Đô Thị  Điện Đức Hoàng

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Điện Đức Hoàng
Chương 40: Chương 40


Trương Gia Bảo thật sự lo Lâm Tú Minh sẽ đập vỡ kính chắn gió của anh ta, vội nói: “Đừng giận nữa, nghĩ biện pháp khác đi.

Hay là gọi điện cho ông cụ, để ông đích thân qua đây.

Lâm Ngọc Ngân với Trần Hùng cũng không thể tỏ thái độ với ông cụ chứ đúng không?”
“Không được.” Lâm Tú Minh dứt khoát lắc đầu, nói: “Nếu chút chuyện nhỏ đó cũng không làm được, chắc chắn ông nội sẽ vô cùng thất vọng về em.

Như vậy thì sau này ông nhất định sẽ không muốn giao Hiển Lâm cho em.”
Trương Gia Bảo híp mắt, trong lòng nghĩ: Tâm địa Lâm Tú Minh cô còn đen tối hơn cả ông đây nữa.

Tôi chỉ muốn mảnh đất Bình Nam đó của nhà họ Lâm các cô thôi, mẹ nó vậy mà cô lại muốn nuốt cả Hiển Lâm.
Quả nhiên độc nhất là lòng dạ đàn bà.

“Giờ chúng ta phải làm sao đây? Rõ ràng con đàn bà để tiện kia cố ý khiến chúng ta khó coi.

Để tôi nghĩ xem nào.”
Lâm Tú Minh đột nhiên yên tĩnh lại, sau đó ôm đầu đau khổ suy nghĩ một hồi.
Bất chợt, cô ta ngẩng đầu lên: “Có rồi.”
“Cô muốn làm thế nào?”
“Ha ha ha, sao tôi lại quên mất bà ta chứ?” Lâm Tú Minh bỗng nhiên nở nụ cười, càng cười càng dữ tợn.
“Trần Hùng, anh nghĩ anh tài giỏi lắm sao? Đồ ăn mày thối tha nhà anh, đi ở rể nhà Lâm Ngọc Ngân liền tưởng là có thể sống cuộc sống thoải mái rồi ư? Hừ, tháng ngày tốt đẹp của anh sắp kết thúc rồi.”
Nói xong, Lâm Tú Minh lấy di động ra, nhanh chóng kéo đến một số điện thoại trong danh bạ, sau đó gọi đi.
“Alo, Minh Tú à, sao bỗng dưng lại nhớ gọi điện cho thím vậy? Hiếm khi con còn nhớ tới thím ba của con, đích thân gọi tới thăm hỏi.

Thím thật sự vui quá đi mất.”
Đầu bên kia điện thoại truyền tới một giọng nữ trung niên.
Lâm Tú Minh cười lạnh một tiếng, nói: “Thím ba, ngày thường cháu chạy đôn chạy đáo khắp nơi, đâu có thời gian rảnh rỗi gọi điện thoại thăm hỏi thím đâu.”
“À…”
Người phụ nữ trung niên bên kia lúng túng một hồi, giọng điệu cũng trở nên lạnh xuống: “Chuyện gì thế?”
“Thím ba, cháu nghe nói thím với chú ba ở Vũ Nam cũng được một thời gian rồi đấy nhỉ? Thím nói xem, mấy năm này thím với chú ba toàn chạy về nhà mẹ đẻ thôi.

Không phải sáu năm trước Lâm Ngọc Ngân nhà thím chỉ là ngủ với một tên ăn mày sao? Cũng không khiến hai người mất mặt đến mức đó chứ?” Người phụ nữ trung niên lập tức nổi giận, nói: “Lâm Tú Minh, cô có ý gì? Cố ý gọi điện tới sỉ nhục tôi sao? Cô đúng là không biết lớn biết nhỏ.

Nói gì đi nữa tôi cũng là bề trên của cô đấy.

Nếu cô không có chuyện gì khác thì tôi cúp đây.”

“Đừng cúp mà.” Lâm Tú Minh vội nói: “Thím ba, thím xem thím đó, vẫn nóng nảy như vậy.

Lần này cháu gọi cho thím là có ý tốt mà.

Cháu nghe nói tên ăn mày sáu năm trước đã nảy sinh quan hệ với Lâm Ngọc Ngân đó về tìm chị ấy rồi, chắc chắn thím không biết chuyện này đâu nhỉ?”
“Cái gì?”
“Thím ba, quả nhiên thím không biết mà.
Ha ha, cũng phải, đương nhiên Lâm Ngọc Ngân sẽ không chịu nói với thím rồi.

Thím nói xem, giờ đứa con gái đó của thím có phải đã bị tên ăn mày kia làm mê muội lý trí hay không? Chị ấy đã tổ chức đám cưới với tên Trần Hùng đó luôn rồi, vậy mà người làm ba mẹ như chú thím lại không biết.

Đúng là mỉa mai mà.”
Người phụ nữ trung niên đầu bên kia điện thoại run rẩy cả người: “Lâm Tú Minh, cô bớt nói hươu nói vượn ở đây đi.”
“Ha ha, cháu nói hươu nói vượn thì chết cả nhà.

Đám cưới đó của bọn họ tổ chức náo nhiệt lắm, toàn thành phố ai cũng biết hết.

Giờ Lâm Ngọc Ngân nhà thím thật sự đã bị tên Trần Hùng kia mê hoặc thành một đứa ngốc rồi.

Hiện tại, nhà họ Lâm chúng ta sắp ký một hợp đồng lớn với tập đoàn Hồng Vân, ông nội cho Lâm Ngọc Ngân cơ hội, kêu chị ấy đi ký hợp đồng, hơn nữa còn phụ trách dự án này luôn.

Nhưng Lâm Ngọc Ngân nhà thím với chàng rể ăn mày kia thì giỏi rồi, lại làm cao không chịu.

Thím nói xem có phải bọn họ bị thần kinh không? Trước đây nhà thím đã cầu xin công ty giao dự án cho Lâm Ngọc Ngân làm đó, giờ cơ hội tới rồi thì ngược lại không cần nữa, đúng là nực cười.”
“Chuyện này là thật sao?”
Người phụ nữ trung niên đầu bên kia điện thoại thoáng chốc đã nổi trận lôi đình: “Hay cho Lâm Ngọc Ngân nó, nó thế này là điên rồi hả?”
Lâm Tú Minh cười lạnh một tiếng: “Mau về đi thím ba.

Còn không về thì dự án lớn có thể khiến nhà thím một bước lên cao lại từ đầu này, tôi sẽ đi làm đó.”
 
Điện Đức Hoàng
Chương 41: Chương 41


Lúc gần tối, nắng chiều chiếu rọi ra một đám mây đỏ ở phía chân trời bên kia.

Trần Hùng đang chuẩn bị cơm chiều trong phòng bếp, còn Lâm Ngọc Ngân đang hướng dẫn cho Lâm Thanh Thảo làm bài tập.

Ngay lúc này, cửa phòng khách bị người ta mở ra.

Một người đàn ông trung niên và một người phụ nữ trung niên mang theo hai bao đồ vật từ ngoài cửa đi vào.

“Cha, mẹ, sao hai người lại trở về rồi?” Trước tiên Lâm Ngọc hân đi về phía cửa.

Hai người này đúng là cha mẹ của Lâm Ngọc Ngân, cũng là cha mẹ vợ của Trần Hùng.

Cha của Lâm Ngọc Ngân tên là Lâm Thanh Dũng, đứa con thứ ba của Lâm Danh Sơn.

Ông ấy từng có một vị trí nhỏ trong tập đoàn Hiển Lâm, nhưng từ sáu năm nay sau chuyện đó của Lâm Ngọc Ngân, mấy người anh em kia của ông ấy nhân cơ hội cướp mất tất cả quyền lợi vốn chẳng có chút thực quyền gì của ông ấy ở Hiển Lâm, khiến cho ông ấy trở thành một người rảnh rỗi.

Mà mẹ của Lâm Ngọc Ngân tên là Lưu Ánh Nguyệt, là một nhân vật không dễ chọc.

Lưu Ánh Nguyệt vừa bước vào cửa thì sắc mặt liền không tốt, quát lớn: “Không trở về được à, con muốn lên chầu trời phải không?”
“Cái tên ăn mày kia đâu rồi, còn không mau kêu cậu ta lăn ra đây cho mẹ.


Trần Hùng đang nấu cơm trong phòng bếp nghe thấy tiếng động bên ngoài, cười khổ một tiếng.

Người mẹ vợ này tới đúng là không có ý tốt, xem ra, những ngày kế tiếp của anh có thể không được tốt lắm.

Trần Hùng cởi tạp dề trên người xuống, sau đó ra khỏi phòng bếp.

“Cha, mẹ, hai người đã về rồi.


“Đừng có gọi tôi là mẹ.


Lưu Ánh Nguyệt trực tiếp ngắt lời của Trần Hùng, khiến cho bầu không khí rất xấu hổ.

“Tôi cũng không có người con rể vô dụng như cậu.


“Cậu nói cậu là một người đàn ông, mà cả ngày ở nhà của tôi ăn ở miễn phí, cậu không biết xấu hổ sao?”
“Ăn ở miễn phí còn chưa tính, cậu còn dám khoa tay múa chân trước mặt Ngọc Ngân, ai cho cậu lá gan đó?”
Trần Hùng sửng sốt, Lâm Ngọc Ngân ở bên cạnh cũng ngạc nhiên.

“Mẹ ơi, mẹ làm sao thế, nói bậy bạ gì vậy, Trần Hùng khoa tay múa chân với con khi nào?”
“Lâm Tú Minh đã nói chuyện ở công ty với mẹ, Lâm Ngọc Ngân con đúng là bị tên ăn mày này mê hoặc rồi.


“Mới đó mà con đã nói giúp cho cậu ta rồi à? Mẹ nói bậy bạ, trong lòng con có còn người mẹ này hay không?”
Lâm Ngọc Ngân lập tức hiểu ra, chẳng trách mẹ của cô lại tức giận như thế, chắc chắn là Lâm Tú Minh gọi điện thoại cho bà gây xích mích chia rẽ.

“Mẹ ơi, chuyện không phải như mẹ nghĩ đâu.


“Hừ, vậy con nói xem chuyện là thế nào?
Hôm nay nếu con không giải thích rõ ràng với mẹ thì đừng trách mẹ không khách sáo với các con.


Thấy cơn tức giận của Lưu Ánh Nguyệt càng lúc càng lớn, Lâm Thanh Dũng ở một bên vội vàng nói: “Đừng nóng, việc này cũng chưa làm rõ ràng mà.


“Đều là người một nhà, phải hòa thuận với nhau, mọi người ăn cơm trước đi.

“Ăn cái quái gì, ai là người một nhà với tên ăn mày thối tha như cậu.


“Lâm Ngọc Ngân, con kết hôn với cậu ta cũng không nói cho cha mẹ biết, trong lòng con có còn mẹ và cha của con không?”
Lâm Ngọc Ngân tự biết không hợp đạo lý, nói nhỏ: “Mẹ à, trước kia con đã nói với mẹ từ lâu rồi, con muốn đợi anh ấy trở vê.


“Anh ấy đã về rồi thì con gả cho anh ấy”
Lưu Ánh Nguyệt nổi giận đùng đùng: “Con thật sự không có phép tắc gì cả.



Mà lúc này, Lâm Thanh Thảo mỉm cười chạy về phía bên này: “Bà ngoại, ông ngoại.


“Đừng gọi tao là bà ngoại, đứa con ghẻ như mày, nhìn thấy là tức giận.


Trần Hùng nhướng mày, người mẹ vợ như bà có phải hơi quá đáng rồi không?”
Bà xúc phạm Trần Hùng tôi cũng không sao cả, nhưng Lâm Thanh Thảo chỉ là một cô bé năm tuổi, còn là cháu ngoại của bà.

Bà có thể dùng lời nói độc ác như vậy để nói với con bé sao?
Trần Hùng hơi tức giận, nếu Lưu Ánh Nguyệt bà thực sự dám làm khó dễ Thanh Thảo, vậy đừng trách Trần Hùng tôi không tôn trọng bề trên như bà.

Nhưng ngay sau đó, Lưu Ánh Nguyệt cũng tiện tay ném một cái bao bà mang theo tới trước mặt Lâm Thanh Thảo.

Lâm Thanh Thảo lập tức mở cái bao ra, liền nhìn thấy bên trong là một bao đồ chơi.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 42: Chương 42


Món đồ chơi này cũng không có đóng gói, nhưng nhìn vẫn rất mới.

“Cảm ơn bà ngoại.


“Cảm ơn cái rắm, bà cũng không có dư tiền mua cho cháu món đồ chơi đó.


“Những món đồ chơi này đều là người khác chơi xong vứt đi không cần nữa, được bà nhặt về, con ghẻ như cháu cũng chỉ xứng chơi đồ chơi người khác từng chơi thôi.


Đứa trẻ Lâm Thanh Thảo nào hiểu những thứ này, thật sự cầm món đồ chơi cũ vui vẻ mà chơi.

Trần Hùng bên cạnh chính mắt nhìn thấy tất cả, anh đột nhiên cảm thấy mình có hơi không nhìn thấu mẹ vợ này rồi.

Sau đó người một nhà bắt đầu ăn cơm.

Đồ ăn là Trần Hùng nấu, tài nấu nướng của anh thực ra không tệ lắm.

Nhưng từ lần đầu tiên Lưu Ánh Nguyệt ăn, bà ta liền không ngừng oán giận thức ăn này khó ăn, giống như cho heo ăn vậy.

Điều này khiến cho Lâm Ngọc Ngân và Lâm Thanh Dũng đều hết sức xấu hổ, Trần Hùng bên cạnh còn liên tục cười khổ.

Sau khi ăn xong, Lưu Ánh Nguyệt trực tiếp kéo Lâm Ngọc Ngân qua một bên, hỏi về chuyện đó của công ty.

Mà Trần Hùng vì để tránh cho lần đầu tiên khiến mẹ vợ này tức giận, trực tiếp kéo Lâm Thanh Thảo đi ra ngoài chơi.

Trên ghế dài bên ngoài vườn hoa, Lâm Thanh Thảo đang vui vẻ chơi đồ chơi mà Lưu Ánh Nguyệt lượm về cho cô bé.

Trần Hùng ngồi một bên, lấy tay chống cằm, như có điều suy nghĩ.

“Bé Thảo à, con cảm thấy bà ngoại này của con thế nào?”
Lâm Thanh Thảo cười trả lời: “Bà ngoại bình thường hung ác với cha, hơn nữa bình thường còn mắng con là con ghẻ, nhưng con cũng không ghét bà.


“Tại sao vậy?”
“Bởi vì bà là bà ngoại.


Trần Hùng: “.

.


Con bé nhà con có đôi khi nói chuyện giống hệt một người lớn, còn hình như rất có đạo lý nữa.

“Cha, con hơi khát, muốn uống nước.


“Được, được, cha đi mua cho con.


Trần Hùng đứng lên, chuẩn bị đi tới cửa hàng cách đó không xa, nhưng phát hiện mình đi vội quá, túi tiền và điện thoại không mang theo.

“Thảo à chờ cha ở đây, cha đi về nhà lấy tiền.


Nhưng mà Lâm Thanh Thảo lại kéo Trần Hùng lại nói: “Cha, cha không cần trở về, con có tiền.


Lâm Thanh Thảo nói xong bèn lấy hai tờ mười nhân dân tệ và thêm mấy tờ năm nhân dân tệ.

Trần Hùng nhướng mày nói: “Thảo, tiền này con lấy đâu ra?”
“Ban nãy bà ngoại đưa cho con đó ạ.


Trần Hùng: “???”
Trần Hùng cảm thấy vô cùng giật mình, bà ngoại này của cô bé không phải rất ghét đứa con ghé Lâm Thanh Thảo này sao, sao vẫn đưa tiên cho cô bé?
“Thảo không lừa cha chứ?”
“Không ạ.

” Thanh Thảo trả lời: “Tiền này bà ngoại lượm, bà nói tiên người lớn lượm thì không thể dùng nên đã nhét cho con, còn nói con là con ghẻ nên xui xẻo, cầm lấy tiền mà dùng cũng không sao.


“Cha, con ghẻ có nghĩa là gì?”
Trần Hùng không biết nên giải thích thế nào, dùng cái từ con ghẻ này ở trên người một cô bé đơn thuần, thực sự không thích hợp lắm.

Anh trực tiếp bác bỏ trọng tâm của câu chuyện, nói: “Bé Thảo à, bà ngoại con bình thường cũng hay lượm được tiền ở bên ngoài sao?
“Đúng vậy đúng vậy.


Vẻ mặt Lâm Thanh Thảo kinh ngạc nhìn Trần Hùng nói: “Cha, sao cha lợi hại như vậy, chuyện này cha cũng có thể đoán được?”
“Vận may của bà ngoại đặc biệt tốt, bình thường đều có thể lượm được món đồ chơi bên ngoài cho con, lượm quần áo, còn có thể lượm được tiền, thỉnh thoảng vài lần một tuần.

?
đây.

Trần Hùng đột nhiên bật cười.

Khó trách lúc trước nhìn thấy một bao đồ chơi mới như vậy, vốn không giống như đồ người khác từng chơi.

Cảm giác là mẹ chồng anh cố tình mở bao đóng gói rồi mới vê.

Mẹ chồng này dường như có chút thú vị.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 43: Chương 43


Buổi tối hôm đó, Trần Hùng đang chuẩn bị vào căn phòng trước kia của Lâm Thanh Thảo để ngủ.

Thế nhưng anh vừa bước vào cửa, liền bị mẹ vợ Lưu Ánh Nguyệt đuổi ra ngoài.

“Cậu định làm gì?
Lưu Ánh Nguyệt chống hai tay bên hông, mặt tức giận trừng mắt nhìn Trần Hùng.

“Con đi ngủ.


“Đi ngủ? Cậu có tư cách ngủ phòng ngủ? Ra ngoài kia ngủ ghế sô pha.


Lâm Ngọc Ngân cau mày bước tới, nói một cách không mấy vui vẻ cho lắm: “Mẹ, mẹ làm gì vậy, bé Thảo vẫn luôn ngủ cùng con, phòng ngủ kia để không, sao phải bắt Trần Hùng ngủ ghế sô pha?”
Lưu Ánh Nguyệt hừ một tiếng nói: “Một tên ăn mày như cậu ta, trước kia chỉ có thể ngủ ngoài đường, bây giờ vào ở rể nhà tôi, có một chỗ che gió tránh mưa đã là tốt lắm rồi, còn muốn ngủ phòng ngủ, nằm mơ đi.


“Nhưng mà mẹ.


Lâm Ngọc Ngân vẫn còn muốn phản bác điều gì, Trần Hùng đã vội vàng kéo cô lại.

“Không sao cả, anh nghĩ ngủ ghế sô pha rất tốt.


“Coi như cậu vẫn còn chút tự mình biết mình.


Lưu Ánh Nguyệt hừ một tiếng, nói: “Tuy nhiên cậu cũng đừng tưởng được ở nhà tôi ăn không uống không suốt như vậy, mấy ngày nữa cậu đi ly hôn với Lâm Ngọc Ngân nhà tôi đi, cậu không xứng với nó.


Nói xong, Lưu Ánh Nguyệt kéo Lâm Ngọc Ngân một mạch vào trong căn phòng kia của mình.

Cửa phòng đóng lại, vẻ mặt Lâm Ngọc Ngân trách cứ, nói: “Mẹ, sao mẹ phải làm vậy với Trần Hùng?”
“Mẹ làm sao, một tên ăn mày như cậu ta, không lẽ còn muốn mẹ phải phục vụ ăn ngon uống ngon?”
“Lần này về chuyện dự án kia của tập đoàn Hồng Vân, con bị Trần Hùng làm cho ma quỷ ám rồi, ông nội con còn phải kêu Lâm Tú Minh đích thân đến mời con về, con nói xem con làm bộ làm tịch gì?”
“Mẹ, đã nói rồi chuyện này không được trách Trần Hùng, đều là Lâm Tú Minh bọn họ làm rất quá đáng, Trần Hùng chỉ là muốn giúp con trút giận”
“Hơn nữa anh ấy là chồng con, là cha của bé Thảo, con mong mẹ có thể tôn trọng anh ấy.


“Con biết mẹ ăn nói ác mồm ác miệng nhưng trong lòng lại mềm yếu, không phải mẹ cũng luôn hi vọng con và bé Thảo có thể có một gia đình toàn vẹn sao?”
Lưu Ánh Nguyệt ngạc nhiên, khó mà tin nổi nói: “Lâm Ngọc Ngân, con bé chết tiệt nhà con thật sự còn định treo cổ chết trên một cái cây sao?” “Chuyện này không được, cậu ta chỉ là một tên ăn mày không tiền không quyền, hoàn toàn không xứng với con.


“Hơn nữa lần này mẹ đi thành phố Lâm Giang, đã lựa chọn cho con một đối tượng rất tốt, ngày mai cậu ta sẽ tới, đến lúc ấy con gặp mặt cậu ta, bồi dưỡng tình cảm.


Lâm Ngọc Ngân lập tức nhíu mày, nói: “Mẹ, mẹ đang làm gì vậy, con đã kết hôn rồi, hơn nữa con gái cũng đã năm tuổi rồi, con không đi đâu.


“Người ta không quan tâm những chuyện này.


“Nhưng mà mẹ…”
“Đừng nói nữa, mẹ là mẹ con, chuyện này bắt buộc phải do mẹ quyết định.


Nói đến đây, Lưu Ánh Nguyệt thở dài một tiếng, nói: “Ngọc Ngân à, nghe con nói như vậy, cậu Trần Hùng này thật sự là một người tốt.


“Nhưng mà con phải biết xã hội này rất tàn khốc, cho dù cậu ta có dành trọn con tim cho mẹ con con thì đã sao, không tiên không quyền, nửa bước cũng khó đi.


“Mẹ là người đã từng trải, sẽ không hại „ con.

Trần Hùng nằm trên ghế sô pha, khả năng nghe siêu tốt của anh đương nhiên nghe rõ mồn một cuộc nói chuyện của hai mẹ con ở trong phòng, đối với chuyện này, anh chỉ có thể cười miễn cưỡng.

Sau đó, Lưu Ánh Nguyệt và Lâm Ngọc Ngân lại nói về mấy chuyện xảy ra gần đây.

Lâm Ngọc Ngân cố hết sức muốn thay đổi ấn tượng của Lưu Ánh Nguyệt về Trần Hùng.

Cô cố gắng chọn ra mặt tốt của Trần Hùng, kể cho Lưu Ánh Nguyệt nghe.

Còn Lưu Ánh Nguyệt thì vẫn luôn giữ yên lặng.

Sau đó Lưu Ánh Nguyệt đi ra từ trong phòng ngủ, cố ý nhìn Trân Hùng ở bên này một cái, sau đó trở về phòng ngủ của mình.

Trời đã bắt đầu chuyển lạnh, chăn đắp của Trần Hùng khá mỏng manh, thêm cái lạnh ở trong phòng khách, Trân Hùng cảm thấy có hơi rét.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 44: Chương 44


Tuy nhiên, tố chất cơ thể Trần Hùng luôn rất tốt, thêm vào đó, anh đã quen với việc ngủ trong gầm cầu, cái lạnh này không ảnh hưởng nhiều đến anh.

“Lâm Thanh Dũng, tôi đã nói bao nhiêu lần rằng không được phép hút thuốc trong phòng ngủ, ông xem, cái chăn bông này thật hôi.


Trong phòng ngủ chính, đột nhiên vang lên tiếng mẹ chồng Lưu Ánh Nguyệt.

Lâm Thanh Dũng đang ngủ mê man bỗng nhiên giật mình, mình hút thuốc khi nào vậy?
“Mùi hôi chết người đi được.


Lưu Ánh Nguyệt tức giận nhặt chăn bông lên, sau đó mở cửa ném ra ngoài.

“Đừng đắp cái này, lấy cái mới.


Trần Hùng từ trên sô pha ngồi dậy, sau đó cười ôm chăn bông lên số pha.

“Cảm ơn mẹ!”
“Ai là mẹ anh, đừng nhận người nào cũng là thân thích.


“Cái chăn bông đó, tôi đắp cho con chó!”

Trần Hùng cười, tự dưng anh thấy mình hơi “thích” mẹ vợ.

Ngày hôm sau, Lâm Ngọc Ngân, dưới sự thuyết phục của Lưu Ánh Nguyệt, đã đồng ý trở lại công ty.

Ngay khi trở lại công ty, Lâm Danh Sơn đã lập tức yêu cầu Lâm Ngọc Ngân đến tập đoàn Hồng Vân để ký hợp đồng cho dự án đó.

Nhưng cô đối với chuyện Hà Đại Quang đã nảy sinh bóng ma, vì vậy khi đến Hồng Vân, cô gọi Trần Hùng đến cùng.

Ban đầu Lâm Ngọc Ngân nghĩ rằng sẽ rất khó để ký hợp đồng này.

Mặc dù đối phương đã đồng ý dự án này nhưng mình cũng là đánh cậu chủ nhà họ Hà, sợ đối phương cố tình gây khó dễ cho mình.

Tuy nhiên, điều Lâm Ngọc Ngân không ngờ là Hà Thái Trung, chủ tịch tập đoàn Hồng Vân đã chào đón cô và Trần Hùng rất nồng nhiệt.

Và cả quá trình đó đều được họ rất tôn trọng, việc ký hợp đồng dễ dàng hơn cô nghĩ.

Điều này làm cho Lâm Ngọc Ngân rất nghỉ ngờ, dù sao Hà Thái Trung cũng có lý, không cần phải khách sáo với cô.

Đang lúc làm việc, Lâm Ngọc Ngân quay đầu nhìn Trân Hùng.

Trần Hùng cười nhún vai, nói: “Anh không biết, không liên quan đến anh.



Hai người trở lại công ty sau khi kí hợp đồng, mấy ông cụ nhà họ Lâm đã sốt ruột chờ sẵn trong văn phòng.

“Ngọc Ngân thế nào rồi, hợp đồng đã ký chưa?”
Vừa bước vào, Lâm Danh Sơn liền hỏi.

“Vâng ạ, ông nội đã được ký rồi.


Lâm Ngọc Ngân đang định g*** h*p đồng cho Lâm Danh Sơn, nhưng Lâm Tú Minh đã vội vàng chạy đến nhận lấy.

Cô ta nhanh chóng lật xem nội dung hợp đồng, đôi mắt híp lại.

Sau đó cô ta lập tức thay đổi sắc mặt, quay lại nhìn Lâm Ngọc Ngân nói: ‘Lâm Ngọc Ngân, tôi sẽ chịu trách nhiệm về dự án này.


Sắc mặt Lâm Ngọc Ngân chìm xuống và nói, “Tôi đã ký hợp đồng này.

Tại sao lại cô chịu trách nhiệm về nó?”
“Tại sao?” Lâm Tú Minh chế nhạo: “Lâm Ngọc Ngân, chúng tôi có thể để chị trở lại công ty và tiếp tục làm việc, đó đã là món quà lớn nhất đối với cô rồi”
“Chẳng lẽ chị còn muốn phụ trách dự án này, còn muốn đòi hỏi gì à?”
Lâm Ngọc Ngân nhìn Lâm Danh Sơn ở đằng kia và nói: “Ông nội, trước đây ông đã nói ai sẽ phụ trách?”
“Ông đã nói điều đó.


Lâm Danh Sơn gật đầu và nói: “Nhưng Ngọc Ngân, Minh Tú vẫn luôn phụ trách bộ phận kinh doanh, và cháu phụ trách bộ phận thiết kế.


“Vì vậy, đối với dự án này, Minh Tú nên chịu trách nhiệm.


 
Điện Đức Hoàng
Chương 45: Chương 45


Lâm Ngọc Ngân vô cùng tủi thân.

Trước khi đàm phán nghiệp vụ, sao ông không bảo Lâm Tú Minh của phòng nghiệp vụ đi đàm phán?
Bây giờ lại đem phòng nghiệp vụ ra để nói, Lâm Danh Sơn ông còn có thể bất công hơn nữa không?
Vẻ mặt của Lâm Tú Minh đắc ý nhìn Lâm Ngọc Ngân, nói: “Nghe thấy chưa, ông nội đã giao dự án này cho tôi rồi.


Lâm Ngọc Ngân không có gì để nói.

Thế nhưng vào đúng lúc này, Trần Hùng lại nở nụ cười: “Đúng là chuyện cười!”
“Tên ăn mày, anh đang cười cái gì, ở đây anh có tư cách nói chuyện?”
Lâm Tú Minh trừng mắt hung dữ nhìn Trần Hùng, vẻ mặt mỉa mai và coi thường.

Trần Hùng lại cười lạnh một tiếng, nói: “Tôi cười cô ngu dốt không biết gì.



“Bản hợp đồng này, là tôi và Ngọc Ngân cùng đi đến tập đoàn Hồng Vân để ký kết, phiền cô xem rõ ràng lại điều khoản thứ tám”
“Trong điều khoản này đã viết rõ ràng, điều kiện đầu tiên nếu Ngọc Ngân không phạm lỗi lớn, dự án này, sẽ luôn do Ngọc Ngân phụ trách.


“Một khi thay đổi người phụ trách, hợp đồng sẽ tự động kết thúc!”
“Cái gì?”
Lâm Tú Minh thay đổi sắc mặt, vội vàng giở hợp đồng ra, đúng là phần nội dung trong điều cuối của hợp đồng, giống y như những gì Trần Hùng nói.

Nói cách khác, phía tập đoàn Hồng Vân đã quy định rõ, dự án này, chỉ có thể do Ngọc Ngân phụ trách.

“Lâm Ngọc Ngân, chị là đồ hèn hạ, lại dám giở trò mưu đồ với tôi?”
Vẻ mặt Lâm Ngọc Ngân nghi hoặc, trên thực tế đến cô cũng không biết trong hợp đồng còn có điều khoản này, sao Trần Hùng lại biết được?
Nếu như trong hợp đồng đã viết như vậy rồi, thì không ai có cách nào để thay đổi được.

Cuối cùng, Lâm Danh Sơn chỉ có thể tuyên bố Lâm Ngọc Ngân là người phụ trách dự án này.

Đi ra từ công ty, Lâm Tú Minh ngồi trên chiếc xe Mercedes Benz của Trương Gia Bảo, lại lần nữa bắt đầu một trận chà đạp thể xác cực kì tàn ác với chiếc xe Mercedes này.

“Con điểm đó, bình thường cố tình giả bộ ra vẻ ngờ nghệch, không ngờ lòng dạ lại thâm hiểm như vậy.


“Con điểm thâm hiểm đó, tôi thật sự tức chết đi được.


Trương Gia Bảo ở bên cạnh vội vàng an ủi, anh ta thật ra không lo lắng đến dáng vẻ tức giận của Lâm Tú Minh, mà là lo lắng Lâm Tú Minh đập phá chiếc xe yêu thích của anh ta.

“Không được, dự án này tuyệt đối không thể để cho Lâm Ngọc Ngân làm được.



“Không dễ dàng gì tôi mới đạp được chị ta xuống, sao có thể để chị ta trèo lên lại.


“Cần phải nhanh chóng nghĩ ra cách, cướp lại dự án này.


Trương Gia Bảo châm điếu thuốc hút một hơi, nói: “Thực ra anh có một cách.


Mắt Lâm Tú Minh sáng lên, nói: “Cách gì, nhanh nói xem?”
Trương Gia Bảo trả lời: “Trong hợp đồng không phải đã ghi trong trường hợp Lâm Ngọc Ngân không phạm lỗi lớn, người phụ trách chỉ có thể là cô ta sao.


“Vậy thì nếu như, cô ta phạm lỗi thì sao?”
Vừa nói, Trương Gia Bảo ghé sát miệng đến bên tai của Lâm Tú Minh, hạ thấp giọng nói một loạt.

Sau khi nói xong, mắt Lâm Tú Minh sáng rực: “Nhà thuốc Thiên Dược nhà anh, thật sự có thể làm ra loại thuốc nước kia?”
Trương Gia Bảo nhả ra một làn khói, cười lạnh nói: “Nhà anh chính là công ty thuốc Đông y lớn nhất của Thành phố Bình Minh, đến chút bản lĩnh này mà không có, thì sao có thể tôn tại ở Thành phố Bình Minh?”
Tuy nhiên rất nhanh Lâm Tú Minh lại cảm thấy lo lắng.

“Nhưng mà nếu như chúng ta thật sự làm như vậy, phương pháp đối thủ thiệt hại một nghìn, tự mình thiệt hại tám trăm này, liệu có gây ảnh hưởng xấu đến công ty chúng em không?”
Trương Gia Bảo trả lời: “Bây giờ là lúc nàổ „` rồi, em còn quan tâm đến những chuyện đó?
Nếu như thật sự để cho Lâm Ngọc Ngân ở công ty trở nên lớn mạnh, em muốn đạp cô ta xuống lần nữa, cũng sẽ khó khăn.


“Không lẽ, em còn muốn Lâm Ngọc Ngân trèo lên trên đầu em sao?”
“Hơn nữa, chỉ cần chúng ta xoay chuyển phù hợp, ảnh hưởng này, cũng không coi là quá lớn.


Lâm Tú Minh cho rằng Trương Gia Bảo nói không sai, cô ta tuyệt đối không cho phép Lâm Ngọc Ngân giãm đạp lên đầu lần nữa.

“Được, vậy làm theo những gì anh nói đi, lần này, chắc chắn phải giãm chết con đ**m Lâm Ngọc Ngân.


“Tuy nhiên chuyện như này không được nóng vội, phải bàn tính lâu dài”
 
Điện Đức Hoàng
Chương 46: Chương 46


Hiện tại, Trần Hùng và Lâm Ngọc Ngân đang trên đường về nhà.

Lúc này, điện thoại của Lâm Ngọc Ngân vang lên.

“Mẹ, có chuyện gì vậy?”
“Ngọc Ngân, có kết quả của dự án đó không? Như thế nào, hợp đồng đã được ký kết chưa?”
Lâm Ngọc Ngân cười đáp: “Con đã ký rồi, và ông nội đã quyết định để con phụ trách dự án này.


“Thật tuyệt.


Giọng nói đầy phấn khích của Lưu Ánh Nguyệt phát ra từ đầu dây bên kia: “Sau bao nhiêu năm nhẫn nhịn chịu đựng, cuối cùng gia đình chúng ta cũng có thể xoay mình.


“Hôm nay thực sự là hạnh phúc nhân đôi.

” “Hạnh phúc nhân đôi là sao ạ?” Lâm Ngọc Ngân sửng sốt: “Mẹ, còn có sự kiện vui vẻ nào khác sao?

“Đương nhiên, con lập tức đến Xuân Uyển đi, mẹ ở đây chờ con.


Xuân Uyển là một nhà hàng lẩu đặc biệt nổi tiếng ở thành phố này.

Du khách có thể vừa xem biểu diễn kịch nói trên sân khấu vừa ăn lẩu trong phòng riêng bên dưới.

Mặc dù nó không phải là một nhà hàng hàng đầu, nhưng nó cũng không phải là nhà hàng hạng thấp.

Hai người bước vào Xuân Uyển và nhìn thấy Lưu Ánh Nguyệt đang ngồi với một người đàn ông.

“Cậu đang làm gì ở đây?”
Ngay khi hai người bước tới, Lưu Ánh Nguyệt cau mày nhìn Trần Hùng với vẻ không hài lòng.

Nói xong, bà ấy vội vàng quay đầu nhìn người đàn ông bên cạnh: “Văn Hào, đừng bận tâm, hai ngày nữa cậu ta sẽ ly hôn với Ngọc Ngân.


Người đàn ông vội vàng lắc đầu và nói: “Cô à, không sao đâu, tất nhiên là cháu không phiền.

Cháu biết chuyện của Ngọc Ngân mà.

” %3D “Khi lần đầu tiên nhìn thấy những bức ảnh của Ngọc Ngân, cháu đã yêu cô ấy, đó hoàn toàn là sự thật.


“Vì vậy, tất nhiên cháu sẽ không bận tâm đến quá khứ của Ngọc Ngân.


Lưu Ánh Nguyệt thở phào nhẹ nhõm, sau đó nói với Lâm Ngọc Ngân: “Con đang làm gì vậy, sao con không đến chào cậu Thẩm Văn Hào?”
“Cậu Hào ấy à nhà cậu ấy kinh doanh ngọc bích, rất có tiếng ở thành phố Lâm Giang”
“Liễu Hồng Ngọc, nữ hoàng trang sức, là mẹ nuôi của cậu Hào.


Sau đó Thẩm Văn Hào vội vàng cười nói: “Cô quá khen rồi.

Gia đình cháu cũng chỉ là buôn bán nhiều loại ngọc mã não, một năm cũng chỉ kiếm được mấy chục tỉ, cũng không kiếm được bao nhiêu.


“Nhưng mẹ đỡ đầu thực sự yêu cháu.

Chúng ta sẽ đến cửa hàng trang sức của mẹ đỡ đầu sau bữa tối, và cháu sẽ mua bất cứ thứ gì Ngọc Ngân thích.


Lưu Ánh Nguyệt cười toe toét: “Văn Hào, cháu khách sáo quá, làm sao nhà cô lại không biết ngại như vậy?”
“Không sao đâu cô, mẹ đỡ đầu bán cho cháu với giá gốc, tính ra cũng không tốn kém.

Cô cũng có thể chọn vài món, đến lúc đó, cháu sẽ thanh toán tiên.


“Văn Hào, nhìn cháu xem, thật là quá hiểu chuyện rồi.


Đang nói chuyện, Lưu Ánh Nguyệt nhìn Lâm Ngọc Ngân và nói: “Con còn đang làm gì vậy, đến nói chuyện với cậu Hào đi chứ.


“Phù” một tiếng, Lâm Ngọc Ngân cũng không thể nhịn cười.

Trân Hùng ở bên cũng thấy mắc cười.

Lâm Ngọc Ngân vốn là rất tức giận, không ngờ mẹ cô vì tiền lại tìm cho mình một người đàn ông như vậy.

Nhưng khi Thẩm Văn Hào gọi Liễu Hồng Ngọc là mẹ đỡ đầu, cô vẫn không thể nhịn được.

Anh chàng này có nước da ngăm đen, vóc dáng thấp bé, ngay cả mặc bộ đồ hàng hiệu cũng không giấu được vẻ quê mùa.

Cùng với sợi dây chuyền vàng dày bằng ngón tay cái trên cổ và chiếc nhẫn ngọc ngón cái, quả là vô cùng giàu có.

Có vẻ như anh ta ít nhất cũng đã 30 tuổi.

Mặc dù năm nay Liêu Hồng Ngọc đã ngoài 30 nhưng cô ấy giữ gìn vóc dáng rất tốt và trông như thiếu nữ đôi mươi.

“Hai người đang cười gì vậy?”
Lưu Ánh Nguyệt và Thẩm Văn Hào đều khó hiểu.

Trần Hùng không khỏi nói: “Văn Hào, cậu thật sự là con đỡ đầu của Liễu Hồng Ngọc sao?”
“Sẽ không phải là cha nuôi chứ?”
 
Điện Đức Hoàng
Chương 47: Chương 47


Thẩm Văn Hào ngay lập tức trở nên khó xử, nhưng còn Lưu Ánh Nguyệt lại nổi giận lên.

Lưu Ánh Nguyệt đập tay lên trên bàn lẩu, chửi nói: “Trần Hùng, cậu ăn nói hồ đồ gì thế? Văn Hào người ta mới có hai mươi lăm tuổi thôi đó.


“Hai mươi lăm tuổi?”
Trần Hùng cùng với Lâm Ngọc Ngân ha ha cười lớn.

Khiến cho Thẩm Văn Hào cũng nôn nóng, lập tức lấy chứng minh nhân dân của mình ra.

“Nhìn xem, năm nay tôi đúng là chỉ mới có hai mươi lăm tuổi thôi, chứng minh nhân dân này không phải là giả đâu nha.

” “Chỉ là, tôi trưởng thành sớm hơn người bình thường một chút thôi.


“Ha ha ha.


Trần Hùng cười đến nước mắt cũng sắp chảy ra luôn rồi: “Người anh em, cậu đây không phải là trưởng thành sớm, cậu đây gọi là già trước tuổi đó.


“Cái miệng ăn mày thối của cậu im đi.

” Lưu Ánh Nguyệt vô cùng giận dữ.

Trần Hùng thấy vậy liền ngoan ngoãn im miệng, anh cũng không có ý định tham gia vào…

Dù sao, cũng không có ai có thể cướp đi Lâm Ngọc Ngân của anh được hết.

Lưu Ánh Nguyệt đưa mắt nhìn Lâm Ngọc Ngân nói: “Ngây ra đó làm gì, còn không mau ngồi xuống cạnh Văn Hào để bồi dưỡng tình cảm.


Lâm Ngọc Ngân ngược lại lạnh lùng nhìn Thẩm Văn Hào rồi nói: “Xin lỗi anh Hào tôi đã kết hôn rồi.


“Ngọc Ngân, tôi không ngại đâu, chỉ cần em đồng ý ly hôn với anh ta, ngày hôm sau tôi có thể rước em về làm vợ ngay lập tức.


“Còn nữa nghe nói em còn có một đứa con gái, cũng không sao hết, chỉ cần chúng ta kết hôn rồi, tôi sẽ đối đãi với bé Thảo như con gái ruột của mình.


Lâm Ngọc Ngân cau mày lại hỏi: “Anh Hào, chẳng lẽ anh không nghe hiểu lời tôi nói hay sao?”
“Chúng ta, không có khả năng đâu.


Lúc này, sắc mặt của Thẩm Văn Hào thay đổi vô cùng khó coi.

Anh ta không nổi giận lên không phải tại vì anh ta hiền, mà là vì ở trước mặt của Lâm Ngọc Ngân anh ta đang cố thể hiện phong độ của một người đàn ông.

Nhưng mà bây giờ xem ra, chiêu này hình như không có tác dụng.

Thẩm Văn Hào quay đầu đưa mắt nhìn về Trần Hùng, trong ánh mắt của anh ta, hiện rõ sự lạnh lùng khinh bỉ.

“Nghe nói anh là một tên ăn mày, nếu như tôi là anh, thì tôi sẽ chủ động rút lui, rời xa Lâm Ngọc Ngân.


“Bởi vì với thân phận là ăn mày thì anh không xứng với một người con gái ưu tú như Lâm Ngọc Ngân.


“Nhưng còn tôi, tôi có thể cho Lâm Ngọc Ngân những gì tốt đẹp nhất.


Nói rồi, Thẩm Văn Hào đung đưa hai ba lần liên tiếp những trang sức châu báu mà anh ta đeo trên tay, sau đó giải thích từng món.

“Chiếc nhẫn này, Mã Não Nam Hồng, trị giá năm trăm sáu mươi triệu.


“Chiếc nhẫn này, Ngọc Lục Bảo, trị giá một tỉ mốt”
“Còn chiếc này, Phỉ Thúy Lão Khanh Chủng, trị giá một tỉ bốn.


Đồng thời, anh ta còn mang sợi dây chuyền vàng đeo trên cổ lấy xuống: “Đây là một sợi dây chuyền vàng nguyên chất 9999, hai tỉ tám”
“Mà những thứ này, đều chỉ là một trong số chín món nhỏ nhoi của tôi thôi.


Sau khi khoe khoang thực lực và sự giàu sang của mình xong, Thẩm Văn Hào xem thường nhìn Trần Hùng nói: “Còn mày, có cái thứ gì?”
“Mày chỉ là một thằng ăn mày, có tư cách gì mà tranh giành Lâm Ngọc Ngân với tao chứ?”
“Chỉ cần Lâm Ngọc Ngân đồng ý, tao có thể mua hẳn một cửa tiệm châu báu tặng cho cô ấy, còn mày, có thể mua được gì cho cô ấy hả?”
Trần Hùng khít mũi một cái, hoàn toàn bỏ lơ những lời nói của Thẩm Văn Hào, anh không _ hề khách sáo mà cầm đũa lên, bắt đầu gắp miếng thịt trong nồi lẩu.

“Ai cho cậu ăn vậy?”
Mẹ vợ Lưu Ánh Nguyệt dùng đũa gõ lên tay của Trần Hùng.

Trần Hùng rút đũa về, hờ hững nhún nhún vai.

“Cậu đây là thái độ gì hả?”
 
Điện Đức Hoàng
Chương 48: Chương 48


Lưu Ánh Nguyệt tức đến xanh mặt, sau đó đưa tay chỉ vào sợi dây chuyền Trái Tim Của Thiên Sứ trên cổ của Lâm Ngọc Ngân nói.

“Cậu xem lại cậu đi, kết hôn cùng với Lâm Ngọc Ngân chỉ tặng được cho nó một sợi dây chuyền giả này, cậu lấy gì mà so với Văn Hào chứ?”
“Trần Hùng, nghe tôi khuyên một câu đi, cậu và Lâm Ngọc Ngân không thích hợp đâu, ly hôn đi.


Lâm Ngọc Ngân vội nói: “Mẹ ơi, dù cho con với Trần Hùng có ly hôn đi chăng nữa, cũng sẽ không ở cùng người họ Trần này đâu, mẹ từ bỏ đi được không.


“Hơn nữa, hàng giả thì đã sao, con cứ Lưu Ánh Nguyệt tức tối nói: “Con bé chết tiệt này sao lại bướng đến vậy?”
Thẩm Văn Hào ngồi bên cạnh cũng vội vàng nói: “Lâm Ngọc Ngân, loại hàng giả này, đeo lên người em hoàn toàn giống như là đang sỉ nhục em vậy đó.


“Anh có thể mua những châu báu quý giá, sợi dây chuyền đẹp nhất Thiên Thiên Sứ trân châu cho em…”
Sau đó, lời nói của Thẩm Văn Hào mới nói được một nửa, anh ta nhìn chằm chằm vào Trái Tim Thiên Sứ của Lâm Ngọc Ngân đang đeo trên cổ rồi co rụt lại.

Anh ta há hốc mồm nhìn sửng sốt, hai bên má hóp lại khiến cho gương mặt anh ta như biến dạng.

“Văn Hào cháu làm sao vậy?”
Lưu Ánh Nguyệt giật mình nhìn anh ta.

“Không… Không có gì, cô à con đi nhà vệ sinh chút nha.


Thẩm Văn Hào giống như vừa thấy ma vậy, đụng chỗ va chạm chỗ kia đi đến nhà vệ sinh, sau khi anh ta quay lại, trên trán đều đổ đầy những hạt mồ hôi li ti.

Nhà của anh ta kinh doanh đá quý, với lại từ nhỏ Thẩm Văn Hào có một đôi mắt rất tinh đối với phương diện đá quý.

Đá quý bất luận thật giả, anh ta nhìn một cái là đã nhận ra ngay, hơn thế nữa, mẹ nuôi của anh là Liễu Hồng Ngọc, cô ấy là người đã từng nhìn qua sợi dây chuyền Trái Tim Của Thiên Sứ.

Trái Tim Của Thiên Sứ trị giá hai trăm tám mươi tỉ, bây giờ lại được đeo trên cổ của Lâm Ngọc Ngân, Thẩm Văn Hào có thể không cảm thấy rùng mình sao được?
Khi đi vệ sinh, anh ta đã run rẩy lấy điện thoại, gọi cho Liễu Hồng Ngọc.

“Mẹ nuôi, lần trước mẹ nuôi nói ở Showroom đá quý Mỹ Lệ người ra tay mua sợi dây chuyền Trái Tim Của Thiên Sứ, là họ Lâm phải không?”
“Không phải họ Lâm, mà là họ Trần, đột nhiên con gọi qua đây nói mấy chuyện này làm gì?”
“Dạ, không có gì, chỉ là tùy tiện hỏi thôi, vẫn may không phải họ Lâm.


Thẩm Văn Hào thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng mà câu tiếp theo mà Liễu Hồng Ngọc nói khiến cho đầu óc anh ta như muốn nổ tung.

“Nhưng mà bà xã của người mua họ Lâm, cái gì mà Ngọc gì mà Ngân đó, gì ta, mẹ nuôi cũng không nhớ nữa rồi.


Loảng xoảng một tiếng, điện thoại của Thẩm Văn Hào bị rớt luôn xuống dưới đất.

“Alo, Thẩm Văn Hào con còn đó không, chỗ của con xảy ra chuyện gì thế?”
Thẩm Văn Hào cả người cứng đơ lượm điện thoại lên, thiếu chút nữa là khóc rồi: “Mẹ nuôi, con hình như gây họa rồi.

” Thế là, anh ta vô cùng hoang mang kể lại tất cả mọi chuyện cho mẹ nuôi của mình nghe.

Sau khi nghe xong, Liễu Hồng Ngọc cũng bị dọa cho hết hồn, ba giây sau đó, đầu dây bên kia truyền lại âm thanh gào thét của Liễu Hồng Ngọc.

“Thẩm Văn Hào có phải con chán sống rồi không, lại dám có suy nghĩ cướp vợ của anh Hùng?”
“Con muốn chết, cũng đừng có liên lụy những người khác, con rốt cuộc có mấy cái mạng hả?”
“Con có biết Trần Hùng chỉ cần búng nhẹ đầu ngón tay thôi, cũng có thể khiến gia đình con chết một ngàn lần, con không ở Thành phố Lâm Giang làm tốt công việc của mình chạy đến Thành phố Bình Minh này để làm gì chứ, tìm chết hay sao?”
Thẩm Văn Hào bị mắng đến mặt mày trắng bệch, bộ dạng vô tội nói: “Mẹ nuôi, con lúc mới đầu không biết mọi chuyện sẽ thành ra thế này, là do mẹ vợ của Trần Hùng chủ động tìm đến con.


“Nếu con sớm biết Trân Hùng lợi hại như vậy, dù cho con một ngàn cái lá gan con cũng không dám đâu, cũng không dám chạy đến đây để nộp mạng đâu.



“Mẹ nuôi ơi giờ con phải làm sao đây? Mẹ cứu con với.


Đâu dây bên kia Liễu Hồng Ngọc thấp giọng nói: “Mẹ nuôi thì có cách gì nữa đây, con tự nghĩ cách đi, Thẩm Văn Hào mẹ nuôi cảnh cáo con, con muốn chết cũng không sao, đừng có liên lụy tới mẹ đó.


Nói xong câu này, điện thoại bên kia tít tít một tiếng lập tức cúp máy.

Thẩm Văn Hào đổ mồ hôi như mưa, gương mặt trắng bệch, ngay lúc này đây, anh ta cảm giác toàn thân mình giống như bị hút hết sức lực.

Vừa hay đúng lúc này, một tên mập eo to, thân hình lực lưỡng trên cổ đeo một sợi dây chuyền vàng đi vào.

Thẩm Văn Hào trong lòng chợt lóe lên một kế hoạch, lập tức đi vê hướng cái tên thân hình lực lưỡng đó.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 49: Chương 49


“Chú em, sợ dây chuyền này của chú có phải là quá giả rồi không?”
“Nhiều nhất là trăm ngàn một sợi, chú nhìn xem, đều đã bạc màu hết cả rồi.


Người đàn ông lực lưỡng kia ngớ người ra, anh ta lập tức giận tím mặt.

Lăn lộn ở bên ngoài coi trọng nhất chính là thể diện, Thẩm Văn Hào không phải là tóm được vết sẹo của người ta rồi xát muối lên sao?
Người đàn ông lực lưỡng xoay người lại, nắm cổ áo Thẩm Văn Hào: “Mày nói cái gì?”
“Dây chuyền này của anh là đồ giả.


“Nhưng mà sợi dây chuyền trên cổ của tôi tuyệt đối là hàng thật, trị giá hai tỉ tư, chúng ta đổi với nhau được chứ.


Người đàn ông lực lưỡng: “???”
Sau khi đổi sợi dây chuyền giả kia rồi đeo lên trên cổ của mình, Thẩm Văn Hào cảm thấy cả người đều hơi bay bổng.

Anh ta quay về phòng riêng, sắc mặt vẫn còn tái mét như trước.

Lưu Ánh Nguyệt vội vàng quan tâm: “Văn Hào à, cháu bị sao vậy, cảm thấy không khỏe sao, nhanh ngồi xuống uống trà đi.


“Không cần đâu cô.


Thẩm Văn Hào vội vàng lắc đầu, sợ hãi liếc nhìn Trần Hùng ngồi ở phía bên kia, anh vẫn đang ngồi nhúng những miếng thịt vào bên trong nồi lẩu.

Vừa đúng lúc Trần Hùng đột nhiên liếc nhìn anh ta, làm cho cả người Thẩm Văn Hào đều nổi da gà.

“Cô à, thực ra cháu cảm thấy anh Hùng và Ngọc Ngân rất xứng đôi.


Lưu Ánh Nguyệt: “???”
“Thật đó cô, cô xem họ đằm thắm biết bao, xứng đôi biết bao, sao cô lại nhẫn tâm chia rẽ bọn họ chứ?”
“Cháu cảm thấy cô làm như vậy là không đúng, anh Hùng là một người con rể xuất sắc như vậy, sao cô có thể để anh ấy và Ngọc Ngân ly hôn chứ?”
“Văn Hào à, lúc nãy cháu đi vệ sinh, không phải là ngã đến hư não rồi đấy chứ?”
Lưu Ánh Nguyệt không hiểu ra sao cả, lúc này vừa đúng lúc kịch biểu diễn trên sân khấu thay đổi tiết mục khác.

Sao bà ta lại cảm thấy Thẩm Văn Hào này trở mặt còn nhanh hơn cả sân khấu kia?
“Văn Hào à, để cô sờ trán cháu xem nào, cháu không có phát sốt đấy chứ?”
Thẩm Văn Hào đẩy tay Lưu Ánh Nguyệt ra nói: “Cô, cháu rất tỉnh táo.


“Sở dĩ cô muốn Ngọc Ngân kết hôn với cháu, thật ra là vì nhìn trúng tiền của nhà cháu có phải không.


“Nhưng mà cô à, cháu không thể không thẳng thắn, thực ra nhà cháu đã phá sản từ lâu rồi, bây giờ cháu chỉ là một kẻ làm ra vẻ ta đây mà thôi.



Lưu Ánh Nguyệt: “???”
Lâm Ngọc Ngân: “???”
Nói xong, Thẩm Văn Hào lại một lần nữa tháo chiếc nhẫn ngọc đang đeo trên tay xuống.

“Cô nhìn đi, thực ra cái này không phải là Mã Não Nam Hồng, cái này chỉ là đá cuội màu đỏ mà thôi.


“Cái này cũng không phải là phỉ thuý, mà nó được làm từ chai bia.


“Những thứ này cộng lại, cũng chưa tới ba trăm ngàn?”
Nói xong, anh ta lại vô cùng lo lắng tháo sợi dây chuyền vàng ở trên cổ xuống, ném vào bên trong nồi lẩu đang sôi sùng sục.

“Cô nhìn kìa, nó nổi lên rồi”
“Nó nổi lên rồi!”
“Thực ra sợi dây chuyền này cũng là giải”
Trên mặt Lưu Ánh Nguyệt và Lâm Ngọc Ngân hiện lên hai chữ chết lặng thật lớn, mà Trần Hùng thì vẫn ung dung thản nhiên như cũ.

Anh đương nhiên biết tại sao Thẩm Văn Hào đột nhiên thay đổi thái độ như vậy.

Từ lúc anh thấy Thẩm Văn Hào lộ ra vẻ sợ hãi sau khi nhìn thấy Trái tim của thiên sứ, anh đã đoán ra được.

“Văn Hào không đúng, cháu xem cháu đây là có ý gì vậy?
“Cô à, cô đừng chia rế đôi uyên ương nữa, thật đấy.


“Ngọc Ngân, anh Hùng, Thẩm Văn Hào em chúc hai người sớm sinh quý tử, trăm năm hạnh phúc.


“Khi nào rảnh thì đến Thành phố Lâm Giang chơi nhé, em làm chủ, em còn có việc phải làm, chúng ta tạm biệt ở đây nhé.


 
Điện Đức Hoàng
Chương 50: Chương 50


Nói xong, Thẩm Văn Hào giống như là nhìn thấy quỷ, hốt hoảng chạy ra khỏi nơi này.

Lưu Ánh Nguyệt sốt ruột đuổi theo: “Văn Hào, cháu bị sao vậy, cháu bị trúng tà sao, Hào à chuyện gì cũng đều có thể thương lượng được mà?”
Nhưng mà, Lưu Ánh Nguyệt làm sao có thể đuổi kịp Thẩm Văn Hào, tên này lùn chân lại ngắn, nhưng mà lại chạy nhanh giống như một cơn gió vậy.


“Cạch”
Trần Hùng đứng dậy, cười tủm tỉm nhìn Lưu Ánh Nguyệt: “Mẹ, mẹ nhìn xem sợi dây chuyền vàng này vẫn còn đang nổi ở bên trong nồi lẩu kìa!”
Trên suốt quãng đường về nhà, Lưu Ánh Nguyệt vẫn không hiểu ra sao.

Bà ấy nghĩ không ra, vốn dĩ Thẩm Văn Hào vẫn còn đang tốt lành, tại sao sau khi đi vệ sinh lại trở nên như vậy chứ.

Lâm Ngọc Ngân thì phàn nàn: “Mẹ, đây chính là người đàn ông mà mẹ muốn giới thiệu cho con sao?”
“Mẹ muốn con vào bệnh viện tâm thần cùng với anh ta à?”
Lưu Ánh Nguyệt nhíu mày, không hiểu ra sao cả: “Trước đây Văn Hào không có như vậy, nếu không hai ngày nữa mẹ lại giới thiệu người khác cho con nhé?”

“Vẫn còn tìm nữa sao?” Lâm Ngọc Ngân giận dữ mắng: “Nếu mẹ còn làm loại chuyện không đáng tin như thế này nữa, coi chừng con trở mặt với mẹ đấy.


“Cái con bé chết tiệt này, con lại còn dám trách móc mẹ như vậy sao.


Lưu Ánh Nguyệt cũng tức giận: “Vậy con ở chung với thằng ăn mày này đến hết đời đi, sau này mẹ sẽ không quan tâm tới chuyện của con nữa.


Sau trò hề này, rốt cuộc Lưu Ánh Nguyệt cũng ngừng lại, cuối cùng không có nhắc lại chuyện muốn giới thiệu bạn trai cho Lâm Ngọc Ngân nữa.

Mà Lâm Ngọc Ngân cũng bắt đầu trở nên bận rộn hơn.

Vì muốn thực hiện tốt dự án này, hầu như ngày nào cô cũng đi sớm về muộn.

Thậm chí có nhiều đêm, cô còn ngủ lại ở công ty nữa.

Mà Trần Hùng thì vẫn giống như trước đây, mỗi ngày ở nhà đều có trách nhiệm giặt giũ nấu cơm, sau đó đưa Lâm Thanh Thảo đi học.

Mấy ngày nay, mẹ vợ không ít lần làm vẻ mặt khó coi với Trần Hùng, cũng không ít lần chê anh bẩn thỉu.

Nhưng mà lâu dần, bà ấy nhìn thấy Trần Hùng cần cù chăm chỉ, mỗi lần sau khi chế anh bẩn thỉu, trong lòng bà ấy cũng hơi khó xử, sau đó thay đổi kiểu khác để đền bù cho Trần Hùng.

Đường đường là chủ của điện Đức Hoàng ở nước ngoài, bây giờ lại trở thành một người chồng chỉ biết ở nhà nấu ăn, nếu như bị cấp dưới của anh nhìn thấy, chắc chắn sẽ hoài nghi về đời người.

Nhưng mà trái lại Trần Hùng lại cảm thấy, loại cuộc sống như thế này khá thoải mái và dễ chịu.

Đồng thời, mỗi ngày nhìn thấy Lâm Ngọc Ngân chạy xe máy đi đi về về giữa công ty và nhà, Trần Hùng cũng nghĩ tới, hẳn là nên mua cho vợ mình một chiếc xe.

Sân thượng của tòa nhà tập đoàn Hiển Lâm, gió mùa thu xào xạc đã hơi se lạnh!
“Cô Tú Minh, cô đặc biệt gọi tôi tới nơi không người này có chuyện gì sao?”
Một người đàn ông trung niên đầu hói mặc vest hơn bốn mươi tuổi, nghi ngờ hỏi Lâm Tú Minh ở phía đối diện.

Người đàn ông này tên là Lý Cường, có thể coi như là một nhân vật có địa vị và chức vị cao ở tập đoàn Hiển Lâm.

Từ đầu khi Lâm Danh Sơn thành lập công ty Hiển Lâm, Lý Cường đã là nhân viên ở đây, đến nay ông ta đã làm việc ở Hiển Lâm được gần ba mươi năm, ông ta rất được tín nhiệm ở Hiển Lâm.

Bây giờ, ông ta chịu trách nhiệm kiểm tra nghiệm thu tất cả vải vóc và thành phẩm ra vào của Hiển Lâm, đây là một vị trí rất quan trọng.

Mà lần này Lâm Ngọc Ngân là người chịu trách nhiệm cho dự án, Lý Cường là người chịu trách nhiệm việc nghiệm thu hàng hoá ra vào “Chú Cường, cháu đặc biệt gọi chú tới nơi không người này, đương nhiên là có chuyện tốt mới tìm tới chú.


Lý Cường sững sờ: “Chuyện gì vậy?”
“Dự án mà Lâm Ngọc Ngân đang chịu trách nhiệm kia, hai ngày nữa cháu muốn nhập một lô vải vào, chú là người chịu trách nhiệm nghiệm thu, xin hãy châm trước một chút.



Sắc mặt Lý Cường bỗng thay đổi, ông ta làm công việc nghiệm thu này đã gần ba mươi năm, ông đương nhiên hiểu rõ ý của Lâm Tú Minh.

“Cô Tú Minh, việc này tuyệt đối không thể được.


“Cô Ngọc Ngân đã đặc biệt có chỉ thị, dự án hợp tác với Hồng Vân lần này rất là quan trọng.


“Từ nguyên vật liệu ban đầu đến thiết kế, may đo và ủi sản phẩm cuối cùng, không thể để xảy ra bất cứ sai sót nào”.

“Chú như thế này làm cho tôi rất là khó xử”
Lâm Tú Minh nở nụ cười lạnh lùng nói: “Lâm Ngọc Ngân cô ta là cái thá gì chứ.

Chú Cường, chú cứ làm theo lời tôi nói, đến lúc đó chú cũng sẽ có không ít lợi ích đâu!”
 
Điện Đức Hoàng
Chương 51: Chương 51


Lý Cường hất tay lên, có thể thấy ông ta không muốn.

“Cô Tú Minh, tôi biết cô và cô Ngọc Ngân có xích mích với nhau nhưng xin phép cho tôi lắm miệng vài lời, cô không nên có ý đồ gì với dự án này.

Nếu không tới khi mọi thứ tạo thành hậu quả nghiêm trọng thì cô sẽ không gánh vác nổi cái trách nhiệm đó đâu.


Nói xong, Lý Cường bèn xoay người chuẩn bị bỏ đi: “Tôi sẽ xem như hôm nay mình không hề nghe thấy bất kì chuyện gì ở đây hết, nhưng tôi không muốn có thêm lần nào nữa, nếu không cô đừng trách tôi nói chuyện này với chủ tịch.


Nhưng ông ta vừa mới ra đến thềm cửa thì Lâm Tú Minh đã đứng phía sau cười ha hả.

Tiếng cười đó khiến da đầu Lý Cường bất giác run lên.

“Lý Cường, lão già nhà ông không thích uống rượu mời lại muốn uống rượu phạt hả?”
“Mấy năm nay ông đã làm những chuyện mờ ám gì ở công ty này? Đừng tưởng tôi không biết nhé.


“Bớt diễn cái nét vô tội cao cả đó trước mặt tôi đi, không nằm trong tay con bài tẩy chưa lật thì làm tôi dám tới đây để tìm ông nhờ giúp đỡ?”
Lý Cường tái mặt, ông ta xoay người nhìn Lâm Tú Minh, ông ta bỗng cảm thấy cô gái này chẳng khác gì ma quỷ đến từ địa ngục để kéo ông ta xuống đó.

Ban ngày không làm chuyện mờ ám thì tới đêm không sợ quỷ gõ cửa.

Nhưng Lý Cường sợ quỷ là cái chắc rồi.

“Lý Cường, năm nay ông cũng sắp bước qua tuổi năm mươi rồi nhỉ? Trên nuôi mẹ già dưới có con cháu nhỏ, ông nghĩ xem nếu như tôi công khai cho mọi người cùng biết chuyện mấy năm nay ông lợi dụng chức vị đang có để thu nhận hối lộ thì ông có phải lượn lờ vào song sắt ăn cơm nhà nước không nhỉ?”
“Lâm Tú Minh, cô đừng quá đáng.


“Ha ha ha, ông sợ rồi hả?” Lâm Tú Minh cười tủm tỉm lấy tờ chi phiếu trong túi ra đi tới chỗ Lý Cường và dán nó lên mặt ông ta: “Đây là một tỷ bảy trăm năm mươi triệu, khi nào hàng đến tay tôi rồi con số tương đương sẽ được chuyển thêm cho ông.

Có ba tỷ rưỡi này trong tay rồi chắc ông cũng nghỉ hưu sớm để về quê hưởng phúc tuổi già được rồi đấy.


Người Lý Cường lạnh căm căm, có thể thấy ông ta đã đánh mất sự mạnh mẽ ban đầu: “Lâm Tú Minh, chủ tịch và cô Ngọc Ngân tin tưởng tôi như thế nên cô đừng ép tôi.


“Bớt lôi mấy thứ nhảm nhí vô dụng đó ra đây nói với tôi đi, ông tự chọn đi, có làm hay không?”
“Một là ông cầm tờ chi phiếu này đi và làm theo lời tôi nói.


“Hai là ngày mai tôi sẽ công khai tin tức đó ra ngoài.


Tuy Lý Cường cực kì khó xử nhưng cuối cùng ông ta vẫn lựa chọn lùi bước, ông ta cúi xuống nhặt tờ chi phiếu đó lên rồi xuống lầu.

Trương Gia Bảo bước ra từ một hướng khác, cười nói: “Thế nào Tú Minh, cách anh nghĩ ra cũng được lắm phải không?”
Lâm Tú Minh nhoẻn miệng cười: “Lấy loại vải đã được tẩm thuốc độc để làm thành quần áo, mấy thứ đó mà mặc lên người thì chắc chắn sẽ khó chịu chết!”
“Lâm Ngọc Ngân, cô muốn đấu với tôi thì vẫn còn non và xanh lắm”“
“Cứ ở đó chờ xem kịch vui mở màn đi!”
Trời về chiều, Trần Hùng đã làm xong thức ăn và cả nhà năm người đang ngồi ăn cơm.

Ở cùng nhau được một khoảng thời gian thì ấn tượng của Lưu Ánh Nguyệt về Trần Hùng thay đổi rất nhiều.

Lúc ăn cơm, bà ấy không còn mắng mỏ xỉa xói những thứ Trần Hùng làm ra dùng để cho heo ăn nữa.

Lâm Thanh Thảo cực kì thích thức ăn Trần Hùng làm nên từ đầu đến cuối cứ cặm cụi ăn ngấu nghiến.

Lưu Ánh Nguyệt trợn mắt mình Lâm Thanh Thảo, nói: “Cái đồ con riêng này, ăn nhanh thế làm gì.

Mới bé tí đã ăn quá trời quá đất thế này rồi, thức ăn của nhà này sắp bị con ăn sạch sành sanh rồi ấy.


Lâm Thanh Thảo ăn chậm lại, vẻ mặt bé cực kì vô tội.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 52: Chương 52


Trần Hùng cố nhịn cười, tất nhiên anh biết rõ Lưu Ánh Nguyệt đang lo Lâm Thanh Thảo ăn nhanh quá bị nghẹn nên mới nói thế.

Sau đó Lưu Ánh Nguyệt lại gắp miếng sườn thịt vào chén Lâm Thanh Thảo nói: “Mấy miếng sườn này khó nhai lắm, không được mềm rồi lại mắc răng nữa, mấy đứa con riêng chỉ xứng ăn những thứ này thôi.


Trần Hùng và Lâm Ngọc Ngân đều không biết phải nói gì với người mẹ này nữa, cái nhà này ai cũng biết rất rõ bà ấy thương Lâm Thanh Thảo thế nào rồi nhưng chúng ta có thể đổi sang cách nào đó khác cho nó bình thường hơn được không vậy?
Bấy giờ, Trần Hùng cũng giơ đũa về phía đĩa sườn kho tàu bên đó nhưng lại bị Lưu Ánh Nguyệt nhắc nhở.

“Cậu nói xem cùng là con rể nhưng mà sao con rể nhà người ta lại xuất sắc chói mắt như thế?”
“Cậu nhìn lại mình xem, cả ngày chỉ biết ở nhà nấu cơm rồi là quét dọn nhà cửa thế cậu không tự thấy bản thân bị mất mặt hả?”
Trần Hùng: “?”
Thật ra mấy ngày qua mẹ vợ đã không còn mắng mỏ chế bai anh nữa rồi nhưng sao hôm nay lại tiếp tục thế nhỉ?”
Lưu Ánh Nguyệt tiếp tục nói: “Hôm nay tức chết đi được luôn ấy, bà Vương Thái Hà ở lầu tám ấy mấy đứa biết không?”

“Con rể bà ấy làm lập trình viên đấy, mấy hôm trước vừa mới mua con cô con gái rượu nhà bà ấy chiếc Mitsubishi gì gì không biết nữa mà nó to dữ dằn lắm, có thể nhét hết cả gia đình vào ấy.


“Bà Vương Thái Hà hếch mũi lên tận trên trời rồi kia kìa, mấy ngày nay bà ấy cứ lượn lờ trước mặt mẹ, bước chân nhẹ nhàng như đi trên mây ấy.

Con nói xem tại sao nhà ta chỉ có một thằng con rể vô dụng thế này không biết nữa, cần gì cũng không có, chỉ tổ khiển gia đình chúng ta mất mặt với người ngoài thôi.


Lâm Ngọc Ngân bực bội đặt đôi đũa trong tay xuống, nói: “Mẹ, sao mẹ lại nói chuyện kì thế nhỉ? Người ta mua xe là chuyện nhà người ta thôi, sao mẹ cứ lôi nhà mình ra so sánh ganh đua với họ này nọ thế nhỉ?”
“Lâm Ngọc Ngân, con đang nói mẹ thích hơn thua với người ta đấy hả?” Lưu Ánh Nguyệt cũng bắt đầu nổi giận: “Nếu con không tìm một thằng ăn xin ất ơ lấy về làm chồng thì mẹ con ra đường có bị người ta dè bỉu thế không?”
“Thì đấy là do mẹ sĩ diện hão thôi.


“Cái gì? Mẹ sĩ diện hảo? Nếu mẹ sĩ diện hảo thì đã tìm bừa một người đàn ông giàu có nào đó để cho con đi tái giá từ đời tám tổ nào rồi.


“Lần trước có cái anh gì đó, mẹ cũng tìm rồi đấy thôi?”
Thấy hai mẹ con cãi nhau ngày càng dữ dội, ông Lâm Thanh Dũng ngồi bên cạnh than thở rồi dứt khoát đứng dậy đưa Lâm Thanh Thảo ra ngoài chơi.


Trần Hùng vẫn đứng đó, ngượng ngùng nói: “À mẹ này, thật ra con cũng đang định mua chiếc xe cho Ngọc Ngân.


“Cậu mua ấy hả?” Lưu Ánh Nguyệt tức tối nói: “Thứ nghèo rớt mồng tơi xin ăn ngoài đường như cậu mà có tiền mua xe hả? Dù cậu có mua được thì liệu chiếc xe đó có to có nhiều chỗ như xe Vương Thái Hà không?”

Nói cong bà ấy lại tức giận ném tấm thẻ ngân hàng cùng với tấm hình chụp chiếc Mitsubishi lên mặt Trần Hùng.

“Trong tấm thẻ này có hai trăm mười triệu, ngày mai cậu phải mua cho tôi một chiếc như thế về cho Ngọc Ngân.


“Nhớ cho kỹ nhé, cậu nhất định phải mua chiếc nào đó giống hoặc to hơn chiếc xe này đấy.

Lâm Ngọc Ngân bỗng thấy xấu hổ cúi đầu xuống, cô không cãi nhau với Lưu Ánh Nguyệt thêm lời nào nữa.

Trần Hùng bên cạnh lại bùi ngùi than thở.

Sau khi để lại tấm thẻ ngân hàng, Lưu Ánh Nguyệt lập tức nổi giận đùng đùng ra ngoài tản bộ để lại Trần Hùng và Lâm Ngọc Ngân ở nhà tròn mắt nhìn nhau.

“Số tiền này…” Trần Hùng nhìn tấm thẻ ngân hàng trên bàn rồi suy nghĩ điều gì đó.

Lâm Ngọc Ngân nói: “Lúc nãy mẹ chỉ nói vậy thôi, anh đừng để bụng lời của bà ấy nhé, bà ấy là người như vậy đó giờ rồi.


Trần Hùng cười cười, nói: “Thật ra mẹ cũng rất tốt, nói lời chua ngoa nhưng lòng dạ lại mềm như đậu hũ vậy.

Chắc tấm thẻ này là số tiền mẹ để dành dưỡng già đấy nhỉ?”
“Thật ra mẹ chỉ muốn người ngoài không luôn miệng nói anh là thằng ăn xin ở rể nhà vợ nên mới đưa tiền của mình cho anh rồi bảo anh đi mua xe.

Hơn nữa mẹ cũng không phải là người sĩ diện hão gì, chỉ là mẹ thấy em đi làm với chiếc xe điện đó mệt mỏi vất vả quá nên muốn mua cho em một chiếc xe ấy mà”
Lâm Ngọc Ngân buồn bã nói: “Mấy năm nay cha mẹ nghỉ hưu sống an nhàn ở nhà nên cũng chẳng có bao nhiêu tiền đâu mà.


Trần Hùng giật mình hỏi lại: “Ý em là sao?”
Lâm Ngọc Ngân cười khổ nói: “Chiếc vòng ngọc bích mẹ thường đeo trên tay đã biến mất rồi, đó chính là đồ cưới ngày xưa của mẹ đấy!”
 
Điện Đức Hoàng
Chương 53: Chương 53


Bấy giờ, nơi mềm yếu nhất trong lòng Trần Hùng bị đâm thật mạnh.

Mẹ vợ anh lại bán cả món đồ cưới bà ấy cất giữ bao năm nay để mua xe cho con gái mình.

“Mai anh sẽ chuộc chiếc vòng đó về.

” Trần Hùng nói.

Lâm Ngọc Ngân cười khổ, nói: “Anh nghĩ chúng ta làm được chắc?”
“Thật ra gia đình bên ngoại em khá giả lắm nên hồi đó đồ cưới ông bà cho mẹ em cũng không thua kém gì người nào cả.

Nghe nói từ hồi xưa chiếc vòng đó đã có giá mấy trăm triệu rồi, để đến bây giờ thì chắc chắn không thể ít hơn con số đó được, bây giờ trong tay em không có từng đó tiền.


“Có điều vận may là em đang phụ trách vài dự án khá lớn, bây giờ quần áo đã được sản xuất xong xuôi và chuẩn bị được giao đến tay đối tác, chẳng mấy chốc tập đoàn Hồng Vân sẽ chuyển tiền đến, tới lúc đó chúng ta lại nghĩ cách sau vậy.


Trần Hùng lặng lẽ cười trừ, tới khi đó em mới cầm tiền đi chuộc vòng tay thì chắc hoa cúc cũng tàn mất rồi.

Sáng sớm hôm sau, Trần Hùng đưa Lâm Thanh Thảo đến trường học rồi gọi điện thoại cho Lương Mỹ Ngọc.

Anh mượn các mối quan hệ của Lương Mỹ Ngọc để tìm được chiếc vòng ngọc mẹ vợ mình đã bán ra ngoài rồi bỏ tiền ra mua lại.

Và Lương Mỹ Ngọc cũng lên tiếng giải thích với Trần Hùng về Thẩm Văn Hào.

Trần Hùng cười xòa, anh không quan tâm đến chuyện đó mấy.

Tất nhiên anh sẽ không chấp nhặt với Thẩm Văn Hào làm gì cho mệt người ra.

Sau đó, Trần Hùng đi thẳng tới một showroom Mercedes-Benz.

Lúc đầu anh muốn mua cho Lâm Ngọc Ngân một chiếc Mitsubishi cỡ lớn, lớn hơn cả G-class theo đúng yêu cầu của mẹ vợ nhà mình.

Nhưng nghĩ đi nghĩ lại thấy Lâm Ngọc Ngân chỉ là một cô gái, lái chiếc xe như thế thì hơi hầm hố nên cuối cùng anh quyết định cua cho Lâm Ngọc Ngân một chiếc Mercedes-Benz E-class.

Một chiếc Mercedes-Benz E300L được lắp đặt sẵn tính hết tất cả các loại phí tốn đâu đó gần hai tỷ rưỡi nhưng chút tiền ấy chỉ là muỗi với Trần Hùng mà thôi.

Chiếc xe đã được lắp ráp xong xuôi hết rồi, hoàn thành các loại thủ tục giấy tờ và trả tiền xong là có thể lấy xe ngay.

Sau đó Trần Hùng lái chiếc đó ra khỏi showroom rồi gọi điện thoại cho Lâm Ngọc Ngân.

Sau giờ tan làm, Lâm Ngọc Ngân đi tới showroom và lập tức hoảng hốt khi nhìn thấy Trần Hùng mua chiếc xe đắt tiền như thế.

“Trần Hùng, anh điên rồi ư? Anh lấy đâu ra tiền mua chiếc xe này thế?”

“Thích không?”
Trần Hùng mỉm cười đặt chìa khóa vào tay Lâm Ngọc Ngân rồi tiện thể đưa luôn chiếc vòng tay cho cô.

“Đây là gì thế?”
“Vòng tay của mẹ chúng ta đấy, anh đã mua lại nó về đây rồi.


Lâm Ngọc Ngân cảm thấy mình đang chịu một cú sốc cực kì to lớn từ khi cha sinh mẹ đẻ ra đến giờ.

“Trân Hùng, anh lấy số tiên này ở đâu ra thế? Hay là anh đã làm chuyện vi phạm pháp luật gì rồi? Không được đâu Trần Hùng, anh phải trả số tiền đó lại ngay bây giờ! Anh không thể làm gì vi phạm pháp luật được đâu.


Lâm Ngọc Ngân nóng nảy, cô ấy nóng nảy thật rồi.

Trần Hùng lại thấy lòng mình ấm áp hẳn lên vì anh nhận ra Lâm Ngọc Ngân đang lo lắng cho mình.

Trần Hùng cười mở cửa xe tra rồi đẩy Lâm Ngọc Ngân vào trong.

“Em nghĩ linh tinh cái gì thế hả, số tiền này hoàn toàn sạch sẽ, tất cả đều là tiên để dành anh gom góp lại từ đó đến giờ.


“Sao anh lại dành dụm được nhiều tiền thế này?” Lâm Ngọc Ngân hoàn toàn không tin: “Anh vừa mua được xe rồi lại chuộc được cả vòng ngọc, chắc số tiền đó cũng phải lên đến ba bốn tỷ rồi ấy chứ.


Trần Hùng giải thích: “Lúc trước anh không nói cho em biết mấy năm nay anh ở nước ngoài đã để dành được chút đỉnh tiền.


Lâm Ngọc Ngân giật mình ngơ ngác nhìn Trần Hùng, lẩm bẩm: “Trần Hùng, rốt cuộc mấy năm ở nước ngoài đó anh đã làm gì thế?”
“Vẫn làm ăn xin thôi.

” Trân Hùng lại đùa giỡn: “Em đừng khinh thường cái nghề ăn xin này đấy nhé, lúc trước một mình anh có thể ăn no căng bụng và để dành được rất nhiều tiền đấy.

Hơn nữa anh nói cho em biết một bí mật, thật ra cái nghề ăn xin này còn phất lên nhanh hơn mấy nghề khác nhiều, kiếm được nhiều tiền hơn mấy đồng bạc lẻ thành phần tri thức các em nhận được mỗi tháng đấy.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 54: Chương 54


“Thật ra anh tính vài ngày nữa lại đi làm nghề cũ đấy, lên cầu tìm một chỗ nào đó hợp phong thủy rồi ngồi đó có thể kiếm được một hai triệu một ngày chứ ít gì.”
“Không cho anh làm.” Lâm Ngọc Ngân hung dữ trợn mắt liếc nhìn Trần Hùng, tức giận nói: “Có tay có chân đàng hoàng, làm cái gì mà chả được.

Sau này em không cho anh đi làm cái nghề đó nữa.

Còn tiền mua xe này thì chờ đến khi em hoàn thành dự án này xong sẽ trả lại cho anh sau.”
Trần Hùng sốt ruột nói: “Em là vợ anh mà, tiền của anh cũng là tiền của em nên không cần phải trả.”

Mặt Lâm Ngọc Ngân lập tức đỏ bừng lên, vệt đỏ lan đến tận cổ: “Ai là vợ anh?”
“Em đó, giấy hôn thú cũng đã lãnh rồi, lễ cưới cùng làm xong xuôi hết rồi mà em tính bỏ người chạy lấy của hay gì? Nhưng mà Ngọc Ngân này, em nghĩ chúng ta lái chiếc xe này về liệu mẹ có thấy nó đắt quá không?”
Lâm Ngọc Ngân phì cười: “Đắt quá hả? Đưa anh mấy trăm triệu rồi anh lại mua chiếc xe bé tí thế này về, có khi mẹ còn mắng cho anh té tát ra ấy chứ.”
Trần Hùng: “Hả?”
Bấy giờ, ở bãi đỗ xe ngoài trời dưới nhà.
Lưu Ánh Nguyệt đang ngồi đó cắn hạt dưa buôn chuyện với bà bạn già Vương Thái Hà của mình.
Bên cạnh hai người là chiếc Mitsubishi to khổng lồ trông cực kì bảnh chọe.
Vương Thái Hà cười tủm tỉm cầm hạt dưa ném lên nắp động cơ chiếc Mitsubishi nhà mình, hết sức đắc ý.
“Thấy không Ánh Nguyệt, con rể tôi mua cho con gái tôi chiếc xe này đấy! Chiếc xe siêu to khổng lồ, cao hơn cả bà luôn ấy không đùa.

Tôi nói chứ, chiếc xe này có thể chứa cả nhà chúng tôi luôn, rộng rãi thoáng mát lắm.

Đúng rồi, thằng con rể nhà bà thì sao? Có mua xe cho Ngọc Ngân nhà bà không?”
“À mà suýt tí nữa tôi quên, mọi người bảo là Ngọc Ngân gả cho một thằng ăn xin nghèo rớt mồng tơi nào ấy, chuyện đó có thật không? Bà nghĩ xem Ngọc Ngân nhà bà là đứa con gái xuất sắc như thế, sao lại đi gả cho thằng ăn xin thế này không biết nữa.

Ăn xin thì một ngày kiếm được bao nhiêu tiền, ai mà rảnh cho nó tiền mua xe?”
Lưu Ánh Nguyệt đỏ mặt tía tai khi nghe lời bà ta nói, hận không thể đào đại một cái lỗ chui xuống quách cho rồi.
Mấy hôm nay, ngày nào bà ta cũng bị Vương Thái Hà xỉa xói mỉa mai vì chuyện chiếc xe.
“Bà lắm miệng thế nhỉ, ai đặt điều bịa chuyện vớ vẩn ra thế hả, dám nói con rể tôi là ăn xin đấy?”
“Con rể tôi cũng xuất sắc không thua gì ai đâu nhé! Nếu để tôi nghe thấy ai khua môi múa mép sau lưng tôi thì cẩn thận tôi xé rách miệng người đó.”
Vương Thái Hà vội vàng cười làm lành, nói: “Ánh Nguyệt, bà đừng tức giận mà! Tôi cũng nghe mấy người khác nói thôi chứ có biết gì đâu, đừng giận nhé.” “Con bé nhà tôi sắp đi mua thức ăn về rồi, lát nữa tôi bảo con bé lái xe đưa bà ra ngoài hóng gió cho mát có được không?” Lưu Ánh Nguyệt hừ lạnh, nói: “Không cần đâu, hôm nay con rể tôi cũng đi mua xe, lát nữa nó sẽ mua một chiếc xe mới về cho Ngọc Ngân.

Hơn nữa nó còn nói xe nó mua còn †o hơn cả xe nhà bà đấy.
Vương Thái Hà giật mình: “Thật không vậy, con rể nhà bà nhiều tiền lắm của đến thế ư?”

“Thế mà cũng hỏi chắc, Trân Hùng nhà tôi là đứa con rể xuất sắc tài giỏi nhất trên đời rồi đấy.
Đúng lúc đó thì Lâm Ngọc Ngân và Trân Hùng cũng lái chiếc Mercedes-Benz E-Class về đến bãi đỗ xe và dừng lại ngay bên cạnh chiếc Mitsubishi nọ.
Trần Hùng và Lâm Ngọc Ngân cùng bước xuống xe, Lưu Ánh Nguyệt và Vương Thái Hà bên cạnh bỗng tròn mắt nhìn.
Bầu không khí bỗng chốc trở nên im lặng đáng sợ, mấy giây sau đó thì Vương Thái Hà đột nhiên cười phá lên ha hả: “Ánh Nguyệt, đây là chiếc xe thằng con rể xuất sắc bà vừa mới nói mua về đấy hả?”
Nói xong Vương Thái Hà còn đi vòng vòng quanh chiếc Mercedes-Benz đó mấy vòng rồi lại quay vê chiếc Mitsubishi siêu to khổng lồ nhà mình: “Bà nhìn chiếc xe nhà tôi đây này, to như con lạc đà vậy.” .
“Còn chiếc xe nhà bà ấy à? Cùng lắm là con lừa thôi.’
 
Điện Đức Hoàng
Chương 55: Chương 55


Trên đầu Trần Hùng và Lâm Ngọc Ngân đầy dấu chấm hỏi và dấu chấm hỏi.
Ôi mẹ ơi, thế hệ trước nhận xét đẳng cấp của một chiếc xe bằng độ to của nó ư?
Lưu Ánh Nguyệt cũng bực bội không biết trút đâu cho hết, bà đã dặn Trần Hùng đi mua một chiếc xe thật to về mà đứa con rể này chỉ mua cho bà mỗi chiếc xe bé tí thế này thôi á?
Vương Thái Hà cười thả hạt dưa xuống rồi trông thấy logo của xe Mercedes-Benz và logo của Mitsubishi khá giống nhau thì lại gân cổ lên xỉa xói và dè bỉu: “Ánh Nguyệt, bà xem thằng con rể nhà bà cũng thật là, logo của xe nó mua giống logo xe nhà tôi quá thể này.

Cùng là ba hình thoi cả nhưng logo nhà tôi thì hình nào cũng to như lá trúc vậy.

Còn cái xe nhà bà chỉ bé tí như cây kim thôi.”
Trần Hùng và Lâm Ngọc Ngân lại càng cứng hỏng, máu nóng dồn lên não rồi lại chẳng biết nói gì.
Lưu Ánh Nguyệt thì tức giận đứng đó dậm chân.
“Cái thằng vô dụng này, bảo cậu làm có chút chuyện nhỏ thể mà cậu cũng làm không xong nữa.”
“Mất mặt chết đi được ấy.” Lưu Ánh Nguyệt nổi giận đùng đùng bỏ đi, Lâm Ngọc Ngân và Trần Hùng ngớ mặt ra rồi cũng vội vàng đuổi theo bà.
Về đến nhà, Lưu Ánh Nguyệt vẫn còn tức tối nói thêm cả tràng dài nữa.
Lâm Ngọc Ngân muốn giải thích vài câu nhưng bị Trần Hùng cản lại.

Sau một lúc thì Lưu Ánh Nguyệt cũng bắt đầu nguôi giận, bà đi tới chỗ Trần Hùng: “Trần Hùng này, cậu đừng để bụng mấy lời của tôi lúc nãy nhé.”
Trần Hùng ngạc nhiên, anh không ngờ bà mẹ vợ này lại chủ động xin lỗi mình.
“Mẹ nói thế là sao ạ?” Trần Hùng bắt đầu đề phòng.
“Hình như tôi vừa mới nhớ ra chiếc xe nhà Vương Thái Hà mua đầu đó tận hơn ba trăm triệu.”
“Mẹ chỉ đưa anh có hơn hai trăm triệu thì làm sao mua được chiếc xe to đùng như thế được.”
“Tiền nào của nấy mà, bảy chục ngàn nửa ký thịt heo, mẹ đưa anh có ba trăm rưỡi thì anh không mua nổi năm ký thịt về là chuyện hết sức bình thường ấy mà.”
Trần Hùng: “…”
Bấy giờ, dưới bãi đỗ xe, Vương Thái Hà vẫn ngồi đó cắn hạt dưa bên cạnh chiếc xe yêu thích nhà mình.
Cắn cắn được một hồi bà ta lại cười rộ lên như người mắc bệnh tâm thần trốn viện.
“Mẹ ơi, mẹ ngồi đây làm gì mà cười vui vẻ thế?”
Sau lưng, con gái cưng nhà bà đi chợ mua thức ăn đã về đến nhà.
Vương Thái Hà vội vàng kéo con gái lại gần rồi cười nói: “Con gái à, mẹ nói cho con nghe lúc nãy có chuyện buồn cười lắm nhé.”
“Cái bà Lưu Ánh Nguyệt ấy con biết không, thấy con rể nhà mẹ mua cho con chiếc xe siêu to khổng lồ thế này thì lại tị nạnh với nhà chúng ta.”
“Con xem, cuối cùng thì sao? Thằng con rể vô dụng vớ vẩn nhà bà ấy lôi đâu đó một con lừa về.

Con không thấy cái mặt bà Lưu Ánh Nguyệt lúc đó đâu, sắp đỏ thành màu quả gấc đến nơi rồi ấy.”
Con gái bà cũng nở nụ cười: “Mẹ, nghe nói con rể nhà đó chỉ là một kẻ ăn xin đầu đường xó chợ thôi mà.

Con lừa đó đâu rồi mẹ?”
“Thì nó đang ở đây đấy thôi.”
Vương Thái Hà giơ tay chỉ chiếc Mercedes-Benz E-Class, chậc lưỡi đi dạo quanh một vòng: “Thấy không con, cái chiếc bé tí này đấy.

Chắc được năm trăm kí, chắc còn không nặng bằng nửa chiếc nhà ta nữa là”
“Còn nữa nhé, con nhìn cái logo của xe này xem, nó lại còn làm na ná giống xe nhà ta nữa cơ.

Cuối cùng lại tự vả bôm bốp vào mặt mình, mẹ ôm bụng cười chết mất thôi ấy.”
“Con gái, con thấy chiếc xe thằng con rể đó mua cho con gái nhà bà ta có giống con lừa không?”
Nhưng bấy giờ con gái cưng nhà bà lại giật mình đứng đó như trời trông, cả người cứng đờ như hóa đá.
“Con gái, làm gì đứng nghệt mặt ra thế?
Con cũng thấy hài hước lắm đúng không?”
Bấy giờ, xung quanh đã có rất nhiều người nhìn sang đây với ánh mắt hết sức kì lạ.
Con gái bà ta lập tức đỏ mặt, nhỏ giọng nói: ‘Mẹ đừng nói nữa.”
 
Điện Đức Hoàng
Chương 56: Chương 56


“Sao lại không được nói? Mẹ muốn cho người của cả cái khu phố này biết con rể của Lưu Ánh Nguyệt ấy mua cho con gái nhà bà ta một con lừa, ha ha ha ha.


“Lừa ấy hả? Tôi thấy bà là lừa mới đúng ấy.


Một ông cụ quét dọn vệ sinh đi tới với vẻ mặt khinh bỉ, ông ta bắt đầu dọn đống hạt dưa bà Vương Thái Hà cắn xong thả xuống: “Cái bà này, sao bà chẳng có tí văn hóa nào thế nhỉ? Cắn hạt dưa rồi thoải mái thích xả rác ở đâu thì xả hả?”
“Chẳng những thiếu văn hóa mà còn dốt đặc cán mai nữa, đây chính là Mercedes-Ben”
z “Mercedes-Benz gì cơ?” Vương Thái Hà khinh thường nói: “Có ghê gớm bằng chiếc Mitsubishi nhà tôi không mà ở đó nói?”
“Mẹ đừng nói gì nữa mà.


“Tại sao mẹ lại không được nói?” Vương Thái Hà không phục tí nào, bà ta bắt đầu lớn giọng với ông quét rác: “Cái thứ quét rác lề đường như ông chẳng biết quái gì cả mà cứ thích đứng đây huênh hoang là sao thế nhỉ? Ông lấy cái chổi rách nát nhà ông ra xa xe nhà tôi chút đi, nếu ông chạm vào làm xước một miếng nước sơn thôi thì có bán cả ông đi cũng không đền nổi đâu đấy!”

“Đồ não lừa!” Ông lão quét rác trợn mắt nhìn Vương Thái Hà, nói: “Xe người ta mua tận hai ba tỷ đồng một chiếc, chắc bán nó mua được mười chiếc nhà bà ấy ở đó mà tưởng bở nhé.


Vương Thái Hà: “Hả?”
Sau khi mua xe xong thì Lâm Ngọc Ngân đi làm hay chạy đến xưởng gì cũng dễ dàng hơn rất nhiều.

Song song đó, vì cô mua chiếc Mercedes-Benz này nên đã rước lấy khá nhiều lời bàn tán từ người trong công ty.

Rất nhiều người nói xấu sau lưng Lâm Ngọc Ngân rằng cô mới nhận được dự án lớn của công ty đã bắt đầu vơ vét sắm sửa này nọ, mới đó đã tậu về cho mình chiếc Mercedes.

Cây ngay thì không sợ chết đứng, Lâm Ngọc Ngân hoàn toàn không muốn đứng ra, giải thích cho những lời đồn đãi nhảm nhí ấy làm gì.

Trong khoảng thời gian đó, Lâm Tú Minh không hề tìm đến Lâm Ngọc Ngân để gây sự.

Cả khi Lâm Ngọc Ngân mua chiếc Mercedes mới toanh cũng không thấy Lâm Tú Minh chạy tới nhảy nhót trước mặt cô, tất cả đều im lặng đến mức kì lạ.

Hôm nay Lâm Ngọc Ngân vừa đến công ty, còn chưa ngồi nóng mông nữa thì một ông cụ khoảng sáu mươi tuổi đã đến phòng làm việc của cô.

“Ông tư, sao ông lại đến đây thế này?”
Ông ấy chính là Lâm Thanh An, Lâm Ngọc Ngân gọi ông ấy là ông tư nhưng ông ấy lại không phải anh em ruột của Lâm Danh Sơn mà cách nhau hai nhánh.

Lâm Thanh An cũng kinh doanh trong ngành quần áo thời trang, vì làm cùng ngành với gia đình Lâm Ngọc Ngân nên hai gia đình hay liên lạc với nhau này kia.

Lâm Thanh An là người thích vận động nên dù đã đến sáu mươi nhưng tinh thần ông ấy vẫn rất tốt.

Nhưng bây giờ đây trông ông ấy lại già đi rất nhiều.

Chẳng những tóc bạc đi mà người cùng gầy gò ốm yếu hơn hẳn.

Lâm Ngọc Ngân rót cho Lâm Thanh An ly nước, nói: “Ông tư đến đây có việc gì thế ạ?”
Lâm Thanh An uống ngụm nước, ấp úng lên tiếng nói: “Ngọc Ngân, thật ra lần này ông tư đến đây tìm cháu để nhờ cháu giúp đỡ”“
Lâm Ngọc Ngân ngạc nhiên hỏi lại: “Ông tư gặp phải rắc rối gì ư?”
“Phải.


Lâm Thanh An gật đầu, nét mặt ủ rũ và tăm tối vì phiên muộn.

“Ông chủ đứng sau Trương Văn Long và Hà Thái Trung đã xây dựng Đại Hưng Thịnh và muốn biến nó thành trung tâm mua bán hàng cao cấp lớn mạnh nhất.



“Nó đã cho các công ty xí nghiệp lớn cơ hội sáng tạo cực kì rộng mở nhưng mấy nhà xưởng tâm trong nhưng chúng ta thì lại trở thành tai họa ngập đầu.


“Ngọc Ngân, bây giờ cả ngành sản xuất quần áo thời trang ở thành phố Bình Minh này đều bị Đại Hưng Thịnh bên kia lũng đoạn, xưởng nhà ông làm ăn nhỏ lẻ không có đủ vốn liếng để chơi với mấy tập đoàn lớn như Hồng Vân.

Bây giờ xưởng nhà ông không còn nhậ được đơn đặt hàng nào nữa rồi, cứ để thế này chắc không sống nổi một tháng nữa mất.


Lâm Ngọc Ngân giật mình, cô không ngờ việc phát triển Đại Hưng Thỉnh lại tạo thành sức ảnh hưởng lớn tới xưởng nhà Lâm Thanh An đến thế.

“Nên bây giờ ông tư cần gì?”
Lâm Thanh An đặt ly nước trong tay xuống, đau xót nói: “Ngọc Ngân à, ông tư đã đi đến bước đường cùng rồi! Lần này cháu nhất định phải giúp ông!”
 
Điện Đức Hoàng
Chương 57: Chương 57


Trong ấn tượng của Lâm Ngọc Ngân, Lâm Thanh An luôn là một người cực kì giỏi giang và quyết đoán trong mọi công việc.
Hơn nữa trong sáu năm nay, khi họ hàng cô dì chú bác bên nhà họ Lâm đều dùng thái độ khinh thường để đối xử với Lâm Ngọc Ngân thì Lâm Thanh An vẫn tốt với cô đủ điều, thậm chí còn giúp đỡ gia đình họ rất nhiều thứ.
Nên Lâm Thanh An là bậc cha chú Lâm Ngọc Ngân cực kì tôn trọng.
Bây giờ nhà xưởng của Lâm Thanh An gặp phải rắc rối thế này thì Lâm Ngọc Ngân không thể khoanh tay bỏ mặc ông ấy được.
“Ông tư, hôm nay ông đến đây tìm cháu thì chắc cũng biết cháu đang chịu trách nhiệm trong dự án hợp tác với tập đoàn Hồng Vân rồi đúng không?”
“Ừ.” Lâm Thanh An vội vàng gật đầu nói: “Ngọc Ngân, nếu không bị đẩy đến bước đường cùng thế này thì ông tư đã chẳng mặt dày mày dạn đến đây tìm cháu rồi.

Dự án hiện nay cháu đang phụ trách có đơn đặt hàng mỗi tháng lên đến hàng chục tỷ nên cháu có thể chia một phần ra để xưởng nhà ông làm được không?”
Lâm Ngọc Ngân thoáng im lặng, nhìn vẻ gầy gò yếu ớt như sắp bay đi của ông tư nhà mình thế này khiến lòng cô khó chịu như hàng ngàn con kiến đang cắn xé.
“Ông tư à, thật ra cháu thì chẳng sao cả nhưng ông nội phải gật đầu đồng ý nữa thì cháu mới quyết được.

Hay là bây giờ cháu đưa ông đến gặp ông nội bàn lại được không”
“Mấy năm trước nhà cháu khó khăn, ông tư đã hào phóng ra tay giúp đỡ nên nhà cháu mới vượt qua được cửa ải cam go đó.

Cháu tin chắc ông nội sẽ đồng ý thôi.”
Lâm Thanh An vội vàng gật đầu, nước mắt rơi lã chã nói: “Cảm ơn cháu nhé Ngọc Ngân.”
Hai người cùng đi thẳng đến phòng làm việc của chủ tịch.
Vừa vào đến cửa họ đã nhìn thấy Lâm Tú Minh và Lâm Danh Sơn đang ngồi đó không biết đang bàn bạc gì với nhau.

Thấy Lâm Ngọc Ngân và Lâm Thanh An đẩy cửa vào hai người họ cũng không hề ngạc nhiên tí nào mà ánh mắt lại còn trở nên kì lạ.
“Ông nội, ông tư..”
“Câm ngay.”
Nhưng Lâm Ngọc Ngân còn chưa nói hết câu đầu tiên thì Lâm Tú Minh đã hét lớn.
Tiếng hét đó không chỉ khiến Lâm Ngọc Ngân tái mặt mà Lâm Thanh An bên cạnh cũng giật mình.
“Ông tư, ông đến rồi đấy à?” Vẻ mặt Lâm Tú Minh cứ kì quái thế nào ấy chẳng hiểu.
Sau đó cô ta cầm tấm thẻ ngân hàng đi tới chỗ Lâm Thanh An nói: “Ông tư, trong tấm thẻ này có ba trăm năm mươi triệu.

Xét thấy bây giờ ông cũng đang gặp khó khăn nên tạm thời ông cứ cầm hơn ba trăm triệu này để giải quyết tình hình khẩn cấp đi.

Ông cũng biết đó, bây giờ công ty bọn cháu cũng đang gặp phải khó khăn trong việc xoay vòng vốn nên chỉ giúp ông được thế này thôi.”
Sắc mặt Lâm Thanh An tối tăm hẳn đi.

“Anh hai.” Lâm Thanh An ngước lên nhìn về phía Lâm Danh Sơn, nói: “Tôi không đến đây để mượn tiền anh.”
Mặt mũi Lâm Danh Sơn cũng lạnh căm căm: “Thanh An, trước đó gia đình anh gặp phải khó khăn chú đã ra tay giúp người gia đình mình rất nhiêu.

Xem như gia đình anh trả lại cái ơn đó cho chú.”
“Đúng đó, ông tư cứ cầm số tiền này đi.
Xem như nhà cháu biếu ông số tiền này luôn không cần trả.”
Nói xong Lâm Tú Minh lại nhét tấm thẻ ngân hàng vào tay Lâm Thanh An.
Nhưng làm sao Lâm Thanh An nhận số tiền đó được cơ chứ?
Dù ông ấy luôn cố gắng đè nén cảm xúc của mình xuống nhưng mặt vẫn đỏ ửng lên trông thấy.
Sỉ nhục, đây là sự sỉ nhục trắng trợn không thể diễn tả bằng lời.
Lâm Danh Sơn và Lâm Tú Minh xem ông ấy là cái gì?
Lão già thối nát ăn xin từng đồng bạc lẻ ngoài đường hả?
Năm đó vì Hiển Lâm có một lô hàng xảy ra vấn đề chất lượng cực kì nghiêm trọng nên bị tố tụng liên miên, hầu tòa không đếm xuể và nguồn tài chính cũng bị cắt đứt.
Đó là lần gia đình họ phải chịu tai vạ ngập đầu.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 58: Chương 58


Nếu không có Lâm Thanh An hào phóng vung tiền ra giúp đỡ, cho nhà họ Lâm này mượn gần hai tỷ đồng thì chắc bắt đầu từ thời điểm đó tập đoàn Hiển Lâm đã phá sản và biến mất trên thị trường rồi.
Ơn nghĩa tái sinh cả tập đoàn lại đổi về mấy trăm triệu tiền sỉ nhục trắng trợn thế này ư?
Lâm Thanh An tức giận run rẩy cả người, ông ta không thể dùng những lời lẽ bình thường để miêu tả sự tuyệt vọng đến từ tận đáy lòng mình bây giờ được nữa.
“Tạm biệt.” Lâm Thanh An xoay người bỏ đi không thèm quay đầu lại.
Đứng trơ mắt nhìn hành động ăn cháo đá bát của Lâm Danh Sơn và Lâm Tú Minh, Lâm Ngọc Ngân cũng giận sôi hết cả máu nóng trong người.
“Ông nội, gia đình mình làm thế có quá đáng với ông tư quá không?”
“Ngậm miệng lại ngay, thứ ăn cây táo rồi lại rào cây sung” Lâm Tú Minh lại lớn họng mắt Lâm Ngọc Ngân: “Lâm Ngọc Ngân, chị tưởng bây giờ mình tài giỏi lắm rồi ấy hả? Ai chị cũng dám dắt về cái công ty của nhà này rồi đúng không?”

“Chị đừng quên rằng tập đoàn Hiển Lâm này vẫn chưa nằm trong tay chị đâu đấy.”
“Lão già Thanh An này thấy Hiển Lâm chúng ta nhận được dự án lớn của tập đoàn Hồng Vân nên mới mặt dày mày dạn chạy tới đây xin chia cho chén canh.

Nếu hôm nay chị đồng ý giúp đỡ ông ta, chia một phần dự án cho ông ta làm thì ngày mai sẽ có thêm người thứ hai, thứ ba đến…”
“Trong đầu chị là não hay là phân gà thế hả?”
Lâm Ngọc Ngân tức không biết trút đi đâu, cô tin chắc nếu Lâm Thanh An không đi đến bước đường cùng và chẳng còn cách nào nữa thì đã không đến xin nhờ vả bọn họ rồi.
Không ngờ Lâm Tú Minh lại suy bụng ta ra bụng người, nghĩ ông ấy là loại cặn bã như thế.

“Ông nội, ông cũng nghĩ thế ư? Chẳng lẽ ông quên mất năm đó ông tư đã giúp đỡ gia đình mình thế nào ư?”
Lâm Danh Sơn cũng trở nên cáu bẳn: “Tú Minh nó nói đúng đấy! Ngọc Ngân, ông không muốn thấy chuyện này xảy ra thêm bất kì một lần nào nữa.”
“Ha ha ha…” Lâm Ngọc Ngân chỉ biết cười khổ.

Bây giờ thì cô đã nhận ra người ông đầy sáng suốt và minh mẫn ngày xưa đã không còn nữa rồi.
Lâm Danh Sơn bây giờ đã trở nên xa lạ đến mức Lâm Ngọc Ngân không còn nhận ra người thân của mình nữa.

Cô chẳng còn hơi sức nào để nói thêm nửa câu câu nữa rồi, nếu trên hợp đồng không có điều khoản quy định chỉ có mỗi mình Lâm Ngọc Ngân được quyền phụ trách dự án thì chắc ngày hôm nay người chịu trách nhiệm cho nó đã đổi thành một cái tên khác rồi.
Cô buồn bã và chán nản ra khỏi tòa cao ốc tập đoàn Hiển Lâm, nhìn theo bóng lưng già cỗi của Lâm Thanh An, nó cũng lẻ loi hiu quanh và đáng thương không thể tả xiết.
“Ông tư…” Lâm Ngọc Ngân đuổi theo.
Lâm Thanh An dừng bước, xoay người lại nhìn Lâm Ngọc Ngân với nụ cười cay đắng đầy xót xa.
“Thật lòng xin lỗi ông tư, cháu không thể giúp được gì cho ông cả.”
Khi nói ra những lời đó hốc mắt Lâm Ngọc Ngân đã đỏ ửng lên, cô rất muốn giúp đỡ Lâm Thanh An nhưng chỉ có lòng mà chẳng đủ sức, tập đoàn Hiển Lâm này không có chỗ cho cô lên tiếng.
Lâm Thanh An cười khổ, nói: ‘Không sao đâu Ngọc Ngân, ông tư không trách cháu.”
“Lòng người đổi thay, có những người thích trở mặt là trở luôn không cần suy nghĩ.” Lâm Thanh An thở dài, xoay người đi tới chiếc xe cũ kỹ nhà mình.
Khi mở cửa xe ra, Lâm Thanh An lại chợt nhớ đến điều gì đó.
Ông ấy quay lại, nghĩ nghĩ rồi nói với Lâm Ngọc Ngân: “Ngọc Ngân, cháu là một cô bé rất tốt.

Cháu như đóa sen thanh khiết dưới ao vậy, gần bùn nhưng chẳng hôi tanh mùi bùn.

Bây giờ ông tư cũng sắp ngã xuống rồi nên nhiều lời vài câu!”
“Cháu nghe lời ông tư khuyên, tập đoàn Hiển Lâm này đã hôi thối và mục ruỗng đến mức chẳng còn xương cốt gì nữa rồi, nó không thích hợp với cháu nữa đâu.’ Nói xong nhữn lời đó, Lâm Thanh An lập tức bỏ đi không quay đầu lại.
Lâm Ngọc Ngân đứng đó im lặng thật lâu.
Cô xoay người lại nhìn tòa cao ốc tập đoàn Hiển Lâm, nơi cô đã cố gắng xây đắp và gìn giữ suốt gần mười năm nay bỗng chốc trở nên cực kì xa lạ.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 59: Chương 59


Chuyện của Lâm Thanh An chỉ là một đoạn nhạc đệm nho nhỏ, chẳng mấy chốc người ta đã quên đi.

Cuối cùng nhà xưởng của Lâm Thanh An có sụp đổ hay không thì chẳng ai thèm quan tâm tới.

Lâm Ngọc Ngân rất muốn đứng phía sau kéo Lâm Thanh An lại nhưng cô lại không đủ sức.
Hiển Lâm này không còn chút tình người nào nữa rồi!
Công việc vẫn tiếp diện ngày qua ngày, Lâm Ngọc Ngân lại càng phấn đấu làm việc nhiều hơn và năng nổ hơn vào những ngày kế tiếp.
Mấy lô hàng hoàn thành xong trước đó đã được giao cho tập đoàn Hồng Vân, hơn nữa tập đoàn Hồng Vân đã tạo ra một nhãn hiệu mới cho nó và đưa ra thị trường bắt đầu bán thử.
Tất cả mọi thứ đều rất tốt, dù là kiểu dáng hay chất lượng thì cũng không chê vào đâu được.
Người ta có câu vạn sự khởi đầu nan, khi họ đã có một khởi đầu tốt đẹp thì những chuyện diễn ra sau đó cũng trở nên dễ dàng hơn rất nhiều.
Để chúc mừng dự án của Lâm Ngọc Ngân được hoàn thành suôn sẻ, Trần Hùng tranh thủ ngày chủ nhật làm một bàn thức ăn thật to để cả nhà cùng nhau ăn mừng.

Giữa trưa hôm đó, năm người trong nhà cùng ăn bữa cơm hòa thuận vui vẻ.
Hẳn là do tâm trạng đang vui nên Lưu Ánh Nguyệt không làm khó làm dễ gì Trần Hùng mà còn khen thức ăn anh làm khá ngon.
Cha vợ Lâm Thanh Dũng còn cố ý mở một chai rượu ra để uống với Trần Hùng mấy ly.
Trần Hùng cũng cực kì vui vẻ, tuy ngôi nhà này nhỏ nhưng hơn nhà họ Trần phía bắc gấp trăm ngàn lần.
Trần Hùng bắt đầu thích gia đình này rồi.

Ít nhất nơi này có tình người hơn.

Nhưng cùng lúc đó thì điện thoại của Lâm Ngọc Ngân lại chợt vang lên.
“Lâm Ngọc Ngân, cô cút đến công ty liền ngay và lập tức cho tôi.” Lâm Ngọc Ngân vừa mới nhấn nút nghe điện thoại, còn chưa kịp nói gì thì tiếng thét đầy giận dữ của Lâm Danh Sơn đã vang lên ở đầu dây bên kia.
Từ nhỏ đến lớn, đây là lần thứ hai Lâm Danh Sơn nổi giận với Lâm Ngọc Ngân thế này.
Lần đầu tiên là sáu năm trước khi Lâm Ngọc Ngân chưa lấy chồng đã có thai, bị nhà chồng từ hôn.
Bầu không khí trong nhà trở nên yên ắng, tim Lâm Ngọc Ngân cũng hẫng đi vài nhịp.
“Ông nội, có chuyện gì thế ạ?”
Tút tút tút… Nhưng Lâm Danh Sơn đã cúp điện thoại mất rồi.
“Sao thế Ngọc Ngân?”
“Không có gì đâu, mọi người ăn cơm trước đi.

Con có việc phải đến công ty một chuyến.”

Thấy sắc mặt Lâm Ngọc Ngân không được ổn lắm, Trần Hùng bèn lên tiếng: “Anh đi với em.”
“Ừm.” Lâm Ngọc Ngân không từ chối! Hai người lái xe đi thẳng đến công ty và lên phòng họp.
Bấy giờ, tất cả các quản lý cấp cao của công ty đều tập trung cực kì đông đủ.
Cả phòng họp như cái lò nổ, mặt mũi người nào người nấy tối tăm như bầu trời đêm.

“Lâm Ngọc Ngân, chị tự xem chuyện tốt chị làm đi kìa.”
Thấy Lâm Ngọc Ngân và Trần Hùng đến, Lâm Tú Minh là người đầu tiên vọt tới định tát cho cô một cái thật kêu.
Trần Hùng nhanh tay lẹ mắt nắm được cổ tay Lâm Tú Minh, anh lạnh lùng nói: “Cô làm cái gì đấy?”
Nói xong anh bèn vung tay lên, Lâm Tú Minh lập tức lùi về sau.
“Trần Hùng, anh coi trời bằng vung rồi đúng không?” Lâm Danh Sơn đập bàn đứng dậy, tức giận không để đâu cho hết.
“Ông nội, rốt cuộc chuyện này là sao thế?” Vừa mới bước vào đã bị mắng mỏ, Lâm Ngọc Ngân chẳng hiểu mô tê gì.
Lâm Tú Minh nhe răng trợn mắt nói: “Lâm Ngọc Ngân, chuyện chị làm mà chị còn không biết nữa hả?”
“Chị đứng đây giả điên với ai?”
Bấy giờ, tất cả các quản lý cấp cao của công ty đều tập trung cực kì đông đủ.

Cả phòng họp như cái lò nổ, mặt mũi người nào người nấy tối tăm như bầu trời đêm.
“Lâm Ngọc Ngân, chị tự xem chuyện tốt chị làm đi kìa.”
Thấy Lâm Ngọc Ngân và Trần Hùng đến, Lâm Tú Minh là người đầu tiên vọt tới định tát cho cô một cái thật kêu.
Trần Hùng nhanh tay lẹ mắt nắm được cổ tay Lâm Tú Minh, anh lạnh lùng nói: “Cô làm cái gì đấy?”
Nói xong anh bèn vung tay lên, Lâm Tú Minh lập tức lùi về sau.
“Trân Hùng, anh coi trời bằng vung rồi đúng không?ˆ Lâm Danh Sơn đập bàn đứng dậy, tức giận không để đâu cho hết.
“Ông nội, rốt cuộc chuyện này là sao thế?”
Vừa mới bước vào đã bị mắng mỏ, Lâm Ngọc Ngân chẳng hiểu mô tê gì.
Lâm Tú Minh nhe răng trợn mắt nói: ‘Lâm Ngọc Ngân, chuyện chị làm mà chị còn không biết nữa hả?”
“Chị đứng đây giả điên với ai?”
 
Back
Top Bottom