Đô Thị  Điện Đức Hoàng

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Điện Đức Hoàng
Chương 380: Chương 380


“Mặc dù hiện tại nhà họ Phó tôi không có người nhưng mà nhà họ Phó có thể bỏ tiền, hơn nữa còn có rất nhiều quan hệ đều do nhà họ Phó chuẩn bị.

“Tin tưởng chỉ cần ba nhà chúng ta liên thủ thì kế hoạch này chắc chắn có thể dễ như trở bàn tay.

Quả nhiên là buồn đau của người ngang ngược có dã tâm ở tuổi xế chiều, ngày xưa nhà họ Phó là gia tộc đứng đầu trong ba nhà, bây giờ lại cam tâm tình nguyện đóng vai em.

Sau khi nói xong những lời này Phó Văn nhìn hai người Cổ Thiệu Sơn và Lưu Hùng với vẻ mặt chờ mong.

“Ý của hai người anh em thế nào?”
Nhưng mà Cổ Thiệu Sơn và Lưu Hùng lại liên tục lắc đầu.

Câu nói tiếp theo của Cổ Thiệu Sơn lại càng làm cho đầu óc của Phó Văn nổ tung.

“Anh Văn, có một chuyện anh còn chưa biết.


“Kế hoạch mà ba nhà chúng ta chuẩn bị hơn một năm nay đã chết từ trong trứng nước.


Ong Đầu óc Phó Văn nổ tung nhìn hai người Cổ Thiệu Sơn với vẻ mặt hoảng sợ và không thể tưởng tượng nổi.

“Hai người anh em, trò đùa này không buồn cười chút nào cả.


Lưu Hùng ở bên cạnh khịt mũi nói: “Ai đùa với anh chứ?”
“Bệnh của Phương Anh đã được người ta chữa khỏi.


“Mấy ngày nữa vua Cửu Nam Viễn Trọng Chí sẽ đưa Phương Anh về tỉnh thành, mà những tưởng lớn ở dưới tay ông ta cũng đã lần lượt trở về.


“Trong đó có bao gồm người mạnh nhất của tỉnh thành chúng ta.


“Ông ta vừa về đến thì tỉnh thành lập tức khôi phục lại như lúc ban đầu.


“Kế hoạch của chúng ta đã thất bại.

Phó Văn chỉ cảm thấy sức lực cả người giống như đột nhiên bị rút sạch.

Thậm chí ông ta cảm giác ngồi không vững suýt nữa ngã xuống đất.

Bây giờ nhà họ Phó chịu tổn thất nặng nề, hơn nữa một trai một gái đều chết ở trong tay Trần Hùng.

Ông ta bức thiết cần phải dùng kế hoạch này để nhà họ Phó lội ngược dòng lại lần nữa trở lại để báo thù cho con gái.

Nhưng mà bây giờ kế hoạch này lại chết từ trong trứng nước.

Cho dù trong lòng Phó Văn có mạnh hơn nữa thì ông ta cũng không thể tiếp nhận được sự thật này.

“Không thể, tuyệt đối không thể nào.


“Chắc chắn là hai người đang lừa tôi, Phương Anh là ung thư gan giai đoạn cuối thì làm sao có thể chữa khỏi được?”

Lưu Hùng ở bên cạnh khịt mũi: “Tin hay không tùy ông.


Từ đầu đến cuối Phó Văn không thể nào tiếp nhận được sự thật này.

Lúc này ông ta dồn tất cả sự chú ý vào chiếc bánh kem ở trên bàn.

Ngay sau đó ông ta lại cười ha hả lần nữa, lúc này ông ta dường như đã trở nên điên dại.

“Hai người anh em đừng đùa nữa, nếu như bệnh của Phương Anh thật sự được chữa khỏi vậy tại sao hai người còn bày ra cái bánh kem lớn như vậy?”
“Ha ha ha, chắc chắn là hai người đang nói đùa đúng không.


Phó Văn nói rồi theo bản năng kéo lá cờ nhỏ trên chiếc bánh ra.

“Nhà của hai ông sao có thể nuốt hết chiếc bánh kem to như thế này chứ?”
“Nhà họ Phó chỉ cần một miếng nhỏ là được, để tôi xem lá cờ này được đánh dấu ở đâu?”
Nhưng mà khi Phó Văn nhìn thấy điểm mà lá cờ kia đánh dấu thì trong nháy mắt cả người ông ta giống như là rơi xuống vực sâu lạnh giá vạn năm.

“Chuyện này.


“Cao ốc Trung Đình.


Phó Văn cảm thấy hoảng sợ sau đó ông ta lại nhanh chóng rút một lá cờ khác ở trên bánh kem.

“Khách sạn thương mại Tụ Hằng: Da đầu Phó Văn nổ tung tiếp tục rút cờ.

“Thuỷ sản Phương Oanh, kế hoạch hợp tác thành phố Thiên Đường, sân chơi Tuổi Tho.


Phó Văn nhìn những lá cờ được đánh dấu ở trong tay với vẻ mặt mờ mịt, một giây sau ông ta liên tục đập lên trên chiếc bánh kem.

“Hai người như vậy là có ý gì?”
“Tại sao tất cả những chỗ đánh dấu đều là tài sản của nhà họ Phó?”
 
Điện Đức Hoàng
Chương 381: Chương 381


Vào lúc này, bầu không khí của toàn bộ chòi nghỉ mát trở nên lúng túng lạ thường.

Cổ Thiệu Sơn liếc nhìn Lưu Hùng một cái, và Lưu Hùng cũng liếc mắt nhìn sang Cổ Thiệu Sơn.

Sau đó, hai người đồng thời quay đầu sang Phó Văn ở phía bên này, lên tiếng nhìn cười to.

Trái tim của Phó Văn lạnh buốt.

“Anh Văn, vừa rồi không phải anh cũng đã nói rồi sao, chúng ta là liên minh, là anh em cơ mà.


“Nếu cả hai nhà họ Lưu và nhà họ Cổ của chúng tôi gặp khó khăn, thì anh Văn đây nhất định sẽ dốc toàn sức lực để giúp đỡ chúng tôi thôi.


“Điều này là do tự bản thân anh nói đấy nhá.

“Nhìn xem, bây giờ vua Cửu Nam đã trở lại rồi, kế hoạch lật ngược tình thế của chúng tôi đã chết ngay từ trong trứng nước.


“Nhưng hơn một năm trở lại đây, chúng tôi đã đầu tư biết bao nhiêu nhân lực và tài lực cho kế hoạch này rồi, thì cũng không thể để cho hai nhà của chúng tôi phải chịu cảnh xôi hỏng bỏng không này chứ đúng không ạ?”
“Vì vậy nên anh Văn, anh hãy giúp đỡ đối chút đi mà, nề mặt cả hai gia đình chúng tôi đã khó khăn đến như thế này rồi, xin hãy giúp đỡ.


“Sau thời gian dài chuẩn bị như vậy, nếu như kết quả lại không thu được gì, thì anh muốn hai người chúng tôi phải đi giải thích cho mọi người trong nhà hiểu như thế nào đây, đúng chứ?”
“Anh Văn hào phóng như thế, chắc chắn là sẽ giúp hai đứa em này vượt qua khó khăn mà đúng không nào?”
Toàn thân Phó Văn mềm nhũn, hạ mông ngồi xuống ghế đẩu.

Sắc mặt ông ta nhợt nhạt, cả người run rẩy chỉ vào hai người Cổ Thiệu Sơn và Lưu Hùng.

“Đồ lòng lang dạ sói, còn không bằng cả súc sinh.


“Các người là đồ thứ chó chết, vậy mà lại muốn ra tay với nhà họ Phó của tao, phân chia sản nghiệp của nhà họ Phó tao đây à.


“Các người, nằm mơ đi.


“Ha ha ha.


Tiếng cười nhạo của Cổ Thiệu Sơn và Lưu Hùng còn to hơn, xé bỏ lớp mặt nạ ngụy trang của bọn họ, bọn họ cũng không còn thái độ lịch sự với Phó Văn như ban nãy nữa.

“Phó Văn, chuyện này không thể thuận theo ý ông được.

“Nhà họ Phó của ông bây giờ không còn ai cả, không thể nằm giữ một sản nghiệp lớn như vậy được.

Thay vì phải máu chảy đầu rơi, thì không bằng ông tự chủ động nhường lại đi.


“Để đỡ cho việc đến lúc đó hai nhà họ Lưu và họ Cổ của chúng tôi phải sử dụng bao lực với ông.


“Nếu như vậy, tổn thương đến hòa khí thì không tốt lắm đâu, ông nói xem có đúng không?”
“Các, các người.


Một ngụm máu tươi lớn phun ra từ miệng Phó Văn, phun lên chiếc bánh đang cắm đầy những cây cờ nhỏ.

Đôi mắt ông ta chợt tối sầm và ngất đi lần thứ ba.

Cổ Thiệu Sơn và Lưu Hùng hoàn toàn không hề thèm nhìn lấy Phó Văn một cái, mà chỉ nhìn chiếc bánh bị rướm máu trước mặt, lớn tiếng cười nhạo.

Quả nhiên, trên thế giới này vốn dĩ không có tình bạn nào là vĩnh viễn.

Có đấy, nhưng chẳng qua nó chính là lợi ích vĩnh cửu mà thôi.

Còn cái gọi là đồng minh, đôi khi còn đáng sợ hơn cả kẻ thù rất nhiều!
Sau khi giải quyết xong rắc rối nhà họ Phó ở tỉnh thành, Trần Hùng dường như đã trở nên nhàn nhã hơn.

Trong hơn một tuần sau đó, ngày nào anh cũng chơi với Lâm Thanh Thảo để bù đắp những ân hận và thiếu hụt trước đây.

Còn Lâm Ngọc Ngân thì lại trở nên ngày càng bận rộn hơn, logo thương hiệu của tập đoàn Ngọc Thanh đã được thiết kế ra rồi.

Sau đó, bọn họ có kế hoạch sẽ chính thức đăng ký thương hiệu độc quyền Ngọc Thanh cho riêng mình.

Vì vậy trong khoảng thời gian này Lâm Ngọc Ngân bận rộn đến tối tăm mặt mũi.

Còn trong lúc Trần Hùng ở bên cạnh Lâm Thanh Thảo nhưng đồng thời cũng không quên lấy lòng mẹ vợ của mình.

Anh còn đặc biệt mua cho Lưu Ánh Nguyệt một chiếc điện thoại Iphone, khi rảnh rỗi lại hướng dẫn bà lên mạng, xem video ngắn, để có thể bắt kịp tiết tấu của thời đại 5G.

Tối hôm nay, cả gia đình đang ăn cơm.

Lưu Ánh Nguyệt nhìn điện thoại di động thở dài: “Mọi người nói xem, một gia đình lớn đến như vậy, làm sao có thể nói phá sản là phá sản ngay được vậy nè?”
 
Điện Đức Hoàng
Chương 382: Chương 382


“Ngọc Ngân, con nói xem việc này là sao đây, các con thành lập công ty lại thật sự dễ bị phá sản đến như vậy à?”
Cả nhà đều nhìn Lưu Ánh Nguyệt đầy nghi ngờ, căn bản là không hiểu đột nhiên bà ấy nói những điều này là có ý gì.

“Mẹ, mẹ làm sao vậy, tại sao đột nhiên lại nói thế này?”
“Thành lập công ty đương nhiên là việc có rủi ro cao rồi, có quá nhiều việc liên quan với nhau trong đó, chỉ cần có chút sơ suất, thì sẽ rơi xuống vực sâu vạn trượng”
“Mẹ đừng nhìn một số ông chủ lớn bình thường nở mày nở mặt tự hào, mang danh là có khối tài sản hơn cả mấy trăm tỷ, nhưng nếu thật sự bước sai một bước, thì rất có thể chỉ trong một đêm sẽ chẳng còn gì nữa.

“Hèn chi.


Lưu Ánh Nguyệt thở dài một tiếng, sau đó cho mọi người xem một tin tức trên điện thoại.

“Mọi người xem tin tức này đi, nhà họ Phó ở tỉnh thành, một gia đình có danh tiếng lâu đời đã đứng sừng sững ở tỉnh thành hơn mười năm.



“Gia đình lớn như thế này, tài sản ít nhất cũng phải cỡ mấy ngàn tỷ đúng không?”
“Tuy nhiên, chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi một tuần, đã bị sụp đổ ngay, sản nghiệp của gia đình thì bị các tập đoàn gia đình khác phân chia và chiếm đoạt hết, thậm chí đến xương còn không còn.


“Còn tin tức này nữa mọi người nhìn đây.


“Phó Văn, chủ tịch tập đoàn Phó Thị phải lưu lạc nơi đầu đường xó chợ, đây đã từng là nhân vật làm mưa làm gió ở tỉnh Tam Giang đấy, nửa đầu năm, mẹ còn nhìn thấy ông ta trên
Chương trình truyền hình về tài chính và kinh tế nữa mà “Vậy mà phải bây giờ lại lâm vào cảnh lưu lạc đầu đường xó chợ rồi trở thành một kẻ ăn xin, hơn nữa còn điên điên khùng khùng, miệng luôn la hét gọi Trần Hùng, Trần Hùng.


“Con nói xem ông ta luôn miệng hét gọi Trần Hùng để làm gì thế, chẳng lẽ là ông ta cảm thấy rằng mùa hè ở đó quá nóng rồi à?”
Lưu Ánh Nguyệt cứ thao thao bất tuyệt kể chuyện phiếm.

Còn Lâm Ngọc Ngân đang ở bên cạnh liền nghi ngờ nhìn về phía Trần Hùng.

Có một số chuyện, mặc dù cô không biết rõ, nhưng Lâm Ngọc Ngân không phải là kẻ ngốc, đã đoán được một vài phần rồi.

Trần Hùng nở nụ cười dịu dàng với cô, nói: “Nhìn anh làm gì thế.

có phải là vì em đã lỡ mê mẩn khuôn mặt đẹp trai này của anh rồi không hả?”
Lâm Ngọc Ngân suýt chút nữa phun cơm ra, liền đáp: “Cỡ như anh, mà là khuôn mặt đẹp trai à, thật không biết xấu hổ.


Lưu Ánh Nguyệt lườm hai người một cái, rồi nói: “Có buồn nôn không hả hai đứa, nếu muốn tán tỉnh v* v*n nhau thì vào trong phòng ngủ mà làm nhé.



Khuôn mặt Lâm Ngọc Ngân ngay lập tức đỏ bừng lên, cô xấu hổ nên vội vàng ăn cơm, bà mẹ ruột này của cô, bây giờ cũng trở nên càng ngày càng không nghiêm chỉnh rồi.

Trần Hùng thì đang mừng thầm, không uổng công vô ích khi trong khoảng thời gian này anh hao tâm tốn sức để lấy lòng mẹ vợ đến như vậy.

Bây giờ thì mẹ vợ đã bắt đầu nói giúp bản thân anh rồi.

Và câu nói tiếp theo của Lưu Ánh Nguyệt liền khiến cho Trần Hùng phải sửng sốt.

“Mẹ nói cho hai đứa nghe, đã là vợ chồng rồi, vậy thì khi nào mới sinh một thắng cháu trai cho mẹ ẵm bồng đây?”
Trần Hùng và Lâm Ngọc Ngân đều giật mình.

Lâm Thanh Thảo ở bên cạnh cũng không vui, liền nói: “Bà, con không phải là cháu của bà đây sao?”
Lưu Ánh Nguyệt vô thức nói: “Con không tính, con là cháu gái mà.


“Cháu gái thì sao, bà không thích cháu gái à?”
Lâm Thanh Thảo có chút tức giận.

Lưu Ánh Nguyệt nói tiếp: “Ý của bà là, để mẹ và cha sinh cho cháu một người em trai, Thanh Thảo có muốn một đứa em trai không?”

Lâm Thanh Thảo mở to đôi mắt đẹp đến mê người kia nhìn Trần Hùng và Lâm Ngọc Ngân, vô cùng nghiêm túc nói: “Cha mẹ, hai người thật sự muốn sinh cho Thanh Thảo một đứa em trai à?”
“Vậy đó là do cha sinh hay là do mẹ sinh?”
“Thanh Thảo là do mẹ sinh ra, vậy em trai phải để cho cha sinh ra đúng không ạ?”
“Cha à, hiện tại trong bụng của cha đang có em trai nhỏ sao?”
Trần Hùng đổ mồ hôi lạnh, nhanh chóng thay đổi chủ đề.

“Cha, mẹ, biệt thự trên núi Vọng Nguyệt đã mua lâu như vậy rồi, hai người đã nghĩ xong chưa, rốt cuộc thì khi nào sẽ dọn qua bên đấy?”
Lưu Ánh Nguyệt cũng muốn đổi chủ đề, nên vội vàng đáp lại: “Mẹ và cha con cũng đang định tìm hai đứa để bàn bạc đây “Ngày tháng cũng đã xem rồi, là cuối tuần tới, hai đứa nghĩ sao hả?”
Trần Hùng cười nhún vai, nói: “Đương nhiên là con không có vấn đề gì rồi.


“Căn nhà vốn dĩ mua cho cha mẹ mà, nên cha mẹ cứ quyết định đi.


 
Điện Đức Hoàng
Chương 383: Chương 383


Vào cuối tuần của tuần sau, cả gia đình Trần Hùng chuyển đến biệt thự trên sườn đồi của núi Vọng Nguyệt.

Vừa mới sáng sớm hôm đó, Lưu Ánh Nguyệt kêu Lâm Thanh Dũng đi siêu thị mua rất nhiều đồ ăn.

Khi dọn đến nhà mới, đương nhiên là phải mời gia đình mẹ đẻ đến nhà ngồi chơi xơi nước rồi.

“Trần Hùng à, ông ngoại và mợ của con hai người họ chuẩn bị đến Thành phố Bình Minh này rồi, một lát nữa con lái xe qua đón hai người họ đi.


Lưu Ánh Nguyệt đang rửa rau và nói với Trần Hùng, người vừa chuẩn bị bước vào định giúp đỡ.

Trần Hùng có hơi lấy làm lạ hỏi: “Mẹ, tối hôm qua không phải là mẹ nói hôm nay sẽ đích thân đến đón sao?”
“Bảo con đi thì cứ việc đi đi, nói những lời vô ích như vậy để làm gì.


Lưu Ánh Nguyệt cầm con dao trên tay hùng hổ chặt vào miếng thịt lợn ở trên thớt và nói.

Trần Hùng cảm thấy khó hiểu, còn muốn hỏi thêm cái gì đó, nhưng đã bị Lâm Ngọc Ngân kéo ra khỏi nhà bếp.

“Trần Hùng, mẹ bảo anh đi thì anh cứ đi thôi, bây giờ đừng có chọc giận mẹ nữa.


Trần Hùng giật mình, liền nói: “Mẹ như thế này là sao vậy?”
“Lúc trước còn đang yên ổn, làm sao đột nhiên lại nổi nóng đến như thế Lâm Ngọc Ngân nói: “Đáng lẽ là đang vui vẻ, nhưng ban nãy ông ngoại vừa gọi điện đến và nói rằng gia đình của ông ngoại hai cũng sẽ đến.


“Vì thế nên là mẹ mới không vui đấy”
“Ông ngoại hai?”
Lâm Ngọc Ngân giải thích: “Ông ngoại em là người con thứ ba ở trong nhà, và ông ngoại hai Lưu Tất Lâm là anh trai thứ hai của ông ấy.


“Mẹ không thích ông ngoại hai sao?”
“Không phải chỉ là không thích ông ngoại hai, mà là không thích cả nhà bọn họ.


“Đặc biệt là bà ngoại hai Lâm Thục Cầm và con trai Lưu Hi Khải của bọn họ, cực kỳ khiến người khác cảm thấy ác cảm “Lưu Hi Khải đó năm nay đã ngoài bốn mươi tuổi rồi, mà vẫn còn lưu manh côn đồ, suốt ngày chơi bời lêu lổng, nghiện bài bạc, nói chính xác là một kẻ ăn chơi sa đọa không hơn không kém.

“Dù sao cả gia đình đó đều rất khó hầu, lần này nghe nói nhà chúng ta vừa mới mua biệt thự, mặt dày sang đây, khiến cho mẹ rất không hài lòng.

” Trần Hùng cười hạ hạ một tiếng, rồi nói: “Đều là họ hàng cả mà, không cần thiết phải như thế này đâu.

Lâm Ngọc Ngân lắc đầu nói: “Việc này một hai câu thật khó mà nói hết, điều khiển mẹ không hài lòng nhất là bà ngoại hai luôn thích đem cái chuyện bát cơm canh mấy chục năm trước ra nói.


“Mấy chục năm rồi, cứ năm bữa vài hôm lại đem cái chuyện này sang để lợi dụng nhà bà ngoại của em, dù sao cũng khiến người ta cảm thấy rất chướng tai gai mắt.



“Cơm canh gì chứ?”
“Đợi đến khi nào có thời gian em sẽ từ từ nói cho anh biết.


Lâm Ngọc Ngân nhìn đồng hồ trên tay một chút, rồi nói: “Ông nội và những người khác sắp đến bến xe rồi đấy, chiếc Cadillac của anh có bảy chỗ, nên có thể đến đón họ sáu người vừa đủ đấy.


“Anh mau tới đó đi, đến muộn thì cả nhà của bà ngoại hai đó lại than phiền đấy.

“Sáu người?”
Trần Hùng có chút ngạc nhiên: “Tại sao chỉ có sáu người thôi vậy?”
“Bà ngoại bị say xe và say sóng, không đến được, cậu phải tăng ca nên chỉ có mợ, ông ngoại và dì cả đến thôi.

“Được rồi.

Trần Hùng nhún nhún vai, cũng không muốn đi tìm hiểu về chuyện nhà của nhà họ Luu.

Anh lái xe ra khỏi biệt thự, lái thẳng về phía bến xe của Thành phố Bình Minh.

Bây giờ đã bước sang tháng bảy và tháng tám, là mùa nóng nhất trong năm.

Còn Thành phố Bình Minh là cái lò lửa nổi tiếng trong cả nước, cho nên mùa hè ở đây có thể dễ dàng lên tới bốn mươi độ.

Trần Hùng cũng lo lắng ông ngoại và những người khác sau khi xuống xe sẽ bị nóng, nên suốt con đường đến đó đã lái xe rất nhanh.

Tới bến xe, sau khi đậu xe xong, đúng lúc nhìn thấy nhóm sáu người của ông ngoại từ bến xe bước ra ngoài đây.

Trần Hùng mau chóng bước đến phía bọn họ.

“Ông ngoại, dì cả, mợ.

Sau khi gặp mặt, Trần Hùng liền lên tiếng chào hỏi nhóm người của Lưu Bảo Lâm trước, sau đó nhìn về phía ba người còn lại đang ở bên cạnh.

Ông ngoại hai Lưu Tất Lâm trông giống Lưu Bảo Lâm đến sáu bảy phần, chẳng qua chỉ là già hơn một chút.

Còn bà hai Lâm Thục Cầm, trông có vẻ đã hơn sáu mươi tuổi, ăn mặc rất sang trọng, trên tay và cổ đeo đầy ngọc.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 384: Chương 384


Tuy nhiên, Trần Hùng liếc mắt đã nhìn ra, hiển nhiên tất cả ngọc bội mà bà ta đang đeo đều được bán trên vỉa hè, tổng số tiền không vượt quá ba triệu đồng.
Chỉ có chiếc vòng ngọc trên cổ tay bà ta mới có chút giá trị, chắc là vật gia truyền.
Cuối cùng, Lưu Hi Khải, khoảng bốn mươi tuổi, đen và béo, với một sợi dây chuyền vàng lớn đeo trên cổ.
Trần Hùng cũng nhìn ra, dây chuyền vàng lớn đã thắt lại một vết đỏ trên cổ ông ta, hiển nhiên dây chuyền vàng lớn của ông ta cũng là giá.
“Ông hai, bà hai, cậu, chào mọi người.” Trần Hùng chào hỏi ba người này rất lễ phép.
Tuy nhiên, gương mặt của ba người không mấy đẹp đẽ.
Lưu Hi Khải nhìn lên nhìn xuống Trần Hùng, khinh thường nói: “Mày là Trần Hùng đúng không? Nghe nói trước đây mày là một người ăn xin.

Thật sao?”
Mở miệng đã nói lời như vậy, Lưu Hi Khải này thật sự là không tôn trọng người ta.
Lưu Bảo Lâm cau mày ngay lập tức, ông ấy biết rõ bối cảnh của Trần Hùng.
Ngay khi ông ấy định nói giúp Trần Hùng, bà hai là Lâm Thục Cầm đã dẫn đầu mở miệng nói lời âm dương quái khí.
“Hôm nay trời nóng, cậu mời đến đây không biết mua mấy chai nước sao.

Điểm ấy cũng không có quy củ gì sao?”
Ấn tượng của Trần Hùng về hai người họ đã giảm đi đáng kể.

Chẳng trách mẹ vợ anh, Lưu Ánh Nguyệt, lại không hài lòng với họ như vậy, dường như là có lý do.
Đây rõ ràng mấy người hèn hạ mà.

Thấy chỉ có một m*nh tr*n Hùng đến đây, Lâm Thục Cầm nói tiếp: “Sao cậu lại chỉ có một mình?”
“Lưu Ánh Nguyệt và Lâm Thanh Dũng, tại sao họ không đến đón chúng ta?”
Mặc dù Trần Hùng cảm thấy không thoải mái, nhưng anh cũng không thèm so đo một người già như vậy.
Anh vẫn cười và trả lời: “Mẹ và bọn họ đang nấu ăn ở nhà.”
“Nấu nướng?”
Lần này không chỉ có Lâm Thục Cầm, mà cả ông hai Lưu Tất Lâm, người ở một bên, đều nhìn xuống.
“Ăn ở nhà?”
“Vâng, có vấn đề gì không a?”
Trần Hùng khó hiểu.
Lâm Thục Cầm khịt mũi, có vẻ khó chịu.
Sau đó bà ta quay đầu nhìn về phía Lưu Bảo Lâm bên cạnh nói: “Cậu ba à, cậu nói gia đình Lưu Ánh Nguyệt sống trong một biệt thự.”
“Tại sao còn không đi ra ngoài ăn?”
“Tôi tưởng cậu định mời chúng tôi đến khách sạn năm sao ăn tối, vậy mà lại là ăn ở nhà.”

“Sớm biết vậy tôi đã không đi thật xa đến để chịu tội.” Khuôn mặt Lưu Bảo Lâm có chút xấu xí.
Con gái và cháu gái của ông có mời gia đình các người không? Ai đã mặt dày đòi đi theo chứ.
Bây giờ nói lời này có phải là lời người nói không?
Ông ấy đã chịu đựng gia đình anh trai thứ hai của mình trong nhiều năm, và đôi khi ông ấy không thể nhịn được.
“Tiệc tân gia nên ăn ở nhà mới có không khí.”
Người mợ ở một bên vội vàng hòa giải: “Thời gian không còn sớm, chúng ta tới đó đi.” Trần Hùng vội vàng nói: “Đúng vậy, hôm nay nóng nực, đừng đứng ở đây nữa, nhanh lên xe đi, có điều hòa, ở trên đó mát hơn.”
“Hừ, giống như thể điều hòa báu lắm ấy!”
Lưu Hi Khải khịt mũi lạnh lùng và liếc nhìn Trần Hùng với vẻ khinh thường.
Rồi ông ta nói như sai bảo ai đó: “Mày làm gì ở đây, đưa chìa khóa xe cho tao.
Trần Hùng: “2”
“Lên xe trước đi.

Vừa không nghe thấy mẹ tạo kêu khát à.

Sao không mau đi mua vài chai nước?”
“Hãy nhớ, đừng mua nước giả mấy ngàn đồng.

Tôi muốn uống nước suối tự nhiên.”
“Thêm đá!”
Trần Hùng: “…”
 
Điện Đức Hoàng
Chương 385: Chương 385


Trần Hùng thực sự muốn một tát mấy cái đánh bay tên Lưu Hi Khải này vào tường, cho dù có muốn kéo cũng không kéo ra được.

Nhưng mà nghĩ tới tên này là cậu của Lâm Ngọc Ngân, Trần Hùng nhịn.

Anh đưa chìa khóa xe cho Lưu Hi Khải, sau đó chạy đến một quầy bán hàng không xa mua một chai nước suối.

Lúc anh trở về thì nhìn thấy Lưu Hi Khải đang gọi video với người ta.

Người ở đầu bên kia đang gọi video với ông ta là một người phụ nữ trang điểm đậm, Lưu Hi Khải hoàn toàn không để ý đến cảm xúc của những người khác trong xe.

Gọi video nói chuyện nhiệt tình với người phụ nữ kia.

“Ngọc à, em thấy không, đây là xe anh mới mua, Cadillac đó, bá đạo không?”
Người phụ nữ ở đối diện nghe vậy thì cười hạ hạ nói: “Anh Khải thật trâu bò, thế mà mua được con xe sang như vậy.

“Đó là đương nhiên, ngày mai anh trở về sẽ gọi điện thoại cho em, sau đó sẽ mang em đi dạo một chút.


“Được anh Khải, em lớn bằng này rồi nhưng chưa bao giờ được ngồi xe sang như vậy đâu.


“Em chờ điện thoại của anh.


Sau khi cúp điện thoại, khuôn mặt Lưu Hi Khải đầy vẻ cười.

Sau đó ông ta mới nói với Trần Hùng đang ở bên cạnh: “Cho tôi mượn lái chiếc xe nát này vài ngày.

“Cho cậu mượn?”
Trong lòng Trần Hùng cười ha ha.

Người phụ nữ Lưu Hi Khải vừa gọi video rõ ràng là mấy người phụ nữ phố đèn đỏ ở bên ngoài.

Nếu cho ông ta mượn cái này để đi hú hí với người đàn bà nát kia, với bệnh sạch sẽ của mình, Trần Hùng thực sự sẽ ném chiếc xe này đi mất.

Đây không phải là Trần Hùng đau lòng cho chiếc xe, anh chỉ đơn thuần cảm thấy Lưu Hi Khải có chút buồn nôn.

“Thật không may, cậu ạ, mấy ngày nay cháu cũng rất bận cần phải dùng xe đi lại.

Trần Hùng uyển chuyển từ chối.

Lâm Thục Cầm ngồi ở đằng sau nghe vậy thì không vui, thầm nói: “Mày chỉ là một tên ăn mày cả ngày ở nhà ăn bám, có thể bận bịu cái gì chứ?”
“Hơn nữa cái xe này cũng không phải do mày mua, mày không cho mượn, chúng ta liền tìm Lưu Ánh Nguyệt và Lâm Ngọc Ngân mượn.


Nói xong, Lâm Thục Cầm quay đầu nói với Lưu Bảo Lâm đang ngồi ở hàng cuối: “Cậu ba à, cậu xem cháu rể của cậu đi, không có chút tình người gì cả.

“Hi Khải nhà tôi thân là cậu của nó, mượn nó có cái xe, thế mà nó còn từ chối.


“Cậu làm ông ngoại, phải về dạy dỗ lại con gái cậu đi, hỏi xem nó dạy dỗ con rể kiểu gì vậy?”
Lưu Bảo Lâm hừ một tiếng, trực tiếp quay đầu nhìn ra bên ngoài cửa sổ.

Có thể là Lưu Hi Khải chưa từng lái qua chiếc xe sang trọng như vậy, ông ta mở điện thoại ra chụp hơn chục bức ảnh bên trong chỗ lái.

Sau đó ông ta khởi động xe, đi về phía sơn trang Vọng Nguyệt.

Trên đường đi, tên này tự ý chuyển làn, vượt đèn đỏ, quãng đường hơn mười km, chỉ sợ toàn bộ điểm tài xế đã bị ông ta trừ hết.

Lúc lái xe đến gần sơn trang Vọng Nguyệt, Lưu Hi Khải đã trực tiếp quệt xe vào bên đường vì tốc độ quá nhanh.

Nhưng mà Lưu Hi Khải không có ý dừng lại chút nào, tiếp tục chạy về phía trước cho đến khi đến bãi đậu xe của sơn trang Vọng Nguyệt ở giữa lưng chừng núi.

Cả đoàn người cùng nhau xuống xe, sau đó phát hiện một mảng sơn ở cửa xe Cadillac đã bị quét sạch.

Dì cả Lưu Ngọc Lan vẫn luôn không nói gì đột nhiên trách cứ: “Chị đã nói rồi Hi Khải, bảo cậu lái xe phải cẩn thận một chút, cậu xem đi, cửa xe bị xước một mảng sơn to rồi.



Lưu Hi Khải không có chút áy náy, hừ lạnh nói: “Chiếc xe này cũng không phải của chị, chị cắn nhắn làm cái gì?”
“Đúng.

Lâm Thục Cầm ở bên cạnh cũng khinh thường nói: “Chẳng qua chỉ là một khối sơn thôi mà, có cái gì mà ghê gớm.

“Bỏ ra năm sáu trăm ngàn quét sơn lại không phải là được rồi sao?”
“Năm sáu trăm ngàn?”
Trần Hùng ở bên cạnh cười lạnh một tiếng, nói: “Bà hai, giá của chiếc xe này là năm tỷ sáu.


“Với vết xước sơn mà cậu vừa làm xước, nếu mang đến cửa hàng 4S để xử lý, ít nhất cũng phải mấy chục triệu.

“Bao nhiêu?”
Con người của Lâm Thục Cầm bỗng nhiên co rút lại.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 386: Chương 386


Ở bên cạnh, Lưu Hi Khải vội vàng đặt lại chìa khóa xe vào tay Trần Hùng.
“Trần Hùng, đừng trách tôi.

Vừa rồi cậu ngồi ở ghế lái phụ và che khuất tầm nhìn của tôi, nên mới xảy ra chuyện này.”
“Vậy cậu hãy chịu trách nhiệm về việc sửa xe này.”
“Há?”
Lúc này Trần Hùng đối với gia đình này đã vô cùng chán ghét rồi.
Anh cầm lấy chìa khóa xe, trực tiếp đi đến bên cạnh Lưu Bảo Lâm.
“Ông, mợ, dì cả, xuống thôi.”
Lưu Bảo Lâm tức giận hỏi: “Trần Hùng, chiếc xe đó?”
“Việc nhỏ, ông nội đừng lo lắng.
“Mau vào nhà đi, Ngọc Ngân và những người khác có lẽ đã nấu đồ ăn xong rồi.”
Vì vậy, Trần Hùng dẫn Lưu Bảo Lâm vào biệt thự.
Nhưng gia đình ba người của Lưu Hi Khải không vào ngay.
Khi nhìn thấy phong cách xa hoa của biệt thự này, ba người bọn họ trực tiếp bị sốc.
“Tôi tưởng rằng nhà Lưu Ánh Nguyệt mua một biệt thự nhỏ.”

“Không ngờ nó lại xa xỉ như vậy.”
Lưu Hi Khải từ trong lòng thở dài, giọng điệu đầy ghen tị.
“Chiếc Cadillac đã hơn năm tỷ.

Có vẻ như Lâm Ngọc Ngân đã kiếm được rất nhiều tiền từ khi thành lập công ty trong hai năm qua.” Nghĩ đến những gì ông ta có trong năm nay ở tuổi tứ tuần, và ông ta vẫn còn là một người độc thân, Lưu Hi Khải cảm thấy ghen tị.
Trong đầu suy nghĩ lung tung, ông ta vội vàng kéo cha mẹ sang một bên, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Cha, mẹ, con xem Lâm Ngọc Ngân và gia đình họ bây giờ giàu có quá.”
“Tại sao chúng ta không hỏi họ mượn một thứ gì đó?”
“Mượn tiền?”
Lưu Tất Lâm nhíu mày: “Mày muốn làm gì? Lại đi đánh bạc?”
Lưu Hi Khải vội vàng lắc đầu nói: “Cha, cha đang nói cái gì vậy?”
“Con đã ngừng đánh bài từ lâu rồi.

Con đã nói với bạn chỉ vài ngày trước rằng con tình cờ có một dự án ở Thành phố Bình Minh.”
“Bây giờ con đang thiếu tiền để đầu tư.

Dự án này hoàn toàn có lợi nhuận mà không mất tiền, và nếu nó hoạt động tốt, nó sẽ thu được lợi nhuận ít nhất gấp mười lần.”

“Thật sao?”
Lưu Tất Lâm không rõ ràng.
“Cha, con nói dối cha khi nào chưa.”
Lưu Hi Khải vỗ ngực và hứa: “Con sẽ nói chuyện với Lưu Ánh Nguyệt và Lâm Ngọc Ngân và hỏi gia đình họ vay một số tiền”
“Khi kiếm được tiền từ khoản đầu tư đó, con sẽ mua cho cha một biệt thự lớn như vậy.” Lưu Tất Lâm do dự.

Mà Lâm Thục Cầm ở bên cạnh vội vàng nói: “Ông đây còn đang suy nghĩ cái gì?”
“Con trai tôi rốt cuộc đã thay đổi, muốn làm ăn lớn, ông còn không tin nó?”
“Cứ vậy đi.

Lát nữa tôi sẽ đến chỗ Lưu Ánh Nguyệt và những người khác vay tiền.”
“Năm đó mất mùa, và khi Lưu Ánh Nguyệt được sinh ra, gia đình của ông ba không có thức ăn.”
“Lúc đó, nếu gia đình chúng ta không cho họ một nồi canh, bà ấy đã chết đói lâu rồi.”
“Làm gì sẽ có như ngày hôm nay?”
“Bây giờ gia đình họ phát triển tốt, đương nhiên phải báo đáp chúng ta rồi.”
“Lát nữa tôi nói chuyện với bọn họ, không tin bọn họ không dám cho mượn.”
Sau đó, Lâm Thục Cầm nhìn Lưu Hi Khải với nụ cười trên mặt, nói: “Con trai, con muốn mượn bao nhiêu, bảy trăm triệu nhân dân tệ có đủ không?”
“Bảy trăm triệu?”
Lưu Hi Khải bĩu môi nói: “Mẹ, mẹ không thể nói cao hơn được không?”
“Bảy tỷ cũng được.”
 
Điện Đức Hoàng
Chương 387: Chương 387


Lâm Thục Cầm bị con số này dọa sợ, Lưu Tất Lâm ở bên cạnh cũng hít sâu vào một hơi.

Con trai của ông ta cũng thật dám đòi.

Bảy ngàn tỷ, e rằng cả đời này bọn họ cũng chưa từng kiếm được nhiều tiền như vậy.

“Hi Khải, con đừng có dọa mẹ, con đang nói đùa với chúng ta sao?”
“Mẹ, con không nói đùa với mẹ đâu, con nghiêm túc đó.


Lưu Hi Khải cười như không cười đáp: “Vừa rồi mẹ có nghe cái tên Trần Hùng kia nói giá cái xe kia năm tỷ sáu không?”
“Mẹ lại nhìn biệt thự này một chút đi, không có mấy chục tỷ thì tuyệt đối không mua được.


“Hai năm nay Lâm Ngọc Ngân thực sự đã rất phát triển, hại triệu tệ đối với cô ta mà nói chỉ là mưa bụi mà thôi.



“Mẹ cứ yên tâm đi, một lát nữa chỉ cần mọi người một mực mở miệng, nhất định cô ta sẽ cho vay.

“Vậy được.


Lâm Thục Cầm dùng củi chỏ chọc một phát vào Lưu Tất Lâm, nói: “Chuyện này một lúc nữa ông nói đi.


Ba người không có lòng tốt đi vào trong biệt thự.

Sau khi đi vào, bọn họ lại một lần nữa bị cảnh tượng xa hoa trong biệt thự làm cho khiếp sợ.

Giờ phút này, họ thậm chí còn có cảm giác đi tìm Lưu Ánh Nguyệt vay bảy tỷ là có chút quá ít.

Mặc dù cả nhà Lưu Ánh Nguyệt không thích một nhà ba người Lâm Thục Cầm.

Nhưng vì cả nhà Lưu Ánh Nguyệt đều là người tốt bụng cho nên không tính toán quá nhiều với cả nhà Lâm Thục Cầm.

Không bao lâu sau đã đến giờ ăn cơm.

Vì để chiêu đãi nhà mẹ đẻ, Lưu Ánh Nguyệt và Lâm Ngọc Ngân chuẩn bị một bàn toàn đồ ăn ngon thức uống ngon.

Ở đây có những món ăn từ khách sạn năm sao, đúng như những gì dì nói, những bữa ăn đông người rất có không khí gia đình.

Giữa bữa ăn, Lâm Thục Cầm ở một bên bắt đầu nháy mắt với Lưu Tất Lâm.

Lưu Tất Lâm hiểu ý, buông đũa trên tay xuống.

“Ngọc Ngân, đến, uống với ông hai một chén.


“Bây giờ cháu rất có bản lĩnh, mở công ty, ở biệt thự, thu nhập một năm chắc là cũng không ít đâu nhỉ?”
Lưu Tất Lâm giơ ly rượu về phía Lâm Ngọc Ngân.

Lâm Ngọc Ngân vội vàng đứng lên, nói: “Ông hai nói đùa, cháu không có nhiều tiền như thế đâu.


“Ha ha, cháu không cần phải giấu.

Lâm Thục Cầm ở bên cạnh âm dương quái khí nói: “Cậu cháu vừa nãy có nói, chỉ riêng nhà và xe của cháu cũng đã hơn mấy chục tỷ rồi.


“Ngọc Ngân à, khi cháu còn bé, cậu Hi Khải đối xử với cháu không tệ nhỉ? Nó á, vẫn luôn yêu thương đứa cháu gái là cháu đó.


Lâm Ngọc Ngân khẽ giật mình, ý gì?
Cái người Lưu Hi Khải này cũng không phải là cậu ruột của cô, làm sao nói như thể thân hơn cậu ruột của cô vậy? Hơn nữa trong trí nhớ của cô, hình như khi còn nhỏ cô với người cậu này cũng không gặp nhau được mấy lần.

Bên kia, Lâm Thục Cầm tiếp tục nói: “Gần đây cậu của cháu đang quan tâm đến một khoảng đầu tư kinh doanh ở thành phố Thành phố Bình Minh, đang cần tiền gấp “Cho nên Ngọc Ngân à, cháu có thể cho cậu của cháu vay một ít tiền không?”
Vay tiền.

Lời này vừa nói ra, không chỉ Lâm Ngọc Ngân, mà cả Lưu Bảo Lâm và Lưu Ngọc Lan ở bên cạnh cũng khẽ giật mình.

Lưu Ngọc Lan thẳng thắn nói: “Khó trách nhất định cứ muốn theo tới, hóa ra là vì muốn vay tiền?”
Lâm Thục Cầm sa sầm mặt mày, trừng mắt nhìn Lưu Ngọc Lan, nói: “Lưu Ngọc Lan, cháu có ý gì?”
“Tôi tới đây để tìm Ngọc Ngân vay tiền, mắc mớ gì đến cháu?”
“Hừ.

” Lưu Ngọc Lan hừ hạnh một tiếng: “Lưu Hi Khải mà biết đầu tư kinh doanh thì heo mẹ cũng biết trèo cây.

“Ram.


Lâm Thục Cầm nổi trận nổi đình, một tay vỗ lên mặt bàn: ‘Lưu Ngọc Lan, cô có ý gì, Hi Khải nhà tôi không có trêu chọc đến cô, cô lại hất nước bẩn lên nó?”
Lưu Ngọc Lan không sợ Lâm Thục Cầm, nói: “Lưu Hi Khải là người như thế nào, chẳng nhẽ người mẹ như cô lại không biết rõ ràng?”
“Hơn bốn mươi tuổi nhưng chẳng làm được cái trò trống gì, suốt ngày ăn chơi lêu lổng, không biết lập gia đình.


 
Điện Đức Hoàng
Chương 388: Chương 388


“Ồ, giống như ai đó đã lập gia đình vậy.

” Lưu Hi Khải ở đó chế nhạo: “Lưu Ngọc Lan, tôi không có gia đình nhưng cũng không thiếu phụ nữ.


“Không giống như cô, đến giờ cũng không biết mùi vị đàn ông là gì, đồ gái già.


Lưu Ngọc Lan lúc đó bùng nổ, bà ta cũng nhanh chóng đứng dậy, nhìn Lưu Hi Khải với vẻ mặt tức giận.

“Lưu Hi Khải, mày nói thêm một câu nữa, tin hay không tạo xé miệng mày?”
“Đm, mày ngon thì tới đây, tao sợ còn không kịp nữa là?”
Nhìn thấy tình huống này sắp vượt quá tầm kiểm soát, Lưu Bảo Lâm rốt cuộc không thế ngồi yên.

“Ngồi xuống cho tôi, mấy người làm sao vậy?”
“Nhìn xem hai người các người còn ra thể thống gì.

” Lưu Bảo Lâm nói, Lưu Ngọc Lan lộ vẻ giận dữ ngồi lại.

Tuy nhiên, Lưu Hi Khải vẫn có chút không nghe theo.

Lâm Ngọc Ngân ở bên cạnh thấy tình hình không được áp chế tốt, vội vàng nói: “Cậu, cậu muốn vay bao nhiêu?”
Nghe vậy, Lưu Hi Khải lập tức bỏ đi khuôn mặt vừa rồi và mỉm cười.

“Cháu gái Ngọc Ngân, cậu của cháu thực sự rất vui vì cháu có thể đạt được như ngày hôm nay.


“Nếu cháu thành lập một công ty lớn, một năm chắc cháu cũng có được một tỷ đô la nhỉ?”
“Cậu đúng là đang cần gấp một khoản tiền để đầu tư lần này, nhưng thật ra cũng không nhiều, chỉ khoảng bảy tỷ thôi.

” Tận bảy tỷ!
Tất cả các thành viên trong gia đình nhà họ Lưu đều bị sốc.

Mở miệng là đòi bảy tỷ, đm, sợ rằng chú ruột của Lâm Ngọc Ngân sẽ không có can đảm để đưa ra một yêu cầu như vậy.

Lưu Ánh Nguyệt rốt cuộc không nhịn được nữa, lập tức nói: “Lưu Hi Khải, anh thật sự muốn vay nhà tôi bảy tỷ, thật sự là coi tiền nhà tôi là gió thổi đến à?”
“Gia đình tôi không có nhiều tiền như vậy.


“Không có?”
Lâm Thục Cầm ở bên cạnh cũng không vui, nói: “Cô thành lập công ty rồi ở biệt thự, Ngọc Ngân có thể tùy tiện mua một chiếc xe cho con rể vô dụng này, vậy mà lại tiếc bảy tỷ sao.


“Bây giờ nói không có tiền, mấy người muốn nói dối ai?”
Nói như vậy, Lâm Thục Cầm lại bắt đầu lấy chuyện bát gạo đó ra.

“Lưu Ánh Nguyệt, đừng quên, người đã cho có cuộc sống.


“Lúc đó cô mới sinh ra, gia đình không có ăn, suýt nữa chết đói.


“Cuối cùng, nhà tôi cho cô nồi canh duy nhất khiến cô sống sót.

“Nếu không, gia đình cô có ngày hôm nay?”
“Bảy tỷ, một chút không thể thiếu.



“Đúng vậy.

” Lưu Hi Khải ở bên cạnh cũng nói: “Đối với gia đình mấy người, bảy tỷ này chỉ là tiền tiêu vặt vài ngày.


“Nếu không có cơm canh của tôi hồi đó, cô có thể có ngày hôm nay sao? Tôi sợ rằng chính là cô còn không có cơ hội đầu thai làm người.

” Lưu Bảo Lâm ở một bên cũng nói: “Ngọc Ngân, cậu của cháu hỏi mượn cháu bảy tỷ, nhưng không phải là cậu không trả.

Cháu còn chần chừ gì nữa.


Đầu năm thói đời thay đổi, giờ vay tiền còn lớn lối.

“Bảy tỷ, nghĩ đó chỉ là giấy sao.


“Không.


“Cho dù có, cũng đừng hòng mượn.


Ngay cả khi Lâm Ngọc Ngân có sẵn sàng cho vay, Lưu Ánh Nguyệt cũng tuyệt đối không muốn.

Vì vậy, bà ta đã thẳng thắn từ chối.

Lâm Thục Cầm bắt đầu chế nhạo và nói, “Lưu Ánh Nguyệt, cô không có lương tâm.


“Nếu hồi đó không có cái bát gạo của chúng ta…”
“Đủ rồi, câm miệng.


Lúc này, Lưu Bảo Lâm im lặng hồi lâu, chịu không nổi nữa, vội vàng đứng lên.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 389: Chương 389


Lúc này Lưu Bảo Lâm thực sự bị chọc tức rồi.
Bọn họ dễ dàng tha thứ cho cả nhà đó như vậy, đổi lại là càng trở nên tệ hại hơn.
Chuyện đã tới nước này ông ta không thể chịu đựng cược nữa.
“Anh hai, chị dâu, mấy năm nay, các người cứ luôn mượn chuyện bát gạo kia mà lợi dụng nhà họ Lưu chúng tôi.”
“Những chuyện đó tôi đều nhịn, anh nói không sai, năm đó lúc tôi xuất ngũ trở về, gặp vào nạn đói, quả thực là gia đình rất khó khăn, nếu không mượn bát gạo của nhà anh, thì Ánh Nguyệt cũng không sống được.”
“Nhưng ân tình này, mấy năm nay chúng tôi đã trả hết rồi.”
“Bây giờ các người lại muốn đòi Ngọc Ngân bảy tỷ, có phải là có mức quá đáng rồi không?”
“Cậu ba, câu nói này của cậu tôi không thích nghe đâu, sao lại muốn cơ chứ, rõ ràng chúng tôi đang mượn.”
Lâm Thục Cầm thổn thức một tiếng: “Năm đó nếu không phải chúng tôi giúp đỡ, thì nhà cậu làm gì có ngày hôm nay, khoản nợ ân tình này, sợ là cả đời này các người cũng không trả hết được.”
“Nhà chúng tôi không nợ cô.”
Đột nhiên Lưu Bảo Lâm nổi điên lên: “Lâm Thục Cầm, rốt cuộc chuyện bát gạo đó là như thế nào, trong lòng cô không rõ sao?”
“Đó là nhà các người vẫn còn sót lại, sau vườn các người còn giấu một chậu gạo nữa.”
“Lúc đó nhà chúng tôi thấy Ánh Nguyệt sắp chết đói rồi, đã quỳ gối trước cửa van xin nhà các người một đêm.
“Cuối cùng cô như ban phát đưa cho một bát gạo, còn lấy đi vòng tay của mẹ nó để lại cho nó.” Lâm Thục Cầm vô thức mà rụt tay mình về, trên tay bà ta, bây giờ vẫn đang đeo vòng ngọc năm đó đoạt được.

Trần Hùng đứng bên cạnh nghe thấy toàn bộ, lông mày nhãn lại.

Rốt cuộc anh cũng hiểu rõ tại sao bà của vợ mình lại chán ghét gia đình này như vậy.
Hóa ra chuyện năm đó, người nhà đó đã làm ra những chuyện như vậy.
Đừng nói là anh em ruột, cho dù là một người ngoài, cũng không cần ác độc như vậy.

Trần Hùng rất thích bà ngoại, là một bà cụ vô cùng hiền lành, đôn hậu.
Trong đầu Trần Hùng liền hiện ra cảnh tượng năm đó bà ấy phải tuyệt vọng quỳ trước cửa nhà đó, để xin một bát gạo cứu lấy tính mạng của con gái mình.
Cảnh tượng này làm cho trong lòng Trần Hùng nổi lên một cơn tức giận.
Gia đình này lại còn không biết ngại mà lôi chuyện này ra nói.

Hôm nay cả nhà này lại còn vô liêm sỉ như vậy.
Giờ đây cả nhà này càng trở nên quá đáng, rốt cuộc Lưu Bảo Lâm không nhịn được mà trở mặt.

Mà sắc mặt mấy người Lưu Ánh Nguyệt và Lưu Ngọc Lan đứng bên cạnh cũng trở nên vô cùng u ám.
Nói thẳng ra, một nhà ba người này dường như không chịu đựng được nữa rồi.
Lưu Tất Lâm chậm chạp đứng lên, khàn giọng nói: “Cậu ba, cậu tuyệt tình như vậy sao?”
“Cậu có xem tôi là anh hai nữa không hả?”
“Vậy anh có xem tôi là em trai anh nữa không?”
Lưu Bảo Lâm cáu kỉnh lên, không định chịu đựng tiếp.
“Hu!”
Lưu Tất Lâm vô cùng tức giận, hất tay bước đi.
“Cha, cha làm gì vậy, không mượn tiền nữa hả?”
Lúc ấy Lưu Hi Khải đứng bên cạnh liền nóng nảy.
“Trong lòng người ta đã không thèm xem chúng ta là người thân nữa rồi, đừng có làm mất mặt ở đây nữa.”
Nói xong, Lưu Tất Lâm nổi giận đùng đùng mà rời khỏi.
“Đám sói kiêu ngạo đấy kiểu gì cũng sẽ gặp báo ứng.”
Vứt bỏ lớp mặt nạ, Lâm Thục Cầm nói càng ngày càng ác độc.

Một nhà ba người vừa chửi mắng vừa rời đi, mà Trần Hùng cũng vội vã đuổi theo.
“Trần Hùng con làm gì vậy, để cho bọn họ đi.” Lưu Ánh Nguyệt vội vàng nói.
“Mẹ, mọi người bớt giận đi, thời tiết nóng nực như thế này, con đưa bọn họ về.” Lưu Ánh Nguyệt bọn họ không hiểu rốt cuộc Trần Hùng đang nghĩ gì.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 390: Chương 390


Ngay cả Lâm Ngọc Ngân cũng không hiểu rõ thế nào.

Lúc này Trần Hùng đã đuổi theo, lái xe đưa một nhà ba người ra khỏi biệt thự.

Trên xe, một nhà ba người ngồi nguyền rủa nhà Lưu Ánh Nguyệt, toàn toàn không đếm xỉa đến cảm nhận của Trần Hùng.

Trần Hùng cổ nén lửa giận trong lòng.

Đưa đến bến xe, Lưu Hi Khải lại muốn lái chiếc Cadillac này đi.

Người này thực sự là vô cùng vô liêm sỉ.

Trần Hùng cười ha ha, sau đó tìm Lưu Hi Khải muốn số tài khoản ngân hàng của ông ta.

Ghi số tài khoản vào trong máy, đinh một cái bảy tỷ.

Trong nháy mắt, một nhà bà người này đều sợ ngây người.

Vốn đ* nghĩ rằng vụt mất bảy tỷ này rồi, ai ngờ được, cuối cùng tên con rể của Lưu Ánh Nguyệt ăn xin này lại trực tiếp chuyển cho Lưu Hi Khải bảy tỷ.

“Trần Hùng, cậu đây là?”
Lưu Hi Khải nhìn lại số tiền một lần có rất nhiều số không, kích động đến cả người run ray.

Trần Hùng cười nói: “Cậu, bà hai, ông hai, mẹ vợ cháu và ông ngoại bọn họ nói chuyện có chút quá khích, mọi người tuyệt đối đừng để trong lòng.



“Chuyện cậu muốn đầu tư dự án này là chuyện đúng đắn, nên là đừng có trì hoãn nữa.


“Cho nên bảy tỷ này, cậu cứ mượn đi đầu tư cho tốt, cháu tin cậu sẽ thành công được.


“Ha ha ha.

” Lưu Hi Khải liền cười ha ha, ông ta dùng lực vỗ lên vai Trần Hùng một cái: “Vẫn là cháu rể hiểu chuyện nhất.


“Vậy cậu cảm ơn cháu trước nhé.


“Không sao, đây là điều nên làm mà.

” Nói xong, Trần Hùng hướng về chiếc vòng ngọc trên cổ tay Lâm Thục Cầm: “Bà hai, cháu rất thích chiếc vòng tay này, có thể tặng nó cho cháu không?”
“Sao lại thế được.


Lâm Thục Cầm theo bản năng mà lùi về phía sau một bước, mặt đầy cảnh giác mà nhìn Trần Hùng.

Mà tay bà ta ôm chặt lấy vòng ngọc đang đeo trên cổ tay mình.

Động tác này, biểu cảm này, cứ như là thần giữ của vậy.

Năm đó bà ta đoạt được vòng tay từ trong tay Trương Mai Hoa, nhưng mà cũng mất đi không ít công sức và thủ đoạn.

Mấy năm nay bà ta xem chiếc vòng này như bảo bối, trước giờ chưa từng tháo xuống, làm sao mà đưa cho người khác được? Trần Hùng nhìn thấy Lâm Thục Cầm không đồng ý, theo bản năng mà nhíu chặt mày.

Lưu Hi Khải đứng một bề liền kéo lấy tay mẹ mình, thuận tay lau cái vòng tay một cái, rồi nhét vào tay Trần Hùng.

“Lưu Hi Khải, con!”
Lâm Thục Cầm có chút tức giận, Lưu Hi Khải vội lườm bà ta một cái.

Ý tứ là Trần Hùng này là một tên ngu si, một tên ngu si có tiền.

Bây giờ lấy lòng anh, sau này lại vay tiền, chắc chắn không khó.

Lâm Thục Cầm liền hiểu được ý con trai mình, mặc dù đau lòng, nhưng vẫn miễn cưỡng cười: “Nếu như cháu đã thích chiếc vòng này, thì bà hai tặng cho cháu vậy.


“Cảm ơn bà hai.


Trần Hùng cười mà cấm lấy chiếc vòng tay: “Vậy cháu đi về trước đây.


“Được, vậy cháu đi thong thả, thường xuyên liên lạc nhé.

Một nhà ba người vẫy tay chào tạm biệt Trần Hùng.

Trong lòng Trần Hùng rất sảng khoái.

Nói xong, Trần Hùng quay người về lại trong chiếc Cadillac, Lưu Hi Khải có bảy tỷ cũng không ồn ào đòi mượn chiếc xe này nữa.

Trần Hùng lái xe trở về biệt thự.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 391: Chương 391


Gì cơ?”
Lâm Ngọc Ngân sững sờ đứng tại chỗ: “Anh điên rồi, anh còn thực sự đưa bảy tỷ cho bọn họ.


Trần Hùng cười gật đầu: “Đúng vậy, có vấn đề gì sao, đều là người thân, có thể giúp gì thì cứ giúp.


“Não anh bị úng rồi.


“Chuyện này tuyệt đối đừng cho mẹ và ông ngoại bọn họ biết, nếu không bọn họ sẽ chửi chết anh.


“Trần Hùng, cho dù anh nhiều tiền, cũng đừng có tiêu như thế chứ, nhà đó không đáng để thương hại đâu.


“Đặc biệt là Lưu Hi Khải kia, đã bốn mươi tuổi rồi, còn lưu manh, anh còn cho tiền cho ông ta nữa.


Trần Hùng nhìn thấy bộ dạng vừa gấp gáp vừa tức giận của Lâm Ngọc Ngân rất dễ thương.

Anh rất muốn ôm lấy cô mà hôn một cái.

Sau đó Trần Hùng lấy chiếc vòng tay kia ra, nhét vào trong tay Lâm Ngọc Ngân: “Lát nữa đưa cái này cho ông ngoại, bảo ông ấy đưa về trả cho bà ngoại.


Lâm Ngọc Ngân ngẩn người đứng yên tại chỗ, vẻ mặt đầy kinh ngạc mà nhìn Trần Hùng: “Vì vậy Trần Hùng, anh đặc biệt đuổi theo ra ngoài, còn tặng cho một nhà kia bảy tỷ.


“Chính là muốn giúp bà ngoại lấy cái vòng này về sao?”
“Yên tâm đi, bảy tỷ đó, Lưu Hi Khải đã trả lại cho anh một phần không nhỏ rồi.

Trần Hùng lại cười ha hả, sau đó nói: “Đừng nói nữa, chúng ta vào trong với ông ngoại đi, tối nay Lưu Trọng và Đại Lực sẽ đến đây, tối nay chúng ta ra ngoài ăn.


“Trần Hùng, rốt cuộc anh định làm trò gì thể hả?”
Trần Hùng cười: “Không phải là anh muốn làm trò gì, toàn bộ đều là tự Lưu Hi Khải làm cả.


“Em chỉ cần đợi xem trò vui thôi.


Lúc này, phía bến xe bên kia, Lưu Hi Khải nhìn thấy bảy tỷ trên điện thoại, vẫn rơi vào một trạng thái không thể tin được.

Lâm Thục Cầm và Lưu Tất Lâm đứng bên cạnh cũng cười tươi như hoa, bọn họ không ngờ tới tên ngốc Trần Hùng này thực sự đưa cho bọn họ bảy tỷ.

rồi.


“Hi Khải, bây giờ chúng ta là người có tiền “Cha, mẹ, mọi người về nhà trước đi, bây giờ con đem tiền đi đầu tư.

” Lưu Hi Khải vô cùng kích động mà nói.

“Hi Khải, rốt cuộc là con muốn đầu tư gì hả, dùng hết bảy tỷ sao?”
Lưu Tất Lâm cứ cảm thấy không an tâm mà hỏi một thêm một câu.


Lưu Hi Khải có chút mất hứng nói: “Ông già à, cái này nói ông cũng không hiểu.


“Dù sao con cũng sẽ cam đoan với hai người, nhiều lầm vài ngày, con sẽ có thể biến bảy tỷ này trở nên gấp mười lần.


“Đến lúc đó, hai người chờ mà ở biệt thự Nói xong Lưu Hi Khải gấp rút mà mua vé đi.

” cho cha mẹ mình, đưa họ về nhà.

Còn ông ta mang theo bảy tỷ hướng đến sòng bài ngầm lớn nhất ở đó.

Lúc này trong biệt thự.

Một nhà Lưu Ánh Nguyệt vẫn không bị chuyện hồi nãy làm ảnh hưởng đến tâm trạng.

Ngược lại còn lợi dụng cơ hội này, bọn họ cắt đứt với gia đình trơ tráo kia, cả người cũng vô cùng thoải mái.

Sau khi ăn xong cơm trưa, buổi chiều, cả nhà loanh quanh trong khu biệt thự.

Buổi tối, Trần Đại Lực và Lưu Trọng đến, cả nhà cùng nhau ăn một bữa cơm.

Sau khi ăn uống xong, đã là hơn mười giờ tối rồi.

Lúc này, điện thoại của Trần Hùng vang lên.

Anh đi đến vườn hoa bên ngoài biệt thự, ấn nút nghe điện thoại.

“Sao vậy?”
Trần Hùng hỏi.

Đầu bên kia điện thoại, truyền đến giọng nói của Lý Minh: “Anh Hùng, chiều nay tên Lưu Hi Khải đánh thua hơn bảy tỷ ở sòng bạc đàn em của em.


“Dựa theo phân phó của anh, chúng em đã cho ông ta mượn bảy trăm triệu”
“Anh Hùng, tiếp theo phải làm thế nào?”
Trần Hùng cười cười, chó quả nhiên vẫn không đổi được tật ăn phân.

Người như thế, chính là chưa được dạy dỗ, phải cho ông ta một bài học khắc cốt ghi tâm.

Trần Hùng nghĩ một lát, trả lời: “Chờ ông ta thua hết bảy trăm triệu đó, bắt lại.


“Sau đó bảo Lưu Quang Đông tìm một công trường để cho ông ta làm việc trả nợ ở đó.


“Bảy trăm triệu!”
Trần Hùng lấy tay chống cằm, có chút đăm chiêu nói: “Để cho anh ta làm ở công trường ba năm đi.


 
Điện Đức Hoàng
Chương 392: Chương 392


“Phái người đặc biệt theo dõi ông ta, nếu như ông ta không đồng ý thì đánh cho tôi.”
“Nếu như ông ta muốn trốn thì đánh chết cho tôi.”
Lý Minh bên đầu bên kia điện thoại không khỏi hít vào một hơi lạnh.
Trần Hùng dùng thủ đoạn tra tấn không thấy máu này, thực sự là làm cho người ta sởn tóc gáy.
Trần Hùng quen biết vô số người, sớm đã nhìn ra được tính nết của Lưu Hi Khải.

Người như thế, biết cái gì mà đầu tư?
Cầm tiền đi, đừng nói là bảy tỷ, cho dù là bảy mươi tỷ thì trong một ngày ông ta cũng có thể thua sạch.
Vì vậy, thắng cha này cầm tiền đi, ngoại trừ đánh bạc, không dùng vào việc gì nữa cả.
Mỗi khi trong đầu hiện ra hình ảnh năm đó bà ngoại của Lâm Ngọc Ngân phải quỳ gối trước nhà Lâm Thục Cầm để cầu xin một bát gạo, trong lòng Trần Hùng vô cùng khó chịu.
Anh thực sự rất thích bà ngoại, cho dù là vì công bằng mấy chục năm trước đi nữa, anh cũng phải đòi lại hết cho bà ấy.
Mà bản thân Trần Hùng anh, cũng không phải là người lương thiện gì.
Vì vậy, anh làm như vậy, một mặt là vì trút giận năm đó cho bà ngoại.
Một mặt là vì tên Lưu Hi Khải kia hơn bốn mươi tuổi còn không chịu học hành làm lụng, cả ngày chỉ biết ăn uống đánh bạc.

Cho ông ta lên công trường chịu khổ vài năm, nói không chừng cũng là giúp đỡ ông ta.

Loại người này, chính là chỗ khuyết thiếu của xã hội.
Bận rộn cả ngày, đến đêm, cả nhà đều cảm thấy vô cùng mệt mỏi.
Đây là đêm đầu tiên bọn họ ở lại biệt thự này.
Nhìn thấy phòng ngủ sang trọng, Lâm Thanh Thảo bên kia đã nằm ngủ sâu trên giường rồi.
Lâm Ngọc Ngân đứng trước bệ cửa sổ, nhìn thấy cảnh núi bên ngoài.
Ở trong này, tầm nhìn bao la, có thể quan sát được nửa Thành phố Bình Minh.

Toàn bộ mọi thứ đều giống như hoàng cung trong câu chuyện cổ tích vậy.
Lâm Ngọc Ngân có chút say mê, sắc mặt có chút mơ hồ, cô cứ như vậy đứng trước cửa sổ nhìn phong cảnh bên ngoài một hồi lâu.
Không ai biết được rốt cuộc bây giờ cô đang nghĩ thứ gì.
Có lẽ, cô đang xúc động.
Nửa năm trước, cô vẫn là một trò cười của nhà họ Lâm.
Một người phụ nữ, yên lặng mà gánh vác cả một gia đình, nhận hết mọi ánh mắt lạnh nhạt và chế giễu.
Lúc đó thậm chí Lâm Ngọc Ngân còn cảm thấy cả thế giới này đều là màu xám.

Ai mà nghĩ đến được chỉ trong khoảng nửa năm này.

Cuộc sống của cô có thay đổi nghiêng trời lệch đấy như vậy.

Bây giờ cô có một gia đình đầm ấm hạnh phúc, có một đứa con gái dễ thương nghe lời, còn có một người chồng rất yêu thương cô.
Đồng thời cô còn lái xe sang, ở biệt thự.

Hơn nữa, cô còn là chủ tịch của tập đoàn Ngọc Thanh.
Nửa năm nay, dường như Lâm Ngọc Ngân đã bước lên một đỉnh cao của cuộc đời.
Khoảng thời gian nửa năm, thậm chí là cả cuộc đời này ít ai có thể bước lên được đỉnh cao.
Toàn bộ những thứ này cứ như là đang nằm mơ vậy.
“Em đang nghĩ gì vậy?”
Trần Hùng nhẹ nhàng đi đến phía sau Lâm Ngọc Ngân, ôm lấy cô từ phía sau.
“Không có gì.”
Lâm Ngọc Ngân cười với Trần Hùng: “Chỉ là cảm thấy mọi thứ cứ như đang mơ vậy.”
“Đây không phải là mơ.”
“Anh đã nói, muốn đưa mẹ con em đi nhìn ngắm thế giới phồn hoa này mà.”
“Đây mới chỉ là khởi đầu mà thôi.”
Trên mặt Lâm Ngọc Ngân hiện ra một nụ cười hạnh phúc.
Hai người cứ như vậy đứng trước cửa sổ một hồi lâu, cùng im lặng thật lâu.
Thật giống như là lần hẹn hò đầu tiên của đôi yêu nhau vậy, loại cảm giác có chút ngây ngô, nhưng lại rất hạnh phúc.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 393: Chương 393


“Chuyện đăng ký nhãn hiệu và phát triển tự chủ của công ty thế nào rồi?”
Một lát sau, Trần Hùng mới nói chuyện công ty với Lâm Ngọc Ngân.

“Nhãn hiệu, logo và việc đăng ký nhãn hiệu đã chuẩn bị xong rồi.


“Nhưng mà trải qua đợt nghiên cứu công ty của chúng ta đã quyết định, việc đăng ký nhãn hiệu lần này, chúng ta phải tập trung phát hành trên mạng.


“Phát hành trên mạng?”
“Chính là định hướng phát triển truyền thông mới.


Lâm Ngọc Ngân giải thích: “Bây giờ hệ thống internet phát triển, ảnh hưởng đến rất nhiều ngành nghề, mà ngành thời trang của chúng ta là bị ảnh hưởng lớn nhất.


“Vì vậy chúng ta mà muốn gặt hái được thành công ở nhãn hiệu này trong thời gian ngắn, nhất thiết phải thông qua con đường truyền trông mới này.


“Đến lúc đó, chúng ta sẽ đăng bài giới thiệu sản phẩm trên mạng, sau đó thành lập một cửa hàng trên mạng.


“Đồng thời chúng ta sẽ tiêu tiền đầu tư vào hoạt động quảng cáo truyền thông kiểu mới, làm cho nhãn hiệu của chúng ta nổi tiếng trên thị trường trực tuyến.


Nói đến đấy trong mắt Lâm Ngọc Ngân tràn đầy khao khát.

Mặc dù Trần Hùng không hiểu rõ hình thức hoạt động kinh doanh này, nhưng mà anh tin tưởng Lâm Ngọc Ngân, chắc chắn có thể thực hiện được khát vọng của cô.

Nhưng mà lúc này Lâm Ngọc Ngân chuyển đề tài.

“Nhưng mà, những thứ em vừa nói lúc nãy, chỉ là trên lý thuyết mà thôi.


“Trên thực tế muốn thực hiện được những thứ này, không hề dễ dàng.

” Trần Hùng ngẩn ra, vội vàng hỏi: “Là gặp phải chỗ nào khó khăn sao?”
“Nói thế nào nhỉ”
Lâm Ngọc Ngân sắp xếp lại ngôn ngữ một lát, nói: “Cho tới bây giờ tập đoàn Ngọc Thanh của chúng ta vẫn chưa có bất cứ hợp tác truyền thông bằng con đường mới nào.


“Hơn nữa căn cứ vào điều tra của em, phát hiện nếu muốn thông qua con đường truyền thông mới thì phải tốn nguồn tài chính rất lớn.

” Trần Hùng nói: “Chỉ cần là chuyện có thể giải quyết bằng tiền, thì cũng không thể gọi là vấn đề được.


Lâm Ngọc Ngân đã sớm quen kiểu thừa tiền này của Trần Hùng, vì vậy cô chỉ cười.

“Tiền chỉ là một mặt mà thôi.


“Chủ yếu là cần nguồn nhân lực trong con đường truyền thông mới.


“Là thế nào?”
Trần Hùng hỏi.

Lâm Ngọc Ngân trả lời: “Bây giờ rất nhiều thứ của ngành truyền thông mới có thể làm giả số liệu, làm giả số liệu fans.


“Con đường như vậy, rất nguy hiểm, mà nếu như chúng ta mạo hiểm tiến vào con đường đó thì bao nhiêu vốn ban đầu thành công cốc hết.


“Mà bây giờ con đường như vậy chỗ nào cũng có, đây mới là vấn đề lớn nhất ảnh hưởng đến nhãn hiệu của tập đoàn Ngọc Thanh chúng ta.


Trần Hùng hiểu được ý của Lâm Ngọc Ngân.

“Vì vậy, bây giờ chúng ta chỉ thiếu một người dò đường thôi đúng không?”
“Một người dò đường, có thể giúp cho Ngọc Thanh thăm dò ra toàn bộ nguy hiểm, làm cho mỗi một cây bút để đầu tư đều là một lưỡi dao.


“Không sai.


Lâm Ngọc Ngân cúi đầu xuống: “Nhưng mà bây giờ chúng ta về mặt truyền thông mới này vô cùng yếu.


“Trong thời gian ngắn, chúng ta căn bản không thể tìm được một người dò đường thích hợp.

” Trần Hùng chống cắm, suy nghĩ một hồi.

Rất nhanh, khỏe mỗi anh hơi nhếch lên, vẽ ra một nụ cười nhàn nhạt.

“Ngọc Ngân, người dò đường mà em muốn, anh có thể tìm cho em.



Lâm Ngọc Ngân ngẩn người ra, vẻ mặt đầy sự không thể tin tưởng được mà nhìn Trần Hùng.

Cô hơi muốn cười, nhưng lại cảm thấy bây giờ mà bật cười sẽ làm cho Trần Hùng mất hứng.

Trần Hùng anh thậm chí còn không hiểu rõ cái gì là truyền thông mới, anh lại nói anh có thể tìm cho Ngọc Thanh một người dò đường thích hợp sao?
Anh đỉnh như vậy, có phải là có chút khoác lác hơi quá rồi không?
Trần Hùng giả vờ tức giận mà nhìn Lâm Ngọc Ngân nói: “Sao vậy, em không tin anh?”
“Em không tin anh sẽ tìm được cho em một người, không những có thể làm được người dò đường, thậm chỉ còn đủ khả năng để giúp cho Ngọc Thanh có thể nhận được nhiều sự chú ý và đơn hàng trên phương diện truyền thông mới đấy.


Lần này Trần Hùng có chút khoa trương rồi, trong mắt Lâm Ngọc Ngân tràn đầy sự không tín nhiệm.

Trần Hùng cười tà mị: “Ngọc Ngân, sao chúng ta không cược nhỉ”
“Cược cái gì?”
Lâm Ngọc Ngân ngẩn ra.

“Không phải là em không tin anh sao, vậy ngày mai anh sẽ gọi người dò đường đó đến công ty em.


“Đến lúc đó nếu như em chấp nhận người “Em phải gọi anh một tiếng chồng!”
 
Điện Đức Hoàng
Chương 394: Chương 394


Bop!
Khuôn mặt Lâm Ngọc Ngân lập tức đỏ lên, cô không ngờ Trần Hùng bây giờ thật sự càng ngày càng quá đáng.
Trần Hùng dường như đặc biệt thích nhìn thấy bộ dạng đỏ mặt ngượng ngùng của Lâm Ngọc Ngân.
Anh chống tay lên tường sau lưng Lâm Ngọc Ngân, học dáng vẻ tổng tài bá đạo trong phim ngôn tình, từ từ di chuyển khuôn mặt đẹp trai đó về phía Lâm Ngọc Ngân.
Trong giây lát này, Lâm Ngọc Ngân chỉ cảm thấy toàn bộ cả tim mình đều nhảy lên thấu cổ họng.
“Gọi chồng đi.”
“Anh, anh còn chưa gọi người đó tới cho em xem mà.”
“Ha ha ha.” Trần Hùng bật cười: “Vậy là, em đã đồng ý cuộc cá cược này rồi nhé.”
Lâm Ngọc Ngân sầm mặt lại: “Trần Hùng đáng chết, anh gài bẫy em.”
Sáng sớm hôm sau, Lâm Ngọc Ngân đến công ty rất sớm như thường lệ.
Giờ đây, thương hiệu Ngọc Thanh sắp được thành lập, đã đến thời kỳ vô cùng mẫu chốt.

Trận chiến này cho dù như thế nào đi nữa cũng phải thắng.
Chín giờ sáng, Lâm Ngọc Ngân lại triệu tập cuộc họp với bộ phận điều hành mới thành lập không lâu.
Toàn bộ quá trình cuộc họp đều có chút áp lực.
Bởi vì những nhân viên của bộ phận vận hành này đã nỗ lực hết sức và liên hệ với tất cả các đường đi mà họ có khả năng hợp tác.
Tuy nhiên, điều này vẫn như cũ, không có cách nào đáp ứng được nhu cầu của Ngọc Thanh.
Dù sao trước đây tập đoàn Ngọc Thanh đã phát triển quá nhanh, bây giờ việc tung ra thương hiệu của riêng mình không còn là chuyện tầm thường.
Hơn nữa càng quan trọng hơn là, không ai biết có rốt cuộc có bao nhiêu mìn được ẩn giấu trong đường đi của các đối tác này mà Ngọc Thanh hiện đang liên hệ.

Lâm Ngọc Ngân không ngừng xem thông tin đường đi của từng đối tác, sau đó xem xét các loại thành viên bộ phận vận hành ở hai bên bàn hội nghị.
“Những số liệu của các đối tác truyền thông mới này, mọi người có thể xác định được đầu là số liệu chân thật, đâu là số liệu giả không?”
“Ngoài ra, còn có thảo luận gì về giá mở rộng đường đi không?”
Các thành viên của bộ phận vận hành đều lắc đầu.
Trong số đó, Lý Hà, người phụ trách bộ phận vận hành, nói: “Tổng giám đốc Ngân hiện tại truyền thông mới mở rộng mảng này, khắp nơi đều có bom mìn.”
“Ngay cả khi chúng ta đã làm qua phân tích toàn diện nhất, chúng ta cũng không có cách nào phân tích một cách đầy đủ được.”
“Loại mở rộng này vốn có rủi ro rất lớn.”
“Về phần con đường dẫn lưu chi phí, nó đốt nhiều tiền hơn bất kỳ ngành công nghiệp nào hiện nay.”
“Vì vậy, trước khi tổng giám đốc Ngân chính thức áp dụng kế hoạch này, tôi vẫn phải đề cập một câu, rằng một khi kế hoạch này đã thực hiện bước đầu tiên, sẽ không có đường lui nữa.”
“Hơn nữa không cẩn thận một chút, thì sẽ muôn đời muôn kiếp không trở lại được.”
Lý Hà năm nay đã ngoài ba mươi tuổi.

Là một tài năng truyền thông mới được Lâm Ngọc Ngân đặc biệt đã chi rất nhiều tiền để mời đến sau khi lên kế hoạch mở rộng truyền thông mới và thành lập một bộ phận vận hành trực tuyến.
Giờ đây, cô ấy không chỉ chịu trách nhiệm về hoạt động truyền thông mới của Tập đoàn Ngọc Thanh, mà còn chịu trách nhiệm về việc thiết lập trang web cửa hàng hàng đầu của thương hiệu trực tuyến Ngọc Thanh.

Người này bất luận là năng lực hay là phẩm chất, Lâm Ngọc Ngân đều có thể tin tưởng về mọi mặt.

Những đề nghị cô ấy đưa ra vào lúc này đều rất đúng trọng tâm.
Lâm Ngọc Ngân khẽ cau mày, trong tay không ngừng xoay chuyển cây bút ký, giống như đột nhiên lâm vào tình cảnh tiến thoái lưỡng nan.
Những gì Lý Hà nói đều rất đúng.

Việc thành lập một thương hiệu trực tuyến, thông qua mở rộng các phương tiện truyền thông mới không khác gì một canh bạc.
Nếu thắng cược, thương hiệu mới Ngọc Thanh hoàn toàn nở hoa trên mạng, thậm chí có thể một bước lên mây.
Đánh bạc nếu thua, bất kì lúc nào Ngọc Thanh cũng đều có thể rơi vào cảnh không bao giờ ngóc lên được.
“Đúng rồi Trần Hùng, không phải nói là muốn tìm một người dò đường cho mình sao?”

“Đã gần mười giờ rồi, sao anh ấy còn chưa đưa người tới cho mình.”
“Em biết ngay anh đang khoác lác mà, vốn là không biết bất kỳ người dò đường nào cá.”
Thế nhưng, Lâm Ngọc Ngân chỉ mới phàn nàn được nửa chừng thì cửa phòng họp đột ngột bị mở ra.
Ngoài cửa, một người đàn ông chừng bốn mươi tuổi, đeo mắt kính, trông rất nhã nhặn bước vào.
“Anh là?”
Lâm Ngọc Ngân nhìn người đi vào, vẻ mặt vô cùng nghi hoặc hỏi.
Nụ cười nhàn nhạt trên khuôn mặt người đàn ông đi thẳng về phía Lâm Ngọc Ngân.
“Xin chào cô Ngân, tôi tên Phong, họ Huỳnh.”
“Huỳnh Phong, anh là Huỳnh Phong”
Huỳnh Phong một câu còn chưa nói hết, trong phòng họp lại bao phủ trong tiếng cảm thán.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 395: Chương 395


Người hét lên đầu tiên là Lý Hà.

Lúc này, căn bản không thể diễn tả sự kinh ngạc của Lý Hà bằng ngôn từ được.

Chỉ nhìn thấy khuôn mặt xinh xắn của cô ấy kinh ngạc đến biến dạng, đôi mắt trợn tròn, miệng há to ra, thậm chí cơ thể kích động đến nỗi run lên.

Loại cảm giác này, thật giống như một fan cuồng được gặp thần thượng của mình vậy.

“Xin chào anh Phong, tôi là Lý Hà, là trưởng ban vận hành của tập đoàn Ngọc Thanh, rất vui được gặp anh.


“Anh, anh là thần tượng của tôi.


Khuôn mặt Huỳnh Phong mang theo một nụ cười gật đầu với Lý Hà, từ đầu đến cuối mọi sự chú ý đều tập trung trên người Lâm Ngọc Ngân.

Mà lúc này những thành viên của ban vận hành ở bên kia cũng vô cùng xúc động, thật giống như là gặp được người nổi tiếng.

“Huỳnh Phong?”
Từ đầu đến cuối Lâm Ngọc Ngân đều cảm thấy cái tên này rất quen.

Nhưng trong nhất thời Lâm Ngọc Ngân không nhớ được rốt cuộc đã nghe qua tên này ở đâu.

“Huỳnh Phong!”
Ba giây sau, hình như Lâm Ngọc Ngân đột nhiên nhớ ra.

Một giây sau, cô như bị sét đánh.

“Huỳnh Phong này.


“Là vua của truyền thông mới ở Thành phố Bình Minh!”
Lâm Ngọc Ngân cảm thấy da đầu tê rần.

Rốt cuộc là Trần Hùng đã dùng thủ đoạn như thế nào, lại có thể mời cho cô vua truyền thông mới của Thành phố Bình Minh vậy?
Chuyện này đối với Lâm Ngọc Ngân mà nói, không phải là vui mừng, mà chính là khiếp sợ.

“Anh là Huỳnh Phong, anh?”
Lâm Ngọc Ngân đã căng thẳng đến nói năng lộn xộn.

mức Chuyện này không thể trách cô lúng túng được, mà là đây đang là thời gian rất đặc biệt, vua truyền thông của Thành phố Bình Minh lại chủ động tìm tới cô.

Đổi lại là ai cũng sẽ kích động như vậy thôi.

“Cô Ngân, cô không cần căng thẳng.


“Theo dặn dò của anh Hùng, từ giờ trở đi, tập đoàn Ngọc Thanh thành lập nhãn hiệu cao cấp, mở rộng trên toàn bộ phương diện truyền thông mới, đều do công nghệ Huỳnh Thị chúng tôi toàn quyền phụ trách.


Không những Lâm Ngọc Ngân, mà đảm người Lý Hà đứng một bên đều trợn tròn mắt.

Việc này thực sự quá khó tin rồi.

Nếu như hạng mục thành lập nhãn hiệu cao cấp này được công nghệ Huỳnh Thị phụ trách, thì bây giờ các khó khăn trước mắt của tập đoàn Ngọc Thanh đều trở nên dễ dàng giải quyết.

Không chỉ như vậy, kế hoạch tuyên truyền tiếp theo của Ngọc Thanh, chắc chắn có thể thành công rực rỡ.

Lâm Ngọc Ngân vẫn khó mà tiếp nhận được chuyện này.

Cô biết được Trần Hùng rất đỉnh, nhưng không nghĩ rằng lại đến mức này.

Hình như toàn bộ những ông lớn của Thành phố Bình Minh, đều phải lấy lòng anh, tùy anh gọi qua, gọi lại.

“Trần Hùng, rốt cuộc anh còn có bao nhiêu bí mật chưa nói cho em vậy?”
Đột nhiên trong đầu Lâm Ngọc Ngân nảy ra một trận lo sợ.

Thật lâu sau, Lâm Ngọc Ngân mới thoát ra được khỏi được sự lo sợ đó.

Cô nghiêm túc nhìn lên Huỳnh Phong trước mặt, nói: “Anh Phong, thật vui khi anh có thể giúp Ngọc Thanh chúng tôi một tay”
“Tiền công và các điều kiện khác, anh cứ việc đề cập, Ngọc Thanh chúng tôi sẽ cố hết sức để thỏa mãn yêu cầu của anh Hoàng.

” Nhưng mà Huỳnh Phong có chút sợ hãi mà lắc đầu.

“Có thể phục vụ cho cô Ngân, là vinh hạnh của Huỳnh Phong tôi và toàn bộ công nghệ Huỳnh thị.


“Làm sao tôi có thể đòi hỏi cô Ngân trả tiền công được chứ, tiếp đây Công nghệ Huỳnh thị chúng tôi sẽ cung cấp miễn phí giúp đỡ việc đóng gói và mở rộng nhãn hiệu mới của cô, còn mong cô Ngân không ghét bỏ.


“Chuyện này.


Lâm Ngọc Ngân sợ ngây người.

Đám Lý Hà đứng bên cạnh cũng thấy da đầu tê rần.

Phục vụ miễn phí, đây là đang nói đùa gì vậy?
Huỳnh Phong này điên rồi sao, làm truyền thông mới, chính là hạng mục tiêu tốn tiền nhất.

Mà Huỳnh Phong với tư cách là vua của truyền thông mới Thành phố Bình Minh, cũng đặc biệt có danh ở ngành truyền thông mới của cả Vạn Hoa, không hề nghi ngờ gì khi là một nhân vật rất lớn trong ngành truyền thông mới của miền nam.

Nhân vật lớn như vậy, đừng nói là muốn bọn họ hỗ trợ, chỉ cần nhờ Huỳnh Phong tính toán một cái cũng có giá trên trời rồi.

Mà bây giờ, anh ta lại nói cứ dùng đồ của công nghệ Huỳnh thị, miễn phí đóng gói và mở rộng cho Ngọc Thanh.

Dù ai nghe xong cũng cảm thấy vô cùng khó tin.

“Anh Phong, anh.


Lâm Ngọc Ngân cũng bị dọa sợ không nhẹ.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 396: Chương 396


Huỳnh Phong lại cười cười: “Cô Ngân, vậy chuyện này cứ quyết định như vậy đi.


“Tôi tin rằng, hợp tác của chúng ta nhất định sẽ vô cùng thuận lợi.


Trên thực tế Huỳnh Phong nóng lòng hơn so với Lâm Ngọc Ngân.

Bởi vì trong lòng anh ta vô cùng rõ ràng, có thể dính vào một đại thần giống như Trần Hùng, trợ giúp Trần Hùng làm việc là một chuyện vinh hạnh cỡ nào.

Cơ hội này, rất nhiều nhân vật hàng đầu trên thế giới đều muốn giành lấy, nhưng bọn họ có giành được đâu.

Mặc dù trong lòng Lâm Ngọc Ngân kinh ngạc mười phần, nhưng cuối cùng lại nghĩ đến thái độ của mấy người Trương văn Long và Hà Thái Trung đối với Trần Hùng.

Lâm Ngọc Ngân vẫn đang khiếp sợ khi tiếp nhận sự thật này.

Sau đó, Huỳnh Phong yêu cầu Lâm Ngọc Ngân cho anh ta xem các kênh truyền thông mới thực hiện được tập đoàn Ngọc Thanh lựa chọn.

Lâm Ngọc Ngân lập tức sửa sang thông tin từ các kênh này rồi đưa tới tay Huỳnh Phong.

Huỳnh Phong bắt đầu lướt qua thông tin từ những nguồn này một cách nhanh chóng, sắc mặt của anh ta càng trở nên nghiêm túc hơn.

Trước đó, tập đoàn Ngọc Thanh đã liên hệ với tổng cộng hai mươi ba nhà đối tác, và mười sáu trong số đó đã bị Huỳnh Phong loại trừ.

Cuối cùng, Huỳnh Phong trao thông tin bảy kênh còn sót lại cho Lâm Ngọc Ngân.

“Cô Ngân, bảy kênh đối tác này, cô có thể yên tâm bỏ tiền ra để yêu cầu họ quảng bá thương hiệu mới.


“Trong đó có ba nhà có thể hợp tác mạnh mẽ, tôi đã đánh dấu cho cô.

“Về phần mười sáu nhà còn lại, cô có thể trực tiếp loại bỏ.

” Lâm Ngọc Ngân giật nảy cả mình, mấy người Lý Hà ở xung quanh cũng cảm như hến.

Trong số hai mươi ba kênh đối tác, hai phần ba trong số họ thực sự là sấm sét và có lưu lượng truy cập sai.

Cái này quá kinh khủng.

Thậm chí, mỗi người ở đây đều cảm giác được sau lưng một trận phát lạnh.

Nếu như không phải Huỳnh Phong tự mình chọn lựa thì tập đoàn Ngọc Thanh sẽ gây ra bao nhiêu tổn thất khi đầu tư các kênh này?
Sợ là toàn bộ tập đoàn Ngọc Thanh đều sẽ bởi vì khoản đầu tư này mà lâm vào cảnh vạn kiếp bất phục.

“Cảm ơn anh Phong.


“Nếu không có anh, lần này Ngọc Thanh chúng tôi có thể sẽ gặp phiền toái lớn rồi.


Lâm Ngọc Ngân tiếp nhận những tài liệu kia, vẻ mặt cảm kích nói.

“Cô Ngân không cần phải khách sáo, đây đều là việc tôi nên làm.


Huỳnh Phong nói: “Vậy kế tiếp, công nghệ của Huỳnh thị sẽ dốc toàn lực vận hành và đóng gói sản phẩm mới của cô Ngân, tin rằng không bao lâu nữa, thương hiệu của Ngọc Thanh nhất định sẽ trở nên nổi tiếng trên các kênh truyền thông mới.



“Cảm ơn anh.


Lâm Ngọc Ngân vẫn kích động như cũ.

Huỳnh Phong nói: “Nếu có cơ hội, tôi hi vọng cô Ngân có thể giúp tôi nói tốt trước mặt anh Hùng vài câu.


Lâm Ngọc Ngân run lên hai giây, vội vàng gật đầu.

Đó là lý do tại sao ông hoàng mới của truyền thông Huỳnh Phong tốn công giúp đỡ cô như thế, cũng không phải là vì muốn cho Lâm Ngọc Ngân cô mặt mũi.

Mà là vì Trần Hùng! Vào ban đêm, vẫn là khoảng thời gian đó.

Lâm Thanh Thảo đã ngủ thiếp đi, mà Trần Hùng và Lâm Ngọc Ngân đứng sóng vai trước bệ cửa sổ.

Bầu không khí có chút xấu hổ, hai người đều nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ, chậm chạp không nói gì.

Bọn họ giống như mỗi người đều có mục đích riêng phải đạt được.

Cuối cùng, vẫn là Trần Hùng không giữ được bình tĩnh.

Anh cứ như vậy mà dùng đôi mắt thâm thúy nhìn Lâm Ngọc Ngân, trên mặt treo một nụ cười như có như không.

Đột nhiên Lâm Ngọc Ngân bị anh nhìn không hiểu sao lại căng thẳng.

“Người hôm nay anh giới thiệu cho em để dò đường thế nào?”

Lâm Ngọc Ngân càng căng thẳng hơn.

Đây không phải là biết rõ còn cố hỏi sao?
Đây chính là Huỳnh Phong ông hoàng truyền thông mới của thành phố Bình Minh, coi như ngay từ đầu trong lòng Lâm Ngọc Ngân cô tính toán, nghĩ thầm cho dù Trần Hùng có đưa tới người khiến cô rất hài lòng, cô cũng có thể cố ý nói không hài lòng.

Nhưng mà, Trần Hùng đã sớm nhìn thấu tất cả.

Anh tìm Huỳnh Phong tới, căn bản là Lâm Ngọc Ngân sẽ không có khả năng bẻ cong sự thật.

“Em không nghĩ tới, anh lại có thể tìm đến Huỳnh Phong.


Trần Hùng cười: “Vậy em có hài lòng không?”
Lâm Ngọc Ngân gật đầu theo bản năng nói: “Có thể không hài lòng sao? Đây chính là ông hoàng truyền thông mới của thành phố Bình Minh đấy.


Trong chớp nhoáng, khuôn mặt của Trần Hùng mỉm cười, đột nhiên trở nên có chút tà ác.

“Vậy Lâm Ngọc Ngân, em còn chờ đợi cái gì nữa?”
“Nhanh gọi đi!”
 
Điện Đức Hoàng
Chương 397: Chương 397


Đột nhiên trái tim của Lâm Ngọc Ngân đập loạn lên, mặt đỏ tới mang tai.
Cô vô cùng hồi hộp, giờ phút kinh hoảng nhất cuối cùng cũng tới.
“Gọi cái gì, em không biết anh đang nói cái gì cả.” Giờ phút này, thế mà Lâm Ngọc Ngân lại muốn trốn nợ.

.

Trần Hùng là ai, trên thế giới này, làm gì có ai dám chống lại anh.
Cho dù có là người vợ anh yêu nhất cũng không được.
Anh lại giống như buổi tối hôm qua, ngăn Lâm Ngọc Ngân ở vách tường, sau đó vẻ mặt cười xấu xa nhìn cô.
“Làm sao, hôm qua chúng ta đã nói xong rồi mà.”
“Chẳng lẽ em muốn quỵt nợ sao?”
Lâm Ngọc Ngân đỏ mặt, chỉ cảm thấy trái tim đã vọt tới cổ họng.
“Em, em.”
“Em cái gì mà em.”
“Còn không mau gọi một tiếng chồng ơi.” Lâm Ngọc Ngân mười phần thận trọng, cũng vô cùng thẹn thùng, một tiếng chồng này phát ra, thật sự khiến cho người ta quá thẹn thùng.
Cũng không phải là cô không muốn gọi, mà là thật sự là có chút không gọi được.

Trần Hùng không buông tha.

“Nhanh.”
“Chồng, chồng ơi!”
Rốt cuộc Lâm Ngọc Ngân cũng không chịu nổi khí chất mạnh mẽ từ trên người Trần Hùng phát ra, cô đã hoàn toàn bị Trần Hùng chinh phục.
Một tiếng chồng giống như tiếng con muỗi động cánh, cực kì nhỏ.

rồi mà.”
“Chẳng lẽ em muốn quỵt nợ sao?”
Lâm Ngọc Ngân đỏ mặt, chỉ cảm thấy trái tim đã vọt tới cổ họng.
“Em, em.”
“Em cái gì mà em.”
“Còn không mau gọi một tiếng chồng ơi.” Lâm Ngọc Ngân mười phần thận trọng, cũng vô cùng thẹn thùng, một tiếng chồng này phát ra, thật sự khiến cho người ta quá thẹn thùng.

Cũng không phải là cô không muốn gọi, mà là thật sự là có chút không gọi được.

Trần Hùng không buông tha.
“Nhanh.”
“Chồng, chồng ơi!”
Rốt cuộc Lâm Ngọc Ngân cũng không chịu nổi khí chất mạnh mẽ từ trên người Trần Hùng phát ra, cô đã hoàn toàn bị Trần Hùng chinh phục.
Một tiếng chồng giống như tiếng con muỗi động cánh, cực kì nhỏ.

Sau khi gọi xong, Lâm Ngọc Ngân liền thẹn thùng bụm mặt, hận không thể tìm một cái lỗ mà chui xuống dưới.

Trong lòng Trần Hùng cực kỳ sung sướng, một tiếng chồng này tựa như hòa tan cả trái tim của anh.
“Âm thanh quá nhỏ, anh không nghe thấy.”
“Hay là em gọi một lần nữa đi?”
Lâm Ngọc Ngân sầm mặt lại, nên một quyền lên ngực của Trần Hùng: “Tên khốn Trần Hùng nhà anh, đừng có quá đáng.”
Trần Hùng che ngực, tỏ vẻ đau đớn.
Lâm Ngọc Ngân giật nảy mình, vẻ mặt bối rối nói: “Trần Hùng, anh, anh không sao chứ.”
“Có phải là em làm đau anh rồi không?”
“He he.” Bỗng nhiên Trần Hùng ôm lấy Lâm Ngọc Ngân, miệng của anh thuận thế muốn hướng về phía Lâm Ngọc Ngân.
“Cô dâu, về sau hãy luôn gọi anh là chồng có được không?”
Trước kia khi Trần Hùng nhìn thấy anh em của mình là Nghiêm Vu Tu dùng cách như vậy để yêu đương với bạn gái, Trần Hùng sẽ cảm thấy tê dại cả da đầu.

Thậm chí có vài lần, bởi vì Nghiêm Vu Tu yêu đương trước mặt Trần Hùng mà bị anh đánh cho tơi bời.
Khi đó Trần Hùng thật sự rất chán ghét loại yêu đương kiểu này.
Nhưng bây giờ, đột nhiên Trần Hùng lại cảm nhận được tâm trạng của đám Nghiêm Vu Tu: Bỗng nhiên anh có cảm giác, năm đó Nghiêm Vu Tu bị anh đánh cho oan uổng rồi.
Lâm Ngọc Ngân bối rối không thôi nói: “Anh, anh nghĩ thì hay lắm.”
“Không phải anh nghĩ hay lắm, mà là em phải gọi.”
“Về sau nếu như anh nghe thấy em gọi tên của anh mà không gọi là chồng, anh liền đánh mông của em.”
“Không phân trường hợp.” 11 “Anh dám.”
Lâm Ngọc Ngân tức thở hổn hển.
“He he, em xem anh có dám hay không.” Nói xong, bàn tay không thành thật của của Trần Hùng liền sờ về phía Lâm Ngọc Ngân.
“Cha, mẹ, hai ngươi đang làm gì thế?”
Đúng lúc này, giọng nói ngái ngủ mơ màng của Lâm Thanh Thảo từ sau đầu truyền đến.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 398: Chương 398


Giọng nói trong trẻo êm tại nhưng Trần Hùng lại nghe như thể một loại bùa chú phù phép.
“Lâm Thanh Thảo, con quỷ con này, hồi trước ngoan ngoãn lắm cơ mà, sao bây giờ lại ngày càng hư đốn thế này?”
Lâm Ngọc Ngân rối rít chạy tới dỗ cho Lâm Thanh Thảo ngủ.
Còn Trần Hùng vẫn đứng bên ô cửa sổ, ngắm nhìn ánh trăng bên ngoài kia.
“Thanh Thảo sắp sáu tuổi rồi, cũng đã đến lúc phải ngủ riêng thôi.
Thời gian sau đó, Tập đoàn Ngọc Thanh đăng ký nhãn hiệu độc quyền chính thức.

Nhãn hiệu đầu tiên này trực tiếp dùng hai chữ “Ngọc Thanh” để đặt tên.
Mẫu logo kết hợp với bản thiết kế “Cỏ mùa thu” của Lâm Ngọc Ngân lúc trước, là hình cỏ bốn lá chuyển từ màu vàng úa sang màu xanh mơn mởn.

Nhìn tổng thể, biểu tượng logo thực sự rất bắt mắt.
Cùng thời điểm đó, trang web bán hàng trực tuyến độc quyền đầu tiên của Tập đoàn Ngọc Thanh cũng được chính thức thành lập.

Hàng chục bộ sản phẩm mới do bộ phận thiết kế sáng tạo ra cũng được rao bán trên trang chủ của cửa hàng trực tuyến.
Bên phía Huỳnh Phong cũng bừng bừng khí thế bắt tay vào hoạt động quảng bá trên các kênh truyền thông mới.
Được sự giúp đỡ của ông vua ngành truyền thông thành phố Bình Minh, Lâm Ngọc Ngân cùng những người khác hoàn toàn không cần phải lo lắng về việc quảng cáo sản phẩm.
Hiện tại, họ chỉ cần làm tốt khâu thiết kế nhãn hiệu để đưa ra sản phẩm thời trang đẹp nhất, hợp với xu hướng nhất là được.
Đồng thời, trong khoảng thời gian hơn nửa tháng, Tập đoàn Ngọc Thanh cũng đã được nếm vị ngọt từ hiệu quả mà quảng cáo qua các phương tiện truyền thông mới mang lại.

Sau khi phía Huỳnh Phong tiến hành hoạt động quảng cáo thì doanh số trong vòng nửa tháng đầu tiên trên cửa hàng trực tuyến đã gần bằng với lượng sản phẩm mà cửa hàng thực tế bán ra được trong vòng sáu tháng nửa cuối năm.

Tuy hoạt động quảng cáo cần một số vốn đầu tư không hề nhỏ nhưng kết quả mà nó đem lại thì vô cùng lớn.
Sáng hôm nay, Lâm Ngọc Ngân đang ngồi trong phòng làm việc xét duyệt lại báo cáo tổng kết của các bộ phận.
Đúng lúc này, Huỳnh Phong đẩy cửa đi vào.
Lâm Ngọc Ngân lập tức đứng dậy, niềm nở bước tới đón tiếp: “Anh Huỳnh Phong, anh đến đấy ạ, mời anh vào ngồi.”
Huỳnh Phong đang cầm một tập hồ sơ tài liệu trong tay, nét mặt tỏ rõ vẻ hứng khởi và phấn khích.
“Cô Lâm Ngọc Ngân, có tin tốt đây, tin vô cùng tốt nhé.”
Lâm Ngọc Ngân ngạc nhiên, băn khoăn hỏi: “Có tin tốt gì thế hả anh Huỳnh Phong?”

Huỳnh Phong uống một ngụm nước rồi đặt xấp tài liệu lên trên mặt bàn làm việc của Lâm Ngọc Ngân.
“Cô Ngọc Ngân đã bao giờ nghe nói đến Nam Đô Phong Nhã chưa?”
“Nam Đô Phong Nhã?”
Lâm Ngọc Ngân trầm ngâm mất mấy giây rồi vội vàng gật đầu: “Có từng tìm hiểu.
“Nam Đô Phong Nhã là kênh truyền thông có nền tảng lớn nhất ở miền Nam, và chuyên hỗ trợ cho việc quảng cáo các nhãn hiệu thời trang”
“Nổi tiếng ngang với Bắc Vực Phong Tình của miền Bắc?”
“Chính xác.
Huỳnh Phong gật đầu và bảo: “Lượng truy cập của trang Nam Đô Phong Nhã vô cùng lớn, chưa kể tất cả các thương hiệu thời trang mua bán trực tuyến tại khu vực miền Nam đều quy tụ tại đó.
“Và vừa mới đây thôi, Nam Đô Phong Nhã đã thông báo một tin tức tuyệt vời.
“Họ sẽ giành ra một danh sách những vị trí cho các nhãn hàng được đề cử mua sắm nhiều nhất, và để cho tỉnh Tam Giang của chúng ta một suất.
“Nếu như nhãn hiệu mới của Ngọc Thanh có thể lấy được vị trí sản phẩm được đề cử này thì hoàn toàn có khả năng thu hút được một lượng khách hàng cực kì lớn trong một quãng thời gian ngắn.
“Và nếu như sau đó chất lượng cũng như kiểu dáng của nhãn hiệu Ngọc Thanh đều đạt yêu cầu thì nhiều nhất là ba tháng thôi, Ngọc Thanh sẽ có được một chỗ đứng vững chãi tại thị trường miền Nam Vạn Hoa.

Những lời này vừa thốt ra, Lâm Ngọc Ngân cũng phấn khích hẳn lên.
“Anh Huỳnh Phong, vị trí sản phẩm được đề cử này cần bao nhiêu tiền? Có thể đàm phản được không?”
Việc Nam Đô Phong Nhã quăng ra chiêu bài sản phẩm được đề cử vào thời điểm này chắc chắn là một cơ hội trời cho với những nhãn hàng mới như Ngọc Thanh.
Lâm Ngọc Ngân hiểu ngay được rằng một khi nằm bắt được cơ hội này thì Ngọc Thanh sẽ có thể bước một bước lên tới trời.
Huỳnh Phong đáp rằng: “Trước mắt, giá của một vị trí sản phẩm được đề cử là bảy mươi tỷ, thời gian quảng cáo trong vòng một tháng.”
“Bảy mươi tỷ?”
Lâm Ngọc Ngân hít vào một hơi lạnh, làm quảng cáo theo kiểu mới thực sự đốt tiền.
Nhưng nếu như có thể đàm phán để giành lấy vị trí này thì bỏ ra bảy mươi tỷ cũng xứng đáng.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 399: Chương 399


Bảy mươi tỷ không phải là một con số nhỏ nhoi đối với Tập đoàn Ngọc Thanh trong tình thể hiện tại.

Nhưng Lâm Ngọc Ngân là một người phụ nữ mạnh mẽ, có tầm nhìn cùng sự quyết đoán.

Do đó, vì sự phát triển lâu dài của công ty, chắc chắn cô ấy sẽ không tiếc gì khoản tiền bảy mươi tỷ này.

“Anh Huỳnh Phong, tôi sẵn sàng chi ra bảy mươi tỷ, anh có cầm chắc khả năng thành công không?”
Huỳnh Phong gật đầu và đáp: “Nhìn tình hình trước mắt thì khả năng thành công tương đối cao.

“Bởi tỉnh Tam Giang có một vị trí sản phẩm được đề cử thì chúng ta không cần phải đi tranh giành với các công ty khác tại khu vực miền Nam mà chỉ cần tập trung vào vị trí đó thôi là được.

“Có điều là thành phố Thiên Đường ở tỉnh Tam Giang chúng ta cũng có một nhãn hiệu thời trang có thị trường lớn.

“Chắc hẳn công ty lớn như thế cũng sẽ nhằm vào suất tranh vị trí được đề cử này, việc phải cạnh tranh là không tránh khỏi.


Lâm Ngọc Ngân ngẫm nghĩ rồi gật đầu: “Vậy thì anh Huỳnh Phong định lên kế hoạch như thế nào?”

Huỳnh Phong nở nụ cười điềm đạm, nói: “Cô Ngọc Ngân, mục đích hôm nay tôi đến đây là muốn bàn bạc với cô về bản kế hoạch của tôi.

“Và việc này buộc phải có sự đồng ý của cô mới thực hiện được.


“Vâng, mời anh Huỳnh Phong cứ nói.


Huỳnh Phong gật gù lên tiếng: “Việc Nam Đô Phong Nhã trở thành kênh mua sắm trực tuyến lớn nhất khu vực miền Nam Vạn Hoa có liên quan mật thiết đến chính sách giới thiệu thương hiệu rất có tâm của họ.

“Bởi bất kể xét trên phương diện chất lượng hay kiểu dáng thì những nhãn hàng mà họ đề cử đều được thị trường đón nhận một cách nồng nhiệt cũng như được người tiêu dùng yêu thích, chính vì vậy mà kéo theo lượng truy cập rất cao và rất ổn định.

“Như vậy thì ngoài tiền bạc ra, vị trí sản phẩm được đề cử của những nhãn hàng mà họ chọn còn phải thỏa mãn được yêu cầu một cách toàn diện.

“Ừ.

” Lâm Ngọc Ngân gật đầu: “Chẳng hạn như là?”
“Chẳng hạn như kiểu dáng và chất lượng, đây cũng là một phương diện hết sức quan trọng.


“Về kiểu dáng và chất lượng thì hoàn toàn không cần phải lo lắng.

” Lâm Ngọc Ngân trả lời đầy tự tin: “Tôi tin tưởng một trăm phần trăm vào sản phẩm của công ty mình.


“Ù.

” Huỳnh Phong cũng gật đầu: “Nhưng cô Ngọc Ngân ạ, những cái mà Ngọc Thanh có thì một nhãn hiệu lớn ở thành phố Thiên Đường cũng có.


“Việc này…”

Hoàng Ngọc Ngân cảm thấy hoang mang.

Huỳnh Phong tiếp tục nói: “Nhưng cô Ngọc Ngân này, Tập đoàn Ngọc Thanh mới chỉ thành lập chưa đầy nửa năm, hơn nữa cũng chỉ vừa mới tung nhãn hiệu chủ lực ra thị trường mà đã có thể đứng ngang hàng với những nhãn hiệu lớn ở thành phố Thiên Đường, riêng yếu tố này cũng sẽ được phía Nam Đô Phong Nhã cộng thêm điểm.

Nhưng chỉ vậy thôi thì vẫn chưa đủ.

“Vậy nên, muốn giành được vị trí sản phẩm được đề cử này thì chúng ta vẫn phải đi theo một con đường khác.

Lâm Ngọc Ngân trầm ngâm vài giây, cô không quá đi sâu tìm hiểu về khía cạnh này nên không rõ con đường khác mà Huỳnh Phong đề cập đến rốt cuộc có ý nghĩa như thế nào.

“Tiếp theo đây, chúng ta sẽ cần bắt đầu từ chính cô Lâm Ngọc Ngân.


“Từ chính tôi?”
Lâm Ngọc Ngân thắc mắc.

Huỳnh Phong lên tiếng giải thích: “Ngoại trừ những yếu tố mà tôi vừa nhắc đến thì Nam Đô Phong Nhã còn quan tâm đến tiềm năng và sức hút của một nhãn hiệu.

“Mà cô Lâm Ngọc Ngân vừa là chủ tịch của Tập đoàn Ngọc Thanh lại cũng vừa là nhà thiết kế, hơn nữa trước đó, bản thiết kế “Ngọc Thanh” thần sầu của cô đã khá gây xôn xao ở khu vực miền Nam.

“Đồng thời, trong tay cô còn đang nắm giữ dự án hợp tác với Gucci là nhãn hiệu hàng đầu nước Ý”
“Cộng thêm việc cô là bạn thân của nhà thiết kế thời trang nổi tiếng thế giới Michelle và từng được ông ấy giới thiệu đến tham dự tuần lễ thời trang quốc tế diễn ra tại Milan.


“Những kinh nghiệm quý báu này đủ cho cô Ngọc Ngân có được vỏ bọc của một ngôi sao sáng giá.


Lâm Ngọc Ngân đứng bật ngay dậy.

Cô nhìn Huỳnh Phong với vẻ không sao tin nổi, nói: “Vỏ bọc?”
“Tôi có lăn lộn trong giới giải trí đâu, hay là chúng ta nghĩ cách mời một ngôi sao làm người đại diện thì thế nào?”
Huỳnh Phong bật cười, bảo: “Cô Ngọc Ngân hiểu sai ý của tôi mất rồi.

“Quả thực là Ngọc Thanh cần có một ngôi sao làm người đại diện, nhưng hiện tại thì chưa phải lúc.


“Việc chúng ta cần làm bây giờ là trói chặt cô cùng nhãn hiệu Ngọc Thanh lại với nhau.
 
Back
Top Bottom