Ngôn Tình Đi Về Phía Chân Trời

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Đi Về Phía Chân Trời
Chương 66: 66: Ngoại Truyện Tiêu Sĩ Trung - Lâm Tình


Một lúc lâu sau, Tiêu Sĩ Trung mới tỉnh giấc mà mơ màng chậm rãi mở cửa phòng.

Lúc này hiện ra trước mắt anh là ánh mắt đằng đằng sát khí của người đang ung dung ngồi cạnh bàn, kế bên là giỏ trái cây tươi ngon.

Ngay lập tức, hai tay anh khẽ gãy nhẹ lên sau gáy mà thắc mắc hỏi:
- "Mới sáng sớm cậu đã đi ra ngoài mua trái cây rồi sao?"
Lâm Tình sắc mặt không mấy vui vẻ mà dường như có chút giận dỗi.

Cô không đáp liền sau đó cầm lấy một quả táo lên, liền sau đó bước về phía người đàn ông vẫn còn mơ ngủ mà ném vào người anh, gỏn gọn đáp:
- "Là cô bạn hàng xóm tốt bụng tên Bối Bối mang sang tặng cho anh đấy."
- "Là Bối Bối sao?"
- "Bối Bối sao? Gọi tên người ta thân mật đến mức này luôn sao?"
Lâm Tình chu môi mà nháy lại lời Tiêu Sĩ Trung liền sau đó đi lướt ngang qua người anh.

Cảm thấy biểu hiện kì lạ của người trước mặt, Tiêu Sĩ Trung bỗng cất giọng hỏi:
- "Khoan đã.

Lâm Tình, cậu hôm nay bị làm sao thế? Dáng vẻ chẳng khác gì phụ nữ đang ghen tuông vậy?"
Nghe đến đây, cả người Lâm Tình bỗng chốc đứng chững lại.

Vẻ mặt vốn cau có liền nhanh chóng thay đổi mà xoay lưng lại mĩm cười đáp:
- "Làm gì có.

Chẳng qua là...tôi...tôi ghen tị vì anh còn có người theo đuổi."
Lâm Tình vừa nói dứt câu liền cảm nhận dáng người cao lớn của Tiêu Sĩ Trung đã đứng chắn trước mặt, anh cúi người nhìn thẳng vào mắt cô, trầm giọng nói:
- "Cậu đúng là tuổi trẻ chỉ muốn được nhiều phụ nữ vây quanh mà chẳng hiểu thế nào là tình yêu."
Ngừng một lúc, Tiêu Sĩ Trung hướng cánh mũi thon dài của người trước mặt mà gõ nhẹ lên, nghiêm túc đáp:
- "Khi yêu một ai đó cậu sẽ cảm thấy vô cùng hạnh phúc từng phút giây được ở bên họ.

Cảm nhận con tim đập loạn nhịp mỗi khi ở cạnh đối phương."
Dứt lời, anh đưa tay lên đầu cô mà vỗ nhẹ liền sau đó nhỏ giọng nói:
- "Được rồi.

Đợi tôi tắm rửa xong sẽ đưa cậu ra ngoài đi dạo.

Ở mãi trong nhà chắc hẳn khiến cậu cảm thấy ngột ngạt rồi có phải không?"
Cả hai người cùng nhau tản bộ trên đường, nào ngờ vô tình gặp lại Bối Bối, đúng lúc cô ta cũng đi dạo.

Vừa nhìn thấy hai thân ảnh trước mắt, ngay lập tức, Bối Bối vui vẻ chạy đến khoác lấy tay Lâm Tình, khóe miệng không ngừng hớn hở, cười đáp:
- "Anh Lâm Tình, không ngờ lại gặp anh trên đường, chúng ta quả thực rất có duyên."

Vừa nói, Bối Bối không ngừng tựa đầu vào vai của Lâm Tình khiến cô phút chốc như muốn nổi cả gai óc, khẽ run nhẹ.

Người đàn ông đi bênh cạnh vẫn không chút biểu cảm khác lạ, Tiêu Sĩ Trung gỏn gọn lên tiếng chào hỏi:
- "Chào em Bối Bối.

Chắc hẳn hai người đã nói chuyện với nhau rồi có phải không?"
- "Dạ phải ạ.

Anh Lâm Tình là bạn của anh đúng không? Anh ấy có nét gì đó rất thu hút phái nữ kể từ lần đầu gặp mặt."
- "Cái gì chứ?"
Nghe những lời này khiến Lâm Tình hoảng sợ đến mức muốn bỏ chạy hàng trăm mét càng xa càng tốt.

Ngữ điệu cùng hành động ôm chặt lấy tay cô của Bối Bối đừng bảo là người mà cô ta để ý không phải là Tiêu Sĩ Trung mà chính là cô.
Bối Bối vẻ mặt vô cùng hài lòng mà hướng mắt về phía Tiêu Sĩ Trung đang đi cạnh đó vô tư hỏi:
- "Anh Sĩ Trung, người bạn này của anh ở lại đây bao lâu vậy? Anh có thể bảo anh ấy ở lại đây lâu hơn nữa có được không? Em rất muốn cùng anh ấy đi chơi khắp nơi trong thành phố này."
Dứt lời, Bối Bối hớn hở nắm lấy tay Lâm Tình mà kéo cô đi về phía trước.

Vẻ mặt cô lúc này tràn ngập sự khó xử mà liên tục ngoảnh đầu lại, liên tục nháy mắt về phía Tiêu Sĩ Trung như thể cầu cứu anh.

Tuy nhiên, người đàn ông này lại chẳng nhận ra ẩn ý này chỉ khẽ bật cười, sau đó nói lớn:
- "Lâm Tình, hôm nay xem như đi ra ngoài giải tỏa tâm trạng đi.

Không ai rành nơi này hơn Bối Bối đâu."
Thoáng chốc, cả hai người đã đứng giữa một khu chợ đông đúc người qua lại.

Lâm Tình ngoảnh người nhìn lại phía sau lúc này chẳng thấy Tiêu Sĩ Trung ở đâu cả.

Chắc hẳn anh đang lạc ở đâu đó giữa đám đông.

Liền lập tức, cô toang chạy đi tìm anh tuy nhiên cảm nhận cánh tay mình bị ai đó kéo ngược trở lại:
- "Anh Lâm Tình, khu này có rất nhiều quần áo đẹp chi bằng anh lựa chọn giúp em một bộ nhé."
 
Đi Về Phía Chân Trời
Chương 67: 67: Ngoại Truyện Tiêu Sĩ Trung - Lâm Tình


Trong lúc Lâm Tình bị Bối Bối kéo đi giúp cô lựa chọn đồ, Tiêu Sĩ Trung khẽ lặng lẽ đi ngang qua khu bán quần áo nam mà đưa mắt ngắm nghía, anh cẩn thận đưa tay cảm nhận chất liệu và kích thước của chiếc áo, mà nói nhẩm trong miệng:
- "Chiếc áo này có lẽ phù hợp với dáng vóc của cậu ấy."
Một lúc lâu sau, cả hai người cũng bước trở ra.

Bối Bối trên tay đầy ắp quần áo mà mỉm cười hài lòng.

Cô nhanh chóng lấy ra một chiếc áo thun mà ướm thử lên người Lâm Tình ngay trước mặt Tiêu Sĩ Trung, cười nói:
- "Anh Lâm Tình, đây là món quà thay cho lời cảm ơn."
Lâm Tình vẻ mặt có chút gượng gạo mà đưa tay nhận lấy món quà từ Bối Bối.

Bất ngờ, gương mặt cô phút chốc cứng đờ ngay khi cảm nhận cái hôn của người bên cạnh.

Bối Bối không nói không rằng nhón đôi chân của mình lên mà hôn lên má của Lâm Tình, liền sau đó gỏn gọn đáp:
- "Cảm ơn anh nhé.

Mong là lần sau chúng ta sẽ hẹn nhau đến những nơi khác nữa.

Hai người về nhà cẩn thận nhé.

Em còn phải đến chỗ làm giao tài liệu đây."
Dứt lời, Bối Bối vẫy tay mĩm cười với Lâm Tình rồi quay sang nhìn Tiêu Sĩ Trung một cái mà xoay người rời đi.
Sau khi Bối Bối rời khỏi, Lâm Tình vẻ mặt tràn ngập hạnh phúc mà giơ cao chiếc áo nhìn chăm chú.

Cô nào hay biết rằng người phía sau lúc này cảm thấy vô cùng khó chịu.

Chiếc áo thun mà anh mua để tặng cho cô liền lập tức giấu về phía sau lưng mà lạnh giọng nói:
- "Được rồi.

Chúng ta mau trở về nhà thôi."
Dứt lời, Tiêu Sĩ Trung xoay lưng mà dõng dạc tiến về phía trước mà không chờ đợi người phía sau.

Lâm Tình lúc này vẫn chưa nhận ra sự khác thường mà chỉ biết đuổi theo bóng lưng anh.
Cạch...
Vừa về đến nhà, Tiêu Sĩ Trung lập tức đi vào phòng ngủ đóng sầm cửa lại.

Anh mạnh tay ném chiếc thun đã mua lên giường, hàng lông mày khẽ nhíu chặt, không vui lẩm bẩm nói:
- "Được người ta mua đồ tặng còn khuyến mãi thêm nụ hôn trước mặt mình nữa chứ.

Thiệt là khó chịu mà."
Phía bên ngoài, Lâm Tình liên tục gõ cửa phòng.

Kể từ khi trở về nhà, thái độ của anh trông có gì đó rất khác thường so với mọi khi.

Mãi một lúc sau, người bên trong phòng mới nói vọng ra:
- "Tôi đang thay đồ.

Một lát sẽ ra ngay."
Thật ra lúc này anh ở bên trong phòng là để điều tiết lại cảm xúc hiện tại trong lòng.

Nghe những lời này khiến Lâm Tình cảm thấy an tâm hơn, liền sau đó cô nhanh chóng hướng về phía ghế sofa ngồi chờ người bên trong bước ra.
Khoảng chừng năm phút sau, Tiêu Sĩ Trung mới lấy lại bình tĩnh mà chậm rãi tiến về phía người đang ngồi trên ghế, giọng điệu có phần châm chọc nói:
- "Cậu có số đào hoa thật đấy.

Mới ở đây có vài hôm đã được Bối Bối để ý, thậm chí còn mua cả áo để tặng."
Những lời anh nói khiến Lâm Tình ngỡ rằng anh đang ghen việc cô được Bối Bối tặng quà, thậm chí còn hôn lên má cô trước mặt anh mà vội vàng lên tiếng giải thích:
- "Tôi xin lỗi vì không để ý đến cảm xúc trong lòng anh.

Tôi biết anh là đang ghen tôi với Bối Bối.

Và tôi cũng xin khẳng định rằng bản thân không hề muốn cướp đi người con gái mà anh thích."
- "Cậu nói cái gì?"
Tiêu Sĩ Trung khó hiểu trước những lời này thì bên tai đã nghe giọng nói của người trước mặt:
- "Tôi sớm biết anh thích Bối Bối.

Quả thật cô ấy rất dễ thương, hơn nữa còn là hàng xóm bên cạnh nhà anh nữa, cho nên không tránh khỏi việc anh thích thầm cô ấy."
Lâm Tình vừa dứt lời thì người trước mặt đã xoay người bỏ đi về phía phòng tắm, anh gỏn gọn nói:
- "Tôi đi tắm đây.

Đi dạo cả ngày cũng thấm mệt rồi."
Dứt lời, anh tiến vào bên trong phòng tắm mà xả to nước, hai tay không ngừng vuốt lên gương mặt mà lẩm bẩm tự trách:
- "Tiêu Sĩ Trung, mày bị làm sao vậy? Khi không lại khó chịu khi nhìn thấy cậu ta thân thiết với người khác.

Mày đúng là điên thật rồi, khi không lại muốn mua áo cho cậu ta nữa chứ."
 
Đi Về Phía Chân Trời
Chương 68: 68: Ngoại Truyện Tiêu Sĩ Trung - Lâm Tình


Cuối cùng, Tiêu Sĩ Trung cũng bước trở ra khỏi phòng tắm.

Anh chậm rãi tiến về phía phòng khách lại chẳng thấy bóng người đâu cả liền lập tức đi vào bên trong phòng ngủ đã nhìn thấy bóng lưng nhỏ nhắn của Lâm Tình đang cầm lấy chiếc áo thun mà anh đã ném lên trên giường chăm chú ngắm nhìn.

Trông dáng vẻ đang ướm thử lén lút của người trước mặt, khóe môi Tiêu Sĩ Trung khẽ cong lên mà chậm rãi tiến về phía trước, ho nhẹ một tiếng nói:
- "Chiếc áo này tôi vô tình nhìn thấy nó đẹp nên đã mua, nhưng khi về nhà lại thấy nó quá nhỏ.

Nếu như cậu thích thì tôi tặng cậu đấy."
Trước thái độ rất quan tâm nhưng lại cố thể hiện sự hờ hợt, lạnh nhạt của Tiêu Sĩ Trung khiến Lâm Tình không nhịn được mà bật cười liền sau đó cầm chặt lấy chiếc áo, cảm kích nói:
- "Cảm ơn anh.

Tôi rất thích chiếc áo này."
Câu trả lời này của Lâm Tình khiến người trước mặt vô cùng hài lòng, khóe môi hé một nụ cười thầm liền sau đó bước trở ra khỏi phòng ngủ.
Biệt thự Lâm gia...
Suốt mấy ngày nay chẳng thấy bóng dáng Lâm Tình quay trở về nhà khiến Tần Hải Ngọc ngày càng bất an.

Bà ta đang nghĩ đến cảnh Lâm Tình đã biết được người đứng sau cho kẻ xấu sát hại cô chính là bà.
- "Có chuyện gì mà trông mẹ lo lắng thế?"
Lâm Như Yến từ trên lầu bước trở xuống.

Cô chính là đứa em cùng cha khác mẹ với Lâm Tình, con gái của Tần Hải Ngọc.
Nhìn với dáng vẻ ung dung của con gái, Tần Hải Ngọc không khỏi lo lắng mà lên tiếng nói:
- "Con không thấy sự mất tích mấy ngày qua của anh trai mình hay sao? Mẹ tin rằng nó đã biết chúng ta thuê người sát hại nó."
Nghe đến đây, khóe môi Lâm Như Yến khẽ cong lên, vẻ mặt tràn ngập sự tự tin mà nói với người trước mặt:
- "Con vốn biết bản tính của Lâm Tình.

Anh ấy một khi đã biết sự thật nhất định sẽ trở về tìm chúng ta ngay lập tức.

Việc anh ấy mất tích suốt mấy ngày nay cũng có thể là bị thương nghiêm trọng không thể trở về."
- "Bị thương nghiêm trọng? Nhưng nhỡ nó quay trở về đây thì làm sao?"
Tần Hải Ngọc nhíu mày lo lắng hỏi.

Liền lập tức, bên tai vang lên giọng nói vô cùng bình thản của người bên cạnh.

Lâm Như Yến nhếch môi cười nhạt đáp:
- "Mẹ yên tâm.

Nếu như Lâm Tình quay trở về, mẹ cứ tỏ ra như chưa biết chuyện gì mà hãy giao cho con xử lí."
Lâm Như Yến trong đầu sớm đã vạch ra một kế hoạch khác.

Vẻ mặt hiện rõ sự mưu mô, toan tính.
Tối đến, cảm thấy tâm trạng có chút cô đơn, Lâm Tình lặng lẽ mở cửa phòng mà bước ra ngoài phía phòng khách.

Hiện tại, Tiêu Sĩ Trung đã nằm yên trên ghế sofa ngủ ngon lành.

Cô trên người lúc này đang mặc chiếc áo thun mà anh đã tặng, khóe môi khẽ bật cười mà chậm rãi đi về phía trước, đưa mắt nhìn người đàn ông đã ngủ thiếp đi mà nói khẽ:
- "Tiêu Sĩ Trung, được quen biết anh là may mắn trong cuộc đời tôi.

Nhưng cuộc vui nào cũng đến lúc tàn.

Đã đến lúc tôi phải nói lời tạm biệt với anh.

Cảm ơn anh vì những ngày qua."
Những lời cô nói vốn chẳng lọt vào tai người nằm trên ghế.

Lặng lẽ nhìn dáng vẻ ngủ say của Tiêu Sĩ Trung, chẳng hiểu tại sao thâm tâm cô lúc này không chút đắn đo mà từ từ cúi người định hôn vào một bên má của người trước mặt.

Bất ngờ, Tiêu Sĩ Trung từ tư thế nằm nghiêng lập tức ngửa người thẳng, vô tình cánh môi anh khẽ chạm lên môi của Lâm Tình khiến cô giật mình mà đứng bật dậy.
- "Tôi...tôi không cố ý chiếm tiện nghi lúc anh đang ngủ đâu."
Hai má Lâm Tình lúc này đã đỏ ửng liền sau đó xoay người chạy thật nhanh về phía phòng.

Ngay khi cô rời đi, khóe môi Tiêu Sĩ Trung khẽ mỉm cười trong vô thức.

Hiện tại anh đang mơ thấy có một bóng dáng mờ ảo của người nào đó hôn lấy môi mình.

Cảm giác rất ngọt.
 
Đi Về Phía Chân Trời
Chương 69: 69: Ngoại Truyện Tiêu Sĩ Trung - Lâm Tình


Sáng hôm sau, ngay khi Tiêu Sĩ Trung mở mắt đã nghe thấy âm thanh từ phía nhà bếp.

Hiện tại, Lâm Tình đang tập trung nấu bữa sáng.

Sau khi thấy người phía ghế đã thức dậy liền lập tức bày dọn món ăn lên bàn, giọng trong trẻo nói:
- "Anh dậy rồi à? Mau chóng đánh răng rửa mặt rồi đến ăn sáng nhé."
Một lúc sau, Tiêu Sĩ Trung đã ngồi lên ghế đối diện.

Ánh mắt anh tràn ngập sự bất ngờ trước khả năng nấu nướng của Lâm Tình mà vui vẻ nói:
- "Lâm Tình, tôi không ngờ cậu lại biết nấu ăn nữa đấy.

Đây là lần đầu tôi được cậu thết đãi nhiều món như thế này."
Dứt lời, anh vui vẻ mà gắp thức ăn cho vào miệng.

Nhìn dáng vẻ tràn ngập hạnh phúc của người trước mặt khiến Lâm Tình có chút do dự mà nắm chặt lấy vạt áo của mình, một lúc sau cô lên tiếng:
- "Thật ra bữa ăn này cũng chính là bữa cuối tôi muốn thay lời cảm ơn anh đã giúp đỡ tôi mấy ngày qua."
Cạch...
Nghe những lời này, động tác đang gắp thức ăn của Tiêu Sĩ Trung lập tức dừng hẳn.

Anh buông đũa xuống bàn, ánh mắt có chút gì đó khó tả mà nhìn người đối diện, trầm giọng nói:
- "Hóa ra đây là bữa ăn chia tay sao?"
Nghe anh hỏi, Lâm Tình chỉ biết gật đầu xác nhận.

Lúc này ánh mắt của Tiêu Sĩ Trung liên tục chớp không ngừng đến mức khiến nó ửng đỏ mà giả vờ đứng bật dậy nhìn ra phía cửa khàn giọng nói:
- "Cậu trở về nhà sao?"
- "Đúng vậy.

Đã đến lúc tôi phải trở về nhà.

Mọi người chắc hẳn đang rất lo lắng."
Lâm Tình vừa dứt lời liền cảm nhận cái ôm từ phía Tiêu Sĩ Trung.

Anh không nói không rằng, nhanh chóng chạy về người trước mặt mà vòng tay ôm chặt, giọng nói có chút nghẹn ngào:
- "Giữ gìn sức khỏe nhé.

Chúng ta sẽ gặp lại nhau đúng chứ?"
Mặc dù câu hỏi này của anh không khó để trả lời thế nhưng cổ họng cô lúc này đã nghẹn đến mức không thể thốt lên mà lắc nhẹ đầu liền bên tai vang lên giọng nói trầm ấm của người bên cạnh:

- "Cảm ơn cậu Lâm Tình.

Mặc dù chúng ta quen biết nhau chỉ trong thời gian ngắn nhưng cậu mang đến cho tôi cảm giác mình đang ở cạnh một gia đình thực sự.

Tưởng chừng ở thành phố xa lạ này tôi chẳng thể kết bạn được với ai cho đến khi gặp cậu."
Nhịp tim bên trong Lâm Tình lúc này đã trở nên loạn nhịp trước cái ôm ấm áp của người đàn ông.

Cô thực sự muốn nói cho anh biết rằng mình không phải là cậu nhóc như anh nghĩ, nhưng lại sợ điều này làm ảnh hưởng đến bí mật mà cô đã che giấu suốt mấy chục năm qua.

Cô phải tiếp tục hoàn thành vai diễn người con trai duy nhất của nhà họ Lâm.
Cô đến nơi này và gặp được anh trong bộ dáng chẳng có thứ gì quý giá.

Duy chỉ có một thứ mà cô muốn mang đi đó chính là chiếc áo mà anh đã tặng.
- "Tôi sẽ giữ chiếc áo này như là một kỉ niệm đẹp về anh và nơi này."
Lâm Tình nở một nụ cười thật tươi liền sau đó xoay người tiến về phía cửa.

Ngay khi cô vừa đặt chân xuống bật thềm thì người phía sau đã chạy lên mà ôm chặt lấy, trầm giọng nói:

- "Thực ra chiếc áo thun này do tôi cố tình mua để tặng cậu, chỉ là tôi không thể nói ra những lời..."
Tiêu Sĩ Trung vừa dứt câu thì người phía trước đã nở nụ cười hạnh phúc liền sau đó cô xoay người lại mà nhón chân lên nhanh chóng hôn vào một bên má của người trước mặt khiến anh phút chốc sững sờ.

Lúc này, thâm tâm Tiêu Sĩ Trung không ngừng ngờ hoặc ngay chính bản thân rằng anh thực sự có tình cảm với người cùng giới sao?
- "Tiêu Sĩ Trung, cảm ơn anh.

Tạm biệt."
- "Lâm Tình, chỉ cần cậu sống trong thành phố này, một ngày không xa, chúng ta sẽ gặp lại nhau."
Tiêu Sĩ Trung nhìn theo bóng lưng đang khuất dần liền sau đó lặng lẽ trở vào trong.
- "Cuộc gặp gỡ nào cũng đến lúc phải nói lời tạm biệt, nhưng tại sao trong lòng mình lúc này lại trở nên trống trãi đến vậy? Thâm tâm mình lại muốn cậu ấy ở đây mãi mãi.

Mình trở thành người như thế này tự bao giờ?"
 
Đi Về Phía Chân Trời
Chương 70: 70: Ngoại Truyện Tiêu Sĩ Trung - Lâm Tình


Biệt thự Lâm gia....
Vừa nhìn thấy Lâm Tình quay trở về, hai mẹ con Tần Hải Ngọc tỏ vẻ lo lắng, lập tức chạy đến hỏi han:
- "Lâm Tình, con mất tích mấy ngày nay có biết mẹ và em con lo lắng thế nào không?"
- "Phải đó anh.

Em với mẹ cứ sợ anh bị kẻ xấu hãm hại cho nên cố gắng cho người tìm kiếm anh."
Lâm Như Yến cũng nhanh chóng tiếp lời.

Nhìn bộ dáng hiện tại của Lâm Tình như thể chưa từng gặp chuyện, Tần Hải Ngọc khẽ nở nụ cười giả tạo mà lên tiếng nói:
- "Con bình an trở về là mẹ mừng rồi.

Mà nè con trai yêu dấu của mẹ, cũng đã đến lúc con nên kết hôn còn mau chóng sinh con nối dõng dòng họ."
Nói rồi, bà ta khẽ liếc mắt sang người bên cạnh.

Hiểu được ý nghĩ, Lâm Như Yến đi lại gần phía Lâm Tình mà mở lời:
- "Em có một người bạn, cô ấy là Ôn Giai Kỳ.

Thật ra cô ấy đã từng gặp và cũng rung động trước vẻ tuấn tú này của anh.

Nếu như cả hai người có thể tìm hiểu và kết hôn thì còn gì tuyệt vời hơn."
Thật ra hai mẹ con Tần Hải Ngọc chẳng hề có ý tốt khi tìm cách mai mối Lâm Tình với người con gái khác.

Chẳng qua là Ôn Giai Kỳ chính là người bạn thân với Lâm Như Yến, tính cách có phần ngốc nghếch, mọi thứ đều nghe theo quyết định của Lâm Như Yến.

Cho nên, chỉ cần tìm cách đưa Ôn Giai Kỳ bước chân vào Lâm gia, trở thành đại phu nhân thì chắc chắn số tài sản Lâm gia cũng như công việc làm ăn sau này sẽ nằm trong tay mẹ con cô ta.
- "Con mệt rồi, chúng ta khoan nói chuyện này đã."
Lâm Tình vẻ mặt tràn ngập sự mệt mỏi mà gỏn gọn đáp, liền sau đó bước lên trên lầu trở vào phòng của mình.

Ngay khi cô rời đi, ánh mắt hai mẹ con Tần Hải Ngọc tràn ngập sự tức giận mà siết chặt tay, Lâm Như Yến vẻ mặt tràn ngập sự toan tính mà trầm giọng lên tiếng:
- "Chúng ta nhất định phải hành động càng sớm càng tốt.

Chỉ cần biến Giai Kỳ trở thành người phụ nữ của Lâm Tình, chắc chắn anh ta sẽ ngoan ngoãn mà chấp nhận hôn sự này."
Dứt lời, Lâm Như Yến nhếch môi cười nhạt.

Hàng loạt kế hoạch sớm đã vạch ra trong đầu chỉ chờ thời gian thực hiện nó mà thôi.
Kể từ sau khi Lâm Tình rời đi, tâm trạng của Tiêu Sĩ Trung cũng trở nên trầm lặng.

Anh cảm thấy cuộc sống vốn bình dị của mình như thiếu đi thứ gì đó mặc dù lúc trước anh đã vốn quen sống trong cảnh độc thân trong chính ngôi nhà này.

Lúc này, Tiêu Sĩ Trung nằm tựa đầu lên ghế sofa trong lòng không ngừng nhớ đến những hình ảnh liên quan đến Lâm Tình, khóe môi bất giác mỉm cười.

- "Tiêu Sĩ Trung mày độc thân lâu quá đến mức nhằm tưởng bản thân thích đàn ông luôn sao? Cậu ta chẳng qua là người bạn vô tình gặp gỡ mà thôi cho nên đừng nghĩ ngợi quá nhiều."
Trở vào bên trong phòng, Lâm Tình đứng trầm ngâm mà ngắm nhìn bản thân ở trong gương.

Cô cảm thấy không thể tiếp tục sống mãi với dáng vẻ là một chàng trai mãi được.
- "Lâm Tình, đã bao lâu rồi mày chưa sống với thân phận là một người con gái thực thụ?"
Bản thân Lâm Tình đôi lúc cảm thấy có chút ghen tị với nhiều cô gái khác.

Họ được diện những trang phục tôn lên nét dịu dàng của thiếu nữ, được tỏ ra yếu đuối trước mặt người mình yêu, còn cô thì không.

Ngay cả cảm giác để tóc dài cô cũng chẳng biết nó ra làm sao?
Suy nghĩ một hồi, Lâm Tình lập tức rời khỏi nhà trước sự ngơ ngác của hai mẹ con Tần Hải Ngọc.
- "Lâm Tình nó lại ra ngoài muốn làm gì thế?"
Thoáng chốc, Lâm Tình đã đến khu chợ đông đúc mà khi trước đã từng đi cùng Bối Bối và Tiêu Sĩ Trung.

Cô quyết định ra ngoài thay đổi bản thân một lần.

Sống với đúng hình hài của mình.

Lâm Tình đội bộ tóc giả màu đen dài ngang vai, tôn lên vẻ đẹp nữ tính của gương mặt.

Cô đi ngang qua khu bán nội y mà trở nên lúng túng không biết lựa chọn ra sao bởi trước giờ cô chưa được dùng nó bao giờ, dù chỉ là lén lút.
Thoáng chốc, cô đã hóa thân thành công thành một cô gái dịu dàng với chiếc váy màu trắng trễ vai mà tung tăng đi dạo khắp khu chợ.
- "Anh Lâm Tình rời đi mà không nói với mình một lời nào, đúng là người vô tâm."
Bối Bối vẻ mặt hụt hẫng ngay khi hay tin Lâm Tình đã rời khỏi nhà Tiêu Sĩ Trung mà buồn bã một mình dạo phố.

Trong lúc Lâm Tình đang vô cùng hớn hở tung tăng khắp phố, hai mắt cô trợn tròn ngạc nhiên ngay khi nhìn thấy bóng dáng quen thuộc của Bối Bối từ xa mà lập tức xoay người, ba chân bốn cẳng chạy thật nhanh trước khi bị phát hiện.
 
Đi Về Phía Chân Trời
Chương 71: 71: Ngoại Truyện Tiêu Sĩ Trung - Lâm Tình


Vì chạy quá nhanh khiến Lâm Tình không may va phải vào người đang đi ở trước mặt.

Bất ngờ, cả người cô chúi người về phía trước may thay được bàn tay rộng lớn của ai đó đỡ lấy mà vòng tay ôm lấy eo cô, trầm giọng nói:
- "Cô có sao không?"
Lâm Tình khẽ gật nhẹ đầu liền lập tức ngẩng mặt lên toan nói lời cảm ơn với người trước mặt.

Hai mắt cô trợn tròn ngạc nhiên khi va phải vào ánh mắt quen thuộc.
Người này không ai khác là Tiêu Sĩ Trung.

Bản thân anh cũng khá bất ngờ khi nhìn người con gái trong vòng tay mình lại quá đỗi quen thuộc.

Thậm chí còn rất giống Lâm Tình nữa đằng khác.

Tuy nhiên, anh chưa kịp lên tiếng liền cảm nhận cơn đau ở mũi chân do bị người trước mặt ra sức đạp mạnh liền sau đó co người bỏ chạy.
Lâm Tình vừa chạy vừa không ngừng tự trách bản thân.

Cô không ngờ lại chạm mặt anh trong bộ dáng này.

Thật là xấu hổ đi được.
- "Lần này tiêu chắc rồi.

Nếu như anh ấy biết mình là con gái liệu sau này sẽ giận mà không muốn gặp mặt mình nữa không?"
Tiêu Sĩ Trung vẫn còn đang ngờ vực về người con gái lúc nãy.

Quả thực rất giống Lâm Tình.

Có phải trong lòng anh đang nghĩ đến nên cũng nhìn ai ra dáng vẻ của Lâm Tình cả.

Không nghĩ ngợi nữa, Tiêu Sĩ Trung tiếp tục bước về phía trước liền nhìn thấy bóng dáng quen thuộc ngay trước mặt.

Bối Bối vừa nhìn thấy anh đã lập tức chạy đến chào hỏi thân thiện:
- "Anh Sĩ Trung, không ngờ gặp được anh ở đây? Anh Lâm Tình thực sự đã rời đi rồi sao?"
Mặt dù đang nói chuyện với Tiêu Sĩ Trung thế nhưng ánh mắt của Bối Bối liên tục nhìn ngắm khắp nơi như thể tìm kiếm ai đó.

Một lúc sau, vẻ mặt tràn đầy sự thất vọng hiện rõ lên khuôn mặt của Bối Bối, cô buồn bã nói:
- "Anh ta đúng là kẻ vô tâm mà.

Trước khi rời khỏi cũng không tìm em để nói lời tạm biệt.

Lâm Tình, nếu anh để em phát hiện anh âm thầm hẹn hò với cô gái khác thì biết tay em."
Ngay sau khi thoát thân thành công, Lâm Tình nhanh chóng trở về nhà với bộ dáng thường nhật.

Vì sợ bí mật bị người trong Lâm gia phát hiện cho nên cô đã tự tay đem số quần áo khi nãy cho đại một người nào đó mặc dù bản thân có chút luyến tiếc.

Nhưng dù sao hôm nay cô cũng đã có một ngày trở thành con gái thực thụ.
Dõng dạc bước vào nhà, trước mắt Lâm Tình là dáng người con gái cao ráo trong chiếc váy màu xanh ngọc mát dịu đang đứng chờ người trở về.

Vừa nhìn thấy người trước mặt, khóe môi cô ta bỗng nở một nụ cười mà nhanh chóng chạy đến ôm chầm lấy, hạnh phúc nói:
- "Anh Lâm Tình, lâu lắm rồi em mới gặp được anh.

Vẫn đẹp trai như ngày nào."
Trước cái ôm có phần bất ngờ này khiến Lâm Tình cảm thấy vô cùng khó xử.

Cô cười miễn cưỡng liền sau đó nhẹ nhàng tách người con gái bên cạnh ra khỏi người mình, trầm giọng nói:
- "Cô là Ôn Giai Kỳ đúng chứ?"
Người đối diện gật đầu xác nhận.

Cô ta khẽ nắm lấy tay người bên cạnh mà lên tiếng nói:
- "Anh Lâm Tình, em thích anh từ lâu lắm rồi.

Cả bác gái và Như Yến đều cho phép em và anh đến với nhau.

Chi bằng chúng ta kết hôn với nhau nhé."
- "Không được."
Theo bản năng, Lâm Tình lớn tiếng phản đối khiến ai nấy có mặt lúc này đều nhìn cô chằm chằm.

Trong đó có cả mẹ con Tần Hải Ngọc.

Cả hai người họ khẽ đưa mắt nhìn nhau.

Một lúc sau, Tần Hải Ngọc mỉm cười lên tiếng nói:
- "Giai Kỳ à, sao con lại gấp gáp thế chứ? Chi bằng hai đứa cứ tìm hiểu nhau trước đã."
Mặc dù vui vẻ là thế nhưng thật ra thâm tâm hai người họ có chút thất vọng.

Tần Hải Ngọc khẽ liếc mắt sang Lâm Như Yến, cô ta nhanh chóng nhận ra mà bình thản mang một tách trà đến cho Lâm Tình, mỉm cười nói:
- "Uống trà rồi hẳn nói chuyện tiếp nhé anh."
Đúng lúc Lâm Tình đang khát mà không nghĩ ngợi nhiều lập tức đưa tay cầm lấy tách trà uống cạn sạch mà dõng dạc bước lên trên lầu.

Khóe môi Lâm Như Yến khẽ cong lên mà nhếch môi cười, gật đầu ra hiệu cho Ôn Giai Kỳ chậm rãi đi lên lầu.
- "Lâm Tình, để tôi xem qua đêm nay, anh có ngoan ngoãn chấp nhận kết hôn với Giai Kỳ không?"
Nằm trên giường nghĩ ngợi về những chuyện vô tình va phải người Tiêu Sĩ Trung ngày hôm nay, khóe môi Lâm Tình khẽ cong lên mà thầm nghĩ:
- "Không biết anh ấy có nhận ra mình hay không? Nếu biết mình là con gái, liệu anh ấy có đối xử tốt giống như trước đây?"
 
Đi Về Phía Chân Trời
Chương 72: 72: Ngoại Truyện Tiêu Sĩ Trung - Lâm Tình


Một lúc lâu sau, cảm nhận cơ thể đang dần thay đổi, Lâm Tình cảm thấy cổ họng có chút khô rát toan đưa tay mở cửa bước ra ngoài tìm nước uống thì nghe thấy tiếng thì thầm của người phía ngoài.
- "Giai Kỳ, mọi kế hoạch cô và Như Yến đã cố gắng giúp con thực hiện, bước cuối có thành công hay không tất cả là do con."
Lâm Như Yến đứng bên cạnh cũng tiếp lời:
- "Mình và mẹ đã bỏ thuốc bên trong ly trà, chỉ tầm khoảng vài phút nữa thôi sẽ phát huy tác dụng cực mạnh cho dù anh ta có là quân tử đến đâu cũng không thể cưỡng lại sức quyến rũ của cậu.

Ôn Giai Kỳ lúc này diện trên người chiếc váy ngủ vô cùng mỏng manh đến mức có thể nhìn xuyên thấu cả nội y bên trong.

Cô ta mĩm cười gật đầu mà chậm rãi đưa tay mở cửa bước vào trong.
- "Hóa ra là họ đã bỏ thuốc mình.

Phải làm sao đây? Nếu như để Ôn Giai Kỳ phát hiện thân phận thì mình rất khó có thể kìm hãm quyền lực của Tần Hải Ngọc."

Ánh mắt Lâm Tình hướng về phía cửa sổ đang mở mà nhếch môi liền sau đó cô tranh thủ lúc bản thân vẫn còn đang tỉnh táo mà dùng dây thừng buộc vào thanh cửa sổ sau đó nhanh chóng trèo xuống dưới.
Một lúc sau, Ôn Giai Kỳ với dáng vẻ mê hoặc mở cửa phòng bước vào.

Nghe tiếng nước chảy bên trong phòng tắm khiến cô ta nhằm tưởng rằng Lâm Tình đang ở bên trong mà nhỏ giọng lên tiếng nói:
- "Anh đang ở bên trong có phải không? Vậy thì em ở ngoài này đợi anh đó."
Dứt lời, Ôn Giai Kỳ đi về phía giường mà đưa tay cởi bỏ chiếc áo ngủ trên người, hiện lên cơ thể quyến rũ, tiếp theo đó là toàn bộ đồ lót trên người đều được trút khỏi ném thẳng xuống đất.

Hiện tại, Ôn Giai Kỳ trong dáng vẻ không chút mảnh vải che thân, chậm rãi nằm lên trên giường, cố tình khoe trọn bờ m ông quyến rũ mà chờ đợi người ở bên trong phòng tắm.
Ngồi ở bên trong taxi, lúc này bên ngoài trời mưa ngày một lớn thế nhưng Lâm Tình lại cảm thấy vô cùng nóng bức mà gấp gáp lên tiếng hối thúc tài xế mau chóng lái xe đến địa điểm mà cô đã nói.
Cốc...Cốc...Cốc...
Bên ngoài trời mưa không ngớt thế nhưng vẫn không thể nào lấn át được tiếng gõ cửa vô cùng gấp gáp ở phía ngoài.

Tiêu Sĩ Trung vốn đang ngồi thư thả trên ghế xem tivi mà nhíu mày, chậm rãi tiến về phía cửa.

Đã tối rồi mà ai đó lại đến tìm anh.
Ngay khi cánh cửa mở ra hiện trước mắt anh là thân ảnh vô cùng quen thuộc.

Lâm Tình với dáng vẻ ước sũng, gương mặt lúc này đã đỏ bừng như kẻ say rượu mà loạng choạng tiến lại phía người trước mặt, thở hổn hển nói:
- "Sĩ Trung, anh phải giúp tôi."
Vừa dứt lời, Lâm Tình bất ngờ ngã khụy khiến người bên cạnh không kịp phản ứng nhanh tay đỡ lấy người cô mà đưa trở vào phòng.
- "Lâm Tình, cậu lại bị làm sao thế? Đã xảy ra chuyện gì?"

Vừa nói, Tiêu Sĩ Trung không chút do dự mà cởi chiếc áo thun đã ướt đẫm nước mưa ra của người đối diện.

Anh khẽ nhíu mày ngay khi nhìn thấy những vòng vải quấn quanh người Lâm Tình mà khó hiểu hỏi:
- "Vết thương trên người cậu đến giờ vẫn chưa khỏi sao? Ưm..."
Anh vừa dứt lời thì cánh môi đã bị Lâm Tình mạnh bạo hôn lấy.

Cơ thể cô lúc này đã không thể chịu đựng sự dày vò của thuốc mà táo bạo muốn chiếm đoạt cơ thể của người trước mặt.

Trong dáng vẻ nửa mơ nửa tỉnh, đầu óc xoay cuồng, Lâm Tình ghé sát vào tai người bên cạnh mà nói khẽ:
- "Tiêu Sĩ Trung, tôi thích anh.

Thực ra, tôi không phải là một cậu nhóc như anh nghĩ mà là một cô gái thực sự."
Nghe đến đây khiến Tiêu Sĩ Trung hoàn toàn hoảng hốt mà đứng bật dậy.

Khóe môi anh khẽ rung rung nhìn chằm chằm vào người ngồi trên giường.

Liền lập tức, Lâm Tình cảm thấy vô cùng bức bách mà tháo gỡ những băng vải quấn quanh ngực mình ném mạnh xuống đất, hiện ra cơ thể mỏng manh trước mắt người đối diện.

Bầu ng ực căng tròn vốn bị phong ấn bấy lâu của cô lúc này mới được giải tỏa khẽ lắc lư quyến rũ người trước mặt.
Nhìn thấy cảnh tượng trước mặt, hai má Tiêu Sĩ Trung lập tức đỏ bừng mà ngại ngùng nhanh chóng đưa tay che mắt.

Đến giờ anh vẫn không tin được rằng người trước mặt anh lại chính là một cô gái.
- "Tiêu Sĩ Trung, có phải mày sốt rồi không? Đến mức nhìn thấy ảo giác?"
Anh lẩm bẩm nói thầm trong miệng.

Một lúc sau cảm nhận cả người như đang bị ai đó từ đằng sau nhảy chồm lên mà ôm chặt lấy khiến nhịp tim anh lúc này như sắp nổ tung.
 
Back
Top Bottom