Khác [delay][OLN]Kẻ nắm giữ「Sự Thông Thái của Solomon.」

[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Chap 95 : Các cuộc trò chuyện.


Việc được một ai đó tỏ tình, tất nhiên cậu cũng sẽ khá bối rồi, nhưng nếu là hai cô em gái cậu thì chẳng bối rối chút nào, vì hồi đó cậu nghe câu 'em thích anh', 'em yêu anh' hơn chục lần rồi.

Nhưng vì đã lâu cậu không được nghe Hibi nói như thế, nó cũng khiến cậu vui vẻ đôi chút.

Bước về phòng mình, cửa phòng dường như không đóng, cậu nhẹ đẩy nó và bước vào.

Cả ba cô gái, hai cô gái với mái tóc hồng, mái tóc họ có nét giống với Yujin, Yuji, tuy vậy họ vẫn nhỉnh hơn về vẻ đẹp, đứng kế bên họ là một cô gái Kimono quyến rũ.

"Buổi ăn tốt lành chứ cậu chủ-chan?"

"ừm.

Vậy gì khiến các cô ở đây?"

Cậu vào thẳng vấn đề, đơn giản là cậu đã có khá mệt mỏi, kèm với việc ăn xong bỗng cơn buồn ngủ ập đến cậu.

"Hm..

Chắc có lẽ một phần là về cô gái này."

Nói xong, Fura nhìn sang Mio.

"Có vấn đề gì à?"

"Ngài định để cô ấy lại cho chúng tôi ạ?"

"Chắc vậy.

Tôi muốn cả ba cùng nhau hợp tác trong mọi việc."

"Hm.. mặc dù chị em chúng tôi chỉ làm việc với nhau là ổn..

Nếu ngài đã nói vậy thì chúng tôi sẽ cố."

"Hãy giúp đỡ tôi nhé, Fura-san và Fure-san."

Cô nở nụ cười nhìn cả hai.

"Vậy, vấn đề còn lại là..

Cô gái mà ngài đã triệu hồi, ả ta là ai?"

Cả ba điều đưa mắt nhìn cậu.

"Cô ta đâu rồi?"

"Cô ta bảo chăm sóc ngài cẩn thận và có nói rằng mình sẽ trở về nên kêu ngài hãy đợi.

Sau đó, cô ta mọc đôi cánh từ phía sau và bay đi..

Nếu tôi không lầm, cô ta là rồng đúng chứ?"

"Đúng như cô nói, cô ta là rồng, và cũng là bạn của tôi."

Cậu không biết được Houka đi đâu cả, nhưng có một linh cảm trong cậu gần cô ta sẽ sớm trở về.

"Nhưng trận ma pháp đó..

Ngài chịu hồi cô ta mà đúng chứ?"

Triệu hồi?

À cậu quên, vì họ ở xa, kèm với việc họ không thấy được việc cậu đưa linh hồn của Houka trở lại cơ thể cho nên họ tưởng trận ma pháp đó là trận ma pháp triệu hồi.

"Không, chỉ là một số thủ thuật thôi.

Tôi không muốn nhắc đến việc đó."

"Chúng tôi hiểu rồi..

Mặc dù ngài đã khá mệt nhưng chúng tôi vẫn muốn hỏi thêm một câu nữa."

"Cứ việc."

Thấy cậu cho phép, vẻ mặt của Fura lẫn hai người kia dần trở nên nghiêm túc hơn.

"Ngài là thứ gì vậy?"

...

Một câu hỏi mà cả bản thân cậu cũng không rõ, chính bản thân cậu của cơ thể trước cũng vậy.

Khi được sinh ra ở cơ thể trước, cậu hoàn toàn khác so với những đứa trẻ bình thường, cậu có một trí thông minh kì lạ cho phép cậu có thể làm được mọi thứ, tập kiếm, làm những bài toán mà trẻ bình thường khó mà làm được, cậu giỏi đến mức người khác có thể gọi cậu là thiên tài, nhưng càng ngày càng trở nên tài giỏi, họ không còn xem cậu là thiên tài nữa, nhìn vào những thành tích của cậu, họ chỉ nói "Quả nhiên là con của hai người họ.", hai người họ chính là cha mẹ cậu, nếu không phải vì cả hai không tham muốn quyền lực, nó thậm chí có thể lên được cả chức Bá Tước hay Tử Tước, nhưng họ lại từ chối nó và đến một thị trấn bình yên để sinh sống và sinh ra cậu.

Thậm chí cả bây giờ, cậu cũng không rõ bản thân là gì, liệu cậu gập được Sages có phải do may mắn không? hay là định mệnh?

Dù cho thế nào cậu cũng tin bản thân mình đã rất may mắn khi được lót đường cho đi, việc của chỉ là bò trên con đường được lót đó rồi dần đi bằng hai chân.

"? ? ? ? ? ? ?"

Một giọng nói kì lạ kéo cậu về thực tại, giọng nói có đôi phần thân thuộc, đôi phần xa lạ, cả ba người đều đang đứng nhìn cậu như đang chờ đợi câu trả lời.

"Tôi chỉ là một con người bình thường thôi."

"Một con người bình thường mà lại có quan hệ với một trong các Four King Dragon?"

Fure trả lời cậu ngay lập tức, cô cũng có đôi chút cau mày nhìn cậu.

"Fure!"

"V-Vâng, rất xin lỗi thưa chủ nhân.."

Nghe người chị gọi lớn tên mình, Fure giật người dậy và cúi đầu xin lỗi cậu.

"Ngài biết chứ?

Hồi đấy chúng tôi có chạm trán với cô ta.."

"Chạm trán?"

"Không.

Phải nói đúng hơn là gập cô ta, lúc đó cô ta trong trạng thái cuồng loạn và giết hết tất cả đồng đội mình.."

"Thì sao?"

Nghe câu trả lời của cậu, cả ba điều chợt đứng đơ ra ở đó.

Cậu bị thâm hay sao? cô ta, Houka thậm chí còn giết cả đồng đội của mình, vậy lấy lý do gì mà cậu, một người tự bảo mình là con người bình thường lại giao tiếp với cô ta? cậu không sợ cô ta xiên que xuyên người mình à?

"Khoan đã!

Ngài không sợ cô ta giết mình sao!?

Ngài không sợ một ngày nào đó cô ta sẽ phản bội mình sao!?"

Giết cậu, đúng thật là Houka có thể làm đó, dù cho cậu có Quyền Năng của Dark Ougi đi chăng nữa, cũng chưa chắc thắng được Quyền năng Lười Biếng của Houka, nhưng cậu lại chỉ hình dung được duy nhất một điều mà Houka sẽ giết cậu, đó là khi cậu cầu xin cô ta và bảo rằng 'giết tôi đi.' một cách thảm hại, có lẽ cô ta sẽ chẳng chằn chừ gì mà giết cậu đâu, cậu nghĩ vậy.

Còn phản bội, cậu không tin cô ta sẽ phản bội mình, dù cho cô ta có phản bội ai đi chăng nữa, cô ta cũng sẽ chẳng phản bội cậu, đó là điều cậu nghĩ.

Nhưng cậu cũng biết rằng Houka chưa phản bội ai bao giờ với tính cách đó, cậu chẳng hình dung được việc gì có thể khiến cô ta, Houka có thể phản bội cậu cả.

Tại sao cậu tin tưởng Houka đến vậy?

Vì Houka là một con rồng kiêu ngạo nhưng tốt bụng.

"Chẳng có lý do gì để..

Cô ta phản bội tôi cả.

Xét về thời gian, tôi quen cô ta còn lâu hơn cả ba người, giờ tôi mệt rồi, cả ba có thể về được chứ?"

* * *

Ở một nơi sâu bên trong ngôi trường, nơi đó được gọi là Tòa Tháp Thư Viện, đơn giản nó có cái tên như thế là vì nhìn từ xa nó tựa như tòa tháp với chiếc đồng hồ to được gắn ở trên cao.

Bên trong là vô số quyển sách được bao quanh cho tới trên đỉnh bị chặn lại bởi một bức tường, tuy vậy nó không phải là trần nhà.

Có một bậc thang để đi lên, có hai cách để sử dụng bậc thang đó, một là lấy các quyển sách, hai là đi đến hết bậc thang, đi tới đỉnh của tòa tháp, nơi có vô số bông hoa với khung cảnh xinh đẹp, mặc dù vậy nơi này bị nghiêm cấm đi lên.

Phía bên trên đó, có hai cô gái đang đối diện nhau, một người thì thản nhiên uống tách trà trong khi người kia thì lại đứng trông có vẻ bối rối vô cùng.

"Hắn, tên mà cậu đã nói khi tuyên đoán tương lai đã tới ngôi trường này như đúng dự đoán cậu rồi đấy, nhưng cậu nói lại xem!

Dự đoán tiếp theo mà cậu vừa nói là gì cơ!?"

"Thế giới sẽ lại trở nên nhộn nhịp."

Nhộn nhịp ở đây không rằng như đúng lời cô gái đang uống tách trà nói, nó khiến cho cô gái đứng đối diện phải tỏ vẻ khó chịu khi biết rằng có tới hai sự nhộn nhịp trong câu nói của cô.

Nhộn nhịp theo đúng nghĩa, vui vẻ, hòa đồng hay là đại họa, thế giới rơi vào hỗn loạn.

Rốt cuộc dự đoán của cô gái đang uống tách trà này luôn luôn bí ẩn khiến cho cô gái đối diện phải cau mày suy ngẫm.

"Cậu làm gì căng thế?

Ngồi xuống uống tách trà nào.

Dù cho thế giới ra sao, cậu vẫn sẽ bảo vệ mình mà đúng không Hi - o - ri?" cô đánh vần tên của cô gái đối diện mình theo cách mỉa mai, nó khiến cô gái đang đứng phải thở dài.

"Đúng vậy, thế giới có ra sao đi nữa, tớ vẫn sẽ bảo vệ cậu, đó là giao ước của chúng ta."

Cô liếc nhìn một bông hoa đang phát sáng ở bên trong chậu cây cách xa mình về phía bên phải.

"Nó là cây Hiolixit đúng không?"

"Đúng vậy ~ Một loại cây phát sáng vào buổi tối và đem lại mùi hương yên bình ~"
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Chap 96 : Tới trường.


"Oáp.."

Vừa ngáp, cậu vừa thay cho mình bộ đồng phục của trường, từ lúc mà cậu được chỉ định sẽ lên class S, một giáo viên đã gửi một huy hiệu biểu tượng hình chữ S để dán lên ngực, nó sẽ cho mọi người thấy cậu là class S, tuy vậy cậu lại bỏ nó vào túi mình thay vì gắn nó lên ngực.

Thay xong, cậu bước xuống sảnh, chẳng có lấy bóng người nào ở sảnh cả, nghĩ lại thì cậu cũng đã thức dậy khá sớm.

"Ah, Ougi-san!"

Một giọng nói đầy tươi tắn, khác biệt với cậu người đang ngáp dài, một chàng trai với mái tóc vàng tràn đầy năng lượng bước đến.

"Vậy là cậu cũng đã chịu đi xem giải đấu rồi à, vui quá!"

Zin, người đã thuyết phục cậu đi xem giải đấu cùng mọi người ở buổi tối hôm qua, nghĩ lại vì mình không có gì để làm nên cậu cũng chấp nhận.

"Thật sự tôi chỉ đến đi dạo quanh trường thôi..

Xem giải đấu thì không hẳn."

"Ah Hibi, chào buổi sáng!"

Như không nghe được lời cậu nói, Zin quay người về hướng cô gái cũng bước xuống.

"Chào buổi sáng Zin-kun và Onii..chan"

Cô bé có vẻ ngập ngừng nhìn cậu, nhưng cậu lại chẳng hay biết điều đó mà tưởng cô bé còn buồn ngủ.

"Em ổn chứ Hibi?"

"uh..ah.. em ổn ạ." cô bé lúng túng trả lời.

Pi.

Đi đến, cậu đặt tên lên đầu cô bé để xoa, tuy cô bé có chút bối rối và đỏ mặt, nhưng cô bé chẳng muốn thoát khỏi cảm giác này chút nào, thay vào đó cô ôm lấy người cậu mà cảm nhận hơi ấm.

Cô đã suy nghĩ suốt tối hôm qua, dù cho có ra sao đi chăng nữa, cô vẫn phải giữ được mối quan hệ này, dù sao đi chăng nữa, cô bé cũng không muốn rời xa cậu, dù cho cậu chỉ coi cô bé là em gái của mình.

Sau một lúc, cả ba người kia cũng xuống, trên ngực họ là những huy hiệu chữ S, chỉ riêng cậu là không đeo nó lên ngực mình, như thấy được điều đó, Hibi nói.

"Onii-chan, huy hiệu anh đâu?"

"Anh để nó bên trong túi mình."

"Không được, anh phải đeo nó lên ngực chứ !

Đây, để em !"

Thấy cô bé phồng má đưa tay về phía cậu như muốn cậu đưa huy hiệu của mình cho cô bé vậy, cậu thở dài sau đó đút tay vào túi lấy ra huy hiệu đưa cho cô bé.

Nhận lấy chiếc huy hiệu của cậu, cô bé nhẹ nhàng cài nó lên người cậu sau đó nở nụ cười tươi tắn.

"Đấy, xong rồi ~!

Mình đi thôi ~"

Giữ chặt cánh tay trái cậu, cô bé dẫn cậu đi trước bỏ lại cả bốn người kia đang thở dài nhìn cả hai.

"Họ trông giống người yêu của nhau hơn là anh em đấy."

"Đồng ý kiến."

"Tớ cũng thấy vậy."

"Quả thật.."

Sau đó cả bốn cũng đi theo sau họ.

Hôm nay là ngày thứ ba, ngày mà các trận đấu cuối cùng sẽ diễn ra, tuy vậy cậu lại chẳng nghĩ về điều đó.

Bầu không khí vào buổi sáng trong lành, hai cặp bưởi dính chặt vào người mình, nó khiến cậu trở nên khá chật vật trong cách cư xử khi nói chuyện với Hibi.

Sau khi đi một lúc cuối cùng cũng tới trường, khác hẳn với buổi đầu tiên cậu tới, hiện tại đang có khá nhiều học sinh ở ngoài sân trường luyện tập, có vẻ họ là những học sinh thi đấu trong hôm nay, cậu nghe Hibi nói ngày thứ hai cũng có những người đến đây sớm để làm như vậy, sau khi cậu định bước vào, Hibi cũng đã bỏ tay ra khỏi cậu và đi ngang hàng.

Cả sáu người bước vào khiến cho vô số con mắt đang nhìn về hướng này, những ánh mắt ghen tị đi kèm ngưỡng mộ sức mạnh của cả sáu.

Sau khi bước vào trường, vẫn còn khá sớm để những trận chiến bắt đầu, cả nhóm quyết định sẽ xuống canteen để ăn sáng, khi xem đấu ngày thứ hai, cả năm người kia có phát hiện được một canteen nằm ở phía sau trường, nơi đó cũng gần với sàn đấu kèm với việc cả sáu cũng chưa ăn nên quyết định sẽ xuống đó ăn sáng.

Canteen, một nơi không kém phần rộng lớn đủ để cho hàng trăm người ăn với nhiều gian hàng bán đồ ăn, nhìn nó, cậu cứ nghĩ đây là hội chợ đồ ăn vậy.

Quá nhiều món được bán, nhưng cả sáu quyết định sẽ ăn cà-ri, nơi này hiện cũng đang có khá nhiều học sinh ăn sáng ở đây.

Chọn được bữa sáng của mình, cả nhóm quyết định đi lại một cái bàn rộng còn trống ngồi xuống.

Ngồi kế bên cậu là Hibi và Zin, cả hai cứ nói về những điều gì đó liên tục trong khi ăn, vì ở đây cả nhóm chẳng cần phải biểu lộ sự quý tộc hay gì cả, trò chuyện với nhau trong khi đang ăn, còn cậu thì vẫn tập trung im lặng thưởng thức phần cà-ri của mình.

'Tuy không bằng Fure hay Fura, nhưng món cà-ri này cũng rất ngon..'

Cậu nghĩ trong khi nhớ lại những món cà-ri mà cả hai người hầu mình nấu, chúng ngon đến mức bất ngờ

'Giờ nghĩ lại thì mình không gập họ vào buổi sáng rồi, bình thường họ thức sớm lắm mà nhỉ?'

"Yo, xin chào các cậu."

Trong khi cậu đang nghĩ, một giọng nói nam tính pha lẫn mạnh phát ra từ phía sau cậu, đảo mắt nhìn lại, cậu thấy một chàng trai với cơ thể vạm vỡ, mái tóc pha tạp giữa màu nâu và màu vàng, phía sau là một cô mang mắt kiếng với mái tóc xanh biển nhạt.

'Class S à.'

Nhìn về phía huy hiệu được treo trước ngực cả hai, cậu chợt nghĩ.

"Xin lỗi vì đã làm phiền nhưng chúng tớ có thể ngồi ở đây chứ?"

"Tại sao lại ngồi ở đây?

Vẫn còn các bàn khác trống cơ mà?

Mục đích của hai người khi tới đây là gì ?"

Cậu nói khi liếc nửa con mắt về phía cả hai sau đó là những cái bàn trống, xét tổng về cả hai theo cậu nhận định, người con trai vạm vỡ này chắc là thuộc tầng lớp chiến sĩ hay đỡ đòn với cơ thể như thế, lượng ma lực của chàng trai vạm vỡ này cũng không phải thuộc dạng pháp sư khiến cậu nhận định như thế.

Còn về cô gái mắt kiếng, cô khiến cho cậu càng khó hiểu hơn, đôi tay thanh mảnh cầm lấy phần ăn của mình minh chứng cho việc cô chẳng phải kiếm sĩ hay đại loại như vậy, cả lượng ma lực của cô phát ra cũng chỉ như những pháp sư hạng B hay A khác, nhưng tại sao cô lại có thể được lên tận rank S?

Có lẽ cô nào ẩn đi ma lực của mình không chừng, nhưng khi nhìn vào cặp kiếng cô, không, đôi mắt bên trong cặp kiếng cô, cậu cuối cũng hiểu cô có điều gì đó nổi bật.
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Chap 97 : Ăn cũng không lành.


"Ah, đừng cẩn thận bọn tôi như thế chứ, vì chúng ta đều là class S nên tôi muốn thân với cả mọi người.

Dù sao thì cả một tập thể class S ngồi chung cũng tiện mà."

'Một Zin thứ hai à ?'

Trong vô thức cậu đã nghĩ đến chàng trai thân thiện mái tóc vàng đang ngồi kế bên mình.

"Cậu là Hjinsuzi-san đúng chứ?

Hôm qua chúng tớ có coi trận đấu của cậu, tuyệt thật đó!

Kĩ năng cầm rìu và vung rìu của cậu như một chiến binh điêu luyện!"

Zin, người mở lời nói với mục đích khen ngợi dành chàng trai vạm vỡ đó, thấy vậy, cậu ta cười đáp lại.

"Đó chỉ là kĩ năng của bố già tôi truyền lại thôi, cảm ơn cậu về những lời khen nhé!

Cậu là..

Muchau.. gì nhỉ."

"Muchausen Zin !

Cứ gọi tớ là Zin được rồi."

"Ồ, tôi là Hjinsuzi Nobura, mọi người cứ gọi tôi Nobura là được rồi, rất thân hạnh làm quen với mọi người, tôi thuộc nghề Chiến Sĩ."

"Thế, cô gái phía sau cậu là ai?

Tớ thậm chí không thấy cô ấy trong thi đấu mà lại được danh hiệu S?"

Yumi hỏi, từ đầu cô chẳng thấy cô gái nào tựa như vậy bước lên sàn đấu cả, không phải là cô quên vì từng trận đấu cô đều nhớ rất kĩ.

"À, Hinomi là Triệu Hồi Sư, cô ấy không cần phải chiến đấu để được huy hiệu, cô ấy chỉ cần triệu hồi ra con quái thú, dựa vào con quái thú mà cô ấy triệu hồi ra, cô ấy sẽ được nhận vào class tương ứng.

'Một Triệu Hồi Sư à..'

Đây có lẽ là lần đầu tiên cậu gập một Triệu Hồi Sư, họ là những người triệu hồi lên những con quái vật và điều khiển chúng tấn công, nó gần giống với việc cậu triệu hồi được Shinobu nhưng lại đặc biệt hơn khá nhiều về nhiều khoảng.

"T-Tớ là Suzuki Hinomi, mong các cậu giúp đỡ."

Cô nói với giọng rụt rè, tuy không hiểu lý do vì sao, cô lại tránh ánh mắt của mọi người, nhất là ánh mắt của thiếu niên có mái tóc tro tàn.

Cả bốn cũng giới thiệu ra tên của mình kèm với nghề, chỉ có cậu là không có mấy hứng thú mà tiếp tục ăn trong khi Hibi thì đang ngắm nhìn cậu.

"Ah, miệng anh còn dính kìa, để em lau."

"ừm.. cảm ơn em."

Nói xong, cô nhẹ lấy trong túi áo mình ra một chiếc khăn nhỏ lau miệng cậu.

. . .

Cả hai người kia tưởng chừng như bị cậu và Hibi bơ, họ bâng khuâng hỏi tiếp.

"Có phải hai người là người yêu không?"

Một câu hỏi khiến Hibi phải đứng đờ ra, má của cô cũng dần xuất hiện một vài sự xấu hổ trên đó, cô ngay lập tức phản bác lại.

"K-Không, chúng tôi là anh em.

Bộ cả hai không thấy chúng tôi giống nhau à!?"

Nghe câu trả lời của Hibi, cả hai trầm ngâm một chút khi liên tục liếc nhìn từ cậu sang Hibi và cũng từ Hibi sang cậu.

"Một người có mái tóc xám trong khi người kia có mái tóc trắng..

Nhưng cả hai điều là nam thanh nữ tú..

Có vẻ cả hai đúng thật là anh em."

"Thế, cậu muốn cái gì?"

Hibi hỏi.

"Ah, cả hai có thể giới thiệu về bản thân cho chúng tôi chứ?"

"Thế à?

Tôi là Owari Hibi, nghề là Pháp Sư.

Đây là anh tôi, Owari Ougi, nghề thì..-----"

Cô rơi vào suy ngẫm một lúc, cậu chưa bao giờ nói nghề của mình cho cô nghe cả, tuy vậy cậu lại cho thể sử dụng thuần thục từ ma thuật cho đến kiếm, nó khiến cô nghĩ đến một nghề phù hợp nhất với cậu.

"Ma Pháp Kiếm Sư."

Khi cô cất các từ đó ra, cả hai người họ rơi vào bất ngờ, 'Ma Pháp Kiếm Sư' một danh hiệu dành cho những người giỏi song song giữa ma thuật và kiếm thuật, ở độ tuỗi này mà có được danh hiệu đó thì chỉ thể là thiên tài thôi.

Tuy cả hai bất ngờ, nhưng bốn người còn lại nghe Hibi nói thì chẳng bất ngờ tí nào sau bao nhiêu lần họ thấy cậu sử dụng thuần thục từ ma thuật cho đến kiếm thuật.

"Huh?"

Trong khi tất cả những người đang ngồi ở bàn cậu nói, có ba nguồn ma lực bước tới từ hai hướng khác nhau khiến cậu phải để ý.

Từ sâu bên trong bước ra, một dạng ma lực của một người thuộc tầng lớp cận chiến, nguồn ma lực cứng rắn khó có thể bị tác động, một chàng trai với mái tóc màu tím đút tay vô túi đang bước ra, theo sau là một số tên như thể là người hầu hay đàn em.

Còn từ phía bên ngoài bước vào, một nguồn ma lực quen thuộc, mái tóc đỏ với thanh Thánh Kiếm bên cạnh, không ai khác chính là Reinhard.

Đi kèm cũng như đang trao đổi thứ gì đó với Reinhard, một cô gái với mái tóc vàng dài hơn giữa tới lưng, một khuôn mặt hiền hòa đem lại ấn tượng tốt cho người khác, tuy không rõ nhưng có lẽ cậu đã gập ở đâu đó.

Trò chuyện với Reinhard, cô cùng Reinhard tiếp tục đi về phía trước, chàng trai kia cũng như vậy mà bước đến cho đến khi cả ba đối diện nhau.

"Ô ya Ô ya?

Xem chúng ta có gì đây?

Thánh Kiếm Sĩ đi cùng với con gái của Công Tước Extralia sao?"

Chàng trai với mái tóc tím liếc nhìn cả hai trong khi nói ra những điều mỉa mai.

"Oh?

Chẳng phải là Ryukjin-dono đây sao?"

Đường đường là một hậu duệ của Thánh Kiếm, mà lại đi kêu chàng trai trước mặt mình bằng bằng một danh từ lịch sự, là do bản chất của Reinhard là tử tế, hay chàng trai trước mặt Reinhard có điều gì đó đặc biệt?

"Đã lâu không gập nhỉ Ryukjin-kun ~ Cậu vẫn sống khỏe đấy chứ nhỉ?"

Cô gái hỏi với một nụ cười mà không có lấy sự e dè gì cả, trong khi ma lực của cả ba đang khiến nhiều người xung quanh e dè và lo sợ.

"Tôi tự hỏi cả hai tại sao lại đi cùng nhau?

Không lẽ hậu duệ của Thánh Kiếm định kiếm thêm chức danh bằng cách cưới con gái Công Tước à?

Ay da căng nha.., nếu tôi mà là con gái thì chắc cậu cũng nhắm đến tôi nhỉ?

Dù sao cha tôi cũng là Đại Công Tước mà?"

Khi chàng trai mái tóc tím nói ra thân phận cha mình, cũng là lúc xung quanh dần trở nên xì xào, nào là về cả ba, về danh hiệu, cá thể, hay quyền lực mà gia đình của cả ba đạt được.

"Ah?

Cậu trai hôm trước!"

Không rõ vì sao, bỗng cô gái với mái tóc vàng được gọi là Ayato chợt nhìn thấy cậu, cô bỗng chạy tới một cách vui vẻ bỏ lại hai người thiếu niên phía sau mình.
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Chap 98 : "Bởi vì họ rắc rối".


Chạy đến, cô nắm lấy bàn tay đang chống cằm một cách chán nản của cậu, nở một nụ cười tươi tắn, một nụ cười ngây thơ như muốn giết hàng tá tên trai tân của mình, thậm chí bộ ngực với kích cỡ không được như bình thường của cô cũng xém đụng vào người cậu, cô nói.

"Xin lỗi cậu vì đã lỡ tông cậu hôm trước, cuối cùng cũng có cơ hội nói rồi ~"

"Tông?

Huh?

Cô là ?"

"Eh?

Cậu quên rồi sao?

Tôi là cô gái đã tông cậu hôm trước ở ngoài phố đấy"

"À..

Nhớ rồi, vậy, có việc gì sao?"

"Không, tôi chỉ muốn nói lời xin lỗi thôi.

Tôi là Extralia Ayato, còn cậu?"

"Owari Ougi."

Ánh mắt của hai thiếu niên kia vẫn nhìn về cậu và Ayato, không, mà là ánh mắt của mọi người vì cô đang nắm tay cậu, nhận biết được điều đó, cô lúng túng buông tay ra.

"Ah, có vẻ mình đã hơi quá lố, xin lỗi xin lỗi ~"

"Thế sao? cô trông chẳng có vẻ gì là hối lỗi cả."

"Có đâu, tôi rất bối rối khi tông trúng cậu đó, may là mình có dịp gập được cậu ~"

"À ừm..

Vậy, nếu không có việc gì thì tôi đi đây."

Nói xong, cậu nhanh chóng rời đi khỏi nhà ăn, cậu cũng đã ra hiệu cho những người kia đi theo, cả Nobura lẫn Hinomi cũng đi cùng.

Dù cho cô gái kia có bất ngờ khi cậu lại rời đi như thế, nhưng cô không có lý do gì để giữ cậu lại cả.

"Có lẽ mình không có sức hút với cậu ấy chăng?"

Cô thở dài, tuy vậy thở dài lại đi kèm với niềm vui gì đó bắt đầu được tạo ra trong cô khi gập cậu, sau đó cô đi lại chỗ hai người kia đang đứng chờ mình.

"Có chuyện gì sao Ayato-san?"

"Không, chỉ là tớ vô tình tông phải cậu ta nên xin lỗi thôi."

"Nói mới nhớ..

Cậu ta thật kỳ lạ, tôi chẳng cảm nhận được ma lực toát ra từ cậu ta gì cả, hay nói đúng hơn là ma lực của cậu ta chẳng rò rỉ hay toát ra như những người đứng cùng gì cả, thậm chí cơ bắp cũng không quá vạm vỡ, tuy vậy trong trận đấu hôm trước, cậu ta mạnh đến mức kỳ lạ đến nổi tôi không tin vào mắt mình."

"Các tinh linh của cậu không phản ứng gì sao?"

"Không, khi cố gắng hỏi các tinh linh về cậu ta, tớ chẳng nhận được dấu hiệu phản hồi gì cả."

"Ah? tớ cũng vậy." cô kiểm tra lại tinh linh của mình.

"Hãy cẩn trọng đối với cậu ta."

Reinhard nói.

"Ha ha?

Các cậu lại lo sợ một tên tép riu đấy sao?

Đúng là chẳng bao giờ khá hơn, nếu tên đó cản trở tôi, tôi sẽ nghiền nát hắn, đi."

Nói xong, chàng trai với mái tóc tím đút tay vô quần rồi bắt đầu bước đi, các kẻ đi sau cũng dần bước theo.

"Tính cách cậu ta chẳng thay đổi chút nào.."

"Ừ nhỉ, cũng vì thế mà cậu ta chẳng có lấy một người bạn ra hồn ~"

Sau khi chàng trai tóc tím đi, hai người họ vẫn tiếp tục trò chuyện với nhau trong khi ăn sáng.

-----------------------------

"Onii-sama, cô gái đó..?"

Sau khi đi được một lúc lâu, đến nơi có vẻ vắng, thấy vậy Hibi hỏi cậu.

"Tôi muốn mọi người cẩn thận với ba người lúc nãy, kể cả hai người, Nobura và Hinomi."

"Tại sao?"

Cả bọn đều hỏi ngược lại cậu đó, nhưng câu trả lời nhận lại từ cậu lại khiến họ chán nãn.

"Bởi vì họ rắc rối."

Bỏ qua chuyện đó, cả tám bắt đầu bước sân đấu để dành chỗ trước, khi đi cậu cũng đã nghĩ rất nhiều.

Tên thiếu niên mái tóc tím kia đã tiết lộ cho cậu một thông tin thú vị, đó là ba hắn là Đại Công Tước, cũng chính là người cậu muốn tìm kiếm, nếu cậu tiếp cận hắn ta, có khi cậu lại có cơ hội gập được Đại Công Tước và hỏi ổng ấy vụ cha mẹ mình, nhưng đời nào cậu lại nghĩ ra một kế hoạch ngu đến vậy.

Tiếp cận con ông ta, chưa chắc việc gì hắn sẽ cho cậu gập ông ta cả, vả lại, nếu gập được ông ta qua con ông ta, vậy thì cậu phải lấy cái gì để hỏi ông ấy về vụ cha mẹ mình?

Ai mà biết được liệu ông ta, Đại Công Tước có nói dối hay không? hay ông ta sẽ hỏi ngược lại cậu tại sao cậu biết việc này?

Vì thế nên.

'Quan sát con hắn ta, kiểm tra sức mạnh của con hắn, nếu muốn hắn ta khai ra thì mình phải kiếm thứ gì đó đủ để hắn có thể khai ra được sự thật, và đó chính là con tốt bài uy hiếp, con của hắn.'

Cậu không cần phải tiếp cận gì tên mái tóc tím đó cả, dù gì tên đó cũng chẳng ưa gì cậu, và cậu cũng chẳng ưa gì tên đó dù chỉ nhìn vào mắt tên đó, một ánh mắt xảo huyệt, một ánh mắt không từ thủ đoạn để đạt thứ mình muốn.

Vì thế, cậu phải tạo ra một mối quan hệ.

Làm quen với Reinhard hay cô gái Ayato đó, đẩy vị trí mình lên một tầm trung lập đủ để có thể nói chuyện với tên tóc tím đó, hay không cũng được, dù sao thì nếu cậu muốn thì cậu cũng con thể khử con hắn ngay bây giờ, tuy vậy cậu có thể triển khai kế hoạch bắt cóc con hắn ngay bây giờ sau đó đi đến tìm hắn bảo hắn khai ra, nhưng nếu cậu làm vậy mà chẳng có căn cứ, cậu sẽ trở thành kẻ thù của một quốc gia, và cuộc sống yên của cậu đã phản đối kịch liệt ý định đó, thậm chí cậu chưa rõ liệu có phải Đại Công Tước là kẻ giết cha mẹ mình không nên không cần manh động.

Chỉ cần cậu có nhiều công cụ để dẫn tới mục đích, chẳng có việc gì cậu phải vội cả, cứ từ từ mà lợi dụng các công cụ mà mình có rồi dần tiến bước.

"Đó là một suy nghĩ thối tha đến từ Dark nhỉ?"

"Huh Onii-chan?"

Lời lẩm bẩm của cậu vô tình lọt vào tai Hibi nhưng cô bé không thể nghe rõ được.

"Không, anh nghĩ mình nên vào và tìm chỗ trống thôi."

"Vâng ~"

Nắm lấy tay cậu, cả hai cùng bước vào.

Vì những người kia đã quyết định sẽ đi mua đồ ăn với nước đem tới và yêu cầu cả hai tìm chỗ cho 8 người ngồi kế nhau.

Sau khi đảo mắt một lúc, cuối cùng cũng có một dãy rộng đủ chỗ cho 8 người, 4 người ngồi trên và 4 người ngồi dưới.

Cả hai ngồi xuống dãy ghế để chờ sáu người kia, trong lúc đó, cậu hỏi Hibi, người đang nắm lấy tay mình.

"Em có muốn trở thành..

Nữ Hoàng không?"

Một câu hỏi bất ngờ khiến cô bé không ngờ tới, tuy vậy câu trả lời ngay lập tức hiện thị trong đầu cô bé.

Nếu cô bé không gập được cậu, không sinh ra thứ tình cảm vô đối này, có lẽ câu trả lời của cô bé sẽ là.

"Tất nhiên là em sẽ muốn làm Nữ Hoàng rồi !

Nhưng đó là khi cuộc đời em thiếu anh thôi."

Ngập ngừng đôi chút, cô bé tiếp tục lời nói của mình.

"Vì có anh rồi nên câu trả lời là không.

Em bận chăm sóc anh rồi thì thời gian đâu mà làm Nữ Hoàng chứ !"

Trả lời kèm với một nụ cười vui vẻ, cô bé khiến cậu bất ngờ, cùng lúc đó cũng khiến cho cậu ấm lòng.

"ừm..

Vậy sao."

Cậu xoa đầu cô bé kèm với một nụ cười nhẹ.

---------------

fun : Nếu Hibi mà bảo muốn thì cái vương quốc này chỉ có xác định thôi =))) Cũng có Route Hibi làm Nữ Hoàng luôn đấy.
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Chap 99 : Thăm quan toàn bộ học viện.


Sau một lúc lâu thì cả sáu người kia cũng trở về với trên tay là rất nhiều đồ ăn vặt, đa phần đều là do Zin và Nobura cầm hết.

"Đây, phần của hai cậu."

Nhận lấy đồ ăn thức uống của mình, cả hai không quên nói lời cảm ơn, sau đó cả sáu người họ bắt đầu ngồi xuống các chỗ trống xung quanh, sau một lúc lâu thì cuối cùng cả đấu trường đều tràn ngập người, không biết có phải do các cuộc chiến hay quá không, hay do họ muốn học hỏi kinh nghiệm, cho nên những người đang đi coi ở đây cũng không kém ngày đầu tiên là bao.

Cậu có để ý đến chỗ mà ba người kia ngồi, họ ngồi cạnh nhau khiến cho không ai lạ mặt mà lại dám ngồi gần họ cả, trong khi đó thì phía bên cậu, có vô số tên cứ liên tục bắt chuyện với các cô gái, thậm chí có một số cô gái cũng bắt chuyện với cả Zin, do cậu ngồi ở giữa nên có vẻ những người đó không có cơ hội bắt chuyện với cậu, nó cũng khiến cậu đỡ rắc rối phần nào, tuy vậy, đang muốn xem các phần đấu mà lại bị những cuộc trò chuyện làm nhũ loạn thì cậu chẳng muốn chút nào.

Cả Hibi cũng thấy vậy, may mắn thay là cả hai ngồi ở giữa nên khó ai có thể bắt chuyện được.

"Và đây là ngày thứ 3, cũng là ngày cuối cùng các trận đấu diễn ra.

Vì không muốn mất thời gian của các bạn, chúng ta sẽ bắt đầu từ lúc này !"

Không phải Roswaal, mà là một cô giáo với vẻ ngoài ưa nhìn phát biểu, cũng đã đỡ phiền phức khi cậu không phải nghe cái giọng lãi nhãi của tên hiệu trưởng đó, là những gì cậu nghĩ.

----------------

Chẳng có lấy một trận đấu làm cậu hài lòng, hay nói đúng hơn là những trận đấu đó trong mắt cậu vẫn rất nhạt nhẽo, một phần là chỉ toàn những kẻ yếu đấu với nhau, một phần là những kẻ che giấu năng lực thật của mình nữa nhưng năng lực thực sự của họ cũng chả là bao.

"Trận hai đúng là rất hay nhỉ !?"

"Đúng đúng !

Cả hai đối thủ điều chiến đấu rất kịch liệt với nhau !"

Trong giờ giới thiệu, những cuộc trò chuyện cứ liên tục lải nhải xung quanh cậu.

"Ể?

Onii-sama định đi đâu vậy?

Em đi với "

"Nhà-vệ-sinh.

Mà có lẽ anh cũng sẽ đi về nên đừng đợi."

Sau câu nói của cậu, Hibi chỉ biết biểu môi vì nơi cậu đi cô bé không thể đi cùng, những người kia cũng không nói gì nên thành ra cậu cũng đi một mình.

* * *

Đi trên dãy hành lang, mặc dù biết nhà vệ sinh không phải ở hướng này, nhưng mục đích của cậu cũng chẳng phải đi đến nhà vệ sinh mà đi tham quan xung quanh ngôi trường này, dù gì thì ngày đầu tiên cậu vẫn chưa đi hết được cả ngôi trường này.

Đi lên tầng 2, nơi mà lần trước cậu chưa đi lên bao giờ, cũng là nơi mà cô gái cậu gập lần đầu trong trường này đi lên.

Dãy hành lang tầng 2 cũng giống với tầng 1, rộng lớn và dài với nhiều phòng học và phòng dành cho các hoạt động giải trí, cũng có nhiều học sinh được coi là đàn anh đàn chị của cậu ở trên này, thấy cậu quanh quẩn trên đây, họ có nhìn cậu, nhưng khi thấy huy hiệu của cậu, họ chỉ biết tránh xa ra mà không dám đi đến.

"Cũng phải vì họ toàn rank A trở xuống mà..

Mặc dù họ là senpai của mình."

Bỏ qua việc đó, cậu tiếp tục đi lên tầng tiếp theo là tầng 3, không như 2 tầng dưới, tầng này có vẻ là dành cho các hoạt động câu lạc bộ, vì ở một số phòng, cậu có thấy được biển báo dán trên ghi như là 'Câu lạc bộ Văn Học' hay 'Câu lạc bộ Toán Học' và đại loại như vậy.

Cậu cũng nhìn vào được bên trong vì tất cả phòng đều đóng cửa, có lẽ là do trận đấu, hoặc do họ đóng cửa từ bên trong.

Tiếp tục là tầng 4, cậu không biết có phải do Học viện giàu hay không nhưng có đến rất nhiều tầng.

Tầng 4 cũng khác với các tầng còn lại, đó tầng dành cho các phòng giáo viên, và có một phòng nằm ở phía xa về bên trái thu hút cậu, đó là phòng Hội Học Sinh, cảm nhận bằng ma lực, cậu cảm thấy đang có người ở bên trong, mặc dù ma lực họ tỏ ra không nhiều, cậu nghĩ do họ đã ẩn ma lực mình đi nhưng vẫn không qua được sự nhạy cảm về ma lực của cậu.

"Đi thôi."

Cậu lẩm bẩm sau đó bước đi, cũng chẳng có việc gì cậu phải bước vào hay gì cả, mục đích của cậu chỉ là khám phá các lối đi của ngôi trường cho đỡ phiền phức thôi.

Tiến lên tầng 5, là một bầu trời với nhiều mây và những con gió mát lướt qua, đúng như cậu nghĩ tầng 5 là một sân thượng.

Đảo mắt nhìn xuống dưới, cậu có thể thấy toàn bộ ngôi trường, canteen, sàn đấu và có một nơi khiến cậu để mắt nhất, nằm phía bên phải của trường trong khi sàn đấu nằm ở phía bên trái.

Bên phải của ngôi trường là một chung cư, hay nói đúng hơn, đó có vẻ là nơi mà các học sinh sẽ ăn, ở và ngủ.

Từ lúc đọc luật lệ của ngôi trường, cậu mới để ý một điều, đó là học sinh sẽ ở đây luôn và chỉ được về nhà hoặc ra ngoài vào những ngày nghỉ, hay nói đúng hơn, tất cả học sinh sẽ học bổ túc ở đây.

Chung cư đó tới tận năm tầng, các tầng đều có những hành lang trải dài khá dài, có vẻ mỗi tầng là dành cho mỗi học sinh rank S,A,B,C và D.

Cũng có tới hai chung cư để có thể đủ phòng cho các học sinh.

Nhưng nếu cậu đoán không lầm, học sinh rank S và A sẽ được mỗi người một phòng riêng, thậm chí còn là các phòng rộng và sang trọng, còn học sinh từ rank B trở xuống thì phải có tới 2 đến 4 người cùng chung một phòng, mà các phòng đấy cũng không thể được như các phòng của rank S và rank A.

"Đó gọi là phân biệt đối xử, thậm chí cả cái xếp hạng rank này cũng đã nêu ra được mục đích đó rồi."

"Đúng đấy."

Một giọng nói cất lên từ phía sau cậu, cậu có vẻ đã biết được điều đó vì cậu chẳng biểu hiện sự bất ngờ gì trên mặt khi giọng nói đó đột ngột cất lên, quay người về phía giọng nói đó, cậu nhìn người cất giọng với nửa con mắt.
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Chap 100 : Cuộc trò chuyện trên sân thượng.


Một cô gái với mái tóc trải dài màu xanh lá nhạt, cô có vẻ lớn tuổi hơn cậu và đang nhìn cậu với ánh mắt dịu dàng.

"Đúng như em nói đấy, ngôi trường này đã trở nên phân biệt đối xử từ khi ra cái xếp hạng rank đấy."

"Thế, chị nghĩ sao về việc này?"

Cậu vẫn bình thản trả lời trong khi quan sát cô gái trước mặt mình, cô không đeo huy hiệu làm cho cậu biết cô là rank gì cả, cả ma lực cô phát ra cũng như đã bị ẩn đi.

"Chị nghĩ sao à..

Nếu là chị, chị sẽ cảm thấy rất tức giận về việc này, nhưng do sự trên lệch sức mạnh của các học sinh rất khác nhau, nên việc tạo ra bảng xếp lớp này cũng chỉ là một tiêu chuẩn thôi."

"Có vẻ vậy."

Nghe lời cô có vẻ đúng, chẳng lý do gì cậu lại đi phản bác cả.

Thực lực của mỗi người là khác nhau, cho nên việc họ phát triển cùng nhau là một việc rất khó khăn, thay vào đó họ sẽ được đào tạo ở một lớp mà họ có thể phát triển bình thường được.

Lớp S, nơi dành cho những học sinh có sức mạnh đặc biệt, mạnh mẽ vượt trội hơn những kẻ khác và có tiềm năng lớn trong tương lai.

Lớp A, nơi dành cho những học sinh ưu tú, những học sinh có cơ hội phát triển.

Lớp B, nơi cũng dành cho những học sinh gần như ưu tú, với cơ hội phát triển không khác lớp A, nhưng kĩ năng đầu vào vẫn có yếu nên bị xếp vào lớp B.

Lớp C, nơi dành cho những học sinh bình thường, hoặc có cơ hội phát triển thấp hơn.

Lớp D, nơi dành cho những học sinh yếu, hầu hết những kẻ vào được trong khi không có tiềm năng gì, nhưng do gia đình có quan hệ đặc biệt thì họ cũng sẽ được đẩy vào lớp D, cơ hội phát triển vẫn có nhưng chỉ dành cho những kẻ cố gắng.

Cậu tự hỏi liệu có ai đó bỗng nhiên phát triển vượt bậc mà từ lớp D leo lên các lớp S không?

Nhưng cái sự xắp xếp này vẫn rất nhiều lỗ hỏng.

Đầu tiên, những người tuy không phát triển về chiến đấu, nhưng họ phát triển về trí thông minh thì sao?

Họ không thể tận dụng nó sao?

Đây là điều mà những kẻ mọt sách chẳng thích chút nào.

"Nếu em đang nghĩ đến những người thông minh nhưng yếu về chiến đấu thì đừng lo, sẽ có những bài thi đặc biệt dành cho họ."

Như đọc được suy nghĩ cậu, cô nói với một vẻ dịu hiền của một đàn chị.

"Vậy sao?

Cảm ơn senpai đã nói cho em biết điều đó, vậy những người giỏi về chiến đấu cùng lúc giỏi về trí thông minh thì sao?

Liệu có lớp rank SS hay không?"

"Không.

Nếu họ giỏi cả hai cùng lúc, họ chỉ cần cố gắng ở lớp rank S thôi, cố gắng trở nên giỏi sau đó đạt được bằng cấp một cách nhanh chóng, họ sẽ có được bằng cấp có thể nhận vào bất cứ công việc nào.

Dù sao thì trường này cũng có tỉ lệ học sinh rank S đạt được nhiều thành công nhất vương quốc mà."

"Hiểu rồi.."

"Và thậm chí, khi bắt đầu học kì, sẽ có một sự bất ngờ mà các em phải đối mặt."

Cô nói kèm với nụ cười có đôi chút ma mị khiến cậu có tí nhíu mày.

'Không hổ danh là trường bậc nhất vương quốc'

Trong thoáng chốc, cậu đã có suy nghĩ như vậy trong khi quay người ngắm nhìn xung quanh.

"Em không định hỏi tên chị sao?"

Thấy cậu vẫn đứng chừng ra đó ngắm nhìn xung quanh, cô hỏi.

"Tại sao?"

"Tại sao?

Em không muốn kết bạn với chị sao..?"

Cô giả vờ tỏ ra nét buồn để đánh lừa cậu, sự giả vờ ngây thơ đó của cô đã lừa bao nhiêu chàng trai và họ xem nó như sự ép buộc để đồng ý với cô về việc gì đó, nhưng với cậu thì..

"Kết bạn chỉ tổ thêm những mối quan hệ phiền phức thôi, vả lại chúng ta chỉ là người lạ gặp mặt thôi, đâu cần phải thân như thế?"

"Hm..

Lý lẽ của em có vẻ khá đơn độc nhỉ, nhưng nếu em làm bạn với chị, em sẽ có rất nhiều lời ích đấy !"

Cô nói trong khi trổng hai tay lên hông mình nở nụ cười đắc thắng.

"Lợi ích?

Tại sao kết bạn với senpai lại có lợi ích?"

"Vì chị là hội trưởng hội học sinh mà lỵ ~!"

"À thế sao.."

Nhìn cô với ánh mắt chán nãn, khi cô bảo mình là hội trưởng hội học sinh, cậu đột nhiên nghĩ đến Yumi với những công việc mà cô liên tục nhờ vả cậu khiến cậu phải rùng mình.

"Này thế là sao hả, tại sao em lại làm bộ mặt chán nãn như thế..!"

"Không, chỉ là những ký ức cũ thôi.

Em là---"

"Owari Ougi."

Chưa kịp nói ra tên mình, cô gái trước mặt cậu đã nói trước, cậu cũng chả bất ngờ gì khi hội trưởng hội học sinh biết tên mình cả, dù sao thì tên cậu cũng nằm trong danh sách lớp S mà.

"Vậy, chị là?"

"Zuki.

Yoshino Zuki dayo~!"

(note : dayo~, từ mà các cô gái Nhật vui vẻ hay thêm vào cuối câu để nói chuyện với bạn mình.)

"Oh, thân hạnh được gập chị, Yoshino-san."

"Zuki mới là tên chị !"

Cô trổng tay lên hông, đẩy người mình tới chỗ cậu, cô bĩu môi nhìn cậu với ánh mắt kiên trì kiêm đôi chút tức giận.

"Z-Zuki-san."

"Chuẩn rồi đấy, đúng là cậu bé ngoan ~"

Khẽ thở dài với biểu hiện vui vẻ của cô gái trước mặt mình, cậu tiếp tục đảo mắt nhìn xuống trận đấu, các trận đấu vẫn tiếp tục diễn ra phía bên dưới.

Cô tiến tới kế bên cậu, nhìn xuống sàn đấu, sau đó quay lên nhìn đôi mắt cậu ở tầm gần.

"Từ xa nhìn không rõ nhưng..

Uoaaa, em có đôi mắt hai màu à !

Chúng dễ thương quá !"

Đẩy người tiến tới chỗ cậu để quan sát đôi mắt một bên tím một bên đỏ của cậu, bộ ngực cô cũng xém chạm cậu, nó có vẻ không to như của cô gái tóc vàng dưới canteen 'Ayato' nên không thể chạm tới cậu

"Màu tóc khác lạ, đôi mắt cũng khác lạ, tính cách cũng khác lạ, con người em thật lạ đấy !"

Đó là lần đầu tiên ai đó liên tiếp bảo cậu lạ nhưng không phải do năng lực của mình.
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Đôi lời từ tác giả.


Đây là truyện đầu tiên mà mình có viết tới 100 chap và còn dự định hơn thế.

Và đây cũng là truyện mà mình tâm đắc nhất trong số hai truyện của mình.

Truyện đầu tiên mình viết 'Triệu hồi sang thế giới khác cùng với 3 kĩ năng độc quyền', nói thật là nó khá là tệ và mình không có dự định viết tiếp, truyện đó cũng chỉ viết cho vui thôi nhưng không ngờ tới nhiều người đọc vậy , mong các bạn thông cảm với quyết định đó của mình.

Mình cũng không có lấy ý tưởng nào để viết tiếp truyện đó cả đành bỏ nó sang một bên, thậm chí mình đã có viết 1 chap ở bộ truyện đó nhưng cũng chẳng có hứng để up lên (một phần là do lười, một phần cũng là do lười nên không muốn viết cùng lúc 2 truyện =)))) ).

Nói về truyện này, 'Sự Thông Thái của Solomon' lúc đầu mình bỗng đang nghĩ thì bùm!

Xuất hiện nó trong đầu mình, vì không thể chờ cho truyện kia end nên mình đã viết truyện này và drop bộ kia.

Truyện này sẽ hơn 150 chap?

Chắc là vậy, vì rất nhiều ẩn khuất vẫn chưa được giải quyết, thậm chí bây giờ truyện cũng chưa chính thức bước vào Route chính thức, nên con số 150 chap vẫn có thể tăng lên.

Nếu có câu hỏi gì cứ bình luận để hỏi, mình sẽ trả lời tùy vào câu hỏi đặt ra.

Lời cuối mình muốn cảm ơn các bạn đã ủng hộ mình, ủng hộ truyện mình và mình mong các bạn có thể tiếp tục ủng hộ để mình có động lực viết tiếp ♥.
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Chap 101 : Tòa Tháp Thư Viện.


"Ah!

Thì ra chị ở đây à Hội trưởng ?!"

Một giọng nói phát ra từ phía sau cả hai, một giọng nói cậu đã nghe ở đâu đó nhưng không rõ cho đến khi quay người lại nhìn người phát ra giọng nói đó.

Đó là cô gái mà lần đầu tiên cậu gặp khi bước vào hành lang trường, trên tay cô vẫn là một đống giấy tờ nào đó trong khi đang vội thở gấp đưa ánh mắt về cả hai người phía trước.

"Còn một đống giấy tờ đang chờ chị đó !

A- rê?

Cậu là..

Ah!

Cậu nhóc hôm trước, xin chào ---- Mà khoan, tại sao cả hai lại ở đây!?"

"Tận hưởng."

Không biết có phải do hợp nhau hay không, cả hai cùng nhau phát âm ra cả hai từ giống nhau nhưng cậu nghĩ đó chỉ là do trùng hợp hay đại loại.

"Tận hưởng?

Cậu không biết là học sinh bình thường bị cấm lên đây à!?

À học sinh mới..

Nhưng còn chị thì sao S-E-N-P-A-I!"

"Ah..

Tại chi lười quá ấy mà.."

"ĐI VỚI EM NGAY !"

Nói xong, cô chạy đến giữ túm lấy tay cô gái kế bên cậu và từ từ dẫn cô đi.

"Vậy chào nhé tân học sinh, nên nhớ là học sinh bình thường cấm lên đây đấy!"

"Tạm biệt nhé Ougi-chan~ Chúng ta sẽ gặp lại ~" Cô nói trong khi đang bị lôi đi.

"Vâng.."

Sau khi cả hai con người được cậu là cho là kỳ quái rời đi, quay trở lại ngắm nhìn khung cảnh xung quanh một chút, có một nơi khiến cậu mãi tò mò khi nhìn từ đây nên cậu quyết định sẽ tiến tới đó.

Rời khỏi sân thượng, từ tầng 5 cậu đi một mạch xuống tới tầng 1, tìm kiếm con đường dẫn cậu đến nơi tò mò, một con đường dẫn phía sau trường về phía xa bên phải.

Sau một lúc đi thì cậu cũng đã đến nơi.

Một thảm cỏ trải dài khắp 2 bên đường cậu đi, cậu không còn ở trong hành lang nữa mà là ở bên ngoài.

Khắp 2 bên cậu là đầy những bông hoa, vừa đi, cậu vừa ngắm nhìn những bông hoa xung quanh.

"Chúng được nuôi dưỡng rất tốt.."

Một niềm vui gì đó nổi lên trong cậu khi nhìn thấy những bông hoa tươi đẹp này, chúng tựa như rằng được nuông chiều mọi lúc vậy, những bông hoa tươi sáng mà không có lấy một bông bị hư hại gì.

Nhưng đây không phải là điều mà khiến cậu quá tò mò để đi tới đây.

Phía trước cậu là một khu rừng 'tìm đường'.

Một khu rừng được tạo ra để người đi phải tìm ra đúng hướng để đi cho đến lối ra bên kia.

Nếu ai đó lười tìm đường qua, họ có thể dẫm lên những bông hoa xinh đẹp 2 bên rồi từ đó đi chéo sang 2 bên rồi đi thẳng về phía trước, cách này thực rất đơn giản và nhanh chóng.

"Nhưng mình sẽ không bao giờ làm như thế."

Đúng vậy, cậu sẽ không làm như thế, những bông hoa xinh đẹp, những nỗ lực của người trồng lên nó, tại sao cậu có thể đạp lên nó rồi đi một cách đơn giản như đang giỡn vậy chứ?

"Đành vậy, đi thôi."

Cậu quyết tâm đi vào, mặc dù cậu có thể sử dụng [Flying Magic], nhưng nếu cậu dùng nó mà bị ai đó thấy thì lại rất phiền phức.

Dù sao cậu cũng không muốn bỗng một mai tới trường lại có tin đồn một tân học sinh có thể sử dụng [Flying Magic].

----------------

Dường như cậu đã hiểu lầm thứ gì đó, nó có hai lối đi, một là đi thẳng, hai là con đường ở phía bên phải.

Nhìn con đường trải thẳng đến phía trước, cậu có thể thấy lối ra ở bên đó, nhưng tại sao lại có con đường thứ hai ở bên phải, con đường đó cũng không có vẻ như sẽ dẫn cậu sang bên kia.

Mục đích của cậu là tò mò về tòa tháp đó nên bỏ sang con đường bên phải mình, cậu đi thẳng tới lối ra.

Sau khi bước ra, một tòa tháp to lớn hiện ra trước mặt cậu và cách cậu khoảng 50 bước chân.

Tiếp tục đi về phía tòa tháp, xung quanh tòa tháp là những tán cây to lớn, cậu có thể thấy cả một nơi có những chiếc ghế, bàn và mái vòm che ở một cái cây bên phải tòa tháp, có vẻ nó được dùng để dành cho những bữa tiệc trà.

Không khí ở nơi này phải nói là cậu cực thích, trong lành, những cơn gió lướt sang cỏ và hoa 2 bên đường khiến chúng như đang lã lướt theo cơn gió.

Sau một lúc đi thì cuối cùng cũng đến nơi, trước mặt cậu là cánh cửa khá to, kế bên có một tấm biển ghi chữ "Thư Viện", nhưng theo cậu biết, có một thư viện nằm bên trong học viện rồi, vậy cần gì cái thư viện này?

Nhưng tại sao tòa tháp to lớn như thế này mà lại là thư viện, liệu đó có phải cú lừa?

Hay bên trong thật sự là nơi chứa đầy sách?

Nó khiến cậu trở nên tò mò vô cùng và..

Cậu mở cánh bị đóng đó ra, mặc dù ở cánh cửa có treo biển báo 2 bên là 'Cấm Vào' và 'Đóng Cửa', nhưng cậu lại không quan tâm đến nó mà tiến vào.

"Rất nhiều sách.."

Nó khiến cậu phải mở to đôi mắt mình lên nhìn ngắm xung quanh, toàn bộ nơi này đều là sách từ dưới cho đến tận trên, thậm chí còn có một cái thang bậc theo dạng xoắn ốc ở đây, đi tới chỗ các quyển sách xung quanh, khoảng khắc mà cậu định lấy một cuốn sách mình không biết ra nhìn ngắm, một giọng nói đã cất lên khiến cậu dừng hành động này lại.

"Dừng lại !"

Một giọng nói phát một cách khá giận dữ và khó chịu, đưa đôi mắt nhìn về phía giọng nói cất ra, là một thiếu nữ đang dần dần bước xuống các bậc thang.

------------------------------------------------

Note : Mắt của main là một bên tím một bên đỏ nhé, chap trước mình nhầm main là Elf -Vampire.

Main là sự kết hợp giữa 2 thể Dark Elf và Vampire nhé.

Sẵn giải thích(spoil) luôn vì sao lại là Dark Elf và Vampire.

Nếu Elf có lượng ma lực tinh khiết dồi dào, thì Dark Elf có nửa ma lực bóng tối, nửa ma lực tinh khiết với khả năng nhạy cảm ma thuật tinh cường.

Vampire được coi là những kẻ điều khiển ma thuật tài năng với khả năng sử dụng các ma thuật cổ một cách dễ dàng kèm với sức mạnh thể chất vượt trội (thật chất là do sự điều khiển ma thuật tài năng nên Sages mới lấy thôi).
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Chap 102 : Idol?


Đưa mắt nhìn về phía giọng nói, là một cô đang nhìn cậu với ánh mắt khó chịu trong khi bước xuống từng bậc thang.

"Cậu, cậu không nhìn biển báo được treo ở 2 cánh cửa sao?"

"Xin lỗi, có lẽ vì tôi quá tò mò, dù sao thì tôi cũng là học sinh mới nên không biết gì nhiều.."

"Tính tò mò đó một ngày nào đó sẽ giết chết cậu đấy, trở về đi."

Quả thật là cậu tò mò quá mức, nhưng cũng một phần là do cậu tưởng sẽ không bị ai nhìn nên mới bước vào, nào ngờ trong đây lại có người, mà còn là một người biết ẩn ma lực nữa.

"Vâng, tôi sẽ rút kinh nghiệm vào lần sau.

Cảm ơn chị đã nhắc nhở tôi."

Sau khi nói xong, mặc dù cậu muốn đọc thử những quyển sách mình chưa đọc qua bao giờ trong thư viện này, nhưng có lẽ không được rồi, nhưng trước khi cậu rời đi, quay người về phía cô gái, người vẫn đang chống tay nhìn về phía cậu.

"Chúng ta..

Có gập nhau bao giờ chưa?"

Cô rơi vào suy ngẫm đôi lúc.

"Có lẽ..

Chưa hề."

"Vậy à..

Xin lỗi vì đã làm phiền."

Cậu rời đi khỏi thư viện.

Sau khi thấy cậu rời đi, cô gái thở dài một hơi sau đó bước lên các bậc thang.

"Cảm giác đã quen nhau từ rất lâu..

Không chỉ mỗi cậu có đâu."

Vừa đi, cô vừa lẩm bẩm điều gì đó trong khi đi lên tới trên cùng của tòa tháp.

Ở trên cùng tòa tháp, có một nơi đầy rẫy nhưng bông hoa tươi đẹp, kế bên là một cô gái vừa uống trà vừa ngắm nhìn những bông hoa.

"Đúng như cậu nói, dường như có gì đó rất quen thuộc, nhưng tớ lại không tài nào nhớ được."

"Xin lỗi nhé, tớ chỉ có thể xóa ký ức thôi, những ký ức tớ xóa không thể phục hồi lại được.

Xin lỗi vì tớ vô dụng."

"Biết bản thân mình vô dụng là tốt, nhưng tại sao cậu không thể nhớ lấy lý do mình xóa ký ức tớ là gì vậy?"

"Hm..

Đoán xem?

Tớ cũng không biết nữa."

-------------------------

Rời đi khỏi thư viện, cậu cảm thấy khá xấu hổ như kiểu mình vào nhà người khác mà không xin phép vậy, dù cho gương mặt cậu có vô cảm cỡ nào, những cảm xúc bình thường của cậu vẫn có mặc dù nó không hay biểu lộ lên mặt.

"Nhìn kiểu gì cũng thấy những bông hoa này thật đẹp.."

Ngắm nhìn những bông hoa đó, cậu nghĩ bản thân mình sẽ lại đây trong một ngày nào đó tương lai.

"Cô ta thật sự quen thuộc mặc dù mình không rõ đã gặp ở đâu..

Không lẽ là cô gái đã đi ngang mình những năm trước..?"

Cậu nhớ lại người con gái từng đi ngang cậu lúc còn ở trường cũ, lúc đó cô đã nói một số điều gì đó mà bản thân cậu cũng không rõ.

"Mà kệ..

Có lẽ thời gian sẽ trả lời."

Mặc kệ những suy nghĩ mà mình không hiểu, cậu tiếp tục đi trên con đường trở về trường, à không, trở về sàn đấu, nơi mà có em mình ở đó.

* * *

"Uh ah.."

Bước vào, thứ đập vào mắt cậu là một nơi đầy người mà không dư lấy một ghế trống, cậu không biết có phải do mình nhìn nhầm hay không, nhưng một số nơi, cậu còn thấy có người cầm những biển báo có tên lẫn hình một cô gái nào đó, nhìn về chỗ mình, nó vẫn còn trống như thể đang chờ cậu lót đít xuống vậy, nhưng hiện tại hàng người đang khá đông khiến cậu không thể bước tới đó được nên cậu quyết định đứng đây nhìn xuống sàn đấu, dù gì ở đây cũng có chỗ cho cậu dựa là được, đưa mắt, cậu nhìn những tên cầm những biển báo hò reo bên dưới.

"Yuki-chan!

Yuki-chan!

Yuki-chan!"

Sau những tiếng hò reo đó, trận đấu tiếp theo cũng tới.

"Mitsuki Yuki, k-khoan, chẳng phải Yuki-chan sao!?"

Cả cô gái bắt đầu từng trận đấu cũng bất ngờ với cái tên đó, một cái tên mà giới trẻ ai ở Thủ Đô chắc cũng phải biết.

Mitsuki Yuki, một Idol nổi tiếng với giọng hát sâu lắng lòng người của mình, giọng hát đem lại cho người nghe rất nhiều cảm xúc khác nhau.

Thậm chí có một số lời đồn rằng cô cũng đã từng hát cho nhà Vua nghe.

"E hèm..

Mitsuki Yuki đấu với Yokura Prinase."

Sau khi lấy lại bình tĩnh, cô nói để cặp đấu có thể diễn ra.

Nghe gọi lấy tên mình, từ phía nào đó bước ra một cô gái với mái tóc hoa anh đào chỉ đến vai, cô khiến người khác nhìn vào phải hốt lên 2 từ 'dễ thương'.

Cô đi một cách dễ thương, ánh nhìn dễ thương, nụ cười dễ thương, đó là những gì mà mọi người nhìn vào cô điều thấy.

Cô nhí nhảnh đi đến giữa sân, nở một nụ cười, đưa chiếc tay nhỏ nhắn của mình lên vẫy các khán giả, cô lấy chiếc micro và nói.

"Yohalo~~ Xin chào các bạn ~"

"Oahhhhhhh!"

Sau khi cô cất giọng mình lên, các khán giả bắt đầu hò reo lớn hơn, tiếp theo đó là một cô gái với lần gọi thứ 2 xuất hiện.

Cô khác biệt so với mọi người toàn lại, khi nhìn thấy cô, tất cả điều chợt rơi vào im lặng giống lúc cậu đấu với cô gái nào đó.

Mái tóc đen trải dài xuống lưng, khi nhìn thấy, cậu chợt nghĩ 'Tóc đen cũng không hiếm lắm', nhưng năng lực của cô gái này giỏi hơn cô gái mà cậu giao đấu, cậu biết được điều đó thông qua ma lực của cô, nó khá vượt trội hơn các pháp sư hạng S, thậm chí còn vượt trội hơn cả Hibi, người mà cậu nghĩ là nhiều ma lực nhất ở class S ngoài cậu.

Cậu có thể chắc rằng, cô gái này chính là thứ đó, thứ mà người ta hay sử dụng để gọi một người hoàn toàn trội hơn mình, thứ đó được gọi là Thiên Tài.

Kể cả ánh mắt cô gái tóc đen đang nhìn cô gái trước mặt mình trong có vẻ khó chịu, khi nhận thấy điều đó, cô gái tóc hoa anh đào nhìn cô với một nụ cười tươi.

"Thân hạnh được gập cậu, cùng nhau cố gắng nhé !"

"Nhảm nhí.

Nhanh giải quyết lẹ đi."

Lời cô nói ra như sét đánh ngang tai cô gái tóc hồng, khiến cô gái đó có đôi chút hoang mang khi nhìn vào cặp mắt cô gái mái tóc đen trước mặt mình.

Hoàn toàn là cặp mắt khó chịu khi nhìn con khỉ nào đó làm trò, cặp mắt đó giống với người đang dựa tường nhìn trận đấu là cậu.
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Chap 103 : [Thường Thức Âm Thanh].


"BẮT ĐẦU !"

Sau tiếng như báo hiệu mở đầu trận đấu, cả hai cô gái đều cầm vũ khí trên tay mình.

Mitsuki Yuki, cô gái tóc hồng thì cầm một cây đũa phép được chính cô chuẩn bị sẵn, theo nhận định của cậu thì cây đũa phép đó chắc không lầm thì là hạng A trong khi cô gái tóc đen kia, 'Yokura Prinase', vũ khí của cô là một thanh kiếm do chính cô chuẩn bị sẵn.

Rút thanh kiếm ra khỏi vỏ, thanh kiếm đó khiến cho nhiều người cảm thấy bất ngờ và tò mò về nó.

Đầu lưỡi kiếm có đôi chút cong về một phía, nhìn từ xa thôi đã cảm nhận được độ bén của thanh kiếm đó rồi.

Đó là thanh katana, cũng một kiểu dáng với cậu, nhưng chỉ khác ở chỗ của cậu là màu đen ở phần lưỡi kiếm trong khi thanh katana của cô lại là màu bạc ngay phần lưỡi.

Vì đây là vũ khí của phương Đông xa xôi nên rất ít người biết được thanh kiếm này, đối với vương quốc, kiếm của họ là một thanh kiếm thẳng không cong, tựa như ý chí ngay thẳng của họ vậy.

'Ít nhất mình cũng biết thanh kiếm của mình không phải hàng hiếm..'

Cả hai bắt đầu chỉa vũ khí vào đối diện kẻ địch.

Một người thì bắt đầu mở rộng khoảng cách trong khi người kia vẫn tiếp tục đưa thanh kiếm mình chỉa thẳng về kẻ địch mà không nhút nhít một tí nào.

Yuki nới rộng khoảng cách của cả hai ra, đó là điều cơ bản.

Một pháp sư không thể solo với một kiếm sĩ ở khoảng cách mà người kiếm sĩ đó có thể tấn công mình bất cứ lúc nào mà mình vẫn còn chưa niệm phép.

"Itadia...

Majiasia....

Daisouki !"

Một chuỗi ma thuật được cô đọc ra, như thể đáp ứng lời cô, những sóng âm bắt đầu được tạo ra và lao đến chỗ cô gái đối diện cô.

Đó là năng lực đặc biệt của Yuki, cho phép cô điều khiển các sóng âm tựa như mình đang hát, không phải là sự kết hợp giữa ma thuật gió hay không khí gì cả, chính [Quyền Năng] đặc biệt mà cô đã thức tỉnh đã cho cô kĩ năng đặc biệt này và song thành cùng với giọng hát.

Làn sóng âm lao đến chỗ Prinase với những tiếng 'rít rít' khiến người nghe cảm thấy khó chịu, chúng vô hình nhưng vẫn có thể nghe, thấy tác động của chúng thông qua việc chúng di chuyển va chạm với không khí và gió.

Một thanh katana mỏng thì không thể đỡ được làn sóng âm đó, Prinase biết điều đó và né sang một bên.

Ầm!

Nơi mặt đất mà cô từng đứng, có 2 vết đất nứt ở đó, sóng âm đó mà nếu dính trúng cô thì cô chắc chắn sẽ bị trọng thương và phạm luật, đưa ánh nhìn khó chịu tới người con gái trước mặt mình.

"Ahehe..

Xin lỗi, do mình chỉ mới có được khả năng được biệt này cách đây không lâu thôi nên vẫn chưa kiểm soát được nó."

Cô nói trong khi cười trừ và làm một vài cử chỉ cô cho là đáng yêu nhưng thực chất lại khiến Prinase khó chịu về mình hơn.

"Tiếp đây ~ !"

Sau lời nói của Yuki, cô tiếp tục niệm và tạo ra các làn sóng âm lao đến chỗ Prinase, không như lần trước, lần này cô tấn công khá dồn dập, nhưng sức mạnh của từng làn sóng âm lại trở nên yếu đôi chút.

Có vẻ do cô muốn tiết kiệm ma lực để xài kĩ năng liên tiếp, hoặc là cô đã rút kinh nghiệm từ lần đầu mình phóng làn sóng âm ra.

Không, sự thật chỉ có trong suy nghĩ của cô thôi.

'Ánh mắt của cô ta là sao!?'

'Đang khinh bỉ mình à ?'

'Mặc dù mình đã bắn ra vô số sóng âm như thế nhưng cô vẫn né được trong khi chẳng có lấy chút mệt mỏi nào !?'

'Ah mình sắp cạn mana rồi, đành một chiêu cuối vậy!'

Lòng ghen ghét chỉ được biểu hiện bên trong cô, bên ngoài vẫn là một nụ cười và đôi mắt kiên cường.

Dừng chuỗi tấn công của mình lại, cô thở thật sâu vào, vẫn tiếp tục chĩa cây gập phép mình về phía cô gái tóc đen.

"La la la~ La là lá la~"

Không phải là một câu niệm chú, mà là một giọng hát giai điệu không lời nào đó, những sóng âm cũng bắt đầu tạo ra, tuy vậy không như những làn sóng âm nhanh và mạnh khi nãy, làn sóng âm này khá là nhẹ nhàng vang đến chỗ cô gái tóc đen.

Đó là ma thuật đặc biệt mà cô có được thông qua luyện tập.

Làm rối loạn tâm trí người khác thông qua những làn sóng âm được truyền thẳng vào não.

'Vậy là mình sắp win rồi ~'

"Uh ah!?"

Yuki đã nghĩ vậy cho đến khi thấy cô gái đối diện mình vẫn chẳng có biểu hiện mà mình mong muốn xảy ra.

"Ngây thơ quá đấy, không có tác dụng với một kẻ kháng trạng thái bất thường trên cấp 5 như tôi đâu------."

"Giờ thì kết thúc thôi."

Sau lời nói của cô, cô lao đến với một tốc độ kinh khiếp khiến Yuki không phản ứng kịp được và đánh bay thanh đũa phép của cô, đây là đòn đầu tiên cô xuất ra, cũng là đòn mà cô dành lấy chiến thắng của trận đấu về mình.

"Chuyện gì đang xảy ra.."

"Mày có nhìn thấy gì không..?"

Không phải chỉ riêng Yuki bất ngờ, vẫn có một số người khác ở trên khán đài đang bất ngờ bởi tốc độ của cô, trong khoáng chốc, cô tựa như dịch chuyển đến chỗ của Yuki và đánh bay đi thanh đũa phép của Yuki vậy.

"V-Vậy, người chiến thắng là Yokura Prinase!"

Sau khi lời tuyên bố đó được cất ra, Prinase cất thanh kiếm của mình trở lại và bắt đầu rời đi khỏi sàn đấu, trong lúc rời đi, cô có liếc nhìn lên một khoảng trống nào đó trên khán đài.

"Kỳ lạ..

Mình vừa có cảm giác gì đó.."

----------------------------

'Gia tốc, gia tăng tốc độ bản thân bằng ma thuật gió mà không cần niệm chú..

à không, là rút ngắn chú niệm.

Chỉ số cao, lv cũng cao, kĩ năng cũng khác so với một cô gái 15 tuổi.

Như được đào tạo vậy?

Hay là một thiên tài?'

Người đã trốn đi khỏi ánh nhìn của cô gái, Ougi đang suy ngẫm về một số thứ gì đó.

Tổng xét về trận đấu, mặc dù cậu không có ý định thẩm định ai cả, nhưng khả năng tạo ra sóng âm của cô gái tóc hồng khá khiến cậu tò mò mà dùng đến thẩm định, có một điều cậu vừa nhận ra.

Đó là thẩm định của cậu phải ở một phạm vi nhất định, và khó có thể thẩm định một thứ nằm bên trong vô số thứ, nó khiến cậu phải bước xuống khá gần sàn đấu để thẩm định sau đó lại bước lên trên quan sát như một thằng đần.

"[Thường Thức Âm Thanh]"

Đó là tên kĩ năng đặc biệt mà cô gái kia có, có lẽ nhờ khả năng này mà cô gái tóc hồng đó có thể tạo ra sóng âm dựa trên cơ sở của mình mà không phải do sự kết hợp ma thuật hay phân tích ma thuật gì cả.

Cô chỉ cần nghĩ 'muốn tạo ra sóng âm' là nó sẽ tạo ra sóng âm một cách đơn giản theo ý chí của cô thôi.

Sóng âm là một thứ mà cả cậu cũng có thể tạo được, nhưng muốn tạo ra sóng âm lại khá khó khăn khi cậu phải kiểm soát được sự dao động cơ học của các phân tử, nguyên tử hay các hạt làm nên vật chất và lan truyền trong vật chất như các sóng.

Thậm chí cậu còn phải rõ về nguyên lý tần số, bước sóng, chu kỳ, biên độ và vận tốc lan truyền của sóng âm.

Nói chung là khá khó khăn để tạo nên sóng âm nên cậu nghĩ mình không có thời gian để ngồi tạo ra nó trong khi chiến đấu.

"Tuy vậy, sức mạnh của cô gái tóc đen lại làm mình cảm thấy lạ kỳ hơn.."

--------------------------

Spoil nhẹ : Năng lực của con tóc hồng hơi bị bá nếu biết cách dùng 🐧🐧
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Chap 104 : Đi ăn.


Để đề phòng, cậu phải hạn chế cho người khác thấy sức mạnh của mình, và cẩn thận với những có sức mạnh có thể đối đầu với cậu như Reinhard, thậm chí bây giờ cậu cũng đã thêm vài người vào danh sách mà mình cần cẩn trọng.

Mitsuki Yuki, Yokura Prinase, Ryukujin và một số kẻ khác.

Điều là những kẻ có khả năng vượt trội và khác thường, cậu cũng phải dè chừng với những kẻ này, hạn chế cho họ biết khả năng thật sự của cậu thì càng tốt.

'Biết thế mình đã làm cho bản thân vào lớp C hay lớp D rồi..Cứ nghĩ mình sẽ an tọa ở lớp S vì được giảm giá một số dịch vụ..

Nhưng ở lớp S, chắc hẳn mình sẽ bị để ý rồi.'

Chê trách vì bản thân quá tham lam những điều kiện mà khi là học sinh lớp S có thể đạt được, cậu cũng không nghĩ mình sẽ bị ai đó để ý cho đến bây giờ.

Vì bản thân đã là rank S rồi, cậu nghĩ học lực của mình chỉ cần tất cả mọi môn điều điểm trung bình là được, ít nhất điều đó cũng khẳng định cho họ thấy gần dù cho cậu rank S, cậu vẫn có một số nhược điểm.

Đúng vậy, cậu sẽ tạo ra nhược điểm mà mình không có để cho người khác vờ như đó là điểm yếu của cậu, lúc đó họ ít nhất cũng sẽ cẩn trọng vì biết cậu không quá thông minh ở các lĩnh vực khác.

'Nhưng liệu họ có điều tra về quá khứ của mình không..?'

Ít nhất đây là điều cậu lo lắng, mặc dù cậu đã nói về 6 người kia rằng không được tiết lộ về bất cứ điều gì về cậu cho người lạ mặt.

"Onii-sama!"

Một giọng nói vang đến chỗ cậu khiến cậu phải nhìn về hướng giọng nói, là một cô gái xinh đẹp với mái tóc màu trắng đang nở nụ cười trong khi chạy nhẹ nhàng đến chỗ cậu, trên đường chạy cô có giữ chiếc váy mình lại để không bị lộ thứ không nên lộ bên trong chiếc váy.

"Hibi?

Sao em biết anh ở đây?"

"Em cũng không rõ nữa.

Chỉ là em cảm thấy anh sẽ quay lại nên đã đưa mắt nhìn xung quanh và đúng như em cảm thấy!

Tại sao anh lại không xuống ngồi cùng em mà lại lên đây?"

Phồng má, cô bé hỏi cậu.

'Mặc dù mình nghĩ cô bé sẽ không nhận ra mình đứng ở trên đây nên không cần ẩn hiện diện..'

"Đông quá, anh không thể xuống được."

"Đúng thật..

Bỗng tới trận đấu của cô gái tóc hồng đó, lượng người xem bỗng trở nên nhiều thẳng ra, có một số người lớn cũng đến đây coi nữa.

Có vẻ họ không cấm người ngoài vào xem thí sinh thi đấu."

"Bộ cô gái tóc hồng đó có gì đặc biệt à?"

"Ể?

Onii-chan không biết gì khi đi dạo quanh phố sao!?

Cô gái đó, Yuki-chan là một Idol nổi tiếng ở Thủ Đô đấy!"

"Idol?

Bộ cô gái đó có gì mà trở thành Idol sao?"

"Giọng hát của Yuki-chan rất hay đó!

Hôm nào cô ấy hát trực tiếp em sẽ dẫn anh đi xem!"

"Thôi..

Cho anh kiếu."

Cậu gãi đầu đưa mắt đi chỗ khác tỏ vẻ không hứng thú.

Thấy thế Hibi chỉ cười và nói 'em biết anh không thích mà' sau đó cả hai đưa cặp mắt mình nhìn xuống sàn đấu, hiện tại các đối thủ mới đang chuẩn bị vào thế đấu nhau.

"Em đói chưa?"

"Cũng không hẳn..

Có gì sao anh?"

"Không..

Vì anh đang đói nên định rũ em cùng đi ă--"

"Em thấy đói lắm !

Chúng ta đi thôi onii-chan !

"

Chưa kịp nói dứt câu, cậu đã bị cô bé cướp lời mình một cách nhanh chóng sau đó cô dắt tay cậu bước rời khỏi khán đài mà không thông báo cho những người kia.

"Eto..

Hình như Hibi-san cùng với Owari-kun đi mất rồi.."

Suzuki Hinomi, cô gái mà cả 6 vừa làm quen, cô là người đi cùng với Hjinsuzi Nobura.

"Liệu có ổn khi để 2 người đi như thế không?"

Nobura hỏi kèm.

"Haiz..

Cứ mặc hai người họ đi."

Yumi nói.

---------------------------

"Ne ne Onii-chan, chúng ta sẽ ăn gì dạ ~?"

"Ăn những gì em muốn."

Cả hai đi trên con đường, đảo mắt nhìn khắp nơi, có vô số cửa hàng bán những thứ khác nhau, nhưng Hibi lại không có cảm tình gì với những cửa hàng đó cả, cho đến khi cô dừng lại đưa mắt nhìn một nhà hàng ăn.

"Nhà hàng Tình Yêu?

Đây là nhà hàng dành cho những cặp đôi mà?"

Nhìn theo hướng đôi mắt cô bé nhìn tới, đó là một cửa hàng mà cậu không ngờ rằng cô bé sẽ vào.

"Có sao đâu Nii-chan ~!

Em bỗng muốn ăn ở nhà hàng này quá !"

"Nhưng chúng ta đâu phải cặp đ---"

Nhìn những dòng chữ nhỏ được ghi trên cái bảng kề bên, nó khiến cho cậu thay đổi suy nghĩ của mình.

'Giảm 30% dành cho các cặp đôi?'

Trong khi Hibi quyết tâm muốn ăn ở đây cùng với cậu, nó sẽ khiến cho cả hai tựa như cặp đôi của nhau, nghĩ đến việc đó khiến cô bé phải đòi cậu ăn ở đây cho bằng được.

Còn cậu khi thấy tấm bảng ghi giảm giá 30% dành cho các cặp đôi, mặc dù cậu có khá nhiều tiền, nhưng tiết kiệm cũng không hẳn là một điều xấu, và như thế, cả hai cùng chí hướng.

Cậu nắm tay tay của cô bé với một ánh nhìn 'giảm giá 30%', trông khi Hibi cũng nắm chặt lấy tay cậu với ánh nhìn 'tựa như cặp đôi yêu nhau'.

"Đi thôi."

"Vâng!"

Như thể đã quyết định, cả hai bước vào.

* * *

Là một nhà ăn với màu hồng là màu chủ đạo, thậm chí còn treo những trái tim ở khắp nơi, một thiếu niên ăn mặc lịch sự bước đến.

"Xin lỗi nhưng cả hai người là cặp đôi phải không ạ?"

"T-Tất nhiên."

Hibi có đôi chút đỏ mặt và bối rối nói.

"Vậy thì mời cả hai đi hướng này."

Thiếu niên dẫn cậu và Hibi đi đến một bàn ăn.

Là một bàn ăn với 3 cây nến được thiếu niên đốt sáng và để ở đó, đưa một tấm menu hình trái tim cho Hibi để cô có thể chọn món.

"Món cupcake cặp đôi này là sao ạ?"

Hibi hỏi.

"Đó là chiếc bánh cupcake dạng lớn và để cả hai có thể đút cho nhau ăn, nhưng bình thường thì món đó để dành cho tráng miệng."

"Vậy thì..

Món mì Ý cặp đôi đi ạ!"

"Đã hiểu.

Vậy cậu có ý kiến gì không?"

Thiếu niên nhìn về phía cậu với một nụ cười.

"Không."

"Vậy thì xin hãy chờ đợi một chút."

Nói xong, thiếu niên cuối đầu rồi rời đi.

"Em biết chúng ta có thể gọi những món riêng mà?

Tại sao em lại chọn món đó?"

"Vì chúng ta đang giả vờ là cặp đôi mà, em muốn người ta cảm thấy chúng ta giống cặp đôi"

Cậu đảo mắt nhìn những cặp đôi khác, đa phần họ đều ăn món mì Ý cặp đôi và một số đã đút cho nhau ăn hoặc ăn đến cọng mì cuối cùng, cả hai môi họ chạm vào nhau để đưa cọng mì đó cho đối phương, bỗng cậu có cảm giác chẳng lành khi đã quyết định đưa Hibi gọi món.
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Chap 105 : Lại gặp gỡ.


Mình muốn nhắc lại lần này và cũng mong đây là lần cuối mình nhắc.

TRUYỆN CÓ TAG PARODY.

* * *

Sau một lúc chờ đợi, một cô gái phục vụ khác mang món ăn đến tận bàn cậu, là một dĩa mì Ý khá lớn dành cho 2 người ăn, cậu có thể ngửi thấy được mùi hương toát ra từ dĩa mì Ý này.

Có 2 cách để ăn mì Ý này, một là dùng đôi đũa để gấp mà ăn, hai là sử dụng cây nỉa để gắp chúng.

Theo cậu thì sử dụng nỉa gắp dễ ăn hơn, món này không phải là cậu chưa ăn, có lần mẹ cậu đã làm món này cho cả gia đình ăn.

Theo cậu thì món gì mẹ mình nấu cũng ngon, cả món mì mà bà ấy làm cũng vậy.

"Itadakimatsu."

Gắp một vài sợi mì đưa vào miệng, cậu cảm nhận được những sợi mì dẻo dai bên trong miệng mình, nó mềm mại nhưng dẻo dai, mùi vị đậm đà phát ra từ món ăn này khiến cậu không cưỡng lại.

"Ngon quá !"

Như chung ý nghĩ với cậu, Hibi hốt lên một cách vui vẻ, sau đó cô nhìn cậu với ánh mắt kiên quyết.

"Đây, nói 'ah' nào darling ~"

Đổi ngữ điệu xưng hô, cô đưa những sợi mì tới miệng cậu, nhẹ nhàng nhận lấy những sợi mì cô 'mớm' cho, chẳng có việc gì khiến cậu ngại ngùng khi cô bé 'mớm' cho mình ăn cả, như một thói quen rồi.

Thấy cậu sau khi ăn xong phần mình đút mà không biết đáp trả là gì, cô bĩu môi nói.

"Darlinggg, anh phải đút cho em ăn nữa chứ !

Chúng ta là cặp đôi mà đúng không !?"

"À thì..

Được rồi, mà đừng dùng từ Darling chứ, khá xấu hổ đấy."

"Thế mà khuôn mặt anh lại chẳng có lấy chút xấu hổ nào, quả nhiên vẫn là Darling!

Nào, mớm cho em ăn nhanh lên ~"

Cô bé hưng phấn lên mong chờ cậu sẽ đút cho cô bé ăn, và đúng rằng cậu sẽ đúng cho cô bé ăn, dù sao thì cô bé cũng đã yêu cầu cậu.

"Ah... um~"

Nhận lấy phần ăn cậu mớm cho với một biểu cảm vui vẻ, cô dùng hai tay xoa dịu 2 bên má mình trong khi cười tươi.

"Nữa nè Darling ~!"

Tưởng chừng như việc 'mớm cho nhau' sẽ dừng lại, nhưng không.

Cô bé vẫn tiếp tục mớm cho cậu ăn, tất nhiên là cậu phải làm điều ngược lại cho cô bé cho đến khi mì gần hết.

'Thật may mắn khi không có vụ đút cho nhau qua môi..'

"Nè Darling~!"

Nhưng suy nghĩ đó đã dặp tắt khi trên môi cô bé bấy giờ là một cọng mì khá dài đủ để cả hai cùng nuốt nó.

"Cướp!

Ai đó làm ơn bắt hắn lại !!"

Một giọng nói như cậu đã nghe ở đâu đó phát lên từ phía bên ngoài, nó có vẻ khá lớn khi giọng nói có vào đến tận bên trong tiệm.

"Ah?

Xem ra anh phải đi ra ngoài xem xét tình hình rồi, em mau ăn đi, tiền anh để đó có gì em thanh toán nhé!"

Chạy với một tốc độ khá nhanh, cậu lao ra khỏi nhà ăn để lại Hibi đang bỡ ngỡ ở đó.

"May mắn thoát kịp.. lỡ nói rồi nên.

Giọng nói phát ra là?"

Không còn nghi ngờ gì nữa khi chủ nhân của giọng nói chạy một cách nhanh chóng vượt qua cậu, một cô gái với mái tóc đỏ ngang vai, cô mang sắc thái với cái aura 'chính nghĩa' tỏ ra rất giống chàng trai tóc đỏ ở trường mà cậu đã gập, không còn nghi ngờ gì nữa, cô là người con gái lúc trước và cũng làm em gái của Reinhard.

Có vẻ như cô không thấy được sự hiện diện của cậu, hoặc là cô đã quên cậu cũng không chừng, nhưng lý do lớn nhất chắc là cô đang đuổi theo một tên cướp.

Chạy với một tốc độ khá nhanh, so về tốc độ thì cô vượt trội hơn thẳng tên cướp đang chạy kia, rút ngắn khoảng cách, sử dụng thanh kiếm của mình mà không rút nó ra khỏi vỏ, cô đánh nó vào chân của tên cướp đang chạy khiến hắn ngã xuống và quăng một túi sách lên trời.

Tuy vậy, chiếc túi đấy rơi xuống bàn tay đang đưa ra để chụp cái túi từ cô.

Đi đến, lấy một cái còng tay, cô xích hắn lại rồi dẫn hắn theo mình, mặc dù tên cướp trông vẻ lớn hơn cô, nhưng hắn lại không phản kháng lại được sức mạnh của cô.

"A rê?

Anh trai hôm trước!

Chào anh ~!"

Ánh nhìn của cô bắt gập cậu, cô vui vẻ đưa bàn tay không giữ tên tội phạm lên chào cậu kèm với một nụ cười trong khi đi tới.

"Em vẫn nhớ anh à?"

"Sao có thể quên được chứ, anh đã giúp em tóm cô bé đó lại mà.

Em không quên ơn nghĩa của người khác đâu !"

'Chói quá..'

Trong một khắc, cậu có thể thấy một luồng aura 'thánh thiện' phát ra từ cô bé, nhưng chắc là do cậu tưởng tượng.

"Oh?

Anh là học sinh của trường Đệ Nhất sao!

Là trường mà Nii-sama em theo học đó, có lẽ năm sau em cũng sẽ theo học, lúc đó hãy chỉ dẫn em nhé, senpai~" Cô nói trong khi nháy đôi mắt óng ánh của mình.

"à ừ..

Có đàn em như em thì anh sẽ toàn gập rắc rối mất."

"Anh nói như em là người đổ rắc rối lên đầu anh vậy, đừng chọc em thế chứ mồ!

À thôi, em đi đây, Kỵ sĩ là những người ưu tiên nhiệm vụ của mình mà desu ~ Tạm biệt anh nhé, hẹn gập lại ~"

Vẩy tay chào cậu, cô kèm theo tên cướp rời đi, cậu cũng có vẩy nhẹ để tiễn cô bé sau đó thở dài.

"Nii..chan..

Cô gái đó là ai!?"

Một cơn lạnh chạy dọc sóng lưng cậu, tất nhiên không do cậu sợ hãi hay gì đó rồi, mà là lưng cậu như có một cơn gió lạnh thổi vào, nhìn về phía đằng sau, cậu thấy Hibi đang hờn dỗi nhìn mình.

"Cô gái đó sao?..

Một cô gái chính nghĩa thôi."

"Anh nói mà không có chủ vị gì hết vậy!?

Ý em là tại sao anh lại quen cô gái đó!

Không lẽ anh muốn lập harem sao!?

Mặc dù anh muốn thì em không cấm..

Nhưng không phải anh chỉ cần có em là đủ sao!?"

Mặt đất nơi cậu đứng đang dần trở nên đông lạnh, nó khiến cậu khá bối rối vì nhận ra đang ở chốn đông người.

"Bình tĩnh nào Hibi, đang ở nơi đông người đấy, vả lại Thủ đô cấm sử dụng ma thuật tấn công trong thành đấy."

Dường như những lời đó không lọt vào tai của Hibi, mặt đất vẫn đang dần trở nên buốt rét hơn.

"Huh?

Nii..-chan?"

Một cái ôm bất ngờ từ cậu dành cho cô bé, nó khiến cô bé bất ngờ.

"Bình tĩnh nào, cô gái đó chỉ là người quen của anh thôi."

Cậu xoa đầu cô bé trong khi nói.

"Vậy sao..

Em xin lỗi vì đã quá lố.. mặc dù anh có quyền lập harem nhưng em mong anh vẫn đặt em lên hàng đầu.."

'Lập harem?

Cái vẹo gì vậy?'

Tốt nhất cậu không nên hỏi, cứ thế cậu ôm cô bé cho đến khi cô bé lấy lại được bình tĩnh.
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Chap 106 : Kiểm tra đầu vào.


Cả hai cùng nhau trở về khách sạn của Mumi, nếu theo những gì được thông báo, ngày mai là ngày kiểm tra chất lượng đầu vào, thật là khó chịu đối với một số học sinh khi họ vừa chiến đấu xong hôm nay không có thời gian nghỉ ngơi mà lại phải ôn tập cho ngày mai để kiểm tra.

Đối với cậu thì không sao, nhưng cậu không muốn em mình lại điểm kém vì mình, vì vậy cậu quyết định dành cả buổi chiều để ôn lại các kiến thức cho cô bé.

Mặc dù vậy nhưng buổi ôn lại kết thúc khá sớm, cậu chỉ đơn thuần là ôn lại một khoảng ít mà cô bé chưa hiểu, hầu như là những dãy phân trình ma thuật, khi am hiểu được chúng, khả năng sử dụng ma thuật cũng được nâng cao.

"Onii-chan định đi bơi sao?

Em nghe nói bên ngoài hồ bơi đang có khá nhiều người đấy."

"Vậy sao, tạm biệt hồ bơi vậy.."

"Oh?

Cả hai người ở đây sao !"

Một giọng nói phát ra từ phía cánh cửa phát vào, nơi đó hiện đang có 4 người đứng.

"Ah?

Các cậu về rồi sao, những trận đấu tiếp theo như thế nào?"

Hibi hỏi.

"Cũng hay đó nhưng mà..

Uh oahh, lại phải kiểm tra saooo..

Sư phụ ơi giúp con!!!"

Zin nhìn cậu với ánh mắt van xin nhưng chỉ nhận từ cậu 2 từ.

"Xin kiếu."

Sau đó lăn người xuống giường, cố nhắm mắt lại để ngủ và tránh những con người mà cậu cho là phiền phức trong khi Zin đang quỳ xuống một cách thảm hại vì không ngờ ngày mai lại phải kiểm tra tiếp trong khi lẩm bẩm "tưởng đã thoát khỏi kiếp nợ".

Bài kiểm tra chỉ vừa mới được thông báo cho các học sinh xong, thậm chí họ sẽ gửi thư tới tận địa chỉ để thông báo.

* * *

"Oáp.."

Hôm qua chỉ ngủ được một chút, cậu lại phải thức dậy để ăn tối sau đó về phòng ôn lại đôi chút, tưởng chừng cậu sẽ có một giấc ngủ an lành sau đó nhưng không.

Zin chạy sang phòng cậu với một đống bài ôn nhờ cậu giúp đỡ.

Có thể nói, Zin nếu về thực hành chiến đấu thì khá xuất sắc hơn những người khác, nhưng cậu lại khá tệ vẻ khoảng học tập.

Bước xuống sau khi thay xong bộ đồ của mình, cậu chỉ mang theo bên mình một cây bút không hơn không kém.

Sảnh đang có tổng cộng 8 người trong đó 3 người là các người hầu của cậu, họ đang đứng nhìn về phía cậu bước xuống với một nụ cười trong khi 5 người kia thì hết 3 người đã ngáp dài đủ để biết họ đã thức đêm để học bài, đó là Yujin, Yuji và Zin trong khi Yumi và Hibi lại có vẻ ngủ đủ giấc.

"Chào buổi sáng, Onii-chan ~!"

"Chào buổi sáng, Hibi."

Cô chạy đến ôm lấy cậu kèm với một nụ cười tươi tắn, cô cũng có thức để học bài, nhưng lại không quá mức như 3 người kia.

"Chào buổi sáng, cậu chủ."

Ba người hầu cùng nói trong khi cúi chào nhẹ cậu.

"ừm, chào buổi sáng, mọi người."

Cậu quyết định sẽ để cả 3 lại đây để giúp đỡ khách sạn, nếu mà cậu có nhiệm vụ gì cho họ, chỉ cần liên lạc qua thông tâm thuật thay vì sử dụng Đá Tinh Anh dùng để liên lạc.

Đá Tinh Anh Liên Lạc, là một loại đá giúp chúng ta liên lạc từ xa thông qua nó, nó còn được gọi cách khác là 'Gương Liên Lạc' vì hình dáng nó giống chiếc gương cầm và cũng bởi vì nó có một mặt gương để soi trên đó.

Không ăn sáng ở nhà, cả 6 quyết định đi đến học viện ăn sáng, khi bước vào cổng học viện, có một tiếng nói phát ra.

"Này!

Chờ chúng tôi với !"

Nhìn về phía sau, là Nobura và Hinomi, cả hai là hai người mà cả 6 đã quen hôm trước ở nhà ăn.

"Yo, chào buổi sáng."

"C-chào buổi sáng mọi người.."

Cả hai tiến tới, lời mở đầu của họ là một lời chào hỏi, cả sáu cũng đáp lại như vậy, sau đó cùng với Nobura và Hinomi, cả tám bắt đầu bước vào trường.

Trên tay của cả bảy đều là những cuốn tập, quyển sách dành cho ôn trong khi trên tay cậu chỉ có mỗi cây viết, nó khiến Nobura và Hinomi khó hiểu nhưng họ lại không dám hỏi.

Vừa ăn, vừa dò xét lại các bài học mình đã ôn, bàn ăn gồm cả 8 thuộc class S không chiến đấu ngồi cùng nhau, cảnh tượng cũng như ngày hôm qua khiến nhiều người ngồi ở các bàn khác để ý.

Theo những gì cậu được nghe, gồm 24 học sinh thuộc class S trong đó gồm 8 người đang ngồi ở đây, Ryukujin, Ayato, Reinhard, Prinase và một số người khác.

Và gồm một số người tuy không mạnh nhưng lại sở hữu khả năng đặc biệt như cô gái tóc hồng hôm qua, Mitsuki Yuki cũng được vào vì sức mạnh đặc biệt của cô.

24 học sinh có lẽ sẽ trở thành những nhà tài năng của tương lai, trở thành kỵ sĩ hoàng gia, hay các paladin tài giỏi, hoặc những nhà chính trị gia tài ba.

"Các học sinh vui lòng tập trung ở sân trường !

Nhắc lại, các học sinh vui lòng tập trung ở sân trường !"

Có vẻ như cũng đã đến lúc bài kiểm tra bắt đầu, bữa sáng của cả tám đã được ăn từ lâu nên chỉ ngồi ôn tập chờ đến khoảng khắc này.

Đứng dậy, tất cả bắt đầu tiến ra sân trường.

Sân trường đang tập trung khá đông các tân học sinh, phía trước họ là những người có lẽ là giáo viên.

"Vậy, khi một trong các chúng tôi gọi tên người nào, thì hãy đi theo tới đây nhé."

Một giáo viên nói rõ cho các học sinh, các cái tên cũng bắt đầu được cất lên, theo những gì nãy giờ cậu được nghe, có vẻ họ không gọi theo rank class, mà là gọi theo ký tự đầu của tên, ví dụ như chữ cái bắt đầu là 'A' , họ sẽ gọi những người có chữ cái bắt đầu bằng 'A' sau đó là tới B, cho đến khi đủ 20 người, sau đó mọi giáo viên sẽ dẫn 20 người đi đến phòng thi và buộc các học sinh phải để những thứ như tập sách ở lại.

"Học sinh tiếp theo, Owari Ougi."

Sau một lúc, cái tên của cậu được cất lên, cậu là người cuối cùng trong dãy 20 người, mà cũng không phải chuyện cậu bận tâm.

Bước theo giáo viên đó, cậu và 19 người kia được dẫn đến một phòng học nào đó trong các dãy hành lang để thi.
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Chap 107 : Thiên Thời Địa Lợi.


Mỗi bài kiểm tra chỉ có 30 phút, khi hết 30 phút họ sẽ đưa cho đề một môn khác để làm tiếp cho đến khi thi xong tất cả các môn.

Tuy vậy, môn trình bày, giải thích môn số ma thuật lại có đến 45 phút do độ khó của nó.

Viết sao cho cảm giác rằng mình có được trên 50 điểm thì cậu sẽ dừng bút.

Kiểm tra chất lượng đầu có vẻ khá dễ, một phần có lẽ do họ không cho học sinh quá nhiều thời gian chuẩn bị mà lại đột xuất thông báo như thế, một phần là do nó chỉ nhắm vào các ý chính của các môn học, mà ý chính thì bất kỳ học sinh nào muốn vào được trường này thì cũng phải học sấp mặt rồi, toàn là những câu hỏi ôn lại các kiến thức quá khứ thôi, họ chỉ việc ôn lại là có thể làm được rồi.

Có vẻ như ai trong nhóm cậu cũng thuận lợi cả, trừ Zin khá lúng túng khi làm bài ra, ngồi trong phòng thi, không biết có phải do chỉ một mình cậu là class S hay không nhưng có khá nhiều ánh mắt cứ lảo đảo về phía cậu, thậm chí còn có một số kẻ tụ lại liên tục chỉ trỏ và bàn tán cậu, nó khiến khó chịu.

"Này!

Hãy đính ước với ta đi !"

Rời khỏi phòng thi sau 4 tiếng, tưởng chừng cậu đã thoát khỏi kiếp nạn nhưng không, một cô gái với chiều cao 1m4 đứng chặn lối đi của cậu và bắt đầu nói với một giọng tự cao.

"..."

Đưa nửa cặp mắt của mình liếc nhìn cô ta được một khoảng, cậu đi sang một bên và tiếp tục bước đi bỏ lại cô ta như chưa có chuyện gì xảy ra.

Cậu gặp mấy cảnh tượng này đến phát ngán rồi, dùng địa vị của gia đình mình đi đính ước với gia đình khác để tạo nên tiền đề phát triển, hoặc nếu thấy đối phương là một người có tiềm năng, họ nhất định sẽ nắm bắt tiềm năng đó bằng cách kết hôn với đối phương để ăn bám thành công từ đối phương.

Hoặc nếu cả 2 đều có tiềm năng như nhau, vậy thì ngại gì mà không cho cả 2 kết hôn, sinh ra một đứa con nếu may mắn thì có tiềm năng của cả 2 người?

'Thiên Thời Địa Lợi nhỉ?'

Có vẻ thật tàn nhẫn nhưng đã có một số quý tộc làm như thế, lấy 2 nhân tài giao hợp với nhau, sinh ra một cá thể thiên tài mang gen của 2 người đó mặc dù cả 2 nhân tài đó lại chẳng có tình cảm gì với nhau, cả đứa nhóc được sinh ra cũng chỉ để làm công cụ.

Và cậu lẫn Hibi là những người mà đối với các gia tộc, quý tộc đang phát triển mà có con đồng tuổi thì như vịt không thể đẻ trứng vàng nhưng lại tìm thấy quả trứng vàng từ con vịt khác vậy.

"Này!

Vậy là sao hả!?

Ta cũng là rank S đấy!

Cất công ta chạy tới đây để hỏi đính ước ngươi đây, biết cảm kích đi !"

Thở dài khi thấy cô gái đó chạy tới nắm lấy lưng áo mình lại và tiếp tục phun ra những câu kiêu ngạo.

"Cảm ơn về sự cất công đó,nhưng tôi chẳng có hứng thú gì với cô đâu."

Vế sau của cậu khiến cô gái có đôi chút ựng lại, khụy mặt xuống buông chiếc áo của cậu mà cô đang giữ ra.

Có vẻ lời cậu nói ra đã khiến cô gái đó tổn thương, nhưng cậu lại chẳng thấy có lỗi chút nào, vì cô ta có hơi bị kiêu ngạo quá lố không?, việc mà cậu có thể làm chỉ là làm tổn thương sự kiêu ngạo của cô ta, nhưng cậu không ngờ tới việc chỉ là một câu nói của cậu mà lại khiến cô tổn thương đến th-

"Hả!?

Không hứng thú!?

Ý ngươi chính là bộ ngực ta đúng không!?

Biết quá mà!

Những cô gái xung quanh ngươi ai nấy đều ngực to cả nên ngươi chẳng hứng thú gì với ta đúng không!?"

Cô đặt 2 tên lên ngực mình, ánh nhìn xa xôi và buồn bã khi thấy chúng vẫn chẳng phát triển chút nào.

"K-không, chỉ là tôi không có hứng thú với cô th-"

"Ngươi không hứng thú với ngực ta đúng không!?"

"K-khô-"

"Đúng không!?"

Bị cô gái đối diện mình tấn công dồn dập bằng những lời nói trong khi liên tục đưa bộ tường thành của mình đẩy về phía cậu.

"Chẳng phải chúng ta chẳng quen biết nhau đấy sao?

Nên tôi không có cảm tình gì với cô cả."

"Hm..

Ngươi nói cũng đúng.."

Cô bắt đầu rơi vào suy nghĩ, được một lúc, mắt cô mở to ra như thể vừa nghĩ được gì vậy.

"Vậy có nghĩa ngươi sẽ kết hôn với ta khi chúng ta trở nên thân nhau đúng chứ !?"

"..."

Chẳng có lấy ai chả lời, hay nói đúng hơn, chẳng có người mà cô hỏi ở đây để trả lời, chỉ có những ánh mắt khó hiểu đang nhìn cô, người mà đáng lý ra phải ở đối diện cô, chàng trai với mái tóc tro tàn đã chuồn đi từ lúc nào khi cô rơi vào suy nghĩ.

"Đ-Đồ thối thaaaa!"

Nhận ra mình đã làm một việc xấu hổ, cô đỏ mặt và rời đi một cách nhanh chóng.

-------------------

Giọng của cô xa tới mức mặc dù cậu đã rời đi khá xa nhưng vẫn có thể nghe được, không biết từ nay cô sẽ làm gì với cậu, vì thế nên cậu đã thêm cô vào danh sách những người cần 'né nhanh chuồn gấp' để không bị phiền phức.

Dãy hành lang cậu đi lúc này khá vắng người, có lẽ một phần là do cậu thi ở tầng 2 và đang đi ở hướng mà ít người đi xuống bằng đường này vì lối xuống ở khá xa về phía này trong khi rằng về ngược lại, nhưng hướng ngược lại thì có một cô gái mà cậu vừa chuồn xong nên không thể đi hướng đó được.

Đi được một lúc, cậu dừng lại, đưa đôi mắt của mình lên nhìn trần nhà.

"Ninja sao?"

Câu hỏi của cậu vang ra, nếu người ngoài nhìn vào sẽ tưởng rằng cậu đang tự kỷ với chính mình cho đến khi một giọng nói phát ra.

"Đúng, là Ninja đây ~!"

Trên trần nhà, một cô đã che giấu mình bằng một mảnh vải có khớp màu với trần nhà bắt đầu phóng xuống.

"Đó là ẩn sự hiện diện?"

"Đúng vậy, mặc dù cậu lại có thể cảm nhận đó, tôi cứ tưởng các học sinh cùng tuổi với tôi sẽ không ai biết chứ ~"

Cô nói với một nụ cười vui vẻ.

"Vậy cô là tân học sinh?"

"Đúng.

Tôi là Kaze, chỉ Kaze thôi, tên của tôi nghĩa là gió(phong) desu !" cô tựa tin đặt tay lên bộ ngực không quá cỡ của mình giới thiệu.

"Owari Ougi.

Tại sao cô lại ở trên đó?"

"Định ngủ ấy mà ~"

"Ngủ?

Trên trần nhà?"

"Ay da..

Đó là thói quen của tôi ~" Cô cười trong khi gãi đầu mình.

"Vậy mà tôi cứ có cảm giác cô đang theo dõi tôi vậy?"

"Tưởng tượng thôi, chắc cậu đang tưởng tượng đấy !"

Trong một khắc khi mà cậu hỏi câu đó, đôi mắt vui vẻ của cô đỡ trở thành đôi mắt của một kẻ cảnh giác cao độ, một ánh mắt của việc người đứng trước mặt cô có điều gì đó khác thường, nhưng nhanh chóng trở lại thành đôi mắt vui vẻ vì cô không muốn cậu để ý.
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Chap 108 : Mong đợi.


Cô là một con người kỳ lạ thông qua cuộc trò chuyện, kèm với việc sức mạnh của cô cũng khá đặc biệt so với các người khác, nó khiến cậu cũng có đôi phần cảnh giác với cô, giống như cô gái lúc nãy, cô cũng là một trong các rank S class.

Hiện tại cậu đang đi một mình, cô gái lúc nãy, 'Kaze' bảo mình bận và đã chạy một cách nhanh chóng đi, dáng chạy của cô cũng chẳng mấy giống người bình thường.

Đưa 2 tay về phía sau, ưỡn cơ thể về phía trước, cô bắt đầu chạy một cách nhanh chóng, chiếc váy của cô đang mặc cũng bị hất lên khiến cậu vô tình thấy.

'Cô ấy thật sự giống một ninja' Nó khiến cậu nghĩ như vậy.

Nhưng có hơi thất vọ-.

Không, hơi bất ngờ khi cô đang mặc một cái quần bó bên trong, cũng đúng khi một cô gái cứ chạy nhảy lung tung lại đi mặc thứ đó mà không phải quần đùi.

"Onii-chan, phía này !"

Một tiếng kêu cất lên gọi cậu, nhìn về phía hướng kêu, là 7 người đang đứng đó và Hibi đang vẩy tay báo hiệu cho cậu lại.

"Onii-chan làm gì mà lâu dạ ?"

"Anh vướng vào rắc rối đôi chút."

"Nè nè, bài thi khá dễ đúng chứ !"

Như thường lệ, khi làm xong một bài thi kiểm tra nào đó, Yumi cứ tấn công dồn dập cậu với vô số câu hỏi về các bài thi, kể cả khi phát các bài kiểm tra ra, cô cứ chạy sang lớp cậu để so sánh với cậu và luôn thua một cách thảm hại khi trở về lớp.

"Không quá dễ cũng không quá khó, tạm được."

"Lại là câu nói này !

Mặc dù cậu nói như thế nhưng điểm thì cứ nằm trên tớ là sao !?"

'Vậy lần này cô trên điểm tôi rồi đấy.'

Thấy Yumi vẫn phồng má nhìn mình, cậu cũng chẳng biết nói gì hơn ngoài liếc nhìn đi chỗ khác, các học sinh hoàn thành nghĩa vụ hôm nay của họ đều đã về và ngôi trường trở nên khá vắng vẻ.

"Nè, hay là chúng ta cùng đi ăn trưa đi?

Dù sao thì chúng ta cũng đâu còn việc gì để làm, nhỉ?"

Nobura nói, đúng thật là khi cả sáu thi xong, họ cũng chẳng còn mục đích gì cho đến tuần sau sẽ vào học cả, họ có thể trở về ăn trưa ở khách sạn, nhưng lại khá phiền phức khi khách sạn dần trở nên đông người, đôi lúc cả sáu cũng phải ra ngoài ăn để đỡ phiền phức cho các cô hầu.

"Ý kiến hay đó, được thôi!"

"Ừm ừm, dù sao thì về nhà cũng chẳng có việc gì để làm."

Vô số ý kiến đồng ý mà chẳng có ai từ chối.

"Vậy quyết định, để tôi dẫn mọi người đến một quán ăn rất ngon mà tôi biết!"

Nobura tự tin đưa đưa tay đặt vào ngực mình như thể nói 'cứ để đó cho tôi'.

* * *

Một quán ăn với phong cách bình dị và yên bình, nó khiến cậu chợt khen Nobura bên trong suy nghĩ mình.

Một quán ăn không quá xa xỉ, với nền màu là màu nâu giản dị, những chiếc ghế và bàn ăn cũng không quá sang trọng.

Cả 8 chia ra ngồi mỗi bên 4 người vì mỗi bàn ăn chỉ có thể chứa 4 người.

Cậu, Hibi, Yujin và Yuji ngồi cùng một bàn trong khi Zin, Yumi, Hinomi và Nobura thì ngồi bàn còn lại.

Cả hai bàn cũng không cách xa nhau là mấy, nên nếu nói chuyện theo kiểu bình thường thì bàn bên kia cũng có thể nghe được.

Gọi món, nói chuyện trong lúc chờ đợi món là những chuyện xảy ra, không khí trong quán khá bình dị và ảm đạm, theo cậu quan sát thì có lẽ chủ quán với Nubura và Hinomi có quen biết nhau, có vẻ đã ăn ở đây khá nhiều lần.

Các món ăn cũng rất bình dị, đều là những món ăn bình dân, nhưng chúng lại tỏa ra một mùi thơm đậm đà khá ngon cuốn hút cậu ăn nó.

'Cũng ngon nhỉ?' Cậu nghĩ.

Món ăn khá đậm đà, tuy không ngon bằng hai cô người hầu nấu nhưng nó vẫn đủ để cuốn hút cậu và cả 5 người kia ăn tiếp.

Ăn xong thì cũng đã đến lúc phải về, cả sáu tạm biệt Nobura và Hinomi xong trở về khách sạn của mình.

"Quán ăn đó cũng được nhỉ Ougi-san?"

"Ừm..

Khá bình yên, rất hợp với tôi."

Những cuộc trò chuyện, những nụ cười diễn ra xuyên suốt đường về, những ánh nắng trải dài con đường cả sáu đi.

Mong đợi một ngày bình yên, mong đợi một cuộc đời học viện vui vẻ, mong đợi vẫn sẽ được bên nhau, mong đợi có thể bảo vệ được khoảng khắc.

Trong số đó, đã có một vài người nghĩ đến những niềm mong đợi đầy 'kiêu ngạo' như vậy.

* * *

"Vậy, ai là gián điệp bên trong các tân học sinh, ngài hẳn biết rồi phải không, Hiệu trưởng?"

"Không không ~ Ta chẳng biết là ai cả, mà biết đấy..

Có gì đáng lo đâu phải không?"

"Không đáng lo?

Ngài đừng đùa như vậy, gián điệp của các nước khác thì chúng ta không nói, nhưng gián điệp này là...-----

của Giáo Phái Phù Thủy đấy?"

Đưa mắt liếc nhìn những cái xác với cơ thể được phủ kín bằng một bộ áo khoác đen pha lẫn tím, chúng là những kẻ phục tùng Giáo Phái Phù Thủy.

"Ngài không lo chúng sẽ gây ra gì cho trường chúng ta sao?

Tốt nhất chúng ta nên bắt tên gián điệp càng sớm cà-"

"Ngươi lo quá đấy, có ta ở đây rồi mà ~ Nếu chỉ là một vài tên như thế này thì đáng lo ngại gì ~"

"Vậy thì một tổng giám mục mang ma lực Hắc thì sao?"

Mặc dù hắn là Paladin, nhưng sức mạnh của một tổng giám mục mang ma lực Hắc còn mạnh hơn nhiều Paladin, tuy vậy hắn vẫn không nao núng thay vào đó nở một nụ cười mang rợ.

"Cô đang coi thường Paladin mang khả năng phong ấn mạnh nhất thế giới sao ~?"

Không phải đùa, khả năng phong ấn của hắn, không, kĩ năng đặc biệt của hắn được sinh ra khi hắn thức tỉnh Quyền Năng bên trong mình, 'Phòng Giam Đại Tội' là tên của kĩ năng đặc biệt mà hắn có, kĩ năng mà ai cũng phải e dè.

Mặc dù hắn vẫn cần một số điều kiện để sử dụng kĩ năng đặc biệt đó, nhưng vẫn chưa ai biết điều đó ngoài người đang đứng đối diện hắn.

"Roswaal, ngài tự cao quá rồi đấy."

---------------------------------------------------------

Đã lười viết còn gặp viết sai chính tả, *cry.

Nhưng vẫn phải cố gắng :>

Mong các bạn chỉ ra chỗ sai chính tả giúp mình :"< Vì mình không có editor nên chắc đôi lúc sẽ có chỗ sai chính tả mà mình không để ý.

Cảm ơn.

Chap này cũng là chap kết thúc volume 5.

Từ chap sau sẽ là Volume 6 mang tên 『Bản chất thật của Học Viện và những Sự Kiện(rắc rối).』
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
|Volume 6| Chap 109 : Sự phân biệt cố tình hay cố ý?


Cũng đã được thông báo trước ngày vào học, đó là vào đầu tuần sau, tất cả học sinh đều được gửi thư về địa chỉ để thông báo điều đó ở ngày cuối cùng của tuần này, bức thư ghi rằng tóm gọn như sau :

Tuần sau sẽ tuần bắt đầu học kì mới, các học sinh sẽ bắt đầu vào đầu tuần sau.

Các học sinh sẽ sống nội túc ở trong trường và không được phép ra khỏi trường cho đến khi học kỳ kết thúc.

Các học sinh chỉ cần đem theo vũ khí và đồ đi học, đồ thể dục.

Các dụng cụ, quần áo cần cho sinh hoạt sẽ được mở bán ngay tại phía sau trường, nằm kế bên nhà ăn.

Các học sinh từ nay sẽ không dùng tiền mặt bên trong trường nữa,vì thế không cần phải đem tiền theo.

Chúng tôi sẽ gửi cho mỗi người một gương ma lực có chứa số điểm tương ứng với tiền mặt mà các em xài, và chúng tôi sẽ phát chỗ số điểm tương ứng với các thành tích của các em, điểm đầu vào của các em như sau.

Hạng S sẽ được 50.000.000 điểm. ( tương đương 50 triệu ấy)

Hạng A sẽ được 10.000.000 điểm.

Hạng B sẽ được 1.000.000 điểm.

Hạng C sẽ được 100.000 điểm.

Hạng D sẽ được 10.000 điểm.

Sau 1 tháng, các thành tích của các em sẽ quyết định số điểm đó.

Điểm đó tương tự như tiền mà các em xài vậy, các em có thể mua bất cứ gì dựa trên điểm đó.

Vậy nên, hãy cố gắng lên.

Khi đọc xong bức thư, nó khiến cậu phải xé ra làm hai và quâng vào sọt rác, đúng như cậu nghĩ, sự phân biệt đối sự đã chuẩn bị diễn ra, cũng đúng với lời cô gái hội trưởng học sinh nói.

Chỉ cần nhìn vào số điểm mà các lớn có được cũng đã biết rồi, họ bảo rằng sẽ dựa vào thành tích mà phân điểm, nhưng đâu nhất thiết phải có sự trên lệch điểm lớn đến như vậy?

Chẳng phải chỉ vừa mới vào học thôi sao?

Quan trọng hơn, 'tạo ra hệ thống này để làm gì ?' Một hệ thống phân chia điểm, chẳng phải từ đầu chỉ cần là một ngôi trường đào tạo thông thường là đủ rồi sao?

Họ tạo ra cái hệ thống này với mục đích gì?

'Làm cho các lớp dưới có nghị lực cố gắng.'

Một suy nghĩ nổi lên trong đầu cậu, hãy nhìn số điểm mà lớp D có được với lớp S có được đầu vào mà xem?

Một sự chênh lệch rất lớn đầu vào, vậy các điểm của những tháng sau thì sao?

Tất nhiên lớp S sẽ nhiều hơn các lớp khác rồi, vì vậy các lớp dưới sẽ cố gắng đấu để lên được lớp S hay các lớp A hoặc B.

Lớp S có chương trình dạy học tốt hơn, mặc dù các kiến thức của các lớp là như nhau, nhưng nếu đi vào chuyên sâu và rõ ràng về các môn học, kĩ năng thì tất nhiên là lớp S sẽ có những giáo viên chuyên nghiệp rồi, cũng chưa điều gì nói rằng các kiến thức sẽ là như nhau giữa các lớp cả.

10.000 điểm trở lên cũng là một số lớn đủ để các học sinh mua những tạp chí, những dụng cụ, tiểu thuyết, thậm chí khoa học ma thuật cũng đã phát triển đến mức có thể tạo ra các thứ như máy chụp ảnh dựa vào định lý ngưng đọng thời gian, các máy chơi game cũng đã được tạo ra dựa vào nghiên cứu các đá tinh anh, chúng có lẽ cũng sẽ được bán bên trong Học Viện để tạo thú vui cho các học sinh, cả những món ăn cũng được mua bằng điểm.

'Khi có những gì lớn lao trước mắt, con người sẽ cố gắng mà đạt được nó' cậu nghĩ.

Đối với người khác, chia điểm như thế là công bằng và xứng đáng với thực lực của họ, tuy vậy cậu vẫn không hài lòng với cách phân điểm này, đáng lẽ đầu vào phải cho số điểm bằng nhau để tạo sự công bằng nhất giữa các khối với nhau, nhưng không, họ tạo nên sự khác biệt bằng các con số, một cách làm mà nghĩa lại theo 2 hướng khác nhau.

(note : nghĩa là chia điểm như thế, đối với mấy học sinh lớp B A S thì thấy công bằng, đúng thực lực, đúng điểm.

Còn đối với mấy lớp C D thì lại sự phân biệt đối xử khá lớn khi số điểm của họ lại thua rất nhiều so với các lớp trên.

Sau một hồi suy nghĩ nhíu mày khó chịu, cuối cùng cũng đã đưa ra được kết luận của mình.

"Mà kệ."

Cũng chẳng phải việc của cậu, càng không liên quan tới cậu, số điểm như thế nào thì an phận như thế đó, cậu đã có mục đích của mình rồi thì quan tâm làm gì vài con số đấy, cho cậu nhiều tiền cậu cũng chẳng biết tiêu vào đâu lúc này cả.

Khi nhận được thư, cả 5 cùng qua phòng cậu và cũng thảo luận tương tự, nhưng khác với suy nghĩ của họ, họ nghĩ rằng việc phân chia điểm này là đúng với thực lực, vì suy nghĩ của cậu bị trái chiều nên cậu cũng không nói gì lúc đó mà chỉ 'ừ ờ' cho qua.

"Có việc gì khiến các người phải nghe lén phòng tôi sao?"

Đưa con mắt nhìn về phía cánh cửa vốn bị đóng, nhưng bên ngoài là 2 con người đang cố nghe lén, nhìn trộm cậu.

"Phòng không khóa đâu, vào đi."

Sau lời cậu nói được một lúc, cánh cửa cuối cùng cũng bị mở ra, bước vào không phải là người hầu cậu hay 5 người kia, mà là hai cô gái hoàn toàn xa lạ đối với cậu, tuy nói xa lạ, nhưng cô gái với mái tóc đỏ lại có gì đó quen thuộc, tựa như cậu đã gặp ở đâu đó nhưng không nhớ được.

"Nhóc biết được chúng ta ở đó?"

Cô gái tóc đỏ hỏi cậu, mặc dù cả hai không tạo lấy tiếng động nào nhưng vẫn bị phát hiện thì đúng là chuyện khó hiểu, mặc dù họ không giấu sự hiện diện của mình vì đơn giản họ nghĩ rằng cậu là một đứa nhóc.

"Không.

Tôi chỉ có linh cảm rằng bạn tôi đang núp ở đó thôi..

Chúng thường hay làm vậy vào lúc này, tôi không ngờ rằng hai cô ở đó."

(note : giả ngu time =))) )

"Vậy sao..

Vậy nhóc có phiền nếu cho chúng ta xem xét cơ thể không?"

"Lý do?"

Như đã chuẩn bị cho câu hỏi đó của cậu, cả hai cô gái đưa ra một huy hiệu nào đó có khắc biệu tượng một con rồng ở trên.

"Chúng ta là Quân Đội Hoàng Gia số đặc biệt, chúng ta cảm nhận rằng nhóc có điều gì đó rất bất thường, vì vậy chúng ta muốn kiểm tra thử bảng trạng thái của nhóc."

"Bảng trạng thái?

Làm thế nào?"

"Chỉ cần tác động vào mana nhóc thôi, nhóc chỉ cần đứng yên là đủ."

Cô gái tóc đỏ đã nói ra một điều mà đáng lẽ cô không nên nói, 'tác động vào mana của nhóc', đồng nghĩa với việc cô sẽ chạm vào cơ thể cậu, và cậu vốn đã có cách giải quyết những trường hợp như thế này rồi.

"Tự nhiên."

Sau câu nói của cậu, người con gái tóc nâu bước đến với ý định chạm vào tay cậu để kiểm tra.

"Huh!?"

Nó khiến cô phải ngạc nhiên, khi cô chạm vào tay cậu.

Cơn nhứt đầu kinh khủng đã đập đến cô trong một khoảng khắc, nó như để mách bảo cô gần nếu không ngưng việc chạm vào cậu, cơn đau đớn khủng khiếp sẽ tiếp tục diễn ra.

"Sao thế Mahi ?

Cậu làm sao vậy?

Đã thấy được chưa?"

"K-không..

Chẳng có gì cả, tớ không thể cảm nhận được.."

"Oy oy, cậu trông không khỏe đấy?

Có sao không?"

Cô gái tóc đỏ bắt đầu lo cho cô gái tóc nâu kia khi thấy cô dần có nét mặt hơi tái xanh.

"Vậy là được rồi đúng chứ?

Cảm phiền cả hai rời đi để tôi có thể nghỉ ngơi?"

"Chưa xong đâu m-"

"Đi thôi Maya, tớ cảm thấy không ổn lắm.."

"Được rồi.."

Cô dắt người cô gái đang có vẻ khá mệt mỏi khỏi phòng, trước khi đi cô cũng có liếc nhìn cậu một cái sau đó rời đi.

"Quả nhiên khả năng này thật hữu dụng."

Lý do cô gái kia cảm thấy cơn nhức đầu khủng khiếp kéo đến là do ma lực trong cô đang trở nên rối loạn, cô vẫn còn may mắn chán khi được cậu tha cho.
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Chap 110 : Sự đáng sợ của 3 nguồn ma lực.


Các bạn đã sẵn sàng lắp não khi đọc chap này chưa?

--------------------------------

Triệt tiêu ma lực, rối loạn ma lực, xung đột ma lực...

Một số khả năng đáng sợ mà cậu đã khám phá ra và phát triển cho đến tận bây giờ, điều đó là nhờ vào 3 nguồn ma lực bên trong cậu, khi cậu hòa chúng lại với nhau trong cơ thể mình, hiện tượng xung đột ma lực vẫn diễn ra, nhưng nhờ có Sages đã ngăn chặn điều đó và có thể giữ chúng trung hòa với nhau.

Nhưng điều gì sẽ xảy ra nếu Sages không ngăn chặn, trung hòa sự xung đột giữa 3 ma lực?

Chúng sẽ triệt tiêu lẫn nhau cho đến khi chỉ còn một ma lực còn sót lại, tất nhiên ma lực còn sót lại sẽ chẳng chẳng bao giờ là ma lực của sự sống cả, vì chúng vốn yếu hơn ma lực tinh khiết và ma lực Hắc.

Ma lực dạng Hắc và ma lực tinh khiết sẽ ưu tiên triệt tiêu ma lực sự sống vì chúng yếu hơn cả hai.

Tuy vậy, một số khả năng mới đã được cậu cùng Sages nghĩ ra.

Triệt tiêu ma lực, một khả năng mà khi cậu để ma lực sự sống của mình ở giữa hai ma lực Hắc và tinh khiết, sự triệt tiêu sẽ diễn ra, và ma lực bị triệt tiêu trước không ai khác ngoài ma lực sự sống, cũng nhờ nghiên cứu này mà một khả năng mới được cậu tạo ra.

Cậu đưa cả hai ma lực Hắc, tinh khiết vào lòng bàn tay mình, khi một ai đó bắt đầu sử dụng ma thuật, ở ngay khoảng khắc mà họ niệm chú, nếu cậu tấn công họ bằng bàn tay đang chứa hai nguồn lực này, họ sử dụng ma lực sự sống của bản thân, chắc chắn phép thuật của họ sẽ bị triệt tiêu bởi hai ma lực của cậu.

Đơn giản là thế này.

Khoảng khắc họ niệm câu chú, lượng ma lực bắt đầu được truyền tới lòng bàn tay họ, việc của cậu chỉ cần đưa một khoảng nhỏ hai ma lực mình vào lượng ma lực đang tích tụ trong bàn tay họ, hoặc lúc các ma lực đang được truyền tới, cậu chỉ cần ngắt quãng nó đồng nghĩa với việc họ cũng sẽ không đủ ma lực để thi hành ma thuật và chờ 2 nguồn ma lực của cậu triệt tiêu lẫn nhau rồi biến mất trong lòng bàn tay họ.

Nếu cậu muốn giết một ai đó cũng đơn giản, đưa một khoảng lớn hai nguồn ma lực của mình vào cội nguồn nơi phát ra ma lực bên trong họ, sau đó hai nguồn ma lực của cậu sẽ triệt tiêu nguồn ma lực sống của họ, một là chúng sẽ triệt tiêu cội nguồn ma lực họ, hoặc sẽ gây ra sự rối loạn bên trong họ vì chứa tới 3 nguồn ma lực.

Cô gái lúc đã may mắn khi cậu chỉ một khoảng nhỏ ma lực tinh khiết vào, ma lực tinh khiết đó sẽ mau chóng biến mất vì nó không thể trội lại lượng lớn ma lực sống dù cho bản thân ma lực tinh khiết mạnh hơn.

Rối loạn ma lực, đó cũng là một trong số thí nghiệm của cậu.

Khoảng khắc mà cậu trung hòa ba ma lực của mình, nếu ai đó mà tấn công, chạm cậu bằng ma lực của họ, đồng nghĩa với việc họ sẽ chạm vào ba ma lực trung hòa của cậu.

Ma lực trung hòa của cậu tựa như một cơn lóc xoáy vậy, khi ai đó chạm vào thì họ cũng sẽ bị cuốn theo cơn xoáy đó, ma lực của họ cũng sẽ như vậy, nó như một mặt nước bỗng bị một cơn gió dữ dội tác động vào khiến mặt nước biến dạng vậy.

Còn tùy theo lượng ma lực cậu trung hòa mà người đó cũng sẽ tương tự.

Thậm chí, cậu có thể sử dụng cả ba nguồn lực này để tấn công tay đôi, nhưng cậu không thể truyền cả ba ma lực lên cùng 1 thanh kiếm được, nó sẽ bị cả 3 ma lực tác động và khiến thanh kiếm bị nổ tung, ăn mòn, nát ra từng mảnh.

Kèm với việc đó, cậu có thể tích tụ cả 3 ma lực trên tay mình như phép thuật, tạo ra một cơn lóc xoáy xung đột ma lực, nếu cậu bắn nó đến chỗ một kĩ năng phép thuật nào đó, cơn lóc xoáy sẽ phá vỡ, nuốt chửng phép thuật đó rồi dần triệt tiêu lẫn nhau xong biến mất.

Ai cũng có thể nén ma lực mình lại bắn ra để tấn công cả, nhưng nó lại yếu hơn hoặc cần rất nhiều ma lực so với phép thuật.

Nó giống như một ai đó tấn công cậu bằng ma thuật lửa.

Một ngọn lửa lao đến chỗ cậu, nếu cậu tích tụ cả 2 ma lực mình thành 1 vòng xoáy và bắn nó đến chỗ ngọn lửa đang lao tới, vòng xoáy đó sẽ triệt tiêu lượng ma lực bên trong ngọn lửa cho đến khi chúng biến mất.

Nhưng chỉ đối với 2 ma lực tinh khiết và Hắc, vì nếu cậu thêm ma lực sự sống vào vòng xoáy, chẳng khác gì cậu lại tiếp sức cho ngọn lửa cả, bởi vì ngọn lửa được bắn ra không chừng lại là ma lực sự sống.

Và cậu cũng phải giữ 2 ma lực trung hòa với nhau cho đến khi nó tác động tới ma lực kia để khiến chúng không tự triệt tiêu lẫn nhau rồi biến mất mà chưa kịp chạm vào ma lực bên trong ngọn lửa.

Vẫn sẽ có giả thiết câu hỏi được đặt ra như là

'Tại sao ma lực đã chuyển hóa thành ngọn lửa rồi thì có thể triệt tiêu được?'

Nếu là ngọn lửa bình thường thì tất nhiên là sẽ không được, nhưng đây là ngọn lửa 'được chuyển hóa' từ ma lực, vì thế bên trong chúng vẫn là ma lực chứ không như ngọn lửa bình thường.

Cái đó không được tính như một kĩ năng trong bảng trạng thái cậu, nó được xem như một khả năng không nằm trong sự hiểu biết của bảng trạng thái vậy.

Vì thế, cậu đã tự đặt tên cho nó là [Delete Magic].

Cậu có 2 khả năng, một là cậu có thể xóa bỏ phép thuật đó bằng cách tấn công họ bằng tay không với 2 ma lực làm họ mất đi phần ma lực cần thiết để sử dụng phép thuật đó.

Hai là tạo một vòng xoáy nén với 2 ma lực Hắc và Tinh Khiết rồi bắn chúng tới phép thuật nào đó mà có thể triệt tiêu được.

Vậy, ngay khoảng khắc cậu không nén '3' ma lực khi tạo thành 1 vòng xoáy với lượng nhỏ 3 ma lực và bắn chúng đi thì sao?

Chúng sẽ tự động biến mất.

Vậy, nếu cậu nén một lượng cực lớn 3 ma lực ở dạng xung đột và bắn đi thì sao?

Chúng sẽ tạo thành một cơn xoáy lớn bên ngoài và xung đột lẫn nhau, nhưng nếu ai đó mà trúng cơn xoáy đó, nó sẽ triệt tiêu, xung đột ma lực của họ cho đến khi chết, đây cũng có thể coi là một cách giết người khác theo khả năng [Break Magic]

Một kĩ năng(khả năng) bí mật mà chưa ai biết được, một kĩ năng cho phép cậu xóa bỏ ma lực, phép thuật của người khác, một khả năng gây xung đột, nhiễu loạn, triệt tiêu ma lực, phép thuật của kẻ khác, cũng chính là khả năng thuộc dạng nguy hiểm nhất mà nếu được ai đó biết được, nó sẽ bị duyệt vào dạng cấm thuật cấp SSS.

Và hơn 500 năm về trước, đã có người nghiên cứu về phép thuật này, người ta đồn rằng hắn cũng có được khả năng này bằng cách nào đó, nhưng danh tính của người đó vẫn không rõ, họ chỉ biết người đó là một nhân loại.

Đến nay cậu vẫn còn nghiên cứu rất nhiều khả năng mà 3 ma thuật của bản thân đem lại và biến chúng thành lợi thế cho bản thân.

------------------

Note : mạnh hơn cả một số kĩ năng 'hút ma thuật' hay đại loại :v

Giờ mới thấy độ bá của Sages khi cho main khả năng tương thích với cả 3 dạng ma lực.

Spoil : Dark Elf lúc đầu là chủng loài xài ma lực tinh khiết, nhưng không như Elf, khả năng sử dụng các phép thuật tinh khiết của họ rất yếu nên họ đã tự đem mình ra thí nghiệm, hoặc sinh sản ra các đứa con với các loài ma lực Hắc(quỷ, vampire) để các con cháu họ may mắn có được ma lực dạng Hắc, đó cũng là khoảng khắc họ nhận ra con cháu họ rất mạnh mẽ với ma lực Hắc, cũng vì lý do này họ bị tộc Elf khinh bỉ và ném vào khu rừng đầm lầy sinh sống.
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Chap 111 : Đầu tuần.


Bầu không khí trong xanh, những cơn gió pha lẫn sự mát mẻ và dịu êm lướt qua, những tia nắng vào buổi sáng là một gì không phải là quá tệ, cậu nghĩ vậy khi đang đi trên con đường đến trường.

Thứ tệ hại ở đây là cậu đã sai lầm khi đi cùng năm người kia, không, bây giờ đã là bảy người kể từ khi Nobura và Hinomi xuất hiện trước cửa khách sạn rồi.

Người nào người nấy cũng vác theo một cái vali, bên trong vali là những vật dụng cần thiết, đồ vật quan trọng mà cả tám đem theo.

'Nếu có thể, mình muốn có thể bay lên để ngắm thưởng thức bầu không khí này, chứ không như lúc này..'

Cậu tự than trách với bản thân trong khi liếc nhìn đôi mắt qua bảy người kia, họ nói chuyện liên tục đến mức cậu không nghĩ rằng họ lại dư năng lượng vào buổi sáng đến thế, mà có lẽ do họ có rất nhiều chuyện cần bàn với nhau nên cậu cũng chẳng nói gì, dù sao thì cậu cũng đã bị đẩy vào cuộc trò chuyện này vài lần trên đường đi, kèm với việc Hibi cứ nắm lấy một tay cậu cũng chẳng dễ chịu chút nào.

Sau một lúc thì cũng đã tới được Học Viện, trước cổng học viện là một số người đang kiểm tra các học sinh đi qua và đưa cho thứ gì đó, cả tám cũng dần bước tới.

"Xin các cô cậu hãy cho tôi xem class."

Một cô gái đứng trước mặt cả tám nói, cô có vẻ là giáo viên nên cả sáu chỉ biết làm theo.

"Oh?

Vậy là tám người class S nhỉ?

Vậy hãy nhỏ một giọt máu vào đây."

Cô đưa ra một chiếc gương nhỏ, có vẻ nó là thứ để xác nhận danh tính của từng học sinh.

"Tại sao ạ?"

Yumi hỏi, cô thật sự không rõ về việc phải nhỏ máu vào hay vì xác nhận bằng mana.

"Tất nhiên là để xác nhận danh tính của các cô cậu chứ còn gì nữa?"

"K-Không, ý em là tại sao phải là nhỏ máu hay vì xác nhận bằng mana chứ?"

"Đơn giản.

Nếu xác nhận bằng mana, khi một học sinh khác lấy chiếc gương này của các em, chúng có thể xác nhận rằng mình là chủ nhân của chiếc gương đó thông qua mana và rồi tự nhận mình là chủ nhân của chiếc gương đó mà không có vấn đề gì.

Nhưng khi xác nhận bằng máu, máu sẽ ở vĩnh viễn bên trong chiếc gương và khiến chiếc gương hoạt động, còn nữa, các em còn phải thêm mana vào chiếc gương mỗi ngày 1 lần để duy trì hoạt động."

Lời cô giáo viên đấy nói không quá khó hiểu cũng không quá dễ hiểu, có lẽ việc tráo gương cho nhau đã từng xảy ra, để tránh điều đó lặp lại, học viện đã nghĩ ra cách này.

"Hiểu rồi nhỉ?

Vậy mau chóng làm đi để các học sinh khác còn làm."

Đứng phía sau cả tám cũng là các học sinh đang lắng nghe ké lời giải thích và các học sinh đang đi tới, có lẽ tám người cũng phải nhanh chóng thực hiện, có một con dao nhỏ để sẵn ở đó để các học sinh có thể tự làm.

Sau khi cả tám thực hiện xong từng chiếc gương của mình, họ nhận được các chiếc gương đó với các thông tin cá nhân xuất hiện trên chiếc gương mỗi khi họ muốn, cảm nhận.

"Woaaa, quả thật là 50.000.000 điểm kìa!"

Một số trong tám người hét lên, không ai khác là Zin và Nobura.

Thông tin cá nhân như tên, tuổi, nghề đều được ghi trên tấm biển, nhưng lại không xuất hiện mp, lv, hay chỉ số gì cả đúng như cậu nghĩ.

'Họ thậm chí còn nghĩ đến việc các học sinh có thể coi chỉ số của nhau'

"Trước khi các em bước vào, tôi muốn nói.

Chiếc gương này như các em thấy, nó sẽ hiện những thông tin cá nhân của các em lẫn điểm số, vì vậy hạn chế việc cho người khác xem nhé.

Tên của chiếc là Dive, chúc các em có một buổi học vui vẻ."

Cả tám bắt đầu bước đi đến phòng mình, không như các lớp dưới.

Lớp S chỉ có một phòng duy nhất vì chỉ có 25 học sinh, đáng lý là sẽ là 24 nhưng một học sinh đã vào được class S bởi điểm tuyệt đối của mình, cậu nghe nói vậy.

Có 4 dãy hành lang tượng trưng các khối 1 2 3 và 4.

Vì cậu với 7 người kia là tân học sinh nên học ở dãy hành lang dành cho tân học sinh.

Vô số lớp được trải dài trên dãy hành lang, một số học sinh đứng cùng nhau trước lớp mình để trò chuyện, nhưng khi thấy cả tám đi ngang, cuộc trò chuyện dừng lại, họ đưa mắt nhìn tám người.

Các lớp ở đầu dãy hành lang là các lớp D, tiếp theo C cho đến S, mỗi lớp khác rank đều được giữ khoảng cách khá xa nhau để tránh hiểu nhầm mặc dù có bảng tên trên mỗi lớp.

" Tám người trong lớp S kìa, tránh xa mau đừng cản đường họ."

Hầu hết các lời bàn tán đã ngưng lại khi cả bọn đến được lớp mình, nằm cuối dãy, không một tiếng xì xào vì chẳng có ai ở đây để xì xào cả, một phòng duy nhất dành cho lớp S.

Mở cửa lớp bước vào, bên trong là một căn phòng lớn với những chỗ ngồi theo chiều dài từ dưới lên trên, quan trọng hơn là bên trong bấy giờ có tới hơn 10 người ở đây, theo cậu liếc nhìn thì gồm 17 người, cộng với việc ở bên đây là 8 người.

'Vậy là đã đầy đủ.'

Có vài học sinh đưa mắt liếc nhìn cả tám sau đưa liếc sang chỗ khác, cũng có vài người đang nhìn chằm chằm vào cả tám như thể coi thường hoặc đang cẩn trọng họ vậy, vài người thì đang trò chuyện với kẻ khác cũng đưa mắt nhìn cả tám, trong đó cũng có vài người như

"Ougi lâu rồi không gập ~!"

Một cô gái với tốc như gió phóng đến trước mặt cậu, nếu cô không mặc quần đùi thì trong lúc cô phóng tới, cậu có thể nhìn thấy được quần lót cô, đó là Kaze.

"Chào cậu, còn nhớ mình chứ ~?"

Phía sau Kaze, một cô gái nở nụ cười ngây thơ nhưng đủ quyến rũ người khác, kèm với bộ ngực quá cỡ đó, cô là Ayato.

Mặc dù đem theo Vali, nhưng cả tám vẫn chưa biết được phòng mình ở đâu, có lẽ những kẻ đằng kia cũng vậy.

----------------------------

Vì bây giờ lười viết tình tiết học đường quá, vài chap sau sẽ là ngoại truyện.
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Ngoại Truyện Chương 1.


Đây là phần ngoại route chính của truyện, nếu các bạn muốn đọc(hiểu) thì đọc(hiểu) để biết thêm chi tiết về sau, còn không đọc cũng được.

-------------------------

Ngày : Không rõ

Tháng : Không rõ

Năm : 347

"Vậy, buổi học đến đây kết thúc."

"Yeahhhh!"

Trên một cánh đồng cỏ cách rất xa thị trấn, có một ngôi nhà tuy rộng nhưng khá là cổ điển, nơi đó bấy giờ có một chuyện như thường ngày xảy ra.

12 đứa nhóc òa hét lên vì cuối cùng cũng đã xong tiết học của hôm nay, người cô gái được biết là cô giáo của 12 đứa nhóc cũng cất đi cuốn sách vào bên trong túi sách mà bản thân mang theo.

Tuy cô là giáo viên, nhưng vẻ ngoài của cô chỉ tầm 18 tuổi xuân, một vẻ ngoài quyến rũ.

Các đứa nhóc trong đó có lẫn trai lẫn gái chỉ trạc khoảng 10 đến 15 tuổi, chạy đến bao quanh cô giáo của mình.

"Ne ne Onee-chan, hay là chúng ta chơi gì đó đi !"

"Xin lỗi nhé, chị bận rồi, các em cứ chơi đi."

"Eh?

Tại sao dạo này chị cứ bận mãi thế, cả anh Fate lẫn mấy chị khác cũng không có ở đây.."

"Tụi em phải biết thông cảm tụi chị chứ, hay vì chơi, sao các em không luyện tập cách kiểm soát ma thuật cho tốt đi?

Nhất là em đấy, Typhon." nói xong, cô búng lên trán cô gái nhỏ trước mặt mình.

"Uh...

Em biết rồi mà.."

Xoa dịu cái trán của mình, cô bé bĩu môi nói, thấy vậy người giáo viên chỉ biết nở nụ cười vui vẻ.

"Thôi vậy cô đi đây, hẹn gặp các em vào buổi tối, hoặc mai."

Nói xong, cô đội chiếc mũ hình tam giác nhọn của mình rời đi.

"Ne ne Shekhmet-onee-chan, cõng em đi ~!"

"Ah..

Nhờ ai đó đi..

Chị lười lắm.."

"Minerva onee-chan--"

"Xin kiếu."

"Echidna-one--"

"Xin lỗi, chị bận đọc sách mất rồi."

Liên tục bị từ chối bởi những người xung quanh, nó khiến cô bé nhỏ rưng rưng nước mắt.

"Thôi nào mấy cậu, đừng vô cảm với em ấy thế chứ!

Lên đây, để chị cõng."

"Alice onee-chan!"

Một cô gái với mái tóc đỏ nhạt, nở một nụ cười, cô dần cõng cô bé lên vai mình rồi rời đi.

"Chờ đã Alice, cậu không định đấu với tớ sao!?"

"Cậu không thấy tớ đang bận à con rồng ngu ngốc?

Dù có đánh tới đâu thì cậu cũng không thắng nổi tớ đâu hứ!" cô ngoách mặt rời đi không thèm đếm xỉa đến người vừa gọi mình.

"Bye bye, Veldanava-onii-chan ~!"

"Uh... ah..

Tạm biệt em--- Mà không ! hãy chờ đấy Alice!"

Sau khi cả 3 rời đi, còn lại trong phòng là 9 người, mỗi người một việc.

Người thì đang tạo nên những giai điệu vui tai, người thì vừa đọc sách vừa uống trà, người thì chơi chung với một số người khác,người thì nằm lên bàn để ngủ, người thì chỉ ngắm mọi người với một nụ cười mà không nói gì và cũng là người lớn tuổi nhất ở đây, tuy vậy chẳng có ai lại quan tâm tuổi tác ở nơi này cả vì một số lý do.

"Cậu muốn uống trà chứ Patila?

Và cũng đừng rụt rè như thế chứ Pulege, lại đây ngồi xuống uống trà nào."

"Dĩ nhiên rồi."

"U-Ừm.."

"Eh?

Có đồ ăn hả, cho tớ ăn với!"

"Thôi nào Dephane, cậu ăn hơi bị nhiều rồi đấy!"

Cặp đôi nam nữ tiến tới, lấy chiếc ghế ngồi đối diện cô gái vừa gọi mình, Echidna.

Giữa sân nhà rộng lớn, cô gái với mái tóc tím trải dài, đội chiếc mũ hình tam giác nhọn ở đỉnh đầu, khoác một chiếc áo choàng, chỉ nhìn bề ngoài cô cũng mang một thứ gì đó khiến người khác phải gọi là Phù Thủy.

Và đúng vậy, cô đích thị là Phủ Thủy, một Phù Thủy vĩ đại được mọi người ngưỡng mộ, cô được biết đến với danh hiệu là Phù Thủy Không Gian.

Lấy bên trong chiếc áo choàng của mình ra một chiếc đũa, cô niệm một số câu chú sau đó đánh vào khoảng trống trước mặt mình.

Từ chỗ nơi cô đánh chiếc đũa vào, một vòng tròn ma mị pha giữa tím và đen xuất hiện và dần rộng ra tạo thành một vòng tròn mặt phẳng rộng, cô bước đi vào bên trong vòng tròn đó.

* * *

Nơi mà vòng tròn đó đưa cô tới là nơi mà nằm giữa ranh giới Quỷ và loài Người, cũng là nơi mà Quỷ và loài người không dám bước chân vào, ở giữa ranh giới đó, có một cái núi lửa hoạt động bất thường, và cô được đưa đến sâu bên trong núi lửa đó.

Đi trên dãy hành lang núi lửa, nơi này như được người khác xây dựng vậy, xung quanh là những viên đá phát sáng, nhờ nó mà ngày hay đêm dãy hành lang đều phát sáng, không, cô không còn đi nữa mà là chạy, vì cô biết mình là người lại trễ nhất.

"hah..

Tới nơi rồi.."

Trước mặt cô một hang động rất lớn, tầm mắt cô thu hẹp lại chỉ còn những con người đang ở trước mặt cô là sáu người mặc trang phục i đúc cô, đứng trước cả sáu là một thiếu niên với mái tóc đen đang nhìn người phụ nữ nằm trên một cái bàn trước mặt thiếu niên

Người phụ nữ đó tạo nên sự khác biệt với các người toàn lại, đó chính là cặp sừng trên đầu cô, kèm với cặp sừng là chiếc đuôi của loại bò sát, trên cơ thể cô cũng có một số vảy ở vài nơi, nhưng mọi người ở đây không bận tâm đến các đặc điểm đó, thứ họ quan tâm chính là cái bụng to của cô.

"Xin lỗi nhé Fate..

Tôi lại làm phiền cậu nữa rồi.."

Gắng rặn ra từng chữ, người phụ nữ đó nói với chàng thiếu niên trước mặt mình.

"Hm..

Tôi biết cô là loài rồng hỗn tạp, nhưng kể cả tự sinh con thì cũng kỳ lạ thật.."

Nở một nụ cười đắng, chàng trai nói với đôi mắt có một số vầng thâm như để thể hiện rằng thiếu niên đã thiếu ngủ khá lâu.

"Tôi lại không ngờ mình lại có thể tạo ra giống nòi mà không cần đến đàn ông..

Quả nhiên tôi là một loài rồng đặc biệt mà.."

"Nếu cô mà đặc biệt như thế thì tự lo đi nhé, chúng tôi đi đây."

"Âyy tôi xin lỗi mà, chỉ đùa thôi mà cậu làm căng quá đấy."

"Này này các cậu, tình hình ra sao rồi?"

Cô gái chạy đến chỗ các cô trước mặt mình hỏi.

"Ah, cậu đến trễ đấy Marika, có lẽ sắp rồi."

"Xin lỗi mà, các cậu đừng quên là ai đã bỏ lũ nhóc lại cho tớ nhé!

Nhưng bỏ qua chuyện đó đi, tỉ lệ thành công là bao nhiêu?"

"Chúng tớ không rõ.."

Các cô gái đều biểu lộ vẻ mặt lo lắng, mặc dù cả bảy không có kinh nghiệm về chuyện đỡ đẻ, nhưng họ không phải lo lắng về việc đó, họ lo lắng rằng.

Trước mặt họ là một con rồng hỗn tạp sắp đẻ, nhưng tỉ lệ mà rồng hỗn tạp có thể đẻ chỉ tầm đâu đó 20%, không để cho cô gái đang nằm phải lo lắng, tất cả đều phải có tâm trạng thật tốt trước mặt cô để cô đỡ phải lo lắng.

"Này, nếu bây giờ cô phá cái thai này đi còn được đấy..

Dù cho sinh thành công, tỉ lệ sống của cô vẫn rất thấp Houna---"

"Mặc kệ."

Giọng cô tuy yếu, nhưng nó vẫn đủ quyết tâm để chàng trai trước mặt phải ngừng lời nói mình lại.

"Dù cho cho có ra sao..

Tôi vẫn muốn sinh ra đứa nhóc này..

Tôi muốn trải nghiệm làm một người mẹ..

Cậu có thể giúp tôi chứ..

Vua của Thế Giới..?"

"Đừng có gọi tôi như thế, tôi chỉ là một thiếu niên bình thường thôi, nhưng cứ yên tâm, tôi sẽ cứu lấy cô lẫn đứa nhóc này."

"Hehe..

Cảm ơn cậu.."

Nở một nụ cười, cô nhìn về phía sau cậu.

"Tớ nhờ các cậu đấy.."

"Yên tâm, cứ giao cho chúng tớ!"

Khoảng một lúc sau, cơn đau ập đến cô khiến cô cất giọng lên rên rỉ.

"F-Fate...!"

Gọi tên người thiếu niên có thể giúp cô lúc này một cách mệt mỏi.

"Marika, tạo kết giới!

Elza ban phước!

Hikira điều hòa không khí!

Mariki làm chậm thời gian bên trong kết giới!

Mọi người còn lại hãy phụ giúp tôi, chúng ta có một khoảng thời gian dài đây!"

"

----------------------

"Ua oaaaa"

Sau 10 tiếng bên ngoài nhưng thực chất là 32 tiếng bên trong kết giới, tiếng trẻ em đã được cất lên để biểu hiện kết quả thành công công sức của tất cả.

"Này, ổn chứ Houna?"

"Tôi..

ổn.."

"Đứa nhóc của cô đã được sinh ra thành công rồi đấy..

Nhưng mà.."

"Sao..?"

"Sự sống của nó khá yếu, cô không phiền nếu tôi tặng cho nó một món quà chứ?"

"Nhờ cậu..

Bằng cách nào đó..

Hãy giúp đứa nhóc.."

"Hiểu rồi."

Nói xong, thiếu niên đi tới chỗ cô gái đang cầm đứa nhóc, đưa bàn tay mình nhẹ chạm vào đầu đứa nhóc.

"Vì nhóc là con của cô ấy, ta tin tưởng nhóc sẽ kiểm soát được kĩ năng này."

*Xác Nhận : Đã sao lưu kĩ năng [King of Behemoth], tạo nên kĩ năng bậc thấp hơn, Berserker.*

*Xác Nhận : Kĩ năng [Berserker] đã bị gửi đi.*

Đứa nhóc khi nhận được kĩ năng của thiếu niên, nếu không nhờ thiếu niên đã làm ngất đi, có lẽ giờ đã hóa thành dạng rồng để quẩy khắp núi lửa từ lúc sinh ra rồi.

"Vậy, cô muốn đặt tên cho đứa nhóc là gì?"

Thở dài, thiếu niên quay sang nhìn cô gái đang từ từ ngồi dậy, cái bụng to lớn của cô cũng dần trở nên nhỏ xuống.

"Sao cậu không đặt tên cho nó?

Dù sao thì cũng là nhờ cậu mà chúng tôi mới có thể qua được kiếp nạn này mà."

"Hm..

Vậy coi như cô trả ơn tôi, tôi sẽ đặt tên cho nó.

Hm..."

Đưa tay lên cằm, thiếu niên như đang suy nghĩ gì đó, sau một lúc, như đã có được ý tưởng nãy sinh trong đầu, cậu quay sang chỉ ngón tay mình vào đứa bé đang trên tay cô gái nào đó.

"Vậy, nó sẽ tên là Houka!"

"Oẹc, một cái tên nhạt nhẽo."

Cô nói trong khi đưa ánh mắt thất vọng về phía chàng trai.

"Chính cô là người kêu tôi đặt đấy nhé !"

Nở một nụ cười tinh ranh như để đáp trả chàng trai, nó khiến chàng trai chỉ biết thở dài.

"Houna, không phiền nếu chúng tớ đem nó về chăm sóc được chứ?

Dù sao Hikira không thể điều hòa không khí được nữa rồi."

"Ừm..

Cảm ơn các cậu."

"Vậy, chúng tớ đi đây, nhớ về sớm nhé Fate.

Marika, [Open Gate].

Sau lời cô nói, cô gái tóc tím tạo nên một vòng tròn ma mị như lúc trước, cả sáu cùng nhau bước qua nó.

Chỉ còn lại ở đây là hai người, chàng trai lấy từ trong khoảng không ra một trái dưa hấu đưa cho cô gái.

"Đấy, ăn dưỡng sức đi.

Mặc dù cô không cần phải dưỡng sức gì nữa, khả năng hồi phục của cô vẫn thật đáng sợ."

"Uhpm, ngon quá !

Quả nhiên là Fate có khác, lúc nào cũng chọn những thứ ngon!"

Dứt lời cô nói, trái dưa hầu cũng chỉ còn 1 phần 3.

"Coi kìa, miệng cô dính đầy kìa, đây."

"Uh?

Cậu thật lãng mạn thật đấy Fate ~"

"Cô lại nói điều gì thế."

Vừa thở dài, thiếu niên vừa lau những vết còn sót lại xung quanh miệng cô.
 
[Delay][Oln]Kẻ Nắm Giữ「Sự Thông Thái Của Solomon.」
Chap 112 : Ám ảnh.


"Chào."

Trả lời một cách gọn gàng, cậu kéo theo chiếc vali mình tới một bàn trống và ngồi xuống, thấy vậy Ayato cũng trở lại chỗ ngồi của mình và trò chuyện với Reinhard, trong khi Kaze cũng đi tới bàn cậu trò chuyện, bảy người kia thấy vậy cũng đi đến một dãy bàn trống gần cậu và ngồi xuống.

"Cô muốn gì?"

Cậu thở dài khi vẫn thấy Kaze vẫn đứng bên mình.

"Lạnh lùng thật đó ~ Tôi chỉ muốn một cuộc trò chuyện vui vẻ thôi mà ~"

"Nếu cô muốn trò chuyện, nhìn sang bên đó xem."

Chỉ ngón tay về phía bảy người đang ngồi nhìn chầm chầm vào cặp đôi, họ đang nhìn cả hai với ánh mắt nghi ngờ.

"Ahaha..

Xin chào, tôi là Kaze."

Thấy cô chào và giới thiệu tên mình, cả bảy cũng làm lại điều tương tự, nhưng vẫn không khỏi ánh mắt nghi ngờ.

"Cô với Onii-sama có mối quan hệ gì?"

Người lên tiếng cũng là người đang nhìn cô với ánh mắt bực bội vì đáng lẽ vị trí mà cô đang đứng là của mình, Hibi.

"Hm..

Chúng tôi gập nhau hôm qua và quyết định trở thành bạn của nhau !"

"Cô tự quyết định nhé, tôi chả biết gì cả."

Phản bác lại lời cô nói, cậu thở dài quan sát các người xung quanh cho đến khi đôi mắt cậu dừng ở một cô gái đang tự kỷ một mình, nếu nhìn kĩ hơn, có thể thấy những đóm sáng nhỏ đang bay xung quanh cô.

'Tinh Linh Thuật sao, thậm chí còn nói chuyện được với Tinh Linh cơ à..'

Nhưng vì nhìn người khác giới mãi cũng là một điều thô lỗ, cậu nhanh chóng đảo mắt đi, cũng do một phần cậu cảm giác như đang bị cô gái đó nhìn, thậm chí có một số người cũng đang liếc nhìn cậu, trong đó có cả cô gái đấu với cậu lúc trước đang cứ liên tục nhìn chầm chầm cậu, không biết có phải do trùng hợp hay do cậu không để ý, cô hiện đang ngồi phía sau cậu chỉ cách vài cái bàn và nhìn chầm chầm liên tục vào cậu,nó khiến cậu có đôi chút khó chịu khi không biết ý định của cô là gì.

Sau một lúc, giáo viên của lớp cũng đã vào, là một phụ nữ với mái tóc đen, đôi mắt sắc lẻm nhìn tổng quát các học sinh.

"Thật đáng tiếc nhưng tôi sẽ là giáo viên chủ nhiệm của các em xuyên suốt 4 năm.

Tôi là Kitsugi Erebus, có câu hỏi gì thì cứ hỏi, tôi sẽ trả lời trong phạm vi có thể."

Sau lời người phụ nữ nói, cánh tay đầu tiên đã giơ lên, đó là Nobura, người vẫn không tin vào số điểm đầu vào quá lớn này.

"Eto..

Sensei-san, có thật là số điểm đó chúng em có thể xài thỏa thích?"

"Tất nhiên, các em có thể xài số tiền đó như thế nào tùy các em, trong trường này em có thể mua bất cứ mọi thứ với điểm."

"Yosh!"

Như thể trúng mánh lớn, nở một nụ cười đắc thắng, Nobura ngồi xuống quay sang thảo luận với Zin.

"Sensei, lớp S có điểm gì khác với các lớp còn lại ạ?"

"Được nhiều quyền lợi, giống như việc các em sẽ được học nâng cao bất cứ khi nào mình muốn.

Nếu không ai còn điều gì để hỏi, chúng ta sẽ bắt đầu buổi học."

Tiết học bắt đầu được diễn ra mà không ai hỏi thêm điều gì nữa, mặc dù có một số điều họ còn thắc mắc, nhưng họ lại ngại phải hỏi, nhưng trước khi tiết học bắt đầu, cô giáo viên đó đã phát cho từng người một chìa khóa phòng với số phòng trên đó tương trưng cho phòng của bản thân, cô cũng có chỉ đường cho mỗi người.

Theo những gì cậu nghe, học sinh khối S sẽ ở mỗi người một phòng, hoặc hai người một phòng cũng được tùy thích, tuy vậy, con gái lại ở ký túc xá riêng với con trai và nghiêm cấm nam nữ ngủ chung phòng với nhau, bởi vì điều này, Hibi đã nguyền rủa ngôi trường suốt mấy tiết.

Do mỗi lớp chỉ có một giáo viên duy nhất, nên các môn khác cũng đều do cô giáo chủ nhiệm dạy, nhưng cậu vẫn thắc mắc liệu môn thể dục có do cô dạy không, vì bộ ngực của cô cũng khá đầy đặn, chắc cũng đã có vài tên tưởng tượng đến cảnh cô ấy mặc bộ đồ thể dục chạy rồi nhỉ?

*Reng reng*

12 giờ, tiếng chuông reng lên thông báo kết thúc việc học, cũng là lúc đến giờ nghỉ lao, giờ mà các học sinh có thể nghỉ ngơi hoặc ăn trưa trong tầm 30 phút.

"Onii-chan chờ em !"

Bắt được cánh tay cậu, cô bé bĩu môi nói.

"Tại sao anh lại không kêu em đi cùng?"

"Em không định đi ăn với họ sao?"

Nói xong, cậu liếc về phía bảy người phía sau, trong đó có cả Kaze.

"Anh không định đi ăn với cả bọn sao?"

Cô phản bác lại cậu.

"Anh nghĩ mình sẽ đi kiểm tra phòng của mình trước khi ăn, vì vậy nên hãy ăn trước đi, anh sẽ lại sau."

"Ồ?

Thì ra là thế, vậy hẹn gập anh ở canteen!"

"Ừm."

Nói xong, cậu cầm theo chiếc vali của mình nhanh chóng rời đi, rời khỏi trường đi đến khu ký túc xá.

"Nhìn từ xa đã thấy nó to rồi..

Lại gần thì.."

Đưa mắt nhìn lên các tầng, nó khiến cậu trông như một kẻ tí hon đang cố gắng vào nhà của một titan vậy.

Đi đến nơi có thứ được gọi là 'Thang máy' , đó là một phát minh dựa vào kĩ thuật khoa học lẫn phép thuật, khi truyền ma lực vào trong một miếng cảm ứng bên trong thang máy, nó sẽ tự động chạy lên, kể cả lúc xuống cũng vậy và có mỗi một cái thang máy cho mỗi tầng, khi nghe cô giáo viên đó giải thích, cậu mới thấy thêm sự giàu có của ngôi trường này, miếng cảm ứng ma lực vốn được làm từ một vật liệu rất hiếm có, thậm chí cả cái thang máy này cũng được làm từ Mithirl để truyền ma lực tốt hơn.

Bên trong thang máy cũng có một chữ số hiện thì các tầng, và theo số được ghi trên chìa khóa của cậu, cậu ở tầng 5, tầng cao nhất của ký túc xá này, mà không biết có phải do may rủi thì vận may hay không, chỉ có một phòng duy nhất ở trên tầng 5 và tầng 5 cũng có hiên nhà lẫn sân thượng trên nó, thậm chí còn có cả hồ bơi, nó làm cậu liên tưởng tới những vụ giết người chết tầng thượng trong tiểu thuyết mà mình đã đọc, nhưng cậu lại không bận tâm về nó, thứ khiến cậu suy ngẫm nãy giờ là..

"Tại sao tôi lại ở cùng phòng với hội trưởng hội học sinh chứ ?!

Đây là ký túc xá nam mà!"

Cậu vô thức hét lên mà không kìm chế lại vẻ lạnh lùng thường ngày..
 
Back
Top Dưới