Đô Thị  Điện Đức Hoàng

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Điện Đức Hoàng
Chương 679: 679: Chỉ Có Một Đứa Con Gái Thì Không Đủ Anh Còn Muốn Thêm Một Đứa Con Trai Nữa


Trần Hùng cười nhìn Lâm Ngọc Ngân, nói: “Dù sao cũng là nghĩ, sao không nghĩ nhiều hơn một chút” “Ví dụ, trong vòng một năm có thể trở thành thương hiệu hàng đầu Vạn Hoa, sau đó chính thức tiến quân vào thị trường quốc tế, trong vòng hai năm có thể trở thành thương hiệu lớn quốc tế?”
Lâm Ngọc Ngân sợ đến nỗi rùng mình một cái, nói: “Anh quá phô trương rồi chồng à, sao có thể như vậy được chứ?” “Chỉ tính trong nước, bây giờ chúng ta mới đi đến bước tỉnh thành, sau đó kế hoạch của chúng ta chính là cả phía Nam, sau đó đến phía Bắc, cuối cùng mới đến phạm vi cả Van Hoa." “Con đường này phải cần một thời gian rất dài.”
Trần Hùng uống cạn rượu trong lỵ, tiếp tục cười nói: “Tin anh.

Hơn nữa em quên chúng ta vẫn còn có Đại Hưng Thịnh nữa, bây giờ Đại Hưng Thịnh đã dựa vào buổi hòa nhạc mà hoàn toàn mở ra danh tiếng với quốc tế rồi.” “Tiếp theo, chúng ta hoàn toàn có thể sử dụng bậc thang này để tiến quân vào thị trường trong nước, đồng thời đặt nền tảng cho thị trường nước ngoài, cùng làm cả hai, cùng nhau tiến lên.” “Anh tin nhiều nhất là hai năm, em có thể trở thành nữ hoàng ngành thời trang nóng bỏng tay trên toàn cầu.

Lâm Ngọc Ngân cười khúc khích, nói: “Nếu như em thật sự trở thành nữ hoàng ngành thời trang trên toàn cầu, vậy sẽ có cảm giác thế nào nhỉ?"
Trần Hùng cong môi, suy nghĩ nói: “Nếu như em đi đến bước đó, nhất định chính là nữ cường nhân lợi hại nhất thế giới, mà anh bây giờ chẳng qua chỉ là một đội trưởng bảo vệ nhỏ bé của công ty các em.

“Vợ à, em nói đến lúc đó, em có ghét bỏ anh không? Bởi vì đến lúc đó anh sẽ không xứng với em nữa.

"Ha ha ha."

Lâm Ngọc Ngân cỗ ý duỗi đôi chân dài thẳng tắp bọc trong tất lụa mỏng ra, cố ý đá một cái: “Nếu như anh đối xử với em không tốt, đến lúc đó em sẽ đá bay anh đi.

“Vậy sao? vậy sao?”
Trần Hùng nheo mắt, đánh giá Lâm Ngọc Ngân một vòng, nụ cười trên mặt càng thêm tà ác.

Nhìn thấy dáng vẻ này của Trần Hùng, Lâm Ngọc Ngân hơi rụt cổ lại: “Chồng à, anh...!anh muốn làm cái gì?”
Trần Hùng cười hì hì, giống như sói đói nhìn thấy một con cừu béo rồi vậy.

Nhân lúc đang lờ mờ say, cộng thêm bầu trời đầy sao và ánh trăng êm dịu, Trần Hùng thật sự càng nhìn Lâm Ngọc Ngân càng cảm thấy thích hơn.

“Chồng, anh thật là xấu”
Lâm Ngọc Ngân đã nhìn ra ý đồ của Trần Hùng, đứng lên muốn chạy xuống tầng, nhưng Trần Hùng làm gì cho có cơ hội đó chứ.

Chỉ thấy Trần Hùng nhanh chóng lao lên, sau đó bố nhào về phía Lâm Ngọc Ngân, ép Lâm Ngọc Ngân đến một góc trong vườn hoa lộ thiên.

"Vợ ơi, đây là em tự mình nói đấy, sau này nếu như em thật sự trở thành nữ hoàng ngành thời trang, em sẽ ghét bỏ anh.

“Em chỉ nói đùa thôi, anh ngốc à”
Nhưng Trần Hùng lại cố ý làm ra dáng vẻ đau lòng: “Nhưng anh lại xem là thật.

Cho nên vì để phòng ngừa sau này em không cần anh nữa, anh nhất định phải chuẩn bị thật tốt từ bây giờ, phải có một bảo đảm trước.” “Bảo đảm gì?” "Ha ha ha."
Trần Hùng không tim không phổi cười: “Tất nhiên là sinh con với em rồi.

Chỉ cần có con, em sẽ không dễ dàng ghét bỏ anh nữa.

“Nhưng chúng ta không phải đã có Thanh Thảo rồi sao?” Lâm Ngọc Ngân không vui nói.

Nhưng Trần Hùng lại lắc đầu: “Không, chỉ có một đứa con gái thì không đủ, anh còn muốn thêm một đứa con trai nữa”.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 680: 680: Đúng Rồi Chồng À Còn Có Một Tin Vui Quên Chưa Nói Với Anh


Dưới bầu trời sao ảnh trăng mờ ảo.

Cô nam quả nữ ở trong khu vườn trên tầng thượng, say sưa mê ly.

Trần Hùng lúc này thật sự cảm thấy may mắn vì sự anh minh quyết đoán của mình, khi mua hết toàn bộ mười ba biệt thự cao nhất ở núi Vọng Nguyệt này.

Ở lưng chừng núi, nhìn ra toàn cảnh thành phố Bình Minh, không ai có thể đứng cao hơn bọn họ.

Sau một tiếng, Lâm Ngọc Ngân nằm trong lòng Trần Hùng, vẻ mặt mãn nguyện.

“Đúng rồi chồng à, còn có một tin vui quên chưa nói với anh.

“Tin vui gì?” Trần Hùng hỏi.

Lâm Ngọc Ngân trả lời: “Bởi vì buổi hòa nhạc đó của Đại Hưng Thịnh, anh đã mời nhiều siêu sao nổi tiếng quốc tế đến, đã thu hút rộng rãi sự chú ý trên toàn thế giới.

“Cho nên, lần này Phùng Tuyết và những nghệ sĩ khác của Công ty giải trí Minh Hạ bởi vì có thể được đứng chung sân khấu với các ngôi sao nổi tiếng quốc tế, nên cũng thu hút được sự chú ý lớn.

Đặc biệt là Phùng Tuyết, biểu diễn trong buổi hòa nhạc đó kinh diễm bốn phương, bây giờ cô ấy đã đứng vững tuyến một trong nước rồi.

“Hôm qua Phùng Tuyết gọi điện thoại cho em, nói bên phía Công ty giải trí Minh Hạ đã thực hiện quyết định trước đó, sau đó, bọn họ sẽ dồn phần lớn tài nguyên cho Phùng Tuyết, để cô ấy trở thành thiên hậu trong nước." “Đồng thời, em nhân nhiệt dộ trong buổi hòa nhạc đó của Đại Hưng Thịnh đã ký với một số nghệ sĩ tiềm năng của Công ty giải trí Minh Hạ, trở thành người đại diện cho những hình tượng khác của Công ty Ngọc Thanh.

Phía bên Công ty giải trí Minh Hạ cũng đã đồng ý sẽ bồi dưỡng bọn họ rồi.”
Trần Hùng cười nắm cằm Lâm Ngọc Ngân, nói: “Vợ à, quyết định này của em thật là sáng suốt “Công ty Ngọc Thanh chúng ta lựa chọn người đại diện hình ảnh hoặc là người mẫu, không lựa chọn nổi tiếng, chỉ lựa chọn thích hợp.

Loại thao tác khai thác tiềm năng này mới là anh minh” “Đúng rồi, bên phía Công ty giải trí Tinh Tú, mấy ngày nay có đến gây sự không?” Trần Hùng hỏi.

“Không có.”
Lâm Ngọc Ngân lắc đầu: “Không nghe thấy bên Công ty giải trí Tinh Tú có động thái gì cả.

Có điều, cho dù bọn họ có đến gây sự, cũng sẽ đến tìm nhóm người Trương Văn Long, về phần Công ty giải trí Minh Hạ, không nghe thấy bất kỳ động tĩnh gì cả.

Trần Hùng gật đầu, chìm vào suy tư.

Chuyện này không đúng.

Lúc trước Công ty giải trí Tịnh Tú và mình gây chuyện như vậy, dựa vào phong cách hành sự của nhóm người đó, không thể nào nuốt trôi cục tức lần này được.

Hơn nữa Trần Hùng có thể đoán được, khi nhóm người Dương Tinh Thần và Lý Diệu Hương ở trước màn hình nhìn thấy buổi hòa nhạc của Đại Hưng Thịnh chấn động như vậy, đối phương tuyệt đối sẽ tức giận đến đập tan màn hình.

Có điều nghi ngờ cũng chỉ là nghi ngờ, Trần Hùng không hề đặt Công ty giải trí Tinh Tú nhỏ bé kia vào trong mắt.

Nếu như đối phương dừng lại, không gây sự nữa thì thôi.

Nếu như bọn họ còn muốn làm cái gì nữa, thì đừng trách Trần Hùng không khách sáo với bọn họ.

“Đang nghĩ gì vậy chồng?”

Thấy dáng vẻ thất thần của Trần Hùng, Lâm Ngọc Ngân ở bên cạnh hỏi.

Trần Hùng hồi thần, cười nói: “Không có gì.

“Đúng rồi vợ à, ngành nghề bây giờ của Công ty Ngọc Thanh chỉ có thời trang, nếu như em thật sự muốn đưa tập đoàn Công ty Ngọc Thanh ra thế giới, trở thành một tập đoàn quy mô quốc tế thì chỉ có nhãn hiệu thời trang thôi thì không đủ.

Lâm Ngọc Ngân ngẩn ra: “Ý của anh là?”
Trần Hùng cười nói: “Mỗi một thương hiệu quốc tế lớn đều có các ngành nghề khác nhau, chỉ có những ngành nghề khác nhau không những bơm máu cho sản nghiệp, mới có thể đảm bảo nền tảng để chế vững chắc được “Cho nên chúng ta phải suy nghĩ một chút, để Công ty Ngọc Thanh bắt đầu phát triển những ngành nghề khác, trở thành trăm hoa đua nở, cùng đưa đế chế Thương mại Ngọc Thanh đứng hàng đầu quốc tế.

“Đế chế Thương mại? Lâm Ngọc Ngân cười tủm tỉm, cô cảm thấy Trần Hùng thật sự càng nói càng khoa trương rồi..
 
Điện Đức Hoàng
Chương 681: 681: Tại Sao Người Ta Vẫn Nói Muốn Gả Cho Anh Chứ


“Em có từng nghĩ nhúng tay vào giới giải trí không?” “Đồng thời, sau chuyện Nam Đô Phong Nhã lần trước, anh đặc biệt cho người đi điều tra về một số truyền thông mới, cũng là một thị trường vô cùng lớn.

Em có từng nghĩ, vượt qua Nam Đô Phong Nhã, tự mình làm một truyền thông mới chưa?”
Trần Hùng đột nhiên nói một câu khiến Lâm Ngọc Ngân ngẩn ra, nhất thời cô hoàn toàn không biết nên trả lời thế nào.

Cô phát hiện cô hoàn toàn không đuổi kịp nhịp điệu và suy nghĩ của Trần Hùng.

Bởi vì suy nghĩ của Trần Hùng luôn nhảy số rất nhanh, thậm chí là ngựa thần lướt gió.

Cho dù là giới giải trí, hay là truyền thông mới, tuyệt đối là một ngành nghề kiếm lợi nhất hiện tại, thậm chí có một số truyền thông lớn còn kiếm được tiền nhanh hơn bất động sản.

Dù sao, tốc độ phát triển của internet nhanh như vũ bão vậy, đã đạt đến thời đại chín mùi rồi, kiếm tiền trên mạng còn nhanh hơn so với kiếm tiền ngoại tuyến.

Ví dụ doanh số bán quần áo hiện tại của Công ty Ngọc Thanh, mặc dù trọng tâm chính là kinh doanh ngoại tuyến, nhưng trên thực tế doanh thu của các cửa hàng thực tế thấp hơn nhiều so với doanh thu của các cửa hàng trực tuyến.

Có điều cho dù như vậy, Công ty Ngọc Thanh vẫn đặt kinh doanh chủ yếu vào ngoại tuyến, bởi vì đó mới là căn bản và nền tảng của Công ty Ngọc Thanh.

Lâm Ngọc Ngân im lặng một lúc, nói: “Chồng à, anh nói những điều này, em cũng cảm thấy rất cần thiết, có điều em cảm thấy có chút hơi sớm “Từ từ rồi làm đi.”
Trần Hùng ôm chặt Lâm Ngọc Ngân vào trong lòng, hai người cùng ngắm bầu trời đầy sao và trăng tròn.

“Đúng rồi, còn có một chuyện, chính là hai ngày trước, quận chúa Viễn Quân Dao của tỉnh thành đến thành phố
Bình Minh.

“Viễn Quân Dao?”
Trần Hùng ngẩn ra, vội vàng hỏi: “Cô nhóc đó đến thành phố Bình Minh làm gì? Cô ta có gây rắc rối cho em không?” Nghe thấy ba chữ Viễn Quân Dao, Trần Hùng theo bản năng ngẩn ra.

Mặc dù sau khi trải qua mấy chuyện lần trước ở tỉnh thành, Viễn Quân Dao đã không còn nằng nặc đòi gả cho mình nữa, nhưng ở trước mặt Lâm Ngọc Ngân, dù sao Trần Hùng cũng lo lắng cô nhóc này lại bị chập mạch, đột nhiên nghĩ ra gì đó, lại đến dính lấy mình.

Lâm Ngọc Ngân thấy Trần Hùng có chút ngẩn ra, cố ý nhíu mày: “Đang nghĩ cái gì đấy? Có phải nhắc đều quận chúa đó là trong lòng anh thấy ngứa rồi đúng không?”
Trần Hùng lanh trí, vội vàng nói: “Vợ, em thật là nghĩ oan cho anh rồi."
Nhưng Lâm Ngọc Ngân lại không vui nói: “Nếu như anh thật sự không có gì với quận chúa kia, vậy tại sao người ta vẫn còn đến thành phố Bình Minh, nói muốn gả cho anh chứ?"
Trong lòng Trần Hùng lộp bộp, cô gái kia vậy mà vẫn chưa buông tha cho mình sao?
Lần nữa anh đã nói rõ ràng với Viễn Quân Dao rồi, hơn nữa cũng đã nói cho cô ta, có người càng thích hợp hơn ở bên cạnh cô ta.

Đạo Kiệt người ta âm thầm bảo vệ bên cạnh cô ta bao nhiều năm như vậy, lẽ nào cô ta thật sự không suy nghĩ một chút nào sao?
Có điều nói đi cũng phải nói lại, có khi tình cảm thật sự không thể miễn cưỡng được.

Trần Hùng sợ Lâm Ngọc Ngân hiểu nhầm, lập tức lấy điện thoại ra, trong giọng điệu có chút tức giận: “Cô nhóc đó còn dám đến gây sự với em, bây giờ anh sẽ gọi điện thoại cho Viễn Trọng Chi, hỏi ông ta xem ông ta dạy dỗ con gái kiểu gì vậy?”
Trần Hùng không hề nói đùa, anh thật sự muốn gọi điện thoại cho Viễn Trọng Chi.

Hành động này khiến Lâm Ngọc Ngân giật mình, cô vội vàng giữ điện thoại trong tay Trần Hùng, lắc đầu: “Chồng à, anh...!anh vẫn đừng nên gọi, muộn như vậy rồi, người ta đã đi ngủ rồi.".
 
Điện Đức Hoàng
Chương 682: 682: Nơi Này Mới Là Gia Đình Thực Sự Của Mình


Trần Hùng không khỏi nhíu mày, lập tức nhìn thấy vẻ hoảng sợ trên mặt Lâm Ngọc Ngân.

Cô gái này cũng học được cách gạt người rồi sao?
Trần Hùng giả bộ tức giận nói: "Không được, bây giờ phải gọi cho Viễn Trọng Chi, cô ta không những không có quy củ lại còn tùy hứng như vậy, cô ta cứ như vậy mà chạy tới phá hoại gia đình nhà người khác là không thể được." "Hừm, chúng ta phải để Viễn Trọng Chi dạy cho Viễn Quân Dao đó một chút."
Lâm Ngọc Ngân ở một bên đỏ bừng mặt, vội vàng cầm lấy điện thoại của Trần Hùng, vội vội vàng vàng nói: "Được rồi, ngay cả một chút tế bào hài hước anh cũng không có.

Em chỉ là nói đùa với anh mà thôi." "Lần này anh đến Thái Lan còn thay đổi cả số điện thoại, cho nên chú Viễn gọi điện cho anh cũng không gọi được." "Vì vậy đã để quận chúa tự mình đến thành phố Bình Minh, nói rằng mẹ cô ấy đã trở về, mời gia đình chúng ta qua đó làm khách" "Hóa ra là như vậy"
Trần Hùng để điện thoại sang một bên, cười như không cười nhìn Lâm Ngọc Ngân nói: "Bà xã, em thật sự thay đổi rồi.

Còn dám nói dối anh.

Để xem hôm nay anh dạy dỗ em như thế nào.

Vì thế, Trần Hùng lại một lần nữa trừng trị Lâm Ngọc Ngân ngay tại chỗ.

Một giờ sau, Lâm Ngọc Ngân sắc mặt ửng hồng, tinh thần hưng phấn.

Trần Hùng lại có cảm giác mệt mỏi, Lâm Ngọc Ngân dựa đầu vào vai Trần Hùng nói: "Nếu như người ta đã ngỏ ý muốn mời, bất luận là xuất phát từ mục đích gì, chúng ta cũng đều phải đến đó."
Trần Hùng gật đầu nói: "Chuyện này trước đó Viễn Vương cũng đã nói qua với anh rồi, đối với dì Phương Anh, lần đầu tiên nhìn thấy bà ấy liền cảm thấy có thiện cảm" "Loại cảm giác đó, thật giống như nhìn thấy mẹ của mình.

Nói như thế nào thì dù sao cũng có cảm giác thân thiết, lần này trở về từ sau cuộc phẫu thuật ở nước ngoài, chúng ta thật sự nên đi gặp bà ấy!"
Lâm Ngọc Ngân trầm mặc một giây, sau đó nói: "Ông xã, đã lâu rồi em không nghe thấy anh nhắc đến chuyện của cha mẹ.

Bây giờ bọn họ như thế nào rồi?" "Khi anh được mười tuổi mẹ anh đã qua đời." "Về phần cha anh cùng với những người thân khác, ha ha."
Lúc này nói đến đây, hơi thở của Trần Hùng đột ngột thay đổi, Lâm Ngọc Ngân thậm chí có cảm giác được một cỗ sát khí lành lạnh tỏa ra từ trên người anh.

Điều này làm Lâm Ngọc Ngân có chút sợ hãi, lại một lần nữa nhìn về phía khuôn mặt của Trần Hùng, dường như anh đang chìm đắm vào một ký ức đặc biệt nào đó, nên vẻ mặt của Trần Hùng lúc này trông vô cùng đáng sợ.

Lâm Ngọc Ngân đột nhiên cảm thấy hoảng sợ, cô vội vàng kêu lên: "Ông xã, anh có chuyện gì vậy?" Lâm Ngọc Ngân liên tục kêu thêm vài lần, Trần Hùng mới khôi phục trạng thái vừa rồi: "Ừm." “Anh sao vậy?” Trong lòng Lâm Ngọc Ngân vẫn còn cảm thấy sợ hãi khi nhìn thấy Trần Hùng, hỏi.

Lâm Ngọc Ngân thông minh, chắc hẳn cô đã đoán được điều gì đó, vội vàng nói: "Ông xã, sau này em sẽ không hỏi những chuyện như thế này nữa."
Trần Hùng nhẹ nhàng vuốt tóc Lâm Ngọc Ngân, nói: "Sau này có thời gian anh sẽ nói cho em biết.

Nhưng mà hiện tại cảm giác của anh chính là nơi này mới là gia đình thực sự của mình."
Lâm Ngọc Ngân là người thông minh, chắc hẳn cô cũng đã đoán được một chút chuyện đằng sau.

Sở dĩ Trần Hùng có phản ứng như vậy, nhất định là có một thời gian khi ở cùng với gia đình có một đoạn ký ức không mấy vui vẻ.

Hơn nữa lần đầu tiên Lâm Ngọc Ngân tiếp xúc với Trần Hùng khi anh vẫn còn là một tên đầu đường xó chợ, cho nên cô cũng đoán được, sở dĩ Trần Hùng phải lưu lạc đầu đường nhất định là có liên quan tới hoàn cảnh gia đình.

Trong lúc này, trong lòng Lâm Ngọc Ngân không khỏi cảm thấy có chút chua xót..
 
Điện Đức Hoàng
Chương 683: 683: Không Biết Lễ Phép


Trong sáu năm qua, cô với Lâm Thanh Thảo cũng đã đủ chuyện khổ sở, nhưng cô đột nhiên cảm thấy kinh nghiệm của bản thân so với chồng cô có lẽ không đáng nói.

Mặc dù Lâm Ngọc Ngân thực sự tò mò về những chuyện trước đây của Trần Hùng, rốt cuộc anh đã phải trải qua những chuyện gì, nhưng cuối cùng xuất phát từ sự lo lắng dành cho anh, vẫn nên nhịn xuống.

“Có cần gọi Lâm Thanh Thảo trở về không?”
Lâm Ngọc Ngân đổi chủ đề và hỏi: “Chú Viễn chính là muốn mời một nhà ba người chúng ta qua đó.”
Trần Hùng cười nói: "Vẫn là không nên, mấy ngày nữa là đến khai giảng, cứ để con ở Giang Thành chơi thêm vài ngày!" "Thanh Thảo vẫn còn nhỏ, anh cũng không muốn con phải tiếp xúc với những người như vậy" “Đúng là như vậy”
Lâm Ngọc Ngân gật đầu nói: “Vậy sáng mai anh gọi điện cho chú ấy hẹn thời gian sau đó chúng ta cùng nhau qua đó” "Được."
Sáng hôm sau, Trần Hùng gọi cho Viễn Trọng Chi, kể đại khái tình huống của bản thân mình vài ngày qua.

Viễn Trọng Chi ở đầu bên kia điện thoại sau khi biết anh đến Thái Lan để xử lý chuyện của Thiên Vương điện thì cũng không hỏi nhiều, dù sao Trần Hùng cũng đã nguyên vẹn trở lại.

Sau đó Viễn Trọng Chi cũng hy vọng Trần Hùng hôm nay có thể đến chỗ của ông ấy, dù sao Phương Anh cũng rất nhớ anh.

Trần Hùng cũng không từ chối, buổi sáng cùng nhau đi chọn quà, buổi chiều liền lái xe đến tỉnh thành.

Chạng vạng tối, Trần Hùng và Lâm Ngọc Ngân đến biệt thự nhà họ Viễn.

Lúc này Phương Anh đang bận rộn trong bếp, Viễn
Quân Dao cũng ở bên cạnh giúp một tay, nhưng cô ta cái gì cũng không biết làm, ở trong bếp cũng chỉ thêm phiền mà thôi.

Gia đình Viễn Trọng Chi mời nhà Trần Hùng tới ăn cơm, thay vì đến nhà hàng, họ chọn ăn ở nhà, mặc dù Phương Anh đã khỏi bệnh nhưng sức khỏe không tốt, nhưng bà ấy lại nhất định muốn tự mình vào bếp, để mấy người Trần Hùng có thể nếm thử một chút tay nghề của mình.

"Chú Viễn, dì Phương Anh"
Trần Hùng và Lâm Ngọc Ngân tiến vào, trước tiên cùng Viễn Trọng Chi và Phương Anh chào hỏi một chút.

Trên mặt hai người họ đều lộ ra nụ cười vui vẻ, sau khi để Trần Hùng cùng Lâm Ngọc Ngân ngồi xuống, sau đó mắng Viễn Quân Dao bên cạnh: "Còn không mau chào anh Trần Hùng và chị Ngọc Ngân, một chút lễ phép cũng không có."
Viễn Quân Dao lè lưỡi với Viễn Trọng Chi và Phương Anh, sau đó nhìn về phía hai người họ hồ lên một tiếng “anh Trần Hùng”, “chị Ngọc Ngân.

Thật ra Trần Hùng là một người vô cùng thoải mái, nhưng Lâm Ngọc Ngân lại là người có chút câu nệ, dù sao đây cũng là nhà của Cửu Nam Vương Viễn Trọng Chi, là một nhân vật lớn của tỉnh thành.

"Ngọc Ngân không cần phải câu nệ như vậy, đừng khách sáo, coi đây như nhà của chính mình."
Trên thực tế, mặc dù Viễn Trọng Chi là Cửu Nam Vương, là một nhân vật anh hùng, nhưng ở trước mặt người thân bạn bè của mình, ông ấy chỉ là một người đàn ông trung niên dễ gần.

Sau khi quen dần, Lâm Ngọc Ngân cũng không còn lo lắng như lúc đầu.

“Tại sao lại không đưa Thanh Thảo không đến đây?”
Phương Anh lúc này mới hỏi.

Trần Hùng cười đáp: "Con bé đến Giang Thành nghỉ hè, còn chưa về đến nhà, lần sau nhất định sẽ đưa nhóc con đến." “Ừm.” Phương Anh cười cười cũng không hỏi nhiều.

Trần Hùng đánh giá Phương Anh từ trên xuống dưới một lượt, nước da hiện tại của bà ấy so với trước kia đúng là đã tốt lên không ít.

"Hiện tại thân thể của dì như thế nào? Cảm thấy ra sao?"
Phương Anh cười đáp: "Con nhìn tinh thần lúc này của dì xem, rất tốt.

Ca phẫu thuật diễn ra suôn sẻ, bác sĩ nói dì cũng cần phải tu dưỡng hơn nửa năm là có thể khỏi hẳn.

Bất quá còn phải khiến con phải mệt nhọc một thời gian rồi.”.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 684: 684: Sao Chị Có Thể Lợi Hại Như Vậy


Trần Hùng cười nói: "Dì không cần khách sáo, nếu không có thất diệp kim liên của mọi người, Thanh Thảo cũng sẽ không khỏi hẳn nhanh như vậy.

Nói xong, Trần Hùng xách một cái túi lên, nói: "Đây là thuốc Đông y con đặc biệt điều chế cho dì, sau khi uống, cơ thể cô sẽ nhanh chóng hồi phục hơn." "Đồng thời, ở đây cũng có đơn thuốc của con, uống xong thuốc này, dì có thể theo đơn lấy thuốc, uống vài lần là tốt rồi."
Phương Anh cười gật đầu: "Trần Hùng đúng là có tâm" "Mau ngồi xuống đi, dì vẫn còn mấy món nữa, hôm nay sẽ cho hai người nếm thử một chút tay nghề của dì." Nói xong, Phương Anh nhìn Viễn Quân Dao ở bên cạnh nói: "Mau đi vào trong giúp mẹ một tay"
Lâm Ngọc Ngân vội vàng nói: "Di Phương Anh, con cũng đến giúp dì một tay.

Lâm Ngọc Ngân đi theo Phương Anh vào bếp, khi nhìn thấy Viễn Quân Dao ở trong bếp tay chân luống cuống, khiến cô không nhịn được cười.

Đây chắc chắn không phải là một lời chế giễu, mà là cô gái này quả đáng yêu.

"Cà chua này, nếu muốn gọt vỏ thì không thể cứ thế lột vỏ được, phải chần qua nước rồi mới lột vỏ được." Thấy Viễn Quân Dao ở một bên không biết làm như thế nào, bộ dáng vừa tức giận vừa lo lắng.

Trước tiên Lâm
Ngọc Ngân liền qua đó giúp đỡ, sau đó mới giảng giải cho cô ta những điều này.

“Khi rửa mộc nhĩ cần thêm một chút bột mì, có như vậy thì rửa mới sạch được "Còn nữa trước khi chiên cà tím, chúng ta nên chần sơ qua nước sôi, để khi dì Phương Anh chiên sẽ không bị dầu ăn bắn vào người." "Việc đánh trứng cũng cần có kinh nghiệm."
Viễn Quân Dao ở một bên chợt cảm thấy kinh ngạc, cô ta dùng đôi mắt to xinh đẹp nhìn chằm chằm vào người kia, nhìn Lâm Ngọc Ngân với vẻ mặt khó tin.

"Chị Ngọc Ngân, sao chị có thể lợi hại như vậy?" "Lợi hại? Có sao?"
Lâm Ngọc Ngân cũng có cảm giác sững sờ: "Tại sao em lại nói như vậy?"
Viễn Quân Dao vội vàng trả lời: "Bởi vì chị cũng biết rất nhiều thứ, giống như mẹ em vậy.

Hơn nữa chị còn là chủ tịch của tập đoàn Ngọc Thanh, ở bên ngoài là một người phụ nữ mạnh mẽ, không nghĩ tới khi vào bếp cũng thành thục như vậy." "Chẳng trách anh Trần Hùng lại thích chị như vậy, cuối cùng bây giờ em cũng đã hiểu được.

Hóa ra chị là một người phụ nữ tài giỏi."
Khi Viễn Quân Dao nói ra những lời này, trong mắt cô ta hiện lên một tia u ám, có thể thấy rằng cô ta thực sự không cố ý nịnh Lâm Ngọc Ngân khi nói điều này, mà là xuất phát từ tận đáy lòng.

Lâm Ngọc Ngân cũng không biết nói gì, đây không phải là lẽ thường sao? Tại sao những chuyện khi vào bếp đơn giản như vậy, trong mắt một quận chúa tỉnh thành lại giống như những câu hỏi tích phân, vi phân trong toán cao cấp vậy?
Phương Anh bên cạnh không khỏi thở dài nói: "Nhóc con, không phải chị Ngọc Ngân của con quá lợi hại mà là do con quá kém."
Bộ dáng của Phương Anh lúc này chính là hận rèn sắt không thành thép: "Vậy thì nhất định phải học hỏi chị Ngọc Ngân" "Quên đi quên đi.

Con gái, con đừng đứng ở trong này nữa, ở đây mẹ có chị Ngọc Ngân hỗ trợ là được rồi."
Viễn Quân Dao mím miệng, có chút không hài lòng nói: “Chị Ngọc Ngân, không những chồng tương lai của em bị chị cướp đi mất mà hiện tại ngay cả mẹ em cũng bị chị cướp đi mất rồi."
Lâm Ngọc Ngân: "?"
Phương Anh đi tới cầm củ tỏi đập vào đầu Viễn Quân Dao, tức giận nói: "Con bé này, con đang nói hươu nói vượn cái gì vậy?"
Viễn Quân Dao lè lưỡi trêu chọc Phương Anh một cách tinh nghịch, rồi lại làm mặt quỷ..
 
Điện Đức Hoàng
Chương 685: 685: Mẹ Nuôi


Cuối cùng, cô ta mỉm cười nhìn Lâm Ngọc Ngân nói: "Chị Ngọc Ngân, em chỉ nói đùa mà thôi, chị đừng để ở trong lòng." "Hiện tại em chỉ xem Trần Hùng như là anh trai của mình." Lâm Ngọc Ngân mỉm cười, còn Viễn Quân Dao tự giác rời khỏi phòng bếp.

Lại nói tiếp, nếu vẫn cứ tiếp tục ở lại đây, sẽ giống như cô ta đang gây thêm rắc rối cho nơi này vậy.

Khi họ ở trong bếp, Lâm Ngọc Ngân và Phương Anh trò chuyện, cảm giác đối với Phương Anh, Lâm Ngọc Ngân cảm thấy mình và Trần Hùng giống nhau, có một sự thân thiết không thể giải thích được từ trên người bà ấy.

Phương Anh cũng rất thích Lâm Ngọc Ngân, bà ấy thậm chí còn nhìn thấy bóng dáng thanh xuân của mình từ trên người Lâm Ngọc Ngân.

Trong chốc lát, một bàn lớn bữa tối thịnh soạn đã được chuẩn bị xong, Lâm Ngọc Ngân cũng tranh thủ cơ hội này mà giúp một tay.

Trên bàn ăn tối, Viễn Trọng Chi và Trần Hùng không nói về bất cứ điều gì khác, chỉ nói về những chuyện gia đình.

Cả hai người họ cũng uống mấy chén, một bàn ăn cơm hòa thuận vui vẻ, thật sự có cảm giác giống như người một nhà.

Sau đó mọi người uống một ít.

Cuối cùng, Phương Anh nhìn về phía Trần Hùng và Lâm Ngọc Ngân, lên tiếng nói: "Trần Hùng, Ngọc Ngân, có chuyện này dì không biết rất cuộc có nên nói ra hay không nhưng chính là nhịn không được."
Trần Hùng cười đáp: "Dì Phương Anh có việc gì cứ nói, không cần khách sáo, chỉ cần là chuyện bọn có thể làm được nhất định sẽ không từ chối."
Phương Anh cười lắc đầu nói: "Cũng không phải chuyện gì muốn nhờ vả, nhưng lần đầu tiên nhìn thấy con, dì có cảm giác vô cùng thân thiết, giống như con ruột của mình vậy." "Từ đáy lòng mà nói dì rất thích có nhiều con, nhưng dì biết con rất lợi hại, nếu như con không chê bà già này trèo cao, có thể thử suy nghĩ một chút được không? Có thể để dì làm mẹ nuôi của con được không?"
Khi điều này được nói ra, khung cảnh im lặng trong khoảng hai hoặc ba giây.

Mẹ nuôi?
Thật ra mà nói, khi Trần Hùng nhìn thấy Phương Anh lần đầu tiên, trong đầu cũng không tự chủ được mà xuất hiện ý nghĩ này.

Sau này tiếp xúc với Phương Anh, loại ý nghĩ này trong đầu anh thường xuyên sẽ xẹt qua, đó là lý do tại sao Trần Hùng không tiếc công sức giúp đỡ Phương Anh.

Nhắc mới nhớ, Trần Hùng là một người thiếu thốn tình cảm của mẹ nên sâu thẳm trong trái tim, anh vô cùng khao khát tình cảm này.

Anh không ngờ Phương Anh lại chủ động nêu ra điểm này, sau vài giây do dự Trần Hùng đã đưa ra quyết định của chính mình.

Thấy Trần Hùng cùng Lâm Ngọc Ngân không có phản ứng, Phương Anh vội vàng nói: "Là dì có chút đột ngột.

Nào, tiếp tục ăn thôi." "Không, dì Phương Anh, chuyện này không có gì đột ngột cả."
Trần Hùng vội vàng nói: "Con đồng ý"
Trần Hùng đồng ý, Lâm Ngọc Ngân đương nhiên không có gì để nói, ngay từ đầu cô cũng đã đồng ý.

Sau đó, cả hai người không hẹn mà cùng gọi Phương Anh một tiếng mẹ.

Phương Anh cười đến mang tai, bà ấy thật sự rất vui vẻ.

Viễn Trọng Chi ở bên cạnh vội vàng nói: "Trần Hùng là rồng giữa mọi người, hiện tại ở bên ngoài thực lực đều được mọi người coi trọng, nếu như tôi ở bên ngoài cũng phải gọi cậu một tiếng tiền bối, cho nên tôi không dám chiếm tiện nghi của cậu.

Về sau cậu vẫn có thể tiếp tục gọi tôi một tiếng chú Viễn."
Trần Hùng mỉm cười gật đầu, chắc chắn anh không thể nhận Viễn Trọng Chi là cha nuôi, điều này không phù hợp với quy tắc, hơn nữa thành thật mà nói, ngay cả khi Trần Hùng không quan tâm đến tác động, Viễn Trọng Chi cũng không dám đồng ý.

"Nào, con và Ngọc Ngân kính mẹ một ly"
Vừa nói xong, Trần Hùng và Lâm Ngọc Ngân đều cầm ly rượu lên, sau đó nói tiếp: "Chú Viễn, chúng cháu cũng kính chú.

Vài người mỉm cười cầm ly rượu lên, sau khi uống xong, Phương Anh nhìn Viên Quân Dao tức giận nói: "Nhóc con, còn ngày ra đó làm gì, còn không mau kính anh cùng chị dâu một ly?"
Viễn Quân Dao mím chặt miệng, kinh ngạc mà lẩm bẩm nói: "Vậy thật sự trở thành anh trai rồi.".
 
Điện Đức Hoàng
Chương 686: 686: Ngụy Tuấn


Sau khi ăn tối xong, Lâm Ngọc Ngân chủ động cùng Phương Anh dọn bàn, rửa bát với bà ấy.

Hiện tại hai người đã xác định quan hệ mẹ con, dường như càng thêm hòa hợp.

Viễn Quân Dao đi theo để dọn dẹp, nhưng đột nhiên cô ta cảm thấy thân phận của mình bị đe dọa nghiêm trọng.

"Con cũng đến giúp một chút."
Viễn Quân Dao xắn tay áo bước nhanh về phía trước, chuẩn bị đi rửa bát.

Phải biết rằng, Viễn Quân Dao trước đó còn chưa vào bếp chứ đừng nói đến việc rửa bát.

"Đi đi đi."
Phương Anh để Viễn Quân Dao đi chơi với vẻ mặt chán ghét, lại tiếp tục nói chuyện cười đùa với Lâm Ngọc Ngân.

Viễn Quân Dao ở một bên giống như đang khóc, hai tay chống nạnh, vẻ mặt buồn bực: "Mẹ, bây giờ mẹ có chị Ngọc Ngân, mẹ không quan tâm đến con sao?"

Nói xong, Viễn Quân Dao giận dữ quay mặt bước ra khỏi bếp.

Đây cũng là quả báo, lúc trước cô ta còn nghĩ đến việc cướp chồng của Lâm Ngọc Ngân, nhưng bây giờ thì tốt rồi, không những không cướp được mà ngược lại còn mất đi cha mẹ của mình.

Đêm nay, Trần Hùng và Lâm Ngọc Ngân cũng không có ý định quay về thành phố Bình Minh, họ định ở lại đây một đêm, hơn nữa đúng lúc ngày mai Lâm Ngọc Ngân dự định đến chi nhánh của Ngọc Thanh để xem tình hình bên này.

Đồng thời, Lâm Ngọc Ngân có ý định che giấu thân phận của cô, cải trang vi hàng, chỉ có như vậy, mới có thể hiểu được tình hình thực thể của chi nhánh Ngọc Thanh ở nơi này.

Dọn bàn và rửa bát đương nhiên là việc của phụ nữ, thực ra những việc này thường do người giúp việc trong nhà làm, nhưng hôm nay Phương Anh phải tự mình làm hết mọi việc, bởi chuyện này đã nhiều năm bà ấy không được cảm nhận được cảm giác này.

Trần Hùng và Viễn Trọng Chi đi ra ngoài sau bữa tối, Viễn Trọng Chi nói: "Trần Hùng, lần trước tôi có nói với cậu về chuyện của Ngụy Tuấn cậu còn nhớ không?" "Nhớ rõ."
Trần Hùng gật đầu, anh đương nhiên nhớ rõ điều này.

Kể từ khi Trần Hùng dùng hai chiêu có thể đánh bại Kiếm Si truyền đến tai Ngụy Tuấn, Ngụy Tuấn đã nhiều lần đến tìm Trần Hùng để bái sư nhưng đều bị Trần Hùng từ chối.

Đây vốn dĩ là chuyện không có khả năng.

Viễn Trọng Chi trầm mặc hai giây, nói: "Quả thực cậu không có khả năng chấp nhận Ngụy Tuấn trở thành học trò.

Người anh em ấy của tôi hiện tại hình như có một loại chấp nhất.

"Chấp nhất?" “Ừm, chấp nhất với đạo”
Viễn Trọng Chi nói: “Từ khi vết thương trên người ông ấy lành lại, mấy ngày nay ông ấy đều nhốt mình lại không ngừng luyện tập đao pháp.

"Tôi không biết chính xác tại sao ông ta bị cái gì k*ch th*ch, có thể là bởi vì sau khi Kiếm Si chết, ông ta đột nhiên có cảm giác mất đi một đối thủ, cho nên hiện giờ ông ấy tự xem mình trở thành đối thủ."
Nói đến cũng Đạo Cuồng Cửu Nam, Kiếm Sĩ Bắc Giang, hai người này tuy là đối thủ nhưng có thể coi là đồng cảm.

Trước kia bọn họ đánh bại nhau làm mục đích học tập, luyện tập chăm chỉ, trong đầu thường nghĩ tới đối phương, nhưng bây giờ Kiếm Si đã chết, cũng không phải là chết ở trong tay Ngụy Tuấn, cho nên tâm nguyện này trong lòng ông ta sợ rằng cả đời cũng không thể hoàn thành, chỉ có thể mang nó theo xuống dưới mộ.

Có lẽ Ngụy Tuấn cũng đau buồn trước cái chết của Kiếm Sĩ, ông ta làm vậy, kỳ thật là vì để trút giận.

Cảm giác kỳ lạ này không thể giải thích bằng lời, chỉ có những cao thủ chân chính mới có thể ngầm hiểu.

“Tỉnh Tam Giang vẫn là quá nhỏ.”
Trần Hùng kêu lên: “Đạo Cuồng, Kiếm Sĩ, đều là những cao thủ của Tam Giang, so với bên ngoài thì trình độ như thế nào?” "Chú Viễn, Ngụy Tuấn hiện tại đang ở đâu chủ có thể đưa tôi đến đó nhìn một chút." "Được.".
 
Điện Đức Hoàng
Chương 687: 687: Chỉ Chậm Một Giây Nữa Thôi Cơ Thể Sẽ Bị Dao Chẻ Làm Đôi


Viễn Trọng Chi đang có ý này, trước tiên là đưa Trần Hùng đi tới một khu nhà khác cách xa khu nhà họ Viễn.

Thật ra Ngụy Tuấn vẫn luôn sống ở trong khu nhà của nhà họ Viễn, nhưng lại không giống với các cao thủ bảo vệ hay Mạnh Hùng.

Mặc dù Mạnh Hùng bọn họ phần lớn thời gian đều ở nhà lớn của nhà họ Viễn, nhưng bọn họ đều có nhà riêng của mình ở bên ngoài.

Nhà của Ngụy Tuấn nằm ngay trong khu nhà của nhà họ Viễn, cùng trên một mảnh đất, rất yên tĩnh và cũng rất đơn giản.

Hầu hết tất cả những thứ ở nơi này đều do tự tay Ngụy Tuấn thiết kế, một ngôi nhà nhỏ vô cùng đơn giản, bên ngoài còn có để trống tạo thành một khoảng sân cũng không tính là quá nhỏ.

Mà trong sân không trồng hoa, không có cỏ cũng không có cây cối gì, chỉ là có cả đống cọc gỗ chồng lên nhau.

Những chiếc cọc gỗ này đều được cắm xuống đất, khiến cho mặt đất lồi lõm nhiều vết lồi lõm.

Một khi có một cái cọc nào bị phá hư hay bị bẽ gãy, thì ngay ngày hôm sau sẽ có một người phụ trách vận chuyển cọc gỗ mới đến đây.

Hai người Trần Hùng và Viễn Trọng Chi vừa vào tới cửa liền nhìn thấy mấy cái cọc gỗ căm ở giữa.

Trong tay
Ngụy Tuấn cầm một con dao sắc bén, đứng ở giữa bãi cọc gỗ không ngừng di chuyển hết chém rồi lại chặt.

Mỗi nhát dao bổ ra đều mang theo một lượng sức rất mạnh và ác liệt.

Thậm chí có những cọc gỗ dày trực tiếp bị một nhát của Ngụy Tuấn chém đứt đoạn thành hai
Viễn Trọng Chi vốn dĩ muốn đi vào gọi Ngụy Tuấn dừng tay lại, nhưng bị Trần Hùng ra hiệu ngăn cản.

Anh cứ đứng yên một chỗ như vậy, ánh mắt không di động, nhìn chăm chăm biểu hiện trên mặt Ngụy Tuấn.

Đại khái là Trần Hùng nhìn được khoảng năm phút đồng hồ, càng xem lâu đôi mày của Trần Hùng càng nhíu lại gần hơn.

Viễn Trọng Chi nhanh chóng nắm bắt được thần sắc không tốt lắm trên nét mặt của Trần Hùng, trong lòng bỗng chốc cũng trở nên có chút đứng ngồi không yên.

“Trần Hùng, nhìn bộ dạng nghiêm túc của cậu như thế này, có phải là tình huống của Ngụy Tuấn không tốt lắm đúng không?”
Trần Hùng cũng không trực tiếp trả lời, mà chỉ nhẹ nhàng gật đầu, sau đó mới nói: “Chú Viễn, hiện tại phiền chủ đi vào bảo Ngụy Tuấn dừng lại một chút.

Viễn Trọng Chi đẩy cửa đi vào trong sân, lúc này khoảng đất bên trong trông chẳng khác gì một đống hỗn độn.

Mấy chục cái cọc gỗ đã bị lưỡi đao của Ngụy Tuấn chém thành những mảnh nhỏ, thậm chí có không ít cọc gỗ bị chặt đôi, giống như là đang chẻ củi vậy.

"Ngụy Tuấn, dừng lại.

Xem hôm nay tôi đưa ai đến chỗ ông này?”
Viên Trọng Chi vừa đi đến chỗ Ngụy Tuấn, vừa lên tiếng nói.

Nhưng ngay trong lúc này đây, Viễn Trọng Chi đột nhiên cảm giác được một luồng hơi thở bạo lực như có như không thổi qua người ông ấy.

Đồng thời, ông ấy còn cảm thấy toàn thân mình giống như bị một tầng sát khí dày đặc bao phủ hoàn toàn, khiến cho Viễn Trọng Chi cảm giác tính mạng của mình đang bị uy h**p dữ dội.

Cảm giác chẳng khác gì đột nhiên bản thân bị đem đặt ở giữa rừng sâu, vây quanh tứ phía là một đàn sói đói.

"Ngụy Tuấn"
Viễn Trọng Chi theo bản năng hét lớn một tiếng.

Nhưng ngay lúc này thanh đao trong tay Ngụy Tuấn lại hướng tới chỗ Viễn Trọng Chi, động tác bổ từ trên đầu bổ xuống.

Vẻ mặt ông ta bạo ngược, hai mắt đỏ rực, tốc độ ra tay vô cùng nhanh và chuẩn xác.

Thân thủ của Viễn Trọng Chi không bằng Ngụy Tuấn, thậm chí còn có thể nói là kém khá xa.

Cho nên một đạo này của Ngụy Tuấn, căn bản là ông ấy không tránh đi được.

Mặt thấy thanh đạo của Ngụy Tuấn đã muốn chém trên đỉnh đầu Viễn Trọng Chi, giống như vào giây tiếp theo, cả người ông ấy sẽ giống như những cái cọc gỗ bên kia, bị chẻ làm đôi.

Trần Hùng xuất hiện ở bên cạnh Viễn Trọng Chi như thể anh có thuật dịch chuyển, sau đó anh vương tay trực tiếp bắt được lưỡi dao của Ngụy Tuấn đang lao tới.

Lúc này, khoảng cách lưỡi đạo của Ngụy Tuấn chỉ cách Viễn Trọng Chi chừng năm sáu centimét mà thôi.

Thậm chí khí tức sắc bén của lưỡi dao kia cũng đủ để Viên Trọng Chi thấy cái trán của ông ấy cảm nhận được một trận đau đớn.

Nhưng trong cái rủi cũng có cái may, một đạo này của
Ngụy Tuấn cuối cùng lại bị Trần Hùng dùng một tay đỡ được mà không tốn chút sức lực nào..
 
Điện Đức Hoàng
Chương 688: 688: Trạng Thái Vô Địch


Lúc này, Ngụy Tuấn mới xem như là từ trong trạng thái tàn bạo phản ứng lại đây.

Chính ông ta cũng giật mình đến toàn thân đổ mồ hội lạnh.

Ông ta vội vàng hạ thanh đao xuống, rồi lại vội vàng cầm nó vào một cái cọc gỗ nào đó bên cạnh, vẻ mặt hơi tái, trong lòng hắn là còn đang sợ hãi: “Viễn Vương, ông không sao chứ?" “Rốt cuộc là ông đã xảy ra chuyện gì vậy?”
Bên trong giọng điệu của Viễn Trọng Chi cũng không mang theo ý tứ trách móc, nhưng đối với loại trạng thái này của Ngụy Tuấn lại vô cùng lo lắng.

“Tôi cũng không biết.

Ngụy Tuấn nâng tay đặt lên mặt mình, dùng sức x** n*n mấy cái, cố gắng làm cho bản thân tỉnh táo trở lại: “Cảnh tưởng vừa rồi giống như là ảo giác vậy, toàn bộ cọc gỗ xung quanh tôi đâu đâu cũng đều biến thành bóng dáng Kiếm Si.

“Ông ta cầm kiếm muốn g**t ch*t tôi, tôi chỉ có thể liều mạng mà đánh trả.

Nhưng ông ta giống như là có giết bao nhiều lần cũng không thể chết, cứ mãi quanh quẩn xung quanh người tôi.” “Hơn nữa mấy ngày nay, vốn đi buổi tối tôi không thể ngủ yên được, mỗi khi nhắm mắt lại trong đầu đều hiện lên hình ảnh của Kiểm Si Bắc Giang.

Đặc biết là lúc nửa đêm, chỉ cần mở mắt ra lập tức sẽ nhìn thấy Kiểm Si đang cầm kiểm đứng ngay trước mặt tôi.

“Buổi tối hôm trước, tôi vừa mở cửa bước vào sản đã nhìn thấy rất nhiều Kiểm Si đứng đầy trong sân.

Lúc Ngụy Tuấn nói ra những lời này, cảm xúc của ông ta dường như cũng bị kích động theo.

Mà Viễn Trọng Chi đứng một bên nghe xong khuôn mặt càng tối đen hơn nữa.

Bởi vì ông ấy nhớ rất rõ, buổi sáng hôm qua lúc ông ấy đi đến đây thì nhìn thấy Ngụy Tuấn nằm dài trên mặt đất, bên cạnh còn cầm một cây đạo dài.

Mà cọc gỗ xung quanh ông ta toàn bộ đều bị chém rời thành khối, thành khúc nhỏ, thật giống như có rất nhiều người bị phanh thấy thành nhiều mảnh.

“Ông đừng kích động”
Trần Hùng đặt tay lên vai Ngụy Tuấn, dùng sức ấn mạnh một cái, cả người Ngụy Tuấn lập tức run lên.

Giây tiếp theo, ông ta cảm thấy cả người bỗng chốc trở nên nhẹ nhõm hơn hẳn.

“Trần Hùng, rốt cuộc là Ngụy Tuấn ông ta bị làm sao vậy?” Viễn Trọng Chi hỏi.

“Không thể dùng thuật ngữ khoa học hay lời nói thông thường để giải thích cụ thể chuyện gì đã xảy ra cả.

Dù sao đây cũng là một loại phản ứng đặc thù khi đại não bị k*ch th*ch quá độ sinh ra.

Dùng thuật ngữ của điện ảnh hay phim truyền hình để giải thích thì giống như là tẩu hỏa nhập ma.

“Tẩu hỏa nhập ma?"
Không chỉ riêng gì Viên Trọng Chi, ngay cả Ngụy Tuấn cũng bị dọa cho hoảng sợ.

“Đừng nghĩ là chuyện này không thể xảy ra.

Loại chuyện này mà nói là chuyện cực kỳ bình thường trong thế giới cường giả, đặc biệt là đối với một đao cuồng như ông.

Có chấp niệm quá sâu với thanh đạo, cũng có ám ảnh quá nhiều với đối thủ.

Nói đến đây, Trần Hùng có hơi suy tư một lát mới tiếp tục hỏi: "Lần đầu tiên ông gặp Kiểm Si Bắc Giang là khi nào?”
Ngụy Tuấn hồi tưởng một lúc mới nói: “Đã lâu lắm rồi, tôi không nhớ được.

“Vậy trong trí nhớ của ông, ấn tượng sâu sắc nhất đối với Kiếm Sĩ Bắc Giang là lúc nào?”
Ngụy Tuấn dường như không chút do dự, trả lời ngay tức thì: “Là tám năm trước.

Bắc Giang Vương Lương Mạnh Ngôn muốn nhân cơ hội nguyên khí của Cửu Nam chúng ta bị tổn thật nặng nề để gây khó dễ cho Cửu Giang.

Khi đó là lần đầu tiên tôi và Kiểm Si giao đấu với nhau, không phân cao thấp, ngang tài ngang sức “Trạng thái lúc đó của ông là như thế nào?” Trần Hùng tiếp tục hỏi.

“Trạng thái vô địch, không gì sánh được..
 
Điện Đức Hoàng
Chương 689: 689: Tiền Bối Vẫn Luôn Sống Vì Kiếm Si Bắc Giang Đúng Không


Ngụy Tuấn cũng không quan tâm lời này nói ra có chút quả ngông, nhưng sự thật là như vậy, Ngụy Tuấn lúc đó quả thật có một loại cảm giác bất khả chiến bại.

Bởi vì đoạn thời gian đó, chính là khi Viễn Trọng Chi chỉnh hợp cả tỉnh thành, Ngụy Tuấn khi đó làm đại tướng số một dưới tay Viễn Trọng Chi, thật sự giúp ông ấy diệt trừ được rất nhiều cao thủ.

Đồng thời, khi Ngụy Tuấn đánh bại càng nhiều cao thủ ở tình thành, trạng thái của chính ông ta cũng càng ngày càng bạo nổ hơn, đến cuối cùng cùng khi ông ta giúp Viền Trọng Chi lấy được thành phố Cửu Nam, thậm chí đã có một loại cảm giác bất khả chiến bại.

Loại cảm giác đó, rất cô đơn, đặc biệt là sau cuộc đại chiến lớn, ông ta không thể tìm được người nào để tham gia vào trận đại chiến như vậy nữa.

Đạo Cuồng Cửu Nam ông ta thật sự vô cùng thất vọng.

Cho đến khi ông ta gặp được Kiểm Sĩ Bắc Giang, đầu cùng Kiếm Sĩ Bắc Giang một trận, có nhiệt huyết để trong lòng ông ta lại được điều động lên.

Cũng bắt đầu từ lúc đó, trong tâm trí của Ngụy Tuần, không thể quên được Kiểm Sĩ Bắc Giang
Người ta nói nhất kiến chung tình chỉ xuất hiện trên người nam nữ, thật ra giữa cao thủ với cao thủ, thật sự cũng sẽ xuất hiện loại cảm giác vi diệu này.

Tất nhiên loại cảm giác đó, không hề giống như loại chúng ta biết.

“Sau này tiền bối chủ động ước chiến với Kiếm Sĩ Bắc Giang, hơn nữa dựa vào nửa chiêu mà đánh bại ông ta, còn ước định bảy năm với Kiểm Si Bắc Giang.

E rằng tiền bối vẫn luôn sống vì Kiếm Si Bắc Giang đúng không?” “Đúng vậy!”
Ngụy Tuấn cũng không phủ nhận, nói: “Bảy năm nay, cho dù bà Phương Anh có bị bệnh nặng, tôi đi khắp thế giới tìm bác sĩ nổi tiếng chữa trị cho bà ấy, mỗi ngày cũng không quên luyện đao pháp, mục đích chính là vì có thể đấu một trận với Kiếm Si Bắc Giang” “Bởi vì mặc dù năm đó ông ta bị tôi đánh bại bằng nửa chiêu, nhưng trong lòng tôi biết rõ, nếu như trong bảy năm này tôi thả lỏng không luyện tập, nhất định sẽ bị ông ta vượt qua.

Ông ta là Kiếm Sĩ Bắc Giang, tôi là Đạo Cuồng Cửu Nam, chúng tôi thật sự gần giống nhau.

Nói đến đây, Trần Hùng cũng không định hỏi tiếp nữa, bởi vì chuyện phía sau, anh đều biết rõ ràng rồi.

Ước hẹn bảy năm, trận chiến trên đảo Thái Cực là một âm mưu, cho nên Đạo Cuồng Cửu Nam và Kiểm Si Bắc Giang cuối cùng không hoàn thành được ước định đó, trong lòng hai bọn họ nhất định vô cùng tiếc nuối.

Nhưng lúc đó, hai bên Cửu Nam và Bắc Giang khai chiến, cho dù là bên nào thắng, Kiếm Sĩ Bắc Giang và Ngụy Tuấn cũng sẽ để lại mạng cho đối phương, hơn nữa nhất định sẽ để đối phương điều dưỡng thân thể đạt đến trạng thái hoàn hảo nhất.

Cuối cùng lại quyết chiến.

Đây cũng vì tại sao khi ở trên đảo Thái Cực, rõ ràng Kiếm Sĩ Bắc Giang có thể giết được Ngụy Tuấn, nhưng nhất định phải giữ lại mạng cho Ngụy Tuấn.

Nếu như ngày đó Ngụy Tuấn chết rồi, Kiếm Si Bắc Giang còn sống, vậy thì trạng thái của Kiếm Si Bắc Giang cũng sẽ không tốt hơn Ngụy Tuấn là bao.

Suy nghĩ của cường giả trên thế giới chỉ có cường giả mới hiểu, bây giờ Trần Hùng đã tìm được lý do cho trạng thái bây giờ của Ngụy Tuấn.

“Sớm biết như vậy, cho dù thế nào thì hôm đó tôi cũng sẽ giữ lại mạng của Kiếm Si Bắc Giang.

Trần Hùng thở dài một tiếng, nói: “Chuyện này vẫn nên trách tôi.”
Ngụy Tuấn cười khổ một tiếng, nói: “Thế gian khó lường, hơn nữa lúc đó, sau khi tôi biết được cậu g**t ch*t Kiếm Si Bắc Giang, lúc mới đầu trong lòng thật sự rất bình tĩnh, chỉ là tôi cũng không ngờ đột nhiên tôi lại trở thành thế này” “Loại cảm giác đó giống như Kiếm Si Bắc Giang âm hồn không tan, cứu dính lấy tôi vậy.

Trần Hùng nói: “Tôi đã nhìn thấy Kiểm Si Bắc Giang xuất kiếm, cũng đã đấu qua với tiền bối, tiền bối có thể đỡ được ba chiêu của tôi, nhưng Kiếm Si Bắc Giang thật ra đến hai chiêu của tôi cũng không tránh được.” “Hôm đó ông ta xuất kiếm với tôi, một chiêu của tôi đã đánh gãy kiếm của ông ta, một chiêu nữa lấy mạng ông ta.

Mà tôi lại tuyệt đối không thể dùng phương thức này để g**t ch*t tiền bối, bảy năm sau, thật ra tiền bối đã mạnh hơn ông ta rất nhiều rồi.”
Ngụy Tuấn cười khổ: “Tôi biết cậu nói những lời này không phải đang an ủi tôi, mà là sự thật.

Nhưng có lẽ cậu càng hiểu rõ hơn tôi, cho dù là văn võ đứng đầu hay đứng thứ hai đều không có thật sự quyết đấu.

Nút thắt, cuối cùng ông ta là một nút thắt trong lòng tôi..
 
Điện Đức Hoàng
Chương 690: 690: Đưa Ngụy Tuấn Đến Bệnh Viện Tâm Thần


Viền Trọng Chi ở bên cạnh rõ ràng có chút lo lắng, Ngụy Tuấn là anh em mấy chục năm của ông ấy, cho nên ông ấy tuyệt đối không muốn người anh em này của mình có bất kỳ sơ xuất gì.

Viền Trọng Chi vội vàng nhìn Trần Hùng, nói: “Trần
Hùng, cậu có cách nào không?” “Có.

Đào Kiểm Si Bắc Giang ra, để ông ta đánh một trận với Ngụy tiền bối.

Viễn Trọng Chi: “g”
Trần Hùng cười nói: “Đùa thôi, cái gọi là tẩu hỏa nhập ma, thật ra chính là tâm cảnh của mình chịu phải ảnh hưởng.

“Chuyện này thật ra không có huyền bí như trong phim, nói giống như bệnh tâm thần vậy.

Viễn Trọng Chi cau mày: “Ý của cậu chính là đưa Ngụy Tuấn đến bệnh viện tâm thần sao?”
Trần Hùng vội vàng lắc đầu: “Chủ nghĩ đi đầu vậy chủ Viễn.

Nếu như thật sự đưa Ngụy tiền bối đến đó, e rằng không qua ba ngày, người ở trong đó sẽ phải chết hết “Cũng may trong sân này có nhiều người gỗ như vậy, nếu không thời gian lâu hơn một chút, cả đại viện của nhà họ Viễn đều sẽ bị phá tan.

Sau khi nói những lời này, Trần Hùng đột nhiên rất nghiêm trọng nhìn Ngụy Tuấn nói: “Có một cách, nhưng tôi cũng không chắc có thể thành công không” “Cách gì?” Ngụy Tuấn và Viễn Trọng Chi đều mong đợi.

“Thật ra rất đơn giản.

Trần Hùng lấy một con dao đâm vào người gỗ, sau đó ước lượng bằng tay một chút, nói: “Ngụy tiền bối, bây giờ tôi sẽ dạy tiền bối một đao pháp, mỗi ngày tiền bối luyện theo đạo pháp này, có lẽ có thể giải quyết được trạng thái bây giờ của tiền bối” “Không chỉ có thể giải quyết được trạnh thái bây giờ, thậm chí còn có thể khiến đao pháp và thực lực của tiền bối, càng nâng lên một tầng nữa.

Lời này vừa nói ra, mắt Ngụy Tuấn sáng lên, mà Viễn
Trọng Chi ở bên cạnh cũng tràn đầy phấn khích và mong đợi.

Lúc trước Ngụy Tuấn muốn bái sư Trần Hùng, không phải là muốn học được đao pháp của anh sao? Mặc dù Ngụy Tuấn không hề biết Trần Hùng có sử dụng đạo pháp hay không, nhưng cho dù anh có biết hay không, dựa vào năng lực của Trần Hùng, tùy ý chỉ điểm một chút cũng có thể khiến Ngụy Tuấn được bao nhiêu lợi.

Chỉ là lúc đó Trần Hùng từ chối Ngụy Tuấn, chuyện này khiến ông ta có chút thất vọng, nhưng cũng không cưỡng ép.

Nhưng không ngờ đến lúc này Trần Hùng vậy mà lại chủ động muốn dạy ông ta đao pháp, trong lòng ông ta tất nhiên là kích động rồi.

“Thật sự rất khó tưởng tượng, đao pháp của cậu Trần sẽ tinh diệu đến trình độ nào.

Ngụy Tuấn nín thở, mắt không chuyển nhìn chăm chằm vào Trần Hùng.

Ông ta nín thở ngưng thần, chờ đợi khoảng khắc Trần Hùng xuất đạo, làm tốt chuẩn bị, sợ rằng mình sẽ bỏ qua bất kỳ chi tiết nào đó, bỏ qua bất kỳ chiêu nào đó.

Theo như Ngụy Tuấn thấy đao pháp Trần Hùng sử dụng sau đây, nhất định sẽ vô cùng phức tạp.

“Nhìn kỹ đi.”
Trần Hùng cầm lòng đầu đao trong tay, bổ xuống người gỗ bên cạnh.

Một đao này nhìn thì không nhanh không chậm, nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh rất lớn, trong chốc lát người gỗ kêu lên một tiếng rắc, đao trong tay anh chỉ c*m v** người gỗ ba thước, người gỗ đó đã rắc một tiếng bị chẻ làm hai mảnh, lần lượt bay về hai phía khác nhau.

“Sức mạnh thật đáng sợ.

Khoảnh khắc này, Ngụy Tuấn và Viễn Trọng Chi đều có một loại cảm giác ngạc nhiên.

Bọn họ đang đợi động tác tiếp theo của Trần Hùng, tuy nhiên, sau khi Trần Hùng chém một đao như vậy thì không hề có bất kỳ động tác nào nữa.

“Ngụy tiền bối, trả lại dao cho tiền bối.

Đây là một thanh đao tốt” “Hết rồi sao?"
Ngụy Tuấn một mặt hoang mang nhìn Trần Hùng, Viễn Trọng Chi ở bên cạnh cũng ngạc nhiên.

“Đúng vậy, hết rồi.” “Vậy đạo pháp này?”.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 691: 691: Xảy Ra Chuyện Gì Vậy


Trần Hùng cười nói: “Cái gọi là vạn vật quy tông, đây không phải là đạo pháp của tôi.

Ngụy tiền bối, tiền bối là Đạo Cuồng Cửu Nam, tôi tin tiền bối có thể hiểu được hàm ý câu nói này của tôi.”
Ngụy Tuấn im lặng một lúc, sau đó lộ ra một vẻ mặt đã hiểu ra: “Tôi hiểu rồi, cảm ơn cậu.

Chỉ điểm này của cậu, thật sự khiến tôi thức tỉnh.

“Tôi đột nhiên cảm thấy đao pháp mười mấy năm trước, phí công luyện rồi.” Trần Hùng rả lời: “Ngụy tiền bối, bắt đầu từ bây giờ, tiền bối chỉ dùng một chiêu này để bổ khí” “Tôi ước tính một chút năng lực của tiền bối, mỗi ngày bổ mười nghìn lần, chắc là đến cực hạn rồi.” “Đến khi mỗi ngày tiền bối có thể chém được mười lãm nghìn lần.

Nếu như trong đầu tiền bối vẫn toàn là kiểm Si Bắc Giang, thì có nghĩa là đạo pháp của tôi không có tác dụng.

Đến lúc đó, tiền bối có thể trực tiếp đến thành phố Bình Minh tìm tôi, tôi để tiền bối gia nhập Tổ chức Hang Sói.

“Có điều tôi cảm thấy xác xuất xuất hiện tình huống này thật sự rất nhỏ." "Được."
Ngụy Tuấn chấp tay với Trần Hùng nói: “Cảm ơn lòng tốt của cậu.

Sau này cậu có chỗ nào cần đến tôi, chỉ cần nói một tiếng.

Nếu như Ngụy Tuấn tôi làm được, bất kỳ chuyện gì cũng đều sẽ không từ chối.

Trần Hùng cười nói: "Ngụy tiền bối khách khí rồi.

Có điều bây giờ dì Phương Anh là mẹ nuôi của cháu, sau này hi vọng Ngụy tiền bối có thể bảo vệ mẹ nuôi cháu bình an cả đời.

Ngụy Tuấn ngẩn ra một giây, nhất thời còn chưa kịp phản ứng lại.

Viễn Trọng Chi ở bên cạnh cười ha ha: "Ông Ngụy, không phải chuyện này tôi đã nhắc trước với ông rồi sao?” Ngụy Tuấn đột nhiên nhận ra, lập tức nhớ lại, sao đó cũng cười ha ha: “Chúc mừng chúc mừng"
Sau đó, Trần Hùng và Viễn Trọng Chi không hề ở lại nơi này quá lâu, lúc này cũng không còn sớm nữa, hai người kề vai rời khỏi nơi ở của Ngụy Tuấn.

Ngụy Tuấn làm theo đạo pháp của Trần Hùng, bắt đầu không ngừng bổ đao, bổ mệt rồi thì gần như có thể ngủ được một giấc ngon.

Buổi tối, Trần Hùng và Lâm Ngọc Ngân ở trong đại viện nhà họ Viễn.

Ở thành phố Bình Mình có quy tắc “Thà chia phòng ra cho khách dùng, cũng không thể để khách ngủ cùng một giường được”.

Ý chính là nói, một đôi vợ chồng đến nhà người khác làm khách, tuyệt đối không thể ở chung một phòng, bởi vì như vậy sẽ mang đến đen đủi cho chủ nhà.

Mặc dù Trần Hùng và Lâm Ngọc Ngân buổi tối không ở chung một chỗ, nhưng phòng của bọn họ ở sát nhau.

Sáng ngày hôm sau, Trần Hùng chuẩn bị rời giường thì nghe thấy bên ngoài vườn hoa truyền đến âm thanh ồn ào.

Âm thanh này, là của Viễn Quân Dao và Viễn Trọng Chi.

Trần Hùng nghi hoặc mặc quần áo ra khỏi phòng, không hiểu tại sao hai cha con Viễn Trọng Chi và Viễn
Quân Dao lại cãi nhau.

Mà lúc này, Lâm Ngọc Ngân ở thấy động tĩnh cũng từ trong phòng đi ra.

“Xảy ra chuyện gì vậy?” Lâm Ngọc Ngân một mặt nghi hoặc nhìn Trần Hùng ở bên cạnh, nghi hoặc hỏi.

“Anh cũng không biết nữa.

Trần Hùng cũng có chút nghi hoặc: "Mới sáng sớm, hai cha con này đang làm cái gì vậy chứ? Sao lại cãi nhau hãng như vậy chứ?”
Sắc mặt Lâm Ngọc Ngân lúc đó thay đổi, có chút căng thẳng hỏi: “Không phải là do hôm qua chúng ta nhận di Phương Anh là mẹ nuôi, cho nên quận chúa kia ghen rồi đấy chứ?" “Ha ha, em nghĩ nhiều rồi."
Trần Hùng nhún vai, nói: “Mặc dù anh không tiếp xúc nhiều với em gái nuôi của chúng ta, nhưng anh vẫn có thể hiểu rõ tính cách của cô ta.

Cô ta hoàn toàn thừa hưởng gen từ cha mẹ, trong lòng cũng sẽ không hẹp hòi như vậy đâu.” “Chắc là bởi vì chuyện khác.

Tính tình chú Viễn vẫn luôn ổn trọng, nếu như không phải nóng vội thì tuyệt đối sẽ không cãi nhau với con gái mình trong sân vào sáng sớm như vậy đâu.

Nói xong, Trần Hùng nắm tay Lâm Ngọc Ngân, nói: “Qua đó xem thử, rốt cuộc là có chuyện gì.

Cô nhóc Viễn Quận Dao vậy mà lại có thể khiến chủ Viễn gấp đến giậm chân thế kia.".
 
Điện Đức Hoàng
Chương 692: 692: Cho Dù Có Đi Gặp Mặt Một Lần Con Cũng Không Đi


Trong lòng hai người mang theo nghi hoặc, đi về phía vườn hoa.

Trên đường, hai người nhìn thấy mấy người làm của nhà họ Viễn, có điều bọn họ đều không dám lại gần vườn hoa.

Lúc này, trong vườn hoa, giọng nói của Viễn Quân Dao tràn đầy tức giận: “Con không đi, cho dù thế nào con cũng không đi.” “Đây đã là thế kỷ hai mươi mốt rồi, cha vậy mà vẫn còn cổ hủ như vậy, vậy mà còn đính ước từ bé cho con.

Nói cái gì con cũng không đi
Sau đó, là giọng nói của Viễn Trọng Chi: “Hừ, cái này không do con quyết định.

Hôm nay con nhất định phải đi gặp mặt cậu ta một lần.

Hơn nữa, cha cũng không nói nhất định sẽ gả con cho cậu ta, con kích động như vậy làm gì chứ?” “Không đi, chính là không đi.

Cho dù có đi gặp mặt một lần, con cũng không đi.

Viễn Quân Dạo càng nói càng tức: “Hừ, con muốn hôn nhân tự do, từ chối sắp đặt hôn nhân.

Hơn nữa con mới qua hai mươi tuổi, không cần bàn chuyện kết hôn sớm như vậy đâu.

Viễn Quân Dao nói ra những lời này, đến cả Viễn Trọng Chi cũng có chút tức đến bật cười.

Con nhóc này vậy mà bây giờ lại nói mình vẫn còn nhỏ tuổi, vậy thì lúc trước khi chủ động chạy đến thành phố Bình Minh, nói muốn gả cho Trần Hùng, sao con không nói mình vẫn còn nhỏ đi? “Không được.

Chuyện này không do con quyết định.

Chuyện này cha đã ước định xong từ lâu với trưởng bối người ta rồi.

Bây giờ đến lúc rồi, người ta mang giấy hôn ước đến, con không thể trốn không gặp được.

“Hôn lễ này tạm thời có thành hay không thì không nói, nhưng phải có lịch sự, con nhất định phải đi.” “Hừ, con còn lẩu mới đi gặp cái tên nhà quê đến từ Tây
Thục, muốn đi thì cha tự mình đi đi.

Sau khi nói xong câu nói này, Viễn Quân Dao tức giận bỏ chạy.

“Con đứng lại cho cha”

Viễn Trọng Chi lúc này thật sự có cảm giác tức giận không thôi, ông ấy muốn gọi Viễn Quân Dao đứng lại, nhưng cô nhóc này hoàn toàn không nghe.

"Ai."
Cuối cùng, Viễn Trọng Chi cũng bất lực với con gái mình, chỉ có thể không ngừng lắc đầu.

Lúc này, Trần Hùng và Lâm Ngọc Ngân đứng ở cửa vườn hoa.

Viễn Quân Dao đi ngang qua bọn họ, mặc dù tức giận, nhưng vẫn dừng lại gọi một tiếng: “Anh Hùng, chị Ngọc Ngân.

Sau đó, đều không đợi Trần Hùng và Lâm Ngọc Ngân nói gì, cô nhóc này đã tức giận rời khỏi.

Điều này khiến Trần Hùng và Lâm Ngọc Ngân cũng có chút ngại ngùng.

Trần Hùng và Lâm Ngọc Ngân đi vào trong vườn hoa, Viễn Trọng Chi vẫn ở bên đó cau mày.

Có khi con gái thật sự lớn rồi, không còn nghe lời bọn họ như khi còn nhỏ nữa, cũng không thể nào nữa rồi.

“Chú Viễn, xảy ra chuyện gì vậy?” Trần Hùng lập tức lên tiếng hỏi.

Viễn Trọng Chi nhìn thấy Trần Hùng và Lâm Ngọc
Ngân, lập tức thu lại biểu tình tức giận trên mặt, ông ấy thở dài một tiếng, nói: “Ai, con nhóc này, từ nhỏ được tôi chiều hư rồi.

Thật sự càng ngày càng không hiểu chuyện.” “Thật ra cũng không có chuyện gì lớn, chính là tầm hai mươi năm trước, tôi và một tiền bối ở bên Tây Thục đã đính hôn cho bọn nhỏ..
 
Điện Đức Hoàng
Chương 693: 693: Con Cái Chỉ Thân Thiết Với Cha Mẹ Khi Còn Bé Thôi


Bây giờ thời gian đến rồi, phía bên Tây Thục cử người gửi tin tức đến, nói lập tức để hậu bối của bọn họ mang hôn thư năm đó đến, kết hôn với Quân Dao.” “Tôi là đang thương lượng với con nhóc đó.

Cậu xem phản ứng của nó đi, tôi thật sự hận không thể đạp cho nó hai cái.”
Trần Hùng và Lâm Ngọc Ngân nhất thời hiểu ra, chẳng trách vừa rồi Viễn Quân Dao lại tức giận và bài xích như vậy, hơn nữa Viễn Trọng Chi cãi nhau kịch liệt như vậy, hóa ra là vì chuyện này.

Thật sự rất nhiều người già thích đính hôn cho con cái từ bé, hai ba mươi năm trước, đó là chuyện thường có.

Đặc biệt là trong xã hội phong kiến, đừng nói là đỉnh hôn từ bé, sắp đặt hôn nhân cũng có rất nhiều.

Có điều lúc đó là xã hội phong kiến với quan niệm cổ hủ, đổi lại người trẻ tuổi bây giờ, ai có thể tiếp nhận được chuyện này chứ?
Có điều nói đi cũng phải nói lại, các hào môn bây giờ vì để phát triển lợi ích cá nhân, cũng sẽ xuất hiện tình huống sắp đặt hôn nhân.

Điều này cũng khiến cho rất nhiều các thế hệ trẻ của hào môn đều nhân lúc chưa kết hôn mà phóng khoảng các loại.

Ngang ngược, ngông cuồng, bởi vì một khi bọn họ kết hôn, thì sẽ không có thời gian và cơ hội để tùy ý như vậy nữa.

Có điều nhà họ Viễn không hề như vậy, Viễn Trọng Chi không cần phải liên hợp với các hào môn khác, ông ấy và Phương Anh cũng không phải là loại người hi sinh con gái vì lợi ích của bản thân.

Trần Hùng nói: “Chú Viễn, chú cũng đừng tức giận, thời thế đã thay đổi rồi, đây cũng không phải là xã hội phong kiến xưa nữa.

Loại đính hôn từ bé này, cô nhóc Quân Dạo không thể tiếp nhận cũng có thể hiểu được."
Viễn Trọng Chi cười khổ một tiếng, nói: “Tôi và mẹ nuôi cậu không phải là loại người có ý nghĩ bảo thủ.

Nhưng năm đó vị trưởng bối Tây Thục đó có ơn với tôi, hơn nữa lúc đó con của bọn tôi cũng bằng tuổi với nhau, nhất thời hứng lên, nên hạ hôn ước.

“Nói mới nhớ, mấy năm nay hai bên bọn tôi cũng không tiếp xúc nhiều, tôi thậm chí đã sớm quên mất hôn ước này.

Nhưng lần này người ta vậy mà lại cử người đến để nhắc đến chuyện này, hơn nữa con cái của trưởng bối đó cũng đã đến rồi, nhà họ Viễn bọn tôi không thể đóng cửa không tiếp được.

“Viễn Trọng Chi tôi vẫn luôn lấy nhân nghĩa làm đầu, không thể thất hứa như vậy được.

“Hơn nữa đến lúc đó nếu như sau khi Quân Dao gặp người đó, thật sự không đồng ý, thì tôi cũng có thể tìm bên Tây Thục nói chuyện.

Nhưng gặp mặt trước cũng không phải là chuyện gì xấu cả, tôi không ép con nhóc đó gả cho người ta.

“Cậu xem thái độ của nó đi.

Ai, tôi thật sự cảm thấy phí công nuôi dưỡng nó hai mươi năm rồi.

Trần Hùng hơi gật đầu, đối với chuyện nhà Viên Trọng Chi, anh cũng không tiện nhúng tay vào quá nhiều.

Sự thật chính là như vậy, thật ra Viễn Trọng Chi nói cũng đúng, mà cách làm và phản ứng của Viễn Quân Dao, thật sự cũng không có gì không đúng cả.

Chỉ có thể nói hai cha con nhà này đều khó tính, thích làm theo ý mình.

“Chú Viễn, chuyện này, tôi cũng không thể nói nhiều, là chuyện của nhà chú, bây giờ chú đừng tức giận.

Chú và Quân Dao đều bình tĩnh lại một chút, đợi lát nữa hai người bình tĩnh lại, thì bàn lại lần nữa.

Viễn Trọng Chi cắn răng nói: “Tôi sợ con nhóc này hoàn toàn không bàn bạc với tôi thôi.” “Bỏ đi.

Trong lòng Viễn Trọng Chi cũng biết chuyện này mình làm có chút hơi quá, xua tay: “Con gái lớn rồi, không còn thân thiết với cha nữa.

Trần Hùng, Ngọc Ngân, chú Viễn thân là người đã trải qua nhắc nhở hai đứa, nhân lúc Thanh Thảo còn nhỏ, các người nên dành nhiều thời gian ở với con bé.

“Con cái chỉ thân thiết với cha mẹ khi còn bé thôi, đợi đến lúc nó lớn hơn một chút, có cách nghĩ của riêng mình, sẽ suy nghĩ.

Đến lúc đó hai đứa muốn thân thiết hơn với nó, e rằng cũng không thể được nữa."
Trần Hùng và Lâm Ngọc Ngân nhìn nhau, nhất thời, trong lòng cũng xuất hiện cảm giác áy náy.

Lời nói này của Viễn Trọng Chi không hề sai, con cái chỉ khi còn bé mới có thể thân thiết với cha mẹ mình, lớn rồi, loại thân thiết này sẽ càng ngày càng nhỏ, không biết xa cách từ lúc nào, sau đó sẽ xuất hiện sự khác biệt.

Nhắc mới nhớ, một thời gian dài này Trần Hùng và Lâm Ngọc Ngân đều rất bận, quả thật đã không quan tâm đến con gái mình.

Nhớ đến những cái này, trong lòng hai người đều có cảm giác chua xót.

Bọn họ đột nhiên có chút nhớ con gái..
 
Điện Đức Hoàng
Chương 694: 694: Mong Cha Mẹ Đừng Ép Em Ấy Nữa


Trong đầu Trần Hùng không khỏi nhớ đến mỗi lần khi Thanh Thảo tan học, đều không vui, đó là bởi vì cha mẹ rất ít khi ở cùng cô bé, cho nên cô bé mới không vui như vậy.

Sau này Trần Hùng đồng ý với Lâm Thanh Thảo sẽ nhân lúc cô bé nghỉ hè chơi cùng cô bé, nhưng thật ra Trần
Hùng cũng không chơi được với cô bé mấy ngày, sau đó lại bắt đầu bận.

Cũng không biết rốt cuộc bây giờ Lâm Thanh Thảo đang nghĩ gì, cô bé có hiểu được cha mẹ mình không.

Có điều nói đi cũng phải nói lại, bây giờ Lâm Thanh Thảo mới hơn năm tuổi, một đứa trẻ còn nhỏ như vậy, thì sao có thể hiểu được sự bận rộn của cha mẹ mình chứ.

Trong tâm trí non nớt của cô bé, e rằng chỉ biết cha mẹ mình rất bận, thường không thể chơi cùng cô bé.

Có điều, thật ra Trần Hùng và Lâm Ngọc Ngân cũng ít khi nghe thấy Lâm Thanh Thảo phàn nàn, thỉnh thoảng có phàn nàn nhưng rất nhanh cũng sẽ qua đi.

Lâm Thanh Thảo không giống với những đứa trẻ khác, từ nhỏ cô bé đã phải chịu quá nhiều khổ cực với Lâm Ngọc Ngân rồi, nên hiểu chuyện hơn những đứa trẻ khác.

Nghĩ đến đây, trong lòng Trần Hùng bắt đầu có chút khó chịu, mắt thấy Lâm Thanh Thảo Nhi sắp trở về từ Giang Thành rồi, anh và Lâm Ngọc Ngân cũng nên dành ra chút thời gian để chơi cùng cô bé.

“Chú Viễn, cảm ơn lời nhắc nhở của chủ, bọn cháu sẽ chú ý đến con gái hơn." Trần Hùng và Lâm Ngọc Ngân gật đầu với Viễn Trọng
Chi, tiếp tục nói: "Vậy chuyện của Quân Dao thì sao?”
Viễn Trọng Chi cười khổ một tiếng, nói: "Dù sao tôi và con nhóc đó cũng nói không thông được, lát nữa để mẹ nuôi hai đứa đi nói với con bé đi, con bé nghe lời mẹ nó."
Lúc này, Phương Anh đã chuẩn bị xong bữa sáng.

Bữa sáng đều là đích thân bà ấy làm, hôm nay bà ấy dậy sớm, chuẩn bị một bàn lớn thức ăn, cháo, bánh bao, bánh bột chiên, sợ không tiếp đón chu đảo Trần Hùng và Lâm Ngọc Ngân.

Viễn Quân Dao không hề đi qua đấy, cô nhóc có thể thật sự tức giận rồi, bây giờ đang giận cha mẹ mình.

“Mẹ nuôi, cơ thể của mẹ còn chưa khỏi, phải chú ý cơ thể một chút."
Nhìn một bàn đồ ăn sáng này, trong lòng Trần Hùng có chút cảm động, mà Lâm Ngọc Ngân lại có chút đau lòng, lập tức quan tâm nói.

Phương Anh cười, nói: "Không sao, không phải các con đang ở đây sao, để các con nếm thử bánh bao hấp của mẹ nuôi." “Hơn nữa hình thường những chuyện này đều do người làm trong nhà làm, thỉnh thoảng mẹ mới làm một lần, không sao cả.

Nói xong, Phương Anh cầm chảo lên, sau đó đưa đến trước mặt Trần Hùng và Lâm Ngọc Ngân: "Nếm thử đi, nhận lúc còn nóng.

“Cảm ơn mẹ nuôi.”
Mấy người bắt đầu ăn, trên bàn đều không nói đến chuyện của Viễn Quân Dao, nói một số chuyện thường ngày.

Khi sắp ăn xong, ngoài xửa, có một người sải bước đi vào.

Sau khi anh ta tiến vào, không nói hai lời, liên quỳ trước mặt Viễn Trọng Chi và Phương Anh.

“Cha nuôi mẹ nuôi, xin hai người đừng ép Quân Dao nữa.

Người này chính là Đạo Kiệt, vừa nhìn là biết bởi vì chuyện của Viễn Quân Dao mà đến.

“Đao Kiệt, con đang làm cái gì vậy?”
Phương Anh lập tức ngẩn ra, đi qua đỡ anh ta dậy: “Đao Kiệt, con đây là muốn làm cái gì vậy, còn không mau đứng lên.

“Mẹ, Quân Dao không muốn gả cho tên đến từ Tây Thục kia, mong cha mẹ đừng có ép em ấy nữa.

Nhất thời, Phương Anh cảm thấy có chút khó xử, mà Trần Hùng ở bên cạnh cũng nhíu mày.

Chuyện Đao Kiệt thích Viễn Quân Dao đã sớm không còn là chuyện bí mật gì nữa rồi, cho nên vừa rồi Viễn Quân Dao nhất định đã nói chuyện này cho Đao Kiệt biết, vì vậy Đạo Kiệt mới lập tức đến đây.

Nhưng Trần Hùng không ngờ tên nhóc Đạo Kiệt này vậy là thẳng thắn như vậy, qua đây quỳ xuống.

“Khốn nạn.

Viễn Trọng Chi đột nhiên tức giận, vỗ bốp một cái lên bàn ăn, bát cháo trước mặt ông ấy lập tức bị lật úp, đổ trên bàn..
 
Điện Đức Hoàng
Chương 695: 695: Bây Giờ Con Đã Xem Em Ấy Là Em Gái Ruột Của Mình Rồi


Không chỉ mình Đao Kiệt bị một đập này của Viễn Trọng Chi dọa cho giật mình, mà đến và Phương Anh và Lâm Ngọc Ngân bên cạnh cũng giật mình theo.

Viễn Trọng Chi là Cửu Nam Vương, nên tất nhiên sẽ có lực chấn động này.

“Cha nuôi.

“Đứng lên.

Lời của Viễn Trọng Chi, tất nhiên Đao Kiệt không dám không nghe, chỉ có thể đứng lên, sau đó, Đao Kiệt cứ như thế đứng một bên, không dám nói nửa lời.

Viễn Trọng Chi hít sâu một hơi, nói: “Đao Kiệt, cậu cũng là con của Viễn Trọng Chi tôi, cho nên, Viễn Trọng Chi tôi là người thế nào, cậu hiểu rõ đúng không?” “Vâng”
Đao Kiệt trả lời dứt khoát: “Theo như Đạo Kiệt biết, cha là một anh hùng đỉnh thiên lập địa, nhất ngôn cửu đỉnh, cương trực ngay thẳng” “Vậy sao?”

Viễn Trọng Chi hỏi ngược lại: “Nhưng tại sao vừa rồi tôi ở trong mắt cậu lại trở thành người vô cùng xấu xa như vậy chứ?"
Đao Kiệt vội vàng quỳ xuống, nói: “Cha nuôi, Đạo Kiệt không có ý đấy.”
Phương Anh vội vàng đỡ Đao Kiệt từ dưới đất lên: “Kiệt, con làm gì vậy? Cứ phải quỳ xuống làm gì chứ? Không thể làm như vậy được.

“Mẹ, con...!
Viễn Trọng Chi tiếp tục nói: “Đao Kiệt, tôi biết cậu thích Quân Dao, từ nhỏ đã thích rồi.

Nếu như Quân Dao đồng ý, Viễn Trọng Chi tôi không nói hai lời, nhất định sẽ gả Quân Dao cho cậu.” “Nhưng, bây giờ tôi hỏi cậu một câu.

Nếu như Quân Dao chỉ xem cậu là anh trai, cậu sẽ cưỡng ép con bé sao?” Đao Kiệt ngẩn ra hai giây, trên mặt xẹt qua tia thế lương, có điều rất nhanh đã biến mất.

“Sẽ không”
Đao Kiệt trả lời rất chắc chắn: “Thật ra mấy năm nay con vẫn luôn cố gắng, nhưng con cũng đã sớm biết, Quân Dao không thể thích con được.

Cho nên, con cũng sẽ không cưỡng ép em ấy.

“Nhưng cho dù Quân Dao có thích con hay không, con đều sẽ không tiếc công sức ở phía sau bảo vệ em ấy.

Bây giờ con đã xem em ấy là em gái ruột của mình rồi.

“Cho nên cha nuôi, xin tha thứ cho sự đường đột và xúc động vừa rồi của con.

Trần Hùng ở một bên cũng thổn thức không thôi.

Sau khi trải qua chuyện lần trước, Viễn Quân Dạo hiểu nhầm
Đạo Kiệt, nhào vào trong lòng Đao Kiệt khóc lóc.

Sau này Viễn Quân Dao cũng không nằng nặc đồi gả cho Trần Hùng nữa, cho nên Trần Hùng đặc biệt nói với Viễn Quân Dao, có khi người thích hợp nhất đang ở ngay bên cạnh mình.

Trần Hùng cho rằng sau lúc đó, tình cảm của Viễn Quân Dao đối với Đao Kiệt sẽ tốt hơn một chút, nói không chừng, cuối cùng hai người bọn họ thật sự có thể tu thành chính quả.

Nhưng sự thật đã chứng minh, Trần Hùng thật sự đã nghĩ nhiều rồi, tình cảm của con người chính là kỳ diệu như vậy, không thích một người, thì sẽ không thích, muốn thay đổi loại cảm giác này, thật sự vô cùng khó.

Có vẻ như suy nghĩ bây giờ của Đao Kiệt đã thay đổi rồi, mặc dù trong lòng anh ta vẫn thích Viễn Quân Dao, nhưng anh ta cũng biết mình và Viễn Quân Dao không có khả năng.

Cho nên bây giờ Đạo Kiệt đã coi Viễn Quân Dao thành em gái ruột của mình, anh ta vẫn sẽ không tiếc công sức ở phía sau bảo vệ và hỗ trợ cho Viễn Quân Dao.

Thậm chí, loại người như Đao Kiệt, sau này có vì Viễn Quân Dao mà phải trả giá bằng sinh mạng của mình, e rằng tên nhóc này cũng sẽ không nhíu mày lấy một cái.

“Đao Kiệt à, những gì tôi vừa nói, cậu đã hiểu chưa?” “Cậu quan tâm Quân Dao, cho dù Quân Dao có thích cậu hay không, cậu đều sẽ ở phía sau bảo vệ con bé, coi con bé thành em gái ruột của mình.

Nhưng, tôi chính là cha ruột của con bé đấy Đao Kiệt ngẩn ra, giống như lập tức hiểu ra cái gì đó vậy, loại lo lắng trong lòng anh ta lập tức thả lỏng hơn một chút.

“Cha nuôi, vừa rồi Đao Kiệt quá thất thổ rồi, xin cha nuôi trách phạt
Nói xong, Đao Kiệt lại vô thức muốn quỳ xuống.

Cảnh tượng này, đến cả Trần Hùng cũng có chút không nhìn được nữa.

Tên nhóc nhà cậu đang quay phim cung đình sao, động một cái là lại quỳ xuống?.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 696: 696: Bối Cảnh Của Người Ta Không Hề Đơn Giản


Viễn Trọng Chi xua tay nói: “Chuyện này, tôi đã nói rồi, tôi sẽ tôn trọng ý kiến của Quân Dao, nhưng chúng ta chúng phải có lễ nghĩa và sự tôn trọng” “Hơn nữa, người đến từ Tây Thục kia, bối cảnh của người ta không hề đơn giản, nhà họ Viễn chúng ta ở trước mặt người ta, hoàn toàn không đáng để nhắc tới.

“Nói không chừng cậu nhóc đó còn không nhất định sẽ nhìn trúng con nhóc nhà chúng ta đầu.

Trong lòng Trần Hùng hơi ngẩn ra, cho đến bây giờ, anh vẫn không hiểu lắm về các thế lực ở phía Nam.

Tây Thục, cũng là một tỉnh thuộc về phía Nam, có điều diện tích không lớn lắm, các thành phố cấp tỉnh cũng không nhiều.

Hơn nữa kinh tế nơi này cũng không quá phát triển so với tốc độ phát triển nhanh chóng của phía Nam, vẫn luôn bị giễu cợt là vùng đất hoang vu.

Mà bây giờ thỉnh Tam Giang cũng coi như là đứng đầu phía Nam, mặc dù Viễn Trọng Chi còn ngồi lên vị trí Tam Giang Vương, nhưng thật ra, nhà họ Viễn đã được coi là gia tộc hàng đầu tỉnh Tam Giang rồi.

Nhà họ Viễn lớn như vậy, ở trong miệng Viễn Trọng Chi, lại không thể so được với gia tộc ở Tây Thục kia, điều này có chút thú vị.

Vậy năm đó, trưởng bối Tây Thục trong miệng Viễn Trọng Chi, rốt cuộc là có lai lịch thế nào?
Cuối cùng, Phương Anh ở bên cạnh đã thu dọn bàn, lại múc cháo ra, đồng thời đưa cho Đao Kiệt một bát đây.

“Lát nữa mẹ đi tìm Quân Dao, nói với con bé.” Sau khi ăn xong, Trần Hùng lại đi đến chỗ Ngụy
Tuấn.

Khi Trần Hùng đến, Ngụy Tuấn đã dậy từ lâu rồi, mà ông ta đã dỡ bỏ hết các hình nhân gỗ trong sân.

Lúc này Ngụy Tuấn đang cầm đao trong tay, làm theo dao pháp của Trần Hùng, không ngừng bổ vào không khí.

“Ngụy tiền bối, tối qua ngủ thế nào?” Trần Hùng đi qua, hỏi Ngụy Tuấn.

Ngụy Tuấn nhìn thấy Trần Hùng đến, lập tức thu đạo trong tay lại, khi quay đầu nhìn Trần Hùng, nụ cười trên mặt tràn đầy tinh thần.

“Trần Hùng, cảm ơn cậu, đao pháp của cậu rất có tác dụng.

Tối qua tôi đã bổ một nghìn tám trăm cái, sau đó có chút mệt, sau khi lên giường, ngủ rất say” “Năm giờ sáng tôi đã dậy rồi, sau khi rửa mặt đánh răng thì cứ bổ cho đến bây giờ, trước mắt đã bổ được bốn nghìn đao.”
Trần Hùng cười nhẹ gật đầu: “Xem ra đao pháp nàytương đối có tác dụng với Ngụy tiền bối, ít ra tâm của tiền bối đã dần dần bình tĩnh lại rồi.” “Có điều Ngụy tiền bối, tôi dạy tiền bối đao pháp này là để luyện tâm trí, còn có một loại phản ứng theo bản năng.

Tôi hi vọng mỗi một đạo của tiền bối đều phải bổ cho hoàn hảo, không cần theo đuổi tốc độ, dù sao càng chậm càng tốt.” “Tôi hiểu rồi.”
Ngụy Tuấn gật đầu: "Cảm ơn cậu Trần đã nhắc nhở.” “Khách khí rồi.”
Trần Hùng ở đây nói chuyện một lúc với Ngụy Tuấn, sau đó quay người rời đi.

Sau đó anh và Lâm Ngọc Ngân cũng chuẩn bị tạm biệt, tiếp theo Lâm Ngọc Ngân còn muốn để chi nhánh của Ngọc Thanh ở tỉnh thành khảo sát một chút, cho nên, không thể ở lại đây quá lâu, dù sao ở trụ sở chính cũng có quá nhiều việc phải làm.

Về phần chuyện của Viễn Quân Dao, lúc mới đầu Trần Hùng cũng không định xen vào, cũng không cần phải quan tâm..
 
Điện Đức Hoàng
Chương 697: 697: Không Được Anh Nhất Định Phải Đi Với Em


Sau khi tạm biệt Viễn Trọng Chi và Phương Anh, hai người lái xe rời khỏi nhà họ Viễn.

Vừa mới ra khỏi cửa, một chiếc Maserati đã lái trước con xe Cadillac của hai người, chặn đường của bọn họ.

Viễn Quân Dao bước từ trên con xe Maserati xuống, sau đó Viễn Quân Dao đi đến ghế lái của con xe
Cadillac.

Trần Hùng hạ cửa sổ xuống, khẽ nhíu mày: “Quân Dao, cô định làm cái gì vậy?” “Hừ, cha mẹ nhất định là mắng Đao Kiệt rồi, cho nên Đạo Kiệt không quan tâm em nữa, mà mẹ em lại cứ muốn em phải gặp mặt Ngô Trung Kiên đến từ Tây Thục kia.” “Mẹ nói tối nay sẽ để Ngô Trung Kiên đến nhà em, nhưng em không muốn để anh ta đến, cho nên em đã liên lạc trước với tên đó.

Lát nữa bọn em gặp nhau ở quán cà phê." "Hum?"
Trần Hùng hửm một tiếng, trong lòng nghĩ cô nói với tôi những lời này làm gì chứ? “Nếu như hai người đã hẹn nhau rồi, vậy cô đi đi, cô đến chặn xe tôi làm gì? Đừng nghịch nữa, mau lái xe đi đi, tôi và chị Ngọc Ngân của cô còn có chuyện phải làm.” “Em biết hai người muốn đi làm cái gì.

Chị Ngọc Ngân muốn đến khảo sát chi nhánh Ngụy Tuấn ở bên tỉnh thành đúng không? Đây có phải chuyện lớn gì đâu chứ? Chị Ngọc Ngân có thể đi một mình được mà, anh chỉ là một bảo vệ của Ngọc Thanh, đi theo làm gì chứ?” “Hừ, không nghĩ lại mình có thân phận gì, tham gia náo nhiệt làm gì chứ?” Trần Hùng: “2”
Lâm Ngọc Ngân ở bên cạnh trực tiếp bị lời này của
Viễn Quân Dao chọc cười, cô nhóc này có lúc thật sự rất tinh nghịch.

“Quân Dao, em là muốn anh Trần Hùng đi cùng em để cho em ý kiến đúng không?”
Viễn Quân Dao nói: “Dù sao em tuyệt đối sẽ không một mình đi gặp tên đó đâu.

Bây giờ Đao Kiệt sau khi bị cha em ép mà không quan tâm đến em, mà em lại là con gái độc nhất trong nhà.

Chỉ có hai anh trai nuôi, anh ấy không đi, thì anh Hùng đi đi.” “Đừng nghịch, tôi không có tâm tình đi tham gia mấy trò xấu của cô đâu.

Không đi.

“Hơn nữa tôi phải bảo vệ chị Ngọc Ngân của cô, nhỡ cô ấy ở bên này gặp phải chuyện gì thì phải làm sao?”

Trần Hùng từ chối, nhưng Viễn Quân Dao lại tức giận nói: “Không được.

Anh nhất định phải đi với em.

Chị Ngọc Ngân đi đến công ty của mình thì có thể gặp phải chuyện gì chứ? Cùng lắm em cử thêm vài người đi cùng chị ấy là được rồi.” “Hơn nữa, lúc trước là tự anh nói xem em thành em gái, anh đối xử với em gái của anh như vậy sao?” “Em nói với anh này, vừa rồi em gọi điện thoại cho tên Ngô Trung Kiên kia, khi nói chuyện điện thoại với anh ta, nghe thấy giọng điệu của anh ta rất côn đồ, vừa nghe đã biết không phải là người gì tốt rồi.

“Anh nói đến lúc nó không có ai đi cùng em, nhớ đầu anh ta là một kẻ vô lại, nổi sắc ý với em, muốn gây chuyện bất lợi với em.

Anh xem một cô gái yếu ớt như em, làm sao phản kháng lại được chứ.”
Trần Hùng cạn lời: “Với tính cách vô pháp vô thiên này của cô, e là trên thế giới này không có người đàn ông nào có thể khiến cô chịu thiệt được đâu.”
Trần Hùng thật sự không muốn cùng Viễn Quân Dao đi làm mấy chuyện này, nói: “Ít ở đây giả vờ đáng thương đi.

Nếu như cô thật sự sợ tên đó làm gì có, thì cô tự mình mang theo mấy vệ sĩ là được rồi.

“Không được.

Nếu như cha em biết em dẫn theo vệ sĩ, ông ấy nhất định sẽ nói xem không tôn trọng đối phương, nói không chừng lại mắng em một trận.

Nhưng anh là anh nuôi của em, cho nên anh đi với em, cha em cũng sẽ không tìm được lý do để mắng em đúng không?”
Trần Hùng còn muốn nói lời từ chối Viễn Quân Dao, nhưng Lâm Ngọc Ngân ở bên cạnh lại cười nói: “Chồng, em cảm thấy Quân Dao nói cũng đúng, anh đi với con bé một chuyến đi “Nhưng còn em...!"Bên em có thể xảy ra chuyện gì chứ?”
Lâm Ngọc Ngân trợn trắng mắt với Trần Hùng: “Giống như em Quân Dao nói vậy, em đến công ty của em, chẳng lẽ có người làm hại em sao?”.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 698: 698: Anh Thật Sự Không Định Suy Nghĩ Đến Em Một Chút Sao


Mặc dù trong lòng Trần Hùng không hề muốn cùng Viễn Quân Dao đi làm những chuyện xấu này, nhưng nếu như Lâm Ngọc Ngân đã lên tiếng rồi, vậy Trần Hùng cũng không nói gì nữa.

“Vậy em tự mình đi đến bên chi nhánh trước đi, anh sẽ nhanh đến tìm em, cần cử ít người bảo vệ em không?” “Anh cho rằng đang quay phim sao?”
Lâm Ngọc Ngân liếc Trần Hùng một cái: “Đất nước chúng ta là nước an toàn nhất trên thế giới đấy.

Chẳng lẽ ban ngày ban mặt em lái xe trên đường, còn có thể bị người ta đánh chắc” “Cũng đúng.”
Trần Hùng mới từ bên Thái Lan về, nhất thời vẫn chưa thoát ra khỏi trạng thái căng thẳng thần kinh đó, khiến anh đến bây giờ vẫn còn loại cảm giác tràn đầy sát khí.

Có điều Lâm Ngọc Ngân nói không sai, đây là nơi an toàn nhất trên thế giới, có thể xảy ra chuyện gì được chứ?
Hơn nữa Lâm Ngọc Ngân cũng muốn giấu thân phận của mình, đi qua chi nhánh để xem người bên đó làm ăn thế nào.

Nếu như thật sự dẫn theo một nhóm vệ sĩ, vậy thì người ta sẽ phát hiện ra ngay.

“Vậy em lái xe cẩn thận một chút

Trần Hùng xuống xe, không vui nhìn Viện Quân Dao nói: "Thật sự sợ có rồi đấy, đi thôi "Tạm biệt chị Ngọc Ngân Viễn Quân Dạo cười híp mắt làm động tác chào với
Lâm Ngọc Ngân, sau đó cùng Trần Hùng lên xe Maserati Vừa lên xe, Viễn Quần Dao đã ném cho Trần Hùng một cặp kính râm, “Làm gì vậy?” Trần Hùng có chút ngẩn ra, "Đeo kính rầm lên, thể thiện sự bá đạo của anh ra.

Lát nữa, anh sẽ dùng khí thể này để đè ép tên nhà quê kia” "Hơn nữa, lát nữa anh phải hù dọa tên nhà quê kia cho em.

Nếu như anh ta không nghe lời, thì anh ra tay đánh anh ta, dù sau mục đích cũng chỉ có một, nhất định phải để cho tên nhà quê kia cuốn gói”
Nói xong Viễn Quần Dao đạp ga, chiếc Maserati lao như tên bắn,
Trần Hùng ngồi cạnh ghế lái nghịch kinh rầm, càng cảm thấy bất lực,
Viễn Quần Dao cổ cử luôn miệng nổi sợ người ta làm khó có sao? Sao tôi lại cảm thấy cô đi làm khó người ta vậy?
Maserati phỏng tới một quán cà phê cao cấp ở tỉnh thành.

Lúc này, tên Ngô Trung Kiên kia còn chưa đến, cho nên Trần Hùng và Viên Quân Dao mỗi người gọi một cốc cà phê, ở đây đợi Ngô Trung Kiên,
Viên Quân Dao vừa dùng thìa ngoảy nát hình trái tim trong cốc cà phê vừa nhìn Trần Hùng, mắt không chuyện.

"Cô nhìn tôi làm gì?” Trần Hùng nhìu mày.

Viễn Quân Dao lẩm bẩm nói: "Anh Hùng, anh nói hôm nay hai chúng ta hẹn hò ở đây thì tốt biết mấy.

Anh thật sự không định suy nghĩ đến em một chút sao?"
Trong lòng Trần Hùng giật một cái, sắc mặt cũng nhanh chóng trở lên khó coi: “Viễn Quân Dao, tôi không thích nghe cô nói đùa như vậy đâu.

“Em không nói đùa, em thật sự rất nghiêm túc.

“Tạm biệt.

Trần Hùng đặt nửa cốc cà phê còn lại lên bàn, đứng dậy muốn đi.

Viễn Quân Dao kinh rồi, vội vàng đứng dậy giữ anh lại: “Thật nhàm chán, con người anh thật sự không thú vị chút nào.

Một người đẹp như em ở trước mặt anh, mà anh không nhìn lấy một cái.

“Bỏ đi, em không đùa với anh nữa, anh lo lắng cái gì chứ.".
 
Back
Top Bottom