Khác Đêm Định Mệnh

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
392132331-256-k446646.jpg

Đêm Định Mệnh
Tác giả: thv1306
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Jungkook - một chàng trai ngây thơ, nhút nhát - vô tình lọt vào tầm mắt của Taehyung, ông trùm mafia lạnh lùng và nguy hiểm.

Ngay từ lần đầu gặp, Taehyung đã quyết định rằng cậu thuộc về hắn.

Không cần lý do, không cần sự đồng ý, hắn bắt cóc Jungkook về biệt thự của mình, nhốt cậu trong thế giới đầy đen tối của hắn.



fictaekook​
 
Có thể bạn cũng thích !
Đêm Định Mệnh
Chương 1: Cuộc Gặp Gỡ Định Mệnh


Jungkook chưa bao giờ nghĩ rằng một ngày nào đó, cuộc sống bình yên của cậu lại bị đảo lộn hoàn toàn chỉ vì một ánh mắt.

Một ánh mắt sắc lạnh, sâu thẳm như vực thẳm, nhưng lại mang theo sự chiếm hữu đáng sợ.

Cậu chỉ là một chàng trai bình thường, nhút nhát và có phần ngây thơ.

Cuộc sống của cậu gói gọn trong những ngày đi học và làm thêm tại quán cà phê nhỏ góc phố.

Nhưng đêm hôm đó, khi một nhóm đàn ông mặc vest đen bước vào quán, Jungkook đã cảm nhận được bầu không khí thay đổi rõ rệt.

Họ không phải là những vị khách bình thường.

Cả quán rơi vào im lặng ngay khi người đàn ông cầm đầu bước vào.

Taehyung.

Kim Taehyung - ông trùm khét tiếng của giới mafia, kẻ mà chỉ cần nhắc đến tên cũng đủ làm nhiều người run rẩy.

Hắn không cần lên tiếng, chỉ một ánh mắt cũng đủ khiến cả quán cúi đầu nín lặng.

Và ngay khi ánh mắt ấy dừng lại trên Jungkook, cậu cảm thấy như mình vừa bị đánh dấu.

Jungkook cúi đầu vội vàng, tay run run khi đặt tách cà phê lên bàn.

Nhưng đôi mắt sắc bén của Taehyung không rời khỏi cậu dù chỉ một giây.

Người đàn ông quyền lực này không chỉ nhìn cậu - hắn đang ngắm cậu như một con mồi.

"Tên em là gì?"

Giọng nói trầm thấp cất lên, phá tan bầu không khí im lặng đến nghẹt thở.

Jungkook giật mình, lắp bắp đáp: "J-Jungkook ạ..."

Taehyung nhếch môi cười nhẹ.

"Jungkook...

Một cái tên đẹp."

Hắn không nói thêm, chỉ đơn giản đưa tay ra hiệu.

Và trước khi Jungkook kịp nhận ra điều gì đang xảy ra, hai thuộc hạ của hắn đã bước đến, mỗi người giữ một bên cánh tay cậu.

"Cái gì...?

Thả tôi ra!"

Jungkook hoảng loạn, nhưng sức của cậu làm sao chống lại hai người đàn ông cao lớn.

Taehyung đứng dậy, bước đến gần, cúi xuống thì thầm bên tai cậu: "Từ giờ, em thuộc về tôi."

Jungkook bị lôi ra khỏi quán cà phê, cơ thể run rẩy không thể phản kháng.

Cậu bị nhét vào một chiếc xe hơi sang trọng màu đen, hai người đàn ông ngồi hai bên, còn Taehyung ngồi đối diện, bình thản như thể đây chỉ là một chuyến đi bình thường.

"Anh đang làm cái quái gì vậy?"

Jungkook hét lên, vùng vẫy nhưng vô ích.

Taehyung chỉ nhàn nhã quan sát cậu.

"Đừng phí sức, em không thoát được đâu."

"Tại sao lại bắt tôi?

Tôi không làm gì cả!"

Cậu nghẹn giọng, đôi mắt tràn đầy hoảng sợ.

Taehyung vươn tay nâng cằm Jungkook lên, buộc cậu phải nhìn thẳng vào mắt hắn.

"Bởi vì tôi muốn em.

Và thứ tôi muốn, tôi nhất định sẽ có được."

Jungkook cắn môi, ánh mắt ngập nước.

Cậu cảm nhận được sự nguy hiểm từ người đàn ông này, nhưng càng sợ hãi, cậu lại càng không thể rời mắt khỏi hắn.

Chiếc xe dừng lại trước một biệt thự nguy nga, nằm tách biệt giữa rừng cây rậm rạp.

Jungkook bị kéo ra khỏi xe, dẫn vào trong như một con thú nhỏ sắp bị săn bắt.

Cánh cửa lớn đóng sập lại, chặn đứng con đường thoát thân cuối cùng.

Jungkook bị đẩy vào một căn phòng rộng lớn, lộng lẫy nhưng lạnh lẽo.

Căn phòng này hoàn toàn đối lập với cảm giác cậu mong đợi từ một nơi gọi là "nhà".

Taehyung chậm rãi bước vào, ánh mắt hắn quan sát từng cử động nhỏ của Jungkook như một con thú săn mồi thưởng thức con mồi của mình.

"Từ giờ, em sẽ sống ở đây.

Mọi thứ trong căn biệt thự này đều là của tôi, bao gồm cả em."

Giọng hắn trầm thấp, nhưng mỗi từ đều mang theo quyền lực tuyệt đối.

Jungkook lắc đầu liên tục, đôi mắt mở to hoảng sợ.

"Tôi không thể!

Tôi còn có cuộc sống của riêng mình!

Anh không thể ép tôi..."

Taehyung nhếch môi cười nhẹ, tiến đến gần cậu hơn.

"Jungkook, em có hai lựa chọn.

Một là chấp nhận số phận, trở thành người của tôi, sống dưới sự bảo vệ của tôi.

Hai là... em có thể thử chạy trốn, nhưng tôi đảm bảo em sẽ không thích hậu quả đâu."

Hắn cúi người sát vào mặt Jungkook, giọng nói như một lời cảnh cáo chết chóc.

"Tôi không thích sự phản kháng."

Jungkook cắn chặt môi, tim đập nhanh trong lồng ngực.

Cậu không biết phải làm gì, nhưng ánh mắt của Taehyung cho cậu biết một điều chắc chắn-hắn sẽ không để cậu đi đâu cả.

Những ngày tiếp theo tại biệt thự của Taehyung trôi qua như địa ngục đối với Jungkook.

Cậu không được phép rời khỏi phòng nếu không có sự cho phép, và luôn có người theo dõi mỗi khi cậu đi lại trong biệt thự.

Taehyung không ép buộc cậu ngay lập tức, nhưng ánh mắt hắn luôn mang theo sự kiểm soát tuyệt đối.

Bất cứ khi nào Jungkook thử phản kháng, hắn đều dùng những lời đe dọa nhẹ nhàng nhưng đủ để khiến cậu sợ hãi.

Một buổi tối, khi Jungkook đang cố gắng tìm cách trốn thoát qua cửa sổ, một cánh tay mạnh mẽ bất ngờ túm lấy eo cậu, kéo ngược vào trong.

"Tôi đã cảnh báo em rồi, đúng không?"

Giọng Taehyung trầm thấp ngay bên tai, hơi thở nóng rực phả vào cổ Jungkook.

Jungkook vùng vẫy nhưng bị đè chặt vào bức tường lạnh lẽo.

"Anh không thể giữ tôi ở đây mãi mãi!

Tôi không phải món đồ của anh!"

Taehyung nhìn thẳng vào đôi mắt run rẩy của cậu, nở một nụ cười nguy hiểm.

"Không phải món đồ, mà là người của tôi.

Em sẽ sớm quen với điều đó thôi, Jungkook."
 
Đêm Định Mệnh
Chương 2: Trốn Thoát Hay Không?


Những ngày tiếp theo, Jungkook không ngừng tìm cách thoát khỏi biệt thự của Taehyung.

Cậu thử ghi nhớ các lối đi, các cửa ra vào và thậm chí là lịch trình của những tên vệ sĩ.

Nhưng dường như Taehyung đã lường trước tất cả.

Mỗi lần cậu thử tiếp cận cửa chính, luôn có một tên vệ sĩ chặn đường, ánh mắt cảnh cáo không lời.

Cửa sổ phòng cậu cũng bị khóa chặt, và xung quanh biệt thự là một hàng rào điện cao ngất.

Jungkook cảm thấy tuyệt vọng, nhưng cậu không muốn từ bỏ.

Một đêm, khi trời mưa lớn, cậu quyết định thử lần cuối.

Chờ đến khi Taehyung rời phòng, Jungkook lén lút rời khỏi giường, mở hé cánh cửa phòng và lẻn ra hành lang.

Nhưng trước khi cậu kịp đến cầu thang, một giọng nói trầm lạnh vang lên sau lưng.

"Em đang đi đâu vậy, Jungkook?"

Jungkook cứng đờ người, tim đập thình thịch.

Cậu quay lại, bắt gặp Taehyung đứng đó, ánh mắt tối lại vì giận dữ.

"Em nghĩ có thể rời khỏi tôi dễ dàng như vậy sao?"

Jungkook cố gắng tìm lý do, nhưng Taehyung không cho cậu cơ hội.

Hắn bước nhanh đến, kéo mạnh cậu vào lòng.

Hơi thở nóng bỏng của hắn phả vào cổ cậu, khiến Jungkook rùng mình.

"Tôi đã cảnh cáo em rồi, đúng không?"

Taehyung thì thầm.

"Tôi không phải tù nhân!"

Jungkook hét lên, giãy giụa, nhưng Taehyung càng siết chặt hơn.

"Không, em là của tôi."

Hắn nhấn mạnh từng chữ, ánh mắt đầy nguy hiểm.

Không để Jungkook có cơ hội phản kháng, Taehyung bế bổng cậu lên và mang trở lại phòng.

Hắn đẩy cậu xuống giường, ánh mắt sắc bén dán chặt vào cậu.

"Từ nay, em sẽ không được ra khỏi phòng nếu không có sự cho phép của tôi."

Hắn ra lệnh, giọng không cho phép phản kháng.

Jungkook cắn môi, nước mắt lặng lẽ rơi xuống.

Cậu nhận ra rằng, với một người như Taehyung, việc chạy trốn chỉ khiến mọi thứ tệ hơn.

Những ngày sau đó, Jungkook không còn thử trốn thoát nữa.

Cậu dần hiểu rằng mỗi hành động của mình đều nằm trong tầm kiểm soát của Taehyung.

Nhưng có một điều cậu không ngờ tới-sự dịu dàng mà Taehyung dành cho cậu.

Hắn không còn ép buộc cậu quá nhiều, thay vào đó là những hành động quan tâm nhỏ nhặt.

Hắn đưa cho cậu những bộ quần áo thoải mái hơn, đích thân mang đồ ăn đến phòng và thậm chí còn hỏi cậu thích gì.

"Tại sao anh lại làm thế?"

Jungkook hỏi, ánh mắt đầy nghi ngờ.

Taehyung chỉ nhún vai, đáp nhẹ: "Vì tôi muốn em hạnh phúc khi ở bên tôi."

Jungkook không biết nên cảm thấy thế nào.

Cậu không thể quên được rằng hắn đã bắt cóc cậu, nhưng cậu cũng không thể phủ nhận rằng sâu trong ánh mắt hắn, có một chút chân thành.

Cậu bắt đầu tự hỏi-Taehyung thực sự là một con quái vật, hay hắn chỉ là một người đàn ông không biết cách thể hiện tình yêu?

Một ngày nọ, trong lúc Taehyung vắng mặt, Jungkook lén lút khám phá căn biệt thự.

Cậu tìm thấy một căn phòng bị khóa chặt ở tầng ba, nhưng khi vô tình đụng vào tay nắm cửa, cánh cửa bật mở.

Bên trong là một căn phòng phủ đầy bụi, nhưng điều khiến Jungkook sững người là những bức ảnh trên tường.

Đó là những bức ảnh của Taehyung... nhưng không phải là con người lạnh lùng mà cậu biết.

Trong ảnh, hắn cười tươi bên một người phụ nữ xinh đẹp, đôi mắt đầy tình cảm.

"Bà ấy là mẹ tôi."

Giọng Taehyung vang lên sau lưng, khiến Jungkook giật mình.

Jungkook quay lại, thấy hắn đứng đó với ánh mắt xa xăm.

"Bà ấy đã bị giết bởi kẻ thù của tôi.

Từ đó, tôi không còn tin vào bất kỳ ai nữa."

Taehyung nói, giọng nói trầm xuống.

Jungkook cảm thấy tim mình nhói lên.

Cậu chưa bao giờ nghĩ rằng phía sau vẻ ngoài lạnh lùng của Taehyung lại là một câu chuyện đau thương như vậy.

Sau khi biết được bí mật của Taehyung, Jungkook không còn nhìn hắn theo cách cũ nữa.

Cậu bắt đầu nhận ra rằng, đằng sau vẻ ngoài tàn nhẫn của hắn là một trái tim đầy tổn thương.

Những cuộc trò chuyện giữa hai người ngày càng nhiều hơn.

Jungkook không còn sợ hãi hắn như trước, và Taehyung cũng không còn ép buộc cậu.

Một buổi tối, khi Jungkook đang ngồi trên ban công nhìn lên bầu trời đầy sao, Taehyung bước đến bên cạnh cậu.

"Em còn ghét tôi không?"

Hắn hỏi, giọng nhẹ nhàng hiếm thấy.

Jungkook im lặng một lúc, rồi lắc đầu.

"Tôi không biết nữa."

Taehyung nhìn cậu thật lâu, rồi nhẹ nhàng vươn tay chạm vào mái tóc cậu.

"Em có thể ghét tôi bao lâu cũng được.

Nhưng hãy nhớ rằng, tôi sẽ không bao giờ để em rời khỏi tôi."

Jungkook không đáp, chỉ cảm thấy tim mình đập mạnh hơn bao giờ hết.
 
Đêm Định Mệnh
Chương 3: Ranh Giới Mong Manh


Thời gian trôi qua, Jungkook dần quen với sự hiện diện của Taehyung.

Cậu không còn tìm cách trốn chạy nữa, nhưng cũng không dễ dàng chấp nhận số phận.

Trong lòng cậu, vẫn tồn tại một sự giằng xé.

Một đêm nọ, khi Taehyung trở về biệt thự với vết thương trên vai, Jungkook không hiểu sao tim mình lại nhói lên.

Cậu không nói gì, chỉ lặng lẽ đến gần, giúp hắn xử lý vết thương.

"Không cần phải làm vậy," Taehyung lên tiếng.

"Tôi không làm vì anh.

Tôi chỉ không muốn thấy ai đó đau đớn trước mặt mình."

Jungkook đáp, nhưng chính cậu cũng không chắc lời nói của mình là thật.

Taehyung khẽ cười, ánh mắt dịu lại.

"Dù lý do là gì, tôi cũng sẽ ghi nhớ."

Jungkook không biết rằng, từ giây phút đó, lòng cậu đã bắt đầu dao động.

Khi Jungkook dần quen với cuộc sống tại biệt thự, một mối nguy hiểm khác lại đang rình rập.

Kẻ thù của Taehyung-những kẻ đã giết mẹ hắn-vẫn chưa từ bỏ ý định tiêu diệt hắn.

Một đêm, biệt thự bị tấn công.

Những kẻ bịt mặt đột nhập, súng nổ vang trời.

Jungkook bị kéo đi trong hoảng loạn, nhưng trước khi cậu kịp bị bắt, một cánh tay mạnh mẽ đã ôm chặt lấy cậu.

"Không ai có thể chạm vào em."

Taehyung gầm lên, dùng thân mình che chắn cho cậu.

Trong khoảnh khắc ấy, Jungkook nhận ra rằng, dù Taehyung có đáng sợ đến đâu, hắn vẫn là người duy nhất bảo vệ cậu bằng cả mạng sống.

Sau cuộc tấn công, Jungkook bị sốc.

Cậu không thể ngừng nghĩ về khoảnh khắc Taehyung liều mạng vì cậu.

"Tại sao anh lại làm vậy?"

Cậu hỏi.

Taehyung nhìn thẳng vào mắt cậu.

"Bởi vì em là tất cả đối với tôi."

Jungkook không thể chối bỏ nữa.

Trái tim cậu đã hoàn toàn rung động.

Nhưng cậu có thể yêu một người như Taehyung không?

Một kẻ nguy hiểm, chiếm hữu, nhưng cũng là người duy nhất chưa từng phản bội cậu?

Cuối cùng, cậu quyết định ở lại.

_______

Jungkook không còn là cậu nhóc ngây thơ của ngày trước.

Cậu đã trưởng thành, đã hiểu được thế giới mà Taehyung đang sống.

Và quan trọng hơn hết, cậu đã hiểu được tình cảm của mình.

"Tôi sẽ ở bên anh, dù có chuyện gì xảy ra đi nữa."

Jungkook nói, ánh mắt kiên định.

Taehyung khẽ cười, kéo cậu vào lòng.

"Vậy thì, em không còn đường lui đâu."

Cả hai trao nhau một nụ hôn đầu tiên-một nụ hôn không chỉ đơn thuần là sự chiếm hữu, mà còn chứa đựng tất cả tình cảm mà họ đã kìm nén bấy lâu nay.

Bắt Đầu Một Hành Trình Mới

Sau khi đánh bại kẻ thù, Taehyung đưa Jungkook đến một hòn đảo biệt lập để cả hai có thời gian nghỉ ngơi và tránh xa thế giới mafia đầy nguy hiểm.

Nhưng ngay cả khi mọi chuyện tưởng chừng đã kết thúc, tình cảm của họ vẫn chưa hoàn toàn r•õ ràng.

Jungkook ngồi bên bờ biển, ánh mắt hướng về chân trời xa xăm.

Cậu đã từng nghĩ rằng mình chỉ là một nạn nhân bị giam cầm, nhưng giờ đây, cậu không thể phủ nhận được trái tim mình đã hoàn toàn thuộc về Taehyung.

Taehyung bước đến, nhẹ nhàng đặt một chiếc khăn lên vai Jungkook.

"Đừng để bị lạnh."

Jungkook quay sang nhìn hắn.

"Anh có thể ngồi xuống không?"

Lần đầu tiên, Jungkook chủ động.

Cậu không còn sợ hãi khi đối diện với Taehyung nữa.

Hắn nhìn cậu một lúc, rồi ngồi xuống bên cạnh.

"Anh có từng nghĩ đến việc rời bỏ thế giới mafia không?"

Jungkook hỏi.

Taehyung im lặng một lúc rồi thở dài.

"Trước đây thì không.

Nhưng bây giờ, có lẽ tôi sẽ suy nghĩ lại."

Jungkook mỉm cười.

Cậu biết, Taehyung không phải là người dễ dàng từ bỏ tất cả, nhưng việc hắn sẵn sàng thay đổi vì cậu đã chứng minh rằng tình cảm hắn dành cho cậu là thật.

Cậu nhẹ nhàng đặt tay lên tay hắn, siết nhẹ.

"Nếu một ngày nào đó anh quyết định dừng lại, em sẽ cùng anh bắt đầu một cuộc sống mới.

Nhưng nếu anh tiếp tục con đường này, em cũng sẽ không bỏ rơi anh."

Taehyung nhìn cậu, ánh mắt thoáng chút bất ngờ.

Một giây sau, hắn kéo cậu vào lòng, giọng trầm khàn vang lên bên tai cậu.

"Jungkook, em chính là điều duy nhất mà tôi không muốn đánh mất."

Gió biển thổi qua, mang theo hơi ấm từ người hắn bao trùm lấy cậu.

Jungkook tựa vào lồng ngực vững chãi ấy, cảm nhận nhịp tim mạnh mẽ của Taehyung.

Khoảnh khắc này, cậu biết rằng dù tương lai có ra sao, họ cũng sẽ không còn cô độc nữa.
 
Đêm Định Mệnh
Chương 4: Quá Khứ Bị Chôn Vùi


Tưởng chừng mọi chuyện đã yên ổn, nhưng một người đàn ông bí ẩn xuất hiện, mang theo bí mật động trời về quá khứ của Taehyung.

Hắn ta nói rằng Taehyung không chỉ là ông trùm mafia, mà còn là người thừa kế cuối cùng của một gia tộc quyền lực đã từng bị phản bội.

"Cậu có chắc rằng muốn bỏ lại mọi thứ?"

Người đàn ông hỏi.

Taehyung siết chặt tay, ánh mắt sắc lạnh.

"Tôi không quan tâm đến quá khứ nữa."

Nhưng mọi chuyện không đơn giản như vậy.

Những kẻ thù cũ vẫn còn đó, và nếu Taehyung từ bỏ tất cả, hắn sẽ để lại một khoảng trống quyền lực nguy hiểm.

Jungkook đứng bên cạnh, nhìn thấy sự giằng xé trong mắt Taehyung.

Cậu biết hắn đang đấu tranh giữa tình yêu và trách nhiệm.

Và cậu cũng biết rằng, dù có ra sao, cậu sẽ không để hắn chiến đấu một mình.

______

Một đêm nọ, trên bãi biển tĩnh lặng, Taehyung kéo Jungkook vào vòng tay.

"Nếu em muốn, tôi sẽ từ bỏ tất cả."

Taehyung thì thầm.

Jungkook lắc đầu.

"Không, em không muốn anh thay đổi vì em.

Em muốn anh chọn con đường mà anh cảm thấy đúng."

Taehyung nhìn sâu vào mắt cậu.

"Vậy em sẽ ở bên tôi dù con đường đó có như thế nào?"

Jungkook hít một hơi sâu, rồi gật đầu.

"Dù có thế nào, em cũng sẽ không rời xa anh."

Taehyung siết chặt cậu vào lòng, đặt lên trán cậu một nụ hôn dịu dàng.

Giữa ánh trăng, cả hai cùng nhau đưa ra lời hứa: dù có chuyện gì xảy ra, họ sẽ không bao giờ buông tay nhau.

Những ngày bình yên chẳng kéo dài lâu.

Một cuộc gọi đột ngột giữa đêm khiến Taehyung phải rời khỏi giường, để lại Jungkook đang ngủ say.

Hắn bước ra ngoài ban công, ánh mắt sắc bén khi nhìn vào màn hình điện thoại.

"Có chuyện gì?"

Giọng hắn trầm thấp.

"Ngài Kim, kẻ thù cũ của ngài đã xuất hiện.

Hắn không những chưa chết, mà còn đang tập hợp thế lực để trả thù."

Giọng nói từ đầu dây bên kia đầy căng thẳng.

Taehyung nắm chặt điện thoại.

Hắn đã nghĩ mọi chuyện đã kết thúc, nhưng quá khứ không bao giờ thực sự buông tha hắn.

Khi quay trở lại phòng, Jungkook đã thức giấc.

Cậu ngồi dậy, đôi mắt lo lắng nhìn hắn.

"Có chuyện gì sao?"

Taehyung bước đến, đặt tay lên má cậu.

"Chỉ là một chút rắc rối nhỏ.

Em không cần lo."

Nhưng Jungkook không dễ bị lừa dối.

Cậu nhìn sâu vào mắt hắn.

"Taehyung, đừng gạt em.

Nếu có nguy hiểm, em muốn biết."

Taehyung khẽ cười.

"Em thật sự đã thay đổi rồi, Jungkook."

Hắn hôn nhẹ lên trán cậu.

"Nhưng đừng lo.

Tôi sẽ không để ai động đến em."

Jungkook biết, một cơn bão mới lại sắp ập đến.

Sáng hôm sau, Taehyung cùng Jungkook quay về thành phố.

Không ai nói ra, nhưng cả hai đều biết rằng thời gian yên bình đã hết.

Tại trụ sở chính của Taehyung, những thuộc hạ đã tập hợp đầy đủ.

Một người đàn ông trung niên bước lên, đưa cho Taehyung một tập tài liệu.

"Kẻ đứng sau lần này là Kang Hyunwoo - kẻ từng phản bội cha ngài.

Hắn đã trốn suốt mười năm, bây giờ quay lại với ý định lật đổ ngài."

Jungkook ngồi bên cạnh, lặng lẽ quan sát.

Cậu không còn là chàng trai yếu đuối chỉ biết trốn chạy nữa.

Cậu muốn hiểu thế giới của Taehyung, muốn cùng hắn đối mặt với tất cả.

Taehyung siết chặt tay, ánh mắt lạnh như băng.

"Nếu hắn muốn chiến, tôi sẽ cho hắn thấy ai mới là kẻ thống trị."

Jungkook khẽ nắm lấy tay hắn dưới bàn.

Taehyung nhìn cậu, đôi mắt dịu đi đôi chút.

Hắn biết, lần này, hắn không còn một mình nữa.
 
Đêm Định Mệnh
Chương 5: Đối Mặt Với Quá Khứ


Buổi tối hôm đó, Taehyung nhận được một phong thư bí ẩn gửi đến biệt thự.

Bên trong là một tấm ảnh cũ - bức ảnh chụp hắn khi còn nhỏ, đứng cạnh một người đàn ông mà hắn không thể nhớ rõ.

Bên dưới bức ảnh là một dòng chữ viết tay nguệch ngoạc: "Mày đã quên tao chưa?"

Taehyung siết chặt bức ảnh, ánh mắt đầy sát khí.

Hắn biết ngay đây là một lời khiêu khích từ Kang Hyunwoo.

Jungkook bước đến bên cạnh, cậu nhận ra sự căng thẳng trong biểu cảm của Taehyung.

"Ai gửi thế?"

Taehyung im lặng một lúc rồi đặt bức ảnh lên bàn.

"Một kẻ không nên quay lại."

Jungkook nhíu mày, nhưng cậu không hỏi thêm.

Thay vào đó, cậu nhẹ nhàng đặt tay lên bàn tay đang siết chặt của Taehyung.

"Anh không cần phải đối mặt với chuyện này một mình."

Taehyung nhìn cậu, đôi mắt lạnh lẽo phút chốc trở nên ấm áp hơn.

Hắn gật đầu nhẹ, như một lời chấp nhận sự hiện diện của Jungkook bên cạnh trong cuộc chiến này.

Nhưng ngay lúc đó, một ký ức bất ngờ ùa về trong đầu Taehyung.

---

Hắn nhớ lại những ngày còn nhỏ, khi hắn chỉ là một đứa trẻ vô tội sống dưới sự bảo hộ của cha mình - một ông trùm khét tiếng nhưng cũng là một người cha yêu thương con.

Khi đó, hắn đã từng có một người bạn thân thiết, một người anh em mà hắn tin tưởng.

Người đó chính là Kang Hyunwoo.

Nhưng mọi thứ thay đổi vào cái đêm kinh hoàng đó.

Taehyung nhớ rất rõ, đêm mà cha hắn bị phản bội, bị chính Kang Hyunwoo và gia đình hắn hãm hại.

Máu vương đầy trên sàn nhà, tiếng hét vang lên trong bóng tối.

Hắn còn nhớ ánh mắt lạnh lùng của Hyunwoo khi nhìn hắn - không chút thương tiếc, không chút hối hận.

"Taehyung, tao đã nói rồi...

Chỉ có một kẻ mạnh nhất tồn tại."

Lời nói đó vẫn vang vọng trong tâm trí hắn cho đến tận bây giờ.

---

Trở về hiện tại, Taehyung siết chặt tay thành nắm đấm.

Jungkook nhìn hắn, ánh mắt lo lắng.

"Anh không cần phải trả thù..."

Jungkook khẽ nói.

Taehyung bật cười nhạt.

"Jungkook, đây không chỉ là thù hận.

Đây là món nợ máu mà tôi phải đòi lại."

Jungkook biết không thể thay đổi suy nghĩ của Taehyung.

Cậu chỉ có thể ở bên cạnh hắn, cùng hắn đối mặt với tất cả.

---

Đêm đó, Taehyung và đồng đội đến một trong những kho hàng bí mật, nơi bị tấn công trước đó.

Không khí căng thẳng bao trùm khi họ tiến vào bên trong.

Một tiếng động nhỏ vang lên.

"Cẩn thận."

Taehyung ra hiệu.

Ngay khi hắn vừa dứt lời, một loạt tiếng súng vang lên từ trên cao.

Kẻ địch đã phục kích sẵn.

"Ẩn nấp!"

Taehyung hét lên.

Jungkook lao nhanh về phía sau một thùng gỗ, tim đập mạnh trong lồng ngực.

Cậu chưa từng trải qua một cuộc chiến thực sự như thế này.

Taehyung rút súng, nhắm bắn từng kẻ một.

Những viên đạn rít lên trong không khí, từng tên địch ngã xuống.

Nhưng rồi, một tiếng cười vang lên từ xa.

Kang Hyunwoo xuất hiện, ánh mắt tràn đầy sự chế giễu.

"Mày giỏi thật, Taehyung."

Hắn chậm rãi bước ra, tay vỗ nhẹ như đang khen ngợi.

"Nhưng cuộc chơi còn lâu mới kết thúc."

Ngay lập tức, hắn ra hiệu cho người của mình.

Một cánh cửa kho hàng mở ra, để lộ một loạt thùng chứa chất nổ.

"Chúng ta có một lựa chọn, hoặc mày chết ở đây, hoặc tao lấy thứ quan trọng nhất của mày."

Ánh mắt Taehyung tối sầm lại.

Hắn biết rõ Hyunwoo đang nhắm vào ai.

Jungkook cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí.

Cậu nhìn sang Taehyung, nhận ra bàn tay hắn đang siết chặt súng đến mức trắng bệch.

Không có thời gian do dự.

Taehyung nổ súng trước.

Tiếng súng vang lên dồn dập, trận chiến thực sự bắt đầu.

Khói súng bao trùm cả kho hàng, tiếng la hét, tiếng súng nổ vang vọng khắp nơi.

Jungkook bám sát Taehyung, cố gắng làm theo những gì hắn dặn.

Nhưng rồi, một tên địch bất ngờ lao đến phía sau cậu.

Jungkook quay lại, nhưng đã quá muộn.

Một tiếng đoàng! vang lên.

Taehyung đã đứng trước cậu, chắn lấy viên đạn.

Máu loang ra trên áo hắn.

Jungkook sững sờ, tim như ngừng đập.

"Taehyung!"

Nhưng Taehyung chỉ nhếch môi cười nhạt, như thể vết thương này chẳng là gì.

"Chạy đi?

Em nghĩ tôi yếu đến thế sao?"

Hắn đưa tay lau vết máu trên môi, ánh mắt sắc lạnh.

Và rồi, hắn lao lên, tiếp tục chiến đấu như một con thú hoang.
 
Đêm Định Mệnh
Chương 6: Cái Bẫy Nguy Hiểm


Sau trận chiến ở kho hàng, Taehyung và Jungkook trở về căn cứ với nhiều vết thương.

Dù vậy, bọn họ không có thời gian để nghỉ ngơi.

Một tin tức mới đã được gửi đến – một địa điểm bí mật nơi Kang Hyunwoo ẩn náu.

"Chúng ta sẽ không để hắn yên."

Taehyung lạnh lùng tuyên bố.

Jungkook nhìn hắn, trong lòng đầy lo lắng.

Cậu biết Kang Hyunwoo không phải kẻ đơn giản, hắn sẽ không dễ dàng để lộ vị trí của mình mà không có âm mưu gì đó.

"Anh có chắc đây không phải bẫy?"

Jungkook hỏi khẽ.

Taehyung nhếch môi.

"Bẫy hay không, chúng ta vẫn phải đối mặt."

Jungkook siết chặt tay.

Cậu đã quyết định rồi – dù có chuyện gì xảy ra, cậu sẽ không rời khỏi Taehyung.

---

Đêm đó, cả đội tiến đến một khu công nghiệp bỏ hoang ở ngoại ô thành phố.

Không khí lạnh lẽo bao trùm, màn đêm yên tĩnh đến mức đáng sợ.

Khi họ tiến vào bên trong, mọi thứ vẫn im lặng một cách kỳ lạ.

"Không có ai?"

Một thuộc hạ thì thầm.

Ngay khi câu nói vừa dứt, một tiếng click vang lên.

Đèn pha xung quanh bật sáng, soi rõ những kẻ đứng trên cao – toàn bộ người của Kang Hyunwoo.

"Hóa ra cũng không quá ngu ngốc."

Một giọng nói quen thuộc vang lên.

Kang Hyunwoo xuất hiện từ bóng tối, ánh mắt tràn đầy chế giễu.

"Mày thực sự nghĩ tao sẽ để mày dễ dàng tìm thấy tao sao?"

Taehyung không tỏ ra bất ngờ, hắn chỉ nhếch môi cười lạnh.

"Vậy mày muốn gì?"

Hyunwoo giơ tay ra hiệu.

Ngay lập tức, một tên thuộc hạ kéo một người từ trong bóng tối ra.

Jungkook mở to mắt khi nhận ra người đó – một trong những thuộc hạ trung thành của Taehyung, giờ đây bị trói chặt, đầy vết thương trên cơ thể.

"Một trò chơi nhỏ."

Hyunwoo cười nhạt.

"Mày có hai lựa chọn: hoặc tao giết hắn, hoặc mày quỳ xuống trước mặt tao."

Không khí căng thẳng tột độ.

Jungkook nắm chặt tay Taehyung, khẽ lắc đầu.

"Anh không cần phải…"

Taehyung cắt ngang lời cậu bằng một ánh nhìn kiên định.

Hắn chậm rãi tiến lên phía trước, đôi mắt lạnh lẽo như băng.

"Tao không quỳ trước ai cả."

Hắn rút súng, nhắm thẳng vào đầu một tên đàn em của Hyunwoo, không chần chừ bóp cò.

Đoàng!

Xác tên đó đổ xuống ngay lập tức.

Mọi thứ vỡ òa, tiếng súng vang lên khắp nơi.

Jungkook lao về phía sau một thùng hàng, tim đập mạnh.

Cậu có thể thấy Taehyung chiến đấu, từng động tác của hắn đều nhanh gọn và chuẩn xác, không một chút do dự.

Nhưng rồi, một viên đạn bất ngờ bay thẳng về phía Taehyung.

Jungkook không kịp suy nghĩ.

Cậu lao đến, đẩy Taehyung ra.

Đoàng!

Viên đạn ghim vào vai Jungkook.

Taehyung quay lại, mắt hắn đỏ ngầu khi thấy Jungkook ngã xuống.

Một cơn thịnh nộ trào lên trong lòng hắn.

Không chút do dự, hắn nhắm vào kẻ vừa bắn Jungkook và bóp cò liên tục.

Từng viên đạn xuyên qua cơ thể kẻ địch, nhưng Taehyung vẫn không dừng lại.

Hắn lao đến, kéo Jungkook vào lòng.

"Em bị thương rồi…"

Giọng hắn trầm khàn, đầy đau đớn.

Jungkook nắm lấy áo hắn, hơi thở yếu ớt.

"Em không sao…

Đừng để hắn chạy thoát…"

Taehyung cắn răng, ánh mắt tràn đầy sát khí.

Hắn đặt Jungkook xuống một góc an toàn, rồi quay người, hướng thẳng về phía Kang Hyunwoo.

Hôm nay, mọi thứ sẽ kết thúc.

__

Tiếng súng vẫn vang vọng khắp nhà kho, mùi thuốc súng tràn ngập không khí.

Những kẻ thuộc hạ của Kang Hyunwoo đang dần bị quét sạch, nhưng hắn vẫn chưa hề tỏ ra lo lắng.

Ngược lại, hắn chỉ đứng đó, nhìn Taehyung với ánh mắt đầy thách thức.

Taehyung bước từng bước về phía hắn, ánh mắt tối sầm lại.

"Lần này mày không chạy được nữa đâu."

Hyunwoo bật cười, quệt vết máu trên khóe môi.

"Mày nghĩ tao sẽ để mày dễ dàng có được thứ mình muốn sao?"

Hắn rút ra một thiết bị nhỏ từ trong túi áo, bấm nút.

Ngay lập tức, một loạt tiếng bíp bíp vang lên từ khắp nơi trong nhà kho.

Taehyung nheo mắt, nhanh chóng nhận ra những quả bom đã được kích hoạt.

"Chết tiệt."

Jungkook vẫn còn ngồi tựa vào bức tường, tay ôm lấy vết thương trên vai.

Cậu cố gắng đứng dậy nhưng cơ thể không còn đủ sức.

Taehyung liếc nhìn cậu một giây, rồi quay lại với Hyunwoo.

"Mày thật sự điên rồi."

Hyunwoo nhún vai.

"Nếu tao chết, tao sẽ kéo mày chết cùng."

Không thể để hắn thực hiện kế hoạch, Taehyung lao đến, tung một cú đấm thẳng vào mặt Hyunwoo.

Hắn ngã ra sau nhưng nhanh chóng bật dậy, vung dao về phía Taehyung.

Hai người lao vào nhau, trao đổi những đòn chí mạng.

Taehyung tránh một đường dao sắc bén, rồi xoay người đấm mạnh vào bụng Hyunwoo.

Hắn khựng lại, máu trào ra từ khóe môi, nhưng vẫn cười điên dại.

"Không dễ đâu, Taehyung."

Nhưng đúng lúc đó, một tiếng súng vang lên.

Hyunwoo mở to mắt, cơ thể cứng đờ.

Một viên đạn ghim thẳng vào chân hắn, khiến hắn quỵ xuống.

Jungkook đứng đó, tay vẫn còn run, khẩu súng trên tay cậu còn bốc khói.

Taehyung nhìn cậu một giây, rồi nhanh chóng lao đến, giật lấy thiết bị điều khiển từ tay Hyunwoo.

Hắn nhanh chóng tìm nút vô hiệu hóa.

Một giây.

Hai giây.

Tiếng bíp bíp chậm lại rồi dừng hẳn.

Nhà kho không nổ tung.

Taehyung thở ra một hơi, ánh mắt lạnh lẽo hướng về Hyunwoo.

"Cuộc chơi kết thúc rồi."

Hyunwoo cười nhạt.

"Mày nghĩ mày thắng sao?

Còn rất nhiều kẻ ngoài kia muốn giết mày…"

Taehyung không nói gì.

Hắn chỉ nâng súng lên.

Một phát đạn vang lên.

Kang Hyunwoo ngã xuống, mắt mở to nhưng không còn ánh sáng.

Mọi thứ cuối cùng cũng kết thúc.

Jungkook cảm thấy đôi chân mình mềm nhũn.

Cậu không ngờ mình lại có thể bóp cò súng, càng không ngờ Taehyung có thể dứt khoát đến mức này.

Taehyung bước đến bên cậu, cúi xuống ôm lấy cậu vào lòng.

"Ổn rồi.

Mọi thứ đã kết thúc."

Jungkook siết chặt áo hắn, lần đầu tiên nhận ra – ở bên cạnh Taehyung, cậu không còn sợ hãi nữa.

Tất cả những gì cậu cảm nhận được là sự an toàn tuyệt đối.
 
Đêm Định Mệnh
Chương 8: Dư Chấn


Cuộc chiến đã kết thúc, nhưng dư âm của nó vẫn còn.

Căn cứ của Taehyung trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết.

Những kẻ trung thành với Kang Hyunwoo đã bị quét sạch, nhưng Taehyung biết – kẻ thù không chỉ có một.

Jungkook được đưa về biệt thự ngay sau khi trở về từ nhà kho.

Cậu bị thương không nhẹ, nhưng may mắn là viên đạn không trúng vào chỗ hiểm.

"Em cần nghỉ ngơi."

Taehyung trầm giọng nói, đặt tay lên vai Jungkook.

Jungkook nhìn hắn, ánh mắt kiên định.

"Còn anh?

Anh sẽ làm gì tiếp theo?"

Taehyung lặng thinh trong vài giây, rồi nhẹ giọng.

"Dọn dẹp tàn dư."

Cậu biết điều đó có nghĩa là gì.

Những kẻ còn sót lại của Kang Hyunwoo vẫn chưa từ bỏ ý định trả thù, và Taehyung sẽ không để bất cứ ai có cơ hội quay lại.

Đêm đó, khi Jungkook đã ngủ, Taehyung rời khỏi biệt thự.

Hắn lái xe đến một căn cứ khác, nơi thuộc hạ của hắn đang giữ lại vài kẻ đã từng làm việc cho Hyunwoo.

"Chúng ta có thể xử lý chúng ngay lập tức."

Một trong những thuộc hạ của Taehyung nói.

Hắn bước vào căn phòng tối, nơi ba người đàn ông đang bị trói chặt.

"Taehyung… xin tha mạng… chúng tôi không còn liên quan đến Hyunwoo nữa…"

Taehyung nhìn họ một lúc lâu.

Nếu là trước đây, hắn sẽ giết ngay không do dự.

Nhưng lần này, có gì đó trong hắn thay đổi.

Hắn không muốn mãi chìm trong máu.

"Biến khỏi đây."

Giọng hắn lạnh băng.

"Nhưng nếu tao còn thấy tụi bây xuất hiện một lần nữa…"

Không cần nói hết câu, bọn chúng đã hiểu.

Sáng hôm sau, Jungkook tỉnh dậy và thấy Taehyung đang đứng bên cửa sổ, ánh mắt xa xăm.

"Anh ổn chứ?"

Cậu hỏi.

Taehyung quay lại, đôi mắt hắn dịu đi khi nhìn thấy Jungkook.

"Tôi ổn.”

Jungkook không tin.

Cậu bước đến gần, nhẹ nhàng chạm vào tay hắn.

"Anh có thể nói với em mà."

Hắn im lặng một lúc, rồi bất ngờ kéo cậu vào lòng.

"Jungkook… em có hối hận khi bước vào thế giới của tôi không?"

Jungkook mỉm cười, lắc đầu.

"Không.

Em chỉ hối hận vì không gặp anh sớm hơn."

Lần đầu tiên sau một thời gian dài, Taehyung cảm thấy một chút nhẹ nhõm.

Hắn ôm chặt Jungkook hơn, như thể sợ cậu biến mất.

Bên ngoài, một ngày mới bắt đầu.

Nhưng trong lòng họ, đây mới thực sự là khởi đầu của một tương lai không còn bóng tối.

---

Một tuần sau trận chiến, vết thương của Jungkook đã dần hồi phục, nhưng cậu vẫn bị ám ảnh bởi những gì đã xảy ra.

Mỗi khi nhắm mắt, cậu vẫn nhớ đến khoảnh khắc mình bóp cò súng, nhìn thấy Kang Hyunwoo đổ gục trước mắt.

Taehyung nhận ra sự bất an của Jungkook.

Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ ở bên cậu, chờ cậu sẵn sàng mở lòng.

Một buổi tối, khi cả hai đang ngồi trong thư phòng, Jungkook bất ngờ lên tiếng: "Em đã giết người."

Taehyung đặt ly rượu xuống, mắt không rời khỏi cậu.

"Phải."

"Em vẫn chưa thể quen với điều đó."

Jungkook siết chặt hai bàn tay.

"Nhưng em không hối hận."

Taehyung bước đến, ngồi xuống đối diện cậu.

"Em không cần phải trở nên giống tôi."

Jungkook ngước nhìn hắn.

"Nhưng em muốn mạnh hơn.

Em không muốn trở thành gánh nặng cho anh."

Taehyung im lặng một lúc, rồi bật cười khẽ.

"Em chưa từng là gánh nặng của tôi."

Hắn vươn tay, nắm lấy tay cậu.

“Nhưng nếu em muốn mạnh hơn, tôi sẽ dạy em.”

Jungkook gật đầu, ánh mắt đầy quyết tâm.

Từ khoảnh khắc đó, cậu không còn là chàng trai yếu đuối chỉ biết chạy trốn nữa.

Những ngày sau đó, Jungkook bước vào một giai đoạn huấn luyện khắc nghiệt.

Taehyung không nương tay, hắn muốn cậu mạnh mẽ hơn, không chỉ để tự vệ mà còn để đối mặt với những nguy hiểm không thể lường trước.

"Nhấc súng lên."

Taehyung ra lệnh.

Jungkook thở dốc, mồ hôi chảy dài trên trán.

Cậu đã tập bắn suốt ba tiếng đồng hồ nhưng vẫn chưa đạt đến độ chính xác mà Taehyung mong muốn.

"Bình tĩnh."

Hắn bước đến sau lưng Jungkook, nhẹ nhàng điều chỉnh tư thế cầm súng của cậu.

"Đừng nghĩ đến kết quả.

Cảm nhận nó."

Jungkook hít một hơi sâu, tập trung.

Lần này, viên đạn bắn ra trúng ngay mục tiêu.

Taehyung mỉm cười hài lòng.

"Tốt lắm."

Cậu nhìn hắn, ánh mắt lấp lánh.

"Em sẽ không để anh thất vọng."

---

Trong khi đó, ở một nơi khác trong thành phố, một kẻ lạ mặt đang ngồi trong bóng tối, xem lại đoạn video về trận chiến tại nhà kho.

Hắn nhếch môi.

"Kang Hyunwoo đã chết, nhưng trò chơi chỉ mới bắt đầu."

Màn hình trước mặt hắn hiển thị hình ảnh của Taehyung và Jungkook.

"Kẻ tiếp theo… sẽ là bọn chúng."
 
Đêm Định Mệnh
Chương 9: Mối Đe Dọa Ẩn Mình


Những ngày yên bình ngắn ngủi của Jungkook nhanh chóng bị phá vỡ.

Taehyung luôn tỏ ra điềm tĩnh, nhưng hắn biết rõ – một cơn bão lớn đang đến gần.

Những báo cáo từ thuộc hạ liên tục gửi về, nhắc đến một thế lực mới đang âm thầm trỗi dậy.

"Chúng không để lại dấu vết rõ ràng, nhưng dường như đang theo dõi chúng ta."

Namjoon, cánh tay phải của Taehyung, báo cáo.

Taehyung trầm ngâm.

“Chúng có động thái nào chưa?”

“Hai kho hàng của chúng ta vừa bị tấn công.

Không có thương vong, nhưng toàn bộ hàng hóa bị phá hủy.”

Jungkook đứng bên cạnh, sắc mặt cậu có chút căng thẳng.

Đây không còn là những cuộc tranh chấp nhỏ lẻ – mà là một lời tuyên chiến thực sự.

---

Buổi tối hôm đó, Taehyung đưa Jungkook đến một nơi bí mật – căn cứ ẩn của hắn.

Đây là nơi chỉ những người thân tín nhất mới được biết đến.

“Em không cần tham gia vào chuyện này.”

Taehyung trầm giọng.

Jungkook nhìn hắn, đôi mắt kiên định.

“Anh đã hứa sẽ dạy em mạnh mẽ.

Giờ anh lại muốn em lùi bước sao?”

Taehyung thở dài, nhưng không phản đối.

Hắn biết Jungkook không còn là cậu bé sợ hãi ngày nào nữa.

---

Ba ngày sau, thông tin về kẻ đứng sau những cuộc tấn công dần lộ diện.

Một người đàn ông bí ẩn, được gọi là “Tên Ẩn Danh” – kẻ từng là thuộc hạ trung thành của Kang Hyunwoo, nay đứng lên chiếm lấy quyền lực.

Hắn gửi một thông điệp duy nhất đến Taehyung: “Trò chơi chỉ mới bắt đầu.”

Taehyung nắm chặt tờ giấy trong tay, ánh mắt lạnh lẽo.

“Nếu hắn muốn chơi… vậy thì ta sẽ cho hắn thấy ai mới là kẻ kiểm soát cuộc chơi này.”

Jungkook đứng sau lưng hắn, lòng cậu bỗng nhiên dâng lên một nỗi lo lắng mơ hồ.

Cậu biết, trận chiến lần này… có thể sẽ không đơn giản như trước nữa.

---

Ngay trong đêm, Taehyung triệu tập tất cả thuộc hạ trung thành.

Căn phòng họp lớn trong biệt thự nhanh chóng trở nên căng thẳng với sự có mặt của những kẻ mạnh nhất dưới trướng hắn.

"Hắn đã ra mặt."

Taehyung nói, giọng trầm thấp nhưng đầy uy quyền.

“Chúng ta cần dọn sạch mối nguy này trước khi nó lan rộng.”

Hoseok gật đầu.

“Tôi đã cho người điều tra. ‘Tên Ẩn Danh’ không chỉ còn là một thuộc hạ cũ của Hyunwoo.

Hắn đã xây dựng được một tổ chức riêng, và hiện đang hợp tác với một băng đảng từ nước ngoài.”

Namjoon cau mày.

“Nếu để hắn phát triển thêm, e là hắn sẽ trở thành một mối đe dọa lớn.”

Jungkook lặng lẽ lắng nghe, cậu cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng.

Từ khi bước vào thế giới của Taehyung, cậu đã chứng kiến quá nhiều nguy hiểm.

Nhưng lần này, cậu cảm nhận được sự khác biệt. ‘Tên Ẩn Danh’ không chỉ muốn quyền lực – hắn muốn tiêu diệt Taehyung.

“Vậy kế hoạch là gì?”

Jungkook lên tiếng, khiến mọi người trong phòng bất ngờ.

Taehyung nhìn cậu, ánh mắt phức tạp.

“Chúng ta sẽ không chờ đợi.

Phải tấn công trước.”

Jungkook nuốt khan, nhưng cậu không lùi bước.

Cậu biết rằng lần này, không còn con đường quay lại nữa.

---

Nửa đêm, một đội đặc nhiệm bí mật được cử đi trinh sát căn cứ của ‘Tên Ẩn Danh’.

Nhưng chỉ vài giờ sau, họ mất liên lạc.

Điện thoại của Taehyung vang lên.

Một giọng nói méo mó qua bộ đàm vang lên: “Taehyung, mày nghĩ có thể bắt bài tao sao?”

Màn hình gửi đến một đoạn video – ba người thuộc hạ của Taehyung bị trói, máu me đầy mình.

Jungkook cảm thấy tim mình như siết chặt.

Cậu quay sang Taehyung, thấy hắn vẫn giữ vẻ lạnh lùng nhưng đôi mắt đầy sát khí.

“Hắn muốn gì?”

Jungkook hỏi.

Taehyung siết chặt nắm đấm.

“Hắn muốn chơi một trò… mà chúng ta không thể thua.”

---

Ngay lập tức, Taehyung ra lệnh cho đội của mình chuẩn bị hành động.

Jungkook không rời mắt khỏi màn hình, hình ảnh những người bị bắt giữ làm cậu không thể kìm nén cơn giận.

“Chúng ta sẽ làm gì?”

Jungkook hỏi, lần đầu tiên giọng cậu toát lên vẻ cứng rắn.

Taehyung quay sang cậu, đôi mắt đầy kiên định.

“Cứu người.

Và kết thúc hắn.”

Hoseok đưa lên một bản đồ vệ tinh, chỉ vào một khu vực bỏ hoang ở ngoại ô thành phố.

“Dựa trên tín hiệu cuối cùng, có thể hắn đang giữ họ ở đây.”

Taehyung nhìn lướt qua.

"Đi thôi."

Jungkook bất ngờ nắm lấy tay hắn.

“Anh… sẽ cẩn thận chứ?”

Taehyung khẽ siết nhẹ tay cậu, như một lời trấn an.

"Tôi hứa."

Nhưng trong lòng hắn, hắn biết rõ.

Trận chiến này sẽ không dễ dàng, và đôi khi, để chiến thắng… người ta phải đánh đổi thứ quan trọng nhất.
 
Back
Top Bottom