Ngôn Tình Đêm Tình Phũ Sương

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Đêm Tình Phũ Sương
Chương 60: 60: Nam Nhân Anh Tuấn


Trước cổng bệnh viện, Âu Liên Việt đi vào thân mình cao lớn mặc âu phục xám tối lịch lãm nhìn thấy ông bà Lục thì hơi cười chào một cái, hai người họ cũng biết về Âu Thị nên cũng thuận theo gật đầu chào có lệ một cái.

"Nhìn cậu không giống đi thăm bệnh" - Nhìn hắn từ giầy cho đến tóc đều rất chỉnh chu Tần Mặc Đình tay nắm tay Sở Giai Hân nhìn Âu Liên Việt cất lời.

"Sao lại không giống, cô ấy dù sao cũng là cộng sự của tôi ở trung tâm thí nghiệm tất nhiên phải đi đến thăm hỏi" - Ánh mắt của người đàn ông nói một nữa thì đến câu cuối đột nhiên chuyển hướng sang người con gái đang len lén tránh đi ánh mắt hắn! Bạc Ân Tuỳ không dám đối diện với người đàn ông này.

"Âu thiếu có lòng.

.

nhưng chúng tôi phải về trước để cho tiểu Hân nghỉ ngơi" -Bà Lục nhẹ giọng chào tạm biệt rồi nhìn qua ông Lục khẽ gật đầu rồi rời đi.

Tưởng Nghiên Ngọc đang mang thai cũng không thể ở bệnh viện quá lâu như vậy, cô liếc qua đồng hồ rồi nhìn qua Sở Giai Hân.

"Hân Hân, mình phải về nhà rồi ngày mai mình sang thăm cậu nhé" - Giọng cô nhẹ nhàng giống như căn dặn một đứa trẻ hết sức ân cần.

"Tạm.

.

tạm biệt" - Sở Giai Hân tuy không nhận ra bọn họ nhưng theo phản xạ cũng gật gật đáp lời.

Từ đầu đến cuối Bạc Ân Tuỳ giống như sắp bị nuốt sống đến nơi còn định bám theo Tưởng Nghiên Ngọc cầu cứu thì cổ tay nhỏ nhắn đã bị Âu Liên Việt kéo quay lại.

"Em định đi đâu" -Âu Liên Việt giọng điệu không tức giận ngược lại có nét cười cười nhìn cô.

"Buông tôi ra" - Bạc Ân Tuỳ chán ghét hất mạnh tay hắn ra xoa xoa cổ tay bị hắn tóm chặt.

"Xem ra cậu thăm bệnh đủ rồi" - Tần Mặc Đình nhìn cũng biết hắn đến đây chủ yếu là việc gì, thăm bệnh cũng chỉ là phụ mang người về mới là chuyện chính.

!.

BA NGÀY SAU.

Trong những ngày qua những người quen biết cô tất cả đều thi nhau đến thăm khiến cô cũng choáng hết cả đầu, trước đó Diệp Hiểu Minh cũng đến thăm Sở Giai Hân nhưng lại bị Tần Mặc Đình đuổi thẳng ra.

Chuyện Nguỵ Uyên mất tích dù biết kết quả nhưng anh vẫn muốn hỏi qua Tần Mặc Đình góp cuộc hắn có liên quan gì hay không và cả vụ gây thương tích cho tội phạm rồi đưa đến sở cảnh sát.

------------------
Dinh thự Tần, biết tin Sở Giai Hân quay về nên người làm từ sớm đã lau dọn thật kĩ lưỡng còn chuẩn bị hết những món ăn bổ dưỡng mà Tần Mặc Đình yêu cầu.

"Nhà anh đẹp quá" - Bước xuống xe Sở Giai Hân cứ như lạc vào lâu đài cổ tích vậy, căn nhà rộng lớn này nó cứ như trong giấc mơ ẩn hiện lúc cô hôn mê vậy.

"Đó là nhà của chúng ta! vào trong thôi" - Tần Mặc Đình bước đến xoa nhẹ mái tóc cô rồi nhẹ giọng sửa lại lời cô nói.

Căn nhà rộng lớn được thiết kế theo lối màu tối cũng khá yên tĩnh nhưng rất thích hợp cho trạng thái của cô hiện giờ, những món trang sức hay quần áo tất cả từ sớm đã được chuyển đến đều là do đích thân Lục lão phu nhân chọn lựa Tần Mặc Đình cũng không từ chối dù sao họ cũng thật sự muốn quan tâm cô.

Đến trước cửa phòng Sở Giai Hân hơi khựng lại, ánh mắt cô long lanh thanh thuần khiến người ta muốn ôm lấy bảo vệ ngay lập tức.

"Hân Nhi.

.

em làm sao thế ?" - Tần Mặc Đình thấy cô bất thường như vậy liền bước đến ôm nhẹ vai cô.

"Hân Nhi muốn đi tắm" - Giọng cô trong trẻo rất mê muội giống như là thuốc phiện đối với người đàn ông này.

"Được, anh tắm cho em" - Tần Mặc Đình còn nghĩ là cứ như vậy hắn sẽ bị bệnh sinh lí thật, người cô toát ra hương thơm vốn có dễ chịu.

Làn da trắng mịn từ từ lộ ra sau lớp vải áo mỏng manh, mái tóc xoã nhẹ xuống cảnh tượng đẹp như tiên tử đập vào mắt hắn khiến cơ thể không khỏi khó chịu.

"Anh không khoẻ sao.

.

?" -Sở Giai Hân nhìn anh ngẩn ra như vậy liền tiến lại hỏi, bàn tay còn không biết cố chạm vào trán hắn xem có bị sốt hay không.

"Hân Nhi.

.

em thật đẹp" - Hắn không kiềm được hôn lên đôi môi ngọt ngào của cô nhưng lí trí phải vững vì cô đang là bệnh nhân hắn không thể làm gì kích động đến cô.

"Ưm.

.

" - Nụ hôn cuồng nhiệt như đang thắp lửa khắp căn phòng khiến cô gái trong lòng hắn không thở nỗi khẽ rên lên một tiếng.

"Làm em sợ sao.

.

anh xin lỗi" - Tần Mặc Đình vuốt v e mái tóc cô rồi hôn lên như thật sự đang ôm lấy báu vật trên đời.

Cô ngơ ngác nhìn hắn khẽ lắc đầu ý muốn nói rằng cô không sao, người đàn ông trước mặt cô anh tuấn như vậy nếu không hôn thì thật là phí, hắn nhẹ ôm bế cô vào bồn tắm đã được chuẩn bị nước ấm chậm rãi lau từng vết thương một cách cẩn thận tỉ mỉ.

Bầu không khí nhu tình ôn hoà đến nỗi làm người ta tim đập loạn nhịp, cô tựa như một thiếu nữ mới biết yêu mà nhìn hắn không rời mắt, giống như hạt ngọc phát sáng Tần Mặc Đình không nén được tình cảm mà lại hôn lên môi cô một cái đầy quyến luyến.

"Chúng ta ra ngoài ăn cơm nhé" -Hắn khẽ nói rồi lấy khăn tắm lớn ở đó giúp cô lau người cẩn thận từng món đồ khi mặc vào người cô.
 
Đêm Tình Phũ Sương
Chương 61: 61: Chạy Cũng Không Thoát


Ở một nơi khác nhà họ Cung, mọi người hầu như đã đi vắng để lo chuẩn bị cho hôn sự sắp tới của Sở Giai Hân và Tần Mặc Đình chỉ có một người giống như bị phát điên ở trong phòng ngủ.

"A.

.

sao lại như vậy.

.

tại sao cô ta lại là con gái thất lạc của chú Lục được chứ.

.

" - Cung Mẫn Ly hét lớn ném đồ bừa bộn ngay cả quản gia cũng bị cô ta hét làm cho chói tai.

"Con đang làm gì thế hả ?" - Mẹ của cô ta là Tố Cẩm bước vào trừng mắt một cái nghiêm giọng.

"Mẹ à.

.

con nghe bác hai nói sắp tới sẽ cho nó một số cổ phần của Cung Thị.

.

mẹ à con không chịu đâu con rõ ràng thích anh Mặc Đình sao nó lại là người được gả cho anh ấy" - Cung Mẫn Ly tức giận ầm ĩ cả một buổi chỉ vì ba chữ "Sở Giai Hân".

"Muốn đấu với nó thì con xem lại bộ dạng của mình ra thể thống gì nữa" - Tố Cẩm bà ta biết rõ hiện giờ ai mới là báu vật của gia tộc Lục - Cung, dù họ có bao nhiêu đứa cháu gái thì mãi vẫn không bằng con gái của Sở Linh Chi và Lục Nhất Hoàng sinh ra.

Sáng sớm vừa ra bà đã nghe ồn ào về việc bắt đầu chuyển nhượng lại tên họ trong hộ khẩu, bao nhiêu năm không nhận họ hàng vậy mà hôm nay Sở Linh Chi lại chịu ngồi xuống thay đổi lại họ Cung và muốn xác nhập lại hộ khẩu cho Sở Giai Hân là Lục Giai Hân, tin tức nóng hổi này đã tràn khắp mặt báo cho đến tivi khiến bà ta cũng đứng ngồi không yên, cho dù Cung Mẫn Ly mang họ Cung nhưng chồng bà là một nhiếp ảnh gia không có ý tranh giành tài sản lại khiến bà ta muốn nổ đầu bốc hoả.

"Mẫn Mẫn nghe mẹ con tuyệt đối không được trước mặt mọi người gây sự với nó! mẹ sẽ nghĩ cách giúp cho con có được cổ phần của Cung Thị" - Tố Cẩm đi đến ôm lấy vai con gái chấn tỉnh.

"Nhưng.

.

con chỉ muốn anh Mặc Đình.

.

mẹ à mẹ mau làm gì đó đi họ sắp kết hôn rồi" - Cung Mẫn Ly vốn không quan tâm mấy về tài sản thứ cô ta muốn đó là vị trí của Sở Giai Hân.

"Đồ ngốc, nhà họ Hạ tuy không bằng Tần Gia nhưng cũng là nhân vật máu mặt trong chính trị con có biết vì muốn con được gả vào nhà họ Hạ mẹ đã tốn bao nhiêu công sức không hả.

.

" - Tố Cẩm nghiêm giọng cắt đứt suy nghĩ của Cung Mẫn Ly.

Cung Mẫn Ly tuy ấm ức không cam tâm nhưng cuối cùng cũng đành gật đầu, trước hết cô ta phải nghe theo Tố Cẩm nếu không thì một chút của hời cũng chẳng nhận được nữa.

!.

Sáng hôm sau, Tần Mặc Đình đưa cô đến Lục Gia rồi lại đến trung tâm mua sắm.

Suốt bốn tiếng đồng hồ ở nhà họ Cung khiến Giai Hân không thể tự ý thoải mái làm gì cả dù ông bà Lục cực kì niềm nở.

Bọn họ đã giúp cô đổi họ nhập tên vào hộ khẩu của nhà họ Lục cân bằng lại hoàn toàn các mối quan hệ trong gia tộc, Tần Mặc Đình từ đầu đến cuối không rời cô nữa bước luôn nắm chặt tay của Giai Hân lâu lâu còn xoa đầu hôn nhẹ trấn an cô bé nhỏ.

"Mặc Đình bộ váy này đẹp không ạ ?" - Giai Hân lấy bộ váy màu vàng nhạt có thiết kế thoải mái quý tộc.

"Em thích không" - Hắn cười dịu dàng bước đến gần cô, bàn tay vòng qua cái eo nhỏ nhắn ôm cô quay lại nhìn vào gương lớn đang phản chiếu đôi nam nữ.

"Thích.

.

a" - Giai Hân bị hắn trêu chọc đến đỏ mặt.

"Cần anh giúp em mặc không.

.

Hân Nhi" - Hắn thanh âm nhàn nhạt vào tai càng thêm ái muội, người đàn ông này đúng là hại nước hại dân khó có thể cưỡng lại được.

"Em.

.

tự mình mặc cho anh xem nhé.

.

" - Cô nhanh lùi ra khỏi vòng tay hắn chạy vào phòng thử đồ gần đó.

"Ây ui.

.

bạn gái Tần Thiếu có mắt thẩm mỹ lắm đó tôi thấy cô ấy mà mặc lên hẳn là cực phẩm" - Người vừa đi đến niềm nở lên tiếng chính là quản lí ở đây.

"Vợ tôi da mặt rất mỏng.

.

lát nữa đừng làm cô ấy ngại quá" - Tần Mặc Đình cười hạnh phúc vừa nói khiến tất cả mọi người ở đó ngớ người, mấy cô nhân viên đều muốn rụng rời ngưỡng mộ Giai Hân thật sự may mắn có một người đàn ông tuyệt vời như vậy.

Một lát sau, Giai Hân bước ra giống như một tiểu mỹ nhân từ truyện tranh bước ra đời thật vậy.

Sự thuần khiết trong trẻo trong ánh mắt, toàn khuôn mặt tạo lên sự hài hoà mỹ lệ cùng dáng người nhỏ nhắn thon thả gọn gàng khiến tất cả sững sờ.

"Tiểu thư cô thật sự rất xinh đẹp.

.

" -Mấy nhân viên ở gần đó cũng mê đắm trước nhan sắc tuyệt mỹ này.

"À.

.

cảm mơn" - Cô ngại ngùng cười đáp lại, ánh mắt cô di chuyển nhìn lại người đàn ông đối diện, hắn cứ nhìn cô không rời mắt rồi bước đến gần chỉnh lại dây áo cho cô đắm chìm trước mỹ nhân hắn hôn lên trán cô một cái đầy sự cưng chiều khó tả.

"Có nên đi thử váy cưới luôn không em" - Hắn mỉm cười nhìn cô, bàn tay ôm eo cô sát lại người hắn nhẹ giọng bên tai.

"Chẳng phải còn cả tháng sao.

.

anh gấp gáp vậy sao cứ như ngày mai em chạy mất vậy" - Giai Hân cũng cười lại nhỏ nhẹ nói đùa với hắn.

"Có chạy cũng không thoát" - Hắn ám muội hôn lên tay cô nhẹ giọng nói nhưng mang đậm sự chiếm hữu tuyệt đối khiến cô thật sự rung động.
 
Đêm Tình Phũ Sương
Chương 62: 62: Ân Tình


Trên đường đi về, màn hình chiếu lớn bên ngoài đưa tin tức về Nguỵ Gia suốt những ngày qua.

Được biết cô con gái Nguỵ Uyên của họ đã mất tích suốt mấy ngày qua cùng lúc cổ phiếu của Nguỵ Thị rớt giá trầm trọng có nguy cơ đối mặt với việc phá sản nếu cứ duy trì như vậy trong hai ngày tới.
"Mất tích sao.." - Trong vô thức Giai Hân nhìn lên rồi nói ra một câu khiến Tần Mặc Đình hơi chau mày.
"Sao thế em ?" - Hắn đóng cửa xe lại cẩn thận thắt dây an toàn cho cô rồi hỏi.
"Không, em chỉ có cảm giác nghe cái tên này ở đâu đó rồi thì phải" - Giai Hân rất tự nhiên nói ra những gì đang suy nghĩ trong đầu.
"Đừng nghĩ nhiều, trong đầu em có anh là đủ rồi còn có tâm tư nghĩ ngợi nhiều người vậy sao" - Hắn vuốt v khuôn mặt cô giọng điệu kiêu ngạo mang chút ghen tuông khiến cô buồn cười.

"Được..em chỉ nghĩ về anh thôi được không" - Cô lại thấy một Tần Mặc Đình thế này thật sự rất tốt, dù cô chẳng nhớ gì chuyện trước kia nhưng hiện tại cô rất hài lòng và mãn nguyện.

Cô nhẹ nhàng nhướng lên một chút hôn lên má hắn một nụ hôn nhẹ nhàng cứ như gió thoảng qua.
"Đây mới là hôn" - Hắn không chờ cô quay lại vị trí mà lập tức kéo người cô lại gần hôn lên môi cô một cách cuồng nhiệt tỏ rõ sự chủ quyền mãnh liệt.
"Ưm..Mặc Đình, đang ở ngoài đường đấy.." - Cô ngại người khác đi ngang nhìn thấy liền đẩy nhẹ hắn ra.
"Chúng ta về nhà nhé" - Trong lời nói mang rõ nghĩa nào cô cũng rõ, nhìn ánh mắt đầy rẫy d*c vọng kiềm chế cô cũng thuận theo gật nhẹ đầu rồi nhanh quay về ghế phụ của mình không nhìn hắn nữa.
Chưa đến ba mươi phút thì người đã về đến nhà, hắn bế cô lên phòng mãnh liệt hôn lên bờ vai thon thả cứ hệt như một con sói ngấu nghiến con mồi của mình.
"Hân Nhi..anh yêu em" - Tần Mặc Đình nhẹ nhàng ở bên tai càng khiến cho tâm trí cô rối bời khó tự chủ.
"Ưm..đừng..chạm như vậy" - Bàn tay hắn nhanh len vào lớp áo trong x0a nắn nơi đầy đặn tròn trịa, cảm giác kì lạ hơi hoang ái này khiến cô như lửa đốt.
"Thế thì chạm thế nào..hửm.." - Hắn cười gian ác bế cô lên giường, một tay cởi bỏ từng cúc áo sơ mi nhìn mỹ nhân đang ở dưới thân mình khát vọng của hắn lập tức trỗi dậy.
"Mặc Đình..nhẹ thôi..a..ưm.." - Với sự trêu chọc trên cơ thể này của Tần Mặc Đình cô đã hoàn toàn mất khống chế cả người như bị thêu đốt nhìn người đàn ông anh tuấn trước mặt làm cô cũng không kiềm được đáp lại nụ hôn nóng chảy kia.

----------------
Trong một không gian tối om, Nguỵ Uyên tỉnh lại cả người đau đến mức ngồi cũng không nỗi.

Đã hơn ba ngày trôi qua cô ta bị hành hạ đến thừa sống thiếu chết nhưng cũng là những vết thương bị roi đánh ở ngoài da.
"Tạch" - Tiếng cửa mở, một ánh sáng ngoài cửa rọi vào cùng bóng người cao lớn của người đàn ông.
"Nguỵ đại tiểu thư của chúng ta tỉnh rồi à" - Một âm thanh như ma quỷ phát ra khiến cô ta sởn hết người lập tức lùi lại.
"Anh..anh..là ai..thả tôi ra" - Cô ta vừa dứt lời thì ánh đèn của nến đã thắp lên lộ ra rõ khuôn mặt hoàn mỹ của người đàn ông.
"Tôi giới thiệu nhé..tôi là Âu Liên Việt, giam giữ đánh đập cô ở đây đúng là một chuyện nhàm chán nhưng vì trả một ân tình nên bổn công tử mới ở đây" - Hắn vừa nói vừa bước đến một bàn gỗ đang để mấy công cụ tra tấn phạm nhân.
"Làm ơn..thả tôi ra, tôi đâu có đắc tội với anh..xin anh tha cho tôi đi" -Nguỵ Uyên khẩn cầu nhưng ánh mắt của người đàn ông chỉ toàn là một màn sương lạnh.

"Nhưng cô đắc tội với người phụ nữ của người anh em của tôi đấy...xem nào giờ phải xử cô sao nhỉ cái tên đó chỉ ném cô đến đây mà cũng chẳng dặn dò gì cả...hay là giết luôn cho khoẻ" - Âu Liên Việt đúng là cái tên độc miệng khiến người ta kinh sợ, cô ta như điên lên hét lớn tha mạng làm cho hắn càng thêm bực mình điếc cả tai.
"Còn la nữa là sẽ chết thật đấy cô gái" - Hắn tóm lấy tóc cô ta cơn đau từ đỉnh đầu truyền đến thật sự là sợ hãi tột cùng.
Lúc này bên ngoài đột nhiên có tiếng ồn ào, Bạc Ân Tuỳ theo chân Âu Liên Việt đến tận đây, đúng thật như dự đoán Nguỵ Uyên đang trong tay mấy người này.

Ân tình mà Âu Liên Việt nói chính là tập đoàn và toàn bộ tài sản của Nguỵ Thị, trước đó Tần Mặc Đình đã cho thu mua lại hết một nữa tài sản với giá rẻ của Nguỵ Gia tất cả mọi kế hoạch dựng lên đều là để sẵn giúp cho Âu Liên Việt lấy Nguỵ Uyên ra trao đổi ngược lại Nguỵ Gia phải chuyển hết phần tài sản cho Âu Thị thậm chí buộc phải tuyên bố trước báo chí truyền thông Nguỵ Thị bị gạch tên khỏi thành phố Hàn Châu.
"Em chạy đến đây làm gì..xem ra tối qua vẫn không đủ làm em kiệt sức nhỉ" - Âu Liên Việt đi đến người hắn cao to che đi tầm nhìn của Bạc Ân Tuỳ.
 
Đêm Tình Phũ Sương
Chương 63: 63: Nguỵ Gia Náo Loạn


Bạc Ân Tuỳ đã quen với cách nói chuyện vô sỉ này cô chỉ liếc qua hắn rồi nhìn qua Nguỵ Uyên thê thảm bị tra tấn tinh thần đến mức nào, vốn là một thiên kim danh giá giờ đây lại có bộ dạng sống không bằng chết như vậy.
"Anh làm như vậy là phạm pháp đấy" - Bạc Ân Tuỳ nhìn hắn, giọng điệu không thấp cũng không cao.
"Thế em nghĩ cô ta vô tội à" - Hắn nhẹ cười vuốt mái tóc dài của cô điềm tĩnh đáp lời.
"Dù vậy anh cũng không thể đối xử với cô ta như thế nếu anh cứ tiếp tục như vậy cô ta sẽ chết" - Nhìn vết thương ở cổ tay chân của Nguỵ Uyên mà cô không nhịn nỗi hét lên với hắn, cô không bảo vệ Nguỵ Uyên nhưng những thứ cô đang thấy rất giống cô ngày đó thậm chí có khi làm cô thấy đau nhói từ vết thương cũ tạo nên.
"Được rồi, em không thích anh sẽ không làm nữa từ ngày mai anh sẽ mang cô ta trả về Nguỵ Gia là được rồi chứ ?" - Hắn phút chốc lại như một con người nào đó chứ không phải là Âu Liên Việt ngạo mạn mà cô biết.
"Anh..nói thật sao ?" -Bạc Ân Tuỳ nghi ngờ nhìn hắn nhưng đáy mắt hắn cô có thể nhận ra sự yêu chiều của một người đàn ông dành cho nữ nhân của mình.
"Ân Tuỳ, ở đây dơ bẩn bụi bậm chúng ta về nhà nghỉ ngơi nhé.." - Âu Liên Việt khẽ cười ôm cô vào lòng.

Hơi thở nam tính mang vẻ chiếm hữu rõ rệt khiến cô vừa sợ vừa yêu, mùi hương trên người của hắn thật dễ chịu khác hẳn với con người tàn độc hàng ngày mà người ta thường thấy.
.....
Buổi tối tại hậu viện dinh thự, Giai Hân chỉ mặc chiếc váy ngủ màu trắng mỏng manh bên ngoài khoác áo nhẹ nhàng đi dạo ở trong vườn hít thở không khí.
Bầu trời tĩnh lặng chỉ võn vẹn vài ánh sao lấp lánh cô nhìn lên khẽ cười rồi lại nhìn vào sợi dây chuyền hình mặt trăng mà trước đó Tần Mặc Đình đã tặng cho cô đây là thiết kế do chính anh tự phát thảo làm ra toàn bộ kết cấu là tám mươi phần trăm là kim cương loại nhỏ lấp đầy mặt dây chuyền trông không quá cầu kì nhưng lại cực kì sang trọng đắc giá.
Làn gió thổi nhẹ làm cho mái tóc cô nhẹ nhàng động đậy, dưới ánh trăng nàng xinh đẹp như một đoá hoa quỳnh nở rộ.

Trong một giây phút lặng lẻ cô đã chợt nhớ ra một hình ảnh nào đó khiến cô nhíu mày hơi choáng váng.
"Gì..vậy nhỉ" - Cô thầm nói, bàn tay ôm trán đau đầu ngồi xuống ghế đá gần đó.
Hình ảnh một khẩu súng và màu máu tươi nhuộm đỏ căn phòng, người cô hơi run lên lúc này một hơi thở nam tính từ phía sau ôm lấy cô khiến cô nàng giật mình hét lên một tiếng.
"A..anh..là anh sao" - Giai Hân như tìm được lối đi ra trong bóng đêm mà ôm lấy Tần Mặc Đình.

"Hân Nhi em đau đầu sao..anh gọi bác sĩ đến khám cho em nhé, mình vào nhà thôi em" - Tần Mặc Đình lo lắng ôm lấy cô xoa dịu sự run rẫy của cô, lúc này hắn bế cô vào nhà cho lệnh người hầu gọi bác sĩ đến ngay trong đêm.

...
Sau một lúc bác sĩ bước ra khỏi phòng, Giai Hân vừa ngủ thiếp đi vì tác dụng của thuốc, đây là một trong những dấu hiệu phục hồi trí nhớ.

Bác sĩ nói rất rõ với Tần Mặc Đình về cái lợi và cái hại của việc hồi phục.
"Việc phục hồi sẽ giúp lấy lại ký ức đã mất nhưng sẽ khiến cho bệnh nhân sẽ có chiều hướng đã kích tinh thần...triệu chứng đau đầu này là một trong quá trình khôi phục nên Tần thiếu không cần quá lo lắng"- Khi báo cáo hoàn toàn về tình trạng của Giai Hân xong thì bác sĩ cũng tạm biệt Tần Mặc Đình rồi rời đi.
Hắn bước vào phòng ngồi cạnh Giai Hân bàn tay to lớn phũ lấy tay cô, hắn cúi người hôn nhẹ nhàng lên môi nàng tràn ngập sự yêu thương khó nói.

Cho dù là có hồi phục trí nhớ hay không thì hắn cũng không quan tâm thứ hắn muốn là sự an nhiên của cô sự vui vẻ từ tâm hồn cho đến thể xác...hắn không muốn cô phải chịu bất kì thứ đả kích nào nữa.
Bác sĩ vốn khuyến khích hắn để Giai Hân bắt đầu trị liệu trong quá trình phục hồi trí nhớ nhưng hắn đã từ chối vì hắn biết bản thân cô khi nhớ lại từng mảnh ký ức như vậy sẽ rất đau đớn giống như tình trạng lúc nảy suýt nữa thì ngất đi ...hắn sao có thể đành lòng nhìn cô bị tổn thương.

__________________________
Sáng hôm sau, Tần Mặc Đình cũng nghe Vũ Khiêm nói qua chuyện của Âu Liên Việt hắn cũng không nói gì dù sao mọi chuyện cũng đã chuyển giao qua cho Âu Liên Việt hắn cũng không phải người không có đầu óc nhưng cách thức này không giống hắn chút nào, có thể dễ dàng để toàn mạng cho Nguỵ Uyên quay về Nguỵ Gia chắc hẳn là vì tác động nào đó ở bên cạnh hắn.
"Nghe báo cáo là Nguỵ Gia sau khi đón được Nguỵ Uyên quay về thì đã ký giấy thoả thuận với Âu tiên sinh ...!cách đó không lâu khi Âu tiên sinh rời đi thì phía cảnh sát cũng đã hành động đến bắt giữ ông ta hiện giờ Nguỵ Gia đang náo loạn cả lên" - Vũ Khiêm báo cáo qua màn hình máy tính.
"Ừm..cậu vất vả rồi" - Tần Mặc Đình hài lòng nói làm cho Vũ Khiêm lạnh người nhanh chóng đáp.
"Không vất vả đâu ạ..đây là bổn phận của tôi xin Tần tiên sinh sai bảo ạ" - Vũ Khiêm thấy lạ lùng hay do người có gia đình nên cũng thay đổi tâm tính.
"Được rồi cậu nghỉ ngơi đi"-Hắn khua tay rồi tắt máy làm cho Vũ Khiêm đơ người, ông chủ hôm nay tâm tình tốt đến thế à.
 
Đêm Tình Phũ Sương
Chương 64: 64: Mất Tích 1


Chớp mắt đã đến ngày đính hôn của cô và Tần Mặc Đình, buổi tiệc được tổ chức tại khách sạn hạng nhất ở thành phố Hàn Châu có lượng khách mời đông đúc nhưng tất cả đều rất nể mặt đến đông đủ.

Tần lão tiên sinh rất hài lòng niềm nở tiếp khách, hai gia đình cũng đã sớm gỡ bỏ những ác cảm đặc biệt là bà Lục và bà Tần dường như càng thân thiết hơn.
"Hân Hân có thể tìm được chỗ vựa dẫm thân làm mẹ như tôi cũng vui mừng" - Bà Lục vui vẻ nói, đôi mắt bà tràn ngập sự hạnh phúc cho con gái bà.
"Thằng con trai này tuy khó bảo nhưng rất biết cách yêu chiều gia đình..nó nằn nặc muốn kết hôn tôi thật sự rất ngạc nhiên cũng mừng cho hai đứa nhỏ cuối cùng cũng được ở bên nhau" - Tần phu nhân đáp lời bà Lục, nụ cười nhàn nhạt dịu dàng nhìn qua những thứ bày trí lộng lẫy tại buổi tiệc.
.....
Cung Mẫn Ly ở một nơi khác trong buổi tiệc dù cam tâm hay không thì cô ta cũng chẳng thể có khả năng dừng cuộc hôn nhân này lại, nhìn Tần Mặc Đình theo sát Giai Hân giống như bảo vệ kho báu của mình vậy làm cô ta không khỏi nén lửa giận lại còn được Cung Gia và Tần Thị, Lục Gia vây quanh chúc mừng cưng chiều đúng là Giai Hân cô đã trở thành cái gai trong mắt của cô ta.

"Con cứ trưng cái bộ mặt đó ra sợ không ai biết bản thân con ganh tị với con nhỏ đó sao" - Tố Cẩm niềm nở trên mặt đứng cạnh Cung Mẫn Ly nói nhỏ nhưng vẫn giữ nguyên nét mặt vui vẻ giả tạo đó.
"Chỉ là tiệc đính hôn mà họ làm như đám cưới thật vậy..đúng là không công bằng" - Cung Mẫn Ly giận dữ bàn tay siết chặt ly rượu trên bàn.
"Được ba gia tộc cao quý chống lưng...tiệc đính hôn long trọng như vậy cũng không có ngạc nhiên...con đó thay gì đứng đây thì mau đi tìm Hạ Hải Kiên cho mẹ" - Tố Cẩm nhỏ giọng cảnh báo rồi tiếp tục đi tiếp khách bên ngoài cùng với Cung phu nhân.
Hạ Hải Kiên tuy bề ngoài không nói gì nhưng thật ra trong tận đáy lòng rất khinh thường loại hôn ước lợi ích nên anh ta luôn giữ khoảng cách với Cung Mẫn Ly thậm chí bước vào buổi tiệc cũng không muốn đi cùng cô ta.
Trong nhà vệ sinh, Giai Hân vừa rửa tay xong thì vô tình gặp Cung Mẫn Ly cũng theo sau đó, tính theo bối phận thì Cung Mẫn Ly chính là em họ của cô.
"Mẫn Ly, em không khoẻ sao sắc mặt em hơi kém có cần chị sắp xếp phòng nghỉ cho em không ?" - Cô đi đến khẽ hỏi, bàn tay vừa định chạm vào trán để đo nhiệt cho cô ta thì đã bị đánh hất ra.
"Đừng có giả nhân giả nghĩa" - Cung Mẫn Ly lúc này chỉ muốn bóp ch3t cô nhưng cuối cùng vẫn phải nén lại trong lòng.
"Em.." - Giai Hân ngơ người cũng không hiểu sao lại như vậy.
"Em gì chứ tôi không phải em cô...dựa vào cái gì mà cô xuất hiện cướp hết mọi thứ của tôi hả, cái ghế mà cô đang ngồi đáng lẻ phải là của tôi" - Cung Mẫn Ly nhìn dáng vẻ của Giai Hân thì càng tức giận không suy nghĩ mà hét lên với cô.
Giọng của cô ta làm kinh động người bên ngoài khi nhân viên nữ kia chạy vào thì Cung Mẫn Ly tức giận ra ngoài.

Giai Hân cũng không chấp nhất với cô ta và cũng hiểu được tâm trạng hiện giờ, cô ta nói cũng không phải sai.

Bản tính con người đố kị khi bị tước đoạn một cách bất ngờ như vậy thì ai có thể ưa nỗi cô chứ..Cung Mẫn Ly cũng chỉ là đứa trẻ ganh đua chỉ muốn thắng người khác.

-----------
Buổi tiệc diễn ra rất suôn sẻ an ninh rất cao cho thấy ba gia đình Lục, Tần này rất xem trong hôn ước này.
"Cậu như vậy mà lập gia đình được sao" - Hạ Diên cười cười nhìn qua Tần Mặc Đình.
"Đã ngoài ba mươi nếu còn không kết hôn thì sẽ cô đơn chết mất" - Tần Mặc Đình nói ra mà không đổi sắc giống như nói một chuyện rất hiển nhiên.
"Này, cậu có ý gì vậy" - Hạ Diên cũng đã ngoài ba mươi nhưng vẫn là người độc thân duy nhất trong số bốn người họ.
Hạ Hải Kiên cũng là thuộc dòng họ với Hạ Diên nên theo lễ cũng phải chào hỏi một chút, Tần Mặc Đình còn có việc nói với Âu Liên Việt nên chỉ chào hỏi sơ qua rồi nhanh chóng đi trước.

"Rất lâu rồi mới thấy anh họ" - Hạ Hải Kiên cười nhạt nhìn Hạ Diên.
"Cậu lớn nhiều rồi đấy" - Hạ Diên uống một ngụm rượu vang rồi đáp lời, nụ cười nhạt nhẽo tượng trưng của luật sư Hạ.

Ngay lúc này phía ngoài đột nhiên ồn ào, nhìn cảnh vệ bên ngoài thi nhau chạy loạn khắp nơi như đang tìm gì đó.

Hạ Diên nhíu mày nhìn qua thì không thấy Tần Mặc Đình và ông Lục đâu nữa, Hạ Hải Kiên cũng nhận ra chắc hẳn là có chuyện nên kéo một tên cảnh vệ lại hỏi rõ.
"Có chuyện gì ?" - Hạ Hải Kiên nghiêm giọng.
"Dạ..Lục đại tiểu thư mất tích rồi ạ" - Tên cảnh vệ có hơi ngập ngừng vốn không thể tiết lộ làm náo loạn ra ngoài nhưng luật sư Hạ Diên là người thân cận với Tần Mặc Đình nên cậu ta cũng đành nói ra.
"Kiểm tra camera chưa ?" - Hạ Diên lạnh giọng.
"Vâng nhưng tất cả đều bị ai đó chỉnh sửa bị khuất lối ra vào.." - Tên cảnh vệ cũng sốt sắn nói nhanh.
 
Đêm Tình Phũ Sương
Chương 65: 65: Mất Tích 2


Triệu Tứ Khâm và Vũ Khiêm đi lên lầu hai cũng thấy camera đã bị chỉnh sửa nghiên qua vách tường, thế này có thể rõ một điều người đứng sau vụ này chắc chắn là người quen biết mới có thể tuỳ ý ra vào nơi quan sát an ninh lại còn chỉnh sửa màn hình theo dõi đánh lừa hết bọn thuộc hạ này.

Ông Lục tức giận nhưng Tần Mặc Đình còn giận hơn nhanh chóng cho lệnh điều tra định vị trên mặt dây chuyền mà Giai Hân đang đeo, ông Lục cũng kinh ngạc nhưng cũng im lặng nghe theo tiếng dò sóng tính hiệu trong máy tính.

"Đường A cuối phố Hàn Châu.

.

địa điểm.

.

"- Vũ Khiêm vừa nhận được kết quả thì lập tức báo cáo ngay.

"Tôi sẽ đi" - Tần Mặc Đình không suy nghĩ mà nhanh chóng lấy chìa khoá phóng xe như bay đến địa điểm rõ ràng trên máy, nơi này khá xa trung tâm nên cũng mất ít nhất nữa tiếng mới có thể đến đó.

---------------------
Trong căn phòng tối om, Giai Hân tỉnh lại khi hết tác dụng của thuốc mê.

Người ở trước mặt cô không ai khác chính là Nguỵ Uyên, cô ta chẳng phải đang ở nước ngoài lánh nạn sao!
"Cô.

.

cô góp cuộc muốn gì ?" - Giai Hân ngồi thẳng dậy, hai tay hai chân bị trói lại bằng dây cước.

"Làm gì ? Đương nhiên là huỷ hoại mày rồi.

.

mày giả vờ trước mặt tao cũng vô ích" - Nguỵ Uyên lúc này đã không còn dáng vẻ của một thiên kim danh giá nữa mà thân hình cô ta chẳng khác gì một kẻ đầu đường xó chợ không chốn nương thân.

"Tôi không nhớ rõ tôi có thù oán gì với cô.

.

nhưng cô làm vậy chính là phạm pháp đấy" - Giai Hân không nhớ rõ nhưng giọng điệu của cô ta cứ quen thuộc.

"Haha.

.

phạm pháp ? So với những việc này thì sánh sao nỗi những chuyện mà bọn mày đã làm ?" - Nguỵ Uyên cười lạnh, cô ta cầm một thanh sắt đặt cạnh rồi đốt một vài giấy bạc giống như an tán người nào đó.

"Cô muốn nói gì thì nói thẳng ra hết đi" - Giai Hân ở một góc đang cố tìm thứ gì đó cắt đứt dây cước.

"Mẹ tôi mất rồi.

.

ba tôi cũng bị mấy ngước bức chết ở trong tù, Nguỵ Gia thì bị mất trắng tài sản khiến tôi bây giờ còn tàn tạ hơn kẻ ăn xin! cô nói xem tôi nên làm gì với cô đây" - Nguỵ Uyên giận dữ thanh âm lại càng tăng lên như hét vào mặt của cô, lời nói của cô ta thật sự khiến người ta thương tâm nhưng cũng sợ hãi.

"Vậy thì có liên quan gì đến tôi chứ" - Giai Hân vừa nói dứt câu thì một thanh sắt nhọn bén khứa vào tay cô, máu tươi chảy ra khiến đau đớn dẫy dụa còn cô ả thì cười cười sản khoái.

"Thì ra cảm giác tra tấn người khác là như vậy! Tần Mặc Đình góp cuộc tôi đã hiểu rõ sở thích của anh là như thế này" - Nguỵ Uyên cười lạnh nhìn nét mặt rất nhợt nhạt của Giai Hân thích thú nói rõ từng chuyện cho cô biết khiến cô thật sự bị đả kích từ thể xác cho đến tinh thần.

"Không.

.

không thể nào.

.

" - Nét mặt cô lúc này không phải vì đau đớn thể xác mà tái đi mà do từng lời nói của cô ta tác động đến, âm thanh của súng và tiếng hét chói tai nào đó vang vẳng trong đầu cô đau nhức không thể chịu nỗi mà ngất đi.

Bên ngoài tiếng cửa rào bị tông thẳng khiến cô ta vô thức kinh ngạc sao bọn họ có thể biết được vị trí nơi này như vậy.

Cô ta tóm lấy tóc của Giai Hân buộc cô phải tỉnh lại ngay lập tức cả nước lạnh cũng bị tạt từ trên đầu xuống, vết thương vì vậy cũng bị chảy máu ra không ngừng khiến cô tỉnh lại trong trạng thái đau đớn, nhìn người đàn ông chạy vào đang đứng cách xa cô vài bước chân.

"Nguỵ Uyên cô muốn chết sao ?" - Giọng người đàn ông lạnh lẽo như băng.

"Tôi đã không còn gì để mất nữa.

.

Tần Mặc Đình anh hại tôi nhà tan cửa nát anh dựa vào cái gì mà được hạnh phúc hả! tôi yêu anh như vậy đến cuối cùng anh lại trả cho tôi một cú tát trời giáng vậy sao" - Cô ta tức giận hét lên, bàn tay dùng sức tóm lấy tóc của Giai Hân khiến cô chau mày đau đớn.

"Dừng lại, thả cô ấy ra ngay.

.

" - Tần Mặc Đình nhìn vào vết thương trên cổ tay của Giai Hân mà đau xót càng lạnh lẽo hơn nhìn qua Nguỵ Uyên, cô ta biết cô ta chết chắc rồi nhưng ít ra hôm nay cô ta tuyệt đối không chết một mình.

Tần Mặc Đình vừa bước đến một bước thì âm thanh khá quen thuộc khiến hắn dừng lại tim hắn muốn bị nhào ra khỏi lòng ngực, khẩu súng trên tay của cô ta đã sẵn sàng nếu anh cứ tiếp tục bước đến thì đúng là đến lấy xác của Giai Hân.

"Tần Mặc Đình chẳng phải anh yêu nó lắm sao vậy thì lập tức quỳ xuống" - Nguỵ Uyên cười đắc ý, khẩu súng đang chỉa vào đầu Giai Hân khiến bầu không khí lạnh giá đến thấu xương.

"Không được quỳ" - Giai Hân cất giọng, cô yếu ớt vì vết thương chảy máu nhìn Tần Mặc Đình càng xót xa hơn.

"Hân Nhi!.

.

anh nhất định sẽ không để em xảy ra chuyện gì nữa" - Tần Mặc Đình yêu thương nhìn cô càng khiến lửa giận trong lòng của Nguỵ Uyên dâng cao lúc này dáng người cao lớn của người đàn ông từ từ hạ người nhưng đầu gối còn chưa chạm đất thì một âm thanh của súng vang lên bên ngoài nhóm người của Âu Liên Việt và Lục Gia cũng đến.

"Hân Nhi.

.

" - Tần Mặc Đình như kinh hãi nhìn cô cố hết sức đẩy Nguỵ Uyên ngã xuống vì vậy khẩu súng cũng bị cô ta vô thức bóp cò, dù viên đạn bị bắn lên trần nhà nhưng cũng đủ khiến Tần Mặc Đình đứng tim.

"Đoang.

.

" - Một âm thanh của đầu súng phát nhắm vào tay của Nguỵ Uyên khiến khẩu súng trên tay cô ta cũng bị rơi xuống, cảnh sát nhanh chóng tóm lấy ngay lập tức.

"Hân Nhi.

.

anh đưa em đến bệnh viện" - nhìn máu cứ không ngừng chảy ra tim của Tần Mặc Đình như bị ai đó rạch nát, vì đẩy Nguỵ Uyên mà cô đã động mạnh vết thương.
 
Back
Top Bottom