Dị Giới  Dị Thế Chi Nhược Nhục Cường Thực (Dị Thế Chi Cá Lớn Nuốt Cá Bé)

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Dị Thế Chi Nhược Nhục Cường Thực (Dị Thế Chi Cá Lớn Nuốt Cá Bé)
Chương 20: 20: Giống Cái Bộ Tộc


Bước nhanh đuổi kịp tốc độ của Bố Lai Ân, ba người Hàn Chưởng đi mất gần nửa tiếng, cuối cùng cũng thấy một bộ tộc nho nhỏ.

Thật sự là bộ tộc, không giống sơn động đơn sơ gần gũi với thiên nhiên như của Thụy Tư.

Một loạt những căn nhà được làm bằng nguyên liệu gì đó thoạt nhìn đơn giản, nhưng lại là một công trình nhân tạo thực sự.
Bộ lạc Hùng tộc ở sâu trong rừng rậm, xung quanh có núi có sông, những ngôi nhà trong thôn cũng rất to lớn mọc lên ở khắp bộ lạc.

Vừa nhìn thấy là có cảm giác rất tiền sử.
Hàn Chưởng bất động đứng nhìn, trong lòng sáng ngời: Hóa ra người ở thế giới này không phải ai cũng sống một mình như lang nhân Thụy Tư kia.
Ngay khi Hàn Chưởng đánh giá nơi này, người của hùng tộc cũng chạy ra quan sát giống cái thoạt nhìn nhỏ xinh dị thường này.
"Bố Lai Ân, Khoa Đặc, y là......." Một thú nhân Hùng tộc cao lớn đi ra, hỏi hai người Bố Lai Ân.
"Y là bầu bạn của hắc lang ở khu rừng phía trước, không may đi lạc, cho nên chúng ta mời y ở lại đây một lát." Bố Lai Ân hóa thành hình người, cẩn thận thả Khoa Đặc trên vai mình xuống, ôm lấy giống cái nhà mình giải thích với tộc nhân.
"Chẳng trách, trên người y lại nồng mùi của lang nhân như vậy." Thú nhân Hùng tộc gật gật đầu, tỏ vẻ hiểu được.

"Các ngươi cũng không nên để ý người ta, tính chiếm hữu của lang nhân rất cao, huống hồ hắn đã hạ "nhũ kết" rồi, các ngươi cũng không có cơ hội đâu." Bố Lai Ân nghĩ nghĩ, vẫn nhắc nhở một câu.
"Được, ta cũng không đến mức đói bụng ăn quàng.

Bầu bạn của lang nhân, ta cũng không dám mơ tưởng, tên kia mà điên lên cũng không phải đáng sợ bình thường." Thú nhân Hùng tộc run run vai.

Tính chiếm hữu của lang nhân là mạnh nhất trong toàn bộ giới thú nhân.

Nếu đã hạ "nhũ kết", vậy chứng tỏ con sói kia đã nhận định bầu bạn này, nếu cố chấp nhất định sẽ rước lấy sự trả thù của đối phương.
Hồng hồ tiểu giống cái thoạt nhìn yếu ớt trước mặt cũng không gợi lên nhiều hứng thú của hắn.
Bố Lai Ân an tâm, vừa định xoay người nói gì đó với Hàn Chưởng, bỗng nhiên cảm giác được gì đó bất thường.

Khóe mắt liếc về một cây đại thụ cách cổng bộ lạc không xa.

Sau đó sắc mặt kinh ngạc, vội vàng chỉ chỉ Hàn Chưởng, cúi đầu nói với Khoa Đặc: "Ngươi mang y về nhà trước đi, ta có chuyện cần làm trước, xong rồi sẽ về sau."
Dứt lời, cúi đầu hôn một cái lên môi của Khoa Đặc.
Khoa Đặc đỏ mắt gật gật đầu, lại kiễng chân thơm một cái lên má của Bố Lai Ân.
Bố Lai Ân nở nụ cười, xoa xoa đầu Khoa Đặc, lập tức đi về phía cổng bộ lạc.
Hàn Chưởng không rảnh chú ý tình hình giữa hai người Bố Lai Ân, chỉ buồn bực lắc đầu nổi da gà.
Vừa nãy lúc Bố Lai Ân nói chuyện với thú nhân Hùng tộc kia, một đám thoạt nhìn giống nam tử cao gầy bình thường trong bộ lạc lập tức xông về phía mình, sau đó rất nhiệt tình mà đặt ra vô số câu hỏi kỳ dị, như là:
"Này, ngươi tên là gì? Ngươi là bầu bạn của hắc lang ở khu rừng phía trước sao?"
"Các ngươi ở bên nhau từ lúc nào? Hắn đã chuyển tới gần đây rất nhiều năm, cũng không thấy động tâm với bất kỳ giống cái nào......."
"Các ngươi quen biết nhau thế nào vậy? Nghe thú nhân nhà ta nói con sói kia rất lợi hại đó......"
.............

Các loại câu hỏi thần kỳ quỷ dị của từng người ném vào mặt Hàn Chưởng, mà mấy vấn đề này đều có một điểm chung lớn nhất ------ tất cả đều có chữ "sói" trong đấy.
Nhìn đám nam nhân trước mặt ồn ào không thua gì mấy bà hàng xóm ở hiện đại, Hàn Chưởng không nói gì, lần đầu tiên y phát hiện nam nhân cũng có thể bát quái tới vậy.
Hơn nữa, nghe ý trong lời nói thì họ đều là đồng tính hết hả? Còn nữa, vì cái lông gì mà bọn họ nói cứ như mình và con sói Thụy Tư kia chắc chắn là một đôi vậy?
Không hiểu, rất là không hiểu.
Mà lúc này, Hàn Chưởng đột nhiên ý thức được một vấn đề rất nghiêm trọng -------- trong bộ lạc này hình như không có nữ nhân?
Kinh ngạc không nói lên lời, Hàn Chưởng cẩn thận tránh đi bàn tay của ai đó đang sờ lên mặt mình, nhanh chóng lùi về sau hai bước, tạo khoảng cách với mọi người: "Khoan đã!"
Đám nam nhân đều sửng sốt, thế mà cũng dừng hết động tác lại.
Ho nhẹ một tiếng, Hàn Chưởng đứng thẳng, chào theo nghi thức quân đội: Xin chào, ta là Hàn Chưởng.

Mặt khác, ta và con sói trong lời của các ngươi không có quan hệ gì." Cho dù có quan hệ thì cũng chỉ là con sói kia từng cứu mình thôi.
Đám nam nhân hai mắt nhìn nhau, đều không biết nói gì.

Không phải đã hạ "nhũ kết" rồi sao? Vậy sao lại không có quan hệ được?
Không để ý tới vẻ mặt kỳ quái của đám nam nhân này, Hàn Chưởng nhanh chóng bỏ qua đề tài khiến người ta rối rắm này, cẩn thận hỏi: "Đúng rồi, nữ nhân ở chỗ các ngươi đâu hết rồi?"
Biểu cảm trên mặt đám nam nhân càng quái dị hơn.

Một lúc lâu sau, Khoa Đặc vẫn hơi đỏ mặt chậm rãi bước lên, nói: "Nữ nhân? Đó là gì?"
Gân xanh trên trán run lên không ngừng, thậm chí sau lưng cũng toát mồ hôi lạnh.

Đè xuống dự cảm bi kịch mãnh liệt trong lòng, Hàn Chưởng mở miệng: "Chín là.......!Chính là người có cơ thể mềm mại, có thể sinh con......."
Cũng không biết hình dung ra sao, dù sao thì nữ nhân ở hiện đại cũng rất nhiều, cũng không ai đi hỏi mình câu thiểu năng như "nữ nhân là gì?" bao giờ cả.

Trong lúc nhất thời, muốn y phải miêu tả cụ thể, thật sự có hơi khó khăn.
Khoa Đặc nhíu nhíu mày, dường như có hơi khó hiểu.

Suy nghĩ nửa này, hắn nhìn Hàn Chưởng thấp hơn mình nửa cái đầu, nói: "Thân thể mềm mại, có thể sinh con, chính là chúng ta đó."
Như một tiếng sét đánh ngang tai một tiếng "đùng!", Hàn Chưởng bị một câu nói như Thiên Lôi đánh cho chấn động, không thể nhúc nhích.
Nam nhân này......!Hắn vừa nói gì vậy? Đám nam nhân này có thể sinh con sao? Hơn nữa, nếu y không hiểu lầm thì, "chúng ta" ở đây cũng có y trong đó đúng không.........
 
Dị Thế Chi Nhược Nhục Cường Thực (Dị Thế Chi Cá Lớn Nuốt Cá Bé)
Chương 21: 21: Con Sói Cố Chấp


Nhất thời cảm giác trời đất quay cuồng, tế bào não như bị nổ tung, Hàn Chưởng đứng hơi loạng choạng.
Tin này quả thực rất kinh khủng, y vốn rằng sau bao nhiêu chuyện kỳ lạ không thể dùng khoa học để giải thích được, y đã có thể bình tĩnh để tiếp nhận mọi sự đả kích.

Nhưng không ngờ rằng, so với những chuyện trước đó y đã trải qua thì chuyện vừa xảy ra này hoàn toàn giống với mấy câu để lừa trẻ mẫu giáo.
Khoa Đặc nhìn Hàn Chưởng ngây ngốc, có chút lo lắng, không khỏi tiến lên hỏi han: "Ngươi......!không sao chứ?"
"Hả?" Hàn Chưởng lập tức hoàn hồn, nhìn thấy đám nam nhân vây quanh mình đều có vẻ lo lắng, xấu hổ không biết nói gì nữa, chỉ có thể miễn cưỡng cười cười: "Ừm, ta không sao."
"A, vậy là tốt rồi.

Đúng rồi, ngươi vẫn chưa vào thôn phải không? Ta mang ngươi vào thôn trước." Khoa Đặc nghe vậy nở nụ cười, trên khuôn mặt nam tính lộ ra nụ cười trẻ con, nhìn có hơi kỳ nhưng Hàn Chưởng lại thấy cảm giác hiền lành ấm áp từ khuôn mặt của đối phương.

Cảm giác ghê sợ nam nhân này cũng dần vơi đi.
Không giống thú nhân có thể biến thành dã thú nên chỉ mặc một chiếc váy da thú ngắn, những nam nhân này còn mặc cả áo nữa.

Mặc dù chất liệu cũng là da thú, nhưng Hàn Chưởng mặc một thân quần áo rách nát đứng giữa đám người, vẫn có vẻ cực kỳ cao sang dị thường.
Đám nam nhân rất nhiệt tình, mỗi khi đi tới một chỗ là lại giải thích cặn kẽ cho Hàn Chưởng đầu đầy dấu chấm hỏi, cũng không có cảm giác thiếu kiên nhẫn.

Chỉ có điều trong lúc cười nói lại có sự nhu hòa của nữ nhân, nhưng cũng không phải hoàn toàn không chấp nhận được.
Dần dần, một vài hùng nhân không giống nam nhân bình thường đi ra từ những ngôi nhà nhỏ, im lặng đứng ở một bên, nhìn đám giống cái cười đùa vui vẻ.
Bị thu hút bởi những thứ mới mẻ mà y chưa bao giờ thấy, Hàn Chưởng tạm thời buông bỏ bài xích trong lòng, ngược lại có hơi buồn cười những nam nhân này thế mà lại dẫn mình đi dạo khắp nơi, cũng không sợ người ngoài như y sẽ làm ra chuyện gì đó bất lợi đối với bộ lạc bọn họ.

Chẳng lẽ mọi người ở đây đều không có lòng đề phòng như vậy sao?
Mang theo chút tò mò, Hàn Chưởng hết nhìn đông lại nhìn tây, cảm nhận được không khí hòa nhã xung quanh, trên mặt lộ ra nụ cười lơ đãng.
Mà ngay lúc đám giống cái nhiệt tình vây quanh Hàn Chưởng đi xem cấu trúc của bộ lạc, Bố Lai Ân cũng nhanh chóng đi vào giữa bụi cây nhỏ gần cổng bộ lạc.
Chân vừa mới bước vào thì một bóng đen lao tới, Bố Lai Ân kinh ngạc, vội vàng né tránh.
May mà Bố Lai Ân phát hiện đúng lúc mới miễn cưỡng thoát khỏi sự tập kích của bóng đen, nhưng trên tay vẫn bị hắc quang chạm vào, nhất thời, một mảng da thịt dính phải làn sương đen từ từ hóa thành thể khí tiêu tán trong không khí.
Trong lòng kêu "lộp bộp" một tiếng, cơn đau nhức khi da thịt trên tay bị ăn mòn khiến thú nhân cũng hơi khó chịu, Bố Lai Ân không khỏi nhăn mày lại.
Người vừa bị thương liền có vẻ càng mẫn cảm với cảnh vật xung quanh, cảm giác được hơi thở lửng lơ trong không khí, Bố Lai Ân vội vàng hét lên: "Khoan đã! Ta không hề có ác ý!"
Hơi thở nguy hiểm trong không khí vẫn chưa lui đi, Bố Lai Ân kiên trì nói tiếp: "Ngươi là lang nhân ở khu rừng phía trước đúng không? Ta chỉ muốn nói chuyện rõ ràng thôi, bầu bạn của người hiện giờ đã làm khách tại bộ lạc của bọn ta."
Vừa mới dứt lời, hơi thở nguy hiểm mới bớt đi một chút, Bố Lai Ân thầm thở phào nhẹ nhõm, thầm than quả nhiên là lang nhân kia.
Mới vừa nghĩ như vậy, một luồng khí lạnh truyền đến từ phía sau.
Bố Lai Ân xoay người, một con sói lông đen tuyền bóng loáng đi ra từ phía sau một cái cây.
Thân sói khống lớn, ước chửng chỉ tầm 2 mét, ở thế giới thú nhân thì như vậy là hơi nhỏ.

Đương nhiên, Bố Lai Ân hiểu được, đây vẫn chưa phải hình dạng thật của lang nhân trước mắt.
Trên da lông của Thụy Tư có một làn sương di động như một ngọn lửa đen, ánh mắt như đêm đen chiếu ra sự dò xét sắc bén, như những thanh kiếm xuyên qua người của Bố Lai Ân.

Cơ thể Bố Lai Ân cứng đờ, luồng khí hắc ám trên người con sói này đúng thật là không bình thường.
Dần dần, Thụy Tư bước tới, hình sói từ từ biến đổi thành một nam nhân cao lớn.

Ánh mặt trời xuyên qua kẽ lá chiếu lên làn da màu đồng cổ, màu da ngăm đen phản chiếu ánh sáng rực rỡ của mặt trời, giống như vua của muôn loài, khí thế kinh người.
Bố Lai Ân không hề động đậy, hắn không thể không thừa nhận rằng con sói này rất mạnh, thậm chí còn mạnh hơn so với một thú nhân vương giả mà hắn từng gặp.

Tiếc là, thuộc tính hắc ám của hắn........
"Ngươi, đi theo ta." Thụy Tư không phản ứng lại ánh mắt có chút kính nể cũng có chút thương cảm của Bố Lai Ân, cẩn thận mà dịu dàng nhìn về phía Hàn Chưởng đang bị nhóm giống cái vây quanh dẫn vào bộ lạc Hùng tộc.

Sau đó lạnh lùng nói với Bố Lai Ân.
Bố Lai Ân chú ý tới tầm mắt của hắn, nhìn theo liền thấy bóng dáng nhỏ xinh bị đám giống cái vây quanh.

Trong lòng hiểu ra, cũng không nói gì thêm, đi theo chân của Thụy Tư vào sâu trong rừng.
Nếu nói chuyện ở nơi gần bộ lạc như vậy, chẳng may có xung đột thì sẽ rất phiền toái.

Nếu bị giống cái của mình nhìn thấy, đối phương cũng sẽ lo lắng.

Không thể để giống cái của mình lo lắng, đây chính là quy tắc ngầm mà tất cả thú nhân đều tuân theo, bất kể là chủng tộc nào.
Hai thú nhân một trước một sau im lặng đi tới nơi cách xa bộ lạc trong rừng sâu, xác nhận nơi này nếu phát sinh chuyện gì thì cũng không bị người khác chú ý tới, Thụy Tư mới dừng bước, xoay người đối diện với Bố Lai Ân.
"Y là của ta." Bỗng nhiên, Thụy Tư nói một câu như vậy.
Bố Lai Ân sửng sốt, sau một lúc lâu mới hiểu ý của đối phương.

Giỏi thật, đang nói mình đừng có để ý tới giống cái của hắn đây mà.
"Ta biết." Bố Lai Ân bất đắc dĩ nói, hắn là thú nhân đã có bầu bạn rồi, sao lại đi để ý tới giống cái khác chứ.

Con sói này suy nghĩ nhiều quá rồi.
"......!Tộc nhân của ngươi, cũng không được." Thụy Tư lại mở miệng, sắc mặt vẫn không thay đổi chút nào.
"........" Bố Lai Ân đỡ tránh, con sói này..........
 
Back
Top Bottom