[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Dịch] Trừ Ta, Toàn Bộ Đều Là Nhân Vật Chính
Chương 19: Đầu thỏ tê cay
Chương 19: Đầu thỏ tê cay
Sau khi ngắt phù truyền tin, Tống Nam Thời cảm thấy ông trời chắc chắn là đang chơi nàng.
Mười bảy năm trước, nàng chỉ là một người qua đường Giáp bình thường không có gì đặc biệt.
Vậy mà chỉ trong một tháng ngắn ngủi này, số lần nàng gặp các nhân vật chính còn nhiều hơn một hai năm trước cộng lại.
Chân trước vừa nhặt được lão gia gia sống trong ngọc bội đeo bên người của Long Ngạo Thiên, chân sau lại làm nền cho bối cảnh nữ chính trùng sinh.
Lần này còn quá đáng hơn, khá lắm, trực tiếp coi nàng thành bà mối cho nam nữ chính truyện ngọt sủng.
Tống Nam Thời rất lý giải tính gấp gáp khi cốt truyện của cả ba quyển sách đồng thời khởi động.
Nhưng dù là thế thì cũng không nên chỉ vắt kiệt mỗi NPC là nàng thôi chứ!
Mà nói đi cũng phải nói lại, nam nữ chính không trực tiếp gặp nhau mà phải thông qua tay bà mối như nàng, Tống Nam Thời lại cảm thấy rất hợp lý.
Dù sao thì với loại tính cách sợ xã hội nghiêm trọng - một tháng rời động phủ hai lần, một năm ra cửa tông môn hai lần - của tiểu sư muội, thì nam nữ chính đúng là phải tích đủ tám trăm kiếp duyên phận mới có thể gặp nhau trong điều kiện khó khăn thế này.
Tống Nam Thời nhìn qua nam chính thỏ đen, biểu cảm trở nên khó lường.
Vị Thái tử Yêu tộc kia vẫn đang bị nàng buộc trên bàn, hai tai dựng thẳng lên, đôi mắt thỏ đen như mực tràn đầy cảnh giác.
Biểu cảm của hắn vô cùng hung dữ, Tống Nam Thời không chút nghi ngờ, rằng nếu hiện tại nàng dám hành động thiếu suy nghĩ, vị Thái tử Yêu tộc này có thể lập tức biểu diễn cho nàng xem một màn thế nào gọi là con thỏ nóng nảy cũng biết cắn người.
Nhưng chẳng sao cả, nàng đã thông báo cho nữ chính rồi, chẳng mấy chốc sẽ tống khứ được củ khoai nóng phỏng tay này.
Đương nhiên, dù có vội vàng thế nào thì nàng cũng không thể nói thẳng với nữ chính rằng chồng tương lai của muội sắp bị tỷ lột da rồi, nhanh nhanh đến dẫn người về đi.
Chưa nói đến việc nữ chính nghĩ thế nào, nhưng ở đây vẫn còn một nam chính nghe hiểu được tiếng người đấy.
Úc Tiêu Tiêu mắc chứng sợ xã hội nghiêm trọng, dễ lừa gạt, nhưng vị nam chính này là Thái tử từng giết ra một đường máu từ giữa vòng vây tranh đoạt của mười tám vị hoàng tử, tâm kế không được một ngàn thì cũng phải tới tám trăm.
Nàng lấy một cái cớ tương đối hợp lý để mời tiểu sư muội tới, đồng thời phải đảm bảo rằng nam chính không nhìn ra được việc nàng đã nhận ra thân phận của hắn.
Tống Nam Thời nhớ lại biểu hiện và lý do thoái thác vừa rồi của mình.
Rất tốt, rất hoàn mỹ, không chút sơ hở nào.
Nàng đúng là một tiểu thiên tài.
Thấy mình sắp thoát khỏi gã nam chính khó xơi này, thái độ Tống Nam Thời đối với hắn cũng dịu dàng hơn chút.
Nghĩ tới hiểu lầm ban nãy, Tống Nam Thời cảm thấy cần phải cải thiện lại một chút mối quan hệ với nam chính trước khi hắn được nữ chính đón đi.
Thế là nàng nở một nụ cười từ ái đi đến trước bàn.
Mở ngoặc, là nàng tự cho rằng rất từ ái, đóng ngoặc.
Ngược lại trong mắt Trì Thuật An, chính là nữ tử Nhân tộc đáng sợ này đang tiến về phía hắn với ánh mắt như đang nhìn nguyên liệu nấu ăn.
Trong tay nàng thậm chí còn cầm theo dao phay!
Ánh mắt Trì Thuật An trở nên độc ác, quyết định nếu nữ nhân này thật sự coi hắn là nguyên liệu nấu ăn, dù có chết hắn cũng phải cắn đứt một miếng thịt của nàng!
Tống Nam Thời chậm rãi đến gần, Trì Thuật An căng thẳng tột độ.
...
Sau đó hắn thấy nữ nhân đáng sợ này nhẹ nhàng tháo dây trói cho mình, còn mỉm cười nói: "Đừng sợ nha thỏ con, sao ta nỡ ăn ngươi chứ."
Nàng dịu dàng nhấc hắn lên.
Sau đó buột miệng: "Thật là béo."
Trì Thuật An: "..."
Quả nhiên nữ nhân này vẫn là muốn ăn hắn!
Không cẩn thận nói ra lời trong lòng, Tống Nam Thời ho nhẹ một tiếng, vờ như không có chuyện gì đặt con thỏ sang một bên, nghĩ xem lát nữa tiểu sư muội tới nàng nên lấy lý do gì cho hợp lý để giao nam chính cho muội ấy.
Vừa nghĩ đến đây, phù truyền tin trên người Tống Nam Thời bỗng nóng lên.
Nàng cầm lên xem, là phù truyền tin của Úc Tiêu Tiêu.
Tống Nam Thời lập tức vui mừng ra mặt, tâm trạng vui vẻ nhận phù truyền tin: "Tiêu Tiêu à..."
Còn chưa dứt câu đã nghe thấy Úc Tiêu Tiêu ở bên kia khóc không ra nước mắt nói: "Sư tỷ, mai muội lại tìm tỷ nhé.
Hôm nay muội không đi được, Triệu sư tỷ muốn kéo muội đi lên trấn."
Tống Nam Thời: "..."
Triệu sư tỷ, Triệu Nghiên.
Không phải, cái tình huống gì thế này!
Hai người các ngươi một người là nữ chính truyện ngọt sủng, một người là phản diện dám từ hôn Long Ngạo Thiên, từ lúc nào mối quan hệ tốt đến mức có thể cùng nhau đi dạo phố vậy?
Nàng còn chưa kịp nói chuyện, đầu bên kia đã vang lên giọng nói kiêu ngạo của Triệu Nghiên: "Ta sợ ngươi ở trong động phủ lâu quá mọc nấm thôi!
Bản tiểu thư sẵn lòng tới tìm ngươi đi chơi mà ngươi còn không vui à?
Ai đấy?
Sư tỷ ngươi hả?
Thế bảo nàng ta đi cùng đi, hoặc chúng ta đến chỗ nàng chơi cũng được..."
Tống Nam Thời nghe vậy lập tức lên tiếng: "Cảm ơn!
Không cần!
Hẹn gặp lại!"
Đùa gì vậy, nếu Triệu Nghiên thật sự đến đây, với tính cách của nàng ta, nói không chừng nam chính này sẽ thật sự thành một nồi thịt thỏ mất.
Ngắt phù truyền tin, Tống Nam Thời cau mày.
Nàng liếc nhìn con thỏ vẫn đang nằm yên bên cạnh.
Để tránh đêm dài lắm mộng, thực ra nàng vẫn có thể trực tiếp đưa thỏ qua cho tiểu sư muội.
Nhưng nếu làm vậy, dù tiểu sư muội không nghi ngờ, thì vị nam chính có tám trăm cái tâm nhãn này chưa chắc sẽ không sinh nghi.
Nói cách khác... con thỏ này vẫn phải ở lại chỗ nàng một ngày.
Tống Nam Thời: "..."
Sắc mặt nàng lập tức trở nên vô cảm.
Nhưng Trì Thuật An nhìn thấy biểu cảm thay đổi của Tống Nam Thời lại không còn sức mà cảnh giác nữa.
Hắn có thể cảm nhận được cơ thể mình ngày càng suy yếu.
Chính hắn còn cảm nhận được, Tống Nam Thời đương nhiên cũng nhìn ra.
Vì thế nàng bắt đầu rối rắm.
Với tình trạng này của nam chính, theo ý thuyết ít nhất phải cho hắn ăn chút gì đó để hồi phục thể lực.
Nhưng nam chính lại ăn linh thạch.
Tống Nam Thời: "..."
Nàng đứng dậy, vào bếp lấy ra một củ cà rốt, đặt trước mặt con thỏ, mặt không cảm xúc nói: "Ăn."
Ăn cái gì mà linh thạch, trong nguyên tác, lúc nữ chính nhặt được nam chính cũng đâu có biết hắn ăn linh thạch, chăm sóc một thời gian cũng có thấy hắn bị nuôi đến chết đâu.
Trì Thuật An: "..."
Ma quỷ này rốt cuộc là muốn cho hắn ăn cà rốt, hay là chuẩn bị cầm củ cà rốt này nấu chung với hắn vậy?
Cuối cùng, Tống Nam Thời dứt khoát nhốt cả con thỏ lẫn củ cà rốt vào trong lồng, miễn cho bạn trai tương lai của tiểu sư muội chạy mất.
Mắt không thấy tâm không phiền, nàng ra khỏi động phủ hít thở không khí.
Vừa ra khỏi cửa đã thấy lừa huynh tung tăng nhảy nhót khắp nơi.
Tống Nam Thời bỗng có cảm giác mình đang mở một cái trại chăn nuôi, nào là rùa nào là thỏ nào là lừa, năm đó nàng hẳn là nên bái sư ở Ngự Thú Phong mới đúng.
Nàng tiến lên: "Lừa huynh, đừng chơi nữa."
Lừa huynh vui vẻ chạy tới, định kéo Tống Nam Thời cùng nhau chơi.
Nhưng mà vừa tới gần, lừa huynh đột nhiên dừng lại, mặt lừa hiện lên vẻ đau đớn.
Tống Nam Thời còn chưa kịp phản ứng, nó đã liên tục ho khan, đầu lừa lắc loạn xạ.
Tống Nam Thời giật mình: "Lừa huynh, ngươi sao vậy?"
Nàng đi tới định xem xét tình hình, mới tiến được hai bước thì thấy lừa huynh phun ra thứ gì đó, vừa vặn rơi ngay cạnh chân nàng.
Phun xong, nó lộ vẻ "dễ chịu hẳn", không đợi Tống Nam Thời kịp nhìn xem rốt cuộc nó bị làm sao thì đã tung tăng chạy ra ngoài chơi tiếp.
Tống Nam Thời nhíu mày, chưa kịp kiểm tra tình trạng của lừa huynh, thôi thì trước tiên cứ xem qua thứ nó phun ra cái đã.
Là một... cục đá màu đỏ?
Tống Nam Thời lấy ra một chiếc khăn tay, bọc lấy thứ đó rồi giơ lên trước nắng quan sát.
Màu sắc rất đẹp, trông như viên ngọc nhưng lại cứng và đục hơn, nhìn kiểu gì cũng giống một cục đá đẹp đẽ.
Dù bị lừa huynh phun ra nhưng bề mặt thứ này lại cực kỳ sạch sẽ, không dính chút dơ bẩn nào.
Tống Nam Thời nhìn nhìn, bỗng nhớ ra lúc ở trong rừng Vân Chỉ Phong có nói là do lừa huynh nuốt bậy thứ gì đó nên hắn mới bẻ miệng lừa để bắt nó nhổ ra.
Bây giờ đúng là phun ra một cục đá.
Chẳng lẽ... lời Vân Chỉ Phong nói là thật, hắn không phải kẻ cuồng ngược đãi động vật gì đó?
Nghĩ đến việc mình hiểu lầm người ta, Tống Nam Thời lập tức chột dạ.
Nhìn trái nhìn phải một chút, nàng tiện tay ném cục đá kia vào nhẫn trữ vật.
Thôi, tìm cơ hội đi xin lỗi Vân Chỉ Phong vậy.
......
Sau khi tiễn Tống Nam Thời đi, Vân Chỉ Phong một mình vào núi lần nữa.
Lần này vẫn không thu hoạch được gì, hắn cũng không tìm thấy kẻ "Yêu tộc thứ hai" kia.
Vân Chỉ Phong không biết đây có được tính là tin tức tốt hay không.
Trở về từ sơn lâm, hắn cũng chẳng có nơi nào để đi nên dứt khoát về lại trấn, tiếp tục bày sạp bán hàng.
Ban đầu hắn bày sạp không phải để bán hàng, chỉ để tiện dò hỏi tin tức.
Nhưng bây giờ...
Bán được nhiêu hay bấy nhiêu đi.
Hắn mang con mồi đến đặt lên sạp, rồi dừng lại.
Góc xéo đối diện hắn là sạp coi bói của Tống Nam Thời, hôm nay nàng không tới, chỗ kia đương nhiên không có ai, nhưng ở bên trái sạp của Tống Nam Thời, nơi trước kia có sạp bán đồ chơi bằng đường nay đã dọn đi, hiện tại mới chuyển tới là...
Ánh mắt Vân Chỉ Phong dừng lại trên lá cờ vải đang tung bay kia.
Lạc thiên tri mệnh, cố bất ưu (?).
Đây cũng là một sạp xem bói.
So sánh với lá cờ lòe loẹt kia của Tống Nam Thời, lá cờ này giản dị hơn nhiều.
Ngồi trước sạp hàng là một thanh niên, gương mặt không thể nói là xuất chúng nhưng thường treo nụ cười trên môi, khiến người gặp dễ sinh ra hảo cảm.
Dường như là một Quẻ Sư đáng tin cậy hơn nhiều so với Tống Nam Thời.
Nhưng Vân Chỉ Phong lại cảm thấy không thoải mái.
Hắn nghĩ tới Tống Nam Thời, nàng rất thích mấy món đồ chơi làm bằng đường ở sạp bên cạnh.
Mỗi khi tính xong quẻ của một ngày, dù tiếc tiền đến đâu thì nàng vẫn mua một cây để ăn.
Nàng thậm chí còn sẵn sàng tính quẻ miễn phí cho người bán kẹo.
Đối với loại tính cách yêu tiền như mạng của Tống Nam Thời, đây đã được xem là một sự yêu thích rất lớn rồi.
Bây giờ ông chủ sạp kẹo kia dọn đi rồi, chuyển tới lại là một người cạnh tranh với nàng, cũng không biết Tống Nam Thời có tức giận hay không.
...
Ta lo lắng nàng có tức giận hay không làm gì?
Vân Chỉ Phong lắc đầu, ngước mắt lên liền chạm phải ánh mắt mang theo ý cười của vị Quẻ Sư trẻ tuổi kia.
"Tại hạ Quyết Minh Tử."
Người nọ ôn hòa nói.
"Huynh đài, muốn bói một quẻ không?"
......
Tống Nam Thời nhốt con thỏ đen trong lồng một đêm, bản thân cũng nhập định suốt một đêm.
Đến ngày hôm sau, cả hai đều buồn bã ỉu xìu, cũng không biết là ai đang hành hạ ai.
Tống Nam Thời mang theo quầng thâm dưới mắt, nhìn thoáng qua con thỏ đen.
Rất tốt, chưa chết.
Nàng lại ném cho thỏ đen một củ cà rốt, bỏ qua ánh mắt u oán của nó, bấm ngón tay tính xem khi nào thì Úc Tiêu Tiêu tới.
Nàng đã hiểu ra rồi, quả nhiên không có tiền thì không xứng có được tình yêu ngọt ngào.
Con thỏ này và tiểu sư muội đúng là một đôi trời sinh.
Khó khăn lắm nữ chính sợ xã hội Úc Tiêu Tiêu mới đến nơi, biểu cảm của nàng ấy cực kỳ áy náy, lắp bắp chuẩn bị nói lời xin lỗi với sư tỷ thì thấy đối phương suýt nữa rơi lệ vì vui mừng, còn trực tiếp kéo nàng đến trước lồng sắt: "Sư muội, muội xem đây là gì!"
Úc Tiêu Tiêu nhìn xuống.
Tống Nam Thời đứng bên cạnh, không hiểu sao lại vô cùng kích động.
Đến rồi đến rồi, lần gặp gỡ thế kỷ đầu tiên của nam nữ chính, hãy phát cơm chó mãnh liệt cho con dân xem đi nào...
"Đầu thỏ tê cay!"
Sau đó nàng nghe thấy Úc Tiêu Tiêu thốt lên.
Tống Nam Thời: "..."
Nàng hoảng sợ nhìn Úc Tiêu Tiêu!
Nữ chính!
Muội có biết muội đang nói gì không!
Trì Thuật An cũng hoảng sợ nhìn Úc Tiêu Tiêu!
Giờ phút này, hắn đều hiểu cả rồi!
Vì sao ma quỷ này lại muốn giữ hắn lại một đêm!
Hóa ra là muốn cùng người khác biến hắn thành đầu thỏ tê cay!
Có thể là bầu không khí tĩnh lặng quá mức, Úc Tiêu Tiêu lắp bắp: "Muội... muội nói sai rồi à?"
Nàng ấy vừa nói xong liền giải thích: "Là hôm qua, hôm qua Triệu sư tỷ đưa muội đi ăn đầu thỏ tê cay, nên thấy con thỏ này muội mới buột miệng..."
Tống Nam Thời đen mặt: "
Sau này ít chơi với Triệu Nghiên thôi, nàng ta toàn dạy hư trẻ nhỏ!"
Úc Tiêu Tiêu ngoan ngoãn đáp ứng.
Tống Nam Thời lấy lại bình tĩnh, nói ra lời thoại đã chuẩn bị từ hôm qua.
Nàng ôn hòa nói: "Sư muội, lần trước lúc Linh Thú Các mở cửa, tỷ thấy muội rất thích các loài động vật nhỏ, nhưng vì chuyện ngoài ý muốn nên cuối cùng không chọn được con nào.
Muội thấy con thỏ này được không, hôm qua sư tỷ bắt được nó trong núi, tặng cho muội làm thú cưng nhé."
Lời vừa nói xong, Úc Tiêu Tiêu lập tức kinh ngạc ngẩng đầu.
Nàng không nhìn con thỏ, đôi mắt vốn lâu nay không dám nhìn thẳng vào người khác vậy mà lại nhìn Tống Nam Thời.
Úc Tiêu Tiêu mừng rỡ, không biết phải làm sao: "Tỷ nói... tặng cho muội?
Đây...
đây là lần đầu tiên có người tặng quà cho muội."
Nụ cười trên mặt Tống Nam Thời khựng lại.
Trong khoảnh khắc ấy, nàng cảm thấy bản thân thật hèn hạ.
Muội ấy vui vẻ như vậy...
Trầm mặc một lát, nàng nói khẽ: "Ôm thử một cái đi, nó sẽ mang lại vận may cho muội."
Úc Tiêu Tiêu thụ sủng nhược kinh, bế con thỏ lên.
Thỏ đen vốn luôn cảnh giác bị nàng ấy ôm vào trong lòng, ánh mắt khựng lại, không hiểu sao lại cảm thấy thư thái.
Trên người nàng ấy... có một loại khí tức khiến người khác rất an tâm.
Tống Nam Thời tiến lên sờ đầu Úc Tiêu Tiêu, lời nói mang theo thâm ý: "
Sau này, nó chính là của muội."
Úc Tiêu Tiêu liên tục gật đầu.
Tống Nam Thời bật cười, móc ra một quyển sách từ nhẫn trữ vật, nói: "Còn cái này nữa, muội cầm lấy xem thử."
Úc Tiêu Tiêu cúi đầu nhìn.
Úc Tiêu Tiêu: "..."
Nàng lắp bắp: "Cho nên, vẫn là đầu thỏ tê cay à?"
Trì Thuật An: "..."
Nàng ta quả nhiên là ma quỷ!
Tống Nam Thời cũng cúi đầu nhìn, sau đó trầm mặc.
Nàng bình tĩnh nói: "Lấy nhầm rồi."
Lại móc móc, rút ra một quyển khác.
Tống Nam Thời ám chỉ: "Đương nhiên, nếu thú cưng không nghe lời thì quyển đầu tiên vẫn có thể dùng được."
Trì Thuật An cảm thấy toàn thân lạnh lẽo.