Khác [delay][OLN]Kẻ nắm giữ「Sự Thông Thái của Solomon.」

[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Chap 113 : Hai con người vô cảm gặp nhau.


Vừa đi lên tầng 5 cậu vừa thở dài chấp nhận số phận.

Nếu ở chung với lạ mặt và phiền phức thì cậu cũng cảm thấy khó chịu, nhưng nếu là cô gái đó, Hội trưởng hội học sinh thì cũng chả thành vấn đề gì, cậu có thể nhận được một số thông tin, sự bảo hộ từ cô nên cũng chả phải vấn đề gì.

Nhưng vấn đề mà cậu thắc mắc, cũng là lúc cô giáo viên nói rắng cậu sẽ ở chung với hội trưởng, khi nghe được, Hibi kịch liệt phản đối nhưng cũng thành công cốc với một cô giáo lạnh lùng thế, nên Hibi cũng chấp số phận anh trai của mình sẽ ở chung với một cô nào đó ngoài mình một cách cay đắng.

Vấn đề mà cậu thắc mắc đó là tại sao cậu lại ở chung phòng với hội trưởng?

Khi cậu hỏi giáo viên đều đó, nhận lại từ cô chỉ là câu 'không còn phòng', nhưng có thể lựa chọn phòng của đứa con trai nào đó mà nhét cậu vào mà?

Tại sao lại là phòng của một cô gái?

Thậm chí còn là hội trưởng?

Nhưng cô giáo viên đó lại thờ ơ với câu hỏi của cậu và không có ý định trả lời.

"Haiz.."

Thở dài mặc kệ chuyện đó, chỉ là ở chung với một cô gái, cậu cũng chẳng phải làm quá lên, dù sao cậu cũng đâu có 'hứng tình bất thình lình' như mấy đứa con trai khác.

Cũng là lúc thang máy đưa cậu lên tầng 5, bước ra thang máy, tiến tới cửa phòng trước mặt mình, cậu rút chiếc chìa khóa tên '5-1-S' ra để mở khóa cửa bước vào trong thở dài.

"Zuki, khăn tắm đâ--?"

Mắt đối mắt, mặt đối mặt, ngay khi cậu mở cánh cửa ra, đập vào cậu là một cô gái với mái tóc xanh nhạt đang khỏa thân trước mặt cậu.

"..."

"..."

"Chào."

"Ừm, chào.--- Khoan, trong lúc này đáng lẽ cô phải hét lên chứ?"

"Thật sao?"

"Chứ sao nữa?"

Đôi mắt thờ ơ có đôi chút rầu rĩ, cô đưa mắt nhìn cậu, còn cậu thì đưa đôi mắt khó hiểu nhìn vào đôi mắt cô.

"Kya."

Nghe theo lời cậu nói, cô hét-- à không, cô cất lên một tiếng rất chi bình thường mà chẳng có mấy cảm xúc.

"Có phải vậy không?"

"Đúng đấy."

Cậu trả lời câu hỏi của cô một cách bình thường, cô vẫn khỏa thân nhìn cậu với ánh mắt bình thường cho đến một lúc, một cô gái bước ra từ đâu đó.

"Ara?

Ougi-kun nhỉ?

Mà khoan đã!

Arin mặc đồ vào đi chứ!

Cậu ướt sủng kìa!"

"Thì tôi định đi lấy khăn đây."

"Ở phía kia!

Nhanh lên!

Cậu đang khỏa thân trong một thiếu niên nhìn đấy."

"Thì sao?

Tôi thấy bình thường, phải không cậu kia?"

Cô đưa đôi mắt thờ ơ nhìn cậu.

"À không, tôi không thấy bình thường lắm.

Dù sao tôi là con trai đấy, nhìn cơ thể quyến rũ như thế thì có không chừng tôi sẽ hứng tình đấy."

(Note : Vừa bảo ở trên rằng không 'hứng tình bất thình lình' , lật mặt nhanh như lật sách )

"Kya.. như thế phải không?"

"ừ, có lẽ vậy."

Sau câu trả lời của cậu, cô đi kiếm chiếc khăn của mình, còn lại ở đây là cậu và Zuki, thấy vậy Zuki nói.

"Em không thấy bối rối sao?"

"Một cô gái xinh xắn như thế khỏa thân trước mặt sao em lại không thấy bối rối?"

"Vậy mà trông em cứ như thờ ơ như cô ấy vậy, không lẽ em có thức tỉnh Đại Tội Phẫn Nộ như cô ấy?"

"Không.

Mà Đại Tội Phẫn Nộ là gì vậy senpai?"

"Đó là khả năng đã thức tỉnh trong cô ấy từ lúc nhỏ, có lẽ kĩ năng này đã ảnh hưởng một số đến cảm xúc cô bé, cũng vì kĩ năng này mà cô bé không thể giao tiếp như bình thường với bất cứ ai."

"Vậy, chị là người chăm sóc cô ấy?"

"Không, chỉ là bạn cùng phòng thôi.

Vào trong nói chuyện nào, để chị dẫn em đi tham quan."

Đi theo cô, cậu nhìn bao quát xung quanh, cậu không biết mình nên gọi nơi này là căn phòng không nữa, vì nó cứ như một căn nhà thượng tầng vậy.

Bàn ghế, những vật dụng, phòng tắm, ghế sopha,nhà bếp, hồ bơi và hai phòng ngủ, một phòng để cho cậu chỉ có 1 giường, nó thậm chí rất rộng và phòng kia của hai cô gái kia có 2 giường ngủ, một cái ở trên và một cái nằm bên dưới.

Cậu vào phòng mình, ném chiếc vali lên giường sau đó đóng cửa phòng lại, cậu bước tới phòng chính diện, nơi mà Zuki kèm với cô gái vô cảm xúc kia ngồi.

Khi cậu tới, cô gái vô cảm kia cũng đã có bộ đồ hoàn chỉnh, đó là bộ đồ học viện dành cho con gái, cả Zuki vốn cũng mặc đồng phục tự lúc cậu vào.

Zuki thì đang bận bịu với một đống giấy tờ trên bàn trong khi cô gái kia thì đang đọc một cuốn sách nâng cao ma thuật, khi thấy cậu tới, cô cũng có liếc nhìn cậu một lúc sau đó đưa tầm mắt mình trở về cuốn sách trên tay, dù biết là Zuki đang bận, nhưng cậu vẫn có một số thắc mắc cần phải hỏi.

"Senpai, tại sao em lại ở chung phòng với chị chứ?"

"Chị không biết.

Chị cũng chỉ mới vừa được thông báo rằng sẽ ở chung phòng với em."

Cô nói trong khi vẫn tập trung vào đống giấy tờ mình, cậu thấy hỏi tiếp câu hỏi này cũng chẳng được gì, vì vậy cậu đổi sang câu hỏi khác.

"Vậy, đây là ai?"

Đưa đôi mắt, cậu nhìn sang phía cô gái vẫn đang cầm cuốn sách trên tay mình, thấy cậu chỉ mình, cô đưa đôi mắt nhìn cậu.

"Tôi là Arin."

"Arin, một thần đồng, cũng là người thức tỉnh được sức khả năng mạnh mẽ từ khi lên 12."

'Một thần đồng sao..' cậu nghĩ

"Vậy cô ấy có cần đi học không?"

"Đó là tùy Arin, cô ấy muốn đi học thì đi, không đi cũng được, sẵn tiện thì cô bé cũng trong lớp S mà cậu đang ở đấy, chỉ là cô bé chưa được ghi danh thôi."

Nghe Zuki nói vậy, cậu quay sang cô gái được là thần đồng, thấy cậu nhìn mình, cô nói với một giọng vô cảm.

"Tôi là Arin."

"à ừm.."

Tuy là thần đồng, nhưng tính cách của cô ấy khá kỳ quặc,, đó là điều cậu phải lưu ý.

"Còn cậu?

Cậu tên gì vậy thiếu niên nồng nặc mùi Phù Thủy?"

"Mặc dù tôi chẳng hiểu ý cô nói là gì cả, tôi là Owari Ougi."

"Vậy Ougi, cậu có thể đi mua đồ ăn giúp tôi được chứ?

Tôi đói quá, mà cũng đang bận nữa, Zuki cũng bận nữa."

"Mua giúp chị với !"

Thấy vậy, cậu chỉ biết thở dài vì không thể từ chối, nhưng cậu vẫn không quên đòi điểm của cả hai, ở trong trường, cả hai người có thể gửi điểm cho nhau mà không sợ gì, nhưng những hành vi đe dọa gửi điểm sẽ bị nhà trường đuổi học.

Mặc dù cậu bị Zuki nói 'đàn ông mà keo kiệt' nhưng cậu lại chẳng mấy quan tâm đến câu nói đó.
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Chap 114 : Automation.


Đi đến nhà ăn, đúng như cậu nghĩ rằng cả bọn đang ngồi ăn ở đó, thấy cậu tới, Hibi nhanh chóng chạy đến, cũng là lúc cô ăn xong phần ăn của mình.

"Onii-sama lâu quá đó !

Nào lại đây ngồi ăn cùng với chúng e--"

"Anh bận rồi."

"Bận?"

"Anh đang mua một chút đồ ăn cho Hội trưởng, vả lại anh cũng không thấy đói lắm nên em cứ tiếp tục ăn đi."

"Hội trưởng?

Hội trưởng..

Tại sao anh lại mua đồ ăn cho ả ta chứ!

Ả không có tay chân à!?"

Cậu vừa đi đến quầy bánh mì vừa liên tục nghe những lời càu nhau của Hibi bên cạnh, khi mua xong 3 ổ bánh mì, cậu nhìn Hibi thở dài nói.

"Cô ấy đang bận nên mới nhờ anh, đừng hiểu nhầm như thế chứ?

Tốt hơn là em nên trở về bàn ăn của mình đi."

"Nhưng mà.."

"Không sao đâu đừng làm quá mọi việc như thế?

Chẳng giống em thường ngày chút nào."

"Ai mà biết được ả hội trưởng là hồ ly tinh chứ!

Em nghe rất nhiều tin đồn về cô ta đó!

Nào là chị gái quốc dân, vợ quốc dân, người được sủng ái nhất trường.."

"Vậy?

Có cái nào là xấu không?"

"Không.."

Giữ 3 ổ bánh mì trên một tay, cậu đặt tay còn lại lên đầu cô thở dài nói.

"Đừng lo, anh không có tình cảm gì với cô ấy đâu, vì vậy đừng suy nghĩ nhiều đến thế, em lo lắng quá rồi đấy."

Cậu xoa đầu cô bé, cảm nhận những ngón tay của cậu một cách dễ chịu, cô bé nhõng nhẽo nói.

"Em biết rồi..

Tuyệt đối Onii-sama nên cẩn thận với cô ta nhé !"

"Anh biết rồi..

Vậy anh đi đây."

"Vâng.

Onii-sama buổi trưa vui vẻ."

Cô cúi người chào cậu, trong khi cậu chỉ vẩy tay chào cô rời đi mà không hay biết cô vừa tổn thương đến chừng nào.

Cầm 3 ổ bánh mì trên tay, cậu trở về lại phòng mình, vì lúc cậu ra khỏi phòng cậu có khóa cửa, nên bây giờ cậu phải mở cửa lại, mặc dù cậu không nghĩ ai đó sẽ lẻn vào phòng khi cậu đi vắng, nhưng an toàn vẫn trên nhất, dù sao thì cũng có hai người con gái trong đó, ai mà biết được tên hứng tình nào sẽ vào và làm chuyện gì với hai cô gái đó chứ?

"Về rồi à?

Ougi Hứng Tình?

Đồ ăn đâu?"

"Đây.

Mà khoan, tại sao cô lại đưa 2 từ đó vào cuối tên tôi chứ?"

"Có lẽ tôi nên thêm vài đặc điểm vào tên của người khác để xưng hô cho vui vẻ hơn."

"Chả vui vẻ tí nào."

Cả hai đưa đôi mắt thờ ơ nhìn nhau cho đến khi bên thứ ba cất tiếng.

"Hai người cứ nhìn nhau thì đồ ăn đâu mà tôi ăn hả ~?"

Sau câu nói của Zuki, một ổ bánh mì được ném tới chỗ cô, cô nhanh chóng bắt lấy ổ bánh mì, cơ thể cô chạm vào chiếc bàn khiến những tờ giấy trên bàn bắt đầu rớt xuống lã rã.

"Em độc ác thật đấy!"

Cậu dường như không có dấu hiệu sẽ quan tâm tới cô, đưa ổ bánh mì cho cô gái thờ ơ, cậu ngồi xuống chiếc sopha kề bên Arin, cầm lấy ổ bánh mì, cậu bắt đầu ăn.

"Vậy, có lẽ sắp tới giờ học rồi, em đi đây Senpai."

"Uum, d-đi--v-ui vẻ."

Ăn nhanh chóng xong ổ bánh mì của mình, cậu gửi lời chào đến Zuki, nhưng vì đang ngậm ổ bánh mì trong miệng mình, kèm với việc đống giấy tờ chưa xong, cô trả lời một cách mà cậu thấy khó hiểu.

"Vậy, đi thôi Hứng Tình."

"Ừm, đi thôi.

Mà khoan, đừng gọi tôi là 'Hứng Tình' vả lại sao cô cũng phải đi chứ?"

"Vì tôi có hứng thú chứ sao?"

Cả hai đưa ánh mắt thờ ơ không nói nên lời nhìn nhau, có lẽ đó là một điểm đặc biệt của hai người, mặc kệ điều đó, sau một lúc thì cậu với Arin cũng quyết định đi.

"Ma lực của cậu thật kỳ lạ."

Đi trên thang máy, cô nhìn vào dòng ma lực mà cậu phát ra để khiến máy đưa xuống với ánh mắt thờ ơ nhưng có đôi chút tò mò.

"Kỳ lạ?

Chỗ nào cơ?"

"Nó không giống với những người bình thường..

Cậu là Automation à?"

"Automation?"

"Cậu không biết sao?"

"Không."

"Automation là sự kết hợp giữa ma thuật và khoa học tạo nên một cỗ máy có thể sử dụng ma thuật, tôi nói ngắn gọn như thế thôi."

"Hm..

Có gì đó không đúng?

Chẳng phải ma lực được phát ra từ nơi tâm ma lực sao?

Và thứ đó thì làm sao một cỗ máy có được chứ?"

"Đúng như cậu nói, nơi kiểm soát ma lực và lan truyền chúng khắp cơ thể con người đó là trái tim đúng chứ?

Vậy thì muốn một cỗ máy sử dụng được ma lực thì họ sẽ làm gì?"

Cô đưa đôi mắt thờ ơ nhìn cậu, cả hai đã đi được nửa trận đường trong khi nói mà chẳng ai trong cả hai biết, vì họ đang chìm đắm trong sự hiếu kỳ của cậu.

"Lõi ma lực?"

"Chính xác."

Lõi ma lực, có vẻ các cỗ máy giống với các ma thú, những ma thú đều có lõi ma lực là viên ma thạch để giữ chúng tồn tại, và khoa học đã phát triển đến mức tạo nên một cỗ máy sử có ý thức thông qua đó.

"Thứ có thể giữ những cỗ máy có thể hoạt động là lõi ma lực, những nhà nghiên cứu đã tìm tòi, nghiên cứu ra một loại khoáng thạch có thể áp dụng trong việc này, một loại khoáng thạch có ý thức và việc của họ chỉ đơn giản là thao túng ý thức của khoáng thạch đó sau khi gắn ghép chúng vào cỗ máy."

"Lõi khoáng thạch đó được gọi là khoáng thạch Nguyên Sinh đúng chứ?"

"Cậu biết nhiều thật đấy, đúng vậy, chính nó.

Và những khoáng thạch đó được đặt bên trong những cỗ máy, bấy giờ người ta gọi ý thức của khoáng thạch bên trong cỗ máy là Trái Tim của Eva."

"Eva..

Người phụ nữ mang tội lỗi.."

"!?"

Trong vô thức, một giọng nói vang ra trong đầu cậu, cậu không rõ nó là ai, thậm chí cậu cũng không có kết nối thông tâm thuật, càng không phải là giọng nói của Sages, đó là một giọng nói rất quen thuộc nhưng cậu không nhớ được, giai điệu giọng nói rất kỳ lạ khiến cậu không nhận định được nam hay nữ, thứ cậu nhận định được chỉ là những từ ngữ mà giọng nói đó phát ra, mặc dù cậu cũng chẳng hiểu ý nghĩa của câu đó là gì.

Thấy Arin nhìn cậu với ánh mắt thờ ơ, cậu nhanh chóng tìm một câu nói nào đó để xua tan lúc này.

"Vậy, trong trường này có ai sử dụng Automation chứ?"

"Có khá nhiều, nhưng ở gần thì có một. là một trong số các học viên lớp S mà chúng ta đang hướng tới đấy."

Không phải cậu có nhìn nhầm hay nghe nhầm không, nhưng từ lúc cậu đi ngang các lớp, các tiếng xì xào liên tục phát ra, đa phần là về cô gái đi chung với cậu, nhưng cậu lại chẳng mấy quan tâm.
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Chap 115 : "Tôi biết nấu ăn."


Cả hai bước đến lớp, khi vừa mở cửa phòng cũng là lúc tiếng chuông kết thúc giờ nghỉ trưa vang lên, nhưng có lẽ cả hai là người vào cuối cùng khi trong lớp đã tập hợp đầy đủ tất cả học sinh.

"Oh?

Điều gì đã mang em đến đây vậy Arin-kun?"

(Note : Có lẽ các bạn không biết,mặc dù con trai thường được gọi là 'kun', nhưng một số người vẫn gọi con gái như vậy và nhiều chị thích được gọi kun hơn)

"Tự nhiên cảm thấy hứng thú thôi."

"Vậy em hãy ngồi đại chỗ nào đó đi, tôi không giới thiệu thì các em cũng biết đây là ai rồi nhỉ?."

"Arin, người trong Lục Đại Tội, cô là người sở hữu khả năng Đại Tội Phẫn Nộ, cũng như việc cô đứng top 1 về thực chiến và còn là một thiên tài với khả năng học được phép thuật khi chỉ 6 tuổi."

Yumi, người tuy không có ý định nói cho mọi người nghe, nhưng những câu từ của cô lại khiến nhiều người chú ý, cô đưa ánh mắt kiên cường nhìn cô gái đang thờ ơ đi lên mà không có lấy phản ứng gì.

Arin là người đứng top 1 lực chiến thực sự là một điều khá bất ngờ với cậu, nhưng cậu chẳng mấy quan tâm vì đối với cậu, Arin chỉ như một con ngáo cần vậy.

Nghe theo lời giáo viên nói, Arin đi đến một góc trống bên trái, nơi không có ai và ngồi xuống lấy cuốn sách mình đem theo ra đọc mà không tỏ lấy hứng thú gì với những thứ khác trừ cuốn sách của mình.

Cậu cũng vậy, vốn dĩ cậu đã bước tới bàn của mình ngồi từ lúc nào rồi, thậm chí lúc cậu chỉ vừa đặt mông của mình xuống ghế, Hibi đã tấn công dồn dập cậu về các câu hỏi như 'cô ấy là ai', 'anh quen biết cô ấy ư?' khiến cậu chỉ biết thở dài với cái tính nghi ngờ của cô bé.

"Bạn cùng phòng."

Một câu trả lời ngắn gọn và đủ hiểu, Hibi bỡ ngỡ với câu trả lời đó, câu trả lời khiến cô bé rơi vào tuyệt vọng và liên tục lẩm bẩm 'harem harem', 'Onii-chan hết thương mình..' nhưng cậu lại chẳng nghe vì đã bắt đầu giờ học.

'Haizz..'

Cảm giác bị theo dõi từ nhiều phía thật sự khó chịu, cậu nghĩ vậy.

Nếu tính luôn em cậu, là 6 ánh mắt đang cứ nhìn cậu; cô gái tóc đen mà cậu đánh bại, cô bạn vô cảm cùng phòng, cô gái ninja với cái tên là 'Phong', cô gái có thể trò chuyện được với tinh linh, cô gái với kích cỡ ngực quá cỡ.

Cậu thật sự không rõ vì sao họ lại cứ nhìn cậu, nhưng nó khá khó chịu khi cậu không thể tránh những ánh mắt đó được, cậu cũng đâu thể đang chú ý vào bài giảng mà lại đưa mắt lên nhìn họ với ý nghĩa như 'đừng nhìn bố không bố ché-- à không mà là 'nếu nhìn tôi nữa thì tôi sẽ khóc đấy'.

Đành chấp nhận để họ cứ một lúc là nhìn mình, dù gì cậu cũng không thể làm gì hơn.

*Reng reng*

"Vậy, bài giảng đến đây kết thúc.

Có lẽ các em đã biết đường về phòng mình rồi nhỉ?"

Tiếng chuông kết thúc bài học, cũng kết thúc luôn cả buổi học hôm nay, cầm theo vở tập ghi chép của mình, cậu chuẩn bị rời đi nhưng nhanh chóng bị chặn lại.

"Onii-chan về thôi ~!"

"Ougi về thôi."

Hai cô gái cùng lúc xuất hiện chặn lấy đường đi của cậu, là cô gái thờ ơ với cô em gái.

Khi nhận thấy mục đích của cả hai đều giống nhau, hai cô gái nhìn lấy nhau, một bên thờ ơ chẳng có hứng thú, một bên thì như đang rất tức giận nhìn người còn lại.

"Onii-chan sẽ về cùng với tôi !"

"Huh?

Nhưng tôi với cậu ta cùng phòng mà?"

"Chúng tôi cũng ở gần ký túc xá của nhau !"

"Thì liên quan gì?"

"Uh.."

Mặc dù Hibi đã cố gắng lên giọng để đuổi Arin đi, nhưng với vẻ mặt thờ ơ đó Arin vẫn rất tỉnh.

Thấy vậy, Hibi quyết định tung ra kĩ năng cuối cùng của mình, 'Sự dễ thương của em gái', một kĩ năng có thể làm nát tan trái tim của từng thằng imouto-con(cuồng em gái).

"Onii-chan sẽ về với em đúng ch--"

Trống rỗng, đó là thứ mà họ thấy khi đưa ánh mắt đến nơi từng có một thiếu niên đứng đó, nhưng có lẽ vì họ không để ý, thiếu niên đó đã lén đi từ lúc nào.

"Zin, cậu có hiểu bài không đấy?"

Trên hành lang, là 8 học viên lớp S đang đi cùng nhau, tất cả họ đều bao quanh 1 thiếu niên, và đó cũng là thiếu niên đã trốn khỏi cuộc tranh chấp đó.

"Tất nhiên rồi..

Cũng không quá khó ha..ha..ha"

Cố gắng nở một nụ cười trong khi xoay mắt về hướng khác để tránh đôi mắt đầy nghi ngờ của cậu, thấy Zin vậy cậu chỉ biết thở dài mà không nói gì thêm.

Sau một lúc thì hai người con gái kia cũng chạy tới, Hibi ôm lấy tay trái đang trống của cậu trong khi Arin chỉ đi kề bên cầm cuốn sách của mình để đọc.

Ký túc xá của nam và nữ nằm kế nhau, vì vậy khi tới đó, cũng là lúc mà cậu và Hibi chia cách nhau, nhưng Hibi đâu buông tha dễ vậy.

"Onii-chan, hẹn anh 6 giờ mình cũng đi mua đồ nhé!

Em nghĩ mình còn thiếu một số vật dụng và quần áo desu~"

"Ừm, anh nghĩ mình cũng thiếu một số vật dụng, vậy hẹn gặp em giờ đó."

Lao đến, Hibi không quên ôm chầm lấy cậu một cái trước khi rời đi, theo cậu biết thì Yujin và Yuji sẽ ở chung một phòng, Hibi và Hinomi cũng ở chung một phòng và Kaze ở một mình, mặc dù cô có nói rằng mình sẽ qua ngủ cùng cậu bắt khi nào cô muốn nhưng cậu chỉ mong đó là nói đùa, dù sao thì chẳng ai muốn mình đang ngủ mà lại gập một tên ninja biến thái phóng từ cửa sổ vào chút nào, cả Nobura và Zin cũng ngủ chung một phòng.

'Có lẽ mình sẽ khóa kín cửa sổ trước khi ngủ.'

Cậu nghĩ trong khi trở về phòng mình.

"Này Arin, buổi tối hôm nay ai nấu?"

"Nấu?

Để làm gì?"

Một câu trả lời của Arin khiến cậu khựng lại, thấy Arin vẫn thờ ơ, cậu tiếp tục hỏi.

"Vậy bình thường cả hai ăn uống như thế nào?"

"Thì gọi cơm, pizza các thứ đến phòng thôi, tiền vận chuyển đồ ăn có 50 point thôi."

Cơm,piza, những món có trên 150 point, trong khi vận chuyển đồ ăn tới tận phòng là 50 point, tức là 200 point mỗi bữa ăn, chưa tính đến việc liệu họ có gọi nước hay không, hoặc buổi trưa họ ăn những gì cũng đã ngốn hết gần 500 point rồi, 'Nếu ở cùng họ thì mình sẽ sập nghiệp mất' lo lắng về tương lai của mình, cuối cùng cậu cũng có được quyết định.

"Từ nay tôi sẽ lo việc nấu ăn, vì thế mỗi ngày cả hai chỉ cần đưa tôi 20 point thôi."

Câu nói của cậu lần đầu tiên khiến Arin có đôi chút bất ngờ.

"Cậu biết nấu ăn sao?"

"Đôi chút."

"Được cứu rồi.."

"Huh?"

"Có lẽ cậu không biết..

Mỗi ngày.. mỗi sáng.. mỗi buổi tôi điều phải ăn bánh mì, cơm cà ri, piza..

Đến bây giờ tôi cảm thấy không chịu nổi rồi, cái ả hội trưởng ấy thì lại ăn hại đến mức không biết nấu ăn.."

'Chính cô cũng có biết nấu ăn đâu?'

Cậu nghĩ nhưng lại không muốn nói thành lời, nếu cậu mà nói thành lời thì chuyện tiếp theo sẽ không biết đi về đâu, vì thế cậu quyết định im lặng và thêm những dụng cụ bếp, các thành phần đồ ăn vào danh sách chuẩn bị mua của mình.

*Point : Điểm.
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Chap 116 : Doll-Bandoll


Theo lời của hội trưởng hội học sinh Zuki, cô biết nấu ăn nhưng lại rất bận rộn nên không có thời gian để nấu, còn Arin tuy rảnh nhưng lại chẳng biết nấu ăn.

"Xong rồi đấy."

Mặc dù căn phòng tầng này rất tiện lợi, nhưng chỉ có mỗi một phòng tắm nên vẫn phải luân phiên nhau để tắm, và sau khi kéo búa bao với nhau, cậu là người cuối cùng.

Nghe tiếng từ phòng tắm vang lên, cậu cầm theo một bộ đồ thường ngày của mình tiến tới phòng tắm.

"Cậu thấy khăn của tôi không?"

Arin bước ra với một cơ thể trần như mộng và vẫn còn đang khá ướt át, với bộ ngực nhỏ nhắn, cô vô cùng dễ thương và quyến rũ, nhưng vẻ mặt thờ ơ của cô đã làm cho những nét tính đó giảm đi phân nửa.

Tuy vậy giảm phân nửa hay không giảm đi chăng nữa, cậu cũng không chú ý vào cô thay vào đó ném một chiếc khăn che đi bộ ngực nhỏ nhắn của cô.

"Hãy tỏ ra ngượng ngùng dùm cái, cũng đừng có mà không mặc gì mà chạy ra đây như thế, từ nay sẽ có con trai cùng phòng đấy."

Nói kèm với một tiếng thở dài, cậu đi qua cô để tiến vào phòng tắm, lúc đi qua thì cô có nói một số từ như 'Kya, biến thái' tuy vậy cậu vẫn không cảm thấy cảm xúc trong từng câu chữ.

-------------------

Thay cho mình bộ đồ, cậu bước ra khỏi phòng tắm đi đến giữa nhà, nơi chỉ còn Arin ở đó mà không có Zuki, cô đã trở về phòng để hoàn thành nốt đống giấy tờ của mình.

"Oh, xong rồi à?

Vậy đi thôi."

"Chờ một chút."

"Huh?"

"Cô định mặc như thế ra ngoài sao?"

Nhìn lại bộ đồ mà Arin đang mặc, nếu cậu nghĩ không sai thì nó là đồ ngủ, cậu cũng đã thấy em gái mình, Yujin hay Yuji mặc bộ đồ như thế này để đi ngủ, nhưng chiếc quần của họ lại dài tới chân, trong khi của Arin, thậm chí nó còn ngắn hơn chiếc váy đi học mà cô mặc.

"Thì sao?"

"..."

Một khoảng lặng đã được tạo ra, chỉ có cặp mắt thờ ơ của cả hai là nhìn vào người đối diện.

Một bên thì đang nghĩ 'con nhỏ này bị cái vẹo gì vậy?

Nó thật sự bị ngu à ?' còn một bên thì chỉ đang tò mò về buổi ăn tối hôm nay do một thiếu niên vừa mới chuyển tới nấu.

"Vậy đi thôi."

Họ thờ ơ nhìn nhau, tuy vậy cũng đã đến 6 giờ, cũng là lúc bọn họ phải đi gập mặt những người kia, đáp lại lời Ougi bằng một cái gật đầu, cả hai bắt đầu đi.

-----------

"Dù cho nhìn thế nào thì ma lực của cậu vẫn rất kỳ lạ.."

Cô nói trong khi đưa đôi mắt mình đến chiếc tay đang phát ra ma lực để thang máy chạy như một nhà nghiên cứu, cậu không đáp lại lời cô mà chỉ đang nghĩ về việc nên nấu gì vào tối nay.

"Tôi lặp lại câu hỏi.

Cậu là Automation?

Hay chủ nhân của một Automation nào đó?"

"'Không' cho cả hai câu hỏi.

Nhưng tại sao lại có cả chủ nhân Automation?

Có điều gì đặc biệt với ma lực chủ nhân à?"

"Không.

Chỉ là Automation sống bằng cách hấp thụ ma lực của chủ nhân, thậm chí các đòn tấn công kĩ năng hay phép thuật mà Automation gây ra đều là sử dụng ma lực của chủ nhân."

'Giống với Tinh Linh nhỉ?'

(note : Thật sự thì giống với mỗi Zebel thôi, Zebel không thể hấp thụ ma lực bên ngoài nữa mà là sử dụng ma lực của main.

1 là do Zebel là tinh linh nhân tạo 2 là do một số nguyên nhân bí mật khác.)

"Vậy thì những người có Automation cũng ngốn rất nhiều ma lực nhỉ?"

"Vẫn còn một số trường hợp như Bandoll, nếu Automation được làm từ sắt, thép, Mathirl để có thể dẫn truyền ma lực đi xung quanh và được gọi là 'Doll'.

Thì Bandoll là những Automation sử dụng cơ thể vật sống để tạo nên, vì vậy Bandoll có thể thi triển ma lực các thứ khi không có chủ nhân của nó ở bên, tuy vậy nó phải cần thứ gì đó để cung cấp ma lực cho nó, tất nhiên nó không thể sống quá lâu nếu thiếu ma lực của chủ nhân, vậy thứ gì cung cấp ma lực cho các Bandoll?"

"Ma thạch?"

"Bandoll có ma thú hay gì đâu mà ăn ma thạch, thứ chúng ăn là.. giống như con người vậy, chúng ta ăn thịt thì chúng ăn thịt, chỉ có ở một số Bandoll, ăn vật sống để cung cấp ma lực cho chính bản thân."

Cậu rơi vào suy nghĩ.

Từ đầu khi mà cậu nghe về Automation, hay còn gọi tắt là Doll thì cậu đã ngạc nhiên rồi, nó giống như việc cậu triệu hồi một linh thú và ra lệnh cho nó vậy, tuy vậy linh thú lại không cần ma lực của chủ nhân để sống, chúng sống dựa trên giao ước, nếu chủ nhân chết, chúng sẽ chết, hoặc nếu chúng có bị ai đó giết đi chăng nữa, chúng sẽ trở lại hình dáng ban đầu là một quả trứng và cố gắng phục hồi lại hình dạng ban đầu của mình, trừ khi kẻ đó tấn công chúng bằng vết thương có hiệu ứng chảy máu hoặc nguyền rủa.

Nhưng Bandoll lại giống linh thú hơn, và những Bandoll đa phần đều mạnh hơn các Doll bình thường.

'Chú ý đến chúng là sai lầm'

Đúng vậy, từ lúc đầu cậu đã biết, một là cậu có thể áp đảo hơn một con Automation mà hạ nó, hoặc nếu tựa như con Automation mà cậu đối đầu lại có khả năng tuyệt vời, vậy việc của cậu không phải là con Automation nữa, mà là chủ nhân của chúng.

Khi điều khiển Automation, chủ nhân phải truyền ma lực để chúng thi triển đòn, vậy cậu chỉ tấn công kẻ điều khiển Automation là xong.

Sau một lúc thì cuối cùng tới nơi, rời khỏi thang máy, Arin và cậu tiến tới nơi mà mọi người đã hẹn sẵn, vì kiểu gì chỗ mà trong tờ giấy hôm trước ghi là 'bán tất tàn tật' nằm kế bên nhà ăn có lẽ sẽ khá đông vào tối nay, nên cả bọn đã hẹn trước ký túc xá cả, cũng là lúc cậu rời khỏi ký túc xá, hình bóng thân quen của những người phía trước hiện vào tầm mắt nửa vời của cậu.

-----------------------

Route "Tàn Bạo" Main rất chi là ngầu thông qua lời nói kèm hành động, mặc dù tragedy hơi mạnh, khá uổng khi mình phải drop route đó vì nhiều người phản đối *cry
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Chap 117 : Thiếu niên đảm đang.


Vì thấy Arin mặc như thế mà ra đường thì có hơi quá lố, vì vậy mặc dù cậu đã cùng Arin đi, nhưng cậu vẫn lấy chiếc áo khoác của mình choàng lên người cô, thời tiết hôm nay khá lạnh, thậm chí cô còn mặc bộ đồ mà chiếc quần chả khác gì cái quần lót cả, cậu mặc dù không quan tâm đến cô nhưng chẳng muốn một cô gái bên mình ra đường mà ăn mặc như thế tí nào

Arin có phản ứng lại với hành động mà cậu đã làm kèm với 1 tiếng cảm ơn, trong một khoảng khắc, đôi má cô có đôi chút đỏ, nhưng chỉ được một lúc và chúng mau chóng trở lại thành đôi má vô cảm như ngày nào.

* * *

Ngay khi cả hai bước đến, những người ở đây chờ đợi cả hai là sáu người, Yujin, Yuji, Yumi, Hibi, Nobura, Zin và Hinomi.

Có lẽ từ nay họ sẽ mặc định đi chung với nhau như tập tính bầy đàn, dù sao cũng có lợi cho cậu khi cô em gái nhỏ của mình không quanh quẩn bên mình nữa, cậu thầm cảm ơn 7 người đó.

"Onii-chan!--- Tại sao cô lại đi cùng?"

"Vì cậu ta đã rủ tôi."

Cô trả lời với ánh mắt thờ ơ.

'Nói dối một cách trắng trợn.'

Vốn từ đầu cô gái này đã đòi theo cậu, cậu chỉ là đồng ý vì cũng có thêm người cầm đồ thôi, chứ làm gì cậu lại rũ Arin đi cùng, chả biết cô lại giáng xuống phiền phức gì cho cậu, và phiền phức mà cô giáng xuống cậu cũng đã khai màng.

"Tại sao Onii-chan lại rũ cô đi cùng chứ ?

Cô đang bị ảo tưởng hay sao?"

"Tại sao cô, một đứa em gái lại để ý đến vậy?

Có vấn đề gì à?

Không lẽ cô..----"

"K-Không nhé!"

Hét lên một tiếng, Hibi biểu lộ vẻ mặt xấu hổ của mình nhanh chóng quay người đi chạy về hướng đến khu bán tất tàn tật.

"--- cũng thấy cậu ta kì lạ à?"

Arin chưa kịp nói dứt câu, Hibi đã chạy đi mất khiến cô trưng một bộ mặt khá khó hiểu nhìn theo hướng cô, nhưng sau khi nghe cậu nói "Phí thời gian quá, đi thôi." thì cả 8 người cũng cùng nhau theo sau Hibi.

-----------------------------------

Quả thật nơi này tựa như một trung tâm mua sắm vậy, vẫn cũng đang có đông học sinh tụ hợp ở đây để thỏa thích mua những gì họ muốn, vì có tới 9 người, trong đó có một số người mua những kiểu đồ khác nhau, nên họ đã tách nhau ra để đi.

Yujin, Yuji, Hibi, Yumi và Hinomi đi cùng một nhóm, có lẽ họ có dự định mua những bộ đồ ngủ, đồ lót hay đại loại gì đó, cũng vì vậy nên mặc dùng Hibi đã kéo cậu theo, nhưng những người kia thì lại đuổi cậu đi.

Nobura và Zin thì đi mua những thứ gì đó, nếu cậu không nghe nhầm thì là video game hay đại loại.

Trên dãy phố, một thiếu niên đang cầm theo cái vỏ đựng đồ trong khi người con gái kế bên chỉ đang mãi mê đọc cuốn sách, điểm chung của hai người họ là khuôn mặt thờ ơ.

Nơi này có bán đầy đủ mọi thứ, từ rau quả cho đến thịt nướng, hay các món như thuốc hồi phục mana, các cuốn sách.

Nơi này đích thị là như là một khu buôn bán mọi thứ vậy.

Cậu đi đến chỗ bán những vật dụng bếp, tiến vào bên trong, cậu dò xét những con dao cho đến khi cậu ưng mắt với một con dao và liền bỏ nó vào vỏ mình.

"Dao có sức chịu đựng cao, có thể dẫn truyền ma lực, dùng để chiến đấu thay vì nấu nướng cũng được đấy."

Như thể thấy được món cậu mua, cô mở một câu như để chọc ghẹo cậu ở vế sau.

"Tôi đang nghĩ đến việc có nên nhét con dao này vào trong mồm cô không đây?

Nhưng thôi, tôi có thể dẫn truyền ma lực vào để giúp nó bén hơn để dễ dàng xử lí những miếng thịt."

Cậu tiếp tục chọn những vật dụng như chén đĩa hay nồi nấu và những vật dụng cần thiết khác, bởi vì khi cậu đi vào nhà bếp, thứ cậu thấy chỉ là trống không, không có lấy vật dụng làm bếp nào trong đó ngoài trừ bếp lửa, chỗ rửa chén, rửa mặt và một cái tủ lạnh trống trơn, 'Họ định sống như động vật à?' trong một khoảng khắc khi thấy, cậu đã nghĩ vậy.

Như một trò đùa, chỉ mới bao nhiêu món đồ này, nó đã ngốn mất 300 point của cậu trong đó cây dao có thể dẫn ma lực đã ngốn tới 100 point rồi, mặc dù cậu có tiếc nuối cho đống point đó, nhưng nghĩ đến việc những vật dụng này có thể đem lại lợi ích nhiều hơn số point đấy, cậu đành ngậm ngùi chấp nhận.

Tiếp theo là mua những món ăn mà cậu và cả hai người kia định ăn, sau khi đã thảo luận, cả ba quyết định sẽ ăn thịt nướng, đi đến khu bán những món như cá tươi, thịt nướng, thậm chí có cả thịt đóng hộp sẵn, chỉ cần đem về lấy ra nấu là xong, nhưng cậu cố tình không cho ai thấy cậu thẩm định thịt đóng hộp đó, chất lượng và độ lâu của nó khá thấp vì thế cậu quyết định bỏ mặc dù Arin có ý định lấy nó.

Sau một lúc, cậu quyết định sẽ chọn thịt có chất lượng cao nào đó mà bỏ vào sọt, mặc dù về nhau cậu phải chế biến lại nó, nhưng vì chất liệu có cố gắng chút cũng không sao, cậu cũng lấy một số thịt để bỏ vào tủ lạnh và làm thịt hầm canh.

Sau đó bước tới khu bán rau, chọn một số loại rau quả cậu cho là phù hợp, tổng cộng số tiền để cậu đống thịt và vô số rau quả này là 150, tất cả tốn mất 500 point của cậu, 50 point cậu đã mua 3 cái bánh budding để ăn tráng miệng.

Cậu trở ra khỏi khu mua sắm cùng Arin với tiếng thở dài, tất cả món này cậu đã ngốn mất 500 point, dù vậy trong đó vẫn có Arin ăn, nhưng cô chẳng đóng góp chút point nào mà chỉ đi theo góp những ý kiến mà cậu cho là nhảm nhí.
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
PV ROUTE 2.


Phần giới thiệu về Route "Ougi Tha Hóa/Rác Rưởi/Tàn Bạo".

Route này Dark Ougi không kiểm soát main, mà là hòa làm một với main và chỉ để cho main mang cảm giác ân hận, báo thù.

Đây chỉ là một phần mình cắt ra diễn trong suy nghĩ, phần này sẽ dùng ngôi thứ nhất.

Không xem cũng được, còn xem thì sẽ thấy vẻ tàn bạo của main.

Chap này cũng không gì quá tragedy vì được cắt gần khúc khởi đầu.

* * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * *

Thủ Đô Dragon Valen.

Năm 875 ngày ? tháng ?.

Trong một quán rượu nhỏ nằm trên Thủ đô, bấy giờ đã là buổi khuya đến mức chỉ còn hai thiếu niên ở đó mà không thấy bóng dáng của chủ tiệm đâu cả, tất nhiên là tôi đã kêu chủ tiệm không làm phiền chúng tôi rồi.

"Có vẻ chúng ta đã trở thành bạn tốt của nhau nhỉ Ougi-kun?"

"Ừm, có lẽ vậy."

Đúng vậy, chúng ta là bạn tốt của nhau kị sĩ anh dũng à, tôi cũng không ngờ bản thân lại may mắn đến mức có thể gập gỡ với kị sĩ ưu tú nhất, cũng đồng thời là kị sĩ trong số các kị sĩ bí mật bảo vệ nhà Vua luôn đấy.

"Tôi mong tình bạn của chúng ta sẽ mãi vĩnh bền !

Nào rót thêm một ly rồi chúng ta cùng cạn nào!"

"Cứ để đó cho tôi, thật là may mắn khi hôm nay tôi có đem theo loại rượu mà vừa được người ta cho."

Tôi lấy chai rượu được cho là đắt đỏ nhất trong số các rượu vang trong áo choàng mình ra, tôi là một con người tốt bụng mà?

Dăm ba chai rượu chỉ tầm khoảng 100 đồng vàng thì làm sao so sánh với tình bạn này được.

Tôi nhẹ nhàng đổ từng giọt nước từ chai rượu xuống chiếc ly đang trống không của anh bạn này sau đó cũng đổ đầy ly rượu trống của tôi, chúng tôi nở nụ cười với nhau rồi cùng nâng ly.

Tiếng hai chiếc ly thủy tinh chạm vào nhau nghe thật là êm tai, cứ như thể đó là giai điệu mà tôi sẽ không quên, cũng như khoảng khắc này, khoảng khắc mà anh bạn nhỏ của tôi đưa ly rượu mình vào miệng.

*Crack

Lại một âm thanh nghe vui tai phát ra, kèm theo đó là một bóng người mà vốn ngồi đối diện tôi ngã xuống, tôi nhìn theo bóng hình đó, nở một nụ cười.

"Này anh không sao chứ?

Hyoma?"

"T-Trong rượu có độc sao.."

"Làm gì có?

Tôi uống bình thường mà?"

Để xác thực cho anh chàng bé nhỏ đang chuẩn bị từ biệt cuộc đời, tôi uống cạn ly rượu mà cùng rót ra từ 1 chai cho anh chàng xem.

Ôi cái mùi rượu pha lẫn với mùi độc của rồng hỗn loạn, nó thật sự không mấy ngon lắm.

"Đúng thật, trong ly này cũng có độc."

"T-Tại sao cậu không bị gì..?

Chai rượu đó cậu nhận từ ai..?"

"Chai rượu đó là của tôi.

Tôi không bị gì à..

Tất nhiên là vì tôi tạo ra nó rồi."

Nụ cười trên môi tôi dần trở nên méo mó và kinh dị hơn bao giờ hết, nhìn xuống thân xác đang thấp hối kia, có lẽ anh chàng này thật may mắn khi tôi không bỏ quá nhiều độc vào trong đấy.

"T-tại sao cậu lại giết tôi..

Tôi tưởng chúng ta là bạn mà.."

"Tình bạn là khi đôi bên không đâm một cây dao vào phía sau nhau."

Tôi nở nụ cười kinh dị, nụ cười mà anh chàng bé nhỏ này chưa bao giờ thấy khiến anh ta bỡ ngỡ, và vì tôi không muốn anh ấy buồn nữa, nên..

Crack.

Một tiếng đâm khẽ, một giọt máu, hay giọt máu bắt đầu rớt xuống, cây dao găm đấy ở đâu mà tại sao lại ghim lên cổ của bạn tôi thế này?

Và tại sao tay tôi lại đang cầm cây dao đó?

Crack Crack.

Ối thật thô lỗ, vì mãi đang suy nghĩ, tôi cứ liên tục đâm con dao đó vào cổ của bạn mình, khiến anh ta không còn sống nữa, mà chỉ còn là đôi mắt trắng đang trừng trừng nhìn tôi..

Tôi nhẹ nhàng khép đi đôi mắt đó để anh ta có thể được an nghỉ, tôi cũng rút cây dao nhỏ trên cổ anh ta ra và lấy một cái khăn lau đi vết máu trên đó.

"Vì anh đáng nhận cái chết thôi."

Tôi có nên nói vậy?

Hay tôi nên nói "Vì anh cản trở tôi" ?

Cái mẹ gì chả được, tôi cũng chẳng quan tâm lắm, dù sao thì lời nói với hành động của tôi có khi không hợp nhau, đôi lúc tôi tự hỏi bộ chúng ghét nhau à?

Cất con dao vào bên trong áo choàng mình, tôi nhìn về phía cánh cửa, nơi mà chỉ có chủ quán mới có thể đi vô đi ra, cùng lúc đó, một ông già cần cõi cũng bắt đầu bước ra, mái tóc có phần bạc màu, đôi mắt lạnh lùng như băng đưa mắt nhìn cái xác sau đó nhìn tôi, thật đáng sợ khi bị nhìn bằng đôi mắt đó, vì vậy tôi đáp lại một nụ cười.

"Đừng nở nụ cười như muốn giết người nhìn ta như thế."

Ôi da..

Tôi chỉ muốn nở nụ cười chào hỏi thôi mà, ông ta có cần nói quá đến thế không?

Tôi đành thôi ngưng nụ cười như muốn giết ai đó của mình lại vậy.

Nhìn sang cái xác rỗng đấy, tôi thật sự tiếc cho một nhân tài, mang trong mình kĩ năng, phép thuật Thánh, vậy mà lại chết uổng phí thật, nếu anh chàng này muốn thì anh có thể làm linh mục trong mấy cái nhà thờ rồi, tôi có lẽ cũng vậy, nhưng tôi lại không mấy khi xài phép thuật Thánh lắm, vì nó khá chói.

"Thôi thì ta nhờ ông giải quyết đấy."

Ném cho lão già đó một túi vàng, với số tiền đó ông ta có thể ăn sung mặc sướng cả đời nếu không vướng vào cờ bạc gì.

"Ta hiểu rồi.

Tạm biệt ngài, Tổng giám mục-dono."

Tôi không đáp lại lời đó mà chỉ bước ra khỏi đây, thứ cản trở tôi đã biến mất, mặc dù tôi có thể thắng anh ta nếu đấu một trận 1 v 1 với nhau, nhưng như thế thì lại gây khá nhiều sự chú ý, vốn từ ban đầu tôi chỉ là lấy thân danh mình là một nhà chính trị gia, thương gia thôi, mà một thương gia mà đánh nhau thì có hơi kì cục nhỉ?

Bên ngoài quán rượu là một màu đen bao phủ lấy khắp thành phố, từ trong màu đen đấy, tầm 10 người phóng ra chào tôi, thật là lễ phép mà!

"Hibi sao rồi?"

Tôi hỏi một tên về cô em gái nhỏ của tôi, tôi thật là một người anh trai với tính tình tốt bụng mà.

Một tên đeo khăn chùm phủ hết khuôn mặt kéo sát miệng nói với tôi như thể hắn không muốn cho ai nghe vậy.

ẦM!

"Ý ngươi là sao khi em ấy ăn ít hơn mọi ngày hả!?

Ủa? chết mất rồi.."

Trong vô thức, tôi vô tình đạp nát đầu tên đó xuống đất, hắn chỉ còn là cái xác không đầu nên không thể trả lời lại tôi.

Rắc rối thật, tôi cũng lỡ làm những tên khác phải run rẩy mất rồi.

"Nói với em ấy, nếu muốn gập ta thì phải là một cô bé ngoan, ta sẽ sớm trở về thăm em ấy.

Giờ thì phắn đi !"

Sau câu nói của tôi, chúng cẩn thận cúi người chào sau đó nhanh chóng hòa vào màn đêm, thật tình, em ấy thật sự nhớ tôi đến không định ăn cho đến khi gập tôi sao?

Tôi nghĩ mình thật có một đứa em gái đáng yêu !

Phải hoàn thành công việc sớm rồi trở về nhà nào.

Công việc mà tôi được giao cũng khá phiền phức.

"Hãy tiếp tận tên Vua."

Đấy, đó là nhiệm vụ mà các Tổng giám mục kia phân chia ra cho tôi, vì nhiệm vụ này cũng khá liên quan đến cha mẹ mình nên tôi cũng đồng ý ngay, và dưới trướng tôi là 100 tên tội đồ, vậy mà bây giờ chỉ còn lại 99, thế nào chúng cũng nghĩ 'Tổng giám mục Tội Lỗi - Phẫn Nộ' thật là độc ác cho xem, nhưng tôi lại chẳng quan tâm, nghĩ sao chúng nghĩ, nhưng dám phản bội, cản trở tôi.

"Chúng chỉ có mỗi con đường chết thôi, bất cứ ai."

Thiếu niên đi sâu vào bóng tối, điểm bước tới của anh ta chính là nơi quan trọng nhất của Vương quốc, Cung điện hoàng gia, nơi nhà Vua có mặt.
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Chap 118 : Cuộc sống mà.


"Cậu có cần tôi giúp chứ?"

"Tránh xa 10m khỏi nhà bếp cho tôi."

"Hiểu rồi."

Trả lời xong, như nghe theo lời cậu, Arin đi ra khỏi nhà bếp cho đến 10m rồi dừng lại đưa đôi mắt thờ ơ nhìn cậu.

"Sao nữa?"

"Cứ đứng đó đi."

"Hiểu rồi."

----------------------------

Đến bây giờ cậu vẫn nghĩ Arin là một con ngốc.

Cô vẫn đứng ở đó nhìn cậu cho đến bây giờ mà không động đậy.

Nhớ lại lúc cậu trở về, cậu có thấy em gái mình ở một cửa hàng nào đó, vì nghĩ mình không cần tiến lại nên cậu cũng rời đi, dù sao thì vẫn còn 3 người kia từ trong cửa hàng đó tiến tới chỗ Hibi, cô bé không đi một mình là cậu thấy an tâm rồi, rời đi nhanh nhất có thể để tránh ánh mắt cô bé.

Nhưng bây giờ cũng không có thời gian để ý tới việc đó, thay vào đó cậu bắt đầu làm những món ăn sau khi sắp xếp xong dụng cụ làm bếp.

Món ăn hôm nay theo hai người kia thì là thịt nướng, nhưng cậu vẫn phải làm thịt hầm vì bản thân không muốn ăn chỉ 1 món.

Bắt tay vào nấu ăn, uyển chuyển cậu cắt nhé từng miếng thịt, từng rau củ và không quên chuẩn bị những thứ khác.

"Lấy cái nồi đấy lại đây."

Vì bản thân mình không thể làm nhiều việc cùng lúc, cậu đành nhờ Arin.

Cô đi tới lấy một cái nồi rồi đem đến chỗ cậu.

"Ah."

Một tiếng la nhưng không có tí cảm xúc nào trong đó, Arin bỗng chợt té và ném luôn chiếc nồi định mang tới chỗ cậu.

Chiếc nồi bay với một vĩ đạo hoàn hảo, điểm đáp xuống của nó cứ như đã được người điều khiển máy bay 'Arin' xác định sẵn, không đâu khác ngoài đầu cậu.

"Xin lỗi Ou-nồi."

"Tránh xa khỏi nhà bếp 15m ngay lập tức."

"Hiểu rồi."

Cậu thật may mắn khi cái nồi đội thẳng lên đầu cậu thay vì va vào đầu, trên tay đang cầm con dao với những miếng thịt chưa cắt xong cậu cũng không thể đỡ lấy nó mà ngậm ngùi ăn thẳng một cái nồi đội lên đầu.

Vì biết mình không thể nhờ cô gái ăn hại vô dụng đó nữa, cậu đành phải tốn tới 1 tiếng để chuẩn bị hoàn tất các món ăn.

* * *

Có thể đây là buổi ăn trễ nhất mà cậu phải ăn mà do chính tay cậu nấu, 8 giờ 30 những món ăn mới được đưa lên bàn ăn, trong đó cậu tốn 1 tiếng để chuẩn bị, 30 phút để chờ những món ăn, cơm nấu xong.

"Woah trông ngon quá ~"

Zuki bước ra khỏi phòng của mình sau khi được Arin gọi tới bữa ăn, cô nhìn vào những món ăn nở một nụ cười vui vẻ.

"Chị nên ngồi xuống đi senpai."

Nghe theo lời cậu, Zuki ngồi xuống 1 chiếc ghế trống kề bên Arin và đối diện cậu.

"Em làm ra những món ăn này sao ~?

Thật là một cậu bé tốt bụng mà ~"

"100 point cho mỗi khẩu phần ăn."

"Đồ độc ác!"

Khi cậu đáp lại, nó khiến cô phải rút lại lời nói của mình vì đã sai lầm khi bảo cậu là một cậu bé tốt bụng.

"Chỉ hôm nay thôi nhé, từ sau mỗi người phải chia point ra để mua đồ ăn nấu, như thế cả hai cũng sẽ không ăn những món ít dinh dưỡng như bánh mì nữa."

Cậu vô thức nhìn vào bộ ngực kém phát triển của Arin, nó không phải là phẳng, nhưng vẫn rất nhỏ trong khi bộ ngực của Zuki lại có phần nở nang hơn, nó khiến cậu thở dài.

'Đôi khi chúng ta cũng tự phân biệt đối xử lẫn nhau nhỉ..

Con người sinh ra không có gì là công bằng thật mà.'

Nhìn ngực đi nói đạo lý, cậu cứ thấy sai sai làm sao nên quyết định dẹp đi suy nghĩ đó và bắt đầu bữa ăn.

"Itadakimatsuu!"

Gắp chiếc đũa của bản thân lên, Arin cùng với Zuki bắt đầu thưởng thức món thịt nướng đang để trước mặt mình.

"Uw---"

Đôi mắt của cả hai mở to lên, miệng như muốn nói gì đó nhưng do đang ăn nên không thể nói được, khi họ nhai và nuốt xong miếng thịt nướng của mình, cũng là lúc họ bắt đầu nói.

"Ngon quá !

Em thật tuyệt đấy Ougi-kun !"

Vừa nói, cô tiếp gắp thêm 1 miếng thịt nướng ăn kèm với cơm, Arin cũng có hành động tương tự cô.

"100 point cho mỗi khẩu phần."

Tuy cậu nói vậy, như thể cả hai không bận tâm hay không nghe được, họ vẫn tiếp tục ăn dồn dập phần ăn của mình.

"Một chén nữa !"

Thở dài, cậu nhận lấy chiếc chén của Zuki, cùng lúc Arin cũng đưa chiếc chén trống rỗng của về phía cậu.

'Không biết mình nhận được gì từ hai người này, nhưng trước tiên thì mình đang bị bóc lột..'

Cậu thầm nghĩ trong khi bỏ đầy cơm vào chén của cả hai rồi trả lại, cậu cũng bắt đầu phần ăn của mình.

* * *

"Cảm ơn vì bữa ăn !"

Arin cùng Zuki đồng thanh nói, sau đó bắn qua cậu một đôi mắt đầy ánh sáng trong đó.

"Từ nay việc làm bữa ăn sẽ do em đảm nhiệm nhé !

Nào đi tắm thôi Arin ~"

"Hiểu rồi."

Cả hai rời nhau đi, như lời họ nói, mục đích của họ là tắm.

Cậu cũng sẽ không cảm thấy phiền phức gì khi họ đi tắm, nhưng như thể họ đang trốn việc, để lại cho cậu là một đống bừa bộn sau bữa ăn.

Tranh thủ lúc họ đang tắm, cậu đem chén đũa vào nhà bếp và bắt đầu rữa, làm sạch nó chờ cho đến khi hai người kia tắm xong.

Cậu tự hỏi, nếu đây sẽ là cuộc sống hằng ngày của cậu, liệu cậu có chịu không?

Một cuộc sống học đường như thế này, có hai người con gái phiền phức ở chung một phòng, liệu có ổn không?

Nếu cậu của 25 năm trước sẽ chấp nhận và yên phận với cái cuộc sống này, một cuộc sống giản dị, cậu cũng không trông đợi gì lắm về một cuộc đào hoa, thành đạt.

Nhưng nó chỉ diễn ra khi là cậu ở 25 năm trước, còn bây giờ thì không.

Mục đích để cậu vào cái trường này là được lên Thủ đô, mục đích của cậu lên Thủ đô vì có lẽ người giết cha mẹ cậu, và kẻ mà đang được cậu nghe lén ở căn phòng làm việc cha của hiện tại, kẻ đã giết cha mẹ mình là Đại Công Tước.

Mặc dù cậu không có bằng chứng, nhưng chỉ cần bảo ông ta khai ra thì cậu sẽ biết được thôi, cậu sẵn sàng giết ông ta để đọc ký ức của ông ấy nếu đó là bắt buộc.

Cậu của hiện tại không ưu tiên những thứ như cuộc sống học đường này, thứ cậu luôn ưu tiên là tìm ra hung thủ giết cha mẹ mình và trả thù cho hai người đã sinh thành nên cậu.

Dù cho đây không là điều mà cha mẹ cậu muốn cậu làm, nhưng cậu vẫn phải làm.

Dù cho họ cảm thấy buồn cỡ nào khi thấy cậu lại cố gắng giết một ai đó để trả thù cho họ, cậu vẫn làm.

Dù cho họ kinh tởm đứa con trai này vì lòng căm hận mù quáng, cậu vẫn sẽ làm, vẫn sẽ báo thù, vẫn sẽ tìm ra kẻ đã giết cha mẹ mình và khiến kẻ đó trả giá.

-------------------------------

Thông Minh + Nhân tính.(không dựa theo IQ ở thực tế nhé, cái này dựa vào truyện.)( Dấu - là nhỏ hơn B nhưng vẫn lớn hơn C) (Nhân tính ở đây là độ đối xử giữa con người với con người) (EQ là Trí tuệ cảm xúc : mô tả khả năng, năng lực, kỹ năng hay khả năng tự nhận thức để xác định, đánh giá và điều tiết cảm xúc của chính mỗi người, của người khác, của các nhóm cảm xúc.

Dạng như cách biểu hiện cảm xúc khi gập chuyện bất ngờ ấy)

Hibi :

Thông Minh : B+

Nhân tính : A

EQ : A

Yujin :

Thông Minh : B-

Nhân Tính : A

EQ : A

Yujin :

Thông Minh : B-

Nhân Tính : A

EQ : A

Zin :

Thông Minh B

Nhân Tính : A+

EQ : B+

Yumi :

Thông Minh : B+

Nhân Tính : A

EQ : B+

Nobura :

Thông Minh : B

Nhân Tính : A+

EQ : B+

Hinomi :

Thông Minh : B-

Nhân Tính : A+

EQ : B-

Kaze :

Thông Minh : B

Nhân Tính : B-

EQ : A-

Ayato :

Thông Minh : B+

Nhân Tính : B-

EQ : A

Ryukujin :

Thông Minh : A-

Nhân Tính : C

EQ : B+

Reinhard :

Thông Minh : B+

Nhân Tính : A+

EQ : B-

Zuki :

Thông Minh : A-

Nhân Tính : A-

EQ : A-

Arin :

Thông Minh : A

Nhân Tính : B-

EQ : D

Ougi :

Thông Minh : A+ / S+ / S+. (2 cái cuối là của 2 con ml bên trong main.)

Nhân Tính : C / Không có / D. ( Cái cuối là của Dark Ougi.)

EQ : D - Không có - Không có.

Spoil : EQ của Dark Ougi bên route 2 là S.
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Chap 119 : Chạy bộ.


Không khí vào buổi sáng là không có gì lấy 1 tí chỗ để chê, mặt trăng vẫn còn đang mờ nhạt hiện hữu, mặt trời cũng chỉ mới nhấm nhó lên, những làn sương khói mờ nhạt xuất hiện khắp nơi đang lơ lững trên bầu trời, một thiếu niên đang chạy bộ ở sân trường vào buổi sáng.

Và thiếu niên đó chính là cậu, người đã rời khỏi phòng từ lúc 5h30 để tránh những phiền phức có thể xảy ra khi hai người kia cùng tỉnh dậy, họ có thể gọi đồ ăn ở dưới canteen đem lên nên cậu không cần làm bữa sáng.

Tập thể dục vào buổi sáng trong lành như thế này chẳng có gì phải chê cả, người cậu cũng bắt đầu đổ những mồ hôi, trán cũng vậy, nhưng cậu đang không mặc đồng phục nên cũng chả phải lo lắng gì.

Chạy ở khuôn viên trường, có một bóng hình đã vào được tầm nhìn nửa vời của cậu, một cô gái mặc đồ thể dục đang cầm chai nước uống, trong cô có vẻ khá mệt vì đã đổ mồ hôi.

Cậu chú ý từ khuôn mặt cho đến vóc dáng cô, với mái tóc màu đen, cậu có cảm giác như mình đã gặp cô ở đâu đó và quả thật, cô là Jinma Anastasia người đã bị cậu đánh bại.

Vừa chậm rãi chạy, cậu vừa đưa mắt tới chỗ cô nhìn, nhưng sau đó cậu nhanh chóng chạy băng qua cô và không để ý nữa vì nếu mắt đối mắt với nhau, thế nào cậu cũng sẽ va phải phiền phức.

"Này, cậu kia."

Và phiền phức đến rồi.

"Có việc?"

Cậu chậm rãi quay người lại đưa đôi mắt nửa vời nhìn cô, cô cũng đáp lại cậu bằng đôi mắt có phần mạnh mẽ và kiên quyết trong đó.

"Tại sao cậu lại nhìn tôi?"

"Khi bắt chợt gặp ai đó ở nơi vắng người, bản năng của mỗi người sẽ tự động nhìn người đó."

"Vậy sao?

Tôi cứ nghĩ ánh mắt cậu rất dê tà và định báo cho nhà trường rằng mình vừa bị quấy rối tình dục bằng ánh mắt đấy."

"Thật oan cho tôi."

Nếu ánh mắt của cậu mà là dê tà, thì ánh mắt của những thằng biến thái chất làm đống ngoài kia sẽ là dê cụ rồi.

"Nếu không có gì, tôi đi đây."

Nói xong, cậu chạy đi về phía trước mà không quay người lại nhìn cậu, cô cũng không có lấy câu nói nào đáp lại cậu, thay vào đó cô uống thêm 1 ngụm nước rồi đóng chai nước của mình lại bắt đầu chuyến chạy bộ tiếp tục của mình.

Hướng mà cô chạy bộ, cũng chính là hướng mà cậu đang chạy, cho đến khi chạy song song với cậu, cô cất lời khi thấy cậu không mấy quan tâm đến mình.

"Tình cờ nhỉ?"

"Tình cờ thật."

Cả hai vẫn nhìn về phía trước, nơi mà mình chạy bộ chứ không mấy quan tâm lẫn nhau, được một lúc thì cô cất tiếng nói.

"Tôi từ khi bước đến ngôi trường này, tôi chắc chắn rằng mình sẽ là người mạnh nhất trong số các tân học sinh, nhưng có bốn người mà tôi không thể ngờ được."

'Từ khi nào mà cô bắt đầu về chuyện của mình vậy?' Cậu nghĩ trong khi liếc đôi mắt sang nhìn cô, cậu nói.

"Bốn người?"

"Đúng vậy, năm người.

Cả năm đều có sức có thể nói là chạm đến tôi, hoặc mạnh hơn tôi.

Đầu tiên là Madara Van Reinhard, cậu biết hắn ta đúng chứ?"

"Nói không biết thì cũng không phải.

Cậu ta là Thánh Kiếm đời này mà."

"Đúng vậy, Vì thế nên tôi không đánh bại được cậu ta cũng đương nhiên, nhưng với khả năng của tôi, vượt qua cậu ta chỉ là thời gian."

'Cô không cần phải khoe khoang mình giỏi cỡ nào đâu.' Cậu nghĩ, nhưng vẫn im lặng cho cô nói tiếp.

"Người thứ hai là Yokura Prinase."

Cậu nghe cái tên cô cất ra có vẻ khá quen thuộc, nhưng sau một hồi cậu mới nhớ nổi được đó là ai khi tiếp tục nghe cô gái này nói.

"Khả năng sử dụng kiếm kết hợp với các ma thuật mà không cần niệm, đúng thật là các ma thuật buff đó thì có người có thể không cần niệm vẫn làm được, nhưng ở cái độ tuổi này, vẫn chưa phải là độ tuổi để người khác có thể dạy đến mức đó."

Chỉ có hai điều, một là Prinase đã tập luyện rất lâu từ nhỏ, hoặc cô có [Vô Niệm], và cậu chắc chắn cô đã luyện tập từ nhỏ khi nhớ lại khoảng khắc mình Thẩm Định cô.

----- Đó là một thiên tài.

----- Không phải thiên tài gì cả, mà là thiên tài của thiên tài và là thiên tài nổ lực.

Lúc đó cậu đã suy nghĩ như vậy, cô gái đó có thứ gì đó khác với những người toàn lại, vì vậy cậu rất cẩn trọng với cô ta.

"Người thứ ba là Owari Hibi."

Cái tên em gái mình cất lên, nó khiến cậu có chút chau mày nhìn cô, cô nói tiếp.

"Cái khả năng đọc ma thuật lẫn tình huống như vậy là sao chứ?

Là một thiên tài ma thuật chắc rồi, thậm chí khả năng né đòn hay tận suy lợi thế, suy nghĩ trong khi đối đầu với một cận chiến, cứ như cô ta đã trải qua một cuộc đối đầu với cận chiến ở quá khứ vậy."

Đúng như cô nói, cậu đã nhiều làm yêu cầu Zin đấu với Hibi hết sức mình, kết quả lúc đầu là Hibi chỉ có thể phòng thủ chứ không thể niệm ma thuật nữa.

Nhưng sau những năm tháng cậu rèn luyện, bấy giờ Hibi có thể đánh tay đôi với cận chiến một cách dễ dàng, nhưng Hibi vẫn chưa phải là đối thủ so với cô gái đang chạy bộ cùng cậu, trước khi Hibi niệm, cô gái này đã ở phía sau lưng rồi, nhưng cậu vẫn tin Hibi thắng bởi một số lý do.

Hibi đã cố gắng rất tốt, với ý niệm anh mình là một thần đồng, cô không thể để mình là nỗi nhục và gánh nặng của anh mình được, đó cũng là lý do cô đã rất cố gắng để sánh vai cùng với anh mình, để có được cái ngày hôm nay.

"Vậy, người thứ tư?"

Cậu hỏi cô sau khi cô hoàn thành xong lời tán dương pha lẫn chút bực bội dành cho Hibi.

"Ừm..

Người thứ tư à?"

Nhịp điệu chạy của cô bắt đầu chậm lại, cậu cũng bắt đầu trở nên chậm hơn.

Những con gió buổi sáng lướt nhẹ qua cả hai, những đám mây vẫn đang che khuất bầu trời, hay có lẽ do thời tiết hôm nay không được tốt?

Cậu chẳng biết được, thứ cậu biết là

Tay cậu đã chảy máu khi đỡ một con dao từ cô gái này đâm tới cái hông của cậu.

"Phản xạ nhanh đấy, quả nhiên cậu rất mạnh."

Giọng nói của cô gái kế bên cậu nói lên, đôi mắt cô liếc nhìn sang phần hông của cậu, nơi đang có cánh tay chặn cây dao găm lại.

"Không.

Tôi chỉ là một thiếu niên sống vì một mục đích thôi."

"Chúng ta thật tình cờ nhỉ?."

"Đúng vậy, thật tình cờ, tôi chỉ định với tay lấy chai nước cô đang cầm thôi đấy, xem tôi nhận được gì nào?."

Cuộc trò chuyện vẫn bình thản xảy ra thậm chí có pha lẫn tí nhí nhỏm, cả hai đưa đôi mắt liếc nhìn nhau, một bên với đôi mắt thờ ơ, một bên với đôi mắt e dè có đôi chút ửng đỏ, có lẽ do trời nắng khiến cô say nắng, hay do cô đang say nắng thiếu niên kế bên? hay đơn giản là cô chỉ vui khi đâm người khác thôi?

"Nhắc mới nhớ, cô tên gì?"

Sau câu nói của cậu, con dao tưởng chừng đã được cô cất vào, lại một lần nữa đâm vào hông cậu.
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Chap 120 : Trên đường tiến tới Canteen.


Sáng sớm đã bị tặng cho 1 nhát dao, cũng chả phải là điều tốt đẹp gì, thậm chí cô ta còn định tặng cậu nhát thứ hai nhưng do đã có cảnh giác cậu có thể né được.

"Tôi là Jinma Anastasia, hãy nhớ lấy cái tên người sẽ đánh bại cậu."

Cô nói sau đó quay người về bước đi, vì không ngờ rằng ai lại đi đâm bạn tập thể dục cùng mình nên cậu không có ý định sẽ cẩn trọng về hành động của cô, nhưng sau phen này cậu mới rút ra được kinh nghiệm là đừng nên lơ là với phụ nữ.

Ngay lúc cô rời đi thì vết thương trên tay cậu cũng đã hồi phục, vì vậy nên cậu không cần giấu nó hay ngưng hồi phục tự động của mình lại nữa, nhưng để chắc chắn không để cô nghi ngờ, cậu quyết định trở về phòng lấy băng keo cá nhân nhân dán lên tay.

* * *

Vẫn còn quá sớm trong khi 8h mới đi học, cậu chẳng thấy một bóng người nào đi loanh hoanh gần ký túc xá cả, chỉ có mỗi cậu là đang trở về phòng mình.

Nhẹ nhàng đi cánh cửa bước vào để không làm tỉnh giấc hai người kia, Zuki đã có một buổi tối bận rộn với đống giấy tờ sau khi đi tắm đến tận 12h cô mới có thể ngủ, cậu thật may khi cô không nhờ cậu lo liệu giấy tờ giúp mình trong khi Arin lại phóng sang phòng cậu ngủ với lý do 'Zuki lẩm bẩm suốt trong khi xử lý đống giấy tờ đó, nên tôi quyết định qua đây', nhưng cậu đã mau chóng ném cô ra ngoài ghế sofa, vì cậu biết cô thực chất chỉ muốn nằm ở cái giường im ái của cậu thôi, và cậu đã thành công trong việc không để chuyện đó xảy ra.

Bước vào phòng của mình, cậu bắt đầu thay bộ đồ của mình bằng đồng phục học viện, chiếc huy hiệu không hiểu sao đã dính lên trên chiếc áo mãi mà không thể gỡ ra bằng cách nào đó nhưng cậu chẳng quan tâm.

Chỉnh sửa lại chiếc cà vạt mình, cậu dán chiếc băng keo cá nhân có sẵn trong phòng mình vào chỗ bị chém trúng sau đó bước ra khỏi phòng.

"Oh?

Chào."

"Chào."

Khi cậu bước ra khỏi phòng, người mà cậu gặp là Arin đang bán nude vì cô có mặc đồ lót, đưa đôi mắt cả hai nhìn nhau.

"...'

"..."

"Vậy, nếu không có gì thì tôi đi ăn sáng đây."

Cứ mỗi lần cậu đứng với Arin, cậu cứ có cảm giác rất khó hiểu, thậm chí cậu vốn chỉ là người nghe người khác nói, cả cô vậy, nên cả hai đứng với nhau luôn sẽ có một bầu trời im lặng được dựng lên cho đến khi ai phá vỡ nó.

"Cậu không làm đồ ăn sáng sao?

Tiếc thật."

"Đi không?"

"Đi, chờ tôi thay đồ đã."

"Hiểu rồi, tôi sẽ đợi."

Arin đáp lại lời cậu bằng một cái gật đầu rồi trở về phòng mình lấy bộ đồng phục của cô sau đó đi đến phòng tắm, cô có đi ngang cậu với tình trạng bán nude như trước nhưng cậu lại chẳng mấy quan tâm, thay vào đó cậu mở cánh cửa sân thượng và bước ra.

Trước mặt cậu là một hồ bơi nằm giữa trung tâm,kích cỡ hồ bơi chiếm đến 2/3 sân thượng, cậu không có hứng thú bơi vào buổi sáng, nên việc của cậu chỉ là đưa mắt ngắm nhìn những thứ xung quanh trong khi hưởng thụ bầu không khí trong lành của buổi sáng.

"Cậu đang làm gì vậy?"

Một giọng nói phát ra từ phía sau cậu, không cần quay lưng cậu cũng có thể biết rõ giọng nói đó là ai, nhưng cậu vẫn quay lưng đối mặt với người đó như một phép lịch sự tối thiểu.

"Không có gì, quan trọng hơn, đi thôi."

"Hiểu rồi."

Một cô gái với mái tóc ngắn màu xanh nhạt, mặc đồng phục của học viện khiến cô trở nên dễ thương, nhưng khuôn mặt của cô thì lại chẳng biểu hiện lấy 1 tí cảm xúc nào ngoài sự thờ ơ, Arin đi cùng cậu xuống canteen.

---------------

Mỗi lần đi chung với nhau, nếu một trong hai người không có chuyện gì để bàn thì coi như một bầu trời im lặng bắt đầu được hình thành giữa cả hai.

"Nghe nói cô top 1 lực chiến à?"

"Đúng vậy, ngầu chứ?'

"Ể..?"

"Ngầu chứ?"

Càng nói, Arin càng áp sát mặt cô vào mặt cậu, có lẽ cô mong chờ một câu trả lời cho câu hỏi của mình mặc dù cậu chỉ nghĩ nó là trò đùa.

"Ừm chắc vậy..

Theo cô thì trong trường này ai là người mạnh nhất?"

"Tôi."

Arin trả lời ngay tức khắc, nó khiến cậu phải sửa lại câu hỏi của mình.

"Ai là người mạnh nhất ngoài cô?"

"Tôi."

Cạn lời, cậu không còn điều gì để nói nữa, cuộc trò chuyện mà cậu cố gắng kéo dài ra đến đây là kết thúc, nhưng Arin lại bắt đầu mở lời.

"Các senpai lớp trên rất mạnh, tôi cũng khá chật vật lắm mới thắng họ, nhưng mất đi danh hiệu top 1 chỉ là vấn đề thời gian thôi, đơn giản là vì trong tháng này họ không có ở đây trong tháng này nên tôi mới giữ được đấy."

"họ?"

"Tôi là một trong số Lục Đại Tội, kẻ mang đại tội Phẫn Nộ.

Vậy người có thể đánh bại tôi có lẽ là năm người kia.

Phàm ăn, Lười Biếng, Kiêu Ngạo,Dâm Dục, Tham Lam, nhưng tôi vẫn tự tin mình sẽ thắng họ miễn là 1 chội 1."

Lục Đại Tội, là một danh hiệu dành cho 6 tinh tú thức tỉnh các phẩm chất con người như tên gọi của chúng, nhưng đáng lý là 7 mới đúng, vẫn thiếu mất một phẩm chất, thấy vậy cậu liền hỏi.

"Đố Kỵ đâu?"

"Không có."

"Thế hệ này không có à?"

"Theo tôi biết, từ trước đến giờ, chưa có ai thức tỉnh được khả năng đó cả."

Nó khiến cậu tò mò, nếu vậy thì 7 Phù Thủy tượng trưng cho tội lỗi là như thế nào?

Hay đơn giản là chưa có ai thức tỉnh thôi?

-------Những gì cậu được nghe là hoàn toàn sai lầm."

Nó khiến cậu nhớ đến lời nói của kẻ tự xưng là Phù Thủy Tham Lam, cô đã nói như thế với cậu như thể nói rằng các quyển sách về lịch sử lâu năm về trước mà cậu đọc là sai lầm.

"Vẫn còn Lục Đại Thiện."

"Lục Đại Thiện?"

"Những người thức tỉnh phẩm chất tốt bên trong mình, để tôi lấy ví dụ, một trong số các Lục Đại Thiện, chính là hội trưởng hội học sinh, kẻ mang Đại Thiện [Siêng Năng] .

Thực sự, các sức mạnh mà bản thân có thể thức tỉnh lại nhiều đến vậy ,nhưng những kẻ có thể thức tỉnh khắp quốc gia chỉ có 1% trong 1 thế hệ, trong 1 sức mạnh duy nhất, mỗi sức mạnh đạt được duy nhất 1 người có, hên xui mà thế hệ đó không đạt được sức mạnh đó luôn mà đợi tới thế hệ tiếp theo.

Theo những gì nãy giờ Arin nói với cậu, Lục Đại Đức là những kẻ thức tỉnh phẩm chất tốt trong mình.

Nhân Từ, Bảo Vệ, Trung Thành, Kiên Nhẫn, Siêng Năng, Đoàn Kết và Tín Ngưỡng, trong đó như Đố Kỵ của Đại Tội, Nhân Từ không có lấy 1 người có được từ đó đến giờ, theo lời đồn thì chỉ có duy nhất 1 hiền nhân có, nhưng họ vẫn không biết Hiền Nhân đó là ai.
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Chap 121 : Lại là cô gái phiền phức.


"Onii-chan!!"

Tưởng chừng cậu sẽ có một buổi ăn sáng yên bình, nhưng Hibi như nói 'không' khi cô đang từ tốn chạy đến chỗ cậu mà không để chiếc váy bị hất lên.

"Chào buổi sáng Onii-chan!

Ah..

Chào cô."

Nhìn thấy người đang ngồi cùng bàn, cùng ăn sáng với cậu là Arin, nó khiến Hibi có đôi chút cau mày nhìn Arin, nhưng Arin lại chẳng mấy quan tâm mà tiếp tục ăn phần cà ri của mình.

Đi đến mua bữa ăn sáng minh bằng Point, sau đó ngồi kế sát bên cậu, dần những cô gái khác như cặp đôi Yujin-Yuji, Hinomi, Yumi cũng tới, theo sau là hai thiếu niên trông như có vẻ mất ngủ, Zin và Nobura.

Chín người chiếm hết 1 cái bàn trải dài, vừa ăn họ vừa trò chuyện, sau khi theo dõi cuộc trò chuyện, cậu mới nhận thấy rằng trong ánh mắt của mỗi người đều có sự thiếu ngủ.

Sau một hồi những gì cậu được nghe, có vẻ Zin và Nobura vì chơi những trò chơi gì đó thông qua đá tinh anh thâu đêm nên cả hai chỉ ngủ được 3 tiếng, còn những cô gái kia thì là những cuốn tiểu thuyết gì đó mà cậu không biết, thứ cậu nghe chỉ là những từ hôn hít các thứ nên cậu cũng không bận tâm đến những cuốn tiểu thuyết mà các cô gái đã đọc.

Theo những hôm qua giáo viên của cậu đã dặn, hôm nay không có tiết viết bài nên có lẽ không ai lại mang bút và tập theo cả, sau khi ăn xong, cậu có ý định rời đi nhưng vội bị Hibi nắm lấy với ý định cô bé cũng phải theo cùng.

Và vì thế, cậu cứ như cầm đầu lớp S bởi bao quanh cậu và Hibi là toàn dàn lớp S khiến cho các lớp dưới e sợ với cái aura mà cả 9 phát ra khi đi cùng nhau sau khi ăn xong, vẫn chưa đến giờ học, nhưng cũng đã sắp tới nên cậu mới quyết định sẽ vào lớp nằm dài chờ đợi tiết học.

Trong lúc cậu chờ đợi, các học viên lớp S khác cũng đã bước vào, đầu tiên là Anastasia, người con gái buổi sáng chạy bộ cùng cậu, cô có đưa mắt liếc nhìn cậu sau đó đi ngang cậu cùng với động tác phất mái tóc của mình, còn cậu thì chỉ đang thở dài khi bị cô em gái cứ liên tục nhìn mình cười, cứ như cậu đang bị quấy rối tình dục vậy.

Tiếp theo là cô gái với mái tóc hồng nhạt như hoa anh đào, cô là người có khả năng tạo ra sóng âm để tấn công ở trận trước, cậu đưa đôi mắt thờ ơ nhìn cô, nhưng không hiểu có phải do trùng hợp hay không, cô đưa ánh mắt về phía cậu nở nụ cười sau đó nhanh chóng đi tới.

"Xin chào các bạn ~"

Vì sự xuất hiện đột ngột của cô, các cuộc trò chuyện bỗng dừng lại, họ đưa ánh mắt nhìn cô, thấy vậy cô nói tiếp.

"Mình là Mitsuki Yuki, hân hạnh được gặp các bạn, chúng ta có thể làm bạn chứ."

Nở một nụ cười tươi hết mức có thể, cô khiến cho Nobura phải bối rối, cả các cô gái cũng có tình huống tương tự, nhưng họ vẫn rất phấn khích khi bỗng một Idol lại đến làm quen với mình, người đầu tiên mở lời là

"Xin chào cậu, tớ là Owari Hibi!

Mong chúng ta có thể trở nên thân nhau hơn."

"Tất nhiên rồi."

Cô tiếp tục nở nụ cười nhìn Hibi, nó khiến Hibi có chút bối rối với nụ cười của cô.

"Vậy còn các cậu?

Chẳng lẽ các cậu không muốn làm bạn với mình sao?"

Nét mặt cô dần trở nên buồn bã, nó khiến cả bọn trở nên bối rối, nhưng sau đó họ mau chóng giới thiệu bản thân để làm quen với cô.

"Nó khiến mình vui quá !

Các cậu có biết không?

ước muốn của mình là làm bạn với toàn bộ mọi người đấy !"

Cô nói trong khi đưa đôi tươi sáng của mình nhìn về phía cậu, người vẫn chưa giới thiệu tên mình cho cô và đang tỏa ra cái aura 'tránh xa tôi ra', nhưng aura 'tôi muốn làm bạn với cậu' của cô lại mạnh hơn, lâm vào tình thế khó xử, cậu đành quyết định những gì mình phải làm.

"Hibi, anh đi vệ sinh."

Nói xong, cậu rời khỏi bàn mình, đi một bên đường mà Mitsuki Yuki không chặn, cô chỉ đưa ánh mắt buồn bã nhìn cậu, nhưng lại được tám người kia cảm thông với cô.

Cậu tiến tới, mở cửa phòng ra với ý định đi ra nhưng khi vừa mở cửa, một cô gái với mái tóc đen xuất hiện trước cửa cậu, đó không phải là Anastasia, mà là Yokura Prinase, người đã đánh bại Mitsuki Yuki một cách dễ dàng.

Cả hai mắt đối mắt nhau, vì không muốn bỗng bị ăn một nhét đâm như hôm sáng nữa, cậu liền lùi sang một bên để cho cô qua, cô cũng chỉ đi qua mà không để ý gì tới cậu, cậu cũng vậy, chỉ rời đi mà không để ý gì tới cô.

Cậu cũng chỉ viện cái cớ đi vệ sinh để tránh xa Mitsuki Yuki, hiện tại cậu đang đi trên dãy hành lang ngắm nhìn khung cảnh phía ngoài thông qua lớp thủy tinh chắn lại.

"Này!"

Kì lạ, không hiểu vì sao, cậu cứ bị chặn lại bởi một sinh vật gì đó, nhưng khi nhìn đối diện thì lại chẳng có ai cả, nó khiến cậu hoang mang liệu mình có phải bị ma ám không.

*Bụp!

'Chắc chắn là không rồi'

Nhìn xuống người vừa cho đá 1 cú vào chân cậu, cô cũng là 1 trong người trong lớp S, cũng là người mà cứ liếc nhìn cậu với đôi mắt căm thù nhưng lại không có cơ hội tiếp cận cậu và cũng là người đã kêu cậu đính ước với mình ngay lúc cậu vừa kiểm tra đầu vào xong.

"Có việc gì sao?"

"Tại sao cậu lại bơ tôi hả!?"

"Tại cô lùn qu-"

*Bụp!

Chưa kịp nói hết câu, cậu tiếp tục bị ăn phát đá thứ hai.

"Vậy, có việc gì à?"

"Còn gì nữa?

Hãy đính ước với tôi đi !"

"Tôi từ chối."

Cậu trả lời một cách nhanh chóng kèm tiếng thở dài, nhưng cô lại chẳng muốn tha cậu chút nào.

"Có phải do ngực tôi lép không!?"

"Ngực chẳng liên quan gì đến chuyện đính ước cả."

"Tại sao không chứ!?

Nếu tôi, một kẻ chỉ cao 1m4 này, mà kết hôn với cậu, người cao 1m72, chắc chắn con của chúng ta cũng sẽ có chiều cao tương tự cậu rồi!"

"Tại sao cô lại biết tôi cao 1m72 vậy?

Không lẽ cô là biến thái-san à?"

"Đừng có đánh trống lãng!

Cậu có đính ước với tôi không!?"

"Không."

"Cậu muốn gì hả!?

Tiền,danh vọng, tôi sẽ cho cậu tất cả khi cậu kết hôn với tôi mà?"

"Cô nên thử với người khác đi, tôi không cần những thứ đó."

"Nhưng Tippy nói nhất định phải lấy cậu.."

"Tippy?"

Linh thú được truyền xuyên suốt thế hệ của gia đình tôi, và tôi là người giữ nó ở thế hệ này."

"Tại sao linh thú đó lại kêu cô kết hôn với tôi chứ?

Cô vẫn còn trong độ tuổi ăn chơi mà?"

"Tôi không rõ nữa, Tippy chỉ nói nhất định phải kết hôn với cậu sao đó lại im lặng và không nói thêm một lời nào.."

Cô nói trong khi chạm tay vào chiếc vòng cổ của mình.

"Cô không phiền nếu tôi nói chuyện với linh thú của cô được chứ?"

"À ừm..

Tất nhiên là được, nhưng hãy đợi sau giờ học nhé, vì.."

*Reng reng*

Một tiếng chuông chen ngang, cắt đứt cuộc trò chuyện của họ, đồng thời họ cũng có ý định như vậy.

"Hiểu rồi."

Cậu trả lời, sau đó cả hai cùng nhau bước trở về lớp mình.

-----------------------------

Dạo này bận sml nên không có thời gian sửa + viết truyện
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Chap 122 : Một buổi chiều tồi tệ.


Cậu cố gắng chạy thật nhanh, lẫn trốn khỏi những phiền phức như em gái mình sau khi giờ học kết thúc, hướng cậu đang tiến tới là một khu đất trống vắng người, đây là một khu luyện tập riêng, vì vậy ở nơi đây rất vắng người, cũng là nơi mà cô gái kia hẹn cậu tới.

Sau một lúc cậu cũng đã đến nơi, đối diện cậu là cô gái đã bảo cậu đến đây, cô như một vận tốc siêu thanh, đã về thay bộ đồ của mình thành một chiếc váy dễ thương.

"Triệu hồi linh thú ở chốn đông người có vẻ thu hút rất nhiều sự chú ý, vì vậy cô bảo chúng ta đến đây sao?"

"Đúng vậy, một phần là chuyện khác nữa."

"Chuyện khác?"

"Cứ để khi chúng ta thảo luận chuyện lúc nãy xong đã, cậu muốn thấy Tippy đúng không?"

"Ừm, tôi muốn nói chuyện với nó."

"Được rồi, vậy xin hãy đừng làm phiền tôi lúc tôi gọi Tippy ra, dù gì ông ta cũng đang ngủ nên không thể gọi kiểu thông thường được."

Sau câu nói của cô, cậu dần tránh xa cô khoảng 10 bước chân, thấy vậy, cô bắt đầu nhắm mắt, đưa đôi bàn tay cầm lấy chiếc vòng cổ của mình.

"Hỡi kẻ nắm giữ nguyên tố lửa, tượng trưng cho sự bất tử, tượng trưng cho sự hoàng quý, kẻ khoác lên mình bộ cánh ánh lửa rực rỡ, ta gọi ngươi, Phoenix !"

Sau câu nói của cô, dưới chân cô bắt đầu xuất hiện một vòng chữ đỏ rực bao quanh, chiếc vòng cổ của cô, một vật thể được điêu khắc trên đó bỗng phát sáng, một ánh sáng đỏ rực, những cơn gió bắt đầu trở nên mạnh mẽ hơn xung quanh cô, dần một đôi cánh đỏ rực xuất hiện sau ánh sáng của vật thể điêu khắc trên dây truyền cô, từ đôi cánh đỏ rực, một con phượng hoàng với cơ thể không quá to lớn, nó như một chú chim đại bàng cỡ nhỏ vậy, nhưng cậu biết, con phượng hoàng này có một sức mạnh, cũng như áp lực vô cùng lớn.

Đưa đôi mắt lạnh băng của mình, nó nhìn từ cô gái đó trên đến cậu, con phượng hoàng cố quan sát cậu thật lâu, nhưng sau đó cũng đưa đôi mắt mình về cô gái, cũng như đậu trên đôi vai của cô.

"Tippy, cậu ta muốn nói chuyện với ông."

"Ngưng gọi ta là Tippy trước mặt người khác đi."

"Hiểu rồi Phoenix."

"Vậy, cậu muốn gì ở ta?"

Sao khi thảo luận với cô gái mà mình đậu trên vai xong, con phượng hoàng hướng ánh mắt về phía cậu, cũng như đặt ra câu hỏi cho cậu.

"Tại sao ông lại kêu cô ấy kết hôn với tôi?"

"Chẳng phải quá rõ rồi sao?

Cậu đang nắm giữ một tồn tại mà người khác không thể nắm giữ được."

Phượng hoàng nói trong khi đưa đôi mắt về chiếc nhẫn mà cậu đang đeo, hiểu được ý định đó, có vẻ như Shinobu là một tồn tại rất quý trọng đối với các linh thú như con phượng hoàng ở đối diện mình, nhưng tại sao con phượng hoàng đấy lại phải bắt cô gái này kết hôn với cậu chứ?

Cậu đã biết được câu trả lời ngay khi khoảng khắc cô gái đó nói về hậu duệ sẽ được cai giữ linh thú.

"Ông đang nhắm tới việc, cô gái đó sẽ có thêm một linh thú thứ hai bảo vệ sao, cũng như là một linh thú thứ hai cai quản gia tộc mình sao?"

"Đúng vậy, đó chính là tồn tại cậu đang nắm giữ, một tồn tại độc nhất mà chẳng ai có được với một sức mạnh khủng khiếp, cậu đã nói như thế, có nghĩa là cậu không biết cậu đang nắm giữ tồn tại gì đâu nhỉ?"

"Thì sao?"

"Thì chúng ta sẽ chiến đấu để tước đoạt sự tồn tại đó từ cậu."

Lời ông ta nói khiến cậu bất ngờ, đây cũng có lẽ là lý do mình cô gái này dẫn cậu tới đây, luật của học viện là

'Không được đánh nhau ở trong học viện'

Nếu bỏ đi chữ 'trong', thì luật lệ sẽ rất hoàn hảo, nhưng khi thêm chữ 'trong' vào, điều đó nghĩa là bên trong của học viện, nhưng khi ở đây, nơi này là một khuôn viên học viện, một mảnh đất bên, sử dụng đều này, bất cứ ai cũng có thể lách luật nếu họ thông minh khi phát hiện ra lỗ hỏng đấy, cũng vì những luật lệ như thể cố tình được tạo ra bởi nhà trường, cậu đã sai lầm khi vào đây học.

Cậu thở dài nhìn ánh mắt của hai kẻ đối diện, họ thực sự muốn cướp đoạt Shinobu từ cậu, nhưng họ đã sai lầm, không có một ai, hay bất cứ thứ gì, được cướp lấy đi người thân từ cậu cả, thay dám nói những từ đó trước mặt cậu.

Chính vì vậy, khi nghe hai người này nói cướp đi một con thú đã đi theo cậu, trung thành với cậu bao nhiêu năm, trong lòng cậu đã ẩn uất sự phẫn nộ.

"Nếu hai người chịu rời đi với một lời xin lỗi kèm với câu 'chỉ là trò đùa', tôi sẽ bỏ qua chuyện này."

"Nhưng xin lỗi, chúng ta không làm điều đó ở đây, Ayana."

"Hiểu rồi."

Con phượng hoàng bay một vòng quanh cô gái, tạo nên một ngọn lửa che khuất tầm nhìn, sau đó nó bay thẳng vào lòng ngực của cô gái kia.

Một lúc sau, với một nụ cười man rợ, cô gái nhìn cậu.

"Cậu rất mạnh chàng trai à, nhưng khi chúng ta đã hợp nhất với nhau, chúng ta còn mạnh hơn cậu nhiều, đó chính là kĩ năng giữa linh thú và người bảo hộ linh thú !"

Hai ngọn lửa chập chờn xuất hiện tay cô gái mà không lấy một giây niệm phép, nó sẽ khiến những người xung quanh trở nên ngạc nhiên vì khả năng của cô, nhưng cậu thì không, đôi mắt vô cảm có đôi chút tức giận được kìm nén, cậu nói với cô.

"Nhìn sang hướng bên phải."

*Chátttt !

Nghe theo lời cậu, cô quay liếc đôi mắt mình về hướng bên phải, ăn thẳng một cú tát của ai đó khiến cô bay về hướng còn lại, đảo mắt nhìn cậu trong khi giữ chỗ bị tát của mình bằng hai tay, cú tát đó đau vô cùng, nhưng với khả năng hồi phục của phượng hoàng, vết thương đó cũng sẽ mau lành, nhưng có lẽ sẽ mất 1 tiếng, hiện tại khả năng của phượng hoàng chỉ làm giảm nổi đau mà cô tiếp nhận, nhưng nó vẫn rất đau.

Tuy vậy, cô lại chẳng thấy bất cứ sự di chuyển của cậu cả,cậu vẫn đứng yên ở đó suốt, vậy thứ đã tát cô?

Cô không rõ, thứ cô đang chú ý là từng nhất cử nhất động của cậu.

Nhìn cô gái bị ngã sang một bên, đôi mắt cậu cũng chẳng lấy làm ngạc nhiên nói tiếp.

"Cô có thể đi theo trêu chọc dù cho là gì đi chăng nữa, nhưng đừng nghĩ đến việc cướp lấy người thân của tôi, không thì"

Đưa tay mình chỉ về hướng cô, như thể đang ra câu lệnh nào đó, cơ thể cô bỗng như bị một xiềng xích trói lại nhưng cô không thể thấy được nó, mà chỉ có thể cảm nhận thông qua cơ thể mình, sợi xích ngày dần xiết chật cô hơn khiến cô phải la lên, có một điều kì lạ đã xảy ra, sự hồi phục của phượng hoàng không còn tác động gì với cô nữa, nó khiến cô cảm thấy rất đau đớn.

"Suy cho cùng, tôi cũng không muốn giết người bữa bãi, nhớ rằng hãy dùng từ tử tế khi nói về người thân của tôi.

Và đừng tiết lộ chuyện hôm nay cho người khác biết nhé?

Nếu cô muốn con phượng hoàng của mình, cuộc đời cai giữ linh thú của gia tộc mình đến đây kết thúc thì cứ việc."

Cậu thả tay mình xuống, đồng thời cô cũng ngã xuống theo, sự hồi phục của phượng hoàng cũng đã trở lại, nếu không thì cô đã bị gãy mất mấy khúc xương.

Về phần cậu, chỉ đi trở về hướng ký túc xá của mình với khuôn mặt vô cảm.

"Thứ đó..

Nó là cái gì.."

"Nghe có vẻ không hài lòng, nhưng chúng ta không nên dính dáng tới hắn ta nữa, ta đã quá khinh thường hắn, chắc chắn hắn đã thức tỉnh được Quyền Năng nên mới mạnh vậy !"

"Ý ông là..

Hắn ta tương đương với một trong các Lục Đại Tội sao.."

"Có lẽ vậy."

Cả hai nhìn theo hướng chàng trai đi với một đôi mắt có đôi chút phẫn nộ pha lẫn e sợ, họ không ngờ rằng lại có một kẻ nắm giữ linh thú, lại còn là một kẻ có sức mạnh ngang với Lục Đại Tội.

Còn về phía cậu, vẫn đang trở về nhà một cách thật mau lẹ,cậu đã phí thời gian ở đây mà không chuẩn bị đồ ăn tối gì cả, thế nào về cậu cũng sẽ bị mấy cô gái đó than khóc xung quanh cho xem, kèm với việc bản thân bỏ trốn Hibi nữa, không biết cô bé sẽ nổi giận, hay buồn cỡ nào, nó khiến cậu có cảm giác bất an.

"Thật là một buổi chiều tồi tệ."
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Chap 123 : Sakura Haru.


Cũng đã một tuần trôi qua kể từ khi cô gái kia đòi cướp Shinobu từ cậu, từ lúc đó cô ấy chẳng thèm tiếp cận cậu luôn, vậy cũng tốt cho cậu, dù sao thì cậu cũng phải lười nhớ tên ai đó mà mà không cần thiết lắm, cô ta là một ví dụ, thậm chí những cuộc trò chuyện xảy ra giữa cả hai, cô cũng chưa bao giờ xưng tên mình cả, nhưng do những lần giáo viên kêu tên lên giải bài tập, cậu cũng có đôi chút động lại tên cô ta bên trong não mình.

"Các em đã sẵn sàng chưa?"

Thấy biểu hiện của cả lớp là một biểu hiện đồng ý, người giáo viên nói tiếp.

"Bắt đầu !"

Đây là tiết thể dục, với mục đích là chạy 80m, khi tới đích thì hãy chạy ngược lại, mỗi lần chạy sẽ gồm 5 người.

Hiện tại cậu đang chạy cùng với Zin,Kaze,Nobura và học sinh được điểm tuyệt đối trong bài kiểm tra giấy, một cô gái với mái tóc trải dài màu tím, nó không phải là màu tím huyền bí, nó chỉ là một màu tím giản dị, một màu tím mộng mơ.

Theo những gì cậu thấy thì cô chỉ trao đổi với một học sinh duy nhất trong lớp này, đó là cô gái có thể nói chuyện với tinh linh, còn lại thì cậu chẳng thấy cô nói chuyện với ai.

'Thể lực của cô rất yếu', cậu có thể nói vậy, mỗi lần tới tiết thể dục, cô chỉ toàn ngồi lại đọc sách cho đến khi bị giáo viên lôi ra thôi, dù đây là tuần đầu tiên học chính thức, thậm chí cậu cũng chẳng mấy quan tâm tới người khác, vậy tại sao cậu lại nói thể lực cô rất yếu?

Là vì.

"ha.ha..."

Chạy chỉ mới 1/3 đoạn đường, mà cô đã thở gấp rồi, nếu có thể so sánh cô, thể lực cô ấy còn thua cả lớp D, mặc dù vậy, trong các lớp thực hành phép thuật, cô lại rất chăm chú để cố gắng đạt được thành quả mặc dù nói về phép thuật, thể chất, thực chiến, cô không bằng một ai trong lớp này cả, và cũng như trong lớp này không ai bằng cô về điểm số, trừ cậu nếu cậu dùng 70% khả năng của mình.

(note : main đang ở chế độ 10% man -> 50%man.)

"Ah.."

Quay lại chủ đề chính, cô gái đó đã té khi chỉ mới chạy được 1/2 đoạn đường phía trước, đúng như những gì cậu đoán thì liếc nhìn cô, vì cậu vốn chạy phía trước và cách cô khoảng 10m, cậu cũng không phải là người tốt đến mức bỏ lượt chạy của mình mà quay trở lại giúp cô đâu.

Cả cô cũng không cần ai giúp đỡ cả, tự mình đứng dậy, cô tiếp tục chạy tiếp dù cho những người kia đã vượt qua mình và đang chạy về, thấy cô như vậy, trong cậu cũng đã bùng lên một sự tôn trọng dành cho cô, không, cậu đã tôn trọng cô ngay cả khi biết cô biết mình không có tài năng thực chiến gì nhưng vẫn vào đây dù cho có bị khinh thường đi nữa, dù vậy cô vẫn làm những gì cô tốt nhất, cô vẫn cố gắng cải thiện những gì cô dở tệ, cô đáng được cậu tôn trọng, Sakura Haru.

-------------------------------

Sakura Haru.

Tôi biết, mình không phải là một thiên tài ở một cái thế giới này, một cái thế giới mà thực chiến vẫn là một thứ gì đó quan trọng hơn so với những thứ khác, thế giới mà tôi sống thấy nó hòa bình vậy, nhưng thực chất là không, cha tôi đã nói với tôi gần.

---------Dù cho chúng ta có ký hiệp ước sẽ được dưới sự bảo hộ của Thánh Long, vẫn chưa chắc chắn rằng lũ Quỷ sẽ tấn công chúng ta, hãy lấy mẹ con làm ví dụ.

'Đó là những lời độc ác', tôi đã nghĩ vậy, tại sao cha tôi lại nói như vậy với một đứa nhóc chỉ mới tám tuổi chứ?

Đó là vì mẹ tuổi đã bị lũ Quỷ đó giết, cha tôi đã nói cho tôi nghe sự thật này sau bao nhiêu lâu bảo với tôi rằng mẹ mình đã qua đời vì tai nạn.

Tôi đã khóc rất nhiều, một lượng thông tin vượt ngoài trí tưởng tượng đổ dồn vào một cô gái ngây thơ tám tuổi, tôi biết cha mình vì không muốn tôi sống mãi với một sự giả dối rằng mẹ mình bị tai nạn nên mới nói như vậy với tôi, nhưng tại sao lại là vào năm tám tuổi?

Năm mà tôi vẫn chỉ là một đứa nhóc ngây thơ?

----------Cha không còn nhiều thời gian..

Đó là lý do, lao động cực khổ, là một nông dân, ông đã cố gắng rất nhiều để có thể cho tôi những gì mình muốn, những quyển sách, những món đồ chơi.

Ông đã rất buồn khi biết rằng tôi không tài năng như mẹ mình, người đã cùng ông làm mạo hiểm gia, họ có những chuyến phiêu lưu rất tuyệt vời với nhau, cả hai đã nảy sinh tình cảm cũng từ những chuyến đi đó.

Nhưng khi mẹ tôi chết sau khi hạ sinh ra tôi, ông đã từ bỏ nghề mạo hiểm gia của mình để nuôi nấng tôi, ông muốn tôi phải sống trong sự bảo bọc của ông vì tôi đã mất đi người mẹ của mình.

----------Con hãy nhận trâm cài này..

Nó là của mẹ con..

-----------Ta xin lỗi vì đã... không thể cứu được mẹ con..

-----------Ta xin lỗi vì đã... bỏ rơi con..

Ông đã chết, chết trước mặt tôi, khi đôi mắt của ông nhắm lại, tôi vẫn thấy sự hối hận trên nét mặt đó.

Tôi đã tự hỏi ông hối hận về điều gì?

Về việc không cứu được vợ mình?

Về việc không thể bảo vệ tôi tiếp tục nữa?

Tôi không trách ông, tôi đã khóc rất nhiều lúc đó, người thân duy nhất của tôi, người chịu che chở tôi mà không than vãn bất cứ điều gì, người sẵn sàng bảo vệ tôi, và là người thân của tôi, người mà tôi yêu quý nhất trên đời này, người mà tôi sẵn sàng mỉm cười, cũng là người đã nói rằng sẽ bảo vệ nụ cười của tôi..

đã chết.

Ông đã được những dân làng bên cạnh xây đắp ngôi mộ cho, mặc dù nó không quá cao sang, quyền quý, nhưng tôi vẫn rất cảm ơn họ.

Thứ ông bỏ lại cho tôi chỉ là rất nhiều tiền và một cây trâm cài.

------------Con có đôi mắt giống với mẹ con..

Cả mái tóc cũng vậy..

Con luôn mạnh mẽ..

Mẹ con cũng vậy.. ta đã phải lòng mẹ con cũng bởi vì sự mạnh mẽ đó..

Tuy vậy, tôi chẳng thừa hưởng thêm tài năng thực chiến gì từ cả hai cả, nhưng tôi vẫn không bỏ cuộc, đó là lúc mà tôi đã thức tỉnh được một khả năng, một khả năng mà một người phụ nữ tự nhận là Phù Thủy Lang Thang, tuy vậy, cô ấy trông chả giống Phù Thủy chút nào cả, Phù Thủy đáng lẽ phải cầm theo một quyển sách phép và một cây gậy phép mới đúng, vậy mà cô gái đó lại đang giữ một thanh kiếm trên lưng mình, mặc dù cô có đang cầm một cây chổi thật.

Tôi không rõ nó có phải thanh kiếm hay không nữa do nó bị che lại bởi một tấm vải dày, tôi chỉ có thể nhìn từ bên ngoài mà nhận định nó là thanh kiếm.

Cô tự xưng mình là Alice, một cái tên rất đẹp, khi cô được tôi kể về hoàn cảnh của mình, cô đã bảo rằng sẽ tặng tôi một món quà, đổi lại, sẽ có một ngày nào đó cô, hoặc một thiếu niên nào đó đến lấy lại từ tôi và tôi phải ngoan ngoãn chấp nhận với điều kiện đó.

Câu trả lời của tôi tất nhiên là có, vì tôi là một đứa trẻ ngây thơ muốn được tặng quà mà, cô ấy đã nở một nụ cười và chạm tay mình vào đầu tôi, lúc đó đã có một thứ xuất hiện thông qua trí nhớ của tôi.

[Mở rộng vốn Tri Thức(Solomon]

Sao đó, cô đã cưỡi chiếc chổi của mình bay đi, đó là lúc tôi nghĩ cô rất giống Phù Thủy.

Tôi mãi sẽ nhớ cô, nhờ cô mà tôi có được cái ngày hôm nay, Phù Thủy Lang Thang, Alice.

---------------------------------

Remember Alice? mới có qua vài chục chap mà đừng nói quên rồi nha

[Mở rộng vốn Tri Thức] là một skill nhỏ nằm trong [Power Of Solomon] và Power Of Solomon là một trong những khả năng chính của [Sự Thông Thái của Solomon], main vẫn chưa thức tỉnh Sự Thông Thái của Solomon, mà chỉ mới có khả năng quan trọng, Power Of Solomon thôi.
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Chap 124 : Tháng của mùa đông.


Cũng đã được tròn 1 tháng trôi qua kể từ khi cậu vào học, dạo này không biết vì lý do nào đó mà Hibi cứ chạy qua phòng cậu để ăn tối cùng, nhất là hôm nay, một ngày chủ nhật không mấy mát mẻ, thay vào đó là sự lạnh lùng của mùa đông,tuy vậy mới sáng sớm đã có người gõ cửa nhà cậu.

Dù cho họ gõ cỡ nào đi nữa, bên trong phòng ngủ của cả ba chẳng ai nghe thấy đâu, nhưng cậu đã mau thức dậy từ sớm để tập thể dục, mặc dù không khí hôm nay có lẽ không được tốt lắm.

*Cốc cốc cốc.

"Do you want to build a Snowman ~"

Một giọng nói dễ thương ngân nga câu hát, mái tóc màu trắng trải dài kèm với đôi mắt màu lục bích xanh,nở một nụ cười đáng yêu vào buổi sáng,mặc một bộ váy màu trắng nhẹ trải dài, khoác lên mình bộ áo khoác giữ ấm, bởi vì tháng này là tháng 11, tháng của mùa đông.

Tuyết rơi khắp nơi trên những con phố, cả ngôi trường đều gần như sắp ngập tràn tuyết, đó không phải là điều ngoại lệ, tuyết năm nay dày, nhanh hơn nhiều so với mọi năm, chỉ mới đầu tháng thôi mà tuyết đã gần như muốn bảo vệ cả thành phố rồi với tiến độ rơi không ngừng nghỉ này rồi.

* * * *

Cách ngày đi học không quá lâu, trong một căn phòng có bốn người con gái đang tụ hợp lại.

"Này, cậu không thấy rằng Arin-san cứ luôn đi với anh trai cậu à?"

Yumi nói với một vẻ nghi hoặc

"Có khi nào cô ta muốn quyến rũ Ougi-kun không!?"

Yujin hốt lên

"Ougi..kun có thể bị mê hoặc không..?"

Yuji hỏi.

"Quả thật, cái con ả đó! uh..

Phải làm sao giờ, tớ chưa muốn mất onii-chan sớm thế đâu !"

Hibi.

Nhìn thấy bạn mình có vẻ đang chán nãn, cả ba bắt đầu suy ngẫm, tuy vậy, có một người đang ngủ vì đã khá mệt mỏi nên chẳng tham gia vào cuộc thảo luận này, đó là Hinomi.

"Vậy tại sao cậu không thử liên tục tấn công Ougi đi?"

"Oh?"

Câu trả lời của Yumi cất lên, theo sau là một tiếng ồ lên từ cái ba như thể ngạc nhiên.

"Yumi nice Idea !" ( sub : ý kiến hay)

--------------------------------------

Nhưng cậu lại chẳng mấy quan tâm về việc cô bé tấn công mình, cậu nghĩ nó chỉ khá phiền phức mà thôi, kèm với việc dạo này Arin cứ gọi cậu là Darling, nó khiến cậu dần khó hiểu hơn về hai sinh vật này.

Nhẹ nhàng mở cửa ra, là một thiếu niên với mái tóc màu xám tro, đưa đôi mắt nhìn về phía cô gái vừa mở cửa, một tay cầm tách cà phê nóng mà mình vừa pha, một tay đang giữ cửa trong khi đưa tách cà phê mình lên miệng.

"Chào buổi sáng, onii-chan ~" Nghiêng đầu, nở nụ cười, Hibi chào cậu.

"ừm, chào buổi sáng, em gái của anh."

"Em có thể uống một ngụm chứ?"

"Đây, cầm đi, vào trong chờ anh thay đồ đã."

Cô nhẹ nhàng cầm lấy tách cà phê mà cậu đưa một cách vui vẻ, chờ cậu không để ý, cô đặt môi mình vào chỗ có phần ấm hơn các phần còn lại của miệng trà, khi uống xong đôi má cô có ửng đỏ đôi chút.

Bước vào trong, Hibi ngồi xuống chiếc sofa to giữa sàn, vừa uống, cô vừa đưa đôi mắt vào căn phòng, nơi mà cậu đang thay đồ.

"Mình muốn phóng vào đó quá.."

Hibi lẩm bẩm trong hối tiếc.

"Chào."

Một giọng nói phát ra từ phía khác căn phòng mà cô đang nhìn, đó là một giọng nói không có mấy cảm xúc khiến Hibi có chút bất ngờ quay người lại.

"Là cô à.."

"Có vấn đề gì không?"

"Không, chào buổi sáng."

Arin khẽ dụi mắt mình, Hibi quan sát cô, cô đang mặc một bộ đồ ngủ khá gợi cảm, không, theo nhận định của Hibi thì cực gợi cảm.

Ari chỉ mặc một chiếc áo khá dài và rộng che tới đùi mình, nó khiến Hibi chỉ nghĩ rằng cô mặc mỗi cái áo.

"Đừng có để onii-sama tôi phiền phức vì cô chứ?

Đi thay đồ đi."

Không quá mấy tức giận, dù sao thì cảnh này cũng quá quen với Hibi mỗi lần cô qua đây vào buổi tối rồi, lần nào cô cũng đụng phải Arin lúc vừa đi tắm ra với bản mặt thờ ơ nói lời chào cô.

"Nếu không có gì thì tôi đi ngủ tiếp đây "

Dụi thẳng người kèm với tiếng ngáp, Arin trở về phòng mình để ngủ, cũng là lúc cậu thay đồ xong và bước ra.

"Được rồi, ta đi thôi."

Quần,áo,áo khoác và chiếc nón tròn tất cả từ trên xuống dưới của cậu đều chỉ là một màu đen vì cậu nghĩ màu này không thu hút quá nhiều sự chú ý.

Hibi có đứng bật ra nhìn cậu đôi chút, nó khiến cậu tưởng rằng mình đã mặc một bộ đồ kì quặc.

'N-Ngầu quá đi !!..' Tâm trí Hibi như thể gào hét lên khi thấy cậu trong set đồng phục mùa đông.

"Sao vậy?"

"D-Dạ không có gì ạ !

Chúng ta đi thôi !"

Đặt tách cà phê xuống, cô nhanh chóng chạy đến ôm lấy tay cậu, sau đó cả hai cùng bước đi rời khỏi phòng.

Hôm nay là cuối ngày, cũng như cuối tháng, học viện sẽ cho học viên trường về thăm nhà vào mỗi cuối tháng như vậy, mặc dù cậu và Hibi không đủ thời gian để về thăm gia đình mình trong một ngày được, thay vào đó, dự định của cậu là tiến tới một quán ăn.

Con đường không quá lạnh vào buổi sáng, nhưng nó vẫn có chút lạnh với tuyết đang nhẹ nhàng rơi một cách từ tốn.

"Ha ~"

"Onii-chan, nhìn đi, hơi thở của em kìa!"

Tuy không quá lạnh, nhưng nó vẫn đủ lạnh để thấy được hơi thổi của mỗi nếu họ cố tình thổi mạnh ra.

Buổi sáng khá đạm bạc, các gian hàng xung quanh tuy là mùa đông nhưng họ vẫn mở bán để kiếm sống qua ngày mặc dù khách hàng có thể ít đi lại vào mùa đông, cậu tiến tới một quán ăn, nơi mà mình đã bảo các người hầu của mình đến đây thay vì đến thăm tận nơi làm việc của họ 'Khách sạn nữ nhân', thực chất cậu chẳng muốn nhìn thấy cô gái với niềm đam mê nam x nam nữa, cậu có đôi chút sợ cô ấy, Mumi, chị gái của Yumi, cậu chỉ mong Yumi lớn lên sẽ không thành như người chị của mình.

"Vậy ra đây là quán ăn mà Onii-chan muốn em ăn cùng đây sao ~?"

Hibi đưa một con mắt hiếu kỳ nhìn quán ăn trước mặt mình, nó chẳng có gì đặc biệt về ngoại hình cả, ngoài việc nó giới thiệu một món ăn cô chưa bao giờ ăn, và đây là nơi mà cậu có ý mời cô bé tới, thậm chí hai người hầu của cậu cũng đang chờ bên trong, vì vậy nơi này chắc chắn rất đặc biệt, cô nghĩ.

"Bánh xèo?..

Một thứ món ăn em chưa hề ăn qua."

"Vậy đây là dịp tốt để em được nếm thử đấy, nhanh vào trong nào, vẫn có người chờ chúng ta."

"Vâng onii-chan ~"

*Reng reng*

Mở cánh cửa ra, cả hai bước vào, đúng như Hibi nghĩ, nơi này là một quán ăn rất chi là bình thường, như các quán ăn bình dân khác, tuy vậy món mà các bàn đã gọi khiến cho cô tò mò vô cùng.

'Vậy ra đó là bánh xèo à...?' Hibi nghĩ trong khi đưa mắt nhìn một cặp đôi đang ăn một thứ kỳ lạ ở một chiếc bàn kế bên đường đi của mình.

"Họ đây rồi."

Ngay lúc cô bé ngơ ngác, giọng nói của cậu cất lên kéo cô đi về hướng của mình, nhìn theo hướng mà cậu đang đi tới, cô có thể thấy hai người hầu đang chào mình, họ tuy là người hầu, nhưng vẻ đẹp đủ mê hoặc biết bao nhiêu người, nếu không phải vì cô phải lòng cậu, cô cũng đã phải lòng hai người con gái trước mặt mình.

----------

Tâm sự mỏng :

Cuối mùa đang cố cày cho acc phụ lên KC để cả 2 acc đều KC nên bận sml kh có time ra chap, gắng cầu cho tôi lên KC một cách easy và nhanh nhất đi thì tiến độ sẽ như mọi ngày hoặc có khi nhanh hơn UwU.
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Chap 125 : Công viên.


Cuối dãy nhà ăn, một cái bàn với 4 chiếc ghế ở gần màn kính, chiếc màn kính chỉ có thể nhìn từ trong ra ngoài chứ không thể nhìn từ ngoài vào trong.

"Các cô xem ra vẫn khỏe nhỉ ?"

"Tất cả là nhờ ngài, cậu chủ của chúng tôi."

Cả hai đồng loạt nói kèm với một nụ cười nhẹ.

"Đã lâu không gặp thưa tiểu thư Hibi-sama."

"Ah..

Các chị không cần phải quá sang trọng vậy đâu.."

Hibi vẫn bối rối khi hai cô nữ hầu cuối đầu chào mình và gọi tên mình bằng kính ngữ.

Nhưng vẫn như hôm nào, câu trả lời của họ mỗi khi Hibi hỏi vậy vẫn nguyên vẹn.

"Đó là điều không thể thưa Hibi-sama."

"Uh.."

Cô cũng không biết nói gì hơn, cả bốn ngồi xuống bàn ăn, cùng lúc đó, một cô phục vụ đã tiến tới chỗ họ.

"Các vị muốn ăn gì ạ?

Đây là menu của quán chúng tôi."

Đưa menu cho cậu, đáng lẽ cô phải đưa menu cho người trông có vẻ trưởng thành nhất trong cả bốn, đó là Fura, nhưng khi thấy cô gái này mặc chiếc đồng phục của nữ hầu, cô phục vụ đó đã đưa menu cho cậu.

Cầm lấy chiếc menu, cậu gọi bánh xèo thập cẩm cho bản thân, sau đó truyền lại cho Hibi.

Cô bé thấy bối rối khi nhìn thấy những món ăn mình chưa bao giờ thấy lẫn nghe qua được ghi trên menu, vì vậy cô bé cũng đã chọn giống cậu, cả hai người hầu kia cũng vậy, cậu chủ họ ăn như nào, họ sẽ ăn như vậy.

"Cậu chủ, tôi không ngờ ngài lại dẫn Hibi-sama theo đấy.."

Fura nói.

"Ể?

Có gì sao?"

Thắc mắc, Hibi hỏi.

"Không, chỉ là chúng tôi không ngờ Hibi-sama lại quan tâm tới đến hai bề tôi này."

"Các chị nói gì vậy?

Từ lâu em đã luôn xem hai người là người thân của mình rồi ~" Nở một nụ cười tươi, Hibi đáp lại lời họ.

"Tiểu thư cứ đùa."

Cả hai đáp lại Hibi với một nụ cười tương tự, bản thân cậu chẳng mấy quan tâm đến điều này mà chỉ nhìn ra bên ngoài, nơi mà tuyết vẫn đang thể hiện sức mạnh của nó bằng cách dần bao phủ bản thân nó khắp nơi một cách chậm rãi.

Sau một lúc thì các món ăn cũng đã được đem ra, Hibi nhìn những món ăn với niềm tò mò pha lẫn hứng thú, sau đó cậu và Hibi cũng nhau bỏ bao tay của mình ra.

"Để anh hướng dẫn em ăn."

Nói xong, cậu bắt đầu chỉ Hibi tất tàn tật về cách ăn món ăn này.

"Itadakimatsuu!"

"N-Ngon quá!"

"Phải không?"

Thấy em mình phấn khởi khi ăn món mà mình cũng thích, bản thân cậu cũng có đôi chút vui vẻ và bắt đầu ăn phần của mình, hai người nữ hầu cũng chỉ biết mỉm cười khi nhìn họ.

Hibi đang ăn, nhưng đâu biết rằng, một cuộc trò chuyện vô hình đã xảy ra từ nãy đến giờ giữa cậu và hai người hầu thông qua thông tâm thuật, vì cả ba không ngờ rằng Hibi sẽ đi theo nên chỉ còn cách này, mặc dù tốn một lượng lớn ma lực kèm với việc nó sẽ mất nhiều thời gian để ý nghĩ được truyền tới, nhưng họ không còn cách nào khác.

------'Như thế nào rồi?'

------'Thành công rồi thưa cậu chủ, chúng tôi đã có thể trà trộn vào làm nữ giúp việc trong hoàng gia.'

------'Vậy còn Mio?

Quá trình điều tra của cô ta như thế nào rồi?'

------'Theo những gì được biết, đất nước này có một sự phân phối bên trong bóng tối và hiện tại cô ta đang theo dõi họ'

------'Tốt lắm, cố gắng đừng để bị phát hiện.

Tôi trông cậy vào các cô.'

------'Vâng.'

Một cuộc trò chuyện nhỏ qua thông tâm thuật nhưng lại có nhiều ý nghĩa cậu có thể suy ra, mặc dù cậu muốn hỏi chi tiết hơn nhưng không còn thời gian nữa bởi vì

"Onii-chan, chúng ta đi dạo phố thôi !"

Sau khi ăn xong món ăn của mình, Hibi nhanh chóng ôm choàng lấy cánh tay kế bên cô.

Mặc dù tuyết vẫn đang rơi, nhưng chỉ đầu tháng nên nó vẫn không lạnh mấy, vì vậy cậu cũng đồng ý và để hai người hầu mình trở lại làm công việc cho hoàng gia, theo cậu biết thì ngày mai họ mới vào cung điện, nhưng để họ nghỉ ngơi lúc này không quá tệ.

*

"Vậy thì tạm biệt cậu chủ và tiểu thư, chúng tôi đi đây."

Cúi người theo kiểu nữ hầu, họ chào cậu và Hibi với một nụ cười rồi rời đi.

"Em có phiền khi đi với anh tới một nơi không?"

"Bất cứ đâu anh muốn, Nii-chan ~!"

* * *

"Đây là công viên?"

Một nơi mà mọi người đến đây tìm kiếm cảm giác yên bình, vui vẻ.

Chủ yếu là nơi hẹn hò lãng mạn của các cặp đôi bởi có 1 cái đài phun nước ở giữa công viên nhưng đó đã bị ngắt nước đi và các dãy ghế đá xung quanh, phía sau công viên là một dãy cây cỏ bao trùm mặc dù nó đang bị tuyết bao phủ, đa phần vào mùa hè các gia đình thường đến đây để dựng lều cắm trại, làm picnic.

Cả hai bước vào trong, Hibi khá thắc mắc tại sao cậu lại dẫn cô đến đây vào mùa đông lạnh như thế này, chắc chắn là không phải hẹn hò rồi.

"Em ngồi xuống đó đợi anh đi."

Chỉ tay đến một cái ghế đá gần đó, cô bé cũng nghe lời vâng theo.

Mục đích của cậu là cho Shinobu ra ngoài đi dạo, bởi vì cậu cứ mãi trong học viện nên không có thời gian Hibi có thể ra ngoài, mặc dù cô có thể ở trong chiếc nhẫn mãi dù sao thì cô cũng không cần ăn, nhưng cậu vẫn muốn cô ra ngoài để thấy thoải mái dù sao cũng khá lâu cậu không gặp được cô.

"Uhuhuhoaa !"

Tuy vậy, có một tiếng khóc đã cản trở cậu, một tiếng khóc của trẻ em phát ra từ phía trong cánh rừng.

"Onii-chan có tiếng khóc !"

Nhìn vào cánh rừng, nó khá dày đặc cây, cậu không thể triệu hồi Shinobu để có thể phóng vào đó được, vì vậy chỉ có thể chạy bộ mà vào thôi.

Cậu cùng Hibi chạy thẳng vào trong khu rừng đi theo tiếng khóc đó mà không quan tâm điều gì chờ mình bên trong cánh rừng đấy.
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Chap 126 : Bầu trời tuyết và đứa nhóc.


Tiếng khóc của trẻ em, tuy nó không lớn, nhưng nó lại có tính nhạy cảm cao đối với một số người khi bỗng dưng có tiếng khóc ở một nơi hoang du, đặc biệt là cậu, người có đôi tai thính hơn người bình thường.

Ở một lối vào cánh rừng, có một thiếu niên đang chạy một cách vội vã theo tiếng khóc đó, cách xa về phía sau thiếu niên cũng là một cô gái cũng đang chạy theo, đó là cậu và Hibi.

Không phải vì Hibi đề phòng mà chạy phía sau, mà bởi vì cô không thể chạy lại cậu được, khoảng cách của cả hai một lúc lại càng xa mặc dù cô đã cố chạy nhanh hết sức, nhưng khoảng cách đó nhanh chóng nối liền lại khi cậu bỗng dừng lại.

"Uoaaa!

Uh?"

Đó là một bé gái với mái tóc trắng xóa màu tuyết với vóc dáng khoảng chừng 6 tuổi, khoác một váy màu trắng xóa như mái tóc mình, không biết có phải vì cô có mái tóc như tuyết hay do đầu cô dính đầy tuyết nữa, cậu cũng chẳng quan tâm mà tiến tới chỗ cô bé, cô bé cũng vì bất ngờ mà ngưng khóc.

Cởi chiếc áo khoác của mình, choàng lên người cô bé trước mặt mình để cô bé không bị cảm lạnh, cậu hỏi.

"Em là ai--...

à không, cha mẹ em đâu?"

Vừa nói, cậu vừa sưởi ấm cô bé bằng cách tăng độ ẩm trong tay mình trong khi xoa người cô bé.

"Papa?

Papa!"

Đó là khoảng khắc cậu biết mình ăn l-- à mà thôi.

Cô bé ôm choàng lấy cậu, cậu cũng biết cô bé đã nghĩ gì trong đầu.

'Con bé nhận mình làm cha mất rồi'

"Onii-chan!"

Vừa thở gấp, Hibi vừa chạy chỗ cậu, nhìn thấy cô nhóc đang trong vòng tay cậu, Hibi hỏi.

"Cô bé này là..?"

"Anh không rõ."

Cậu vừa mới thấy một điều khá vô lý xảy ra.

Cô bé nhìn Hibi bằng một ánh mắt không mấy hứng thú mà quay sang ôm cậu, nếu cô bé là một giống lai giữa loài này với con người, nhận thức đầu tiên của cô bé khi gặp một cặp đôi đứng đối diện mình là

'Người đó là cha mẹ mình'

Đúng vậy, đáng lẽ con nhóc này cũng vậy--nhưng không, cô bé nhìn Hibi mà chẳng có lấy biểu hiện nào cả, vả lại khi gặp cô nhóc này, cậu cũng chẳng thấy cơ thể cô nhóc có lấy một mảnh da nào của loài bò sát hay có điều gì đó khác thường như cánh hoặc đuôi cả, cô bé chỉ có một điều duy nhất khác biệt, đó là nguồn ma lực của cô bé.

"Em tên gì?"

"Yuki !"

Cô bé khóc lúc nãy hiện đang trả lời cậu một cách vui vẻ, cậu cũng chẳng mấy quan tâm đến những điều kỳ lạ mà cô bé có hay không có đi chăng nữa, cậu hỏi tiếp.

"Tại sao em lại ở một nơi như thế này?"

"Bị rơi ~!"

Cậu đã nghe nhầm điều gì đó mà cô bé nói, có lẽ cô bé định nói là "bị bỏ rơi" nhưng vốn từ vựng của cô bé có gì đó sai sai, cậu cũng mặc kệ, dù sao con bé cũng chỉ mới mấy tuổi thì để ý đến mấy thứ đó làm gì.

"Em có biết cha mẹ mình là ai không?

Họ vứt bỏ em ở đây à?"

Hibi chèn vào nói.

"Papa em đây!"

Nói xong, cô bé ôm chặt lấy cậu một lần nữa, lúc này kể cả Hibi cũng hiểu được vấn đề.

"Onii-chan, có lẽ cô bé bị bỏ rơi."

Hibi khẽ nói vào tai cậu không làm cho cô nhóc kia nghe thấy.

"Anh biết."

Cậu suy ngẫm đôi chút, thì bỗng chiếc dây truyền thứ hai đeo trên cổ cậu, chiếc dây truyền được cho là hiện thân của Zebel bỗng rung chuyển và phát sáng.

Theo sau là một thân thể nhỏ bé xuất hiện, đôi mắt có chút ngạc nhiên nhìn cô bé đang được cậu giữ trên tay.

"Yuki?

Tại sao cô lại ở đây?"

Không phải là một lời chào gì cả, đó là một câu hỏi phát ra từ miệng Zebel dành cho cô gái được cậu giữ, như thể cả hai đã quen biết nhau từ lâu vậy.

"a rê?

Tại sao chị biết tên em?

Em với chị có quen nhau ư?"

Một câu trả lời với vẻ mặt đầy thắc mắc và ngây thơ của cô bé dành cho Zebel, nó khiến Zebel lặng người một lúc.

"Hiểu rồi..

Vậy ra cô đã thức tỉnh.. cái giá cho việc thức tỉnh là mất ký ức lẫn sức mạnh.. hèn gì tôi không cảm thấy một cái aura lạnh giá mà cô tiết ra nữa.."

"Zebel? chuyện này là sao?"

Không rõ đầu đuôi câu chuyện, cậu hỏi.

"Người trên tay của ngài là Yuki, một tinh linh nhân tạo hệ Băng."

"Tinh linh nhân tạo?"

"Đúng vậy, và cũng chính là người đã dạy ma thuật Băng cho tôi."

"Hai người có mối quan hệ gì sao?"

"Đã từng."

Nhìn cô bé trên tay cậu, Zebel biểu lộ một nét buồn thoáng qua trên mặt cô.

"Ngài nên ký giao ước với cô ta đi và sẵn giúp cô ta tìm lại sức mạnh của mình."

"Hiểu rồi."

Cuối cùng cậu cũng biết tại sao cô bé lại rất khác mọi người ở dòng ma lực, đó là bởi vì cô bé mang trong mình dòng ma lực tinh khiết.

"Nhưng khoan đã, cô có nói rằng cô nhóc này mất cả ký ức lẫn sức mạnh, vậy sử dụng quyền năng của mình, cô có thể mở lại phần ký ức đó không?"

"Ngài không nghe rõ sao? ký ức của cô ta 'bị mất', mà nó bị mất cùng với sức mạnh của cô ta, nếu ngài muốn tìm lại ký ức cho con nhóc này, ngài phải lấy lại được sức mạnh, lúc đó ký ức cũng sẽ trở lại."

"Vậy, sức mạnh của cô bé bị đánh mất, nó ở đâu?"

Sao câu hỏi của cậu, Zebel nhẹ đưa tay mình chỉ thẳng lên bầu trời, nơi mà tuyết đang rơi.

"Sức mạnh của cô ta, chính là cơn tuyết này.

Một cơn tuyết bao phủ khắp quốc gia, một cơn tuyết vĩnh hằng và mạnh theo thời gian, nếu ngài không mau lấy được thứ sức mạnh đó, quốc gia này sẽ phải đổi tên thành quốc gia 'Noel vĩnh hằng', và đợt tuyết đó cũng sẽ tràn lan sang các nước khác."

Một điều đáng sợ mà cậu nghe thôi cũng thấy khó chịu, một đợt tuyết rơi mãi không ngừng dù đã sang mùa khác, một đợt tuyết mạnh theo thời gian, mùa đông năm nay chẳng tốt lành mấy nếu xảy ra điều này.

Cậu nhìn sang Hibi, cô bé sau khi im lặng nghe cuộc trò chuyện của cả hai thì trở nên khá hoang mang, còn cô bé mang tên Yuki thì đang vui đùa nghịch với tuyết rơi xuống đôi tay mình.

"Sora Yuki ~!"

Cô bé cất giọng nói dễ thương của mình, nở nụ cười tươi nhìn bầu trời, nơi mà tuyết rơi càng lúc càng mạnh hơn.
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Chap 127 : Cơn tuyết đáng sợ.


Nhìn lên bầu trời sau hành động của Zebel, giờ cậu mới để ý kỹ, tuyết đang dần biến đổi hình dạng của nó thành ngôi sao, ngôi sao năm cánh trắng long lanh, ngôi sao tựa như hi vọng, nhưng hi vọng thế giới bị tràn trong cơn băng tuyết cũng chẳng đáng để kì vọng vào cái 'hi vọng' này lắm.

"Vậy, làm sao để lấy lại sức mạnh cho cô bé này?"

"Có lẽ nó đã sáng đến nổi mắt thường có thể thấy được, ngài nhìn kĩ lên bầu trời, nơi mà ngài đang đứng đi."

Theo lời Zebel nói, cậu cùng Hibi đồng loạt nhìn lên bầu trời, nơi mà mình đang đứng, trên đấy, có một hạt sáng màu tím nhạt đang như thể phát sáng.

"Đó là..?"

Hibi lẩm bẩm hỏi.

"Đó chính là sức mạnh của Yuki, nó sẽ đi theo cô ta, và nơi mà cô ta đang đứng sẽ trở nên lạnh hơn các nơi khác.

Mặc dù con nhóc là chủ nhân của cái thứ sức mạnh đó, nhưng nó vẫn ảnh hưởng bởi cái lạnh đó, thậm chí cái lạnh mà con nhóc này ảnh hưởng còn gấp 3 lần những kẻ xung quanh."

Quả nhiên là vậy, cậu có thể thấy Yuki đang dần ôm chặt lấy cậu với biểu cảm khó chịu.

"Papa.. lạnh quá.."

'

Không còn giọng nói vui vẻ nữa, thay vào đó là một giọng có vẻ khá yếu ớt phát ra từ cô bé, nó khiến cậu nhíu mày dần tăng nhiệt độ trong tay bản thân mà xoa cô bé, tay còn lại tạo một ngọn lửa để cô bé có thể thấy ấm áp hơn.

"Vậy, làm sao để có thể lấy lại sức mạnh cho cô bé thưa Đại Tinh Linh-sama?"

Hibi chèn vào nói, Zebel nhìn cô với con mắt vô cảm trả lời.

"Tất nhiên là cho con nhóc này nuốt thứ đó chứ gì nữa?"

"Nhưng làm sao để có thể lấy nó ở cái độ cao như thế này..?"

Hibi nói, nhìn khoảng cách từ mặt đất tới cái thứ phát ánh sáng trên đó, nó cao đến mức chỉ có sinh vật bay như chim mới có thể lấy được, nhưng ở trong cái thời tiết này thì chim cũng chẳng thể bay vào.

Kể cả cậu cũng không thể sử dụng Hoán Long Cánh để có bay lên đó vì hai lý do.

Một, cậu không muốn Hibi phát hiện ra mình là một sinh vật gì đó không phải con người, cậu không biết khi bỗng thấy anh trai mình tự nhiên mọc cánh rồi bay lên bầu trời thì Hibi sẽ phản ứng như thế nào nữa, có lẽ cô bé sẽ không tin đó là anh mình.

Hai, cậu bị giới hạn độ bay mà mình có thể bay, khoảng cách giữa mặt đất và cái thứ ánh sáng đó đã nằm ngoài giới hạn bay mà cậu có thể, cậu cũng không phải là một con rồng đích thực mà có thể chinh phục bầu trời, dù gì thì cậu cũng chỉ là một hàng nhái, một bản sau hạ đẳng có đôi chút thượng đẳng từ con rồng hỗn loạn độc nhất ấy mà thôi, bản thân cậu vẫn là bán vampire- bán dark elf-bán người và bán rồng.

Nhưng nó không đồng nghĩa với việc cậu yếu khi ở dạng bán rồng, chỉ là cậu bị hạn chế về một số mặt, nhưng cậu vẫn có khả năng ngang cơ hoặc với các bán rồng đích thực khác. (bán rồng ở đây là nửa rồng nửa người do quan hệ tình dục, thường thì các bán rồng này không thể biến thành dạng rồng được mà chỉ có một số vảy và đuôi thôi nhưng lại vượt trội về mặt sức mạnh hơn con người, lòng kiêu ngạo cũng cao).

Vậy thì làm sao cậu có thể lấy lại sức mạnh cho cô nhóc này đây?

Không khí xung quanh cũng dần mạnh hơn, nếu cậu không nhìn nhầm thì ánh sáng đó cũng đang dần trở nên sáng hơn một cách lạ thường, cả cậu lẫn Hibi cũng đang tê rét đôi chân lẫn tay của mình.

"Ngài nên giao ước với cô ta đi, không thì cô ta sẽ chết đấy."

"Ah?"

Vì lo nghĩ mà cậu đang quên đi một thứ quan trọng, liệu thứ sức mạnh đó không cần thứ gì cũng phát triển mạnh mẽ sao?

Tất nhiên là không, nó đang rút đi ma lực của cô bé trên tay cậu, nhưng nếu vậy thì cô bé này mà mất đi ma lực thì đồng nghĩa với việc cơn bão tuyết này cũng sẽ mất?

Không.

Theo những gì Zebel nói, đây là một cơn tuyết vĩnh hằng, vì vậy, nó dần rút đi ma lực của Yuki chỉ để dự trữ mà thôi.

"Khi nó rút hết ma lực của con nhóc này, nó sẽ biến đổi cơn bão tuyết này thành một cơn bão tuyết hấp thụ ma lực của những người bên trong cơn bão tuyết." như biết cậu nghĩ gì, Zebel bổ sung.

Vậy thì cậu cũng đã rõ tại sao nó lại được gọi là cơn tuyết vĩnh hằng rồi, không còn thời gian nữa, các dây thần kinh của cậu đang trở nên căng ra để suy nghĩ trong khi chuẩn bị giao ước với cô bé trên tay mình.

"Giao ước Tinh Linh."

Một vòng sáng xanh sáng lên dưới chân cậu, Hibi người im lặng nãy giờ cũng đứng ra xa để không cản trở anh mình, từ nãy giờ cô không nói nhiều bởi vì cô biết mình cũng chỉ làm tốn thời gian của anh mình một cách vô ích, vì vậy cô quyết định im lặng mà chỉ hỏi những lúc thật sự cần hỏi.

*

"C-Cảm ơn papa.."

Sau một lúc giao ước cũng thành công, Yuki có khỏe lại đôi chút do người đang bị rút ma lực chính là cậu, tinh linh nhân tạo khi giao ước thì chỉ có thể sử dụng ma lực của chủ nhân mà không còn sử dụng ma lực từ tự nhiên nữa, nhưng dù vậy, cơn lạnh gấp 3 lần vẫn ảnh hưởng đến cô bé.

Chí ít thì cậu cũng đã thành công trong việc giữ cô bé còn sống, ma lực của cậu vẫn còn rất nhiều vì vậy cậu không phải lo đến việc đó, nhưng thứ cậu cần phải lo vẫn còn kha khá.

Cơn lạnh vẫn đang dần lạnh hơn, không có dấu hiệu gì sẽ dừng lại, cô bé không chết vì hết ma lực thì cũng sẽ chết vì rét thôi dù cho cậu có gia tăng nhiệt độ cỡ nào.

"Uh..?"

Một đòn đánh lén, nhanh đến mức không ngờ, không có lấy một chút cảnh giác nào cả, dù có cảnh giác thì cũng không thể né được, người dính đòn đó không phải là cậu, Yuki hay Zebel, mà là Hibi.

"Hibi !?"

Mãi lo suy nghĩ, cậu không ngờ lại có người đánh lén ở một nơi vắng vẻ như thế này, con mắt cậu tràn ngập phẫn nộ dần nhìn Hibi từ từ ngã xuống mặt đất bao phủ lấy tuyết, cũng như nhìn hình bóng kẻ tấn công Hibi đang dần hiện ra trong cơn bán bão tuyết.
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Chap 128 : Pha lê tím.


"Đừng có nhìn ta với con mắt tức giận như thế, ngươi muốn bị xẻ làm đôi à?"

Từ trong toán cây vang ra, một giọng nói quen thuộc mà cậu đã không nghe cũng được mấy tháng, kèm với một thân hình nhỏ nhắn bước ra.

"Houka?"

Cậu bất ngờ với cô gái vừa hiện diện, với vẻ ngoài loli nhưng tính cách lại là bà bà, nó khiến cậu phải đặt biệt danh cho cô gái trước mặt mình là loli-bà bà, với một chiếc đuôi màu đen tuyền đang làm lúng bề mặt tuyết, mặc một bộ lolita màu đen tuyền.

"Tại sao cô lại tấn công em gái tôi?"

Cậu bình tĩnh hỏi, cậu thật sự không biết cô gái trước mặc mình trong lúc đi có bị ấm đầu hay gì đó không sau khi rời khỏi cậu mấy tháng, hoặc cô ta đã phản bội cậu, người đã cho cô ta được sống tiếp thêm một cuộc đời.

"Có con nhóc này thì sao ta có thể xuất hiện được chứ !

Ta chỉ đánh ngất nó thôi đừng thái quá thế."

Cô khịt mũi nhìn cô sau khi nói, để kiểm chứng lại lời cô nói, cậu liếc nhìn Hibi, có vẻ cô bé chỉ bị ngất xỉu.

Nó khiến cậu nhẹ nhõm đôi phần bị biết mình không phải bị tấn công.

"Cô đã đi đâu suốt mấy tháng qua?"

Đưa Yuki trên tay mình cho Zebel, tuy cô bé không hài lòng với việc rời khỏi vòng tay cậu, nhưng cũng không có dấu hiệu cô sẽ phản kháng, còn cậu thì tiến tới bồng Hibi lên tay mình.

"Nah, ta chỉ đi dạo sau ngần ấy năm bị nhốt thôi."

"Ồ.."

Cô nói với khuôn mặt biểu hiện sự thở dài chán nản, dù vậy cậu vẫn biết có lẽ đó là lời nói dối, không đời nào một con chuyên gia phá hủy như cô ta lại có thể nói rằng 'mình đi dạo' là đi dạo đúng theo nghĩa đen thật, nhưng cậu không cố tra cứu việc đó nữa, vẫn còn việc quan trọng hơn.

"Cô có nghe cuộc trò chuyện của chúng tôi chứ?

Nếu vậy thì..-"

"Không.

Ngươi biết đấy, khi ta quay về nơi ngươi giải phóng ta ra, ngươi chẳng còn ở đó nữa, nó khiến ta phải sử dụng ' cái mũi kia' của mình để biết được nơi ngươi hiện tại là ở đâu.

Và bùm, như ngươi thấy thì ta phóng với một tốc độ một lũ thấp kém không thể thấy được tiến tới đây."

Cậu không biết lời cô gái vừa nói có đáng tin không nữa vì nó quá vô lý, nhưng cậu vẫn tạm tin nó.

"Tóm cái váy lại, thì cô đã không nghe được gì cả đúng không?"

Thấy Houka gật đầu, cậu nói tiếp.

"Vậy thì đơn giản, cô có thể bay lên đó mà lấy thứ đó xuống được không?

"Thứ đó?"

Cậu chỉ tay lên trời, nơi mà có một thứ ánh sáng ma mị đang tỏa ra.

"Ta không rảnh đến mức bắt mây hay tuyết xuống đây cho cậu đâu."

Houka tỏ vẻ khó chịu nhìn cậu.

"Thứ đó đó?"

"Thứ gì?

Mây?

Hay tuyết?"

"Không, thứ phát sáng kia kìa?"

"Chả có thứ nào phát sáng từ nơi ngươi chỉ cả !"

Houka gầm lên một cách khó chịu, nó khiến cậu thờ hững ra.

"Không lẽ.. cô không thấy được nó sao?"

"Ta không thấy được giấc mơ của những kẻ thích mơ mộng trên bầu trời đâu."

Đó là điều cậu không thể ngờ được, cậu không tin điều đó nhưng có lẽ nó là sự thật, Houka không thể thấy được cái thứ ánh sáng đang phát ra đó.

Nhưng cũng không phải là lúc để bối rối, cô gái trước mặt cậu không thấy, thì cậu coi cô như công cụ để chở mình vậy.

"Vậy, cô có thể đưa tôi bay lên trên đó chứ?"

"Mặc dù ta không hiểu để làm gì, có lẽ ngươi muốn ngắm nhìn xung quanh tràn ngập tuyết chăng?

Được thôi, ta đã kêu ngươi rèn luyện khoảng cách bay của mình bao nhiêu lần rồi."

Thở dài tỏ vẻ không hiểu, nhưng cô vẫn chấp nhận, phía sau cô dần mọc ra một đôi cánh đen tuyền ma mị to lớn.

"Cô trông chừng hai người họ giúp tôi nhé?"

"Đã hiểu."

Cậu tạm thời đặt Hibi xuống đất ở gần Zebel, cậu không quên tăng nhiệt độ trong người cô bé để không bị cảm lạnh, cùng với việc trải dài áo khoác cô bé ra để cô bé không phải nằm dưới tuyết.

"Làm ơn, hãy nhẹ nhàng với tôi."

Quay sang Houka, cậu nói.

"Tất nhiên là éo rồi."

Nở một nụ cười ranh ma, cô nắm lấy cổ áo cậu, vận hành một tốc độ tự hào của mình, cô bắn đi như một ngọn giáo bay vào đồn địch.

Cơ thể cậu lay lắc liên tục trong không trung, tốc độ bay này quá khủng khiếp để một kẻ chưa thể làm quen với việc trên không mà bay với một tốc độ kinh hoàng đến mức tuyết còn nhường đường bay.

"Oẹ.."

Sau lần này cậu rút ra rằng mình sẽ phải luyện bay và không bao giờ dám cho cái con ả này chở mình bay nữa, những thứ cậu đã ăn đang bắt đầu chậm rãi được cậu bài bỏ ra bằng đường miệng và hòa vào cùng tuyết.

"Đừng có mà ối lên người ta đấy!

Ngươi bị yếu bóng gió à!?"

"C-Chậm..lại..dùm..bà..nội.."

"Hừ."

Houka dần giảm nhẹ lại tốc độ bay của mình để không khiến cậu tự đào thải sản phẩm của mình ra nữa, cô nói tiếp.

"Vậy, ngươi cần gì ở trên bầu trời đầy tuyết này?

Tuy ta là rồng nhưng ta vẫn cảm nhận được cơn lạnh này đấy."

"Bay đến hướng đó."

Cậu bình tâm lại, cố gắng không đào thải đồ ăn ra nữa, chỉ tay về một hướng trên bầu trời, nơi cậu chỉ cũng là nơi thông với Yuki bên dưới, nơi có ánh sáng phát ra, mặc dù Houka chẳng thấy được gì.

"Chậm rãi thôi.."

"Biết rồi !"

Houka dần bay đến nơi mà cậu chỉ mặc dù bản thân không thấy gì, dù cậu chỉ tay như vậy, nhưng vẫn phải chờ cho đến khi cậu nói "ngừng lại" thì cô mới có thể ngừng lại bởi vì cô chẳng biết nơi cậu chỉ cách xa mình bao khoảng.

"Ngươi chắc chỗ này đúng chứ?"

"Ừm."

Một vật thể đang phát sáng trước mặt cậu, nó tựa như viên pha lê đang phát ra ánh sáng tím quang, nó thật sự quyến rũ khiến cho cậu có ngưng việc mình làm lại đôi chút để ngắm nhìn nó, nhưng khi nghĩ đến việc có một tính mạng đang phụ thuộc vào cậu, cậu cũng đã trở nên nghiêm túc lại.

Nhẹ nhàng đặt đôi tay mình xung quanh chiếc pha lê, cố gắng thật chậm rãi, cậu đưa đôi tay đỡ nó, khi đôi tay cậu đỡ lấy nó, cũng là lúc viên pha lê rung lắc lên dần phát lên một ánh sáng mạnh mẽ trong lòng bàn tay cậu.

Viên pha lê phát lên một ánh sáng tím huyền ảo, chói rọi bầu trời, như một vật vô hình, nó lao thẳng vào người cậu, cũng là lúc tâm trí cậu biến mất khỏi thực tại.
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Chap 129 : Đây là đâu? Tôi là ai? Cái vẹo gì vậy?


Dần mở đôi mắt mình ra nhìn bao quát xung quanh, nhận thức của cậu vẫn bị mơ màng, cậu chỉ nhớ rằng mình bị chiếc pha đó xâm nhập vào cơ thể mình rồi ngất đi, tỉnh lại thì lại ở đây.

Một nơi chắc chắn không thể nào mà cậu biết được, một nơi đang được bao phủ màu tuyết lên khắp chốn, cậu đứng dậy cố gắng ổn định lại tình hình.

Lại một lần nữa đưa đôi mắt mình nhìn bao quát xung quanh, nơi này không phải ở bên trong cánh rừng, mà là một đồng bằng bao phủ đầy tuyết.

"Hibi !"

"Houka !"

"Zebel !"

Cố gắng gọi tên ba người thân thuộc đã từng ở bên cậu, nhưng chẳng có một tiếng đáp lại, tuy vậy cậu vẫn còn có người để hỏi.

"Sages, nơi này là đâu?"

"..."

Không một tiếng đáp lại cậu, đó là lúc cậu trở nên rùng mình, người mà cậu tin cậy nhất lại không có động tĩnh nào là trả lời cậu, thậm chí cậu cũng chẳng cảm nhận được Sages hay thậm chí bước vào 'tâm thức'.

Các dây thần kinh cậu lại một lần nữa căng lên cố gắng hiểu được tình hình, cuối cùng cậu cũng có thể rút ra kết luận.

"Không một ai ngoài mình ở đây cả."

Đúng vậy, chỉ có cậu và bản thân cậu ỏ đây, không Sages, Hibi hay Houka ở đây cả.

Nhưng có một thứ khiến cậu an tâm hơn.

"Nơi đây không phải thực tại."

Nếu đây là thực tại, không lý nào cậu không thể cảm nhận được Sages, chỉ có trong giấc mơ cô ta mới không đáp lại lời cậu thôi.

Nhìn lên chiếc cổ của mình, sợi dây chuyền có khắc hai viên pha lê, một xanh biển, một tím nhạt, cả hai đều có một vẻ đẹp quyến rũ người nhìn, cũng bởi vì vậy cậu mới ẩn đi hai viên đá mỗi khi ở chốn đông người, đó là một khả năng của các đại tinh linh, cho phép họ ẩn viên đá vào bên trong chủ nhân.

Nhưng vẫn còn lý do mà cậu nhìn xuống, là để kiểm chứng chiếc dây chuyền của mẹ mình vẫn còn trên cổ và, viên đá màu tím đột ngột phát lên một ánh sáng mờ ảo.

"Ngươi dám ký giao ước với ta mà không có sự cho phép của ý chí thật, ngươi thật to gan."

Một giọng nói cất lên, mặc dù ngôn từ có hơi kiêu ngạo, nhưng giọng nói lại khá là 'con nít'.

Cậu cũng khá bất ngờ về giọng nói đó, đó có lẽ là ý thức thật của Yuki, ít nhất cậu cũng biết mình không cô đơn.

"Nhưng nếu tôi không làm vậy, có lẽ cô đã chết.

Cô đáng lẽ phải mang ơn tôi mới đúng chứ?"

"Đúng vậy, ta rất cảm kích ngươi.

Đó cũng là lý do ngươi được sống."

Nghe vừa không mấy hài lòng, cũng vừa an tâm, cậu nói tiếp.

"Vậy cô có thể trả tôi về thực tại không?

Sau đó tôi sẽ hủy giao ước với cô."

"Chuyện đó là không thể.

Ta không thể trả ngươi lại thực tại được, dù gì đó cũng không phải ta làm,sức mạnh của ta đã trốn trong cái thế giới này.

Vả lại hủy giao ước với một Đại Tinh Linh, ngươi sẽ trả một cái giá khá đắt đấy."

Cậu cũng biết tới cái giá phải trả khi tự động hủy giao ước với Tinh Linh mà không phải Tinh Linh hủy giao ước.

Đó là bị sức mạnh của Tinh Linh đó phản ngược gấp bội lần lại kẻ hủy giao ước.

Zebel đã nói với cậu.

Nếu cậu mà hủy giao ước với cô ta, một Đại Tinh Linh điều khiển tâm trí linh hồn, cậu sẽ nhận được kĩ năng [Tha Hóa Tinh Thần lv 100] do linh hồn sẽ bị giết bằng 100 cách khác nhau trong tâm thức, lúc đó không biết linh hồn có còn sống nổi hay đã bị vỡ vụn đi tan biến vào hư vô mất rồi.

'Mình mà hủy giao ước với cô gái thì thì chắc ăn luôn cả [Hàm Băng Địa Ngục quá.'

' !?, [Hàm Băng Địa Ngục?] là thứ gì ấy nhỉ..'

Có lẽ đó là từ cậu bỗng nhiên thốt ra thôi, cũng chẳng có để quan tâm quá vào nó, thứ cậu cần quan tâm chính là cái sức mạnh của cô đang trốn trong thế giới này.

"Ý cô là sao?

Sức mạnh của cô đang trốn?"

"Ta không nhớ được điều gì cả, ta chỉ đang nói theo linh cảm thôi.

Và có lẽ ta cũng đã hết thời gian rồi, chúc ngươi may mắn."

Viên đá chập chờn, ánh sáng phát ra từ viên đá dần biến mất.

-----------

Cậu rãi đầu, cái tình huống kỳ quặc gì đang diễn ra thế này, chỉ vì đi theo tiếng khóc, cậu muốn cứu một gái sắp chết vì rét và bùm, cậu bỗng bị đưa đến một cái nơi mà chẳng có lấy bóng người mà chỉ toàn tuyết xen kẽ cây, hoa, đồng bằng.

"Đành chịu vậy."

Thở dài chấp nhận lấy số phận, nhìn về phía trước cậu, có một con đường trải dài, cậu có linh cảm rằng mình phải đi theo con đường này để tìm lối ra.

"Giờ nghĩ lại..

Mình có thể sử dụng ma thuật bay để bay lên đốp lấy viên pha lê mà nhỉ?

Cần gì cái con bạo lực đó?"

"Mình thật sai lầm khi chi hỏi Sages mà không để cô ta tự động khuyên mình.."

Tự trách bản thân, cậu không ngờ lại có một khoảng khắc mà cậu lơ đãng đến thế.

"Bây giờ không có ai, có lẽ mình nên thử bay?"

"!?"

Lại một việc khiến cậu rơi vào bất ngờ, cậu không thể bay được, hay nói đúng hơn, cậu không thể vận hành ma thuật được, mặc dù cậu vẫn có thể cảm nhận ma lực vẫn đang chảy khắp nơi trên cơ thể mình.

Có lẽ thế giới này không cho sử dụng ma thuật, thở dài, cậu nhìn lên bầu trời, nó vẫn như thực tại, tuyết vẫn rơi, tuy vậy, không như những năm trước, tuyết năm nay thật phiền phức.

Nhìn về phía trước, cậu có thể thấy một ngôi nhà ở phía đó, tuy vậy, tầm nhìn lại rất mờ, không phải do cậu bị cận, mà do ngôi nhà đó ở rất xa.

Còn nhìn về phía sau, đó là một vương quốc nào đó mà cậu không biết, trông nó khá cổ trang, tuy vậy linh cảm cho cậu biết rằng mình không đến vương quốc đó mà hãy đến phía trước, nơi mà có một ngôi nhà mờ nhạt trong đôi mắt cậu.

"Gừ..."

Trong lúc cậu vẫn đang bâng khuâng suy nghĩ, có một tiếng nào đó làm cậu để ý xung quanh, cũng là lại một lần nữa, các dây thần kinh cậu căng lên, ở một nơi không sử dụng được ma thuật, cả lấy kiếm trong kho không gian ra cũng không thể, cậu đang bị một đàn sói khoảng chừng 20 con bao quanh.

"Ê ê..

đùa à..?"

"Hm.. trong lúc này thì chỉ có nó thôi nhỉ..

ừm ừm, chỉ có thể là nó thôi.."

Bẻ tay, bẻ cổ, vận động chân, cậu đưa đôi mắt liếc nhìn 20 con sói bằng ánh mắt khinh bỉ.

"Chạy thôi."

Và như thế, nhìn từ xa, người ta có thể thấy một thiếu niên đang chạy sấp mặt, phía sau là một bầy sói đang cố gắng đuổi theo con mồi của mình.

---------------------------------------------

Đó là bài học để bạn rút ra, dù bạn là nhân vật chính? bạn cool ngầu? bạn đẹp trai?

Bạn vẫn ăn lìn.
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Chap 130 : Hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi.


Cậu hứa nếu có kiếp sau, cậu sẽ làm nhân vật phản diện còn hơn nếu cứu người lại bị cái hoàn cảnh như thế này.

Lũ sói chạy rất nhanh, tuy vậy cậu mới phát hiện ra trong khi vừa chạy vừa tìm cách, tuy không dùng được ma thuật, nhưng cậu có thể truyền ma lực xuống chân mình làm cho bền và chạy nhanh hơn, kèm với việc cơ thể cậu vốn đã rất nhanh rồi nên vẫn có thể chạy nhanh hơn lũ sói đôi chút, nhưng cái tính kiên trì với con mồi của lũ sói thì cậu lại chịu thua.

Cố gắng chạy đua với chúng vừa nhìn về phía ngôi nhà trước mặt mình cậu tự nghĩ.

"Tự nhiên lại nhà người ta đem theo một bầy sói hoang thì không tiện cho lắm.."

Đúng vậy, chẳng ai muốn tự nhiên khách ghé thăm mình lại bị 20 con sói hoang rượt theo cả, cá chắc họ sẽ đuổi cậu ra, thậm chí kể cả họ cũng nguy hiểm đến tính mạng vì vậy cậu không thể đến đó được.

Nhìn ra phía xa bên phải của ngôi nhà, đó là một ngọn núi đang bị tuyết chất đầy, đó có lẽ là một nơi tiện lợi để cậu bày mưu làm cho lũ sói này bị chìm trong tuyết, hoặc cậu bị chìm.

"Băng ma vĩ."

Ầm Ầm Ầm!

Liên tục những tiếng chấn động đất phát ra từ phía sau cậu, quay người lại, nó khiến cậu bất ngờ khi 20 con sói đã bị 3 viên băng rất lớn đè.

"Ah..

Ta nhớ là đã có lệnh cấm con người lại đi rồi mà nhỉ..?"

Từ trên cao, một cô gái đang bay lơ lững trên bầu trời phía trên cậu, cô mặc chiếc váy, nhìn từ dưới lên, cậu lại thấy thứ không nên thấy nữa rồi.

'Màu trắng à..'

"Ngươi có biết ngươi đã xâm phạm vào cấm địa chứ?

Theo ta thấy ngươi chẳng phải người của Hoàng tộc, vậy tại sao dám cả gan bước vào cấm địa?"

Một cô gái với mái tóc trái như tuyết trải dài xuống lưng, nết da trắng tựa mái tóc, đôi mắt màu xanh biển nhạt, cô toát lên một vẻ đẹp khiến người khác phải trầm trồ.

"Cấm địa?"

"Trả lời nhanh đi, ta không có nhiều thời gian dành cho ngươi đâu, nếu ngươi muốn chết bởi một cơn tuyết nhẹ nhàng thì ta có thể giúp."

Tuy cô không có biểu hiện gì sẽ giết cậu bây giờ, nhưng lời cô nói vẫn sẽ thành sự thật, đối với một kẻ không thể sử dụng phép thuật với kẻ có thể xài 1 skill giết cả lũ sói, cậu chẳng có cơ hội.

"Khoan đã, tôi không biết gì cả, bỗng nhiên tôi xuất hiện ở đây, rồi gập lũ sói rượt nữa, tôi vốn không biết đây là cấm địa."

"Ý ngươi là sao khi bảo mình bỗng xuất hiện?

Ngươi bị đần à?

Cần ta lấy tuyết làm ấm đầu ngươi không?"

"Ah.. cô không tin cũng phải, nhưng đó hoàn toàn là sự thật.."

"Ừm, ta không tin chút nào và cũng không có ý sẽ tin, vậy nên chết đi nhé?"

"Ể..?"

Xoạt!

Một ít tóc trên đầu của cậu đã rớt xuống, cậu không ngờ cô gái trước mặt mình lại chẳng nói lí lẽ mà đã tấn công.

"Ít nhất cô cũng phải tha cho tôi chứ !"

"Tại sao?"

Xoạt !

"Ồ?

Né được sao?

Được rồi, nhân lúc ta đang chán, nếu người có thể sống sót tới tối, ta sẽ tha cho ngươi."

"Ý cô là--"

Xoạt!

"Hiểu rồi.."

*

Cậu chạy sấp mặt, phía sau cậu là hàng tá tên mưa băng đang chờ mình, nếu cậu mà sai sót chỗ nào, cậu sẽ bị đóng thẳng băng vào người.

"Tại sao mình lại khổ thế này.."

Cố gắng né tránh hàng loạt đợt băng từ cô gái đang bay trên đầu mình, cậu quyết định chạy vào ngọn núi để có địa hình dễ né.

Xoạt!

Một mảnh vải trên vai cậu đã rớt xuống một cách chậm rãi.

"Chết thật..

Mình không được lơ là.."

Cậu có thể nghe thấy tiếng khen ngợi mình từ cô gái đang lơ lững, giọng đều của cô ta tuy không nặng nhọc, nhưng nếu cậu có thể sử dụng ma thuật, cậu đã tông hẳn quả cầu lửa vào mồm ả.

"Ồ?

Định chạy vào rừng để tận dụng địa hình sao, được đấy!

Nhưng mà.."

Mặc kệ cô ta, cậu cuối cùng chạy vào được khu rừng.

"Ê..

đùa à.."

Ầm!

Ngay khi cậu vừa chạy vào, một tảng băng lớn tông thẳng vào nơi cậu đứng ban nãy, nếu không nhanh nhẹn thì cậu đã bị đè bẹp rồi.

"Ngươi đâu rồi ta.."

Ầm!

Mặc dù cô ta tỏ vẻ không biết cậu ở đâu trong khu rừng, nhưng tảng băng nào cô ta tặng cũng trúng nơi cậu trốn cả, đó có vẻ là cách cô ta làm khó chịu cậu, nhưng cậu lại không thể phản kháng ngay lúc này vì không có thời cơ.

'Có lẽ đây là thời điểm phản kháng..'

Cậu không thể nào chịu được cái cảnh này cho đến tối cả, chỉ còn cách vả cho cô ta một cú sau đó chuồng thôi.

Và ngay lúc này chính là thời cơ, một tảng băng đang lao đến chỗ cậu, đạp vào gốc cây, cậu phóng thẳng lên tảng băng và từ tảng băng, cậu lấy đà mà phóng đến cô gái tự cao đang bay.

Giang nấm đấm ra, cậu định tặng vào cái bản mặt kiêu ngạo đó một đấm để cô ta dành 1 tháng ăn cháo thay cơm.

Cô gái đang bay có vẻ bất ngờ mà không kịp phản ứng gì cả, có lẽ cô đã mắc sai lầm khi chỉ tấn công mà không lo cậu phản kháng, theo bản năng, cô nhắm mắt lại và chuẩn bị chịu đòn.

Nhưng lúc đó, từ tầm nhìn cậu, phía sau cô là 3 mũi tên đang lao đến nó khiến cậu bất ngờ, không chỉ có cậu, còn có người khác cũng muốn tấn công cô gái này, nhưng cậu chỉ muốn tặng cô ta một tháng ăn cháo thôi, còn các mũi tên đó, cậu có thể thấy độc dính trên đấy, nếu cô ta ăn 3 mũi tên đó thì chắc chắn sẽ dính độc, mà loại độc đó chắc không phải là thứ tốt đẹp gì.

Trong vô thức, cậu đã sử dụng khả năng mà kẻ như cậu mới có thể tận dụng.

Cậu gồng chặt bàn tay mình lại, truyền toàn bộ ma lực vào tay mình, tất cả ma lực tạo thành một trường ma lực bao quanh tay cậu, cậu đấm toàn bộ ma lực của mình tới 3 mũi tên.

Như một áp lực gió, các mũi tên bị đẩy vội về sau, tưởng chừng như thế là xong, nhưng tiếp tục là một mũi tên khác bay tới, không còn cách nào khác, cậu dùng chân mình đá thẳng cô gái ra khỏi tầm nhắm của mũi tên mà chỉ còn lại cậu là kẻ còn trong tầm nhắm, vì đang trên không cậu không thể né được mũi tên đó, lấy lòng ngực cậu làm trọng tâm, mũi tên đâm thẳng vào đấy.

"C-Cái vẹo gì thế trời.."

Cậu dần rớt xuống dưới đất phủ đầy tuyết với một tâm trạng không thể nào hãm hơn.
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Chap 131 : Cô gái ranh ma.


Route đặc biệt aka ẩn nằm trong volume 6 : Yuki.

Route dài khoảng 5->35 chap.

--------------------------------------

"Uhh.."

Cậu mơ màng tỉnh dậy đưa đôi mắt nhìn lên phía đối diện, đó là một hình vuông lớn với màu nâu, cậu nên gọi là là trần nhà gỗ thì đúng hơn.

Nó cho cậu biết rằng nơi đây không phải là nơi quen thuộc với cậu, đồng nghĩa với việc cậu chưa trở về lại với thực tại.

Chậm rãi ngồi dậy cậu đưa đôi mắt nhìn bao quát xung quanh, sau khi nhìn bao quát xong, cậu mới biết mình đang ở trong một căn phòng được xây bằng gỗ, kiểm tra lại chỗ nơi mình đã bị mũi tên đâm vào, nơi đó đang bị bao quanh bởi giấy trắng mỏng, nó bao quát khắp xung quanh người cậu thì đúng hơn và hiện tại cậu vẫn đang bán khỏa thân.

Có lẽ mũi tên đó, thứ dung dịch đấy thật sự là độc tố, tuy vậy độ độc của nó vẫn chưa đủ để giết được cậu, cậu thật cảm tạ khi mình vẫn còn có cái cơ thể hữu dụng này.

"Vậy thì trước tiên..

Nơi này là đâu?"

Nơi này thật sự không nằm trong đống ký ức của cậu và cậu cũng chẳng hề cảm thấy thân thuộc ở nơi này, nhưng bỗng có tiếng động gì đó, nó khiến cậu nhìn về phía cánh cửa gỗ.

Cánh cử mở ra, là một thiếu nữ với mái tóc trắng xóa, cơ thể cô theo cậu nghĩ khoảng ở tầm 16-18 tuổi xuân, đôi mắt xanh nhẹ nhìn cậu, trên tay cô là một cái bịch đựng gì đó mà bên ngoài không thể nhìn vào.

"Ngươi tỉnh rồi à?"

"ừm.."

"Vào thẳng vấn đề nhé?

Chúng ta không ai nợ ai nữa."

"Xin lỗi.

Cô nói gì tôi không hiểu?"

"Ngươi đã cứu ta một mạng, ta cũng đã chữa trị cho ngươi, thậm chí còn vứt cái tôi để cởi áo ngươi ra mà băng bó đắp thuốc, như vậy đã đủ chưa?"

"Cảm ơn cô.

Cô trong có vẻ không quá độc ác nhỉ?"

"Ta chỉ trả ơn như lẽ đương nhiên thôi, mà ta thì ác gì chứ?

Chả phải ngươi đã xâm nhập vào chốn an lành của ta sao?"

"Này, tôi đã nói là mình sẽ giải thích nhé?"

Xoạt!

"Ý kiến?"

"Dạ không gì ạ."

Một viên băng bay lướt sang cậu, cậu nghĩ mình nên câm mồm thì hơn nếu vẫn yêu cuộc sống này.

"Đây, ăn thứ này đi, mặc dù nó khá đắng nhưng lại tốt để loại bỏ độc tố đấy."

Nói xong, cô gái ném cho cậu cái bịch trên tay mình, nhanh chóng bắt một chiếc ghế ngồi đối diện cậu.

'Mặc dù mình đã tiêu thụ mất độc tố rồi..'

Mở lấy cái bịch cô ta ném cho, cậu mở nó ra, bên trong có vẻ là một loại nấm, nó có màu trắng thay vì màu nâu sậm, nó khiến cậu đưa ánh mắt nghi ngờ nhìn cô.

"Nó loại bỏ độc tố, nhưng nó có loại bỏ tôi luôn không?"

"Kiến thức ngươi hẹn hẹp quá nhỉ?

Đó là nấm Nexuris, một loại nấm có khả năng loại bỏ chất độc,tạp nham ra khỏi cơ thể đấy, nếu ngươi không ăn thì cứ vậy mà sống đi, có điều tuổi thọ ngươi sẽ giảm thôi."

Dù cho cô nói vậy,nhưng cơ thể cậu vốn đã quen với loại độc đó rồi, nhưng có lẽ cậu cũng muốn ăn thử loại nấm này, dù cho nó có độc đi chăng nữa cũng chả giết cậu nổi, vả lại nếu cô ta muốn giết cậu, cô ta có thể làm bây giờ rồi.

Cầm chiếc nấm lên, cậu cắn thử một miếng và nhai nó.

Quả thật nó không có độc mà cũng giúp cậu khỏe lại phần nào, thấy vậy, cậu tiếp tục ăn tiếp phần nấm còn lại.

"Tốt rồi nhỉ?

Vậy ngươi có tiền trả chứ?"

"..."

Cậu lại cảm thấy có điều gì đó không lành diễn ra, thấy cậu vậy, cô gái trước mặt vòng chân lên nhau nở một nụ cười nham hiểm.

"Ara?

Ngươi không có tiền sao?

Ta cũng đâu nói rằng ta sẽ cho ngươi ăn miễn phí nhể?"

"Cô.. cô là ác quỷ à?"

"Nah, đừng so sánh ta với thể loại hạ đẳng đấy, ta là một Đại Tinh Linh."

Nghe cô nói, cậu bất ngờ, nhìn kĩ lại cô, cô có một cảm giác rất quen thuộc.

"Cô tên gì?"

"Sao ngươi hỏi nhiều vậy?

Có trả tiền hay không?

Tiền ấy."

Cô xoe tay về phía cậu với ý định đòi tiền.

"Tôi.. không có tiền.."

"À há!

Vậy làm sao ngươi có thể trả lại cho cô số nấm mà ngươi đã ăn?

Nói cho ngươi biết, số nấm đó chỉ mọc ở nơi có nhiệt độ trên -100 độ thôi nên người bình thường như người chẳng có cơ hội tìm nó đâu."

"Vậy thì..--"

Chưa kịp nói hết câu, cậu bị cô xem vào.

"Nhưng !

Nếu ngươi ở lại làm người hầu cho ta thì ta sẽ xem xét !"

Đó có lẽ là cơ hội của cậu, nếu đúng như lời cô gái này nói, số nấm này mọc ở nơi có nhiệt độ lên tới âm 100, dù với cơ thể cậu thì âm 50 là đã cảm thấy cơn tê rét rồi.

Vì vậy, nếu cậu làm người hầu cho cô ta thì cậu có thể trả lại được số nợ 'tự-nhiên-có' đấy, chưa tính tới việc cậu đi tìm loại nấm này cũng không có chỗ để ở nữa, còn nếu cậu làm người hầu cho cô, chí ít cậu cũng có nơi để nghỉ ngơi.

"Tôi hiểu rồi."

"Ồ?

Vậy có lẽ ngươi đã chấp nhận trở thành người hầu của ta sao?

Đúng là diễm phúc cho ngươ--"

"Không.

Tôi sẽ đi tìm loại nấm này, cứ ở đây chờ đi tôi không chuồng đâu."

Nói xong cậu bật người dậy lấy cái áo của mình ở phía bên cạnh khoác vào, nơi này theo cậu ước chừng thì cũng đã âm 20 độ rồi, nếu tìm nơi có tới 100 độ thì không quá khó mặc dù sẽ tốn thời gian.

"Khoan đã!

Ngươi không nghe ta nói gì sao?

Âm 100 độ đấy !?

Người bình thường như ngươi thì sao có thể chịu nổi cái lạnh đó?

Thậm chí ngươi còn không có đồ giữ ấm!"

"So với việc làm người hầu cho cô, tôi thấy chẳng có vấn đề gì cả."

Cậu tiến tới cánh cửa, cậu không có thời gian để làm người hầu cho cô ta, đi tìm nấm cũng được, ít nhất cậu cũng có được sự tự do nhất định cho riêng mình.

"7 ngày, à không, 3 ngày.

Cô cứ chờ đi."

Nói xong, cậu chạm tay mình vào cánh cửa, nhưng chưa kịp mở ra thì một giọng nói lẩm bẩm đã khiến cậu ngừng lại.

"Ta..Ta không muốn phải cô đơn thêm nữa.."
 
Back
Top Dưới