Đô Thị  Điện Đức Hoàng

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Điện Đức Hoàng
Chương 280: 280: Làm Người Thì Phải Kiên Định


"Trần Hùng, cậu nói thật hà?"
"Đi thôi, đi xem nhà mới của chúng ta."
Đám người ma xui quỷ khiến ra ngoài, đi đến chỗ biệt thự mà Trần Hùng nói.

Trên đường đi, Lưu Ánh Nguyệt và Lâm Thanh Dũng vô cùng thấp thỏm, họ không tin con rể đã mau biệt thự ở sơn trang Vọng Nguyệt, thậm chí Lưu Ảnh Nguyệt còn chuẩn bị tinh thần bị và mặt, đồng thời rất thất vọng về Trần Hùng.

Mặc dù lúc nãy Trương Ánh và Vương Siêu Dương nói rất quá đáng, nhưng vẫn có lý, nghèo không đáng sợ, nhưng phải kiên định, có lòng tiến tới.

Trần Hùng lúc này có vẻ như đang lâng lâng.
Trên đường đi, gia đình Trương Ánh và Vương Siêu Dương không ngừng hỏi Trần Hùng lung tung, hỏi giá biệt thự, hỏi vị trí, còn hỏi trả hết hay là trả góp.

Họ không tin Trần Hùng đã mua biệt thự cho Lưu Ánh Nguyệt, hỏi vậy là vì lát nữa muốn vả mặt cả nhà Trần Hùng.
Bất giác, đoàn người đã tới giữa sườn núi.

Mười mấy căn biệt thự vô cùng xa hoa đập vào mắt, khí phái vô cùng, cứ như hoàng cung.

Biệt thự nhà Trương Ánh ở chân núi so với nơi này thua kém không chỉ một đẳng cấp.

"Nơi này không phải là khu vực giữa sườn núi xa hoa nhất khu biệt thự Vọng Nguyệt sao? Cậu Hùng, chẳng lẽ ý cậu là cậu mua biệt thự ở đây?" Trương Ánh ra vẻ khoa trương, kinh ngạc nói: "Ánh Nguyệt à, cậu Hùng nhà em thật có tiền đồ, mua cả biệt thự ở đây cho em cơ đấy.

Một căn ở đây cũng gần 350 tỷ ấy nhỉ? Ánh Nguyệt à, em tìm được con rể tốt thế này, đúng là có phước!"
Lưu Ánh Nguyệt xấu hổ đỏ mặt, chỉ hận không thể chui xuống lỗ.

Vương Siêu Dương cười nói: "Mẹ, chắc chắn mẹ đã hiểu nhầm rồi.

Lúc nãy con đã nói rồi, biệt thự ở giữa sườn núi đã được một tỷ phú bí cần mua hết vào tuần trước, hơn 3500 tỷ, sao có thể là cậu Hùng?"
Trương Ánh trừng Vương Siêu Dương, giả vờ quát lớn: "Siêu Dương, con đừng nói bừa, lỡ cậu Hùng chính là tỷ phú bí ẩn mà con nói thì sao? Cậu Hùng, chẳng lẽ cậu đúng là tỷ phú bí ẩn đó? Vậy thì còn không mau lấy chìa khóa ra đây mở cửa, cho chúng tôi kiến thức xem biệt thự hơn 350 tỷ trông như thế nào?"

Lưu Ánh Nguyệt sốt ruột chảy mồ hôi.
Trần Hùng lấy đâu ra chìa khóa? Sao có thể bỏ ra 3500 tỷ mua hết toàn bộ biệt thự ở giữa sườn núi.
"Chị Ánh, nắng gắt thế này, biệt thự còn chưa trang hoàng, chúng ta đừng đi vào.

Chờ bữa sau nhà em dọn qua đây rồi lại mời nhà chị tới làm khách, được không?"
Trương Ánh cười khẩy: "Ánh Nguyệt, em còn chưa biết à? Biệt thự ở đây đều đã trang hoàng sẵn rồi, có thể dọn vào luôn.

Vừa lúc tiết trời nóng bức, chúng ta vào thồi điều hòa cho mát." Trương Ánh kiên quyết không buông tha, thúc giục Trần Hùng: "Cậu Hùng, còn đứng ngây ra đấy làm gì? Mở cửa đi!"
"Hay là thôi đi, chắc cậu Hùng chỉ đùa với chúng ta thôi.

Siêu Dương nói biệt thự này đã sớm bị bán hết rồi, sao có thể là cậu Hùng mua chứ." Ông Lăng lên tiếng, vừa vừa phải phải là được, ông ta cũng không muốn làm căng quan hệ giữa hai nhà: "Nhưng cậu Hùng này, chú muốn nhắc cậu một câu, làm người thì nên kiên định mới tốt."
Trần Hùng không đáp lời, Trương Ánh lại nói: "Đúng, cậu còn phải học Siêu Dương nhà tôi.

Đi thôi, hôm nay không được mở mang tầm mắt ngắm biệt thự giữa sườn núi rồi, chúng ta về nhà nói chuyện tiếp thôi."
Song đúng lúc này, cổng biệt thự ngay đằng trước mở ra, Tiêu Linh Lan mặc đồng phục của tập đoàn Lưu thị dẫn một đám nhân viên bước ra.

Thấy Trần Hùng, mắt cô bỗng sáng lên: "Anh Hùng, anh đã đến rồi.".
 
Điện Đức Hoàng
Chương 281: 281: Ai Bị Vả Mặt


Câu nói này như khiến bầu không khí trung quanh trở nên cô đọng.

Anh Hùng? Anh Hùng nào? Mọi người còn đang sững sờ thì Tiêu Linh Lan đã bước đến bên này.

Giọng nói của cô vừa cung kính vừa kích động: "Anh Hùng, mỗi ngày tôi đều sẽ dẫn người đến đây quét tước biệt thự nơi này, bất kể khi nào gia đình anh dọn vào đây thì đều luôn sạch sẽ nhất."
Mọi người khiếp sợ nhìn Trần Hùng, cả nhà Trương Ảnh như hóa đá.

Trần Hùng chỉ khẽ gật đầu, nói: “Vất vả cho cô."
"Không vất vả, được phục vụ cho anh Hùng là vinh hạnh của tôi."
Trần Hùng cười, sau đó bế Lâm Thanh Thảo lên, lại kéo tay Lâm Ngọc Ngân, đi vào biệt thự.
"Cha ơi, đây là nhà mới của chúng ta hả?" Lâm Thanh Thảo hỏi.

"Đúng rồi, bé Thảo thích không?"
"Dạ thích!"
Một nhà ba người Trần Hùng đi đến cổng, thấy Lưu Ánh Nguyệt và nhà Trương Ánh vẫn còn ngây ra tại chỗ.

Trần Hùng cười nói: “Mẹ, mẹ làm gì vậy? Còn không mau vào nhà.

Cả cô Ánh nữa, chẳng phải nhà cô vẫn muốn thổi điều hòa sao? Trong này mát mẻ lắm."
So với biệt thự của nhà Trương Ánh ở chân núi, biệt thự giữa sườn núi được trang hoàng vô cùng quý phái.

Chỉ riêng diện tích đã gấp hai ba lần biệt thự dưới chân núi, trang hoàng cũng đều dựa theo phong cách châu Âu cao cấp nhất.

Bất kể là bích họa hay là ghế sofa đều dùng loại xa xỉ nhất.
“Trần...!Trần Hùng, biệt thự này thật sự do con mua hả?" Lưu Ánh Nguyệt hoảng sợ đến mức nói lắp bắp, Lâm Thanh Dũng đã sớm kinh ngạc đến mức nói không nên lời.

Còn nhà Trương Ánh đã hoàn toàn hóa đá.

Sao có thể thế được? Rõ ràng họ đã hỏi thăm, Trần Hùng chỉ là một thằng ăn mày, sao có thể mua nổi biệt thự cao cấp hơn 350 tỷ? Đây là giả đúng không?
Lúc này, gia đình Trần Hùng đã đi lên sân phơi trên tầng hai.

Trên sân phơi gieo trồng các loại hoa cỏ hiếm thấy, hoa thơm chim hót.

Đứng ở đây có thể quan sát toàn bộ núi Vọng Nguyệt và hơn nửa thành phố Bình Minh.

Đứng trên đỉnh cao thực sự có cảm giác như đứng trên toàn bộ thành phố Bình Minh.
"Trần Hùng, chẳng lẽ cậu đã thuê biệt thự này để diễn kịch? Giống như thuê chiếc xe Benz kia?" Nghe Trường Anh nói vậy, mọi người đều nhìn Trần Hùng bằng ánh mắt khác thường.

Cho dù đã tận mắt nhìn thấy, nhưng nhà Trương Ánh vẫn không muốn tin tên ăn mày như Trần Hùng có thể mua được biệt thự giữa sườn núi Vọng Nguyệt.

Trần Anh Thư cũng khẩn trương nhìn Trần Hùng.
Trần Hùng không đáp lời, Tiêu Linh Lan đã đưa một chuỗi chìa khóa điện tử đặt trước mặt Trần Hùng.

Trần Hùng quay sang, lại bế Lâm Thanh Thảo lên, đây là cô con gái mà anh yêu thương nhất.

Sau đó anh lại nhìn Lâm Ngọc Ngân, Lưu Ánh Nguyệt và Lâm Thanh Dũng.
"Ngọc Ngân, cha, mẹ, con sinh ra ở một gia đình không hòa thuận, sau khi mẹ con rời bỏ con, con không được cảm nhận mùi vị tình thân là gì.

Cảm ơn cha mẹ không ghét bỏ thân phận ăn mày của con, giúp con được cảm nhận sự ấm cúng của gia đình.

Mọi người đối xử chân thành với con, con cũng hứa giang sơn gấm vóc với mọi người."
Vừa dứt lời, Trần Hùng nhẹ nhàng đặt tay lên nút bấm trên chìa khóa.
Bíp!.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 282: 282: Đến Nước Ý


Bên dưới, cổng biệt thự số hai giữa sườn núi mở ra.
Bíp!
Cổng biệt thự số ba mở ra.
Bíp!
Cổng biệt thự số bốn mở ra.
Bíp bíp bíp!
Cổng mười ba biệt thự giữa sườn núi của núi Vọng Nguyệt đều được Trần Hùng mở ra.

Nhà Trương Ánh và nhà Lưu Ánh Nguyệt đã khiếp sợ không nói nên lời.

Lưu Ánh Nguyệt và Lâm Thanh Dũng thậm chí quên mất mình đã về nhà bằng cách nào.

Trên đường đi, trong óc họ chỉ toàn cảnh tượng Trần Hùng mở cổng mười ba căn biệt thự giữa sườn núi.

Cả nhà Trương Ánh khi đó đã mướt mồ hôi lạnh, sắc mặt trắng bệch.
Vừa về nhà, Lâm Ngọc Ngân lập tức kéo Trần Hùng vào phòng ngủ.

Mãi tới lúc này, Lâm Ngọc Ngân vẫn còn tim đập thình thịch, cảnh tượng vừa rồi quá rúng động, khu vực đẹp nhất trong toàn bộ khu biệt thự núi Vọng Nguyệt, cổng của mười ba căn biệt thự đều mở ra, giàu đến mức mất hết nhân tính.

"Trần Hùng, anh điên rồi hả? Cho dù anh muốn giúp mẹ chèn ép Trương Ánh thì cũng không cần phải điên cuồng như thế.

Đó chính là mười ba căn biệt thự cao cấp nhất.

Em biết anh giàu có, nhưng anh không cần lãng phí như thế."
Lâm Ngọc Ngân cảm thấy mình sắp điên rồi.

Hành động lần này của Trần Hùng khiến cô như được "mở rộng tầm mắt".

Trần Hùng lại lơ đễnh nhún vai, nói: "Chẳng qua là mười mấy căn biệt thự thôi, hơn 3500 tỷ, em cần gì phải kích động đến thế?"
Lâm Ngọc Ngân mở to mắt, ngẩn người.

Hơn 3500 tỷ mà anh lại nói một cách bâng quơ như thế, anh cho rằng đây là giấy sao?
"Được rồi, đừng kinh ngạc nữa, dù gì cũng mua rồi, không có khả năng trả hàng, đúng không? Em kêu cha mẹ chuẩn bị đi, chọn ngày đẹp trời dọn qua đó.

Còn những biệt thự khác, anh đã có kế hoạch hết rồi."

Lâm Ngọc Ngân cả kinh: "Kế hoạch gì?"
Trần Hùng trả lời: “Bây giờ thì khó mà nói, nhưng không lâu sau, toàn bộ biệt thự ở núi Vọng Nguyệt có lẽ đều sẽ biến thành người của anh."
Lâm Ngọc Ngân: "???"
Lâm Ngọc Ngân không hỏi Trần Hùng quá nhiều.

Dù gì Trần Hùng cũng xài tiền của mình, hơn nữa ban đầu cô đã biết anh không phải là người thường, suy nghĩ và kế hoạch của anh không phải là Lâm Ngọc Ngân có thể suy xét.

"Hôm nay Michelle gọi điện thoại cho em, nói là tuần lễ thời trang bên nước Ý sắp bắt đầu rồi."
"Ừ." Trần Hùng gật đầu: "Khi nào đi? Anh sẽ đi cùng em."
"Hôm kia!"
Hôm sau, Lâm Ngọc Ngân gọi điện thoại bàn bạc với Michelle, sau đó đặt hai tấm vé máy bay đến nước Ý.

Hôm sau nữa, Trần Hùng và Lâm Ngọc Ngân cùng nhau lên máy bay đến Milan, nước Ý.
Milan của nước Ý được coi là kinh đô thời trang lớn nhất thế giới.

Có thể đến đây tham dự tuần lễ thời trang là ước mơ của những nhà thiết kế thời trang trên toàn thế giới.

Mỗi một nhà thiết kế đều ước ao tác phẩm của mình có thể tỏa sáng ở tuần lễ thời trang, được cả thế giới biết đến.

Lâm Ngọc Ngân cũng ấp ủ giấc mơ đó.

Tuy nhiên công ty của Lâm Ngọc Ngân không có nhãn hàng riêng, cho dù thành lập nhãn hiệu thì trong thời gian ngắn, Ngọc thanh cũng không có tư cách tham dự tuần lễ thời trang, cho nên lần này Lâm Ngọc Ngân dựa trên danh nghĩa Gucci, tới tuần lễ thời trang triển lãm tác phẩm của mình.
Lâm Ngọc Ngân tin rằng một ngày nào đó, cô có thể mang nhãn hiệu Ngọc Thanh tham dự các tuần lễ thời trang nổi tiếng thế giới..
 
Điện Đức Hoàng
Chương 283: 283: Tiệc Giao Lưu


Chuyến bay của Trần Hùng xuất phát lúc mười giờ sáng, khi tới Milan thì đã là hơn mười giờ tối.

Michelle rất coi trọng đối tác Lâm Ngọc Ngân, đồng thời càng tôn trọng Trần Hùng.

Cho nên Trần Hùng và Lâm Ngọc Ngân xuống máy bay, Michelle đích thân tới đón.
"Cô Lâm Ngọc Ngân, anh Trần Hùng thân mến, chào mừng hai người đã đến nước Ý.

Hai người đi đường vất vả."
Michelle tiến lên ôm Lâm Ngọc Ngân, sau đó bắt tay với Trần Hùng, thái độ rất nhiệt tình.

Tối hôm đó, bởi vì thời gian eo hẹp nên Michelle và hai vợ chồng Trần Hùng ăn bữa tối rồi đến khách sạn do Michelle đặt trước để nghỉ ngơi.
Hôm sau, Michelle dẫn hai người đi tham quan công ty và nhà máy Gucci.

Đồng thời bộ trang phục "Ngọc Thanh" mà Lâm Ngọc Ngân thiết kế cũng do nhà máy Gucci chế tác, đã đến giai đoạn cuối.

Tin rằng lúc đó, "Ngọc Thanh" nhất định sẽ tỏa sáng trên tuần lễ thời trang.

Đến chiều, Michelle báo với Lâm Ngọc Ngân là tối nay, họ sẽ có một bữa tiệc giao lưu.

Bữa tiệc giao lưu này là do hiệp hội thiết kế ở Milan hợp tác với các gia tộc lớn ở địa phương tổ chức, lúc đó người phụ trách các nhãn hiệu đến từ khắp nơi trên thế giới cùng với rất nhiều bậc thầy thiết kế trong lĩnh vực thời trang đều sẽ đến dự.

Lâm Ngọc Ngân có thể tranh thủ dịp này làm quen với tinh anh trong lĩnh vực này.

Bất kể là với Lâm Ngọc Ngân hay là với Ngọc Thanh tương lai sẽ vươn tới quốc tế đều rất có lợi.

Lâm Ngọc Ngân không từ chối, cơ hội tốt thế này thì đương nhiên cô phải bắt được.

Tuy nhiên bởi vì quy định đặc thù, Michelle chỉ có thể dẫn một người đến dự bữa tiệc, cho nên ông chỉ có thể dẫn Lâm Ngọc Ngân đi cùng, còn Trần Hùng thì không có vé vào cửa.
Trần Hùng không mấy quan tâm.

Dù gì anh cũng không có hứng thú với bữa tiệc giao lưu kiểu này, hơn nữa Lâm Ngọc Ngân đi cùng Michelle thì anh rất yên tâm.
Sáu giờ tối, Lâm Ngọc Ngân mặc một bộ lễ phục cực kỳ xinh đẹp, cùng Michelle đến dự tiệc rượu.
"Đẹp quá." Vừa vào hội trường, Lâm Ngọc Ngân đã sợ ngây người vì trang hoàng quý phái thanh lịch ở nơi này.

Không hồ là kinh đô thời trang của thế giới, cho dù là bữa tiệc giao lưu cũng được trang hoàng rất đẹp mắt.
Lúc này, đã có không ít người trình diện ở đây.

Mọi người đều ăn mặc chỉnh chu, lời nói cử chỉ vô cùng cao quý thanh lịch.

Khí chất không thể giả vờ, những người ở đây đều là tinh anh trong lĩnh vực thiết kế của các nhãn hiệu hàng xa xỉ.

Thậm chí có không ít người mà Lâm Ngọc Ngân đã từng thấy trên tạp chí thời trang hoặc trên TV.

"Cô Ngân, cô đừng căng thẳng, cứ thoải mái đi.

Ở nơi này, cô có thể tận tình trao đổi tâm đắc với người khác, nếu cô có người muốn làm quen thì có thể nói với tôi."
Lâm Ngọc Ngân vội gật đầu, cảm kích nhìn Michelle: "Vâng, tôi biết rồi, cảm ơn ông Michelle."
“Đừng khách sáo, chúng ta là bạn mà.

Lát nữa nếu muốn thư giãn thì có thể qua bên khu khiêu vũ, tìm một bạn nhảy khiêu vũ một điệu, thả lỏng một chút."
Lâm Ngọc Ngân cười gật đầu.

Kế tiếp, Michelle dẫn Lâm Ngọc Ngân làm quen với không ít tinh anh thiết kế ở đây, họ cũng trò chuyện rất vui vẻ.
"Cô Ngân, tôi có một người bạn ở bên kia, cần qua đó một mình gặp mặt với ông ấy."
"Vâng, ông Michelle cứ đi đi, tôi muốn đi loanh quanh một mình."
“Ừ, tôi sẽ quay lại nhanh thôi."
Sau khi Michelle roi đi, Lâm Ngọc Ngân cầm ly rượu vang ngồi một mình trên ghế, mỉm cười nhìn chung quanh.

Đúng lúc này, cách đó không xa có hai người đàn ông đang nhìn Lâm Ngọc Ngân..
 
Điện Đức Hoàng
Chương 284: 284: Phiền Toái


"Anh Hồ, cô gái kia rất giống phụ nữ Vạn Hoa của các anh nhi? Thật xinh đẹp."
Người nói chuyện là một người đàn ông trung niên hơn ba mươi tuổi, mặc áo bành tô, tóc vàng mắt xanh, trông rất có sức hấp dẫn của một người đàn ông thành thục.

Ông ta tên là Cody Rossi, lai lịch cũng không nhỏ.
Milan có sáu gia tộc nổi tiếng, được gọi là gia tộc quyền lực nhất Milan.

Đồng thời sáu gia tộc này cũng rất có sức ảnh hưởng trên toàn nước Ý.

Cody Rossi này chính là người cầm quyền của gia tộc Rossi, một trong sáu gia tộc lớn này, đồng thời ông ta cũng là người cầm quyền trẻ tuổi nhất trong sáu gia tộc ở Milan.

Bất kể là năng lực hay thủ đoạn của ông ta đều thuộc loại đứng đầu, khuyết điểm duy nhất là háo sắc.
"Ngài Rossi có hứng thú với cô ta sao? Vậy có cần tôi thăm dò giúp ngài không?" Người nói chuyện là một người đàn ông có gương mặt phương Đông.

Tên anh ta là Hồ Hạo, người Việt quốc tịch Ý.

Đến nay ở Milan, họ Hồ thậm chí đã trở thành họ lớn.

Hồ Hạo là chó săn của Cody Rossi, mấy năm nay đã giúp Cody Rossi lừa gạt không ít thiếu nữ phương đông.

"Được, tôi không am hiểu tiếng Việt, phiền toái anh Hồ."
"Ngài Rossi yên tâm, cứ giao cho tôi."
Hồ Hạo bưng một ly rượu vang, cười tủm tỉm đến gần Lâm Ngọc Ngân.
"Thưa cô, xin hỏi cô có phải là người Vạn Hoa không?"
Lâm Ngọc Ngân ngẩn người.

Gặp đồng hương ở phương xa vốn là chuyện đáng mừng đối với Lâm Ngọc Ngân.
"Đúng thế, chào anh.

Anh cũng là người Vạn Hoa à?"
"Vâng, thật trùng hợp, tôi là Hồ Hạo, có thể uống một ly với cô không?"
"Chào anh Hạo, tên tôi là Lâm Ngọc Ngân."
Lâm Ngọc Ngân cụng ly với Hồ Hạo, nhưng cô không am hiểu uống rượu nên chỉ nhấp một ngụm nhỏ.

Hồ Hạo không khách khí, sau khi làm quen thì đã đi thẳng vào vấn đề: “Cô Ngân, tôi có một người bạn muốn nhảy một điệu với cô, được không?"

Lâm Ngọc Ngân ngẩn ra, mơ hồ cảm thấy không ổn.

Cô đang định từ chối thì Cody Rossi đã đi sang bên này.

Ông ta nói tiếng Việt lơ lớ, mỉm cười duỗi tay: "Chào cô, cô gái xinh đẹp đến từ phương đông.

Từ lần đầu tiên gặp cô, tôi đã bị sắc đẹp của cô hớp hồn.

Tôi có thể mời cô qua bên kia khiêu vũ không?"
Lời nói và cử chỉ của Cody Rossi rất lịch sự, ngoại hình cũng cao lớn anh tuấn.

Nhưng có lẽ là vì tay chơi già đời nên ông ta cứ tỏa ra mùi nguy hiểm.

Lâm Ngọc Ngân lập tức cảnh giác, vội nói: "Xin lỗi ông, tôi không biết khiêu vũ."
Hồ Hạo vội cười nói: "Không sao đâu cô Ngân, ngài Ross có thể dạy cô.

Ông ấy rất có thành ý."
Lâm Ngọc Ngân tiếp tục lắc đầu từ chối.

Sắc mặt Cody Rossi đã trở nên khó coi, giọng Hồ Hạo cũng trở nên âm trầm: "Cô Ngân, đây là cơ hội tốt giúp cô từ chim sẻ biến thành phượng hoàng.

Cô hãy suy nghĩ cho kỹ đi, đừng đánh mất cơ hội này.".
 
Điện Đức Hoàng
Chương 285: 285: Đe Dọa


Cảm giác vui mừng khi gặp đồng hương đã tan biến trong lòng Lâm Ngọc Ngân.

Tên Hồ Hạo này không có ý tốt.
"Xin lỗi." Lâm Ngọc Ngân hoảng sợ, chuẩn bị rời xa hai tên xấu xa này.

Nhưng Hồ Hạo lại không chịu bỏ cuộc, vẫn bám theo cô.
“Cô ngân thật sự không suy xét sao? Cô tới đây tham gia tuần lễ thời trang, chắc chắn là muốn tác phẩm của cô được chú ý tới đúng không? Nhưng nói thật cho cô biết, loại nhà thiết kế đến từ Vạn Hoa như cô sẽ không thể ngoi lên được đâu.

Ngài Rossi chính là người cầm quyền của gia tộc Rossi, một trong sáu gia tộc lớn ở Milan, tuần lễ thời trang cũng có sự thao túng của gia tộc Rossi."
Lâm Ngọc Ngân cau mày nói: "Anh có ý gì?"
Hồ Hạo cười gian xảo: "Vậy thì tôi nói rõ nhé.

Ngài Rossi coi trọng cô, muốn cùng chung đêm đẹp với cô.

Nếu cô Ngân có thể khiến ngài Rossi hài lòng thì ông ấy sẽ bảo đảm cho cô một sân khấu đẹp ở tuần lễ thời gian, giúp tác phẩm của cô được coi trọng hơn."
Hồ Hạo mỉm cười tự tin nhìn Lâm Ngọc Ngân: “Công ty của cô Ngân thu xếp cho cô đến dự tuần lễ thời trang, vậy thì chắc cô cũng là nhân tài.

Nếu đã là nhân tài thì sẽ không từ chối cơ hội ngàn năm một thuở này đâu nhỉ?"
Lâm Ngọc Ngân cầm ly rượu hất lên mặt Hồ Hạo.

Đây là sỉ nhục, Hồ Hạo đang sỉ nhục nhân cách của Lâm Ngọc Ngân.

Cho nên Lâm Ngọc Ngân vô cùng tức giận.
Hồ Hạo há hốc mồm, Cody Rossi cũng cau mày đi tới.
"Cô làm gì vậy hả?" Hồ Hạo nhìn Lâm Ngọc Ngân hét lên.

"Xin anh hãy tôn trọng tôi." Nói xong, Lâm Ngọc Ngân chuẩn bị vung tay rời đi.

Song Cody Rossi lại tiến lên chặn đường Lâm Ngọc Ngân.

Lúc này ông ta đã hiện nguyên hình.
"Đứng lại đó cho tôi, đồ gái điểm không biết điều! Phương đông có câu đánh chó còn phải ngó mặt chủ, cô dám hất rượu lên mặt người của tôi, tôi rất tức giận! Tôi rất hiếm khi bắt ép người khác, nhưng đêm nay cô phải ngủ với tôi!"
Lâm Ngọc Ngân không thể chịu được sự sỉ nhục của Rossi, vung tay tát lên mặt ông ta.

Động tĩnh bên này lập tức thu hút sự chú ý của không ít người.

Michelle đang trò chuyện với bạn bè thấy vậy thì lập tức hoảng sợ.

Ông lập tức chạy sang bên này.
Cody Rossi không ngờ Lâm Ngọc Ngân lại tát mình, càng không ngờ ở Milan mà lại có kẻ dám tát mình.
"Đồ gái điểm không biết điều! Tôi tuyên bố, cô xong đời rồi!"
Cody Rossi nổi giận, Michelle vội chạy tới, nghiêm túc che chở trước mặt Lâm Ngọc Ngân: “Ngài Rossi, có chuyện gì vậy? Cô Ngân là khách quý của tôi, không biết đã đắc tội ngài chuyện gì?"
Cody Rossi cau mày hỏi: "Khách quý của anh ư?"
"Đúng thế, cô ấy là do tôi mời từ Vạn Hoa đến đây, nếu cô ấy đắc tội ngài thì tôi sẽ xin lỗi thay cô ấy.

Mong ngài Rossi nể mặt tôi."
 
Điện Đức Hoàng
Chương 286: 286: Không Thể Chờ Được Nữa


Cody Rossi im lặng mấy giây, nghi ngờ nhìn Michelle như đang suy nghĩ.

Hồ Hạo vội chạy tới, nhỏ giọng nói thầm vào tai ông ta: "Ngài Rossi, bình tĩnh lại.

Lão già Michelle này có sức ảnh hưởng rất lớn, hơn nữa còn có không ít truyền thông đang quay bữa tiệc này, nếu làm to chuyện thì danh tiếng của gia tộc Rossi chúng ta sẽ bị ảnh hưởng rất lớn."
Cody Rossi lập tức bình tĩnh lại.

Ông ta có thể trở thành người cầm quyền của gia tộc Rossi khi mới hơn ba mươi tuổi chứng tỏ vẫn có chút năng lực.

Sau đó, Hồ Hạo còn nói thêm: “Nếu ngài Rossi thực sự có hứng thú với cô ta thì chúng ta có thể làm trong âm thầm."
Cody Rossi cười khẽ, sau đó nhìn Michelle nói: "Ông Michelle, nể mặt ông, tôi sẽ không so đo với cô ta."
"Cảm ơn ngài Rossi."
"Hừ!"
Xảy ra chuyện như vậy, Lâm Ngọc Ngân đột nhiên hết hứng thú với bữa tiệc rượu này.

Michelle cũng cảm thấy hổ thẹn, dẫn Lâm Ngọc Ngân rời khỏi tiệc rượu trước thời gian.

"Xin lỗi cô Ngân, tôi không ngờ lại xảy ra chuyện như thế này."
"Không sao đâu ông Michelle, tôi không ngại."
Mặc dù chuyện này khiến người ta ghê tởm, nhưng Lâm Ngọc Ngân sẽ không để trong lòng.

Dù gì thì những bữa tiệc cao cấp như thế này luôn thừa thãi loại ruồi bọ ghê tởm như thế, trong nước có, nước ngoài cũng có.
Về khách sạn, Trần Hùng đang nằm trên giường chơi xếp hình.

Thấy Lâm Ngọc Ngân đã về, anh đặt điện thoại xuống.
"Sao rồi Ngọc Ngân? Cảm giác thế nào?"
Lâm Ngọc Ngân không kể cho Trần Hùng nghe về chuyện nhỏ kia mà chỉ cười nói: "Mọi chuyện đều thuận lợi.

Kế tiếp, em cần chuẩn bị cho tuần lễ thời trang."

Trần Hùng gật đầu nói: "Anh tin em.

Ngọc Thanh nhất định sẽ tỏa sáng như thi đấu lần trước."
Trong trang viên kiểu Âu xa hoa, Cody Rossi đang hưởng thụ mấy cô gái tóc vàng massage.

Trong đầu ông ta không tự chủ xuất hiện hình bóng Lâm Ngọc Ngân, nhất là nhớ đến cảnh Lâm Ngọc Ngân tát mình, Cody Rossi sẽ phản xạ sờ lên má.

Tự dưng ông ta lại phấn khởi.

"Ngài Rossi, tôi đã điều tra xong." Hồ Hạo cười tủm tỉm đi tới: “Lâm Ngọc Ngân là chủ tịch một công ty nhỏ ở Vạn Hoa, lúc trước vì trận thi đấu ở Gucci nên cô ta đã được Michelle coi trọng, cho nên ông ta mới mời cô ta mang theo tác phẩm đến Milan tham dự tuần lễ thời trang.

Người phụ nữ này không có bối cảnh, quan hệ với Michelle cũng không sâu sắc, nếu ngài Rossi có ý thì tôi có thể dẫn người đi bắt cô ta ngay bây giờ."
Ánh mắt Cody Rossi sáng ngời, lập tức đứng dậy: "Thật hả?"
"Ngài Rossi, tôi đùa với ngài khi nào? Tôi đã điều tra địa chỉ xong rồi, bạn trai của cô ta cũng đi cùng.

Nhưng đó không phải là vấn đề, tôi dẫn người đi bắt cô ta, cho dù ngài g**t ch*t cô ta thì Michelle cũng sẽ không dám gây phiền toái với ngài đâu."
"Ha ha ha!" Cody Rossi cười châm một điếu xì gà: "Michelle là cái thá gì? Cho dù CEO của Gucci đứng trước mặt tôi cũng không dám cạnh khóe tôi.

Vậy thì anh còn chờ gì nữa? Không mau dẫn người qua đó đi, tôi đã không thể chờ được nữa.".
 
Điện Đức Hoàng
Chương 287: 287: Trần Hùng Bị Chọc Giận


Trăng tròn lên cao, một chiếc xe hơi màu đen đỗ trong bãi đỗ xe ngoài trời của khách sạn mà Trần Hùng đang ở trọ.

Cửa xe mở ra, năm tên mặc đồ đen, tính cả Hồ Hạo cùng xuống xe.

Năm người lập tức vào khách sạn.

Nhân viên khách sạn nhanh chóng nghênh đón: "Các anh muốn thuê phòng sao?"
"Thẻ phòng 405, lấy ra đây, chúng tôi muốn lên đó tìm người."
Nhân viên ngẩn người, lắc đầu nói: "Thưa anh, các anh là ai? Hãy đưa chứng minh nhân dân của các anh ra đây để đăng ký."
Bốp! Hồ Hạo ngang ngược tát lên mặt nhân viên.

Sau đó anh ta cầm một tấm danh thiếp nhét vào tay đối phương.

Đó là danh thiếp chuyên dụng của gia tộc Rossi.

Nhân viên hoảng sợ, không dám nói một câu mà đi đến trước quầy lấy thẻ phòng, nơm nớp đưa cho Hồ Hạo.

Năm người vào thang máy, đi tới phòng 405.

Lúc này, Lâm Ngọc Ngân còn ngồi trước đèn, chuẩn bị các loại bản thảo, còn Trần Hùng thì ngồi bên cạnh say mê nhìn Lâm Ngọc Ngân.

Vợ mình đúng là càng ngày càng xinh đẹp, nhất là lúc chuyên tâm làm việc càng khiến anh mê đắm.

"Anh làm gì mà cứ nhìn em chằm chằm vậy?" Lâm Ngọc Ngân quay sang, giận dỗi nhìn Trần Hùng.
"Bởi vì em xinh đẹp chứ sao.

Em làm việc tiếp đi, đừng quan tâm anh."
Lâm Ngọc Ngân lập tức đỏ mặt.

Trần Hùng đúng là càng ngày càng mặt dày.
Ngay khi Lâm Ngọc Ngân đang định dùng hành động ngăn cản Trần Hùng tiếp tục nhìn mình thì Trần Hùng chợt bật dậy, khiến Lâm Ngọc Ngân giật mình, phản xạ ôm ngực, còn tưởng Trần Hùng định làm chuyện khác người với mình.

Song Trần Hùng lại nghiêm túc ra hiệu im lặng.
"Em ở đây, đừng nhúc nhích."

Nói xong, Trần Hùng đi về phía cửa.

Cửa phòng vang lên tiếng bíp rồi bị mở ra, Lâm Ngọc Ngân hoảng sợ, Trần Hùng nhanh nhẹ tung cú đấm ra ngoài.
“Bịch!" Tên áo đen đi đằng trước bị đấm trúng đầu, nhất thời xụi lơ trên mặt đất.

Đám Hồ Hạo đi sau đều cả kinh.

Lúc này, Hồ Hạo và Trần Hùng đối diện nhau.
Lâm Ngọc Ngân kinh hô: "Là anh!"
Hồ Hạo nở nụ cười bỉ ổi: “Cô Ngân, không ngờ tới đúng không? Chúng tôi lại có thể tìm cô nhanh đến thế." Sau đó Hồ Hạo ngạo mạn nhìn Trần Hùng: "Thằng oắt, mày có chút bản lĩnh, nhưng nơi này là Milan, tốt nhất hãy thu hồi những thủ đoạn không biết trời cao đất rộng của mày đi.

Mày là bạn trai cô Ngân đúng không? Tự giới thiệu một chút, tạo là Hồ Hạo, là bạn của Cody Rossi, người cầm quyền của gia tộc Rossi, một trong sáu gia tộc lớn ở Milan.

Ngài Rossi coi trọng bạn gái mày, cho nên tao phải dẫn cô ta qua dâng lên cho ngài ấy.

Nếu mày không muốn chết ở đây thì hãy đứng sang một bên đừng nhúc nhích.

Đương nhiên, nếu bạn gái mày khiến ngài Rossi hài lòng thì bọn tao sẽ thanh toán một khoản tiền không nhỏ cho mày."
Lúc đó, Trần Hùng cũng phải sững sờ, không ngờ lại có kẻ dám nói thế trước mặt Trần Hùng.

Không chỉ đơn giản là đụng vào vảy ngược của Trần Hùng, mà còn khơi dậy lửa giận trong lòng anh..
 
Điện Đức Hoàng
Chương 288: 288: Bái Kiến Điện Chủ


Trần Hùng đá một phát trúng đüng quan của Hồ Hạo, còn không cổ ý thu lực.

Tiếng hét thảm thiết vang lên, Trần Hùng lập tức quỳ xuống, đầu đầy mồ hôi, sắc mặt tái nhợt, thân thể run rẩy.

Đảm áo đen thấy thế thì lập tức ra tay đánh Trần Hùng.

"Bich bịch bịch!"
Tiếng động vang lên, tính ra chi có một hai giây, cả đám đều nằm rạp dưới đất.

Lâm Ngọc Ngân kinh ngạc đứng tại chỗ không nói nên lời.

"Ngọc Ngân, hôm qua em cố ý đặt hai phòng, nhưng anh lại muốn ở chung phòng với em, bây giờ em đã hiểu dụng ý của anh chưa? Bây giờ em vào một phòng khác đi, lát nữa anh sẽ đến tìm anh."
Lâm Ngọc Ngân ngơ ngác mấy giây, vẫn sợ hãi đứng yên ở đó không dám nhúc nhích.
Nghe lời."
Trấn Hùng noi giận, ngay cả Lâm Ngọc Ngân cũng Sợ hãi.

Cô không dám dừng lại ở đây mà ngoan ngoãn sang một căn phòng khác.

Trần Hùng lôi năm người Hố Hạo vào phòng, sau đó đóng sầm cửa phòng Kế tiếp, anh đi đến bên quấy rưou cấm một chai rượu vang đỏ có chai thủy tinh rất dày.

Năm người Hố Hạo sắc mặt trắng bệch nằm trên mặt đất, nhìn Hồ Hạo bằng ảnh mắt đầy hoảng sợ.

Trần Hùng lúc này trông như ác quỷ dần dần bước đến mặt chúng.

Choang! Một chai rượu vang đỏ bị đập trúng đầu một tên áo đen, chai rượu dày cộp bị vỡ toang.

Tên áo đen kia thậm chí không thể kêu lên một tiếng, đầu là bị đập vỡ.

Thể là Trần Hùng lại đổi một chai khác.

Đám Hổ Hạo sợ kinh hồn, đ*ng q**n của Hồ Hạo còn đau đớn, nói bằng giọng vừa sợ hãi vừa the thé: "Mày...!Mày đừng xằng bậy! Bọn tao đều là thuộc hạ của ngài Rossi, gia tộc Rossi không phải là mày có thể trêu vào!"
Choang! Lại một chai rượu vang đập bể đầu, Trần Hùng tiếp tục đổi chai khác.

Hổ Hạo sợ đến mức khóc òa, đ*ng q**n ướt nhẹp.

“Tôi có thể cho cậu tiền, rất nhiều tiền.

Cậu hãy tha cho tôi đi, tôi sai rồi, tôi thật sự sai rồi.

Nể mặt chúng ta cùng một quốc gia, van cậu hãy tha cho tôi!"
Choang! Chai rưou vang thứ ba vỡ toang, Một phút sau, cả căn phòng đều tràn ngập mùi máu tươi và mùi rưou vang đỏ nồng nặc, Trần Hùng cầm khăn lau sạch tay mình, sau đó lấy điện thoại.

Anh không gọi cho Michelle để ông ấy lại đây thu dọn hậu quả, mà mở Skynet, phát ra một mệnh lệnh, nội dung đại khái là: "Trần Hùng, chủ nhân của điện Đức Hoàng đã đến thành phố Milan, nước Ý, hơn nữa gặp chút phiến toái nhỏ ở nơi này."
Khi mệnh lệnh này được phát ra, có trời mới biết chỉ trong mấy phút ngắn ngủi, trên mặt đất và dưới thế giới ngầm của các quốc gia trên thế giới đã xày ra biển động lớn cỡ nào.
Khoảng hai mươi phút sau, một chiếc xe hơi và một chiếc xe tải đỗ trước cửa khách sạn.

Bày tám người đàn ông mặc đồng phục màu đen, tỏa ra khí thế thiết huyết bước xuống xe, nhanh chóng chạy vào khách sạn.

Những người này như vương giả bóng đêm, khi họ bước vào khách sạn, nhân viên thậm chí không dám hỏ hé một câu.
Cửa phòng 405 bị mở ra, một loạt đàn ông thiết huyết đều nhịp quỳ xuống, hành lễ với Trần Hùng.

"Tổng quàn Mac Phong thường trú của điện Đức Hoàng tại nước Ý bái kiến điên chủ!".
 
Điện Đức Hoàng
Chương 289: 289: Nước Ngoài Mới Là Địa Bàn Của Anh


Một tiếng điện chủ vừa quen thuộc vừa xa la.

Trước trận đại chiến một năm trước, điện Đức Hoàng còn chưa có xưng hô điện chủ.

Hồi ấy Trần Hùng chính là lãnh đạo tổi cao của điện Đức Hoàng.

Tuy nhiên sau trận quyết chiến ấy, danh tiếng của điện Đức Hoàng lan truyền khắp nơi, triệt để cắm rễ và xây dựng địa vị không thể dao động ở nước ngoài.

Vì thế, điện Đức Hoàng được tái cơ cấu, Trần Hùng thăng chức thành điện chủ điện Đức Hoàng.

Còn năm người Huỳnh Khài thì được phong làm ngũ đại thiên vương của điện Đức Hoàng, bên dưới nữa là mười tám vị đại tưởng và tổng quản các bộ.

Điện Đức Hoàng ngày nay đã có chế độ cấp bậc nghiêm khắc, giống như để quốc.

Nhưng tính ra thì Trần Hùng vẫn thích điện Đức Hoàng của ngày xưa hơn, bởi vì một khi đã là quần thể, có chế độ đằng cấp chặt chẽ thì sẽ không còn tự tại như trước kia.

Tuy nhiên không có quy tắc thì không thành hệ thống, cho nên điện Đức Hoàng đã phát triển đến mức này, đằng cấp chặt chẽ là chuyện dĩ nhiên, ngay cả điện chủ Trần Hùng cũng không thể thay đổi, Đây cũng là lý do tại sao đến nay Tran Hùng đã cao hơn ngũ đại thiên vương, trở thành điện chủ điện Đức Hoàng, nhưng vẫn thích tự nhận mình là vua của điện Đức Hoàng.

Thu dọn chỗ này đi." Trần Hùng ra lệnh, sau đó mở cửa vào phòng của Lâm Ngọc Ngân.
Lúc này, Lâm Ngọc Ngân đang khẩn trương đi qua đi lại trong phòng.

Khi Tran Hùng đầy cửa vào phòng, Lâm Ngọc Ngân rõ ràng run lên.

Thấy là Trần Hùng, cô mới nhẹ nhõm hơn một chút.

"Trần Hùng, anh không sao chứ?" Lâm Ngọc
Ngân khẩn trương quan tâm hỏi.

"không sao." Trần Hùng lắc đầu: "Chiều nay em đã gặp phải chuyện gì ở tiệc rượu vậy?"
Lâm Ngọc Ngân lập tức kể lại chuyện ở tiệc rượu cho Trần Hùng.

Nghe xong, sắc mặt Trần Hùng tối såm.

“Gia tộc Rossi, chủng thật to gan!" Trần Hùng siết chặt nắm đấm, tràn đầy sát khí.

"Trần Hùng, chúng ta nên làm sao bây giờ? Em không ngờ tên kia còn sẽ tìm tới tận nơi.

Ở nước ngoài mà gặp chuyện này thì e rằng rất khó xử lý, không chứng còn liên lụy tới ông Michelle."
Trần Hùng ôm Lâm Ngọc Ngân vào lòng, lẩm bẩm: NƯỚC ngoài ư? Nước ngoài mới là địa bàn của anh."
Sáng hôm sau, trang viên Rossi, Cody Rossi đã chờ cả đêm trong nhà mà vẫn không thấy Hổ Hạo đưa Lâm Ngọc Ngân đến đây cho mình, Ông ta có gọi điện thoại cho Hổ Hạo mấy lần, cũng vẫn không có người bắt máy.

Chuyện này khiển Cody Rossi mất ngủ suốt đêm.

Không phải ông ta lo cho sự an nguy của Hồ Hạo, mà trong đầu ông ta luôn hiện lên bóng dáng của Lâm Ngọc Ngân.

Thân là gia chủ gia tộc Rossi, mấy năm nay Cody Rossi đã lợi dụng quyển thể chiếm đoạt không ít phụ nữ, nhưng ông ta chưa bao giờ si mê một người như lúc này.
Ngoài cửa, một người đàn ông mặc áo sơ mi đen bước tới: “Ngài Rossi, đêm qua chúng tôi đã phái người tìm khắp Milan, đảm Hồ Hạo đều đã biến mất." "Biến mất ư?" Cody Rossi trầm mặt: "Thế là thế nào?"
Người đàn ông đáp: "Tôi nghi ngờ họ đã xuống địa ngục, hơn nữa chúng ta cũng đã tìm người quản lý của khách sạn kia.

Song bên khách sạn lại nói họ không hay biết gì." "Không biết?" Cody Rossi nhíu mày: “Camera đâu?" "Camera đã bị hòng.".
 
Điện Đức Hoàng
Chương 290: 290: Chuyện Này Không Đơn Giản


Cody Rossi giận tím mặt cho người đàn ông này một bạt tai.

“Lý do lừa gat con nít như kiểu camera bị hỏng mà các anh cũng tin ư? Chẳng lẽ khách sạn không biết anh là người của gia tộc Rossi, dám đùa giỡn với gia tộc Rossi như thế?"
Người đàn ông này vội nói: “Ngài Rossi, tôi cảm thấy chuyện này không đơn giản chút nào.

Camera không có khả năng bị hư, hôm qua đám Hồ Hạo đến khách sạn, chắc chắn nhân viên ở đó cũng thấy.

Nhưng họ lại không dám nói.

Điều này chứng tỏ người phụ nữ kia và bạn trai cô ta cũng có thế lực và bối cảnh không nhỏ ở Milan, cho nên họ mới có thể làm cho khách sạn câm miệng."
Cody Rossi cười lạnh lẽo: "Hai tên đến từ Van Hoa thì dù có công ty chống lưng, còn có thể to hơn gia tộc Rossi chúng ta sao? Hai tên đó đâu? Cũng mất tích ha?" *Vang." "Ha ha ha!" Cody Rossi cười lạnh: "Michelle, dược lắm, ông dám chơi tôi chỉ vì hai tên đổi tác đến từ Van Hoa.

Ông ngại mình sống quá lâu rối sao?"
Người đàn ông ngã ra: "Ý của ngài Rossi là mọi chuyện đều do Michelle âm thẩm giúp họ ư?” "Trừ ông ta thì còn ai vào đây nữa? Lập tức tới trụ sở chính của Gucci, mời Michelle tới đây cho tôi.

Nếu ông ta dám phản kháng thì hãy cho ông ta biết tay." “Vâng."
Khoảng hai tiếng sau, Michelle đến trang viên dưới sự dẫn dắt của người đàn ông nọ.

Khi biết người của gia tộc Rossi muốn gặp mình, Michelle đã đoán được một chút, song ông lại không biết chuyện đã xảy ra ở khách sạn tối qua.

Tuy nhiên Michelle không chống cự mà thản nhiên tới nơi này.
Bên cạnh bể bơi tạo hình độc đáo, mười mấy tên áo đen cao to đứng đó.

Lúc này Cody Rossi đang chơi đua voi mỹ nữ tóc vàng trong bể bơi.

Thấy Michelle lại đây, ông ta lên bờ, sau đó ngồi trên ghế phơi nắng, rót ly rượu vang cho mình.

“Ông Michelle, rất vinh hạnh vì ông có thể đến đây.

Chúng ta uống một ly nhé?"
Michelle mim cười đi tới, sau đó bưng ly rượu lên nhìn Cody Rossi: "Ngài Rossi, rất vinh hạnh vì ngài có thể mời tôi tới đây làm khách.

Không biết ngài Rossi gọi tôi đến có chuyện gi?"
Cody Rossi nở nụ cười: “Ông Michelle, tại sao tôi tim ông thì chúng ta đều biết rõ, cho nên ông không cần phải vòng vo."
Michelle uống một ngụm rượu, cười nói: "Nếu tôi đoán không nhầm thì ngài Rossi tim tôi là vì cô Ngân đúng không? Gucci và gia tộc Rossi cũng coi như là đối tác thân thiết, không biết lần này ngài Rossi có thể nể mặt tôi, đừng đụng vào cô Ngân được không?"
Sắc mặt Cody Rossi lập tức trở nên âm u: "Ông Michelle với cô ta có quan hệ gì?" "Ban bè, có thể nói là bạn vong niên, tôi rất thưởng thức tài hoa của cô Ngân." "Chỉ thế thôi ư?" "Thể còn chưa đủ sao? Ngài Rossi cũng biết chúng tôi làm thiết kế thì quý trọng nhất chính là nhân tài."
Cody Rossi đột nhiên đập vỡ ly rượu vang, đung bât dây, đôi mắt tràn ngập phẫn nộ..
 
Điện Đức Hoàng
Chương 291: 291: Ông Cho Là Vậy Sao


Michelle ngẩn người.

Ông không hiểu nổi tại sao Cody Rossi lại phẫn nộ đến thế.

Dựa vào quan hệ giữa Gucci và gia tộc Rossi, Cody Rossi hoàn toàn không cần phải vì một người phụ nữ mà trở mặt với mình.

Michelle bỗng ngửi thấy mùi bất an.

"Được, được lắm!" Cody Rossi gid ngón cái với Michelle, giọng nói tràn ngập mùi thuốc súng: "Michelle, ông thật sự rất giỏi! Ông thật sự cho rằng gia tộc Rossi không dám đụng vào Gucci của ông sao?"
Michelle cau mày đứng dậy: "Ngài Rossi, tôi không hiểu ý ngài cho lắm." "Ông già vờ hồ đồ đấy hà?" Cody Rossi nói: "Michelle, ông rất giỏi, bạn của ông cũng rất ngông cuống.

Cậu ta chi là người Vạn Hoa mà lại dám đung vào người của gia tộc Rossi ở Milan này, giỏi lắm."
Michelle nhận thấy tình huống không dúng lam, vội nói: "Ngài Rossi, mong ngài hãy nói rõ." "Đêm qua, tôi phái bạn tôi dẫn người đến khách sạn tìm cô Ngân kia, nhưng đảm bạn của tôi đều đã mất tích, kể cả hai người bạn của ông cũng đã mắt tích.

Hôm nay tôi phải người đến khách sạn hỏi thăm thì lại chẳng nghe ngóng được gì.

Michelle, ông dám thể là việc đêm qua không phải do ông làm không? Ông giỏi lắm, dám vi hai người phương đồng là đối đầu với gia tộc Rossi, giết người của tôi, hung thủ lại bị ông che giấu!"
Đầu óc Michelle như ù đi.

Lời nói của Cody Rossi khiến ông khiếp sợ, thật lâu sau, Michelle mới tiêu hóa hết chuyện này.

Đêm qua Cody Rossi phải người đi tìm Lâm Ngọc Ngân, nhưng những người đó đều mất tích.

Michelle đã mường tượng ra chuyện xảy ra đêm qua.

Trần Hùng cũng ở cùng khách sạn với Lâm Ngọc Ngân, mặc dù Michelle không biết rõ thân phận của Trần Hùng, nhưng ông lại biết Trần Hùng không đơn giản, chắc chắn đêm qua Trần Hùng đã ra tay.

Chẳng qua Michelle không xác định bối cảnh của Trần Hùng lớn cỡ nào, có thể ngang hàng với một trong sáu gia tộc lớn ở Milan là gia tộc Rossi hay không.

Có điều Michelle cũng biết rõ, chuyện này đã bị xẻ to ra rồi, thậm chí đến mức mà ông không thể tưởng tượng nổi.

"Michelle, tôi không nói nhảm nhieu, chắc chắn ông có cách liên lạc với hai tên Van Hoa kia.

Cho nên ông kêu chúng tới dây đi, tôi sẽ tha cho ông.

Nếu ông không làm theo lời tôi nói, tôi bảo đảm ông sẽ sống không bằng chết."
Đã trở mặt nên Cody Rossi không cần phải khách khí với Michelle.

Cho dù Michelle là lãnh đạo cấp cao của Gucci, bậc thầy thiết kế hàng đầu, Cody Rossi cũng sẽ không nể mặt ông.

Trong mắt ông ta, chuyện đêm qua đã thách thức uy nghiêm của gia tộc Rossi, ông ta cho rằng tất cả đều là do Michelle bày ra.

"Gọi điện thoại đi ông Michelle, không thì tôi sẽ ra tay ông!" Cody Rossi cười như không cười nhìn Michelle.

Song Michelle lại lắc đầu, lùi về sau mấy bước: “Ngài Rossi, có lẽ chuyện này chỉ là hiểu nhầm."
Cody Rossi lập tức đấm vào bung Michelle.

Michelle đau tới mức quỳ xuống, bụng quặn lên..
 
Điện Đức Hoàng
Chương 292: 292: Không Cần Thiết


"Gọi điện thoại, kêu chúng tới đây." "Cody Rossi, tôi sẽ không bán đứng bạn bè của tôi.

Ngoài ra tôi xin khuyên ngài một câu, chồng của cô Ngân không dễ chọc, tốt nhất ngài đừng đối chọi với cậu ấy."
Choang! Cody Rossi cầm chai rượu vang nện lên đầu Michelle, nổi trận lôi đình: "Michelle, ông dám đe dọa tôi? Ông dám đe dọa tôi chi bằng một tên Vạn Hoa nho nhỏ? Tốt lắm, ông muốn nghĩa khí chử gi? Vậy thì tôi sẽ từ từ tra tấn ông, nếu chúng cũng có nghĩa khi như ông thì tôi không tin chúng sẽ không tới đây.

Đương nhiên, ông giữ nghĩa khi mà bạn bè của ông lại là kẻ vô dụng không dám tới thì tiếc quá, ông sẽ phải xuống địa ngục."
Mười phút sau, Gucci nhận được tin Michelle bị gia tộc Rossi bắt đi, khiến mọi người chấn động.

Cody Rossi nói rõ muốn Trần Hùng và Lâm Ngọc Ngân tới trang viên Rossi chuộc người.

Nếu không, Michelle sẽ bị ho tra tấn xuống địa ngục bằng phương thức tàn nhẫn nhất.
Giữa trưa, trong một biệt thự yên tĩnh ngoài ngoại ở thành phố Milan, Trần Hùng và Lâm Ngọc Ngân đang ngồi trong hoa viên biệt thự dùng bữa trưa kiểu Ý.

Nơi này là biệt thự của Mạc Phong, chuyện đêm qua họ còn chưa bắt đầu xử lý, cho nên Trần Hùng định dàn xếp cho Lâm Ngọc Ngân ở lại đây, có thể bảo đàm an toàn cho cô.

Lâm Ngọc Ngân tràn đầy tâm sự, lúc ăn cơm cũng mắt tập trung.

“Sao vậy? Không hợp khẩu vị của em à?" Thầy vậy, Trần Hùng quan tâm hòi.

"Không phải." "Em đang lo chuyện tối qua sao?" Trần Hùng thoải mái nhún vai: "Em đừng lo, người bạn tên là Mạc Phong của anh đã bắt đầu xử lý chuyện này.

Ở Milan, anh ta rất lợi hai." "Thật hà?" Lâm Ngọc Ngân nửa tin nửa ngờ: "Tại sao anh lại có người bạn lợi hại như thế ở nước Ý?" "Không chi là nước Ý mà trên toàn thế giới, anh đều có những người bạn như vậy"
Đúng lúc này, điện thoại của Lâm Ngọc Ngân vang lên.

Cô bấm nút nghe mắt, giọng một người đàn ông trung niên vang lên: "A lô, cô Ngân dúng không? Tôi là Alan, cô cũng biết tôi rồi đấy, tôi với Michelle cùng đàm nhiệm giám khảo cuối trong cuộc thi thiết kế ở thành phố Bình Minh lần trước.”
Lâm Ngọc Ngân vội đáp: “Chào ông Alan, xin hỏi ông có chuyện gì?" "Ông Michelle đã xày ra chuyện.

Người của gia tộc Rossi bắt giữ ông ấy, tuyên bố muốn cô và anh Trần Hùng đến đó, nếu không họ sẽ cho ông Michelle xuống địa nguc."
Lâm Ngọc Ngân sợ hãi ngây ra tại chỗ.

Giọng nói của Alan tràn đầy áy náy: “Xin lỗi cô Ngân.

Mặc dù chủng tôi không muốn giao cô ra, nhưng ông Michelle đang gặp nguy hiểm tới tính mạng, cho nên mong cô hãy thông cảm cho chúng tôi."
Alan đã nói rất rõ, ông ta muốn Trần Hùng và Lâm Ngọc Ngân ra mặt chuộc Michelle từ gia tộc Rossi.

Mặc dù họ không muốn làm thế, nhưng hiện giờ đã không còn sự lựa chọn nào khác.
Trần Hùng cũng nghe rõ từ điện thoại của Lâm Ngọc Ngân.

Anh khẽ cau mày, cầm điện thoại của Lâm Ngọc Ngân lên rồi nói với đầu dây bên kia: "Ông cho tôi trước cổng tổng công ty, tôi sẽ tới đó ngay." "Anh Hùng, có lẽ can cà anh lẫn cô Ngân đến đó.” Trần Hùng hừ lạnh, nói: “Không cần thiết.".
 
Điện Đức Hoàng
Chương 293: 293: Một Mình Đến Trang Viên Rossi


Sau khi cúp điện thoại, cảm xúc của Trần Hùng vẫn không hề dao động.

"Ngọc Ngân, anh đến gia tộc Rossi một chuyến, em ở lại đây đi, anh sẽ về nhanh thôi." "Không được!" Lâm Ngọc Ngân vội đứng dậy: "Trần Hùng, chuyện này rất nguy hiểm, em phải đi cùng anh." "Không, em không được đi, bởi vì lúc đó bên kia sẽ rất đẫm máu, anh sợ em không chiu nổi."
Lâm Ngọc Ngân: "???" "Nghe lời." Trần Hùng bỗng ôm Lâm Ngọc Ngân, hôn lên má cô "Tên khon không biết trời cao đất rộng kia dám tơ tưởng em, vậy thì anh sẽ khiến ông ta phải trả giá đắt." "Trần Hùng, nhưng..." "Em đừng lo, nước ngoài là địa bàn của anh cơ mà." Sau đó, Trần Hùng lại dùng Skynet răng một mệnh lệnh, kế tiếp một mình lái xe đến trước cổng toa nhà Gucci.

Alan và các lãnh đạo của Gucci đã sốt ruột đứng cho ngoài cổng.

Cửa kinh hạ xuống, Alan lập tức đi đến chỗ Trần Hùng.

"Anh Hùng, gia tộc Rossi nói rõ muốn anh và cô Ngân cùng đến đó.

Bây giờ lại chỉ có một mình anh, e rằng chuyện này sẽ rất khó giải quyết."
Trần Hùng thàn nhiên nói: “Chi cần mình tôi là đủ." "Nhưng..." "Ông còn lắm lời nữa thì tôi sẽ bỏ đi ngay bây giờ.”
Trần Hùng nổi giận, Alan không dám nói thêm nửa câu, sau đó họ vội chuẩn bị lải xe cùng Trần Hùng đến trang viên Rossi.

Những người khác không cần thiết đi cùng, chỉ cần mình ông đi theo tôi là được."
Alan ngẩn ra, nói: "Nhưng anh Hùng..." “Ông sợ chết hả? Ông cũng biết rõ, nếu Rossi thật sự muốn đụng vào ông thì ông dẫn bao nhiêu người cũng vô ich.

Đương nhiên, nếu ông cho rằng Michelle không đáng để ông đánh bạc tính mạng thì ông có thể không đi, một minh tôi đi là được."
Alan giật mình một lát, sau đó mở cửa ghế sau: *Tôi với Michelle là bạn thân nhất, ông ấy con dược coi là thấy của tôi.

Cho nên tôi sẵn sàng vì ông ấy dâng mạng sống của mình."
Trần Hùng mim cười, khá là thưởng thức Alan.

Hon nữa trên đường đi, khi nghe Alan kể cho dù chết, Michelle cũng không muốn khai báo mình và Lâm Ngọc Ngân, Trần Hùng càng thêm tôn kính Michelle.
Trang viên Rossi, vẫn ở bên cạnh bể bơi đỏ.

Mặt trời dâng cao, nhưng chung quanh bể bơi lại tràn ngập càm giác lạnh lẽo.

Hai mươi mấy tên áo đen đứng ngay ngắn chung anh bể bơi, những người này đểu là tay đầm do gia tộc Rossi bồi dưỡng.
Bên kia, Cody Rossi nằm trên ghế tắm nắng hưởng thụ hai mỹ nữ tóc vàng massage, miệng ngậm xi gà.

Bên cạnh ông ta còn có một chiếc cần cầu cỡ nhỏ.

Trục cần cầu giờ ngay giữa bể bơi, Michelle thương tích đây mình bị treo ngược trên không trung, đã hấp hối.

Thấy vậy, sắc mặt Alan lập tức âm trầm.

"Ngài Rossi, Michelle chính là bậc thầy thiết kế đức cao vọng trọng của nước Ý, ngài dám tra tấn ông ấy bằng thủ đoạn tàn khốc như thế! Tôi dám thể một khi chuyện này bị sáng tỏ thì gia tộc Rossi sẽ bị dư luận chi trích dữ dội."
Alan vừa nói được một nửa thì mười mấy nòng súng sau lưng Cody Rossi đã nhắm về phía Trần Hùng và Alan.

Alan lập tức câm miệng.

"Nói đi, ông nói tiếp đi."
Alan câm như hến, không dám hó hé nửa lời.

“Rác rười!" Cody Rossi khinh thường mằng Alan, sau đó quay sang nhìn Trần Hùng: "Người phụ nữ kia không đến à?".
 
Điện Đức Hoàng
Chương 294: 294: Mày Sẽ Gặp Phiền Toái Lớn


Trần Hùng trà lời: "Cô ấy là vợ tôi, tôi không muốn cho cô ấy nhìn thấy cảnh tượng quả đẫm máu." Dứt lời, Trần Hùng quay sang nhìn Michelle bị treo ngược giữa không trung: “Ông Michelle, ông còn chịu nổi không?" "Anh Hùng, anh không nên đến đây.

Xin lỗi vì đã mời vợ chồng anh đến đây mà không thể chiếu cổ hai người." Lúc này Michelle vẫn còn tình táo, nhưng rõ ràng cũng không thể chịu được bao lâu.

"Cậu đang đùa tôi đấy hà?" Cody Rossi đứng dậy, đi về phía Trần Hùng: "Thật đáng tiếc vì vợ cậu không đến đây, cho nên hôm nay cậu không thể dẫn Michelle rời đi.

Đêm qua cậu đã xử lý người của tôi đúng không? Cậu thật to gan, chẳng qua chỉ là người Vạn Hoa mà lại dám giết người của gia tộc Rossi ở Milan, rốt cuộc cậu có mấy cái mạng để chết?" Cody Rossi cảng nói càng tức giận: “Cho nên tôi bảo đàm hôm nay cậu sẽ chết rất thảm."
Vừa dứt lời, Cody Rossi đã rút một khẩu súng từ bên hông, nhắm nòng súng về phía Trần Hùng.

Song ông ta còn chưa kịp diễu võ giương oai thi đã cảm thấy cổ tay đau nhói.

Khẩu súng trên tay ông ta bi Tran Hùng cướp mất, cổ tay của ông ta có một khúc xương trắng lối ra.

"Á!" Tiếng kêu thảm thiết vang lên, đám thuộc hạ của Cody Rossi còn chưa kịp phản ứng lại.

Khi chúng hoàn hon, Trần Hùng đã đặt nòng súng lên trán Cody Rossi.

Bầu không khí bỗng dưng bị cô đọng, người ở đây không ngờ Trần Hùng lại ra tay dứt khoát đến thế, càng không ngờ là thân thủ của Trần Hùng lại đáng sợ như vậy.

"Buông ngài Rossi ra!" Bên kia, thuộc hạ Rossi quát lên bằng tiếng Vạn Hoa lo lớ.

"Pằng!" Trần Hùng bắn một phát trúng đùi tên này, sau đó lại nhằm nòng súng lên đầu Cody Rossi, mọi chuyện chỉ xảy ra trong tích tắc, mọi người đều cầm súng nhắm ngay Trần Hùng, song không có bất cứ kẻ nào dám hành động thiếu suy nghĩ.

Cody Rossi đau tới mức sắc mặt trắng bệch, cắn răng nói: “Thằng nhóc, mày dám chơi kiểu đó với tao!" "Thả ông Michelle xuống trước, chúng ta nói chuyện từ từ" "Mày dám đe doa.." "Pång!" Cody Rossi còn chưa nói hết câu thì Trần Hùng đã bắn lên tay ông ta, khiến ông ta đau đớn hết lên.

Thà ra, mau thả ông ta ra cho tao!"
Tài xế cần cẩu nhanh chóng đưa Michelle qua đây, Alan đi tới mờ trói cho Michelle.

Ông cũng rất khiếp sợ vì thủ đoạn của Trần Hùng, không ngờ anh lại quyết đoán đến thế.

Cũng may thân thủ của Trần Hùng đủ cao nên cuối cùng không gặp nguy hiểm.

"Ông không sao chứ?" Trần Hùng quay sang hòi Michelle “Tôi không sao, nhưng kế tiếp có lẽ chúng ta sẽ gặp phiền toái lớn."
Cody Rossi nở nụ cười dữ tợn: "Thằng nhóc, tao không tin mày dám giết tao.

Nếu mày thực sự đụng vào tạo thì tao dám bảo đảm hôm nay ba đứa chúng mày sẽ chết rất thảm! Hơn nữa con vợ mày sẽ bị gia tộc Rossi tra tân một cách tàn nhẫn nhất! Nếu mày thông minh thì hãy mau thả tao ra, nếu không, tao bào đàm cả mày và toàn bộ Gucci đều sẽ gặp phiền toái lớn! "Pång!" Phát súng thứ ba trong tay Trần Hùng vang lên..
 
Điện Đức Hoàng
Chương 295: 295: Cái Gọi Là Liên Lụy Cả Gia Tộc


Phát sủng này bắn trúng vai Cody Rossi.

Viên đạn kẹt trong xương khiến Cody Rossi vô cùng đau đớn.

“Ông nói đúng, hôm nay đúng là sẽ có phiền toái lớn.

Tuy nhiên kè gặp phien toái không phải là chúng tôi, mà là ông, và toàn bộ gia tộc Rossi của ông."
Nghe vậy, không chỉ Rossi mà ngay cả đám thuộc hạ và mỹ nữ tóc vàng đều cảm thấy như nghe chuyện cười.

Thằng đến từ Vạn Hoa này lấy tự tin từ đâu ra mà dám kêu gào với gia tộc Rossi ở Milan? Anh ta thực sự không biết cái gì gọi là trời cao đất rộng sao?
Cody Rossi đã đau đến chết lặng.

Thực tế sau khi ăn hai phát đạn, ông ta đã không còn cảm thấy đau đớn như trước.

Ông ta bắt đầu cười dữ tợn, sau đó nổi điên chạy đi, vừa chạy vừa hét lên: “Bắt nó lại cho tao! Súng của nó hết đạn rồi!"
Michelle và Alan đều run lên.

Trần Hùng vẫn bình thản ung dung, hơn nữa thay Cody Rossi chạy và không đuổi theo bất ông ta.

Trong súng chi có ba viên đạn, từ khi giật được khẩu súng này, Trần Hùng đã cảm nhận được.

Trần Hùng từng nói với Hoàng Phương rằng anh là toàn năng, cho nên anh cũng am hiểu về súng ông.

Do đó khi vừa cướp được khẩu súng này, thông qua chủng loại và sức nặng của nó, anh đã đoán được trong băng đạn có bao nhiêu viên đạn.

Anh dám bắn hết đạn chi vì anh có vô số thủ đoạn đối phó với Cody Rossi, những gì anh mới làm không phải là tiết mục bắt giặc phải bắt vua trước, chẳng qua là muốn bắn tên này hai phát để xả giân cho Michelle mà thôi.

"Tao muốn nó sống!" Cody Rossi gào lên: "Tao muốn chậm rãi tra tấn nó, cho nó biết cái gì là tuyệt vọng!"
Hai mươi mấy tên ảo đen đồng thời cầm súng nhắm ngay Trần Hùng, hùng hồ bao vây quanh anh.

"Xong đời!" Alan và Michelle đều run lên.

Không chỉ ba người họ xong đời mà cả Gucci đều sẽ bị liên luy.
Song Trần Hùng vẫn nở nụ cười quái dị: "Cody Rossi đúng không? Ông có biết ông đang dần dần bước vào địa ngục không hà? Không chỉ ông mà cả gia tộc Rossi cũng đang đến gần địa ngục."
Cody Rossi dữ tợn kêu gào: "Mày kể chuyện cười chẳng buon cưoi chút nào!" "Đây không phải là chuyên cười, chi là lời khuyên của tôi.

Không kè nào dám chĩa nòng súng vế phía tôi, bởi vì những kẻ dám làm thế đều sẽ chết.

Tôi có thể cho ông cơ hội chuộc tội, tất cả những người ở đây rút sủng và tự sát, có lẽ tôi sẽ bỏ qua cho gia tộc Rossi.

Ông chi có mười giây suy nghĩ." Lời nói của Trần Hùng khiến mọi người không hiểu ra sao.

Không chi là đám Cody Rossi mà ngay cả Michelle và Alan đều cho rằng Trần Hùng điên rồi.

Song Trần Hùng lại không thèm ngó ngàng tới hai mươi mấy nòng súng, nghiêm túc cắm điện thoại tính giờ.

"Mudi." "Chin." "Tám." "Bắt nó lại cho tao! Thằng ngu xuân, thằng điên!" "Ba, hai, một." "Hết giờ."
Khi gã đàn ông đầu tiên đến gần Trần Hùng, Trần Hùng ngẩng đầu nở nụ cười tươi tắn.

Nhưng trong mắt gã này lại giống như nụ cười của thần chết.

"Bíp bip bip!"
Đột nhiên, tiếng còi ô tô chói tai vang lên ngoài cổng trang viên Rossi..
 
Điện Đức Hoàng
Chương 296: 296: Ông Cho Rằng Ông Là Mafia Chắc


Ngay sau đó, mọi người thấy những chiếc siêu xe liên tục chạy vào trang viên, trước mỗi chiếc siêu xe đều cảm một lá cờ nhỏ, trên lá cờ là logo có ý nghĩa đặc thù.

Tất cả mọi người bỗng chốc trợn mắt há hốc mồm.

“Kền kền, biểu tượng của gia tộc Klose." "Dê trắng, biểu tượng của gia tộc Frederick." "Núi lửa đỏ, biểu tượng của gia tộc Dees." "Chuyện gì vậy?"
Trong lúc nhất thời, mọi người đều mờ mịt, ngay cà Cody Rossi cũng đầy khiếp sợ và khó tin.

Chuyện gì vậy? Tại sao người của những gia tộc này đều đến gia tộc Rossi?
Không lâu sau, những chiếc siêu xe đều đỗ lại khi thấy Trần Hùng.

Cửa xe mo ra, một đám người áo quần chỉnh chu, khí chất bất phàm bước xuống xe.

"Gia tộc Klose." Gia tộc Frederick." "Gia tộc Dees." "Gia tộc Lukas." "Gia tộc Russo." "Xin ra mắt anh Hùng."
Đầu óc Cody Rossi bỗng trống rỗng.

Michelle và Alan cũng giật minh.

Hai mươi mấy tên thuộc hạ cẩm súng của Cody Rossi đều cả kinh cất súng đi, Bởi vì chúng không dảm cầm sủng chĩa vào những người này.

Sáu gia tộc lớn ở Milan, trừ gia tộc Rossi, những người này đều là người cầm quyền của năm gia tộc khác.

Rốt cuộc Trần Hùng là thần thành phương nào? Chẳng phải chỉ là một thằng oắt đến từ Vạn Hoa thôi sao? Sao có thể tìm được năm gia tộc lớn chống lưng cho mình? Chắc chắn là có hiều lầm gì đó, hoặc chỉ là trùng hợp mà thôi.
Cody Rossi liên tục lắc đầu, nhìn một người đàn ông tóc trắng nói: "Lukas, nói cho tôi biết rốt cuộc chuyện này là thế nào? Năm gia tộc các ông có ý gì?"
Gia tộc Lukas bình thường rất thân thiết với gia tộc Rossi nên Lukas và Cody Rossi cũng được coi là bạn bè thân thiết.

Song lúc này, Lukas lại chán ghét nhin Cody Rossi: "Cody Rossi, ông thật to gan! Ông dám trêu vào anh Hùng, qua hôm nay, có lẽ gia tộc Rossi của ông sẽ biến mất khoi Milan" "Cái gì?" Cody Rossi sững sờ, sau đó nở nụ cười dữ tợn: “Ha ha ha, rốt cuộc các ông đang đùa gì vậy? Hôm nay là ngày cá tháng tư đúng không? Cho dù năm gia tộc các ông đều do tên nhóc Vạn Hoa này gọi tới thì sao? Ông cho rằng các ông là Mafia hay sao mà có thể cho gia tộc Rossi biển mất? Đừng đùa!" Cập nhật chương mới nhất tại Truyện8 8.net
Nhưng Cody Rossi vừa dứt lời thì ngoài trang viên lại vang lên tiếng động cơ đinh tai nhức óc, ngay sau đỏ mấy chục chiếc xe thi nhau lái vào trang viên, mỗi chiếc xe đều được cắm một lá cờ nhỏ.

Ngay lúc đó, Cody Rossi sợ hãi ngồi bệt xuống đất.

Biểu tượng tay súng màu đen, đây là biểu tượng của gia tộc Lửa Đen, gia tộc Mafia lớn nhất nước Ý! b.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 297: 297: Gặp Lại Huỳnh Khải


Nếu nói năm gia tộc ở Milan hợp sức cũng không thể khiển gia tộc Rossi biển mất khỏi Milan chỉ trong một ngày thì gia tộc Lửa Đen chắc chắn có thể làm được.

Bởi vì họ làm việc không cần phải bắn khoăn quá nhiều.

Đơn giản thô bạo, nói cho mày biến mất chi trong một đêm thì chắc chắn sẽ làm được.
Không có ngôn ngữ nào đủ để diễn tả tâm trạng của Cody Rossi lúc này, cảm giác này giống như Trần Hùng đã nói, ông ta đang dần dẫn bước vào địa ngục.
Alan và Michelle đã kinh ngạc không nói nên lời.

Ngay từ đầu, Michelle đã biết Trần Hùng không đơn giản, có bối cảnh không nhỏ ở nước ngoài, nhưng ông không ngờ Trần Hùng lại kh*ng b* đến thế.
Lúc này, xe hơi của gia tộc Lửa Đen đã mở cửa, sau đó những người đàn ông mặc tây trang đen liên tục bước xuống xe.

Hai mươi mấy chiếc xe hơi, hơn một trăm người, đều trông vô cùng hung hãn, trước ngực còn đeo huy chương "Tay súng màu đen".
Cody Rossi đã hoàn toàn xui ld, đám thuộc hạ của ông ta run lấy bấy, trực tiếp quy xuống.

Thứ hỏi tại nước Ý, có gia tộc nào dám đối đầu với gia tộc Lửa Den?
Ba người bước xuống từ chiếc Lincoln limousine dẫn đầu, một người Ý mập mạp đeo vòng vàng trên cổ, một người phương đông cao to lực lượng, mặc trang phục rắn ri, khí chất thiết huyết khó gần.

Người còn lại chính là Mạc Phong.
Người Ý đeo vòng vàng chính là người quản lý của gia tộc Lửa Đen phân bộ Milan.

Lúc này ông ta và Mạc Phong đều đi theo sau, còn người đàn ông phương đăng kia thi đi đằng trước.

Từ điểm này có thể thấy địa vị của người đàn ông phương đông này cao hơn đám Mạc Phong.

Rất khó xác định thân phận của anh ta là gì mà có thể khiến Mạc Phong và người quản lý phân bộ Lửa Đen cam tâm tình nguyên làm nền.
Lúc này, người đàn ông phương đông chi chú ý tới Trần Hùng, sau đó anh ta nhanh chóng đi tới, phản xạ muốn quỳ xuống hành lễ cho Trần Hùng.

Song Trần Hùng lại đỡ anh ta lên: "Chó má, tôi đã nói rồi mà, anh em chúng ta không cần phải làm ba cái trò đó!" "Đã lâu không gặp, người anh em!" Trần Hùng ôm chầm lấy người đàn ông phương đông, Cái ôm này càng tuyên cáo từ hình cho gia tộc Rossi.

Vừa rồi Cody Rossi còn một tia may mắn, cho rằng người của gia tộc Lửa Đen đến đây không phải là để giúp Trần Hùng, nhưng bây giờ ông ta đã hoàn toàn tuyệt vọng.

"Lão đại, đã lâu không gặp!" Người đàn ông phương đông cũng rất kích động.

Tên anh là Huỳnh Khải, Đông Thiên Vương dứng đầu trong ngũ đại thiên vương của điện Đức Hoàng.

Đồng thời nhóm Trương Văn Long khi Trấn Hùng vừa trở về thành phố Bình Minh chính là do Huỳnh Khài giới thiệu.

Người này chính là người anh em thân thiết nhất, từng vào sinh ra từ với Trần Hùng lúc còn ở nước ngoài.

Bây giờ Trần Hùng đã về Vạn Hoa lấy vợ, mọi chuyện ở điện Đức Hoàng đều do Huỳnh Khải xử lý.

"Sao anh lại tới nước Ý?" Trần Hùng hỏi.

Trần Hùng cười đáp: "Anh nói là gặp chút phiến toái ở nước Ý trên Skynet, cho nên tôi mới chạy tới đây.".
 
Điện Đức Hoàng
Chương 298: 298: Gia Tộc Rossi Bị Xóa Sổ


“Chủ yếu vẫn là nhớ anh!"
Trần Hùng đấm lên ngực Huỳnh Khải: “Anh đúng là, tới đây thì cũng không cần bày trò như thế này, gia tộc Lửa Đen cũng bị anh kêu tới luôn."
Huỳnh Khải cười phá lên, vội giới thiệu người đàn ông đeo vòng vàng cho Trần Hùng.

Còn người cầm quyền của năm gia tộc khác ở Milan, Huỳnh Khải chẳng buồn nhìn họ.

Thoạt nhìn hơi ngông cuồng, nhưng điện Đức Hoàng thực sự có bản lĩnh ngông cuồng.

Đẳng cấp như năm gia tộc lớn chỉ có thể giao tiếp với tổng quản như Mạc Phong mà thôi, họ không có tư cách trò chuyện với thiên vương, thậm chí là điện chủ của điện Đức Hoàng.
“Kinley, người cầm quyền của dòng thứ gia tộc Lửa Đen ở Milan xin ra mắt điện chủ."
"Ừ." Trần Hùng chỉ khẽ gật đầu,
không quá nhiệt tình.

Huỳnh Khải nói: “Điện Đức Hoàng chúng ta có quan hệ không tồi với gia tộc Lửa Đen, cho nên tổng bộ của gia tộc Lửa Đen đã kêu
Kinley đến đây." Nói xong, Huỳnh Khải vỗ lên vai Kinley: "Gia tộc Rossi này đắc tội điện chủ, ông biết nên xử lý thế nào rồi đấy.”
Kinley nở nụ cười dữ tợn: “Tôi sẽ khiến thiên vương Huỳnh Khải và điện chủ Hùng hài lòng."
Nói xong, Kinley bước về phía Cody Rossi.

Lúc này Cody Rossi xụi lơ trên mặt đất như chó chết, thấy người này đến gần, ông ta hé miệng hấp hối.
“Mày giỏi lắm, ngay cả điện chủ điện Đức Hoàng cũng dám đắc tội.

Mày có bao nhiêu cái đầu cũng không đủ để chém”
Cody Rossi thậm chí đã từ bỏ van xin tha thứ.

Cả người đắm chìm trong tuyệt vọng.

Ông ta không ngờ một thanh niên Vạn Hoa thoạt nhìn không có bối cảnh gì mà lại là điện chủ của điện Đức Hoàng, tổ chức đứng đầu thế giới, tương đương với người đứng trên đỉnh kim tự tháp.

Kiếp trước Cody Rossi đã tạo bao nhiêu nghiệp thì kiếp này mới xui xẻo đến thế? Thực ra thì kiếp này ông ta cũng đã gây ra không ít nghiệp.
"Bắt hết người trong trang viên cho tao." Kinley ra lệnh, sau đó một trăm thành viên của gia tộc Lửa Đen do ông ta dẫn đến đều lấy vũ khí, bắt đầu bắt người trong trang viên Rossi.

Còn kế tiếp họ sẽ gặp phải vận mệnh như thế nào thì Trần Hùng không rảnh quan tâm.

Đúng như ban đầu anh đã nói, Cody Rossi dám tơ tưởng Lâm Ngọc Ngân, vậy thì nhất định phải trả cái giá đắt nhaats.
Trần Hùng nhìn Mạc Phong nói: “Đưa ông Michelle và ông Alan về Gucci, họ là bạn của tôi."
“Vâng.”
Nghe vậy, Michelle và Alan vô cùng phấn khởi.

Có thể làm bạn với nhân vật đứng đầu thế giới như Trần Hùng là vinh hạnh của họ..
 
Điện Đức Hoàng
Chương 299: Chương 299


Biệt thự ngoại ô.
“Huỳnh Khải xin chào chị dâu.”
Huỳnh Khải nhìn Lâm Ngọc Ngân.

Ngay từ lần đầu tiên, Huỳnh Khải đã kinh sợ vì khí chất xuất trần của Lâm Ngọc Ngân.

Huỳnh Khải là đông thiên của điện Đức Hoàng, từng gặp không ít người phụ nữ xinh đẹp hơn Lâm Ngọc Ngân rất nhiều, nhưng bàn về khí chất thì ngay cả công chúa hoàng gia châu Âu cũng khó sánh bằng khí chất xuất trần của Lâm Ngọc Ngân.
Lâm Ngọc Ngân vội nói: “Anh Khải đừng khách sáo.”
Huỳnh Khải vội nói: “Chị dâu có thể gọi tôi là cậu Khải.”
Lâm Ngọc Ngân mỉm cười gật đầu.

Lần đầu gặp mặt nên Lâm Ngọc Ngân khó tránh khỏi khẩn trương.

Huỳnh Khải nhìn Trần Hùng nói: “Chẳng trách anh lại từ bỏ toàn bộ điện Đức Hoàng, về Vạn Hoa tìm chị dâu.

Trước kia tôi vẫn không hiểu, bây giờ tôi đã hoàn toàn ngộ ra.

Lão đại, chúc mừng anh, người yêu đã trở thành người một nhà.”
“Ha ha!” Trần Hùng bật cười, ba người cùng nhau ăn một bữa cơm.

Sau bữa cơm, Trần Hùng nói cho Lâm Ngọc Ngân biết tình hình của Michelle.

Ông ấy bị thương nặng thì chắc chắn là không thể tham gia tuần lễ thời trang năm nay.

Vì vậy, Lâm Ngọc Ngân rất áy náy, dù gì cũng là vì mình nên Michelle mới bị thương.“Em đừng áy náy, sẽ có người bồi thường cho Michelle.

Ngoài ra ngày mai tuần lễ thời trang đã chính thức bắt đầu, lúc đó Gucci sẽ dàn xếp mọi thứ cho em.

Đồng thời Alan sẽ thay thế Michelle cùng em dự tuần lễ thời trang, anh sẽ kêu Mạc Phong dẫn người bảo vệ em, sẽ không xảy ra chuyện gì nữa đâu.”
“Vâng.” Lâm Ngọc Ngân không nói gì thêm.
Kế tiếp, cô bắt đầu tập trung cho tuần lễ thời trang.

Tuần lễ thời trang cho Gucci một tuần triển lãm, hằng năm cứ đến lúc này, Gucci đều sẽ mượn cơ hội này công bố thời trang mùa hè của mình.

Năm nay, Ngọc Thanh cũng sẽ được triển lãm dưới danh nghĩa của Gucci.

Đương nhiên Trần Hùng đã căn dặn là năm nay, Gucci sẽ chủ yếu quảng bá cho Ngọc Thanh, đồng thời đưa tên của Lâm Ngọc Ngân gắn kết chặt chẽ với Ngọc Thanh.

Lại thêm năm gia tộc lớn ủng hộ, trong tuần lễ thời gian lần này, Lâm Ngọc Ngân sẽ có thu hoạch không nhỏ.
Mấy ngày nay, Trần Hùng không cùng Lâm Ngọc Ngân đến tuần lễ thời trang.

Anh không có hứng với vụ này, đi thì cũng chỉ quấy rầy cô, không cần thiết làm thế.

Trong vườn hoa biệt thự, Trần Hùng và Huỳnh Khải lấy mấy bình rượu đế cao độ với hai đĩa đậu phộng, đang nhâm nhi.
“Lão đại, lần này tôi tới đây gặp anh, ngoài ra còn có việc khác.”
 
Back
Top Bottom