[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Đêm Dưới Nanh Sói (Boylove, 18+) (Tên Cũ Là Equinox Shade)
CHƯƠNG 20: GIẾT TRƯỚC KHI BỊ GIẾT
CHƯƠNG 20: GIẾT TRƯỚC KHI BỊ GIẾT
TẠI PHÒNG HỌP – TRỤ SỞ EQUINOX SHADE.
Căn phòng họp lớn, ánh đèn mờ trắng lạnh chiếu xuống chiếc bàn dài.
Phía cuối bàn, một Wardens đang ngồi khoanh tay, bên cạnh là vài thành viên của Council of Dusk — tất cả gương mặt đều nặng nề, ánh mắt soi thấu.
Trên tường là màn hình chiếu, hiện rõ ảnh vệ tinh khu casino, các tuyến phố quanh đó, cùng lác đác hình ảnh được crop từ camera giao thông: xe tải bọc thép, gương mặt mờ của tay mafia Ý-Nga, thậm chí cả logo rắn quấn dao của lính Tây Balkan.
Igor ngồi ngửa ra ghế, chân vắt thoải mái, nhưng đôi mắt xanh lam thì dõi sát từng hình ảnh trên màn, như con sói rình mồi.
Nhật An tựa khuỷu tay lên bàn, tay còn lại xoay cây bút kim loại, ánh mắt nâu đen sâu hẳn vào từng bản đồ.
Đôi chân anh bắt chéo dưới ghế, khẽ nhịp — dấu hiệu nhỏ khi anh đang tính toán.
Lilia thì ngồi cạnh Igor, chân thon bắt chéo hờ hững, tay chống cằm.
Dáng vẻ như chơi, nhưng đôi mắt lóe ánh thích thú, mỗi khi slide chuyển sang hình sơ đồ casino với phòng VIP có server.
“Nhiệm vụ này là Operation Blood Ledger.
Mục tiêu: xâm nhập sòng bạc ngầm của mafia Ý-Nga.
Thu thập ‘ledger’ điện tử ghi toàn bộ luồng tiền châu Âu.
Phá hủy backup trong két tầng hầm.
…và nếu cần, triệt hạ những kẻ cản đường.
Không để ai thoát ra được để báo động mạng lưới lớn hơn.”
Wardens ấn nút điều khiển, slide chuyển qua ảnh ảnh nhiệt, đỏ rực dấu hồng ngoại.
“Nhưng địa điểm có thermal camera dọc hành lang VIP.
Có ít nhất 2 lính bắn tỉa Tây Balkan trên mái.
Chúng dùng scope FLIR, phát hiện thân nhiệt tầm xa.
Và... mìn Claymore tự chế, nối laser tripwire.
Đụng vào là tan xác.”
Giọng Wardens trầm thấp, không phải dọa mà là để họ tự cân đo mức độ tự tin.
Nhật An khẽ cau mày, quay sang Igor, rồi nhìn lên Wardens:
“Vậy tại sao chỉ triển khai ba người?”
Wardens chống cằm, ánh mắt lướt qua từng người, dừng lại một nhịp lâu hơn nơi Igor rồi Nhật An.
Giọng ông trầm, sắc lạnh:
“Vì chúng tôi không cần một đội.
Chúng tôi cần một lưỡi dao.”
Ông gõ nhẹ mặt bàn — màn hình chuyển qua sơ đồ đường thoát hiểm, vị trí thermal camera và layout tầng hầm.
Giọng ông đều đặn:
“Càng đông, càng dễ lộ thân nhiệt, càng khó vượt được lớp FLIR của lính Balkan.
Chúng tôi cần ba người đủ nhanh, đủ lạnh tay, và quan trọng nhất — biết cách đọc suy nghĩ lẫn nhau mà không cần lên tiếng.”
Ông liếc qua ba người họ, rồi tiếp:
“Field Cell 3 đúng là đang bị thanh tra.
Nhưng trong toàn đội, chỉ ba người… sống sót cùng nhau, phối hợp ở mức gần như bản năng.
Một tay đột kích máu lạnh, một tay bắn tỉa không bỏ sót nhịp, một chuyên gia nhiễu loạn và đánh lạc hướng.
Không ai dư.
Không ai thiếu.”
Wardens ngừng lại thoáng chốc, mắt dừng nơi Igor:
“Volk vừa bị đánh dấu unpredictable sau sự kiện ở bến cảng Varna.
Nhưng… cậu ta vẫn là con dao bén nhất của chúng ta.
Và đã tới lúc phải dùng nó.”
Igor khoanh tay, nghiêng đầu liếc Nhật An, khóe miệng nhếch lên:
“Chỉ ba người thôi?
Tôi nghĩ là… thú vị đấy.”
Lilia nhướng mày nhẹ, cười nghiêng đầu:
“Ồ, ba đứa mình, lại còn casino Ý-Nga…
Hấp dẫn hơn mấy bar Varna rồi.”
Nhật An không đáp, chỉ chạm ngón tay lên layout casino, môi mím lại.
Ánh mắt nâu đen bắt đầu quét sơ đồ — tính góc chết của thermal, đường xuống tầng hầm, lối thoát ẩn trong hầm rượu.
Wardens kết luận, giọng cứng như thép:
“Thời gian chuẩn bị: 18 giờ.
Ledger này phải nằm trên tay Council of Dusk trước bình minh ngày kia.
Không được để lộ dấu vết.
Không được để ai sống sót báo động mạng lưới.
EQUINOX SHADE… không có chỗ cho sai sót.”
Khi đèn phòng họp tắt dần, ba người rời khỏi dưới ánh nhìn soi xét của Council of Dusk.
Hành lang trụ sở âm u vắng người, chỉ còn tiếng bước chân vang vọng trên nền đá lạnh.
Igor là người đi trước.
Cậu không hỏi ý kiến, không chờ ai đồng thuận — chỉ gõ thẻ từ vào một cánh cửa thép gần khu kỹ thuật tầng trệt rồi đẩy vào, không thèm nhìn lại.
Lilia cười khẽ.
Nhật An im lặng đi sau.
Căn phòng bên trong nhỏ và kín, thuộc khu huấn luyện phụ.
Một bàn bản đồ điện tử đặt giữa phòng, tường treo vũ khí giả định và các thiết bị mô hình.
Igor đã đứng bên cạnh bàn, hai tay chống xuống mặt kính, ánh mắt lạnh tanh quét qua bản đồ chiếu hologram ba chiều của casino: các lớp sảnh, hành lang, tầng hầm, đường thoát hiểm, điểm đặt Claymore — từng lớp tách ra theo thao tác tay cậu.
Không cần mệnh lệnh.
Không cần chỉ huy.
“Chúng ta vào bằng lối nhân viên phía nam.”
Igor bắt đầu.
Giọng cậu trầm và dứt khoát, không cao không thấp, nhưng khiến không khí như đặc lại.
Lilia nghiêng người nhìn bản đồ, gõ móng tay lên màn chiếu:
“Lối đó có hai thermal camera gác chéo góc nhau.
Cậu tính di chuyển kiểu gì, hả Volk?”
Igor xoay cổ tay.
Sơ đồ chuyển sang ảnh hồng ngoại: hiện lên một dãy hành lang với hai điểm đỏ hình chóp nhọn đối xứng nhau.
“Dùng tấm chắn gel lạnh, loại từng trộm từ kho Sanctum kỳ trước.
Dính sát người, giữ dưới 34 độ.
Chui qua vùng giao nhau trong 1.7 giây.”
Cậu quay đầu, liếc Lilia một cách không vội:
“Cô đủ nhanh, phải không?”
Lilia cười mỉm, nhún vai.
Igor không để ai ngắt mạch.
Cậu chỉ tay vào bản đồ tầng hầm:
“Sau khi đánh dấu các trạm backup, tôi sẽ xuống tầng hầm tìm két chính.
Lilia lên mái tạo nhiễu.
Nhật An giữ hành lang tầng VIP, dọn sạch bất kỳ ai thấy chúng ta.”
Nhật An đứng tựa bên tủ, tay khoanh lại.
Ánh mắt anh sắc, nhưng môi mím chặt.
Không phải vì sợ — mà vì lần này anh không có vị trí từ xa, không có khoảng cách giữa anh và mục tiêu.
“…Tôi không quen di chuyển gần như vậy,” anh khẽ nói.
“Lần trước, tôi chỉ làm sniper hỗ trợ từ xa.
Còn lần này…”
Igor ngẩng lên.
Cậu nhìn Nhật An.
Không trách móc, không cười.
Nhưng ánh mắt ấy — ánh mắt sói hoang nhìn thẳng vào một thứ gì đang rung rinh — khiến không khí như lặng đi.
“Đừng làm tôi thất vọng.”
Cậu nói chậm, rõ từng chữ.
Không ấm, cũng không lạnh.
Như một lệnh.
Nhật An hơi sững.
Anh biết câu đó không phải lời an ủi.
Nhưng cũng không phải mỉa mai.
Nó giống như... một sự kỳ vọng, trần trụi và không rào chắn.
Lilia đảo mắt, phá tan im lặng:
“Đáng lẽ phải nói gì đó như ‘anh sẽ ổn thôi’, ‘chúng ta có nhau’ cơ, Volk.
Nhưng mà không, cậu chọn ngay câu thiếu nhân tính nhất.”
Igor chẳng đáp.
Cậu chỉ tiếp tục lật qua layout phòng VIP, không nhìn ai nữa.
Giọng cậu vang lên, trầm thấp và cứng như lưỡi dao lên thớt mài:
“Chúng ta có 17 giờ 12 phút để chuẩn bị.
Chúng ta không được phép sơ sẩy.
Và Anka...giữ nhịp tay anh vững như lần trước là đủ.”
Chỉ vậy thôi.
Không hứa hẹn.
Không chạm vai.
Nhưng Nhật An lại cảm thấy lòng mình khựng lại một nhịp.
Anh quay đi, giấu tay trong túi áo khoác.
“…Tôi sẽ không làm cậu thất vọng.”
PHÒNG KỸ THUẬT – TRỤ SỞ EQUINOX SHADE.
02:06 sáng.
Đèn trong phòng đã chuyển sang chế độ ánh sáng đỏ dịu — báo hiệu giờ cuối trước tác chiến.
Căn phòng không còn âm thanh dư thừa nào ngoài tiếng gõ phím của Igor, tiếng tra chốt của Lilia, và tiếng khóa chốt lặng lẽ trong động tác của Nhật An.
Trên bàn, súng, dao, tấm chắn gel lạnh, máy phát nhiễu mini, và cả bộ dụng cụ phá khóa hạng nặng đã được sắp gọn.
Tất cả đều xếp theo thứ tự tối ưu hóa thao tác — không phải để đẹp, mà để sống sót.
Nhật An quỳ xuống cạnh tấm bản đồ điện tử gập gọn, mở hộp đựng Claymore.
Anh không cần nhìn hướng dẫn — từng bước đã ăn sâu từ hồi còn trong đội công phá.
Nhưng ngón tay vẫn chậm hơn bình thường một nhịp.
Có thể là do mồ hôi.
Hoặc là do anh đang nghĩ tới người phụ nữ trong ảnh vệ tinh — khuôn mặt mờ, không tên.
Một nhân viên dọn phòng, có lịch trực đêm hôm đó.
Anh tự hỏi liệu cô ta sẽ đi qua hành lang lúc anh đặt Claymore không.
Và liệu khi đó… mình có đủ lạnh tay không.
“Anka.”
Tiếng Igor cất lên từ sau lưng.
Nhật An không ngẩng đầu.
“Gì?”
“Claymore phải đặt nghiêng 17 độ.
Hướng laser lệch 1.4 độ sang trái, tránh cảm biến phụ của thermal gắn trên vách.”
“Biết rồi.”
“Vậy tại sao tay anh run?”
Nhật An ngừng tay.
Anh không quay lại.
Nhưng anh thở ra — dài.
“Không phải tay tôi run.
Là tôi đang nghĩ xem nếu cô ấy chết, tôi có còn ngủ được không.”
Im lặng.
Igor bước lại.
Cậu cúi xuống cạnh anh, nhấc một quả Claymore còn chưa gắn dây chốt lên, xoay thử.
“Cô ấy sẽ không kịp nhận ra điều gì.
Tia laser đó không phát ra ánh sáng.
Khi nó kích hoạt, mọi thứ kết thúc trong 0.8 giây.
Không đau.
Không kịp sợ.”
“Đó là cách cậu tự khiến mình dễ ngủ hơn à?”
Igor cười nhẹ.
Không phải cười chế nhạo.
Là kiểu cười... buốt như thép.
“Không.
Tôi chưa từng ngủ dễ.”
Rồi cậu đặt Claymore xuống.
Tay vẫn giữ nguyên.
“Nhưng tôi còn sống.
Vì tôi chọn người chết, trước khi họ chọn tôi.”
Câu nói ấy — như một lưỡi dao mỏng lướt qua không khí.
Nhật An nhìn tay mình, đặt lên nút chỉnh hướng.
Anh hít sâu, xoay chốt đúng 17 độ như Igor nói.
“…Nếu tôi không bóp cò lúc cần, cậu sẽ làm thay?”
“Không.
Tôi sẽ không cho anh cơ hội do dự đến lần hai.”
Lần này, Nhật An quay lại.
Anh nhìn Igor.
Không tránh.
Trong một giây, ánh mắt hai người khóa chặt — không là đối đầu, cũng không là bạn bè.
Chỉ là hai bản ngã đứng ở ranh giới giữa người và máy, giữa sống và giết.
“Cậu không tin tôi.”
“Tôi chưa bao giờ cần phải tin.
Tôi chỉ cần biết anh có thể làm việc đúng lúc hay không.”
Câu nói dứt khoát đến tàn nhẫn.
Nhưng…
đó lại là thứ Nhật An cần.
Anh gật đầu, lặng.
Rồi khẽ chỉnh lại bộ truyền động Claymore lần cuối.
Ngón tay anh không còn run.
LỐI VÀO PHÍA NAM – 02:38
Trên màn hình đồng hồ đếm ngược: 00:01:42.
Cả ba người đã áp sát phía sau khu nhân viên, trong một hẻm giao hàng bỏ hoang, mùi rác thực phẩm và thuốc lá rẻ tiền vẫn còn đọng lại trong không khí.
Lilia đeo xong thiết bị phá nhiễu âm tầng cao, chỉnh đồng hồ.
Igor siết găng tay.
Nhật An đứng sát tường, hơi thở đã trầm lại — nhịp tim đều, ánh mắt sắc.
Khi đồng hồ đếm về 00:00:03, hệ thống kiểm soát cửa chính chớp sáng.
Mạch điện ngắt đúng như dự kiến.
Igor không ra hiệu.
Cậu không cần.
Cả ba cùng lao qua khe cửa khi nó mở nhẹ — đúng 2.7 giây, vừa kịp trước khi dòng điện trở lại.
Trong bóng tối dày đặc phía trong, chỉ còn tiếng thở nhẹ và ánh nhìn dõi theo từng chuyển động.
Nhiệm vụ bắt đầu.
Không có đường quay lại.
BÊN TRONG HÀNH LANG NHÂN VIÊN
Ngay khi cánh cửa đóng lại phía sau, bóng tối nuốt trọn ba người.
Không một lời nói, không một tín hiệu tay – họ đã chuyển sang trạng thái tác chiến thuần thục.
Lối đi nhân viên hẹp, chỉ vừa đủ một người băng qua.
Tường quét vôi xám, đường dây điện lộ ra trong những đoạn tróc vữa.
Mùi mồ hôi, kim loại, và chất tẩy rửa hắc lên nồng nặc.
Lilia lùi lại vài bước, quỳ thấp, gỡ hộp phá nhiễu âm thanh từ đai hông, cẩn thận gắn vào điểm giao nhau giữa hai thanh kim loại trên trần.
Một tiếng cạch nhẹ vang lên – thiết bị khởi động.
Toàn bộ tầng sóng siêu cao phía hành lang bị triệt tiêu, làm nhiễu mọi tín hiệu cảm biến chuyển động bằng âm.
Trong lúc đó, Igor và Nhật An đã áp sát vào góc ngoặt phía trước — nơi giao nhau của hai hành lang, cũng là nơi thermal camera đặt chéo.
Igor dừng lại.
Cậu đưa mắt nhìn lên góc trần — hai điểm đỏ nhỏ đang nhấp nháy rất mờ, đối xứng.
Camera hồng ngoại, đời quân sự cũ, nhưng góc quét vẫn rộng.
Cậu lấy ra một gói nhỏ từ áo ngực – gel lạnh trộm được từ kho Sanctum, được niêm phong cẩn mật.
Một lần dùng, một cơ hội duy nhất.
Không ai nói gì.
Lilia bước tới sau lưng, kéo áo khoác lên một nửa, quét lớp gel lạnh lên lưng Igor bằng những đường mỏng gọn, rồi lặp lại động tác với Nhật An.
Cảm giác dán gel vào da lạnh rợn, như băng khô trượt trên xương sống.
“34 độ,” Igor khẽ nói.
“Bên dưới mức cảnh báo thấp nhất.
Nhưng chỉ trong 8 giây.”
Nhật An gật.
Mắt anh nhìn sát đồng hồ đếm ngược mini.
Lòng bàn tay siết nhẹ.
Igor nhìn một lượt, rồi bật ra:
“Bây giờ.”
Cả hai bật lên.
Họ lao qua vùng giao nhau trong đúng 1.7 giây như tính toán.
Không nhanh hơn, không chậm hơn – vừa khít với nhịp quét của camera.
Bên kia, Igor chạm đất, lăn một vòng để giảm quán tính, rồi đứng dậy không một tiếng động.
Nhật An theo sát phía sau, động tác mượt và chính xác.
Không một tiếng báo động vang lên.
Lilia là người cuối cùng.
Cô bật lên, chiếc áo khoác mỏng bay nhẹ phía sau, đôi chân thon chuyển động như khiêu vũ – gót giày không chạm sàn quá nửa giây.
Họ đã qua.
Bên kia hành lang, Igor xoay người, chạm vào màn hình cầm tay: bản đồ 3D của tầng kỹ thuật hiện ra.
Cậu lia qua các phòng bên dưới: khu backup đầu tiên chỉ cách ba phòng.
“Lối xuống tầng hầm cách đây 17 mét.
Nhưng có một vấn đề.”
Cậu chỉ lên sơ đồ: “Một nhân viên đang ở đó.”
Nhật An nhíu mày.
“Lịch trực ban nãy ghi là tất cả nhân viên rời khỏi lúc 02:20.
Nhưng nếu cô ấy còn ở đó… hoặc là ở lại ngoài giờ, hoặc là đã vào từ trước rồi trốn kiểm tra.”
“Thì có thể cô ta quên thứ gì đó.
Hoặc…”
Igor dừng, mắt nheo lại, “…hoặc cô ta không phải nhân viên.”
Lilia cười nhẹ, cởi găng tay để lộ móng kim loại nhỏ nơi ngón trỏ, kéo nhẹ viền mắt kính để kích hoạt ống soi hồng ngoại.
“Có vũ khí không?”
“Không thấy,” cô đáp, nghiêng đầu.
“Đang ngồi chồm hổm cạnh máy quét, như thể đang… lau dọn.”
Nhật An siết tay vào báng súng.
“Cô ấy ở ngay hành lang tôi phải giữ.”
Igor gật, vẫn không rời mắt khỏi màn hình.
“Anh biết quy tắc.
Không được để ai còn sống.
Một người chạy thoát thôi là toàn bộ Equinox Shade bị kéo ra ánh sáng.
Và nếu cô ta không phải nhân viên thật – ta có thể đang đứng trước một bait.”
Nhật An im lặng.
Tay anh vẫn đặt trên súng.
Không rút ra.
Không buông xuống.
Lilia lặng lẽ liếc qua – và không nói gì.
Mười giây trôi qua.
Mười giây đủ để giết.
Nhưng Nhật An không làm.
“Cô ta không có vũ khí,” anh khẽ nói.
“Cũng không báo động.
Chỉ…
đang lau sàn.
Có thể là thật.”
Igor quay sang anh.
Chậm rãi.
Trong mắt cậu không có giận – chỉ có một khoảng trống lạnh buốt như đá ngầm.
“Và nếu cô ta nhớ mặt anh?
Giọng nói anh?
Nếu mafia Ý-Nga lần ra được từ một câu mô tả?”
Giọng Igor thấp.
Nhưng từng chữ như đinh đóng xuống kim loại.
“Đây không phải lựa chọn đạo đức.
Đây là phép toán.”
Nhật An vẫn không nhúc nhích.
Tay anh rút súng – nhưng không nâng lên.
Igor nhìn động tác đó.
Rồi cậu nhấc khẩu P99 bên hông, lặng lẽ lên đạn.
Không có câu cuối.
Không có tiếng quát.
Tiếng súng khẽ vang – đầu đạn xuyên thẳng qua kính cửa sổ nhỏ nhìn ra hành lang, trúng chính giữa trán người phụ nữ.
Máu loang đỏ ngay trên sàn trắng.
Cô ngã xuống, không một tiếng hét.
Không biết.
Không đau.
Nhật An vẫn đứng yên.
Cổ họng anh khẽ chuyển động – như đang nuốt một hòn đá nặng.
Igor quay lại.
Không buông lời.
Chỉ một ánh mắt.
Đầy thất vọng, nhưng không phán xét.
Và rồi cậu bước tiếp.
Nhật An không đi ngay.
Anh nhớ lại gương mặt Igor lúc bắn phát đạn ấy.
Một lời trong đầu anh bật lên — lạnh, mảnh, như âm vọng của một giấc mơ cũ:
“Tôi chưa từng ngủ dễ.”
Rồi anh siết súng, hít vào – một hơi chậm, sâu, và bước theo Igor.
Nhiệm vụ vẫn đang tiếp tục.
Không có đường quay lại.
TẦNG HẦM – 02:49
Không khí dưới tầng hầm khác hẳn — lạnh đến gai sống lưng.
Tường đá thô, từng phiến vuông phủ lớp sơn chống ẩm màu tro bạc, lốm đốm rỉ sét.
Mùi đất, kim loại, và ẩm mốc lâu năm quện vào nhau, như thể nơi này từng bị bỏ quên — hoặc cố ý giấu kín khỏi mọi ánh nhìn.
Tiếng máy chủ chạy rì rì ở khu bên kia vọng lại từng nhịp, như tiếng thì thầm điện tử len qua ống xương.
Ánh đèn LED trên trần hiếm và mờ – hầu hết hành lang lẫn phòng kho đều chìm trong bóng tối lốm đốm.
Igor đi trước, từng bước chậm mà vững như săn đêm.
Tay phải cầm khẩu P99, tay trái cầm thiết bị dò tần số.
Màn hình hiện ra ba điểm xung — khu vực nghi có thiết bị lưu trữ: một tủ thép có sóng từ, một két chìm sau vách tường, và một cổng truy xuất dữ liệu phụ.
Nhật An theo sau, vẫn im lặng.
Ánh mắt anh giờ đã bình lặng lại — hoặc đã khóa kín điều gì đó bên trong.
Tay vẫn siết súng, sẵn sàng nếu có dấu hiệu di chuyển.
Lilia thì không còn ở cạnh — cô đã rẽ ngược lên tầng kỹ thuật theo đường ống gió, tiến về mái để tạo nhiễu.
Mọi tín hiệu liên lạc đều đang bị bóp nghẹt: họ đang một mình, đúng nghĩa.
Đến góc cuối hành lang, Igor dừng lại.
Màn hình hiển thị rõ: két chính nằm bên dưới phòng điện, bị bọc bởi một lớp chì và dây thép cảm biến.
“Có hai đường vào.”
Cậu nói đủ nghe.
“Một là xuyên qua phòng kỹ thuật — 3 lớp khóa cơ và cảm biến chấn động.
Hai là đường ống cứu hỏa cũ sau bức tường, dẫn thẳng vào hốc sau két.
Nhưng nếu đi đường đó, ta chỉ có đúng 2 phút trước khi cảm biến phát hiện dao động nhiệt từ thân người.”
Nhật An gật khẽ, ánh mắt lướt nhanh bản đồ 3D.
“Ta không có thời gian để tháo khóa cơ.
Đi đường cứu hỏa.”
Igor đã nghĩ vậy.
Cậu gỡ thiết bị mở tường ra khỏi dây đeo, đặt lên một mảng gạch trống — tiếng rè rè vang nhỏ khi thiết bị đốt nhiệt tuyến.
Tường mở ra.
Bên trong là một đường hẹp tối om, đủ cho một người luồn qua.
Igor ngẩng lên, liếc nhìn Nhật An một thoáng — không phải xin phép.
Là kiểm tra.
“Anh giữ hành lang.”
Nhật An đáp bằng một cái gật.
Anh quay người lại, chậm rãi bước về vị trí phân công: điểm giao giữa khu dữ liệu tầng hầm và hành lang chính dẫn lên VIP.
Vị trí then chốt — nếu ai phát hiện, họ sẽ đến từ đó.
Còn lại một mình, Igor cúi người, trượt vào đường ống.
Không khí bên trong bó sát.
Mỗi nhịp thở vang lên như trống đánh vào tường gang.
Nhưng cậu không ngừng lại — từng động tác đều đã được luyện hàng trăm lần.
Một phút hai mươi ba giây sau, Igor đến được phía sau két — một bức tường thép phủ chì, không cửa, chỉ có dấu khắc mờ nơi viền cạnh: DHL-07.
Cậu cắm thiết bị phá khóa — và bắt đầu.
TRÊN MÁI – 02:51
Gió đêm thổi rát da, mang theo mùi khói từ các ống xả gần đó.
Lilia đã áp sát rìa mái phía đông, nơi có thể quan sát được toàn bộ cửa sau và hành lang kính tầng VIP.
Ống kính zoom hồng ngoại của cô quét ngang — và lập tức phát hiện hai điểm nóng trên mái đối diện.
“Sniper.
Tây Balkan.
Đang quét hướng chính, chưa xoay về phía sau.”
Cô mỉm cười, cài thiết bị phát xung mồi vào ống nước cạnh bên.
Một tiếng cạch rất nhỏ vang lên.
Một điểm nhiệt nhân tạo bắt đầu di chuyển theo nhịp, mô phỏng bước chân người qua sensor FLIR.
Mười lăm giây sau — một viên đạn bắn ra từ phía tòa nhà đối diện, xuyên qua mô hình nhiệt.
Một phát.
Lilia lắc đầu, cười mím.
“Dễ dụ hơn mình tưởng.”
TẦNG HẦM – PHÒNG ĐIỆN – 02:53
Tiếng click khẽ vang.
Mặt két bật mở.
Bên trong: một ổ SSD được bảo vệ bằng lồng Faraday.
Bên dưới là một đĩa từ chứa backup mã hóa – chính là thứ cần bị phá hủy.
Igor tháo ổ chính, bỏ vào hộp chống nhiễu, đút vào ngăn bí mật trong áo.
Tay còn lại rút bình phá hủy nhiệt, mở van.
Ngọn lửa nhỏ bật lên — xanh, gần như vô hình, nhưng nhiệt độ vượt 1200°C.
Khi đĩa bắt đầu nóng chảy, Igor chợt nghe một tiếng động nhỏ phía sau.
Rất nhẹ.
Nhưng lệch nhịp.
Cậu quay phắt lại — súng giương thẳng.
Một bóng người — lính bảo vệ.
Không đồng phục, nhưng có vũ khí.
Cậu bắn ngay, ba phát.
Một vào ngực, hai vào cổ.
Hắn gục không kịp kêu.
Tiếng súng bị thiết bị triệt tiêu âm hấp thụ – không vọng ra khỏi căn phòng.
Nhưng Igor nhìn xuống — khẩu súng của hắn vẫn sáng đèn.
Tín hiệu đang truyền.
Mắt cậu nheo lại.
“Blyad—!”
Tiếng chửi thô ráp bật ra từ cổ họng – tiếng Nga bản năng khi Igor nhận ra sai sót chí mạng.