Ngôn Tình Điên Cuồng Vì Em

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Điên Cuồng Vì Em
Chương 40: 40: Chúng Taly Hôn Đi


Gia Như húp hết cháo.

Lần đầu tiên cô cảm thấy nó ngon như vậy, vì mấy ngày nay cô bị bệnh nên khẩu vị đắng chát.
" Có ngon không?"
" Ừm.

Ngon lắm".
Cô đặt bát cháo lên tủ.

Có một chuyện cô suy nghĩ suốt cả đêm, cuối cùng vẫn quyết định nói với hắn.

Chuyện này là cô thật sự nghiêm túc.
" Khắc, em có chuyện muốn nói".
"Em nói đi"
Ánh mắt hắn rất trông chờ.

Dường như là đang muốn cô yêu cầu hắn làm chuyện gì đó.
" Chúng ta...!ly hôn đi"
Hắn vẫn không ngạc nhiên, khuôn mặt vẫn rất bình thản, sau cùng chỉ cười nhếch lên.
" Em là đang chán nên muốn đùa với anh phải không?".
" Em không đùa, em thật sự nghiêm túc".
Bộ mặt của cô rất kiên quyết, rất nghiêm túc, như thể núi Thái Sơn có ngã cũng không thay đổi được chủ ý của cô.
Ngụy Khắc sững người, con ngươi đen láy của cô như xoáy sâu vào tâm can hắn.

Hắn nhíu chặt lông mày, lời nói cũng uy nghiêm vô cùng.
" Bất kể chuyện gì xảy ra, cho dù là bây giờ và mãi mãi về sau, anh sẽ không ly hôn với em.

Em có hay không cũng đừng nghĩ đến cái ý nghĩ ngu ngốc ấy nữa, em không được phép ly hôn với anh".
Lời nói có chút dọa người của hắn bỗng khiến tim cô giật thót một cái.

Gia Như lấy hết can đảm, cầm lấy hai bàn tay hắn, bình tĩnh hết sức có thể.
" Khắc, nghe em nói đi".
Hắn bực tức quay mặt sang chỗ khác, tức giận nạt lớn.
" Em im đi, anh không muốn nghe".
" Không muốn cũng phải nghe.

Chúng ta ly hôn đi, bản thân em vô lực, sau này mãi mãi không thể sinh con cho anh.

Anh có hiểu không?".
Từng lời nói của cô như nhát dao vô hình xuyên thủng tâm can hắn.
Ngụy Khắc mở to đôi đồng tử nhìn cô thật kĩ, cô đang nói, cô không thể sinh con, vậy có nghĩa là...!vô sinh?
Nhưng hắn vẫn không muốn tin.

Vẫn cố ích kỉ nói ra một lí do.
" Đó chỉ là cái cớ để em rời xa tôi, để có thể đến với người khác, có đúng không?".
Tưởng rằng cô sẽ quát tháo ầm ĩ.

Nhưng trên khuôn mặt xinh đẹp đó chỉ còn lại nụ cười vô cảm, rồi bỗng nhiên cô cười lớn, hệt như một kẻ điên.
" Ngụy Khắc ơi là Ngụy Khắc, đến bây giờ em thật không tin anh có thể nói lời này.

Đến giờ thì em đã rõ, anh trước giờ căn bản không tin em, một chút cũng không".
Thấy bộ dạng này của cô nên hắn hơi hoảng, Ngụy Khắc vội ôm chầm cô vào lòng, siết thật chặt.
" Anh xin lỗi em, nhất thời...!anh vẫn chưa thể chấp nhận sự thật".
Cô cũng vỗ nhẹ lên lưng hắn, nhẹ nhàng thuyết phục.
" Anh đừng bướng nữa.

Ly hôn là cách tốt nhất, tiền đồ Ngụy gia thật sự rất đồ sộ.

Tương lai cần có người thừa kế.

Nhưng bây giờ căn bản em bất lực, xét về danh phận, thật không xứng với anh".
Hắn tức giận nắm lấy bả vai cô hét lớn.
" Em muốn ly hồn, đơn giản chỉ nghĩ đến danh phận.

Em có bao giờ nghĩ đến cảm xúc của anh không? Có không?".
" Nực cười.

Vậy anh có biết, một người phụ nữ cả đời không thể làm mẹ, nó thật sự là điều kinh khủng".
Cô hét lại đến cổ nổi gân xanh.

Ngụy Khắc cắn chặt môi, đôi mắt xanh thẫm của hắn nhìn thẳng vào đôi mắt vô hồn của cô, lời nói ra thật khiến người khác chỉ biết tin tưởng tuyệt nói.
" Gia Như mà anh biết không phải là một người nhu nhược như thế này.

Anh chưa từ bỏ, người thân của em chưa từng từ bỏ, tại sao em lại muốn buông xuôi trước? Việc của em chỉ là cố gắng sống cho thật tốt, thật vui vẻ là được.

Mọi chuyện còn lại, cứ để anh lo".
Rành rọt từng chữ.

Từng lời nói bá đạo của hắn dần dần phá tan cái lớp bọc nhu nhược của cô.

Gia Như ngây người nhìn hắn, chỉ biết ngoan ngoãn mà lên tiếng.
" Vâng"
Hắn búng nhẹ lên trán cô, giở giọng trách cứ.
" Hiểu được là tốt".
Không khí của hai người đột nhiên ngượng ngùng hơn hẳn, cãi nhau thì cãi đến nổi gân.

Đến lúc im lặng thì tiếng con ruồi bay qua cũng có thể nghe thấy.
" Anh".
" Em.."
Cả hai cùng đồng thanh lên tiếng, vẫn là ưu tiên phụ nữ, Ngụy Khắc liền lên tiếng.
" Em nói trước đi".
" Em...!chỉ muốn hỏi anh, là...!ừm...!anh về đây từ lúc nào vậy?".
" Lúc quản gia gọi điện nói em nằm viện, hai tiếng sau là anh đã ở đây rồi"
" Vâng.

Vậy anh có gì muốn nói không? Ban nãy thấy anh cũng định mở lời"
Ngụy Khắc im bặt không lên tiếng, hắn liếc nhìn khuôn mặt cô.

Vẫn rất xinh đẹp, như lại tiều tụy đi nhiều.

Hắn với tay vén mái tóc của cô ra đằng sau, lời nói có chút lưu manh.
" Gần đây trông em thật ốm, là anh dùng hao quá hay sao?"
" Không có, là do em bệnh nên mới ốm mà".
Cô hồn nhiên đáp lại.

Rồi hắn ngồi nhích lại gần cô,từng chút, từng chút.

Khuôn mặt hai người rất gần nhau, môi hắn sắp chạm đến môi cô.
Bỗng nhiên một cái bóng đèn to đùng xuất hiện trước cửa phòng bệnh.

Từ cửa phòng là giọng nói của Vương Kì Tử.
" Gia Như, bọn anh vào nhé".
Cả hai con người sắp hôn nhau đột nhiên giật bắn mình.

Vương Kì Tử và Thẩm Nhược Thanh cũng khó xử không kém, Nhược Thanh đành mở lời chữa cháy.
" Ngụy tổng".
Tất nhiên, Ngụy Khắc nhíu chặt lông mày đến khuôn mặt méo xệch.

Làm hỏng việc tốt của hắn, chả trách tại sao hắn lại bực đến vậy.
Gia Như cũng không ngoại lệ, cô nhanh chóng đổi chủ đề, xem hai người vừa mới tới như không thấy chuyện trên giường.
" Hai người, mau ngồi".
 
Điên Cuồng Vì Em
Chương 41: 41: Em Đi Đâu


Gia Như cũng không ngoại lệ, cô nhanh chóng đổi chủ đề, xem hai người vừa mới tới như không thấy chuyện trên giường.
" Hai người, mau ngồi".
Hắn miễn cưỡng đứng dậy, không quên kề sát bên tai cô thủ thỉ.
" Anh qua công ty một lát, xong rồi nhớ điện cho anh".
Rồi cắn nhẹ lên vành tai cô, dĩ nhiên là chuyện đó hai người kia không hề nhìn thấy.
Khuôn mặt của cô nóng ran, cảm thấy máu như chảy xộc lên não, không chỉ nóng ran mà còn đỏ như cà chua chín.
Thẩm Nhược Thanh và Vương Kì Tử đưa mắt nhìn nhau không nói nên lời.

Vương Kì Tử hắng giọng một cái, rồi cũng nhanh chóng mở lời hỏi thăm.
" Hôm qua đến nay cảm thấy như thế nào rồi?".
" Đã đỡ hơn nhiều rồi".
" Xuất huyết bao tử không thể xem nhẹ" Thẩm Nhược Thanh nói xen vào.
Cả ba ngồi nói chuyện với nhau rất lâu.

Dạo gần đây ba người họ gần như rất thân với nhau, mà đáng nghi hơn là Kì Tử và Thẩm Nhược Thanh lại như hình với bóng, chẳng lẽ là yêu rồi?
Khi hai người rời đi, chỗ Vương Kì Tử ngồi có vương lại sợi tóc.

Gia Như cầm lên, cảm thấy có chút may mắn.
" Trời giúp mình rồi".
[.....]
Ánh bình minh chiếu những tia nắng nhẹ nhàng qua cửa sổ gần giường bệnh, hàng lông mi xinh đẹp của cô khẽ động đậy.

Đã sáng rồi sao?.
Gia Như nhìn qua người bên cạnh thì thấy hắn vẫn còn ngủ.

Bên cạnh là mấy xấp tài liệu, lại thức đêm làm việc nữa à?.
Cô lấy cái chăn trên giường phủ lên người hắn.

Tiết trời lại sắp vào đông, nên thỉnh thoảng con người cũng sẽ run rẩy vì một trận gió lạnh thổi qua, cô cũng không ngoại lệ.
Chợt có tiếng gõ cửa, là thư kí của hắn.

Cậu ta thấy cô liền cất giọng.
" Thiếu phu nhân, thiếu gia có ở đây không ạ?".
Cô đưa ngón tay lên môi, ra hiệu im lặng.

Cô cùng cậu ta ra ngoài và nhẹ nhàng đóng cửa.
Cô muốn đi dạo một chút cho đổi không khí, cậu thư kí này là lần đầu tiên cô nói chuyện.
" Cậu làm việc cho anh ấy đã lâu?" Cô vừa đi vừa hỏi cậu thư kí.
" Vâng, lúc thiếu gia nhận chức là tổng giám đốc là tôi đã đi theo ngài ấy rồi".
" Vậy à? Dạo này...!chắc anh ấy rất bận"
Cô hỏi cậu thư kí, nhưng ánh mắt lại không nhìn cậu, nhường như đang nhìn chăm chăm vào bầu trời xa thẩm kia.
" Thật sự rất bận.

Lúc ở Anh quốc, ngài ấy làm việc đến cơm cũng không kịp ăn".
Cơm cũng không kịp ăn? Vậy mà lại vì cô tức tốc quay về đây nhanh như vậy.

Gia Như chợt có cảm giác tội lỗi, cô tâm sự một câu khiến cậu bất giác rùng mình.
" Khi xuất viện tôi nhất định bồi bổ anh ấy, nấu thật nhiều món ngon"
Nhớ trước đây, hắn từng nói với cậu.
" Vợ tôi cái gì cũng được, chỉ có nấu ăn thì thua".
Nụ cười của cậu méo xệch, chỉ biết ngậm ngùi đáp lại.
" Vâng...!nhất định...!là vậy".
Cả hai cùng trở về phòng, Gia Như chợt nhớ ra điều gì đó liền quay sang hỏi cậu.
" Tìm anh ấy gấp như vậy.

Có việc bận sao?".
" À vâng...!cũng không gấp.

Chỉ là gần một tiếng nữa là có cuộc họp".
" Để tôi gọi anh ấy".
Gia Như nhanh chóng bước vào trong.

Ở hành lang bệnh viện đối diện phía bên này.

Một người đàn ông cao lớn đứng nhìn chằm chằm vào cửa phòng bệnh của cô, trên đôi môi nhếch lên nụ cười nguy hiểm.
Gia Như vừa mở cửa phòng một cái thì cả thân hình to lớn của hắn chắn trước mặt cô.

Ngụy Khắc khó chịu nhíu mày, lời nói có phần thô lỗ.
" Em đi đâu?" Hắn nhìn cô chăm chăm như một mẹ đang trách móc.
" Đi....!dạo".Cô thản nhiên trả lời.
" Với ai?" Hắn hỏi tiếp.
" Với...!cậu thư kí".
Gia Như nhất thời bị khuôn mặt tức giận của hắn dọa cho một trận nên nhất thời lắp bắp.

Cậu thư kí kia như hóa đá, chợt cậu bị Gia Như kéo kéo ống tay áo.
" Nè, cậu nói gì với anh ấy đi chứ?"
" A...!vâng, nửa tiếng nữa...!có cuộc họp, thưa Ngụy tổng"
" Mau chuẩn bị xe".
Hắn kéo cô vào phòng rồi khóa trái cửa.

Gia Như bị hắn đ è xuống giường, hung hăng ngấu nghiến lấy đôi môi cô.
" Ưm...!Khắc...!sao vậy...?"..
 
Điên Cuồng Vì Em
Chương 42: 42: Là Đàm Phong


Hắn kéo cô vào phòng rồi khóa trái cửa.

Gia Như bị hắn đ è xuống giường, hung hăng ngấu nghiến lấy đôi môi cô.
" Ưm...!Khắc...!sao vậy...?".
Hắn không đáp lại lời cô, tiếp tục hôn lên đôi môi ấy.

Sau cùng, ánh mắt có chút mê ly ngước lên nhìn cô, Gia Như bất giác đỏ mặt.
Hắn đứng dậy, chỉnh trang lại quần áo.

Lúc rời đi còn không quên lườm cô một cái rõ dài.
" Không được đi ra ngoài một mình.

Tối anh qua với em".
Gia Như ngơ ngác chẳng hiểu mô tê gì sất.

Quần áo xộc xệch, mái tóc rối bù, hắn làm như cô là người có lỗi vậy.

Gia Như ngẫm nghĩ hồi lâu, chẳng lẽ là....!ghen rồi? Nhưng cậu ta là thư kí của hắn cơ mà, chỉ đi dạo một lúc thì có gì to tát chứ.
[.....]
Buổi tối, lúc uống xong mấy viên thuốc thì điện thoại của cô reo lên.

Nhìn tên người gọi tới mà cô suýt sặc mấy viên thuốc, Gia Như nhanh chóng bắt máy.
" Alo, là con đây".

" Tiểu hài tử, lâu lắm rồi không gọi cho ngoại.

Công việc nhiều à?".
Bà ngoại cô cất giọng ôn hòa, Gia Như mau chóng đáp lại.
" Dạ không ạ, xin lỗi ngoại vì đã lâu con không gọi về.

Cuối tuần này con về với ngoại".
" Hảo hài tử, như vậy là tốt rồi.

Cũng thật trùng hợp, cuối tuần này là sinh nhật của con, thích cái gì ngoại sẽ mua cho con".
Bà ngoại cô cất giọng vui vẻ.

Gia Như vừa nói chuyện vừa xua tay liên tục.
" Không ạ, con không cần mua gì hết.

Nhưng mà có điều...".
Thấy cô ngập ngừng không nói, bà Lý nhanh chóng đoán trúng tim đen của cháu gái mình.
" Gà sốt phô mai, bò sốt cà.

Muốn bao nhiêu món con thích đều sẽ có".
" Ngoại là nhất" cô hí hửng lên tiếng
" A Khắc có đấy không con, cho ngoại gửi lời hỏi thăm nó".
Cô toát mồ hôi lạnh.

Lúc cô nằm viện cũng không nói cho bà Lý biết, sợ rằng bà sẽ lo lắng.

Cô chỉ đành nói dối cho bà khỏi lo.
" À...!dạ, anh ấy đang ở thư phòng, dạo này anh ấy hơi bận ạ".
" Ừm.

Vậy hai đứa nghĩ ngơi sớm, bà không làm phiền nữa".
Bà cô nhanh chóng cúp máy, Gia Như thở phào nhẹ nhõm.

Cô đặt điện thoại xuống bàn, mở cửa sổ ban công ra.

Gió đêm từng cơn tạt vào khuôn mặt thiếu sắc của cô, Gia Như cảm thấy dễ chịu thư thái, mấy ngày nay ở trong phòng ngột ngạt muốn ૮ɦếƭ.
Chợt có lời qua tiếng lại ngoài cửa phòng, Gia Như hiếu kì bước nhanh ra cửa.

Đập vào mắt cô là một tên nam nhân mà cô không hề muốn gặp chút nào.

Tên vệ sỹ đang chặn Đàm Phong, một bước cũng không cho anh ta bước vào phòng cô.

Gia Như lạnh lùng lên tiếng.
" Có chuyện gì vậy?".
" Thiếu phu nhân, người này nói muốn gặp cô, nhưng thiếu gia đã lệnh cho tôi là không cho người lạ gặp cô".
Tên vệ sỹ đứng nghiêm nghị, dáng vẻ to lớn hung bạo.

Gia Như liếc nhìn sang Đàm Phong, thấy trên tay anh ta là một bó hoa hồng to đùng, Gia Như không khỏi nhíu mày.
" Anh tìm tôi?".
" Biết cô bị bệnh, tiện thể ghé thăm".
Đàm Phong nói rất ngắn gọn như không thể ngắn gọn hơn.

Gia Như tỏ vẻ nghi ngờ, ánh mắt dò xét rơi trên người Đàm Phong.
" Vì sao anh biết tôi ở đây? Anh theo dõi tôi?"
Những tưởng Đàm Phong sẽ có tật giật mình nhưng anh ta chỉ nhếch lên nụ cười nửa miệng.
" Tôi không nói lại nhiều lần, tôi chỉ vô tình thấy cô ở đây nên muốn hỏi thăm sức khỏe, tin hay không thì tùy cô".
Gia Như trừng mắt nhìn Đàm Phong.

Bó hồng trên tay anh ta hướng về phía cô, cất giọng lịch sự vô cùng.
" Một chút lòng thành của tôi, mong cô mau khỏe bệnh".
Bó hoa hồng trên tay Đàm Phong dừng một lúc lâu về hướng Gia Như, cô đành phải miễn cưỡng nhận nó.
" Cảm ơn anh, tôi hi vọng đây chỉ là tình cờ.

Tôi thắc mắc một điều, Đàm tổng đây tại sao lại quan tâm tôi như vậy? Chúng ta huống hồ...!chỉ là người xa lạ".
" Vì tôi ái mộ cô".
Dứt lời Đàm Phong xoay người rời đi.

Gia Như dõi theo bóng lưng của anh ta, một mùi nguy hiểm luôn thường trực xung quanh anh ta, thật là một nam nhân nguy hiểm.
Phải bình tĩnh lắm cô mới để được biểu cảm lạnh lùng trên mặt, ánh mắt như mãnh thú của anh ta cứ nhìn chằm chằm vào cô, tựa hồ có thể xé xác cô bất cứ lúc nào.

Nhưng cô đâu có gây thù chuốc oán với Đàm Phong?.
Gia Như đặt bó hoa lên bàn, nếu vứt đi thì thật bất lịch sự, người tặng nó cũng sẽ ghét điều đó.

Cũng giống như ngày ấy, cô được Ngụy Khắc tặng hoa hồng, nhưng cô lại chẳng thương tiếc mà vứt vào sọt rác.

Nghĩ đến đây, tâm can Gia Như nhuốm đầy sự hối lỗi.
" Về biệt thự".
Người đàn ông lạnh lùng lên tiếng.

Chiếc Bugatti nhanh chóng lăn bánh, lúc ra khỏi cổng bệnh viện thì một chiếc Audi đen tuyền chạy ngang qua xe của Đàm Phong.

Trong thoáng chốc, hai người đàn ông chạm mắt nhau nên hai người có thể nhìn rõ mặt đối phương.
Là Đàm Phong? Tại sao hắn ta lại ở đây? Ngụy Khắc có dự cảm không lành, xe vừa đậu vào bãi thì lập tức lên phòng Gia Như ngay.
Vừa mở cửa phòng, đập vào mắt hắn là bó hoa hồng tươi tắn, đảo mắt một vòng thì không thấy cô đâu hết.

Một cảm giác bất an ùa tới, ngay lúc hắn định ra ngoài tìm cô thì rèm cửa ở ban công bay phấp phơ.

Thân ảnh của một người con gái thấp thoáng sau tấm rèm.
Ngụy Khắc vừa đi về hướng đó vừa gọi lớn tên cô.
" Tôn Gia Như!"
Cô giật mình quay đầu lại.

Kêu cả họ cô như thế chẳng lẽ là đang tức giận? Cô ngơ ngác lên tiếng.
" Sao thế?".
 
Điên Cuồng Vì Em
Chương 43: 43: Rất Đày Đặnđồ Bi3n Thái


"Tôn Gia Như!"
Cô giật mình quay đầu lại.

Kêu cả họ cô như thế chẳng lẽ là đang tức giận? Cô ngơ ngác lên tiếng.
" Sao thế?".
Hắn thở phào nhẹ nhõm, kéo cô vào lòng.

Ngụy Khắc cất giọng trách móc.
" Ban đêm rất lạnh, đừng đứng ở ngoài hóng gió".
" Ừm".
Gia Như hít hà mùi hương trên cơ thể hắn, mùi hương ấy làm cô lân lân như đang say, thật chẳng muốn thoát ra chút nào.
" Bó hoa hồng đó, là ai đã tặng em vậy?".
" Nếu em nói là Đàm Phong, anh tin không?".
Ngụy Khắc sững sờ, quả nhiên người ban nãy hắn nhìn là không lầm.

Anh ta chính là Đàm Phong.

Ngụy Khắc nhìn vào đôi mắt trong trẻo của cô, khẽ thở dài.
" Vứt đi".
" Sao cơ?".
" Vứt bó bông ấy đi" hắn lạnh lùng lên tiếng.
" Nhưng làm vậy có bất lịch sự không?" cô băn khoăn lên tiếng.
" Em hay thật.

Vậy lúc anh tặng hoa cho em, em lại vứt đi như vậy, tại sao lúc đấy không tự hỏi anh có buồn không?"
Hắn hằng học lên tiếng.

Gia Như đành chịu thua, đành đem bó hoa bỏ đi thôi.
" Cuối tuần này về ngoại đi.

Đã lâu rồi không về".
" Được, theo ý em".
Hắn vuốt mái tóc xoăn dài của cô.

Trên chiếc giường nhỏ, hai thân hình chen chúc nhau trên đó.

Gia Như không khỏi nhíu mày.
" Anh có khó chịu không? Không thôi thì qua sopha nằm cho thoải mái".
Lời lẽ của cô nghe rất bình thường.

Nhưng hình như lọt vào tai hắn lại thành xua đuổi.

Hắn quàng tay quàng chân ôm cô rất chặt, giở giọng trách móc.
" Nói như vậy chẳng khác gì đang là đuổi anh đi".
Gia Như cười mỉm.

Cho đến tận bây giờ, cô thật không dám tin cô và hắn lại yêu nhau, ngày trước thì khăng khăng muốn rời xa hắn, muốn được tự do.

Đúng là không thể nói trước điều gì.

Đối với cô bây giờ, mỗi ngày được nhìn thấy hắn là tốt rồi.
[.....]
Cuối cùng cũng được ra viện.

Ngày hôm sau cô lập tức đến Thẩm thị làm việc, không thể chậm trễ hơn nữa.
Mọi thứ ở phòng cô vẫn như cũ, chỉ có một điểm khác lạ, trên bàn làm việc của cô là một giỏ hoa tươi thắm.
" Của ai vậy nhỉ?".
Đến lúc tấm thiệp rơi xuống đất, Gia Như mở ra xem mới biết là của ai.

Nét chữ rất đẹp, mà còn vô cùng quen thuộc.
Gia Như không giấu được nụ cười, quả nhiên giỏ hoa này của Thẩm Nhược Thanh.
Gia Như sang phòng tổng giám đốc, gõ cửa mấy cái, bên trong truyền đến giọng nói trầm dịu.
" Vào đi".
Gia Như đẩy cửa bước vào, Thẩm Nhược Thanh ngưng 乃út ngước lên nhìn cô.

Gia Như cúi người, bày tỏ sự biết ơn.
" Cảm ơn Thẩm tổng rất nhiều, tôi nhất định sẽ nỗ lực hết mình, sẽ không dám phụ lòng cô".
" Được rồi, mừng cô trở lại".
Thẩm Nhược Thanh nở nụ cười thật tươi.

Bất kể lúc nào, Thẩm Nhược Thanh và Thẩm thị cũng luôn chào đón Gia Như.
Hôm nay tâm trạng phấn chấn lạ thường nên công việc cũng mau chóng giải quyết xong xuôi.

Trời chạng vạng tối, Gia Như nhận được cuộc điện thoại của hắn.
" Tan làm chưa".
" 15\ nữa mới xong".
" Lát anh qua đón em, chuẩn bị trang phục dự tiệc.

Hai tiếng nữa sẽ bắt đầu".
" Hả...!gì cơ...!tiệc à?".
" Ừ, nếu còn 15\ nữa thì bây giờ anh qua đón em, vừa hay em không cần đợi"
Không đợi cô trả lời thì hắn đã tắt máy, Gia Như thở dài thườn thượt.

Hắn bị là sao vậy? Tiệc tùng có bao giờ cô đi với hắn đâu, sao hôm nay bày đặt đưa cô đi theo thế này.
[....]
Hắn đưa cô đến một nơi, cái gì mà phòng thay đồ.

Nơi đây hệt như một trung tâm thương mại.
Cô bị vẻ hào nhoáng của nơi này làm cho choáng ngợp, tất cả nhà thiết kế nỗi tiếng, thợ makeup cũng có mặt ở đây.

Gia Như ngạc nhiên đến há hốc miệng.

Ngụy Khắc vỗ vai cô, nhẹ nhàng hôn lên má.

" Anh ở ngoài đợi em".
Ngay lập tức, Gia Như bị một đám người kéo vào trong.

Họ c ởi sạch quần áo của cô, để cô ngâm mình trong bồn tắm đầy tinh liệu dầu thơm.
Lúc rời khỏi bồn tắm, làn da cô căng mịn trắng trẻo, Gia Như mê mẩn ngắm làn da mịn màng của mình
M.

Nhà thiết kế lấy một chiếc váy đuôi cá lam nhạt cho cô.

Bộ váy rất tôn dáng, chất liệu vải rất đặc biệt, màu lam nhạt phát ra ánh sáng dịu nhẹ, vì vậy lúc mặc nó lên, ba vòng cơ thể đều đâu ra đó rõ ràng.

Mái tóc xoăn mượt mà xõa dài, khuôn mặt chỉ trang điểm nhẹ.
Nhìn Gia Như bây giờ rất ra dáng một thiếu phu nhân, cao quý vô cùng.

Gia Như ngại ngùng đứng trước mặt hắn, chỉ thấy cuốn tạp chí trên tay hắn rơi xuống, đôi mắt nhìn cô không chớp.

Cô tức giận dậm chân.
" Làm gì mà anh nhìn chằm chằm vậy? Em xấu lắm sao?".
" Anh có nói em xấu à?".
Hắn đảo mắt từ đầu đến chân, cuối cùng ánh mắt rơi trên bộ иgự¢ căn tròn của cô.
" Rất đày đặn".
" Anh...!đồ bi3n thái".
 
Điên Cuồng Vì Em
Chương 44: 44: Tâm Điểm Chú Ý Nhất Đêm Nay


Gia Như đỏ mặt xoay gót bỏ đi.

Chợt có một cánh tay rắn chắc vòng qua eo cô.

Hắn thủ thỉ bên tai cô, nỉ non lên tiếng.
" Vợ yêu, em thật mê người".
Cả người cô đỏ ửng cả lên, cả khuôn mặt của hắn úp vào vai cô, Gia Như có thể cảm nhận được hơi thở nóng ấm của hắn.

Gia Như cố gỡ tay hắn ra, vì có chút ngượng ngùng nên giọng nói cũng trở nên lấp bấp.
" Anh...!mình đi thôi, trễ bây giờ".
" Yên nào, đừng động đậy.

Em...!quyến rũ như vậy, anh không đảm bảo máu cầm thú của anh có thể kiềm chế được đâu".
Ngụy Khắc vẫn lưu luyến không rời.

Gia Như cố đẩy hắn thật mạnh nhưng vô lực.

Hắn мơи тяớи từ vành tai đến bờ vai của cô.

Gia Như xấu hổ muốn độn thổ.
" Anh...!dừng lại...!ở đây còn rất nhiều người".
"Mặc Kệ họ".
Hắn hoàn toàn không quan tâm tới lời cô nói, thật đúng là ngang ngược mà.

Cô biết bây giờ ngọn lửa dụς ∀ọηg trong hắn sắp bùng phát, Gia Như đành nói bừa.
" Khắc, chúng ta đi thôi, sắp trễ rồi.

Anh nhịn một chút đi, tối nay về nhà rồi em sẽ đáp ứng anh".
Hắn ngẩng đầu lên, giọng điệu hết sức vui sướng.
" Cái này là em nói đấy nhé".
Gia Như nuốt nước bọt, cảm thấy như chính bản thân mình tự dẫn cáo vào nhà.

Cái tên này, lời nói và biểu cảm sao chẳng khác gì một con cáo già hết vậy.
Chiếc Audi màu đen phóng nhanh trên đường cao tốc.
Chẳng mấy chốc lại dừng nhà hàng năm sao Triệu Long khách sạn dành cho giới thượng lưu.
Hôm nay, Doãn Thiệu tổng giám đốc tập đoàn Doãn thị bao trọn nhà hàng, tổ chức tiệc mừng thọ cho mẹ anh ta.

Thật phô trương, buổi tiệc này chỉ là cái cớ để anh ta có cơ hội gặp mặt với những thành phần gạo cội trong giới kinh doanh.
Trước cổng nhà hàng bây giờ, nhân viên đã đứng sẵn ở đó, niềm nở tiếp đón.

Chiếc Audi đen tuyền đậu cái kịt.

Ngụy Khắc một thân âu phục đen tuyền chậm rãi bước xuống, khí thế bức người, cả thân hình cao ráo toát ra khí thế vương giả.

Tổng giám đốc cao lãnh khiến người người ngước nhìn.
Ngụy Khắc phong độ mở cửa xe, nhẹ nhàng đỡ Gia Như xuống xe.

Gia Như vui vẻ khoác lấy cánh tay hắn thì bị hắn giật lại, cô còn chưa kịp phản ứng thì cánh tay rắn chắt của hắn đã vòng qua eo cô, kéo cô thật chặt về phía mình.

Ngụy Khắc nở nụ cười thật tươi.

" Đi thôi".
" Ừm".
Đúng là hai người họ chính là tâm điểm chú ý đêm nay.

Tất cả mọi người đều đổ dồn ánh mắt lên người Gia Như, những âm thanh xì xào bắt đầu xuất hiện
" Bạn gái của Ngụy tổng à?".
" Thật đẹp nha"
" Tình nhân chăng?".
" Trông cũng không tệ.

Xem chừng có thể leo lên vị trí Ngụy phu nhân cũng không chừng".
Gia Như cảm thấy khó chịu trong lòng.

Người ta là chính thất đấy nhé, không phải bạn gái hay tình nhân như mấy người nói đâu.

Nhưng cô cũng lơ đi, những điều họ nói đâu đúng sự thật, khi nào cô là tình nhân của hắn thì cô mới có tật giật mình.
Doãn Thiệu đang tiếp khách thì nghe có tiếng xì xào bên này, quay lại nhìn thì thấy Ngụy Khắc đã đến.

Anh ta tươi cười rạng rỡ đến tiếp khách, giọng điệu nghe có chút nịnh nọt.
" Ngụy tổng, ngài đến dự tiệc thật là một vinh hạnh với tôi.

Còn vị tiểu thư này là...".
Anh ta liếc sang Gia Như, anh mắt có chút khinh bỉ.

Khuôn mặt Ngụy Khắc tối sầm lại, hắn đưa tay siết lấy eo cô.
" Vợ của tôi, có vấn đề gì không?".
Tất cả lập tức sững sốt, há hốc không nói nên lời.

Cũng phải thôi, hôn lễ của bọn họ Ngụy Khắc không mời nhiều, chỉ có những chỗ quen biết thân cận mới được mời đến, phóng viên tuyệt nhiên cũng không được phép tới hôn lễ.

Nên đám người ở tiệc không biết cũng phải.
Phía xa có một lão bà đi đến, tuy đã lớn tuổi nhưng vẫn rất tao nhã, đẹp lão.
Doãn Kha Lan nở nụ cười phúc hậu.
" Ngụy thiếu gia, thật vinh hạnh".
Ngụy Khắc chỉ mỉm cười gật đầu, cả nhà Doãn gia, Ngụy Khắc chỉ quen biết và kính trọng mỗi Doãn Kha Lan, còn đám người hắn không để vào mắt.
Lão bà bà liếc mắt nhìn Gia Như rồi cất giọng trầm ấm.
" Cô gái trẻ, trông cô thật đẹp, thật xứng đôi vừa lứa với Ngụy tổng".
Gia Như gượng cười, cảm thấy khóe miệng hơi giật giật, nhưng cũng mau chóng lịch sự chào hỏi.

Nhưng mà Doãn Kha Lan thật sự rất mỹ lão nha, chắc chắn lúc còn trẻ là một đại mỹ nhân vạn người mê, thảo nào ông trùm Doãn Hựu chung thủy đến già.
 
Điên Cuồng Vì Em
Chương 45: 45: Một Nam Nhân Trẻ Tuổi Bước Vào Khí Thế Trên Người Chẳng Khác Ngụy


Ngụy Khắc đưa cô đến quầy rượu, chọn loại nhẹ nhất đưa cho cô.
-" Thử một chút không?".
Gia Như đánh giá màu sắc ly rượu rồi cũng gật đầu đồng ý.

Một ngụm đầu tiên phải khiến cô thốt lên.
-" Không tệ.

Ngon thật đấy".
Cô uống một hơi mấy ly liền, Ngụy Khắc thấy không ổn nên liền cản lại.
-" Này, uống ít thôi.

Rượu nhẹ nhưng em uống nhiều như vậy cũng sẽ say đấy".
-" Biết rồi".
Cô nhíu mày để ly rượu lên bàn, tên gia hỏa này thật keo kiệt mà.

Ngụy Khắc dẫn cô đi chào hỏi vài người.

Sắc mặt Gia Như rất mệt mỏi, hắn cũng nhận ra điều đó nên đưa cô đến hàng ghế ngồi nghĩ.
-" Ngồi nghĩ ở đây đi, muốn ăn chút gì không, anh sẽ lấy cho em?".
-" Không cần đâu anh, ở đây có phục vụ mà".
-" Bọn họ làm sao biết được khẩu vị của em, đợi anh một lát".
Gia Như mỉm cười gật đầu.

Lúc hắn rời đi, cô có cảm giác thật trống trải, vì những chỗ sang trọng như vậy, có hắn bên cạnh cô mới thấy an tâm đôi chút.

Hắn mới đi chưa được bao lâu, lại có rất nhiều ánh mắt xâm soi hướng về cô.

Gia Như không hề né tránh, ngược lại còn đổi tư thế ngồi, hai chân bắt chéo nhau, kênh mặt về phía bọn họ.
Tôi cứ thích ra vẻ đấy, các người làm gì được tôi.

Đột nhiên có một cô gái bước đến chỗ cô, mỉm cười giả tạo.
-" Ngụy thiếu phu nhân, lần đầu gặp mặt.

Xin chị sau này sẽ chiếu cố cho em".
Cô vẫn ngông nghênh nhìn bàn tay thon dài của cô gái đó đưa ra trước mặt mình.

Sau cùng nở nụ cười nhếch mép, bắt tay với cô gái đó.
-" Xin chào, không biết nên gọi tiểu thư là gì?".
-" Thiếu phu nhân, em là Doãn Mạc.

Thiếu phu nhân...!nếu chị không chê, chúng ta...!làm bạn được không?"
"Làm bạn?".
Cô rút tay về, hai tay khoanh trước иgự¢.

Chăm chú đánh giá cô gái này từ đầu đến chân.

Ánh mắt luôn dõi về phía tay trái, cũng là nơi hắn đang lấy đồ ăn cho cô, ăn mặc quá thiếu vải, bộ váy cúp иgự¢ của cô ta thiếu điều muốn tuột xuống luôn vậy.
Làm như cô không nhìn ra vậy, muốn làm \bạn\ của chồng cô hơn, chứ làm bạn với cô làm gì?.
Gia Như vén mái tóc, nhẹ giọng cất lời.
-" Tôi còn tưởng tiểu thư họ Bạch chứ.

Làm bạn với tiểu thư, tôi thật không dám trèo cao mà.

Tôi chỉ sợ sau này là mình vô tình dắt cáo vào nhà thôi".
-" Cô...".
Cô ta tức đến tím mắt, vừa hay Ngụy Khắc đi đến cô ta liền trưng ra bộ mặt ủy khuất.

Ngụy Khắc nhìn cảnh tượng trước mặt liền quay sang Gia Như.
-" Có chuyện gì à?"
Gia Như chưa kịp lên tiếng thì Doãn Mạc đã chen ngang.
-" Em...!chỉ là muốn ngỏ ý kết bạn với thiếu phu nhân, nhưng hình như...!cô ấy hiểu sai ý em...".
Hóa ra là vậy.

Doãn Mạc phập phồng bộ иgự¢ mềm mại của mình.

Ngụy Khắc quan sát biểu cảm trên mặt Gia Như vẫn rất bình thản.

Hắn kéo eo cô sát lại người mình, nụ cười nguy hiểm chợt hiện trên môi.
-" Ý cô là, vợ tôi đang ức ђเếק cô?".
-" Không...!em không có ý đó".
Bất giác Doãn Mạc sợ hãi lùi về sau, ánh mắt xanh thẫm của hắn nhìn xoáy sâu vào cô ta, tựa hồ một cơn sóng dữ có thể nuốt trôi mọi thứ.
Lúc rời đi, Ngụy Khắc lạnh lùng buông một câu.
-" Muốn gây sự với cô ấy, cô chưa đủ trình đâu".
Gia Như ăn hết đ ĩa đồ ăn mà hắn đem tới, cô thấy bản thân như được hồi sinh.

Hắn cũng ngồi cạnh cô, khuôn mặt bỗng trầm tư một lúc.

Gia Như thấy vậy liền giở giọng trêu đùa.
-" Xem ra anh không háo sắc".
Thế em hay nghĩ anh như vậy à? Nói cho em biết, chồng em đích thực là người chín chắn nhé".
Cô phì cười, tiếp tục trêu ghẹo.
-" Nếu anh nhìn trúng cô ta, vậy chẳng phải gu của anh rất mặn sao.

иgự¢ của cô ta là độn, hoàn toàn không phải đồ thật".
Ánh mắt gợi tình của hắn nhìn cô đăm đăm, Gia Như bất giác nuốt nước bọt, cảm thấy những lời vừa rồi mình không nên nói ra.

Hắn siết eo cô, đôi môi mỏng của hắn kề sát vành tai cô, thủ thỉ lên tiếng.
-" Bảo bối, em có thấy em quá đáng lắm không.

Nghĩ đến chồng mình nhìn trúng cô gái khác mà còn cười nói vui vẻ như vậy à".
Gia Như hai mặt đỏ bừng, lúc cô ngước lên thì thấy rất nhiều người đang nhìn mình.

Gia Như bấu mạnh vào bàn tay hắn.
-" Anh...!đừng như vậy, có rất nhiều người đang nhìn".
Ngụy Khắc nở nụ cười gian trá nhìn cô.

Chợt có một nhân viên phục vụ đi tới, cung kính lên tiếng.
-" Ngụy tiên sinh, Doãn phu nhân nói muốn gặp tiên sinh".
-" Tôi biết rồi".
Hắn vỗ vỗ lên vai cô, cất giọng trầm trầm.
-" Ở đây đợi anh".
-" Ừm".
Gia Như nhắm mắt nhàn nhã tựa lưng về phía sau.

Dù sao thì buổi tiệc này cô có mặt hay không có mặt đều như nhau, mà những người ở đây cô đều không quen hết.
Đột nhiên tất cả khách dự tiệc nhốn nháo hết cả lên.

Tất cả hướng mắt về phía cửa chính.
Một nam nhân trẻ tuổi bước vào, khí thế trên người chẳng khác Ngụy Khắc là bao.

Nếu nói Ngụy Khắc là ngọn sống dữ dội, sẵn sàng nuốt trôi mọi thứ, thì người đàn ông này lại rất đối lập.

Sắc thái trầm lặng, đôi con ngươi màu hổ phách khiến vạn người không dám can đảm nhìn vào, tựa hồ như hung dữ..
 
Back
Top Bottom