Tối hôm đó, trong một căn phòng kỹ thuật bỏ trống ở cuối dãy hành lang hầm ngầm, Field Cell 3 len lén tụ lại.
Ánh đèn vàng cũ kỹ nhấp nháy, chiếu lên mấy thùng dụng cụ xếp làm bàn tạm, quanh đó bày la liệt lon bia lậu, mấy chai vodka, cùng một đĩa thịt muối Leon mang tới.
Igor ngồi bắt chéo chân trên thùng đạn, tay xoay xoay ly rượu nhỏ.
Cậu vừa rót vừa liếc sang Nhật An, môi cong cười tinh quái:
“Sợ không?
Bị Wardens tóm thì lại cả lũ xuống hầm ‘bóc lịch’ thêm mấy ngày.”
Nhật An khoanh tay, ngồi kế, lạnh lùng liếc cậu:
“Vậy đừng để bị bắt.”
Igor cười khẽ, đụng ly với anh, ánh mắt xanh lam lấp lánh tia lửa.
Lilia ngồi bên cạnh, khoác chiếc áo khoác đen dài phủ nửa người, tóc bạch kim xõa ra.
Cô nhếch môi:
“Chậc, đúng kiểu Field Cell 3 — mới được thả ra đã tụ nhau phá luật tiếp.”
Leon nhấc ly, mỉm cười dịu dàng:
“Chỉ cần đừng để tôi phải khâu lại bao tử mấy người sau tối nay là được.”
Tiếng cười lan nhẹ khắp phòng.
Một người lính rót thêm, hạ giọng:
“Thôi, uống đi.
Ít ra ở đây chúng ta vẫn còn sống, vẫn còn nguyên tay chân để nâng ly.”
Nhật An đưa ly lên, chạm nhẹ vào ly của Igor.
Ánh mắt họ bắt gặp nhau — một thoáng thôi, nhưng có lẽ đủ để hiểu rằng dù mai lại phải đi trong bóng tối, thì tối nay họ vẫn ở đây, bên nhau.
Cả phòng cụng ly đồng thanh, giọng nhỏ nhưng đầy quyết liệt, gần như thì thầm:
“IN THE DUSK…
WE DRAW OUR BLADE.”
Rượu cay chảy qua cổ họng.
Lửa nóng lan ra, hòa cùng tiếng cười.
Nhật An tựa nhẹ vào vai Igor, đầu hơi ong ong, nhìn quanh phòng — Field Cell 3 của họ, mái nhà EQUINOX SHADE.
Dù ngoài kia có tối đến mấy, ở đây vẫn có ánh đèn, tiếng cười, và những con người cùng chia chung một lời thề.
Căn phòng cũ vang lên những tràng cười ngắn, lon bia lăn lóc va vào nhau lách cách.
Mùi vodka, hơi thuốc lá thoang thoảng, ánh đèn vàng lờ mờ khiến cả nhóm trông như mấy bóng ma len lén chia nhau chút hơi ấm.
Leon đưa tay lau nhẹ viền ly, mắt xám khói khẽ nheo lại, ánh nhìn ẩn giấu thích thú.
Anh ta liếc sang Igor đang nghịch con dao gấp nhỏ, rồi sang Nhật An vẫn khoanh tay, nửa tỉnh nửa say.
Cuối cùng, Leon khẽ cười, đặt ly xuống bàn gõ “cốc cốc”:
“Này… chúng ta chơi ‘Truth or Dare’ đi.
Đêm nay có vẻ đủ yên bình để moi nhau chút bí mật.”
Lilia lập tức hưởng ứng, mái tóc bạch kim rung nhẹ khi cô cười nhếch mép:
“Hay đấy.
Ai mà không chịu chơi thì… tối nay chịu phạt — Leon tống nguyên chai vodka vào bụng.”
Leon bật cười khẽ, giọng trầm dịu nhưng nghe vẫn đầy sát ý:
“Tôi không ngại đâu.
Miễn các cậu đừng ngất ra đấy để tôi phải hồi sức ngay tại đây.”
Igor lười biếng ngả người ra sau, ngước lên trần, tay xoay dao nghe “cạch cạch”.
Khóe môi cậu nhếch nhẹ, ánh mắt xanh lấp lánh tia trêu chọc, liếc sang Nhật An:
“Được thôi.
Chơi đi.
Để xem ai trong đám chúng ta giấu đuôi kỹ nhất.”
Nhật An hơi nheo mắt.
Anh không thích mấy trò này, càng không thích bị ép phải nói thật.
Nhưng nhìn quanh phòng — Field cell 3 đang nhìn anh, Lilia đang huýt sáo, Leon mỉm cười, Igor thì nhìn anh như đang chờ anh phản ứng…
Cuối cùng anh chỉ khẽ thở ra, gật nhẹ:
“Tùy.
Nhưng đừng hỏi mấy chuyện ngu ngốc.”
“Ồ~” — cả đám đồng thanh trêu, Lilia còn giả bộ ngạc nhiên:
“Xem kìa, cáo sợ bị đào mộ chuyện crush đầu đời rồi!”
Leon xoa tay, rút ra một đồng xu bạc cũ, ánh đèn phản chiếu mặt khắc mờ mờ, gần như cổ vật.
“Đồng xu của tôi.
Mặt khắc là ‘Truth’, mặt trơn là ‘Dare’.
Tôi chọn người đầu tiên nhé…”
Ánh mắt anh ta dừng lại — không ngoài dự đoán — trên Igor.
Một nụ cười cong nhẹ nơi khoé môi:
“Volk.
Mở màn đi.”
Igor chỉ hơi nhướng mày, nhún vai hờ hững.
Leon đặt đồng xu vào lòng bàn tay cậu.
Igor siết ngón tay lại, hất nhẹ.
Đồng xu xoay tít trong không trung, ánh bạc lấp lánh, rồi rơi “lạch cạch” xuống nắp thùng đạn.
Mặt khắc hiện ra rõ nét:
Truth.
Lilia bật cười, chống cằm, giọng dài ra như cố ý trêu chọc:
“Sự thật nhé, Volk~
Để tôi nghĩ xem…
Trong tất cả những mối tình cũ — nếu có — thì người khiến cậu không dứt ra nổi là ai?”
Không gian thoáng chùng lại.
Igor ngừng xoay dao, đầu ngón tay khẽ gõ vào vỏ thép ba nhịp.
Gương mặt cậu không đổi nhiều, vẫn nụ cười nửa miệng cợt nhả thường thấy, nhưng đôi mắt lam dường như tối lại một thoáng.
“Tôi à?”
— Giọng cậu thấp, kéo dài, như thể đang nhai lại một ký ức vừa cũ vừa chát.
“Tôi không có mối nào gọi là ‘tình’ đâu.”
Lilia bật cười:
“Xạo.
Một kẻ thích dirty talk như cậu mà không có ai khiến tim đập à?”
Igor nghiêng đầu, đôi mắt xanh quét một vòng quanh căn phòng cũ kỹ.
Khi dừng lại ở Nhật An, ánh nhìn ấy hơi chậm lại.
Chậm đến mức Leon nhận ra — nhưng không lên tiếng.
Chỉ có Igor tiếp lời, giọng đều đều, khô khốc mà mơ hồ như tiếng đạn nảy vỏ:
“Tôi từng nghĩ mình không còn trái tim để nó đập.
Nhưng nếu...nếu một người từng khiến tôi phát điên chỉ vì không hiểu nổi mình muốn gì, thì có.”
Lilia nghiêng người:
“Ai?
Nói tên đi chứ?”
Igor không đáp ngay.
Cậu nhếch môi, ánh mắt vẫn giữ trên người Nhật An.
Nhưng lần này, thay vì cười nhạo, ánh nhìn ấy dịu lại — một cách nguy hiểm.
“Không phải người tình cũ.
Là đồng đội.
Có đôi mắt màu nâu đen, và cái giọng khiến tôi muốn bóp cổ lẫn kéo lại gần cùng lúc.”
Leon khẽ cười, cố giấu nụ cười sau vành ly.
Lilia thì lặng nửa giây, trước khi bật lên một tiếng “Ồ~” kéo dài:
“Cáo nhà ta à?”
Nhật An không nói gì.
Chỉ hạ mắt, tay vẫn khoanh, lưng tựa thùng gỗ — nhưng ai tinh mắt sẽ thấy ngón tay anh siết chặt hơn.
Igor nhún vai:
“Tôi đâu nói tên.
Tự các người suy diễn thôi.”
Câu đó vừa xong, cả phòng bật cười.
Không khí rộ lên, hơi men, mùi thuốc lá và đèn vàng cũ kỹ như càng khiến sự mập mờ trở nên dễ nuốt.
Leon gật gù, ánh mắt như vừa bắt được mạch thú vị:
“Được rồi, Volk.
Giờ cậu chọn người tiếp theo.”
Igor xoay dao, đầu mũi chỉa thẳng sang Nhật An.
Giọng trầm pha lười biếng, nhưng ánh mắt thì long lanh như vừa tìm được món đồ chơi ưa thích:
“Đến lượt anh rồi.
Cáo của tôi.”
Nhật An liếc nhẹ qua đồng xu Leon vừa đẩy sang.
Ngón tay anh lật nó lên — ánh đèn vàng bắt vào mặt bạc lạnh — rồi hất nhẹ.
Đồng xu xoay tít giữa không trung, rơi xuống mặt bàn gỗ với tiếng "keng" khẽ khàng.
Mặt trơn.
Dare.
Tiếng “Ồ~~~” kéo dài vang lên, Lilia huýt sáo một tràng như thể đã chờ giây phút này suốt cả buổi.
“Trời đất ơi, cáo mà trúng Dare thì đêm nay khỏi ngủ nha mọi người~”
— Cô bật cười, nghiêng người chống tay lên gối, ánh mắt như ánh dao mỏng quét sang Igor, rồi quay lại chốt một câu:
“Tôi ra dare cho anh.”
Igor lười biếng xoay dao trên đầu gối, chưa xen vào, chỉ liếc sang với ánh mắt pha lẫn chờ đợi và thú vị.
Nhật An không nói gì.
Chỉ khẽ thở ra, lưng vẫn tựa thùng gỗ, đôi mắt sẫm như hồ đêm nhìn thẳng Lilia:
“Nói đi.
Tôi không ngán.”
Lilia nheo mắt.
Cô đưa ly lên môi, uống một ngụm nhỏ vodka rồi đặt xuống rất chậm, cẩn thận như thể đang chuẩn bị hạ sát ai đó — bằng nụ cười.
“Dare của anh là…”
Ngừng một nhịp.
“…ngồi lên đùi Volk.
Trong vòng ba phút.”
Igor ngẩng đầu, miệng lập tức bật ra một tiếng cười thấp kéo dài như tiếng gầm hài lòng của sói khi thấy con mồi tự đi vào hang.
Leon nín cười không nổi, ho nhẹ một cái, cố trấn tĩnh:
“Lilia.
Cô thật sự rất… nhất quán với sở thích trêu người.”
“Ồ, tôi chỉ làm điều đúng đắn.”
— Cô nhún vai, mắt long lanh như thủy tinh đựng rượu.
“Ai dám bảo không có gì giữa hai người này thì là đang nói dối.”
Nhật An vẫn im.
Không đỏ mặt, không thay đổi biểu cảm — nhưng mắt anh hơi hạ xuống một thoáng, ngắn đến mức gần như không ai thấy.
Không gian dường như trùng xuống trong một nhịp thở — trước khi anh thả tay khỏi ngực, chống vào cạnh thùng gỗ để đứng lên.
Cả phòng nín thở, gần như lặng hẳn.
Igor ngồi nguyên, hai chân bắt chéo, một tay cầm dao gấp, tay còn lại buông thõng trên đùi.
Cậu ngước mắt nhìn lên Nhật An như thể đang thách, nhưng sâu trong ánh mắt ấy, có một thứ gì đó gần như là... háo hức.
Rồi không chờ ai đếm ngược, Nhật An bước tới.
Một bước.
Hai bước.
Rất dứt khoát — như thể đây chỉ là một nhiệm vụ khác trong danh sách các nhiệm vụ kỳ quặc của Field Cell 3.
Anh dừng trước mặt Igor.
Không hỏi.
Không giải thích.
Chỉ nhẹ nhàng… ngồi xuống.
Trên đùi cậu.
Igor không cử động.
Chỉ thấy rõ đôi mắt lam chớp nhẹ một cái.
Lồng ngực cậu căng lên một nhịp — rõ là không ngờ Nhật An thật sự sẽ làm.
Lilia há hốc miệng.
Leon nhướng mày.
Còn Igor, sau một tích tắc đứng hình, miệng bật cười, rất khẽ, như có tiếng kim loại lướt trên da:
“…Tôi nên xin dare mỗi tối thì phải.”
Nhật An vẫn ngồi yên, lưng thẳng, hai tay khoanh lại như thường lệ.
Chỉ có phần cổ anh, nơi xương quai xanh giao nhau với gân cổ, căng nhẹ — như thể đang kìm nén một thứ gì đó.
Igor khẽ nghiêng người, hơi rướn cằm lên, để mặt hai người gần hơn.
“Thoải mái thật đấy.
Anh còn nhẹ hơn tôi tưởng.”
“…Im miệng.”
— Nhật An nói nhỏ, giọng trầm nhưng không hẳn gay gắt.
Igor nhếch môi, nhưng không nói thêm.
Cậu chỉ cầm dao lên, bắt đầu xoay lại như cũ, tay còn lại hoàn toàn không chạm vào Nhật An — như thể đang cố giữ mình không phạm luật chơi một cách quá đáng.
Phòng im gần như tuyệt đối.
Chỉ có tiếng kim loại xoay chậm, và ánh mắt của mọi người đổ dồn về phía hai người ngồi chồng lên nhau như thể đó là cảnh tượng huyền thoại.
Lilia nén cười không nổi, vội đưa tay che miệng.
Leon vờ quay đi, nhưng vai run khẽ.
Còn Igor — đôi mắt xanh cứ nhàn nhã liếc sang cổ áo Nhật An, rồi xuống xương hàm, rồi lên tai.
Hai phút mười bảy giây.
Hai phút bốn mươi hai.
Ba phút.
Lilia vỗ tay hai cái:
“Hết giờ~ Cáo ngoan của tôi xuống đi, không là có kẻ ngồi không muốn đứng dậy mất~”
Nhật An đứng dậy ngay, gọn và nhanh như chưa từng ngồi.
Anh về chỗ cũ, ngồi phịch xuống, khoanh tay, mắt không nhìn ai — nhất là không nhìn Igor.
Igor chống cằm, tay xoay dao tiếp như thể chả có gì xảy ra, nhưng khóe môi thì vẫn còn cong, ánh mắt như thể vừa được liếm qua bằng rượu mạnh.
Leon rút đồng xu lại, cười rất hiền:
“Tiếp theo… tôi nghĩ là Lilia.”
Lilia cười khẩy, nhấc đồng xu từ tay anh:
“Được thôi, nhưng tôi nói trước — tôi chơi là chơi thật.”
Đồng xu bay lên lần nữa.
Lần này, lách cách rơi xuống nắp thùng đạn — mặt khắc.
Truth.
Leon mỉm cười nhẹ:
“Vậy thì… câu hỏi cho Lilia.”
Anh chưa kịp chọn thì một giọng trầm chen vào, không lớn, không nhanh, nhưng đanh lại như tiếng lưỡi dao bật khỏi vỏ.
“Để tôi hỏi.”
Mọi ánh mắt quay về phía Nhật An.
Anh vẫn ngồi yên vị ở chỗ cũ, tay khoanh, mắt nhìn thẳng về phía trước — nhưng lần này, ánh mắt ấy không còn lơ đãng hay tránh né nữa.
Nó thẳng.
Và sắc.
Leon nhướng mày, hơi bất ngờ.
Lilia bật cười, nhướn mày đáp lại:
“Ồ?
Cáo nhà ta phản công rồi hả?
Được thôi, hỏi đi.”
Nhật An nghiêng đầu một chút.
Giọng anh cất lên, lạnh vừa đủ để tạo một khoảng cách, nhưng vẫn có gì đó… tinh tế như một lưỡi dao găm thọc giữa đêm:
“Trong đội này, ai là người cô biết rõ đang giấu tình cảm, mà vẫn thích chọc cho nó phát nổ?”
Căn phòng yên lặng ba nhịp.
Leon khẽ ngẩng lên khỏi ly, Igor ngừng xoay dao đúng một khắc.
Lilia thì — dù nổi tiếng giảo hoạt — cũng hơi khựng người.
Một giây.
Hai giây.
Rồi cô bật cười khẽ:
“Trời ơi, cáo ơi là cáo.
Anh hỏi câu đó thì khác gì tự bắn vào chân?”
Nhật An không đáp.
Chỉ nhìn cô, ánh mắt không chớp.
Cái kiểu nhìn như thể đã biết câu trả lời, và chỉ đang đợi xem người kia có đủ gan để khai ra không.
Lilia gõ nhẹ móng tay lên ly rượu, rồi liếc sang Igor — đúng một chút thôi — trước khi đáp:
“Tôi chỉ chơi theo nhịp.
Còn ai để lửa cháy âm ỉ trong người thì đâu phải lỗi của tôi.”
Igor chớp mắt, hơi ngửa đầu nhìn lên trần nhà.
Còn Nhật An thì không nhúc nhích.
Nhưng nụ cười của anh cong lên rất khẽ.
Không rõ là lạnh, hay mỉa, hay vừa ý — chỉ biết nó gắt.
Gắt một cách…
đẹp đẽ.
Anh chống tay lên gối, cúi nhẹ đầu:
“Cảm ơn vì đã xác nhận.”
Igor nghiêng mặt, mắt nheo lại, không giữ nổi nụ cười.
Leon thở nhẹ, nửa như định ngăn, nửa như thấy hay ho quá nên thôi.
Lilia cười lớn lần nữa, nhưng lần này nghe như đang bị đòn đúng tim:
“Ha!
Tôi bị chơi lại thật rồi…
Cáo thâm thật đấy.”
Igor xoay lại con dao, ánh mắt chệch sang bên, nhưng bàn tay thì lần đầu chệch nhịp — lưỡi dao gấp xoay trật, đập nhẹ vào lòng bàn tay.
Nhật An liếc thấy, nhưng không nói gì.
Chỉ nhìn thẳng về phía trước, như thể đang rất bình tĩnh — nhưng ai tinh mắt sẽ thấy anh vừa rót thêm vào ly mình, uống cạn, rồi đặt ly xuống bàn với một lực nhấn nhẹ.
Lạnh.
Dứt.
Như một phát đạn cảnh cáo.
Leon mỉm cười, lấy lại đồng xu, giọng nhẹ như gió xoa dịu:
“Và trò chơi vẫn tiếp tục.
Chúng ta còn đêm dài mà.”
Nhưng rõ là từ phút đó, trò chơi đã đổi luật.
Không còn là những cú thách đố vô hại nữa.
Mà là những phát đòn âm thầm, găm thẳng, chính xác — như cách lính đánh thuê nói chuyện khi không cầm súng, nhưng vẫn muốn thắng.
“ Nào, tới Leon đấy.”
Leon mỉm cười, vừa định tung đồng xu thì Lilia chợt vỗ tay:
“Khoan đã đã đã~”
Mọi ánh mắt quay sang cô.
Lilia nhấc ly vodka, ngửa đầu uống cạn rồi đặt xuống bàn với một cú “cốc” vang nhỏ:
“Leon mà chơi thì vui đấy… nhưng Volk mới là hàng hiếm hôm nay.”
Cô nghiêng đầu, mái tóc bạch kim lướt nhẹ qua vai, môi nhếch lên:
“Cả năm chả mấy khi cậu chịu chơi mấy trò này, đúng không?
Vậy nên giờ ai đồng ý quay lại lượt Volk, giơ tay.”
Một thoáng im.
Rồi một cánh tay giơ lên — là người lính ngồi phía sau, nãy giờ chỉ cười mỉm.
Một người khác cười cười đưa ly lên.
Leon nhún vai, bàn tay hờ hững nâng lên như thể “theo thôi, tôi vô can.”
Chỉ còn Igor là chưa nhúc nhích.
Cậu ngồi đó, lưng tựa vào tường, ánh mắt lạnh đi một chút.
Con dao gấp trong tay vẫn xoay, nhưng chậm lại, âm thanh kim loại khẽ chạm vỏ nghe khô khốc.
“…Vui ghê.”
Giọng cậu kéo dài, cộc cằn vừa đủ để nghe ra chút ngán ngẩm.
Lilia nháy mắt:
“Theo số đông mà, Volk.
Dân chủ.
Cậu đâu phản đối dân chủ nhỉ?”
Igor nheo mắt, xoay nốt một vòng dao, rồi gập “cạch” lại.
“Dân chủ là thứ khiến con người chết nhiều nhất trong chiến tranh hiện đại.” — Cậu lầm bầm, nhưng vẫn đưa tay ra lấy đồng xu từ Leon.
Nhật An liếc nhìn, im lặng.
Chỉ hạ ly xuống, tay hơi bóp miệng ly như thể đang nghiền ngẫm gì đó — hoặc kìm một phản ứng.
Igor lật đồng xu lên ngón cái.
Bạc lạnh ánh dưới đèn mờ.
Một cú hất nhẹ.
Đồng xu xoay tròn, rơi xuống nắp thùng đạn.
Lạch cạch.
Mặt khắc.
Truth.
Lilia suýt huýt sáo, nhưng dừng lại giữa chừng — có lẽ linh cảm được không khí đang chùng xuống.
Leon định lên tiếng hỏi thì một giọng thấp cất lên trước.
Không lớn.
Không vội.
Nhưng rõ ràng.
“Tôi hỏi.”
Tất cả ngoảnh nhìn.
Là Nhật An.
Anh vẫn ngồi yên ở vị trí cũ.
Ly rượu đã cạn.
Ánh mắt sẫm, không chớp.
Có gì đó lạnh, rất lạnh — như đêm sắp đổ tuyết.
Lilia hơi nhướn mày, Leon thì khựng tay một thoáng.
Igor ngẩng lên, ánh mắt lười biếng, nhưng sâu trong đó ánh lên một tia cảnh giác.
“…Tùy anh.”
Nhật An gật nhẹ.
Anh không mỉm cười.
Không chọc ghẹo.
Không vòng vo.
Chỉ hỏi, bằng giọng đều và sắc như dao rút từ ống tay áo:
“Câu trước cậu bảo từng phát điên vì không hiểu nổi mình muốn gì.”
Igor không đáp, chỉ nhìn anh chằm chằm.
Nhật An hơi nghiêng đầu, mắt không rời khỏi mắt cậu:
“Giờ hiểu chưa?”
Igor không trả lời.
Ánh mắt cậu không rời khỏi Nhật An — không đảo, không chớp.
Lâu đến mức như thể cậu quên mất cách chuyển động cơ mặt, quên cả không khí đang chậm dần trong phổi.
Trên tay, con dao gấp đã im từ lúc nào.
Ngón trỏ của cậu giữ lấy sống dao, khựng lại, không còn xoay nữa.
Nhật An vẫn nhìn, không thúc ép, nhưng ánh mắt ấy — sâu, sẫm, bình thản đến mức nhói — như đang thọc thẳng vào chỗ Igor giấu kín nhất.
“Giờ hiểu chưa?”
Câu hỏi ấy vẫn lơ lửng trong không khí.
Không còn là một đòn chơi khăm, không còn là cái bẫy lời nói nữa — mà là một nhát xẻ dọc.
Không đổ máu, nhưng để lại tiếng câm.
Igor nuốt khan.
Cậu không gật, không lắc, không cười gằn, không cà khịa như mọi lần.
Chỉ nhìn.
Nhìn như thể anh vừa hỏi một thứ mà chính cậu cũng không dám đối diện.
Môi cậu mím lại trong một thoáng.
Cậu không biết.
Không biết thật.
Vì càng đến gần, càng chạm vào, càng bị cuốn vào ánh mắt kia, mùi da kia, sự yên tĩnh đâm xuyên kia — thì Igor lại càng không hiểu bản thân mình đang đi tới đâu.
Muốn kéo lại?
Hay muốn đẩy đi?
Muốn giữ chặt?
Hay muốn bóp cổ?
Muốn người đó là của mình, hay muốn mình là của người đó?
Cậu không biết.
Igor hít vào rất chậm.
Rồi lại thở ra — bằng một tiếng thở không ra hơi, như thể vừa bỏ cuộc trong một ván cờ mà cậu chưa từng tính nổi đường đi.
Căn phòng im phăng phắc.
Mãi đến khi Lilia nhẹ nhàng chen vào, giọng như tiếng chuông nhỏ giữa căn phòng ngột ngạt:
“…Thôi được rồi.”
Cô chống cằm, gõ nhẹ ngón tay lên vành ly rỗng:
“Nếu không trả lời được thì thôi.
Tôi hỏi câu khác vậy.”
Leon nghiêng đầu nhìn sang, nhưng không cản.
Igor vẫn chưa hoàn hồn.
Lilia chậm rãi nói, mắt ánh lên chút gì đó tò mò hơn là trêu ghẹo:
“Volk, ban nãy cậu có bảo không có mối nào gọi là ‘tình’.”
Cô ngừng một nhịp, như đang rót thêm dầu vào ly đã cạn.
“Nhưng tôi chắc chắn cậu không sống như thầy tu.
Cậu từng lui tới mấy chỗ như phố đèn đỏ hay bar, đúng không?”
Igor liếc qua cô một cái, nhưng không bác bỏ.
“Vậy…” — Lilia nghiêng đầu, mắt nheo lại — “Không nói đến yêu đương gì đâu.
Chỉ hỏi một chuyện: gu bạn tình của cậu là gì?”
Không gian lại chùng xuống, nhưng lần này là một kiểu hồi hộp pha tiếng cười rình sẵn.
Một vài người huýt sáo khe khẽ.
Leon nhấp môi, không xen vào, nhưng cười mím như vừa nghe một ca khó.
Igor thở hắt ra.
Tay cậu buông con dao xuống thùng đạn, đưa lên vuốt mặt.
“Trò chết tiệt gì đây…”
Cậu rủa nhỏ, nhưng cũng không tránh né nữa.
Cái đầu vàng nhạt ngẩng lên, ánh mắt xanh lúc này không còn lạnh, mà trở nên trần trụi đến kỳ lạ.
“Gu tôi hả?”
Giọng trầm khàn như thể vừa lôi từ trong cổ họng ra một điếu thuốc cũ, vẫn còn cháy âm ỉ.
“…Không thích kiểu dễ dãi.
Cái kiểu vừa chạm vào đã ngả xuống ấy.”
Một nhịp.
Rồi cậu thêm, giọng thấp đi:
“Tôi cần cảm giác mình phải giành được thứ gì đó.”
Lilia chống cằm:
“Kiểu gì mới gọi là ‘phải giành’?”
Igor nhìn thẳng vào mắt cô, chậm rãi như từng chữ dính máu:
“Càng chống lại, càng không chịu khuất phục — thì tôi càng muốn thấy kẻ đó quỳ xuống.
Không vì tôi… mà vì chính họ chọn cúi đầu.”
Không gian vỡ ra bởi những tràng cười.
Một người lính bật cười đến mức sặc rượu, Leon khẽ ho, còn Lilia thì vỗ tay đánh “đét” một cái lên bàn:
“Ha!
Biết ngay mà!
Sói không phải loại ăn tạp, sói là loại thích thuần phục!”
“Trời má…” — ai đó lẩm bẩm giữa tiếng cười — “Volk là dạng boss kiểu BDSM rồi…”
Igor không cười.
Nhưng ánh mắt cậu liếc sang Nhật An — chậm, mảnh, và sắc như móng vuốt trượt qua cổ người đối diện — rõ ràng đang có ý rất cụ thể trong câu đó.
Nhật An không nhìn lại.
Anh vẫn ngồi im, tay khoanh trước ngực, ánh mắt lạnh lùng như chẳng buồn để tâm.
…Nhưng một nhịp sau, tai anh lại hơi đỏ lên.
Chỉ một chút.
Rất thật.
Và trong căn phòng đầy rượu, dao, cùng tiếng cười xộc lên vì men, thì cái đỏ ấy — thoáng qua rồi biến mất — lại chính là màu thú vị nhất đêm đó.
Leon chốt lại, giọng trầm nhẹ như thể vỗ tay ba tiếng:
“Thôi nào.
Đủ rồi.
Volk trả lời đúng luật, Lilia đạt được mục đích, còn chúng ta thì… vừa có một buổi tối rất đáng nhớ.”
Một tràng cười khác rộ lên.
Rồi sau đó, đồng xu lại quay.
Trò chơi tiếp tục.
Men vẫn chảy.
Dao vẫn gõ.
Và trong căn phòng kỹ thuật cũ kỹ ấy — dưới ánh đèn vàng lờ mờ — có một con sói đang bắt đầu nhìn con cáo như thể sắp sửa nuốt sống, và một con cáo thì vẫn khoanh tay, mắt lạnh, môi lại vừa cắn nhẹ… không rõ là vì ngại, hay vì thú vị.
Không rõ rốt cuộc mình là mồi — hay là bẫy.
Căn phòng cứ thế nặng mùi rượu, mồ hôi, và cảm xúc chưa nói hết.
Chính trong giây phút đó, khi ai cũng tưởng trò chơi còn kéo dài — trật tự trở lại.
Gió kéo vào.
Cửa mở ra.
Và Wardens bước vào như lưỡi dao giữa bữa tiệc.
Tất cả như chết đứng.
Leon đặt ly vodka xuống bàn rất khẽ.
Lilia hơi rướn vai cười gượng, Igor chỉ cắn môi dưới, mắt hơi nheo lại kiểu “lại nữa à”.
Wardens quét ánh mắt một vòng.
Trước cái nhìn đó, ngay cả Field Cell 3 cũng vô thức ngồi thẳng lưng, bàn tay rút khỏi nhau, ai nấy cố tỏ ra vô tội.
Wardens cất giọng trầm khàn:
“Trò trẻ con gì đây?
Lúc này đáng lẽ các ngươi nên kiểm tra lại loadout và sửa súng, chuẩn bị cho đợt huấn luyện sáng mai, không phải tụ tập uống rượu chơi trò vớ vẩn.”
Lilia mở miệng trước, giọng ngọt như mứt, nhún vai:
“Ôi, Wardens.
Chúng tôi chỉ xây dựng tình đồng đội thôi mà.
Ngài không thấy sao?
Chúng tôi nay cười nhiều hơn hẳn đấy.”
Wardens nhìn cô, rồi lia sang Leon đang mỉm cười nhẹ.
Ánh mắt trượt xuống Igor — người mà họ rõ ràng không muốn dây vào lâu — cuối cùng dừng ở Nhật An, vẫn còn ngượng đỏ tai.
Một tiếng thở ra nghe rất bất lực:
“Đủ rồi.
Không có ai bị phạt, lần này…
Nhưng dẹp tiệc ngay lập tức, giải tán đi nghỉ.
Sáng mai tôi không muốn thấy bất cứ kẻ nào bước ra sân tập với hơi rượu.”
Igor bật cười khẽ, đứng dậy, kéo cả Nhật An theo.
Leon chỉ nghiêng đầu cung kính kiểu quý ông Ý, còn Lilia cầm ly vodka nhấp một ngụm cuối, lén huýt sáo sau lưng Wardens.
Khi ra đến hành lang, Lilia lắc vai Igor trêu:
“Sói con, không bị nhốt lại như lần trước đấy.
Xem ra cậu vẫn có giá trị chiến đấu cao, được ưu ái ghê.”
Leon cũng nghiêng người nhìn Nhật An:
“Và cáo của chúng ta, ngày mai nhớ ăn sáng đầy đủ nhé, kẻo say dư âm lại bắn lệch.”
Field Cell 3 cùng The Shroud và Sanctum, từng người rời đi về khu phòng riêng.
Nhưng dù bị cắt ngang, không khí đêm nay vẫn lơ lửng trên vai họ — ấm áp, lộn xộn, và rất đỗi thân thuộc.