Ngôn Tình Dị Năng Trọng Sinh: Thiếu Nữ Bói Toán Thiên Tài

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Dị Năng Trọng Sinh: Thiếu Nữ Bói Toán Thiên Tài
Chương 963: sư phụ trong ngõ hẻm (1)


>

- Xùy, em gái, cưng mà có chìa khóa của con xe kia á? Cưng mà có thật thì anh đi đầu xuống đất nhé!

Thanh niên kia nói với vẻ giễu cợt.

- Ha!

Dương Tử Mi cười lạnh một tiếng sau đó nhấn chuông chống trộm.

Chiếc xe kia vang lên một tiếng.

Mấy thanh niên kia lập tức trợn mắt há hốc mồm.

- Chờ mà đi đầu xuống đất đi!

Dương Tử Mi nhíu mày, cười nhạt một cái sau đó đi đến trước cửa xe, mở cửa ra rồi nhảy vào ghế lái.

- Trời ạ, là xe của nó thật hả? Nó là con gái của ai mà có con xe khủng thế, sao mới tí tuổi mà đã đi loại xe này vậy?

Mấy người kia kêu lên vô cùng kinh ngạc.

- Mấy anh à, mấy anh trồng cây chuối mà đi đi chứ!

Dương Tử Mi nở một nụ cười đểu, bàn tay cô khẽ động b*n r* âm sát khí sau đó niệm chú ngữ dựng ngược người.

Câu chú ngữ dựng ngược người này không hề khó, chỉ là một loại đạo thuật huyền môn, chỉ cần kết hợp với âm sát khí là có thể khống chế được người khác, dựng ngược người lại.

Tội cho mấy thanh niên xui xẻo, trêu chọc ai không trêu lại cứ đi chọc vào Dương Tử Mi.

Đầu óc của mấy người đó lập tức bị choáng váng, cơ thể cũng không nằm trong sự kiểm soát mà bắt đầu dựng ngược lên, sau đó chống tay đi trên mặt đất.

Dương Tử Mi thấy vậy, cười lạnh một tiếng rồi lái xe phóng đi.

Đương nhiên, cô vừa đi khỏi thì chú ngữ kia cũng mất đi hiệu lực.

Mấy thanh niên kia ngã nhào trên đất, sau đó trừng mắt nhìn nhau:

- Tại sao vừa rồi chúng mày lại trồng cây chuối đi?

- Tao cũng không biết, cảm giác như có người ở bên cạnh bắt tao làm thế ấy, dù sao thì tao không thể khống chế được cơ thể mình.

- Tao cũng thế.

- Con bé vừa rồi cười nhìn âm trầm vãi, chẳng lẽ nó là phù thủy sao? Kinh khủng quá!

- Chắc chắn là phù thủy rồi. Nếu không phải là phù thủy thì sao có thể làm phép với chúng ta như vậy? Những đứa con gái bình thường có thể đi con xe Landrover khủng như thế sao? Lại còn là xe quân đội nữa chứ.

- Trời địu, may là nó chỉ bắt chúng ta dựng ngược người lại chứ không phải bắt chúng ta chết.

Mấy thanh niên đang say đứ đừ này lập tức tỉnh táo lại một chút, càng nghĩ họ càng thấy quỷ dị, càng nghĩ càng không tự chủ được mà rợn tóc gáy, bèn vội vàng cùng nhau đi về nhà.

Dương Tử Mi bất tri bất giác lái xe tới trước con ngõ hẻm kỳ quái từng khiến cô tiến vào không gian dị thứ nguyên trước đây.

Con ngõ hẻm này là đường tắt đi về phía nhà cô.

Nhớ lại tình cảnh bị vây khốn khi đó, cô vẫn không có gan lái đi vào.

Ngày mai là Long Trục Thiên trở về rồi, cô không có thời gian loay hoay trong cái ngõ hẻm này đâu.

Nghĩ vậy, cô đánh tay lái đang định lái xe về phía khác thì chợt nghe thấy một tiếng “meo”.

Trái tim khẽ nảy lên, mí mắt cũng giật một cái, cô vội vàng nhìn về phía phát ra âm thanh…

Chỉ thấy phía dưới chiếc đèn cao áp trong ngõ hẻm, sư phụ cô mặc trên người chiếc đạo bào màu xanh đang đứng ở đó, bên chân ông là một con mèo đen. Dưới bóng đèn đường khi sáng khi tối ở đó, khung cảnh đó hiện ra vài phần không chân thật, vài phần quỷ dị.

- Sư phụ?

Vừa kinh ngạc vừa vui mừng, cô kêu lên một tiếng, đẩy cửa xe ra đang định nhảy xuống chạy vào trong ngõ hẻm đó thì đột nhiên đúng lúc này chuông điện thoại của cô vang lên, khiến đầu óc cô tỉnh táo lại một chút.

Cô vừa ấn nút nghe điện thoại vừa nhìn về phía sư phụ và con mèo mun đang ở trong ngõ hẻm kia.

Sư phụ cô dường như đang ngoắc tay với cô, mà con mèo mun kia cũng đang vẫy đuôi về phía cô.

Còn người gọi điện đến là đệ tử trên danh nghĩa của cô – Thiếu soái Tưởng Tử Lương.

Giọng nói nam tính hùng hậu nhưng tràn đầy cung kính của Tương Tử Lương vang lên:

- Sư phụ.

- Ừ.

Dương Tử Mi đáp lại với vẻ không yên lòng, trong đầu cô vẫn đang nghĩ đến sư phụ và con mèo mun trong ngõ hẻm kia. Không biết rốt cuộc đó có phải ảo giác của mình không, có phải là ảo giác giống như lần nhìn thấy sư thúc dẫn dụ mình tiến vào trong trước đây không nữa.

Tương Tử Lương nói trong điện thoại:

- Chúc mừng em đã tốt nghiệp!

- Ừ.

Dương Tử Mi trả lời lại một tiếng như có như không.
 
Dị Năng Trọng Sinh: Thiếu Nữ Bói Toán Thiên Tài
Chương 964: sư phụ trong ngõ hẻm (2)


>

- Sư phụ, em bận à?

Cuối cùng Tương Tử Lương cũng phát hiện ra trạng thái không bình tĩnh của cô, anh vội vàng hỏi.

- Ừ.

Dương Tử Mi trả lời, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm vào sư phụ của mình đang đứng dưới cột đèn đường kia. Cô phát hiện tên sư phụ kia không hề có bóng, cả con mèo mun kia cũng vậy.

Dưới ánh sáng của đèn đường, nếu là người thì không thể không có bóng được, trừ phi đó không phải là người mà là ma quỷ, hoặc là ảo giác.

Hẳn sư phụ và mèo mun không thể biến thành quỷ được.

Vậy thì nó chỉ có thể là ảo giác thôi.

- Vậy em làm việc đi, anh gọi điện chỉ muốn chúc mừng em đã tốt nghiệp, rồi hỏi xem em muốn quà tốt nghiệp gì thôi.

Tương Tử Lương nói, trong giọng nói của anh đượm chút mất mát.

- Cảm ơn anh, em xin lỗi, chỗ em đang có tình huống kỳ lạ.

Sau đó Dương Tử Mi kể mọi chuyện cho Tương Tử Lương.

- Sư phụ, đây chắc chắn là ảo giác, em đừng nên đi qua đó.

Tương Tử Lương lo lắng nói:

- Rất nhiều năm trước, một tiểu đội dưới quyền của anh cũng từng xông vào một cái sơn cốc, sau đó toàn bộ tiểu đội đó biến mất ngay trước mặt anh một cách quỷ dị, anh tìm khắp nơi đều không tìm được. Mãi cho đến mười ngày sau, bọn họ lại đột nhiên xuất hiện nói là luôn bị vây trong cái sơn cốc đó, chỉ có thể trơ mắt nhìn anh đi tìm người mà không thể nào ra nổi. Rõ ràng đang ở bên cạnh anh nhưng lại không sờ được vào người anh. Rất rõ ràng đó chính là tiến vào không gian dị thứ nguyên trong truyền thuyết. Nếu lúc đầu em đã bị lạc ở đó một lần thì lần này đừng nên đi vào nữa.

- Ừ.

Dương Tử Mi khẽ toát ra mồ hôi lạnh.

Lần trước ở đây nếu không phải có sự hỗ trợ của mèo mun thì cô đã không thể thoát ra được. Trong cái ngoảnh đầu lại cuối cùng, suýt chút nữa thì cô bị cuốn vào một cái xoáy nước kỳ lạ, bị một cái đuôi trắng cuốn ra ngoài một cách xuất quỷ nhập thần.

Khi đó cô đã tưởng tượng cái đuôi đó là Tuyết Hồ.

Chỉ có Tuyết Hồ mới có thể cứu cô trong tình trạng nguy cấp đó.

Chỉ là rốt cuộc bây giờ Tuyết Hồ đang ở đâu?

Vẫn chưa vượt qua được thiên kiếp sao?

Tương Tử Lương nói:

- Sư phụ, em đừng để ý đến cái ngõ hẻm kia nữa, trực tiếp quay đầu lại trở về đi.

Dương Tử Mi nhìn lại sư phụ trong ngõ hẻm thật sâu một lần nữa, hơi gật đầu rồi leo lên xe.

Nhưng cô thật sự không đành lòng rời khỏi đây ngay.

Dù biết rõ sư phụ kia chỉ là ảo ảnh nhưng cô thật sự rất nhớ sư phụ, nên mới tham lam nhìn người thêm vài lần nữa.

- Sư phụ, nếu như bây giờ người đang đứng trước mặt con thì tốt biết mấy.

Dương Tử Mi nói, giọng nói cô tràn ngập sự đau thương.

Không một ai trả lời cô, chỉ có bóng dáng ảo ảnh kia vẫn đang không ngừng vẫy tay, vẫy gọi cô quay lại.

Đợi mấy hôm nữa hết bận, cô nhất định sẽ đi vào con ngõ hẻm đó một lần nữa. Cô muốn biết tại sao nó lại muốn dẫn dụ cô vào không gian dị thứ nguyên, cô muốn biết rốt cuộc trong đó ẩn chứa bí mật gì.

Nhưng bây giờ vẫn chưa phải lúc, thời gian này cô còn có việc phải giải quyết.

Cô rất cảm ơn Tương Tử Lương gọi điện đến kịp thời, để cô dừng bước chân lại trước khi bước vào trong ngõ hẻm đó.

Sau khi nhìn thêm một lúc nữa, cô mới bắt đầu lái xe đi về nhà bằng đường khác.

Vừa bước vào trong nhà cô đã nhìn thấy Sadako ngồi xếp bằng luyện công trong Tụ Linh trận, đang thu nạp thổ khí.

Bình thường cô cũng từng thấy Sadako tu luyện như thế này rất nhiều lần.

Nhưng cảm giác lần này có chút kỳ lạ.

Trên không trung trên đỉnh đầu Sadako có một tầng sương mù màu trắng đang quanh quẩn, không cần thiên nhãn cũng có thể nhìn thấy.

Thấy vậy, đáy lòng cô chợt rét lạnh.

Cảnh giới tu luyện của Sadako đã cao như thế này rồi sao?

Xem ra cô ta sắp đuổi kịp đến cảnh giới của mình rồi.

Liệu có một ngày mình không thể sai sử được cô ta nữa hay không?

Nghĩ tới điều này, lòng của cô khẽ trầm xuống.

Nhưng cô cũng không hề quấy rầy Sadako mà trực tiếp đi vào phòng đóng cửa lại, lấy viên Tinh Mang Toản màu xanh từ trong nhẫn trữ vật ra.

Nếu đưa thứ này cho Sadako, liệu mình sẽ hối hận đến nhường nào? Hay là mình sẽ gặp phải uy h**p lớn cỡ nào?
 
Back
Top Bottom