Khác Địa Ngục Vô Gián

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
407093600-256-k413814.jpg

Địa Ngục Vô Gián
Tác giả: FelixLN
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

《Hắc ám văn phong + Đa góc nhìn + Quỷ dị sống lại》

Thần biến mất, quỷ dị theo đó tràn vào nhân gian.

Thế gian là địa ngục vô gián, địa ngục thực sự lại trống rỗng.



kinhdi​
 
Related threads
  • Thiên Thần Nơi Tử Địa
  • Địa ngục
  • Đại Chiến Lục Địa Yên Sơn
  • Tam quốc chi cường long bất áp địa đầu xà
  • (Edit) Địa ngục cầu sống không cầu chết
  • [DROP] Hắn Đến Từ Địa Ngục
  • Địa Ngục Vô Gián
    Chương 1: Cốc Cốc Cốc


    Mưa rơi không tiếng.

    Không phải vì mưa nhỏ, mà vì thế giới đã không còn thừa nhận âm thanh.

    Tôi tên Trần Lâm Thiên, Đây là câu chuyện của tôi

    Điện thoại trong tay tôi rung lên một cái.

    Nhóm cư dân Chung Cư Minh Hải.

    Giờ này đã hơn mười hai giờ đêm, bình thường nhóm này chỉ toàn quảng cáo bán nhà, tìm chó lạc, hoặc mấy bà cô cãi nhau vì rác không phân loại.

    Nhưng dòng tin nhắn hiện ra lại rất ngắn.

    [Tầng 23]: Có người treo cổ ở cầu thang bộ.

    Tôi khựng lại.

    Ngón tay đang lướt màn hình dừng hẳn.

    Vài giây sau, tin nhắn thứ hai xuất hiện.

    [Tầng 23]: Không phải tự sát… hình như nó đang đung đưa

    Trong phòng ngủ, đèn vẫn bật, điều hòa chạy đều đều.

    Mọi thứ đều bình thường đến mức khiến người ta dễ mất cảnh giác.

    Tôi tên là Trần Lâm Thiên.

    Một người rất bình thường.

    Ít nhất, cho đến tối nay.

    Tin nhắn trong nhóm bắt đầu nhảy liên tục.

    [Tầng 18]: Đừng đùa kiểu này, nửa đêm rồi.

    [Tầng 31]: Tao vừa nghe thấy tiếng dây thừng cọ vào lan can.

    [Tầng 12]: Ai đó báo bảo vệ chưa?

    Một đoạn voice được gửi lên.

    Tôi không bấm nghe ngay vì dù sao đây cũng không phải việc của mình.

    Ngay lúc đó, một tin nhắn khác hiện ra.

    [Tầng 23]: Mọi người…

    đừng ngẩng đầu lên.]

    Tôi cau mày.

    “Đừng ngẩng đầu?”

    Bên ngoài cửa sổ, gió thổi mạnh hơn, trần nhà trắng xóa ở ngay phía trên.

    Chỉ cần hơi ngửa cổ lên một chút, là có thể nhìn thấy bóng đèn tròn treo lủng lẳng.

    Ngay khoảnh khắc đó, điện trong phòng chớp tắt.

    Ánh sáng vụt tắt đi một giây.

    Trong bóng tối ngắn ngủi ấy, tôi nghe thấy một tiếng “kẽo kẹt” rất nhỏ.

    Giống như… dây thừng đang chịu lực.

    Tôi nín thở.

    Tim đập nhanh hơn.

    Điện sáng trở lại.

    Mọi thứ vẫn như cũ.

    Nhưng tôi không dám nhìn trần nhà nữa.

    Điện thoại lại rung.

    [Tầng 27]: Nó đang đứng ở tầng 25 rồi.

    [Tầng 27]: Không… không phải đứng…

    [Tầng 27]: Nó treo trên lan can hành lang.

    Một người khác gửi ảnh.

    Ảnh bị mờ, rung tay rất mạnh.

    Nhưng vẫn nhìn rõ.

    Ở hành lang chung cư, dưới ánh đèn cảm ứng vàng vọt, một người đang treo lơ lửng.

    Dây thừng buộc vào cổ.

    Hai chân không chạm đất.

    Điều đáng sợ nhất không phải là cái xác.

    Mà là cái đầu của nó.

    Cổ bị kéo dài bất thường.

    Mặt cúi gằm xuống, nhưng hai con mắt lại lật ngược lên trên, như đang nhìn thẳng vào trần nhà.

    [Tầng 27]: Nó ngẩng đầu lên rồi…

    [Tầng 27]: Mẹ kiếp… nó đang nhìn tao.

    Tin nhắn cuối cùng của người đó.

    Sau đó, tài khoản im bặt.

    Một phút.

    Hai phút.

    Không ai dám nhắn thêm.

    Rồi một câu hiện lên, không biết do ai gửi.

    [Hệ thống]: Đã có cư dân rời nhóm.]

    Tôi cảm thấy cổ mình hơi mỏi.

    Giống như có thứ gì đó đang kéo nhẹ cằm tôi lên.

    Rất nhẹ.

    Nhẹ đến mức nếu không chú ý sẽ vô thức làm theo.

    Ngay lúc đó, một tin nhắn mới bật lên, lại là cư dân tầng 23 nhắn đến.

    [Tầng 23]: ĐỪNG NGẨNG ĐẦU

    Tôi lập tực cúi đầu xuống, thường xuyên đọc truyện linh dị nên tôi hiểu điều này kỳ lạ thế nào.

    Tiếng động trên trần.

    Ánh đèn nhấp nháy.

    Âm thanh từ phía trên đầu.

    Sự tò mò chết người.

    Tôi nuốt khan, cúi gằm mặt nhìn điện thoại, không dám ngẩng lên dù chỉ một chút.

    Và đúng lúc đó từ trên trần nhà tôi, vang xuống một tiếng gõ rất khẽ.

    Cốc Cốc Cốc.
     
    Back
    Top Dưới