Đô Thị  Điện Đức Hoàng

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Điện Đức Hoàng
Chương 580: 580: Giới Giải Trí Bây Giờ


Lúc này Lý Diệu Hương hoàn toàn đem dáng vẻ ngang bướng hung hăng càn quấy của mình bày ra vô cùng nhuần nhuyễn.
Người vũ công này đã bị Lý Diệu Hương liên tục tát hai cái, hơn nửa gương mặt đều sưng cả lên, nhưng cô ta lại không dám nổi giận, bởi vì cô ta không thể trêu vào Lý Diệu Hương được.

“Người đâu, thay vũ công này cho tôi.”
Lý Diệu Hương kiêu căng ngạo mạn hô một câu, nhân viên công tác bên kia không có biện pháp nào đành phải đem vũ công vừa rồi thay thành người khác.

“Một chút năng lực phân biệt cũng không có sao? Cho dù tôi đứng không đúng vị trí thì cô cũng không biết tùy cơ mà ứng biến sao?”
Lý Diệu Hương lải nhải, vũ công đứng ở phía sau vô cùng tức giận mà không dám nói câu gì.

Lý Diệu Hương căn bản là không biết nhảy, đặc biệt là thể loại nhảy tập thể này vô cùng chú ý vị trí di chuyển và tiết tấu.
Nếu trong đó một vũ công lệch khỏi vị trí rất có khả năng làm hỏng đi toàn bộ tiết tấu của bài nhảy này, do đó dẫn tới xuất hiện tình huống toàn bộ việc bố trí vũ đạo đều trở nên hỗn loạn.
Cho nên nếu như không phải dưới tình huống không thể thay đổi khác được, bất luận vũ công nào cũng không được tự ý thay đổi vị trí của mình.

“Các người đều nhìn kĩ lại cho tôi, tập luyện bao nhiêu lần rồi, các người mệt thì không sao cả nhưng tôi không có nhiều thời gian và sức lực chơi cùng các người đầu
Lý Diệu Hương nói chuyện có thể nói là không bao giờ lựa lời mà nói, cô ta không chỉ oán giận võ công phía sau, còn oán giận cả dàn nhạc và dàn âm thanh.
Trên thực tế ở mỗi một lần tập luyện đều chính là Lý Diệu Hương xuất hiện vấn đề, nhưng cô ta có khi là chê bai dàn nhạc âm hưởng hiệu quả quá kém, hoặc là chế dàn hòa thanh thanh âm quá khó nghe.
Hiện tại trực tiếp đánh vũ công hai cái tát, nói vũ công che mất cô ta.
Loại cố tình làm khó dễ này đối với ai cũng đều không chịu nổi.

“Tiếp tục
Âm nhạc lại lần nữa vang lên, ở trên đài Lý Diệu Hương vừa múa vừa hát, nhưng âm thanh xuất ra khỏi miệng lại không dễ nghe được bao nhiêu, khó nghe như âm thanh của người bình thường khi hát karaoke.
Thậm chí tùy tiện lấy một người hòa thanh phía sau lên hát cũng nghe hay hơn cô ta nhiều.
Bên kia sân khấu, Hà Thái Trung và Trương Văn Long và những người liên quan đều đứng ở chỗ này.

Nghe tiếng ca trên sân khấu của Lý Diệu Hương, lông mày của bọn họ sớm đã nhăn thành nhúm lại thành một đám.

“Con mẹ nó đây chính là ngôi sao hạng nhất sao?” Hà Thái Trung rốt cuộc nhịn không được sự bực bội trong lòng liền trực tiếp mắng chửi, sau đó ông ta trực tiếp quay mặt về phía Huỳnh Phong bên kia: "Chú em à, đi lại đây chúng ta thương lượng một chút.

Đây là ngôi sao hạng nhất đang hát sao?” “So với Tứ Đại Thiên Vương và Kiệt Ngao năm đó, so với Yến Tuyết Lan bọn họ đây hoàn toàn là nghiệp dư cũng không tệ như vậy!
Khi còn trẻ Hà Thái Trung cũng từng theo đuổi các ngôi sao, ông ta khi đó theo đuổi Tứ Đại thiên vương, hơn nữa vô cùng hâm mộ.
Sau đó có sự nghiệp, ông ta rất ít chú ý tới giới giải trí, nhưng các ca sĩ nổi tiếng giống như Kiệt Ngao, Yến Tuyết Lan, Thiều Minh và Lực Vũ Tài ông ta vẫn thường xuyên có nghe đến.
Đến nỗi hiện giờ tuổi lớn rồi, ông ta phát hiện ra các ca sĩ hiện tại hát ngày càng không thể lọt vào tai.
Không chỉ mình Hà Thái Trung có cảm giác này, Liễu Hồng Ngọc và Trương Văn Long đứng ở bên cạnh cũng đều cảm thấy như vậy.

Mỗi người đều đang cố nén sự tức giận ở trong lòng.
Đây chính là ngôi sao mà bọn họ tiêu tốn một trăm năm mươi tỷ mời đến hát với cái giọng này sao?
Còn không bằng mình đi lên hát tặng một bài “một tiếng cười trên biển”.
Huỳnh Phong đứng ở một bên đang không biết làm sao nói: “Các anh à, không có biện pháp nào cả, giới giải trí hiện tại chính là như vậy” “Người thực sự biết ca hát, biết diễn không nổi lên được, nổi tiếng phần lớn đều là dựa vào bề ngoài, dựa vào trang phục.

Có ngôi sao tự xưng là hát hay, nhảy, rap, đến lúc đi ra biểu diễn thì không khác gì gà kêu cả, tôi cũng không biết làm sao cả
 
Điện Đức Hoàng
Chương 581: 581: Tiếng Hát Kì Ảo


“Các anh muốn tôi chọn ca sĩ chân chính cũng không thành vấn đề.

Ca sĩ hạng ba? Các anh có đồng ý không?” Đám người Trương Văn Long ở một bên vì thế cảm thấy vô cùng bất đắc dĩ, Trương Văn Long hít sâu một hơi nói: “Nhưng làm như vậy cũng không thể được.

“Đến lúc đó chúng ta phải phát sóng trực tiếp ở trên mạng, loại hiệu quả này không phải là sẽ hỏng bét sao?”
Liễu Hồng Ngọc ở bên cạnh nói thêm: “Anh Trương nói cũng không sai, cái giọng hát loại này cho dù là chọn một người chuyên sửa giọng thật giỏi, cũng sửa không ra cái gì."
Trên thực tế đám người Trương Văn Long không phải là không vừa lòng Lý Diệu Hương, đối với các minh tinh khác của Tinh Tú cũng giống nhau.
Cả đám đều cùng một loại, không một người nào là thực sự có giọng hát.
Hơn nữa không chỉ là không có giọng hát, kĩ năng trên sân khấu cũng vô cùng kém, tính nết cũng rất kém.

Tổng cộng có ba sân khấu, gần như trên sân khấu nào cũng xảy ra chuyện Lý Diệu Hương.

Cũng chính bởi vì như vậy, trực tiếp dẫn tới kế hoạch tập luyện ban đầu là ba giờ kéo dài tới gần năm giờ .
Cứ tiếp tục như vậy sợ là ba ngày tập luyện tiếp theo sẽ vô cùng khó khăn, chắc chắn thời gian sẽ không đủ.

Cứ như vậy cho tới ngày phát sóng trực tiếp, con mẹ nó còn biểu diễn như thế nào?
Huỳnh Phong ở một bên vội vàng nói: “Mọi người không cần sốt ruột, loại tình huống này cũng không khó ứng phó.

Đến lúc đó nếu bọn họ thật sự không tốt, cùng lắm thì hát nhép là được.

“Hát nhép?”
Đám người Trương Văn Long đều dùng một loại ánh mắt không thể tưởng tượng nhìn Huỳnh Phong: “Buổi biểu diễn này có thành công kiểm được vài tỉ hay không thì cần phải làm cuộc biểu diễn thật hoàn mĩ, tăng hết tần suất quảng cáo để tạo hiệu ứng.

“Kết quả là sẽ thành hát nhép sao? Cái này làm cho trong lòng mọi người đều sẽ không thoải mái.

“Hát nhép, nhỡ đâu bị mọi người phát hiện ra thì làm sao?” Bên cạnh Liễu Hồng Ngọc cau mày hỏi.

Huỳnh Phong thổn thức nói: “Việc này các anh cứ yên tâm đi, bản lĩnh bọn người kia thật sự không có, nhưng giở trò lừa gạt chắc chắn là chuyên gia.

"Hát nhép chính là bắt buộc bọn họ phải chuyện nghiệp, sẽ không xảy ra vấn đề.

Cho dù đến lúc đó trên mạng có người nghi ngờ cũng không sao cả.

Tiết mục cuối năm trên truyền hình còn có người nghi ngờ hát nhép cơ mà, không có vấn đề gì.

“Được rồi.
Thật đúng là không cùng nghề nên không hiểu biết, đám người Trương Văn Long nghe lí luận của Huỳnh Phong xong cảm giác giới giải trí hiện tại như nước rất đục vậy.
May mắn bọn họ chỉ tiếp xúc một chút với giới giải trí, nếu không bọn họ sợ là sẽ bị tổn thọ mất mấy năm chứ chẳng chơi.
Đám người Trương Văn Long không hiểu cũng sẽ không mạo muội tham gia vào, việc này đương nhiên sẽ do người chuyên nghiệp Huỳnh Phong xử lý.
Cho dù là hát nhép hay hát thật, bọn họ đều không sao cả, chỉ cần cuối cùng nhìn thấy hiệu quả tốt nhất, làm cho buổi biểu diễn này thật hoàn mỹ là được.
Quá trình không quan trọng, quan trọng là kết quả.
Lúc này đối với nơi diễn tập cho dù là Trương Văn Long hay Hà Thái Trung, hoặc là Liễu Hồng Ngọc đều đã hoàn toàn mất hứng thú.
Bọn họ chuẩn bị rời đi tránh cho trong lòng cảm thấy tức giận.
Nhưng trong lúc vài lãnh đạo mất hứng đi về, lúc chuẩn bị rời đi, trong sân vận động đột nhiên truyền đến tiếng hát vô cùng kỳ ảo.
Tiếng ca ấy uyển chuyển du dương, giống như âm thanh của tự nhiên vậy.
Trong lúc nhất thời, đám người Trương Văn Long và Hà Thái Trung đều ngây ngẩn vả người, bọn họ đều quay đầu nhìn xung quanh khắp nơi, bên trong giọng điệu tràn đầy khiếp sợ cùng với không thể tưởng tượng nổi.
"Đây là ai đang ca hát?".
 
Điện Đức Hoàng
Chương 582: 582: Giọng Hát Bí Ẩn


Đám người Trương Văn Long thực sự ngạc nhiên trước tiếng hát du dương đó.
Loại cảm giác này giống như đang ăn thức ăn khó nuốt lâu ngày, đột nhiên lại được ăn một bữa sơn hào hải vị vậy.

"Là ai, người nào đang hát vậy?"
Đám người Trương Văn Long không nhịn được lại hỏi lại lần thứ hai, còn Hà Thái Trung lại kích động nói: "Giọng hát vô cùng hay, hệt như giọng hát của những ngôi sao lớn trước kia.
Trong lúc nhất thời, nhiều người trong toàn bộ sân vận động cũng đã đi tìm, tìm kiếm nguồn gốc của nơi phát ra tiếng hát.
Đồng thời, bên này Lý Diệu Hương đang đứng trên sân khấu tập luyện duyệt chương trình.

Lý Diệu Hương vừa mới hát bài mà cô ta sẽ biểu diễn chính thức hát được nửa bài, mặc dù hát không hay lắm, nhưng trạng thái của cô ta rất tự tin, hoàn toàn thả lỏng.
Cô ta khá hài lòng đối với buổi tập lần này của mình, cô ta nghĩ rằng sau khi tập xong lần này, cô ta có thể kết thúc công việc trong hôm nay rồi.

Tuy nhiên, đúng lúc này, tiết tấu của cô ta lại bất ngờ bị ngắt quãng bởi giọng hát phía xa vang tới.
Âm thanh vô cùng dễ nghe, đến thính giác của Lý Diệu Hương cũng bị âm thanh này trực tiếp tẩy não, lời cô ta muốn hát là gì, cô ta trong nháy mắt đã quên mất.
Lý Diệu Hương không nhớ gì, cô ta đứng sửng sốt như thể tại đó vài giây, trong lúc nhất thời cô ta không có phản ứng gì.

Cho đến bây giờ, Lý Diệu Hương vẫn rất tự tin vào giọng hát của mình, cơ bản là không cách nào nhận ra được thiếu sót và khuyết điểm của mình là gì.

Nhưng mà lúc này cô ta chợt nhận ra rằng, giọng hát của mình so với giọng ca của người khác là khó nghe không thể tả nổi.
Lý Diệu Hương dừng lại, buổi diễn tập này lại kết thúc trong thất bại, đồng thời, tất cả vũ công và ban nhạc phía sau cô ta tất cả cũng đều dừng lại.
Trong lúc nhất thời, mọi người đều nương theo ánh nhìn mà nhìn sang sân khấu phía bên kia.

"Là ai đang hát? Thanh âm này, không phải là giọng của ca sĩ Tinh Tủ của chúng ta"
Lý Diệu Hương trực tiếp từ trên sân khấu đi xuống, sau đó tiến đến bên cạnh một trợ lý của mình ở bên này: "Cái sân khấu bên kia, không phải là Chiến đang đứng trên đó tập luyện sao? Tại sao lại vang lên thanh âm của phụ nữ?"
Trợ lý vội vàng hỏi qua bộ đàm và nhanh chóng nhận được câu trả lời.

"Cô Diệu Hương, cậu chủ Chiến quả thật mới vừa rồi có mặt diễn tập trên sân khấu đó, nhưng cậu ấy cảm thấy rất mệt, nên định lui vào hậu trường nghỉ ngơi một thời gian ngắn rồi sẽ trở lại sân khấu sau" "Vì vậy, người chịu trách nhiệm chính bên ban tổ chức liền tạm thời nhường sân khấu cho ca sĩ khác."
Chân mày Lý Diệu Hương trong nháy mắt liền nhíu lại: "Đại nhạc hội của Đại Hưng Thịnh lần này không phải chỉ có ca sĩ của Tỉnh Tủ chúng ta sao? Làm sao lại còn có nghệ sĩ của các công ty khác tham gia?"
Trợ lý lắc đầu khó hiểu: "Chuyện này tôi không biết rõ lắm, có thể là do người chịu trách nhiệm chính bên ban tổ chức bên đó sắp xếp." "Hừ."
Sắc mặt Lý Diệu Hương trở nên có chút khó coi, sau đó cô ta hướng về phía sau sân khấu bước đi, tìm được Dương Tinh Thần.

Lúc này không chỉ có Dương Tinh Thần ở phía sau sân khẩu, còn có vài ngôi sao của Tinh Tú cũng có mặt ở đây, lúc này bọn họ đều nghe thấy tiếng hát vang lên trên sân khấu đằng kia, họ đều đang bàn luận.

"Anh Dương, chuyện gì đang xảy ra vậy?" "Buổi biểu diễn lần này rõ ràng chỉ có các nghệ sĩ của Tinh Tú chúng ta tham gia, vậy tại sao các nghệ sĩ khác lại xuất hiện?"
Lý Diệu Hương bước tới liền nói với Dương Tinh Thần bằng giọng điệu chất vấn, không cho Dương Tinh Thần chút mặt mũi nào.
Dương Tinh Thần trả lời: "Diệu Hương, loại chuyện này vốn dĩ rất bình thường, trước kia chúng ta không gặp loại chuyện này trong các buổi biểu diễn thương mại, chuyện này là do người chịu trách nhiệm bên ban tổ chức bên kia sắp xếp, bọn họ chỉ là muốn nhân cơ hội này để nâng các nghệ sĩ của họ lên thôi."
Dương Tinh Thần nói điều này không sai, loại chuyện này là quá bình thường trong làng giải trí.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 583: 583: Cam Chịu


Ví dụ như trong một số bộ phim được đầu tư lớn thì có rất nhiều vai phụ được đưa vào bằng cửa sau, mục đích chính là lợi dụng sự nổi tiếng của các nghệ sĩ khác, để tăng độ nổi tiếng cho mình.
Loại chuyện này, cũng không tính là chuyện gì lớn, nhưng trong lòng Lý Diệu Hương lại cảm thấy có chút không thoải mái.
Nguyên nhân chủ yếu không phải là bởi vì có nghệ sĩ trẻ muốn lợi dụng danh tiếng và số người hâm mộ của cô ta, mà là việc ca hát khiến cô ta cảm thấy bị đe dọa.
Đúng lúc này, Lý Chiến từ bên kia đi tới, trong giọng nói xen lẫn một tia tức giận.

"Anh Dương, những nghệ sĩ của công ty giải trí khác muốn tới để lợi dụng sức hút của em để tăng danh tiếng thì em không có ý kiến, nhưng Phùng Tuyết của Minh Hạ thì tuyệt đối không được."
Tất cả mọi người đều nhìn về phía Lý Chiến, lúc này sắc mặt Lý Chiến đã xanh mét.

Dương Tinh Thần vội vàng nói: “Chiến, cậu đừng làm lớn chuyện.

Ngày hôm qua chúng ta đã tìm người đứng ra tổ chức đòi thêm hơn sáu mươi tỷ, nếu bọn họ muốn nâng đỡ người mới thì sẽ để bọn họ nâng đỡ, dù sao đối với chúng ta cũng không có tổn thất gì quá lớn.

"Chuyện này tuyệt đối không được.
Lý Chiến lắc đầu một cách dứt khoát: "Lần trước ở Đảo Hồng Á, chính là cũng vì cái cô Phùng Tuyết kia mới khiến chúng ta và Trần Hùng phát sinh xung đột." "Tôi đang định tìm người xử lý cô nghệ sĩ nhỏ kia, làm sao có thể để cho cô ta thành công lợi dụng danh tiếng chúng ta?" "Cái gì?"
Nói đến chỗ nãy, sắc mặt của Dương Tinh Thần và Lý Diệu Hương đều ngơ ra, trong lòng cũng tràn ngập nỗi khiếp sợ.
Nhưng suy nghĩ cẩn thận một chút thì chuyện này cũng bình thường thôi.

Trần Hùng là ông trùm đứng sau màn kịch này, lần trước ở Đảo Hồng Á là Phùng Tuyết đi cùng Trần Hùng, lần này Trần Hùng sẽ tận dụng sự nổi tiếng của buổi biễn diễn của Đại Hưng Thịnh để nâng đỡ Phùng Tuyết thì không có gì sai cả.

"Anh Dương, chuyện phát sinh ngày hôm qua chúng ta đã nhịn, nhưng lần này, tôi không thể chịu đựng được nữa.
Sắc mặt Lý Diệu Hương cũng u ám hơn không chỉ bởi vì nguyên nhân thân phận của Phùng Tuyết, mà cũng bởi vì giọng ca của Phùng Tuyết thật sự khiến cô ta có cảm giác tự cảm thấy xấu hổ.
Nếu như lúc đó, sân khấu biểu diễn được truyền hình trực tiếp, thật sự so sánh cô ta với Phùng Tuyết mà cô ta không bằng thì phải làm thế nào?

Hơn nữa, một khi chủ đề trên mạng trở nên nóng hổi, vậy thì sẽ tạo thành một trào lưu không thể phai mờ được, thậm chí lỡ như có người mang cô ta ra so sánh với Phùng
Tuyết, điều đó sẽ ảnh hưởng rất lớn đến sự nghiệp của cô ta.
Cho dù là đến lúc đó Lý Diệu Hương lựa chọn hát nhép, cũng không nhất định có thể so sánh được với Phùng Tuyết.
Dương Tinh Thần dường như cũng nghĩ đến điều này, sắc mặt ông ta đầy nghiêm túc, gật đầu một cái, nói: "Mấy cô cậu yên tâm, đừng lo lắng.

Tôi sẽ đi tìm người đứng ra tổ chức bên kia nói chuyện một chút."
Vì vậy Dương Tinh Thần xoay người đi tìm đảm người Trương Văn Long, không sai biệt lắm thì hơn mười phút sau, Dương Tinh Thần vác vẻ mặt u ám trở về.

“Anh Dương, thế nào rồi, người đứng ra tổ chức bên kia nói như thế nào, có phải là để cho cái cô Phùng Tuyết cút rồi không?” Đám người Lý Chiến bước lên hỏi đầu tiên
Nhưng Dương Tinh Thần trực tiếp văng lời th* t*c nói: "Con mẹ nó, người bên ban tổ chức không chịu." "Nói cái gì mà Phùng Tuyết là do Trần Hùng đứng ra chỉ định, bất kể có như thế nào cũng không thể đuổi cô ta đi được."

Sắc mặt Lý Chiến, Lý Diệu Hương và đám người bên họ đều vô cùng khó coi: "Vậy có nghĩa là cái cô Phùng Tuyết đó nhất định sẽ lợi dụng sức hút của chúng ta?"
Dương Tinh Thần bất đắc dĩ nhún vai: "Diệu Hương, trước mắt thì chỉ đành lòng cam chịu thôi, chờ buổi biểu diễn này kết thúc, bằng thực lực và bối cảnh của Tinh Tú chúng ta để đối phó với cô ngôi sao nhỏ kia không phải là dễ như trở bàn tay sao?" "Cam chịu?"
Lý Diệu Hương cắn rằng: "Anh Dương, anh cũng biết tôi rồi, Lý Diệu Hương tôi làm gì phải chịu những chuyện uất ức như thế này bao giờ?" "Những người khác đang đè đầu cưỡi cổ chúng tôi.

Tôi
con mẹ nó không thể cam chịu được."
Nói xong, Lý Diệu Hương liền tức giận đi thật mạnh và nhanh về hướng sân khấu đằng kia..
 
Điện Đức Hoàng
Chương 584: 584: Chúng Ta Cùng Giúp Đỡ Lẫn Nhau Cùng Nhau Phát Triển Thôi


Lúc này trên sân khấu, Phùng Tuyết đã tổng duyệt xong một bài hát, cả quá trình diễn ra rất suôn sẻ, cho dù là giọng điệu hay là nhảy đều có hiệu quả rất tốt.
Lúc này, Phùng Tuyết lại lên sân khấu, chuẩn bị tổng duyệt bài thứ hai.
Buổi hòa nhạc lần này tổng cộng có ba tiếng, mà Phùng Tuyết tổng cộng có thể lên sân khấu hát hai bài, mặc dù so với nhóm người Lý Diệu Hương thì ít hơn rất nhiều, nhưng đối với Phùng Tuyết mà nói, đã là một cơ hội vô cùng tốt rồi.
Lúc này, Phùng Tuyết mặc một bộ trang phục của Ngọc Thanh, mà bài hát thứ hai cô ấy hát trên sân khấu chính là bài hát chủ đề mv của Ngọc Thanh, tên bài hát cũng là Ngọc Thanh.
Sắp xếp như vậy, không chỉ có thể khiến Phùng Tuyết lại tỏa sáng lần nữa, đồng thời cũng thúc đẩy danh tiếng của Ngọc Thanh.
Phùng Tuyết bắt đầu lên sân khấu hát, lần này hiệu ứng sân khấu tốt hơn không ít.
Toàn bộ sân khấu được bố trí theo bốn mùa, khung cảnh xung quanh cũng dựa theo diễn biến từ mùa thu đến xuân, đồng thời bài hát chủ đề này cũng hát ra ý cảnh như vậy.
Có thể nói từ cách dàn dựng sân khấu cho đến cách ăn mặc và giọng hát của Phùng Tuyết đều gần như hoàn hảo đến mức thiên nhiên và con người hòa lại làm một vậy.

Cộng thêm sự diễn giải của một số vũ công chuyên nghiệp phía sau, càng làm tăng hiệu ứng sân khấu lên rất nhiều.
Dưới đài, Lâm Ngọc Ngân và Trương Ánh nhìn Phùng Tuyết tổng duyệt trên sân khấu, trên mặt treo nụ cười vô cùng hài lòng.

“Tuyết thật sự quá đẹp rồi.
Lâm Ngọc Ngân phát ra tiếng cảm thán: “Tôi thật sự cảm thấy Ngọc Thanh có thể mời Tuyết đến là người đại diện thương hiệu, thật sự đã đón được một bảo vật lớn mà."
Trương Ánh ở bên cạnh cười nói: “Cô Lâm quá khách sáo rồi, không có Ngọc Thanh, cũng không có Tuyết hôm nay.
Lâm Ngọc Ngân trả lời: “Chúng ta cùng giúp đỡ lẫn nhau, cùng nhau phát triển thôi.”
Trương Ánh gật đầu: "Tôi tin tập đoàn Ngọc Thanh của cô Lâm nhất định sẽ trở thành một tập đoàn hàng đầu trong nước, không, hàng đầu quốc tế.
Lâm Ngọc Ngân cười nói: “Cảm ơn lời tốt lành của cô.

Tôi cũng tin dựa vào ngoại hình nổi bật và nền tảng vững chắc của Tuyết, nhất định có thể trở thành một ngôi sao tuyến một nóng bỏng tay trong nước, không đúng, là ngôi sao lớn quốc tế.”
Hai người đều không hẹn mà cùng nhau cười.
Tuy nhiên đúng lúc này, một nhóm người lại tức giận xông lên sân khấu.

Sau đó thì nhìn thấy hai chị em Lý Diệu Hương và Lý Chiến đi lên sân khấu.
Phùng Tuyết lúc này đã hoàn toàn tiến vào trạng thái im lặng trong thế giới nhỏ của mình, thậm chí khi có người đi lên sân khấu, cô ấy cũng hoàn toàn không phát hiện ra.
Khi Lý Diệu Hương tiến lại gần, giọng hát của Phùng Tuyết lại càng rõ ràng hơn, cảm giác nguy cơ trong lòng Lý Diệu Hương lại càng rõ ràng hơn.
Đồng thời, cô ta lại càng tức giận hơn.
Bốp.
Cô ta đột nhiên xuất hiện trước mặt Phùng Tuyết, tát một cái vào mặt Phùng Tuyết: “Đồ đê tiện, dựa vào mày mà cũng muốn cọ nhiệt với tao sao? Mày là cái gì chứ?” Nhất thời Phùng Tuyết không kịp phản ứng lại, cô ấy ngẩng ra nhìn Lý Diệu Hương ở trước mặt, ngẩn ra mấy giây.
Không chỉ có cô ấy ngẩn ra, Lâm Ngọc Ngân và Trương Ánh ở phía dưới cũng đều ngẩn ra.
Cả hiện trường đột nhiên trở lên yên tĩnh, cả bầu không khí đột nhiên cô đọng lại.

“Cô...!cô Lý...
Cuối cùng, Phùng Tuyết cũng phản ứng lại, nhìn Lý Diệu Hương đang đứng trước mạt, trên mặt Phùng Tuyết xẹt qua tia sợ hãi.
Bop.
Lý Diệu Hương lại tát một cái vào mặt Phùng Tuyết, cái tát này còn mạnh hơn cái tát vừa rồi.

“Nhận ra rồi sao? Lập tức cút đi cho tạo, nếu không tao sẽ đánh gãy chân mày."
 
Điện Đức Hoàng
Chương 585: 585: Chị Ngọc Ngân Chị Không Sao Chứ


“Cô làm cái gì vậy?”
Sau khi phản ứng lại, Lâm Ngọc Ngân tức giận cô chưa từng thấy người nào kiêu ngạo ngông cuồng như vậy.
Nói xong, Lâm Ngọc Ngân cũng tức giận đi lên sân khẩu, sắc mặt Trương Ánh ở bên cạnh tái nhợt, chuyện cô ấy lo lắng nhất cuối cùng cũng đã phát sinh rồi.

“Cô Lâm, cô đừng kích động”
Có lẽ là do Minh Hạ quá nhỏ bé trước Tinh Tú, cho nên Trương Ánh có một loại sợ hãi Tinh Tú theo bản năng.
Mặc dù Phùng Tuyết đã bị Lý Diệu Hương tát, nhưng cô ấy cũng không dám làm gì đối phương.
Bây giờ Lâm Ngọc Ngân đã sớm không còn là cô gái yếu ớt như xưa nữa, dưới sự hun đúc của Trần Hùng, cô đã trở lên mạnh mẽ hơn nhiều rồi.
Lâm Ngọc Ngân không quan tâm đến sự ngăn cản của Trương Ánh, bá đạo đi lên sân khấu.

“Cô làm cái gì vậy? Sao lại đánh người?
Lâm Ngọc Ngân mắng Lý Diệu Hương một tiếng, sau đó đi về phía Phùng Tuyết, nhìn mặt Phùng Tuyết xuất hiện vết đỏ hình ngón tay, Lâm Ngọc Ngân đau lòng.

“Tuyết, không sao chứ?”
Phùng Tuyết vội vàng lắc đầu, trong lòng cô ấy rất oan ức, thậm chí trong mắt đã xuất hiện nước mắt, nhưng cô ấy chỉ có thể lắc đầu nói không sao.

“Tôi không sao đâu, Ngọc Ngân
Lâm Ngọc Ngân lại càng thêm tức giận, quay đầu nhìn Lý Diệu Hương: “Xin lỗi Tuyết đi.
Lý Diệu Hương ngẩn ra, Lý Chiến và những người khác đứng bên cạnh cũng ngẩn ra.
Bọn họ giống như nghe thấy một chuyên buồn cười nhất thiên hạ vậy.
Lý Diệu Hương nhướng mày, cao cao tại thượng nhìn Lâm Ngọc Ngân nói: “Cô là ai? Cô là cái gì chứ, vậy mà muốn tôi xin lỗi một ngôi sao nhỏ bé tuyến mười tám nào đó sao?” “Cô đánh người là không đúng rồi.

Lâm Ngọc Ngân còn muốn tranh giành lý lẽ.
Tuy nhiên không nói được, Lý Diệu Hương đã tát một cái đến.

Lâm Ngọc Ngân vô thức tránh đi, sau đó dùng tay bắt lấy cổ tay Lý Diệu Hương.

“Cô còn dám phản kháng?"
Lý Diệu Hương vô cùng tức giận, trực tiếp đá chân về phía chân Lâm Ngọc Ngân.
Có điều cái đá này vẫn bị Lâm Ngọc Ngân tránh được.
Một ngôi sao tuyến hai tên là Tiết Cẩm Tú đứng bên cạnh thấy Lâm Ngọc Ngân hai lần tránh đòn tấn công của Lý Diệu Hương, khiến Lý Diệu Hương có chút tức giận, cô ta lập tức tiến lên trước.
Tiết Cẩm Tú này cũng không phải loại tốt đẹp gì, bình thường chính là dựa vào nịnh nọt mới có thể trở thành một ngôi sao tuyến hai của Tinh Tú bây giờ, phong cách hành sự cũng vô cùng đê tiện, bình thường ai có quyền có thế thì cô ta sẽ nịnh nọt.
Cô ta giống như vua nịnh nọt của giới giải trí vậy.
Tiết Cẩm Tú này tất nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội nịnh nọt Lý Diệu Hương tốt như vậy, chỉ nghe thấy cô ta quát một tiếng: "Chị Diệu Hương đánh cô là vinh hạnh của cô, vậy mà cô còn dám trốn?"
Vừa nói xong, Tiết Cẩm Tú đã tiến lên trước một bước, bất ngờ đá chân về phía Lâm Ngọc Ngân.
Lúc này Tiết Cẩm Tú đi giày cao gót, loại có đầu nhọn, cộng thêm cô ta đánh người trước giờ chưa bao giờ biết nặng nhẹ, một cú đá này khiến Lâm Ngọc Ngân lập tức lùi về sau hai bước.
Cô cảm thấy bụng mình đau rát, cô ôm bụng, vẻ mặt đau khổ.
Phùng Tuyết ở bên cạnh bị dọa sợ, vội vàng đỡ Lâm Ngọc Ngân, nói: "Ngọc Ngân, cô không sao chứ?"
Lâm Ngọc Ngân cảm thấy đau đến nỗi không thể nói lên lời, mất một lúc mới có thể duỗi thẳng eo được, nhưng sắc mặt của cô vẫn có chút tái nhợt, trên đầu chảy đầy mồ hôi.
Mà lúc này, nhóm người Trương Văn Long đã chạy lên sân khấu..
 
Điện Đức Hoàng
Chương 586: 586: Tôi Nói Thật Cho Ông Biết Chuyện Này Gây Quá Lớn Rồi


Khi bọn họ nhìn thấy Tiết Cẩm Tú ở bên cạnh Lý Diệu Hương vậy mà lại đá Lâm Ngọc Ngân một cái, lúc đó nhóm người Trương Văn Long bị dọa sợ rồi.

Chuyện này còn được sao?
Đây chính là vợ của anh Hùng đấy, cho dù ngôi sao của Tinh Tú có bá đạo thế nào, bọn họ vì buổi hòa nhạc của Đại Hưng Thịnh cũng có thể tạm thời nhịn được.

Nhưng lúc này bên kia vậy mà lại to gan dám ra tay với vợ của anh Hùng, đây không phải là chán sống rồi sao? “Cô làm cái gì vậy?”
Trương Văn Long vô cùng tức giận, xông lên sân khấu tát một cái vào mặt Tiết Cẩm Tú.

Nhóm người Hà Thái Trung và Liễu Hồng Ngọc vô cùng lo sợ chạy đến phía Lâm Ngọc Ngân, lo lắng hỏi: “Cô Lâm, cô không sao chứ? Có cần đến bệnh viện không?”
Lâm Ngọc Ngân lắc đầu: “Tôi không sao, không cần lo lång.

"
Một đạp này đổi lại là một cô chủ yếu đuối, e rằng đã kêu gào đòi đến bệnh viện kiểm tra rồi,
Có điều Lâm Ngọc Ngân không phải là loại yếu ớt đấy, sáu năm trước, cô còn chịu ít hành hạ và đau khổ sao?
Phía bên kia, Trương Văn Long tát Tiết Cẩm Tú một cái, khiến Lý Diệu Hương tức giận.

“Ông chủ Đường, ông có ý gì vậy, tại sao lại vì một ngôi sao tuyến mười tám và một người phụ nữ không biết là con chó con mèo nào mà lại dám đánh người của tôi?”
Trong mắt Lý Diệu Hương, Phùng Tuyết chỉ là một ngôi sao tuyến mười tám, mà Lâm Ngọc Ngân thì cô ta hoàn toàn không quen biết.

Cái gọi là đánh chó phải nhìn chủ, Trương Văn Long anh lại bởi vì hai người đê tiện bỉ ổi này mà dám động tay với người của Lý Diệu Hương tôi, có phải là có chút không nể mặt Lý Diệu Hương tôi rồi không?
Trương Văn Long chỉ cảm thấy phổi sắp nổ tung, Lý Diệu Hương này thật sự quá không biết gì rồi, cô ta vậy mà dám xem Lâm Ngọc Ngân là con chó con mèo, là thật sự không biết chữ chết viết thế nào sao?
Tiết Cẩm Tú ở bên cạnh cũng ôm mặt, tức giận nói: “Chị Diệu Hương, chị nhất định phải làm chủ cho em.

“Em chẳng qua chỉ đạp nhẹ cô gái kia một cái mà ông chủ Đường lại đánh em đến răng suýt nữa rơi ra, mặt em bị thương rồi, e rằng buổi hòa nhạc này không thể tham gia được rồi.

” “Cô đây là đang uy h**p tôi sao?”
Trương Văn Long âm u nhìn Tiết Cẩm Tú, giọng nói cũng trở lên lạnh như băng.

“Xảy ra chuyện gì vậy?”
Lúc này, nhóm người Dương Tinh Thần cũng chạy đến, sau khi từ trong miệng của Tiết Cẩm Tú biết được tình hình, sắc mặt Dương Tinh Thần cũng thay đổi.

“Ông chủ Đường, ông không cố kỵ gì ra tay đánh nghệ
sĩ của Tình Tú tôi như vậy, có chút quá đáng đúng không?"
Tôi hỏi trước một câu, vừa rồi cô ta đá ai?”
Trương Văn Long trả lời: "Ông Dương, tôi nói thật cho ông biết chuyện này gây quả lớn rồi”
Quả lớn rồi?”
Dương Tinh Thần khinh thường nói: “Không phải chỉ là một nhân viên công tác ở hiện trường thôi sao? Tiết Cẩm Tủ để cô ta một cái thì sao chứ? Cho dù có đánh cô ta tàn phể đánh chết cô ta, Tinh Tú cũng có thể gánh vác được.


“Còn có ông chủ Đường, lúc trước ông đã nói với tôi muốn quảng bá một nghệ sĩ nhỏ của Minh Hạ, như thế khiến chúng tôi rất không vui”
Hai bên nhất thời giương cung bạt kiếm, mà trong lòng Trương Văn Long lại có chút mâu thuẫn.

Một bên vì để buổi hòa nhạc thuận lợi tiến hành, Trương Văn Long không muốn dễ dàng xảy ra mâu thuẫn với Tinh Tú, bởi vì bây giờ bọn họ vẫn còn phải nhờ vào sự giúp đỡ của Tinh Tú.

Nhưng, nếu như vừa rồi Lý Diệu Hương chỉ tát Phùng Tuyết hai cái thì cũng thôi đi, chuyện này còn có thể giải quyết được.

Nhưng đồ chó gọi là Tiết Cẩm Tú vậy mà lại vô pháp vô thiên đá chị dâu, chuyện này Trương Văn Long dám không đứng ra sao?
Khi Trương Văn Long đang cảm thấy khó xử, không biết nên xử lý chuyện này thế nào, giọng nói lạnh như băng của Trần Hùng đột nhiên vang lên phía sau bọn họ.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 587: 587: Không Nói Đúng Không Vậy Tôi Sẽ Đánh Gãy Hai Chân Cô


“Đây là vợ tôi, vừa rồi có người nào nói cô ấy là con chó con mèo thì tự vả miệng mình đi”
Giọng nói bá đạo, không có một chút thương lượng nào.

Chỉ thấy Trần Hùng toàn thân sát khí đi đến, khi nhìn thấy trên trán Lâm Ngọc Ngân lấm tấm mồ hôi còn có dáng vẻ đau đớn, lửa giận trong lòng Trần Hùng nhanh chóng bùng lên.

“Vợ ơi, em không sao chứ?”
Thấy Lâm Ngọc Ngân, Trần Hùng lập tức đổi thành dáng vẻ dịu dàng quan tâm.

Lâm Ngọc Ngân có thể cảm nhận được sát khí tỏa ra từ Trần Hùng, cô sợ Trần Hùng sẽ vì cô mà khó xử ở thời điểm then chốt này, ảnh hưởng đến toàn bộ buổi hòa nhạc của Đại Hưng Thịnh.

Cô vội vàng nói: “Chồng ơi, em không sao, đây chỉ là một hiểu nhầm mà thôi, anh đừng tức giận.

“Hiểu nhầm, ai nói với cô là hiểu nhầm?” “Tôi ngược lại muốn biết ai dám to gan mắng tôi, hóa ra là vợ của ông chủ Trần, có điều chuyện hôm nay, còn chưa xong đâu.”
Giọng nói âm dương kỳ quái của Lý Diệu Hương vang lên bên cạnh, có điều giọng nói vừa rơi xuống, Trần Hùng đã nhanh chóng di chuyển đến trước mặt cô ta.

Giơ tay lên tát vào mặt Lý Diệu Hương, nửa gương mặt cô ta lập tức sưng lên, trong khóe miệng thậm chỉ còn chảy ra tia máu.

Cả người Lý Diệu Hương đều bị Trần Hùng tát ngã xuống đất, tất cả mọi người đều ngẩn ra.

Anh Hùng vẫn là anh Hùng, bá đạo lại trực tiếp, nếu như có người dám bắt nạt vợ anh, vậy anh Hùng nhất định sẽ khiến cô ta biết sao hoa lại màu đỏ.

Bên phía Trương Văn Long, Hà Thái Trung, Liễu Hồng Ngọc, Huỳnh Phong, Lâm Ngọc Ngân và Phùng Tuyết đều ngẩn ra, trong lòng bọn họ đều co rút một trận.

Ai cũng không ngờ Trần Hùng sẽ quả quyết ra tay đánh Lý Diệu Hương như vậy.

Đó chính là ngôi sao đứng đầu Tinh Tú đấy, đánh cô ta, chuyện này thật sự lớn rồi.

Mà bên phía đám người Dương Tinh Thần và Lý Chiến cũng sững sờ tại chỗ, Lý Diệu Hương bị đánh rồi, hơn nữa cái tát này còn nặng đến nỗi, nửa gương mặt của Lý Diệu Hương gần như biến dạng.

Dương Tinh Thần chỉ cảm thấy toàn thân như bị dội một gáo nước lạnh, điều quan trọng không chỉ Lý Diệu Hương có thân phận là trụ cột của Tinh Tú.

Càng quan trọng hơn chính là Lý Diệu Hương là bạn gái củ người thừa kế Kiều Tiết Thanh của hào môn phía Nam.

Nếu như để Kiều Tiết Thanh biết người phụ nữ anh ta yêu sâu đậm vậy mà lại bị đánh ở đây, vậy dựa vào phong cách của cậu Kiều, e rằng Tinh Tú của bọn họ cũng sẽ bị liên lụy.

“Trần Hùng, cậu mẹ nó làm cái gì vậy?” “Cậu có biết thân phận của cô Diệu Hương tôn quý thế.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 588: 588: Anh Sẽ Khiến Cả Tinh Tú Này Bồi Táng Cho Em


Giọng nói vừa rơi xuống, Trần Hùng đã ra tay, anh hoàn toàn không cho Tiết Cẩm Tú kia phản ứng lại, chỉ nghe thấy răng rắc hai tiếng, cả người Tiết Cẩm Tú đều quỳ trên đất.

Im lặng hai giây, sau đó là tiếng kêu xé gan xé phổi của Tiết Cẩm Tú, cô ta bị Trần Hùng đá vào hai chân, xương ở một chân bị đá vỡ, còn một chân khác có thể nhìn thấy đầu xương gãy ra đâm vào thịt khiến máu chảy ra.

Cảnh này khiến mọi người cảm thấy tê dại đầu óc.

Dương Tinh Thần to mồm kia cũng mấy giây sau mới phản ứng lại.

Thủ đoạn của Trần Hùng khiến linh hồn toàn thân ông ta phát run.

Lúc này, bên phía Tinh Tú, từ Lý Diệu Hương, Dương Tinh Thần, đến các ngôi sao tuyến hai đều không có ai dám kiêu ngạo, chỉ còn lại sự vô cùng kinh ngạc.

“Gọi bác sĩ, mau gọi bác sĩ.

Khi bọn họ phản ứng lại từ trong sợ hãi, Dương Tinh Thần lập tức hét lên một tiếng.

Sau đó một nhóm ngôi sao của Tinh Tú nhanh chóng đỡ Tiết Cẩm Tú xuống dưới sân khấu.

Sau đó Dương Tinh Thần trực tiếp triệu tập tất cả người của Tinh Tủ rời khỏi sân vận động, khi đi bọn họ không nói câu nào, đến một câu chào hỏi cũng không có.

“Chồng, sao anh lại bốc đồng như vậy? Anh làm như vậy, trực tiếp coi như trở mặt với Tinh Tú rồi, vậy buổi hòa nhạc tiếp theo phải làm thế nào đây?”
Lâm Ngọc Ngân lo lắng không thôi, gần như sắp khóc, mà nhóm người Trương Văn Long ở bên cạnh cũng tràn đầy ưu sầu.

“Bất kỳ người nào dám bắt nạt em, anh đều sẽ khiến bọn có kết cục không tốt.

Trần Hùng ngược lại lại vô cùng thản nhiên, sau đó anh dùng tay xoa nhẹ bụng Lâm Ngọc Ngân, nói: "Thật không sao à? Có cần đến bệnh viện kiểm tra một chút không, nếu như em thật sự bị thương, anh sẽ khiến cả Tinh Tú này bồi táng cho em.

Lâm Ngọc Ngân vội vàng lắc đầu, ở đây cũng không có ai dám nghi ngờ tính chân thật câu nói này của Trần
Hùng, bởi vì Trần Hùng là một ma vương điên cuồng bảo vệ vợ, loại chuyện này, Trần Hùng anh tuyệt đối có thể làm ra.

“Anh Hùng, anh vẫn nên đến bệnh viên xử lý, dù sao chúng ta cũng đã ký hợp đồng với Tinh Tú, xem có thể đè được chuyện này xuống không.

“Không cần.

Trần Hùng trực tiếp từ chối lời của Trương Văn Long: "Hôm nay để toàn bộ nhân việc công tác ở đây tản đi, nghỉ ngơi một ngày, ngày mai Phùng Tuyết tiếp tục đến tổng duyệt.

“Về phần bên Tinh Tú, đến lúc đó rồi hãy tính.

Nói xong lời này, Trần Hùng cũng không muốn ở lại.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 589: 589: Nâng Đỡ Nghệ Sĩ Của Minh Hạ Sao


Trương Văn Long ở đầu bên kia điện thoại đã bắt đầu tính toán đường đi nước bước: “Anh Hùng, tuyệt đối không thể triệt giải trí Tinh Tú được, nếu triệt bọn họ thì e rằng thanh danh của Đại Hưng Thịnh sẽ bị hủy hoại.

“Tôi đã liên hệ với Lý Minh rồi, bảo cậu ta triệu tập một nhóm người.

Nếu đường chính không thể đi được vậy thì chúng ta chỉ đành phải sử dụng một chút thủ đoạn, bất kể là bằng cách nào đi nữa cũng phải giữ lại đám người của giải trí Tinh Tú kia.”
Nhưng Trần Hùng lại khước từ ý kiến của Trương Văng Long: "Không cần, bao cả sân vận động sau đó để một mình Phùng Tuyết tập luyện là được.

Với cả, ông hỏi bên truyền thông Minh Hạ một chút, có muốn hỗ trợ nghệ sĩ nào hay không, có thể gọi bọn họ lại đây.

Xem như lần này bồi thường cho chuyện Phùng Tuyết bị đánh.

Vẻ mặt của Trương Văn Long hiện giờ là mơ màng, ý của Trần Hùng là gì đây? Mời nghệ sĩ của truyền thông Minh Hạ đến đây, không lẽ là muốn đưa nghệ sĩ của Minh Hạ lại để giúp đỡ đấy chứ?
Truyền thông Minh Hạ ở phía Nam bên này cũng xem như là một trong ba công ty giải trí lớn, mà tất cả nghệ sĩ dưới trướng công ty đều là những người không quá nổi tiếng.

Người thì tài năng không quá nổi bật, người thì không có gì để dựa vào.

Mời bọn họ tới đây là muốn giúp đỡ sao?
Trong khoảng thời gian này, xu hướng xây dựng động lực của Đại Hưng Thịnh là phát triển internet.

Hiện tại, bây giờ vô số người trên các nền tảng trực tuyến đang mong đợi những người nổi tiếng sẽ được Đại Hưng Thịnh mời vào ngày phát sóng trực tiếp.

Nếu đến lúc đó sự thật bị phơi bày, mời đến hoàn toàn là những nghệ sĩ nhỏ, hoàn toàn không có sức ảnh hưởng, như vậy chẳng phải Đại Hưng Thịnh sẽ trở thành trò cười cho thiên hạ sao? “Anh Hùng, nếu không thì để tôi liên lạc thêm với những người khác, xem thử hai ngày này có thể liên hệ thêm với các công ty giải trí nào không
Trương Văn Long nói năng vô cùng uyển chuyển, dù sao ông ta cũng không dám chất vấn thẳng thắn với Trần
Hùng.

Nhưng Trần Hùng lại lạnh giọng ngay tức thì: “Trương Văn Long, ông nghe không hiểu được ý của tôi sao? Tôi bảo là đưa người của truyền thông Minh Hạ đến đây, không phải là để nâng đỡ bọn họ, mà là muốn cho nghệ sĩ của công ty giải trí bọn họ một cơ hội để bộc lộ tài năng.

Xem như là một cách bồi thường cho Phùng Tuyết “Tôi nói như thế nào, ông cứ làm như thể đó là được.

Còn những chuyện khác tôi sẽ tự sắp xếp.

Trần Hùng đã nói như vậy, Trương Văn Long sao còn dám nói thêm nửa câu nửa chữ nào nữa.

Chỉ đành dựa theo lời của Trần Hùng mà làm thôi.

Sau khi Trần Hùng cúp điện thoại, Lâm Ngọc Ngân có chút lo lắng nhẹ nhàng đi lại chỗ anh.

“Chồng, bên phía giải trí Tinh Tủ muốn hủy bỏ hợp đồng với Đại Hưng Thịnh đúng không? Cái này tuyệt đối không được, hay là em chủ động đi qua giải thích cho bọn họ một chút?”
Trần Hùng có hơi oán giận nhìn Lâm Ngọc Ngân nói: “Bọn họ là cái gì mà xứng đáng để em phải đi giải thích?" “Nếu muốn nói đạo lý, muốn xin lỗi thì người phải làm chuyện đó sẽ là bọn họ chứ không phải em.

Em đừng lo lắng nữa.

Ngọc Ngân, buổi biểu diễn trực tiếp đã có anh lo liệu rồi.”
Lâm Ngọc Ngân rõ ràng cũng có suy nghĩ giống như Trương Văn Long, vội vàng nói: "Nhưng mà chồng, phía Minh Hạ bên kia.

“Không cần nói nữa, anh đã bảo là anh sắp xếp hết rồi.

“Sắp xếp cái gì?” Lâm Ngọc Ngân vẫn như trước, bán tính bán nghi hỏi lại.

Trần Hùng gật nhẹ đầu, nói: “Đến lúc đó em sẽ biết
Buổi tối cùng ngày, Dương Tinh Thần đã tập hợp tất cả các ngôi sao, nghệ sĩ và nhân viên công tác của giải trí Tinh Tú, lái xe rời khỏi thành phố Bình Minh.

Suốt trên đường đi, Dương Tinh Thần liên tục thúc giục người cầm lái, lái xe gần như đã đạp ga chạy với vận tốc quá mức cho phép đi trong thành phố rồi nhưng Dương Tinh Thần vẫn cứ luôn miệng bảo nhanh lên, nhanh lên một chút.

Lý Diệu Hương ngồi bên cạnh đang bội thuốc mỡ lên mặt, nhưng có thể là xe chạy quá nhanh, điều này làm cho các thao tác đứng lên ngồi xuống, hay hoạt động tay chân của trợ lý cô ta rất là bất tiện.

.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 590: 590: Cột Mốc Biên Giới Là Vùng Cấm


Mặc dù trợ lý thấy rất tủi thân nhưng một chữ cũng không dám nói gì thêm, chỉ có thể xin lỗi một tiếng rồi tiếp tục công việc của mình.

Còn Lý Diệu Hương lại phẫn nộ nhìn Dương Tinh Thần ở bên cạnh, nói: “Anh Dương, rốt cuộc là anh có chuyện gì vậy? Vì sao chúng ta phải đi vội vàng thế này?” “Hơn nữa, hai chân Tiết Cẩm Tú đều đang bị đau, vì sao anh lại không đưa cô ta đến bệnh viện khám qua một chút xem sao?”
Lúc này, cả đoàn xe vừa lúc chạy ra khỏi thành phố Bình Minh, đi qua cột mốc biên giới của thành phố bên này.

Dương Tinh Thần nhìn xuyên qua cửa kính xe nhìn chằm chằm vào cột mốc ranh giới giữa thành phố Bình Minh bên kia với bên này.

"Diệu Hương, nhìn ra ngoài cửa sổ đi, cô có thấy tấm đá kia không?”
Lý Diệu Hương nghi hoặc quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, sau đó nhìn thấy khối đá là cột mốc biên giới kia: “Đây chẳng phải là cột mốc biên giới của thành phố Bình Minh thôi sao, có gì đẹp đâu chứ?" “Dừng xe.

Dương Tinh Thần đột nhiên kêu cả đoàn xe dừng lại, sau đó hạ cửa kính xe xuống, chỉ vào cột mốc biên giới ở đằng kia nói: “Cô nhìn kĩ xem trên mặt đá đó có viết cái gì không?”
Bởi vì lúc này khoảng cách giữa bọn họ và cái cột mốc kia có chút xa, cho nên Lý Diệu Hương cũng không thấy rõ lắm rốt cuộc ở trên cột mốc có viết nội dung gì hay không.

Vì thế, cô ta xuống xe đi tới chỗ cột mốc biên giới, sau đó nhìn thấy trên mặt đá có vài chữ được viết lên là “vùng cấm của thần”.

Ngoại trừ cái này ra, dòng chữ “vùng cấm của thần” này còn bị máu tươi nhuốm thành màu đen, đoạn kiếm bị gãy nát bét bên tấm đá kia còn làm cho người ta có cảm giác nhìn thấy đã có chút rợn người.

"Ai làm người làm chuyện này?” Lý Diệu Hương giật mình nhìn chằm chằm vào tấm đá, không nhịn được mà hít một hơi khí lạnh.

“Nghe nói là do Trần Hùng làm
Dương Tinh Thần trả lời: “Vừa nãy tôi có nghe được một vài tin tức, người tên Trần Hùng ở thành phố Bình Minh hay tỉnh Tam Giang đều có thể lực rất lớn.

Đó cũng là lí do vì sao lần trước Chiến ở Hồng Hoa lại chịu tổn thất nhiều như vậy” “Cậu ta khắc dòng chữ vùng cấm này ở trên tấm đá này với mục đích chính là muốn nói cho những người khác biết, bất kể là người ở địa phương khác dù có trâu bò đến cỡ nào, nếu muốn qua tới thành phố Bình Minh bên này đều phải có sự đồng ý của cậu ta.

Nếu không nơi này sẽ là vùng cấm, là nơi chôn vùi người từ bên ngoài đến.

“Kiêu ngạo đến như vậy?” Lý Diệu Hương nhíu mày.

“Đâu chỉ mỗi kiêu ngạo.

Dương Tinh Thần lạnh giọng nói: “Qua thật còn rất điên cuồng” “Lần này Tinh Tú chúng ta trực tiếp hủy hợp đồng với Đại Hưng Thịnh, chắc chắn đối phương sẽ không dễ dàng bỏ qua như vậy.

Nếu chúng ta còn tiếp tục ở lại thành phố Bình Minh thì không thể nào cam đoan được cái tên Trần Hùng kia sẽ không nhờ đến lực lượng của thế giới ngầm đến đối phó với đám người chúng ta “Hiện tại chúng ta hoàn toàn là song phương xé rách hai mặt, nơi này là địa bàn của bọn họ.

Nếu bọn họ thật sự ra tay, chúng ta cũng không có biện pháp nào chống đỡ “Anh ta dám sao?”
Lý Diệu Hương rất là không phục, gầm nhẹ một tiếng: “Nói cho cùng cũng chỉ là vua của một thành phố mà thôi.

Cho dù anh ta là vua của thành phố Tam Giang đi chăng nữa, ở trước mặt nhà họ Kiều ở phía Nam, ngay cả cái rắm cũng không phải
Những lời này của Lý Diệu Hương tuyệt đối không phải là khoe khoang, nhà họ Kiều ở phía Nam là một gia tộc siêu cấp quyền thế, nằm trong tay đầu phải chỉ là phạm vi của một tỉnh.

Mà ngay cả người đứng đầu của tỉnh Tam Giang cũng không đủ để nịnh bợ nhà họ Kiều.

Lý Diệu Hương là mợ chủ tương lai của gia tộc họ Kiều, nói ra những lời này cũng không thể xem như là nói hưu nói vượn.

Dương Tinh Thần vội vàng đáp: “Đúng vậy.

Trần Hùng cậu ta ở trước mặt nhà họ Kiều đều không là gì.

Nhưng phạm vi thế lực của nhà họ Kiều không ở nơi này.

Cô cũng thấy rồi đấy, cái tên Trần Hùng kia chẳng khác nào là một gã điên, đến lúc cậu ta thật sự nổi điên lên rồi, e rằng ngay cả nhà họ Kiều cũng không để vào mắt.

.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 591: 591: Một Trong Sáu Tướng Của Bóng Đêm


Lý Diệu Hương nói: "Có phải bọn họ khẩn cấp hợp tác với người của các công ty giải trí khác không?”
"Ha ha."
Dương Tinh Thần thổn thức: “Những cái khác thì anh không dám nói, nhưng các công ty giải trí ở Vạn Hoa vẫn phải nể mặt Tinh Tủ của chúng ta, cho dù là phía Bắc hay là ba tỉnh lớn, hoặc là thủ độ, anh đều đã đánh lời qua rồi, bọn họ tuyệt đối sẽ không đưa nghệ sĩ dưới trướng đến thành phố Bình Minh đâu.

“Tất nhiên, Tinh Tủ của chúng ta không thể một tay che trời, nhưng cho dù bọn họ thật sự chịu chi cho các nghệ sĩ tuyến một thì thời gian tổng duyệt cũng không đủ nữa.

Không có ngôi sao tuyến một nào, dám mạo hiểm như vậy đâu.”
Nói đến đây, nhóm người này đều đắc ý cười: "Dảm đấu với Tinh Tủ chúng ta, thật sự không biết sống chết mà.

Nghe nói Đại Hưng Thịnh đầu từ hơn ba mươi tỷ, quyết tâm trở thành tập đoàn giao dịch quốc tế, tôi thấy bọn họ bất lợi như vậy, danh tiếng thì xấu, hơn ba mươi tỷ này mất trắng rồi."
Lý Diệu Hương nghiến răng nghiến lợi, lúc này hoàn toàn hận nhóm người Trần Hùng tận xương cốt.

“Đến lúc đó, tôi không chỉ khiến tên Trần Hùng kia phải trả giá, tôi còn muốn để cả nhà anh ta cũng phải trả giá.

“Còn có công ty Minh Hạ nhỏ bé kia nữa, và Phùng Tuyết tuyến mười tám, tôi nhất định sẽ khiến bọn nó chết rất thảm.

Dương Tinh Thần cười nói: “Đợi xem kịch đi, hơn nữa lần này là Trần Hùng ra tay trước, chúng ta không những không vi phạm hợp đồng, đến lúc đó ngược lại có thể kiện cậu ta, nhất định sẽ khiến cậu ta mất tất cả.”
Đoàn xe tiếp tục đi về phía trước, cho đến khi đoàn xe bọn họ lái đến thành phố Bình Minh, cũng không có ai đi theo.

Thật ra đám người Dương Tinh Thần hoàn toàn nghĩ nhiều, bởi vì trong mắt Trần Hùng, anh không cần phải dùng loại thủ đoạn hèn hạ này để đối phó với bọn họ.

Nếu như Trần Hùng thật sự nghĩ như vậy, e là lúc trước khi ở sân vận động, Trần Hùng đã giam bọn họ lại rồi.

Ở biệt thự núi Vọng Nguyệt, Lâm Ngọc Ngân đã ngủ rồi.

Trần Hùng lại một mình đi đến hoa viên ngoài trời ở tầng hai, anh cầm điện thoại, gọi video với Nghiêm Vu Tu.

Lần này, Nghiêm Vu Tu không hề giống như
lần trước đùa giỡn với hai cô bạn gái trên giường lớn.

Nghiêm Vu Tu lúc này đang ở trong một ngôi chùa Thái Lan, phía sau anh ta là một đức phật
bốn mặt rất uy nghiêm.

Mà đức phận bốn mặt là thần được thờ cúng nhiều nhất Thái Lan, nhưng Nghiêm Vu Tu không tin vào phật, lúc này cả ngôi chùa tràn đầy máu.

“Cậu đang làm cái gì vậy?”
Nhìn dáng vẻ của Nghiêm Vu Tu trong video, Trần Hùng nghi hoặc hỏi.

"Ha ha, đại ca, anh gọi video đến thật đúng lúc mà, em vừa nghĩ muốn gọi cho anh, nhìn xem đó là ai?"
Nói xong, Nghiêm Vu Tu quay camera, trong điện thoại là cảnh tượng một ngôi chùa.

Những ngọn nến bên trong ngôi chùa đung đưa, trên đất, dày đặc xác chết nằm ngổn ngang.

Đây là nơi linh thiêng Phật giáo, nhưng lúc này.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 592: 592: Anh Ta Đã Từng Là Sát Thủ Đứng Thứ Nhất Hắc Ám Đồ Đằng


Nghiêm Vu Tu cười trả lời: “Đại ca, lần này anh cử em đến đối phó với Bóng Đêm, thật sự là tìm đúng người rồi.

Em nói cho anh nghe này, người của Bóng Đêm này thật sự ẩn giấu quá sâu rồi, cho dù là Hắc Nam qua đây, ảnh bộ của anh ta cũng không thể trong thời gian ngắn như vậy lôi được tên này ra đâu.”
“Anh xem có sự giúp đỡ của bạn gái em Kim Ngân thì dễ dàng hơn nhiều rồi.

Anh thật sự không nghĩ ra đầu, tên này vậy mà lại lập một chi nhánh của Bóng Đêm ở trong ngôi chùa đức phật bốn mặt này, thật sự quá biết ẩn giấu rồi.”
Trong lòng Trần Hùng rất hài lòng, cũng vô cùng nhận định năng lực của Nghiêm Vu Tu.

Nói thế nào thì anh ta cũng là một trong năm đại Thiên Vương của Thiên Vương điện, chút chuyện này còn làm không xong thì chức Nam Thiên
Vương này chỉ là hư danh thôi.

Nhưng ngoài mặt thì vẫn chế nhạo nói: “Cậu đã đến đó mấy tháng rồi mà mới chỉ lôi ra được một tên Bóng Đêm, cậu đã cảm thấy mình giỏi lắm rồi sao?”
“Tôi cử cậu qua đó là đối phó với cả tổ chức Bóng Đêm, đã tìm được tung tích của Dạ Tu La chưa?"
Nghiêm Vu Tu ở bên kia video trả lời: “Em đã vạch toàn bộ đường lối ở Thái rồi, có gia tộc của Kim Ngân hỗ trợ em, bây giờ em đã có mối quan hệ tốt với hầu hết các gia tộc lớn ở bên đây rồi.”
“Đồng thời em còn có sự trợ giúp của vương thất Thái Lan nữa, cho nên bây giờ Thiên Vương điện của chúng ta đã có chỗ đứng rất nặng ở Thái Lan rồi."
Trần Hùng lạnh giọng nói: “Nói trọng điểm.

Nghiêm Vu Tu nói: “Anh Hùng, cho em thời gian một tháng cuối cùng, em sẽ lôi Dạ Tu La và bốn tướng khác của Bóng Đêm ra cho anh.

Cho dù là Thiên Vương của Thiên Vương điện, hay là đại tướng trên người bọn họ đều có sự kiêu ngạo cho rằng ông đây là số một thế giới.

Giống như Ngũ Hổ Tướng đàn em của Lưu Bị năm đó vậy, Lưu Bị giao cho bọn họ nhiệm vụ gì, cho dù dưới tay bọn họ có bao nhiêu tài nguyên, thì câu trả lời cũng chỉ có một chữ "Được."

Trần Hùng im lặng một lúc, nói: “Vu Tu, Bóng Đêm không đáng sợ, thứ đáng sợ chính là Dạ Tu La.

Bây giờ mặc dù cậu đã tìm được một tên tướng của Bóng Đêm, nhưng lúc nào Dạ Tu La cũng có thể bồi dưỡng ra một tên khác."
“Cho nên không thể coi nhẹ kẻ địch, đặc biệt là Dạ Tu La, anh ta đã từng là sát thủ đứng thứ nhất Hắc Ám đồ đằng đấy.”
"Em biết rồi, đại ca”
Nghiêm Vu Tu đi đến bên cạnh tướng Bóng Đêm, nắm lấy tóc ông ta, lạnh giọng hỏi: “Dạ Tu La đang ở đâu? Nói ra thì tao sẽ để cho mày toàn thấy
“Phụt”
Tướng Bóng Đêm không hề do dự nhổ cho Nghiêm Vu Tu một ngụm nước bọt, nhưng Nghiêm Vu Tu tránh được.

Ngay sau đó, một trường đao giống như ma thuật rút ra từ trong eo Nghiêm Vu Tu, một tia sáng lạnh lẽo lóe lên, đầu tướng Bóng Đêm rơi xuống đất.

“Đại ca, anh yên tâm, bây giờ cả Thái Lan này đều đã bị em bố trí thiên la địa võng rồi, Dạ Tu La không chạy được đâu.

“Đúng rồi đại ca, anh thật sự là thần cơ diệu đoán, sao biết bây giờ em đang phá hủy cứ điểm này của Bóng Đêm?”.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 593: 593: Vợ À Anh Nói Lại Lần Cuối Tinh Tú Không Xứng Để Em Đi Xin Lỗi


Lúc đó Trần Hùng rất tức giận, quả nhiên bị anh đoán đúng rồi, Nghiêm Vu Tu cố ý gọi Đường Gia Huy đến Thái Lan, không có chuyện gì tốt mà.

Hai tên nhóc này hợp nhau, cho dù ở đâu, đều sẽ hại con gái nhà người ta.

“Nếu như tôi đoán không sai, cậu và Đường Gia Huy đã nói xong với nhau rồi, sáu tướng Bóng Đêm, hai người luân phiên đối phó, lần này cậu xử hắc tướng, lần sau cậu ta xử ảnh tưởng đúng không?”
Nghiêm Vu Tu ở bên kia video cười hạ hạ một tiếng, có chút ngại ngùng trả lời: "Đại ca, anh xem em và Gia Huy một người là Thiên Vương, một người là đại tướng, phải đối phó với sáu tướng Bóng Đêm cũng không cần cùng nhau đúng không? Hơn nữa, Thiết Diện còn đang rảnh rối nữa đấy.

Trần Hùng gầm lên một tiếng: “Nghiêm Vu Tu,
tôi vẫn nói câu đó, chuyện này mà cậu làm hỏng,
thì xem tôi đánh gãy chân thứ ba của cậu đi.

“Yên tâm đi đại ca, tuyệt đối không có vấn đề
gì."

Nghiêm Vu Tu vỗ ngực bảo đảm: "Đúng rồi đại ca, anh tìm Gia Huy có việc gì?”
“Mục đích tôi tìm cậu ta đã gửi trong tin nhắc tôi gửi cho cậu ta rồi.

Tôi bắt đầu tính giờ từ bây giờ, trong vòng nửa tiếng nếu như cậu ta không trả lời tin nhắn của tôi, thì tự chịu hậu quả.

Nói xong câu này, Trần Hùng bốp một cái cúp điện thoại.

Đứng bên hoa viên ngoài trời, Trần Hùng nhìn phong cảnh đêm của thành phố Bình Minh, sau đó hiếm khi châm một điều thuốc.

Cũng không biết tại sao, trong lòng anh luôn có một dự cảm không tốt, giống như cảm giác sắp tới sẽ xảy ra chuyện lớn vậy.

Mà cảm của Trần Hùng trước nay vẫn luôn rất chuẩn, điều này khiến trong lòng anh xuất hiện sự bất an không thể giải thích được.

Tất nhiên, loại bất an này của Trần Hùng không phải là về buổi hòa nhạc của Đại Hưng Thịnh, loại chuyện nhỏ này, không đáng để Trần Hùng đặt trong lòng.

Điều anh bất an có liên quan đến Nghiêm Vũ Tu, mặc dù đến nay phía bên Nghiêm Vu Tu đều tiến hành thuận lợi, nhưng Trần Hùng vẫn luôn cảm thấy có chỗ nào đó không đúng.

Nhưng đến cùng là chỗ nào không đúng, nhất thời Trần Hùng cũng không nói ra được.

“Lẽ nào do mình quá mẫn cảm rồi sao?"
“Hoặc là bởi vì Dạ Tu La đó đã tạo thành cám ảnh quá lớn cho Thiên Vương điện, cho nên mình mới lo lắng sao?”
Trần Hùng tự nói với mình, rất nhanh đã hút hết nửa điều thuốc: “Có lẽ mình nghĩ nhiều rồi, so với hai năm trước, Dạ Tu La quả thật trưởng thành hơn rất nhiều, nhưng Thiên Vương điện cũng đã không còn là Thiên Vương điện của hai năm trước nữa rồi.”
Nói đến đây, Trần Hùng dập điều thuốc trên tay, hít sâu một hơi.

Lúc này, có một cánh tay ôm lấy anh từ phía sau, Trần Hùng thuận thể ôm lấy hai bàn tay này: "Không phải đã ngủ rồi sao?”
"Không ngủ được.

Lâm Ngọc Ngân ôm Trần Hùng từ phía sau, sau đó dựa đầu vào sau lưng Trần Hùng: “Chồng ơi, anh cũng không ngủ được sao?"
“Bình thường anh rất ít khi hút thuốc, chỉ khi có tâm sự anh mới hút, anh cũng lo lắng về buổi.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 594: 594: Vợ Ơi Em Có Muốn Thử Một Chút Cảm Giác Lãng Mạn Dưới Bầu Trời Đầy Sao Không


Lúc trước cho dù có chuyện gì chỉ cần có Trần
Hùng bảo đảm, Lâm Ngọc Ngân đều sẽ rất yên tâm.

Nhưng lần này, trong lòng Lâm Ngọc Ngân vẫn lo lắng, cô không phải không tin Trần Hùng,
mà buổi hòa nhạc lần này của Đại Hưng Thịnh,
quả thật đã bị bên Tinh Tú ép đến tuyệt đường rồi.

Tối ngày mốt là đến thời gian phát trực tiếp buổi hòa nhạc của Đại Hưng Thịnh rồi, chỉ còn chưa đến hai ngày nữa, cho dù nhóm người Trương Văn Long có bỏ ra bao nhiêu tiền đều không thể mời đến nhiều ngôi sao tuyển một như vậy được.

Cho dù có thể mời đến thì thời gian tập duyệt cũng không đủ.

Trong lòng Lâm Ngọc Ngân có chút hoảng loạn, đồng thời cũng lo lắng Trần Hùng sẽ dùng một số thủ đoạn.

Tuy nhiên Trần Hùng lại dịu dàng ôm cô vào trong lòng, nói: "Đến lời của anh mà em cũng không tin sao?”

“Anh không cử người đến ngăn cản nhóm người Dương Tinh Thần, bởi vì buổi hòa nhạc của Đại Hưng Thịnh không có bọn họ thì vẫn có thể gây chấn động toàn mạng, thậm chí còn tốt hơn gấp mười, gấp trăm lần cái gọi là tên tuổi lớn của Tinh Tú.”
“Thật sao?”
"Ù."
Trần Hùng gật đầu: “Hơn nữa anh có thể rất chắc chắn nói với em, sau buổi hòa nhạc tối ngày mốt, Phùng Tuyết cũng sẽ trở thành ngôi sao tuyến một nóng bỏng tay trong nước.”
“Thậm chí ở nước ngoài, cô ấy cũng có danh
tiếng.

Lời nói này của Trần Hùng quá khoa trường, khiến Lâm Ngọc Ngân trong một đoạn thời gian dài không phản ứng lại.

Ý của Trần Hùng chính là, sau buổi hòa nhạc, Phùng Tuyết có thể trở thành ngôi sao lớn quốc tế sao?
Đây lẽ nào không phải là một điều viển vông
sao?
Trần Hùng không quan tâm đến loại kinh ngạc đó của Lâm Ngọc Ngân, nhìn bộ đồ ngủ bằng lụa màu hồng phía trước, tôn lên dáng người cao ráo xinh đẹp của Lâm Ngọc Ngân một cách sinh động.

Trong lòng Trần Hùng đột nhiên có thứ gì đó
nổi lên.

"Không được, thật sự không chịu được nữa, từ sau khi đi đến bước đó, hình như mình bị nghiện
rồi.”
Trong lòng Trần Hùng có một ngọn lửa bùng cháy, rất nhanh đã trở thành ngọn lửa cuồng lộ.

“Vợ ơi, em có muốn thử một chút cảm giác lãng mạn dưới bầu trời đầy sao không?"
Trần Hùng chỉ những ngôi sao trên bầu trời, vẻ mặt mong đợi nói.

Toàn thân Lâm Ngọc Ngân run rẩy, cô cảm thấy tình hình có chút không đúng, quay người muốn chạy.

Nhưng làm sao cô có thể thoát khỏi lòng bàn tay của Trần Hùng chứ, còn chưa kịp quay người lại, cô đã bị Trần Hùng ôm lấy.

Sáng sớm hôm sau, Lâm Ngọc Ngân phấn chấn tinh thần đến công ty từ sớm, bởi vì bên phía tỉnh thành đã bố trí rất nhiều kênh, hơn nữa bên phía Lâm Thanh An đã sắp xếp nhân viên đến chuẩn bị phát triển bộ phận của Ngọc Thanh ở tỉnh thành.

.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 595: 595: Không Chỉ Là Thương Hiệu Nổi Tiếng Thế Giới Về Lĩnh Vực Thời Trang


Lâm Ngọc Ngân có tham vọng muốn đưa Ngọc Thanh trở thành thương hiệu nổi tiếng thế giới, nhưng cô hi vọng cô đạt được mục tiêu này là dựa vào sự cố gắng của chính bản thân mình mà không phải là luôn dựa vào Trần Hùng.

Trần Hùng rất tôn trọng cách nghĩ của Lâm Ngọc Ngân, nếu như vợ mình đã có ước mơ này thì anh sẽ để cô đi theo đuổi ước mơ.

Dù sao phía sau Ngọc Thanh có Trần Hùng, sẽ không có bất kỳ vấn đề gì.

Mà những kỳ vọng của Trần Hùng với Ngọc Thanh không chỉ giới hạn trong lĩnh vực thời gian, anh có tham vọng to lớn hơn.

Anh đã từng nghĩ sau khi Thiên Vương điện chính thức quay về Vạn Hoa, anh có nghĩ muốn cho một số sản nghiệp của Thiên Vương điện nhập vào Ngọc Thanh.

Ngọc Thanh mà anh muốn tạo ra không chỉ là thương hiệu nổi tiếng thế giới về lĩnh vực thời trang.

Mà là để chế thương nghiệp siêu cấp hàng đầu thế giới.

Ngành nghề của nó không chỉ là thời trang, mà là các loại nghành nghề khác.

Tất nhiên đây chỉ là cách nghĩ của Trần Hùng, về phần sau này rốt cuộc có trở thành hiện thực không, còn phải xem sự phát triển sau này của Ngọc Thanh.

Ngoại trừ phía bên tỉnh thành, Lâm Ngọc Ngân cũng sẽ rút ra thời gian đến đến sân vận động, lúc nào cũng quan tâm đến động thái của buổi hòa nhạc.

Hai ngày sau đó, bên ngoài sân vận động vẫn có rất nhiều người, hơn nữa còn có hàng trăm vệ sĩ bao vây quanh sân vận động, tuyệt đối không cho bất kỳ người nào không có phận sự tiến vào sân vận động.

Cho dù là Tinh Tủ hay là Đại Hưng Thịnh, đều không hề công bố chuyện hai bên gây sự ra ngoài, cho nên trong mắt người ngoài, buổi hòa nhạc này vẫn luôn tiến hành thuận lợi.

Lý do tại sao Tinh Tú không tuyên bố chuyện này ra ngoài, không phải bởi vì bọn họ sợ Đại Hưng Thịnh mà là cố ý muốn vào tối mở ra buổi hòa nhạc, xem trò cười của Đại Hưng Thịnh.

Sáu giờ chiều, sau khi Lâm Ngọc Ngân rời khỏi công ty, lập tức lái xe đến sân vận động.

Lúc này trong sân vận động đã sạch sẽ hơn

hôm qua nhiều.

Chủ yếu là bởi vì không có nhóm người Tình Tú đưa các loại trợ lý vệ sĩ đến đây ra vẻ, cho dù là nhân viên công tác, hay là vũ đoàn ở đây đều tản
đi gần hai phần ba.

Tổng cộng có ba sân khấu, vẫn có người đang tập duyệt, toàn bộ đều là nghệ sĩ phía bên Minh Hạ tìm đến.

Những nghệ sĩ này ngoài trừ Phùng Tuyết, Lâm Ngọc Ngân không biết ai cả, nhưng bọn họ vẫn rất nghiêm túc tập duyệt.

Nói thật hiệu quả tập duyệt của bọn họ, cho dù không có phô trương quá lớn, nhưng cũng tốt hơn so với ngôi sao tuyến một của Tinh Tú nhiều.

Mà ngày mai vốn dĩ Phùng Tuyết chỉ được xếp cho hát hai bài, nhưng bên phía Trần Hùng lại biểu ý cho Phùng Tuyết thêm một bài nữa.

Cả ngày hôm nay, Phùng Tuyết đều cố gắng tập duyệt, mỗi một bài hát đều tập duyệt mấy lần, đây không phải bởi vì cô ấy biểu hiện không tốt, mà là Phùng Tuyết muốn biểu diễn của mình được tốt nhất.

Lâm Ngọc Ngân đứng dưới khán đài, nhìn Phùng Tuyết đang nghiêm túc tập duyệt trên sân khẩu, trên mặt nở nụ cười nhẹ.

.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 596: 596: Đến Sân Bay Đón Người


“Cảm ơn chị Ngọc Ngân đã khen.

“Không chỉ có cô, những nghệ sĩ mà Minh Hạ các cô đưa đến lần này đều rất giỏi.

Phùng Tuyết rất vui khi mình và các nghệ sĩ của Minh Hạ nhận được lời khen của Lâm Ngọc Ngân, có điều sau khi vui mừng mấy giây, ánh mắt cô ấy lại mờ xuống.

“Ngọc Ngân, cách thời gian phát sóng trực tiếp chỉ còn không đến hai mươi tư tiếng, nhưng nhóm người anh Trần Hùng vẫn chưa tìm được nghệ sĩ khác đến thay Tinh Tú, chuyện này phải làm thế nào đây.

“Nếu như chỉ dựa vào những nghệ sĩ nhỏ ít tên tuổi của Minh Hạ bọn tôi, đến lúc đó Đại Hưng Thịnh nhất định sẽ trở thành trò cười.

Phùng Tuyết rất lo lắng, cũng rất tự trách, hôm qua nếu không phải vì mình, cũng sẽ không xảy ra cục diện như bây giờ.

Thật ra trong lòng Lâm Ngọc Ngân cũng rất hoảng, nhưng Trần Hùng không chỉ một lần bảo đảm với cô, buổi hòa nhạc tối mai, nhất định sẽ không xảy ra vấn đề gì.

Chuyện đến nước này, Lâm Ngọc Ngân cũng

chỉ có thể lựa chọn tin Trần Hùng.

Hơn nữa, Trần Hùng chưa từng khiến cô thất vọng.

“Yên tâm đi Tuyết, anh Trần Hùng của cô tự có
sắp xếp.

“Các cô chỉ cần yên tâm tập duyệt ở đây là được, cho dù tối mai không có Tinh Tú, buổi hòa nhạc này nhất định sẽ gây chấn động toàn quốc.

"Thật sao?” Phùng Tuyết cũng bán tin bán ngờ.

Lâm Ngọc Ngân gật đầu.

Sau đó, Lâm Ngọc Ngân ở lại đây xem nhóm người Phùng Tuyết tập duyệt hơn hai tiếng, sau khi tập duyệt xong, Lâm Ngọc Ngân mời Phùng Tuyết và những nghệ sĩ khác của Minh Hạ đi ăn tối.

Mặc dù bây giờ những nghệ sĩ này vẫn chưa nổi tiếng lắm, nhưng mỗi một người đều có linh khí và tài năng.

Thậm chỉ Lâm Ngọc Ngân còn đang suy nghĩ xem sau này có nên ký hợp đồng với một vài nghệ sĩ của Minh Hạ để làm người đại diện hoặc là người mẫu thời trang của Ngọc Thanh không.

Mà trong nhóm nghệ sĩ này của Minh Hạ, có mấy người lọt vào mắt Lâm Ngọc Ngân.

Trần Hùng bắt đầu từ chiều nay vẫn luôn không xuất hiện, cũng không ở biệt thự, Lâm Ngọc Ngân gọi điện cho anh, câu trả lời của Trần Hùng là anh đang đi tìm bất ngờ cho bọn họ.

Lâm Ngọc Ngân cũng không biết rốt cuộc trong hồ lô của Trần Hùng bán thuốc gì.

Không chỉ Trần Hùng không ở đây mà nhóm người Trương Văn Long và Huỳnh Phong cũng không ở đây, chắc là bọn họ ở cùng Trần Hùng.

Hơn mười giờ tối, một hàng xe ô tô màu đen hướng về phía sân bay quốc tế thành phố Bình Minh.

Lúc này Trần Hùng và Trương Văn Long ngồi chung một xe.

Tâm trạng lúc này của Trương Văn Long cũng giống với nhóm người Liễu Hồng Ngọc, có một loại cảm giác bồn chồn không yên.

Mắt thấy cách buổi hòa nhạc không đến hai mươi tư giờ nữa mà bên phía đài truyền hình trực tiếp đã thúc giục nhóm người Trương Văn Long nhanh chóng giao tài liệu của những ngôi sao tham gia buổi hòa nhạc lần này cho bọn họ, để đến lúc đó bọn họ còn làm phần giới thiệu thích hợp.

Nhưng bên phía Đại Hưng Thịnh vẫn luôn chậm trễ không có hồi âm, đây không phải là nhóm người Trương Văn Long không muốn hồi.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 597: 597: Đến Lúc Đó Mọi Người Sẽ Biết


"Sao vậy, lo lắng sao?"
Trần Hùng quay đầu nhìn Trương Văn Long, dùng một giọng điệu bình thản hỏi anh ta.

Trương Văn Long hồi thần, vội vàng trả lời: "Anh Hùng, tôi đang suy nghĩ xem nên giải quyết thế nào với buổi hòa nhạc tối mai.

Thật sự không được thì Đại Hưng Thịnh chúng ta trực tiếp hủy bỏ buổi hòa nhạc này đi, tìm một lý do thích hợp, như thế mặc dù trong đoạn thời gian ngắn sẽ gây ra tác động tiêu cực, nhưng còn hơn là làm trò cười trước mặt toàn bộ khán giả trên mạng trong buổi hòa nhạc.

Bop..

Bàn tay to của Trần Hùng vỗ mạnh vào người Trương Văn Long, cái vỗ này như khiến Trương Văn Long cảm thấy toàn thân mình có một loại điện giật vậy.

“Đây không phải là lần đầu tiên tôi nói với ông không cần lo lắng, tôi đã sắp xếp mọi chuyện rồi đúng không?"
“Cho nên Trương Văn Long, ông đây là không tin tưởng tôi sao?”
Trương Văn Long vô cùng lo sợ, vội vàng nói: “Không dám.

Anh Hùng, tôi chỉ là bởi vì buổi hòa nhạc lần này của Đại Hưng Thịnh quá quan trọng, nên có chút căng thẳng.

Trần Hùng thấy Trương Văn Long cũng vì lo lắng cho mình nên không tính toán với ông ta.

Dù sao Trương Văn Long cũng không phải là thành viên của Thiên Vương điện, cho nên anh cũng không cần phải dùng một số quy tắc của Thiên Vương điện lên người Trương Văn Long.

Nhân lúc trời tối, hàng xe nối đuôi nhau đến sân bay.

Mà lúc này, đã qua mười một giờ đêm rồi.

Lúc này bên ngoài sân bay rất vắng vẻ, dù sao đã gần nửa đêm rồi, trừ khi có máy bay hạ cánh đúng giờ, nếu không bên ngoài sân bay thường sẽ không có nhiều người.

“Chủ nhân, chúng ta đến sân bay đón ai vậy?” Khi hàng xe dừng ở bãi đậu xe của sân bay, Huỳnh Phong và Liễu Hồng Ngọc xuống xe.

Liễu Hồng Ngọc thật sự không nhịn được sự nghi hoặc trong lòng, hỏi Trần Hùng.

Trên mặt Trần Hùng nở nụ cười nhạt, nhưng lại cố ý cho qua: “Đến lúc đó mọi người sẽ biết.”
Mặc dù Trần Hùng không nói, nhưng lúc này cho dù là Liễu Hồng Ngọc, hay là Trương Văn Long, bọn họ cũng đều có thể đoán ra một chút.

Bây giờ chỉ còn cách buổi hòa nhạc không đến hai tư tiếng, tất cả mọi người đều nóng lòng như kiến bò trên lửa vậy, nhưng Trần Hùng vẫn bình chân như vại, nói anh đã sắp xếp mọi thứ rồi.

Mà bây giờ Trần Hùng bảo nhóm người bọn họ đến sân bay, chính là sắp xếp của Trần Hùng.

Không lẽ, Trần Hùng đã liên hệ với mấy ngôi sao, để bọn họ đến sân bay đón sao?
Nghĩ đến đây, nhóm người Trương Văn Long nhìn nhau, nói không chừng thật sự là như vậy.

Nhưng bọn họ rất tò mò, trong đoạn thời gian ngắn như vậy, Trần Hùng đi đầu tìm ngôi sao chứ?
Bây giờ hơn nửa giới giải trí đều bị nhóm người Dương Tinh Thần đánh tiếng qua rồi, Trần Hùng còn có thể liên hệ được với ai chứ?
Hơn nữa cho dù có liên hệ được, không cần thời gian để chuẩn bị và tập duyệt sao?
Trong khi mọi người đang nghi hoặc, phía trên bầu trời sân bay, một chiếc máy bay từ trên không trung hạ xuống, phát ra tiếng động cơ gầm thét,
Mấy phút sai, điện thoại của Trần Hùng vang
lên.

.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 598: 598: Đại Ca Lâu Rồi Không Gặp


Người bên kia điện thoại nói là tiếng Anh, mà Trần Hùng lại nói tiếng phổ thông.

Loại hình ảnh này có cảm giác buồn cười, hai người đều nói hai thứ tiếng khác nhau, nhưng lại đối đáp trôi chảy.

Người bên kia điện thoại hình như vô cùng kinh ngạc, vội vàng nói: “Đại ca, anh xem anh thật sự quả khách khí mà, vậy mà lại đích thân đến đón em, điều này khiến em cảm thấy quá vinh hạnh rồi.”
“Nói ít thôi."
Trần Hùng tùy ý trả lời một câu: “Những người mà cậu đưa đến kia, bây giờ phải tuyệt đối bảo mật thân phận.

Tôi cử người lái xe đến lối vip đợi các cậu, sau khi cậu để bọn họ đi ra thì trực tiếp lên xe, tuyệt đối không thể để bất kỳ người nào phát hiện ra dấu vết của các cậu
Người bên kia điện thoại vội vàng trả lời: “Ok đại ca, đây là thế mạnh của bọn em.
Trần Hùng ừm một tiếng: “Tôi ở bãi đỗ xe đợi cậu, cậu tự mình qua đây đi.”
“Vâng, đại ca.”

Cúp điện thoại, Trần Hùng quay đầu nhìn nhóm người Trương Văn Long bên cạnh, nói: “Bây giờ mọi người lái xe đến cửa vip đón người đi, cho dù mọi người có nhận ra bọn họ hay không thì phải nhớ kĩ, bọn họ là người của tôi, không cần phải khúm núm với bọn họ, nên bảo bọn họ làm cái gì, thì trực tiếp mở miệng, không cần phải khách khí với bọn họ.

Lời nói này của Trần Hùng khiến nhóm người Trương Văn Long cảm thấy có chút nghi hoặc.

Sao nghe lời này của Trần Hùng, giống như thân phận của những người này vô cùng lớn vậy, rốt cuộc là ai chứ?
Có điều mặc dù nghi hoặc, nhóm người Trương Văn Long cũng không dám hỏi nhiều, vội vàng gật đầu, sau đó lái xe, đến cửa vip.

Rất nhanh, chỗ này chỉ còn lại một m*nh tr*n Hùng, anh dựa vào đầu con xe Cadillac của mình, vươn vai một cái.

Mấy phút sau, ở cửa T3, một người đàn ông nước ngoài đẹp trai, tóc vàng mắt xanh, hơn nữa nhìn dáng vẻ rất phong độ, trên người còn có một loại khí chất quý tộc.

Người này không phải là ai khác, chính là một trong mười tám đại tướng của Thiên Vương điện Đường Gia Huy.

“Đại ca, lâu rồi không gặp, em thật sự nhớ anh chết mất.”
Ở khoảng cách bảy tám mét Đường Gia Huy giơ rộng hai tay, cười híp mắt chạy về phía Trần Hùng.

Anh ta muốn cho đại ca mình một cái ôm nhiệt tình.

Tuy nhiên...!bộp...!
Khi Đường Gia Huy vừa tiến gần lại Trần Hùng, Trần Hùng đã nhanh như chớp đá một cái, trực tiếp đá anh ta ngã trên mặt đất.

"Dai ca."
Đường Gia Huy ôm bụng, mặt đau khổ.

Một đạp này của Trần Hùng không mạnh, tốc độ cũng không gọi là nhanh, dựa vào thân phận của Đường Gia Huy thì có thể tránh được, nhưng anh ta lại không dám tránh.

Hơn nữa lúc này anh ta hoàn toàn không thấy đau, nhưng vì nể mặt Trần Hùng, nên anh ta cố ý làm ra dáng vẻ đau đớn.

“Đứng lên, tôi biết cậu không đau, cậu còn tiếp tục giả vờ, ông đây sẽ thật sự đá cậu đấy.” Đường Gia Huy nhanh trí, lập tức từ trên mặt.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 599: 599: Đây Chính Là Chi Dâu Đúng Không


Câu nói này của Trần Hùng nhất thời khiến Đường Gia Huy toát mồ hôi hột, anh ta vừa lắc đầu vừa lùi về phía sau, sợ Trần Hùng lại đột nhiên đá một cái.

"Đại ca, anh nghĩ oan cho em rồi.

Em và anh Nghiêm ở bên đó, luôn dành hết tâm tư và thời gian vào Bóng Đêm, làm gì có thời gian đi chơi chứ?"
Trần Hùng nhất thời vô cùng tức giận, lại đá về phía Đường Gia Huy một cái.

“Thật sự bận sao? Hai người bận như vậy, Nghiêm Vu Tu còn có thể ở bên đó quen với hai người bạn gái, giường lớn bãi biển, thật sự thoải mái mà."
“Hai người bận như vậy mà cậu có thể đi tìm Davika gì đó lăn lộn sao? Đến điện thoại của ông đây còn không nghe?"
Đường Gia Huy bị Trần Hùng vạch trần, lập tức rùng mình, cúi đầu nói: “Đại ca, anh xem không phải em là vì giúp anh hoàn thành buổi hòa nhạc này sao?"
“Buổi hòa nhạc chỉ là ngoài ý muốn.

Trần Hùng gầm lên.

Đường Gia Huy cười hì hì nói: “Đại ca, anh xem chúng ta lâu rồi chưa gặp mặt, anh đừng có hung dữ với em như vậy, trái tim em không chịu đựng được.”
“Lên xe.

Trần Hùng quay người lên con xe Cadillac, Đường Gia Huy cũng lập tức đi lên theo.

Khởi động xe, Trần Hùng trực tiếp đưa anh ta đến biệt thự núi Vọng Nguyệt.

Con xe Cadillac lái thẳng vào khu biệt thự núi Vọng Nguyệt, nhìn thấy khu biệt thự xa hoa, trên mặt Đường Gia Huy nở nụ cười nhạt.

“Đại ca, lần trước anh với tổng giám đốc Hàn nói, muốn để Thiên Vương điện lá rụng về cội, khu biệt thự này chính là nơi ở của các cấp cao của Thiên Vương điện chúng ta sao?"

Trần Hùng im lặng một lúc, nói: “Tôi có nghĩ
như vậy, có điều tạm thời vẫn chưa xác định, tôi đã mua hết toàn bộ mười ba tòa biệt thự tốt nhất ở lưng núi rồi.”
“Có điều khi biệt thự núi Vọng Nguyệt này mở cửa, tôi không hề có dự định này, cho nên ở đây đã có một nhóm người đến ở rồi.”
“Đến lúc đó Thiên Vương điện thật sự trở về Vạn Hoa, tôi còn phải tìm một hòn đảo lớn, làm căn cứ, đại bản doanh chân chính của Thiên Vương điện.”
Đường Gia Huy gật đầu, có điều ở đây có thể tìm được một hoàn đảo lớn để đặt căn cứ to lớn của Thiên Vương điện sao?
“Nơi này gọi là Tỉnh Tam Giang, được hình thành bởi sự hội tụ của ba con sông lớn, đừng xem thường sông, có khi nó còn lớn hơn biển đấy.

“Trong phạm vi Tỉnh Tam Giang, ở trong khu vực sông Trường Giang có rất nhiều đảo hoang, mặc dù không lớn bằng đại bản doanh của Thiên Vương điện ở nước ngoài của chúng ta, nhưng có rất nhiều ưu thế, muốn khai thác cũng không phải là không thể.”
“Em rất mong đợi.

Đường Gia Huy cảm thán một tiếng, sau đó lấy một máy tính bảng, bật lên, nội dung biểu thị trên máy tính, đều là các ngôi sao nữ tuyển một Vạn Hoa, nhìn các ngôi sao đó, mắt Đường Gia Huy đều sáng lên.

Nếu như không phải Trần Hùng đang lái xe thì anh đã sớm tát thằng nhóc này một phát chết tươi rồi, thật sự không thể thay đổi được mà, đến đầu cũng đều như vậy.

.
 
Back
Top Bottom