Khác [ Dịch ] Yonin no Ikemen ni Kyuuai sarete Ore wa Namidamedesu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
246878080-256-k636480.jpg

[ Dịch ] Yonin No Ikemen Ni Kyuuai Sarete Ore Wa Namidamedesu
Tác giả: lolivivian
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Author : Toki
Artist : Youha

Thể loại : Web Novel BL, yaoi, np, smut, phiêu lưu, ảo tưởng.

Dịch : Fran N

Đây là câu chuyện về nhân vật chính Rei, người được đưa đến thế giới khác từ Nhật Bản, do sức mạnh ma thuật của cậu quá mức (dư) đã kéo đến vô số rắc rối cho cậu và gợi lên sự thích thú của những anh chàng đẹp trai đối với cậu.

(Mình đọc và rất thích bộ này nên quyết định làm bộ này mục đích thỏa mãn cơn ghiền(≧▽≦))



yaoi​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • [ FaYing ] Cây Nhà Lá Vườn
  • [rhycap] người giúp việc
  • [Rorasa] Em bé ngốc và mafia!
  • [ Nữ Cường ] Hoa Hồng Thép
  • [GL] The Accursed
  • [ Dịch ] Yonin No Ikemen Ni Kyuuai Sarete Ore Wa Namidamedesu
    Prologue


    Khi tôi mở mắt ra, đã thấy mình lơ lửng trên bầu trời.

    "Hả?"

    "Cái gì đây?"

    Dưới bàn chân tôi toàn là những đám mây trắng thay vì sàn nhà.

    Tôi cảm thấy như mình đang đứng trên một tầng trong suốt mà không bị rơi xuống.

    Tự hỏi tại sao tôi lại ở một nơi xa lạ này?

    Tôi cố gắng nhớ lại hành động cuối cùng của mình.

    Tôi đã đi ngủ sau khi tắm xong như thường ngày, nói cách khác, đây là mơ?

    Nhưng ý thức của tôi rõ ràng tỉnh táo và tôi còn có thể chụp lấy những đám mây trước mặt, chính vì vậy ngay lập tức tôi nghĩ đây là thật.

    "Aihara Rei."

    "?"

    Tên của tôi được gọi vì thế tôi ngẩng đầu lên.

    Khi tôi nhận thức được, một người đàn ông dáng người cao ráo đang đứng nơi mà trước đó không có ai xuất hiện.

    Mái tóc màu vàng dài đến thắt lưng, cảm giác quá đẹp và thần thánh, trên người toát ra một loại khí chất khiến người khác đều phải tuân theo, anh ta khoác áo choàng màu trắng cùng với những vòng tay bằng vàng sáng lấp lánh.

    Đôi mắt vàng dịu dàng, hơi rũ xuống nói với tôi thật nhẹ nhàng.

    "Ta xin lỗi vì đã làm việc này trong khi cậu đang trong giấc ngủ ngon nhưng ta có một yêu cầu dành cho cậu cho nên ta đã gọi cậu đến đây."

    Có vẻ như cần phải có một vị thần để triệu hồi ý thức hay tôi đã được thông báo bởi người đàn ông được xưng là Thần.

    Anh ta nói rằng gửi nhầm linh hồn của tôi đến Trái Đất và điều đó đã gây ra một số rắc rối, vì vậy lần này anh ta muốn gửi tôi đến thế giới khác.

    "Không, ngay cả khi anh nói với tôi điều đó."

    "Ta vô cùng xin lỗi nhưng nếu ta để linh hồn của cậu trên thế giới này, nó sẽ gây ra một hiệu ứng không thể cưỡng lại được.

    "Nó sẽ như thế nào?"

    "Một thiên thạch sẽ rơi xuống Trái Đất trong vòng 10 năm, kích thước của nó đủ để phá hủy một nửa Trái Đất."

    "Anh là nói nghiêm túc?"

    "Ta đang rất nghiêm túc."

    Vị Thần đó nhẹ nhàng trả lời.

    Có vẻ linh hồn của tôi có sức mạnh ma thuật vượt xa các tiêu chuẩn và sức mạnh ma thuật này không phân kỳ khi ở trên Trái Đất nên sự biến dạng xảy ra dường như đã gây ra tình huống này.

    "Tôi đoán tôi không còn sự lựa chọn khác nào ngoài việc đi."

    "Đúng vậy, ta thật vui mừng khi cậu đã hiểu, và trong việc này cũng có sai lầm của ta cho nên ta sẽ ban cho cậu một số đặc quyền."

    Thế giới mà tôi sắp đến có tên Yulias, được đặt theo tên theo tên vị Thần bảo vệ nơi đó Yulias, một nơi tồn tại ma thuật, gươm, những con quái vật,...

    "Một bản dịch ngôn ngữ sẽ được cung cấp cho cậu, ta cũng sẽ thêm G.o.d's eyes để phục vụ cậu."

    "G.o.d's eye?"

    "Cậu có thể xem trạng thái và thông tin của người khác về mọi thứ."

    "Ồ, thật tiện lợi."

    "Tốt.

    Còn câu hỏi nào nữa không?"

    "Tôi muốn một đất nước hòa bình không có chiến tranh."

    "Chuyện nhỏ."

    "Vậy....

    Gia đình và bạn bè của tôi...Họ sẽ chết?"

    "Không, ta sẽ xóa kí ức của họ và giả vờ rằng ngay từ đầu cậu chưa bao giờ tồn tại."

    "Tôi hiểu rồi, không ...

    Tốt nhất là họ không cảm thấy buồn."

    Cuộc nói chuyện ngay lập tức kết thúc và thần Yulias đã gửi tôi xuống đất.

    "Nếu đó là cậu, chắc chắn sẽ không có vấn đề gì và nếu cậu gặp khó khăn vì điều gì đó, hãy đến nhà thờ."

    Sau khi giọng nói anh ta nhỏ dần thì tầm nhìn của tôi cũng xuất hiện một mảng trắng xóa.
     
    [ Dịch ] Yonin No Ikemen Ni Kyuuai Sarete Ore Wa Namidamedesu
    Chap 1. Một thế giới khác


    Vào lúc tôi tỉnh lại, tôi đang ở trên một ngọn đồi màu xám với những cơn gió đang thổi.

    "Ồ, đường chân trời.'"

    Có vẻ như tôi đã xuất hiện ở một nơi được bao quanh bởi những ngọn núi còn có một cánh đồng cỏ rất lớn.

    Khoan đã, bây giờ không phải lúc thích hợp cho việc này, thành phố....

    Nó có phải là những gì tôi nhìn thấy ngay bên cạnh tầm nhìn của tôi?

    Trong khi chờ đợi, tôi có nên đi kiểm tra một chút không?

    Đi được một đoạn, đến phần đường cao tốc, tôi chầm chậm đi dọc theo nó.

    Tôi mặc một chiếc áo choàng, mang một đôi giày tuy không biết nó làm từ chất liệu gì nhưng tôi cảm thấy cực kỳ dễ đi lại, dường như Yulias-shin đã cho thấy sự chân thành của anh ta.

    Khi tôi lục trong túi, đồng tiền vàng và bạc được cho vào túi đầy đủ, tôi rất biết ơn Yulias.

    Tiếp theo, tôi kiểm tra trạng thái của mình.

    Khi tôi nói "trạng thái mở" trong đầu, một màn hình mờ xuất hiện trước mặt tôi.

    Rei Arihara

    Nhân loại

    Tuổi : 17

    Lv : 1

    HP : 48/48

    MP : 65482/65482

    Thuộc tính phép thuật : Đất, Nước, Gió, Lửa, Bóng tối

    Kỹ năng : Chuyển đổi ngôn ngữ, Mắt của G.o.d (khả năng hạn chế)

    ...Tôi có quá nhiều MP?

    So với HP, nó không cân bằng chút nào.

    Có phải vì một thằng con trai như tôi suốt ngày ru rú trong nhà không tập thể dục hay chỉ đơn giản có quá nhiều MP?

    Ờ, tôi muốn nghĩ rằng đó là cái sau.

    Tôi xác nhận lại bản thân mình, tóc thẳng và đen không đủ dài tới lưng, làn da trắng khỏe mạnh.

    Tôi đoán khuôn mặt nữ tính của tôi vẫn sẽ như vậy, tiếc một điều tôi đã quên yêu cầu tăng chiều cao cho mình để trông nam tính hơn.

    Tôi cũng nên cắt tóc vì nó đã dài ra rồi.

    Mà thôi, dù làm gì đi nữa cũng không thể nào khác được.

    Tôi bước đi khi trong đầu những suy nghĩ miên man, bất giác dã đến nơi, một cánh cổng thành phố to lớn hiện ra trước mắt tôi.

    Nếu ai muốn vào trong thị trấn phải có giấy tùy thân và một ít tiền.

    Bởi vì có hai tuyến đường, một dành cho xe ngựa, còn lại cho những du khách nên tôi đành phải đi qua tuyến dành cho du khách để xếp hàng.

    Tôi đợi một lúc cho tới khi đến lượt mình, người gác cổng là một ông già râu ria mọc lởm chởm tạo cảm giác hoang sơ.

    "Ồ, cô gái trẻ.

    Cháu đi du hành một mình sao?

    Nhìn quần áo của cháu, hẳn là dược sư hay là pháp sư, cháu có thể viết chứ?"

    Giới tính của tôi thường bị nhầm lẫn ngay từ lần đầu gặp mặt.

    Ừ, dạo gần đây nó không xảy ra nữa nhưng khi tôi còn nhỏ thì luôn luôn bị người khác nhầm.

    Thật đáng buồn.

    Nhìn quanh, mọi người ở nơi này đều cao.

    Có lẽ chính vì vậy mà tôi trông giống như một đứa trẻ đối với họ.

    Vì tôi khoác trên người áo choàng rộng rất khó xác định được vóc dáng cho nên họ đã nhận nhầm giới tính của tôi.

    Không thèm đính chính với họ tôi là con trai.

    Tôi điền những thông tin cần thiết vào chỗ trống trên giấy, mặc dù chúng là những chữ cái tôi không nhận ra được nhưng tôi hiểu nó vì thế tôi tập trung mà viết.

    Tôi viết ngẫu nhiên chỗ ở của mình là một ngôi làng ở chân núi cách ba ngọn núi về phía đông.

    Khi tôi viết "nam" trên phần giới tính, đôi mắt của ông ấy mở to.

    "Vậy cháu không phải cô gái trẻ mà là chàng trai trẻ, nhìn cháu rất giống yêu tinh."

    "Yêu tinh?"

    "Cháu chưa bao giờ nhìn thấy một ai trước đây sao?

    Nói như thế nào nhỉ, cả nam lẫn nữ đều mảnh mai, yếu ớt đổi lại sức mạnh ma thuật của họ đều rất cao.

    Có một số yêu tinh cũng đang bên trong thành phố đấy."

    Có yêu tinh, những thanh gươm, thế giới ma thuật huyền ảo, trong những hoàn cảnh như vậy, tôi tự hỏi liệu có cả người lùn không?

    "Bang hội điều chế dược phẩm cho dược sư, hội mạo hiểm giả cho pháp sư, cháu là ai?"

    Vì tôi có nhiều phép thuật và tôi không biết điều chế thuốc nên tôi sẽ chỉ trả lời với tư cách là một pháp sư, ông lão liền tử tế cho tôi địa điểm Hội Mạo Hiểm Giả.

    Tôi đã trả một đồng bạc và đi qua cổng lâu đài.

    Các tòa nhà màu be sẫm và trà đỏ xếp thành hàng, cảnh quan thị trấn rất giống Châu Âu thời trung cổ.

    Đầu tiên tôi sẽ kiểm tra Hội Mạo Hiểm Giả mà ông lão đã nói với tôi.

    Bởi vì chỉ có một con đường duy nhất đi đến nơi đó nên không có cách nào lạc được.

    Sau khi vào cổng thành, có rất nhiều quầy hàng xếp dọc theo con phố.

    Ồ, tiệm bánh bên kia nhìn rất ngon.

    Tôi chắc chắn sẽ đến đó sau.

    Tôi vừa đi vừa kiểm tra bảng chỉ dẫn, rất nhanh, tôi đã đến Hội Mạo Hiểm Giả.

    Nó được thiết kế hơi lạ mắt với thanh gươm, khiên và quyền trượng như là một ký hiệu của Hội.

    Tôi hít một hơi thật sâu trước khi vươn tay mở cánh cửa làm bằng gỗ này.
     
    [ Dịch ] Yonin No Ikemen Ni Kyuuai Sarete Ore Wa Namidamedesu
    Chap 2. Gặp gỡ Aleph


    Bên trong cửa ra vào, cửa sổ lấy ánh sáng được gắn phía trên nhưng hơi mờ.

    Có mùi rượu và tiếng người nói chuyện xôn xao.

    Khoảng một phần ba bàn ăn chật kín, người mặc áo giáp, người đeo gươm trên lưng, nhìn họ rất thảnh thơi, à cũng có vài người phụ nữ.

    Có một quầy bar tách biệt với quầy của Hội, bên cạnh còn có bảng thông báo.

    Tôi có thể thấy rõ những ngọn đèn ma thuật sáng rực chiếu trên bảng thông báo.

    Khi tôi bước vào trong, người từ quầy bar nhìn sang.

    Hả, sao?

    Anh ta sẽ tiến hành rửa tội cho những người mới bắt đầu?

    Tôi tiến tới quầy với nỗi lo lắng trong lòng.

    "Xin lỗi, tôi muốn đăng ký."

    Vì có một số quan chức ở quầy nên tôi đã hỏi một cô gái tóc vàng hoe với mái tóc nâu sáng bên phải.

    "Đăng ký mới?

    Bạn có thể viết không?"

    "Tôi có thể."

    "Vậy phiền bạn hãy điền vào."

    Về cơ bản, nó không khác với cái tôi đã viết ở cổng vào, bởi vì chỉ có một lĩnh vực phương tiện tấn công nên tôi đã viết ma thuật.

    "Xác nhận bạn sẽ tấn công với tư cách là một pháp sư?"

    "Có tệ không nếu chỉ với cái này?"

    "Mặc dù nó không tệ chút nào nhưng sẽ có lợi hơn cho những người viết thuộc tính của họ và phạm vi ma thuật mà họ có thể sử dụng nếu họ muốn chiêu mộ nhóm."

    Tôi vẫn chưa thử nó cho nên tôi không thể biết có thể sử dụng nó được đến đâu, tôi đã nghĩ đến việc viết tất cả Đất, Nước, Lửa, Gió, Bóng Tối nhưng có lẽ sẽ rất lạ khi có năm thuộc tính vì thế tôi quyết định không viết ra.

    "Tôi hiểu.

    Kế tiếp, tôi sẽ giới thiệu cho bạn về Hội Mạo Hiểm Giả."

    "Bảng xếp hạng bang hội có F-A và S, với những người mới bắt đầu, sẽ từ F.

    F- Người mới, E- Chiến binh, D- Người lớn, C- Cựu chiến binh, B- Go-getter, A- Top-Class, một người có kỹ năng vượt trội là hạng S và dường như chỉ có năm người như vậy trong thế giới Yulias.

    Có lẽ cô ấy nhận thấy tôi đã hiểu hết sau khi cô ấy nói cho tôi biết những kiến thức về Hội, cô ấy quyết định làm cho tôi một thẻ Hội viên.

    "Xin vui lòng đưa tay của bạn lên thẻ trên bảng đá này."

    Khi tôi làm theo lời cô ấy, các chữ cái khắc trên bảng đá nhẹ nhàng nhấp nháy, các ký tự trên thẻ được ghi đè lên bảng đá.

    "Vui lòng kiểm tra xem có sai sót nào không?"

    Rei Aihara

    Nhân loại

    Tuổi : 17

    Lv : 1

    HP : 48/48

    MP : 65480/65480

    Thuộc tính ma thuật : Đất, Nước, Lửa, Gió, Bóng tối

    Kỹ năng : Chuyển đổi ngôn ngữ, God's eyes (khả năng hạn chế)

    Nguồn gốc : Được nuôi dưỡng ở thế giới khác, được che chở bởi Izumi, vị thần của ma thuật.

    Nội dung của nó giống như lúc trước tôi đã nhìn thấy trên Trạng Thái của mình.

    "Xin lỗi, khi tôi hiển thị thông tin mình trên đây, tôi có thể ẩn một số cột mà tôi không muốn họ nhìn thấy được không?"

    "Bạn có thể.

    Hãy rót sức mạnh ma thuật của bạn đến nơi bạn không muốn hiển thị."

    Làm cách nào để tôi rót ma thuật của mình?

    Rên rỉ một lúc, đột nhiên cảm giác có thứ gì đó chảy từ lòng bàn tay tôi và cột MP, kỹ năng, thuộc tính ma thuật và nguồn gốc đã chuyển thành trống không.

    Quá tốt rồi!

    "Vậy thì, một lần nữa, chào mừng bạn gia nhập Hội Mạo Hiểm Giả, Rei-san bạn có thể chấp nhận yêu cầu ngay lập tức không?"

    "Không, trước tiên tôi muốn tìm một nơi để ở, bạn có thể giới thiệu cho tôi vài nơi được không?"

    "Đối với những người mới bắt đầu, tôi xin phép tiến cử nhà hàng *Wheat Basket Pavilion, nằm phía Tây Bắc của thành phố, tuy giá hơi cao nhưng an ninh rất tốt, nấu ăn cũng khá ngon."

    (* : 麦籠亭)

    "Tôi sẽ đến đó."

    Tôi nhờ cô ấy chỉ dẫn đường và cảm ơn lễ tân.

    Wheat Basket Pavilion, hửm, sao mà hoài niệm quá.

    Lúc đầu, tôi đã từng ở trong một căn nhà trọ rẻ tiền và gặp một số chuyện khủng khiếp.

    "Đúng là phán đoán tốt, Marie."

    "Ôi trời, Aleph, cuộc chinh phục đã kết thúc chưa?"

    "Hm, ai vậy?

    Một người con trai rất cao và đẹp trai đang đứng trước quầy tính tiền, mặc dù thân hình trông mảnh mai nhưng lại có cơ bắp săn chắc, mắt hạnh lạnh lùng của hắn có màu xanh nhạt.

    Mái tóc xanh chàm được buộc lên thành đuôi ngựa.

    Nếu như ở Nhật Bản, mọi người đều sẽ hỏi hắn bị làm sao vậy?

    Nhưng tôi đoán những người đẹp trai mặc bất cứ thứ gì, họ luôn muốn cắt nó ra.

    "Thật đáng thất vọng vì tôi thật lòng ước hạng sẽ bị giảm."

    "Nhóm của cậu rất mạnh, Rei-san, đây là Alfred Hearty, cậu ấy là một kiếm sĩ hạng A."

    "Nói về xếp hạng A, anh ta không phải là một người tài giỏi đứng đầu sao?

    Phải chào hỏi đàng hoàng mới được."

    "Tôi là Rei Aihara, tôi vừa mới trở thành một Mạo Hiểm Giả nhưng rất vui được làm quen."

    "A, đây cũng vậy.

    Rei, tôi có thể hướng dẫn cậu quanh thành phố nếu cậu muốn, sẽ rất thuận tiện nếu biết các cửa hàng vũ khí cho người mới còn có nhà hàng với những món ngon và đắt tiền."

    "Chờ một chút, Aleph, đừng cám dỗ cậu ấy chỉ vì cậu ấy là một đứa nhỏ dễ thương."

    "Tôi không phải!

    Marie, chị thật khiếm nhã."

    Mặc dù Marie-san thoạt nhìn ngoan ngoãn nhưng thực chất cô ấy khá hung dữ, và đừng gọi tôi dễ thương.

    Marie-san vẫy gọi tôi thì thầm.

    "Aleph là một người dịu dàng và có gương mặt đẹp trai cho nên rất nhiều cô gái đã hiểu lầm nhưng cậu ấy rất chậm chạp trong phương diện này vì thế không hề để ý.

    Hiện giờ cậu đang thu hút sự chú ý trong bar, sẽ không có hại khi kết thân với Aleph.''

    Cái kịch bản tình cảm hài này là cái gì đây?

    Mà quan trọng hơn, chị nói với tôi những lời này có ích gì không?

    Không lẽ ngay cả chị cũng coi tôi là nữ?

    Khi tôi đưa mắt nhìn xung quanh bar, tôi bắt gặp vô số cặp mắt ghen tị cũng có những người nhìn Aleph, trong ánh mắt toát lên vẻ căm ghét.

    Tôi có thể cảm thấy rắc rối sắp tới rồi.

    "Tôi muốn nếu nó không làm phiền Aleph-san."

    "Vậy đi thôi.

    Tôi chuẩn bị sẵn sàng rồi nên hãy đợi một chút."

    Aleph lần lượt lấy vật liệu từ những con quái vật bên trong túi đeo quanh hông.

    Ể, những món đồ đó rất nhiều so với kích thước của cái túi này.

    Nó có phải là thứ được gọi vật phẩm ma thuật?

    "Vậy thì, cứ làm như mọi khi."

    "Tôi hiểu rồi."

    Tiến độ trao đổi nhanh chóng kết thúc và tôi rời khỏi tòa nhà với Aleph.
     
    [ Dịch ] Yonin No Ikemen Ni Kyuuai Sarete Ore Wa Namidamedesu
    Chap 3. Dạo chơi thành phố


    "À, Hearty-san."

    "Aleph được rồi.

    Không cần dùng kính ngữ."

    "Vậy thì, Aleph.

    Tôi nghĩ tôi nên nói với anh điều này trước vì nó dễ gây hiểu lầm, tôi là con trai."

    Theo thống kê của tôi, nếu ngay từ đầu tôi nói với những người coi tôi là nữ rằng tôi là nam thì xác suất bị khinh bỉ 40%, những người xem tôi là nữ muốn được coi như nam 30%, 20% tin tôi.

    Nói cách khác, thật sự chẳng có ích gì khi nói ra nhưng một số người có thể buộc tội tôi đã lừa dối họ rằng tôi là nữ.

    Sau đó, nó sẽ khiến mọi việc trở nên rắc rối hơn.

    Nhân tiện, có 10% xem tôi như con gái của họ và giở trò tồi tệ với tôi.

    Dừng ngay việc đối xử với tôi như một đứa con gái đi!

    Chết tiệt!

    Tôi đang cầu nguyện Aleph không phải một trong 10% những kẻ biến thái đó.

    "Vậy à, nhìn như thế nào cũng thấy máu yêu tinh chảy trong người, cậu bao nhiêu tuổi?

    "17."

    "Nhìn cậu vẫn còn nhỏ, 14, cao nhất thì 15, theo suy đoán của tôi là vậy.

    Việc này chắc hẳn đã gây ra rất nhiều bất tiện cho cậu.

    "

    Hắn vậy mà dễ dàng tin tưởng.

    Hiệu quả của Elf thật đáng kinh ngạc.

    "Nếu cậu có dòng máu của yêu tinh, khả năng ma thuật của cậu cũng phải cao nhưng có một số vật phẩm có thể vô hiệu hóa ma thuật như vòng cổ nô lệ.

    Nếu nó chống lại một người có gương mặt dễ nhìn như cậu, những người đấy sẽ lên kế hoạch bắt cậu làm nô lệ.

    Tốt nhất cậu không nên đi một mình đến nơi công cộng có mức an toàn kém và những con đường phía sau."

    Nơi này còn có nô lệ, thật là một thế giới đáng sợ.

    Aleph nói với tôi những địa điểm cụ thể mà tôi có thể hoặc không đến, kế tiếp chúng tôi dùng bữa ở phố chính, đó là một nhà hàng khá tốt cùng với bà chủ tốt bụng, người phụ trách và một ông lão đầy thiện ý chào chúng tôi.

    "Chào mừng!

    Ồ, đây không phải là Aleph sao?

    Hôm nay còn đi cùng với một người trẻ tuổi.

    Cậu đừng nghiên cứu nữa(?), một ngày nào đó cậu sẽ bị người ta đâm đấy, cậu biết không?"

    "Nhiệm vụ của một Mạo Hiểm Giả cấp cao là chỉ dẫn cho những người chưa có kinh nghiệm để họ không bị lạc vào con đường xấu xa."

    Hm?

    Tôi không thể hiểu cuộc trò chuyện giữa hai người họ, tôi có nên mắng bản thân mình thật đần độn về mặt này không?

    Hắn kéo ghế gỗ ra cho tôi sau khi chúng tôi bước vào rồi hỏi về sở thích của tôi trước khi gọi món cứ như một dân chơi lão luyện.

    Hành động một cách vô thức và tất nhiên các cô gái sẽ hiểu lầm.

    Có điều, đừng làm như vậy với tôi khi chúng ta là cộng sự.

    Món ăn được phục vụ là thịt hầm có vị giống thịt lợn, nó rất bắt miệng với gia vị phương Tây, suốt bữa ăn Aleph không ngừng hỏi những chuyện về tôi nhưng tôi đã khéo léo đánh lừa Aleph.

    Dùng bữa xong, chúng tôi đi đến tiệm bán vũ khí, mặc dù đa số pháp sư đều sử dụng gậy nhưng chúng tôi quyết định mua dao găm để thu thập vật liệu và tự vệ.

    "Rei, cái này không tốt sao?"

    Tôi bắt đầu kiểm tra bằng God's Eye.

    Dao găm sắt +2 : Tước vật liệu, sắc bén hơn loại thường, có giá 6 đồng bạc và 2 đồng xu.

    Nếu đem so sánh với những cái khác thì nó vừa rẻ tiền vừa có chất lượng tốt.

    "Tôi có nên mang nó cùng với tôi không?"

    "Cảm ơn sự hỗ trợ của cậu!

    Tôi cũng sẽ thêm đá mài vào nên hãy chăm sóc nó thật tốt, được chứ?

    Đúng rồi, Aleph..."

    Thấy Aleph đang trò chuyện với chủ tiệm, tôi bèn quyết định sử dụng God's Eye để tìm hiểu Aleph.

    Alfredo Roe Yodelia

    Nhân loại

    Tuổi : 24

    Lv : 82

    HP : 4521/4521

    MP : 503/503

    Thuộc tính ma thuật : Gió

    Kỹ năng : Kiếm thuật, kỹ năng Khiên (盾術), Thương thuật, Ma thuật đen (魔術), Tầm nhìn ban đêm, Cái chết cận kề (?), Dò tìm hiện diện, Gián điệp, Lột da, Hiệu quả, Phép xã giao.

    Danh hiệu : Bậc thầy kiếm sĩ, Kẻ diệt rồng, Cơn gió dữ dội, Hạng A, Thủ lĩnh của Daybreak's Wind.

    (Fran : Seme #1)

    Hm, anh ấy rất mạnh.

    Vậy đây là một Mạo Hiểm Giả hạng A, tuy nhiên tên anh ấy lại khác, chắc hẳn Aleph đã dùng bí danh thay thế tên thật.

    À nhân tiện tôi cũng sẽ xem ông chủ tiệm luôn.

    Barack Doudon

    Nhân loại

    Tuổi : 28

    Lv : 21/21

    HP : 965/965

    MP : 84/84

    Thuộc tính ma thuật : Đất

    Kỹ năng : Kiếm thuật, *Cảm xúc của con ngựa thống lĩnh(?), Thợ rèn.

    Danh hiệu : Không có.

    Cảm xúc của con ngựa...?

    Tôi thật muốn biết đó là kỹ năng gì nhưng tôi nhanh chóng gạt sự tò mò của mình sang một bên.

    Cả hai người đều có MP thấp hơn so với tôi hay chỉ là do tôi có quá nhiều?

    Có lẽ pháp sư sẽ có nhiều MP hơn những chức nghiệp khác.

    "Hãy đợi một chút nữa, Rei.

    Yên tâm, tôi sẽ hộ tống cậu về nhà trọ."

    Đổi lại việc để tôi đợi, Aleph nhất quyết trả tiền, tôi thực sự không muốn mắc nợ Aleph nhưng Aleph lại có một lý do rất thuyết phục : Nhiệm vụ của người cấp cao hơn là phải chăm sóc những người dưới họ.

    Mặc dù chúng tôi chỉ mới gặp nhau cách đây không lâu, thông qua những hành động ga lăng đó, tôi suy đoán Aleph chắc hẳn rất thích quan tâm đến người khác.

    Tôi cũng chưa mua áo giáp và gậy gì cả, tốt hơn hết là nên tiết kiệm.

    Vì vậy, tôi có được chúng chỉ với một nửa giá.

    Tôi đi về phía nơi xe ngựa không chạy qua thì thấy Aleph đang đi bên cạnh tôi nhìn như đang bảo vệ tôi.

    Thành thật mà nói, anh ấy bảo vệ quá mức, điều này làm tôi thấy hơi đáng sợ.

    Cuối cùng thì chúng tôi cũng về Wheat Basket Pavilion , tôi vội chào tạm biệt Aleph.

    "Cảm ơn vì ngày hôm nay, Aleph.

    Tôi sẽ cảm ơn anh vào một ngày khác."

    Aleph hướng một nụ cười rạng rỡ về phía tôi sau khi nghe tôi nói.

    "Ừ, hãy gọi cho tôi bất cứ lúc nào, nếu cậu cần điều gì đó, tôi sẽ giúp cậu.

    Nhưng tôi lo lắng nếu cậu dự định đảm nhận công việc đầu tiên của mình, tôi có nên dẫn cậu đi quanh khu rừng không?"

    "Không đời nào tôi làm phiền anh vì những chuyện như thế này ."

    "Tôi hiểu ... nhưng vẫn ...

    "

    "Tôi ổn."

    Tôi nở một nụ cười ngượng nghịu, không hiểu sao hai má Aleph lại đỏ bừng.

    "Vậy, gọi cho tôi bất cứ lúc nào, nếu cậu cần một cái gì đó, tôi sẽ giúp cậu."

    Aleph nôn nóng lặp lại câu nói trước đó rồi bỏ đi.

    Không phải chứ?

    Không, không thể nào là nó được.

    Chắc anh ấy nhớ ra chuyện gì đó xấu hổ nên máu dồn lên đầu thôi nhỉ?

    Ừm, chắc là vậy rồi.

    Hãy cứ nghĩ như vậy đi, cũng làm cho lòng mình nhẹ nhõm hơn.
     
    [ Dịch ] Yonin No Ikemen Ni Kyuuai Sarete Ore Wa Namidamedesu
    Chap 4. Chỗ ở và mua sắm


    Bảng hiệu của Wheat Basket Pavilion là một cây lúa mì và một cái rổ.

    Khi tôi đẩy cửa bước vào, một cô gái có gương mặt giản dị cùng những nốt tàn nhang khoảng 12 đến 13 tuổi chào đón tôi.

    "Chào mừng ~ Bạn đến nhà nghỉ hay đi ăn?"

    Cô gái chào tôi với mái tóc xanh đen lắc lư.

    Tôi cảm thấy lâu lắm rồi tôi đã không nói chuyện với một người thấp hơn mình.

    Nhìn đi nhìn lại vẫn thuận mắt hơn là khuôn mặt ửng hồng của một người đàn ông đẹp trai.

    "Tôi muốn ở lại đây một thời gian."

    "Một đồng bạc cho một đêm, và bảy đồng bạc trả trước cho 10 ngày."

    Việc thanh toán trước có lợi hơn.

    Tôi đã trả bảy đồng bạc.

    "Cảm ơn rất nhiều!

    Các bữa ăn đều được chuẩn bị đầy đủ trong nhà trọ nhưng chỉ vào buổi sáng, vì vậy vui lòng thông báo cho chúng tôi một ngày trước nếu bạn cần ăn trưa.

    Chúng tôi sẽ tính phí bạn với giá 3 đồng.

    Ngoài ra, chúng tôi cũng phục vụ bữa tối với giá 5 đồng.

    Bạn có muốn chúng tôi chuẩn bị cho bữa trưa ngày mai của bạn không?"

    "Bạn cũng cho phép mang đi?"

    "Vâng, để dễ dàng mang theo và ăn uống, chúng tôi đã gói thức ăn trong lá Palma."

    Tôi nghe nói trước đó bữa ăn có giá khoảng 3 đồng là giá tiêu chuẩn nên nó không đắt như vậy.

    Nhân tiện, 10 đồng xu = 1 đồng bạc và 10 đồng bạc = 1 đồng vàng.

    Sau khi nghe giải thích ở một mức độ nhất định, dường như không có sự nhầm lẫn với bánh mì kẹp thịt gà, vì vậy tôi quyết định gọi nó.

    Tôi nhận chìa khóa rồi vào phòng trên tầng hai.

    Đó là một căn phòng đơn giản với một chiếc giường đơn, một bộ bàn ghế có thể dùng để ghi chép và một cửa sổ.

    Nó không bị bám bụi và cũng không có mạng nhện, nó lớn hơn căn phòng trải chiếu tatami sáu tấm của tôi, đúng là một căn phòng đẹp.

    Tôi cởi giày, thả người xuống giường.

    "Chà, có vẻ như tôi có thể xoay sở ngay khi ở trong một thế giới khác."

    Tôi đã vào Hội rồi, tôi không gặp vấn đề gì về chỗ ở hay bữa ăn của mình, tôi cũng đã làm quen một số người có vẻ thân thiện.

    Một khởi đầu khá tuyệt vời.

    "Bây giờ, tôi nên làm gì tiếp theo?"

    Vẫn còn thời gian trước bữa tối, tôi cũng không thấy mệt mỏi nhiều, tôi có nên đến tham quan thợ rèn sau khi nghỉ ngơi một chút không?

    Lăn lộn trên chiếc giường một hồi, tôi đi ra ngoài tìm người thợ rèn mà Aleph đã kể cho tôi nghe.

    Họ đang bán áo giáp và vũ khí, nhưng vũ khí chỉ được xử lý bằng vật liệu mang đến, vì vậy lầ này tôi sẽ kiểm tra các bộ giáp.

    Trong cửa tiệm, mũ sắt và áo giáp, một số làm bằng da, áo choàng và ủng dành cho pháp sư được xếp kỹ lưỡng, một ông chú nhỏ nhắn, không thân thiện và có vẻ ngoài gồ ghề đang trông coi cửa tiệm thay người anh chủ tiệm.

    Tôi kích hoạt G.o.d's Eye.

    Kristiano Rushall

    Người lùn

    36 tuổi

    Lv: 38

    HP: 2157/2157

    MP: 5/5

    Thuộc tính ma thuật : ...

    Kỹ năng: Thợ rèn; May vá; Sửa; Hiệu quả; Chế ngự; Cảm xúc của con bò * (?)

    Danh hiệu : Thợ rèn Cla.s.s đầu tiên; ** Xe tăng Beast.



    Còn có anh chủ tiệm lúc trước, họ chắc chắn rất hòa thuận với động vật.

    Xe tăng Beast là cái gì?

    Không lẽ anh ta dẫn bò trong trận chiến hay gì đó?

    Tôi cũng thoáng thấy sự lấp lánh trong tên anh ta nhưng hơn bất cứ điều gì khác, MP của anh ta là tệ nhất.

    Điều này có bình thường không?

    Hay vì anh ấy là một người lùn?

    "Cậu là người mới bắt đầu?"

    "À, vâng.

    Tôi vừa mới vào Hội thám hiểm và tôi ở đây vì lời giới thiệu của Aleph."

    "Ngân sách của cậu là bao nhiêu?"

    "Nhiều nhất là hai lượng vàng."

    "Huh.

    Chờ ngay tại đó."

    Ông chú lấy chiếc áo choàng và đôi ủng bày trước cửa hàng đưa cho tôi mặc thử.

    "Còn những thứ này thì sao?

    1 vàng và 8 bạc."

    "Công dụng nó như thế nào?"

    "Nó có thể chịu đựng các cuộc tấn công từ những con quái vật xung quanh đây.

    Vì đối với các pháp sư, nó nhẹ nhàng như một lẽ tất nhiên.

    Và không thấm nước."

    Đương nhiên có những trang bị tốt hơn, nhưng những trang bị này cũng đủ cho người mới bắt đầu và nó khá ổn đối với ngân sách của tôi nên tôi đã mua nó.

    Tôi ngay lập tức mặc nó.

    Chiếc áo choàng màu xám nhạt dài và đôi bốt màu xám đậm dài đến đầu gối rất vừa vặn.

    Có thể đoán kích thước của tôi chỉ bằng cách nhìn.

    Liệu đây có phải do kỹ năng Hiệu quả?

    Có một phiến trên áo choàng nên sẽ dễ dàng lấy con dao găm trên thắt lưng của tôi ra.

    Vì nó dày nên nó cũng thích hợp để cắm trại.

    Tôi cảm ơn chủ tiệm và rời khỏi.

    Vẫn còn thời gian, tôi sẽ đi mua quần áo để thay.

    Có vẻ như cửa hàng quần áo chỉ bán quần áo bình thường.

    Sẽ tốt hơn nếu nó được làm theo đơn đặt hàng, nhưng tôi không cần nó ngay bây giờ.

    Tôi chọn những bộ quần áo vừa vặn với mình từ những bộ quần áo được treo thành hàng.

    Nền công nghiệp hiện giờ phát triển không được tiến bộ cho nên trước mắt chỉ có những màu mộc mạc, nhưng tôi nghĩ nó lại phù hợp với những chuyến phiêu lưu.

    Tôi chọn một chiếc áo sơ mi màu chàm và màu xanh lá cây đậm, một chiếc quần đen, một màu xanh navy.

    Tôi cũng không quên mua quần đồ lót, thời điểm này chắc không tồn tại chất liệu bằng cao su nên phải dùng dây buộc lại mới có thể mặc được, tuy nhiên có còn hơn không.

    "Cám ơn bạn đã mua hàng!"

    Chị bán hàng có mái tóc màu xanh nhạt buộc đuôi ngựa đã cho tôi tặng thêm một chiếc áo sơ mi vì tôi đã mua nhiều.

    Khuôn mặt tươi cười của cô ấy rất dễ thương.

    Sheena Spinner

    Nhân loại

    18 tuổi

    Lv: 8

    HP: 201/201

    MO: 25/25

    Thuộc tính ma thuật: Nước

    Kỹ năng: May vá; Hiệu quả; Nấu nướng.

    Danh hiệu : Không có.

    Sau khi rời cửa hàng quần áo và trên đường đến tiệm bánh, tôi đã kiểm tra trạng thái của những người qua đường.

    Cấp độ chung của cư dân trong thành phố dao động từ lv1-10 và mặc dù các mạo hiểm giả có cấp độ cao hơn, nhưng việc tìm người trên cấp 50 sẽ trở nên khó khăn hơn.

    HP trung bình của Lv1 là 50, lv5 là 250, lv10 là 500, lv20 là 1000, vì vậy dường như nó sẽ tăng 50 mỗi khi lên cấp.

    MP là ngẫu nhiên bất kể ở mức lv nào và áp đảo là có một số lượng lớn những người dưới 100.

    Rất nhiều pháp sư có hơn 100 MP nhưng tôi chỉ thấy một người có 1000 MP.

    Kể từ bây giờ, tôi sẽ cực lực che giấu mức MP ngu ngốc của mình.
     
    [ Dịch ] Yonin No Ikemen Ni Kyuuai Sarete Ore Wa Namidamedesu
    Chap 5. Gặp gỡ Ciel


    Quay trở lại gần cổng, tôi đến tiệm bánh mà tôi đã thấy trước đó.

    Một hương thơm nức mũi khi tôi bước vào cửa hàng.

    Bánh mì màu nâu và cứng bên ngoài dường như là chủ đạo.

    Tôi quyết định mua và ăn thử loại có trái cây trong đó.

    "Làm ơn lấy cho tôi cái này."

    "Làm ơn hoàn thành đơn hàng này."

    Bên cạnh tôi có một đơn đặt hàng bánh mì giống với cái của tôi.

    Một thanh niên mang cung nhìn tôi với vẻ mặt ngạc nhiên.

    Uwaa, thật là một người đẹp.

    Anh ta có một làn da trắng mờ, sống mũi cao thẳng, mái tóc ngắn uốn xoăn vàng óng làm nổi bật khuôn mặt nhỏ nhắn.

    Anh ta cao và mảnh khảnh, đôi mắt xanh lục trông như một viên đá quý.

    Còn có đôi tai dài, anh ta có thể là một yêu tinh?

    Tôi nhanh chóng kiểm tra trạng thái của người này.

    Shieltzwarm Eklain

    Yêu tinh

    43 tuổi

    Lv: 84

    HP: 4029/4029

    MP: 2305/2305

    Thuộc tính ma thuật: Lửa; Nước; Gió

    Kỹ năng: Phép thuật; Bắn cung; Thăm dò (短 剣 術); Đọc gió; Trái tim rừng; Tăng MP; Tầm nhìn tinh thần; (俊 足)*; Tầm nhìn xa (遠見); Tư tưởng song song; Hợp chất; Lột da; Thống trị.

    Danh hiệu: Được bảo vệ bởi các Tinh linh; Cung thủ cấp một; Pháp sư cấp đặc biệt; Kẻ giết rồng; Hạng A; Thành viên của Daybreak Wind.

    (Fran : Seme #2 lên sàn)

    Thật không thể nhìn ra anh ta đã 43 tuổi bởi vì làn da của anh ấy quá mềm mại, rốt cuộc đây có phải là thần tiên sống lâu không?

    Hình như nó liên quan đến việc yêu tinh giỏi ma thuật, anh ta có chỉ số MP cao nhất mà tôi từng thấy cho đến nay.

    Hửm?

    Tôi nhớ mình đã từng nhìn thấy một trong những danh hiệu của anh ấy ở đâu đó rồi á…. nhưng trước khi tôi nhớ ra, anh ta đã gọi tôi.

    "Cậu cũng thích nho núi?"

    "Có phải cái bên trong bánh mì này không?

    Tôi chưa từng ăn một cái nào nhưng trông nó rất ngon."

    Anh ta nghe vậy liền cười thật tươi.

    Nụ cười của người đẹp quá rạng rỡ.

    "Tôi khuyến khích điều đó.

    Tôi là Ciel, một mạo hiểm giả.

    Cậu là?"

    "Tôi là Rei.

    Tôi cũng là thám hiểm giả, tuy nhiên, tôi mới trở thành một người."

    "Một thám hiểm giả?

    Không lẽ cậu là pháp sư?"

    "Vâng."

    Ciel nhíu mày.

    Hả, tôi có nói gì sai sao?

    "Cậu có sử dụng vũ khí khác không?"

    "Không…"

    "Cậu đã thành lập đội với người nào chưa?"

    "Tôi chưa."

    Ciel cụp mắt xuống và thở dài.

    Hàng lông mi dài khẽ run của anh ta làm cho khuôn mặt giống như một con búp bê được tạo hình tinh xảo, một vẻ đẹp lạnh lùng.

    "Đúng rồi.

    Tốt hơn hết là đừng bất cẩn chỉ vì cậu có thể sử dụng ma thuật.

    Cậu sẽ gặp rắc rối nếu không cẩn thận, sau đó cậu sẽ bị lộ tẩy và bị xử tử."

    "Ồ."

    Ciel đột ngột trở nên lạnh lùng, cầm lấy bánh mì đã đặt và rời đi.

    Chuyện quái gì vậy?

    Mặc dù bánh mì trông rất ngon nhưng sự thèm ăn của tôi cũng từ đó không cánh mà bay.

    Tôi sẽ quay lại lần sau vậy.

    Tôi đi đến cửa hàng tổng hợp và cửa hàng thuốc để mua nhu yếu phẩm hàng ngày và thuốc, sau đó tôi trở về nhà trọ để thu xếp đồ đạc của mình chẳng mấy chốc đã đến giờ ăn tối.

    Tôi tự hỏi bữa tối hôm nay có gì?

    Sau khi xuống tầng 1, tìm chỗ ngồi xuống thì phục vụ của nhà trọ mang đồ ăn cho tôi, tôi cảm ơn rồi nhận lấy.

    Bây giờ nghĩ lại, tôi vẫn không biết tên cô gái này.

    "Cảm ơn em.

    Anh tên là Rei, còn em là?"

    "Em là Poppy.

    Thực đơn hôm nay là món hầm sói trắng, hãy thưởng thức bữa ăn của anh thật ngon miệng!"

    Poppy Melrose

    Nhân loại

    10 tuổi

    Lv: 2

    HP: 106/106

    MP: 12/12

    Thuộc tính ma thuật: Lửa

    Kỹ năng: Nấu ăn

    Con gái của Chủ nhà trọ

    Món hầm có vị sữa nhẹ nhàng, nó lan ra khắp cơ thể tôi.

    Tôi trở về phòng và xin nước nóng để lau người.

    Thật không may, bồn tắm là một thứ xa xỉ và dường như nó chỉ có ở những ngôi nhà quý tộc hoặc những nơi ở của giới thượng lưu.

    Sau khi lau người, tôi thậm chí còn không có sức để di chuyển nên tôi lao xuống giường.

    Khi tôi đang mê man, tôi chợt nhớ lại những lời nói cuối cùng của Ciel.

    Anh ta đã cảnh báo tôi rằng nếu tôi không cẩn thận, tôi sẽ chết?

    Tuy nhiên, hôm nay do mua sắm nên tiền của tôi đã giảm đi một phần ba, vì vậy tôi không có thời gian ăn không ngồi rồi trong nhà trọ.

    Tôi phải bắt đầu kiếm tiền vào ngày mai.

    Khi tôi hỏi về việc lập đội, khoảnh khắc ấy khuôn mặt của Aleph hiện lên trong giây lát nhưng tôi lập tức xóa đi.

    Có quá nhiều khoảng cách về cấp độ và lượng MP của tôi không bình thường.

    Tôi sẽ gặp rắc rối nếu anh ta yêu cầu xem thẻ hội của tôi.

    Một phần cũng do phản ứng của Aleph khi chúng tôi chia tay đêm hôm trước, Thật không may, nhưng thường thì phái nam dễ dàng yêu tôi, mặc dù tôi không nổi tiếng với phụ nữ, ngược tôi lại rất nổi tiếng với đàn ông.

    Những thứ như được tỏ tình hay bị cưỡng bức không còn là điều mới mẻ đối với tôi.

    Được tỏ tình thì vẫn ổn, nhưng tôi sẽ chiến đấu đến cùng nếu bị động chạm tay chân.

    Chắc tôi cần phải cói gắng rèn luyện bản thân hơn nữa.

    Mí mắt tôi sụp xuống trong khi tôi đang suy nghĩ.

    Thôi, không nghĩ nữa, hôm nay như vậy là quá đủ rồi, nhanh chóng ngủ lấy lại sức để sẵn sàng cho ngày mai.
     
    [ Dịch ] Yonin No Ikemen Ni Kyuuai Sarete Ore Wa Namidamedesu
    Chap 6. Gặp gỡ Ragna (1)


    Bắt đầu một ngày mới.

    Mặt trời vừa lên cao nên nhiệt độ vẫn còn thấp.

    Khả năng tôi sẽ không thức dậy đúng giờ nếu tôi tiếp tục nướng trên giường vì vậy tôi đành phải thức dậy sớm.

    Sau khi thay bộ quần áo đã mua ngày hôm qua, tôi rời phòng và nhìn thấy một cái đầu màu xanh lá cây đậm bên ngoài.

    Cô bé đang cầm một cây chổi và hăng hái quét dọn.

    "Chào buổi sáng, Poppy."

    "Buổi sáng tốt lành!

    Anh dậy sớm ghê, bữa sáng còn chưa sẵn sàng."

    "Vậy à, có nơi nào mà anh có thể giết thời gian không?"

    "Sân trong thì sao ạ?

    Những mạo hiểm giả thường luyện tập ở đó mỗi khi rảnh rỗi."

    "Được, anh nghĩ mình cũng nên luyện tập."

    Tôi sẽ nhìn ra sân trong khi đợi bữa sáng được chuẩn bị.

    Có vẻ như bạn có thể tập đu dây hoặc tập thể dục nhẹ, và cả tập luyện ma thuật.

    Chính xác là không có ai xung quanh vào lúc này, tôi quyết định thử điều khiển ma thuật.

    Tôi đã thử dò tìm sức mạnh ma thuật của mình giống như khi tôi làm thẻ hội của mình.

    Sau đó, tôi cảm thấy sức mạnh lưu thông bên trong cơ thể mình.

    Đây có phải là sức mạnh ma thuật không?

    Tôi thu nó vào lòng bàn tay, rồi thử tưởng tượng nước có kích thước bằng một quả bóng chày.

    Tôi cảm thấy có thứ gì đó thoát ra từ đầu ngón tay của mình, và khi tôi mở mắt ra, nước có kích thước bằng một quả bóng rổ xuất hiện.

    Ồ, vậy đây là ma thuật.

    Bởi vì lượng nước lớn hơn so với tưởng tượng của tôi, tôi đã liên tục tạo ra lượng nước lớn hơn trong khi điều chỉnh.

    Khi tôi tiếp tục lặp lại nó, tôi đã nắm bắt được lượng ma lực hợp lý để sử dụng.

    Tiếp theo, tôi thử thả nó xuống đất.

    Quả cầu nước bắn tung tóe phát ra tiếng nổ lớn.

    Tôi cũng luyện tập theo cách tương tự với lửa, gió và đất.

    Khi tôi tạo một quả bóng trong bóng tối cũng thuộc tính tương tự và thả nó xuống đất, nó để lại một lỗ trên đó.

    Trong cơn hoảng loạn, tôi đã bao phủ nó bằng ma thuật đất.

    Có vẻ như phép thuật Bóng tối rất mạnh, tôi nghĩ mình nên ngừng luyện tập nó ở đây.

    Tôi đã kiểm tra trạng thái của mình ngay sau khi tập xong.

    Rei Arihara

    Nhân loại

    17 tuổi

    Lv: 1

    HP: 48/48

    MP: 65417/65482

    Thuộc tính ma thuật: Nước; Gió; Ngọn lửa; Trái đất; Bóng tối

    Kỹ năng: Chuyển đổi ngôn ngữ; G.o.d's Eye (Khả năng giới hạn); Ma thuật

    Danh hiệu : Lớn lên ở Thế giới khác; Được che chở bởi Izumi, vị thần ma thuật.

    Ma thuật đã được thêm vào như một kỹ năng mới.

    Điều này có nghĩa là bây giờ tôi có thể sử dụng ma thuật?

    MP của tôi hầu như không bị giảm xuống.

    Nhưng nếu Poppy hoặc cô gái ở cửa hàng quần áo sử dụng ma thuật, nó có thể sẽ cạn kiệt.

    Bữa sáng bao gồm trứng ediyu xào và rau lá gọi là petuna, kết hợp với bánh mì óc chó.

    Tôi đã ăn nó thật ngon lành.

    Bằng cách nào đó, tôi có thể hiểu được tên của các bữa ăn được phục vụ cho tôi, nhưng tôi tự hỏi cách Chuyển đổi Ngôn ngữ hoạt động như thế nào?

    Nó chỉ đơn giản là sử dụng cùng một tên cho thực phẩm trông giống nhau?

    Có lẽ tôi chỉ có thể đến nhà thờ và hỏi G.o.d về điều đó khi tôi có thời gian rảnh.

    Tôi đã sẵn sàng đi ra ngoài, chọn bữa trưa và khởi hành.

    Nhiệm vụ trong Hội, người nào đến trước sẽ nhận nhiệm vụ trước.

    Điều đó đặc biệt đúng với những mạo hiểm giả có thứ hạng thấp, vì vậy tốt hơn hết tôi nên tìm nhanh một việc cho mình.

    Mặt trước bảng tin của hội chật cứng người.

    Đó là Mùa Xuân, và có vẻ như đã đến lúc quái vật bắt đầu di chuyển nên có rất nhiều yêu cầu.

    Tôi lách qua đám đông và tìm kiếm các nhiệm vụ hạng F và G mà tôi có thể nhận được.

    Vì có yêu cầu thu thập dược liệu, tôi đã chọn người có tiền công cao nhất và lấy nó ra khỏi bảng.

    Tôi có thể mang yêu cầu này đến quầy lễ tân.

    Bởi vì có một hàng dài, tôi xếp hàng ở hàng Marie, người tôi đã nói chuyện hôm qua, được ký tên.

    Tôi kiểm tra trạng thái của cô ấy trong khi chờ đợi.

    Marie Dane

    Nhân loại

    22 tuổi

    Lv: 47

    HP: 2396/2396

    Nội lực: 655/655

    Thuộc tính ma thuật: Trái đất; Gió

    Kỹ năng: Thuật trượng (棒 術); Ma thuật; Đọc gió (風 読 み); Tầm nhìn ban đêm; Tháo bỏ

    Danh hiệu: Máy bay chiến đấu người que hạng nhất

    Marie cũng mạnh mẽ.

    Đủ mạnh để khiến tôi tự hỏi tại sao cô ấy lại làm nhân viên ở đây.

    Chuyện này thật bí ẩn nên tôi đã kiểm tra các nhân viên khác, và tất cả các cấp độ của họ đều cao.

    Có vẻ như chỉ những mạo hiểm giả có năng lực mới có thể trở thành nhân viên của Hội.

    "Chào buổi sáng, Rei.

    Em có muốn nhận ngay nhiệm vụ đầu tiên của mình không?"

    "Vâng.

    Nó đây."

    "Đó là yêu cầu thu thập cỏ pipir, phải không?

    Sẽ có phí hủy nếu em không thể hoàn thành nhiệm vụ sau khi chấp nhận nó, điều đó có ổn không?

    "Em ổn."

    "Em đã chấp nhận yêu cầu.

    Em có biết cỏ pipr trông như thế nào không?"

    "Em không biết.

    Em có thể xem hình nếu có không?"

    "Có một cuốn từ điển thảo mộc y tế ở đó, và cũng có một bản đồ của khu vực.

    Nhưng không thể cho mượn nó, vui lòng đọc nó trong Hội.

    Ngoài ra còn có thông tin sách liên quan đến cuộc phiêu lưu, nếu em có thời gian em có thể tìm hiểu nó.

    "Em sẽ."
     
    [ Dịch ] Yonin No Ikemen Ni Kyuuai Sarete Ore Wa Namidamedesu
    Chap 7. Gặp gỡ Ragna (2)


    Tôi lấy cuốn từ điển về cây thuốc trên giá sách.

    Tôi phát hiện cỏ pipir có lá tròn và chúng lan rộng khắp mặt đất giống như những bông bồ công anh.

    Đây dường như trở thành nguyên liệu cho thuốc HP.

    Cỏ Pipir mọc trong khu rừng xanh tươi gần nhất từ đây đi bộ mất một tiếng.

    Cũng có một số quái vật xuất hiện gần thị trấn hoặc khu rừng, nhưng chúng hiếm khi được nhìn thấy.

    Chúng ta đừng quên cảnh giác.

    Tôi cũng đọc sơ qua từ điển về những con quái vật và những cuốn sách phiêu lưu.

    Tất cả những thứ cần thiết đã được chuẩn bị ngoài nhân viên, nhưng vì tôi có thể sử dụng ma thuật ngay cả khi không có nó, tôi nghĩ tôi sẽ ổn thôi.

    Vì ngày càng có nhiều người đến, tôi liền vọt ra ngoài.

    Tôi bước ra khỏi cổng thành và nhanh chóng đi về phía khu rừng.

    Tôi quyết định nghỉ ngơi một chút sau khi vào rừng.

    Nghỉ ngơi một chút, tôi bắt đầu tìm kiếm cây thuốc.

    Rất nhanh, tôi đã tìm thấy nó.

    Tôi kiểm tra bằng God's Eye để phòng trường hợp tôi mắc lỗi.

    Cỏ Pipir

    Thuốc thảo mộc phân bố rộng rãi ở Yulias.

    Nó sẽ trở thành nguyên liệu cho thuốc HP.

    Tôi đã không tìm nhầm.

    Tôi đặt nó vào trong túi tôi đang mang.

    Nội dung yêu cầu là 30 cọng.

    Vì tôi muốn hoàn thành nó ngày hôm nay, tôi sẽ tìm thật chính xác 30 trong số đó.

    Tôi liên tục thu hoạch từng ngọn cỏ pipir đã phát triển tốt, và vào lúc tôi nghỉ ngơi để ăn trưa, chỉ còn lại 2 ngọn cỏ để tìm.

    Tôi nghe thấy âm thanh khach khách.

    Khi tôi đi theo hướng phát ra tiếng kêu, tôi tìm thấy ba con quái vật nhỏ với làn da màu xanh lá cây.

    Chúng có phải yêu tinh không?

    Chúng không nhìn thấy tôi vì đang tranh cãi chuyện gì đó.

    Chúng sẽ là mục tiêu đầu tiên của tôi,

    tôi tiếp cận lũ yêu tinh từng chút một, phải đảm bảo tôi có đủ khoảng cách để hạ chúng bằng ma thuật, tôi tạo ra những mũi tên làm bằng băng và nhắm vào chúng.

    Khi chúng nhận ra, mũi tên đã ở ngay trước mặt xuyên qua mà không cho chúng một cơ hội phản kháng.

    Gyaaa!

    Gugeee!

    Giii!

    Những con yêu tinh thét lên rơi xuống đất.

    Tôi thận trọng đi tới xác của chúng và cắt tai của chúng.

    Máu xanh chảy ra.

    Ugh ... ghê quá.

    Phải cẩn thận để không chạm vào máu, tôi đặt tai vào một túi riêng.

    "….

    Tôi đang ở đâu đây?"

    Lúc nãy vì quá tập trung vào việc săn lùng những con yêu tinh, tôi chắc chắn hẳn đã đi lạc đường.

    "Nếu tôi nhìn từ trên cao, tôi sẽ không thể biết mình đang ở đâu?"

    Tôi thu thập cỏ pipir mọc gần tôi, sau đó tôi sử dụng ma thuật gió sau khi thu thập được đủ 30.

    Khi tôi lơ lửng trên không, tôi đã nhìn rõ toàn bộ khu rừng với những cái cây.

    "Uwaa ~ thật là một khung cảnh tuyệt đẹp!"

    Cây xanh bao phủ khắp nơi lan ra bên ngoài rừng, tôi có thể nhìn thấy con đường tôi đã đi vào ngày hôm qua.

    Tôi nhanh chóng tìm thấy thành phố.

    "Hm?"

    Khi tôi đang bay, có thứ gì đó đang đến gần.

    Đó là một người đàn ông với mái tóc đỏ.

    Có đôi cánh màu đỏ sẫm với màng trên lưng. (Đôi cánh rồng đặc trưng)

    "Đó là gì?"

    Tôi nhìn vào trạng thái của anh ta.

    Ragna Vue Der Burser 2

    Tộc rồng (竜 人 族)

    76 tuổi

    Lv: 102

    HP: 5835/5835

    MP: 98/98

    Thuộc tính ma thuật: Lửa

    Kỹ năng: Kiếm thuật; Võ thuật; Bay; Tầm nhìn ban đêm; Đọc gió; Perceptio (気 配 察知); (俊 足)*(?); Biến chất; Cánh tay mạnh mẽ; Đe doạ; * Haki (覇 気)

    Danh hiệu : Kiếm sĩ cấp đặc biệt; Máy bay chiến đấu hạng nhất; Cầu dao giới hạn; Mạo hiểm giả cấp S.

    (Fran : Seme #3)

    Ối trời…. anh ta trên Lv100.

    Còn là một hạng S.

    Anh ta đang hướng về phía tôi, mọi việc sẽ trở nên tồi tệ hơn nếu tôi bỏ chạy hay phớt lờ anh ta.

    Anh ta đến trước mặt tôi sau vài giây.

    Ở khoảng cách gần, tôi thấy rõ một thân hình to lớn.

    Anh ta có chiều cao khoảng 2 m, dáng người chuẩn, cánh tay có vảy và đeo giáp che ngực nhìn có vẻ nặng nề, khí thế tràn ngập sự áp lực và đáng sợ đang toát ra từ anh ta, mái tóc đỏ rực bung xỏa càng tôn lên vẻ đẹp hoang dã quyến rũ.

    Đôi mắt anh ta tăng lên 3, con ngươi màu hổ phách sáng lên trong niềm vui sướng.

    Mặc dù đã 76 tuổi, nhưng có lẽ vì chủng tộc khác nhau, trông anh ta như 20 tuổi.

    Mặc dù trông dữ dằn nhưng rất đẹp trai.

    Cái quái gì vậy, tất cả các cấp cao đều đẹp trai sao?

    "Em đến từ tộc người?

    Thật hiếm khi có con người bay trên bầu trời.

    Đặc biệt là một đứa nhỏ như em."

    "Tôi đã không còn nhỏ."

    "Sao em cứng ngắc vậy, cứ nói bình thường đi.

    Tôi là Ragna, em tên gì?"

    "Vậy thì tôi sẽ làm như vậy.

    Tôi là Rei, tôi vừa trở thành một mạo hiểm giả ngày hôm qua.'

    "Hì….

    Tôi chưa từng nghĩ có ai ở đây có nhiều sức mạnh ma thuật như vậy mà tôi chưa phát hiện ra.

    Có phải trước đây em sống một nơi không ai biết không?"

    Anh chàng này có thể nhìn thấy sức mạnh ma thuật của tôi?

    Tôi ngay lập tức đề cao cảnh giác.

    "Đại loại vậy.

    Anh có thể cho biết lượng ma lực mà tôi đang có được không?"

    "Đủ để biết nó nhiều hơn của tôi.

    Có lẽ em không có nhiều hơn cả những yêu tinh bình thường?"

    Anh ta nghĩ tôi cùng đẳng cấp với Ciel?

    Ơn trời, anh ta không phát hiện ra tôi có bao nhiêu ma lực.

    "Và em đang làm gì ở ngoài đây?"

    "Chà, đi dạo?

    Không, đang bay?

    Ragna có cảm thấy như vậy không?

    Cảm giác thật tuyệt khi được ở trên bầu trời, phải không?"

    Tôi không muốn nói rằng mình bị lạc nên tôi cố tình trả lời, cơ thể to lớn của Ragna run lên khi anh ta cười...

    Buồn cười lắm sao?

    "Hahaha…

    Không sợ một người tộc rồng cũng như tôn thờ vô điều kiện, thay vào đó lại xem như một người bạn.

    Em là một con người thú vị."

    "Haa, cũng cảm ơn vì điều đó."

    "Tôi bắt đầu thích em rồi đấy, Rei.

    Làm vợ tôi nhé."

    Vừa dứt lời, Ragna nắm tay tôi và kéo lại gần.

    Cơ thể của tôi nhỏ hơn những người đàn ông trung bình Nhật Bản, vô tình vừa khít với cánh tay của Ragna.

    Ha !?

    Làm thế nào mà xảy ra như thế này !?

    Ngay cả khi tôi vùng vẫy dữ dội, anh ta vẫn không nhúc nhích một inch.

    "Không, chuyện này là không thể!

    Tôi là con trai!"

    "Ồ, thì ra em là con trai.

    Không sao hết, những thứ như giới tính không là gì trước tình yêu."

    "Không không, nó thực sự không ổn, anh biết không?"

    Trong khi vẫn tiếp tục sự phản kháng vô ích của mình, tôi nghe thấy một giọng nói từ vĩ độ thấp.

    "Để Rei đi!

    Cậu ấy đã nói không thích !?"

    "Aleph!"

    Aleph bay lên trời bằng cách điều khiển gió.

    Tôi không biết tại sao anh ấy ở đây, nhưng rất đúng lúc.

    'Làm ơn giúp tôi!"

    "Ừ, nhảy vào vòng tay tôi!"

    "Tôi sẽ không cho phép."

    Ragna ôm tôi.

    Chờ- quá mạnh, bên trong của tôi như sắp lộ ra, tôi sắp vỡ ra!

    "Aleph, đừng tự ý hành động…. cậu là người hôm qua…"

    "Ciel?"

    "Hmm, đúng như dự đoán, đấu với hai hạng A sẽ hơi khó….

    Em hãy đợi tôi một chút nhé."

    Cuối cùng tôi cũng được giải thoát khỏi vòng tay của anh ta.

    Tôi, tôi nghĩ rằng tôi sẽ chết.

    Ciel đang so sánh tôi và Ragna một cách xấc xược.

    "Aleph?

    Tại sao cần phải chiến đấu với kẻ đó từ tộc rồng?"

    "Tôi sẽ không giao Rei!"

    "Đó nên là câu nói của tôi."

    Từ một người phiền phức chẳng mấy chốc tăng lên thành ba.

    Ơ, đây là lỗi của tôi à?

    Tuy nhiên, tôi hoàn toàn không tin rằng tôi có thể ngăn chặn được việc này.

    Hơn nữa, tôi cảm thấy mình sẽ bị mang đi bất kể bên nào chiến thắng.

    Trận chiến đã bắt đầu trong khi tôi lo lắng.

    Bởi vì trình độ của họ cao hơn tôi theo đúng nghĩa đen, tôi thậm chí không thể nhìn thấy những chiêu thức của họ.

    Các kim loại liên tục phát ra tia lửa ở khắp mọi nơi, những nơi khác, có nơi bị đóng băng, bị thổi bay hoặc một cơn gió bất chợt xuất hiện.

    Nếu tôi cố gắng ngăn chặn loại chuyện này, tôi sẽ không thể nhầm lẫn được với thiên đường.

    Hay đúng hơn, sẽ không ngạc nhiên nếu một viên đạn lạc sẽ bắn trúng và giết chết tôi.

    "… .Yosh, nên chuồn thôi."

    Tôi không phải là người sai, phải không?

    Đúng, đó không phải lỗi của tôi.

    Xin lỗi Aleph, tôi sẽ không quên sự hy sinh quý giá của anh.
     
    [ Dịch ] Yonin No Ikemen Ni Kyuuai Sarete Ore Wa Namidamedesu
    Chap 8. Khoản thu nhập đầu tiên và vòng tay của Quỷ


    Bằng cách nào đó, tôi đã quay trở lại thành phố mà không bị họ tìm thấy.

    Tôi cảm thấy vô cùng mệt mỏi.

    Tôi phải nhanh chóng báo cáo với Hội sau đó đi nghỉ ngơi.

    Khoảng thời gian bận rộn suốt buổi sáng đã trôi qua, tôi tìm đến quầy đã vắng vẻ của Marie.

    "Em đã thu thập nó."

    "Thật nhanh.

    Chị có thể kiểm tra chúng không?"

    Tôi lấy cỏ pipir từ trong túi ra.

    Marie nhanh chóng thẩm định chúng và phân tách chúng theo chất lượng.

    "Rất nhiều trong số này còn đang rất tốt.

    Bên cạnh đó cũng có một số lượng nhỏ bị gãy, phần thưởng sẽ bị giảm theo số lượng đó."

    "Cái gì, chúng bị hỏng?"

    Tôi đã rất cẩn thận khi thu thập chúng, tôi thậm chí còn không di chuyển mạnh trong lúc giết lũ yêu tinh, và tôi cũng không nhớ là đã gấp....

    Là anh ta, đó là lỗi của Ragna, phải không?

    Những chiếc lá có lẽ đã bị gãy khi anh ta thả tôi ra vào lúc đó.

    Chết tiệt.

    "Phần thưởng là 6 đồng bạc, và thêm 1 đồng bạc cho hạng cao cấp."

    Phần được thêm vào nhiều hơn tôi mong đợi.

    Đúng vậy, tôi nhớ tôi đã đánh bại một số yêu tinh.

    "Cũng xin hãy giúp em việc này.''

    "Yêu tinh, phải không?

    Vì luôn có yêu cầu phụ nên có sẵn phần thưởng.

    Bởi vì có 3 mảnh, đó sẽ là 3 đồng xu."

    Tổng cộng tôi được 7 đồng bạc và 3 đồng.

    Đó không phải là một khoản thu nhập tồi.

    "Đúng rồi, có điều em muốn hỏi chị."

    Tôi đã hỏi về chiếc túi mà Aleph sử dụng ngày hôm qua đã bỏ qua định luật bảo toàn.

    Cô ấy nói nó có tên gọi và túi vật phẩm, có vẻ như thường được bán trong các cửa hàng ma thuật.

    Tôi sẽ kiểm tra nó sau.

    Khi đang ở đó, tôi cũng đã thử hỏi về mối quan hệ của Aleph và Ciel.

    "Họ đã gia nhập đội khoảng ba năm rồi.

    Vào thời điểm đó, Aleph là hạng B và Ciel hạng C và một năm trước, họ đã lên hạng A.

    Tất nhiên, riêng cá nhân họ đã rất mạnh, nhưng họ có sự kết hợp tuyệt vời khi hợp tác với nhau.

    "Ồ, thật tuyệt vời.

    Nói về hạng S, hôm nay tôi đã gặp một mạo hiểm giả hạng S tên là Ragna."

    "Ragna-sama?

    Bộ tộc Rồng dường như có phong tục cử người của họ đi du hành khắp thế giới, họ bay khắp nơi để tìm kiếm bạn đồng hành của mình.

    Vậy hiện tại anh ấy đang ở khu vực này, bạn đã thấy anh ấy ở đâu?"

    Tộc Rồng cũng có tuổi thọ cao giống như thần tiên, rõ ràng là họ có thể sống tới 500 năm.

    Cả Yêu tinh và tộc Rồng dường như chỉ được coi là người lớn khi họ 50 tuổi, vì vậy tôi đoán Ciel vẫn còn là một đứa trẻ.

    Ragna cũng vậy, khi tuổi của anh ta được chuyển đổi thành con người sẽ ở độ tuổi 20.

    Marie quá tò mò về Ragna.

    Rõ ràng, sau khi anh cứu cô khỏi sự tấn công của vô số quái vật vài năm trước, cô đã trở thành một fan hâm mộ hoàn toàn của anh.

    "Một số người nói rằng họ là những người không văn minh, không biết phải làm gì với tính cách phóng khoáng của mình, nhưng họ có sức mạnh kiên cố hơn bất cứ ai khi chiến đấu."

    Tôi có thể đồng ý một nửa.

    Có một đồng minh như họ tương tự như có một trăm người đàn ông, nó ổn nhưng tôi tự hỏi mình phải làm thế nào để thoát khỏi hành vi tán tỉnh táo bạo từ một người như vậy...

    Tôi đã học được rất nhiều điều nhờ cuộc nói chuyện với Marie, sau đó tôi đã rời Hội.

    Tôi muốn quay lại và nghỉ ngơi, nhưng trước tiên tôi sẽ ghé qua cửa hàng ma thuật.

    Nếu tôi có cái túi đó, bất kể tôi bị kéo mạnh về phía trước hay bị đè bẹp, đồ bên trong vẫn sẽ an toàn.

    Tôi muốn tránh những tình trạng giống như ngày hôm nay.

    Cửa hàng vật phẩm ma thuật mà Marie giới thiệu cho tôi đang lặng lẽ mở ở cuối một con hẻm.

    Mặc dù trông có vẻ bẩn và khó vào, nhưng không ngờ bên trong lại có một số hàng hóa chất lượng cao, bên cạnh đó cũng có một số món hàng tốt.

    Có một bà cụ đang ngồi bên trong.

    "Xin lỗi, cháu muốn mua một cái túi."

    "Nó được xếp ở bên kia.

    Cháu cứ lựa chọn tự nhiên."

    Có một số túi cùng kích cỡ được xếp theo giá tiền.

    Giá càng cao thì càng có nhiều lon bên trong.

    Ngay cả cái rẻ nhất cũng có giá 3 đồng vàng.

    Hiện giờ trong người tôi có 5 đồng vàng, 5 đồng bạc và 3 tiền đồng.

    Tôi do dự một chút trước khi mua một cái có giá 4 đồng vàng.

    Tuy nhiên, vì nó có thể chứa được 3 món đồ giá trị của ba lô, tôi nghĩ nó khá tốt.

    Mặc dù tôi không có kế hoạch mua bất kỳ thứ gì khác, nhưng có những thứ có hiệu ứng và kiểu dáng khác thường, tôi quan sát xung quanh bên trong cửa hàng.

    Tác dụng của bông tai này, khi sử dụng sẽ hết mùi hôi thối?

    Để ngăn chặn con quái vật có mũi nhạy cảm đến gần?

    Lúc đó, tôi vô tình nhìn thấy một chiếc vòng vàng có khảm một viên đá đỏ.

    Màu đỏ hung ác giống như màu của máu còn như ẩn như hiện lăng kính màu tím.

    Tôi không thể rời mắt như thể tôi bị mê hoặc.

    Tôi có cảm giác nó đang lôi kéo tay tôi về phía nó.

    Vòng tay của Quỷ.

    Một chiếc vòng tay với một con quỷ quyền năng bị phong ấn sống từ thời cổ đại.

    Nó sẽ làm tan chảy người đeo nó không thích, nhưng nếu nó thích chủ nhân của nó, nó sẽ mang lại sự bảo vệ vô song.

    Cánh tay của tôi vô thức cử động cứ như nó muốn tôi đeo chiếc vòng vào.

    Tôi đeo nó vào tay...

    Không có gì xảy ra.

    "Cái gì, đó chỉ là một lời đe dọa?"

    "Có vẻ như nó thích cháu."

    "Hở?"

    Bà cụ nhoẻn miệng cười rồi vui vẻ nói.

    "Ta nghĩ rằng ta sẽ gặp cháu khi ta vẫn còn sống.

    Hôm nay là một ngày tốt lành.

    Ta sẽ đưa chiếc vòng đó cho cháu.

    Hãy giữ gìn nó cẩn thận."

    "Không, cảm ơn, cháu sẽ trả lại."

    Tôi đang làm gì vậy?

    Tôi cố gắng tháo chiếc vòng tay ra một cách vội vàng, nhưng nó vẫn không bung ra.

    Ngay từ đầu, tôi không thể tìm thấy phần kết nối đã có một thời gian trước đây.

    Nó vừa vặn trong tay tôi như thể nó đã được tùy chỉnh cho nó.

    "Hở?"

    "Nó không muốn rồi xa cháu.

    Nó ổn nên cháu cứ cầm lấy."

    "...Hở?

    HẢ ???"

    Bạn, từ một thời gian trước, hả?

    Xin đừng nói với tôi rằng nó đã gọi tôi kể từ khi tôi bước vào.

    Có vẻ như một người ngạc nhiên đến nỗi không thốt ra lời là đúng.

    Tôi cố gắng lắc nó, nó không rớt ra.

    Tôi cố gắng kéo nó ra, nó không ra.

    Tôi cố gắng xoay nó, nó hoàn toàn không ăn thua gì.

    Cuối cùng cánh tay của tôi cũng bắt đầu đau nên tôi đi về nhà trong khi được nụ cười của bà cụ tiễn tôi ra cửa.

    Tôi ngay lập tức ăn sạch bữa tối của mình, nhanh chóng lau người và lên giường.

    Có lẽ vì tôi trông có vẻ chán nản, Poppy hỏi tôi "Rei-san, bạn có sao không?"thành thật mà nói, tôi không ổn một chút nào.

    Được một con quỷ thích, tôi chỉ có một cảm giác tồi tệ.

    Tôi không muốn nghĩ về bất cứ điều gì và chỉ đi ngủ.

    Tôi không bị nguyền rủa, cũng không bị vướng vào một tình huống khó chịu.

    Tôi sẽ chỉ đặt nó như vậy cho ngày hôm nay.

    Phải đi gặp God vào ngày mai.

    Sau đó, tôi có thể tìm ra cách giải quyết vấn đề này.
     
    [ Dịch ] Yonin No Ikemen Ni Kyuuai Sarete Ore Wa Namidamedesu
    Chap 9. Dy xuất hiện (H)


    Tôi nghe thấy một tiếng ồn bên tai.

    Tôi cảm thấy tai của mình bị một thứ gì đó gặm mút, cảm giác ướt át.

    Ể, cái gì thế này?

    Chuyện gì đang xảy ra vậy?

    Khi tôi mở mí mắt nặng nề của mình lên, tôi có thể thấy một bóng đen bao phủ trên người tôi.

    Một tiếng thở dài ngay bên tai tôi, và nó đang bị một người lạ liếm...!?

    "...

    UWAAAAH !!!"

    Anh chàng này là ai vậy, tôi phải sử dụng ma thuật ánh sáng mới được!

    Nhưng tôi chợt nhớ ra tôi không thể sử dụng nó, tôi tạo một quả cầu lửa và để nó lơ lửng bên trên.

    Rất nhanh, ánh sáng lan tỏa khắp nơi, tôi đã thấy rõ diện mạo của kẻ nằm trên người tôi.

    Khác với trang phục thường thấy ở nơi này, một chàng trai trẻ với gương mặt tuyệt đẹp, mặc một bộ y phục nhìn vừa cổ điển lại lạ mắt được gấp nếp lại nhẹ nhàng trên cổ áo và tay.

    Mái tóc đen mềm của anh ta được buộc bằng một sợi dây xõa qua vai.

    Đôi mắt thạch anh tím tỏa sáng của anh ta nhìn chằm chằm vào tôi.

    Đôi môi mỏng khẽ cong lên trông rất quyến rũ.

    Tôi ngay lập tức xác nhận trạng thái của anh ta.

    Diremolo · Zohana · Rada · Hyerk

    Quỷ tộc (trạng thái sở hữu)

    872 tuổi

    Lv: 268

    HP: 4073/13956

    MP: 302/26459

    Thuộc tính ma thuật: Gió; Ngọn lửa; Trái đất; Bóng tối

    Kỹ năng: Phép thuật; Kỹ năng Ném (投擲 術); Chiêm tinh học; Tinh thần hóa; Vật chất hóa; Nhận thức (気 配 察知); Đọc gió; Gián điệp; Hấp thụ MP; Chuyển đổi HP / MP; Spirit Vision (Tầm nhìn tinh thần); Xói mòn; Chuyển đổi; Nhìn xa (遠見) **; Tầm nhìn tương lai (未来 視); Hiệu quả

    Danh hiệu : Người giao dịch với Vực thẳm của quỷ; Một Bản thể làm quen với Thời gian; Limit Breaker; Bậc thầy ném môn đặc biệt; Nhà chiêm tinh học cấp một

    A, tôi đã xem xong.

    Bị một tên như vậy chiếm hữu, chỉ có thể thấy một ngày nào đó chính mình sẽ bị phá hủy mất.

    Khi bảng thông tin trước mắt vừa biến mất, tôi bắt gặp ánh mắt của con quỷ chui ra từ chiếc vòng, anh ta nheo mắt và cười với tôi.

    Vẻ đẹp của anh ta không còn thuộc về thế giới này nữa rồi, nó không chỉ chói mắt mà còn chói đến mức đâm xuyên qua mắt tôi.

    À, anh ta nói anh ta là một con quỷ, giống như một kẻ hay làm chuyện ác?

    "Rei..."

    Thanh âm mê hồn vang lên gọi tên tôi, tôi đã rùng mình như có luồng điện chạy dọc sống lưng.

    Ngay cả giọng nói cũng rất quyến rũ.

    "Tên ta là Diremolo.

    Diremolo Zohana Rada Hyerk.

    Em có thể gọi ta là Dy."

    Tôi hít thở khi anh ta nhìn chằm chằm vào mắt tôi, khẽ thì thầm và vuốt ve má tôi.

    "Gọi ta là Dy, Rei."

    "...

    Dy."

    "Thật là một chàng trai ngoan."

    Tay anh ta lần theo đường nét trên khuôn mặt tôi, rồi đi xuống xương quai xanh đến ngực tôi.

    Việc này sẽ thật tồi tệ nếu tôi cứ tiếp tục nằm im, tôi phải làm gì đó.

    "Này, Dy.

    Tôi không hiểu chuyện gì đang xảy ra nhưng anh có thể xuống người tôi không?"

    "Không thể.

    Nếu ta không thể phục hồi đủ, thì ta sẽ không thể bảo vệ em, em hiểu không?"

    Anh ta không ra tay để xóa sổ tôi mà thay vào đó là tích trữ sức mạnh để bảo vệ tôi?

    Nói vậy những thông tin về chiếc vòng đó không đúng?

    "Đây là cách nhanh nhất, hút ma lực của Rei để hồi phục cho bản thân.

    Em không phải lo lắng vì nó sẽ không đau.

    Ta sẽ nới lỏng nơi quan trọng nhất của Rei thật nhẹ nhàng và khiến em cảm thấy vô cùng thoải mái, được chứ?"

    Nó không ổn chút nào.

    Anh chàng này là một kẻ nguy hiểm.

    Trinh tiết mà tôi đã cố gắng hết sức để bảo vệ trong suốt thời gian qua sắp sửa bị mất.

    Cho dù anh ta có đẹp đến đâu, có chết tôi cũng không làm.

    Tôi thậm chí còn chưa xóa bỏ trinh tiết làm trai* của tôi đâu nhá.

    (*Ý là uke muốn chịch gái để mất đời trai)

    Tôi phải thuyết phục anh ta bằng cách gì đây?

    Một là anh ta sẽ từ bỏ hoặc tôi sẽ bị làm thịt ngay bây giờ, nếu thoát được tôi sẽ đến nhà thờ vào ngày mai để hỏi ý kiến Kami-sama về việc này.

    "...Ừm, anh thấy đấy, hôm nay tôi khá mệt nên có thể dời lại vào lần sau được không?"

    "Sẽ không có vấn đề gì cả, vì Rei có rất nhiều ma lực, nó sẽ không làm em căng thẳng ngay cả khi ta lấy một ít.

    Thật tuyệt vời, không chỉ thuộc tính ma thuật của em phù hợp với thuộc tính của ta, em thậm chí còn có nhiều ma lực hơn ta."

    Điều này có vẻ không thể.

    Chẳng phải chúng ta đang tràn đầy năng lượng sao, Dy-san?

    Tôi đã nghĩ rằng mình cần dùng vũ lực để giải quyết, nhưng ngay khi tôi chuẩn bị tinh luyện ma lực, anh ta bắt đầu trêu chọc và liếm xương quai xanh của tôi.

    "Ư.."

    "A... ngon quá.''

    Tệ thật, sức mạnh của tôi đang thoát khỏi tôi.

    Tên này nói rằng anh ta có thể hấp thụ ma lực của tôi bằng cách làm những điều này với tôi?

    Tôi mở trạng thái của tôi và của Dy.

    Rei Arihara

    Nhân loại

    17 tuổi

    Lv: 3

    HP: 147/147

    MP: 64995/65874

    Diremolo Zohana Rada Hyerk

    Quỷ tộc (Ở trạng thái sở hữu)

    872 tuổi

    Lv: 268

    HP: 4073/13956

    MP: 487/26459

    Lượng ma lực lấy từ tôi đã được thêm vào của Dy.

    Anh ta đã rút sạch gần 200 MP của tôi chỉ bằng cách liếm, người thường sẽ không thể làm được.

    Mặc dù tên này có sức mạnh ma thuật cao nhất trong số tất cả những người tôi đã thấy, tuy nhiên nó vẫn không bằng của tôi.

    "Này, tôi ổn với việc anh hấp thụ nó, nhưng anh không thể tìm ra cách khác để làm điều đó sao?"

    Tôi đang nghĩ liệu có lý do chính đáng nào mà tôi có thể sử dụng không?

    Tôi thực sự nổi da gà khi cảm thấy sự ướt át từ nước bọt của anh ta.

    Dy ngẩng đầu đang vùi vào cổ tôi, đôi môi mỏng nở một nụ cười có vẻ xấu xa.

    "Tại sao?

    Rei không thích sao?"

    "Không, thích hay không không phải là vấn đề, a...."

    Tôi phát ra một âm thanh kỳ lạ khi lồng ngực bị chèn ép qua quần áo.

    Trên ngực vừa đau vừa ngứa, một cảm giác kỳ lạ.

    Tôi có thể cảm thấy được cơ thể rắn chắc đến không ngờ của Dy mặc dù thoạt nhìn bề ngoài anh ta là một người đàn ông có nét đẹp thanh tú, phớt lờ mọi sự phản kháng của tôi và tinh nghịch trêu chọc ngực tôi.

    Anh ta nâng áo của tôi lên từ bụng đến ngực, phần bị lộ ra bị phơi bày trong không khí.

    "Chúng đã cương cứng."

    Anh trêu chọc hai điểm nhỏ đỏ ửng và cương cứng của tôi, hơi nóng bốc lên mặt tôi.

    Tôi nghe thấy một tiếng thở dài, Dy bỗng duỗi lưỡi ra.

    "Không, tôi không thích nó, dừng lại...

    ư..."

    Khi anh ta cuộn đỉnh nhỏ trong lưỡi và nhiệt tình liếm mút nó, trong vô thức, cơ thể tôi cũng di chuyển theo.

    Anh ta ngay lập tức lợi dụng sơ hở đó để cởi quần lót của tôi ra.

    Tên này thật có kinh nghiệm!

    "A..."

    Dy đặt dương v*t hơi cứng của tôi vào tay.

    "Fufu, nó đang có phản ứng."

    "Không, ưm."

    Khi anh ta vuốt ve lên xuống, các giác quan của tôi như được nâng cao.

    Anh ta kích thích chính xác nơi kích thích tôi, để tôi thỏa mãn với anh ta mà không cần tốn sức.

    "Aaa...

    á!"

    Một tiếng hét cửa tôi vang lên trong phòng, nó không giống với giọng thường ngày của tôi.

    Dy đặt thứ của tôi vào miệng và liếm nó như thể anh ta đang liếm một thanh kẹo.

    "Cái,ở đó, anh không thể, aaaa..."

    Nó ẩm ướt, cảm giác thật thích.

    Một khoái cảm xộc thẳng lên đầu tôi.

    Nó hoàn toàn khác so với khi tôi tự làm

    "Thật tuyệt, Rei, ma lực đang chảy khắp cơ thể ta.

    Bây giờ em chỉ cần tiếp tục cảm nhận nó thật chân thật."

    Dy phát ra một âm thanh chóp chép khi anh ta đang mút thứ của tôi trong miệng, kế tiếp lại di chuyển lưỡi liếm phía sau tôi.

    Tệ thật, tôi sắp bị mất trinh tiết!

    "DY !!!!"

    "Không sao đâu, bây giờ hãy thả lỏng bản thân."

    "Tôi thực sự không thích nó! ...Ưm, a..."

    Anh ta đang dùng đầu lưỡi liếm lỗ hậu của tôi mục đích muốn nhanh chóng nới lỏng nó.

    Đừng có liếm chỗ đó !!

    Anh ta dùng một tay còn lại nắm chặt tay đang cố gắng vùng vẫy của tôi vì xấu hổ và bối rối, tay còn lại đang cố gắng kích thích dục vọng của tôi.

    Toi rồi, tôi sẽ mất đời trai như thế này sao?

    Tôi không thể chiến thắng nanh vuốt của tên Ác ma này ngay cả khi tôi phản kháng bằng tất cả sức mạnh của mình, nước mắt bắt đầu chảy trên khuôn mặt của tôi.

    Dy hoàn toàn phớt lờ, phía trước của tôi không ngừng bị trêu chọc, tâm trí tôi mờ mịt, điều duy nhất tôi có thể nghĩ đến lúc này là tôi muốn bắn.

    "A...

    đã, a, a."

    "Muốn bắn?

    Em có thể nói với ta."

    "Ư...ưm, aaaaaaaa..."

    Khi anh ta dùng tay ấn nhẹ một cái, tôi không thể khống chế mình được nữa.Chất lỏng màu trắng bắn ra và rơi xuống bụng tôi.

    "Em đã tự làm bẩn chính mình.

    Rei, em thật dễ thương."

    "Ư...AAA... !"

    Lưng tôi cong về phía trước.

    Một khoái cảm vừa sung sướng vừa đau nhức ập đến, nước mắt không cầm được trào ra ngoài.

    "Tôi không thể nữa, không còn nữa.."

    "Em đang khóc?

    Dễ thương làm sao, em thực sự dễ thương, Rei."

    Dy thản nhiên nói và hôn lên mắt tôi.

    Những giọt nước mắt không ngừng trào ra, cứ lần lượt rơi xuống, Dy liền hôn nó mỗi khi nó rơi.

    "Rei dường như không quen với loại việc này.

    Đây có lẽ là lần đầu tiên của em?"

    "....Nó có tệ không?"

    "Không hề, thực tế mà nói thì ta cảm thấy hạnh phúc.

    Kể từ bây giờ làm quen với nó từng chút một, nhé?

    Fufufuh, ta rất mong chờ đó."

    Trong khi cười toe toét, Dy phát ra một hào quang màu hồng gần giống màu tím và ôm tôi với một tâm trạng tốt.

    Ôi trời, tôi không mong đợi nó một chút nào.

    Tôi muốn cầu cứu!!!
     
    Back
    Top Bottom