng một số tờ báo vẫn còn thể dùng chuyện này để giật tít, thu hút người đọc.

“Vậy nên bây giờ cần phải có một chuyện gì đó lớn hơn, mới hơn thì những tờ báo kia mới rời sự chú ý và mục tiêu đi.

Như vậy thì độ nóng chuyện của cô Phùng Phùng Tuyết sẽ nhanh chóng giảm xuống.

Rồi chúng ta lại lập một nhóm fan hâm mộ nhân lúc này để lên tiếng thanh minh cho cô Phùng Tuyết.

Làm vậy thì mọi chuyện cũng coi như xong rồi.

Trần Hùng gật đầu: “Vậy tiếp theo, tôi sẽ phải đi tìm một chuyện gì đó lớn hơn, mới hơn mà cậu đang nói tới.

Nếu thật sự không tìm thấy được thì tôi sẽ dựng lên một chuyện khác." “Cứ như vậy đi anh Hùng, tôi đợi tin tức của anh.

Cúp điện thoại xong, Trần Hùng vươn vai rồi quay đầu nói với nhân viên của Hang Sói đang ở bên cạnh: “Một lát nữa, tôi phải chuẩn bị một ít giấy tờ.

Mọi người vẫn còn một nhiệm vụ nhỏ nữa" “Còn về nhiệm vụ đó là gì, tôi đã gửi thông tin tới hòm thư của mọi người rồi.

Hiện giờ trời nóng như vậy, tôi nghĩ muốn như những thứ kia cũng không dễ dàng, nhưng tôi tin mọi người có thể kiếm nó được về cho tôi.”
Mặc dù năm thành viên của Hang Sói không biết rõ Trần Hùng định bảo bọn họ đi làm gì nhưng ai cũng gật đầu không hề do dự.

Người của Hang Sói chính là như vậy, bọn họ không bao giờ thắc mắc nhiệm vụ của mình là gì mà chỉ nghĩ đến việc đi hoàn thành nó.

Buổi đêm, vầng trăng tròn vành vạnh treo giữa bầu trời đêm, vô số những ngôi sao ở xung quanh lấp lánh.

Một buổi đêm yên tĩnh và thanh bình.

Bên trong một biệt thự ở ngoại ô thành phố Trường Bắc, tổng giám đốc của công ty giải trí Tinh Tú, Dư Tấn Mạnh đang ôm tình nhân của mình nằm ngủ say, đúng là một buổi tối tuyệt vời.

Nhưng đúng lúc đó, một cơn gió lạnh thổi từ ngoài cửa sổ vào, Dư Tấn Mạnh đột nhiên cảm thấy lưng mình lạnh toát.

Ông ta vô thức muốn kéo chăn lên để đắp vào người mình nhưng cô tình nhân bên cạnh lại tự nhiên kêu lên thất thanh.

Dư Tấn Mạnh bị tiếng kêu đó làm cho tỉnh dậy, ông ta hơi tức giận nhìn về phía cô tình nhân bên cạnh và nói: “Cô làm cái gì vậy, nửa đêm nửa hôm kêu gào gì không biết?".
 
Điện Đức Hoàng
Chương 755: 755: Trên Đời Này Làm Gì Có Ma


Khuôn mặt cô tình nhân hiện rõ vẻ sợ hãi, cô ta chỉ vào phía trước chiếc giường lớn rồi lắp bắp nói: "Anh...!anh xem thứ kia là gì vậy?”
Dư Tấn Mạnh xoa mắt mình một cái rồi nhìn về phía trước.

Một giây sau, thần kinh ông ta như phải chịu một cú sốc cực lớn, ông ta bật khỏi giường ngồi dậy.

Lúc đầu ông ta còn tưởng rằng mình đang nằm mơ, ông ta cấu mạnh vào đùi mình một cái, cơn đau nhói khiến ông ta nhận ra mọi chuyện là sự thật.

Lúc đó, phía trước giường của Dư tấn Mạnh từng xấp từng xấp tiền xếp cao thành đống, cái đống đó ít nhất cũng phải cao đến một mét, giống như một bức tường vậy.

“Chuyện này.

Ông ta cảm thấy đùi mình vẫn đang đau vì cú véo vừa nãy nhưng Dư Tấn Mạnh không dám tin đây là sự thật.

Tự dưng nửa đêm nửa hôm lại có một đống tiền xuất hiện trước mặt của ông ta, chuyện này rốt cuộc là sao? Nếu người khác gặp phải chuyện này nhất định sẽ sợ hãi đến mức suy sụp.

Không chỉ phía trước giường có một đồng tiền mà trên giường của ông ta chỗ nào cũng có tiền, tiền rải đầy khắp ở giường.

Ánh trăng xuyên qua cửa sổ chiếu vào trong phòng, cổ tình nhân nhặt một cọc tiền lên, một giây sau, cô ta giống như vừa nhìn thấy thứ gì đó đáng sợ nhất trên thế giới này.

Cô ta run rẩy ném xấp tiền vừa nãy đi.

“Tổng...!tổng giám đốc Mạnh, đây là tiền âm phủ.

Đầu của cả hai như cùng phát ra một tiếng nổ lớn, mặc là giữa đêm mùa hè nhưng Dư Tấn Mạnh và cô tình nhân của ông ta giống như vừa rơi vào một hầm băng.

Thậm chí cả căn phòng cũng lạnh lẽo như một hầm băng.

“Mấy người là ai?”
Đúng lúc đó, cô tình nhân của Dư Tấn Mạnh lại nhìn thấy mấy bóng người ở phía chiếc sofa trong phòng.

Dư Tấn Mạnh phản ứng nhanh, lập tức bật đèn lên.

Cả căn phòng trải đầy tiền âm phủ, còn ở bên này Trần Hùng đang ngồi trên một chiếc sofa bằng da thật, tay lắc lư một ly rượu vang vừa rót, nheo mắt nhìn về phía Dư Tấn Mạnh ở bên này.

Đứng đằng sau Trần Hùng là mấy người Tưởng Môn Thần, năm thành viên của Hang Sói.

“Mấy...!mấy người là ai? Là người hay là ma?”
Lúc này Dư Tấn Mạnh thật sự đã hơi chịu không nổi vì ông ta không thể hiểu được những người kia rốt cuộc làm thế nào để làm được như vậy.

Vì sao có thể nhân khoảng thời gian ngắn ngủi lúc ông ta ngủ để chuyển một lượng lớn tiền âm phủ như vậy đến đây.

Hơn nữa bên ngoài biệt thự của ông ta còn có bảo vệ và hai con chó dữ
Hiện giờ ông ta thật sự hơi nghi ngờ không biết mấy người Trần Hùng có phải là ma hay không bởi vì chuyện này quá kỳ là, giống như chỉ có loài ma quỷ mới có thể làm được những việc như thế này.

“Ông chủ Mạnh, ông đừng sợ.

Chúng tôi đương nhiên là người rồi, trên thế giới này làm gì có ma.

Ông thấy tôi nói có phải không?” “Tôi tự giới thiệu một lát, tôi là Trần Hùng đến từ thành phố Bình Minh, có lẽ ông đã từng nghe qua tên của tôi.”
Dư Tấn Mạnh phản ứng nhanh hơn, ông ta sợ hãi nhìn về phía Trần Hùng, rồi nói lắp bắp: “Cậu...!cậu chính là Trần Hùng.” “Làm sao cậu có thể vào được đây, còn tất cả những chuyện này là thế nào?”
Trần Hùng nhấp một ngụm rượu vang rồi cười: “Ông không cần phải căng thẳng, chúng tôi đương nhiên là đường đường chính chính đi từ cổng lớn của nhà ông vào rồi.” “Còn về chỗ tiền này, chúng tôi cũng phải vất vả lắm mới chuyển được đến đây đấy.

Tôi tính sơ qua thì giá trị thị trường của công ty Tinh Tú là 3500 tỷ đồng và ông nằm giữ 60% cổ phần.

“Chỗ này vừa hay là 2100 tỷ, ông có muốn một chút không?”.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 756: 756: Cổ Phần Ở Tinh Tú


Dư Tấn Mạnh bị doạ đến tái xanh mặt mày, còn người tình nhân đứng bên cạnh ông ta thì càng sợ hãi hơn nữa, nước mắt chảy xuống như mưa.

Kiểu người giống như Dư Tấn Mạnh, đã lăn lộn trong giới giải trí này nhiều năm rồi, hai đường đen trắng đều đã xem qua, tuyệt đối có thể coi ông ta là ông già lắm chiêu.

Đương nhiên ông ta hiểu được tình cảnh hiện giờ của bản thân mình, đang phải đối diện với thực lực của nhóm người Trần Hùng.

Có thể xử lý hết mấy tên vệ sĩ và con chó đen lớn đó mà thần không biết quỷ không hay, sau đó còn chuyển vào phòng ông ta nhiều giấy tiền vàng bạc thế này, mà đặc biệt là không làm ồn đến ông ta và nhân tình của ông ta.

Đây là chuyện mà người bình thường có thể làm được hay sao? Chỉ sợ là cả Trường Bắc này, người có thể làm được điều đó cũng chỉ có người trong mười hai cung hoàng đạo của nhà họ Kiều thôi.

"Cậu...!cậu rốt cuộc cậu muốn làm gì?"
Trần Hùng đứng dậy, cười híp mắt đi về hướng đống giấy tiền vàng bạc, nhẹ nhàng đặt tay lên ép xuống.

“Chuyện này không phải đã nói với ông rồi à, hai ngàn một trăm tỷ mua sáu mươi phần trăm cổ phần của ông ở Tinh Tú.

“Nhưng...!nhưng mà cậu đó là..

Dư Tấn Mạnh không dám nói tiếp nữa, ông ta cũng bị doạ rồi, trực tiếp bị doạ đến mất trí luôn rồi.

Trần Hùng buông tay ra giấy tiền vàng bạc rơi xuống ầm ầm, rơi khắp mặt đất.

“Ông nói xem đây là giấy tiền vàng bạc có đúng không?” Gương mặt của Trần Hùng đột nhiên xuất hiện một nụ cười pha trò: “Ha ha ha, chọc ông thôi mà.”
Vừa nói, Trần Hùng vừa đưa tay lấy một cái túi da từ Lâm Tiểu Phong đang đứng bên cạnh, ném qua chỗ Dư Tấn Mạnh: “Những thứ mà ông cần đều nằm trong này, tôi cho ông thời gian ba phút để suy nghĩ.

Sau khi nói xong câu nói này thì Trần Hùng không thèm nhìn Dư Tấn Mạnh thêm một cái nào nữa, anh xoay người qua ngồi trên ghế sô pha, tiếp tục đong đưa ly rượu ly vang đỏ trong tay.

Bên trong cái túi da đó là hợp đồng cổ phần của Dư Tấn Mạnh ở Tỉnh Tú, kèm theo đó là một tờ chi phiếu hai ngàn một trăm tỷ, ngoài ra thì còn có thêm một tấm vé máy bay đi nước Tân.

Chiều hôm nay, Trần Hùng đã tra được một vài thông tin liên quan đến Dư Tấn Mạnh bằng một số thủ đoạn chuyên nghiệp, chỉ cần Trần Hừng bằng lòng đưa tiền thì việc điều tra những tin tức đó không hề khó khăn gì.

Nhờ những tin tức này mà anh biết được Dư Tấn Mạnh còn có một gia đình ở nước Tân, vợ và con gái đều ở bên đó, vì vậy bây giờ thế này cũng là chừa lại con đường lui rõ ràng cho Dư Tấn Mạnh.

Sau khi Dư Tấn Mạnh nhìn thấy những thứ bên trong chiếc túi da đó thì vẫn luôn yên lặng không nói gì.

Có vẻ là ông ta đang đắn đo, cân nhắc.

Rất nhanh, ba phút đã trôi qua, Trần Hùng ngẩng đầu lên nhìn về phía Dư Tấn Mạnh, cười nói: “Ông chủ Cường, thời gian hết rồi, ông suy nghĩ thế nào rồi?”
Dư Tấn Mạnh của lúc này, mặt mũi cũng đã không còn căng thẳng như lúc nãy nữa.

ít nhất tình huống thế này cũng đã tốt hơn rất nhiều so với mong đợi ban đầu của ông ta, mới ban nãy, lúc ông ta nhìn thấy Trần Hùng bọn họ xuất hiện trong phòng ngủ của mình mà thần không biết quỷ không hay thì ông ta còn nghĩ là tối nay ông ta chết chắc rồi.

Sau đó Trần Hùng lại nói là muốn dùng hai ngàn một trăm tỷ để mua sáu mươi phần trăm cổ phần của ông ta ở Tinh Tú, ông ta còn nghĩ là Trần Hùng sẽ đe doạ tống tiền ông ra, dùng hai ngàn một trăm tỷ giấy tiền vàng bạc để đổi lấy cổ phần của ông ta.

Còn bây giờ, Trần Hùng không hề lợi dụng hay kiếm lợi gì từ ông ta, cổ phần của ông ta đáng giá hai ngàn một trăm tỷ thì Trần Hùng đưa cho ông ta hai ngàn một trăm tỷ.

“Hơ hơ, cậu Hùng, chắc là không còn chỗ để tôi trả giá nữa rồi đúng không?”
Trần Hùng nhìn Dư Tấn Mạnh, lắc lắc ly rượu vang trong tay, nói: “Đương nhiên là ông có thể trả giá với tôi, tuy nhiên trước hết thì ông cần phải có cái gan đó trước đã..
 
Điện Đức Hoàng
Chương 757: 757: Két Sắt Của Dư Tấn Manh


“Cậu không sợ bây giờ tôi đồng ý rồi ngày mai lại trở mặt à?” Dư Tấn Mạnh tiếp tục nói: “Cậu cũng biết đó, đằng sau Tinh Tú chúng tôi chính là nhà họ Kiều”
Trần Hùng uống một ngụm rượu vang rồi nói: “Nghe nói là Lý Chiến Minh đã trở thành người thực vật?” “Đúng” Dư Tấn Mạnh gật đầu.

Trần Hùng tiếp tục nói: “Vậy ông cảm thấy ông so với
Lý Chiến Minh thì ai càng có trọng lượng hơn trong nhà họ
Kiều.

Đột nhiên Dư Tấn Mạnh yên lặng mấy giây, sau đó nói: “Nhà họ Kiều là muốn cho Lý Diệu Hương chút thể diện chứ không phải là Lý Chiến Minh.

“Đúng là vậy.” Trần Hùng gật đầu: “Vậy còn Sơn Dương của nhà họ Kiều kia đâu, nghe nói anh ta cũng là một trong Thập Nhị Sinh Tiêu của nhà họ Kiều, không biết là tình hình hiện tại thế nào rồi, nhưng mà tôi đoán là cho dù anh ta không chết thì nửa đời còn lại cũng phải dựa vào truyền dinh dưỡng để kéo dài sự sống đúng không, trên thực tế thì anh ta còn thảm hơn cả Lý Chiến Minh “Nói nhỏ với cậu, Sơn Dương là bị tôi đánh thành như vậy đó.

Hai bàn tay của Dư Tấn Mạnh run cầm cập đánh lại với nhau, trong ánh mắt là sự sợ hãi lướt qua.

Trần Hùng đặt ly rượu vang trong tay xuống, sau đó đứng lên, từ từ xoay eo uể oải: "Được rồi, tôi không muốn nói quá nhiều, cho tôi một đáp án đi.”
Lần này, Dư Tấn Mạnh gần như không hề do dự gì, trực tiếp lấy cây bút bên cạnh lên ký tên lên một trang giấy trên hợp đồng.

Ông ta không có nhìn nội dung của hợp đồng, bởi vì ông ta có nhìn thì cũng không có tác dụng gì, ít nhất thì hai nghìn một trăm tỷ và tấm vé máy bay đó là thật.

Ông ta đã đưa ra một lựa chọn sáng suốt nhất, trên thực tế thì bất kỳ một người lâu năm nào trên giang hồ cũng sẽ đều lựa chọn như vậy.

Sau chuyện này thì nhà họ Kiều và Trần Hùng nhất định sẽ khai chiến, cho dù đêm nay Trần Hùng không giết ông ta, cho dù sau này Dư Tấn Mạnh có được nhà họ Kiều chống đỡ, hay lùi lại cả vạn bước và nói rằng dù đến cuối cùng là nhà họ Kiều xử lý gọn Trần Hùng thì đối với Dư Tấn Mạnh ông ta cũng không có bất cứ lợi ích gì.

Rủi ro quá lớn, nhân đó thì bây giờ bảo toàn lực lượng rút lui, đó mới là lựa chọn sáng suốt nhất.

Hai con rồng lớn tranh nhau, chắc chắn sẽ tại bay vạ gió, Dư Tấn Mạnh không muốn bị ảnh hưởng đến đâu, càng không muốn bị cuốn vào trong vũng bùng này.

“Cảm ơn cậu, cậu Hùng.

Sau khi Dư Tấn Mạnh ký tên xong thì rất cung kình đưa bản hợp đồng qua cho Trần Hùng: “Cảm ơn cậu đã cho tôi một cơ hội để có thể toàn vẹn rút lui.” “Có cần tôi đưa ông đến sân bay luôn không?” “Không cần đầu.” Dư Tấn Mạnh lắc đầu: “Đúng rồi, tối như vậy rồi cậu Hùng còn đến tìm tôi có phải có một phần nguyên nhân là bởi vì Phùng Tuyết đúng không, đằng sau cậu nhất định có một người quan hệ xã hội rất giỏi.

"Không thể không nói lần này các cậu đã đi một nước cờ rất hay bằng việc ra tay với Đặng Kim Minh của truyền thông Minh Hạ, bây giờ trên mạng đã bắt đầu chỉ trích Đặng Kim Minh trên diện rộng, hình tượng của Phùng Tuyết đang bắt đầu được tẩy trắng, hơn nữa hiệu quả cũng vô cùng rõ ràng” “Có điều các bên truyền thông cũng sẽ tự mình tìm kiếm lưu lượng, nhất định sẽ không chịu để yên như vậy đâu, chắc chắn bọn họ sẽ tiếp tục làm loạn, bước tiếp theo của cậu là chuyển dịch mục tiêu đúng không” “Đúng
Trần Hùng không hề do dự mà liền gật đầu: “Vì vậy nên vẫn phải nhờ đến sự giúp đỡ của ông chủ Cường ông” "Ha ha."
Dư Tấn Mạnh bật cười, sau đó lấy ra một chùm chìa khoá từ cái tủ trên đầu giường đưa qua cho Trần Hùng: “Trong phòng làm việc của tôi có một cái két sắt, bên trong đó có đầy đủ các tài liệu đen của tất cả các nghệ sĩ thuộc Tinh Tú.

“Đặc biệt là một vài tư liệu và video của Lý Diệu Hương lúc ra mắt, tôi để cả nửa cái két sát, cậu Hùng, tôi có thể chắc chắn rằng sau khi cậu xem hết thì sẽ có niềm vui bất ngờ, bởi vì những thứ đó căn bản không cần phải mời bên truyền thông chỉnh sửa gì cả.”
Trần Hùng bật cười, lẽ ra anh nên biết từ sớm là vừa bắt đầu thì Lý Diệu Hương đã không đi đường chính rồi, kiểu người hèn hạ đó làm sao có thể dùng phương thức đứng đắn để đi lên được?.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 758: 758: Lịch Sử Đen Của Lý Diệu Hương


“Chẳng trách bây giờ Lý Diệu Hương đã là mợ chủ tương lai của nhà họ Kiều mà cũng không dám ngang nhiên gây chuyện với Tinh Tú của mấy người, mấy người làm trong giới giải trí này, thật sự là người nào người nấy đều không đơn giản mà
Trần Hùng lấy đi thứ anh cần, bật cười lớn rồi rời đi.

Đương nhiên, vì để đề phòng bất trắc, Trần Hùng không hề đưa hết tất cả mọi người đi, mà để lại Lâm Tiểu Phong và Tưởng Môn Thần ở đấy để “hộ tống” Dư Tấn Mạnh đến sân bay lên máy bay, đồng thời cũng đưa ông ta đến tận nước Tân bên kia luôn, còn có tình nhân kia của Dư Tấn Mạnh nữa.

Cũng vào lúc sáu giờ sáng, cùng thời gian rạng sáng với ông trời thì một nguồn tin tức lớn phút chốc đã càng quét trên mạng xã hội.

Toàn bộ đều là những thông tin xấu liên quan đến Lý
Diệu Hương.

Bắt đầu từ lúc Lý Diệu Hương ra mắt thì đã trực tiếp bản thân, đã tặng bản thân mình cho Dư Tấn Mạnh để nhận tài nguyên.

Sau đó Lý Diệu Hương vì cơ hội nhận được vai diễn mà không tiếc gì để Dư Tấn Mạnh sắp xếp cùng lúc đi ngủ với mấy nhà đầu tư.

Cuối cùng, Lý Diệu Hương vì muốn thu hút được sự chú ý của người thừa kế nhà họ Kiều là Kiều Tiết Thanh, cô ta đã dùng đủ các thủ đoạn và suy tính, mỗi một tin tức đều có thể tạo nên một trận sóng lớn ngút trời.

Ngoài những tài liệu lớn này ra thì cùng với đó cũng có không ít các tư liệu nhỏ bị lộ ra ngoài.

Ví dụ như Lý Diệu Hương mắc bệnh ngôi sao, hơn nữa còn thích chèn ép người mới, thậm chí còn ép người mới l**m giày cho cô ta, những thông tin đen này cũng đồng thời bị khơi ra ngoài.

Càng chí mạng hơn nữa là mỗi một tin tức xấu này đều mang theo một đoạn video rõ rành rành ra đó.

Thậm chí đến vụ năm đó lúc Lý Diệu Hương chèn ép người mới, tát cho bọn họ một bạt tai, còn để cho bọn họ quỳ xuống làm chó cũng có video, hơn nữa, toàn bộ video đều là chất lượng cao.

Trong đó, có rất nhiều video đến Lý Diệu Hương cũng không biết, đây cũng là thứ mà Dư Tấn Mạnh bọn họ đã chuẩn bị ngay từ đầu để chừa đường lui cho bản thân, bởi vì bọn họ lo lắng sau khi Lý Diệu Hương trở thành mợ chủ của nhà họ Kiều rồi thì sẽ quay ngược lại khống chế Tinh Tú bọn họ, vì vậy từ trước đến nay Dư Tấn Mạnh vẫn luôn âm thầm cho người đi thu thập những điểm yếu này của cô ta.

Mà Dư Tấn Mạnh bọn họ làm như vậy hoàn toàn không sai, Lý Diệu Hương cũng không thể ngờ là bản thân lại để lại điểm yếu trong tay Dư Tấn Mạnh bọn họ, cô ta cứ nghĩ là sau khi bản thân và Kiều Tiết Thanh đính hôn thì thông qua bối cảnh của nhà họ Kiều, âm thầm uy h**p Dư Tấn Mạnh bọn họ giao ra những tài liệu tăm tối này, sau đó thì tiêu huỷ toàn bộ.

Nhưng mà bây giờ, cô ta không bao giờ còn cơ hội này nữa.

Lúc trước Lý Diệu Hương trong mắt công chúng là hình tượng nữ thần trong sáng, thuần khiết, bây giờ mỗi một tin tức lộ ra ngoài đều có thể khiến cho hình tượng đó của Lý Diệu Hương sụp đổ, không chỉ là sụp đủ hình tượng, thậm chí sẽ trực tiếp ghim cô ta lên cây cột ô danh cho mọi người chửi mắng.

Lý Diệu Hương cũng chính là nữ ngôi sao nổi tiếng hàng đầu trong giới giải trí hiện nay, cô ta so với Phùng Tuyết thì vẫn có một khoảng cách không nhỏ.

Đúng những gì Trần Hùng bọn họ dự tính ban đầu, những tài liệu đen này lộ ra ngoài không đến mười phút thì cả mạng xã hội đã bùng nổ cả lên rồi.

Ngay tức khắc trên các diễn đàn lớn, các công ty truyền thông lớn, các hotsearch lớn, hầu như toàn bộ đều là các bài báo liên quan đến Lý Diệu Hương.

Thậm chí còn có một nhóm các tài khoản facebook với lượng fans lớn công khai đăng bài chửi mắng Lý Diệu Hương.

Đương nhiên, trong đó có rất nhiều tài khoản lớn và bên truyền thông đều do lúc đầu Huỳnh Phong bọn họ sắp xếp.

Chỉ cần có người dẫn đầu thì tiếp theo sau đó tự nhiên sẽ có vô số người làm theo, đã đăng rồi thì sẽ không thu lại được.

Mà hầu như mỗi một bài đang của các tài khoản lớn đều có thể nhận được lượng thích và lượt bình luận khổng lồ trong thời gian ngắn, để lại tin nhắn cũng càng ngày càng nhiều.

Trên mạng có rất nhiều người là truyền thông cá nhân vì nhiệt độ nên chuyện gì cũng có thể làm được, sau khi bọn họ nhìn thấy người khác làm và thu hoạch đầy túi như vậy thì tự nhiên cũng sẽ theo ngay đằng sau.

Trong khoảng thời gian không đến một tiếng đồng hồ, chuyện của Lý Diệu Hương đã đạt đến một nhiệt độ trước nay chưa từng có, còn những tin tức tiêu cực của Phùng Tuyết trước kia đều đã biến mất không còn bóng hình gì từ sớm.

Chỉ với một chiều di chuyển chủ đề, thật sự đã được bên Huỳnh Phong sử dụng vô cùng thành công, hiệu quả bùng nổ..
 
Back
Top Bottom