Đô Thị Đêm Giao Thừa

Đêm Giao Thừa
Chương 60: Kết thúc chính văn


Đêm nay toàn thể Weibo rúng động không ngoài dự đoán, hai kẻ cầm đầu báo hại phòng kỹ thuật phải tăng ca xuyên đêm.

Một trong hai kẻ đầu sỏ Trì Viễn Sơn sau khi tự xưng thân phận “Trì Bé Bự” còn làm một bài diễn thuyết trước khi xuống sân khấu.

Y nói vui: “Trời đã về khuya, hợp để diệt khẩu đây. Tôi xin phép phơi bày hai bí mật mình giấu bấy lâu nay ra ánh sáng.”

Đêm nay Trì Viễn Sơn mặc một chiếc sơ mi mỏng màu xanh nhạt với một chiếc quần dài màu kem, trên gương mặt là nụ cười nhạt rất có sức cuốn hút, cách nói chuyện chậm rãi hệt như đang chuyện trò với người bạn thân thiết lâu năm.

“Chuyện tôi là Trì Bé Bự chắc cũng có người đoán được từ lâu rồi. Cảm ơn mọi người đã giữ bí mật giúp tôi, sau này nếu mọi người không chê phiền thỉnh thoảng tôi lại lên đây làm vài bài. Tất nhiên, sẽ không chiếm nhiều thời gian của mọi người, fan của ca sĩ thường trú đừng ném trứng thối cho tôi đấy.”

Dưới khán giả có người nói to: “Tặng hoa cho anh!”

“Thôi đừng.” Trì Viễn Sơn xua tay về phía có tiếng nói ban nãy: “Người yêu tôi cũng ở đây, bạn ở dưới cố tình ép tôi về quỳ sầu riêng đấy à.”

Y vừa nói vừa cúi đầu mỉm cười: “Đêm nay dù không ai tặng hoa cũng sợ về vẫn phải quỳ sầu riêng thôi. Tôi đang kiếm chuyện khi chưa có sự thống nhất chung mà.”

Chung Độ nghe vậy thoáng chau mày, lòng đau xót. Nỗi chua chát ấy còn chưa kịp lên men Trì Viễn Sơn đã đưa tay chỉ về phía anh, ngậm cười: “Anh đẹp trai phong độ, nhẹ nhàng tài hoa hơn người kia là bạn trai tôi đấy.”

Cả đám đua nhau ngoái về, tiếng huýt sáo và xì xầm ồn ào vang không ngớt. Nghiêm Tùng Thanh ngồi bên không nhịn được văng tục. Chung Độ lại cười, anh sửa sang vạt áo, bước qua dòng ánh mắt đổ xô về phía mình bước đến nơi gần sân khấu nhất.

Thật ra giờ này Trì Viễn Sơn thấy hơi thấp thỏm trong lòng. Y sợ Chung Độ sẽ lôi ngay mình khỏi sân khấu. Nhưng ngờ đâu anh lại bình thản ngồi xuống. Thấy vậy, y hỏi: “Thầy Chung có ý gì đây?”

Chung Độ cười, giọng không cao không thấp đáp: “Lại gần nghe em tỏ tình.”

Câu trả lời khiến cả đám bùng nổ. Khán giả như phát điên, có người quay phim lại, có người chụp hình, có người livestream còn có người gọi điện thoại gọi bạn bè đến; tất cả cứ như thể muốn chiêm ngưỡng hôn lễ thế kỷ.

Trì Viễn Sơn bình tĩnh đến bất ngờ. Y mỉm cười, duỗi đôi chân dài ra, nói chuyện với tư thế thoải mái nhất: “Thầy Chung muốn nghe tôi tỏ tình. Chỉ e làm thầy thất vọng mất rồi. Hôm tôi không định tỏ tình, giữa chúng tôi đây cũng đâu cần tỏ tình. Tôi yêu anh, anh yêu tôi, đây là sự thật không thể nghi ngờ và không thể chối cãi, cũng không nhất thiết phải nhấn mạnh. Tôi càng không muốn hình dung tình cảm giữa anh và tôi bằng những từ nặng nề như sông cạn đá mòn hay thiên trường địa cửu, nó không vĩ đại đến thế, nhưng chỉ là gặp được người đáng ở bên cả kiếp sống giữa dòng đời êm trôi, vậy nên tôi đã nắm lấy tay anh đi tiếp chặng đường đời phẳng lặng này.”

Nhóm người vừa ồn ào náo loạn đã yên tĩnh đi nhiều. Tất cả ánh mắt dồn về Trì Viễn Sơn. Ông chủ Trì mà họ đã thân quen nay đã khác xưa, giữa những gương mặt có quen thuộc có xa lạ, đôi mắt lại như chỉ nhìn được một người.

Trì Viễn Sơn nhìn Chung Độ cười, nói tiếp: “Tôi biết có lẽ Chung Độ và đạo diễn Chung mọi người biết không giống nhau lắm. Anh là người thế nào nhỉ? Anh giản đơn, hiền lành và rất đỗi thiện lương. Anh từng sống những ngày mịt mù tối tăm nhưng xưa nay chưa khi nào lấy cái ác cân đo lòng người. Anh đồng cảm với những nỗi đau và sẵn lòng đưa tay. Anh không tham vọng cũng chẳng mạnh sức, cả đời chỉ yêu phim ảnh. Anh rất ít ước mong, chỉ một dĩa sủi cảo một bát canh ngon là đủ đầy. Anh có linh hồn thú vị độc nhất thế gian, anh là lý do khiến em mong được lang thang chốn nhân gian đơn điệu này đến hàng trăm năm.”

Những câu chữ này như trái bom nổ dưới mặt nước, tiếng hò reo vang lên, nổ tung cả đáy lòng vốn luôn tĩnh lặng của Chung Độ.

Vài giây sau, anh mỉm cười, đứng dậy nhảy lên sân khấu. Giữa quán bar không mấy rộng rãi, dưới ánh đèn chiếu tỏa, trong tiếng ồn ã hoài chẳng ngớt, Chung Độ thực hiện điều mình muốn làm ngay từ khi bắt đầu ——

Hôn người anh yêu.

Trong khoảnh khắc đôi môi chạm nhau, Chung Độ khép mi, thầm nghĩ: “Anh là kẻ đơn côi không còn lưu luyến thế gian đã từ lâu. Em mới là lý do duy nhất khiến anh mong được ở lại chốn này.”

Nụ hôn tình tự đầy nồng nàn và cũng hết sức thú vị.

Dưới sân khấu có người la lên “Trăm năm hạnh phúc”, người hô hào “Đầu bạc răng long”, có người còn chơi hẳn câu “Sớm sinh quý tử”.

Chung Độ nắm tay Trì Viễn Sơn xuống khỏi sân khấu giữa không gian náo nhiệt. Trước khi đưa lại micro cho nhân viên, y còn nói thêm: “Cảm ơn mọi người, đêm nay rượu miễn phí. Chơi vui vẻ nhé!”

Bấy giờ quán có vẻ đông đúc hơn ban nãy, không biết có phải khách gọi bạn bè đến thật không. Trong đám người nọ còn có hai gương mặt hết sức thân quen – Tông Dã và Tần Tang. Hai người ở khá gần đó, đại khái nghe đồn Trì Viễn Sơn đang gây chuyện nên chạy tới ngay.

Trì Viễn Sơn cũng không đoái hoái tới hai người họ, bị Chung Độ dắt tay chạy như trốn vào phòng nghỉ.

Vừa vào trong y đã nói: “Anh ơi, em còn chưa nói hết đâu mà sao đã kéo em xuống rồi, anh cuống gì cơ chứ? Để em nói với họ anh không thông đồng với Chung Miện gây tội.”

Chung Độ vừa móc điện thoại vừa đưa tay vỗ về lưng y, cười: “Không cần đâu, em không thể bắt mọi người trên thế giới đều yêu anh như em được.”

Anh vừa nói vừa mở Weibo, biết chắc rằng chỉ ít lâu sau mọi chuyện xảy ra trong quán bar sẽ tràn lên mạng, cũng biết sẽ có những ngờ vực hoài nghi, những lời mỉa mai trào phúng ùa nhau kéo đến. Dù sao Trì Viễn Sơn “đang kiếm chuyện khi chưa có sự thống nhất chung” mà.

Có quá nhiều điều khó giải thích nên anh nhất định phải bày tỏ thái độ ngay lập tức, chặn trước khi dư luận kịp thời dậy sóng.

Không còn kịp đắn đo từ ngữ và cũng không kịp thương lượng với phòng PR. Chung Độ chỉ đăng một dòng trạng thái Weibo vài chữ xác nhận video của Úc Hiệt và công khai trạng thái tình cảm: “Tuổi thơ đã từng bất hạnh, nhưng giờ đây rất hạnh phúc.”

Đăng cùng tấm hình Bạch Kinh Nguyên chụp lén kia.

Đăng xong, anh thở dài. Quanh co mãi câu chuyện cũng đi đúng một vòng về vạch xuất phát, với “giải pháp tối ưu” của Phương Bình, chẳng qua là bằng cách thức mãnh liệt hơn.

Anh có thể không nói nửa câu đầu, nhưng đêm nay anh đã nhảy thẳng lên hotsearch vì video của Úc Hiệt, dù chỉ đăng nửa câu công khai tình cảm nhưng chắc chắn trong bình luận sẽ có người lái sang chuyện này. Anh cũng không thể đăng bài này vào bất kỳ thời điểm nào khác nữa, Trì Viễn Sơn đã chặn đường chết cho anh rồi, anh không đăng Trì Viễn Sơn sẽ một mình đối diện với điều tiếng nghi ngờ. Trì Viễn Sơn có thể không quan tâm, nhưng anh thì không. Rõ ràng chính anh cũng có thể lựa chọn chờ Trì Viễn Sơn xuống sân khấu, trở về phòng nghỉ rồi mới hôn y nhưng anh vẫn chọn làm điều này trước mặt mọi người, anh cần phải cho mọi người thấy lập trường của mình.

Bài đăng xuất hiện trên Weibo không bao lâu, Bạch Kinh Nguyên đã chia sẻ đầu tiên cùng với dòng cảm nghĩ: “Ảnh tôi chụp, bao giờ trả tiền bản quyền?”

Ngay sau là Tống Dương: “Chúc mừng thầy Chung.”

Trần Mặc bình luận thẳng vào bài chia sẻ của Bạch Kinh Nguyên: “Suy nghĩ vụ ăn máng khác rồi tới chỗ anh đi, đừng làm với Chung Bái Bì nữa, đến tiền bản quyền cũng quỵt.”

Có mấy người họ đi đầu, cơn địa chấn lớn nổ ra trong giới. Những đạo diễn, diễn viên quen biết Chung Độ nhao nhao chúc mừng, Lâm Thu Huyền Tần Tang và Tông Dã cũng ỷ mình có tí fan hùa vào bãi chiến trường, thậm chí còn có vài ca sĩ giấu mặt vì Trì Viễn Sơn tự công khai mà chia sẻ chúc mừng.

Nhóm fan bận quay vòng vòng cả đêm, đầu tiên là cảm động trước lời tỏ tình mộc mạc rung động của Trì Viễn Sơn, còn chưa cảm thán đại thần vì tình yêu mà công khai đã vào bài đăng của Chung Độ ấn like bình luận ngay, sau đó cảm ơn liên tọi, cuối cùng là bất ngờ trước mạng lưới quan hệ thần kỳ của cả hai.

Từ trong giới đến ngoài giới, nhiếp ảnh gia, nhà văn, đến cả nghệ nhân gốm, nghệ nhân khắc gỗ cũng vào chúc mừng. Tình cảnh này thật khiến người ta khó hiểu.

Trong bình luận mọi người đùa nhau: “Bị hack nick à?”

Một phát quậy tung cõi mạng như thế, những nghi vấn ban chiều dần lắng xuống mất dạng, chiều hướng dư luận tốt ngoài mong đợi. Sếp Phương vừa nhậm chức hơi kích động, trước đây không dám đùa gì với Chung Độ hôm nay đã thả lỏng, dõng dạc nói trong điện thoại với Chung Độ: “Mình còn quay điện ảnh làm gì? Độ nổi tiếng lớn thế hai người cứ debut luôn đi, Phương Bình tôi sẽ là người đại diện của cả hai.”

Không chỉ Phương Bình, đến cả những cậu diễn viên ca sĩ đang hot rần rần cũng chưa từng thấy cái gì hoành tráng như vậy. Hotsearch hiện một tràng “Chung Độ Chung Miện” “Chung Độ Trì Bé Bự” “Chung Độ công khai người yêu” “Chung Độ Úc Hiệt”…

Lúc này điện thoại Chung Độ sắp nổ, mặc dù trên Weibo tất cả đang đồng loạt chúc mừng, nhưng không ai coi nhẹ video mà Úc Hiệt đăng, mọi người đều hỏi han Chung Độ có cần giúp đỡ không.

Cũng trong khoảng thời gian này, cửa phòng nghỉ mở ra mở vào liên tục, bây giờ xung quanh cả hai đã tề tựu một đám.

“Trì Bé Bự nhà mình vẫn có trách nhiệm đấy, đêm nay thể hiện rất ổn áp.” Lâm Thu Huyền nói.

“Không nhập chung vào với nhau được, thể hiện tốt đáng khen ngợi, nhưng trước khi gây sự anh phải báo cho em biêt một tiếng chứ. Như này mà không có nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp tới quay chụp coi sao được? Anh xem mấy cái bức tràn lan trên mạng bây giờ đi? Ảnh hưởng hình tượng hết sức nghiêm trọng.” Tần Tang nói.

“Anh dẹp đi, dân chuyên chụp cảnh mà chụp người thì cũng tay mơ thôi, không có tư cách thực hành ok?” Nghiêm Tùng Thanh nói.

“Em anh xem trực tiếp, xúc động khóc chảy cả nước mũi.” Nghiêm Tùng Đình nói.

Có một tiếng cười trầm lẫn vào, Chung Độ không cần ngẩng lên nhìn cũng biết là của Tông Dã.

“Tiếc thật tiếc thật, cố chạy tới mà vẫn chậm, không thấy cảnh con công họ Trì xòe đuôi khoe mẽ, tiếc thật.” Bạch Kinh Nguyên nói.

Chung Độ không hề ngạc nhiên trước sự xuất hiện của đám người này, thậm chí đã thành quen cảnh tượng cái kiểu xúm vào với nhau này. Không ai nói chuyện đàng hoàng, nhưng một khi có chuyện sẽ tức khắc xuất hiện.

Trì Viễn Sơn bắt đầu xua đuổi: “Mấy người có đi ra hay không? Khuya khoắt thế còn chưa chịu đi ngủ nữa?”

“Cái đồ vô lương tâm.” Lâm Thu Huyền đứng dậy đầu tiên, lôi Bạch Kinh Nguyên theo: “Được, bọn tôi không ở đây làm kỳ đà nữa. Anh Đình có gọi vệ sĩ ngay dưới lầu rồi, lát nữa họ đưa hai người về.”

Trì Viễn Sơn nhìn sang Nghiêm Tùng Đình: “Vệ sĩ? Không tới mức đó chứ anh?”

Tần Tang cười khà khà: “Cẩn thận vẫn hơn mà, kẻo mai lại thấy tin Trì Bé Bự tháo khớp tay người ta trên hotsearch thì khổ.”

Cả đám ầm ĩ đi ra, căn phòng nhỏ chợt chìm vào tĩnh lặng.

Đêm đã khuya, mặt trăng bị mây mù che khuất trông mơ màng, vầng trăng khuyết cong cong đong đưa theo quầng mây hệt như chiếc thuyền nan chệnh choạng phiêu du giữa trời đêm.

Trì Viễn Sơn ấn vào video, vặn to âm lượng ra hiệu cho Chung Độ cùng xem.

Từ đầu đến cuối video chỉ có một hình ảnh, bốn chữ – Chung Độ cố lên. Những giọng nói thay đổi liên tục trong video là tập hợp rất nhiều người cùng nói Chung Độ cố lên, có giọng nam, giọng nữ, có giọng cao vút, giọng dịu dàng.

Đây là video do nhóm fan Chung Độ thực hiện rất gấp rút. Chung Độ mở to mắt, giọng nhẹ hẫng hơn cả gió đêm: “Anh có tài cán gì chứ!”

Trì Viễn Sơn nắm tay anh vân vê, ngắm trời đêm ngoài cửa sổ nói với anh: “Anh ơi, bây giờ mọi chuyện đã qua thật rồi, từ giờ về sau anh chỉ cần bận tâm hai điều mà thôi. Làm sao để quay phim thật hay và làm sao ngày càng yêu em thêm nữa.”

Chung Độ cười: “Ồ? Vậy thầy Trì phải bận tâm gì đây?”

“Em có nhiều chuyện để lo lắm đó. Lo anh ngủ có ngon giấc không, ăn có ngon miệng không, tâm trạng liệu có đang vui vẻ, lo bé Sủi Cảo Tam Giác phải tiêm vắc xin với kiểm tra sức khỏe lúc nào, lo hoa trong sân phải tưới phải bón phân. Uầy, em bận quá đi mất.”

“Thầy Trì vất vả rồi.”

Hai người mỉm cười ôm lấy nhau, mượn đêm mơ màng trao nhau nụ hôn dài thêm mãi.

Không hay mặt trăng sẽ đi đến đâu, cũng không sao dự đoán được tương lai người dưới ánh trăng giờ khắc này. Nhưng cũng có thành vấn đề đâu? Vì cả hai sẽ mãi chẳng xa rời.

Kết thúc.

Tác giả có lời muốn nói:

Kết thúc chính văn rồi! Đây là câu chuyện đầu tiên của tôi, mặc dù không hoàn hảo nhưng chung quy hai người họ đã có một kết cục đẹp đẽ, chặng đường sau nay để chính họ đi tiếp, tôi tiễn đến đây thôi vậy.

Cảm ơn những lượt xem, những lượt tim và bình luận, hẹn gặp nhau ở câu chuyện tiếp theo! ヽ(✿゚▽゚) ノ
 
Đêm Giao Thừa
Chương 61: Ngoại truyện 1


Ngoại truyện 1: Sủi Cảo Tam Giác.

Sủi Cảo Tam Giác được hai tháng tuổi thì đưa về sân vườn. Khi ấy đã độ giữa hè, mảnh vườn không còn xác xơ tiêu điều như ngày đông, chỉ cần mở cổng là mảng xanh um mướt mát và hoa lá đủ sắc màu tức khắc choán lấy tầm mắt.

Hồi xuân không biết Trì Viễn Sơn kiếm đâu ra cả bao hạt giống hoa dại. Thế là cả hai bắt tay vào xới tung đất bồn hoa lên, mỗi người một nhúm hạt rải xuống đất, vậy là xong, không có tí phân bón nào.

Trì Viễn Sơn chuộng hoa dại người ta thường không để mắt đến, chúng đầy tràn sức sống, chỉ cần cho chúng đất sống và một chút nắng, chúng sẽ đem về cả biển hoa tự nhiên.

Qua một mùa xuân hấp thụ đủ dinh dưỡng, bấy giờ khoảnh sân này đầy ắp hoa bìm bìm, hướng dương, bồ công anh cái gì cũng có, nhìn kỹ lại còn thấy vài búp xà lách trà trộn vào.

Trì Viễn Sơn đang ôm Sủi Cảo Tam Giác ngồi cạnh bồn hoa, chỉ trỏ dạy nó: “Nhóc thấy mấy cái hoa với hàng rào này chưa, không được cắn bậy bạ đâu đó, cũng không được xì xì trong bồn hoa, muốn xì xì thì ra góc đó, thấy không?”

Chung Độ đứng bên cười y: “Em ngốc à? Nó là chú cún không học cả mẫu giáo, không hiểu được cả nửa chữ em nói ấy chứ?”

Sủi Cảo Tam Giác đúng lúc sủa về phía Trì Viễn Sơn mấy tiếng, đạp đạp hai chân ngắn cũn giữa không trung, cuống quýt muốn đi chơi tiếp.

“Rồi rồi rồi, đi chơi đi.”

Trì Viễn Sơn thả lỏng tay, Sủi Cảo Tam Giác chạy ào về góc kẹt y vừa chỉ, cái chân ngắn nhấc lên xì xì, vừa xì xì vừa ngoái lại nhìn hai người, như đang muốn được khen giỏi vậy.

Trì Viễn Sơn trợn tròn mắt, hào hứng nói với Chung Độ: “Anh thấy chưa, nó hiểu kìa, Sủi Cảo Tam Giác nhà mình thông minh quá.”

Chung Độ nhìn y, cười: “Có thể là di truyền từ mẹ.”

Vợ của Nhị Mao là Border Collie, lúc mới vào nhà ông anh lông đã rụng sạch, không nhìn ra nổi là giống nào.

Nhị Mao thông minh vô cùng, rước vợ về nhà còn biết đưa thịt cho vợ ăn, chia đồ chơi của nó cho vợ chơi cùng. Cặp đôi cún yêu thương nhau hết mức, chỉ khổ thân ông anh.

Thời gian qua ông anh bận bịu luôn tay, đầu tiên là chữa bệnh cho vợ Nhị Mao, hầu hạ tới ngày sinh nở, sau đó nuôi đàn cún con suốt hai tháng ròng, tới độ không buồn mở cửa quán bán buôn.

Chung Độ và Trì Viễn Sơn cứ rảnh rỗi lại ghé sang thăm nom, vào ngày đón chó con đi ông anh vừa xoa lưng vừa nói: “Bữa nào phải triệt sản chúng nó mới được, một lần bảy nhóc làm anh mày tưởng chết.”

Vợ Nhị Mao sinh bảy chú cún con, đứa Chung Độ và Trì Viễn Sơn đón về là đứa thứ bảy. Từ lần đầu tiên gặp Trì Viễn Sơn đã cảm thấy đứa thứ bảy thông minh nhất, tăm tia chọn sẵn trong đầu.

Mấy đứa còn lại cũng không cho ai xa lạ. Nghiêm Tùng Thanh và Nghiêm Tùng Đình nuôi cậu cả, Tông Dã nuôi đứa thứ hai, Đông Tử nuôi đứa thứ ba, Yến Tiếu Ngữ nuôi đứa thứ tư, Bạch Kinh Nguyên và Lâm Thu Huyền nuôi đứa thứ năm, Tần Tang nuôi đứa thứ sáu. Bảy chủ cún con chia vừa in.

Mới đầu Tần Tang không định nuôi, sợ mình vắng nhà thường xuyên không chăm nom ổn thỏa được. Nhưng tới chơi vài lần Tần Tang đã thích đứa thứ sáu không nỡ rời tay, ngứa ngáy hết lòng mề. Cuối cùng Trì Viễn Sơn xua tay: “Muốn nuôi thì nuôi đi, lúc nào đi đâu thì gửi vào nhà anh cho nó chơi với đứa em.”

Bảy nhóc cún con ai về nhà nấy. Sủi Cảo Tam Giác cứ như quên hẳn mình từ đâu đến, bố mẹ anh chị cũng phải xếp sau khoảnh sân đầy hoa cỏ trước mắt đây.

Nó vui vẻ chạy lòng vòng khắp nơi, Chung Độ ngồi dưới mái hiên nhìn nó. Trì Viễn Sơn bưng hai ly nước đến, áp cái ly lạnh buốt vào má Chung Độ: “Anh thích thế à? Hình như địa vị của em hơi nguy hiểm rồi phải không?”

Chung Độ cầm ly nước, cười lắc đầu: “Bây giờ cũng làm cha rồi, em ra dáng đi nào.”

Ngồi chơi ngoài sân lâu lên chóp mũi anh đổ mồ hôi, Trì Viễn Sơn đưa tay lau giúp anh, tiện đà cúi người hôn một cái, Sủi Cảo Tam Giác bỗng nhiên nhào tới.

Sủi Cảo Tam Giác đứng đằng kia, nghiêng nghiêng đầu nhìn hai người sủa không ngớt, như thể hết sức bất mãn.

Trì Viễn Sơn sững sờ, hỏi nó: “Nhóc làm gì thế?”

Sủi Cảo Tam Giác dịch về trước mấy bước, sủa gâu gâu.

Tay Trì Viễn Sơn còn đang khoác trên vai Chung Độ, thấy vậy kéo sát anh vào lòng mình, nhìn Sủi Cảo Tam Giác khiêu khích: “Đây là người yêu của anh, anh muốn ôm là ôm muốn hôn là hôn, nhóc thái độ gì đây?”

Sủi Cảo Tam Giác cuống lắm, hấp tấp chạy tới cắn ống quần túm chân Trì Viễn Sơn, dùng dằng mãi cũng chẳng di dịch được tí nào. Nó đành chồm hai chân lên sủa gâu gâu tiếp, nghiêng đầu như đang mắng vậy.

Trì Viễn Sơn bế nó lên, hôn Chung Độ cái chóc trước mặt nó, gật gù đắc ý: “Hôn là hôn, tức chưa.”

Chung Độ đỡ lưng Trì Viễn Sơn kẻo y ngã, cười hai em bé dở hơi này.

Mắt thấy mâu thuẫn gia đình chuẩn bị leo thang, anh đưa một tay ôm Sủi Cảo Tam Giác vào ngực, tay trái xoa xoa Trì Viễn Sơn, tay phải nựng nựng Sủi Cảo Tam Giác, dỗ dành cả hai: “Rồi rồi, ôm cả ôm cả.”

Chuyện Sủi Cảo Tam Giác thông minh là thật, mà lì lợm cũng là thật nốt. Đêm hôm đó, Chung Độ và Trì Viễn Sơn ngủ trong phòng, Sủi Cảo Tam Giác ở ngoài phòng khách quậy tung lên. Đến sáng sớm Trì Viễn Sơn đi ra suýt tưởng nhà có trộm.

Nhìn ra xa, chậu hoa lật chỏng chơ, lọ hoa tan nát, đệm sô pha rách tươm, chân bàn thủng một lỗ, đến cả đồ bấm tivi cũng tan nát vương vãi khắp nơi.

Trì Viễn Sơn đứng sững người hồi lâu, rón rén đi ngược về như sợ dọa phải ai, âm thầm quay lại phòng ngủ.

Y từ chối đối diện với hiện thực.

Chung Độ còn đang ngủ, Trì Viễn Sơn nằm uỵch ra giường, trở mình ủn vào lòng anh, nhắm chặt mắt, khoác tay lên lưng anh, coi như bản thân hoàn toàn chưa tỉnh ngủ.

Chung Độ mơ mơ màng màng sờ đầu y, hỏi: “Em bảo muốn dẫn Sủi Cảo Tam Giác đi dạo mà? Sao lại về đây rồi?”

Trì Viễn Sơn giả ngơ: “Sủi Cảo Tam Giác là ai cơ?”

Chung Độ cười, mở mắt hôn y một chút rồi đứng dậy ra ngoài. Anh đoán là Sủi Cảo Tam Giác phá nhà.

Thật ra hai người có dựng nhà cho nó trong sân ấy chứ, nhưng hôm qua Sủi Cảo Tam Giác vừa về nhà mới, sợ nó lạ chỗ nên không nỡ để ngoài sân. Vì đề phòng nó phá nhà mà Trì Viễn Sơn đã nhốt nó vào chuồng trước khi đi ngủ, nhưng cái chuồng xài khóa cài không làm khó được Sủi Cảo Tam Giác thông minh. Hai người còn chưa về đến phòng nó đã tự mở cửa ra.

Chung Độ ra ngoài xem tình hình, Sủi Cảo Tam Giác quậy cả đêm chắc mệt rồi, đang nằm trong ổ ngáy o o. Anh thở dài, tuân mệnh bắt đầu dọn dẹp.

Trì Viễn Sơn cũng theo ra ngay sau, y không chỉ không dọn dẹp giúp Chung Độ một tay mà còn khoanh tay dựa cửa, hếch cằm hỏi Chung Độ: “Con anh phá hư sô pha em, anh đền như nào?”

Chung Độ nhìn y, trả lời đầy sâu xa: “Mua mới thôi, đúng lúc anh thấy nó không đủ chắc.”

Trì Viễn Sơn muốn mượn cớ lật ngược tình thế, ngờ đâu bị anh ấn trở về chỉ bằng một câu. Y cười ngượng sờ mũi, xấu hổ nói: “Thầy Chung này, mới sáng ngày ra đã bàn chủ đề này á?”

Chung Độ vẫy tay gọi y, cười: “Em lại đây, mình không bàn chuyện này nữa. Chúng ta nên nghiên cứu xem nên sử dụng giá trị cuối cùng của chiếc sô pha này thế nào thôi em.”

Trì Viễn Sơn nhướng mày bật cười, đi đến cạnh sô pha, vừa đi vừa giãn cơ giãn cốt chuẩn bị sẵn sàng chào đón một buổi sáng quấn quýt. Khi khoảng cách chỉ còn một bước chân, Sủi Cảo Tam Giác bỗng đâu chạy như bay tới trước mắt, làm y giật mình loạng choạng suýt thì ngã. Nhóc cún vàng lông xù lại chồm chân lên người y sủa gâu gâu giống hệt hôm qua.

“Hừ.” Trì Viễn Sơn cười gằn: “Hôm nay có nó thì không có em, có em thì không có nó. Anh nói đi, giữa em với nó anh chọn ai?”

Chung Độ cúi xuống bế Sủi Cảo Tam Giác lên, mở cửa đuổi nó ra sân rồi quay về túm cổ áo ngủ Trì Viễn Sơn cùng nhau đổ ập xuống sô pha, ghé vào tai y cười khẽ: “Em thắng, Trì ba tuổi.”
 
Đêm Giao Thừa
Chương 62: Ngoại truyện 2


Ngoại truyện 2: Đêm giao thừa mèo bay chó sủa.

Lại đến đêm giao thừa. Vài ngày trước đó Chung Độ đã về Thành Bắc, phim của đạo diễn mới trong công ty công chiếu nên anh đến hỗ trợ, bận bịu liên tục vài ngày để kịp về nhà trước đêm ba mươi.

Sáu tháng cuối năm Chung Độ đang chuẩn bị cho bộ phim mới, cần phải đi công tác thường xuyên. Mới đầu Trì Viễn Sơn còn không yên tâm, Chung Độ đi đâu y cũng theo đó. Sau này anh khuyên nhủ mãi y mới chịu xuôi một chút xíu, dần dần không theo Chung Độ công tác nữa nhưng một ngày vẫn phải gọi vài cuộc điện thoại.

Chung Độ không thấy phiền, anh biết nỗi sợ hãi vẫn luôn thường trực trong tim Trì Viễn Sơn. Còn Bạch Kinh Nguyên thì hết sức bất mãn mỗi lần phải xa nhà với Chung Độ, bởi vì Huyền Nhi nhà anh ta không phải kiểu ưa bám người, như kiểu chỉ cần gọi điện hằng ngày cho biết anh ta vẫn còn sống là được.

Nói trắng ra, Bạch Kinh Nguyên ghen tị.

Chứ còn gì nữa, hai người vừa từ Thành Bắc về, vừa xuống máy bay Trì Viễn Sơn đã gọi điện ầm ầm tới. Thế mà cả hôm nay Huyền Nhi nhà anh ta chẳng buồn gọi lấy một cuộc, nói với Trì Viễn Sơn bên đầu kia: “Hỏi thử giúp tôi xem thầy Bạch nhà tôi còn sống không.”

Bạch Kinh Nguyên giận hết sức, muốn bay thẳng về sân vườn xử lý Lâm Thu Huyền.

Chung Độ nghe vậy đáp: “Cậu về trước đi, tôi đi mua đồ rồi bắt xe về sau.”

Bạch Kinh Nguyên không hỏi anh mua gì, không ham hố nghe ngóng chuyện người ta yêu nhau cho lắm, xua tay rồi đi thẳng.

Tết năm nay nhân viên kéo nhau đi du lịch, còn lại mấy người cũng để anh Lý yên thân một mình, dẫn người nhà tới sân vườn ăn tất niên.

Lúc này Chung Độ vừa bắt xe kiếm tiệm hoa mua một bó hoa, sau đó quay lại xe nói với tài xế: “Bác về Trường Nam giúp cháu, cháu cũng không biết chỗ đó tên gì, để cháu chỉ đường cho bác.”

Một lát sau, Trì Viễn Sơn đang bận rộn làm nhân thịt nhận điện thoại của Chung Độ, nghe anh nói: “Anh bắt xe xong bị thả ở đây rồi, ở đây không bắt xe được, thầy Trì đến đón anh nhé?”

Trì Viễn Sơn nghiêng đầu kẹp điện thoại vào tai vừa nghe máy vừa rửa tay, cười: “Em đã nói để em đón mà anh không nghe, hay chưa? Anh đang ở đâu đấy?”

Giọng Chung Độ nhuốm ý cười: “Anh đang ở bờ sông.”

Bờ sông? Trì Viễn Sơn ngơ ra một chốc lát, sau đó bật cười. Y không nói gì thêm, về phòng thay áo khoác, để cái nhà toàn người và cái sân toàn chó lái xe lên đường.

Năm nay thời tiết Trường Nam không hề lạnh lẽo, từ hồi vào mùa đến giờ vẫn chưa thấy tuyết rơi. Cứ tưởng năm nay sẽ không thấy tuyết, không ngờ đến đêm ba mươi trời hạ nhiệt hẳn. Trì Viễn Sơn đang lái xe chợt phát giác trên cửa sổ lác đác vài bông tuyết.

Y bất giác hồi tưởng về đêm giao thừa năm ngoái, mình đứng dưới trời tuyết lớn gặp được người gần như sụp đổ. Bây giờ nghĩ lại mới thấy số mệnh quả là điều diệu kỳ, thường ngày y lái xe rất tập trung, hôm ấy thần xui quỷ khiến thế nào tự dưng lia mắt nhìn bờ sông.

Nghĩ vậy, y cầm chắc vô lăng nhỏ giọng rì rầm: “May mà nhìn sang.”

Mười mấy phút sau, Trì Viễn Sơn dừng xe, ấn hạ cửa sổ nhìn về phía bờ sông, Chung Độ ôm bó hoa ngồi đó.

Cảnh tượng này như thể đã từng quen thuộc, theo lý thuyết đáng ra phải đau lòng. Thế nhưng y tức khắc không còn để ý đến bất kỳ cảm xúc nào khác, chỉ cảm thấy rất vui khi được gặp Chung Độ sau mấy ngày xa cách.

Y nhấn còi xe, Chung Độ nghe tiếng quay đầu, cầm hoa đứng dậy đi về phía y.

Đến nơi thoạt tiên anh cười nhìn y vài giây đồng hồ, sau đó chồm qua cửa xe hôn y, đoạn hỏi: “Thầy Trì đưa anh về nhà nhé?”

Năm trước y hỏi anh: “Này người anh em, cần giúp gì không?”

Năm nay anh hỏi y: “Thầy Trì, đưa anh về nhà nhé?”

Trong chớp mắt nào đó, Trì Viễn Sơn rất buồn cười. Y thấy kịch bản này sao mà cũ rích, nhưng ngắm gương mặt yêu chiều nhuốm ý cười của anh mãi, y chẳng những không bật cười mà hốc mắt bỗng đỏ ran.

Cảnh vật đổi thay, nỗi xót xa ắng nghẹn trào dâng bùi ngùi mãi chẳng thôi.

Chung Độ đứng đó, tuyết đọng trên mái tóc, tuyết đọng trên bờ vai, tuyết đọng trên cả bó hoa hồng đen trong vòng tay anh. Bông tuyết lóng lánh chạm vào hoa hồng nhung đen hệt như tinh vân đầy khắp vũ trụ xa xôi, chói lọi và rực rỡ.

Trì Viễn Sơn đưa tay chạm vào tuyết trên cánh hoa hồng, lại ngẩng lên nhìn đôi mắt sáng của Chung Độ, cười hỏi anh: “Anh có biết ngôn ngữ hoa của hoa hồng đen là gì không mà tặng thế?”

Chung Độ đưa tay v**t v* khóe mắt y, dịu dàng đáp: “Anh không quan tâm nhiều thế đâu, em thích là được hết.”

Người đàn ông này cứ nói lời yêu thẳng thắn như vậy, sức công phá lại mạnh mẽ vô kể. Trì Viễn Sơn lắc đầu cười, mở cửa xuống xe nhận lấy bó hoa hồng của Chung Độ ôm vào lòng, vòng sang ghế phụ lái:

“Đổi thành thầy Chung đưa em về nhà đi.”

Chung Độ hoàn toàn không tưởng tượng được, thứ chào đón mình sau cổng sân vườn là khung cảnh mèo bay chó nhảy loăng quăng đầy sân.

Trong sân vườn có năm con chó và một con mèo bay nhảy tán loạn. Giây trước mèo tạt chó một nhát, giây sau chó đuổi mèo phóng tít lên bàn gỗ. Nhìn bằng mắt thường cũng ra một bãi chiến trường.

Tay Chung Độ đang đặt trên cửa vô thức giữ khựng rồi kéo ngược trở về khép lại, anh quay sang nói với Trì Viễn Sơn: “Bây giờ anh với em chạy còn kịp.”

“Không kịp không kịp, mấy anh vào đi, em không giải quyết nổi đâu.” Nghiêm Tùng Thanh vừa chạy xong sân vừa gào ra.

Vợ Nhị Mao sinh bảy đứa, trong đó năm đứa phá phách như quỷ. Mà bây giờ năm đứa này tập hợp ở đây không sót một mống, đứa thứ ba và đứa thứ tư tính tình điềm đạm hơn Đông Tử với Yến Tiếu Ngữ nuôi hôm nay lại không góp mặt.

Nghe tiếng hai người nên Sủi Cảo Tam Giác vẫy tít đuôi chạy ào ra cổng, mấy nhóc khác cũng quấn quýt chạy theo. Cuối cùng Nghiêm Tùng Thanh cũng được giải thoát.

Năm chú cún vừa cào cửa vừa kêu ư ử, Chung Độ day thái dương, bất đắc dĩ mở cửa. Cửa vừa bật mở cả hai đã bị bao vây, năm chú cún cứ như gặp lại người thân trăm năm không gặp, vẫy đuôi hoa cả mắt.

Đám chó con lúc mới xách về đứng hai chân cũng chỉ cao tới bắp chân, bây giờ đã lớn đến độ chồm người là tới được hông. Trì Viễn Sơn không dịch nổi một bước, tức giận kêu réo: “Đâu hết rồi? Lấy chó của mấy người ra hết đi!”

Nghiêm Tùng Thanh ngồi dưới mái hiên thở hồng hộc mệt rã: “Em coi không nổi đâu, các anh tự cầu nguyện đi vậy. Tụi nó hành em nửa tiếng đồng hồ rồi.”

Mấy người khác nhìn ra sau cửa kính, ai nấy cũng rõ vẻ cười trên nỗi đau người khác.

Trì Viễn Sơn vừa định mắng đám nhóc hư đốn này, vừa ngoái lại đã thấy nhóc mèo mập lủi vào bếp, sau đó nghe bịch một tiếng.

Không nhìn cũng biết tô nhân thịt đổ banh chành.

Tâm trạng tốt mới đây bay biến sạch sẽ. Y hít sâu, hét toáng lên: “Ngồi xuống!”

Chó đã được huấn luyện đúng là khác hẳn. Mấy nhóc cún con nghe vậy tức khắc ngồi thẳng hàng, le lưỡi thở, đuôi vẫy quẹt đất đang chờ lãnh thưởng.

Trì Viễn Sơn chỉ mặt từng đứa một, mắng không khác thì thầy giáo chủ nghiệm mắng trò: “Đáng lý ra cuối năm tôi không phê bình gì các anh các chị. Nhưng các anh các chị đúng là quá sức tưởng tượng, tôi không ở đây là bắt đầu phá phách bày trò, anh chị nhìn cái sân mà xem? Chai lọ, thùng giấy, chỗ cành khô còn có trái táo nát bấy, sao các anh các chị không lật cả cái nóc nhà lên ấy?”

Chung Độ đứng cạnh không nhịn được cười. Lúc nào Trì Viễn Sơn cũng muốn dạy dỗ chó cả, nhưng làm sao chúng hiểu được y thao thao bất tuyệt nói gì, thế là cả đám không con nào nghe dạy.

Trì Viễn Sơn dạy chó xong tới phiên dạy mèo. Anh chỉ vào nhóc mèo mập kia: “Mày thì sao, nghe bà mày nói mày đã sáu tuổi đầu rồi. Sáu tuổi mà còn đi phá phách với đám ranh con này? Có bữa cơm nào không để thịt phần mày, mày báo đáp như thế cơ à?”

Tới khi y dạy dỗ chúng nó đến độ tự kỷ, đám người hóng chuyện trong nhà mới chui ra.

Lâm Thu Huyền nịnh hót Trì Viễn Sơn: “Phải tới tay ông chủ Trì nhà ta cơ, tôi dạy nửa buổi trời mà có đứa nào nghe đâu. Đám oắt quỷ phá phách này dạy hư bé Chanh nhà tôi ra.”

Tần Tang không phục: “Anh bớt đi, Chanh nhà anh mới là đứa lì nhất, nó mới kéo Phô Mai nhà em lăn lê bò càng, về em còn phải tắm cho nó nữa.”

Nghiêm Tùng Thanh thở hắt, gọi Nghiêm Tùng Đình: “Anh, anh nhốt Chuồn Chuồn vào nhà đi, nó loăng quăng trong vườn cứ ngã suốt ấy. Thằng con hoang nhà anh Tông Dã còn đạp nó nữa chứ.”

“Con hoang gì cơ?” Tông Dã hiếm khi lọt vào câu chuyện của mấy người họ: “Nó tên là Oh Yeah.”

Không cần biết Oh Yeah hay con hoang, Trì Viễn Sơn chỉ biết đêm giao thừa này cả đám không có sủi cảo.

Cả bọn dọn dẹp sân vườn, ăn một bữa rồi ai về nhà nấy trước mười hai giờ. Nếu cái đám này còn ở chỗ này với nhau, cái sân này không tồn tại được nữa mất.

Chờ họ về cả, Trì Viễn Sơn dắt tay Chung Độ chạy vọt vào bếp cứ như ăn trộm, lấy cái bát con cất trong tủ lạnh ra đưa cho anh như dâng kho báu: “Anh ăn mau đi.”

Chung Độ cầm lấy nhìn, dở khóc dở cười – Ở trong là chiếc sủi cảo được nắn tròn xoe. Anh cười: “Đâu ra thế em, không phải đổ hết nhân rồi à?”

Trì Viễn Sơn cũng cười: “Lúc ah gọi cho em em đang nêm nếm chỗ nhân. Hôm nay làm nhiều, em sợ nêm không tới nên bọc trước một cái nấu lên tính ăn thử. Vừa lúc anh gọi nên em đi luôn quên khuấy mất. Vừa nãy dọn dẹp em thấy còn trong bát nên giấu vội vào tủ lạnh liền. May mà còn một cái, Tết nhất mà không ăn sủi cảo coi sao được ha anh?”

Y vừa nói vừa cầm đũa đặt vào tay Chung Độ. Anh gắp sủi cảo cắn một miếng, đút nửa miếng còn lại cho Trì Viễn Sơn, cười: “Mỗi người một nửa, chúc thầy Trì năm mới vui vẻ.”

Tác giả có lời muốn nói:

Ngoại truyện tạm thời đến đây thôi. Sau này nghĩ ra gì thì sẽ viết tiếp, cơ mà cũng tùy duyên nhe. Dạo này đọc được nhiều bình luận ấm áp của mọi người, vui lắm, có động lực viết truyện mới lắm luôn! Cúi đầu cảm ơn! Hẹn gặp nhau ở bộ sau nha ~
 
Đêm Giao Thừa
Chương 63: Ngoại truyện 3


Ngoại truyện 3: Quy luật hấp dẫn của mùi hương (Bạch Kinh Nguyên x Lâm Thu Huyền).

Dã thú nơi rừng già tìm kiếm con mồi dựa vào dấu vết chúng để lại, hoặc nhờ khứu giác nhạy bén của chúng. Và chung quy, không thể trông cậy vào ông trời tặng ban vận may cho.

Mấy năm qua Bạch Kinh Nguyên tìm kiếm con mồi nhờ khứu giác. Anh ta không cần tiếp cận quá gần. Chỉ cần ở khoảng cách vài bước chân, nhấm nháp rượu và quan sát, nếu đối tượng là con mồi có thể xuống tay, vậy cái vẻ văn nhã bại hoại chỉ chốc lát sau đã tìm đến.

Khi ấy anh ta sẽ tiến về trước, quan sát con mồi từ đầu đến chân, không cần lên tiếng mà búng tay gọi một ly rượu ghé đến trước mắt đối tượng là xong. Ly rượu được nhận lấy rót vào cổ họng, khóe môi ướt thoáng nhếch, đêm nay sẽ là đêm hoang đường và cô độc.

Rượu là một thứ ngôn ngữ thuật lại mọi thứ xuất hiện trong điểm nhìn. Đối tượng mặc trang phục gì, đeo hồng hồ gì, dùng nước hoa gì, kiểu tóc thế nào, tư thể ngồi căng thẳng hay thoải mái, ánh mắt chòng ghẹo hay lửng lơ. Để rồi sau khi cái nhìn ấy qua đi, tệp thông tin hoàn chỉnh được tập hợp, anh ta sẽ biết mình nên chọn món rượu nào.

Bạch Kinh Nguyên luôn luôn chọn được một thức rượu thích hợp nhất cho người xa lạ chỉ trong điểm nhìn này. Một ly rượu mạnh hay rượu ngọt tươi mát, anh ta chưa bao giờ thất thủ.

Vào ngày gặp được Lâm Thu Huyền anh ta có nhiệm vụ, càng không nghĩ đến chuyện tìm kiếm con mồi trong bữa ăn tối ấy. Bao năm qua anh ta đã vạch ra vòng ranh giới cho bản thân, mà ở đó đại đa số thời điểm anh ta sẽ nằm gọn trong vùng tuân thủ, thỉnh thoáng mới mở cửa buông thả bản thân phóng túng. Nhưng trời vừa sáng, anh ta sẽ lại trở về bộ dạng thầy Bạch lão luyện.

Vậy nên, vào thời khắc mùi hương lưu manh văn nhã đầy khắp cơ thể Lâm Thu Huyền và tiếng cười khẽ của y vang lên. Bạch Kinh Nguyên đã luống cuống.

Anh ta đang cúp cuộc gọi cậu trai chơi cùng vài ngày Tết. Cả hai đều không phải loại đứng đắn nên chung chạ với nhau giả vờ ân ái mấy ngày rồi thôi, ai lại tự tiện đi đổi kịch bản thành tình cảm sâu đậm?

Bạch Kinh Nguyên thản nhiên chặn số, ngón tay còn chưa dời khỏi màn hình Lâm Thu Huyền ngồi kế bên ghé người đến, cười khẽ: “Ôi chao, chuyện tình nhỏ bé của anh kết thúc rồi ư?”

Bạch Kinh Nguyên hoảng hốt ngẩng lên, chạm phải ánh mắt chòng ghẹo đang nhìn mình. Ánh mắt ấy anh ta đã quen thuộc, đôi mắt sáng quắc đăm đăm nhìn con mồi lóe lên đầy ranh mãnh.

Anh ta bỗng hơi buồn cười. Thợ săn chưa từng thất thủ lại bị xem là con mồi, thật sự?

Thế là Bạch Kinh Nguyên ấn tắt màn hình, xoay điện thoại trong tay, thoáng nheo mắt bắt đầu quan sát Lâm Thu Huyền.

Mái tóc dài chấm vai cong cong tự nhiên, không giống như cố ý uốn thành. Trên cổ tay là một chiếc đồng hồ cũng phải được tám hay mười năm tuổi, với kiểu dáng kinh điển nhất. Đại khái bất thình lình bị kéo tới nên trang phục của Lâm Thu Huyền hiện giờ rất thoải mái, như thể tiện tay túm lấy để mặc ra ngoài, đến cả mắt kính cũng chỉ là loại gọng đen bình thường.

Nếu gặp được một người như thế ở quán bar, Bạch Kinh Nguyên sẽ không đánh giá y là con mồi, vì nhìn kiểu gì cũng có vẻ là người đứng đắn.

Chỉ là, ánh mắt kia tuyệt nhiên không phải ảo giác. Bạch Kinh Nguyên thầm hít một hơi, với ý đồ tìm ra được Lâm Thu Huyền dùng loại nước hoa gì.

Năm giây sau đó Bạch Kinh Nguyên đi đến kết luận… thất bại.

Ngửi không ra mùi nước hoa cũng không cách nào đánh giá con người Lâm Thu Huyền với mớ áo quần lộn xộn này. Mahattan hay Gin Tonic? Alexander hay Sazer Lake? Lần đầu tiên trong đời anh ta không đưa ra được đáp án.

Đêm ấy, sau khi về khách sạn nói chuyện với Chung Độ, anh lại lên bar ở tầng trên. Nếm thử hết ly này đến ly khác nhưng đều nhạt nhẽo vô vị. Không một thức rượu nào định nghĩa được Lâm Thu Huyền. Người đàn ông ăn diện tối giản và với phong thái thư thả thoải mái, đeo chiếc kính to bản che khuất gương mặt kia thoạt trông bình thường nhưng lại hết sức bất thường.

Cảm giác gặp được đối thủ khó k*ch th*ch h*m m**n thắng bại bên trong Bạch Kinh Nguyên, thôi thúc anh ta gửi ra lời mời hò hẹn vào ngày Tết Nguyên Tiêu: “Tác giả Lâm, tối mai đi ăn cơm với tôi chứ?”

Và tác giả Lâm đã nể mặt. Ngày đến nơi hẹn, chẳng biết là vô tình hay cố ý mà Lâm Thu Huyền thay đổi hoàn toàn cách ăn diện thoải mái của lần gặp gỡ đầu tiên, xuất hiện với bộ đồ Tây được ủi phẳng phiu, đến cả chiếc khăn vuông trong túi cũng được gấp ngay ngắn.

Tóc tai được chỉnh trang kỹ lưỡng như càng tôn lên phần cổ thuôn. Còn chiếc đồng hồ trên cổ tay cũng đã thay mới, hiện đại, đơn giản và rất có gu.

Nếu được gặp Lâm Thu Huyền này vào buổi đầu gặp mặt, Bạch Kinh Nguyên hoàn toàn tìm ra được thức rượu tối phù hợp với y. À không, có lẽ vẫn là một câu trả lời để trống, trừ khi y không mở miệng nói chuyện.

Bạch Kinh Nguyên giúp Lâm Thu Huyền kéo ghế ngồi, y mỉm cười, lịch sự nói lời cảm ơn.

Hai chữ rất bình thường, nhưng đi cùng với nét mặt tươi cười và đôi mắt anh ta không làm sao hiểu thấu kia, lòng Bạch Kinh Nguyên lại rối tung lên.

Một thứ anh ta cũng không tài nào đoán được là hương nước hoa ngày hôm nay của Lâm Thu Huyền. Bạch Kinh Nguyên tự nhận bản thân đi khắp thế gian này bằng khứu giác, cái mũi của anh ta từng rành sõi hằng hà sa số những câu chuyện. Nhưng vẫn chẳng thể nào biết được Lâm Thu Huyền dùng hương nước hoa nào.

Thật quá sức kỳ lạ.

Hương nước hoa bí ẩn và một con người bí ẩn hội tụ nên h*m m**n khám phá không gì ngăn cản nổi. Và người kia dường như cũng đang khám phá anh ta.

Trên bàn ăn, Lâm Thu Huyền ăn một miếng bít tết, nhấc mi hỏi: “Thầy Bạch thích loại nào?”

Cảm giác bị thợ săn để mắt lại tìm đến, Bạch Kinh Nguyên rợn người một cách khó hiểu.

Anh ta trả lời bằng một câu hỏi khác: “Khó mà quy kết được. Tác giả Lâm thì thế nào?”

Lâm Thu Huyền cười: “Tôi à, tôi thích người đem đến được cho mình cảm giác như đang trong một cuộc chiến.”

Bạch Kinh Nguyên nhướng mày, kết luận dứt khoát: “Chẳng hạn như tôi đây?”

Nửa chai vang đốn say hai người. Vào khách sạn thế nào, hôn hít nhau ra sao, cà vạt nơi lỏng và chiếc khăn vuông trong túi áo nhăn nhúm từ bao giờ không một ai hay biết. Chỉ rõ ràng một điều cả hai không ai nhận thua, cuối cùng Lâm Thu Huyền phải chửi thề.

Báo săn đối đầu với sư tử hùng mạnh. Mặt trời xuống núi, rừng cây ẩm thấp sũng nước báo hiệu thời điểm cây trái sinh sôi nảy nở.

Một nụ hôn hóa thành một nụ hoa, một tiếng rên kêu biến nên một tiếng chim hót. Khi tia nắng lại vương vãi trên mặt đất, mảnh rừng rậm đã tràn ngập hoa nở và tiếng chim reo ca.

Hai người chưa từng ngồi xuống nói chuyện với nhau, nhưng khi bước khỏi căn phòng ấy cả hai đều biết chắc một điều – Một câu chuyện hoang đường mà thôi. Ra khỏi căn phòng này, anh ta vẫn sẽ là biên kịch Bạch Kinh Nguyên, còn y vẫn sẽ là nhà văn Lâm Thu Huyền.

Ngoài ra, họ còn là bạn bè của Chung Độ và Trì Viễn Sơn.

Thế nên, những gì nên quên thì hãy cứ chìm vào quên lãng.

Để người ngoài nhìn vào, cả hai vẫn cứ làm tốt công việc phần mình.

Khi gặp nhau ở bữa tiệc đóng máy, Bạch Kinh Nguyên và Lâm Thu Huyền đều hết sức kiềm chế, thậm chí còn đùa cợt nhau đôi ba câu với thái độ thản nhiên.

Nhưng thấm vài lượt rượu, hai người quẳng thứ tên khoảng cách xã giao lên chín tầng mây. Bạch Kinh Nguyên quay sang ghì vào sát tai Lâm Thu Huyền, chẳng biết nói gì mà Lâm Thu Huyền cười đến mức ngửa tới ngửa lui, vừa cười vừa dựa vào vai Bạch Kinh Nguyên.

Đã lao vào nhau một trận rồi còn đâu chuyện mất tự nhiên hay ngượng ngùng? Thế mà cái đụng chạm dẫu cách đôi lớp vải áo chợt khiến cả hai xấu hổ một cách khó hiểu.

Đã ba mươi mấy cả rồi, giật mình trở về mùa hè năm mười tám giữa tiếng cười nói, với tiếng ve kêu giữa lùm cỏ dại và ánh mặt trời nóng cháy.

Tình cờ thế nào sau khi mọi người lần lượt về hết, trên xe chỉ còn hai người họ.

Trước lúc xuống xe, Lâm Thu Huyền thoáng khựng bước. Y ngoái về nhìn Bạch Kinh Nguyên, chỉ sau hai giây, Bạch Kinh Nguyên tức khắc vỗ vào ghế ngồi phía trước, nói với tài xế: “Anh về trước đi.”

Anh ta không buồn lấy lý do giải thích với tài xế, Lâm Thu Huyền cũng không hỏi anh ta xuống xe để làm gì.

Đây là ván game của người trưởng thành, bỏ qua câu khác sáo làm bộ làm tịch “Lên nhà ngồi chơi” đi vậy, bên nhau hưởng thụ đêm tuyệt đẹp này trước lúc chia ly.

Khác với trận “chém giết” không khoan nhượng lần trước, hôm nay đâu đó có thêm âu yếm và dịu dàng. Không ai nhắc đến suy nghĩ của bản thân trong giây phút ấy, chỉ thản nhiên chào tạm biệt nhau khi hừng đông chớm tỏ rạng.

Thời gian sau đó không ai liên lạc ai, mãi cho đến trận sóng to gió lớn nổ ra.

Một cuộc tranh luận nho nhỏ nhiều lắm chỉ do chọn lọc từ sai bị ai đó cố tình thổi bùng lên. Cái tên Lâm Thu Huyền bỗng dính với những chữ nghĩa rất khó coi.

Là trung tâm của sự cố, Lâm Thu Huyền không buồn để ý. Y coi nó như một câu chuyện cười, bữa đó chọc ghẹo người ta hơi quá nên ngủ muộn đến tận trưa hôm sau mới dậy. Ai ngờ vừa mở cửa, gương mặt Bạch Kinh Nguyên đã xuất hiện chình ình trước cửa nhà.

Y ngơ ra: “Sao anh… quay lại rồi?”

Bạch Kinh Nguyên cười, gục đầu rồi lại đưa mắt nhìn về phía y, hơi mất tự nhiên lên tiếng: “Gặp bao chuyện trong cái giới này rồi, tôi sợ có ai mất trí tìm đến em.”

Người giỏi mồm mép bỗng cà lăm, người ranh mãnh cũng hiếm khi xấu hổ. Hai người nhất thời chẳng nói gì.

Thật ra, đến cả chính Bạch Kinh Nguyên cũng không biết vì sao kẻ già đầu như mình lại làm ra chuyện này. Từ lúc hay tin đầu óc anh ta cứ loạn cào cào lên, lúc kịp thời tỉnh táo xe đã lao vút trên đường.

Lâm Thu Huyền ngẩn ngơ hồi lâu, lôi xềnh xệch Bạch Kinh Nguyên vào phòng.

Quãng thời gian sống trong u mê mơ màng qua cả hai đã luôn tỏ bày tình yêu ở mọi thời khắc, nhưng chẳng ai đủ dụng cảm thốt chữ ấy khỏi môi miệng.

Cho đến khi Chung Độ và Trì Viễn Sơn quay về.

Hai người quấn quýt nhau lạ kỳ, ai mà không ganh tị cho được? Hay do màn đêm mịt mờ cùng rượu đốn lòng say sưa?

Chung quy, cùng nhau sa đọa đi.

Sa đọa cùng nhau, dẫu biết người kia nguy hiểm vẫn cứ cố chấp đâm đầu. Vì ta là nhân loại nông cạn kia mà.

Tác giả có lời muốn nói:

Đồng ý viết về Bạch Lâm đã hơn ba tháng, không hề quên nhưng cứ bận rộn mãi.

Hôm nay câu chuyện tiếp theo tôi viết đã sắp hoàn tất rồi, nên cũng phải viết cho xong câu chuyện này. Trả nợ vào cuối năm 2022 nhé, chúc mừng năm mới mọi người!
 
Đêm Giao Thừa
Chương 64: Ngoại truyện 4


Ngoại truyện 4: Đến từ nơi xa (Ngoại truyện thất tịch).

Thời gian rồi Chung Độ dẫn theo cả đoàn lên núi quay phim. Quang cảnh sâu trong dãy núi hùng vĩ đẹp đến mức khó lòng tưởng nổi, chỉ là đoàn phim phải làm việc trong điều kiện vô cùng khắc nghiệt.

Mới đầu Trì Viễn Sơn không yên lòng đòi đi cùng, nhưng Chung Độ không muốn y phải theo mình đi xa xôi chịu khổ. Huống hồ mấy hôm trước Nghiêm Tùng Thanh trượt ván gãy chân, cần có người ở lại coi quán.

Anh nói với Trì Viễn Sơn: “Em ở nhà đợi anh ngoan anh mới yên tâm quay phim được. Nếu tiến độ nhanh chóng hơn một tháng là anh về. Em đi anh cứ bận nhớ em, lo cho em, biết đâu chừng cả đoàn phải dùng dằng tới tới hai tháng mới xong.”

Nghe anh nghiêm túc nói những lời ấy, Trì Viễn Sơn vui lắm. Mặc dù y biết Chung Độ chỉ đơn giản muốn muốn nói quá lên đối chút để y thôi bận tâm, nhưng lòng vẫn ưng bụng cách anh nói vô cùng.

Bây giờ thì thầy Chung không làm việc đàng hoàng nghĩa là không đàng hoàng thật sự. Anh có thể vứt mọi công việc theo Trì Viễn Sơn lặn lội lên núi hài trà, cũng cứ thế không buồn kiếm tiền nằm dài ở Trường Nam sống cuộc sống dưỡng lão chung với Trì Viễn Sơn. Và sau vài tháng nghỉ hưu non đạo diễn Chung giả cuối cùng cũng nhớ ra công việc, Trì Viễn Sơn dẫu không yên lòng nhưng sau một hồi đắn đo vẫn quyết định không đi theo, chỉ dặn dò: “Anh ăn ngon ngủ ngon, chú ý an toàn, chuyên tâm làm việc, về nhà thật sớm nhé.”

Hai người vẫn gọi điện cho nhau mỗi ngày, nhưng nhiều lúc đường truyền trên núi không ổn định, mạng cứ chập chờn nên nói mà không nghe thấy tiếng. Chung Độ đã nghĩ ra cách, chuyển thành nhắn tin. Anh làm giống như đang viết nhật ký vậy, mỗi tối trước lúc đi ngủ sẽ nhắn cho Trì Viễn Sơn một tin.

Thỉnh thoảng sẽ ngắn gọn như: “Hôm nay thời tiết đẹp lắm, quay rất thuận lợi. Đêm qua anh ngủ ngon, hôm nay ăn cũng ngon, thầy Trì đừng nhớ anh quá.”

Hoặc thỉnh thoảng thơ văn dạt dào sẽ viết thật dài ——

“Viễn Sơn à, hôm nay trời mưa, các cảnh quay đành dời ra sau. Nhưng cũng không sao hết, mọi người có thể tranh thủ thời gian nghỉ ngơi. Kinh Nguyên và Tư Vĩ xuống núi mua rất nhiều đồ ăn về, đầu bếp nấu một bàn rất to. Thịt heo rừng nhiều mỡ lắm, anh ăn không quen. Cơ mà mấy món rau thì đều ngon lành cả. Tuy có mấy loại rau anh không biết là gì nhưng anh đã chụp lại rồi, chừng nào về mình ra siêu thị xem có không, anh muốn em cũng được thử chúng.

Hôm nay phải đi vào sâu trong rừng. Anh nghe nói cánh rừng ấy rất tĩnh lặng, không khí cũng trong lành, thỉnh thoảng còn có vài bé nhím nữa. Anh có đem ô theo rồi mới nhớ ra đường trơn trượt sợ là hơi nguy hiểm. Nên để thầy Trì không phải lo cho anh, anh chỉ vào một chút xíu rồi trở ra liền.

Lúc dạo bộ anh chợt nghĩ, có lẽ đến ngày mình già đi mình sẽ mua lại một căn nhà ở chân núi hệt như thế. Có hàng rào bao quanh, có ruộng đồng bát ngát, có một khoảnh vườn con trồng rau. Những ngày thời tiết đẹp mình sẽ lên núi tản bộ và hái một ít rau rừng trái dại, còn lúc trời xấu mình ở lại nhà đốt lò nấu một ấm trà nóng.

Ừ… thật ra viết tới đây dừng lại cũng được rồi. Em xem, anh không chỉ trình bày chân thật anh đã rất chú ý an toàn, nên mong thầy Trì đừng mải lắng lo; mà còn khéo léo bày tỏ nỗi nhớ anh dành cho em, chắc hẳn đã đủ để em yên lòng. Nhưng mưa đang trút nặng hạt, anh bỗng không muốn khéo léo nữa.

Viễn Sơn à, mọi thứ ở nơi đây đều đẹp lắm. Bình minh rất đẹp, ráng chiều rất đẹp, những con đường núi khúc khuỷu quanh co cũng rất đẹp, chỉ tiếc rằng anh không thể chia sẻ mọi sự đẹp đẽ này với em ngay thời khắc này. Thế là lúc nào anh cũng thấy tiếc nuối, lúc nào cũng thấy nhớ em.

Em xem anh kìa, sắp bốn mươi tuổi rồi mà còn ngây ngô thế. Lúc đi thì ra sức khuyên em ở lại, lo em theo cùng vất vả mà giờ này cứ không kiềm chế nổi nỗi nhớ, muốn em bay đến bên anh ngay giây phút này.

Chỉ mong thời gian tiếp tới đây công việc thật thuận lợi, anh sẽ sớm được về nhà.”

Hôm ấy mưa rả rích từ sáng sớm đến tối mịt. Chung Độ rảnh rỗi chép lại tin nhắn này thành bức thư tay, muốn lưu lại sau này đọc làm kỷ niệm.

Trì Viễn Sơn luôn trả lời tin nhắn rất nhanh hôm ấy lại mãi không trả lời. Gọi điện cũng rất bình thường, đến mức Chung Độ tưởng y không nhận được.

Không nhận được cũng tốt, thật ra Chung Độ thấy hối hận vì gửi đi rồi. Theo tính Trì Viễn Sơn đọc được không chạy tới đây ngay mới là lạ.

Đêm đó trước khi cúp điện thoại, Chung Độ nhấn mạnh thêm lần nữa: “Mấy hôm nữa là anh quay xong rồi, anh sẽ về nhà sớm.”

Ngờ đâu trên núi mây đen lười biếng cứ ì ạch ở đó mãi chẳng chịu đi, mấy ngày sau đó cứ mưa rào liên tục. Trời lúc nắng lúc âm u khiến đoàn phim cứ vừa chuẩn bị xong xuôi rồi lại bất đắc dĩ kết thúc công việc.

Tạ Tư Vĩ là người sốt ruột nhất, còn nóng hơn cả Chung Độ. Cậu nhóc ngày ngày ngồi lì trong lều che mưa hết nhìn trời lại nhìn sang Chung Độ, nhấp miếng trà thở dài tỏ vẻ “Không sống nổi với cái cuộc đời khốn nạn này mà”.

Tạ Tư Vĩ là người chạy việc nhiều nhất. Phơi nắng trên núi cả tháng trời rám đen đi mấy tông chưa nói, tóc cũng mọc dài, râu ria xồm xoàm nhìn bê bết không chịu được.

Ngày ngày chường bộ mặt nọ ra than vắn thở dài, Bạch Kinh Nguyên cũng phải chê cậu nhóc xúi quẩy.

Bạch Kinh Nguyên cũng đang buồn sầu lắm đây. Đợt rồi lên kế hoạch rất đẹp đẽ, định quay xong về tầm vài hôm nữa là tới thất tịch. Anh ta còn nghĩ có đi xe ngựa về cũng vẫn kịp về với Lâm Thu Huyền đón lễ. cơ mà tính cỡ nào cũng không lại thời tiết trên núi.

Thật ra các cảnh quay đã vào giai đoạn cuối, anh ta không góp mặt cũng không thành vấn đề. Nhưng anh ta thấy mình về trước thì quá là thiếu nghĩa khí.

Sáng sớm hôm sau trời vừa hửng sáng đã bắt đầu mưa. Bạch Kinh Nguyên vừa mở mắt dậy đã thấy Chung Độ ôm bó hoa đi từ rừng về.

“Mưa gió thế này cậu đi vào đó làm gì?” Anh ta hỏi.

Chung Độ đến gần anh ta: “Hôm nay cậu về đi. Đoàn quay không còn việc cứ ở lì mãi làm gì, tiện thể đưa bó hoa này về giúp tôi.”

Bạch Kinh Nguyên săm soi bó hoa, cười. Hoa cỏ dại trên núi hái về cả, những khóm đỏ vàng trắng không biết tên nhưng đặt bên cạnh nhau lại xinh xắn lạ thường, cách gói ghém dù đơn sơ nhưng chăm chút. Cỏ lau thành nơ buộc những bông hoa với nhau, dưới cùng là chiếc khăn tay ẩm và lớp bọc ngăn hơi ẩm bay mất.

Chung Độ dặn anh ta: “Cái này là đảm bảo giữ đủ ẩm, trên đường về cậu nhớ tưới ít nước.

Nghe điệu bộ không hề khách sáo gì nọ, Bạch Kinh Nguyên cũng không lấy lệ thêm, quyết định đi về. Anh ta cầm hoa, hí hửng cười đùa hỏi Chung Độ: “Không cần gửi lời gì à?”

Chung Độ cười lắc đầu: “Không cần, hoa đến tay là được.”

Hôm nay là thất tịch. Xem ra Chung Độ ngoài miệng không nói năng gì, nhưng trong đầu vẫn nhớ kỹ lắm.

Hai người về phòng thu dọn đồ đạc, cơn mưa cũng nhỏ dần. Chung Độ đang chuẩn bị tiến Bạch Kinh Nguyên xuống núi thì chợt nghe thấy Tạ Tư Vĩ đứng ngoài kia gọi vào: “Anh! Thầy Bạch, ra đây mau lên đi ạ!”

Nghe vậy, Bạch Kinh Nguyên lao ra đầu tiên. Chung Độ không kịp phản ứng bỗng căng thẳng hết sức. Đầu óc anh trống trơn, cơ thể cứng đờ ra cửa, lúc trông thấy gương mặt Trì Viễn Sơn mình không thể quen thuộc hơn kia mới bất tri bất giác nhoẻn cười.

Lâm Thu Huyền cũng theo cùng, lên tiếng chào Chung Độ rồi mới trả lời câu hỏi đần hết nói kia của Bạch Kinh Nguyên: “Sao em lại tới đây?”

“Em có muốn tới thật đâu, Trì Viễn Sơn cứ nằng nặc gọi em.” Tác giả Lâm chùi hạt mưa trên vai, vẫn cứng miệng.

Chung Độ cười nhìn Trì Viễn Sơn tay trái cầm ô tay phải ôm hoa, nghe từng tiếng “Anh ơi” cứ cao dần thêm của y. Bao nhiêu nôn nóng những ngày qua đến vì cơn mưa cũng theo màn mưa đi mất.

Mảng tươi xanh mướt mát bao trùm lấy, những bong hoa ôm trong vòng tay cả hai tươi thắm ướt át. Hai người nhìn nhau không biết mệt mỏi qua màn mưa, thời gian một lần nữa chậm lại tại thời khắc gặp được nhau này.

Dường như đến tận giây phút này đây, Chung Độ mới cảm giác mình thật sự lên đến núi cao, thật sự đứng trên đồng cỏ xanh mượt, mới chợt nhận ra gió dịu dàng đến thế, mưa sống động đến thế, buổi sớm trên núi lãng mạn đến thế, và cả mùi đất nồng nhuốm hương cỏ dại và hoa rừng cũng thơm nức đến nhường này, nhỉ.

Những cảm xúc và nhận thức đến từ Trì Viễn Sơn, thế giới này tươi đẹp và rực rỡ hơn cũng chỉ vì sự tồn tại của Trì Viễn Sơn.

Những năm qua đã có rất nhiều khoảnh khắc như lúc này, chỉ cần Trì Viễn Sơn hiện diện ở nơi ấy, thế giới trong mắt Chung Độ bỗng như ùa đến bao nhiêu là sắc màu. Và còn gì hơn vào buổi sớm lễ tình nhân, y lặn lội từ xa xôi đến đây với một đóa hồng trong vòng tay.

Bó hồng trong tay Trì Viễn Sơn là hoa tự tay y trồng trong sân vườn. Trồng vào một ngày thật đẹp rồi chăm sóc cẩn thận mấy tháng trời, chỉ để chờ đến ngày lễ tình nhân này.

Hoa hồng đã rất cố gắng, thế mà sao ông trời cứ xấu xí hoài.

Mấy hôm trước y ngóng tin bên đoàn quay từ Tạ Tư Vĩ suốt. Càng nghe lòng càng lạnh lẽo, Tạ Tư Vĩ còn suốt ruột thay.

Kiềm chế suốt mấy ngày chờ đợi một tin tốt. Nhưng đêm qua sân vườn vương vãi vầng quang bàng bạc, hoa hồng đỏ dưới ánh trăng thêm phần cao ngạo lạnh lẽo, y bỗng thấy chúng cô độc cách khó hiểu.

Y không cách nào ngồi yên. Trước lúc đặt vé còn nhớ Lâm Thu Huyền, gọi điện thoại: “Tôi chuẩn bị đi, cậu có đi không?”

Lâm Thu Huyền cũng hết chờ nổi: “Đi đi đi, bây giờ luôn à?”

Hai người chọn bay chuyến vào sáng sớm lễ tình nhân, ướt mưa và mỏi mệt, cuối cùng đến được với người mình yêu.

Bạch Kinh Nguyên và Lâm Thu Huyền vừa cãi nhau vừa đi dạo trong rừng. Trì Viễn Sơn và Chung Độ chọn chỗ ngồi trong lều trú ngắm mưa.

Hai người yên lặng ngắm quang cảnh mờ ảo dưới màn mưa, thỉnh thoảng xen đôi câu chuyện trò.

Chung Độ hỏi: “Em thích nơi này không?”

Trì Viễn Sơn gật đầu: “Đẹp quá. Mưa mát mẻ anh nhỉ, tới hè mình vào đây nghỉ mát.”

Chung Độ chỉ về phía chân trời: “Mấy hôm trước có lúc ráng chiều ở đằng kia đẹp đến nao lòng, chỉ tiếc em không tận mắt chứng kiến.”

Trì Viễn Sơn nhất thời chẳng đáp, nhìn về nơi anh chỉ tay phút chốc mới mỉm cười: “Tiếc là” thường hay đi cùng với “giá mà”. Nhưng bây giờ em đã đến đây, không còn phải tiếc nữa, anh à.”

Tác giả có lời muốn nói:

Lâu rồi không gặp các tình yêu! Lễ tình nhân vui vẻ nha! Nửa đêm nữa hôm lén đăng ngoại truyện, haha ~ ngủ ngon nha ~
 
Back
Top Dưới