[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Đêm Dưới Nanh Sói (Boylove, 18+) (Tên Cũ Là Equinox Shade)
CHƯƠNG 59: NÓI DỐI
CHƯƠNG 59: NÓI DỐI
Sáng hôm sau, bầu trời Moscow khoác lên mình một lớp màu xám chì lạnh lẽo.
Ánh sáng nhợt nhạt hắt qua khung cửa kính, rọi lên bóng hình cao lớn đang đứng trước gương.
Igor khoác lên mình bộ trang phục tác chiến đen tuyền của Field Cells.
Những đường cắt gọn gàng ôm sát thân hình săn chắc, bờ vai rộng và đôi chân dài mạnh mẽ.
Cậu tỉ mỉ vuốt lại mái tóc vàng nhạt vốn dĩ thường hay rối bời, nay được chải chuốt theo kiểu Side Part vuốt dựng, để lộ vầng trán cao kiêu hãnh.
Một vài lọn tóc nhỏ rủ xuống tự nhiên như dấu phẩy, che bớt đi ánh nhìn sắc lạnh vốn có, nhưng vẫn không giấu nổi vẻ cương nghị.
Đôi mắt xanh lam băng giá giờ đây không còn sự vẩn đục của men rượu hay những giọt nước mắt yếu mềm.
Chúng tĩnh lặng và thâm trầm như mặt hồ đóng băng, mang theo uy quyền tự nhiên của một con sói đầu đàn vừa lấy lại bản ngã.
Cậu bước ra khỏi phòng, tiếng boots quân dụng giậm xuống sàn hành lang vang lên những âm thanh đanh thép, vững chãi.
Mỗi bước đi của cậu đều toát ra vẻ lạnh lùng, máu lạnh của một "lưỡi dao bén nhất tổ chức".
Cậu đẩy cửa bước vào phòng của Wardens – phân khu kiểm soát nội bộ.
Vị Warden già đang vùi đầu vào đống hồ sơ ngẩng lên, nheo mắt nhìn Igor một hồi rồi nhếch môi trêu chọc:
"Chà, 'con sói' của tổ chức cuối cùng cũng được họ thả xích ra rồi đấy à?
Tôi cứ ngỡ cậu sẽ còn phải nằm trong phòng giam thêm vài tuần nữa sau vụ suýt nữa siết chết đồng đội của mình chứ."
Igor không biến sắc, gương mặt như một pho tượng đá lạnh lẽo.
Cậu đứng thẳng, hai tay chắp sau lưng, giọng nói đều đều không chút cảm xúc:
"Tôi đến để xác nhận lệnh điều chuyển."
Vị Warden thu lại nụ cười, đẩy một tập hồ sơ về phía cậu:
"Vùng biên giới phía Bắc.
Nhiệm vụ ở đó cực kỳ khắc nghiệt, địa hình hiểm trở và quan trọng là cậu sẽ ít nhận được sự hỗ trợ trực tiếp từ đồng đội hay các trạm Field Cells lân cận.
Cậu sẽ phải tự sinh tự diệt trong phần lớn thời gian."
Igor gật đầu, ánh mắt không hề dao động.
Với một kẻ có thể đi 50km mỗi ngày không mệt mỏi như cậu, sự khắc nghiệt của môi trường không phải là vấn đề.
"Để cân nhắc cho sự an toàn, tổ chức sẽ gửi một cộng sự đến hỗ trợ cậu sau khi cậu ổn định địa bàn," vị Warden tiếp tục lật trang hồ sơ tiếp theo.
"Để xem nào...
Đây."
Ông ta đưa ra hồ sơ của một nữ đặc vụ trẻ có tên Sasha.
"Dù khả năng tác chiến thực địa không thể so sánh với cậu, nhưng cô ta là chuyên gia về thu thập thông tin và cài cắm.
Sẽ giúp ích cho cậu trong việc làm sạch rác tại khu vực đó."
Igor liếc qua tấm ảnh rồi hỏi thẳng vào vấn đề chính:
"Thời gian xuất phát là khi nào?"
"Lệnh có hiệu lực ngay lập tức.
Có vẻ là... ngay trước hoặc trùng với thời điểm Nhật An xuất viện khỏi Sanctum." vị Warden đáp, mắt quan sát phản ứng của Igor.
Cậu gật đầu nhẹ, một thoáng im lặng bao trùm.
Đôi bàn tay đeo găng đen của Igor siết lại thành nắm đấm.
"Vậy... xong nhiệm vụ này thì sao?"
Igor ngập ngừng, âm sắc hơi trầm xuống.
"Ý tôi là... việc trở về đây."
Vị Warden im lặng một lúc lâu, tiếng tạch tạch của chiếc đồng hồ treo tường như gõ vào tâm trí hai người.
"Tùy vào sự may mắn của cậu."
ông ta thở dài, giọng nói có chút thê lương.
"Xong nhiệm vụ này chắc cũng phải một thời gian khá lâu, chưa kể đến tính chất nguy hiểm và bảo mật của nó.
Vì vậy, tổ chức chắc chắn vẫn sẽ cân nhắc cho cậu về lại phân khu này sau khi hoàn thành... nhưng đó là khi cậu may mắn giữ được mạng sống để quay về."
Igor không nói thêm lời nào.
Cậu xoay người, tiếng boots lại vang lên đều đặn rồi xa dần.
***
Nhật An vươn vai, một tiếng ngáp dài thoát ra khỏi khuôn miệng hơi nhợt nhạt.
Anh lăn tròn trên chiếc giường bệnh trắng toát, tấm chăn bông mềm mại xô lệch, quấn lấy chân anh như một cái kén ấm áp.
Đã bao lâu rồi anh mới có được cảm giác lười biếng đến mức này?Ở Equinox Shade, mỗi sáng thức dậy đều là một cuộc đua với tiếng còi báo động, với những bài huấn luyện bắn tỉa đến mỏi nhừ bả vai, hay những nhiệm vụ mà sai số một milimet cũng đồng nghĩa với cái chết.
Còn bây giờ, nhiệm vụ duy nhất của anh là nằm đây, ăn đúng bữa, ngủ đúng giờ và để mặc cho các y bác sĩ của Sanctum xoay quanh mình.
Thật ra, nằm bệnh chán ngắt, nhưng nó lại mang đến một sự giải thoát kỳ lạ.
Không còn áp lực của một "Con Cáo" ranh ma trên chiến trường, chỉ còn lại một Nhật An đang tận hưởng sự nuông chiều hiếm hoi từ cuộc đời.
Anh chống tay ngồi dậy, mái tóc đen hơi rối bời rủ xuống trán.
Bước chân trần chạm vào mặt sàn sưởi ấm áp, anh lững thững tiến về phía cửa sổ của phòng bệnh.
"Vẫn cứ rơi nhỉ..."
Nhật An áp tay lên mặt kính lạnh buốt.
Bên ngoài, những bông tuyết Moscow li ti vẫn bền bỉ nhảy múa trong không trung, phủ một lớp thảm trắng xóa lên những tán cây linh sam trong khuôn viên Sanctum.
Dòng người bên dưới trông nhỏ xíu, hối hả đi lại trong những chiếc áo khoác dày cộp.
Chỉ còn vài ngày nữa thôi là đến giao thừa – thời điểm chuyển giao năm mới mà ai ai cũng mong đợi.
Nhật An khẽ nheo mắt, ánh nhìn xa xăm dõi theo một cánh chim đơn độc vừa vút qua màn tuyết.
Một cảm giác lạ lẫm bỗng chốc dâng lên trong lòng anh, tựa như một sợi dây vô hình đang kéo căng lồng ngực.
Đó là sự chờ đợi.
Nhưng anh đang chờ đợi điều gì?
Một ký ức nào đó sắp quay về?
Hay là... một bóng hình nào đó?
Anh khẽ chạm vào chiếc điện thoại mà mình đã bí mật giấu dưới gối.
Cuộc gọi ấy vẫn còn dư âm đâu đây.
Giọng nói khàn đặc, có chút ngông cuồng nhưng lại đầy run rẩy của nhóc Gorik cứ quẩn quanh trong đầu anh.
Nhật An mỉm cười, một nụ cười mơ hồ nhưng ẩn chứa sự háo hức thầm kín.
Anh chưa bao giờ là kiểu người thích những nơi ồn ào như Quảng trường Đỏ, nhưng lần này, anh thấy mình bồn chồn một cách lạ thường.
Cảm giác như có một lời hứa quan trọng hơn cả tính mạng đang đợi anh ở phía trước, giữa những chùm pháo hoa rực rỡ và cái lạnh thấu xương của đêm giao thừa Nga.
Nhật An đứng đó, ngón tay lơ đãng vẽ những vệt dài trên lớp sương mờ bám trên mặt kính cửa sổ.
Những mảnh ký ức chắp vá cứ thế trôi bồng bềnh trong trí não anh, chậm rãi và dịu dàng như tuyết.
Trí nhớ của anh hiện tại chỉ dừng lại ở những ngày hai người bắt đầu phá bỏ lớp vỏ bọc để coi nhau là đồng đội.
Nghĩ lại thì thật nực cười.
Trước khi chuyển vào chung phòng, Nhật An đã nghe không ít lời đồn thổi về Igor Makarov.
Một "Lưỡi dao của tổ chức", một con sói hung dữ và khát máu với ánh mắt có thể khiến người đối diện đông cứng.
Nhưng sự thực thì sao?
"Cậu ta là con sói à?
Một con sói biết hờn dỗi và thích ăn đồ ngọt thì có."
Nhật An khẽ bật cười, âm thanh tan biến trong phòng bệnh vắng lặng.
Ngay từ lần đầu đối mặt, Nhật An đã nhận ra Igor không hề giống như lời đồn.
Đằng sau cái vẻ lạnh lùng ép người ấy, cậu nhóc vẫn có chút gì đó rất con nít.
Igor dường như biết rõ bản thân mình sở hữu một vẻ ngoài "dễ gây mủi lòng".
Mỗi khi làm sai điều gì đó bị anh chửi, hoặc khi hai đứa cãi vã nảy lửa về một chiến thuật đột kích, cậu ta sẽ luôn bày ra vẻ mặt... hệt như một con thú nhỏ bị bỏ rơi.
Đôi mắt xanh lam ấy chỉ cần hơi cụp xuống, lọn tóc vàng loà xoà trước trán, là bao nhiêu lời mắng nhiếc của Nhật An đều tắc nghẹn ở cổ họng.
Vì cái vẻ mặt đó, anh thường không thể giận cậu ta quá mười lăm phút.
Thậm chí, nhiều lúc nhìn cậu ta ngồi lù lù một góc với túi kẹo, Nhật An còn vô thức muốn đưa tay ra xoa đầu cái đầu vàng óng ấy – một ý nghĩ cực kỳ nguy hiểm nếu xét đến việc Igor có thể bẻ gãy tay anh trong vòng một nốt nhạc.
Nhật An thu tay về, khoanh trước ngực, đôi mắt nâu đen nheo lại đầy suy tư.
Anh hiểu rõ hơn ai hết, trong thế giới ngầm này, những kẻ nguy hiểm nhất thường có ngoại hình giống người bình thường nhất.
Chúng ta không bao giờ có thể đánh giá ai đó qua vẻ ngoài, và càng không thể dùng sự dễ thương để đảm bảo cho sự an toàn của chính mình.
Igor cũng vậy.
Cậu ta mang dáng vẻ của một thanh niên trẻ tuổi, đôi khi là ngây ngô.
Nhưng sâu trong bản chất, cậu ta vẫn là một kẻ có thể giết người mà không chớp mắt.
"Vậy mà mình lại thấy ổn khi nghe giọng cậu ta sao?"
Nhật An tự hỏi, cảm giác chờ đợi đêm giao thừa lại trỗi dậy mạnh mẽ hơn.
Anh tự nhủ có lẽ do mình nằm viện quá lâu nên thần kinh mới trở nên nhạy cảm như thế.
Nhưng cái cảm giác muốn được "xoa đầu" đứa trẻ to xác ấy, muốn được nghe cái giọng Nga đặc sệt ấy nài nỉ một cách ngoan ngoãn... nó cứ bám riết lấy anh.
"Chậc, đúng là nhóc con phiền phức."
Nhật An lầm bầm, nhưng ánh mắt anh lại lấp lánh một niềm vui khó tả.
Anh tự hỏi, liệu đêm giao thừa tới, giữa cái rực rỡ của pháo hoa Quảng trường Đỏ, liệu anh có đủ can đảm để thực hiện cái ý định "xoa đầu" đó một lần cho thỏa lòng không?
Hay lúc đó, Igor sẽ lại bày ra vẻ mặt lạnh lùng của một chiến binh, khiến anh phải thu mình lại vì cái uy áp lạnh lẽo ấy?
"Dù sao thì," Nhật An lẩm bẩm, hơi thở phả ra làm mờ thêm một mảng kính.
"Cũng chẳng ai có thể giận lâu một đứa nhóc biết nghe lời."
Nhật An cảm nhận được một điều chắc chắn: Đêm giao thừa này sẽ là một bước ngoặt, cho cả anh và con sói đang mang danh "đồng đội" kia.
Tiếng cửa phòng bệnh mở nhẹ nhàng.
Leon bước vào, trên tay là khay thức ăn với thực đơn dinh dưỡng tiêu chuẩn của Sanctum.
Anh liếc nhìn bóng lưng Nhật An đang đứng thẫn thờ bên cửa sổ, rồi đưa mắt xuống chiếc gối trên giường bệnh vốn hơi lệch so với vị trí ban đầu.
"Anh lại bắt đầu mơ mộng về việc trốn viện nữa đấy à, An?"
Leon vừa nói vừa đặt khay thức ăn xuống bàn, âm điệu trầm ổn nhưng mang theo chút dò xét.
Nhật An quay lại, cười xòa:
"Tôi mà trốn được khỏi cái lồng sắt của anh thì tôi đã thành huyền thoại của Sanctum rồi."
Leon không cười.
Anh tiến lại gần giường, lật nhẹ góc gối, để lộ ra chiếc điện thoại mà Nhật An đã sơ hở để lại.
Leon cầm nó lên, xoay xoay trên tay rồi nhìn thẳng vào mắt Nhật An.
"Tôi đã nói rồi, hệ thống liên lạc của Sanctum ghi nhận mọi tín hiệu phát ra.
Anh không giấu được đâu."
Nhật An tặc lưỡi, vẻ mặt không chút hối lỗi:
"Bị phát hiện sớm hơn tôi tưởng đấy."
Leon không trách mắng, anh chỉ thở dài, đặt chiếc điện thoại lên bàn rồi đẩy khay thức ăn về phía Nhật An.
"Tôi không cấm anh liên lạc với thế giới bên ngoài.
Nhưng An này, anh phải nhớ rằng bản thân hiện tại là người mất đi một phần trí nhớ.
Có những người, những chuyện đã xảy ra mà anh hoàn toàn không nhớ được...
Vì vậy, hãy cẩn thận với từng kết nối của mình.
Thế giới này không dịu dàng như anh đang thấy đâu."
Nhật An nhún vai, thản nhiên xúc một thìa súp:
"Tôi biết mà, ông cụ non.
Mà này, khi nào tôi được ra khỏi đây?
Tôi sắp mốc meo đến nơi rồi."
"Anh sắp xuất viện rồi," Leon đáp, nhìn biểu cảm vui mừng rạng rỡ hiện rõ trên gương mặt Nhật An, anh khẽ mỉm cười nhưng ánh mắt vẫn vương chút ưu tư.
"Sức khỏe phục hồi tốt, nhưng nhớ là phải tái khám định kỳ."
"Tuyệt!"
Nhật An reo lên, đôi mắt nâu sáng bừng.
"Vậy... anh lấy điện thoại để gọi cho ai?"
Leon đột ngột hỏi, giọng anh hạ thấp xuống một tông.
"Gọi cho Gorik chứ ai."
Nhật An vô tư đáp, miệng vẫn còn đang nhai dở.
"Cậu ta là người duy nhất tôi thấy tin tưởng lúc này."
Leon đứng người một lúc.
Cái tên "Gorik" – biệt danh thân mật mà chỉ Nhật An mới dùng – vang lên khiến lồng ngực anh thắt lại.
Leon siết chặt tay, cố giữ giọng bình thản nhất có thể:
"Hai người... nói chuyện gì?"
"Chẳng có gì to tát cả.
Tôi rủ cậu ấy cùng đến Quảng trường Đỏ xem pháo hoa vào đêm giao thừa."
Nhật An ngẩng đầu lên, hào hứng rủ rê:
"Leon cũng đi cùng chứ?
Càng đông càng vui mà.
Nghe nói pháo hoa ở đó đẹp lắm."
Leon im lặng.
Anh nhìn Nhật An – người đang hoàn toàn quên mất rằng chính "Gorik" đó là kẻ đã đẩy anh vào cơn co giật kinh hoàng một tuần trước.
Sự vô tư của Nhật An lúc này giống như một lưỡi dao cứa vào lòng người biết rõ sự thật như Leon.
Sau một nhịp ngập ngừng, Leon dường như đã đưa ra một quyết định khó khăn.
Anh hít một hơi sâu, nhìn thẳng vào Nhật An:
"Có lẽ anh chưa biết chuyện...
Volk đã bị điều chuyển đi rồi."
Nhật An khựng lại, chiếc thìa súp dừng giữa không trung:
"Điều chuyển?
Đi đâu?
Cậu ấy là đột kích chủ lực mà?"
"Tôi không rõ địa điểm cụ thể, đó là lệnh mật của cấp trên."
Leon nói, giọng mang theo chút chua xót.
"Nhưng nghe nói đó là một nhiệm vụ vừa đơn độc vừa cực kỳ nguy hiểm ở vùng biên giới phía Bắc.
Có lẽ... cậu ta sẽ không kịp quay về để xem pháo hoa cùng anh đâu."
Nụ cười trên môi Nhật An nhạt dần.
Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi tuyết vẫn đang rơi trắng xóa.
Một nhiệm vụ đơn độc và nguy hiểm?
Tại sao Gorik không hề nhắc đến điều đó trong cuộc gọi đêm qua?
Tại sao cậu ta vẫn hứa sẽ chờ anh ở Quảng trường Đỏ?
Leon không nói thêm gì nữa, anh chỉ khẽ gật đầu rồi xoay người bước về phía cửa.
Tiếng đế giày y tế chạm trên sàn nhà nghe nhẹ bẫng nhưng lại nặng nề trong tâm trí Nhật An.
"Nói đến đây thôi.
Anh ăn xong thì nghỉ ngơi đi.
Lát sẽ có bác sĩ chuyên môn vào kiểm tra phản xạ thần kinh lần cuối."
Cánh cửa trượt lại, trả lại cho căn phòng một sự tĩnh lặng đến gai người.
Nhật An buông thong chiếc thìa gỗ, bát súp vẫn còn bốc khói nghi ngút nhưng anh không còn thấy vị gì nữa.
Lời nói của Leon cứ lặp đi lặp lại:
Vùng biên giới phía Bắc... nhiệm vụ đơn độc... nguy hiểm... không kịp quay về.
Nhật An chậm rãi cầm chiếc điện thoại lên.
Màn hình phản chiếu gương mặt anh – một gương mặt đầy những dấu hỏi và sự hoang mang.
Anh lướt ngón tay tìm đến dãy số mà đêm qua mình đã gọi.
Trong danh bạ không có tên, nhưng con số ấy như đã hằn sâu vào trực giác của một kẻ làm nghề bắn tỉa.
Anh nhìn chằm chằm vào nút gọi màu xanh.
Đêm qua, giọng cậu ta vẫn còn ngông cuồng lắm, vẫn còn hứa hẹn một cách chắc nịch rằng sẽ chờ anh ở Quảng trường Đỏ.
Chẳng lẽ tất cả chỉ là lời nói dối để an ủi một kẻ mất trí nhớ như anh?
Hay Igor thực sự điên rồ đến mức định thực hiện nhiệm vụ chết người kia rồi bay về Moscow chỉ trong vài giờ?