Đô Thị  Điện Đức Hoàng

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Điện Đức Hoàng
Chương 80: Chương 80


“Đi chứ, tại sao chúng ta lại không đi?”
“Tất cả người nhà họ Lâm chúng ta đều phải đi cả.


Đột nhiên, Lâm Tú Minh quay sang nhìn Lâm Danh Sơn nói: “Ông nội, ông cũng phải đi đấy.


“Tại sao?”
“Hừ, tất nhiên là để xem Lâm Ngọc Ngân chịu bẽ mặt rồi.


“Cô ta đã như thế mà vẫn còn muốn thành lập công ty, định lập ra để làm trò hề chắc.


“Cháu muốn nhìn xem, chỉ bằng sức ảnh hưởng của cô ta, thì lúc khai trương có được bao nhiêu người tới ủng hộ đây?”
“Hơn nữa, hiện tại, chúng ta huy động hết toàn bộ mối quan hệ của nhà họ Lâm nói cho các bên đối tác khác biết để họ từ chối tham gia vào buổi lễ khai trương của Tập đoàn Ngọc Thanh.

Nói tới đây, Lâm Tú Minh cầm lấy tấm thiệp mời và nở nụ cười hả hê.

“Tới khi ấy, buổi khai trương của Tập đoàn Ngọc Thanh, ngoại trừ người nhà họ Lâm chúng ta ra thì không còn một người nào tới ủng hộ nữa.


“Cái không khí heo hút ấy, cháu nghĩ thôi đã thấy phấn khích rồi.


Trời đẹp, ánh sáng tươi sáng.

Xưởng may Sơn Hưng trước đây đã được sửa đổi thành Tập đoàn Ngọc Thanh.

Lúc này, ở sảnh đều được trang trí đèn và hoa.

Hơn nữa, bên trong, bữa tiệc đã được chuẩn bị sẵn sàng.

Theo như số lượng dự toán trên tấm thiệp mời mà Lâm Ngọc Ngân phát ra, thì tiệc có tổng cộng gần hai mươi bàn.

Giống như các tập đoàn khác khi khai trương, tất nhiên là muốn làm lớn để gây được tiếng vang tốt.

Có được khởi đầu tốt thì sẽ có thêm danh tiếng cho tập đoàn.

Đồng thời, có thể mời đến được nhiều người có uy tín và danh dự cao tham dự vào tiệc buổi khai trương của tập đoàn, thì cũng tăng được thể diện cho tập đoàn.

Vì vậy, cho dù là công ty mới khai trương, nhưng đã phải sử dụng toàn bộ mạng lưới quan hệ và mánh khóe, cố gắng mời tới nhiều nhân vật lớn đến ủng hộ.

Cho dù là ủy thác hay là quà cáp thôi, thì cũng phải mời tới.

Lúc này đây, vì buổi lễ khai trương được tiến hành thuận lợi, Lâm Ngọc Ngân đã phải huy động mời hết mạng lưới quan hệ mà cô tích lũy được trong năm năm.

Đồng thời, những người như Lâm Thanh An và Đặng Văn Vũ cũng bày mạng lưới quen biết của họ ra.

Cố gắng hết sức khiến cho buổi lễ khai trương của Tập đoàn Ngọc Thanh được nở mày nở mặt, diễn ra náo nhiệt.

Khoảng mười giờ sáng, tập đoàn đã được chuẩn bị kỹ càng.

Đứng đầu là Lâm Ngọc Ngân, tiếp theo là Lâm Thanh An và Đặng Văn Vũ cùng các giám đốc điều hành của công ty đều đã đứng sẵn ở trước cửa.

Còn bên trong, Lâm Thanh Dũng và Lưu Ánh Nguyệt đang phụ trách thu xếp các việc khác.

“Em đang căng thẳng hả?”
Trần Hùng nhìn Lâm Ngọc Ngân ở bên cạnh, thấy cô nắm chặt hai tay lại thì hỏi.

“Vâng.


Lâm Ngọc Ngân hít sâu một hơi nói: “Em căng thẳng đến nỗi tim muốn nhảy ra khỏi lồng ngực rồi nè.


Trần Hùng cười: “Có gì mà căng thẳng hả?”
“Em lo lắng, lo sợ buổi lễ khai trương hôm nay không có được nhiều người tới tham dự.


“Trần Hùng, anh nói xem, chúng ta đã đặt gần hai mươi bàn ở đây rồi, nếu như tới lúc ấy không được một phần ba người, thì sẽ rất mất mặt đấy.


“Tất cả là tại anh, từ đầu em đã tính chỉ đặt mười bàn thôi, mà anh còn cố thêm mười bàn nữa vào, đâu có nhiều người tới thế đâu.


Trần Hùng không nói gì, anh không hiểu Lâm Ngọc Ngân lo lắng như vậy làm gì?
Nhưng mà nói đúng, tiệc khai trương là cánh cửa mở đầu việc lớn mà không có ai tới chúc mừng, thì thật sự là dọa người.

Không chỉ có dọa người, mà còn ảnh hưởng tới sự vận hành công ty trong tương lai nữa.

Vì thế mà Lâm Ngọc Ngân căng thẳng cũng đúng.

“Em cứ yên tâm đi, buổi khai trương của Tập đoàn Ngọc Thanh ngày hôm nay, chắc chắn sẽ sáng chói khiến cho cả thành phố kinh ngạc.


“Có phải anh đang nằm mơ giữa ban ngày không hả?”
Lâm Ngọc Ngân không nói gì, cảm thấy anh bắt đầu nói khoác, lại còn sao sáng chói gì nữa chứ.

Nhưng cô không hề biết, mạng lưới quan hệ của Trần Hùng ở Thành phố Bình Minh kh*ng b* ra sao.

Ngay sau đó, trên tám làn đường ô tô phía bên ngoài công ty có ba chiếc xe ô tô có rèm che chạy tới chỗ này với tốc độ dữ tợn.

Nhóm khách quý đầu tiên của lễ khai trương Tập đoàn Ngọc Thanh đã đến rồi.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 81: Chương 81


Lâm Ngọc Ngân và những người khác lên tinh thần ngay lập tức.

Căng thẳng là không thể tránh khỏi!
Tuy nhiên, điều mà nhóm người Lâm Ngọc Ngân không ngờ là tốp người đầu tiên đến lại là nhà họ Lâm.

Ba chiếc xe ô tô dừng ở bãi đậu xe ngay cổng công ty.

Ba chiếc xe mà chiếm sáu chỗ đậu.

Nhà họ Lâm do Lâm Danh Sơn và Lâm Tú Minh đứng đầu bước ra khỏi xe một cách đầy kiêu hãnh.

Với tư cách là phó giám đốc của công ty, Lâm Thanh An đã tiến lên chào đón ngay khi nhìn thấy một chiếc xe hơi chạy tới.

Nhưng khi nhìn thấy người xuống xe là Lâm Danh Sơn, nụ cười trên mặt ông lập tức biến mất.

“Tại sao lại là các anh?” Sự sỉ nhục mà ông phải chịu ở tập đoàn Hiển Lâm lần đó, cho dù có xuống mồ, Lâm Danh Sơn cũng không bao giờ quên.

Nút thắt giữa ông ấy và tập đoàn Hiển Lâm, vĩnh viễn không bao giờ nghĩ đến việc tháo ra.

“Tất nhiên là do tổng giám đốc của các người mời chúng tôi đến.


“Sao thế, không chào đón chúng tôi sao?”

Trước mặt người lớn trong nhà như Lâm Thanh An, Lâm Tú Minh không có chút tôn trọng nào.

Cô ta nhìn xung quanh, nhìn bãi đậu xe trống trơn, lại nhìn vài người nhốn nháo bên trong, mỉm cười.

“Chẳng lẽ chúng cháu là người đến sớm nhất sao, ông xem, cũng sắp 10 giờ rồi.


“Cháu cứ nghĩ sẽ có rất nhiều người đến dự khai trương tập đoàn Ngọc Thanh của các ông chứ, sao lại chẳng có ai thế này?”
“Ha ha, quá mất mặt rồi.


Lâm Tú Minh kì quái một trận, khiến cho sắc mặt của Lâm Thanh An sa sầm.

Lúc này, Lâm Ngọc Ngân và Trần Hùng cũng đi qua đây.

Lâm Ngọc Ngân chưa kịp nói thì Lâm Tú Minh đã hét lên.

“Lâm Ngọc Ngân, bây giờ không hổ là bà chủ rồi nha.


“Chị xem, chị có giá quá chừng, người lớn nhà họ Lâm chúng ta ai cũng đến, vậy mà chị lại để cấp dưới ra chào đón.


“Sau đó chị mới đích thân đến, chậc chậc chậc… Nhìn sự phô trương này của chị mà xem, e rằng những lãnh đạo lớn trong thành phố không thể so sánh với chị!”

Sắc mặt của Trần Hùng sa sầm xuống, nếu không phải vì không muốn làm hỏng bầu không khí ở đây hôm nay thì anh đã sớm cho cô ta một bạt tai rồi.

Lâm Ngọc Ngân hoàn toàn coi Lâm Tú Minh như một tên hề nhảy nhót, không thèm để ý đến cô ta.

Cô nhìn Lâm Danh Sơn và gọi một tiếng “ông”.

Tuy nhiên, Lâm Danh Sơn lại lạnh lùng quay đầu đi, điều này khiến Lâm Ngọc Ngân cảm thấy rất xấu hổ.

Lâm Tú Minh cười lạnh một trận, sau đó ra lệnh cho hai người họ hàng nhà họ Lâm đang đứng bên cạnh, bảo họ đem một cái rương từ trong cốp xe việt dã ra.

“Lâm Ngọc Ngân, vừa rồi đùa với chị tí thôi, chị đừng để ý.


“Nói sao đi nữa thì chị cũng là người thân của chúng tôi, bây giờ chị vui vẻ làm bà chủ công ty, người nhà họ Lâm chúng tôi tất nhiên là phải mang quà đến tặng rồi.


“Chút lòng thành thôi, không cần cám ơn.


Cái rương cao gần một mét và được bọc vải đỏ.

Lâm Tú Minh cười tủm tỉm nhìn Lâm Ngọc Ngân, nói: “Đây là một phần lòng thành của nhà họ Lâm chúng tôi, mở ra xem thử đi?”
Lâm Ngọc Ngân vô thức nhấc mảnh vải đỏ lên.

Bên trong là hộp kính trong suốt, đựng một chiếc đồng hồ quả lắc cao hơn nửa mét!
Trước chiếc đồng hồ quả lắc, còn cố ý treo thêm một bông hoa lớn màu đỏi Bông hoa to màu đỏ tượng trưng cho may mắn, vạn sự như ý, nhưng khi treo trên chiếc đồng hồ quả lắc thì thật sự vô cùng chói mắt!
Trong lòng Lâm Ngọc Ngân nhảy dựng, trong khi Lâm Thanh An và Đặng Văn Vũ thì nổi trận lôi đình.

“ý của mấy người là sao đây, công ty của chúng tôi mới khai trương, mấy người lại gửi tới một cái chuông?”
“Mấy người cố ý đến gây chuyện có phải không?”
 
Điện Đức Hoàng
Chương 82: Chương 82


Lâm Tú Minh hừ một tiếng, nói: “Có ý gì đâu ông Tư, chúng cháu có nhã ý đến chúc mừng, sao ông lại nói thế?”
“Gửi chuông là vì ngày xưa lúc bà chủ lớn còn ở công ty chúng cháu, thường xuyên đi làm trễ.


“Chúng cháu chỉ muốn nhắc nhở chị ấy có ý thức về thời gian, có sai gì không?”
Nói xong, Lâm Tú Minh quay sang nhìn Lâm Ngọc Ngân và nói: “Sao vậy, đây là quà mà ông nội và chúng tôi đã cùng nhau lựa đấy, không thích hả?”
Lâm Ngọc Ngân im lặng, không biết trả lời như thế nào.

Trần Hùng ở bên lại nở nụ cười: “Thích, đương nhiên thích.


“Mọi người nhìn mà xem, khách khí quá rồi, mọi người tặng cái chuông này, chúng tôi nhất định sẽ cúng bái nó như cúng bái tổ tiên.


Nói xong, Trần Hùng quay sang nhìn hai nhân viên bảo vệ phụ trách nhận quà đang đứng bên cạnh, nói: “Mau đưa chiếc đồng hồ quả lắc này đến khu quà tặng.

Nhớ phải đặt ở phía trước, vị trí dễ thấy nhất ấy!”
“Đây là ý tốt của nhà họ Lâm, đừng phụ lòng.


Hai nhân viên bảo vệ cũng vội vàng làm theo, nhưng nhóm người nhà họ Lâm của Lâm Tú Minh lại có chút nghi ngờ.

Ăn mày như thế mà sao vui dữ vậy?
Không hợp lý chút nào, anh ta nên tức giận giống như Lâm Ngọc An và những người khác mới đúng chứ?
“Ông, bác cả, bác hai, cô nhỏ, mau vào trong ngồi.


Mặc dù Lâm Ngọc Ngân biết đám người Lâm Tú Minh là cố ý đến gây chuyện, nhưng cô không thể nổi điên, đành phải tươi cười chào đón những người này.

Người nhà họ Lâm ngạo nghễ bước vào sảnh tiệc, giễu cợt, mỉa mai chỉ trỏ xung quanh.

Lúc này, Lâm Thanh Dũng và Lưu Ánh Nguyệt mới đụng phải đám người này, bầu không khí có vẻ hơi khó xử.

“Cha.


“Anh cả, anh hai, em gái.


Lâm Thanh Dũng bước tới chào hỏi và chủ động đưa điếu thuốc.

Tuy nhiên, không người nhà họ Lâm nào nhận lấy điếu thuốc trên tay ông, Lâm Danh Sơn thậm chí còn hừ lạnh, quay người bỏ đi.

“Chú ba, điếu thuốc của chú nên thu lại đi thôi.


“Chúng tôi hút không nổi đâu.


Lâm Văn Dương, Lâm Thế Minh và những người khác cũng hừ lạnh, đi theo Lâm Danh Sơn tìm đại một chỗ ngồi xuống.

Bọn họ ngồi đó cũng chả phải muốn ăn bữa cơm, mà là muốn nhìn tập đoàn Ngọc Thanh lát nữa đây sẽ bị xấu mặt.

Ngay cả Lâm Tú Minh và Trương Gia Bảo cũng đã bắt đầu lấy điện thoại ra phát sóng trực tiếp, không có ai đến chúc mừng tập đoàn Ngọc Thanh khai trương.

Lúc này đã gần mười giờ, ngoài cửa công ty có vài người lục đục đi vào.

Tuy nhiên lượng người không đông, trong gần nửa giờ, tổng cộng cũng chỉ có bảy tám người đến.

Xe mà những người này lái đến trông chỉ tầm vài trăm triệu.

Người làm ăn mà, giá xe đại diện cho địa vị.

Mấy ông chủ đi xe vài trăm triệu thì có địa vị gì đâu chứ?
Đây đều là những người bình thường hay đến làm việc với Lâm Thanh An, ông chủ xưởng nhỏ, chẳng có tên tuổi gì.

Đã gần mười giờ rưỡi, ban đầu chuẩn bị 20 bàn tiệc, mới ngồi chưa đến 1 phần 5, cực kỳ hiu quạnh.

Đây chính là những gì Lâm Tú Minh muốn thấy.

“Ông nội, bác cả, cô nhỏ, mọi người thấy cháu nói có đúng không?”
“Hôm nay công ty của Lâm Ngọc Ngân khai trương, chẳng ai thèm đến tham gia.


“Mấy người chân dính phèn này có khi là do bọn họ thuê đến không chừng”
“Cười chết tôi rồi.


Lâm Văn Dương và Lâm Phương Dung và đám người nhà họ Lâm ai nấy cười vang.

Ngay cả Lâm Danh Sơn, trên mặt cũng lộ ra một chút hả hê khi thấy người †a gặp nạn.

Lâm Tú Minh đứng lên, nói với Lâm Ngọc Ngân đang đứng ở cửa: “Tôi bảo này, bà chủ Ngân, chị đợi cả tiếng rồi, rốt cuộc có ai đến không vậy?”
“Không ai đến thì qua ăn cơm trước đi.


 
Điện Đức Hoàng
Chương 83: Chương 83


Giọng nói của Lâm Tú Minh rất chói ta, điều này làm dấy lên sự bất mãn của nhiều nhân viên của Tập đoàn Ngọc Thanh đang có mặt tại đó.

Ngay cả những vị khách ở hai bàn khác cũng cau mày nhìn sang đây.

Lâm Ngọc Ngân ở cửa cũng có hơi sốt ruột, đây là tiệc lớn hai mươi bàn, cuối cùng ngồi không đến 1 phần 3, thật sự quá xấu hổ.

Lâm Ngọc Ngân vô thức muốn lấy điện thoại ra hỏi thăm tình hình, nhưng lại bị Trần Hùng ngăn lại.

“Đừng có vội, còn chưa đến giờ cơm mà.


“Nhưng mà, Trần Hùng, đến tận bây giờ, những người mà em mời, chưa ai đến cả.


“Chẳng lẽ là trên đường đi bọn họ đã xảy ra chuyện?”
“Ha ha, khu xưởng này đường tám làn xe, lái xe thong thả, sóng yên biển lặng, có thể xảy ra chuyện gì được chứ?”
Trần Hùng bĩu môi, nói: “Hầu hết những người em mời đều có giao dịch làm ăn với tập đoàn Hiển Lâm, rõ rành rành người nhà họ Lâm “chào hỏi” bọn họ hết rồi còn gì?”

“À.

.


Lâm Ngọc Ngân phản ứng ngay lập tức.

“Vậy thì ý của anh là, những người mà em mời chắc chắn sẽ không đến?”
Lâm Ngọc Ngân rất buồn, thậm chí có chút tức giận.

Mọi người là người một nhà, máu mủ tình thâm, tại sao người thân nhà họ Lâm lại hết lần này đến lần khác đối địch với mình?
Lâm Ngọc Ngân tôi trộm cướp hay chiếm đoạt gì nhà họ Lâm các người hả? “Đừng lo lắng, tất cả mọi người sẽ tới, không thiếu một người!”
Trần Hùng làm sao có thể không biết thủ đoạn nhỏ này của nhà họ Lâm, cho nên ngay từ hôm qua, anh đã yêu cầu Hà Thái Trung thu xếp chu toàn.

Những người mà Lâm Ngọc Ngân mời đến, muốn nể mặt nhà họ Lâm hay là nể mặt nhà họ Hà?
Không đến? Trừ khi là không muốn lăn lộn ở thành phố Bình Minh này nữa.

Bên kia, người nhà họ Lâm đã sớm nở hoa.

Đã mười một giờ, khách vẫn rải rác, đến bây giờ còn chưa tụ đủ ba bàn, hôm nay, cái gọi là tập đoàn Ngọc Thanh, thật sự rất xấu hổ.

“Ông ơi, đúng là mặt mũi của ông rất lớn.

Một khi ông mở miệng, người hợp tác trong ngành sản xuất thời trang này của thành phố Bình Minh, không ai dám đến.


“Lâm Ngọc Ngân là cái thá gì, dám tự lập công ty riêng, thật là không biết tự lượng sức mình.


Lâm Danh Sơn khẽ gật đầu, và nói: “Lần này Ngọc Ngân làm chuyện rất quá đáng, nó thật sự khiến tôi thất vọng.


“Thông qua cơ hội này, dạy cho con bé đó một bài học thích đáng.


“Nếu không thì nó thật sự không biết trời cao đất dày là gì đâu!”
“Nói sao thì Lâm Danh Sơn tôi cũng coi như là ngôi sao sáng trong ngành sản xuất thời trang ở thành phố Bình Minh, không ít người vẫn phải nể mặt tôi.


Tuy nhiên, ngay sau lời nói tự mãn của Lâm Danh Sơn, ở cửa, lần lượt những chiếc BMW lái vào bãi đậu xe.

Chỉ trong vài phút, sáu bảy người đã đến.

Người lái chiếc BMW này chắc chắn không phải hạng xoàng.

“Chủ tịch Lục Xuân Phong của Trang sức Xuân Phong gửi tặng một lẵng hoa tươi quý, cầu chúc Tập đoàn Ngọc Thanh trăm hoa đua nở, phú quý cuồn cuộn.


“Châu Tuấn Dương, chủ tịch của nhà máy may mặc Quân Dương, tặng một bắp cải ngọc bích cho tập đoàn Ngọc Thanh nhân tài hội tụ, khai trương may mắn.


“Vương Siêu, chủ tịch Tập đoàn Vương Thụy, tặng một “chiêu tài miêu”
bạc, chúc Tập đoàn Ngọc Thanh cả năm phát tài.


“Tập đoàn Trần…”
Đích thân những ông chủ của các xưởng may lớn ở thành phố Bình Minh đến tặng quà và chúc phúc.

Vài phút trước, khung cảnh vốn có vẻ tiêu điều, bây giờ bỗng trở nên sôi động.

“Tổng giám đốc Ngân, chúc mừng, chúc mừng.


Lâm Ngọc Ngân rất ngạc nhiên vì những người này là những người cô đã liên hệ trước đó.

Chẳng phải nhà họ Lâm đã giở trò sau lưng, “chào hỏi” với họ trước rồi hay sao?
Sao cuối cùng ai cũng đến vậy?
Mặc dù khó hiểu nhưng Lâm Ngọc Ngân cũng không nghĩ nhiều, vội vàng mời bọn họ vào.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 84: Chương 84


Khi Lâm Danh Sơn và Lâm Tú Minh nhìn thấy cảnh này, bọn họ đều trợn tròn cả mắt.

“Ông nội, không phải ông nói đã chào hỏi những người này rồi sao?”
“Tại sao bây giờ tất cả đều ở đây?” Lâm Danh Sơn cũng cảm thấy khó tin.

Đúng vào lúc này, Lục Xuân Phong và Châu Tuấn Dương bước đến.

Lâm Danh Sơn vội vàng đứng lên, có chút không vừa lòng, nói: “Chủ tịch Phong, chủ tịch Dương, các anh có chuyện gì vậy?”
“Không phải tôi đã đến hỏi thăm các anh trước rồi sao, bảo các anh hôm nay không nên đến?”
“Tại sao tất cả các anh đều ở đây?”
Lục Xuân Phong, Châu Tuấn Dương và những người khác nhìn về phía Lâm Danh Sơn với vẻ khinh thường, ngữ khí âm trầm như nướ!
c “Lâm Danh Sơn, anh bảo chúng tôi không đến là chúng tôi sẽ không đến sao?”
“Anh là cái thá gì chứ?” Lâm Danh Sơn tức đến sưng mặt, đỏ bừng, những người này hôm qua đã hứa hẹn trong điện thoại, nhưng hôm nay lại trở mặt không nhận.

Lâm Danh Sơn cũng rất sĩ diện, nhưng giờ đây chả ai nể mặt ông ta.

“Ông nội, đừng tức giận.


Lâm Tú Minh vội vàng đi tới an ủi ông ta, nói: “Những người này tới thì cứ tới thôi, có gì đâu.


“Mấy người bọn họ cũng không bằng nhà họ Lâm chúng ta, cho dù hôm nay bọn họ có đến chung vui với Lâm Ngọc Ngân, thì cũng sẽ bị nhạo báng vì cái lễ khai trương tồi tàn này thôi.


Vừa nói Lâm Tú Minh vừa hung hăng trừng mắt nhìn về phía cửa, Lâm Ngọc Ngân đang tươi cười chào đón khách, cô ta căm hận đến nhe răng trợn mắt.

“Lâm Ngọc Ngân, đừng tự mãn, chỉ là mấy ông chủ nhỏ, giá trị con người cùng lắm vài chục tỷ mỗi người, chị niềm nở làm gì?”
“Những người này đến cũng không thay đổi được sự tiêu điều ngày khai trương của tập đoàn Ngọc Thanh nhà chị đâu.


“Chúng tôi đưa cho chị cái chuông là đúng rồi.


Lâm Tú Minh vô tình liếc mắt nhìn về phía khu quà tặng, thấy chiếc đồng hồ quả lắc đặt ở vị trí dễ thấy nhất, đắc thắng mỉm cười.

Tuy nhiên, đúng lúc này, có xe ô tô nối đuôi nhau đi vào trước cổng công ty.

“Tại sao vẫn có người đến?”
Lâm Tú Minh cau mày, nhìn logo của những chiếc xe đó, cô ta có chút kinh hãi.

Porsche Cayenne.

Volkswagen Phaeton.

Land Rover …

Hơn chục chiếc xe giá tính bằng tiền tỷ đậu vào bãi.

Những người xuống xe đều là những ông chủ lớn ở thành phố Bình Minh, giá trị con người mấy trăm tỷ.

“Trương Cường, chủ tịch tập đoàn Vân Đỉnh, tặng cặp chữ “Kinh doanh thịnh vượng vàng, chúc tập đoàn Ngọc Thanh làm ăn thuận lợi và kinh doanh phát đạt.


“Trần Phi, chủ tịch của Bất động sản Hào Viên, tặng một bạch ngọc tịnh bình.

Xin chúc tập đoàn Ngọc Thanh an khang thịnh vượng!”
“Hàn Long, ông chủ của khu Villa Long Hồ, tặng một con ‘Kim Mã.

Cầu chúc tập đoàn Ngọc Thanh trọn đường bằng phẳng, đánh đâu thắng đó, bất khả chiến bại.


Lần lượt, hơn một chục ông chủ lớn ở địa phương đã đến tặng quà và chúc mừng, rất nhiều người cúi đầu chào nhóm Lâm Ngọc Ngân.

Vẫn như trước đó, Lâm Ngọc Ngân nhiệt tình mời họ vào.

Trong đầu cô cũng đang rối tung lên, Trương Cường của tập đoàn Vân Đỉnh và Trần Phi của Bất động sản Hào Viên, cô thậm chí còn không quen những người này.

Tại sao họ lại ở đây?
Bên này, Lâm Tú Minh và người nhà họ Lâm cũng sửng sốt.

Hào Viên tham gia vào lĩnh vực bất động sản, và Vân Đỉnh là chủ sở hữu của khu biệt thự trên núi.

Những cái này tám đời sau cũng chả liên quan gì đến ngành thời trang.

Tại sao họ lại đến chúc mừng tập đoàn Ngọc Thanh khai trương?
Điều này là hoàn toàn không hợp lý!
 
Điện Đức Hoàng
Chương 85: Chương 85


“Ông nội, chuyện này là thế nào?” Lâm Tú Minh chau mày nhìn về phía Lâm Danh Sơn, muốn nghe câu trả lời từ ông.

Nhưng Lâm Danh Sơn cũng lắc đầu không hiểu rốt cuộc là sao.

Dù là Lâm Ngọc Ngân hay Lâm Thanh An ông đều hiểu rõ vô cùng, dựa vào mối quan hệ xã hội ít ỏi của họ vốn chẳng thể mời được những ông chủ lớn trong ngành.

“Chẳng lẽ Tập đoàn Ngọc Thanh đưa tiền cho họ rồi sao, cho nên mới tìm những người này đến để lấy thể diện à?”
Đúng, nhất định là thế, trước đây cô ta vay vốn khoảng ba nghìn năm trăm tỷ, đủ để bây giờ tiêu phí rồi.

Thấy hai mươi mấy bàn đã ngồi hết phân nửa, trong lòng Lâm Tú Minh rất tức giận, nhưng cô ta cũng không thể không dùng đủ mọi cách để tự an ủi mình.

“Hừ, có nhiều người đến thì sao chứ?”
“Nếu tập đoàn nhà họ Lâm của tôi mở tiệc thì cũng mời được nhiều ông chủ lớn như vậy thôi.


Lâm Văn Dương và Lâm Phương Dung đứng bên cạnh gật đầu: “Cháu nói đúng đấy Tú Minh, phô trương chút này, nhà họ Lâm chúng ta vẫn có thể mời đến được giống như vậy.


“Hơn nữa chúng ta còn không cần dùng tiền.


“Ha ha.


Lâm Tú Minh cười lạnh, nói: “Ba nghìn năm trăm tỷ của Lâm Ngọc Ngân là vay vốn, đợi sau khi cô ta khoe khoang xong thì tôi m* nó xem cô ta trả kiểu gì.


“Tôi dám đảm bảo công ty Ngọc Thanh chắc chắn sẽ sụp đổ trong vòng ba tháng.


“Đúng đúng đúng, tôi e là không tới ba tháng, một tháng là sụp đổ rồi.

” Một đám người nhà họ Lâm lại bắt đầu nói bóng nói gió.

“Bây giờ chắc cũng tầm mười hai giờ rồi nhỉ, họ còn không biết tự lượng sức mà bày cả hai mươi bàn ăn, bây giờ còn cả một phần ba chỗ ngồi chưa có ai kìa.


“Đúng là mất mặt…”
“Hừ, chắc là mấy diễn viên lái Porsche, Land Rover này là nhân vật to tát nhất rồi chứ gì, Lâm Ngọc Ngân cũng chỉ có tài đánh sưng mặt rồi tự hô là người mập thôi, đúng là trò cười mà!”
Sau những lời bóng gió thì ngay trước cửa lại có xe hạng cao cấp lái đến nữa rồi.

Hơn nữa xe cao cấp lần này có gần hai mươi chiếc, xếp thành một hàng dài.

Lincoln, Maserati, Lamborghini, Hummer, Bentley,.

.

Từng chiếc từng chiếc xe hạng cao cấp cao cấp trị giá vài tỷ đồng nối tiếp nhau vào bãi đỗ xe trước cửa, cứ như một bữa tiệc xe hạng cao cấp vậy.

Lúc này, mấy người nhà họ Lâm đều đã đứng lên hết rồi.

“Không thể nào, chuyện gì đang xảy ra vậy?”
“Sao có thể, sao có thể có nhiều xe hạng cao cấp đến đây vậy?”
“Có thể chạy loại xe cao cấp này, chắc phải có giá trị con người hơn mấy nghìn tỷ đấy.

Cửa xe mở ra, liên tiếp có người bước ra.

“Chủ tịch tập đoàn Hồng Vân, Hà Thái Trung, tặng một pho tượng quan âm nghìn tay, chúc công ty mới mở của cô Ngân mở cửa may mắn, vàng rơi đầy đất!”
“Lương Mỹ Ngọc của cửa hàng Kim Bích tặng một cặp huyết phỉ thúy Malaysia, chúc cô Lâm mở công ty thuận lợi, đỏ từ đầu chí cuối!”
“Huỳnh Phong của công ty truyền thông Đức Khang tặng một pho tượng Quan Công bằng vàng, chúc cô Ngân mở công ty vạn sự như ý bình an phát tài.


“Ngân hàng trưởng Triệu Hải Cường của ngân hàng Sacombark tặng…”
Lúc này, cả hiện trường như bị xáo động cả lên.

Mỗi người đến đây đều là những nhân vật có tâm cỡ từ các ngành khác nhau ở thành phố Bình Minh.

Lấy đại một người chắc cũng phải có giá trị con người khoảng mấy triệu tỷ.

Nếu nói mấy người như Hàn Long có khả năng được Lâm Ngọc Ngân bỏ tiền mời đến để khích lệ.

Vậy những người này thì sao?
Những người này uống nhầm thuốc rôi sao mà lại vì một ít tiền kia mà đến đây diễn kịch cho cô?
Cách giải thích duy nhất đó là, những người này, đều đến đây vì mặt mũi của tập đoàn Ngọc Thanh.

Mấy người Lâm Thanh An và Đặng Văn Vũ đều đã kinh ngạc đến mức mắt trừng miệng cứng, trên thực tế là ngay lúc Hàn Long và Trương Cường xuất hiện thì họ đã vô cùng kinh ngạc rồi.

Đối với họ mà nói, những người như Hàn Long và Trương Cường đã được xem là nhân vật lớn rồi.

Nhưng không ngờ rằng, bây giờ ngay cả những nhân vật lớn ở thành phố Bình Minh như Hà Thái Trung,Lương Mỹ Ngọc đều xuất hiện cả.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 86: Chương 86


Hà Thái Trung còn có thể hiểu được, dù sao công ty họ cũng có hợp tác với tập đoàn Ngọc Thanh từ trước.

Nhưng những người như Lương Mỹ Ngọc, Huỳnh Phong thì sao, sao họ phải nể mặt tập đoàn Ngọc Thanh? “Ngọc Ngân, không ngờ là cháu lại quen biết nhiều nhân vật lớn đến vậy.”
Lâm Danh Son và Đặng Văn Vũ đều cảm khái từ tận đáy lòng, không thể không bội phục quan hệ xã hội của Lâm Ngọc Ngân.
Lâm Ngọc Ngân lại càng thấy kì lạ hơn, nói: “Ông Tư, mấy người này không phải cháu mời đến.”
“Không phải cháu sao?”
“Đúng đó, không phải cháu…”
Lâm Ngọc Ngân vô thức quay đầu nhìn về phía Trần Hùng, Trần Hùng chỉ cười cười nhún vai, nói: “Nói không chừng là Hà Thái Trung gọi đến đây Lúc này, đám người nhà họ Lâm cũng đều trừng mắt cứng họng.
Biểu cảm của từng người cử như phải phân vậy.
Họ vốn định đến để chế cười Lâm Ngọc Ngân, nhưng lại không ngờ được rằng bên ngày lại làm rầm rộ đến thế khiến họ không có lỗ để mà chui xuống luôn rồi.

“Không thể nào, chuyện này tuyệt đối không thể nào.”
“Rốt cuộc là chuyện gì thế này, tại sao ngay cả những nhân vật lớn như Lương Mỹ Ngọc và Huỳnh Phong cũng đến lễ khánh thành của tập đoàn Ngọc Thanh?”
Lâm Tú Minh hoàn toàn không dám tin đây là sự thật, cô ta nhận lấy đả kích quá lớn, chỉ cảm thấy tức muốn bể cả phổi luôn rồi.

Cô ta cố tình đến để xem Lâm Ngọc Ngân bị bẽ mặt, không phải đến để xem cô oai phong cỡ nào.
Thế nhưng, lúc này vẫn lũ lượt có xe cao cấp tiến vào bãi đồ xe, mà hai mươi bàn lúc đầu dọn ra đã có chút chật rồi.
Tiếng người huyên náo vui vẻ.
Đúng lúc này, bên bãi đỗ xem truyền đến một tiếng mắng đầu tức giận.

“Ai mà lại không có đức quá vậy, ba chiếc xe chiếm hết sau chỗ để xe à?”
Giọng nói này là giọng của người giàu có bậc nhất thành phổ Bình Minh Trương Văn Long.
Lúc anh ta đến đây, Trần Hùng đã gửi tin nhắn cho anh ta, cố tình nói về chuyện chỗ đỗ xe!
Lúc này, cả nhà họ Lâm đều xù cả lông lên.
Đó là Trương… Trương Văn Long đó!
Thế mà cả người giàu có bậc nhất ở thành phố Bình Minh cũng đến rồi!
Bãi đỗ xe đông nghẹt, đã không còn vị trí trống nữa rồi.

là Nhưng ba chiếc xe nát của nhà họ Lâm lại chiếm hết sáu chỗ đỗ xe.

Đám người Lâm Văn Dương và Lâm Thế Minh đứng dậy ngay lập tức sắc mặt tái mét.
Cả người Lâm Danh Sơn càng run rẩy hơn: “Còn không mau qua đó dời xe đi à?”
Lâm Văn Dương cùng hai người nhà họ Lâm thấp thỏm không yên chạy về phía bãi đỗ xe.

“Xin lỗi nhé anh Long, xe này là của nhà họ Lâm chúng tôi, lúc nãy chúng tôi nghĩ hôm nay sẽ không có quá nhiều xe đến.”
“Cho nên lúc dừng xe không để ý lắm, mong cậu bớt giận!”
“Cái gì gọi là không có xe đến hả?” Trương Văn Long nổi giận đùng đùng: “Måt chó của ông mù rồi à, không thấy đây là lễ khánh thành của tập đoàn Ngọc Thanh à, những người quyền cao chức trọng của cả thành phố Bình Minh đều đến chúc mừng cả rồi?”
“Ông để mấy chiếc xe nát nhà ông chiếm chỗ như thế là vì xem thường mấy người chúng tôi đó à?”
Cả người Lâm Văn Dương đều xù cả lông rồi, liên tục nói xin lỗi rồi tay chân luống cuống dời xe ra chỗ khác.
Mà lúc này, sau chiếc Lincoln của Trương Văn Long có một cái đầu vươn ra ngoài chiếc Hummer, đó là Lưu Quang Đông.

“Ai cho mấy người đỗ xe ở đây vậy?”
“Phía sau còn có xe đấy, mau lái mấy chiếc xe nát của mấy người ra đỗ ngoài đường đi.”
Lâm Văn Dương: “..”
Mà bên kia đám người Lâm Danh Sơn và nhà họ Lâm đều đỏ mặt tía tai.
Dừng xe xong, Trương Văn Long cũng ngay lập tức bước đến chỗ Lâm Ngọc Ngân và Trần Hùng.

“Chủ tịch tập đoàn Bách Long Trương Văn Long, tặng một pho Đỉnh Ngọc Thịnh Thế chúc cô Ngân và tập đoàn Ngọc Thanh nổi danh thành phố Bình Minh, long tường cửu thiên!”
 
Điện Đức Hoàng
Chương 87: Chương 87


Với việc Trương Văn Long và Lưu Quang Đông tiến vào buổi tiệc, 20 bàn tiệc được Lâm Ngọc Ngân chuẩn bị lúc đầu về cơ bản đã đầy chỗ.
Toàn hội trường đều rất náo nhiệt vui vẻ.

Đây dường như không phải là lễ khai trương của công ty nào cả.
Ngược lại, đây như là một cuộc gặp gỡ giao lưu do những người nổi tiếng hàng đầu trong nước tổ chức.
Những người có thể đến đây đều là những người có tên tuổi lớn trong khu vực.
Những người nhà họ Lâm nằm trong số những nhân vật lớn này, trong chốc lát họ cảm thấy hụt hẫng.

Ngay cả Lâm Danh Sơn cũng chỉ biết cảm thấy bối rối.
Sắc mặt Lâm Tú Minh tái nhợt đi, lồng ngực cô ta như bị một tảng đá lớn chặn lại, ngay cả việc thở cũng cảm thấy có chút khó khăn.

“Tại sao, tại sao ngay cả đám người của Trương Văn Long cũng đến tham dự lễ khai trương của tập đoàn Ngọc Thanh chứ?”
“Tại sao đám người Lâm Ngọc Ngân lại có quan hệ lớn như vậy?” Trong tiềm thức, Lâm Tú Minh lại nhìn thấy những món quà khác nhau trong khu vực quà tặng.
Nhiều món quà trong số đó là vô giá, nếu như quy đổi thành tiền mặt, có lẽ sẽ phải trên ba tỷ rưỡi.
Lúc này, chiếc đồng hồ quả lắc mà nhà họ Lâm gửi đến vẫn được đặt ở vị trí dễ thấy nhất trong khu quà tặng.

Ngay cả chiếc lư hương đất giá mà Trương Văn Long tặng, đều bị đặt ở phia sau.

Vô tình, Lâm Ngọc Ngân đột nhiên cảm thấy rợn người.

Cô ta luôn có dự cảm không lành, nhưng cái dự cảm không lành ấy trong tức khắc không thể nói rõ được.
Trong tiềm thức, cô ta muốn đi lấy chiếc đồng hồ quả lắc đi.

Nhưng vào lúc này, có một chiếc xe khác dừng ở cửa.

Tổng cộng chỉ có ba chiếc xe Volkswagen bình thường.

Tuy nhiên, khi nhìn thấy biển số xe, nhiều người ở đó đột nhiên đứng dậy.
Chiếc xe rất bình thường nhưng con số trên biển số lại khiến nhiều người kính nề! Số hiệu A.
0x, chẳng lẽ lãnh đạo của thành phố đến đây sao, Trong tức khắc, toàn bộ người trong khán trường đều im lặng.

“Đây là xe của chủ tịch Lăng Uyên Đình!”
Nhiều người có mặt đều là quan chức cấp cao nên đương nhiên họ nhận ra chiếc xe này.
Nhiều người thở phào nhẹ nhõm, rốt cuộc người sáng lập tập đoàn Thu Thảo có xuất thân đáng gờm như thế nào, thậm chí chủ tịch Đình mà cũng mời đến dự lễ khai mạc.
Lúc này, người nhà họ Lâm tim đập loạn cả lên, sự phô trương của họ đã sớm phá hỏng toàn bộ mối nhân sinh quan của họ.

Mối quan hệ của Lâm Ngọc Ngân mạnh vậy sao, sao trước đây lại không phát hiện được? Quả nhiên, cửa xe mở ra, chủ tịch thành phố Lăng Uyên Đình bước ra, theo sau là các nhà lãnh đạo khác và các lãnh đạo khu vực, họ từ xe bước đến.
Đám người Lâm Ngọc Ngân và Lâm Danh Sơn có một chút choáng váng.
Đang là mùa hè, mà trời vẫn có mây thưa gió nhẹ.

>> Lúc này, Trương Văn Long và Hà Thái Trung đã đến bên cạnh Trần Hùng.

“Cô Ngân, chúc mừng, chúc mừng!”
Lăng Uyển Đình vừa mỉm cười vừa gật đầu mà bắt tay Lâm Ngọc Ngân.
Họ hoàn toàn không quen biết nhau, nhưng họ lại nhiệt tình như bạn bè lâu năm vậy.
Lâm Ngọc Ngân vừa mừng vừa lo bắt tay với Lăng Uyển Đình, tim cô đập loạn xạ.

“Chào mừng, chào mừng…”
Lăng Uyển Đình mỉm cười và gật đầu, sau đó ra lệnh cho trợ lý của mình tặng cho cô một bức câu đối.

“Cô Ngân, chúc mừng cô đã khai trương công ty, tôi đã đích thân viết một câu đối cho tập đoàn Thu Thảo.

“Tôi hy vọng cô sẽ thích nó.”
Đám đông bàn tán ồn ào, chủ tịch Đình tự tay viết câu đối, đó thật là một vinh dự lớn lao.
Phía bên kia, khuôn mặt của các thành viên nhà họ Lâm chuyển từ vàng sang đỏ, rồi tím, rồi lại trắng bệch!
Một câu đối chữ vàng đã được bung ra.
Câu đối trên: Phượng luật tân điệu tam dương khai thái.

Câu đối dưới: Hà diệp thừa vũ tài khí ích thịnh.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 88: Chương 88


Hoành phi: Hồng đồ đại triển.

“Hay…”
Một nhóm nhân vật lớn do Trương Văn Long đứng đầu lập tức vỗ tay khen ngợi, sau đó thì tới tấp tiến lên trước bắt tay với Lăng Uyển Đình và các lãnh đạo cấp cao khác.
Cùng lúc đó, Trần Hùng cũng nở nụ cười tiến về phía Lăng Uyển Đình.

“Cậu chính là, Trần Hùng phải không!”
Lăng Uyển Đình và các lãnh đạo khác quan sát Trần Hùng, ánh mắt lóe lên một sự kinh ngạc, xem ra ông ấy không ngờ một người có tiếng tăm ngang ngửa Trương Văn Long mà lại trẻ tuổi như vậy.
Mọi người đều im lặng, Trần Hùng thì cười rồi gật đầu nói: “Xin mời các vị lãnh đạo vào trong.
Lăng Uyển Đình cười gật đầu, có thể đây như là đã nể mặt đám người Trần Hùng, lại còn tự tay đặt câu đối chữ tới khu vực quà tặng.

Sau đó, Lăng Uyển Đình đến khu vực quà tặng cùng Trần Hưng, Lâm Ngọc Ngân, Trương Văn Long và những người khác.

Trong giây tiếp theo, sắc mặt của Lăng Uyển Đình đột ngột thay đổi.

Không chỉ sắc mặt của ông ấy thay đổi, mà sắc mặt của những vị lãnh đạo bên cạnh ông ấy cũng thay đổi.

“Là ai mà to gan như vậy, dám tặng đồng hồ trong buổi lễ khai trương của tập đoàn Ngọc Thanh?”
Bùm…
Người của nhà họ Lâm như bị sét đánh ngang tai, từng người một đứng đờ ra như cọc gỗ.
Lúc này, chiếc đồng hồ quả lắc được đặt ở ngay phía trước khu vực quà tặng, là vị trí dễ thấy nhất.

Đặc biệt trên chiếc đồng hồ còn khắc hình một bông hoa đỏ tươi, hào nhoáng khác thường.

Vốn dĩ, nhà họ Lâm muốn làm nhục Lâm Ngọc Ngân theo cách này.

Không ngờ, lúc này họ lại bị gậy ông đập lưng ông! Ánh mắt Trần Hùng toát ra một vẻ lạnh lẽo, anh đã sớm dự đoán được tình huống này.
Nếu không, làm sao lúc đầu anh lại có thể đặt chiếc đồng hồ quả lắc này ở đây với nụ cười thích thú chứ? “Người ta tổ chức lễ khai trương mà lại tặng đồng hồ, như vậy chẳng phải mỉa mai sao!”
Lăng Uyển Đình tức giận đùng đùng, còn những nhân v*t t* l*n khác ở bên cạnh ông ấy cũng rất tức giận.
Những người như Lâm Tú Minh và Lâm Danh Sơn cảm thấy da đầu ngứa ran.

Lăng Uyển Đình trở nên tức giận, e rằng khó mà xử lý ổn thỏa vụ này.
Lâm Danh Sơn run rẩy đứng dậy, sau đó lẻn vào đám người nhà họ Lâm như tro tàn rồi chạy về bên kia.
Bỗng trong chốc lát, ánh mắt giận dữ của đám đông chĩa vào người nhà họ Lâm.
Mỗi một ánh mắt đều giống như một lưỡi dao sắc bén, Lâm Danh Sơn chỉ cảm thấy lúc này khuôn mặt già nua cả đời của mình đều đã mất sạch trong tức khắc.

“Chủ tịch Đình, đây là…”
Lâm Danh Sơn còn chưa kịp nói hết câu, thì đã bị Lăng Uyển Đình mắng: “Các người làm thế này là có ý gì đây? Rốt cuộc các người muốn làm gì?”
“Mấy người là người của công ty nào vậy?”
“Là tập đoàn nhà họ Lâm” Bỗng bên cạnh có một người nhiều chuyện nói ra.

“Đúng, là cô Ngân đã thành lập và sửa sang xưởng may.”
“Nhưng cái gia đình thật độc ác này, chủ tịch Đình, lần này ông nhất định phải đòi lẽ công bằng cho tập đoàn Ngọc Thanh mới được.” Tất cả người nhà họ Lâm đều cứng đờ cả người! “Kiểm tra, hãy kiểm tra cho thật kỹ cái tập đoàn họ Lâm này cho tôi!”

“Nếu tra ra cái tập đoàn gia đình này có hành vi vi phạm pháp luật, kỷ luật thì sẽ bị xử lý nghiêm minh!”
Tất cả người nhà họ Lâm đều sợ hãi đến mức toàn thân mềm nhũn, hai mắt Lâm Danh Sơn tối sầm lại, suýt chút nữa là ngất đi.
Ngoài cửa lúc này, trà Đại Hồng Bào đã được trải sẵn bỗng vang lên.
Đúng lúc, thời điểm tốt lành cho buổi cắt băng khánh thành của Tập đoàn Thu Thảo đã đến, Lâm Ngọc Ngân mời Lăng Uyển Đình và Trương Văn Long cùng cắt băng khánh thành.
Đồng thời, các phóng viên truyền thông lớn do Huỳnh Phong bố trí cũng đã đặt máy quay để phát sóng phóng sự.
Khi băng khánh thành được cắt xuống, tập đoàn Ngọc Thanh chính thức được thành lập.
Như những gì Trần Hùng nói với Lâm Ngọc Ngân lúc ban đầu.

Buổi lễ khai mạc hôm nay đã được dự định sẽ trở thành một ngôi sao sáng làm cho cả thành phố trở nên nổi bật!
 
Điện Đức Hoàng
Chương 89: Chương 89


Lăng Uyển Đình không hề nói đùa.

Ngày thứ hai khai trương tập đoàn Ngọc Thanh, tập đoàn Hiển Lâm đã bị các bên điều tra.
Những năm gần đây, tập đoàn Hiển Lâm trốn lậu thuế không ít cộng thêm những việc vi phạm pháp luật khiến tập đoàn này tổn thất nặng nề.

Mười mấy quan chức cấp cao đều bị điều tra, Lâm Văn Dương và Lâm Phương Dung thậm chí còn bị tạm giữ mấy ngày liền.
Cuối cùng, thảm họa này đã kết thúc với khoản tiền phạt 10,5 tỷ cho tập đoàn Hiển Lâm.
Ban đầu, tập đoàn này rơi vào khủng hoảng trầm trọng vì chuyện hợp tác với tập đoàn Hồng Vân.
Còn lần này là vì bị các đơn vị kiểm tra gắt gao, đúng là hoạ vô đơn chí.
Mặc dù đã vay ngân hàng Sacombank 70 tỷ nhưng hiển nhiên là không thể nào cứu vớt được.
Trong biệt thự nhà họ Lâm, tâm trạng ai nấy đều nặng trĩu như rơi xuống đáy vực.
Có vẻ như kể từ sau khi Trần Hùng vào ở rể, nhà họ Lâm đều liên tiếp gặp phải chuyện xui xẻo, thậm chí còn đi vào ngõ cụt.

“Tất cả là tại Lâm Ngọc Ngân, con đàn bà hèn hạ đó.”
“Cả nhà cô ta đều là lũ hèn hạ, ăn cây táo rào cây sung, thứ rẻ rách vong ân phụ nghĩa.”
“Nhà họ Lâm chúng ta dù sao cũng đã nuôi nấng cô ta hơn 20 năm trời.

Không ngờ cô ta lại để cho người ngoài đến phá chúng ta như vậy.”
Cũng giống như mấy lần trước, Lâm Tú Minh không ngừng đay nghien chửi rủa Lâm Ngọc Ngân.
Cô ta luôn cho rằng tất cả mọi chuyện đều là do cô ấy làm.
Trước giờ chưa hề suy ngẫm lại bản thân mình.

“Câm miệng đi.”
Lâm Danh Sơn đột nhiên nổi giận lôi đình, tiếng quát vừa rồi của ông ta dọa cho Lâm Tú Minh sững người.

Kể từ sáu năm trước khi Lâm Ngọc Ngân xảy ra chuyện đó tới nay, ông ta đã luôn thiên vị cho cô ấy.
Đã rất lâu rồi, Lâm Danh Sơn chưa nổi nóng với Lâm Tú Minh như ngày hôm nay.

“Ông nội…”
“Nếu như không phải cháu cả ngày nghĩ cách đối phó với nó thì nhà họ Lâm có thành ra nông nỗi này không?”
“Lâm Tú Minh, cháu còn muốn đấu đá giày vò bản thân đến khi nào nữa, không lẽ tổn thất mà cháu phải chịu chưa đủ hay sao?”
Vẻ mặt cô ta lập tức biến sắc: “Ông đang trách cháu ư?”
“Tất cả những gì cháu làm không phải đều là vì lợi ích của nhà họ Lâm sao.”
“Ông à, tất cả những chuyện này đáng lẽ ra phải trách Lâm Ngọc Ngân mới đúng.”
“Đủ rồi!”

Lâm Danh Sơn hít một hơi nặng nề, lạnh lùng nói: “Bây giờ Lâm Ngọc Ngân không còn bất cứ liên quan gì đến nhà họ Lâm nữa.

Từ nay về sau, không ai được phép nhắc đến nó trước mặt tôi.”
“Ngoài ra, danh tiếng của tập đoàn Hiển Lâm chúng ta trong giới đến nay đã giảm đi đáng kể rồi.

“Bây giờ càng ngày càng có ít đơn đặt hàng.

Nếu cứ tiếp tục như vậy, Hiển Lâm thật sự không xong rồi.”
“Chúng ta cần mau chóng ký một hợp đồng làm ăn lớn để ra.

khôi phục lại sức sống vốn có cho Hiển Lâm.”
Lâm Văn Dương bước lên nói: “Bố, trước đây tập đoàn Ngọc Thanh và Gucci đã ký kết chiến lược hợp tác lâu dài.

Giờ đây Gucci đã chính thức gia nhập vào thị trường Việt Nam, sau này ít nhiều sẽ có chỗ đứng trong Đại Hưng Thịnh.

“Trong khoảng thời gian này, Gucci muốn Đại Hưng Thịnh liên kết với tập đoàn Ngọc Thanh để phát động một cuộc thi quy mô lớn về thiết kế thời trang.”

“Rất nhiều các doanh nghiệp may mặc thời trang trên địa bàn tỉnh sẽ cử đội thiết kế chuyên nghiệp của họ tới tham gia”.

“Nếu có thể giành được thứ bậc trong cuộc thi này, công ty sẽ nhận được một khoản đơn đặt hàng lớn từ Liên minh thời trang Đại Hưng Thịnh.”
“Nếu đạt được giải Nhất, thậm chí còn có thể hợp tác trực tiếp với Gucci.” Cách đây vài ngày, cuộc thi thiết kế thời trang do Gucci tài trợ đã sớm lan rộng khắp thành phố Bình Minh.
Người nhà họ Lâm cũng đã sớm nghe nói đến sự kiện này, lúc này bọn họ đều háo hức muốn tham gia.
Nếu có thể đoạt giải trong cuộc thi lần này thì hoàn toàn có thể giúp nhà họ Lâm vượt qua được cuộc khủng hoảng bây giờ.
Nếu như giành được giải nhất thì nhà họ Lâm thậm chí còn có thể trở thành doanh nghiệp thời trang hàng đầu chỉ trong một sớm một chiều.
Lâm Danh Sơn nhìn mọi người: “Nhà họ Lâm chúng ta cũng là một doanh nghiệp thời trang lâu đời.

Để có thể giành được thứ bậc trong cuộc thi thiết kế này không phải là điều khó.”
“Mọi người ai đồng ý phụ trách tham gia cuộc thi này?”
 
Điện Đức Hoàng
Chương 90: Chương 90


Cháu sẽ đi.”
Lâm Tú Minh là người đầu tiên đứng lên.

“Tú Minh, cháu là người phụ trách phòng dự án, như vậy có thích hợp không?” Lâm Văn Dương ở bên cạnh hỏi.
Cô ta tự tin đáp: “Bác, bác quên mất rồi à, cháu cũng từng tốt nghiệp từ Học viện Thiết kế thời trang ra đấy.”
“Mấy năm nay đều là do Lâm Ngọc Ngân phụ trách phòng thiết kế.

Nhưng cháu cũng không hề kém cạnh hơn cô ta mà.”
“Tập đoàn Ngọc Thanh của Lâm Ngọc Ngân chắc chắn cũng sẽ tham gia cuộc thi lần này.”
“Đến lúc đó, cháu sẽ dùng tác phẩm thiết kế của mình coi như cái tát thật mạnh vào mặt cô ta ở cuộc thi.”
“Giải quyết nỗi hận trong lòng cháu”
Lúc này, trong phòng họp của tập đoàn Ngọc Thanh.
Lâm Ngọc Ngân ngồi ở vị trí chủ tịch cũng đang thảo luận với Lâm Thanh An và Đặng Văn Vũ cùng các lãnh đạo cấp cao khác về cuộc thi thiết kế thời trang do Gucci liên kết với Đại Hưng Thịnh tổ chức.
Cuối cùng, tất cả mọi người đều nhất trí việc tập đoàn Ngọc Thanh đăng ký tham gia cuộc thi này.
Hơn nữa, Lâm Ngọc Ngân cũng đã bàn bạc xong xuôi với Lâm Thanh An.

Một khi tập đoàn Ngọc Thanh giành được thứ bậc trong cuộc thi, Lâm Thanh An sẽ liên hệ với hai người bạn lâu năm khác của mình, sáp nhập các xưởng may của họ vào tập đoàn Ngọc Thanh.

Bằng cách này tập đoàn Ngọc Thanh sẽ có thể tiến thêm một bước nữa và trở nên lớn mạnh hơn! Sau khi đưa ra quyết định.
Lâm Ngọc Ngân hướng dẫn đội ngũ thiết kế, bắt đầu bắt tay vào thiết kế các tác phẩm của mình.
Còn nửa tháng nữa là đến thời gian đăng ký, vì vậy trong nửa tháng này họ phải thiết kế ra một tác phẩm hoàn hảo nhất, sau đó mới có thể đăng ký tham dự cuộc thi.
Trong nửa tháng tới đây, Lâm Ngọc Ngân sẽ dành toàn bộ tâm huyết cho thiết kế lần này.
Hầu như ngày nào cô ấy cũng bận rộn từ sáng đến khuya, không ngừng cho ra những thiết kế mới, cũng không ngừng hủy bỏ chúng.
Cô cần phải làm hoàn hảo đến từng chi tiết khiến cho mọi người trong cuộc thi đều phải trố mắt lên mà trầm trồ.
Trong văn phòng chủ tịch của tòa nhà tập đoàn Hồng Vân.

Triệu Hùng ngồi trên ghế sofa, cầm điện thoại di động chơi Sokoban.
Hà Thái Trung ở bên cạnh pha cho Triệu Hùng một chén trà đặc sản, cung kính đưa lên tay anh.

“Anh Hùng, tập đoàn Vân Hồng chúng tôi là đối tác chính của Gucci trong cuộc thi thiết kế lần này.”
“Hơn nữa, cuộc thi này sẽ do nhà thiết kế nổi tiếng hàng đầu của Gucci, Michel cùng với một số các nhà thiết kế nổi tiếng khác trên thế giới làm ban giám khảo.”

“Tôi đã sắp xếp mọi thứ ổn thỏa cả rồi.

Đến lúc đó, tập đoàn Ngọc Thanh của cô Ngọc Ngân nhất định sẽ có được một suất trong cuộc thi này.” Triệu Hùng đặt điện thoại xuống, sau đó đỡ lấy tách trà từ tay Hà Thái Trung nhấp một ngụm, lắc đầu liên tục.

“Không, Hà Thái Trung, cuộc thi lần này tôi không cho phép ông ở phía sau thực hiện bất kỳ hành vi gian lận nào.”
Ông ta đột nhiên sững sờ: “Anh Hùng, ý anh là gì?”
“Tôi không cho phép ông giúp vợ tôi.”
“Vậy nên, mọi thứ mà ông đã sắp xếp trước đó, lập tức thu hồi lại cho tôi.”
“Cuộc thi lần này, tôi muốn mọi người đều hoàn toàn công bằng như nhau.”
Hà Thái Trung không hiểu vì sao Triệu Hùng lại có quyết định như vậy.
Trước giờ anh ta chẳng phải yêu vợ mình lắm hay sao.

Tại sao lần này có được cơ hội tốt như vậy lại không ở đằng sau hỗ trợ cho cô ấy chứ?
Triệu Hùng đứng dậy, đi tới bên cửa sổ, nhìn đàn nhạn đang bay trên bầu trời bên ngoài.

“Chim ưng muốn sải cánh bay lượn, cũng cần phải có đôi cánh đủ cứng”.

“Ngọc Ngân, anh tin vào em!”
“Lần này, ngay cả khi không có sự giúp đỡ của anh ở phía sau, em nhất định cũng có thể làm cả thế giới phải kinh ngạc”
 
Điện Đức Hoàng
Chương 91: Chương 91


Thật ra lúc đầu Trần Hùng đúng là có muốn thông qua quan hệ với Hà Thái Trung để giúp Lâm Ngọc Ngân có giải.
Chuyện này đối với anh mà nói, chỉ là vấn đề một câu nói mà thôi.
Nhưng những ngày, này sau khi thấy Lâm Ngọc Ngân nghiêm túc và tràn đầy tinh thần trách nhiệm đem hết tất cả tinh lực đều dồn vào trên tác phẩm thiết kế như vậy.
Trần Hùng đã thay đổi ý định ban đầu.

Anh tin rằng, dựa vào thái độ và trình độ chuyên môn của vợ mình.
Thì cho dù anh không làm gì, vợ anh cũng chắc chắn có thể lấy được giải ở cuộc thi thiết kế.
Thậm chí, anh còn tin Lâm Ngọc Ngân có thể lấy được giải nhất.

So với Lâm Ngọc Ngân tràn đầy ý chí chiến đấu, thì bên phía Lâm Tú Minh lại tỏ ra lười nhác vô cùng.

Mấy ngày đầu thì Lâm Tú Minh cũng tỏ ra rất hào hứng.
Đúng là ngày nào cô ta cũng ở lại bộ phận thiết kế, cùng nhân viên ở đây cùng nhau nghĩ ý tưởng để thiết kế ra một tác phẩm tốt.
Nhưng sau ba ngày nhiệt tình, Lâm Tú Minh phát hiện, muốn thiết kế ra một tác phẩm tốt thì căn bản không hề đơn giản như những gì cô ta tưởng.
Cho dù là trình độ chuyên môn, sức tưởng tượng hay là năng lực dẫn dắt đoàn đội của cô ta đều kém xa Lâm Ngọc Ngân cả một đoạn.
Đừng nói chuyên nghiệp, ngay cả trình độ nghiệp dư Lâm Tú Minh cũng không tới nổi.
Vậy nên, rất nhanh Lâm Tú Minh liền mất đi hứng thú với việc thiết kế này.

Thậm chí một tuần sau, cô ta còn lười đến mức ngay cả bộ phận thiết kế cũng không thèm tới.
Thời gian chớp mắt liền trôi qua.
Mắt thấy ngày mai chính là ngày nộp bài báo danh dự thi cho cuộc thi thiết kế.

Lâm Danh Sơn liền tức giận đùng đùng mà gọi Lâm Tú Minh tới phòng làm việc của mình, nổi trận lôi đình với cô ta.
Hiển nhiên, Lâm Danh Sơn rất bất mãn với biểu hiện của Lâm Tú Minh trong đoạn thời gian này.
“Tú Minh, ngày mai chính là ngày nộp bài báo danh rồi, tác phẩm cháu thiết kế đâu?”
“Ông tin cháu nên mới đem chuyện quan trọng như vậy giao cho cháu, cháu nhìn xem mình đã làm những gì?” Lâm Tú Minh lại tràn đầy bình tĩnh nói: “Ông nội yên tâm đi, cháu đã sớm chuẩn bị xong tác phẩm để báo danh tham gia cuộc thi rồi.”

“Chuẩn bị xong rồi?”
Lâm Danh Sơn nghi ngờ, rõ ràng đoạn thời gian này Lâm Tú Minh chả làm được gì ra hồn, cho đến hôm nay bên phía bộ phận thiết kế còn chưa cho ra được cả bản thiết kế hoàn chỉnh.
Lâm Tú Minh lấy đâu ra tác phẩm chứ?
Lâm Tú Minh cười cực kỳ thần bí nói: “Ông nội, ông cứ yên tâm đi.”
“Tất cả mọi thứ con đều sắp xếp tốt hết rồi.”
“Con có thể đảm bảo với ông, đến lúc đó, con không chỉ có thể lấy được giải ở cuộc thi, mà còn có thể, khiến cả thành phố phải kinh ngạc!”
Ngày cuối cùng để chuẩn bị báo danh, Lâm Ngọc Ngân dẫn dắt đoàn đội của mình bận rộn đến hơn mười giờ đêm.
Cuối cùng, trong bộ phận thiết kế truyền đến một trận thanh âm hân hoan nhảy nhót.
“Hoàn thành rồi! Cuối cùng cũng hoàn thành rồi!”
“Đây quả thật là một tác phẩm nghệ thuật hoàn mĩ.”
“Tổng giám đốc Ngân, trong cuộc thi trang phục của Gucci lần này, tác phẩm của chúng ta nhất định có thể khiến toàn thành phố kinh ngạc.”
Thùng rác trong phòng thiết kế đều chất đầy đủ loại giấy nháp bị bỏ.

Trên bàn làm việc, các loại phương án thiết kế càng là chất cao như núi.
Thời gian nửa tháng này, Lâm Ngọc Ngân dẫn đoàn đội thiết kế của mình thức đêm làm việc, luân phiên chiến đấu, rốt cuộc vào đêm khuya cuối cùng này, cũng đã thiết kế ra được tác phẩm mà họ mong muốn.
Nhìn hình đồ họa 3D đang trình chiếu trên máy tính, mỗi nhà thiết kế ở đây đều bị chấn động sâu sắc.
“Tổng giám đốc Ngân, cô đúng là thiên tài.”
“Tôi làm nghề thiết kế nhiều năm như vậy, nhưng chưa từng nghĩ đến sẽ có một ngày có thể làm ra được một tác phẩm hoàn hảo như vậy.”
“Trình độ thiết kế và sự sáng tạo của cô, thật đúng là khiến chúng tôi được mở rộng tâm mắt.”
Lâm Ngọc Ngân cũng không che giấu được sự kích động trong lòng nói: “Tất cả những cái này đều là công lao của mọi người.”
“Cảm ơn mọi người.”
 
Điện Đức Hoàng
Chương 92: Chương 92


Sau đó, Lâm Ngọc Ngân cũng nhìn chăm chú vào hình đồ họa trên máy tính, cô cũng bị bộ tác phẩm hoàn mĩ này làm cho chấn động.

Nhưng mà rất nhanh, Lâm Ngọc Ngân liền hơi nhăn mày.

“Sao thế tổng giám đốc Ngân?”
“Không có gì.


Lâm Ngọc Ngân đứng dậy nói: “Mọi người đều mệt rồi, tất cả đều về nghỉ ngơi đi.


“Ừm.


Một đám nhà thiết kế lần lượt rời đi, nhưng Lâm Ngọc Ngân vẫn ở lại.

Ngoại trừ cô, vẫn còn một nhà thiết kế trẻ tuổi vừa mới tốt nghiệp đại học thiết kế nổi tiếng không lâu.

“Trình, sao cậu còn chưa đi?”
Nhà thiết kế trẻ tuổi tên Nguyễn Trình vội vàng trả lời: “Đang định đi đây, tổng giám đốc Ngân, sao chị vẫn còn ở lại, là vì cảm thấy thiết kế vẫn chưa đủ hoàn mỹ sao?”
“Ừm, cứ cảm thấy vẫn còn thiếu chút gì đó.



Lâm Ngọc Ngân lắc đầu đứng dậy: “Chắc là do tôi nghĩ quá nhiều rồi, về nhà thôi!”
Về đến nhà, Lâm Ngọc Ngân cả đêm đều không ngủ.

Ngày mai chính là thời gian nộp tác phẩm, Lâm Ngọc Ngân đã dẫn dắt đoàn đội thiết kế ra một tác phẩm đỉnh cấp.

Nhưng, Lâm Ngọc Ngân cứ luôn cảm thấy tác phẩm kia bị thiếu một số thứ gì đó.

Cô trằn trọc suy nghĩ cả một đêm!
Cuối cùng, khi tia nắng đầu tiên của buổi sáng chiếu xuống đất, một trận gió nhẹ thổi vào qua cửa sổ.

Lâm Ngọc Ngân liền đột nhiên hiểu ra.

“Đúng… gió!”
“Chính là gió, cuối cùng mình cũng biết là thiếu gì rồi.


Lâm Ngọc Ngân hưng phấn bò xuống giường, việc đầu tiên là cầm bút vẽ và bản thiết kế lên, cô dùng hai tiếng đồng hồ để hoàn thành nốt phần cuối cùng của tác phẩm.

Sau đó cô đánh răng rửa mặt thay đồ, ngay cả bữa sáng cũng không kịp ăn, liền đem theo bản thảo không ngừng nghỉ mà chạy về phía công ty.

Cô cần phải đem phần sáng tạo cuối cùng này thêm vào trên tác phẩm, hoàn thành nốt bước cuối cùng.

Nhưng khi vừa đi vào cửa bộ phận thiết kế, Lâm Ngọc Ngân liền thấy bên trong bộ phận thiết kế đang loạn thành một đoàn.

“Chuyện gì thế?”
Nhìn trên mặt cấp dưới của mình đều tràn đầy vẻ nóng vội, ngay lập tức có một loại dự cảm không lành chạy khắp toàn thân Lâm Ngọc Ngân.

Nguyễn Trình gấp gáp tới mức đầu đầy mồ hôi, trong mắt thậm chí còn có ánh nước.

“Tổng giám đốc Ngân, không tốt rồi, thiết kế mà chúng ta tốn nửa tháng làm ra đã bị người ta trộm mất rồi!”
‘Ừ”…đầu Lâm Ngọc Ngân phút chốc liền trống rỗng.

Thiết kế bị người khác trộm rồi?
Vào lúc chỉ còn hai tiếng nữa là đến thời gian báo danh của cuộc thi thiết kế Gucci, thì thiết kế mà cả bọn Lâm Ngọc Ngân dốc hết tâm huyết tốn nửa tháng để thiết kế ra.

| Lại bị người ta trộm mất rồi?
Đùa gì vậy hả?
Lâm Ngọc Ngân hốt hoảng mở văn kiện và phần mềm thiết kế trang phục trên máy tính ra, bên trong hoàn toàn trống rỗng!
Lúc này, Lâm Ngọc Ngân chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng!
“Tổng giám đốc Ngân, tài liệu và hình đồ họa trong văn kiện với phần mềm thiết kế, toàn bộ đều bị người ta ác ý xóa đi rồi!”
“Vậy bản thảo đâu?” Lâm Ngọc Ngân gần như điên cuồng gào lên.

“Bản thảo, bao gồm tất cả bản thiết kế mà chúng ta soạn ra, toàn… toàn bộ đều biến mất rồi!”
“Hơn nữa, tối qua tòa lầu công ty đột nhiên cúp điện, camera giám sát cũng không có ghi lại bất cứ thứ gì.


“Chúng tôi đã báo cảnh sát rồi, chắc là cảnh sát sẽ đến nhanh thôi.


Mặt mày Lâm Ngọc Ngân trắng bệch, hồn bay phách lạc nói: “Chỉ còn hai tiếng nữa là đến thời gian chính thức nộp bài báo danh cho cuộc thi rồi.


“Muộn rồi, tất cả đều muộn rồi.


 
Điện Đức Hoàng
Chương 93: Chương 93


Tâm trạng lúc này của Lâm Ngọc Ngân đã không thể diễn tả bằng lời được nữa rồi.

Sức lựa toàn thân như bị rút hết ra trong tức khắc.

Não bộ cô trống rỗng một lúc lâu rồi mới lấy lại tỉnh táo ngay sau đó.

“Tất cả mọi người vào vị trí cho tôi.


Lâm Ngọc Ngân ra lệnh một tiếng, những nhà thiết kế khác lập tức trở lại vị trí làm việc của mình.

Tổng giám đốc Ngân, cô muốn làm gì?”
Lâm Ngọc Ngân trả lời: “Bây giờ đã hoàn toàn không kịp thời gian rồi, nhưng cuộc thi thiết kế này, công ty Ngọc Thanh chúng ta nhất định phải tham gia.


“Trong vòng một tiếng đồng hồ phải làm ra một bộ thiết kế cho tôi.


Xung quanh yên lặng không một tiếng động, tất cả mọi người đều nhìn Lâm Ngọc Ngân với vẻ mặt ngơ ngác.

Trong vòng một tiếng làm xong một bộ thiết kế, đó vốn là chuyện không thể nào.

Cho dù thật sự có thể làm xong, vậy thì cũng tuyệt đối không thể có tí kỹ thuật nào, sao có thể lấy được được thứ hạng trong cuộc thi được?
“Cứ làm theo lời tôi nói đi.


Càng vào tình thế cấp bách như thế này, Lâm Ngọc Ngân lại càng có thể khiến mình giữ được sự bình tĩnh.

“Trước đây, tôi đã từng thiết kế không ít tác phẩm khác.

” Hơn nữa, tôi có bản thảo, bây giờ chỉ cần hoàn thành nó là được rồi.

“Mấy người làm theo những gì tôi nói.

” Trong một tiếng đồng hồ, tất cả các nhà thiết kế đều căng dây thần kinh ra để tập trung.

“Dương à, mau lấy bản thảo trong tủ văn kiện trong phòng làm việc của tôi ra cho tôi đi.


Dương vội gật đầu: “Vâng, tổng giám đốc Ngân.


Ngay lập tức, cô lại nhìn về phía Lý Tâm, người đang phụ trách tạo hình ảnh, nói: “Mở ứng dụng ra, điều chỉnh để tôi chỉnh màu sắc tôi đưa cho cậu.


“Còn nữa chị Châu, sau khi tôi gửi bản thiết kế trước đây vào máy tính cho chị, chị lập tức tiến hành dựng phim kết cấu theo những gì tôi đã nói.


“Đồng thời, tất cả mọi người! “
“Tôi cho mọi người thời gian năm phút, xem xong bản thảo của tôi, mọi người có bất kì ý kiến hay kiến nghị gì thì lập tức đề ra cho tôi!”
Sau khi dặn dò xong hết, Lâm Ngọc Ngân lại thông báo cho bên Đặng Văn Vũ, bảo anh ta chuẩn bị xe rồi đợi ở cửa xưởng.

Một khi bên này họ hoàn thành xong tác phẩm thiết kế mới, lập tức lái xe đến bên Đại Hưng Thịnh, giao bản thiết kế trước khi hết hạn đăng kí cuộc thi.

Cả bộ phận thiết kế cứ như đang đi vào một trận chiến vậy.

Tất cả mọi người đều bỏ ra hết tinh thần và tinh lực, dựa theo sự chỉ huy của Lâm Ngọc Ngân, nhanh chóng vận hành.

Mười phút…
Nửa tiếng…
Một tiếng.

.

Vừa tròn một tiếng sau, ngay lúc chị Châu ấn nút Enter trên bàn phím, tác phẩm mới được in ra.

Đồng thời, Lâm Ngọc Ngân cũng xử lý xong tất cả tư liệu về tác phẩm này, bỏ vào một túi văn kiện.

Tác phẩm thiết kế này là tác phẩm Lâm Ngọc Ngân đã bỏ rất nhiều thời gian để thiết kế.

Mặc dù không hoàn mỹ như tác phẩm trước đó, nhưng cũng là một tác phẩm không tệ.

Nay cũng chỉ có thể xem ngựa chết thành ngựa sống để chữa thôi.

Lâm Ngọc Ngân lấy đầy đủ túi văn kiện kèm usb, nhanh chóng lên xe.

“Còn hai mươi phút nữa, xưởng trưởng Vũ, làm phiền anh rồi.


Đặng Văn Vũ gật đầu, nói: “Yên tâm đi tổng giám đốc Ngân, trước khi làm công xưởng tôi lái xe taxi đó, nhất định có thể đưa cô đến chỗ ghi danh đúng giờ.


Xe Benz bay nhanh trên đường, cứ như một con ngựa hoang sổng cương vậy.

Đặng Văn Vũ không phụ kỳ vọng mà thuận lợi đưa Lâm Ngọc Ngân đến chỗ báo danh ở Đại Hưng Thịnh vào phút cuối cùng của hạn chót ghi danh.

Ngay sau đó, Lâm Ngọc Ngân giao tác phẩm và usb của mình cho nhóm ghi danh, thuận lợi đăng ký.

Ra khỏi Đại Hưng Thịnh, Lâm Ngọc Ngân mới thở phào nhẹ nhõm.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 94: Chương 94


“Tổng giám đốc Ngân, nhiều năm nay tôi rất ít khâm phục ai, phó tổng giám đốc Lâm là một trong số ít ấy.


“Mà cô, cũng được xem là một trong số đó.


“Vậy sao?”
Lâm Ngọc Ngân cười, nụ cười có hơi cay đắng.

Đặng Văn Vũ nói ra từ tận đáy lòng: “Chuyện hôm nay, vốn dĩ đã là ngõ cụt nhưng lại được tổng giám đốc Ngân cô dẫn dắt đoàn đội của mình mở ra một con đường sống.


“Cô Ngân, tôi cảm thấy Đặng Văn Vũ này nửa đời sau có thể đi theo một người như cô, đúng là theo đúng người rồi.


“Có người chủ như cô, có đoàn đội như thế này, tôi tin tập đoàn Ngọc Thanh của chúng ta nhất định có thể vượt mọi khó khăn, đạt được nhiều thành công lớn.



Cũng ngay lúc này, Lâm Tú Minh cũng nộp xong tác phẩm tham gia bước ra.

“Ôi, Lâm Ngọc Ngân cô không tệ nhỉ, nhanh vậy đã có người nịnh nọt cô rồi.


“Nịnh nọt thế này chắc cô thích lắm nhỉ, nhưng sao tôi lại buồn nôn quá vậy?”
“Dựa vào công ty Ngọc Thanh rác rưởi của cô mà muốn đạt được thành công lớn, nằm mơ ban ngày đi.


Lâm Ngọc Ngân trừng mắt liếc nhìn Lâm Tú Minh một cái, hoàn toàn không thèm quan tâm đến người phụ nữ ác độc này.

Lâm Tú Minh lại không thấy chán mà tiếp tục châm chọc nói: “Lâm Ngọc Ngân, dựa vào chút năng lực kia của cô, còn có mặt mũi để đến tham gia cuộc thi thiết kế của Gucci lần này à?”
“Những thiết kế mà trước đây cô làm ở nhà họ Lâm chúng tôi toàn bộ đều là rác rưởi.


“Lâm Ngọc Ngân, cô chống mắt lên mà xem cho tôi, tác phẩm lần này của Lâm Tú Minh tôi nhất định sẽ là tác phẩm đặc sắc nhất trong cuộc thi.


“Giải nhất, tuyệt đối sẽ là của tôi, mà cô, cũng là giải nhất, nhưng là từ dưới đếm lên.

” Sau khi nói xong, Lâm Tú Minh phá lên cười rồi rời khỏi đó.

Trên bầu trời trong vắt bỗng xuất hiện một đám mây đen, trạm xe ô tô đường dài của thành phố Bình Minh.

Trên tay Nguyễn Trình đang bê một cái hộp, gương mặt đầy căng thẳng đứng đợi trước trạm xe.

Đúng lúc này, một chiếc Benz dừng lại trước mặt cô.

Người lái xe là Trương Gia Bảo, cửa xe mở ra, Lâm Tú Minh bước xuống.

“Cô Tú Minh”
Sắc mặt Nguyễn Trình vui mừng, vội đi về phía Lâm Tú Minh.

“Tôi đã chuyển ba trăm năm mươi triệu cho cô rồi, đây là vé xe của cô.


Lâm Tú Minh đưa một tấm vé xe đến thành phố khác vào tay Nguyễn Trình, nói: “Lập tức, rời khỏi thành phố Bình Minh cho tôi.


“Hơn nữa Nguyễn Trình, anh phải biết thủ đoạn của Lâm Tú Minh tôi, anh vốn chỉ là học đại học ở thành phố Bình Minh thôi, chứ không phải là người của thành phố này!”
“Cầm lấy tiền, trở về thành phố của anh, mãi mãi đừng bao giờ trở lại nữa!”
“Nếu cô mà dám lén lút trở về, coi chừng tôi không khách khí với cô đó.


Nguyễn Trình vội gật đầu, nói: “Yên tâm đi cô Tú Minh, tôi chắc chắn sẽ không trở lại nữa.


“Chuyện này, tôi cảm thấy khá có lỗi với Tổng Giám đốc Ngân, nếu không phải người nhà tôi bị bệnh, tôi cũng sẽ không…”
“Im miệng.


Lâm Tú Minh chán ghét mắng quát một câu: “Tôi không có tâm trạng nghe anh hối lỗi, đi ngay cho tôi!”
Nguyễn Trình không dám nói tiếp, cầm lấy vé xe đi vào trạm xe.

Sau khi lên xe, trên mặt Lâm Tú Minh vẫn luôn mang theo một nụ cười âm lãnh, nụ cười này, ngay cả Trương Gia Bảo đang ngồi cạnh trông thấy cũng có chút lạnh sống lưng.

Người phụ nữ này, đúng là càng ngày càng ác độc mà, ngay cả Trương Gia Bảo anh cũng có chút kiêng kị.

“Sao đuổi cậu ta đi nhanh vậy?”
“Không đuổi đi thì ngồi đợi bị Lâm Ngọc Ngân bắt được à?” Lâm Tú Minh ha ha một tiếng: “Chuyện Lý Cường lần trước suýt nữa bị hỏng, lần này, tôi không thể lại mắc phải sai lâm tương tự nữa.


Nói đến đây, Lâm Tú Minh bắt đầu hô hô cười lạnh.

“Không thể không nói, tác phẩm của Lâm Ngọc Ngân thiết kế lần này đúng là khiến người ta bất ngờ thán phục.


“Đến lúc đó tôi lấy tác phẩm của cô ta, giành được giải nhất trong cuộc thi.


“Đúng là muốn được nhìn thấy gương mặt như mất mẹ ruột của cô ta mà, chắc chắn là thú vị lắm đây.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 95: Chương 95


Chiều hôm đó, sau khi Nguyễn Trình biến mất khỏi công ty thì người trong công ty đã đoán được bảy tám phần.

Lâm Ngọc Ngân cũng không ngờ rằng cô nữ sinh đại học ngây thơ Nguyễn Trình lại có thể làm chuyện khó có thể tưởng tượng nổi này.

Bên cảnh sát đã lập án điều tra rồi, nhưng Nguyễn Trình đã sớm trốn khỏi thành phố Bình Minh, cho dù cuối cùng có thể bắt Nguyễn Trình lại, mọi chuyện đều đã chẳng giải quyết được nữa rồi.

Chuyện cũng đã xảy ra rồi, Lâm Ngọc Ngân cũng không muốn truy cứu nữa.

Đồng thời, vì không để Trần Hùng và Lưu Ánh Nguyệt lo lắng, Lâm Ngọc Ngân cũng không nói ra chuyện này.

Sau khi nộp bản thảo, tất cả chỉ còn chờ tin tức từ ban tổ chức cuộc thi thôi.

Mặc dù bộ tác phẩm hoàn mỹ nhất đã không còn nữa, nhưng Lâm Ngọc Ngân vẫn rất có lòng tin với tác phẩm trước đây mình đã từng thiết kế.

Cả cuộc thi chia làm ba giai đoạn.

Giai đoạn thứ nhất là bên tham gia chuẩn bị tác phẩm của mình, đăng ký dự thi.

Giai đoạn này đã hoàn thành rồi.

Giai đoạn hai là ban tổ chức cuộc thi bình chọn theo chuyên môn của mình, chọn ra hai mươi tác phẩm.

Sau đó ban tổ chức sẽ liên hệ công xưởng, mang hai mươi tác phẩm này tạo thành thành phẩm.

Giai đoạn cuối cùng là thông qua catwalk trên sàn chữ T chuyên nghiệp để chọn ra tác phẩm cuối cùng!
Một tuần sau, ban tổ chức đã bình chọn ra hai mươi tác phẩm đứng dẫn đầu.

Tác phẩm của Lâm Ngọc Ngân thuận lợi lọt vào hai mươi tác phẩm đó.

Lại qua một tuần, tất cả tác phẩm thành công đều được làm thành thành phẩm.

Giai đoạn cuối cùng của cuộc thi thiết kế Gucci này, catwalk trên sàn diễn, cuối cùng cũng bắt đầu.

Chín giờ sáng, bên hội quán show thời trang ở tầng ba của Đại Hưng Thịnh sớm đã chật ních người.

Ngoại trừ nhà thiết kế và những thành viên theo cùng đến từ hai mươi công ty khác nhau, ban tổ chức còn mời những người giàu có trong toàn tỉnh đến làm khán giả cho trận chung kết này.

Đồng thời, giám khảo của cuộc thi toàn bộ đều là những người có sức ảnh hưởng trên thế giới.

Ngoài nhà thiết kế phục trang đẳng cấp thế giới Michelle ra, ông còn đặc biệt mời thêm người có địa vị ngang hàng với mình là Allen cùng ông đảm nhiệm vai trò chủ thẩm.

Có thể thấy được, Michelle rất coi trọng cuộc thi thiết kế lần này.

“Căng thẳng lắm hả?”
Trên hàng ghế khán giả, Trần Hùng nhìn Lâm Ngọc Ngân đang cắn chặt môi bên cạnh, anh vô thức nắm chặt lấy tay Lâm Ngọc Ngân, phát hiện ra tay cô đổ đầy mồ hôi.

“Anh làm gì thế?”
Lâm Ngọc Ngân vội rút tay về!
“Ha ha, thấy em căng thắng vậy, không muốn anh cỗ vũ tinh thần cho hả?”
Trần Hùng cười rồi lấy một tấm khăn giấy đặt vào tay Lâm Ngọc Ngân, nói: “Lau mồ hôi chút đi, nhìn em đổ đầy mồ hồi kìa.


“Thật ra em không cần căng thẳng thế đâu, anh tin vào năng lực của em, nhất định có thể lấy được giải nhất trong kì thi lần này.


“Dù sao, đó cũng là tác phẩm mà dẫn dắt cả đội không ngủ không nghỉ suốt nửa tháng để hoàn thành.


“Hôm nay, nó nhất định sẽ làm mọi người phải kinh ngạc!”
Trần Hùng từ đầu đã muốn để cho Lâm Ngọc Ngân tự do phát huy trong kì thi lần này, cho nên, mấy ngày nay anh không quá để tâm đến phương diện này.

Cho nên, Lâm Ngọc Ngân không nói, Trân Hùng đương nhiên cũng không biết chuyện tác phẩm bị trộm mất.

Cho nên, anh vẫn luôn nghĩ rằng tác phẩm dự thi của Lâm Ngọc Ngân là tác phẩm mà trước đó Lâm Ngọc Ngân dẫn dắt cả đội dùng thời gian nửa tháng thiết kế ra.

Lâm Ngọc Ngân hít sâu một hơi, muốn nói sự thật cho Trần Hùng biết.

Nhưng cuối cùng cô vẫn nhịn được.

Lúc này, Lâm Tú Minh, Lâm Danh Sơn và Lâm Văn Dương và những quản lý cấp cao của tập đoàn Hiển Lâm cũng bước vào.

Đúng lúc, vị trí chỗ ngồi của họ và Lâm Ngọc Ngân ở gần nhau.

“Ông nội, bác cả, cô út…”
Mặc dù bây giờ Lâm Ngọc Ngân đã ra ở riêng, nhưng cô vẫn đứng lên chào hỏi mấy người Lâm Danh Sơn ngay.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 96: Chương 96


Lâm Danh Sơn mặt không có chút cảm xúc nhìn Lâm Ngọc Ngân một cái, ông ta không thèm nói lời nào liền quay đầu đi.

Mà mấy người vai vế lớn hơn như Lâm Văn Dương và Lâm Phương Dung cũng hừ lạnh một cái, mà khi bọn họ nhìn về phía Lâm Ngọc Ngân thì trên mặt toàn là vẻ khinh thường.

“Lâm Ngọc Ngân, không ngờ rằng mày lại tốt số như vậy, vậy mà lại có thể tiến vào top 20 tác phẩm xuất sắc nhất.


“Chẳng qua là, cũng chỉ là top 20 tác phẩm xuất sắc nhất mà thôi.


“Nếu những tác phẩm đó là do mày thiết kế thì chỉ sợ rằng khi chấm bài bọn Michelle bị hoa mắt nên mới lựa chọn tác phẩm của mày.


Lâm Tú Minh cố ý tới ngồi bên cạnh Lâm Ngọc Ngân, cô ta muốn dựa vào loại phương thức này để hung hăng đập nát ánh hào quang của Lâm Ngọc Ngân.

“Lâm Ngọc Ngân, hôm tay tôi sẽ cho chị nhìn thật rõ sự lợi hại của Lâm Tú Minh tôi.


“Hôm nay cô nhất định sẽ chỉ dừng chân ở top hai mươi, mà tôi, nhất định sẽ giành được quán quân.


Trần Hùng hừ lạnh một tiếng, anh nói: “Nói khoác cũng không sợ tự cắn trúng lưỡi mình sao?”
“Cái gọi là nhân phẩm quyết định chất lượng, chính là có một số người nhân phẩm chẳng ra sao thì quần áo thiết kế ra cũng chẳng ra gì!”
Lâm Tú Minh nghe thể liền tức giận đứng dậy, cô ta gần như là chỉ thẳng vào mũi Trần Hùng mà mắng: “Trần Hùng, anh chỉ cây dâu mắng cây hòe ai đấy hả?”
“Ai đáp lại thì chính là người đó.


Trần Hùng lạnh lùng nhìn Lâm Tú Minh một cái, anh nói: “Có giỏi thì cô chỉ một cái nữa cho tôi xem xem?”
Lâm Tú Minh rùng mình một cái, trong đầu cô ta lại tái hiện lại hình ảnh khi Trần Hùng vỗ tay một cái mà chụp nát cả mặt bàn.

“Tôi lười so đo với loại nghèo rớt mồng tơi không có văn hóa như anh.

” Lúc này, tất cả những thí sinh dự thi, ban giám khảo, người xem và truyền thông cơ bản là đều đã tới hết rồi.

Mà những người mẫu mặc tác phẩm dự thi đang đứng sau cánh gà cũng đã chuẩn bị sẵn sàng để bước lên sân khấu.

Người mẫu bên phía sân khấu hình chữ T bắt đầu đi ra, trận thi đấu thiết kế trang phục do Gucci và liên minh thời trang Đại Hưng Thịnh kết hợp với nhau tổ chức, chính thức bước vào giai đoạn cuối cùng của trận chung kết!
Trong lúc nhất thời, bầu không khí toàn trường đều bắt đầu trở nên hơi căng thẳng.

Những người mẫu thân hình cao gầy, ngũ quan tinh xảo nương theo tiếng nhạc vang lên mà chậm rãi bước lên sàn diễn, người nào người nấy đều có phong cách riêng.

Mỗi người mẫu sau khi đi lên sân khấu cuối cùng sẽ đi tới vị trí trung tâm của sàn diễn, thông qua các loại động tác khác nhau của cả cơ thể để tạo dáng, cố gắng hết sức phô bày tất cả những nét đặc sắc của bộ trang phục mình đang mặc trên người.

Sau đó sẽ được ban giám khảo ngồi phía dưới chấm điểm.

Bao gồm cả Michelle và Alan thì có tổng cộng mười vị giám khảo, cao nhất là mười điểm, tổng điểm của mười người là một trăm.

Rất nhanh, người mẫu mặc tác phẩm dự thi của Lâm Ngọc Ngân đã đi ra từ sân khấu hình chữ T bên kia.

Không thể không thừa nhận rằng Lâm Ngọc Ngân có thiên phú bẩm sinh trong lĩnh vực thiết kế thời trang, hơn nữa, trình độ còn cực cao.

Dù rằng tác phẩm hoàn mỹ mà đoàn đội của cô đã dốc hết nửa tháng trời để tạo ra đã bị người khác ăn cắp, nhưng bộ trang phục này, sau khi được người mẫu mặc vào thì vẫn dẫn đến từng trận xôn xao như cũ.

Cuối cùng trong mười vị giám khảo, có năm người cho tròn mười điểm, ba người cho chín điểm, hai người cho tám điểm.

Tổng cộng chín mươi ba điểm!
Đây, đã coi như là một con số tương đối cao.

Hơn nữa trong năm người mẫu đã lên sân khấu trước người mẫu của Lâm Ngọc Ngân thì điểm số này, hiện nay là điểm số cao nhất.

Nhờ vào đó mà Lâm Ngọc Ngân đã có thể thuận lợi tiến vào top 5 trong trận chung kết lần này.

Hơn nữa, khả năng lọt vào top 3 cũng rất cao.

Thậm chí, giành được quán quân cũng không phải không thể!
Tác phẩm có thể lọt vào top 5 tác phẩm xuất sắc nhất đã đủ điều kiện để có thể nhận được đơn đặt hàng của Gucci và liên minh thời trang Đại Hưng Thịnh rồi, vì thế nên Lâm Ngọc Ngân cũng có thể coi như là đã thành công rồi.

“Ngọc Ngân, anh đã nói với em từ lâu rồi, em nhất định có thể làm được mài”
Trân Hùng không yêu cầu Lâm Ngọc Ngân giành được hạng nhất, đối với thứ tự hiện giờ Trân Hùng đã rất vừa lòng rồi.

“Có trả giá thì dù có thể nào cũng sẽ có một ngày thu lại được báo đáp, đây chính là tâm huyết mà cả team cùng nhau không ăn không ngủ trong nửa tháng để hoàn thành.


“Bây giờ nó đã được tỏa sáng trong cuộc thi này rồi.


Nhưng mà, khi Trần Hùng đang hân hoan ăn mừng cùng Lâm Ngọc Ngân thì trong mắt cô lại lóe lên một tia ảm đạm.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 97: Chương 97


Cô quay đầu lại nhìn về phía Trần Hùng, hơi gian nan nói ra một câu: “Trần Hùng, sự việc đến ngày hôm nay, em cũng không thể không nói thật với anh.


“Thật ra tác phẩm dự thi mà em thiết kế trước đó hoàn toàn không phải là tác phẩm đang được trình diễn này.


“Tại sao chứ?” Trần Hùng khó hiểu hỏi.

“Bởi vì tác phẩm đó đã bị người khác ăn cắp rồi!”
“Mà bộ này là tác phẩm mà em đã thiết kế từ lâu rồi, sau đó team của em phải phí mất thời gian hai tiếng đồng hồ để chỉnh sửa lại nó.


“Đây, chỉ là một sản phẩm thay thế mà thôi!”
Trên mặt Trần Hùng toàn vẻ kinh ngạc, anh không ngờ rằng vậy mà lại xảy ra loại chuyện như ăn cắp thế này.

“Việc này, sao em không nói trước cho anh biết?”

“Vậy kẻ ăn cắp thiết kế của em, đã bắt lại được chưa?”
“Là một sinh viên đại học trong bộ phận thiết kế của em, mặc dù đã lập án nhưng vẫn chưa bắt được người.


Lâm Ngọc Ngân than thở một tiếng: “Nhưng mà cho dù là có bắt được thì có thể làm gì được nữa chứ? Cuộc thi cũng đã sắp kết thúc rồi.


Trần Hùng cũng thở dài một hơi, anh nói: “Nhưng cũng may mà lần này em vẫn có thể giành được giải trong cuộc thi này.

” Lúc này lại có hai người mẫu trình diễn xong, nhưng điểm số của bọn họ đều không vượt qua điểm số của Lâm Ngọc Ngân.

“Ba vị trí đầu gần như đã có thể xác định rồi!”
Lâm Ngọc Ngân ‘ừ một tiếng, nhưng cô vẫn vô cùng cảm khái nói với Trần Hùng: “Thật ra đối với mỗi nhà thiết kế thời trang mà nói thì ai cũng đều hi vọng mình có thể trình diễn tác phẩm hoàn mĩ nhất của mình trước mặt hai nhà thiết kế vang danh quốc tế Michelle và Alan cả.


“Tác phẩm mà trước đó bọn em thiết kế ra, tuyệt đối có thể làm oanh động toàn trường, giành được hạng nhất.


“Nhưng bộ ngày hôm nay cũng chỉ có thể lấy được hạng ba mà thôi!”
Quả nhiên, tác phẩm đếm ngược thứ hai sau khi được người mẫu trình diễn xong thì đạt được điểm số rất cao – 95 điểm.

Trần Hùng nói: “Sau này vẫn còn cơ hội nữa mà.


“Nhưng mà anh rất tò mò, tác phẩm hoàn mĩ nhất trong lòng em rốt cuộc là có dáng vẻ thế nào.


“Đợi sau này sau khi em thiết kế nó lại lần nữa, anh sẽ nghĩ biện pháp trình diễn nó trước mặt Michelle giúp em.



Nhưng mà, câu này của Trần Hùng hoàn toàn không nhận lại được câu trả lời của Lâm Ngọc Ngân.

Bởi vì ngay lúc này, tất cả sự chú ý của Lâm Ngọc Ngân đều đã đặt tại sân khấu hình chữ T bên kia.

Người mẫu mặc tác phẩm cuối cùng của ngày hôm nay đi ra khỏi cánh gà.

Sau đó, người mẫu đó mặc một bộ váy dài, đi từng bước từng bước, bước từ đài T về phía bên này.

Lâm Ngọc Ngân ngây ngẩn cả người.

Mà toàn trường, cũng đã sôi sục cả lên!
“Trời ạ, đây… đây… quá đẹp…”
“Nó rốt cuộc được tạo ra từ trong tay nhà thiết kế nào? Vậy mà lại có thể thiết kế được một các phẩm có thể gây chấn động thế này.


“Đúng đúng đúng, nó quá xinh đẹp, hoàn toàn có thể nói là tác phẩm hoàn mỹ của thượng đế.


Trong lúc nhất thời, tất cả mọi người có mặt đều sục sôi, giống hệt như hai phút mà năm đó khi Michael Jackson bước lên sàn diễn, chính là cảnh tượng tất cả người hâm mộ cùng nhau reo hò!
Phong cách và kiểu dáng của bộ váy dài đó đều vận dụng phong cách hiện đại nhất, yếu tố thịnh hành nhất.

Hơn nữa một một bộ phận sau khi được kết nối và phối hợp với nhau đều thể hiện được nét hoàn mỹ nhất.

Bộ váy dài này khi được mặc trên người người mẫu, làm thân hình tinh tế và mềm mại của người mẫu được phô bày một cách uyển chuyển, làm người ta phải điên cuồng! Điều này cũng không phải điều quan trọng nhất.

Điểm đặc sắc nhất của bộ váy dài này chính là màu sắc của nó!
Nó sử dụng màu cảm biến đang được ưa chuộng nhất hiện nay!
Phần ngực là màu vàng cam, sau đó thẳng xuống phía dưới thì dần dần biến thành màu vàng nhạt, sau đó nữa là tới màu vàng đậm.

Tiếp theo đó lại chuyển dần sang màu kem.

Khi tới phần bụng thì lại biến thành màu xanh đậm, hướng xuống dưới nữa thì lại đến màu xanh nhạt, cuối phần đầu gối thì váy lại biến thành màu xanh ngọc.

Vàng kết hợp với xanh ngọc, trong cách phối màu hoàn toàn không phải là cách phối hợp tuyệt nhất.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 98: Chương 98


Nhưng dưới sự biến đổi dần dần trên bộ váy dài này lại tạo thành một loại xung kích thị giác cực mạnh.

Lại phối hợp với kiểu dáng của bộ váy dài này, trong nháy mắt đã làm cho bộ váy càng thêm nổi bật.

Càng quan trọng hơn chính là, ngay khi người mẫu đi đến vị trí trung tâm của sàn diễn thì ánh đèn sân khấu cũng vừa vặn chiếu lên trên váy, dẫn đến việc tất cả mọi người bị chấn động lần thứ hai.

Bởi vì màu sắc của bộ váy dài này, căn bản không phải chỉ là một miếng vải liền từ trên xuống dưới.

Mỗi một màu sắc trên đó đều là một loại vải khác nhau, sau đó mới khâu tất cả chúng nó lại, tạo nên một bộ váy hoàn chỉnh.

Mà giờ khắc này, loại màu sắc này lại không có vẻ kém linh hoạt, giống như lông vũ của một con vật vẫn đang còn sống.

Mười điểm.

Mười điểm.

Mười điểm.

Liên tiếp tám vị giám khảo đều cho tác phẩm này điểm tối đa.

Duy nhất chỉ có Michelle à Alan là cho chín điểm.

Mặc dù hai nhà thiết kế đẳng cấp quốc tế này hoàn toàn không cho điểm tốt đa, nhưng chín điểm đã là lời khen ngợi tuyệt vời nhất rồi!
Tác phẩm mang tên “Thanh Hoàng” này, không còn nghi ngờ gì nữa, đã làm tất cả mọi người phải kinh ngạc và tán tụng hết lời.

Hơn nữa, cuối cùng còn đạt được 98 điểm, vinh quang giành được vị trí quán quân.

Thậm chí Michelle đã không đè nén nổi sự kích động trong lòng mình mà đứng dậy.

Anh ta không cần phải nói gì thì toàn trường đã im lặng trong nháy mắt.

Michelle nói tiếng Việt, mặc dù trình độ tiếng Việt của anh ta hoàn toàn không được coi là tốt.

Nhưng dùng tiếng Trung để bình phẩm về bôn “Thanh Hoàng” này, chính là sự tôn trọng lớn nhất mà Michelle muốn giành cho nhà thiết kế của Việt Nam.

“Khó mà tưởng tượng được, vậy mà tôi lại có thể nhìn thấy một tác phẩm xuất sắc đến lóa mắt như thế này trong cuộc thi thiết kế thời trang lần này.


“Thật sự là ngay khi chúng tôi đang sàng chọn những tác phẩm xuất sắc nhất, ngay từ cái liếc mắt đầu tiên khi nhìn thấy bản thiết kế của nó trên máy tình thì tôi và Alan đều đã bị tác phẩm này thu hút đến nỗi không dời được tầm mắt.



“Vì thế nên chúng tôi mới cố tình để nó lại tới cuối cùng, hiệu quả xung kích thị giác mà hôm nay nó thể hiện được còn tốt hơn trong tưởng tượng của chúng tôi rất nhiều lần.

“Nó là quán quân của ngày hôm nay, hãy cho phép tôi gọi nhà thiết kế thời trang đã thiết kế ra nó là ‘Cánh tay của Thượng Đế!”
“Tôi đã không kiềm được sự kích động trong lòng mình lúc này, đã rất nhiều năm rồi không có tác phẩm nào có thể làm tôi kích động được như nó…”
“Vì thế nên tôi không thể chờ đợi được nữa mà muốn nhà thiết kế này cùng chúng ta chiêm ngưỡng thiết kế tâm đắc của cô ấy, cũng chỉ có bản thân nhà thiết kế mới có thể phô bày ra linh hồn chân chính của tác phẩm này cho tất cả mọi người!”
“Bây giờ, cho phép tôi vỗ tay chào mừng cô Lâm.


Ngay khi ánh mắt và động tác mời của Michelle hướng về bên phía Lâm Ngọc Ngân, Lâm Ngọc Ngân chỉ cảm nhận được tim mình đang đập bình bịch điên cuồng.

Theo bản năng cô liền muốn đứng lên, nhưng Trần Hùng lại nhấn cô xuống ghế.

“Ngọc Ngân, em làm gì đấy?”
Lâm Ngọc Ngân đã đứng ngôi không yên từ lâu, cô nói: “Trần Hùng, tác phẩm đó, chính là do em thiết kế ra, đó chính là tác phẩm mà em bị trộm mất.


“Cái gì?” Khuôn mặt Trần Hùng toàn là vẻ kinh ngạc.

Mà lúc này Michelle đã gọi tên một nhà thiết kế khác: “Cô Lâm Tú Minh!”
Trong lúc nhất thời, ánh mắt của tất cả mọi người đều tập trung lên người Lâm Tú Minh, Lâm Tú Minh đã không kiêm được kích động từ lâu, cô ta nhanh chóng đứng dậy.

Được tất cả mọi người chú ý, trên mặt cô ta nổi lên một nụ cười đắc ý, chuẩn bị bước lên sân khấu.

Sắc mặt Lâm Ngọc Ngân trong nháy mắt liền trở nên trắng bệch, cô nói: “Lâm Tú Minh, cô vậy mà lại dám ăn cắp thiết kế của tôi?”
Khi câu Tú Minh đi ngang qua người cô thì cười lạnh một tiếng, cô ra nói: “Lâm Ngọc Ngân, cô ăn nói bậy bạ gì thế?”
“Cô thua dưới tay tôi nên điên rồi sao?
“Thanh Hoàng chính là tác phẩm tự tay tôi thiết kế rat”
“Rác rưởi như cô, đừng có bôi nhọ TÔI.

Nói xong thì Lâm Tú Minh còn cố ý tông một cái vào người Lâm Ngọc Ngân, dưới ánh mắt như đuốc của tất cả mọi người, cô ta vênh váo tự đắc bước lên sân khấu.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 99: Chương 99


Giờ khắc này, Lâm Tú Minh không còn nghi ngờ gì nữa mà đã trở thành tiêu điểm chú ý của tất cả mọi người.

Người nhà họ Lâm đang ngồi bên dưới cũng đều vô cùng kích động, thậm chí đến cả Lâm Danh Sơn cũng kích động tới mức hai tay run rẩy.

“Thật sự không ngờ tới, Tú Minh vậy mà lại có thể thiết kế ra một tác phẩm hoàn mỹ như vậy.


“Đúng thế, nó thật sự là vô cùng xuất sắc, Tú Minh thật lợi hại!”
“Quán quân, tác phẩm của Tú Minh giành được quán quân, ngày nhà họ Lâm chúng ta một bước lên mây cũng sắp tới rồi!”
Lâm Phương Dung quay người nhìn về phía Lâm Ngọc Ngân đang ngồi bên cạnh, trên mặt bà ta đều là vẻ khinh thường và châm chọc.

“Tú Minh nói không hề sai tí vào, trước đó việc làm ăn của nhà họ Lâm chúng tôi vẫn mãi không khởi sắc, chính là vì trang phục do cô thiết kế quá quê mùa!”
“Lâm Ngọc Ngân, cô chính là bàn đá kê chân cho nhà họ Lâm chúng tôi phát triển.



“May mà bây giờ cô đã rời khỏi nhà họ Lâm chúng tôi, nếu không thì không phải nhà họ Lâm của tôi đã bị cô hại chết rồi sao?”
Thật sự là khó lòng tưởng tượng được đây chính là lời mà một người cô nói với cháu gái ruột của mình.

Bây giờ đám người nhà họ Lâm này đã được Lâm Tú Minh làm cho nở mày nở mặt, trên mặt bọn họ toàn là vẻ độc ác.

Sắc mặt Lâm Ngọc Ngân đờ đẫn, có mơ cô cũng không thể ngờ tới người trộm bản thiết kế của cô vậy mà lại là Lâm Tú Minh.

Sao cô ta có thể làm thế được chứ?
Mà sắc mặt Trần Hùng lúc này đã sớm âm trầm như sắp nổi bão.

“Lâm Tú Minh, cô đang muốn tìm đường chết sao?”
Lúc này Lâm Tú Minh đã bước lên sân khấu từ lâu, vạn người chú ý, nổi bật vô cùng.

Michelle cầm micro, mặt đầy tươi cười đi tới trước mặt Lâm Tú Minh, có thể tìm thấy được một tác phẩm xuất sắc như vậy ở Việt Nam, Michelle cũng vô cùng kích động.

“Cô Lâm Tú Minh, bây giờ, cô có thể miêu tả một chút ý tưởng của cô khi thiết kế ra bộ Thanh Hoàng này được không? Và cả suy nghĩ và nguồn cảm hứng khi cô sáng tạo ra nó nữa.


“Tôi tin rằng bài thuyết trình của cô có thể làm cho mọi người thấy được, hiểu được một cách trực quan nhất nội tâm của cô, hiểu được linh hồn của bộ Thanh Hoàng’ này!”
Lâm Tú Minh cười gật đầu, sau đó thì liền nhận lấy micro.

“Nguồn cảm hứng của bộ Thanh Hoàng’ này xuất phát từ một sở thích của tôi.


“Tôi là một cô gái rất yêu thích văn nghệ, thích đọc sách, đặc biệt là những câu chuyện thần thoại về thời hồng hoang của Trung Quốc cổ đại.



“Tôi luôn hướng về các những thứ tốt đẹp nhất trong những câu chuyện đó, Thanh Hỏa Phượng Hoàng là loại thần điểu mà tôi yêu thích nhất.


“Vì thế nên tôi đặt tên cho tác phẩm của mình là Thanh Hoàng, hơn nữa còn sử dụng màu cảm biến hiện đại để làm nền, lại phối hợp với màu xanh ngọc và màu vàng của Hỏa Phượng Hoàng Thanh Loan, thiết kế ra một tác phẩm hoàn mỹ dành tặng đến mọi người!”
Lâm Tú Minh đang ở trên sân khấu nói ba hoa chích chòe, nước miếng phun đầy trời, có thể thấy được sau khi cô ta ăn cắp bản thiết kế của Lâm Ngọc Ngân thì đã bỏ ra rất nhiều công sức để chuẩn bị cho bài diễn thuyết trước mặt mọi người này.

Lý do thoái thác này là do cô ta đã mời nhà thiết kế chuyên nghiệp tới giúp cô ta nghĩ lí do lấp l**m.

Sau khi Lâm Tú Minh nói xong thì dẫn đến một tràng vỗ tay nhiệt liệt của mọi người ngồi bên dưới.

Nhưng mà Michelle và Alan thì lại không vỗ tay.

Mà ngược lại, trên mặt Michelle lại hiện ra nét thất vọng.

Một tràng lý do lấp l**m này đối với người bình thường mà nói thì đúng thật là rất thu hút, cũng rất toàn vẹn.

Nhưng nghe vào tai những nhà thiết kế đẳng cấp thế giới như Michelle và Alan thì chỉ giới hạn ở mặt ngoài, không có suy nghĩ và linh hồn.

Lúc này, Alan đứng dậy nói: “Cô Lâm Tú Minh, đây chính là toàn bộ lời giảng giải của cô đối với tác phẩm của mình sao?”
Lâm Tú Minh sửng sốt, cô ta nói: “Đúng thế, những gì nên nói tôi đã nói xong rồi.


Vậy mà Alan lại hơi nhướng mày, anh ta nói: “Vậy thì cô Lâm Tú Minh, khi giao bản thảo cô có cố ý đặt ra cho ban giám khảo chúng tôi một câu hỏi khó không?”
“Ví dụ như, cô muốn cố ý vẽ rồng thêm mắt cho tác phẩm này, chuẩn bị ngay lúc này lại thể hiện ra cho chúng tôi bất ngờ?”
“Để phơi bày ra cho chúng tôi một tác phẩm nghệ thuật hoàn mĩ chân chính.


Cái gọi là đặt ra câu hỏi khó cho ban giám khảo, là một phương thức gửi bản thảo tương đối thú vị của người dự thi trong các cuộc thi đấu ở quốc tế.

Nhà thiết kế ai cũng đều rất cao ngạo, họ nghĩ rằng tác phẩm của mình là đệ nhất thiên hạ, thậm chí có rất nhiều nhà thiết kế nghĩ rằng tài năng của ban giám khảo còn không bằng mình.

Vì thế cho nên, trước khi gửi bản thảo bọn họ sẽ cố tạo cho tác phẩm của mình một khuyết điểm nho nhỏ, sau đó dùng nó để khảo nghiệm ban giám khảo, thử xem khi bọn họ sàng lọc các tác phẩm có thể tìm ra được tì vết đó hay không.

Lâm Tú Minh vội vàng lắc đầu, cô ta cười đáp: “Anh Alan đang nói đùa cùng tôi sao?”
 
Back
Top Bottom