Ngôn Tình Đêm Nay Mạc Gia Chủ Lại Đến

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Đêm Nay Mạc Gia Chủ Lại Đến
Chương 60: 60: Quan Tâm Thái Quá


Quả Nhiên lái xe đưa đưa Mạc Hàn và Tư Vân đến bệnh viện.
Trên đường đi, hắn liên tục gọi tên của cô nhưng cô lại không có phải ứng gì cả.
Quả Nhiên thì sốt ruột, vừa đi vừa lấy điện thoại ra thông báo cho Trương Quân.
Nhưng thật không may, trên đường lại xảy ra một sự cố.

Có một chiếc xe đắt tiền phía trước đang đỗ lại giữa đường không chịu đi chuyển mặc dù đèn tín hiệu đã chuyển xanh.
Những người phía sau ấn còi liên tục, nhưng chẳng ai dám tiến lên vì họ sợ người trong xe chính là huyết tộc quý tộc.
Xe của Quả Nhiên lại kẹt ở giữa.

Mãi thấy xe vẫn chưa đi tiếp, Mạc Hàn mất hết kiên nhẫn gắt lên.
- Sao còn chưa đi?
Quả Nhiên toát hết mồ hôi, nói.
- Phía trước có 1 chiếc xe chắn đường, chúng ta không nhích nổi.
Vốn dĩ Mạc Hàn đã điên tiết vì Tư Vân đang gặp nguy hiểm rồi mà đám khốn kia lại cứ chọc tức hắn.
Mạc Hàn không nói lời nào, lập tức mở cửa xe đi xuống thẳng hướng đến chiếc xe phía đầu kia.

Hắn đi đến trước mặt chiếc xe đó, không giải thích đã giơ chân đạp mạnh khiến đầu xe bị lõm 1 lỗ sâu.
Chủ nhân chiếc xe đó hốt hoảng, vội xuống xe dằn mặt thì lại bị Mạc Hàn túm lấy cổ áo nhấc lên.

Chỉ cần 1 ánh mắt hắn cũng đã khiến cho cái tên kia sợ toát hết mồ hôi.
- Chỉ là 1 huyết tộc quý tộc mà lại dám cản đường tao! Mau di chuyển đống phế thải này tránh sang bên, nếu không tao sẽ cho mày xuống địa ngục!
- Dạ...!Vâng...!Thưa ngài...
Tên đó sau khi được Mạc Hàn ném xuống đất thì vội vàng chui vào xe lánh tay lái gọn sang bên.
Mạc Hàn quay trở lại xe, lập tức ra lệnh tiếp tục đến bệnh viện.
Xe vừa dừng lại ở cổng bệnh viện thì các bác sĩ và y tá đã đợi sẵn ở đó rồi.

Họ đặt Tư Vân lên giường, đeo bình thở oxi cho cô rồi lập tức đẩy giường bệnh vào phòng cấp cứu.
Mạc Hàn muốn chạy theo, nhưng hắn lại ngã khụy xuống.

Trương Quân vội chạy lại đỡ lấy hắn lên.
- Mạc Hàn, cậu sao thế này? Lưng cậu...
- Cứu...!Cô ấy...
- Hả?
Mạc Hàn thở d ốc, nắm chặt lấy cổ tay của Trương Quân rồi nói.
- Bảo bọn họ...!Bằng mọi giá phải cứu được cô ấy...!Phải cứu được...
- Cậu yên tâm đi! Nhất định cô ấy không sao đâu.
Mạc Hàn nhìn xuống toàn thân của mình.

Mùi m.áu cứ thế loang ra khiến cho rất nhiều người ngoảnh lại nhìn.

Hiển nhiên bọn họ là huyết tộc.
Trương Quân thấy tình hình không ổn, đành ra hiệu cho Quả Nhiên đỡ lấy Mạc Hàn đi rửa sạch máu rồi băng bó vết thương.
Sau khi xử lí xong, Mạc Hàn mặc cho Trương Quân khuyên hắn hãy nghỉ ngơi mà đến ngồi trước phòng phẫu thuật chờ đợi Tư Vân.
Trương Quân cũng hết cách, đành sai y tá đem 1 túi m.áu di động đến rồi đưa cho Mạc Hàn uống tạm.
- Đây là loại m.áu hiếm.

Cậu phải uống để còn có sức.

Cậu bị thương do nước Thánh nên khả năng hồi phục sẽ chậm hơn.

Chính vì thế, cậu phải uống túi m.áu này cho tôi!
Mạc Hàn cũng không phải đối, hắn giật lấy túi m.áu rồi đưa lên miệng muốn 1 hơi.

Hiện tại và cả 5 năm trước nữa, cứ mỗi lần Mạc Hàn cùng Tư Vân đến đây là lại có chuyện xảy ra.

Trương Quân biết trong 5 năm qua, Mạc Hàn đã phải cố gắng thế nào để củng cố địa vị để 1 ngày nào đó đủ an toàn mà đường đường chính chính đón 2 mẹ con cô trở về.
Đến chính Trương Quân cũng không ngờ Mạc Hàn lại yêu Tư Vân đến thế.
Yêu đến nỗi bất chấp cả mạng sống.
Tiếc rằng, tình yêu của 2 người họ gặp quá nhiều khó khăn.

Ngay cả khi thằng nhóc Đường Đường cũng phải chịu thiệt thòi lớn.
Hai người ngồi một lúc thì người của Quả Nhiên đã bế Đường Đường đến nơi.
Mạc Hàn bấy giờ mới đứng dậy đi về phía nhìn thằng bé.
Đường Đường cũng chẳng khá hơn là bao.
Trương Quân gọi y tá đến, đưa thằng bé đi kiểm tra một lượt.
Đột nhiên, Đường Đường mở mắt, thằng bé yếu ớt nhìn Mạc Hàn, thều thào nói.
- Bố...!Cứu mẹ...!Đường Đường không có sao đâu...!Mẹ...!Yếu lắm...!Bố cứu mẹ đi...
Đường Đường vẫn rất để ý đến mẹ của mình hơn.

Cho dù thằng bé đã yếu lắm rồi nhưng nó vẫn quan tâm tới mẹ của mình.
Mạc Hàn thở dài, nhẹ nhàng xoa đầu thằng bé rồi nói.
- Yên tâm đi, ta sẽ cứu mẹ con.

Mẹ con sẽ không sao đâu.
Thấy bố đã nói vậy, Đường Đường cũng yên tâm mà thả lỏng cơ thể.
Đúng lúc này, một bóng người xuất hiện cướp lấy Đường Đường từ tay của tên áo đen.

Mạc Hàn tính ra tay thì thấy đó là Mạc Uất Trì.

Anh ta ôm lấy Đường Đường trong lòng, đau lòng ôm chặt thằng bé.
- Đường Đường...!Nhóc có sao không? Nhóc thực sự khiến chú lo lắng lắm đấy...
Đường Đường nhìn Mạc Uất Trì một hồi, rồi như nhận ra anh ta.
- Chú...!Chú ở đây sao?
- Đường Đường, nhóc không sao là tốt rồi.

Thực là rất tốt...
Cái cảnh ấm cúng này diễn ra không được lâu cho lắm khi Mạc Uất Trì bị Mạc Hàn tiến lên, giáng cho anh ta 1 cái tát vào đầu.
- Thằng kia! Ai cho mày chạm vào con trai tao? Bỏ ra!
- Em là lo lắng cho Đường Đường thôi!
- Bỏ cái tay ra ngay! Thằng bé cần được đi chữa trị.
Mạc Uất Trì vẫn gan lỳ, quay sang hỏi nữ y tá bên cạnh.
- Cô y tá xinh đẹp, có thể dẫn đường cho tôi đi không? Tôi sợ cô mệt nên để tôi ôm thắng bé là được rồi.
Quả nhiên nữ y tá bị mê hoặc, lập tức mê muội dẫn đường cho Mạc Uất Trì.
Còn Mạc Hàn thì khó chịu, muốn xông đến nhưng lại bị Trương Quân giữ lại.
- Cái thằng kia! Giỏi thì lấy vợ mà đẻ! Con tao chứ con mày à?.
 
Đêm Nay Mạc Gia Chủ Lại Đến
Chương 61: 61: Chú Cũng Nhớ Đường Đường


Mạc Hàn, đừng có kích động, vết thương sau lưng cậu sẽ rách ra đấy.
Trương Quân giữ chặt lấy Mạc Hàn lại.
Còn Mạc Uất Trì thì lập tức bế Đường Đường đi theo nữ y tá kia.

Mạc Hàn nhìn mà thấy rất ngứa mắt.
Hắn không biết cái tên Mạc Uất Trì từ bao giờ lại yêu quý Đường Đường đến như vậy.

Dù sao thì cái tên đó hắn không thể nào tin tưởng được.

Thấy Trương Quân vẫn đang giữ mình lại, Mạc Hàn quay mặt ném cho anh ta 1 cái ánh mắt cảnh cáo.

Trương Quân lúc này chỉ gượng cười rồi đứng cách xa 1 chút.

- Mạc Hàn, cậu đừng giận nữa.

Bây giờ chúng ta phải đợi xem tình hình của Tư Vân thế nào đúng không?
Trương Quân thật sự không muốn để cho mọi chuyện đi quá xa.

Đặc biệt là cái tên này mà điên lên chắc phá tan nát cái bệnh viện này của anh ta lên mất.

Chỉ nghĩ thôi cũng đã thấy thấp thỏm rồi…

Bên này, Mạc Uất Trì bế Đường Đường sang phòng khác cách đó không xa xử lí vết thương.

Nhìn 2 nữ y tá bôi thuốc và băng bó cho Đường Đường, Mạc Uất Trì cứ đứng đó thấp thỏm kêu bọn họ nhẹ tay thôi.
Anh ta thật sự rất lo cho thằng nhóc này.
Để nói về chuyện vì sao anh ta quen biết được Đường Đường cũng là cả 1 câu chuyện dài mấy năm về trước.
Lúc ấy, Đường Đường mới có 4 tuổi.

Mạc Uất Trì vì nghe lời mẹ mà đến muốn gi.ết ch.ết đứa con trai của Mạc Hàn.

Có điều, anh ta đã quá coi thường những cái bẫy và thuộc hạ mà Mạc Hàn bố trí, còn chưa kịp động đến 1 sợi tóc của thằng nhóc ấy, anh ta đã bị cảnh vệ dùng nước Thánh làm cho bị thương.
Khi ấy, Mạc Uất Trì không thể hồi phục lại được.

Anh ta lại chảy quá nhiều máu nên chỉ có thể nằm gọn 1 góc khuất trong dinh thự để ẩn nấp tạm thời.
Vì vết thương mà đêm đó Mạc Uất Trì đã lên cơn sốt rất cao.

Dù gì anh ta cũng chỉ là 1 bán huyết tộc nên thể chất không mạnh được như huyết tộc thuần chủng.
Ngay khi Mạc Uất Trì cứ cho rằng bản thân sắp sửa c.hết đến nơi, đột nhiên bụi cây mà anh ta nằm có ai đó rẽ ra.
Trong lúc tuyệt vọng, Mạc Uất Trì đã nhìn thấy một đứa bé rất đáng yêu.

Vốn anh ta định ra tay diệt khẩu nó trước khi nó chạy đi gọi người đến, thật không ngờ thằng bé lại ngây ngô mở lời trước.
- Chú có sao không? Đường Đường thấy mùi máu của chú nồng quá, chú bị thương à?
- Liên quan gì đến mi?
Đường Đường chớp chớp đôi mắt rồi nở nụ cười rất tươi.
- Đường Đường đã phong tỏa mùi rồi, vậy nên mấy chú bảo vệ sẽ không phát hiện ra mùi m.áu của chú đâu.
Mạc Uất Trì nhếch miệng.
Cái thằng oắt con này đúng là gan to bằng trời.

Thế mà lại 1 mình xuất hiện trước mặt anh ta.

- Chú đến đây để chơi với Đường Đường sao?
- Cái gì?
Mạc Uất Trì còn chưa hết kinh ngạc thì Đường Đường đã vươn tay ra, chạm vào vết thương bị dính nước Thánh của anh ta.

Một luồng ánh sáng phát ra, miệng vết thương của Mạc Uất Trì đã khép lại một cách nhanh chóng.
Lúc này, anh ta mới nhận ra, cái thằng bé này chính là huyết tộc thuần chủng! Cũng là con trai của Mạc Hàn.
Vốn muốn định đến đây để gi.ết thằng nhóc này, thật không ngờ anh ta lại được nó cứu mạng.
Đường Đường rất vô tư, thằng bé còn vươn tay ra mà nắm lấy tay của Mạc Uất Trì, rồi tiếp tục nói.

- Chú nhớ cẩn thận đấy.

Chứ bảo vệ và vệ sĩ mà bố Đường Đường để lại đây canh gác mạnh lắm đó.

Chú là người lạ, nếu ra ngoài đó sẽ bị họ đánh ngay.
Mạc Uất Trì từ từ ngồi dậy, sau đó búng nhẹ lên trán của Đường Đường một cái.
- Người lạ mà mi cũng cứu.

Mi không sợ ta bắt cóc mi sao?
- Chú là bạn của Đường Đường mà.

Lâu lắm rồi mới có người ngoài vào đây được.

Đường Đường vui lắm.

Chú vì Đường Đường mới đến đây sao?
Cái bộ dạng dễ thương của Đường Đường khiến cho Mạc Uất Trì không biết trả lời ra sao.

Cuối cùng, anh ta không thoát khỏi cám dỗ mà thở dài, giơ tay xoa nhẹ đầu của thằng bé.
- Ừ.

Cảm ơn mi đã cứu ta.
Đường Đường cười tươi lắm.
Thằng nhóc nhào vào lòng của Mạc Uất Trì, học theo động tác mà vỗ vỗ lưng của hắn.

Cũng kể từ lúc đó, Mạc Uất Trì đã do dự đấu tranh.

Cuối cùng anh ta vẫn không thể xuống ta được.
Thằng nhóc này đáng yêu như vậy, tại sao mẹ lại nói nó là ác quỷ chứ? Anh ta thấy rất dễ thương mà...
Thế là, kể từ đó, được sự giúp đỡ của Đường Đường nên Mạc Uất Trì đã thường xuyên đến chơi với thằng bé.

Có điều, 1 thời gian sau.

Do mẹ anh ta gọi về gấp nên Mạc Uất Trì chỉ đành tạm biệt Đường Đường mà thôi, mặc dù cho anh ta không có nỡ.
Nhớ lại quá khứ như vậy, Mạc Uất Trì thấy có chút vui vẻ.

Thằng bé chưa từng coi anh ta là chủng loại thấp kém.

Tính cách nó đơn thuần đến nỗi anh ta chỉ muốn bảo vệ nó mà thôi.
Thấy y tá đã băng bó xong cho Đường Đường, Mạc Uất Trì đã đi đến ôm lấy thằng bé lên.
Đường Đường cũng vui vẻ ôm lấy cổ của Mạc Uất Trì rồi nói.
- Chú...!Chúng ta lại gặp nhau rồi.
- Đường Đường ngoan.

Không sao, có chú ở đây rồi.
- Đường Đường nhớ chú lắm.
- Ừm, chú cũng rất nhớ Đường Đường..
 
Đêm Nay Mạc Gia Chủ Lại Đến
Chương 62: 62: Không Xứng


Sau cuộc phẫu thuật, Tư Vân đã được chuyển đến phòng hồi sức.
Hòn đá đè nặng trong lòng của Mạc Hàn lúc này mới được gỡ xuống.
Có điều, hân còn chưa vui được mấy giây thì Trương Quân đã đem đến cho hắn 1 thông báo.
- Cho cậu xem kết quả này!
Nhận lấy tờ giấy xét nghiệm từ tay của Trương Quân, Mạc Hàn có chút khó hiểu.

Nhưng hắn vẫn nhìn vào đọc nội dung ghi trong đó.
Trương Quân cũng tỏ ra bất lực mà đưa tay day day trán.
- Trước đây cậu đã cho cô ấy uống quá nhiều máu của mình.

Chính vì thế, các tế bào trong cơ thể của cô ấy đang dần được chuyển hoá.

Cũng có thể nói, cô ấy đã trở thành 1 bán huyết tộc rồi.

Đây là trường hợp đầu tiên.

Dòng máu nhà họ Mạc của cậu quá là đặc biệt, chính vì thế...!Cậu có thể cho tôi ít máu nghiên cứu được không?
- Cậu nghĩ sao?
Thái độ của Mạc Hàn kh ủng bố thế kia khiến cho Trương Quân dập tắt hi vọng ngay.
Hắn thắc mắc hỏi.

- Nếu Tư Vân là bán huyết tộc, thì cô ấy cũng giống tôi có khả năng trẻ mãi không già đúng không?
- Đúng vậy đấy.

Vì huyết mạch của cậu quá là đặc biệt.

Biết thế từ đầu tôi đã thu thập mấy cái băng trước đây dính m.áu của cậu còn hơn.

Chứ hồi đó vứt đi tiếc hết cả ruột.
Mạc Hàn nghe xong thì xì 1 cái, sau đó ném tờ giấy xét nhiệm trả lại cho Trương Quân rồi đi đến phòng hồi sức của Tư Vân.
Nếu như những gì mà Trương Quân nói thì m.áu của hắn rất đặc biệt.

Đường Đường tùy sinh ra có mẹ là con người nhưng vẫn là 1 huyết tộc thuần chủng.
Nhưng cái tên Mạc Uất Trì đó cũng có bà mẹ là con người.

Làm sao có thể là bán huyết tộc được trong khi Mạc Lâm Bằng cũng là huyết tộc thuần chủng chung gốc gác với hắn chứ?
Gần đến phòng bệnh của Tư Vân, đột nhiên Mạc Hàn dừng chân lại khi thấy Mạc Lâm Bằng và người tình Ngô Ý Như của ông ta có mặt ở đây.
Bọn họ đang đứng nói chuyện ở giữa hành lang vắng.
Không khéo có cả Mạc Uất Trì ờ đấy nữa.

Nhưng trông có vẻ cái tên này đang xảy ra hiềm khích với 2 người kia thì phải.
Mạc Hàn nở nụ cười lạnh rồi bình thản đi đến chào hỏi một chút.
- Đã lâu rồi không bố.
Mạc Lâm Bằng lúc này ngẩng đầu lên, trông thấy Mạc Hàn thì có chút khó chịu.
Mà Ngô Ý Như thì cũng chẳng hơn gì ông ta.

Bà ta trước nay vẫn muốn Mạc Uất Trì thay thế vị trí của hắn.

Chính vì thế, bà ta không ưa gì hắn cũng là điều dễ hiểu.
Hắn nghe đâu phong phanh là Mạc Lâm Bằng đã cho Ngô Ý Như uống máu của mình, vậy nên cho đến tầm tuổi này trông bà ta vẫn còn trẻ như thời thiếu nữ.
- Vừa hay, tao cũng có ý định đi gặp này đây.

Chuyện lần trước tao nói với mày, ý mày ra sao?
- Chuyện gì?
- Nhường vị trí hiện tại cho em trai mày.
Mạc Hàn nghe mà cảm thấy rất nực cười.

Cái lão già này từ khi sinh hắn ra biến đi cùng tình nhân.

Sau bao năm quay lại chỉ vì muốn hắn nhượng lại hết mọi thứ cho đứa con trai của tình nhân sao?
Mạc Uất Trì đứng bên cạnh, cũng không vừa ý mà nói ngay.
- Vị trí đó con không cần! Bố đừng có mà vô lí ép buộc anh ấy như thế.
Ngô Ý Như cau mày, đi đến nắm lấy tay của Mạc Uất Trì kéo ra xa, sau đó nói với con trai tỏ vẻ bất mãn.
- Rốt cuộc cái thằng nhóc Đường Đường đã cho con ăn bùa mê thuốc lú gì thế? Tại sao con cứ đối đầu với mẹ như vậy hả?
- Mẹ, chính mẹ mới là người cố chấp.

Sống cuộc sống bây giờ không tốt sao mà cứ muốn phải trèo cao? Con không có tham vọng lớn như thế!
- Uất Trì...!Con...
Bên này, Mạc Lâm Bằng và Mạc Hàn đang nói chuyện với nhau rất gay gắt.

Mà Mạc Hàn hiển nhiên không để ông ta vào mắt.

Hắn đã coi người bố này đã không còn tồn tại từ lâu rồi.

Người thân của hắn hiện tại chỉ có thể là gia đình hắn mà thôi.
- Sao hả bố? Cái chuyện này có gì to tát đâu mà bố lại nổi nóng như thế? Vị trí này, đứa con riêng của bố với không nổi!
- Mạc Hàn! Mày đừng quên trước đây tao cũng ngồi ở vị trí của mày! Bây giờ tao muốn Uất Trì thay thế chứ không phải là mày!
- Sao bố không đi nói chuyện với ông nội đi? Bố thật là khiến tôi thất vọng nay càng thất vọng hơn đấy.
- Mạc Hàn! Mày...
Mạc Lâm Bằng tính xông đến túm lấy cổ của Mạc Hàn, nhưng hắn đã có chuẩn bị trước.

Sức mạnh của hắn bộc phát mà hất Mạc Lâm Bằng về phía sau.
Ngô Ý Như thấy vậy thì vội đến đỡ ông ta dậy.

Mà Mạc Uất Trì đứng một bên thì lắc đầu ngán ngẩm.

Anh ta không hiểu nổi tham vọng và sự cố chấp của mẹ mình nữa.

Rõ ràng đã biết là người thừa kế phải là dòng dõi thuần chủng.

Vậy mà vẫn cứ ép anh ta cho bằng được.
Mạc Lâm Bằng tức giận.

Hai mắt chuyển sang đỏ đứng dậy.
- Mạc Hàn! Mày cao ngạo giống hệt cái con mẹ của mày! Đó chính là điều tao căm ghét nhất!
- Thì sao? Ông sinh tôi ra xong thì hối hận đấy à?
- Đúng! Tao rất hối hận! Đáng lẽ tao nên bóp ch.ết mày ngay từ nhỏ mới đúng...
Mạc Lâm Bằng vừa dứt câu thì đột nhiên nhận 1 phát tát của ai đó.

Là Nhị trưởng lão xuất hiện.

Ông nhìn Mạc Lâm Bằng bằng ánh mắt phẫn nộ.
- Mày có quyền gì mà muốn đổi? Mạc Hàn mới chính là người thừa kế! Đứa con riêng của tình nhân và mày không có xứng!.
 
Đêm Nay Mạc Gia Chủ Lại Đến
Chương 63: 63: Chân Tướng


Có gì không xứng ạ? Bố đừng quên Uất Trì cũng là cháu trai của bố!
Mạc Hàn thấy ông nội đã đến giải vậy, hắn cũng chẳng thèm ở lại để xem kịch vui nữa mà đi thẳng vào phòng bệnh của Tư Vân, đóng cửa lại.
Mạc Uất Trì lắc đầu 1 cái rồi lùi lại phía sau.
Nhị trưởng lão không đến đây 1 mình mà còn đi cùng với Tứ trưởng lão nữa.
Mà Tứ trưởng lão cũng chẳng có hứng để coi kịch của cái nhà này nên chỉ đành đứng ra phía sau, cạnh ngay Mạc Uất Trì xem kịch vui.
Nhị trưởng lão ra hiệu cho thuộc hạ đem tờ xét nghiệm lên.

Sau đó, ông ném tờ xét nghiệm vào mặt của Mạc Lâm Bằng rồi bực dọc:
- Nói mày là kẻ ngu cũng cấm có sai! Từ khi đứa con gái loài người kia sinh ra thằng nhóc Đường Đường tao đã sinh nghi rồi.

Mấy ngày trước, tao đã lén sai người đi làm xét nghiệm cho mày với đứa con trai riêng của mày rồi.

Mày và nó không cùng huyết thống!
Mạc Lâm Bằng như không tin vào mắt mình.

Tay ông ta run run nắm chặt lấy tờ xét nghiệm trong tay.
Bên kia, sắc mặt của Ngô Ý Như cũng tái nhợt.
Nhị trưởng lão không muốn đôi co nữa, đưa tay day day trán.

Ông vốn tưởng rằng chỉ có huyết tộc thuần chủng với người cùng loại mới sinh ra được hậu duệ của Mạc Gia mà thôi.

Thật không ngờ, dòng máu của Mạc Gia lại đặc biệt đến như vậy.
Sức mạnh mà dòng máu của các hậu nhân của Mạc Gia dù cho lấy ai vẫn có thể sinh ra huyết tộc thuần chủng được.

Mới đây, ông cũng được biết cái chuyện động trời này.
Chính vì thế, nếu Mạc Uất Trì là con của Mạc Lâm Bằng thật thì anh ta nhất định phải là huyết tộc thuần chủng chứ không phải bán huyết tộc.
Điều đó cũng đồng nghĩa là bao năm nay, Mạc Lâm Bằng đã đổ vỏ thay cho kẻ khác.
Ngô Ý Như nghe xong thì bủn rủn cả tay chân.

Mạc Lâm Bằng quay lại nhìn bà ta, ánh mắt thấu hận không nói thành lời.
Ông ta đã yêu người phụ nữ này đến như vậy.

Thật không ngờ, lại có ngày phải tận tai nghe những sự thật này.
Rốt cuộc bao năm qua ông cố gắng là vì cái gì chứ?
Mạc Lâm Bằng không chấp nhận được sự thật nên đã lập tức quay người bỏ đi.

Mà Ngô Ý Như thấy vậy thì vội đuổi theo.
Mạc Uất Trì cũng chẳng có phản ứng gì bất ngờ.

Ngược lại, anh ta còn thấy vui là đằng khác.
Mẹ anh ta cũng chẳng thể bắt ép anh ta làm những điêu mà anh ta không muốn nữa.

Anh ta cũng chẳng phải làm tổn thương đến Đường Đường.
Mà Tứ trưởng lão lắc đầu, làm ra cái bộ mặt cảm thông mà vỗ vỗ nhẹ lên vai.của Mạc Uất Trì rồi nói.
- Tin thật là sốc đấy.

Thôi, thu xếp đi nhận lại bố ruột đi!
- Cảm ơn ngài đã nhắc nhở.
Mạc Uất Trì khẽ gật đầu rồi rời đi ngay.
Mà Nhị trưởng lão lúc này quá là hết nói nổi.

Ông ta cùng Tứ trưởng lão đi vào phòng bệnh của Tư Vân.
Mạc Hàn trông thấy ông nội vào đây thì cảnh giác, đứng dậy.
Nhị trưởng lão biết là Mạc Hàn đang không muốn cho ông lại gần với người phụ nữ kia.

Cũng đúng thôi, trước đây ông đã bắt ép nó quá nhiều.

Người làm ông này chưa từng làm được gì cho cháu của mình cả.
Mà Tứ trưởng lão đứng phía sau, nhẹ nhàng vỗ nhẹ lên vai của Nhị trưởng lão.
Dừng 1 lúc, ông nói với Mạc Hàn.
- Mạc Hàn, hôm nay ta đến đây cũng chẳng có ý gì đâu.

Ta cũng mới biết sự đặc biệt của huyết mạch trong người hậu nhân của nhà họ Mạc ta.

Về việc cháu có kết hôn với con bé nhà họ Bạch kia, ta cũng không có ngăn cấm cháu nữa...
Mạc Hàn vẫn tỏ ra bình tĩnh.

Hắn cũng chẳng mấy để tâ m đến những vấn đề này.

Đối với hắn hiện tại thì dù cho ông có bắt hắn lấy Bạch Tố Kỳ thì hân vẫn nhất quyết không chấp nhận.
Chỉ có Tư Vân mới có tư cách cùng hắn kết hôn mà thôi.
Với lại, hắn cũng không có ý định giao Đường Đường cho ông nội.

Trước đây hắn đã từng trải qua những gì, hắn hiểu rất rõ.

Chính vì thế, hắn không muốn để Đường Đường giống như hắn.
Tư Vân cũng giống hắn mà thôi.

Cả 2 đều muốn Đường Đường sẽ có 1 cuộc sống vui vẻ, vô lo vô nghĩ mà trưởng thành.

- Ông nội, có vẻ như đây là lần đầu tiên ông ban cho cháu 1 nguyện vọng có ích cho cháu đấy.
Nhị trưởng lão chỉ nở một nụ cười bất lực.
Chỉ là ông không muốn tất cả mọi chuyện đi quá xa mà thôi.

Cái ch.ết của 3 vị trưởng lão kia đã khiến cho ông nhận ra 1 điều, đó chính là nếu ép Mạc Hàn quá sẽ tất cả mọi chuyện đến kết cục không như mong muốn.
Dù sao với chức vị hiện tại, ông cũng chẳng còn sợ bất cứ cái gì nữa.

Tứ trưởng lão tuy nóng nảy nhưng cũng chẳng có khát vọng lớn.

Ông ta mấy hôm trước muốn xin rút khỏi hội đồng, muốn đi du lịch sống cho bản thân để áp chế cái tính khí nóng nảy của mình xuống.
Nói chuyện một hồi, cuối cùng hai vị trưởng lão cũng rời đi.
Lúc này, Mạc Hàn đi đến bên cạnh giường bệnh, ngồi xuống ghế nhẹ nhàng nắm lấy tay của Tư Vân.
Đã lâu lắm rồi hắn mới thấy tinh thần thả lỏng thế này.
Hắn trìu mến, hôn nhẹ lên mu bàn tay của cô rồi nói.
- Tư Vân, em phải mau khoẻ lại cho tôi.

Chúng ta, cuối cùng cũng có thể chính thức bên nhau rồi.

Đợi em khoẻ lại, tôi sẽ lập tức tổ chức hôn lễ trong mơ của em!.
 
Đêm Nay Mạc Gia Chủ Lại Đến
Chương 64: 64: Đứa Con Như Đường Đường Coi Như Bỏ


Những ngày Tư Vân nằm trên giường bệnh, Mạc Hàn lúc nào cũng kè kè không rời nửa bước.
Đường Đường được các bác sĩ chăm sóc rất tốt nên khôi phục khá nhanh.
Cũng giống như bố nó, suốt ngày kè kè bên cạnh giường bệnh của Tư Vân.

Thậm chí, đêm còn lén lút bò lên giường bệnh của mẹ mà ôm mẹ ngủ.

Chỉ hại Mạc Hàn canh chừng cả đêm để cái ông tướng đấy không kinh động đến cô.
Sang ngày thứ 3, cuối cùng Tư Vân đã tỉnh lại.
Cô từ từ mở mắt, người đầu tiên trông thấy chính là Đường Đường.
Thằng bé nhìn thấy cô thì vui lắm, lập tức lay nhẹ tay của cô.
- Mẹ tỉnh rồi sao? Mẹ ngủ lâu làm Đường Đường lo quá.
- Đường Đường...
Tư Vân xúc động, cố gắng ngồi dậy, sau đó ôm lấy thằng bé vào lòng.

Con trai yêu quý của cô không có bị sao cả.
- Đường Đường, con có sao không? Có vội đau chỗ nào không? Bảo bối của mẹ phải chịu khổ rồi.
Thấy mẹ lo lắng cho mình như thế, Đường Đường rất hiểu chuyện mà vỗ nhẹ vào lưng mẹ an ủi.
- Mẹ à, Đường Đường không sao đâu.

Mẹ đừng lo lắng.

Mẹ phải mau khoẻ lại đấy.
- Đúng là cục cưng của mẹ.
Tư Vân vui mừng tặng cho thằng bé một nụ hôn vào bên má.

Đường Đường thích lắm, vùi đầu vào lòng cô làm nũng.
Đến giờ Tư Vân vẫn không thể tin được là bản thân lại có thể sinh ra 1 tiểu bảo bối đáng yêu như vậy.

Càng nhìn càng thấy dễ thương.

Chỉ muốn ngày ngày ôm Đường Đường trong lòng thôi.
Mạc Hàn vừa mở cửa ra thì đã trông thấy 1 màn này thì lập tức tỏ ra rất khó chịu.

Hắn bước nhanh về phía giường bệnh mà xách cổ Đường Đường, đặt thằng bé xuống dưới đất.
- Mẹ vừa tỉnh lại, cơ thể còn yếu.

Ai cho phép con làm nũng như thế?
- Đường Đường muốn mẹ cơ.
- Còn ngoạc cái mồm ra thì cút ra ngoài!
Quả nhiên là Đường Đường bị doạ cho sợ tái cả mặt.

Thằng bé lập tức định hướng mặt đến Tư Vân tỏ vẻ đáng thương.

Nhưng Mạc Hàn lại không cho thằng bé cơ hội đó.

Hắn cố ý rót nước cho Tư Vân, lấy thân hình để Tư Vân không nhìn thấy mặt thằng bé.
Đường Đường phùng má, giận dỗi chạy ra ghế khoanh tay, ngoảnh mặt vào tường.
Mà Tư Vân hơi nghiêng đầu muốn nhìn Đường Đường, nhưng Mạc Hàn nhất quyết không cho cô nhìn.
- Kệ nó đi.

Chiều quá đâm ra hư.
- Anh hay thật, em đã chiều cái gì đâu? Đường Đường còn nhỏ, nó làm nũng thì cũng là điều hiển nhiên mà thôi mà.
Thật sự Mạc Hàn muốn nói là hắn không thích như vậy, bởi vì hắn ghen.

Nhưng lòng tự trọng của 1 người đàn ông không cho phép hắn nói ra những điều xấu hổ đó.
Chính vì thế hắn mới im lặng coi như không nghe thấy.
Tư Vân cầm cốc nước đưa lên miệng uống.

Động tác của cô rất chậm vì cứ mỗi lần nuốt xuống là vết thương lại nhói đau nên cô chỉ có thể cố nhịn.
Thấy bộ dạng này của Tư Vân, Mạc Hàn lập tức ngồi xuống, vuốt nhẹ sống lưng của cô rồi nói.

- Từ từ thôi.

Tạm thời em hãy cố nhịn xuống 1 chút.

2 ngày nữa anh khôi phục được sức mạnh, sẽ chữa lành cho em.
Động tác nhẹ nhàng, ân cần của Mạc Hàn khiến cho Tư Vân chưa thích ứng.
Cô nghi hoặc quay sang nhìn hắn, chớp chớp hai mắt.

Mạc Hàn vẫn tỏ ra bình thường, sau đó thở dài rồi lấy từ trong túi ra một chiếc hộp nhỏ rất tinh xảo.
Đường Đường nhận thấy mùi nguy hiểm, vội vàng chạy đến nhưng bị Mạc Hàn sử dụng sức mạnh tinh thần ép chặt thằng bé vào tường.
Tư Vân còn đang nghi hoặc không hiểu chuyện gì đang diễn ra thì Mạc Hàn đã mở chiếc hộp nhỏ kia ra rồi.
Bên trong có một cặp nhẫn lấp lánh bằng kim cương.

Bên trong lòng nhẫn còn được khắc tên của hai người nữa.
- Anh tính làm gì đấy?
Mạc Hàn thản nhiên lấy 1 chiếc nhẫn có khắc tên của Tư Vân ra, sau đó nâng tay của cô lên rồi tự đeo nhẫn vào ngón áp út bàn tay trái cho cô.
- Vốn muốn cầu hôn em, nhưng tại thằng nhóc kia biết được rồi nên anh chỉ có thể đẩy nhanh tiến độ trước khi bị nó phá đám.
Rồi hắn cầm chiếc nhẫn còn lại lên đeo vào tay của mình.
Tư Vân nhìn chiếc nhẫn lấp lánh trên tay mình thì cảm thấy có chút ớn lạnh.
Đây là lời cầu hôn sao?
Mạc Hàn muốn cầu hôn cô sao? Nhưng hình như cái cảnh này không có giống như những gì cô tưởng tượng thì phải?
Nghĩ đến đây, hàng lông mày của Tư Vân hơi nhíu lại.
- Em đã đồng ý chưa mà anh tự tiện thế?
Đường Đường lúc này vừa hay thoát khỏi sự trói buộc của bố, lon ton chạy về phía của Tư Vân thì đã quá muộn.
Thấy mẹ đã đeo chiếc nhẫn kia thì bắt đầu rươm rướm nước mắt.
- Sao mẹ lại có thể lấy người đàn ông này chứ? Mẹ không thấy Đường Đường bị đối xử tệ bạc à? Không biết đâu, Đường Đường muốn có bố mới cơ...
Tư Vân thấy con trai khóc thì vội vàng muốn ôm lấy thằng bé.

Lần này, sắc mặt của Mạc Hàn đã đen lắm rồi.
Cái thằng oắt con vô ơn, lại vẫn còn cái suy nghĩ muốn bố mới!
Tư Vân không thể nhìn Đường Đường khóc thêm được nữa.

Vậy nên cô muốn tháo nhẫn ra nhưng làm thế nào cũng không có tháo được.
- Anh đeo cho em cái nhẫn gì thế? Sao tháo không được vậy?
- Cặp nhẫn này là cặp nhẫn đặc biệt.

1 khi đeo lên thì chỉ có đối phương mới có thể tháo xuống.

Có nghĩ là chỉ mình anh mới tháo được nhẫn của em và chỉ có em mới tháo được nhẫn của anh.
- Mạc Hàn! Anh quá đáng lắm! Anh chơi thế thì ai chơi lại anh chứ!
Mạc Hàn bày ra cái vẻ mặt đắc ý mà nói.
- Ngoài anh ra, em làm sao mà lấy được người đàn ông nào khác nữa chứ? Còn thằng nhóc kia...!Muốn bố mới lắm đúng không?
Đường Đường sợ sệt nấp vào lòng của Tư Vân.
Mạc Hàn tiếp tục.
- Muốn ở với bố mới thì kể từ tối nay cút ra ngoài đường mà ngủ.

Ta cùng mẹ con sinh thêm đứa nữa.

Đứa con như Đường Đường coi như bỏ!.
 
Đêm Nay Mạc Gia Chủ Lại Đến
Chương 65: 65: Dạy Hư Đường Đường


Tư Vân cảm thấy cái câu nói này rất quen.

Trước đây hình như Đường Đường đã từng nói với cô thì phải? Thế này thì còn nhầm lẫn vào đâu được nữa.

Chắc cô không cần xét nghiệm ADN nữa đâu nhỉ.

Nhìn cái ngoại hình với cái cách nói chuyện cũng biết ngay là con ai rồi…
Đường Đường bây giờ mới tái mặt.

Thằng bé lập tức túm lấy tay của Tư Vân mà mếu máo.

Cô ôm lấy thằng bé vào lòng, nhưng rồi thằng bé lại khóc nỉ non hơn.
- Mẹ ơi… Đường Đường sợ lắm…
- Thôi mà cục cưng.

Có mẹ ở đây, không ai có thể đem bỏ con đi đâu.

- Nhưng…
- Ngoan mẹ mới yêu chứ đúng không? Vậy nên Đường Đường của mẹ nín khóc đi nào.

Là con trai phải mạnh mẽ lên chứ?

Thấy một cái màn này, Mạc Hàn thấy chướng mắt vô cùng tận.

Trước đây, cái thằng nhóc này có biết làm nũng là gì đâu chứ? Thế mà từ khi gặp lại mẹ lại bắt đầu giở trò.

Đúng là thứ con nít quỷ! Không thể tin tưởng được mà!
Có điều, nếu Đường Đường sinh ra là 1 đứa con gái thì sẽ khác.
Nhớ lại trước đây, Mạc Hàn chưa biết giới tính thật của Đường Đường, hắn đã mua vô số quần áo công chúa cho con gái.

Thậm chí, sắm không sót bất cứ đồ nào.

Thế mà đúng 1 cái lại sinh ra 1 thằng con trai khiến hắn không kịp trở tay.
Bởi vì sốc quá nên kể từ khi sinh ra, Đường Đường đã mặc hết những bộ đồ của bé gái đó.

Mãi đến khi thằng bé được 1 tuổi, nhũ mẫu vì sợ giới tính của Đường Đường bị lệch lạc nên đã đề nghị mua quần áo và đồ dùng bé trai cho thằng bé.
Cũng may Đường Đường không có biết chuyện này, nếu không chỉ sợ thằng bé thẹn quá mà xách đồ bỏ nhà đi mất.
***
Dưới sự chăm sóc tận tình của Mạc Hàn, Tư Vân cuối cùng cũng đã khỏe lại.

Cô đã được xuất viện khi đã làm hết tất cả xét nghiệm thân thể và được Trương Quân gật đầu đồng ý.
Mạc Hàn đưa cô trở lại dinh thự.

Vừa mới bước chân vào đại sảnh thì một tiếng pháo vang lên.
Đường Đường xuất hiện với từng cánh hoa rơi từ trên xuống rải rác mọi nơi.

Thằng bé mặc 1 bộ vest trông rất ra dáng người lớn, trước cổ còn thắt nơ rất xinh.

Trên tay còn cầm 1 bó hoa đi đến trước mặt của Tư Vân rồi đưa ra tặng cho cô.
- Chúc mừng mẹ trở về nhà! Mẹ thấy sao? Đường Đường chuẩn bị cho mẹ đấy.
Tư Vân có chút kinh ngạc.
Đám người giúp việc phía sau thì gượng cười, đứng xếp hàng 1 góc.

Còn nhũ mẫu thì đứng phía sau Đường Đường với vẻ mặt bất đắc dĩ.
Cả 1 đống cánh hoa rơi tự do khiến cho khắp nơi đều tràn ngập những cánh hoa đỏ rực.
Không muốn cho Đường Đường thất vọng, Tư Vân đành nhận lấy bó hoa từ tay thằng bé rồi ngồi xuống tặng thằng bé 1 cái ôm.
- Cảm ơn cục cưng của mẹ nhé.
Đường Đường được đà, càng hăng hái mà nói tiếp.
- Còn nữa mẹ ạ.
- Hả?

Tư Vân còn chưa kịp định thần thì 1 đống hoa màu vàng lại từ đâu đổ ụp xuống.

Khổ nhất là Mạc Hàn, đứng phía sau cô, lại là trung tâm để hoa rơi.
Hắn mới vừa phủi mấy cánh hoa đỏ ra khỏi người và đầu tóc thì 1 loạt cánh hoa vàng đã ập xuống người hắn rồi.

Đường Đường lại búng tay thêm cái nữa.

Lần này là những cánh hoa màu xanh.
Không cần nói, người chịu trận vẫn là Mạc Hàn.
Hắn điên đến nỗi hừng hực tiến lên.
- Đường Đường! Con muốn tạo phản à?
Sắc mặt của Mạc Hàn cực kỳ khó coi.

Đám người giúp việc kia sợ quá đành vội lùi ra phía sau.

Đường Đường bị bố dọa cho thì khựng người, ngước lên nhìn bố bằng cặp mắt ngây thơ vô tội.
- Đường Đường chỉ muốn làm mẹ vui thôi mà? Bố ghen nên mới tức giận đúng không?
Mạc Hàn lập tức sử dụng sức mạnh mà nhấc thằng bé lên không trung sau đó chỉ thẳng về phía không gian trong đại sảnh.

Nơi nào cũng là cánh hoa.

Bày đến nỗi ngập ngụa.
- Nhìn đi! Làm vui hay làm lố? Rồi bày nhiều ra thế này thì ai dọn? Tặng 1 bó hoa là được rồi! Ai dạy con cách tiêu xài hoang phí thế này hả?
Đường Đường vẫn ngây ngô mà đáp.
- Chẳng phải mọi lần bố toàn cổ vũ Đường Đường làm thế còn gì? Đường Đường đập bình cổ mấy triệu đô bố còn không nói, tại sao lại tức giận vì mấy cánh hoa này thế?
Mạc Hàn sững sờ trước câu nói của Đường Đường.
Hắn nhìn về phía của Tư Vân thì đã thấy cô đang đứng khoanh tay nhìn hắn bằng cặp mắt tức giận.
Chẳng hiểu vì sao lúc đó hắn lại vội chột dạ mà giải thích.

- Tư Vân, không như những gì em nghĩ đâu…
Tư Vân không thèm nghe mà tiến lên ôm lấy Đường Đường vào lòng mà nói.
- Anh cũng gương mẫu thật.

Dạy con như thế thì chẳng bảo sao nó lại thành ra như vậy? Bây giờ anh lấy tư cách gì mà nói nó hả?
Mạc Hàn bất lực.
Mà Đường Đường lại búng tay, một đống cánh hoa màu trắng lại đổ ụp xuống cả người của Mạc Hàn.

Hắn tức lắm, nhưng không làm được gì cả.
Rõ ràng là thằng quỷ kia làm mà giờ mọi tội lỗi lại đổ cho hắn hết.
Tư Vân xì một cái, còn thơm vào bên má của Đường Đường rồi ôm thằng bé quay người đi vào.
Mạc Hàn đang định đi theo thì cô liền nói ngay.
- Không dọn hết đống hoa thì đừng gặp mặt em.

- Nhưng tại sao lại là anh?
- Vì anh dạy hư Đường Đường.

Tốt nhất tự dọn dẹp mà suy ngẫm hối lỗi đi.

Hôm sau em sẽ gọi người đến bổ túc cho anh 1 khóa học cách dạy con sao cho đúng!.
 
Đêm Nay Mạc Gia Chủ Lại Đến
Chương 66: 66: Anh Sẽ Ở Bên Cạnh Em


Hiện tại, cuộc sống của Tư Vân rất tốt.
Tất cả mọi người trong biệt thự đã thay đổi cách xưng hô, không còn gọi cô là Tư quản gia nữa mà thay vào đó chính là phu nhân.
Thực ra thì sống chung vậy thôi chứ cô và Mạc Hàn chưa có kết hôn chính thức.
Đêm nào hắn cũng mò sang phòng cô ngủ, Tư Vân toàn lấy lý do này nên Mạc Hàn ức quá, ngày hôm sau đem theo cô định đi đăng ký kết hôn.
Có điều, giấy tờ cô lại để ở chỗ của bố mẹ.
Mạc Hàn nghe xong mà bất lực không thể làm cái gì được.

Thế là trong ngày hắn đã cho người chuẩn bị, theo lẽ là đưa Tư Vân quay về quê của cô, sau đó xin phép người lớn trong nhà để cưới cô.
Khi Tư Vân biết chuyện thì vô cùng kinh ngạc.
- Anh thật sự muốn cùng em về quê của em thật sao?
- Thì sao? Chẳng lẽ không được ra mắt bố mẹ em à? Dù sao Đường Đường cũng đã lớn như vậy rồi.
Thì cũng đúng.

Con của cô và Mạc Hàn cũng đã được 5 tuổi rồi.

Nếu cứ giấu giếm mà không nói ra thì chắc bố mẹ cô sẽ lo lắng lắm.
Thế là hai người cũng đã chuẩn bị đưa Đường Đường về quê ngoại.
Tối hôm trước ngày đi, Mạc Uất Trì và Bạch Tố Kỳ có đến dinh thự gặp mặt Tư Vân và Đường Đường.
Đường Đường trông thấy Bạch Tố Kỳ thì sắc mặt xấu vô cùng.

Thằng bé còn chẳng thèm liếc nhìn cô ta mà chạy lại ôm lấy Mạc Uất Trì ngay.

Hiển nhiên là sau vụ của Đường Đường nên Mạc Hàn ghét Bạch Tố Kỳ vô cùng.
Vì biết điều đó, Bạch Tố Kỳ mới vác cái mặt đến đây, đem theo chút quà mọn muốn xin lỗi.

Không những vậy, cô ta còn quỳ xuống xin lỗi Tư Vân.

Hiện giờ, ai ai ở Huyết Đảo này cũng biết Tư Vân sau này sẽ trở thành Mạc phu nhân tương lai nên chẳng ai dám đắc tội với cô cả.
Mà Bạch Tố Kỳ cũng không muốn sau này cuộc sống trở lên khó khăn hơn nên đã tự mình đến đây để xin lỗi trước.
Thấy Bạch Tố Kỳ quỳ xuống, Tư Vân ngủi lòng đỡ cô ta đứng dậy.

Có điều, Mạc Hàn, Đường Đường và Mạc Uất Trì lại nhìn Bạch Tố Kỳ bằng ánh mắt như thù địch khiến cô ta chỉ biết gượng cười đưa quà cho Tư Vân rồi rời đi ngay sau đó.
- Thôi mà Mạc Hàn, chuyện cũng đã qua rồi.

Nói đi cũng phải nói lại là Bạch Tố Kỳ đâu có làm tổn thương đến Đường Đường đâu.
Đường Đường nghe thấy cô nói thế thì vội phản bác.

Có‎ gì‎ hot?‎ Chọt‎ thử‎ tra????g‎ ==‎ trùmtru????ệ‎ ????.????????‎ ==
- Là bà cô đó khiến tinh thần của Đường Đường bị tổn thương đó…
Nhưng Mạc Hàn lại có vẻ khó chịu.

Hắn nắm lấy tay của Tư Vân bày ra cái bộ mặt rất thâm tình, buông 1 câu khiến Đường Đường như ch.ết lặng.
- Anh tức vì trước đây cô ta cả gan đánh em bị thương.
- Em cứ tưởng anh lo lắng cho Đường Đường chứ?
- Nó đấy hả? Ai mà thèm lo cho cái thằng quỷ đấy, là con trai của anh mà yếu đuối như thế thì tốt nhất nên là con gái thôi!
Mạc Hàn lại quá lời khiến cho tâm hồn của Đường Đường bị tổn thương nghiêm trọng.
Thằng bé lập tức nép vào lòng của Mạc Uất Trì mà nức nở.
- Chú… Đường Đường buồn lắm, chú mau dỗ Đường Đường đi.
Mạc Uất Trì mỉm cười rồi ôm thằng bé để nó gục xuống vai cả mình.

Mà Mạc Hàn coi như 2 cái người kia là không khí.
Từ sau chuyện ở bệnh viện, hắn không còn liên lạc với Mạc Lâm Bằng nữa.
Nhưng hắn nghe đâu đây phong phanh là lão ta đã cùng mẹ của Mạc Uất Trì đã đường ai nấy đi.

Nhưng đến hiện giờ bố ruột thực sự của Mạc Uất Trì vẫn là 1 ẩn số.
Anh ta không đi theo mẹ mình mà tự do đi đây đó, tóm lại thoải mái hơn xưa rất nhiều.
- Mạc Uất Trì, nghe nói là mẹ mày với lão già Mạc Lâm Bằng đã ly hôn rồi?

Mạc Uất Trì vẫn tỏ ra bình tĩnh mà đáp.
- Đúng vậy.

Mà sau này em không phải là người họ Mạc nữa mà em sẽ là Niên Uất Trì.
- Họ Niên sao? Thì ra mày là con trai riêng của lão tài phiệt ở thủ đô cơ à?
Niên Uất Trì không có nói gì nữa mà tiếp tục quay lại cười nói với Đường Đường.
Niên Gia Chí, vừa là doanh nhân cũng là huyết tộc quý tộc ở Huyết Đảo.

Mặc dù ông ta có rất nhiều vợ và tình nhân nhưng lại không có lấy 1 đứa con trai.

Nếu như Uất Trì đúng là đứa con trai của ông ta thì khối tài sản mà sau này anh ta sẽ thừa kế cũng chẳng phải dạng vừa.
Mà để ý mới thấy, hắn trông Đường Đường có vẻ như quấn Niên Uất Trì lắm.

Chẳng biết hai cái kẻ này quen nhau từ bao giờ.

Sao hắn cứ cảm thấy có điều gì đó cứ mờ ám ở đây thế không biết.
Tư Vân thì mở túi quà của Bạch Tố Kỳ ra xem.

Cô kinh ngạc khi thấy trong có một chiếc hộp được làm rất tinh xảo.

Cô cứ tưởng đó là bánh gì ngon, nhưng khi mở nắp hộp ra thì bất ngờ khi thấy đó là 3 túi m.áu.

- Sao lại đi tặng m.áu thế không biết…
Mạc Hàn cầm 1 túi m.áu lên, mở 1 góc ra ngửi thử rồi nói.
- Đây là m.áu hiếm, có thể nói là hàng cực phẩm dành cho quý tộc.

Ở huyết tộc, hễ ai cứ tặng m.áu càng quý càng ngon thì chứng tỏ sự thành ý của họ càng chân thành.
- Gớm quá…
Ai lại đi tặng máu như vậy chứ?
Nhưng mà, Tư Vân lại thấy có chút thơm thơm.

Mạc Hàn cũng đã kể với cô rồi, vì uống quá nhiều m.áu của hắn nên giờ cô đã trở thành bán huyết tộc.

Dù sao thì sống ở đâu phải quen ở đó… Cô sẽ càng phải từ từ thích ứng mới được…
Mạc Hàn đặt lại túi m.áu vào hộp rồi để xuống bàn.

Hắn cúi xuống thì thào bên tai của cô rồi nói.
- Loại m.áu này sẽ rất tốt cơ cơ thể em, đặc biệt trợ giúp mang thai dễ hơn.
- Ai cần mang thai con của anh? 1 đứa còn chưa đủ à?
- Anh đã nói rồi, anh không cần 1 thằng con trai, anh cần 1 cô con gái giống em.

- Nhưng nếu như bây giờ em lại mang thai thì sẽ nguy hiểm như lần đó… Em vẫn thấy sợ…
Nghe đến đây, hắn liền ôm lấy cô vào lòng rồi nói.
- Không sao đâu, giờ em là bán huyết tộc rồi nên không có chuyện gì xấu xảy ra cả.

Mà kể có đi chăng nữa thì anh mãi vẫn luôn ở bên cạnh em..
 
Đêm Nay Mạc Gia Chủ Lại Đến
Chương 67: 67: Về Quê Vợ


Theo như đã định thì Mạc Hàn và Tư Vân sẽ đưa Đường Đường về quê ngoại gặp bố mẹ của cô.
Đường đi khá là xa nên cả gia đình đã phải mất tận 3 ngày mới thể đến nơi.

Nhà của bố mẹ Tư Vân nằm trong 1 thị trấn khá là nhỏ nhưng cực kỳ yên bình.

Bố mẹ cô đã về hưu nên hàng ngày ở nhà trồng rau, nuôi cá, thi thoảng đem ra chợ bán kiếm ít tiền.

Cuộc sống không phải đủ no quá nhưng cũng không đến mức thiếu thốn.
Không phải nói, khi Tư Vân đưa Đường Đường về gặp bố mẹ thì bố mẹ cô đã vô cùng kinh ngạc.

Thậm chí họ còn tưởng cô đang nói dối.

Chỉ khi Mạc Hàn đứng ra nói thì họ mới như tin được tất cả.
Nhưng mà để nói mọi chuyện suôn sẻ thì không hẳn là thế.

Tư Vân đã không cho Mạc Hàn nói cho bố mẹ cô biết là 2 năm qua cô đã sống như thế nào, bị rút m.áu ra sao.

Nếu như để họ biết thì nhất định họ sẽ không đồng ý.
Với chủng tộc khác như Mạc Hàn và Đường Đường cũng đã khiến cho mọi chuyện càng trở nên phức tạp hơn rồi.

Vẫn may, sức hút của Đường Đường vẫn có chỗ sử dụng được.

Thằng bé khiến cho mẹ cô không nỡ ra tay đuổi đi.

Ngược lại còn rất yêu quý thằng bé nữa.

Dù có phản đối đi nữa thì sự thật là cô và Mạc Hàn cũng đã có Đường Đường rồi, chuyện này không thể nào phủ nhận được.
Vậy nên, bố mẹ cô vì cô và đứa cháu duy nhất mà miễn cưỡng chấp nhận Mạc Hàn.
Tuy nhiên, bố cô vẫn chưa hài lòng cho lắm.
Thế nên từ khi cho Mạc Hàn vào nhà đã thử thách hắn hết lần này đến lần khác.

Nào là để hắn vào bếp nấu cơm, nào là rửa bát, nào là đi bắt cá…
Mà kể cũng lạ, Mạc Hàn thế mà hoàn thành tất cả mọi thứ trên cả tuyệt vời khiến cho cả bố mẹ của Tư Vân không còn lời nào để chê.

Mà bố Tư cũng chẳng phải dạng vừa, tối đến thì bản thân gọi Mạc Hàn và Đường Đường vào phòng mình ngủ chung, còn phòng kia để Tư Vân và mẹ ngủ.
Chiếc giường cũng không rộng mấy nhưng vẫn vừa đủ chỗ cho 2 người đàn ông với 1 đứa nhóc.
Đường Đường nằm giữa, ngủ say sưa mà gác chân lên người của Mạc Hàn rồi gác đầu lên bụng của ông ngoại.
Mạc Hàn do vì không có Tư Vân, với lại không quen giường nên không ngủ được.

Ngược lại hắn, bố Tư Vân nhắm mắt nằm im, nhưng tay vẫn vuốt nhẹ đầu của Đường Đường cho thằng bé dễ ngủ.
Đột nhiên ông lên tiếng.
- Cậu đã từng khiến cho Vân Vân khóc chưa?
Về chuyện này thì Mạc Hàn đương nhiên cũng chẳng muốn giấu giếm làm gì.

Hắn đã từng khiến cô phải khóc, hắn cũng đã từng bất lực nhìn cô bị cứa cổ, hắn cũng đã từng chứng kiến cô ch.ết đi sống lại khi sinh Đường Đường.
Đấy chính là điều mà hắn hối hận nhất trong cuộc đời.
- Cháu đã từng khiến cô ấy khóc.
Bố Tư đột nhiên mở mắt.

Sau đó ông thở dài một cái, gác tay còn lại lên trên trán.
- Cậu biết đấy, tôi chỉ có mỗi đứa con gái thôi.

2 năm nó hôn mê, tôi cứ tưởng nó xảy ra tai nạn thật.

Nhưng không ngờ con bé lại ở cái nơi đó… Tôi không biết hai đứa đã xảy ra chuyện gì, nhưng mà… Nếu cậu không thật lòng thì hãy buông tay nó đi…
Nghe đến đây, Mạc Hàn vội bật dậy.

Nhưng bố Tư vẫn nằm im không có gì động đậy.
Đương nhiên là Mạc Hàn không đồng ý với điều này rồi.

Nếu là người khác dám nói trước mặt hắn câu này thì hắn nhất địnhsẽ cho người đó phải hối hận ngay.

Nhưng đây chính là bố của Tư Vân, nên hắn đương nhiên biết điểm dừng mà thành khẩn bày tỏ.
- Thưa bác, cháu yêu con gái bác là thật.

Chỉ là…
Rồi Mạc Hàn nhìn về phía của Đường Đường đang gối đầu lên bụng ông ngoại tiếp tục.
- Cháu lỡ khiến cô ấy sinh ra Đường Đường, vậy nên cháu phải chịu trách nhiệm với cô ấy và con.

Với lại, cháu thực lòng yêu con gái bác, nếu như bác vẫn cứ ngăn cản thì… Cháu…
Khóe môi của bố Tư hơi cong lên.
- Thì cậu sẽ định làm gì tôi?
- Cháu và Đường Đường sẽ ở lỳ đây đến khi nào bác chấp nhận mới thôi!
Bố Tư nghe được những lời này thì bật cười.

Ông chưa từng thấy người đàn ông nào lại nói chuyện tấu hài như cái người đàn ông này.
Nhìn qua ngoại hình cũng ổn.

Với lại rất chịu khó.
Có mấy lần ông nhìn thấy con gái mình quát mắng Mạc Hàn.

Nghĩ là cũng tội nhưng bởi vì ông đang thử thách nên không có can ngăn.
Đường Đường bị tiếng ổn, cựa quậy, thế là lại quay sang đè lên người của ông ngoại, chép chép miệng.
Mạc Hàn thấy thế, định gỡ thằng bé ra thì bố Tư ra hiệu cho hắn cứ để yên cho thằng bé ngủ.
Thế là lát sau Mạc Hàn nằm xuống giường.

Bố Tư sau 1 hồi suy nghĩ, cuối cùng cũng tặc lưỡi chấp nhận.
- Rồi đấy! Tôi định ngăn cản, nhưng ai ngờ được hai đứa lại có đứa con lớn thế này rồi.

Chuyện của bố mẹ nên không thể liên lụy đến thằng bé được.

Sau này… Nhớ đối xử tốt với con gái tôi là được.

Tốt nhất đừng để cho con bé khóc thêm lần nào nữa, mà có khóc thì đấy là những giọt nước mắt hạnh phúc chứ không phải đau khổ.
- Dạ vâng.
- Vân Vân cũng đã kể cho tôi nghe rồi.

Con bé bảo cậu trích m.áu cho tôi và bà nhà để có thể sống lâu đúng không?
- Dạ vâng, nếu bác muốn, cháu sẽ…
- Thôi khỏi đi.

Tôi sống đến từng này tuổi, bên vợ như vậy thì chẳng còn hối tiếc gì nữa.

Con người ắt có sinh lão bệnh tử, tôi chỉ cần nhìn vợ con tôi hạnh phúc thì tôi cũng sẽ hạnh phúc… Tôi không cần sống lâu đến vậy đâu.
Những lời này của bố vợ khiến cho Mạc Hàn giác ngộ ra nhiều thứ.

Từ khi hắn về đây, tuy cuộc sống rất giản dị nhưng lại ấm áp vô cùng.

Hắn phải thừa nhận rằng, cuộc sống như vậy thực là tốt.
Kể từ giờ phút đó, Mạc Hàn đã nhận ra bản thân không còn thấy cô độc nữa mà giờ đây, hắn đã có 1 gia đình nhỏ cho riêng mình rồi….
 
Đêm Nay Mạc Gia Chủ Lại Đến
Chương 68: 68: Bị Vợ Ghẻ Lạnh


Tư Vân và Mạc Hàn ở lại nhà của bố mẹ tầm khoảng 2 tuần rồi cũng đến lúc tạm biệt.
Bởi vì Mạc Hàn còn rất nhiều chuyện phải xử lý nữa nên hắn không thể ở lại lâu được.
Mẹ Tư không nỡ rời xa con gái, đặc biệt là xa Đường Đường.

Bà tiễn con gái và cháu ngoại ra đến tận cổng, còn không quên ôm lấy Đường Đường vào lòng rồi xúc động.
- Đường Đường, sau này rảnh nhớ về chơi với bà thường xuyên nhé.

Có mỗi cháu thôi đấy, quý lắm cơ.
Đường Đường cũng rất tình cảm mà ôm lấy cổ của bà ngoại.

Không những thế, thằng bé còn hôn nhẹ lên má của bà ngoại 1 cái.
- Đường Đường cũng nhớ bà lắm.

Đường Đường nhất định sẽ về thăm bà.
- Đúng là ngoan quá!
Tạm biệt bà xong, Đường Đường chạy lại về phía của ông ngoại rồi giang hai tay ra, chớp chớp đôi mắt rồi nói.
- Ông ngoại bế Đường Đường đi.

Đường Đường cũng nhớ ông lắm.
Bố Tư cũng bế Đường Đường lên, bộ mặt vẫn rất bình tĩnh mà dặn dò.
- Đường Đường phải ngoan ngoãn và nghe lời bố mẹ đấy nhé.

Rảnh thì về đây ở với ông bà.
- Dạ, thưa ông.

Tư Vân cũng luyến tiếc lắm nhưng cuối cùng cô vẫn phải tạm biệt bố mẹ mà rời đi.

Hai ông bà đứng ở trước cổng, mãi thấy xe của con gái khuất dần, mẹ Tư quay lại nhìn bố Tư mà thở dài.
- Bọn trẻ đi rồi, có khóc thì mau khóc đi.
Bố Tư lúc này sụt sùi, sau đó liền đưa tay quệt nước mắt đi rồi nói.
- Tôi có khóc đâu.

Bà chỉ được cái nói linh tinh.
- Thế thì cái gì chảy ra thế kia?
- Bụi bay vào mắt thôi.
Quả thực thì bố Tư cũng rất nhớ con gái và cháu nội.

Ông biết, dù sao thì cũng sẽ có ngày này nhưng tạo sao lại thấy tiếc đến thế chứ…
Mẹ Tư lắc đầu, đi qua vỗ vỗ vai của bố Tư rồi nói.
- Thôi, Vân Vân cũng đã lớn rồi, nó cũng đã tìm được hạnh phúc của riêng mình rồi.

Ông nên cảm thấy vui mới phải.
Nhưng mà bố Tư Vân không thể nào ngăn được nước mắt.

Cuối cùng gục xuống vai của vợ mà khóc vì nhớ con.
***
Trở về Huyết Đảo cũng phải mất đến 3 ngày.
Trước khi trở về, Mạc Hàn phải rẽ qua gặp Cố Thành bàn chút việc, nhân tiện sẽ dẫn Tư Vân và Đường Đường đến Hải Thành chơi.
Dừng lại trước cổng 1 biệt thự rất lộng lẫy.
Cả Đường Đường và Tư Vân ngẩn ngơ, nhìn căn biệt thự trước mắt mà ngưỡng mộ không thôi.
Thoắt thấy biểu cảm hai mẹ con nhà này rất giống nhau, Mạc Hàn mệt mỏi đưa tay day day trán.

Rõ ràng là cũng là con của hắn sao mà lại khác thế?
Chính vì điều này, Mạc Hàn càng quyết tâm để Tư Vân sinh thêm 1 đứa con gái nữa.
Sau khi tài xế làm 1 loạt thủ tục xác minh, cổng chính cuối cùng cũng được mở ra.

Chiếc xe lập tức di chuyển đi vào bên trong.

Mà Cố Thành và Tạ Lương đã cùng với người giúp việc đứng đợi sẵn ở trước cửa lớn.
Ông tướng Đường Đường vừa nãy không có sợ sệt cái gì mà bước xuống ngoan như 1 chú cún con nấp sau chân của Tư Vân ra vẻ nhút nhát.
Tạ Lương ngẩn người nhìn Mạc Hàn, còn Tư Vân thì ngẩn người nhìn Cố Thành.

Cả 2 trùng hợp lại bật thốt lên.
- Trai đẹp thường chơi chung với nhau như vậy sao?
Mạc Hàn và Cố Thành đồng loạt nhìn về hai người phụ nữ.

Mạc Hàn lúc này có vẻ khá khó chịu.

Hắn đứng chắn trước mặt của Tư Vân và Cố Thành cũng đứng trước mặt của Tạ Lương.
- Cố Thành, lâu không gặp.

Lão già nhà cậu thật sự dạo này có sự mê hoặc không hề nhỏ đấy.
- Mạc Hàn thân mến, cậu cũng vậy thôi.

Tôi thực sự muốn rạch cái mặt của cậu đi!
Hiển nhiên là hai người đàn ông này lại bắt đầu nổi cơn ghen lên.

Tạ Lương và Tư Vân lắc đầu.

Quả nhiên là chỉ có những kẻ có lối suy nghĩ khác người mới có thể chơi với nhau được như vậy thôi.
Đường Đường chạy về phía của Tạ Lương, hai mắt chớp chớp mà ôm chầm lấy chân của cô.
- Chị xinh đẹp quá, có thể bế Đường Đường không?
- Oa, đâu ra 1 nhóc đáng yêu như thế này chứ? Mẹ của nhóc thật sự khéo đẻ lắm đấy.
Tạ Lương cúi xuống ôm lấy Đường Đường lên.

Còn Tư Vân thì rất tự hào vểnh cao chiếc mũi.

Vì có thằng bé mà hai người thoắt cái đã kết thân với nhau, mặc cho Mạc Hàn và Cố Thành ở bên kia vẫn còn đang nảy lửa.
Tối hôm đó, sau khi dùng bữa xong thì Cố Thành và Mạc Hàn vào trong thư phòng nói chuyện.

Còn Tạ Lương đưa Tư Vân và Đường Đường ra sân sau vừa thưởng trà, vừa dùng bánh trò chuyện.
Từ cửa sổ của thư phòng, hai người có thẻ quan sát thấy hai người phụ nữ kia đang rất vui vẻ nói chuyện với nhau.
- Sao thế Cố Thành? Đợt trước tôi nghe nói cậu lỡ ra tay với Tạ Lương, đến bây giờ cô ta vẫn chưa chịu tha thứ cho cậu à?
Cố Thành thở dài đáp.
- Cô ấy cũng rất sốc khi biết tôi đã sống lại, không chấp nhận cũng là điều dễ hiểu thôi.

Dù sao tôi cũng không có ý định buông tay cô ấy.
- Đúng rồi, loại người như cậu thì ai dám yêu.

Năm đó Tạ Lương mắt mù nên mới theo cậu đi rồi bị cậu nhốt lại đến bây giờ.
Cố Thành quay lại, ném cho Mạc Hàn 1 cái ánh mắt sắc lạnh.

Hắn cũng chẳng ngán gì mà nói.
- Còn hơn là kẻ nào đó mãi chưa kết hôn mà đã có con.
- Vẫn còn hơn tên nào đó mà đã kết hôn hơn 50 năm mà mãi vẫn không có con!
- Đây là tôi không muốn thôi.

Cậu đừng có mà suy từ bụng ta ra bụng người.
Hai người lại bắt đầu nhìn chằm nhau.

Đột nhiên, có một thứ gì đó ném mạnh vào cửa kính khiến nó vỡ tan.
Cố Thành và Mạc Hàn chạy ra thì phát hiện ra tên gây rối đó là Đường Đường.
Tạ Lương đứng ở dưới, nhìn lên thì tức tối quát lớn.
- Muốn cãi nhau thì cút đi đâu mà cãi! Lâu ngày mới gặp nhau mà cứ như kẻ thù! Đêm nay tôi không muốn nhìn thấy mặt anh đâu Cố Thành!
Mạc Hàn đắc ý nhìn thằng bạn bị vợ quát.

Nhưng hắn rất nhanh cũng nhận lấy sự trừng phạt ngay.

Tư Vân với thái độ nhỏ nhẹ mà nói.
- Tối nay em ngủ với Tạ Lương và Đường Đường.

Anh cũng cút đi được rồi đấy….
 
Đêm Nay Mạc Gia Chủ Lại Đến
Chương 69: 69: Kết Hôn Chớp Nhoáng


Bỗng dưng bị vợ mắng, thành ra đêm đó hai con người kia quả nhiên bị cho ra rìa thật.
Cố Thành chỉ còn cách trở về phòng ngủ một mình.

Ai ngờ, cửa chưa kịp đóng thì Mạc Hàn đã đẩy ra mà đi vào.
- Sang phòng tôi làm cái gì?
Mạc Hàn đẩy Cố Thành ra rồi tự tiện đóng cửa lại, đi về phía bàn rượu gần đó ngồi xuống ghế.
- Tại cậu mà tôi bị vợ đuổi đi, tôi sang đây để đu bám cậu đêm nay.
Cố Thành thở dài, sau đó đi về phía của Mạc Hàn.

Hắn mở tủ, lấy ra 2 chiếc ly thủy tinh cao cấp rồi mở một chai rượu ra, rót vào ly.
Cầm ly rượu đưa cho Mạc Hàn, Cố Thành liền nói.
- Sao hả? Hôm nay đến đây làm gì? Theo như tôi biết cậu không có rảnh đến như thế?
Mạc Hàn đưa ly rượu lên miệng uống 1 ngụm.

Sau đó, hắn lấy từ trong túi áo ra 1 tấm thiệp mời rồi đưa cho Cố Thành.
- 2 tháng nữa là hôn lễ của tôi và Tư Vân.

Hôm nọ đưa cô ấy về thăm bố mẹ, lấy giấy tờ đi đăng ký kết hôn.

Nhân tiện đi ngang qua đây, tôi rẽ vào đây đưa cho cậu thiệp cưới.
Nhìn tấm thiệp được thiết kế tinh xảo trong tay, Cố Thành bỗng nhếch miệng cười.
- Được đấy.

Chúc mừng cậu đã lấy vợ.

- Còn cậu thì sao? Cậu và Tạ Lương vẫn chưa giải quyết xong à?
Cố Thành lắc đầu.
Nhiều lúc hắn cũng tự hỏi tại sao hai người cứ phải dày vò nhau như vậy.

Tạ Lương muốn bỏ hắn.

Nhưng hắn làm sao có thể chấp nhận chuyện đó chứ? Hắn biết, những chuyện mà bản thân làm đã khiến cô phải chịu tổn thương.

Nhưng tất cả cũng chỉ vì hắn quá yêu cô mà thôi.

Biết làm sao để có thể bù đắp lại những chuyện đó đây…
- Tôi cũng đau đầu lắm.

Cô ấy… Thật sự không biết rằng tôi yêu cô ấy thế nào đâu…
Mạc Hàn đặt ly rượu xuống bàn, nhìn chằm Cố Thành rồi đưa ra ý kiến của mình.
- Sao không khiến cho vợ cậu mang thai đi.

Như vậy thì hai người mãi mãi sẽ có ràng buộc với nhau.
- Tôi…
- Đừng nói với tôi là cậu không thể đấy nhé?
- Không phải, thực ra tôi sợ cô ấy sinh ra 1 thằng con trai…
Mạc Hàn cũng ngớ người trước câu nói của Cố Thành.

Thì ra, thằng bạn này cũng có suy nghĩ giống hắn.

Sợ có con trai hơn là có con gái.

Thấy thằng bạn cũng có hoàn cảnh giống mình, Mạc Hàn tỏ ý cảm thông, đưa tay vỗ vỗ lên vai của Cố Thành an ủi.
- Tôi hiểu nỗi khổ tâm này của cậu mà.

Cậu biết đấy, tôi không may để Tư Vân sinh ra 1 thằng con trai lúc nào cũng có tư tưởng đổi bố.

Tôi thật sự không thể nào chấp nhận nổi.
- Thôi người anh em.

Dù sao cũng cảm ơn cậu.
- Sao lại cảm ơn tôi?
Cố Thành đáp.
- Vì cậu đã giúp tôi sống lại 1 lần nữa để ở bên Tạ Lương.

Thật sự, lúc đang hấp hối trên giường bệnh đó… Tôi rất lo cho cô ấy.

Tôi sợ, không còn tôi, cô ấy ở 1 mình nhất định sẽ gặp chuyện nguy hiểm.

Nhớ lại khi biết tôi không thể qua khỏi, cô ấy cười rất vui nhưng tôi biết đêm hôm đó cô ấy đã khóc.

Hai mắt của cô ấy hơi sưng, thậm chí lệ còn sót lại ở khóe mắt nữa.

Tạ Lương rất đơn thuần, cô ấy chính là người đầu tiên và cuối cùng khiến tôi yêu nhiều đến như vậy…
Mạc Hàn nghe xong thì nâng ly rượu lên.
- Chúc cậu và vợ sớm làm lành.
Cố Thành cười nhẹ, cụm ly với Mạc Hàn.
- Cảm ơn!
Ở lại nhà của Cố Thành khoảng chừng 2 ngày, Tư Vân và Mạc Hàn cuối cùng cũng phải tạm biệt hai người họ mà trở lại Huyết Đảo.

Tuy ở đây có chút ngắn ngủi nhưng Đường Đường và cô vô cùng vui.

Đặc biệt là cái hôm hai mẹ con cô cùng Tạ Lương đi công viên giải trí.
Tư Vân cũng nhận thấy Tạ Lương là 1 cô gái không quá khó gần.

Ngược lại, tính cách của Tạ Lương cực kì dễ thương.

Có điều, điểm yếu lớn nhất của Tạ Lương là quá xinh đẹp nên mỗi lần đi đến đâu là bắt đầu lại trở thành trung tâm của mọi sự chú ý.
Tư Vân cũng thấy có chút ghen tị lắm.

Nhưng Tạ Lương lại nói rằng cô cũng rất xinh đẹp, chỉ cần bảo dưỡng chăm chút nhan sắc là có thể đẹp ra rồi.
Chính vì thế, trước khi cô lên xe thì Tạ Lương đã đem tất cả đồ mỹ phẩm của mình tặng cho Tư Vân hết.
Hai người cũng từ đó giữ liên lạc và trở thành bạn của nhau từ lúc nào không hay.
Cả chặng đường về đến Huyết Đảo, Đường Đường chỉ có ngủ và ngủ thôi.

Vì thế mà Mạc Hàn lại có lý do mà đeo bám Tư Vân suốt cả chặng đường.

Cho đến khi bước xuống du thuyền, Mạc Hàn đã để Quả Nhiên đưa Đường Đường về, còn hắn đưa Tư Vân đi đăng ký kết hôn ngay lập tức.
Sống đến từng ấy năm, Tư Vân chưa bao giờ có thể tưởng tượng được bản thân có thể kết hôn nhanh đến như vậy.

Cho đến khi cầm 2 quyển sổ đỏ rực trên tay, cô vẫn chưa định hình được chuyện gì vừa mới xảy ra.

Nhìn bản thân trên tấm ảnh kia, Tư Vân nổi khùng lên vỗ vào vai của Mạc Hàn mà tức tối.
- Mạc Hàn! Anh quá đáng lắm! Em không trang điểm, còn chưa làm gì mà anh lại có thể mang em đến đây để đăng ký kết hôn… Anh… Tưởng bản thân đẹp thì ai cũng giống anh à?
Mạc Hàn nhìn thành quả đạt được trên tay thì rất chi là cao hứng.

Hăn lập tức ôm chầm lấy Tư Vân đang khó chịu vào lòng, sau đó đặt lên trán cô mấy nụ hôn liên tiếp.
Mà Tư Vân nhận thấy bản thân không có lập trường gì cả.

Chỉ vì Mạc Hàn nở nụ cười mà cô lại có thể ngẩn ngơ trước sắc đẹp của hắn.
- Anh… Quá đáng lắm đấy…
- Được rồi, anh biết anh sai rồi vợ yêu.
- Anh vừa gọi em là gì cơ?
- Chúng ta đã kết hôn rồi, đương nhiên từ giờ anh phải gọi em là vợ đúng không?
Tư Vân không thể phản bác.
Bất giác, khóe miệng cô cong lên rồi ôm ngang thắt lưng của Mạc Hàn.
Ngày hôm nay trời rất đẹp.

Từng tia nắng chiếu xuống khiến cho Tư Vân cảm thấy vô cùng ấm áp.

Cô nhắm mắt, hạnh phúc nói.
- Ông xã, em yêu anh! Yêu cả con của chúng ta nữa!
Sau bao nhiêu chuyện, bao năm xa cách, cuối cùng hai người đã có thể về bên nhau rồi..
 
Đêm Nay Mạc Gia Chủ Lại Đến
Chương 70: 70: Kết Thúc


2 tháng sau.
Cuối cùng cũng đến ngày tổ chức hôn lễ của Mạc Hàn và Tư Vân.

Phải biết rằng để chuẩn bị cho hôn lễ này, 2 tháng nay Mạc Hàn đã bận tối mắt tối mũi còn không có thời gian để thở.
Hắn cho rằng đây chính là ngày quan trọng nhất trong đời nên mọi thứ phải thật chỉn chu, không được phép có bất kỳ sai sót nào.
Khác với Mạc Hàn, Tư Vân khá là thảnh thơi.

Thường ngày cô cùng Đường Đường đi chơi, du lịch, tham quan rất vui vẻ.

Đối với Tư Vân, cô cho rằng 2 người đã đăng ký rồi, với lại Đường Đường cũng đã lớn chừng đó nên cũng chẳng nhất thiết phải tổ chức hôn lễ làm gì cho mệt nữa.
Nhưng ai mà biết lão chồng của cô cứ cố chấp phải tổ chức hôn lễ.

Đã thế không nói làm gì mà đây còn tổ chức hôn lễ thật lớn khiến cho cả Huyết Đảo xôn xao nữa.
Ngại nhất là mỗi lần ra ngoài, cứ hễ ai nhìn thấy mặt cô lại là một câu Mạc phu nhân, hai câu Mạc phu nhân…
Thậm chí, mỗi ngày còn có rất nhiều vị phu nhân của những gia tộc khác đem quà đến để tặng.
Tư Vân không biết rằng sức ảnh hưởng của nhà họ Mạc ở trên Huyết Đảo lớn đến nỗi có thể ngang bằng với cương vị của Tổng Thống 1 nước.
Hôm nay, mới sáng ra cô đã bị 1 đống người giúp việc gọi dậy để sửa soạn.

Nào là phải makeup, nào là phải thay lễ phục rất rắc rối.
Nhưng có 1 điều khiến cho Tư Vân kinh ngạc, đó là tay nghề của chuyên gia trang điểm quả nhiên rất cao siêu đến nỗi khi nhìn vào gương cô còn không nhận ra đó là chính cô nữa.
Trang sức tuy khá là nặng nhưng Tư Vân vẫn không có hề gì.

Thực ra thì cô vui vì lần đầu tiên trong đời được đeo trên người cả 1 đống kim cương lấp lánh.
Theo như tục lệ ở Huyết Đảo thì hôn lễ của giới quý tộc sẽ được tổ chức ở Tòa thị chính.

Vì thế sau khi chuẩn bị xong đâu đấy, Tư Vân đã được hộ tống đến nơi tổ chức.
Ngồi trên xe, đi cả 1 đoạn đường.

Cho đến khi Tư Vân bước xuống xe thì không khỏi kinh ngạc vì bất ngờ này đến bất ngờ khác.
Mọi thứ đẹp đến nỗi có nằm mơ cô cũng không ngờ tới.
Đường Đường trong bộ vest trắng lịch lãm đẹp như 1 tiểu Thiên Thần xuất hiện.

Thằng bé tươi cười, giơ bàn tay bé nhỏ ra nắm lấy tay của Tư Vân rồi nói.
- Mẹ đi thôi, Đường Đường đi cùng mẹ.
Bước vào bên trong là cả 1 bầu không gian rất trang trọng.

Tư Vân bước trên thảm đỏ rải hoa từ từ bước vào.

Có rất nhiều khách mời đã đợi sẵn.

Vừa trông thấy cô đi vào thì bọn họ đồng loạt đứng dậy.
Lần đầu tiên, Tư Vân xuất hiện trước nhiều người như thế nên có chút bỡ ngỡ.
Thật không may đi giữa đường, chân cô vấp vào váy, cả người đổ về phía trước.

Cũng may, Mạc Hàn đã kịp thời xuất hiện ôm lấy eo của cô.

Sau đó, trước toàn thể mọi người mà bế cô lên.
Đường Đường thấy có chút bất mãn nhưng vì trước ngày tổ chức thằng bé đã bị bố nó dọa cho 1 trận nên giờ im nghỉm không dám giở trò.
Mạc Hàn bế Tư Vân, từng bước đi về phía trước.

Cô xấu hổ đến nỗi lấy tay che mặt lại, thì thầm bên tai của Mạc Hàn.

- Anh làm cái gì thế… Em có thể tự đi được…
- Yên lặng đi.
Cho đến khi đặt Tư Vân xuống thì cô vẫn không thể nào hết run được.
Hôm nay Tư Vân rất đẹp.

Nhưng trong mắt của Mạc Hàn cô lại càng đẹp hơn gấp bội phần.
Hai người bắt đầu làm những nghi thức.

Cho đến khi đọc lời tuyên thề, Tư Vân còn chưa kịp nói gì hết thì đột nhiên Đường Đường hét lớn.
- Khoan đã! Đường Đường có ý kiến!
Trước sự khó hiểu của tất cả mọi người, Đường Đường đi lên bục lớn, sau đó nắm lấy tay của Tư Vân nở một nụ cười rất tươi.
Mạc Hàn còn nghĩ rằng thằng nhóc này tính gây chuyện, hắn ra hiệu cho Quả Nhiên lôi Đường Đường ra thì thằng bé liền nắm lấy tay của Mạc Hàn.
Đường Đường đặt tay của Tư Vân lên tay của Mạc Hàn, sau đó sụt sùi nước mắt ngắn nước mắt dài rồi nói.
- Đường Đường đồng ý gả mẹ cho bố đấy.

Sau này bố mà bắt nạt mẹ, Đường Đường sẽ lấy chồng mới cho mẹ đấy nhé…
Câu nói dễ thương của thằng bé khiến cho tất cả mọi người đều bật cười.
Tư Vân cảm thấy cục cưng của cô ngày càng hiểu chuyện hơn rồi.

Đúng là đẻ được đứa con trai mát cả lòng cả dạ.
Còn riêng với Mạc Hàn thì 1 phần mệt mỏi và 10 phần bất lực.

Trước toàn thể mặt mọi người, hắn không thể la mắng thằng tiểu quỷ này được nên chỉ có thể để yên, bên ngoài vẫn tỏ ra rất dịu dàng nhất có thể.

Dặn dò xong, Đường Đường lon ton chạy về chỗ ngồi của mình.
Đến lúc này, Mạc Hàn mới thở phào nhẹ nhõm mà bắt đầu trao nhẫn cho Tư Vân.
Kết thúc cho buổi lễ, hắn cúi xuống đặt lên môi cô 1 nụ hôn cho 1 lời tuyên thề.
Đời này anh chỉ có mỗi em, yêu em và mãi mãi vẫy sẽ như vậy…
Tư Vân quàng tay ôm lấy cổ của Mạc Hàn.
Cô hạnh phúc ôm lấy hắn và thì thào.
- Ông xã… Em lại mang thai rồi… Anh đoán xem, lần này là con gái hay con trai?
Một ngày mà có đến 2 sự kiện khiến cho Mạc Hàn rất vui.

Hắn siết chặt vòng tay ôm cô, suýt nữa nghẹn ngào mà hạnh phúc.
- Đương nhiên là con gái rồi…
Đáp lại Mạc Hàn, Tư Vân gật nhẹ rồi tiếp tục.
- Đúng, là con gái… Nhưng lần này em sinh đôi… Trương Quân nói khả năng cao là 1 trai 1 gái…
Ai biết được rằng, 1 nhóc Đường Đường đã đủ cho Mạc Hàn điên đầu rồi giờ lại thêm 1 tiểu quỷ nữa chắc hắn phải đưa Tư Vân và con gái dọn đi sống xa hai đứa kia ra mất…
Cả đời của Mạc Hàn từ sau khi gặp Tư Vân chỉ sợ nhất 2 chuyện.
Thứ nhất là hắn sợ mất cô.
Thứ hai, hắn sợ cô sẽ sinh ra con trai….
 
Đêm Nay Mạc Gia Chủ Lại Đến
Chương 71: 71: Đường Đường Và Em Trai Hàm Hàm


Đường Đường vốn chính là cục cưng trong lòng của Tư Vân.
Có điều, từ khi 2 đứa em song sinh của thằng bé ra đời thì lại là 1 chuyện khác.
Ngày Tư Vân hạ sinh tiểu công chúa Bối Bối và tiểu thiếu gia Hàm Hàm thì ai nấy trong cái biệt thự này đều rất vui mừng.
Mà người mừng nhất là Mạc Hàn, hắn chính là người đầu tiên bế Bối Bối lên, ôm lấy con gái trong lòng 1 cách cẩn thận.
Còn Hàm Hàm và Đường Đường quả nhiên bị ra rìa không thương tiếc.
Đỉnh điểm là đến ngày sinh nhật của Bối Bối và Hàm Hàm tròn 3 tuổi.
Nói là tổ chức sinh nhật cho 2 đứa mà Mạc Hàn lại chỉ tặng quà lớn cho mỗi Bối Bối mà thôi.

Còn Hàm Hàm thì chủ tặng 1 chiếc thẻ đen.

Mà tặng thẻ đen cho Hàm Hàm làm gì thì hắn không cần biết, nói chung chỉ tặng cho đúng nghĩa vụ mà thôi.
Tư Vân thấy Hàm Hàm bị đối xử như vậy thì cũng rất bất mãn.

Cô cho rằng Mạc Hàn quá trọng nữ khinh nam, tính ôm Hàm Hàm và Đường Đường bỏ đi.
Lúc bấy giờ Mạc Hàn mới biết sợ.
Dưới sự chứng kiến của rất nhiều người làm, hắn đã quỳ xuống hứa với Tư Vân là sẽ đối xử bình đẳng với các con.

Vì thế Tư Vân mới nhắm mắt bỏ qua cho lần đó.
Còn Đường Đường thấy nhà càng ngày càng hỗn loạn thì không khỏi thở dài.

Thằng bé đi ra ban công muốn hít thở cho thoải mái, ai ngờ Hàm Hàm đã ra đây từ khi nào.
Thằng bé ngồi yên một góc, bình tĩnh hướng đôi mắt to tròn về phía xa xăm.
Khác với sự đáng yêu và luôn miệng của chị gái Bối Bối, Hàm Hàm lại rất lạnh lùng.

Thằng bé rất ít khi khóc.

Cho dù Bối Bối có cả đêm ăn vạ, khóc loạn cả lên thì Hàm Hàm ngủ cạnh vẫn không quan tâm gì hết.
Ngay cả Đường Đường cũng phải sợ hãi với cái bộ dạng này của Hàm Hàm.
Hàm Hàm tuy còn nhỏ nhưng rất hiểu chuyện.

Thằng bé không thèm chơi mấy thứ đồ chơi mà Tư Vân mua, mỗi ngày chỉ chờ người giúp việc mở tin tức để xem.

Nếu dám chuyển kênh thì chắc chắn sẽ bị sức mạnh của thằng bé đáng bay ra mấy mét.
Mạc Hàn đã từng đưa Hàm Hàm đến chỗ của Trương Quân kiểm tra.
Kết quả cho thấy Hàm Hàm có 1 loại sức mạnh rất lớn.

Chính vì thế mà cảm xúc của thằng bé có chút méo mó.
Đường Đường đi đến chỗ của Hàm Hàm, thằng bé ngồi xuống bên cạnh em trai.

Đường Đường hí hửng lấy từ trong túi ra 1 cái kẹo m út rồi đưa ra trước mặt cho Hàm Hàm rồi nói.
- Hàm Hàm à, anh cho em này.
Thấy Hàm Hàm không để ý, Đường Đường bĩu môi, có chút bị tổn thương.
Thế là Đường Đường liền bóc kẹo m út ra rồi cho vào miệng.
Thằng bé ngước lên nhìn lên cả bầu trời đầy sao mà ngưỡng mộ.
- Thì ra là em thích ngắm sao.

Hàm Hàm sau này rủ anh ngắm với nhé?
Hàm Hàm quay lại ném cho Đường Đường 1 cái lườm rồi lại tiếp tục ngắm sao.
Đột nhiên, trên trời có 1 ngôi sao băng vụt qua.

Đường Đường lập tức vui vẻ la lên.
- Hàm Hàm nhìn kìa, sao băng kìa… Mau ước đi…
Đường Đường ngây ngô, vội đứng dậy nhắm mắt, chắp hai tay vào ước.

Cho đến khi Đường Đường mở mắt ra, vui quá nên hai chân vướng vào nhau.

Thằng bé ngã sõng soài trước mặt của Hàm Hàm.

Trán đập xuống đất.
Bị đập đau, Đường Đường vội ngồi dậy, sau đó bắt đầu tiết mục sụt sùi xoa xoa nhẹ cái trán bị đau.
Hàm Hàm vốn không muốn để ý, nhưng khi thấy Đường Đường khóc lớn quá, chẳng hiểu sao thằng bé bò lại gần Đường Đường, vươn bàn tay nhỏ xíu ra vỗ nhẹ lên vai của Đường Đường giống như an ủi.
Lần đầu tiên được em trai an ủi, Đường Đường càng xúc động khóc lớn hơn.
Từ khi Hàm Hàm và Bối Bối được sinh ra thì mọi sự chú ý đều được đổ dồn lên 2 đứa này.

Mọi người rất ít khen Đường Đường đáng yêu nữa mà lại tập trung đi khen Hàm Hàm là 1 tiểu soái ca.
Chính vì thế Đường Đường có chút ghen tị.
Mà Hàm Hàm ngoại trừ Tư Vân ra thì rất ghét ai bế thằng bé.

Chính vì thế, nếu ai được động vào người của Hàm Hàm thì coi như đó là 1 ân huệ lớn mà thằng bé cho phép.
Đường Đường thấy em trai an ủi thì vội lao đến ôm lấy Hàm Hàm trong lòng.
Mà Hàm Hàm khó chịu, cau có mặt mày, tính đẩy Đường Đường ra nhưng thằng bé lại nghĩ lại.

Sợ Đường Đường khóc lớn quá mất hứng ngắm sao nên cứ mặc cho anh trai ôm lấy mình.
- Hàm Hàm à, anh trai cũng yêu em lắm đấy.

Anh ta hứa sau này sẽ bảo vệ em và Bối Bối.

Vậy nên Hàm Hàm lạnh nhạt với ai cũng được, đừng lạnh nhạt với anh trai nhé…
Không biết qua bao lâu, cho đến khi Tư Vân cùng Mạc Hàn mở cửa ra ngoài ban công thì thấy 1 cảnh tượng không ngờ đến.

Đường Đường đang gối lên chân của Hàm Hàm ngủ từ bao giờ.

Mà Hàm Hàm thấy bố mẹ đã ra thì chỉ tay vào Đường Đường, ý là mau lôi cái của nợ này ra khỏi chân thằng bé.
Mạc Hàn đi đến, nhẹ nhàng bế Đường Đường lên.
Còn Tư Vân thì cúi xuống ôm Hàm Hàm.
- Hàm Hàm hôm nay sao quý anh trai thế? Cục cưng của mẹ ấm áp thật đấy.
Hàm Hàm lắc nhẹ đầu, sau đó gục xuống vai của Tư Vân nhẹ nhàng nhắm mắt lại muốn ngủ.
Tư Vân nhìn Hàm Hàm, nở 1 nụ cười nhẹ.
Cô sinh được 3 đứa con thì 3 đứa có tính nết khác nhau.
Đường Đường [Mạc Nhất Đường] hoạt bát, đáng yêu.
Bối Bối [Mạc Y Bối] thì rất hay làm nũng, có rất nhiều biểu cảm khiến người ta bật cười.
Còn riêng Hàm Hàm [Mạc Nhất Hàm] do vì sức mạnh của thằng bé quá lớn nên cảm xúc có chút bất ổn.

Rất ít cười, rất ít nói, rất ít khóc.

Ngày nào cũng phải xem tin tức khiến cho Tư Vân rất lo ngại.
Nhưng vừa nãy khi thấy Hàm Hàm để cho anh trai nằm lên chân mình ngủ thì Tư Vân mới thở phào nhẹ nhõm 1 chút.
Thì ra Hàm Hàm của cô ngoài tuy mặt lạnh vậy thôi nhưng là người cực kỳ ấm áp đó nha..
 
Back
Top Bottom