Đô Thị  Điện Đức Hoàng

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Điện Đức Hoàng
Chương 639: 639: Các Cậu Có Sợ Chết Không


Nghiêm Vu Tu đặt Trương Dã Lâm xuống, dáng vẻ của Trương Dã Lâm lúc này trông vô cùng đáng sợ, cái đầu chỉ còn lại một nửa, mà một nửa còn lại, dù Nghiêm Vu Tu cố gắng muốn đặt nó lại với nhau, nhưng điều đó là không thể nào.

Một đám người vây quanh thi thể của Trương Dã Lâm trong im lặng.

"Tổng giám đốc Nghiêm, còn chạy nữa không?"
Cuối cùng một người đứng ở bên cạnh anh ta cũng lên tiếng hỏi, bởi vì kẻ thù đang đuổi theo phía sau đã ở rất gần bọn họ.

“Không chạy nữa."
Nghiêm Vu Tu lắc đầu một cái: “Cứ như vậy đi, đánh đến bước này là đã đủ rồi." "Trương Dã Lâm không muốn liên lụy đến chúng ta, cho nên cậu ấy đã chọn cách tự sát, cậu ấy coi chúng ta như anh em, vậy thì Nghiêm Vũ Tu tôi làm sao có thể mặc kể vứt bỏ anh em của mình như vậy được?"

Nghiêm Vũ Tu nói hết câu, sau đó lấy ra một bao thuốc đã bị mưa làm ướt một nửa, đốt lên một điều thuốc coi như tương đối không
Anh ta hút một hơi, rồi đưa cho một người anh em khác đang đứng bên cạnh, người anh em này cũng hút một hơi, rồi lại đưa cho người anh em tiếp theo...!Cuối cùng, sau khi người anh em thứ mười một hút xong một hơi, anh ta đưa nửa điều thuốc còn lại vào tay Nghiêm Vu Tu
Nghiệm Vụ Tu lại đặt nửa điều thuốc còn lại này xuống bên cạnh Trương Dã Lâm: “Người anh em, đường xuống hoàng tuyền xa xôi, anh đừng đi nhanh quả, chờ đảm anh em đến đi cùng anh."
Nói xong, Nghiêm Vu Tu cầm dao găm trong tay, đứng dậy.

Anh ta ngẩng đầu lên, nhìn vầng trăng sáng trên bầu trời gần như bị mây đen bao phủ, nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu.

“Đại ca, Hàn, Triệu, Bạch...!Tất cả anh em trong Thiên Vương Điện, Nghiêm Vũ Tu tôi đi trước một bước, kiếp sau lại làm anh em"
Dứt lời, Nghiêm Vũ Tu nhìn lướt qua mười một tên thủ hạ còn lại một cái, nói: "Các cậu có sở chết không?”
Tất cả mọi người đều cười, bọn họ đã đi đến bước này rồi, có ai còn sợ chết nữa?
Đối với bọn họ, có thể chết cùng một chỗ với các anh em của mình như vậy đã đủ rồi.

Nghiêm Vu Tu cũng mim cười, sau đó quay người lại, nhìn số lượng kẻ địch đồng như kiến đang đi về phía bên này.

Tất cả ánh sáng của đèn pin đều chiếu về phía bên này, trong lúc nhất thời giống như đang thắp sáng khung cảnh tối đen xung quanh đảm người Nghiêm Vũ Tu sáng lên giống như ban ngày.

Mà cũng lúc này, cộng thêm Nghiêm Vu Tu nữa thì tổng cộng có mười hai người đứng đó giống như mười hai vị ma thần, không hề sợ hãi chút nào.

Ở phía bên kia, một đám đông dày đặc đang kéo đến đây, rất nhiều đội khác nhau tập hợp lại với nhau.

Trong số những người này, có những tinh nhuệ và cao thủ của nhà họ Kim, cũng có lính đánh thuê mà bọn họ đã bỏ ra rất nhiều tiền để mời đến từ khắp nơi trên thế giới, đồng thời còn có những cường giả của Bóng Đêm xen lẫn trong đó.

Tổng cộng có hơn ba trăm người, mà trên người của bất kì người nào trong số bọn họ đều toát ra một luồng sát khí.

khi những người đó nhìn thấy đám người Nghiêm Vu Tu ở đây, trên khuôn mặt mệt mỏi của họ hiện lên một tia phần khích.

Bọn họ đã chiến đấu suốt một ngày một đêm ở vườn hoa gừng này, từng giờ từng phút chim trong nơm nớp lo sợ, bởi vì nhóm ma quỷ của Nghiêm Vũ Tu có thể xuất hiện bất cứ lúc nào, sau đó giết sạch bon ho.

Thật sự quá khó khăn, đuổi theo đám người này suốt một ngày một đêm, khiến cho bọn họ có cảm giác như đã trải qua thời gian dài đằng đẳng như cả thế kỷ.

Nhưng như bây giờ cũng tốt, cuối thì cùng bọn họ cũng đã đuổi kịp Nghiêm Vu Tu, mà đám người vô cùng tinh nhuệ dưới trướng anh ta, hiện tại chỉ còn lại có mười mấy người.

Những người này nhanh chóng bao vây Nghiêm Vũ Tu và mười người khác, sợ rằng anh ta sẽ bỏ trốn nữa.

lần
Sau khi bao vây xong, hai bên cử giảng có nhau như thế, xung quanh cũng không có tên thủ lĩnh nào đứng ra nói một câu
Nghiêm Vũ Tu mìn ười, anh đốt một điều thuốc, hít một hơi thật sâu,
Sau đó, Nghiêm Vu Tu liếc nhìn qua những người đang vây quanh mình một cái, nói: "Kim Ngân, đến lúc này rồi không cần phải trốn tránh nữa, đi ra đi.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 640: 640: Nếu Câu Ta Sống Tôi Sẽ Gia Nhập Bóng Đêm


Đám đông phía trước tách ra, một người phụ nữ có dáng người xinh đẹp gợi cảm, khuôn mặt tinh xảo, trên người mặc một bộ váy bó sát màu đen bước ra.

Ở bên cạnh cô ta có một tên thuộc hạ đang cầm một chiếc ô màu đen che cho cô ta, lúc này toàn thân cô ta toát ra khí chất giống như nữ vương.

Trước đây, Kim Ngân không ăn mặc như thế này khi xuất hiện trước mặt Nghiêm Vu Tu, cô ta giống như một cô gái ngoan ngoãn, dịu dàng đáng yêu, thế nhưng bây giờ, lần đầu tiên Nghiêm Vu Tu suýt chút nữa đã không thể nhận ra cô ta.

“Nếu không phải bởi vì anh là Nam Thiên Vương của Thiên Vương Điện thì tôi thật sự rất muốn kết hôn với anh"
Kim Ngân lên tiếng, mặc dù không thể nghe thấy quá nhiều cảm xúc bên trong giọng nói của cô ta nhưng Nghiêm Vũ Tu lại có thể cảm giác được trước đây người tên Kim Ngân này đã từng thực sự động lòng với anh ta.

"Xin lỗi Vụ Tu, tôi không có lựa chọn nào khác, bởi vì cha tôi Kim Hữu Tài là ám tưởng trong sáu tướng của Bóng Đêm “Đồng thời, ông ấy còn có một thân phận khác, ông ấy đã từng là một trong hai mươi bốn sứ giả ám dạ của Hắc Ám Đồ Đằng, vì vậy vào hai năm trước, khi Thiên Vương Điện của các anh tiêu diệt Hắc Ám Đồ Đăng, thì cũng đã định định trước nhà họ Kim và Thiên Vương Điện của các anh phải đối đầu với nhau đến khi nào chết mới thôi." "Hơn nữa cũng đã định trước hai người chúng ta không có duyên phận trở thành vợ chồng của nhau.

Thật ra chuyện đã đến nước này rồi dù Kim Ngân có nói nhiều hơn nữa cũng không có ý nghĩa gì cả.

Nghiêm Vu Tu đã đi đến bước đường này rồi, chuyện nên nghĩ rõ ràng anh ta cũng đã sớm nghĩ rõ rằng rồi.

Anh ta đã bị gài bẫy, từ ngày đầu tiên anh ta tự mình dẫn theo thuộc hạ đi đến Thái Lan thì anh ta đã bị gái bẫy rồi, chỉ là bản thân Nghiêm Vũ Tu không ngờ rằng lần này anh ta lại thua thảm hại như vậy.

Quả nhiên đã bị Trấn Hùng nói trung nói ngày nào đó Nghiêm Vũ Tu anh ta sẽ thua trong tay một người phụ nữ.

Trước đây Nghiêm Vu Tu luôn rất có lòng tin với bản thân anh ta, cho rằng anh ta sẽ không thể nào phạm phải loại sai lầm cấp thấp như vậy, nhưng mà giờ phút này dường như Nghiêm Vu Tu đã thật sự hiểu được hàm ý về câu nói này của Trần Hùng
Anh ta không phải thần thánh, làm sao có thể không có lúc bị lật thuyền? "Kim Ngân, không cần phải nói cái gì nữa, là tôi xu xẻo”
Nghiêm Vu Tu mim cười, nụ cười đầy vẻ hung dữ, anh ta nắm chặt con dao găm trong tay, giống như đang ngoan cố chống cự.

Kim Ngân hít một hơi thật sâu, lạnh lùng nói: “Nếu như anh nguyện ý đầu hàng, có lẽ tôi có thể để lại cho anh một cái mạng, tôi tin tưởng có thể thuyết phục được cha tôi.

Chỉ cần anh nguyện ý gia nhập vào chúng tôi, cha tôi nhất định sẽ không giết anh." "Hơn nửa Dạ Tu La đã từng nói năm Thiên Vương của Thiên Vương Điện đều là những người đáng để anh ta kính trọng" “Nếu như anh nguyện ý gia nhập Bóng Đêm Dạ Tu La nhất định sẽ không dài anh dầu.

"Bảo tôi gia nhập Bóng Đêm sao?"
Nghiêm Vũ Tụ cười ha ha hai tiếng, sau đó chỉ vào thi thể của Trương Dã Lâm ở bên cạnh rồi nói: "Kim Ngân, Dạ Tu La thần thông quảng đại như vậy, liệu có thể hồi sinh cậu ấy không?" “Nếu như anh ta có thể, vậy thì tôi sẽ gia nhập Bóng Đêm ngay bây giờ.

Cả khuôn mặt của Kim Ngân trở nên vô cùng dữ tớn, trong lòng cũng tràn đầy lửa giận: “Nghiêm Vũ Tu, tôi đã cho anh một cơ hội, anh đừng có mà không biết tốt xấu" "Ông đây không cần cô cho cơ hội.

Khi Nghiêm Vụ Tu nhìn về phía Kim Mĩ, ánh mắt của anh ta tràn ngập hận thù.

Nếu như không phải do người phụ nữ này thì anh ta sẽ không rơi vào tình trạng như bây giờ, Nghiêm Vu Tu không sợ cái chết, nhưng hơn một trăm anh em đã đi theo anh ta nhiều năm như vậy, tất cả đều chết hết điều đó khiến anh ta cảm thấy trái tim như đang bị dao cát.

.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 641: 641: Nghiêm Vu Tu Ngã Xuống


"Khốn kiếp, tốt nhất cô nên trốn xa chút, bằng không, ông đây sẽ không nương tay với cô đâu."
Hành động của Nghiêm Vu Tu đã biểu lộ ra thái độ của anh ta, anh ta chính là Nam Thiên Vương của Thiên Vương điện, thà chết trận chứ không bao giờ chịu khuất phục quân địch.

Anh ta như một tia chớp lao về phía Kim Ngân, mười một người thuộc hạ đằng sau anh ta cũng không chùn bước đi theo sau.

"Bảo vệ cô chủ."
Trong nháy mắt, gần hai mươi tên cao thủ siêu cấp bên cạnh Kim Ngân bảo vệ cô ta không ngừng lui về phía sau, mà những người còn lại thì cầm vũ khí trong tay lên, lao về hướng nhóm người Nghiêm Vu Tu.

Những người này đều là cao thủ hàng đầu, cho dù nhóm người Nghiêm Vu Tu lấy ra hết kỹ năng của bản thân, đều không phải là đối thủ của nhiều người như vậy.

Rất nhanh sau đó, những cường giả bên người Nghiêm Vu Tu một người tiếp một người ngã xuống, từ mười người ban đầu, giờ chỉ còn bảy người.

Trên người Nghiêm Vu Tu cũng đã chịu rất nhiều vết thương, những người này dường như đều là lính đánh thuế hàng đầu cùng với sát thủ siêu cấp, mục tiêu lúc này của bọn họ chỉ có một, chính là Nghiêm Vu Tu.

Tình cảnh này, sợ rằng rất lâu về trước, Dạ Tu La đã gặp phải rồi.

Năm đó, Hắc Ám đồ đằng bị Thiên Vương điện tiêu diệt, Dạ Tu La chạy trốn đến Đông Á rồi sau đó thành lập Bóng Đêm, đây là một tổ chức có cả sát thủ và lính đánh thuê.

Sở dĩ anh ta thành lập một tổ chức như vậy, chính là vì có thể tìm được càng nhiều lính đánh thuê và sát thủ tài giỏi để anh ta sử dụng, mà mục đích tồn tại duy nhất của những cường giả này là đối phó với Thiên Vương điện và đại tướng.

Nghiêm Vu Tu là người có sức chiến đấu gần như thấp nhất trong năm Thiên Vương, chỉ hơn mỗi tên trói gà không chặt Triệu Tài Đô kia.

Nhưng điều này cũng không đại biểu thực lực anh ta yếu, trên thực tế, mặc dù là người đứng gần cuối trong năm Thiên Vương, nhưng sức chiến đấu của Nghiêm Vu Tu vẫn rất mạnh.

Xét theo bảng sức mạnh của những cường giả cao cấp trong thế giới, Nghiêm Vu Tu cũng được xếp ở vị trí cao, chẳng qua chỉ vì cường giả trong Thiên Vương điện nhiều như mây mà thôi.

Hơn hai mươi tên cao thủ siêu cấp vây quanh Nghiêm Vu Tu hết ba tầng trong lại ba tầng ngoài, các loại vũ khí cùng thủ đoạn hướng về phía Nghiêm Vu Tu.

Tình huống hiện tại, giống như là một bầy sói đói khát, vây quanh một con sư tử cường tráng.

Mặc dù năng lực của từng con sói trong bầy kém hơn rất nhiều so với sư tử, thế nhưng, hết một đám lại một đám nhào đến, sư tử có lợi hại đến đâu cũng không địch lại được.

Qua không bao lâu, Nghiêm Vu Tu đã mình đầy thương tích.

Mà xung quanh anh ta đã không nhìn thấy một thuộc hạ nào nữa, bọn họ người thì bị quấn vào vòng vây khác, người thì đã bị tử vong.

Dưới chân Nghiêm Vu Tu đều là thi thể của những cao thủ siêu cấp, ngay cả trong tình trạng thương tích trầm trọng như vậy, anh ta vẫn mạnh đến mức làm da đầu người khác run lên.

Một thanh đao chém về phía anh ta, tốc độ nhanh như chớp, trong nháy mắt đã chém bảy tám đạo xuống Nghiêm Vu Tu.

Nghiêm Vu Tu dùng dao găm trong tay liên tục ngăn cản, nhưng ở một bên khác, trái phải trước sau đều có vũ khí hướng về phía anh ta.

Cuối cùng tiết tấu trong tay Nghiêm Vu Tu vẫn bị rối loạn, trong một giây né tránh không kịp, một thanh đao mạnh mẽ chém xuống ngực anh ta một đao, tiếp đó cả người Nghiêm Vu Tu bị bay ngược ra ngoài, nặng nề ngã xuống mặt đất.

Một mảng hoa gừng màu hồng phấn trên mặt đất bị Nghiêm Vu Tu đè rạp xuống, từ trên người anh ta chảy xuống rất nhiều máu, thậm chí còn nhuộm đỏ cả mấy bông hoa gừng này.

Thời khắc này, dao găm trong tay Nghiêm Vu Tu rơi xuống mặt đất, cuối.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 642: 642: Được Cứu


Ánh trăng dịu dàng rọi xuống rất nhiều gương mặt, toàn bộ đều là những người lần này theo anh ta đến đây, khuôn mặt của những người anh em đã chết cũng được soi sáng dưới ánh trăng.

"Các anh em, tôi đến tìm mọi người đây."
"Đại cả, tất cả anh em trong Thiên Vương điện, tất cả người thân, nếu như có kiếp sau, Nghiêm Vu Tu tôi vẫn sẽ làm anh em với mọi người."
"Ha ha."
Nghiêm Vu Tu cười lớn, bên trong tươi cười còn có một tia giải thoát.

Bôn ba thời gian dài như vậy, anh ta đã quá mệt mỏi rồi, hiện tại cuối cùng cũng có thể được nghỉ ngơi thật tốt rồi.

Tiếng bước chân xung quanh càng ngày càng tiến gần về phía anh ta, mỗi người đều muốn tranh giành được giết anh ta, bởi vì ngay từ đầu gia tộc nhà họ Kim đã treo thưởng đầu của Nghiêm Vu Tu với giá 100 triệu đô la Mỹ.

Hơn nữa, không chỉ có gia tộc nhà họ Kim treo thưởng, trên mạng ngầm quốc tế, đầu của năm Thiên Vương của Thiên Vương điện cùng với mười tám đại tướng đều được treo thưởng với giá cao.

Mỗi một cái đầu trong mười tám đại tướng đã có giá là 100 triệu đô, mà đầu của năm Thiên Vương lại có giá 300 triệu đô.

Còn về Triệu Hùng là điện chủ của Thiên Vương điện, nghe nói giá tiền thưởng của anh ở trên mạng ngầm đã vượt qua con số 500 triệu đô la Mỹ.

Vì thế, hiện giờ ai có thể g**t ch*t Nghiêm Vu Tu, không chỉ có thể lấy được tiền thưởng của gia tộc nhà họ Kim, đồng thời còn có thể nhận được tiền thưởng trên mạng ngầm, cộng lại cũng phải được 400 triệu đô.

Con số trên trời này, ngay cả lính đánh thuê hay sát thủ hàng đầu, làm cả đời cũng không có được con số này.

Hiện giờ Nghiêm Vu Tu chỉ còn lại một hơi tàn, có thể giết dễ như trở bàn tay, ai lại có thể bỏ qua cơ hội tốt như vậy chứ?
Nghiêm Vu Tu thật sự không còn sức để phản kháng lại nữa, anh ta chỉ có thể trơ mắt nhìn những người hung ác dữ tợn đó vây về phía mình.

Anh ta thật sự đã quá mệt rồi, ngay cả nhắc một đầu ngón tay thôi cũng lười làm, nếu như anh ta cắn răng đứng lên, có lẽ cũng có thể đánh gục được một hai tên địch, nhưng điều đó cũng chẳng có ý nghĩa gì.

Mọi chuyện cứ như vậy đi.

Nghiêm Vu Tu nằm trên mặt đất, tiếp tục ngửa mặt nhìn trăng trên bầu trời, ánh trăng dịu nhẹ chiếu xuống làm cho hình dáng các anh em của anh ta hiện lên rõ ràng hơn.

Bọn họ đều đang vẫy tay với Nghiêm Vu Tu, bởi vì chính bản thân Nghiêm Vu Tu đã nói qua, trên đường xuống hoàng tuyền, anh ta bảo các anh em đừng đi nhanh quá, chờ anh ta.

Thế nhưng một giây đi qua, mười giây đi qua, 30 giây cũng đi qua.

Cái chết mà Nghiêm Vu Tu chờ đợi lại không đến, xung quanh anh ta, đột nhiên vang lên tiếng kim loại va vào nhau keng keng, hiện trường vốn dĩ đang yên tĩnh lại xuất hiện thêm một trận chiến lớn.

Không chỉ có thế, anh ta còn cảm nhận được tầng nguy hiểm đang bao phủ lên người mình đang nhanh chóng biến mất, đám người vây xung quanh đang vội vã muốn lấy mạng anh ta, bỗng nhiên trở nên hoảng loạn.

Có rất nhiều bóng người lao đến đây, bắt đầu chiến đấu ở xung quanh anh ta.

Nghiêm Vu Tu vẫn nằm trên mặt đất như cũ, nhìn mặt trăng trên bầu trời.

Hình dáng của những anh em mà lúc trước được ánh trăng chiếu ra, dường như càng lúc càng mơ hồ, không lâu sau, bọn họ đều đã biến mất hết.

Thời điểm này, Nghiêm Vu Tu bỗng nhiên nhận ra, đêm nay hình như anh ta không chết được rồi.

Bên cạnh, một bóng dáng nhảy tới nhảy lui xung quanh anh ta, nhanh như một cơn gió.

Vũ khí trong tay người đó rất kỳ lạ, chính là một con dao phẫu thuật, một con dao phẫu thuật mỏng như cánh ve, thậm chí lúc người đó cầm con dao chỉ dùng ba ngón tay để giữ, bởi vì con dao đó quá nhỏ, một bàn tay thì không thể cầm được.

.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 643: 643: Nhận Ra


Bất kể đối thủ cầm con dao này là ai, mặc kệ anh ta có là vua lính đánh thuế, hay là vua sát thủ, đều không đỡ nổi qua một dao.

Con dao phẫu thuật này được lấy từ Biển Thước 72 châm, là thầy của Trần Hùng để lại cho anh một bộ Biển Thước Châm, còn có cả mấy con dao phẫu thuật.

Ngân châm và dao phẫu thuật vừa có thể cứu người, đồng thời cũng có thể giết người.

Mà trong ngày thường, Trần Hùng gần như không động đến loại vũ khí như con dao phẫu thuật này, nhưng trong lúc này, anh lại dùng đến nó.

Điều này không có nghĩa là đối thủ lần này anh đối mặt rất mạnh, mà là bởi vì, Trần Hùng lúc này đang cực kỳ tức giận.

Từ lúc Thiên Vương điện tiêu diệt Hắc Ám đồ đằng đến nay, Trần Hùng chưa bao giờ nghĩ tới lại có một ngày, trên thế này vẫn còn người có thể bức Thiên Vương trong Thiên Vương điện của anh đến bước này.

Nhìn Nghiêm Vu Tu cả người toàn là máu nằm trên mặt đất, bộ dạng hấp hối, trong lòng Trần Hùng vô cùng phức tạp.

Toàn bộ thuộc hạ tinh nhuệ của Nghiêm Vu Tu đều đã chết hết, ý chí của anh ta, từ lúc mấy người đó bị g**t ch*t cũng hoàn toàn bị phá hủy.

Không lâu sau đó, xung quanh Nghiêm Vu Tu không còn tên địch nào nữa, chỉ còn lại một đồng thi thể vẫn còn hơi ấm, trên mặt mang theo vẻ sợ hãi.

Trần Hùng cất dao phẫu thuật trong tay đi, không tính toán tiếp tục ra tay nữa, bởi vì mấy người Thiết Diện và Đường Gia Huy dẫn theo thành viên ám bộ của điện Đức Hoàng có thể dễ dàng ứng phó với những tên còn lại được.

Trần Hùng quay người ngồi xuống, nhìn về Nghiêm Vu Tu đang nằm trên đất nhìn chằm chằm anh.

Giờ phút này, Nghiêm Vu Tu nở nụ cười, nhưng Trần Hùng lại rất vô tình cho Nghiêm Vu Tu một cái tát lên mặt: "Tự mình bò dậy cho tôi."
Nghiêm Vu Tu cắn răng một cái, cố hết sức đứng lên từ mặt đất, lúc nhìn về phía Trần Hùng lần nữa, trong mắt hiện lên một chút áy náy.

Hai người không nói với nhau một câu nào, Trần Hùng còn móc từ trong ngực ra một bao thuốc lá, rút ra một cây châm lửa, rồi nhét vào miệng của Nghiêm Vu Tu.

Bọn họ cuối cùng cũng chạy tới kịp trong thời khắc mấu chốt, chỉ sợ nếu đến muộn thêm một phút nữa thôi, Nghiêm Vu Tu thật sự đã đến âm phủ gặp Diêm Vương rồi.

Xung quanh hai người còn có năm người khác đứng, chính là năm người đứng đầu trong Hang Sói.

Lúc này bọn họ mỗi người đều giống như một phóng viên hiện trường, trong tay cầm một chiếc di động có camera chất lượng cao, không ngừng ghi hình lại trận chiến ở bên kia.

Hơn nữa, trước khi đến đây bọn họ đã sớm phân công rõ ràng, Thịnh Quân và Lưu Trọng quay lại trận chiến của Thiết Diện và Đường Gia Huy, Dương Thuyết Hải quay trận chiến của Trần Hùng.

Còn Thẩm Đại Lực và Thôi Khuy Thiệu thì quay trận chiến của những cao thủ còn lại.

Trận chiến lần này, bất kể quay hình ai cũng làm cho bọn họ rung động thật sâu.

Nếu như không phải tận mắt nhìn thấy, bọn họ cơ bản sẽ không nghĩ tới trên thế giới còn tồn tại.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 644: 644: Biết Người Biết Mặt Không Biết Lòng


Từ đầu đến cuối khoảng chừng hơn mười phút, trận chiến đấu cũng đã đến hồi cuối.

Lúc này có hơn phân nửa trong số hơn hai trăm người của Kim Ngân ở bên kia đã ngã xuống dưới chân của đám người Đường Gia Huy và Thiết Diện, tinh anh của gia tộc nhà họ Kim kia và cao thủ của Bóng Đêm vẫn đang cố gắng chống đỡ.

Nhưng những tên lính đánh thuê và sát thủ mà bọn họ mời đến bằng tiền kia vừa thấy tình hình không ổn thì tất cả đều bỏ chạy, quả thật là cây đổ đàn khỉ tan.

Trên đời này thực tế chính là như vậy, nhất là loại quan hệ được duy trì bằng tiền kia thì càng không vững chắc nhất.

Rất nhanh, tất cả những tinh anh của gia tộc nhà họ Kim kia và cao thủ của Bóng Đêm còn lại cũng đều ngã xuống dưới chân Thiết Diện và Đường Gia Huy.

Từ đó cũng xem như trận chiến đấu này đã kết thúc.

“Cô chủ, mau chạy đi.”
Lúc này Kim Ngân hoảng hốt chạy trốn dưới sự che chở của năm tên cao thủ nhà họ Kim.

Có lẽ nằm mơ cô ta cũng không ngờ ở thời điểm quan trọng như thế này, vậy mà điện chủ của Thiên Vương điện lại tự mình dẫn người chạy đến nơi này.

Bắt đầu từ giây phút Trần Hùng xuất hiện này thì trong lòng của Kim Ngân cũng đã rõ ràng, lần này đã định trước là bọn họ dùng giỏ trúc múc nước, công dã tràng rồi.

“Kim Ngân, lần này cô hành tổng giám đốc Nghiêm của chúng tôi thảm như vậy, khiến cho nhiều anh em của Thiên Vương điện chúng tôi chết như vậy mà còn muốn chạy sao?”
Người nói đương nhiên là Đường Gia Huy, vào lúc anh ta nói ra những lời này anh ta đã đuổi theo với tốc độ cực nhanh, chặn đường lui của đám người Kim Ngân.

Trong lòng của Kim Ngân run lên, toàn bộ đám cao thủ ở bên cạnh cô ta cũng nhíu mày lại.

Đường Gia Huy đứng ở trước mặt của bọn họ như vậy, mặc dù chỉ có một mình anh ta nhưng lại khiến cho người khác cảm thấy như thiên quân Vạn mã.

“Đường Gia Huy, chừa cho tôi một con đường sống đi.”
Sự thật chứng minh phần lớn người trên thế giới này vẫn đều sợ chết, cho dù Kim Ngân này là cô cả của gia tộc nhà họ Kim, trước đó cao quý như nữ vương nhưng mà vào lúc tính mạng thật sự bị uy h**p thì cô ta cũng phải gục ngã.

Mặc dù bản thân cô ta cũng biết lần này Đường Gia Huy sẽ không thể nào thả cô ta đi nhưng cô ta vẫn cố gắng theo bản năng.

“Thả cô đi sao?”
Đường Gia Huy nhếch miệng cười một cái: “Kim Ngân, cô cảm thấy có thể sao?”
“Nhưng nói đi cũng phải nói lại, tôi vẫn thật sự không thể ngờ được, vậy mà cô lại lừa gạt tình cảm của tổng giám đốc Nghiêm, hơn nữa còn lừa gạt anh ta đến thảm thương như vậy?”
“Haiz, quả thật là biết người biết mặt, không biết lòng mà.”
“Cô nhìn cô xem, thoạt nhìn bên ngoài ngây thơ và hiền lành, dịu dàng thùy mị như vậy, so với người phụ nữ đanh đá Mạc Thanh Trúc kia thì cô thật sự là một cô gái hoàn mỹ.

"Nhưng tôi thật sự không ngờ thế mà dưới vẻ ngoài ngây thơ hiền lành này của cô lại cất giấu một trái tim vừa bẩn thỉu vừa độc ác như vậy.”
Mạc Thanh Trúc trong miệng của Đường Gia Huy là một bạn gái khác của Nghiêm Vu Tu, cô ta là dòng chính của Vương tộc họ Mạc ở Thái Lan, có quyền hành rất lớn ở bên Thái Lan.

Nhưng chuyện của Nghiêm Vu Tu lần này liên lụy đến rất nhiều chi của gia tộc lớn ở nước Thái Lan bên này, cho nên Vương tộc họ Mạc bên kia vốn không thể chủ động nhúng tay vào được.

Cho dù chắc chắn lúc này Mạc Thanh Trúc đã nhận được tin tức Nghiêm Vu Tu xảy ra chuyện, chắc chắn cô ta sắp điên lên rồi, nhưng nhân vật lớn trong gia tộc ở sau lưng cô ta tuyệt đối không cho phép cô ta ra mặt dính vào chuyện này.

Nói đến đây, Đường Gia Huy đã dậm chân đi về phía Kim Ngân ở bên.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 645: 645: Nối Lại Tình Xưa


Cuối cùng, tay của Đường Gia Huy tóm được cổ Kim Ngân, anh ta đã từng cùng cô gái này ăn cơm chung, từng có những ngày cùng nhau tán gẫu.

Bởi vì Kim Ngân là bạn gái của Nghiêm Vu Tu, hơn nữa còn hiểu lễ nghĩa, cho nên Đường Gia Huy càng thích làm bạn với Kim Ngân, ngược lại, đối đầu với Mạc Thanh Trúc ở khắp nơi.

Bây giờ, trong lòng Đường Gia Huy thực sự cảm thấy hơi khó chịu, anh ta vẫn cho là Kim Ngân rất có thể trở thành chị dâu của mình.

Người khác có thể không nhìn ra được nội tâm của Nghiêm Vu Tu, nhưng Đường Gia Huy và Nghiêm Vu Tu là cùng một kiểu người, nên anh ta nhất định có thể nhìn ra được.

Có thể Nghiêm Vu Tu và Mạc Thanh Trúc chỉ đang chơi đùa, có thể lý do khiến anh ta trở thành bạn trai của Mạc Thanh Trúc là vì thế lực đằng sau Mạc Thanh Trúc.

Nhưng đối với Kim Ngân, Nghiêm Vu Tu chắc hẳn đã động chân tình, chân tình mà trước đây anh ta chưa từng có.

Nếu không, Nghiêm Vu Tu sẽ không tin tưởng vào lời của Kim Ngân đến như vậy, càng không hề nghi ngờ gia tộc nhà họ Kim sau lưng cô ta.

Dù khó chịu nhưng hôm nay không thể không giết Kim Ngân.

Đường Gia Huy bắt đầu dùng sức, sắc mặt Kim Ngân cũng bắt đầu đỏ bừng, nhìn cô ta rất khó chịu, hai mắt cũng sắp trợn lên, hơn nữa còn ứ một mảng máu lớn.

Cô ta cảm thấy mình không thở được nữa, cảm giác như cái tử thần đã bóp nghẹt cổ họng mình.

Tuy nhiên, vào lúc Đường Gia Huy sắp kết liễu mạng sống của Kim Ngân thì giọng nói của Nghiêm Vu Tu bất ngờ vang lên.

"Dừng tay, Đường."
Lúc này, cuộc chiến xung quanh đã hoàn toàn kết thúc, những người mà Kim Ngân mang theo đều nằm trên mặt đất, khi mọi chuyện xong xuôi, trong lòng Nghiêm Vu Tu cũng không cảm thấy trong lòng nhẹ nhàng hơn bao nhiêu.

Anh ta khập khiễng bước từng bước chân về phía Kim Ngân bên này.

Nghe thấy lời của Nghiêm Vu Tu, Đường Gia Huy vô thức thu tay lại, anh ta hơi cau mày, nhìn về phía Nghiêm Vu Tu, nói: "Tổng giám đốc Nghiêm, chẳng lẽ anh còn muốn bỏ qua cho cô ta sao?"

Nghiêm Vu Tu không trả lời, tiếp tục đi về phía Kim Ngân.

Đường Gia Huy muốn nói điều gì đó, nhưng lại bị Trần Hùng bước lên ngăn cản.

Dù là thời gian hay không gian bây giờ cũng bỗng nhiên trở nên yên tĩnh như tờ giấy.

Tất cả ánh mắt của mọi người đều dồn về phía Nghiêm Vu Tu và Kim Ngân.

Nghiêm Vu Tu đứng trước mặt Kim Ngân giống như lần đầu tiên họ gặp nhau, Nghiêm Vu Tu cố gắng nặn ra nụ cười của một quý ông trên khuôn mặt của mình.

Có điều, Kim Ngân đang khóc, nước mắt cô ta bất giác trào ra.

Cũng không biết do cô ta sợ chết, hay do nhớ lại những kỷ niệm đẹp giữa cô ta và Nghiêm Vu Tu.

Cuối cùng, Nghiêm Vu Tu đến trước mặt cô ta, sau đó ôm lấy cô ta.

Một màn này, có thể thấy rằng.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 646: 646: Tạm Biệt Tình Yêu Của Tôi


Nước mắt theo khuôn mặt Kim Ngân rơi xuống vai Nghiêm Vu Tu, khiến đôi vai nóng bỏng.

"Vu Tu, em sai rồi, em biết lỗi rồi, lần này anh có thể bỏ qua cho em được không? Nề mặt chúng ta đã yêu nhau lâu như vậy."
Nghiêm Vu Tu hít một hơi thật sâu và ôm Kim Ngân chặt hơn.

"Nghiêm Vu Tu tôi cũng coi như là một người lãng tử.

Tôi đã có nhiều phụ nữ, nhưng tôi chưa bao giờ động lòng."
"Nhưng em có biết rằng em là người phụ nữ tôi yêu thích nhất trong đời không?"
"Tôi còn định sau khi làm xong chuyện trong đêm, trở về sẽ kết hôn với em."
Ha.

Con dao găm trên tay Nghiêm Vù Tu hung hãn đâm vào ngực Kim Ngân.

Kim Ngân mở to mắt, máu từ miệng chảy ra, hai tay ôm Nghiêm Vu Tư rũ xuống, sau đó cả người ngã xuống đất.

Cô ta chết rồi, tạm biệt tình yêu của tôi.

Vào lúc này, những thành viên của Thiên Vương điện đứng xung quanh đều nín thở, tâm trạng họ thật giống như cũng đã trở nên phức tạp.

Trần Hùng hít một hơi thật sâu và đi đến trước mặt Nghiêm Vu Tu.

Nghiêm Vu Tu rút dao găm vào tay áo, nói: "Mặc dù cô ấy là cô chủ của gia tộc nhà họ Kim, nhưng tôi biết rõ thủ đoạn của Dạ Tu La, hôm nay cô ấy làm hỏng chuyện, nếu sống sót trở về thể nào cũng sẽ bị Dạ Tu La hành hạ tàn nhẫn cho đến chết."
"Tôi không muốn cô ấy bị tra tấn, mặc dù cô ấy đã giết rất nhiều thuộc hạ cũ của tôi."
Những hạt mưa từ trên không rơi xuống, liên tục đập vào mặt Nghiêm Vu Tu.

Trần Hùng châm một điều thuốc rồi nhét vào miệng Nghiêm Vu Tu, sau đó dùng tay hung hăng lau khỏe
mắt anh ta, cuối cùng đưa hai tay khóa lên vai anh ta.

"Nếu cô ấy không phải là cô chủ của gia tộc nhà họ Kim, có lẽ cô ấy sẽ thực sự tu thành chính quả, nhưng trên đời này không có nhiều chữ nếu như vậy."
"Về tắm rửa rồi ngủ một giấc thật ngon đi.

Trời sáng rồi, mọi thứ cũng sẽ qua."
Hai người song song đi về phía trước, Đường Gia Huy từ phía sau đuổi theo: "Anh đi tắm sạch sẽ xong.

Tổng giám đốc Nghiêm, nghe nói gần đây có một hội quán mới mở ở Pattaya, tẩy trần sạch sẽ."
Trần Hùng trừng mắt nhìn Đường Gia Huy, Đường Gia Huy đột nhiên cảm thấy sau lưng truyền đến một mảng khí lạnh lớn khiến anh ta không dám nói lời nào.

Khi bọn người Trần Hùng trở lại trang viên, bầu trời hoàn toàn trong xanh.

Vào mùa mưa liên tục, đến rạng sáng vẫn có mưa.

Lúc này trong biệt thự của trang viên, bề ngoài mọi thứ đều có vẻ bình lặng, nhưng trên thực tế ai cũng biết sắp tới, mưa bão thật sự lập tức sẽ ập đến.

"Lần này thương vong và tổn thất của Thiên Vương điện chúng ta đã được thống kê hết rồi."
Thiết Diện cầm một phần tài liệu.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 647: 647: Dạ Tu La Nhất Định Phải Chết


Từ trận đại chiến trên núi với Hắc Ám đồ đẳng vào hai năm trước, Thiên Vương điện chưa từng thất bại thảm hại như thế này.

Trong chớp mắt, Trần Hùng dường như trở lại hai năm trước đây, đó là đoạn hồi ức khiến cho người ta cả đời cũng không muốn nhớ lại, nó chính là một cơn ác mộng.

Khi ấy, Thiên Vương điện vẫn chưa có năm Thiên Vương và mười tám vị đại tướng, nhưng lúc đó có thể cùng Nghiêm Vu Tu và Đường Gia Huy kề vai sát cánh đâu chỉ là hai mươi ba con người.

Trong trận chiến ác liệt đó, trực tiếp g**t ch*t hơn nửa số huynh đệ vào sinh ra tử của Trần Hùng, không chỉ như thế, hơn năm mươi cao thủ bị tổ chức Thiên Tội tiêu diệt hoàn toàn, cuối cùng cũng chỉ còn lại có bốn người.

Về phần tài sản bị tổn thất, đến tận bây giờ bọn họ vẫn không tính được con số cụ thể, điều này cũng không phải là do họ không thể tính được, mà do những con số đó quá khủng khiếp, căn bản không có người nào muốn tính ra con số cụ thể cả.

Lần này, cho dù so sánh giữa tổn thất lần này của Thiên Vương điện với hai năm trước đều không đáng được nhắc đến.

Nhưng điều này khiến cho Trần Hùng cảm nhận được đây là một mối đe dọa to lớn.

"Nhất định phải nhổ cỏ tận gốc Bóng Đêm.

Dạ Tu La phải chết"
Một lúc lâu sau, Trần Hùng cuối cùng cũng nói ra câu nói này, Thiết Diện và Đường Gia Huy chỉ chờ có thể.

Từ trước đến giờ Thiên Vương điện đều không phải kẻ hèn nhát, thứ gọi là "Quân tử trả thù mười năm không muộn" câu nói này ko thích hợp với Thiên Vương điện.

Bóng Đêm đã khiến cho Thiên Vương điện bị lỗ nặng, vậy thì Thiên Vương điện cũng không thể tha cho bọn chúng qua lễ Giáng Sinh năm nay được.

Thiết Diện đem một phần tài liệu giao vào tay Trần Hùng, nói: "Bây giờ quyền lực của Bóng Đêm ở Thái Lan rất lớn, hơn nữa chúng ta không thể diệt cỏ tận gốc các gia tộc lớn có quan hệ với Bóng Đêm ở Thái Lan được."
“Cho nên, nếu muốn đánh, chúng ta phải cần có đủ hai điều kiện." Trần Hùng gật đầu: "Việc thông minh nhất mà Dạ Tu La làm là đem Bóng Đêm ẩn núp trong bóng tối, anh ta biết bây giờ mà cứng đối cứng sẽ không phải là đối thủ của chúng ta, vì vậy mới lựa chọn phương pháp này"

"Hai năm nay, chính xác là Dạ Tu La đã thay đổi rồi, nhưng cho dù bọn chúng có ẩn núp thế nào đi chăng nữa cũng không thể dấu được của con mắt của thượng đế -tổ chức GPE"
Điều kiện thứ nhất mà theo như Thiết Diện nói là sẽ khai thác được tất cả căn cứ điểm của Bóng Đêm ở Thái Lan, sau đó nhắm vào nó mà nhổ cỏ tận gốc một cách triệt để.

Hơn nữa cả thế giới hiện nay, ngoại trừ phía chính phủ, duy nhất có năng lực có thể lấy ra thông tin về địa điểm ẩn núp của Bóng Đêm, chỉ có thể là tổ chức GPE thôi.

Ngay lúc này, Trần Hùng nhìn vào điện thoại, hít một hơi thật sâu, có thể nhìn ra anh đang dao động rồi.

Thử hỏi xem trên thế giới có boss nào khi bàn việc giao dịch với GPE mà vẫn giữ được sự bình tĩnh ôn hòa không? E là không một ai có thể làm được điều đó đâu.

Cuối cùng, Trần Hùng mở màn hình điện thoại ra, đăng nhập vào internet, sau đó dùng thân phận Điện chủ của Thiên Vương điện gửi cho GPE lời mời kết nối.

Rất nhanh, màn hình điện thoại của anh lập tức đen lại, vài giây sau, một con mắt như có ánh sáng lấp lánh của sao trời trên biển xuất hiện trên màn hình điện thoại.

"Xin chào, anh Trần Hùng, rất vui khi được phục vụ cho anh, hi vọng sự hợp tác lần này của chúng ta sẽ vô cùng vui vẻ."
"Vui vẻ?"
Trần Hùng cố nén xúc động muốn
 
Điện Đức Hoàng
Chương 648: 648: Tức Giận


“Năm trăm triệu Đô la Mĩ?”
Khóe miệng Trần Hùng hung hãng run rẩy một chút, tổ chức GPE của các người còn có thể tàn nhẫn hơn được nữa không hả?
“Sáu Tướng của Bóng Đêm ở đâu?” Trần Hùng tiếp tục hỏi.

“Anh Trần Hùng, sáu Tướng của Bóng Đêm bây giờ chỉ còn lại có bốn tướng, phân biệt là Ám tướng, Tinh tướng, Nguyệt tướng cùng với Ảnh tướng, bây giờ tất cả bọn họ đều đang ở Thái Lan”
“Xét thấy anh đã biết thân phận của Ám tướng Kim Hữu Tài, ông ta chính là gia chủ của gia tộc nhà họ Kim, nhưng cho dù là như thế tung tích của Kim Hữu Tài vẫn vô cùng thần bí.

Cho nên tổ chức GPE chúng tôi chỉ cần an cung cấp năm mươi triệu Đô la Mĩ, liền sẽ biết được vị trí cụ thể của Kim Hữu Tài.”
“Còn lại ba tướng khác, tin tức và vị trí của mỗi người là một trăm triệu Đô la Mĩ”
Trần Hùng cảm giác huyết áp của mình đang tăng vọt lên, không chỉ anh, Thiết Diện và Dường Gia Huy đứng một bên cũng đang nắm chặt nắm tay.

Từ trước đến nay đều là Thiên Vương điện bọn họ ra giá đối với người khác, làm gì có thời điểm nào giống với bây giờ bị GPE làm cho không thể mặc cả được chút nào.

“Năm trăm triệu cộng thêm ba trăm năm mươi triệu, hơn nữa còn ba trăm triệu chuyện lúc trước của Nghiêm Vu Tu, tổng cộng là..."
Đứng một bên đầu óc Thẩm Đại Lực có chút không dùng được nữa, anh ta bắt đầu đếm trên đầu ngón tay, khoảng thời gian một lúc sau, giọng anh ta gầm gừ vang vọng toàn bộ phòng khách.

“Đại ca, một tỉ một trăm năm mươi triệu, bọn họ lại có thể muốn tổng cộng một tỉ một trăm năm mươi triệu, sao bọn họ không đi cướp luôn đi .”
Thẩm Đại Lực cảm giác toàn bộ đầu óc của mình đều muốn nổ tung, ở một bên, Lưu Trọng cùng Thịnh Quân cũng đều tưởng tượng ra khung cảnh nghèo túng của mình.

Này mẹ nó nếu là đổi ra thành tiền Vạn Hoa, đó là khoảng bao nhiêu? Phải gần tới mười nghìn tỷ rồi, đó chính là cả một cái thành phố đấy.

“Bọn họ thật to gan, lại có thể dám vơ vét tài sản của đại ca”
Thẩm Đại Lực mặt mày đỏ bừng, nắm chặt nắm tay, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể xông lên vậy: “Nói cho tôi vị trí của bọn chúng tôi sẽ đi tiêu diệt bọn chúng ngay lập tức.

Bên cạnh đám người Trần Hùng đối với cách hành sử của Thẩm Đại Lực đều cảm thấy vô cùng bất đắc dĩ, nhưng mà cũng quen rồi.

Ngoài các tổ chức của chính phủ, GPE được xưng là tổ chức tình báo trâu bò nhất trên thế giới, những tổ chức loại này vốn dĩ ẩn dấu ở vị trí mà không ai biết.

Nếu Trần Hùng có biết trụ sở GPE ở chỗ nào thì đã sớm phái người đến rồi.

Không phải riêng Thiên Vương điện, nếu là một ngày vị trí của GPE bại lộ, các siêu cấp tổ chức cộng với các đỉnh cấp gia tộc trên toàn thế giới đều sẽ không chút do dự phải người đi đối phó với GPE.

Không phải các boss tối cao trên thế giới không thích tác phong hành sự của GPE, nguyên nhân chủ yếu vẫn là tất cả mọi người đều rất muốn có
được tài sản của GPE.

Kho cơ sở dữ liệu không khác gì kho báu lớn nhất trên thế giới, một khi có được cơ sở dữ liệu đó thì bất kể mong muốn thứ gì đều sẽ có được dễ như trở bàn tay.

Nhưng đây chẳng qua là một loại ảo tưởng thôi, thử hỏi dưới bầu trời này ai có thể lấy được cơ sở dữ liệu của GPE?
Thật ra Thẩm Đại Lực không tính ra được tổng số tiền mà GPE muốn lấy còn tốt hơn.

Lúc tính toán ra được, Trần Hùng như muốn nổ tung, toàn thân trên dưới của anh lúc này đều tản ra một luồng hơi thở vô cùng tàn bạo.

.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 649: 649: Đồng Lõa


Di động của liên lạc viên GPE ở bên kia nghe thấy rõ ràng sự phẫn nộ của nhóm người Trần Hùng lúc này, nhưng bọn họ lại không biết xấu hổ dùng con mắt kia trên màn hình di động để thể hiện sắc mặt đối với Trần Hùng.

Người của tổ chức này sớm đã đạt được trình độ da mặt còn dày hơn so với tường thành, làm sao sẽ để ý sự tức giận và bất mãn của đám người Trần Hùng.

“Anh Trần Hùng, anh suy xét rõ ràng chưa? Nếu anh đã suy xét rõ ràng, chúng tôi bây giờ liền có thể cung cấp tin tức của Bóng Đêm cho anh.”
“Anh đang thúc giục mẹ anh à?” Cuối cùng Trần Hùng vẫn không nhịn xuống sự tức giận : “Còn về Dạ Tu La, vị trí của anh ta bao nhiêu tiền?”
Tuy Trần Hùng hận đến ngứa rằng, nhưng giao dịch này, vẫn phải tiếp tục làm.

Hơn nữa, giá cả của Bóng Đêm bây giờ, gần như là nhằm vào sáu Tướng của Bóng Đêm cùng với mười ba cứ điểm kia, vị trí của Dạ Tu La còn chưa nói.

“Anh Trần Hùng, hơn một năm trước, anh Dạ Tu La đã bỏ ra 1 tỷ Đô la Mĩ mua bảo hiểm bảo mật ở chỗ chúng tôi.”

“Mua bảo hiểm bảo mật?”
“Không sai, bây giờ bất cứ tin tức nào về anh ta, ở trong cơ sở dữ liệu của GPE chúng tôi đều là tuyệt đối bảo mật, bất luận kẻ nào muốn từ GPE chúng tôi lấy đi tin tức cùng với vị trí của anh Dạ Tu La dựa theo quy củ, chúng tôi đều sẽ không thể cung cấp.

“Cái gì?”
Trần Hùng trong lòng trầm xuống: “Như thế nào mới có thể bỏ qua quy củ này của các người?”
“Về mặt lý luận quy củ là không thể phá hư, nhưng nếu anh Trần Hùng thật sự muốn hủy bỏ lệnh bảo mật về Dạ Tu La, anh có thể trả một trăm lần giá.”
Một trăm lần, đó chính là 100 tỷ Đô la Mĩ, công phu hét giá của đối phương thật là làm Trần Hùng không biết nói gì hơn.

GPE các người còn có thể không biết xấu hổ một chút nữa sao?
Kiếm tiền cũng phải có cái quy củ đi, làm gì có kiểu như các người như vậy.

“Anh Trần Hùng, anh muốn yêu cầu vị trí của anh Dạ Tu La sao? Vừa rồi tôi đã cùng Boss xin chỉ thị một chút, anh ấy nói có thể cho anh giảm giá 5%.

Giảm giá 5%...!Trần Hùng bắt đầu phun máu : “Tôi đem Điện Đức Hoàng toàn bộ tặng cho anh ta được không?”
Giao dịch này đương nhiên không thể đồng ý, hiện tại Thiên Vương điện được xưng là tài sản mấy nghìn tỉ, nhưng đó là tài sản, không phải là tiền mặt.

Cho dù Thiên Vương điện thật sự có thể trong khoảng thời gian ngắn gom đủ trăm tỷ Đô la Mĩ tiền mặt, Trần Hùng cũng sẽ không nổi điên dùng nhiều tiền như vậy đi đổi lấy vị trí của Da Tu La.

Cuối cùng, dưới tình huống huyết áp Trần Hùng đang cực kì cao, tốn một tỉ một trăm năm mươi triệu Đô la Mĩ từ GPE mua được mười ba cứ điểm của Bóng Đêm ở Châu Á, cùng với tin tức cụ thể của bốn tướng còn lại của Bóng Đêm.

Tin tức về vị trí và vũ lực trang bị.

Ngắt điện thoại, Trần Hùng đầu óc trống rỗng.

Sau đó, anh lại nghĩ tới một chuyện khác.

Lần trước Trần Hùng trở về Vạn.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 650: 650: Mua Bảo Hiểm


“Anh Trần Hùng tôn kính, anh đã suy nghĩ thông suốt chưa?”
“Anh tưởng rằng tôi là thằng ngu hay sao?”
Trần Hùng không chút khách sáo mà oán hận một câu: “Nếu như tôi mua bảo hiểm bảo mật ở tổ chức GPE của các người thì cần bao nhiêu tiền?”
Đối phương im lặng một lát, giống như là đang tính toán, không bao lâu sau, đối phương nói: “Một trăm năm mươi triệu đô la Mỹ.

“Một trăm năm mươi triệu.”
Trần Hùng cũng im lặng một lát rồi nói: “Một khi tôi bỏ ra một trăm năm mươi triệu này có nghĩa là sau này có người muốn biết được tin tức của tôi thì nhất định phải tốn một trăm năm mươi tỷ đô la Mỹ để giải trừ lệnh cấm, đúng không?”
“Đúng vậy.

Anh Trần Hùng, nếu như anh thật sự muốn giữ bí mật thì tôi đề nghị anh có thể bỏ ra nhiều hơn một chút nữa, bỏ ra càng nhiều thì anh càng an toàn.”
"Ha ha."
Trần Hùng cười lạnh: “Có người nào trên thế giới này có thể bỏ ra một trăm năm mươi tỷ đô la Mỹ trong một lần chứ, điên rồi sao?”
“Tôi bỏ ra một trăm năm mươi triệu.”
“Vâng.

Anh Trần Hùng, thật vinh hạnh có thể hợp tác với anh.

Từ bây giờ trở đi, tài liệu của anh sẽ là bảo mật cấp SSS của GPE chúng tôi, anh cũng sẽ trở thành khách hàng VIP tôn quý của tổ chức GPE chúng tôi, sau này bất cứ lúc nào tổ chức GPE chúng tôi cũng đều có thể giảm chín mươi lăm phần trăm cho anh.”
“Con mẹ nó chín mươi lăm phần trăm”
Trần Hùng cúp điện thoại, thật sự có một loại cảm giác tuổi thọ của mình cũng giảm bớt vài năm.

Đường Gia Huy và Thiết Diện ở bên cạnh cũng đều đi đến, vẻ mặt u ám:
"Đại ca."
“Đừng nói chuyện, để cho tôi yên tĩnh lại.”
Trần Hùng ra hiệu ngăn lại bằng động tác tay, sau đó anh cầm điện thoại lên một lần nữa, gọi điện thoại cho Hắc Nam.

Hắc Nam cũng là một trong mười tám đại tướng của Thiên Vương điện, là người phụ trách ảnh bộ.

Vào lúc này anh ta đang ở một bên khác của Đại Tây Dương để thu thập các loại tin tức, sau đó anh ta nhận được điện thoại của Trần Hùng.

Anh ta vừa gọi một tiếng đại ca thì ở đầu bên này của điện thoại lập tức truyền đến một tràng tiếng mắng chửi của Trần Hùng.

Trận mắng này mắng Hắc Nam trọn vẹn gần năm phút, khiến cho vẻ mặt của Hắc Nam mờ mịt.

Sau khi mắng xong, Trần Hùng cảm giác trong lòng thoải mái hơn được một chút, nếu như ảnh bộ có thể ra sức hơn một chút thì sao anh có thể bị tổ chức
GPE bắt chẹt như vậy được chứ.

Trần Hùng ném điện thoại di động qua một bên, một lúc thật lâu sau mới hít thở bình thường lại được.

Cũng không lâu sau, tổ chức GPE bên kia đã gửi tin tức mười ba căn cứ của Bóng Đêm và bốn tên đại tướng của Bóng Đêm qua cho anh.

“Hay lắm.”
Trần Hùng không ngừng liếc nhìn tin tức trên điện thoại di động, trong mắt lướt qua một tia hung ác.

“Dạ Tu La, cho dù tôi không có cách nào có được tin tức của anh từ bên tổ chức GPE nhưng lần này tôi đào căn cứ của anh thì tôi thật sự không tin là anh còn có thể ẩn núp được nữa.”
Sau khi thì thầm một câu thì Trần Hùng quay người nhìn về phía Đường Gia Huy ở bên cạnh rồi nói: “Có chín cái trong tổng số mười ba căn cứ của Bóng Đêm đều nằm ở trong biên giới quốc gia của Thái Lan, bốn cái còn lại chia ra ở Nhật Bản, Triều Tiên và Phong Châu”
“Bây giờ người phụ trách bên Nhật Bản là ai?”
Đường Gia Huy nói trước: “Là Tả Quang Đông, anh ta vốn là người Nhật Bản, sau khi anh rời khỏi Thiên Vương điện thì tổng giám đốc Hàn sắp xếp anh ta qua bên Nhật Bản, quản lý sản nghiệp của Thiên Vương điện chúng ta ở bên Nhật Bản.

Tả Quang Đông cũng là một trong mười tám đại tướng của Thiên Vương điện, là một người yêu đao như mạng.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 651: 651: Nhóm Người Thương Long Cũng Muốn Đi Cùng


Sau khi nói xong, Trần Hùng trực tiếp đăng tải thông tin về tổ chức Bóng Đêm do bên GPE gửi đến không gian mật của skynet, không gian này chỉ có Ngũ đại Thiên Vương và Mười tám đại Tướng của Thiên Vương Điện là có thể nhìn thấy được.

“Bây giờ lực lượng chủ yếu của tổ chức Bóng Đêm đều ở trong Thái Lan, ở đây chính là sân nhà của bọn họ.

Chỉ dựa vào một chút nội ứng của Thiên Vương Điện ở bên Thái Lan này thì còn lâu mới đủ, nhưng, tôi không muốn để bọn chúng sống quá ba ngày.”
“Tôi sẽ liên lạc với Huỳnh Khải, nói với anh ta tình hình cụ thể bên này, để anh ta sắp xếp người qua đây.”
“Hai người các cậu, cũng nhất định phải chuẩn bị tốt mọi thứ cho tôi.”
Ngay khi Thiết Diện và Đường Gia Huy vừa mới đến không gian này, khi nhìn thấy những thông tin tài liệu liên quan đến tổ chức Bóng Đêm trên điện thoại, trong lòng khẽ run.

Không thể không nói Dạ Tu La này quá b**n th** rồi, chỉ trong thời gian hai năm ngắn ngủi, vậy mà có thể phát triển tổ chức Bóng Đêm ở Thái Lan đến trạng thái điên cuồng như thế này.

Có điều cho dù sức mạnh của tổ chức Bóng Đêm có vượt qua tưởng tượng của nhóm người Thiết Diện, nhưng ở trước Thiên Vương Điện, vẫn không đáng để nhắc đến.

Sau khoảng mười phút, điện thoại của Trần Hùng vang lên, là Tây Thiên Vương Huỳnh Khải gọi lại.

“Nói.” Trần Hùng nghe điện thoại, giọng điệu đã hồi phục lại trạng thái bình tĩnh lúc đầu.

“Đại ca, em đích thân dẫn người qua.”
Khi Huỳnh Khải làm ra quyết định này, Trần Hùng và nhóm người Đường Gia Huy không hề cảm thấy ngạc nhiên.

Bởi vì Dạ Tu La đã từng tạo thành một đoạn ám ảnh rất sâu cho Huỳnh Khải, cho đến bây giờ ngày nào Huỳnh Khải cũng không thể ngủ yên, trừ khi anh ta có thể tận mắt nhìn thấy Dạ Tu La chết, nếu không trong lòng anh ta vẫn luôn không thể vượt qua được rào cản này.

“Được.” Trần Hùng không hề từ chối, đồng ý anh ta.

“Hơn nữa đại ca, nhóm người Thương Long cũng muốn đi cùng”
“Cái gì..."
Lời này vừa nói ra, không chỉ Đường Gia Huy và Thiết Diện, đến cả tim Trần Hùng cũng co rút lại.

“Một mình cậu ta sao?” “Không, cả bốn người đều đến.”
Trần Hùng hít một hơi lạnh, sắc mặt Đường Gia Huy và Thiết Diện ở bên cạnh cũng rất đặc sắc.

Bạch Mục Thương Long là người đứng đầu tổ chức Thiên Tội ngày xưa, đồng thời cũng là Trung Thiên Vương trong Ngũ đại Thiên Vương của Thiên Vương Điện.

Đồng thời, anh ta còn là cao thủ đứng đầu được Thiên Vương Điện công nhận, tất nhiên là trừ Trần Hùng ra, bởi vì Bạch Mục Thương Long và Trần Hùng vẫn chưa từng đánh một trận chân chính.

Đây không phải là bọn họ không muốn giao đấu, mà là trước khi Bạch Mục Thương Long không chắc chắn một trăm phần trăm đánh thắng được Trần Hùng, thì sẽ tuyệt đối không khiêu chiến Trần Hùng.

Trong trận quyết chiến với Hắc Ám Đồ Đằng hai năm trước, có không ít thành viên tổ chức Thiên Tội đều chết trong tay Dạ Tu La, cho nên lần này, nhóm người Bạch Mục Thương Long, cũng tuyệt đối sẽ không bỏ qua cơ hội lần này.

Trong số hơn năm mươi thành viên của tổ chức Thiên Tội, đến cuối cùng chỉ còn lại bốn người bọn họ, cũng chỉ có người chân chính gia nhập tổ chức Thiên Tội mới biết được tình cảm giữa mỗi một người của tổ chức Thiên Tội.

Thời gian hai năm này, nhóm người Bạch Mục Thương Long vẫn luôn im lặng trong một loại ưu buồn vô song, mà phương thức để bọn họ trút bỏ nỗi đâu này chính là không ngừng luyện tập, nâng cao sức mạnh bản thân mình.

Ai cũng không biết trong hai năm nay, thực lực của bọn họ, lại nâng lên đến trình độ nào.

Lần này đối phó với Dạ Tu La, Thiên Vương Điện vậy mà lại đầu tư lớn như.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 652: 652: Dám Động Vào Chồng Tôi Tôi Phải Khiến Tên Dạ Tu La Gì Đó Và Tổ Chức Bóng Đêm Của Anh Ta


Trận chiến quy mô lớn như thế này, một bên có hai nghìn người thật ra không hề nhiều, nhưng hai nghìn người này đều là tinh anh, thì đó là một cỗ lực lượng vô cùng đáng sợ.

Trần Hùng nhíu mày: “Cho nên, điều cậu lo lắng chính là phía chính phủ Thái Lan sẽ hạn chế Thiên Vương Điện chúng ta nhập cảnh."
“Đúng.”
Huỳnh Khải dứt khoát gật đều: “Cỗ lực lượng lớn này tiến vào bất kỳ quốc gia nào, đều sẽ bị chính phủ nước đó cẩn thận giám sát.

Bọn họ tuyệt đối không cho phép một lực lượng lớn như vậy tiến vào quốc gia bọn họ.”
“Nếu như chúng ta lựa chọn vượt biên quy mô lớn, hoàn toàn là không thực tế, hơn nữa rất có khả năng sẽ bị chính phủ Thái Lan chấn áp.”
Nhất thời, Trần Hùng cũng rơi vào tình thế khó xử.

Những lời này của Huỳnh Khải tuyệt đối không phải là nói quá, điều này giống với việc Trần Hùng muốn đưa Thiên Vương Điện về Vạn Hoa, lá rơi về cội vậy.

Nếu như anh trực tiếp đưa Thiên Vương Điện về Vạn Hoa, đừng nói nhà nước không đồng ý, những gia tộc hàng đầu Vạn Hoa nhất định cũng sẽ liều mạng ngăn cản bọn họ.

Điều này không phải là trò đùa.

“Cho nên đại ca, bây giờ đang đợi anh quyết định, nếu như chúng ta đi theo đường chính thì ít nhất cũng phải mấy thời gian nửa tháng mới có thể đả thông quan hệ với bên chính phủ Thái Lan."
“Nếu như vượt biên, chúng ta lúc nào cũng phải chuẩn bị cho tình huống xấu nhất, chính là toàn quân sẽ bị tiêu diệt hoàn toàn”
Trần Hùng nhíu mày càng chặt hơn, nhất thời anh dường như đột nhiên rơi vào một hoàn cảnh tiến thoái lưỡng nan vậy.

Đợi thêm nửa tháng nữa?
Điều đó có khả thi không, sau nửa tháng, mọi thông tin mà GPE hiện đang cung cấp cho bọn họ sẽ có thay đổi cực lớn, nếu như vậy, thì hàng tỷ đô la này coi như mất trắng rồi.

Nhưng nếu lựa chọn vượt biên, cưỡng ép nhập cảnh, Trần Hùng cũng không dám cược.

Ngay khi Trần Hùng đang ở trạng thái tiến thoái lưỡng nan, ngoài cửa, đột nhiên vang lên giọng nói vô cùng bá đạo của một người phụ nữ.

Cô ta nói tiếng Thái, nhưng nhóm người Trần Hùng thông thạo nhiều thứ tiếng khác nhau, tất nhiên có thể nghe được.

“Tôi có thể thuyết phục phía bên chính phủ, anh cứ điều hết các tinh anh của Thiên Vương Điện đến đây đi.

Dám động vào chồng tôi, tôi phải khiến tên Dạ Tu La gì đó và tổ chức Bóng Đêm của anh ta chết không có chỗ chôn.”
Nhất thời, mấy người Trần Hùng đều không hẹn mà cùng nhìn về phía cửa.

Sau đó bọn họ nhìn thấy một người phụ nữ mặc chiếc áo khoác da bó sát màu đen, có một gương mặt thiên thần, thân hình ma quỷ, toàn thân tràn đầy khí chất bá đạo đi từ ngoài vào.

Lần đầu tiên Trần Hùng nhìn thấy cô gái này đã cảm thấy quen mắt, giống như đã từng gặp ở đâu đó rồi vậy.

Anh còn đang suy nghĩ rốt cuộc gặp cô gái này ở đâu khi nào, thì Đường Gia Huy bên cạnh đã gọi tên đổi phương trước.

“Mạc Thanh Trúc, sao cô đã được thả ra rồi vậy?”
Hóa ra cô ta là Mạc Thanh Trúc, một người bạn gái khác của Nghiêm Vu Tu, chẳng chắc Trần Hùng lại thấy quen quen, lúc trước khi anh gọi video với Nghiêm Vu Tu, không chỉ một lần nhìn thấy cô ta trong video.

“Cái gì mà gọi là được thả ra chứ? Nói giống như bà đây đi tù vậy”
Mạc Thanh Trúc nhíu mày, gương mặt lạnh lùng, cô ta đi đến trước mặt Đường Gia Huy, đấm vào bụng Đường Gia Huy.

Cô gái này thật sự trời sinh bạo lực, cho dù là loại người mạnh mẽ như Đường Gia Huy nhận một đẩm này của cô ta, cũng nhất thời cảm thấy bụng dưới của mình đau như lửa đốt.

“Mạc Thanh Trúc, đừng cho rằng cô.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 653: 653: Không Hay Rồi Sắp Chết Người Rồi


Đường Gia Huy vội vàng lùi về phía sau, tránh được, khi nhìn về phía người phụ nữ Mạc Thanh Trúc này, luôn cảm thấy giống như một nữ ác quỷ vậy.

“Mạc Thanh Trúc, cô đừng có quá đáng”
“Anh còn nói nhiều thêm một câu nữa, có tin bà đây đánh gãy hết răng của anh không?”
Mạc Thanh Trúc đe dọa Đường Gia Huy một câu, cũng không biết là Đường Gia Huy nể mặt Nghiêm Vu Tu, hay là thật sự sợ cô gái này, sau đó anh ta ngoan ngoan im miệng.

Mạc Thanh Trúc không nhìn Đường Gia Huy nữa, mà quay người nhìn về phía Trần Hùng bên cạnh: “Anh là đại ca của Nghiêm Vu Tu sao?”
Đối với người phụ nữ Mạc Thanh Trúc, nữ trung hào kiệt này, đến cả Trần Hùng cũng có chút chấn kinh với khí trường của cô ta.

Nếu như người phụ nữ này lăn lộ trong xã hội đen, nhất định sẽ là một nữ đại ca.

Nếu như ở trong thời cổ đại, để cô ta làm thổ phỉ, vậy cũng nhất định ở đẳng cấp trại chủ sơn trại.

“Đúng, chính là tôi.

Chào cô, tôi tên Trần Hùng.”
Trần Hùng khách khí giơ tay ra, muốn bắt tay với Mạc Thanh Trúc.

Tuy nhiên Mạc Thanh Trúc lại nhìn Trần Hùng bằng ánh mắt ghét bỏ, nói: “Tôi không thích những người đàn ông khác tùy tiện chạm vào tay tôi.

Phía bên chính phủ Thái Lan, tôi đã xử lý xong cho Thiên Vương Điện các anh rồi, cho nên, các anh có thể yên tâm để người tiến vào.”
“Có điều chúng ta phải giao ước, người của Thiên Vương Điện các người tiến vào Thái Lan, chỉ có thể tính toán với tổ chức Bóng Đêm thôi, tuyệt đối không thể làm những chuyện khác.

Nếu không đừng trách chúng tôi không khách khí.”
“Hơn nữa, các người từ khi nhập cảnh đến khi rời đi chỉ có thời gian bốn mươi tám tiếng, vượt qua thời gian này, chính phủ Thái Lan chúng tôi không ăn chạy đâu.”
Mạc Thanh Trúc nói chuyện không thích vòng vo, cho nên cô ta nói vô cùng rõ ràng thẳng thắn.

Loại cảm giác này, giống như chính phủ Thái Lan coi Thiên Vương Điện là xã hội đen vậy, mà trên thực tế, vai trò xã hội đen nhỏ bé này sao có thể so được với Thiên Vương Điện chứ.

“Chúng tôi không phải là thế lực xã hội đen, tập đoàn Thiên Vương Điện chúng tôi có đăng ký chính quy hợp pháp trên các quốc gia.” Thiết Diện ở bên cạnh nói một câu.

Mạc Thanh Trúc cười ha ha.

“Đừng nói với tôi những thứ vô dụng này, các người còn đáng sợ hơn so với xã hội đen.

Đây đã là giới hạn lớn nhất mà tôi có thể tranh giành cho các người rồi.”
Trần Hùng không hề hiểu Mạc Thanh Trúc, cho nên trong lòng anh lại có chút lo lắng đây là một cái bẫy.

Trong tiềm thức, Trần Hùng nhìn về phía Đường Gia Huy bên cạnh, mà Đường Gia Huy rất nghiêm túc và nghiêm khác gật đầu.

Như vậy, trong lòng Trần Hùng mới thả lỏng hơn một chút, sau đó, Trần Hùng làm ra tư thế hành lễ đặc biệt của Thái Lan, bày tỏ lòng biết ơn của mình với Mạc Thanh Trúc.

“Cảm ơn cô Mạc Thanh Trúc đã cho Thiên Vương Điện chúng tôi có thể thuận lợi nhập cảnh”
“Anh đừng có tự luyến như vậy, tôi làm những chuyện này không hề có bất kỳ liên quan gì đến Thiên Vương Điện của các người.

Nghiêm Vu Tu đang ở đâu?”
Mạc Thanh Trúc nói chuyện thật sự rất thẳng thắn, có điều loại thẳng thắn này dường cũng cũng không có gì sai.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 654: 654: Ra Ngoài Đóng Cửa Lại


“Nghiêm Vu Tu, tôi mẹ nó nói anh bất công, anh còn không thừa nhận.

Kim Ngân bảo anh đi ăn phân anh cũng ăn, sao anh lại hèn hạ như vậy chứ?”
Giọng nói vừa rơi xuống, roi da trong tay Mạc Thanh Trúc vung về phía Nghiêm Vu Tu.

Nghiêm Vu Tu lúc này toàn thân đều là vết thương, rất yếu ớt, sao có thể chịu được hành hạ như vậy chứ.

Anh ta giật mình, vội vàng lăn sang một bên, tránh được đòn roi của Mạc Thanh Trúc, mà cái chăn bên cạnh anh ta trực tiếp bị roi này quật cho rách toạc ra, lông bên trong bay tung tóe khắp giường, vô cùng đáng sợ.

“Cô điên rồi.”
Nghiêm Vu Tu hung dữ nhìn về phía Mạc Thanh Trúc: “Điên cái gì vậy?” “Tôi điên đấy thì làm sao?”
Mạc Thanh Trúc không nói hai lời, lại quất roi da trong tay, cái quất này trực tiếp khiến Nghiêm Vu Tu phải lăn xuống giường.

Nhóm người Trần Hùng theo vào sau nhìn thấy cảnh tượng này đều hít một hơi lạnh.

Đều nói phụ nữ là hổ, câu nói này thật sự không sai chút nào.

Mạc Thanh Trúc này nổi điên lên, còn đáng sợ hơn hổ.

“Nhất định là cô ta đang ghen, khắp phòng đều là mùi dấm.”
Đường Gia Huy có chút bất lực lắc đầu: “Lần này anh Nghiêm coi như cả hai bên đều lật thuyền rồi, nhưng ngày tháng sau này của anh ấy e rằng không được tốt lắm.”
“Đây chính là vết xe đổ của cậu ta, cậu tốt nhất ghi nhớ cảnh này cho kỹ đi.” Trần Hùng lạnh lùng trừng Đường Gia Huy một cái, nhất thời khiến sau lưng Đường Gia Huy ớn lạnh.

Đường Gia Huy vô thức muốn đi lên cản Mạc Thanh Trúc lại, dù sao loại tình huống này, e rằng Mạc Thanh Trúc có thể hành hạ Nghiêm Vu Tu chết bất cứ lúc nào, cây roi da ở trong tay cũng sắp quật căn phòng này tan nát rồi.

Tuy nhiên, Trần Hùng lại cản Đường Gia Huy lại: “Ra ngoài, đóng cửa lại.”
“Đại ca, anh không đùa đấy chứ?”
Đường Gia Huy ngạc nhiên nhìn Trần Hùng: “Người phụ nữ này bị điên đấy, sẽ chết người đấy.”

“Cậu ta không chết được đâu.” Nói xong, Trần Hùng trực tiếp dẫn tất cả mọi người ra khỏi phòng Nghiêm Vu Tu, bên trong tiếp tục vang tiếng hét thảm thiết, tầm mấy phút đồng hồ.

Cuối cùng, mọi thứ đều dừng lại, Nghiêm Vu Tu nằm trên giường, hấp hối.

Cửa phòng bị mở ra, Mạc Thanh Trúc đi từ trong ra.

Cho dù cô ta luôn cố gắng khống chế mình, để mình mặt không cảm xúc nhưng đôi mắt đỏ hoe đã bán đứng cô ta: “Vậy mà dám làm chồng tôi bị thương thành thế này.”
Sau khi lẩm bẩm một câu, cô ta quay đều nhìn nhóm người Trần Hùng vẫn luôn canh ở cửa, nói: “Lần này Thiên Vương Điện các người muốn diệt trừ tổ chức Bóng Đêm, tôi sẽ để phía quân đột ra tay
“Cô muốn để phía quân đội ra tay đối phó với tổ chức Bóng Đêm sao?” Mắt Đường Gia Huy sáng lên.

“Không, tôi để phía quân đội ra tay, diệt các người.”
Đường Gia Huy: “?”
Trần Hùng: "..."
Tối hôm đó, ở sân bay.

Ở cổng ra sân bay, một nhóm đàn ông trên người phát ra khí tức đặc biệt đi ra.

Tổng cộng năm người, đi đầu là một người đàn ông thân hình cường tráng và một người đàn ông lực lưỡng.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 655: 655: Chuẩn Bị Chiến Đấu


Mà Trần Hùng, chính là điện chủ của Thiên Vương Điện.

Phía sau bọn họ, lần lượt là một hòa thượng trung niên với đầu trọc có chín vết chấm trên đầu, một người đàn ông bị tật ở chân trái, đi đường khập khiễng, và một người đàn ông mặc đồ đen đi guốc gỗ, phía sau đeo một thanh samurai.

Hòa thượng tên là Phật Ẩn, số ba tổ chức Thiên Tội.

Người đàn ông bị tật có biệt danh là Tàn, số năm tổ chức Thiên Tội.

Mà người đàn ông đeo thanh samurai sau lưng gọi là Gora, người Nhật, số sáu tổ chức Thiên Tội.

Bốn người này chính là bốn người may sống sót trong hơn năm mươi thành viên tổ chức Thiên Tội năm đó, bọn họ mang theo tín ngưỡng của những anh em khác tiếp tục sống trên thế giới này.

Cũng không biết rốt cuộc Gora này sử dụng thủ đoạn gì, đeo một thanh samurai dài như vậy trên lưng, vậy mà vẫn có thể vượt qua kiểm tra của máy bay.

Năm người đi từ trong sân bay ra, tên người mang một khi tức người lạ đừng chọc vào, trong vòng năm mét quanh bọn họ, bất kỳ người qua đường nào cũng đều không hẹn mà cùng tự động tránh ra.

Có khi loại khí thế như vậy, thật sự không thể nói rõ được, giống như có người mang theo một khí tức, vừa gặp mặt đã khiến cho người ta im giác ớn lạnh vậy.

Nhóm người Trần Hùng và Đường Gia Huy đã đợi bọn họ ở đây từ lâu, cuối cùng, nắm người dừng trước mặt Trần Hùng, gọi một tiếng đại ca.

Trần Hùng nhìn quét qua năm người này một lượt, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên người Bạch Mục Thương Long: “Im lặng lâu như vậy, cũng nên hoạt động một chút rồi.”
Bạch Mục, Thương Long gật đầu, không nói gì.

Sau đó anh mắt anh ta nhìn về phía nhóm người Thẩm Đại Lực đứng phía sau Trần Hùng.

Năm người Thẩm Đại Lực lập tức có một loại cảm giác bị một cổ thần thú nhìn vậy, hơn nữa cho dù đối phương đeo kính râm, nhưng vẫn có thể cảm thấy sự sắc bén trong mắt anh ta dưới kính râm.

“Người này, là số một tổ chức Thiên Tội Bạch Mục Thương Long sao?”
Lưu Trọng hít sâu một hơi, cho dù anh ta vẫn luôn kiềm chế sự kính sợ trong lòng, nhưng toàn thân trên dưới vẫn không thể khống chế được sự run ray.

“Bốn người này chính là bốn người còn sống sót của tổ chức Thiên Tội năm đó sao?”
Nhóm người Lưu Trọng đột nhiên cảm thấy một cỗ áp lực như núi, đối phương chỉ đứng ở đây, không cần ra tay, đã có thể khiến nhóm người Lưu Trọng cảm thấy khoảng cách của Hang Sói và tổ chức Thiên Tội rồi, khoảng cách đó thật sự quá lớn.

Đây là áp lực, đồng thời cũng là động lực.

“Các người chính là thành viên của Hang Sói trong miệng anh Hùng sao?”
Cuối cùng, Bạch Mục Thương Long cũng lên tiếng, giọng nói không có gì đặc biệt, nhưng khiến người ta cảm thấy cực kỳ bá đạo.

“Đúng.”
Thẩm Đại Lực là một người đàn ông thô lỗ, trong số năm người, chỉ có một mình anh ta mới có tự tin làm người mạnh nhất thế giới.

“Các người là tiền bối, nhưng Hang Sói chúng tôi, rất nhanh có thể đuổi kịp các người.”.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 656: 656: Tập Hợp Lại Tại Thung Lũng Bạch Lưu


Dưới mùa mưa liên miên này, đêm nay, bầu trời vẫn như trước, mưa phùn vẫn chưa ngừng, hơn nữa, càng về đêm, mưa càng lúc càng nặng hạt.

Buổi tối khoảng tám giờ, bên trong trang viên vẫn ít người như trước, rất nhiều người, đã bị đuổi đi.

Đường Gia Huy và Thiết Diện đã sớm mang theo người của Thiên Vương điện ở bên này đi phá hủy ba căn cứ của Bóng Đêm.

Mặt khác, Phật Ấn, Tàn và Gora dẫn theo những người tài giỏi còn lại của Thiên Vương điện, đi phá huỷ các cử điểm khác của Bóng Đêm.

Tất cả mọi thứ đã được sắp xếp và chuẩn bị một cách cẩn thận, đêm nay, nhất định là một đêm định mệnh.

Thẩm Đại Lực và Lưu Trọng cùng năm người khác đi cùng với bọn người Thiết Diện, bọn họ đi trước nhằm mục đích, dùng điện thoại quay lại tất cả người Thiên Vương điện.

Trần Hùng, Huỳnh Khải và Thương Long vẫn ở trong trang viên này như cũ, ngày đêm phá hủy căn cứ điểm, bọn họ không cần phải làm gì, Thiên Vương đích thân ra tay.

Bọn họ phải xử lý trụ sở chính Bóng Đêm ở Thái Lan, hiện tại Dạ Tu La rất có thể đang ở trong trụ sở chính đấy.

Nhưng hiện tại vẫn chưa phải thời cơ thích hợp bởi vì bọn họ cần ở lại đây chỉ huy, chờ mọi thứ ổn định, sẽ tiếp tục tấn công trụ sở chính của tổ chức Bóng Đêm.

Sự việc phát triển đến giai đoạn này, đám người Trần Hùng cũng không có gì phải lo lắng Dạ Tu La sẽ nhận được tin tức mà chạy trốn.

Trận chiến với quy mô lớn lần này, sau khi phe Trần Hùng thông báo cho Dạ Tu La vị trí cụ thể, ngay lập tức sẽ tấn công vào khiến bọn họ không kịp xoay sở.

Trong khoảng thời gian ngắn như vậy, bọn họ sẽ trở tay không kịp.

Chỉ e là, đêm nay Dạ Tu La sẽ không ngờ Trần Hùng tự nhiên điên cuồng như vậy, trực tiếp mang theo nhiều người tài giỏi của Thiên Vương điện để đối phó với bọn họ.

Lúc này, Nghiêm Vu Tu đang ở trong phòng ngủ, toàn thân Nghiêm Vu Tu từ trên xuống dưới quần đầy vải trắng, cả người thoạt nhìn giống như xác ướp đang tựa vào đầu giường hút thuốc.

Bên cạnh còn có ba người Trần Hùng.
Trần Hùng đứng ở trước cửa sổ, nhìn mưa phùn bên ngoài vẫn không ngừng rơi, trên mặt cũng không bộc lộ cảm xúc gì.

"Đại ca, Tả Quang Đông vừa thông báo tình hình, các căn cứ điểm khác của Bóng Đêm ở Thái Lan, đã bị bọn họ tiêu diệt gần như hoàn toàn."
Ở phía sau, Huỳnh Khải vừa nhận được thông báo từ Tả Quang Đông thì lập tức thông báo lại cho Trần Hùng.

Trần Hùng không nói gì, Nghiêm Vu Tu nằm trên giường hừ lạnh một cái: "Bóng Đêm cũng có ngày như thế."
"Dạ Tu La dùng khoảng thời gian hai năm, phát triển Bóng Đêm đến ngày hôm nay đã thực sự bất thường rồi."
Huỳnh Khải nói, sau đó lại nhìn về phía Nghiêm Vu Tu, tức giận nói: "Cậu thật ngu ngốc, đã khiến cho ngũ đại thiên vương chúng ta xấu hổ."
Nghiêm Vu Tu theo bản năng định phản bác, nhưng lời nói vừa đến bên miệng, lại tự biết mình đuối lý, bản thân không thể phản bác.

Lúc này, Nghiêm Vu Tu thực sự là lật thuyền trong cống nước, sợ là chuyện này, sẽ trở thành khúc mắc của cả đời anh ta.

Buổi tối chín giờ, kể từ khi trận chiến bắt đầu đến hiện tại, đã gần ba.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 657: 657: Thực Sự Mạnh Mẽ


"Được."
Dưới bóng đêm, trên con đường lớn tại Pattaya.

Cái gọi là phố Talisman, theo ngôn ngữ của Đất nước Vạn Hoa nó được hiểu là một con phố toàn là hình xăm.

Ở Vạn Hoa, trong ấn tượng của rất nhiều người, hình xăm chỉ có thể xuất hiện trên những người làm việc không đàng hoàng nên mới làm mấy thứ này, nhưng ở Thái Lan không giống như vậy.

Ở đấy, hình xăm là một loại tín ngưỡng, bọn họ tự gọi là những chiếc gai, những chiếc gai với hoa văn khác nhau đâm vào con người, tượng trưng cho rất nhiều ý nghĩa khác nhau, đồng thời sẽ cho bọn họ kết quả như mong muốn.

Toàn bộ người dân ở quốc gia này đều rất tin tưởng đạo Phật, dù là Phật hay hình xăm, đều không có liên quan gì nhau nên không có gì đáng trách.

Mà thành phố Talisman ở Pattaya lại cực kì nổi tiếng.

Lúc này, ở lối đi vào phố, xuất hiện hai người đàn ông đang bước tới, đi phía trước chính là một hòa thượng, hòa thượng ở phương Đông, với hòa thượng của Thái Lan bên này có cách ăn mặc không khác nhau quá nhiều.

Đi ở phía sau, là một người đàn ông mặc từ trên xuống dưới là một bộ áo xám, tay anh ta đang cầm một chiếc điện thoại, ống kính camera luôn hướng về phía hòa thượng ở phía trước.

Hai người kia, chính là Phật Ấn và Khôi Huy Thiệu.

Phật Ấn ở phía trước, Khôi Huy Thiệu đi phía sau, theo đường đi thu hút sự chú ý của không ít người.

Hai người họ đi bộ qua con phố đông đúc, sau đó đến tận cuối phố Talisman, họ đi vào phố bùa.

Ở trong này, có một cửa hàng bán bùa, nhìn qua thì rất cũ kĩ, không có tên tuổi, nhưng mùi hương bên trong lại vô cùng nồng nặc.

Phật Ấn và Khôi Huy Thiệu, hai người cùng đi vào cửa hàng bán bùa, sau đó, có một người mặc bộ đồ trắng đi ra, vô cùng lịch sự nói: "Xin lỗi hai vị, sư phụ Archan Mạn hôm nay phải tiếp khách, mời ngày mai lại đến."

Nghe khẩu khí của người kia, chắc hẳn Archan Mạn rất nổi tiếng trong phố bùa này, dĩ nhiên danh tiếng cũng còn phải có chút bị hạn chế.

Phật Ấn lắc đầu, nói: "Tôi không đến để lấy bùa."
"Vậy anh đến đây để?"
Phật Ấn cười lãnh đạm: "Chẳng lẽ cậu không thấy, tôi cũng là hòa thượng sao? Tôi đến đây để khiêu chiến với Archan Mạn."
Vừa dứt lời, trong nháy mắt Phật Ấn đã biến mất khỏi tầm mắt của tên hòa thượng áo mặc bộ đồ trắng, đợi khi anh ta phản ứng lại, Phật Ấn đã sớm đi qua người anh ta, đi vào trong quán bùa.

Trong nháy mắt, tên hòa thượng áo trắng ngẩn ra, lúc này, Khôi Huy Thiệu đang đứng yên tại chỗ cũng tiến lên.

"Anh đứng lại."
Hòa thượng áo trắng theo bản năng muốn đuổi hai người họ ra ngoài, nhưng Khôi Huy Thiệu đá một cái thật mạnh, một đá đã có thể đá người này bay ra ngoài một cách dễ dàng.

Đi qua cửa lớn, tiến vào trong cửa hàng bán bùa, bên trong có một sân, trong sân nồng nặc mùi hương khói.

Mặt sau sân có một gian phòng, trong phòng đặt một pho tượng phật, phía trước tượng phật, có một người đàn ông c** tr*n đang quỳ gối ở đó, phía sau anh ta, còn có một pháp sư mặc bộ đồ trắng đang lấy tay châm cho anh ta một lá bùa.

Trong khi tay đang vẽ thì, trong miệng ông ta cũng không ngừng lẩm.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 658: 658: Có Rất Nhiều Chuyện Không Thể Ngờ Tới


Một câu của Phật Ấn tức thì phá vỡ quá trình xăm bùa, trong quá trình của kiểu xăm bùa này bị cắt ngang giữa chừng là điều vô cùng cấm kị.

Chỉ một thoáng toàn bộ pháp sư áo trắng cùng với người khách đều quay đầu nhìn về phía Phật Ấn.

Ở Thái lan, pháp sư được gọi là Archan, mà người pháp sư áo trắng này là Archan Mạn.

Nét tươi cười trên mặt Phật Ấn càng sâu thêm: “Archan Mạn, là Archan áo trắng nổi tiếng của Pattaya, nghe nói phải lực xăm bùa của ông vô cùng linh nghiệm."
“Nhưng tôi vẫn có chút tò mò, rốt cuộc ông là Archan trắng hay Archan đen.”
Archan Mạn vẫn đứng yên tại chỗ, trong tay còn cầm một cây kim xăm bùa, cả người toát thần thái cực kỳ bình tĩnh.

Ngược lại người khách đang được xăm bùa một nửa kia lại không nhịn được.

Anh ta gầm nhẹ một tiếng, tức thời đứng lên, hai tay cuộn lại thành nắm đấm, có ý lao về phía Phật Ấn.

Người kia vừa nhìn thấy đã biết là dân đánh quyền, nếu không đối phương cũng sẽ không tìm Archan Mạn xăm Hanuman để nâng cao sức mạnh của chính mình.

Hơn nữa, thông qua động tác, chiêu thức cùng với sức bật và cái nắm đấm thì cũng đã biết được đối phương là một võ sĩ quyền anh chuyên nghiệp, hơn nữa còn là đẳng cấp nhà vô địch quyền anh.

Oành.

Một thanh âm nặng nề vang lên, đó là âm thanh va chạm nắm tay.

Ngay sau đó là tiếng xương khớp vỡ vụn đứt đoạt vang lên cùng với tiếng kêu la thảm thiết của vị khách kia.

Oành.

Chỉ thấy vị khách võ sĩ quyền anh kia đột nhiên bay ra ngoài, lưng nên thật mạnh vào một pho tượng đặt trong phòng, cả pho tượng đều bị thân thể anh ta là chấn động mà ngã xuống.

Toàn bộ cánh tay của vị khách kia bê bết đầy máu tươi, thậm chí còn có thể nhìn thấy rất rõ những khúc xương bị gãy nứt nhuốm đầy máu lòi ra ngoài.

“Uy lực thật mạnh, tốc độ thật nhanh.”
Ống kính của Khôi Huy Thiệu vẫn luôn tập trung, vây quanh người Phật Ấn, vừa rồi anh ta thậm chí cái gì cũng thấy không rõ rốt cuộc Phật Ấn ra tay như thế nào, chỉ thấy tên kia chưa gì đã trực tiếp bị bật người bay ngược ra ngoài.

Hơn nữa cái lực bắn phá này khiến cho da đầu người ta không khỏi run lên, tê dại.

“Đây là ba của Thiên Tội phải không, thật kh*ng b*”
Khôi Huy Thiệu không ngừng thở hổn hển, hành trình đến Thái Lan lần này, thật sự đã làm cho bọn họ mở rộng tầm mắt.

Còn Phật Ấn sau khi xuất ra một quyền đáng phế tên khách nhân kia, hai tay lập tức tạo thành hình chữ thập, niệm một câu A di đà phật.

Sau đó anh ta lại dời tầm mắt trở về trên người Archan Mạn kia, mà đối phương vẫn như trước bất động thanh sắc, biểu tình gì cũng không có.

Vừa rồi lúc ông ta nhìn thấy một quyền của Phật Ấn đánh phế vị khác kia, thậm chí ngay cả một chớp mắt một cái cũng không có, mà chỉ có chân chính siêu cấp cao thủ thì mới có đủ bình tĩnh để làm được như thế.

“Ảnh Tướng, tôi tên là Phật Ấn, là Ba của Thiên Tội, tổ chức chiến đầu tiên của Thiên Vương điện.”
Lúc này Phật Ấn mới bắt đầu chính thức giới thiệu, mà Archan Mạn đứng đối diện rốt cuộc cũng nhúc nhích khỏe miệng, lộ ra một hàm răng trắng sáng và đều tăm tắp.

“Thật không ngờ, ở trong cái địa phương này cũng có thể bị Thiên Vương điện các người tìm ra được.”
“Chuyện anh không ngờ còn có rất nhiều.

Sau đêm nay, Bóng Đêm sẽ biến mất hoàn toàn trên thế giới này”
Nói xong, hai người nhìn nhau, bốn mắt đối nhau.

Tuy trước đó không ý công kích đối phương nhưng bây giờ bên trong không khí đã nồng nặc mùi thuốc súng.

Hai người còn chưa khai chiến, mà một lá bùa đã trải dài trên mặt đường, khắp sân bên ngoài, âm thanh ồn ào đột nhiên vang lên có chút hỗn loạn.

Trên bầu trời nứt toát đổ mưa xuống, ngọn đèn ở ngã tư đường chập chờn lúc sáng lúc tối, một số người đàn ông mặc đồ đen, tay cầm vũ khí, cả người đằng đằng sát khí lao ra con đường lớn.

.
 
Back
Top Bottom