Khác (Dekinobi) Dù em có như thế nào thì anh vẫn yêu em

(Dekinobi) Dù Em Có Như Thế Nào Thì Anh Vẫn Yêu Em
Chương 16


Hello cả nhà iu của tui thì sau khoảng thời gian dài tui bị đá văng ra khỏi cái app này thì cho đến bây giờ cũng đã được 2 năm rồi và tui bất ngờ rằng là vẫn có người đọc bộ truyện xàm xí này của tui, tui hạnh phúc vãi í

Cảm ơn mọi người nhiều lắm á

Và vì tui không muốn phụ lòng thương của các bạn nên tui sẽ tiếp tục viết chương mới cho mọi người và chương này là chương kết thúc cho bộ truyện này, hơi tiếc nhỉ? (tui đang định drop luôn không đó)

Nhưng mà không sao đâu, tui sẽ còn tiếp tục viết bộ khác nữa nên là tui mong mọi người sẽ tiếp tục ủng hộ tui nữa

Ok thì bây giờ mình vô luôn nhe

------------------------------------------------------------------------

Mấy năm sau, khi mọi người đã có công việc ổn định, ai nấy đều đã đạt được ước mơ của riêng mình thì cuối cùng cặp đôi Dekisughi - Nobita và Jaian - Suneo của chúng ta cũng đi đăng kí kết hôn.

Hôm ấy - một ngày đẹp trời - Nobita và Suneo đã dắt nhau đi vào một tiệm trang sức, mỗi người đặt thiết kế riêng một cặp nhẫn độc nhất vô nhị cho chính mình và ông chồng đang ở trên công ty chạy KPI cho kì nghỉ sắp tới.

Hai người lên kế hoạch cầu hôn cẩn thận, lựa chọn địa điểm tổ chức đám cưới cho cả 4, công đoạn chuẩn bị ấy đã tốn của cả hai nửa năm trời chạy đôn chạy đáo, xem ngày, chọn địa điểm, thiết kế và trang trí...Mọi thứ đều được lựa chọn kĩ càng, phải đáp ứng được yêu cầu mà họ đề ra bởi lẽ kết hôn là chuyện trọng đại nhất của cả đời người và nó chỉ diễn ra đúng một lần duy nhất.

Tất nhiên nó không thể hoàn thành nhanh đến vậy bởi với một quy mô tổ chức và địa điểm lớn như thế thì việc thiết kế và trang trí rất khó khăn và tốn rất nhiều thời gian.

Chính Boss đã dùng quyền lực và tiền tài của mình điều động hết tất cả thành viên trong tổ chức ở tất cả mọi nơi mọi chi nhánh trên thế giới trở về Nhật để phụ giúp trang hoàng cái đám cưới thế kỉ này.

Một này chẳng nắng, chẳng mưa chẳng gì, khi đang đi làm trên công ty thì Dekisughi cùng Jaian nhận được một cuộc điện thoại lạ.

- Xin chào hai vị chủ tịch đây.

Dekisughi khó hiểu nhìn Jaian:

- *Ai vậy trời...*Anh là ai?

- Tôi là ai anh không cần biết, anh chỉ cần biết rằng tôi đang giữ trong tay là mạng sống vợ của hai anh, Nobita và Suneo.

Nói rồi hắn quay điện thoại về phía hai em, vừa nhìn thấy hai người thì sắc mặt của Dekisughi và Jaian liền trắng bệch vì kinh hoàng và tức giận.

Trước mắt hai người chính là hình ảnh hai chàng trai nhỏ bé bị trói chặt trên ghế, đầu yếu ớt gục xuống, hơi thở thoi thóp...

Trái tim của cả hai chùng xuống, cả người lạnh lẽo như rơi xuống hầm băng, run rẩy không thốt nên lời.

Cả Nobita và Suneo đều ngất lịm vì bị thương nặng tới mức nếu chỉ nhìn qua chắc người ta nghĩ đấy là hai cái xác đã chết vì bị hành hạ dã man.

Trên người không một chỗ nào lành lặn, vết bầm tím, vết roi chồng chéo lên nhau, vết thương cũ chưa kịp lành thì vết thương mới lại một lần nữa được tàn nhẫn tạo ra trên cơ thể đã nát bấy vì thương tích kia, đẫm máu và ám ảnh.

- Muốn chuộc người không?

- Đến trước 5 giờ

Nói đến đây, hắn nhìn đồng hồ rồi nói "Các vị còn một tiếng đồng hồ."

- Đi người không tới địa điểm tôi gửi cho hai vị, không được gọi cảnh sát hay sự hỗ trợ, nếu không...haha, hai thằng nhóc kia nhìn cũng được đấy?

Không biết đám đàn em của tôi có thích không nhỉ?

Dekisughi và Jaian đồng thanh hét lên:

- Không được!!!

- Chúng tôi sẽ tớ...sẽ tới...

Nói rồi hai người hoảng loạn chạy ra khỏi công ty, vớ lấy chiếc xe thể thao của Jaian phóng đi trong sự sợ hãi và tuyệt vọng tột độ.

Suốt cả quãng dường hai người đã thầm cầu nguyện rằng hai em sẽ không sao, rằng hai người bọn họ sẽ đến kịp lúc...

Nỗi sợ hãi và tự trách gặm nhấm trái tim của hai con người điên cuồng vì tình ấy, nhấn chìm mọi giác quan, như thể tất cả mọi thứ bây giờ chỉ là đi đến nơi có người con trai mà họ yêu kia.

Kể từ lúc nhận ra tình cảm của mình cho đến tận bây giờ hai con người ấy chưa từng, đúng hơn là không bao giờ dám khiến người mình thương phải chịu một chút uất ức nào, chỉ một vết xước nhỏ trên tay cũng đã đủ khiến cả hai đau lòng muốn chết vậy mà...vậy mà...

Khi nhìn thấy hai em ngồi đó, không nhúc nhích, hai người đã nghĩ "Em ấy đã phải chịu nỗi đau lớn đến nhường nào....

Chỉ trong một giây thôi, nếu có thể, xin Chúa,hay để con thay em gánh chịu hết tất cả những nỗi đau ấy"

--------------------------------------------------------------------------

Đến nơi, cả hai vừa xuống xe liền có người đên đưa đi, cả quãng đường đó, người đó khoong nói bất cứ một câu nào, dù cho bị hỏi đến phiền, bị đe dọa, thậm chí còn bị đánh, hắn đều không mở miệng trả lời.

Dekisughi và Jaian bị cưỡng chế bịt mắt rồi đưa đến một nơi, cho đến khi mở mắt ra thì...

Ngay lúc đó ánh đèn chợt sáng, trước mắt họ là người con trai mà họ yêu trong bộ âu phục trắng tinh khôi, mỉm cười nhìn họ đầy dịu dàng. quỳ một gối xuống đất.

Ánh đèn vàng ấm áp chiều xuống gương mặt của hai em, tiếng nhạc vang lên trong không gian tĩnh lặng.

- Anh có đồng ý giao lại cả cuộc đời mình cho em không?

Dekisughi và Jaian kinh ngạc không thốt nên lời, ban đầu chính là không thể tin nổi sau đó chính là hạnh phúc đến vỡ òa.

Cả hại khụy xuống ôm lấy người thương rồi khóc trong hạnh phúc, không ngừng nói "Anh nguyện ý!".

Đám đàn em xung quanh hú hét ầm ĩ chúc phúc cho hai cặp đôi đang ôm lấy nhau kia.

- Hú!!!

Thành công rồi anh em ơi!

- Chúc mừng hai đại ca!!

- Trăm năm hạnh phúc nha!!!

--------------------------------------------------------------------------------------------------------

Sau một hồi giải thích và dỗ dành thì hai anh chồng nhà chúng ta cũng đã nguôi giận, sau đó Dekisughi và Jaian kéo nhau qua xin lỗi người anh em đã dẫn đường cho mình.

- Xin lỗi anh!

- Hơ hơ hung can chi mô, mí bây hạnh phúc là tau mừng rùi chơ hung cần xin lội mô hay.

(- Hơ hơ không sao đâu mà, mọi người hạnh phúc là tôi vui rồi chứ không cần xin lỗi đâu ha)

Anh chàng gãi đầu cười khờ dùng giọng địa phương giải thích cho hai anh nhà rằng mình không sao rồi cả đám lôi lôi kéo kéo nhau đi ăn nhậu để chúc mừng cho màn cầu hôn thành công.

Vài tháng sau, tại một hôn lễ hoàng tráng nhất lịch sử...

Cha xứ:

- Con có đồng ý lấy Dekisughi/Jaian làm chồng, dù khổ đau hay bệnh tật, dù giàu sang hay nghèo hèn, cùng đồng hành đến đầu bạc răng long hay không?

Nobita/Suneo:

- Con đồng ý ạ!

Cha xứ:

- Còn con, Con có đồng ý lấy Nobita/Suneo làm chồng, dù khổ đau hay bệnh tật, dù giàu sang hay nghèo hèn, cùng đồng hành đến đầu bạc răng long hay không?

Dekisughi/Jaian:

- Con đồng ý ạ!

Cha xứ:

- Vậy ta tuyên bố các con bây giờ đã là chồng chồng hợp pháp, chúc hai con mãi hạnh phúc bên người thương.

Đến đây, phía dưới liền ầm ĩ lên:

- Hôn đi!

- Hôn đi!

Bên trên lễ đài, Nobita và Suneo cùng kéo ông chồng mình lại, ôm lấy cổ và trao cho anh nụ hôn nồng nhiệt.

- AAAAAAAAAAAA!!!!

- Hôn rồi!!!

-----------------------------------------------------------------------------------------------

- Kể từ bây giờ cho đến khi cái chết chia lìa đôi ta, anh sẽ dùng hết quãng đời còn lại đó để yêu em, thương em, biến em thành con người hạnh phúc nhất thế gian!

- Anh không quan tâm em là người như thế nào, máu lạnh vô tình hay lương thiện hòa đồng, dù em là ai, là sát thủ hay là người bình thường, dù em có như thế nào thì anh vẫn sẽ yêu em.

- HOÀN TOÀN VĂN-

------------------------------------------------------------------------------------------------

Câu chuyện đến đây đã kết thúc, cảm ơn mọi người đã đồng hành cùng tui, tui sẽ tiếp tục viết thêm các tác phẩm mới mong mọi người sẽ ủng hộ tui
 
Back
Top Dưới