Khác [DeliCell] Dinh thự không thể rời

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
363673864-256-k250779.jpg

[Delicell] Dinh Thự Không Thể Rời
Tác giả: Leberblume
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

warning:
+lowercase
+góc nhìn thứ nhất (cell)
+đừng hỏi sao tag cp mà truyện có đứa nhoé, tội lỗi lắm
+chỉ có delicell thôi ship đâu thì đi đó nhé
+ooc, lệch nguyên tác(?)
+yếu văn, não tàn nên còn lở dở, xin lỗi



mashle​
 
Related threads
  • THỊNH THẾ NỮ ĐẾ PHỤC THÙ
  • [REUP] Hoàng Thượng Thay Tôi Đấu Trí Trong Hậu Cung
  • Thường Châu Năm Ấy
  • Dinh Thự Yêu Quái (Youkai no Yashiki)- Bình An Bách Quỷ
  • Dinh thự Rubik
  • Dinh Thự Bóng Tối 2
  • [Delicell] Dinh Thự Không Thể Rời
    day 1


    chợt bổng tỉnh giấc, khung cảnh xung quanh có chút xa lạ lại pha kèm theo quen thuộc này là sao đây?

    đầu choáng quá.. mình không thể nhớ được chuyện gì cả. mùi rượu nồng nặc khắp nơi làm mình nhớ tới một thứ gì đó, nhưng nó là gì nhỉ..? cứ nghĩ tới chúng thì đầu lại đau lên một cách lạ thường. thật là khó chịu quá đi, để ra ngoài xem sao...

    /lộp cộp/- tiếng bước chân đi chỉ khoảng cách từ nơi mình đứng đến cửa nhưng lại rất vang

    lạ thật đấy, hành lang không một bóng người nhưng sao cảm giác như mình đã đi qua nó rất nhiều lần(?).. tiếng đàn chợt phát lên khi mình vừa chạm chân ra hành lang lạnh lẽo yên ắng này.

    âm thanh nghe như đang khóc than cho ai đó, thật bi thương

    "nhạc gì như nhạc tang vậy chứ, nghe mà nhức cả đầu"

    bước đi trên hành lang tối tăm nồng nặc mùi rượu trộn mảnh vỡ thủy tinh từ những chai rượu khác nhau, cơ mà không giống rượu lắm màu này sẫm hơn còn bốc ra mùi tanh khiến ai nấy cũng khó chịu. phía bên kia có một cửa sổ nhỏ thử mở xem thoáng khí không

    chả ngờ vừa chạm vào cửa sổ lại tự vỡ, vụn kính vỡ nằm lăn lóc khắp nơi. chúng cứa vào tay mình làm máu rỉ từng giọt chạy theo mép bàn tay rơi xuống, nhưng mình không thể để tâm được chuyện nhỏ nhặt này bởi ngoài khung cửa nhỏ còn lắc rắc miếng thủy tinh sắc nhọn kia là một sân vườn có cây chẳng lá, bồn hoa ở chính giữa sân có cây đao khá lớn bên cạnh, hoa trong bồn cứ chớm nở lại bị thanh đao ấy chẻ làm đôi. tuyệt nhiên hơn khi bông hoa vàng óng kia trở nên không sắc và chảy ra thứ dịch màu đỏ...

    "chuyện quái gì đang sảy ra tại đây vậy chứ? nó trông thật điên rồ"

    xung quanh tối dần, trông mờ mịt thật. tự nhiên có cảm giác lạnh sống lưng này là sao đây..? có thứ gì đó ở ngay sau lưng mình, quay lại xem sao ...

    trước mắt mình hiện tại là một nơi xa lạ, chả phải hành lang cũ kĩ u tối nãy. cột đình bên phải trải dài dây tơ hồng tới nơi sâu thẳm hành lang không ngõ cụt này, bên trái lại ngỡ ra màu sắc u tối u tối của xích sắt. song sắt quấn chặt lấy cột đình.. nơi ấy lại rỉ ra những vệt đỏ giống máu nhưng lại nhớp nháp lạ thường, nó cứ dần chảy ra lan ra khắp sàn.

    "cái thứ nhớp nháp dính trên sàn là sao đây..? kinh quá. cơ mà rõ nãy đang đứng ở hành lang khác, sao mới chớp nhoáng đã thay đổi rồi.

    ảo ảnh à?"

    ...

    từ phía cột đình bên trái một sợi xích cũ kĩ bò nhanh tới nơi đây, càng tới gần nó càng giống một con xà tinh muốn bắt trọn mình. nó quấn chặt mình đến mức không tài nào thở được..

    vì ham muốn sống bản thân đã cố gắng gượng vùng vẫy đến khi đôi mắt không thể chịu nổi nữa nhắm lại...và chả nhớ gì nữa cả

    ....
     
    [Delicell] Dinh Thự Không Thể Rời
    day 2


    "..."

    mình quay về nơi vừa mới bắt đầu rồi... vẫn là gian nhà âm u lúc ấy. nhưng chúng kèm theo những hình ảnh bị xé rách mặt được dán khắp căn phòng, chuyện gì đây? sao mình lại ở đây? nãy mình còn bị con rắn chết tiệt kia a- ....

    "đau đầu chết mất, sao cứ muốn nhớ về chuyện gì đó thì lại đau đầu. phiền chết đi được"

    cơ mà phòng này không giống lúc nãy cho lắm nhỉ, trong phòng này có mùi rất lạ..

    "mùi gì mà kinh khủng vậy? như một núi xác-... hể..? một núi xác? nghe quen lắm, như thể mình đã từng thấy và gặp rất nhiều(?)"

    càng cố nhớ đầu lại càng đau nữa rồi,

    theo thói quen tôi đưa tay lên che bớt mùi kinh khủng ấy lại, nhưng-...

    "hơ- ...!?"

    có thứ gì đó đang di chuyển ngay bên trong lớp áo? bên dưới mảnh vải rách rưới không nguyên vẹn có thứ gì đó cự quậy, phía trong là hình ảnh cánh tay thô sơ chẳng có chút gì là của người sống với các vết lỗ nằm loang ra khắp nơi, nơi phát ra thứ mùi kinh tởm.. và giòi bọ đang ăn gặm nhấm từng miếng da một một còn sót lại trên cánh tay... thật kinh tởm nhưng sao mình không hề có một chút cảm giác của sự đau đớn do nó mang lại..?

    căn phòng chớp nhoáng lại một nhoè đi, căn phòng giờ đây lại bao trùm một màu đen tĩnh mịch mang đến sự khó chịu đến ngạt thở. những thứ dơ bẩn trên tay cũng đã biến mất với căn phòng nãy rồi, nó mang ý gì vậy?

    giờ đây xung quanh tối đen không hề có nơi tựa vào vang văng vẳng những giọng nói kì lạ liên tục lặp đi lặp lại, câu nói đó là của ai..?

    "ngươi mãi mãi sẽ là của ta"

    "t-thiếu gia, đừng ..."

    "nơi đây chan chứa tình yêu của ta và ngươi"

    ...

    giọng nói đó là của mình ...? và ai cơ!?.. cơn đau đầu lại ập tới rồi, như thể chúng cố tình không để mình nhớ chuyện gì đó rất quan trọng vậy...

    ...

    "hình như mình đã quên mất một thứ gì đó rất quan trọng thì phải"

    sợi chỉ đỏ? nó từ từ hiện lên phía trước mặt mình .. dây chỉ đường à.

    đi theo nó câu thoại trong phòng cũng khác dần đi...

    "căn phòng này từ giờ sẽ là của ngươi và ngươi chỉ được phép ở nơi đây thôi, đừng cố phản kháng chứ!

    ở đây ngươi và ta sẽ sống cùng nhau vĩnh viễn"

    dừng bước, câu nói này..? nó là một kí ức của mình đúng chứ!? sao nước mắt lại cứ rơi thế này. bình tĩnh đã theo sợi dây đó chắc sẽ có một lối ra ẩn đâu đó thôi, mình có thể rời khỏi nơi quái quỷ này rồi tìm hiểu chúng sau.

    có ánh sáng lớn từ đầu phía bên kia, có lẽ đã thoát rồi. mình đã cố bước thật nhanh vào căn phòng ấy.

    nơi căn phòng tối chẳng còn gì ngoài tiếng chân vẫn còn vang vọng, tiếng nói ai đó lại vang lên

    "đừng có bỏ ta đi vậy chứ..!?"
     
    [Delicell] Dinh Thự Không Thể Rời
    day 3


    nơi đây là... lại một căn phòng nữa cơ á!? tưởng ra tới cửa thoát rồi chứ.

    /rắc/- tiếng gương nứt ra từ dưới chân

    cái quái gì vỡ mẹ rồi, tên chết tiệt nào lại đặt toàn gương là gương thế này. phiề thậ- nhưng mà.. bản thân phản chiếu của mình đâu? căn phòng mặc dù đầy ắp các loại kính khác nhau nhưng không có cái nào phản chiếu hình ảnh của mình cả. mất dạy

    có gì đó không ổn nơi đây rồi

    “e hèm”

    “chào mừng đến với thế giới nội tâm người bạn nhỏ”

    gì đây? ai? bạn nhỏ nào? tên nào đang nói vậy?

    /quay sang/

    trên tấm gương nhỏ nhưng lại nhiều chi tiết đen đơn điệu đồng nhất ở đối diện lại xuất hiện một chàng trai với mái tóc vàng óng không hề có khuôn mặt, trang phục tím đậm với kẻ viền xám. chỉ có nữa thân trên còn nguyên vẹn còn phía sau tấm gương có vẻ đã thối rữa? tay tên đó cầm khay đựng đồ rỗng. phát ra âm thanh có thể hiểu nhưng nghe thật chói tai, như thể có ai đó đã cắt vào cổ của tên đó vậy. thật lạ kì ở điểm trông hắn có vẻ đã đợi mình tới từ rất lâu rồi vậy

    “cậu không biết tôi nhưng tôi biết cậu rất rõ đấy. bởi vì tôi là cậu, nhưng cậu không phải tôi. tôi sinh ra từ cậu, nhưng giờ cậu không thể chạm đến”

    ...

    hắn bị điên à giảng lí thuyết đạo lí gì ở đây chứ, nín cái mồm giùm cái

    “tôi chờ cậu khá lâu rồi, nếu đã tới thì mong cậu tìm giúp tôi một vài món đồ thất lạc, được chứ?”

    “ai rảnh, có làm cũng chả được gì”

    “..., tôi là cậu và tôi chắc chắn với cậu sẽ tìm được đáp án sau khi tìm được đồ cho tôi”

    tên điên này ăn nói chả thấm được câu nào. dựa vào đâu mà tên đó cứ nói hắn là mình, rõ mình vẫn đang đứng ngay đây cơ mà?

    ...

    “cậu đang băn khoăn về lời tôi nói sao? chà rõ cậu cũng thấy rằng bản thân mình còn chả thèm có trong gương kia mà, cậu thử nói xem cậu là ai? và tại sao lại ở chốn chả rõ thực hư này? chắc cậu cũng đã nghĩ tới rồi chứ?...-”

    hể, hắn nói cái quái g-... mình không biết mình là ai sao..? không thể nào được mình vẫn là mình... tên là ... ? m- mình tên gì cơ!? rốt cuộc mình là ai?

    /đưa tay lên ôm lấy đầu/

    “im miệng đi ...”

    càng cố nhớ thì thứ đem lại chỉ là cơn đau đầu bất tận, tại sao cứ phải khiêu khích?

    “không nhớ đúng không? tôi sẽ giải đáp tất cả nên hãy giúp tôi .”

    chết tiệt, mình chả còn lựa chọn nào khác nữa rồi.. với căn phòng toàn kính thế này, đành chịu mà làm theo lời tên dở này thôi

    “tóm lại có mấy đồ cần kiếm”

    “sáu thứ ở sáu cái gương này hãy đi vào và tìm kiếm chúng, hãy nhớ rằng ảo hay thực là do cậu quyết”

    ...
     
    [Delicell] Dinh Thự Không Thể Rời
    day 4


    chi ở nơi tôi gặp tôi

    phân vân trong tâm tự hỏi nên lựa cánh cổng nào đầu tiên, bất giác cảm thấy có ai đó bước đều trong hành lang, quả thực hiện giờ nên tránh xem là đồng hay địch. lê thân xác mình chọn đại một đường lối đi, căn phòng trước mắt đây thật kì thú. vừa bước vào liền thấy rõ sự tương phản giữa trong và ngoài, xung quanh là căn phòng trắng pha ô đen xen kẽ, có vài món đồ chơi nằm lăn đến chân. phía trước có người?

    ôi mừng chết rõ là từ lúc tỉnh dậy ở chốn này mình đã không gặp được ai giống con người rồi. cơ mà đó hình như là một đứa trẻ..?

    “này, nhóc”

    không có động tĩnh gì, cứ ngồi quay mặt vào trong góc, mình cũng chẳng hiểu... nhưng mà trông nó thật quen..?

    đứa bé đó...làm mình nhớ về hồi mình còn nhỏ, tuy không nhớ rõ chuyện gì khi ấy nhưng mình nhớ rằng lúc đó mình luôn ngồi ở một góc như vậy. nhưng nhóc này thật kì lạ sao lại không có biến động gì hết vậy? tựa như một bức tượng sáp công phu, được khắc vô cùng tỉ mỉ buộc mình phải tự ra tay đến chào hỏi thôi. vừa tiến thêm được bước thì đứa bé bỗng quay lại, khuôn mặt non nớt với ánh mắt vàng kim thật đáng yêu cơ mà trong thật buồn, nó trông thật rất giống mình, hai vạch đen trên mặt lại tô điểm thêm. như kiểu nó là bản sao lúc nhỏ của ta vậy...

    không nói gì đứa bé dần đứng lên, đôi chân loạng choạng bước không vững dường như đã lâu rồi không di chuyển. nhìn sơ qua bộ trang phục màu xanh đơn thuần của những đứa trẻ trông rất mới, có thể là mới mang gần đây thôi nhưng cơ thể thì lại mỏng manh nhỏ bé, khoan đã... mang trong mình là sự xiềng xích, trên cổ, tay hay chân đều bị xích lại thật kĩ càng dây xích đủ dài nhưng lại không để đứa trẻ rời khỏi căn phòng. nó chậm rãi chậm rãi bước những bước chân nặng nề đi đến trước mặt tôi, dùng khuôn mặt đáng thương liên tục làm những động tác kì lạ.. nó không thể nói sao? hay là có một vấn đề nào khác? dứt câu suy nghĩ ngón tay run rẩy của đứa bé đưa về hướng cái rương bên cạnh, gì đây? cái rương cũ nát này có cái gì mà đòi ta mở chứ? vừa tính rời đi nhưng nhớ lại giọng nói ban nãy, biết đâu trong đó lại là thứ mình cần tìm sao, cứ thử xem.

    tôi bước đến cái rương, trông nắp rương có vẻ lỏng lẻo nhẹ nhàng nhưng với nhóc con bên đó chắc khó mở lắm. vừa mở ra sộc thẳng vào không khí là mùi hôi thối của tử thi, không có gì ngoài trang giấy mốc meo nhưng may thay không phải là thứ gì không nên xem. bụi bám cũng nhiều chắc lâu rồi chẳng ai động đến nó nhỉ?

    đọc thử trang giấy kia thử xem...

    "ta là ngươi và ngươi là ta"

    "ta chờ mãi sao giờ ngươi vẫn chưa đến? hắn giam ta ở đây lâu lắm rồi hay đến và giải thoát cho ta đi."

    "làm ơn đến đây, đưa ta đi cùng ngươi..."

    "hắn hắn ta đến rồi ta của tương lai xin hãy giúp ta ta muốn được sống ở ngoài thế giới rộng lớn tự do kia ta không muốn chết ở đây"

    tại sao dòng cuối này nét chữ lại nguệch ngoạc? lại còn dùng máu để viết nữa?

    đứa nhóc này rốt cuộc lai lịch như nào?

    hoài nghi quay lại nhìn đứa trẻ, nó rưng rưng đôi mắt nhỏ. thấy ta dường như không hiểu ý, nó cắn rách lấy ngón tay vẽ lên giấy từng chữ. chữ khó nhìn và lộn xộn nhưng ghép lại thì nôm na hiểu được đôi chút..

    “ giúp ta sẽ cho đồ ”

    đây là những từ ta dịch được, chắc có thể đủ hiểu. có lẽ nó đã bị nhốt ở đây lâu rồi, đi thôi tiện đường thấy được gì giúp được sẽ quay lại.
     
    Back
    Top Dưới