Cập nhật mới

Khác đêm trăng có mưa

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
358177209-256-k527721.jpg

Đêm Trăng Có Mưa
Tác giả: NgchongV9
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

câu chuyện kể về chàng trai tên hưng với tấm lòng yêu nước sâu đậm và nước tính dũng cảm , thông minh , khôn khéo , thương người



[đọc thêm]
[ẩn bớt]​
 
Đêm Trăng Có Mưa
[chương 1] chuyện của ba má tôi


Tôi là hưng tôi từ nhỏ đã mất ba má rồi tôi chỉ ở với bà năm và chỉ được nghe bà năm kể lại hồi xưa ba má tôi làm việt minh (nội giám) theo dõi bọn pháp và truyền tin cho bộ đội nhưng mà một hôm má tôi trong lúc đang nghe lén thông tin từ bọn lính pháp thì bị bọn nó phát hiện má tôi vốn rất khôn khéo và nhanh nhạt nên bình thường không bị phát hiện nhưng lần này lở đẩy cái cửa làm nó kêu cái két má tôi dựt mình đứng dậy bỏ chạy bọn nó thì đã nghe nên dí theo và bắn vào chân má tôi khiến má tôi té nhưng vẫn cố đứng dậy chạy đi nhưng sao mà chạy lại bọn pháp đó tại vì là thân đàn bà .

Với lại còn đang bị thương chạy không được với bọn nó má tôi liền rút chót quả lựu đạn chọi về phí bọn nó má tôi biết là nếu ném về phía bọn nó thì má tôi cũng sẽ bị nổ chết vì bọn nó ở rất gần má tôi nhưng má tôi thà chết ở trên cánh đồng vì lý do tự tử chứ không bao giờ để bọn nó bắt về tra khảo .

Ý đã quyết má tôi chọi lun về phía bọn nó bọn nó hoãn lên nhưng chưa làm gì lựu đạn đã nổ má tôi nằm đó còn máu thì chảy như sông nhìn bọn pháp đã chết mà mỉn cười có lẻ bà vui khi bọn nó đã chết và làm xong việc mà đản đã giao nhưng sau này bà cũng không thể làm thêm lệnh từ đản nữa .

Hết chương 1
 
Đêm Trăng Có Mưa
[chương 2]cuộc sống của tôi


Sau cái ngày má tôi mất ba tôi có về thăm và Dặn tôi sau này qua ở với bà năm tôi chỉ nghiên đầu hỏi ba

"Ba ơi tại sao con phải ở với bà năm vậy ba?"

Ba tôi chỉ cười đây cũng là lần đầu tiên tôi thấy ba cười nhưng tôi đâu biết đây cũng là lần cuối cùng tôi thấy ba cười ba bảo tôi

"Ba có công chuyện mần ăn với người ta nên ba sẽ không có ở nhà với con được"

Nghe xong tôi bảo

"Dạ mà ba ơi ba nhớ đi sớm về nhé con sẽ nhớ ba lắm đó"

"Rồi ông ơi tôi đi rồi tôi về mà tôi có đi lun đâu "

"Vậy bay ba nha"

Ba tôi vẫy tay chào tôi rồi lại thì thầm gì đó với bà năm bà dẫn tôi vào nhà và từ đó về sau tôi không thấy ba về bà năm bảo

" ba mầy chắc đi kiếm vợ khác bỏ mầy rồi "

Tôi nghe vậy chỉ khóc bảo

"Năm ơi , ba bỏ con rồi hả năm"

Năm bảo

"Ừm ba đi bỏ mầy rồi"

Tôi khóc rồi nhào vào lòng năm khóc lớn

"Ba bảo ba đi rồi ba về mà sau ba không về với con vậy ba?"

Tôi khóc tới tối mới nghỉ

Năm nói sau này sẽ nuôi tôi lớn sao này tôi sẽ nuôi lại năm sau đó tôi ngoắt tay với năm rồi từ khi đó tôi ở với năm

Nhưng sau này năm mới kể là

"Lúc đó thằng cha mầy nó bảo tao giữ mầy nó phải đi cứu nước và làm việc cho đãn nên không chăm sóc được cho mầy nó bảo tao dặn mầy là nếu nó không về thì nói với mầy là nó đi cưới vợ mới rồi cho mầy đừng có buồn vậy thôi"

HẾT CHƯƠNG 2
 
Đêm Trăng Có Mưa
[chương 3] tuổi thơ của tôi


Sau cái ngày ba tôi đi không về tôi đã ở với năm và đứa cháo gái của bà

Con bé cháu của bà năm tên hoa nó dễ thương lắm nó nhỏ hơn tôi có 1 tuổi thôi nó 11 tuổi mà nhìn vẫn khá nhỏ con hơn tôi .

Mắt nó sáng, da trắng hồng nhìn rất xinh nó gọi tôi bằng hai vì tôi lớn hơn nó mà với lại ba má con bé thì cũng làm việt minh và làm cho đãn giống ba má tôi.

Hồi xưa ba má chúng tôi thân nhau lắm vì đều là đồng chung tay cứu nước nhưng đáng buồn là ba má tôi thì mất còn ba má nó thì sau khi không làm việt minh phải làm ăn xa nhà không về được lâu lâu .

Cũng gửi tiền về cho năm để năm nuôi đứa nhỏ .

Tôi thì sau khi ở với năm cũng không đi học nữa ở nhà bán cá đi bán đồ với năm .

Sáng hôm đó tôi với năm đi bán cá năm bảo tôi cầm một sấp giấy và dặn

" lác nữa con đi trên đường nhớ gãi cái này xuống đất nghe chưa"

" nhưng mà năm ơi gãi để làm gì vậy năm mà cái này viết gì vậy?"

" năm bảo con gãi thì con cứ gãi đi mà nó viết cái gì con hỏi làm gì con biết cũng hong hiểu đâu"

Tôi ụ mặt ngoan ngoãn nghe lời mà gãi giấy trên suốt đường đi

Tớ chợ tôi thấy có người đang bán thịt bà năm lén đi mua một ít rồi bỏ vào lá chuối sếp lại dấu dưới giỏ cá

Tôi lúc đó tò mò hỏi năm

"Năm ơi năm làm gì vậy năm tại sao phải dấu thịt đi"

"Sụt~ đưa tai lại đây năm nói nhỏ cho nghe"

Tui cúi người đưa tai về phía năm

"Tao lén dấu đi mang về cho bọn bây ăn lính mà thấy nó tịch thu đem về nộp cho người ta hết đến khi đó không có để mà ăn đâu"

Tui chỉ gật gật không đáp

Từ xa bọn lính đi đến

Chị bán thịt lúc nãy thì bỏ chạy năm thì dấu lun miến thịt ra cái khăn trên cổ năm cột cái khăn lại cho miến lá chuối không rớt ra được

Lính thấy bà kia chạy mất thì tịch thu thịt của mấy người khác mới mua nói là đem về nộp lại cấp trên

HẾT CHAP 3
 
Back
Top Bottom