Nghe tiếng Đông Doanh, cả Việt Nam và Hoa Quốc đồng thời ngoảnh mặt vào trong, phải đợi một lúc sau mới thấy y bê chậu nước hòa lẫn máu bước ra khỏi gian phòng, vẻ mặt sầu khổ vô cùng.
" Cứu được không ?
" Kẻ duy nhất hiểu lời y là Hoa Quốc, tất nhiên, hắn cũng là người hỏi, đâu tới lượt Việt Nam múa may quay cuồng bày tỏ thay lời nói.
Đông Doanh gật đầu " Sốt, da bị rạch nhẹ mà thôi, còn khỏe chán.
"
" Ngươi tìm nó ở đâu ra ?
" Quan sát khuôn mặt nhăn nhó của hắn, bấy giờ y mới nói lên nghi vấn trong lòng.
" Chung hố.
" Hắn chỉ tay vào người Việt Nam.
Thấy cậu cũng đang nhìn mình, hắn ngẫm nghĩ một hồi lại bổ sung " Bị người của nha môn ném xuống.
" Không những thế, người còn rất hôi nha.
- Hoa Quốc cảm khái từ tận đáy con tim.
Đôi bên trao cho nhau ánh nhìn đắm đuối mà không để ý đến Việt Nam - nhân loại bị lãng quên suốt từ đầu tới giờ đã bám lên ngồi vào xe lăn, tiến vào căn phòng lúc nào chẳng hay.
Cậu khó nhọc lê cả xe lẫn người vào gian phòng vốn là nơi cậu ngủ mỗi đêm, định bụng phải xem xét mặt mày kẻ được vị áo đỏ kia khiêng về mới được.
Còn hỏi vì sao cậu phải xem cho bằng được thì thật ra nó xuất phát từ chút hiếu kỳ, còn lại là ý nghĩ không được vui vẻ cho lắm : Ta lại phải chia giường với người kia ư?
Sinh thời dù thân thể ta có không khỏe đi nữa cũng chưa phải chung chăn chung gối với kẻ nào.
- Việt Nam không rõ lí do sao bản thân lại có suy nghĩ đó, hẳn là ảnh hưởng từ trí nhớ đã mất đi ?
Lăn xe tới trước giường, Việt Nam dùng hết sức chống tay lên hai bên thành xe, rướn người lên cao nhất có thể để nhìn người nọ.
" ?
"
Cậu nghĩ bản thân chắc là bị hoa mắt rồi.
Để xác nhận lại, lần này cậu dí sát mặt gần với người trên giường hơn, vén mái tóc rối bù xù của đối phương lên.
" Ồ, mặt mày sáng sủa, ưng nhìn phải biết.
" Ngắm đi ngắm lại vẫn thấy giống, đây thật sự là huynh đệ song sinh trong truyền thuyết đấy ư ?
- Việt Nam lẩm bẩm mãi, lại chẳng để ý cậu bạn nhỏ trên giường đã tỉnh dậy từ bao giờ.
Lúc định thần lại, ngước mặt lên liền ăn ngay cái gối cứng, cậu suýt bật tiếng chửi hữu hạn của mình, thế nhưng chưa kịp thốt thì tai cậu đã phải nhận thứ âm thanh vô cùng, vô cùng lớn.
" A a a a a a a a a a a !
Có quỷ !
Ta gặp quỷ !
Cứu mạng với !
" Người nọ hét inh ỏi, tựa như nếu bây giờ không hét, sau này sẽ chẳng còn thời cơ để thực hiện việc ấy nữa.
Song sinh cái con khỉ !
Người dưng còn chưa bất lịch sự như thế này !
Nghe người hét nói cùng ngôn ngữ, cậu còn chưa kịp mở miệng cười thì độ hảo cảm với người nọ đã tụt dốc ngay lập tức.
Cậu nhanh chóng phủ nhận mối quan hệ huyết thống với kẻ này, cũng từ chối nhận đồng hương.
Không chịu nổi thanh âm đó nữa, Việt Nam lần đầu phát cáu sau khi rơi từ trên trời xuống, cậu quát ầm cả lên : " Ngươi la hét cái gì ?
Ta cũng đâu ăn thịt ngươi.
Ngươi nói ai gặp quỷ ?
Ta mới là người gặp quỷ !
Đừng tưởng mang khuôn mặt y đúc ta là có thể chỉ hươu nói vượn, chỉ đông nói tây !
"
Cậu mắng thì cậu mắng, còn đối phương có nghe lọt từ nào vào tai hay không thì cậu chịu.
Sống không chó tí nào, nhưng đời nó đối với mình như chó vậy, Việt Nam có thể nhịn ngày một ngày hai, nhưng ngày ba ngày bốn hay về sau vẫn mãi thế này thì khác nào phó mặc cho kẻ khác đập đá vào chân mình ?
Kẻ này thật dễ bị cảm xúc chi phối, ồn ào, thanh quản hẳn là rất rộng, Việt Nam không ưng loại người như thế.
Hít sâu một hơi kìm nén cơn giận bộc phát, cậu cảm giác sau đợt mở miệng tích nghiệp này chính là tình huống xấu nhất : phải nằm chung giường, húp chung bát, mặc chung khố, ăn chung bàn với thằng oắt trước mặt.
Nhưng có qua cũng có lại, nhờ lần bộc phát này mà não Việt Nam giờ đây không còn trống rỗng như hai hôm trước nữa.
Chiếu theo những lời vừa rồi thì thuở trước hẳn là Việt Nam hiếm khi mắng người.
Ngày xưa thế nào, đã xảy ra chuyện gì, những thông tin đó mới có giá trị đối với cậu chứ không phải chỉ mỗi tên và tuổi.
Cậu cũng đã từng thử thúc ép bản thân nhớ lại, kết quả chẳng ra sao cả, đầu chỉ đau thêm.
Giờ phát hiện ra cách giao tiếp có chút hiệu quả, Việt Nam sao có thể bỏ lỡ cơ hội gợi nhớ ấy.
Chỉ có điều...
- Việt Nam nhìn kẻ đang thút tha thút thít, quấn chăn kín mít chỉ lộ đôi mắt vàng long lanh sưng đỏ mà liên tưởng tới bản mặt âm trầm của Hoa Quốc lúc vác người về.
Nhắc tới tào tháo, tào tháo liền đến đây.
Có vẻ như hai tên nam nhân ngoài cửa nghe tiếng thét thống khổ của nó nên vào phòng kiểm tra.
Việt Nam ngó lơ giọng run rẩy của cục nhỏ trong chăn, cậu điều chỉnh cảm xúc trên mặt rồi mới quay đầu lại nhìn Đông Doanh và Hoa Quốc.
Ta chưa có làm gì hết á, hai ngươi đừng đổ oan cho ta nha.
- Chớp chớp đôi mắt vàng đầy vô tội, Việt Nam không mở miệng nói mà dùng chính khóe miệng méo xệch của mình để phủ sạch tội lỗi.
Cơ mà đó là sự thật, cậu mới chỉ mắng người mà thôi.
Kẻ gây sự trước là nó, vậy thì việc gì cậu đây phải nhận tội.
Việt Nam ỷ thế hai chân liệt cứng, nghe không hiểu lời, nói không thành tiếng nên rất tự tin chuẩn bị sẵn tâm lí ngồi trước mặt hai gã kia đối chất biểu cảm.
Ai ngờ đâu tên nhóc kia đã nhanh chân chạy vút ra khỏi chăn, tới cạnh ôm bắp đùi lớn nhất trong nhà là Đông Doanh, miệng nhỏ bắt đầu thỏ thẻ thứ tiếng cậu không hiểu :
" Hu hu hu...Thúc thúc, có quỷ, nó, nó biến thành con rồi hù dọa con.
Thúc cứu, cứu con với !
"
Việt Nam không hiểu nó nói gì là thật, mà nghe bỗng thấy ngứa lỗ tai cũng là thật.
Cơn giận vừa nãy chưa nguôi, cậu muốn đánh người vô cùng.
Hận thay hiện giờ người lớn trong nhà đang tụ tập đầy đủ ở đây, cậu không thể bộc lộ bản chất thật của mình ra được.
" Nín đi con, vị ca ca đó là người tốt.
Hai đứa các con... hầy...
" Mắt thấy Hoa Quốc không có vẻ gì là sẽ ra dỗ trẻ con, ca này Đông Doanh muốn chạy chối chết đùn đẩy trách nhiệm cũng chẳng được.
" Không !
Nó vừa mắng con !
Nó, nó bảo con là quỷ.
Nó tính hãm hại con.
Thúc cứu con đi mà !
"
Nghe liền biết nó đang mách lẻo.
Việt Nam tinh ý dịch ra cuộc hội thoại giữa hai người kia.
Thấy Đông Doanh đưa mắt về phía mình, cậu chỉ có thể lắc đầu nguầy nguậy mà chối tội.
Cậu không phải thánh mẫu.
Tính không tốt đẹp như người ngoài tưởng, cậu thừa nhận.
Nhưng thú thật với cả toàn dân thiên hạ là cậu đây chưa hề phạm pháp hay bắt nạt trẻ con, nó nói thế thì lại oan cho cậu quá.
Hoa Quốc nãy giờ mặt vô biểu tình, không ừ hử tiếng nào lại chỉ nghe thấy câu " nó vừa mắng con " liền nhướn mày, ngẩng đầu nhìn Việt Nam.
Thôi rồi, cậu biết thằng oắt mồm to kia đã khai ra chuyện gì tổn hại cậu rồi.
Tên song trùng khốn nạn, ta ghim ngươi rồi đấy.
***
Mai tôi về quê nội rồi.
Trên đó không có mạng nên tôi sẽ lặn đến hết mùng 5 (Âm lịch).
Năm Tỵ 2025 sắp tới sẽ có nhiều chuyển biến trong cuộc đời tôi, tỷ như hoàn thành chương trình giáo dục cấp 2, đối mặt với kỳ thi tuyển sinh vào 10 và cơ hội đạt đủ điểm đỗ vào ngôi trường tôi mong ước là con số 0, khả năng theo học trường nghề là rất cao vì nhà tôi NGHÈO, không đủ tiền cho tôi học dân lập.
Chú hổ của các bác đang rơi vào hố tuyệt vọng, không cần an ủi, xin cảm ơn.🐯💦
Dù gì thì cũng cảm ơn các bạn bên kia màn hình đã đồng hành cùng tôi đến những ngày cuối cùng của năm 2024.
Cảm ơn và mến mọi người nhiều nhiều lắm.
À, đây là art cũ tôi vẽ anh Quốc trên PC, tung ra cho bạn Kuo ngắm.(Thật ra trong trí tưởng tượng của tôi, công còn đẹp hơn nhiều, mà do trình vẽ có hạn nên cũng chỉ có thể thôi.)
Nhân tân niên xuân Ất Tỵ, chúc tất cả cùng hưởng trọn vẹn niềm vui.
Gia đình luôn êm ấm, hạnh phúc chẳng ngừng trôi.
Một năm đầy tài lộc, phú quý mãi bên người.
- Tống cựu nghênh tân.
- Vạn sự cát tường.
- Toàn gia hạnh phúc.
Hẹn gặp lại vào năm sau !