Khác (Dekinobi) Dù em có như thế nào thì anh vẫn yêu em

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
97,441
Điểm tương tác
0
Điểm
0
331731215-256-k487090.jpg

(Dekinobi) Dù Em Có Như Thế Nào Thì Anh Vẫn Yêu Em
Tác giả: tieu_thien_than
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Một ngày nắng nhẹ nobita và suneo vô tình biết được rằng họ chỉ là những kể ngốc để shizuka lợi dụng.

Hai ngày sau hai người cùng mất tích, bỏ lại hai anh công một mình ở lại nơi đây vẫn luôn cố gắng tìm kiếm họ....

Liệu họ có gặp lại nhau?

Hãy theo dõi để biết nhé!

CP chính: Dekinobi
CP phụ: Jaianeo



happyending​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [ĐM/Edit] Bé Đáng Yêu Dựa Vào Tu La Tràng Để Kiếm...
  • KẾ PHỤ - CHA DƯỢNG ( COVER )
  • Tiên Nghịch: Vương Lâm Chi Dục
  • Dưỡng thú thành phi- Cửu Trọng Điện
  • Thần y đích nữ_Dương Thập Lục (Hoàn)
  • [Đam mỹ] Thiên tài bảo dưỡng cơ giáp
  • (Dekinobi) Dù Em Có Như Thế Nào Thì Anh Vẫn Yêu Em
    Mở đầu


    Đây là lần đầu ad viết truyện nên mong mọi người ủng hộ ad!

    Hai bé thụ:

    Nobita: con nhà khá giả, học lực trung bình, chơi thể thao cũng có thể coi là tạm được, thích dekisugi từ lúc còn học lớp 5, bạn thân Suneo

    Suneo: con nhà giàu, học lực giỏi, chơi thể thao tốt, thích Jaian, bạn thân Nobita

    Hai anh công ( chú thích nhỏ: hai anh công rất tà răm và rất rất vô sỉ nha)

    Dekisugi: con nhà giàu học, lực giỏi, chơi thể thao cực tốt, thích Nobita từ lần đầu tiên gặp mặt, bạn thân Jaian

    Jaian: con nhà khá giả, học lực tốt, chơi thể thao cũng cực tốt, thích Suneo từ lúc thấy Suneo ở căn tin trường hồi cấp 1

    Shizuka là một con trà xanh hai mặt, ngoài mặt là một người hiền lành nhưng trong lòng là một người mưu mô xảo quyệt......
     
    (Dekinobi) Dù Em Có Như Thế Nào Thì Anh Vẫn Yêu Em
    Chương 1


    "Reng!Reng!Reng!"

    "Alo, Nobi Nobita xin nghe?", cậu nhấc máy trả lời.

    "Alo, Nobita là tớ đây", người bên kia đáp lại cậu.

    Tưởng là ai hóa ra là Suneo – bạn thân của cậu, y hẹn cậu sang nhà chơi, cậu đồng ý rồi xin phép mẹ đến đó.

    Chơi được một lúc thì cả hai đều thấy đói mà trong nhà đã hết đồ ăn nên cả hai cùng nhau đi ăn ở quán ramen gần đó.

    Đang đi thì thấy Sizuka đang đứng ở gần đó và hình như là đâng nói gì đó với hai bạn nữ còn lại.

    Nobita tính chạy đến đó để gọi "Shizu.....", nhưng chưa kịp gọi thì cả hai nghe thấy cô nói với một giọng điệu khinh bỉ, mỉa mai và dường như xen vào trong đó một chút kinh tởm.

    "Nobita và Suneo sao?

    Ha!

    Bọn họ còn không xứng để mình làm bạn.

    Người xứng với mình chỉ có Dekisugi thôi!"

    Cả hai đều khựng lại, và những lời nói sau đó cảu cô ta đã làm hai người tổn thương, làm họ buồn, làm họ thấy bị phản bội...

    Cái gì mà "chỉ lợi dụng", "chỉ vì muốn được sử dụng bảo bối trước tiên", "chỉ vì tiền " chứ.

    Cậu và y đã chơi với cô suốt bao năm qua vậy mà cô nói họ chỉ là con rối để cô lợi dụng mà thôi.

    Hai người cùng quay lưng bỏ chạy, nước mắt cũng bất chợt tuôn rơi trên khuôn mặt.

    Chiều đó khi cậu và y đang đứng ngắm hoàng hôn sau núi và suy ngẫm về những lời mà cô ta nói lúc sáng bỗng có một người đàn ông mặc áo đen xuất hiện sau lưng họ.

    "Hai người có muốn thay đổi bản thân để trả thù không?", hắn nói.

    "Ông là ai?" – cả hai đồng thanh trả lời.

    " Hai ngươi không cần phải biết ta là ai, mau trả lời câu trả lời của ta.

    Có hay không?

    ", hán không trả lời mà vẫn hỏi.

    Nobita và Suneo nhìn nhau một hồi lâu rồi đông thanh nói "Có!".

    Sau đó cả hai theo người đàn ông đó lên một chiếc xe màu đen rồi biến mất.

    Hôm sau tin tức họ mất tích đã lan truyền, ba mẹ của cả hai đều lo lắng rất nhiều, sau một tuần tìm kiếm mà vẫn không có tung tích, cảnh sát đã kết luận rằng hai người đã chết khiến ba mẹ của hai người vô cùng suy sụp đặc biệt là mẹ của Nobita và Suneo họ đã nhịn đói và tự nhốt mình trong phòng mấy tuần liền may mà sau đó họ chịu nghe lời khuyên của chồng mà ra khỏi phòng mà ăn uống.

    Còn về phần hai anh công thì họ vẫn luôn tìm kiếm nhưng mà vẫn không thể tìm thấy tung tích của Nobita và Suneo nên đành bỏ cuộc.

    Tâm tư của họ còn chưa kịp thổ lộ cho người ta biết, dẫu cảnh vẫn còn đây nhưng người lại không còn ở đây nữa rồi...

    Thời gian sau đó họ trở nên lạnh lùng, trầm tính và ít nói hơn, còn cô ta vấn suốt ngày bám lấy Dekisugi không buông cho dù anh có nói thế nào cô ta vẫn không chịu bỏ cuộc.

    Qua bên kia thì sau khi đến tổ chức sát thủ lơn nhất thế giơi thì họ bắt đầu tập luyện và không ngừng hoàn thiện bản thân mình mỗi ngày để quay về trả thù và cũng có lẽ là vì họ còn phải thổ lộ tình cảm của mình với người mà họ yêu nữa.

    Ở đây họ gặp hai người bạn cùng phòng là Karma Akabane và Nagisa Shiota, họ nhanh chóng kết bạn và thân thiết với họ.

    Bốn người cùng nhau luyện tập và họ đã trở thành bốn sát thủ cấp SS mạnh nhất tổ chức, sức mạnh ngang nhau không thể phân thắng bại.

    Một hôm Nobita và Suneo đang đi về phong thì bắt gặp Karma và Nagisa đang hôn nhau ở ngoài hành lang (vì họ xong việc đầu tiên nên ở đó bây giờ chỉ có hai người họ).

    Nobita và Suneo không hẹn mà cùng hét lên:

    "HAI NGƯỜI ĐANG LÀM CÁI GÌ VẬY ?!!"

    Làm hai người nào đó giật thột bông nhau ra, mặt đỏ như bạch tuộc nướng, sau khi bình tĩnh lại họ kéo hai người kia vào phòng kí túc xá nói chuyện.

    " Nè!

    Karma, Nagi hai cậu là người yêu của nhau hả?" ( Nagi là cách gọi của Nobita và Suneo dùng để gọi Nagisa)

    "Ờ, đúng đó!

    Sao không nói cho tụi này biết với?"

    .......v.v... câu hỏi được đặt ra từ hai con người đang háo hức kia, làm Karma và Nagisa có chút bối rối.

    "Ơ?", Nagisa ngớ ra.

    "Hai người không kì thị tụi này hả?" – Karma hỏi ngược lại Nobita và Suneo làm họ bật cười.

    "Hahahaha...Tại sao chớ?

    Tụi này cũng là gay mà?", Nobita vừa cười vừa trả lời.

    "Ừa, mà kể cả tụi này không phải gay thì tụi này cũng sẽ ủng hộ cậu thôi" – Suneo điềm tĩnh trả lời.

    "Các cậu...", Nagisa xúc động.

    "Sao?

    Định cảm ơn sao?

    Không cần đâu....."

    Nobita khua tay nói.

    "Chỉ cần các cậu luôn làm bạn với tụi này là được rồi" – Suneo tiếp lời.

    "Ừa!

    Tụi này sẽ làm bạn với hai người cho đến lúc chúng ta chết đi!

    Phải không Karma?"

    Nagisa vui vẻ nói.

    "Ừm..."

    Karma cũng đáp lại.

    Bỗng dưng chủ tịch có chỉ thị rằng sẽ chuyển họ sang chi nhánh con của họ bên Nhật Bản mà bên dó có bốn chi nhánh nên ổng cho họ làm chủ tịch của bốn cái công ty đó luôn.

    Hai người Nobita và Suneo không hẹn mà cùng chung một suy nghỉ rằng " Cuối cùng cũng có cơ hội.

    Nhật Bản à tôi về rồi đây!!", cùng với một nụ cười bí hiểm trên môi.
     
    (Dekinobi) Dù Em Có Như Thế Nào Thì Anh Vẫn Yêu Em
    Chương 2


    Hôm sau, khi xuống sân bay thì cả nhóm tạm biệt nhau rồi Nobita và Suneo về cái khách sạn mà thư kí của họ đặt trước còn cặp uyên ương kia thì về nhà riêng của họ mà may mắn làm sao nhà họ cũng gần nhà của Nobita với Suneo.

    "Tạm biệt hai người nha!

    Tụi này về đây."

    Nobita chào rồi vẫy tay với cặp kia rồi nhanh chóng cùng Suneo về khách sạn.

    Nobita đã gọi điện và nói với Doraemon rằng hay đưa ba mẹ của cậu và Suneo đến địa chỉ mà cậu gửi là được chuyện còn lại cứ để cậu lo mà phải mất kha khá thời gian để giải thích cho Doraemon hiểu vì EQ của Doraemon hơi, nói xong rồi cậu liền cúp máy rồi nói Suneo thay đồ đi rồi đến nhà hàng của Noah gặp ba mẹ của hai người.

    "Doraemon à, đây là.. nhà hàng này sang trọng quá.

    Con có chắc là có người muốn gặp chúng ta ở đây không vậy?" – mẹ Nobita lo lắng hỏi.

    "Không sao đâu mà mọi người đừng lo lắng, hai người đó đã nói là sẽ mời chúng ta ăn bữa tối nay rồi và họ cũng có một bất ngờ dành cho mọi người đó ", Doraemon sốt ruột trả lời, thầm nghĩ "Nobita à bao giờ cậu với Suneo mới đến vậy mình chờ các cậu hơi lâu rồi đó, cậu với cậu ấy mà không đến là biết tay tớ!"

    Bỗng có hai người con trai đeo mặt nạ mặc vét lịch lãm tới nói "Mời ông chủ, bà chủ và cậu chủ nhỏ đi theo tôi ạ"

    Mọi người ngơ ngác "Là chúng tôi sao a?"

    "Vâng ạ!" một trong hai người trả lời "Mong mọi người nhanh lên ạ, hai cậu chủ đang đợi ở trên lầu ạ"

    "A..

    Ừm" họ đồng ý rồi theo sau hai người kia đến một căn phòng rộng lớn đực trang trí theo phong cách cổ truyền của Nhật Bản.

    Làm xong nhiệm vụ hai người kia cũng lui xuồng.

    "Chào buổi tối mọi người" Nobita quay lại mỉm cười rồi nói.

    "A chào con....

    À mà.. con có thể cho cco biết con là ai không" mẹ của Suneo ngờ vực hỏi.

    "Tụi con mới đi có mấy năm mà mọi người đã không nhận ra tụi con nữa sao?"

    Suneo ngồi bên cạnh Nobita nghe vậy liền đứng dậy nói. ("vài năm của mấy người là 8 năm ròn đó."

    Ad said)

    "Hả?

    Con nói vậy là sao?...." mẹ Nobita thắc mắc.

    "Cậu không nói cho họ biết sao Doraemon?"

    Nobita quay sang hỏi Doraemon.

    "Chuyện này là sao Doraemon?

    Con giải thích cho mọi người đi chứ, cậu ấy nói như thế là sao?" , ba Nobita hỏi.

    "Haizzz.. họ đã nói rõ như vậy rồi mà mọi người còn hỏi con là sao chớ?

    Đó chẳng phải là Nobita và Suneo sao" Doraemon thở dài ngao ngán vì bốn vị phụ huynh có EQ thấp này ....

    "Thật sao?......

    Con là Nobita sao?..

    " mẹ Nobita nước mắt rơi xuống nhìn Nobita mà hỏi.

    "Là con..... là con mà mẹ... mẹ đừng khóc nữa mà mẹ ơi.....

    " Nobita chạy đến ôm mẹ mà dỗ dành, trong lòng cũng nhẹ đi vì vướng bận về gia đình của cậu cuối cùng cũng được rũ xuống.

    Bên nhà Suneo cũng vậy rồi cả hai bị mắng một trận té tát vì tự ý rời đi mà không nói một lời nào như thế rồi sau đó cả hai gia đình lại cùng nhau vui vẻ ăn tối như chưa từng có chuyện gì xảy ra, thế rồi đến khâu trả tiền thì bốn vị phụ huynh mới chợt nhận ra là họ đang ăn trong một nhà hàng 5 sao cao cấp nhất nước Nhật Bản này, phải biết rằng một bữa ăn dành cho một người ở đây cũng đã lên tới vài trăm triệu yên rồi mà họ lại ăn tận 7 người lận mẹ của Suneo và Nobita suýt chút nữa là ngất khi xem hóa đơn tiền trả...

    Nhưng sau khi nghe cách xưng hô của chủ cửa hàng thì họ sốc tận óc luôn.

    "Nobi tiên sinh, hôm nay mọi người ăn có ngon miệng không ạ?

    Có gì không tốt thì mong ngài rộng lượng bỏ qua ạ.." người con trai kia khép nép trả lời.

    "Nobita à...

    Đây là..." mẹ Nobita hỏi.

    "A!

    Đây là Noah Elion 25 tuổi, chủ cửa hàng này ạ.

    Tụi con làm bạn cũng được mấy năm rồi..

    " Nobita quay qua giới thiệu cho mẹ "và cậu ta là cấp dưới của con trong tổ chức sát thủ nữa nên quen là đúng rồi", tất nhiên những lời này cậu không nói ra cho mẹ nghe sợ mẹ ngất vì sốc.

    "Cậu ấy trẻ như vậy mà đã có một sự như vậy rồi.

    Bọn trẻ thời nay thật là giỏi.

    ", mẹ Nobita và Suneo cùng suy nghĩ.

    " Và Noah đây là cha mẹ tôi và kia là cha mẹ của Suneo, còn chú mèo máy màu xanh kia là em trai tôi" Nobita điềm tĩnh giới thiệu từng người cho Noah.

    "Thật vinh hạnh biết bao cho tôi khi hai vị tiên sinh và hai phu nhân đây đến thăm nhà hàng của tôi tối nay" Noah mừng rỡ rối rít nói lời chào tới họ " Vậy bữa ăn ngày hôm nay tôi sẽ mời mọi người nên mọi người không cần phải trả tiền đâu"

    "Được rồi bây giờ chúng tôi phải về rồi tạm biệt anh nha, Noah!

    Lần sau chúng tôi sẽ đến đây ăn tối tiếp."

    Suneo dục mọi người cùng về nhà vì bây giờ cũng muộn rồi.

    "Vâng ạ!

    Tiên sinh và gia đình đi về an toàn ạ" Noah tiễn họ tới tận cửa rồi mới trở vào trong, nghĩ " Hóa ra đó là gia đình của Yuu tiên sinh và Jack tiên sinh.

    Lần sau phải thể hiện tốt hơn mới được!!". (Yuu là tên mà Nobita sử dụng trong tổ chức, còn Jack là Suneo).

    Sau khi về nhà, Nobita hỏi mẹ dạo này sống như thế nào rồi nói ra thân phận hiên tại của cậu cho mẹ cậu biết khiến bà vừa ngạc nhiên vừa vui lại xen lẫn tự hào trong từng lời nói.

    "Con nói thật sao?

    Con là chủ tịch của một công ty?" ba Nobita như không tin vào tai mình mà hỏi lại.

    "Vâng ba.

    Con nói thật mà con không lừa ba đâu mà..."

    Nobita nói.

    Bên Suneo cũng vậy chỉ khác là ba mẹ của Suneo không có phản ứng nhu ngạc nhiên vì họ cũng định hướng cho Suneo làm một doanh nhân trong tương lai rồi.

    "Ba à!

    Hiện tại con muốn đi học lại ba có thể lam thủ tục cho con với Nobita không?"

    "À được chứ con trai.

    Mà con muốn học trường nào vậy?"

    "Ba có biết Jaian và Dekisugi học trường nào không?"

    "Có a.

    Con muốn chuyển vào đó sao?"

    "Vâng ba."

    "Được rồi, để ba đi chuẩn bị cho con với Nobita"

    Suneo gọi điện báo cho Nobita một tiếng rồi tắt đèn đi ngủ chuẩn bị tinh thần cho ngày mai sẽ được gặp lại người mình yêu trong ngôi trường kia.
     
    (Dekinobi) Dù Em Có Như Thế Nào Thì Anh Vẫn Yêu Em
    CHÚC MỪNG NĂM MỚI


    Chúc mọi người một năm mới thật vui vẻ, thành công và hạnh phúc với gia đình trong năm nay

    Chúc mọi người có một năm mới tràn ngập may mắn

    Tiền vô như nước nha mọi người!!!

    Yêu mọi người nhiều >3
     
    (Dekinobi) Dù Em Có Như Thế Nào Thì Anh Vẫn Yêu Em
    Chương 3


    Ngày hôm sau, Nobita thức dậy sớm, chuẩn bị bữa sáng cho mọi người và gọi mọi người dậy ăn sáng rồi mới đến nhà Suneo rủ cậu đi học.

    "SUNEO!

    DẬY NHANH, MẶT TRỜI LÊN CAO QUÁ MÔNG RỒI KÌA!!!!!" – Nobita ở dưới cổng nhà Suneo mà hét lên khiến cậu giật mình thức dậy cuống cuồng mà chuẩn bị cặp sách, thay đồ ăn sáng rồi đi học.

    Sau khi xuống dưới hỏi Nobita bây giờ là mấy giờ thì Nobita quất một câu xanh rờn là "Mới có 6h sáng thôi, sớm chán", làm Suneo suýt chút nữa tức hộc máu vì dám phá hỏng giấc mơ đẹp của cậu.

    Sau một hồi nói qua nói lại thì họ lại cùng nhau đi đến trường như chưa có chuyện gì xảy ra.

    Trong phòng hiểu trưởng tại một ngôi trường nào đó.

    "Yuu tiên sinh...Jack tiên sinh...hai người đến đây là để nhập học sao a?", vị hiệu trưởng toát mồ hôi thận trọng hỏi Nobita, trong lòng thì sợ hãi tột cùng "Tại sao hai lão tổ tông này lại đến đây để học chứ?

    Có ai thấu hiểu nỗi đau này của tôi a?"

    Ông hiệu trưởng ở trường hai người chuyển vô hóa ra lại là một cấp dưới của Suneo và ổng cũng vì từng nghe qua danh tiếng của họ mà sợ muốn vỡ mật tại một phần là do họ nổi tiếng nhất giới sát thủ vì thủ đoạn gết người quá tàn độc vì từ trước tới giờ chưa có ai đánh bại được họ đến cả chủ tịch còn phải kiêng nể khi nói chuyện với họ nữa là ổng, một phần là đó là cấp trên của ổng á.

    "A là ông sao Albert."(các thành viên trong tổ chức nếu gặp nhau sẽ dùng biệt danh để giao tiếp với nhau) Nobita bất ngờ đáp lại.

    Không ngờ đó, đi đâu cũng gặp người quen nhỉ?

    Haizzz... không biết lát nữa hai người họ gặp tụi này không biết có còn nhận ra tụi này nữa hay không đây?

    Hồi hộp quá đi? – Nobita với Suneo không hẹn mà chung suy nghĩ (Uầy!!

    ở với nhau lâu nên không cần nói cũng biết người ta nghĩ gì luôn.

    Hảo bạn ghê ta.

    Chú thích: ad >-
     
    (Dekinobi) Dù Em Có Như Thế Nào Thì Anh Vẫn Yêu Em
    Chương 4


    Chào mọi người ad đã trở lại rồi đây, ad viết đến đây mới nhớ đánh sai họ của Nagisa haha.

    Họ đúng là Shiota Nagisa.

    Với lại ad sẽ thay đổi cách viết một chút

    ----------------vô nà-----------------

    Ngày hôm sau thời tiết rất đẹp, trời quang, mây trắng trong lành ở cái lớp nọ lại xảy ra những chuyện kinh thiên động địa nữa (ad: nói "lớp nọ" thì mọi người chắc cũng biết là lớp của ai rồi nhỉ).

    Eo, cứ phải nói chứ cái ông hiệu trưởng sợ lắm rồi, ổng còn niệm kinh phật khi gặp Nagisa với Karma nữa là...(ad: tiếng tăm đồn hơi xa í nhể)

    Vừa mới vào lớp vẫn là cách giới thiệu quen thuộc ấy nhưng mà nó có gì đó...khang khác?

    Nói hẳn ra là nó "iu ních", nó "on lỳ" được chưa.

    Karma: Akabane Karma

    Nagisa chưa kịp mở miệng thì Karma đã nói trước trước lời cậu

    Karma: Vợ tôi Shiota Nagisa, gọi là Akabane Nagisa

    "OOOOOHHHHH MYYYYYY GOODDDD" cả lớp hét ầm lên, nhất là mấy con hủ ngầm trong lớp.

    Rồi Karma quay sang ông thầy rồi hỏi ổng rằng Nobita và Suneo ngồi đâu, nhận được câu trả lời rồi hắn cầm tay Nagisa dắt cậu xuống cái bàn bên dưới bàn của Nobita và Dekisugi rồi ngồi đó luôn trong khi mặt Nagisa đỏ như tôm luộc.

    ------------ Giờ ăn trưa----------

    Tại căn-tin trường....

    Karma: Ê!

    Nobita, việc ở trên công ty đã xử lí xong chưa vậy?

    Nghe nói là có tên phản bội lại công ty cậu.

    Nobita: Xong rồi.

    Nó cũng không phức tạp lắm, tớ đã xử lí xong từ tối qua rồi.

    Bỗng Suneo nhìn thấy Dekisugi và Jaian đang đi tới chỗ họ nên nhắc Nobita và Karma dừng cuộc trò chuyện đó lại.

    Dekisugi: Chào mọi người.

    Mọi người đang nói chuyện gì vậy?

    Có thể cho mình tham gia với được không?

    Jaian: Tớ cũng vậy.

    Karma: Được a

    Chưa kịp nói gì thì Nobita bị Karma nhảy vào họng ngồi rồi đến cả phẩn ứng còn không kịp đành ngậm ngùi dành cho y một cái nhìn đầy sát khí.

    Thấy bạn mình vậy nên Karma dùng ánh mắt nói với Nobita rằng "Tui tạo cơ hội cho mấy người rồi mà còn bát nạt tui.

    Tui méc vợ!" rồi quay sang Nagisa vần dùng ánh mắt ấy nói "Hiu hiu vợ ơi anh bị người ta liếc a, vợ cíu anh với".

    Nagisa thấy vậy cũng bó tay, âm thầm nắm tay hắn làm cho ai đó hạnh phúc tới mức muốn hét lên "ỐI DỒI ÔI, LÀNG NƯỚC ƠI!

    VỢ TUI NẮM TAY TUI NÈ!!" nhưng mà sợ tối về phải ra sô pha ngủ nên là phải nhịn, nhịn, nhịn (ad: điều quan trọng phải nhắc đến 3 lần).

    Đang nói chuyện vui vẻ thì tự dưng có cái giọng nói dẹo không có chỗ chê vang lên từ đằng sau lưng Nobita.

    Shizuka: Dekisugi ơi ~ Cậu ở đây ăn trưa sao?

    Đúng là hoa khôi của trường, đi đâu cũng thu hút người khác, tỉ lệ người đi qua ngoảnh lại là 100%.Dekisugi nãy mới vui vẻ nói cười bình thường còn đùa giỡn mà bây giờ mặt lạnh như tiền, không cảm xúc tả lời lại cô.

    Dekisugi: Ừ.

    Trong lòng nghĩ "Vợ ơi cíu anh đi.

    Anh không muốn nói chuyện với cô ta chút nào"

    Đúng lúc đó ả quay sang thấy nhóm 4 người Nobita, Suneo, Karma với Nagisa cũng đang ngồi chung bàn với Dekisugi thì có hơi bất ngờ.

    Và cái điều đặc biệt là nhìn thấy Nobita, Suneo với Nagisa đẹp hơn mình, dễ thương hơn mình thì hơi đanh mặt lại bởi cái nét đẹp phi giới này của 3 bé.

    Không muốn làm mất hình tượng dịu dàng, thục nữ, dễ gần của mình mà khó khăn lắm ả mới dựng được trước mắt Dekisugi nên ả thay đổi biểu cảm nhanh chóng đến làm quen.

    Shizuka: Xin chào!

    Mình là Shizuka, các cậu là học sinh mới sao?

    Chúng ta làm quen được không?

    Nobita mặc dù đã nhịn đến phát điên với cái hình ảnh ả cứ ve vãn Dekidsugi trước mặt mình rồi nhưng vẫn cố nhịn cho qua để trả lời ả,

    Nobita: Tên Yuu.

    Suneo: Jack.

    Karma: Akabane Karma.

    Nagisa: Akabane Nagisa. (ad: Ẻm cũng thấy ghét Shizuka nên nói dị để ra oai đó mà không biết có một ai đó đang nở một nụ cười gian xảo.

    Thế là sáng hôm sau, ẻm xin nghỉ nhưng đó là chuyện của tối nay còn bây giờ ẻm vẫn bình an vô sự)

    Shizuka: A!

    Hai người là anh em sao?

    Nhưng hai cậu chẳng giông nhau gì cả?

    Nagisa: Không.

    Chúng tôi là vợ chồng!

    Nobita và Suneo chết máy một lúc lâu mới phản ứng lại được tròng đầu hai người trần ngập những câu hỏi "Gì vậy?", "Ủa?

    Ai đây?", "Nagisa mà tui quen biết đâu?"..v.v..

    Sau khi nghe Nobita với Sneo xứng tên xong hai anh định hỏi là "Tên cậu là Nobita/Suneo mà?" nhưng khi nhìn thấy ánh mắt đằng đằng sát khí của hai bé cùng hướng về phái của Shizuka cũng nhận ra diều gì đó nên thôi.

    Dù Dekisugi với cô ta học khác lớp nhưng cô ta vẫn kiên trì mối ngày đều bám theo anh là anh phiền chết đi được nhung nghĩ dù sao cô ta với Nobita cũng từng là bạn nên thôi vẫn nhịn cho xong chuyện, ai ngờ ả bám dai thế thiếu điều muốn vào nhà vệ sinh nam với anh luôn,

    Sau khi kết thúc giờ ăn trưa thì mọi người lên lớp học nốt mấy tiết buổi chiều rồi ra về.

    Dekisugi và Jaian đang muốn gặp Nobita và Suneo để nói chuyện nhưng cứ hễ đến giờ ra về là lại chẳng thấy bóng dáng hai ẻm đâu nên cũng cố gắng kiên trì chờ đợi từng ngày mong sao có cơ hội được gặp nhau.

    Mà ở bên kia nhóm 4 người của Nobita mới nhận được thêm nhiệm vụ mới của tổ chức mà cái này cũng hơi khó nên cả 4 mất cũng không ít thời gian để hoàn thành nó.

    Hoàn thành xong thì mối người nhận được một tin nhắn trêu ngươi từ vị Boss mà họ yêu quý "Chúc các ngươi sớm cưới nhau nha, nếu có tổ chức đám cưới thì nhớ mời ta đó (đặc biệt là Nobita với Suneo nà)" .

    Vì nhìn quá ngứa mắt nên Nobita "lỡ" tay ném luôn cái điện thoại đang cầm trong tay, vỡ tan tành ( cái điện thoại: tui thì có tội tình gì chứ huhu).

    Hết chương 4 nha mn, ad đang hơi muộn tí nhưng mà mong mọi người vẫn theo dõi truyện của ad nha. iu mn nhìu
     
    (Dekinobi) Dù Em Có Như Thế Nào Thì Anh Vẫn Yêu Em
    Chương 5


    "Reng!

    Reng!

    Reng!"

    Bà Nobi: Alo!

    Nhà Nobi xin nghe.

    Bà Honekawa: Chào chị Tamako là tôi đây, là mẹ của Suneo.

    Bà Nobita: A!

    Chào chị, chị gọi cho tôi là có chuyện gì sao?

    -------------------- Một lúc lâu sau---------------------

    Bà Nobi: Nobita ơi!

    Xuống đây cho mẹ nhờ cái này nè!

    Nhanh lên!

    Nobita: Dạ, con biết rồi.

    Mẹ chờ con tí ạ!

    Nói xong Nobita thay bộ âu phục nóng nảy trên người ra bằng một bộ đồ mát mẻ một chút tại hiện giờ cậu đang mặc vét vì vừa mới ở công ty về rồi sau đó chạy xuống lầu, vào đến bếp.

    Nobita: Con đây ạ.

    Mẹ định nhờ con chuyện gì vậy ạ?

    Bà Nobita: À.

    Con chạy ra siêu thị mua đồ cho mẹ, những thứ cần mua mẹ đều viết hết ở trong cái tờ giấy ở trong giỏ rồi nha.

    Nobita: Hể~ Mẹ nhờ Doraemon đi, con không muốn đi đâu.

    Bỗng dưng Doraemon nhảy từ đâu ra nói rằng cậu bận đi chơi với Mimi rồi nên Nobita tự đi đi nhưng nhớ mua thêm một bịch bánh rán cho cậu nữa.

    Nghe đến đây thì Nobita lại phải hậm hực xách giỏ đi ra siêu thị mua đồ cho mẹ, giữa đường thì gặp được Suneo cũng đi mua đồ nên cả hai cùng đi chung luôn, thấy có một cái siêu thị ở gần đó nên cả hai tạt vô đó mua đồ mà ai ngờ đó là siêu thị nhà Jaian đâu. (ad: Dekisugi giúp Jaian xây nên nó đó)

    Đang mua đồ thì cả hai bị Jaian nhìn thấy khi cùng với Dekisugi đi vào siêu thị để kiểm tra nhân viên và chất lượng, hiệu quả của công việc.

    Jaian (thì thầm): Nè!

    Dekisugi đó chẳng phải là Nobita với Suneo sao?

    Dekisugi ngạc nhiên nhìn theo hướng mà Jaian chỉ, đè thấp giọng hết mức có thể rồi reo lên : A!

    Đúng thật là hai cậu ấy kìa!!

    Bỗng dưng nghe thấy một tiếng hét vọng ra từ chỗ Suneo làm cả hai giật thót cả tim, đứng ngệt mặt ra, đợi một lúc lâu mới hoàn hồn lại.(ad: bất ngờ chưa hai ông già)

    Suneo: NOBI NOBITA!!!!!!!

    Đệt mịa!

    Cậu lại bị cái quái gì nữa vậy?

    Sao,chê mình sống lâu quá rồi à?

    Nobita: Honekawa Suneo.

    Cậu, con mẹ nó, điên à!

    Cậu nhỏ nhỏ tiếng thôi...

    Suneo: Nhỏ, nhỏ cái qq!

    Đồ chó!

    Tch, chết tiệt!...

    Jaian sốc, sốc tới mức không còn tin vào tai của mình nữa!

    Suneo của hắn làm mà lại ăn nói như một tên côn đồ như vậy a!! *Trời ơi, trả lại một Suneo dễ thương, ngoan ngoãn lại cho tui* - nội tâm Jaian đang gào thét, còn Dekisugi thì chết não mất con mịa nó 5 giây.(ad: haha.

    Thấy vợ mày ghê chưa.....Á!

    Bỏ nó xuống, bỏ cái súng đó xuống đi Dekisugi à.... tui...tui chỉ đùa một chút xíu thôi mà)

    Nobita: Tớ biết lỗi rồi mà, cho tớ xin lỗi nha, nha, nha.

    Nhưng giờ cậu nên be bé cái mồm lại đi.

    Chỗ này gần nhà của cô ta đó, cẩn thận xíu đi.

    Suneo: Ờ!

    Tạm tha cho cậu đó, may mắn cho cậu là bây giờ chúng ta đang đi mua đồ cho mẹ.

    Nhưng nếu có lần sau thì tớ cấm cậu làm như vậy một lần nữa, nếu không thì đứng đó mà lãnh trọn cú đấm đầy tình thương của tớ đi!

    Nobita: Haizz!

    Biết rồi, biết rồi ông cụ non.

    Tưởng có chuyện gì lớn lao lắm hóa ra là Nobita cứ gạ Suneo đến nhà Jaian chơi rồi tỏ tình...v.v...làm cho y ngượng chín mặt, dù y có nói là Nobita nên dừng lại rồi mà cậu vẫn cứ nhây, tức quá nên hét lên vậy đó.

    Nhưng mà tình bạn của hai người chẳng thay đổi đâu nha (ad: Shizuka không nghe thấy nhưng chồng hai đứa thì có đó nha).

    Hai đứa quay lại định đi thanh toán mấy bao đồ rồi về nhưng "Đùng!" một cái hai người nhìn thấy Dekisugi với Jaian đứng cách đó không xa.

    Tạm thời rơi vào im lặng...1 phút...2 phút... trôi qua, rồi Nobita kéo Suneo chạy đi, bỏ của lấy người.

    Sau đó Jaian với Dekisugi giúp hai bé vợ nhà mình thanh toán mấy món đồ mà hai bé mua rồi chạy theo hai bé về "nhà bố mẹ vợ", còn hai bé về đến nhà mới biết là mình đã bỏ quên đồ ở siêu thị mất tiêu rồi.

    Hôm nay mẹ của Suneo với Nobita định nấu chung bữa tối với nhau nên chia nhau ra mua đồ, ai ngờ đâu chỉ thấy mỗi đứa con trai yêu quý của mình về chứ không thấy đồ về cùng nên nổi cơn tam bành bắt hai bé quỳ phạt.

    Bà Nobi/Honekawa: Mẹ đã nhờ hai đứa đi mua đồ rồi mà sao không có đồ vậy?

    Lại đi chơi ở đâu phải không?

    Là cà ở đâu?

    Nói!!

    Nobita nhanh miệng hơn nói😀ạ.

    Con....con.... quên ở....

    ở cửa hàng rồi ạ.

    Sợ hãi-ing

    Bà Nobi: CÁI GÌ CƠ?!!

    Bỗng dưng Dekisugi với Jaian tiêu sái bước vào nhà trông rất đỗi là tự nhiên cứ như nhà mình í.(ad: trong lúc hai bà mẹ đang bận dạy dỗ hai bé thì bố của Nobita đã mở cửa cho hai ảnh vào á).

    Dekisugi: Con chào hai cô ạ.

    Con với Jaian đến đưa mấy bao đồ mà Nobita với Suneo để quên ở siêu thị ạ.

    Bà Honekawa: Ôi!

    Cô cảm ơn hai cháu nha.

    Cảm động-ing

    Jaian: Ờm..thì... hai cô đừng phạt Suneo với Nobita quỳ nữa được không ạ?

    Con thấy sắc mặt hai bạn ấy hơi khó coi rồi đó ạ?

    Bà Nobi: Hừ!

    Mẹ tha cho hai đứa đó, vào bếp nấu bữa tối đi.

    Nobita/Suneo: Vâng ạ!

    Bà Honekawa: Này hai đứa, giờ cũng sắp đến giờ ăn tối rồi hay là hai đứa ở lại nhà của cô ăn cơm đi?

    Dekisugi: A?

    Dạ?

    Bà Nobi: Đúng đó.

    Hai đứa ở lại đây ăn cơm đi, như vậy coi là tụi cô cảm ơn con luôn?

    Jaian: Th...thôi ạ.

    Tụi con còn phải về nhà nữa cô ạ.

    Nobita: Các cậu cứ ở lại đi, không sao đâu.

    Phải không Suneo?

    Suneo: Ừa.

    Các cậu cứ ở lại đây ăn tối cũng được.

    Chỉ là nấu nhiều hơn thường ngày thôi không sao đâu mà.

    Nội tâm của Dekisugi và Jaian cùng gào thét trong hạnh phúc ngập tràn: "Trời ơi!!

    Em ấy nói mình ở lại nhà em ấy ăn cơm kìa.

    Mà thôi, vợ nói mà kung kính không bằng tuân lệnh a~"

    Sau đó hai ảnh nở một nụ cười không thể tươi hơn nữa mà trả lời lại "hai bà mẹ vợ đại nhân" của mình.

    Dekisugi & Jaian: Vâng ạ.

    Vậy thì con xin làm phiền gia đình ạ.

    Bà Nobi: Không sao, không sao.

    Cứ tự nhiên như ở nhà nha.

    Cô với mẹ của Suneo sẽ vào bếp phụ hai đứa nó.

    Trong khi đợi thì các cháu cứ lấy bánh trái ở trong nhà mà ăn nha.

    Dekisugi: Dạ!

    Khoảng 30 phút sau, Nobita từ bếp nói vọng ra, thông báo cho mọi người là bữa tối đã sẵn sảng rồi.

    Trong lúc ăn cơm hai mẹ hỏi Dekisugi và Jaian đủ thứ trên trời dưới đất, nào là chuyện ở trường, ở nhà....

    Bỗng dưng không gì mẹ Nobita lại đi hỏi Dekisugi và Jaian về chuyện yêu đương làm cho hai ảnh ngại.

    Bà Nobi: À!

    Đúng rồi, Dekisugi với Jaian à con có người yêu chưa vậy?

    Có cô nàng nào vừa mắt hai đứa cho đó?

    Dekisugi bị hỏi đột ngột vậy mém tí nữa là phun luôn ngụm canh đang uống ở trong miệng mình....

    Dekisugi: Dạ?

    Con chưa có ạ, nhưng mà đã có người mà mình thích rồi ạ.

    Jaian: Con cũng vậy ạ!

    Nobita: Thôi mà mẹ.

    Dekisugi và Jaian, hai cậu ấy đang ăn cơm mẹ cứ để cho hai cậu ấy ăn đi.

    Sau đó bà Nobi cũng không hỏi gì nữa và anh nhận ra rằng ở trong giọng nói của cậu có pha một chút buồn?

    Thất vọng?

    Nhưng mà không sao sau này anh sẽ đề bù cho vợ còn chuyện bây giờ phải làm là ăn cơm cái đã.

    Ăn xong, thì Nobita và Suneo tiễn hai người về nhà.

    Dekisugi & Jaian: Hẹn gặp lại hai cậu ở trường vào sáng mai.

    Nobita & Suneo: Được

    ad nhắn tới mọi người một tí: ngày mai ngày 24/2 là sinh nhật ad nên hôm nay ad đăng chương mới cho mọi người đọc nhân lúc bản thân đang vui vẻ.

    IU MỌI NGƯỜI NHIỀU >3
     
    (Dekinobi) Dù Em Có Như Thế Nào Thì Anh Vẫn Yêu Em
    Thông báo


    hello mọi người là tui đêy

    tại mấy bữa nay tui bận ôn thi hsg nên ko cs ra chương mới được sorry mn nhiều

    nhưng tui sẽ cố bù lại cho mn người vì chương 6 sắp xong r nha

    cảm ơn mn đã ủng hộ tui nhe !

    iu mọi người nhìu! >3

    by

    tieu_thien_than
     
    (Dekinobi) Dù Em Có Như Thế Nào Thì Anh Vẫn Yêu Em
    Chương 6


    Hehe xin lỗi mọi người truy cập này bận quá nên giờ mới up date chương trình mới được

    ---------- Vô nà ---------

    Thời gian cứ thế mà trôi qua, mới đó mà đã hai tháng kể từ khi Nobita về nước và chuyển vào trường của Dekisugi đang học.

    Hai người cũng đã thân thiết hơn trước rồi và đương nhiên đứng về phía Suneo cũng vậy.

    Hôm nay khi cả đám nhóc Nobita đang đi chơi dưới sân trường cùng với Dekisugi và Jaian thì bất ngờ có mấy quả bóng tenis bay về hướng của ba bé thụ.

    Dekisugi & Jaian: Nobita/Suneo CẨN THẬN!!!!!!!

    Trong cái khoảnh khắc nguy hiểm đó Nobita và Suneo nhẹ xoay người tránh đi còn đá hai quả tenis đó đập vào tường, tụt xuống và mọi người thấy tường thì Rạn toác ra còn hai qur tenis kia thi.... bét rồi luôn.

    Còn ở bên Nagisa thì quả là có cậu lấy băng giấy cạo ra từng mảnh nhỏ 1cm.

    Mọi người:...

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    Một sự việc im lặng kéo dài 1 phút......2 phút......rồi 5 phút....tất cả mọi người vẫn chưa phản ứng lại bất cứ điều gì..

    Một lúc sau....

    Mọi người: OOHHH MMYYYYYY GOOOODDDDD!!!!!!!!

    Những vật dụng vừa đủ mới đánh tenis nhìn mà lạnh cả sông lưng thiết bị nghĩ rằng chúng có qua đây ngang mình không nhưng chuyện đó không xảy ra.

    Nobita chỉ nhắc nhở một cách "nhẹ nhàng" khiền tất cả mọi người ở đó dù trời nóng ba mươi mấy bọt tốc độ vẫn thấy lạnh lùng, méo mó.

    Nobita dung cái tông giọng "nhẹ nhàng", "lịch sự" nhất mà huýt sáo bọn họ: Lần sau nhớ kỹ, nếu để tôi bắt gặp một lần nữa là mấy người sẽ biết tay tôi!

    Cậu nhóc đánh tenis: A.....

    Vâng ạ!>^3
     
    (Dekinobi) Dù Em Có Như Thế Nào Thì Anh Vẫn Yêu Em
    Chương 7


    Hôm nay là một ngày thật đặc biệt vì Akira sẽ về Nhật Bản để định cư và làm việc tại đó, vì cái tội nghịch ngu làm nổ phòng thí nghiệm mới xây lại của ông Boss nên ổng tống cổ chị Aki về Nhật Bản luôn, sợ để chỉ ở lại thì sẽ làm nổ một lần nữa(ad: ad sẽ gọi Akira là Aki nha, để phân biệt với Shizuka ó)

    ----------------------- lớp của Nobita ------------------------------

    Thầy giáo: Cả lớp, hôm nay chúng ta lại có thêm một học sinh mới nữa các em nhé.

    Mời em vào! *Hứ!

    Tui đã rút kinh ngiệm rồi mấy đứa sẽ không thể hỏi tui thêm bất cứ thứ gì trước khi có học sinh mới vào đâu *

    Akira tiêu sái bước vào..

    Akira: xin chào.

    Tôi là Akira, Akira Yuuki!

    Nobita & Suneo ngạc nhiên: Akira – nee chan?!!!

    Akira: Ồ?

    Chào mọi người.

    Thầy giáo: Các em quen nhau sao?

    Akira: Vâng thưa thầy.

    Dekisugi & Jaian hậm hực ôm một cục tức trong lòng:*Hai em ấy có mối quan hệ gì với cậu ta chứ?*

    Akira: Thưa thầy em xuống chỗ của Nobita và Suneo nhé?

    Thầy giáo: Được a.

    Tùy em thôi.

    Akira: Dạ thầy.

    Nói xong Aki xuống cái bàn ở cuối lớp cũng là cái bàn ở đằng sau bàn của Nobita và Suneo.

    Nobita: Nee – chan, sao chị về không báo cho em với Su một tiếng gì hết vậy?

    Suneo: Nee – chan hết thương bọn em rồi phải không?*vẻ mặt đáng thương*

    Akira cười gượng: "Đệt!

    Trời ơi cứu tui.

    Đáng yêu quá, tui trụy con mẹ nó tim rồi.

    AAAAA" Haha....

    Chị chỉ muốn tạo bất ngờ cho mấy đứa thôi mà."

    Nobita: Thật sao?

    Chị không giấu tụi em cái gì đúng chứ?

    Phải không NEE – CHAN.

    Cậu cố tình nhấn mạnh hai chữ "nee – chan" như muốn hỏi tội Aki vậy

    Akira đổ mồ hôi hột, hơi chột dạ: Ahaha... thật mà.

    Mấy đứa phải tin chị chứ?*Ý?

    Hình như có sát khí với mùi dấm chua ở đâu đây thì phải? mà thôi kệ đi, không quan tâm nữa!*

    Suneo: Thôi được chỉ là tạm thời tin tưởng chị thôi đó.

    ------tua tua tua----- ad: thời gian trôi nhanh như chó chó ngoài đồng =_=

    Tại căn tin trường

    Karma: Nè Aki – nee chị nói thật đi, chị là bị ông boss đưa đến đây vì làm cho ổng tức giận hay là lại phá cái gì của ổng nữa đúng không?

    Nagisa: Chị không lừa được em đâu.

    Nói thật đi.*Bốn ánh mắt long lanh đổ dồn về phía Aki*

    Akira lực bất tòng tâm: Haizzz...thôi được rồi, chị kể a.

    Suneo & Nobita: Rất sẵn lòng.

    Akira: Chuyện là hôm đó chị đang điều chế huyết thanh mới từ AND của vật mẫu mà Boss mới đưa tuần trước sau khi bốn đứa bây làm nhiệm vụ xong lấy được á...v...v.

    ----------sau khi kể xong-----------

    Nobita: Tay nhanh hơn não là có thật sao?

    Suneo: Ngu thì chết chứ bệnh tật gì?

    Đã nói là phải cẩn thận rồi cái phòng đó cũng mười mấy tỉ đô chứ có ít đâu mà sao chị phá hoài thế?

    Lần thứ 100 rồi đó.

    Nagisa: Chưa bị ổng sa thải là đã may mắn lắm rồi chứ đùa...

    Karma: Pft... ha...ha..ha *cố nhịn cười*

    Akira: Mấy người cứ cười đi.

    Rồi mấy người sẽ biết tay tui.

    Hứ!!

    Sau đó mấy phút Dekisugi với Jaian hớt hải chạy đến, thở hồng hộc, mặt đỏ gay vì thiếu không khí nói không thể nào mà trọn vẹn được một câu.

    Dekisugi: Na...này....cứu ..tớ....với.

    Jaian: Cứu, cứu...bọn..này..sa.......sắp chết đến nơi rồi a..

    Suneo với Nobita đông thanh nói: Có chuyện gì xảy ra vật?

    Sao hai người chạy bán sống bán chết thế kia?

    Dekisugi: Từ...từ đã...để bọn tớ...ng...nghỉ chút, lấy...lại hơi cá....cái đã.

    Một lúc sau, khi kể lại hết câu chuyện mặt của Nobita với Suneo....đã...vô con mẹ nó biểu cảm luôn rồi.

    Bầu không khí rơi vào trầm lặng...

    1phút...hai phút...rồi 3 phút..

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    Akira: Ara~ ara~ Sắp có drama để hóng rồi a (>v3*

    Cô gái thứ nhất: Vậy anh có quan hệ gì với Dekisugi – senpai mà anh nói như thế?

    Nobita: Tôi?

    Ha!

    Nếu tôi nói tôi là bảo bối nhỏ của cậu ấy thì sao nào?

    Cô có tin tôi không?

    Cô gái thứ nhất: Cái...cái gì?!!

    Nobita: Không tin?

    Nói rồi Nobita mạnh tay kéo Dekisugi lại gần mình và đặt lên ngay môi anh một nụ hôn sâu.

    Cô ta đứng chết trân ngay tại chỗ, mọi người thì sốc, có người tự đấm vào ngực mình "Thụp!

    Thụp!

    Thụp" để kiểm tra thử đây có phải là mơ không, còn có người chỉ vì thế mà trực tiếp xỉu ngang, rồi ai nấy đỡ lấy nhau mà đứng trong cái cắng tin này.

    Nobita với Dekisugi vừa mới dứt ra khỏi nụ hôn thì lần này lại đến lượt của Suneo với Jaian.

    Suneo: Wow!

    Ấn tượng đấy Nobita.

    Còn cô kia, cô hãy nhìn thật kĩ vào những gì sắp xảy ra trước mắt cô.

    Cô gái thứ hai: Ha...hả?

    Dứt lời Suneo kéo Jaian lại để hôn còn không quên giơ cái ngón giữa tinh tế của mình ra trước mắt ả.

    Lần này không chỉ là một mà là cả cái căn tin đồng loạt ngất xỉu.

    Cô điều dướng hoảng tới mức cũng sắp ngất cùng mọi người may mà còn đủ tỉnh táo để gọi xe cấp cứu đó.

    Ngay ngày hôm sau trên báo nổi lên rầm rộ vụ "học sinh trường XXX đồng loạt ngất xỉu trong căn tin của nhà trường", nhưng cũng chẳng ai để ý rằng khi hai cặp CP chính của chúng ta đang hôn nhau thì một cô gái mang tên Akira đã chụp ảnh lại toàn bộ còn quay cả video nữa sau đó up lên nhóm " Các sát thủ cấp S và SS của tố chức Black".

    Và tất nhiên là đêm hôm đó mọi người trong tổ chức đã gọi điện để hỏi cho ra nhẽ chyện này nhưng đó là chuyện của tối nay còn bây giờ thì khác, nhóm Nobita đang học tiết cuối cùng ở trường.

    Khi chuông hết giờ vang lên cũng chính là lúc mà cả Nobita và Suneo đồng thời cùng nhận được một bức thư, nội dung bức thư có ghi:

    Gửi Nobita/Suneo,

    Lúc ra về hãy đến sân thượng/gốc đào dưới sân trường để gặp tớ nhé.

    Hẹn gặp cậu ở đó.

    From,

    D/J

    ad: Nobita sẽ lên sân thượng còn Suneo sẽ xuống dưới gốc đào nhé!

    ----------ta là giải phân cách---------

    Đến nơi, thấy có một người đang đợi mình ở đó....

    Nobita/Suneo: Cậu là người gọi tớ đến đây sao?

    D/J: Phải.

    End chương 7 nha mọi người, tui viết chương này tặng nhỏ em mới kết bạn được mong mọi người ủng hộ và cảm ơn mọi người đã đồng hàn cùng ad đến đây dù ad viết vẫn chưa được hay lắm, một lần nữa cảm ơn mọi người ạ!!!!!

    P/S: mong em thấy hay nha bé >3 iu em nhìu.
     
    (Dekinobi) Dù Em Có Như Thế Nào Thì Anh Vẫn Yêu Em
    Chương 8


    Hello mọi người, ad đã trở lại rồi đây.

    Mấy hôm nay thi không up chương mới được.

    Bữa nay thi xong rồi nên tui viết chương 8 tặng cho mọi người nè!

    Thưởng thức trong tâm trạng vui vẻ nhé! >3

    ------------vô nè----------

    ...Nobita & Suneo: Cậu là người gọi tôi đến đây sao?

    D/J: Phải.

    ---------Ở chỗ Nobita--------

    D: Phải.

    Nobita: Hả? *Giọng của người này nghe sao quen quen vậy?

    Rất giống Dekisugi.

    Không lẽ là....*

    D: Cậu nghe giọng tớ mỗi ngày mà vẫn không nhận ra à?

    Nobita~

    Nobita: A! *Đúng...đúng là cậu ấy thật kìa...*

    Dekisugi: Chuyện lúc nãy ở căn tin...

    Nobita: À.

    Chuyện đó sao?*Quả nhiên là cậu ấy để ý chuyện đó mà.*

    Dekisugi: Ừm!

    Cậu giải thích đi.

    Tại sao cậu lại làm như vậy?

    Nobita: Là....là tại vì....

    Tớ thích cậu đó!

    Dekisugi: A?

    Thấy biểu cảm ngơ ra tại chỗ của Dekisugi mà Nobita thấy sao mà nó chua xót và đau thế này?

    Cậu cố cười gượng, cố gắng nói tiếp.

    Nobita: Một thằng con trai mà lại đi thích một đứa con trai khác thật kinh tởm nhỉ?

    Cậu có kinh tởm tớ không?

    Dekisugi vì bất ngờ và cũng một phần vì vui quá mà không nói nên lời: Tớ...tớ...

    Nobita: Cậu không cần phải miễn cưỡng đâu.

    Hãy coi như tớ chưa từng nói gì đi, cũng coi như tớ chưa từng tồn tại nhé?

    Cậu cố cười nhưng sao lòng đau quá?

    Trái tim như bị hàng ngàn nhát dao chém qua.

    Thật đau, thật buồn.

    Cậu muốn khóc mà sao lại thế này, nó cứ nghẹn ứ ở cổ, mắt cay xè mà sao lại không khóc được?

    Dekisugi: Hahaha... – Cốc một cái lên đầu của Nobita.

    Nobita: A?

    Dekisugi: Tớ không thích cậu và cũng chưa bao giờ thích cậu đâu Nobita...

    Nobita cười trong chua xót: Vậy sao?

    Dekisugi: Ừ...

    Tớ không thích cậu tại vì tớ rất, rất, rất, rất, rất yêu cậu đó tiểu ngốc à.

    Nobita: Hả?*Mình nghe nhầm sao?

    Cậu ấy..*

    Dekisugi: Không nghe rõ?

    Nobita gật đầu theo bản năng.

    Dekisugi: Tớ nói lại một lần thôi, nghe cho kĩ đấy...

    Nobita: Ừ...Ừm.

    Dekisugi: Tớ nói tớ, Hidetoshi Dekisugi này yêu cậu, yêu Nobi Nobita cậu đó.

    Nobita: A...

    Hức...Hức...Oa...Huhuhu...*Mình không nghe nhầm, mình không nghe nhầm.

    Anh ấy thực sự nói yêu mình.*

    Dekisugi: Nobita đừng khóc a.

    Anh ở đây, anh ở đây mà...

    Dekisugi: Em nín đi, không sao cả, có anh ở đây rồi.

    Một lát sau Nobita thút thít rồi ngừng hẳn.

    Dekisugi: Nobita nè.

    Nobita: Hm?

    Em đây. (ad: sao đổi cách xưng hô nhanh thế?)

    Dekisugi: Mấy năm qua em đã đi đâu vậy?

    Tại sao em lại thay đổi nhiều đến thế?

    Anh suýt chút nữa là không nhận ra em nữa luôn đó.

    Nobita: Để lát nữa Suneo đến đây em sẽ kể hết tất cả cho hai người nghe luôn.

    Dekisugi: Ừm

    -------qua bên chỗ của Suneo---------

    J: Phải a.

    Suneo: Gọi tôi có việc gì?

    Tôi không có thời gian.

    J: Ồ.

    Nãy ở trong căn tin là ai mạnh miệng như thế mà bây giờ lại lạnh lùng thế?

    Suneo: Hả?!! ...

    Jai...Jaian?

    Jaian: Còn nhận ra tôi sao?

    Suneo: Sao... sao cậu...ưm!!

    Không đợi Suneo nói hết câu, Jaian xông đến...cưỡng hôn cậu.

    Jaian:*Thật mềm...* - anh liếm môi.

    Suneo:*Cái...cái gì vậy?

    Cậu ấy hôn mình?*

    Một lúc sau thấy Suneo vì bị thiếu dưỡng khí và đấm vào ngực mình Jaian mới buông tha cho cậu.

    Suneo: Hộc... ha... ha...

    Jaian: Ngốc!

    Cậu không biết thở bằng mũi sao?

    Sauneo: Là tại ai chứ...

    Jaian: Được được là tại tớ, tại tớ.

    Suneo: Tại sao...cậu lại làm như vậy?

    Jaian: Làm gì cơ? (ad: biết rồi mà còn hỏi.

    Tính giả ngu hay gì?)

    Suneo: Hôn...hôn tớ...

    Jaian nở một nụ cười gian manh: Ồ.

    Được a~

    Nói xong Jaian liền hôn Suneo một lần nữa khiến cậu ngại đỏ cả mặt một phần cũng vì thiếu dưỡng khí mà bây giờ nếu so sánh cậu với trái cà chua thì chắc cậu sẽ đỏ hơn đấy.

    Suneo: Cậu... cậu... lưu manh!

    Jaian: Ừ.

    Không lưu manh sao tôi hôn được em?

    Nói tôi nghe, tại sao khi ở trong căn tin em lại hôn tôi?

    Suneo: A?

    Jaian: Sao nào?

    Suneo: Tại...tại tớ ghen được chưa.

    Tại tớ thích cậu, yêu cậu... nên... tớ gh..ghen với cô ta.

    Jaian: Vậy sao?

    Suneo: Ừ..ừm.

    Jaian: Tôi cũng yêu em Suneo.

    Suneo: A...Hả?

    Jaian: Em không nghe nhầm đâu tôi nói là tôi yêu em.

    Suneo: Thật sao?

    Cậu không ghê tởm một người như tôi à?

    Jaian: Em là ngốc sao?

    Tôi không yêu em, không thích em thì làm sao tôi hôn em được chứ?

    Suneo: Oa...Huhuhu...

    Jaian: Em nín đi đã có anh ở đây rồi mà.

    Suneo: Huhuhuhu...Hức...Hức...

    Nghe Jaian nói vậy Sunei lại càng khóc to hơn lúc nãy xém chút nữa là gây chú ý đối với mấy đứa "điệp viên chạy bằng cơm" của trường rồi.

    Jaian: Đừng lo, anh sẽ ở đây, anh sẽ ở bên em cả cuộc đời này được chứ?

    Vậy nên em nín đi nhé?

    Suneo: Hức...

    Ừm.

    Khi Suneo đã nín hẳn thì cậu nhận được tin nhắn của Nobita, nội dung của tin nhắn chỉ vọn vẹn có mấy chữ:"Chỗ cũ, bọn tớ đang đợi cậu", ừ thì sau đó hai người đi đến đó chứ sao.

    Sau khi đến nơi thì Jaian đã choáng váng bởi vẻ ngoài nguy nga tráng lệ của "căn nhà nhỏ" trong lời của Suneo đã miêu tả, trong đầu nghĩ "Nó "thật nhỏ" a.

    Em ấy giàu quá đi".

    Đi thêm một lúc nữa thì hai người họ thấy Npbita với Dekisugi đang ngồi uống trà và ăn bánh kem cùng nhau...

    Bong bóng hồng bay khắp nơi, tràn ngập cả căn nhà thật là "nhỏ bé" mà Nobita và Suneo xây dựng nên để ở khi vào đại học.

    Nobita: Suneo, ở bên này!

    Suneo: Ừ.

    Cậu gọi cho hai người kia với nee – chan chưa thế?

    Nobita: Rồi.

    Họ bảo là đang trên đường đến đây rồi.

    Suneo: Được thôi.

    Jaian kéo Dekisugi qua một bên để nói chuyện còn kèm theo câu: "Nobita à, cho tớ mượn chồng cậu một chút nhé!". (Nobita kiểu: Rồi mày thấy mày nói chuyện có duyên ghe chưa?

    Mà cũng đúng nhỉ.)

    Một lúc sau nữa có hai chiếc xe thể thao đời mới nhất lao vào nhà của hai bé thụ với tốc độ của ánh sáng.

    "KÉT!!!!"

    Tiếng phanh xe vang vọng cả căn nhà...

    "RẦM!!!"

    Akira là người vào đầu tiên và tất nhiên phương thức vào phòng rất ư là "thùy nị, nết na" và "dịu dàng" a.

    Akira: Đâu?

    Đâu?

    Ai là người khiến hai đứa em bảo bối của tôi phải tương tư?

    Nobita: Chị ơi, bình tĩnh đi mà.

    Cùng lúc đó Karma với Nagisa đi vào.

    Karma: Đến rồi đây.

    Nagisa: Chào mọi người.

    Suneo: Mọi người đến đông đủ rồi thì vào vấn đề chính thôi nhỉ?

    --------------sau khi kể hết tất cả mọi chuyện cho hai ảnh nghe---------------

    Dekisugi với Jaian đã định cầm gậy đi đánh người nhưng mà may là đã có hai bé vợ cản lại, nếu không thì không biết một cô gái nào đó bây giờ sẽ ra sao nữa.

    Nobita & Suneo: Anh ở lại đây cho em, anh không được đi đâu cả.

    Dekisugi & Jaian: Nhưng anh/tôi...

    Nobita & Suneo: Em không biết đâu, nếu anh đi thì em với liền chia tay, em sẽ về tổ chức!!

    Dekisugi & Jaian: Không được!!

    Khó khăn lắm anh mới tìm được em...

    Nobita & Suneo: Vậy nên anh ở nhà cho em!

    Dekisugi & Jaian: Được rồi...

    Akira: Chị nghĩ là hai đứa nên đưa Dekisugi với Goda về ra mắt gia đình đi.

    Nobita & Suneo: Nhưng...

    Akira: Không nhưng nhị gì cả.

    Nghe lời chị.

    Nobita & Suneo: Vâng ạ.

    Bỗng cả đám nhận được một cuộc video call từ ông Boss, vì đã nói hết những gì họ dấu diếm với nhau rồi nên Dekisugi vơi Jaian cũng được tham gia cuộc gọi đó. vì điện thoại nhỏ quá nên họ chuyển qua cái màn hình lớn giữa phòng khách.

    Boss: Ái chà!

    Hai cậu nhóc nhỏ bé nhà ta mới đó mà đã lớn rồi sao? – Lấy khăn tay chấm nước mắt_ing

    Akira: Ba à!

    Boss: Được rồi, ta không đùa nữa.

    Có nhiệm vụ mới và ta mong nhóm 5 người các con sẽ hoàn thành nó cho ta.

    Nhé?

    Akira: Vâng.

    Tụi con biết rồi.

    Boss: Tài liệu ta đã gửi cho mỗi đứa một bản rồi đó nhớ hoàn thành nhiệm vụ.

    Nobita: Biết rồi ông già.

    Boss: À!

    Xíu nữa thì quên khi nào hai đứa con kết hôn với bạn trai thì thông báo cho ta nhé!

    Nobita & Suneo: Ông cút cho tôi!!!

    Boss: Haha, ta chỉ nói sự thật thôi mà.

    Tạm biệt mấy đứa nhé, bảo bối của ta gọi ta đi ăn cơm rồi.

    Nhóm 5 người của Nobita: Cho con gửi lời hỏi thăm đến papa/phu nhân nha ba/boss.

    Boss: Được a.

    Tạm biệt mấy đứa.

    Dekisugi: Mẹ nuôi của em là nam à?

    Nobita: Phải.

    Dekisugi: Ừm.

    End chương 8 rồi mọi người ơi.
     
    (Dekinobi) Dù Em Có Như Thế Nào Thì Anh Vẫn Yêu Em
    Chương 9


    Mới đó mà đã được một học kì từ lúc mà nhóm của Nobita chuyển về ngôi trường này để học, mọi chuyện đều diễn ra rất là bình thường trừ việc Sizuka với Kyumi vẫn bám lấy Dekisugi với Jaian suốt ngày làm hai người nào đó hận không thể giết được hai cô ả nhưng mà vẫn phải nhịn, nhịn, nhịn – điều quan trọng cần phải nhác lại 3 lần. (ad: hai đứa này vẫn chưa biết cái vụ ở trong căn tin trường đâu).

    Và có một tin mới đã làm mọi người vui vẻ và háo hức suốt mấy ngày nay đó chính là Lễ hội văn hóa của trường sẽ diễn ra vào ngày này tháng sau, cũng có nghĩa là chỉ còn có một tháng nữa để tất cả các lớp quyết định sẽ làm gì, diễn gì, chuẩn bị gì cho ngày đó.

    Lớp Nobita sẽ làm một quán Caffé tại lớp, có quy mô tổ chức cao, tên là: Tiệm Caffé thần tượng và một vở kịch nhỏ.

    Đặt tên như vậy là vì trong trường có ai nổi tiếng, trai xinh gái đẹp, nam thanh nữ tú hay trai tài giá sắc thì đều tụ hội ở lớp này hết (ad: tất nhiên là không có Shizuka với Kyumi rối).

    Thời gian thấm thoắt thoi đưa, chỉ còn đúng 3 nữa là ngày tổ chức Lễ hội văn hóa rồi, ai cũng háo hức chuẩn bị và sẵn sàng cho ngày hôm đó.

    Lớp của Nobita cũng đã chọn xong tiết mục cần biểu diễn rồi, trang phục cũng đã chuẩn bị xong và chỉ chờ ngày diễn nhưng chẳng ai ngờ rằng nhóm 5 người của Nobita đã đăng kí biểu diễn một tiết mục riêng cả.

    Rồi cuối cùng cũng đến ngày tổ chức Lễ hội văn hóa, sau tiết mục của lớp 12A2 thì đến lớp của Nobita nhưng không hiểu sao tất cả trang phục đều bị phá nát tươm, không một cái nào lành lặn cả.

    Lớp phó học tập: Làm sao bây giờ.

    Chỉ còn có 15 phút nữa là diễn rồi...

    Nghe lớp phó học tập nói vậy cả lớp nháo cả lên.

    Bỗng từ xa có một đám người mặc vest đen cùng với một đội ngũ make up tiến về phía họ, dẫn đầu là Akira.

    Akira: Các cậu không cần phải lo đâu.

    Tớ có trang phục dự bị bị nè, mà mọi người trang diểm như thế là không được đâu.

    Tớ sẽ cho người make up cho các cậu để phù hợp với vai diễn của mình hơn.

    Mọi người – trừ nhóm của Nobita: A...Cảm ơn cậu nha Akira.

    Lớp phó văn thể mĩ: Nếu không có cậu thì có lẽ tiết mục sẽ bị hủy mất rồi...

    Akira: Haha...Không sao đâu, đều là bạn bè cả mà.

    Nào, nhanh chuẩn bị đi sắp đến giờ diễn rồi kìa.

    Mọi người: Được, được.

    Khi mọi người đi ra hết khỏi cánh gà, nụ cười của Aki biến mất và thay vào đó là một khuôn mặt đen thui rất đáng sợ a.

    Nobita đến hỏi thì Aki nói là đã biết được người gây ra chuyện này và thông báo rằng Haru sẽ đến trường và tham gia biểu diễn vào tiết mục biểu diễn của họ nên là cần Nobita với Suneo nhanh nhanh chuẩn bị đồng phục, thiết bị cho buổi biểu diễn.

    Còn nói thêm nữa là ba và papa sẽ đến đây để xem họ biểu diễn nữa.

    Tất nhiên ba mẹ của Suneo với Nobita cũng sẽ đến xem rồi, hai đứa con trai cưng của họ mừ.

    Không biết khi bọn họ gặp nhau thì sẽ như thế nào nhỉ?

    Thôi để tâm làm gì vô vấn đề chính đê!

    Akira: Chỉ còn 1 tiếng rưỡi nữa thôi đấy, nhanh nhé.

    Và Haru nói là anh ấy sẽ đến trước 30 phút đó.

    Nobita & Suneo: Vâng.

    Tụi em biết rồi...

    Akira: Ừm.

    Chị lên sân thượng hóng gió một chút đây, chị sẽ quay lại khi nào Haru đến trường.

    Nobita: Vâng.

    --------------------trên sân thượng----------------------

    Akira nhìn về phía trước – nơi mà người đã phá trang phục của họ, người đó đứng trên bậc nở một nụ cười méo mó đến đáng sợ.

    Akira: Tại sao mày lại làm như vậy?

    Hắn: Hahahaha...Tại sao lại không?

    Cơ hội tốt đến vậy mà...

    Akira: Mày!!

    Lớp tao thì có thù có oán gì với mày chứ?

    Hắn: Không thù không oán?

    Nực cười!

    Bỗng hắn ta tức giận hét lên, rồi lao đến tấn công Aki nhung chỉ với chút công phu mèo cào này của hắn thì hắn còn chẳng thể chạm tới một góc áo của Aki.

    Aki quay ra phản công và đương nhiên là hắn bị Aki hành cho lên bờ xuống ruộng rồi ngất ở đó.

    Akira: Yếu quá!

    Vậy mà cũng đòi đấu tay đôi với mình sao.

    Ha, thật thảm hại.

    Nói rồi Aki phẩy tay gọi mấy tên thuộc hạ áo đen ra.

    Akira: Xử lí vụ này đi, dọn dẹp rồi đưa hắn ta tới bệnh viện là được.

    À, nhơ gọi điện báo cho cha mẹ của hắn nữa đấy!

    Robin: Vâng thưa cô chủ! – Quay sang đám thuộc hạ.

    Mấy người nghe cô chủ nói gì chưa mà còn đứng đó?

    Nhanh làm việc!!!

    Cả đám áo đen: Vâng thưa đại ca!!!!

    Haru: Aki – chan~ Anh đến rồi đây.

    Akira: Đến rồi à?

    Sao anh không ở dưới đợi em?

    Haru: Ể~ Anh nhớ em mà đừng phũ như vậy chứ?

    Akira: Em đang bận, anh đừng làm phiền em.

    Robin: Thưa cô chủ, tôi đã cho người đi điều tra hắn ta rồi.

    Là người của công ty đối thủ ạ.

    Akira: Cho người đi thủ tiêu hắn ta đi, nhớ làm trong âm thầm đừng để ai biết đấy.

    Robin: Yes, madam.

    Akira: Đi đi.

    Robin: Rõ!

    Haru: Hiuhiu...

    Em không nhớ anh một chút nào sao?

    Em hết thương anh rồi...

    Akira: Haizz...cái tên vô liêm sỉ này...

    Aki lại gần Haru và hôn nhẹ lên má Haru.

    Akira: Câu trả lời đấy, vừa lòng rồi chứ.

    Haru: Ừm, ừm đủ rồi a.

    Anh ume em quá đi vợ ơi!!

    Akira: Rồi rồi.

    Ba với papa đã đến chưa?

    Haru: Rồi á.

    Bậy giờ họ đang đợi ở dưới sân trường đó.

    Akira: Ừ.

    Đi thôi, cũng sắp đến giờ rồi, xuống cánh gà chuẩn bị biểu diễn thôi.

    Haru: Anh biết rồi, đợi anh.

    -----------------------Ở dưới sân trường------------------------

    Boss: Ồ, đây chẳng phải là trường của Robert sao?

    Boss phu nhân: Cũng hoành tráng anh nhỉ?

    Mà thôi bây giờ chúng ta đi tìm Aki, Su – chan và Nobi – chan đi, em thấy nhớ bọn trẻ rồi đó.

    Boss: Được, ta đi thôi.

    Đều nghe theo em bảo bối.

    ------------------------Đến giờ diễn nè-------------------------

    MC: Tiếp theo là tiết mục đặc biệt của một nhóm học sinh của lớp 12A1 và nhóm đó tên là The Fallen Angel.

    Hãy nhiệt liệt hưởng ứng nào!!!!

    Tất cả mọi người: YEAHHHHHHHHHHHHHH!!!!

    Tất cả học sinh: HÚUUUUUUU!!!

    Akira: Hello eveybody.

    Sẵn sàng cho khoảnh khắc bùng cháy sắp tới chưa nào?

    Tất cả học sinh: RỒI AAA!!

    Karma: Nổi nhạc lên đê!!

    (ad: người hát chính sẽ là Akira nhe mọi người, tên bài hát là: Shout Baby)

    Itsu kara watashi konna fū ni

    Gamanzuyoku narete ita n darō

    Kodomo no koro kara nakimushi datte

    Baka ni sareta no ni

    Naisho ni shite ite ne

    Nan te zankoku na kotoba

    Sakebigoe kasundeku

    Arifureteru hazu no mirai ni wa tōku te

    Dare ni kikazu tomo wakaru

    Aitsu no moto ni wa todoki ya shinai

    Doko ni tadoritsuke ba ī?

    Wakaranakute tada sugaritsuite

    Mainichi no fuan o kakikesu hodo

    Mune o kogasu akogare nado kienai

    Kawaritai

    Itsu kara watashi konna fū ni

    Gamanzuyoku narete ita n darō

    Kodomo no koro kara nakimushi datte

    Baka ni sareta no ni

    Naisho ni shite ite ne

    Nan te zankoku na kotoba

    Sakebigoe kasundeku

    Arifureteru hazu no mirai ni wa tōku te

    Dare ni kikazu tomo wakaru

    Aitsu no moto ni wa todoki ya shinai

    Doko ni tadoritsuke ba ī?

    Wakaranakute tada sugaritsuite

    Mainichi no fuan o kakikesu hodo

    Mune o kogasu akogare nado kienai

    Kawaritai

    ----------------Sau khi hát xong-------------------

    Tất cả mọi người: HÚUUUUUUU!!!

    Hay quá đi!!!!!

    Học sinh khối dưới: ÁHHH!

    Senpai ngầu quá trời...v.v (ad: đã lược bỏ hàng nghìn câu)

    Boss: Wow.

    Anh không ngờ tới bọn chúng có thể làm hoành tráng đến như thế đấy.

    Boss phu nhân: Ừ.

    Bọn trẻ thật giỏi, anh nhỉ?

    Boss: Ừm.

    Được rồi, đi tìm bọn trẻ nào, bà xã~

    Boss phu nhân: Ừ.

    --------------Đến nơi nà-----------

    Boss phu nhân: Aki – chan~ Con hát hay thật đó.

    Akira: A!

    Papa, ba với papa cũng xem rồi sao?

    Boss: Ừm.

    Làm rất tốt, mấy đứa, chúc mùng nhé.

    Nobita: Cảm ơn ba.

    Bà Nobi: Nobita, ông ấy là ai mà con gọi là ba vậy?

    Nobita: A? mẹ...

    Boss: Để ba.

    Boss: Xin chào chị Nobi, tôi là Kazama Yuki, ba nuôi của Nobita và Suneo.

    Boss phu nhân: Còn tôi là Ren, Ren Shuzuki, cũng có thể gọi là Ren Yuki – vợ của người đàn ông ngáo ngơ này a.

    Ông Honekawa:*Kazama Yuki?

    Nghe quen quá...* A!!

    Ngài...ngài là chủ tịch của tập đoạn Black đứng đầu thế giới sao?

    Kazama: Haha...ông không cần phải khách sao như vậy đâu.

    Dù gì thì tôi với con trai ông cũng là người một nhà rồi đi.

    Ông Honekawa: Được, được.

    Tôi nghe ông.

    Sau khi kể xong những năm qua họ đã sống thế nào với nhau (ad: ba Kazama không có kể chuyện Nobita và Suneo làm sát thủ đâu.

    Nhỡ mà bốn vị kia nghe xong mà ngất ra đó thì khổ) thì cũng là lúc bốn vị phụ huynh kia về nhà để chuẩn bị cơm tối, lúc 7 giờ họ ăn chung với nhau nói thêm về để tìm hiểu về nhau hơn.

    Nhưng mà đó là chuyện của một lát nữa còn bây giờ thì nhà Honekawa với Nobi mới về được 10 phút thôi.

    Kazama: Nào nào.

    Con rể của ta đâu rồi nhỉ?~

    Ren: Ra đây gặp chúng ta đi~

    Nobita & Suneo: Nè!

    Hai người đùa như thế là không vui đâu nha.

    Kazama: Ya.

    Đừng tức giận chứ.

    Nobita & Suneo: Hứ!

    Dekisugi: Haha...không sao đâu nobita.

    Kazama: Ô.

    Vậy đây là con rể thứ của ta sao?

    Cũng ưa nhìn đấy.

    ...Sau 30 phút gà bay chó sủa thì họ cũng ngồi nói chuyện bình thường với nhau ở quán Caffé gần trường.

    Dekisugi: Nình ngài cũng rất trẻ nha.

    Ngài năm nay ngài bao nhiêu tuổi vậy ạ?

    Kazama: Cháu đoán xem?

    Dekisugi: Hm...

    Vậy...

    29 sao.

    Kazama: Không nha.

    Jaian: 30?

    Dekisugi & Jaian: Vậy là 35?

    Kazama: Nah.

    Ta không có già đẽn vậy đâu.

    Dekisugi & Jaian: Haizz.

    Bọn cháu chị thua a.

    Ngài nói đi.

    Kazama: Năm nay ta mới 32 thôi đó, còn Ren thì 30.

    Jaian: Wow.

    Hai người đã 30 tuổi thật sao?

    Nhìn cứ như mới 20 thôi vậy.

    Ren: Haha...Cảm ơn cháu.

    Họ ngồi nói chuyện với nhau thêm một lúc nữa rồi về nhà của Nobita để ăn tối.

    Và cuối cùng là kết thúc một ngày đầy vui vẻ và ngạc nhiên.

    end chương 9 nha mọi người sorry vì ra chậm hé. tại tui phải thi học kì các thứ nữa nên hơi chậm.

    và chúc mọi người một buổi tối vui vẻ và hạnh phúc bên gia đình nhé!

    iu mọi người nhìu lém moa~ moa~ >3
     
    (Dekinobi) Dù Em Có Như Thế Nào Thì Anh Vẫn Yêu Em
    Tặng (Remake)


    hello mọi người,

    tại trong chap trước tui quên gắn cái bài hát vô nên giờ tui đăng lại cho mọi người nè.

    ----------------------------vô---------------------------------------

    Mới đó mà đã được một học kì từ lúc mà nhóm của Nobita chuyển về ngôi trường này để học, mọi chuyện đều diễn ra rất là bình thường trừ việc Sizuka với Kyumi vẫn bám lấy Dekisugi với Jaian suốt ngày làm hai người nào đó hận không thể giết được hai cô ả nhưng mà vẫn phải nhịn, nhịn, nhịn – điều quan trọng cần phải nhác lại 3 lần. (ad: hai đứa này vẫn chưa biết cái vụ ở trong căn tin trường đâu).

    Và có một tin mới đã làm mọi người vui vẻ và háo hức suốt mấy ngày nay đó chính là Lễ hội văn hóa của trường sẽ diễn ra vào ngày này tháng sau, cũng có nghĩa là chỉ còn có một tháng nữa để tất cả các lớp quyết định sẽ làm gì, diễn gì, chuẩn bị gì cho ngày đó.

    Lớp Nobita sẽ làm một quán Caffé tại lớp, có quy mô tổ chức cao, tên là: Tiệm Caffé thần tượng và một vở kịch nhỏ.

    Đặt tên như vậy là vì trong trường có ai nổi tiếng, trai xinh gái đẹp, nam thanh nữ tú hay trai tài giá sắc thì đều tụ hội ở lớp này hết (ad: tất nhiên là không có Shizuka với Kyumi rối).

    Thời gian thấm thoắt thoi đưa, chỉ còn đúng 3 nữa là ngày tổ chức Lễ hội văn hóa rồi, ai cũng háo hức chuẩn bị và sẵn sàng cho ngày hôm đó.

    Lớp của Nobita cũng đã chọn xong tiết mục cần biểu diễn rồi, trang phục cũng đã chuẩn bị xong và chỉ chờ ngày diễn nhưng chẳng ai ngờ rằng nhóm 5 người của Nobita đã đăng kí biểu diễn một tiết mục riêng cả.

    Rồi cuối cùng cũng đến ngày tổ chức Lễ hội văn hóa, sau tiết mục của lớp 12A2 thì đến lớp của Nobita nhưng không hiểu sao tất cả trang phục đều bị phá nát tươm, không một cái nào lành lặn cả.

    Lớp phó học tập: Làm sao bây giờ.

    Chỉ còn có 15 phút nữa là diễn rồi...

    Nghe lớp phó học tập nói vậy cả lớp nháo cả lên.

    Bỗng từ xa có một đám người mặc vest đen cùng với một đội ngũ make up tiến về phía họ, dẫn đầu là Akira.

    Akira: Các cậu không cần phải lo đâu.

    Tớ có trang phục dự bị bị nè, mà mọi người trang diểm như thế là không được đâu.

    Tớ sẽ cho người make up cho các cậu để phù hợp với vai diễn của mình hơn.

    Mọi người – trừ nhóm của Nobita: A...Cảm ơn cậu nha Akira.

    Lớp phó văn thể mĩ: Nếu không có cậu thì có lẽ tiết mục sẽ bị hủy mất rồi...

    Akira: Haha...Không sao đâu, đều là bạn bè cả mà.

    Nào, nhanh chuẩn bị đi sắp đến giờ diễn rồi kìa.

    Mọi người: Được, được.

    Khi mọi người đi ra hết khỏi cánh gà, nụ cười của Aki biến mất và thay vào đó là một khuôn mặt đen thui rất đáng sợ a.

    Nobita đến hỏi thì Aki nói là đã biết được người gây ra chuyện này và thông báo rằng Haru sẽ đến trường và tham gia biểu diễn vào tiết mục biểu diễn của họ nên là cần Nobita với Suneo nhanh nhanh chuẩn bị đồng phục, thiết bị cho buổi biểu diễn.

    Còn nói thêm nữa là ba và papa sẽ đến đây để xem họ biểu diễn nữa.

    Tất nhiên ba mẹ của Suneo với Nobita cũng sẽ đến xem rồi, hai đứa con trai cưng của họ mừ.

    Không biết khi bọn họ gặp nhau thì sẽ như thế nào nhỉ?

    Thôi để tâm làm gì vô vấn đề chính đê!

    Akira: Chỉ còn 1 tiếng rưỡi nữa thôi đấy, nhanh nhé.

    Và Haru nói là anh ấy sẽ đến trước 30 phút đó.

    Nobita & Suneo: Vâng.

    Tụi em biết rồi...

    Akira: Ừm.

    Chị lên sân thượng hóng gió một chút đây, chị sẽ quay lại khi nào Haru đến trường.

    Nobita: Vâng.

    --------------------trên sân thượng----------------------

    Akira nhìn về phía trước – nơi mà người đã phá trang phục của họ, người đó đứng trên bậc nở một nụ cười méo mó đến đáng sợ.

    Akira: Tại sao mày lại làm như vậy?

    Hắn: Hahahaha...Tại sao lại không?

    Cơ hội tốt đến vậy mà...

    Akira: Mày!!

    Lớp tao thì có thù có oán gì với mày chứ?

    Hắn: Không thù không oán?

    Nực cười!

    Bỗng hắn ta tức giận hét lên, rồi lao đến tấn công Aki nhung chỉ với chút công phu mèo cào này của hắn thì hắn còn chẳng thể chạm tới một góc áo của Aki.

    Aki quay ra phản công và đương nhiên là hắn bị Aki hành cho lên bờ xuống ruộng rồi ngất ở đó.

    Akira: Yếu quá!

    Vậy mà cũng đòi đấu tay đôi với mình sao.

    Ha, thật thảm hại.

    Nói rồi Aki phẩy tay gọi mấy tên thuộc hạ áo đen ra.

    Akira: Xử lí vụ này đi, dọn dẹp rồi đưa hắn ta tới bệnh viện là được.

    À, nhơ gọi điện báo cho cha mẹ của hắn nữa đấy!

    Robin: Vâng thưa cô chủ! – Quay sang đám thuộc hạ.

    Mấy người nghe cô chủ nói gì chưa mà còn đứng đó?

    Nhanh làm việc!!!

    Cả đám áo đen: Vâng thưa đại ca!!!!

    Haru: Aki – chan~ Anh đến rồi đây.

    Akira: Đến rồi à?

    Sao anh không ở dưới đợi em?

    Haru: Ể~ Anh nhớ em mà đừng phũ như vậy chứ?

    Akira: Em đang bận, anh đừng làm phiền em.

    Robin: Thưa cô chủ, tôi đã cho người đi điều tra hắn ta rồi.

    Là người của công ty đối thủ ạ.

    Akira: Cho người đi thủ tiêu hắn ta đi, nhớ làm trong âm thầm đừng để ai biết đấy.

    Robin: Yes, madam.

    Akira: Đi đi.

    Robin: Rõ!

    Haru: Hiuhiu...

    Em không nhớ anh một chút nào sao?

    Em hết thương anh rồi...

    Akira: Haizz...cái tên vô liêm sỉ này...

    Aki lại gần Haru và hôn nhẹ lên má Haru.

    Akira: Câu trả lời đấy, vừa lòng rồi chứ.

    Haru: Ừm, ừm đủ rồi a.

    Anh ume em quá đi vợ ơi!!

    Akira: Rồi rồi.

    Ba với papa đã đến chưa?

    Haru: Rồi á.

    Bậy giờ họ đang đợi ở dưới sân trường đó.

    Akira: Ừ.

    Đi thôi, cũng sắp đến giờ rồi, xuống cánh gà chuẩn bị biểu diễn thôi.

    Haru: Anh biết rồi, đợi anh.

    -----------------------Ở dưới sân trường------------------------

    Boss: Ồ, đây chẳng phải là trường của Robert sao?

    Boss phu nhân: Cũng hoành tráng anh nhỉ?

    Mà thôi bây giờ chúng ta đi tìm Aki, Su – chan và Nobi – chan đi, em thấy nhớ bọn trẻ rồi đó.

    Boss: Được, ta đi thôi.

    Đều nghe theo em hết bảo bối.

    ------------------------Đến giờ diễn nè-------------------------

    MC: Tiếp theo là tiết mục đặc biệt của một nhóm học sinh của lớp 12A1 và nhóm đó tên là The Fallen Angel.

    Hãy nhiệt liệt hưởng ứng nào!!!!

    Tất cả mọi người: YEAHHHHHHHHHHHHHH!!!!

    Tất cả học sinh: HÚUUUUUUU!!!

    Akira: Hello eveybody.

    Sẵn sàng cho khoảnh khắc bùng cháy sắp tới chưa nào?

    Tất cả học sinh: RỒI AAA!!

    Karma: Nổi nhạc lên đê!!

    (ad: người hát chính sẽ là Akira nhe mọi người, tên bài hát là: Shout Baby)

    Itsu kara watashi konna fū ni

    Gamanzuyoku narete ita n darō

    Kodomo no koro kara nakimushi datte

    Baka ni sareta no ni

    Naisho ni shite ite ne

    Nan te zankoku na kotoba

    Sakebigoe kasundeku

    Arifureteru hazu no mirai ni wa tōku te

    Dare ni kikazu tomo wakaru

    Aitsu no moto ni wa todoki ya shinai

    Doko ni tadoritsuke ba ī?

    Wakaranakute tada sugaritsuite

    Mainichi no fuan o kakikesu hodo

    Mune o kogasu akogare nado kienai

    Kawaritai

    Itsu kara watashi konna fū ni

    Gamanzuyoku narete ita n darō

    Kodomo no koro kara nakimushi datte

    Baka ni sareta no ni

    Naisho ni shite ite ne

    Nan te zankoku na kotoba

    Sakebigoe kasundeku

    Arifureteru hazu no mirai ni wa tōku te

    Dare ni kikazu tomo wakaru

    Aitsu no moto ni wa todoki ya shinai

    Doko ni tadoritsuke ba ī?

    Wakaranakute tada sugaritsuite

    Mainichi no fuan o kakikesu hodo

    Mune o kogasu akogare nado kienai

    Kawaritai

    ----------------Sau khi hát xong-------------------

    Tất cả mọi người: HÚUUUUUUU!!!

    Hay quá đi!!!!!

    Học sinh khối dưới: ÁHHH!

    Senpai ngầu quá trời...v.v (ad: đã lược bỏ hàng nghìn câu)

    Boss: Wow.

    Anh không ngờ tới bọn chúng có thể làm hoành tráng đến như thế đấy.

    Boss phu nhân: Ừ.

    Bọn trẻ thật giỏi, anh nhỉ?

    Boss: Ừm.

    Được rồi, đi tìm bọn trẻ nào, bà xã~

    Boss phu nhân: Ừ.

    --------------Đến nơi nà-----------

    Boss phu nhân: Aki – chan~ Con hát hay thật đó.

    Akira: A!

    Papa, ba với papa cũng xem rồi sao?

    Boss: Ừm.

    Làm rất tốt, mấy đứa, chúc mùng nhé.

    Nobita: Cảm ơn ba.

    Bà Nobi: Nobita, ông ấy là ai mà con gọi là ba vậy?

    Nobita: A? mẹ...

    Boss: Để ba.

    Boss: Xin chào chị Nobi, tôi là Kazama Yuki, ba nuôi của Nobita và Suneo.

    Boss phu nhân: Còn tôi là Ren, Ren Shuzuki, cũng có thể gọi là Ren Yuki – vợ của người đàn ông ngáo ngơ này a.

    Ông Honekawa:*Kazama Yuki?

    Nghe quen quá...* A!!

    Ngài...ngài là chủ tịch của tập đoạn Black đứng đầu thế giới sao?

    Kazama: Haha...ông không cần phải khách sao như vậy đâu.

    Dù gì thì tôi với con trai ông cũng là người một nhà rồi đi.

    Ông Honekawa: Được, được.

    Tôi nghe ông.

    Sau khi kể xong những năm qua họ đã sống thế nào với nhau (ad: ba Kazama không có kể chuyện Nobita và Suneo làm sát thủ đâu.

    Nhỡ mà bốn vị kia nghe xong mà ngất ra đó thì khổ) thì cũng là lúc bốn vị phụ huynh kia về nhà để chuẩn bị cơm tối, lúc 7 giờ họ ăn chung với nhau nói thêm về để tìm hiểu về nhau hơn.

    Nhưng mà đó là chuyện của một lát nữa còn bây giờ thì nhà Honekawa với Nobi mới về được 10 phút thôi.

    Kazama: Nào nào.

    Con rể của ta đâu rồi nhỉ?~

    Ren: Ra đây gặp chúng ta đi~

    Nobita & Suneo: Nè!

    Hai người đùa như thế là không vui đâu nha.

    Kazama: Ya.

    Đừng tức giận chứ.

    Nobita & Suneo: Hứ!

    Dekisugi: Haha...không sao đâu nobita.

    Kazama: Ô.

    Vậy đây là con rể thứ của ta sao?

    Cũng ưa nhìn đấy.

    ...Sau 30 phút gà bay chó sủa thì họ cũng ngồi nói chuyện bình thường với nhau ở quán Caffé gần trường.

    Dekisugi: Nình ngài cũng rất trẻ nha.

    Ngài năm nay ngài bao nhiêu tuổi vậy ạ?

    Kazama: Cháu đoán xem?

    Dekisugi: Hm...

    Vậy...

    29 sao.

    Kazama: Không nha.

    Jaian: 30?

    Dekisugi & Jaian: Vậy là 35?

    Kazama: Nah.

    Ta không có già đẽn vậy đâu.

    Dekisugi & Jaian: Haizz.

    Bọn cháu chị thua a.

    Ngài nói đi.

    Kazama: Năm nay ta mới 32 thôi đó, còn Ren thì 30.

    Jaian: Wow.

    Hai người đã 30 tuổi thật sao?

    Nhìn cứ như mới 20 thôi vậy.

    Ren: Haha...Cảm ơn cháu.

    Họ ngồi nói chuyện với nhau thêm một lúc nữa rồi về nhà của Nobita để ăn tối.

    Và cuối cùng là kết thúc một ngày đầy vui vẻ và ngạc nhiên.

    end chương 9 nha mọi người sorry vì ra chậm hé. tại tui phải thi học kì các thứ nữa nên hơi chậm.

    và chúc mọi người một buổi tối vui vẻ và hạnh phúc bên gia đình nhé!

    iu mọi người nhìu lém moa~ moa~ >3
     
    (Dekinobi) Dù Em Có Như Thế Nào Thì Anh Vẫn Yêu Em
    Chương 10


    Chắc mọi người cũng thắc mắc tại sao mấy chương gần đây không thấy Doraemon xuất hiện đúng không?

    Vì người ta đã đi nâng cấp rồi.

    Nhưng ai ngờ được trong quá trình ấy tiểu Dora nhà ta đã gặp được người bạn đời định mệnh của mình chứ. (ad: Chương này sẽ dành riêng cho tiểu Dora nhà ta nhé mọi người)

    -------Quay lại khoảng thời gian trước khi tiểu Dora nhà ta đi sửa nào-------

    Doraemon: Nobita ới!

    Cậu lên đây tớ có chuyện muốn nói.

    Nobita: Chờ tớ xíu đi.

    15 phút sau.

    Nobita: Cậu có chuyện gì sao?

    Doraemon: Tớ sẽ phải đi bảo hành và nâng cấp vào ngày mai nên hôm nay tớ phải xuất phát để kịp giờ vì chỗ đó hơi xa...

    Nobita: Cậu sẽ đi sao?

    Bao lâu? – giọng cậu dường như có pha trong đó một chút buồn và một chút tiếc nuối.

    Cũng phải thôi 8 năm xa cách chú mèo máy người mà cậu coi như em trai mình bây giờ mới gặp lại chưa được bao lâu mà lại phải xa nhau tiếp như này có chút nhớ đi.

    Nghĩ lại thì người ở lại động viên cậu nhiều nhất trong đám bạn kể cả anh thì chỉ có mỗi cậu mà thôi.

    Doraemon: Đừng lo, Nobita.

    Mình sửa xong sẽ về mà.

    Không lâu đâu, vậy nên, cậu không cần lo cho tớ.

    Hãy giải quyết chuyện của cậu đi.

    Nobita có chút muốn khóc nói: Ừm.

    Mình biết rồi.

    Hẹn gặp lại cậu, tớ sẽ thông báo cho bố mẹ...

    Doraemon: Được rồi, tớ đi đây.

    Tạm biệt cậu nhé!

    Nobita: Tạm biệt....

    Doraemon.

    Một lúc sau.

    Cậu xuống nhà và nói với ba mẹ về chuyện vừa rồi.

    Họ cũng rất tiếc vì chẳng thể nói lời tạm biệt với nó.

    (ad:Bắt đầu từ đây tớ sẽ dùng ngôi cậu cho Doraemon còn hắn sẽ là của người đó nhé)

    Từ lúc nó đi đến nay cũng được một năm rồi.

    Một năm ấy trôi qua cũng thật bình thường nhưng lại thiếu đi cậu – mặt trời nhỏ trong mắt mọi người, bởi cậu là người dễ giận nhưng cũng dễ tha thứ, dễ nhớ nhưng cũng dễ quên, dễ khóc nhưng cũng dễ cười...

    Một con người tốt bụng đến thế vậy mà bây giờ vẫn chưa quay về.

    Họ nhớ cậu rồi.

    Mẹ cậu khóc, ba cậu buồn, anh trai cậu che đi nỗi buồn đó bằng nụ cười và khuôn mặt lạnh băng, bạn bè cậu cũng chẳng ai nhắc đến cậu nữa vì họ sợ.

    Họ sợ khi nhắc đến cậu họ sẽ không kìm được cảm xúc của mình.

    Họ ngày nào cũng cậu mong cậu an toàn, mong cậu có thể quay lại nhưng giờ đây, có lẽ... họ, sẽ mất hi vọng, mất đi sự mạnh mẽ ấy và ôm nhau khóc thật to để vơi đi phần nào nỗi mất mát ấy.

    Nào ngờ đâu lúc họ tuyệt vọng nhất và định buông bỏ mọi thứ thì cậu trở về.

    Trở về nhà với mọi người, với một hình dạng khác và...với một người bạn đời?!!

    Xì tốp!

    What?

    Một người bạn đời?

    Vâng, bạn không nghe nhầm đâu.

    Phải Doraemon có bạn đời và đó là một chàng trai rất tốt cũng rất đẹp trai a.

    Chuyện này thì lại phải quay lại cái thời điểm cậu đặt chân đến nhà máy ở tương lai kia cơ.

    Cái hôm cậu đến nhà máy để sửa lại và nâng cấp thì cậu gặp được hắn, một tiến sĩ rất tài giỏi và nổi tiếng ở đó (Doraemon: ơ?

    Tui mới đi có mấy năm hoi mà, sao thay đổi nhiều quá dị...T_T).

    Hắn tên Satoru, nay may mới có 22 nồi bánh chưng thôi nhưng mà rất là tài giỏi nha.

    Còn trẻ như vậy mà đã là tiến sĩ No.1 của cả cái nhà máy quy mô lớn luôn đó.

    Thành tích xuất sắc thì khỏi phải nói rồi, những con robot hay phát minh của hắn chế tạo ra đều rất ưu tú và rất tốt, hiểu quả hoạt động rất cao.

    Lần này đi sửa cậu đã may mắn được hắn sửa chữa vì mỗi tiến sĩ sẽ làm vài con robot nhưng hắn thì không như vậy.

    Hắn chỉ cần sửa lại Doraemon thôi vì cậu là 1 con robot bị lỗi nên rất khó sửa và nâng câp..v.v...

    Hắn bao năm qua chưa từng yêu ai hay rung động đối với ai nhưng lần đầu tiên nhìn thấy cậu...hắn mới nhận ra rằng hắn đã lỡ yêu cậu mất rồi.

    Mỗi một robot sau khi được sửa chữa và nâng cấp sẽ được mang một hình dạng khác, chính là hình dạng của con người a.

    Lúc cậu làm robot nhìn đã rất khả ái rồi, bây giờ lại biến thành người như vậy là muốn đi giết người sao?

    Cậu rất dễ thương nha, rất xinh trai.

    Cậu biến thành như vậy thì phải đi hỏi bản thân tên Satoru hắn rồi.

    Hơi mất thời gian cho việc thiết kế nhưng mà không sao hắn đã làm xong rồi.

    Công việc tiến hành sửa chữa nâng cấp các thứ chỉ mất một tuần mà thôi.

    Nhưng mà vì lí do gì mà cậu lại ở tương lai tận một năm mới trở về?

    Cậu ở lại cũng là vì một tên lưu manh nào đó đi.

    Sau khi hai người yêu nhau thì hắn nói cậu ở lại đâu với hắn, chờ hắn làm xong việc sẽ về với cậu rồi sẵn tiện ra mắt gia đình của cậu luôn, và tất nhiên là cậu đồng ý rồi.

    Chờ đợi là hạnh phúc a.

    Lần đầu tiên hắn gặp cậu là ở khu vườn sinh thái của nhà máy (trước khi sửa chữa) lúc đó cậu đang bị bắt nạt bởi mấy con robot khác, bọn nó chính là mấy người đã bắt nạt cậu từ lúc cậu bị chuột cắn mất tai cho đến bây giờ.

    Trong bọn đó có cô gái mà cậu từng thích, từng xem cô ấy là bạn, là chị... nhưng cô ta lại chỉ xem cậu là một món đồ chơi, một thú vui lúc cô chán.

    Cô coi cậu là một trò hề, trước mặt cậu cô nói cô rất thích chơi với cậu, rất quý cậu, đến khi ở với người khác cô lại nói xấu cậu, sỉ nhuc cậu nhưng cậu vẫn chơi với cô vì lúc đó cô chính là người bạn duy nhất của cậu.

    Bây giờ gặp lại nhau cô nhìn cậu bằng cái ánh mắt khinh bỉ, nói chuyện với cậu lại luôn mỉa mai cậu...

    Cậu buồn, cậu đau, cậu tổn thương nhưng cậu chẳng nói cho một ai bởi lẽ cậu chẳng có ai là bạn ngoài em gái cậu, cậu không muốn em mình lo lắng hay gặp rắc rối nên cậu cũng không nói cho Doraemi biết gì.

    Em nó có hỏi thì cậu chỉ cười cười rồi lảng sang chuyện khác.

    ------khu vườn sinh thái-----

    Mèo máy A: Hey!

    Con mèo xanh kia.

    Doraemon: A...Cậu...

    Con mèo máy B: Ồ, xem ra là vẫn nhớ tụi này nhỉ?

    Mèo máy C: Hahaha.

    Tao không nghĩ là mày còn có mặt mũi để quay về đây đấy?

    Đồ méo máy không có tai...

    Doraemon: Thì...thì sao chứ?

    Tôi không có tai thì liên quan gì đến mấy người...

    Mèo máy A: Mày dám cãi lại bon tao?

    Lúc trước rất ngoan ngoãn mà bay giờ lại cả gan như vậy à?

    Doraemon: Tôi...

    Mimi (do ad không nhớ tên nên lấy đại, mọi người đừng nhầm lẫn với bé mèo trắng mimi trong phim nhé): Đây chẳng phải là Doraemon sao?

    Doraemon: *Là cậu ấy!* - suy nghĩ trong vui vẻ cậu định mở miệng đáp lại thì nghe cô ta nói.

    Mimi: Cậu vẫn như ngày nào.

    Vô dụng thậy đấy, yếu đuối nữa.

    Haizzz

    Nghe những gì phát ra từ miệng cô ta, cậu như sét đánh giữa trời quang mà sốc không nói được một lời để phản bác.

    Sau đó cậu không nhịn được nữa, cậu cảm thấy ấm ức: Tại sao chứ?

    Cậu xem cô là bạn của mình.

    Có gì cũng chia sẻ với cô, cô buồn thì cậu an ủi, cô suy sụp thì cậu động viên nhưng đổi lại là cái gì?

    Sự phản bội!

    Người ta nói bị người mình quý phản bội rất đau.

    Nhưng nỗi đau bị người mình tin tưởng, yêu thương nhất lại còn là người mà mình thích phản bội thì nỗi đau đó lại càng đau, đau gấp bội những gì bạn nghĩ.

    Cuối cùng cậu không nhịn được nữa mà lên tiếng.

    Doraemon: Mimi, cậu... có từng xem tớ là bạn?

    Mimi: Cậu nói gì vậy?

    Tớ luôn xem cậu là bạn mà...

    Nghe vậy trong lòng cậu lại lóe len được một tia hi vọng nhỏ nhoi nhưng cô ta lại vô tình cướp nó đi khỏi cậu.

    Mimi: Cậu nghĩ tôi sẽ nói như vậy sao?

    Ngu ngốc!

    Doraemon: Nhưng chẳng phải cậu đã từng nói cậu không chê tớ sao?

    Cậu nói cậu không ngại khi kết bạn với tớ...

    Mimi: Thật nực cười!

    Tôi chỉ nói vậy mà cậu cũng tin?

    Xem ra cậu ngốc tới mức không nhận ra đâu là thật đâu là giả nữa rồi.

    Tim cậu chính thức tan vỡ từ giây phút đó.

    Thật đau, thật buồn nhưng cậu sao không thể khóc?

    Khó chịu thật đấy.

    Cậu cố nén tất cả uất ức, kìm lại dòng nước mắt chực trào ra của mình, cố gắng nói trọn vẹn một cậu trong nghẹn ngào.

    Doraemon: Cậu... không xem tớ là bạn cũng được... nhưng mà tớ, cảm ơn cậu vì thời gian qua đã chịu chơi với tớ và cũng xin lỗi vì...

    đã làm mất thời gian của cậu...

    Mimi:....

    Doraemon: Cảm ơn vì cậu đã ở bên tớ từng ấy thời gian...

    Mimi: Nói xong chưa?

    Doraemon: Ừ...

    Tạm biệt cậu...* Người con gái mà tớ đã từng yêu*

    Nói rồi cậu xoay người rời đi, nước mắt rơi lã chã trên khuôn mặt đáng yêu ấy, từng giọt, từng giọt nhìn đau lòng biết bao.

    Cậu lau vội dòng nước mắt, cậu không cho phép mình yếu đuối trước mặt người khác rồi chạy đi nhưng cậu không biết tất cả những gì xảy ra lúc nãy đã có một người nào đó thu hết vào tầm mắt trong thầm lặng.

    Ngay ngày hôm đó hắn đã chạy đến phòng chủ tịch xin ông cho hắn sửa cậu và chỉ cậu mà thôi.

    Ừ thì ổng cũng đồng ý mà hỏi lí do thì hắn lại nhất quyết không nói.

    Thì cũng phải chiều chứ biết sao giờ, hắn mà nghỉ thì nhà máy của ông phá sản mất.

    Mọi chuyện vẫn diễn ra như vậy, khi cậu sửa chữa xong thì mới chỉ hết có 3 tuần thôi, cơ mà vì có một người nào đó nói cho mình một cơ hội để theo đuổi cậu.

    Cậu cũng biết bản thân đã rung động trước hắn rồi nhưng mà cậu vẫn cho hắn cơ hội một phần vì cậu cũng rung động hắn, một phần cũng vì xác định lại tình cảm của mình nữa.

    Vậy nên khi cậu ở tương lai đã rất vui vẻ và cậu nghĩ cũng đến lúc cậu nên nói cho hắn biết tình cảm của mình rồi.

    Cậu đã chuận bị tất cả, cũng đã sẵn sàng, cậu ở nhà nấu hêm vài món rồi đợi hắn về.

    Nhưng mà giữa chừng định làm món tráng miệng thì hết nguyên liệu mất nên cậu ra ngoài đi mua.

    Trên đường về cậu gặp Mimi, cô ta lôi cậu vào một cái ngõ nhỏ rồi nói chuyện.

    Mimi: Có phải cậu thích tiến sĩ Satoru?

    Doraemon: A....Cậu...làm sao mà...

    Mimi: Cậu!

    Tránh xa anh ấy ra.

    Anh ấy là của tôi!!

    sorry mọi người, tại ad mấy bữa nay thi giữa học kì nên không up chương mới được nên hôm nay đăng để chuộc lỗi với mọi người đây.

    và chương này ad viết dành tặng cho linhdan88 nhé!

    chúc đan đọc vui vẻ nha >3 iu đan nhìu nhìu lém á.

    from your bestfriend

    tieu_thien_than
     
    (Dekinobi) Dù Em Có Như Thế Nào Thì Anh Vẫn Yêu Em
    Chương 11


    Nghe nhạc cho nó chill nào mọi người!

    -----------ta là dải phân cách vô duyên nè-----------

    Chương trước:

    Doraemon: A....Cậu... làm sao mà...

    Mimi: Cậu!

    Tránh xa anh ấy ra.

    Anh ấy là của tôi!!

    Doraemon: Cậu...tại sao chứ?

    Mimi: Vì cậu không xứng với anh ấy!

    Doraemon: Tớ cũng như các cậu mà, tớ cũng có quyền được yêu, được bày tỏ tình cảm của mình...

    Cậu còn chưa nói hết cô ta đã tiến đến tát mạnh vào mặt cậu, tiếng "chát" oan nghiệt vang lên giữa khung cảnh yên ắng trong cái con hẻm nhỏ ấy.

    Mimi: Thật kinh tởm!

    Doraemon cậu chưa bao giờ nghe ai đó chỉ trích mình nặng đến thế cả, cậu biết một con mèo máy bị lỗi như cậu ngay từ đầu còn chẳng có tư cách để yêu ai hay nói mình yêu ai mà.

    Nhưng mà nó đau lắm, lúc cậu biết sự thật về cô cũng là lúc cậu thất vọng nhất, còn bây giờ thì sao?

    Mấy người muốn biết cảm giác của cậu bây giờ à?

    Là tuyệt vọng, là đau đớn, là tổn thương đó!

    Được chưa?

    Mấy người vừa lòng chưa?

    Cậu đã biết mình có thân phận gì, biết điều mà lui rồi tại sao mấy người còn không tha cho cậu ấy?

    Yêu một người nào đó thì có gì sai sao?

    Cũng là một vật thể sống trên đời vậy mà tại sao cậu lại không có tư cách để yêu?

    TẠI SAO CHỨ??!!!

    Cậu cố xua đi những gì mình nghĩ trong đầu, cố nén những nước mắt sắp trào ra khỏi khóe mắt mà nói với ả ta.

    Doraemon: Vậy cậu có từng nghĩ Satoru anh ấy có thích cậu không?

    Mimi: Hahaha cậu bị ngốc sao?

    Anh ấy đương nhiên là thích tôi rồi.

    Một người con gái đẹp như tôi mà anh ấy không thích thì còn thích ai được nữa chứ?

    Doraemon: C ậu nghĩ anh ấy thích cậu thật sao?

    Mimi: Cậu là bị mù hay là do ngu ngốc vậy?

    Cậu không thấy anh ấy quan tâm tôi như thế nào hay sao?

    À tôi quên mất một kẻ như cậu thì có thấy cũng như không mà thôi.

    Doraemon: Cô nói tôi ngu ngốc trong khi chính cô còn ngốc hơn cả tôi.

    Mimi: Cậu!...

    Doraemon: Tôi không còn là một chú mèo máy yêu đuối như trước nữa nên ngừng cái ý nghĩ có thể bắt nạt tôi của cô đi.

    Mimi: Thì đã sao chứ?

    Anh ấy cũng không có thích cậu!

    Doraemon: Haha...Đúng, cô nói đúng!

    Anh ấy không thích tôi, một chút cũng không...

    Cô ta còn chưa đắc ý được bao lâu thì cậu lại nói tiếp khiến cô cứng họng.

    Doraemon:...Anh ấy không thích tôi là bởi vì... anh.

    ấy. yêu. tôi.

    Mimi: Ha!

    Cậu nghĩ tôi sẽ tin sao?

    Tin lời một thằng gay như cậu?

    Sẽ không bao giờ có chuyện đó đâu, nằm mơ đi.

    Doraemon: Tin hay không tùy cô thôi.

    Giờ tôi cần phải về nhà để nấu bữa tối cho Satoru nữa.

    Anh ấy đang đợi tôi ở nhà.

    Mimi: Cậu!

    Sao cậu dám...

    Doraemon: Tạm biệt.

    Mimi: Cậu cứ chờ đó cho tôi!!

    Mặc kệ những lời nói sỉ nhục, phỉ báng nặng nề của cô ta cậu vẫn cất bước về phía trước mà không một lần ngoảnh đầu lại.

    Về đến nhà, cậu vẫn như cũ chỉ là hơi buồn một chút thôi.

    Lát sau khi cậu đã lấy lại được bình tĩnh cậu lại tiếp tục bắt tay vào làm món tráng miệng tiếp.

    7 giờ tối hắn về đến nhà vừa vào bếp thì thấy cậu đã chuẩn bị một bàn ăn rất thịnh soạn thầm nghĩ hôm nay là ngày gì.

    Là sinh nhật hắn sao?

    Không phải sinh nhật hắn đã qua lâu rồi à, hay là sinh nhật của cậu?

    Cũng không phải, sinh nhật cậu còn chưa tới nữa, còn 3 tháng nữa mà.

    Không lẽ... cậu định rời đi sao?

    Không được, hắn còn chưa kịp khiến cậu rung động, còn chưa ở bên cậu đủ mà...

    Nghĩ đến đấy lòng hắn thắt lại, tim đau như có hàng ngàn vết dao cứa qua vậy, rỉ máu trong đau đớn.

    Hắn đứng bất động ở đó cũng gần 15 phút rồi...

    Doraemon: Saotoru!

    Mừng anh về nhà.

    Mau tắm đi, em đã pha sẵn nước nóng rồi nhanh lên còn xuống ăn cơm tối nhé.

    Satoru: A...Ừ..ừm, anh biết rồi...

    Nói xong hắn đi lên lầu, gần 30 phút sau hắn xuống nhà ăn tối với cậu, suốt cả buổi cậu không nói câu nào khiến hắn càng lo sợ hơn, sợ cậu sẽ bỏ hắn mà đi thật.

    Cuối cùng hắn không chịu được nữa đành lên tiếng hỏi cậu.

    Satoru: Doraemon, hôm nay... là ngày gì sao?

    Doraemon: A... chuyện đó lát nữa anh ăn xong em sẽ nói, bây giờ anh ăn cơm trước đi.

    Satoru: Ừ, được rồi... *Em ấy định rời đi thật sao, mình còn chưa kịp khiến em ấy rung động mà, mình còn chưa kịp nói là mình yêu em ấy rất nhiều, cả đời này mình chỉ có em ây mà thôi...*

    Chìm đắm trong suy nghĩ phức tạp, hắn cứ ngồi vậy đến khi cậu nhắc hắn mới miễn cưỡng cầm đũa ăn cơm nhưng trong lòng vẫn không ngừng hiện lên một nỗi sợ hãi không tên.

    Sau khi ăn xong, cậu bảo hắn lên phòng khách ngồi đợi, còn cậu thì dọn dẹp và rửa bát.

    Đáng lẽ cậu đã lên phòng khách từ 30 phút trước rồi nhưng cậu lại lên phòng ngủ của mình mày mò làm cái gì đó mãi 30 phút sau rồi mới chịu xuống phòng khách.

    Cậu lên đó là để mặc cái bộ đồ mèo nhỏ mới mua a.

    Nhìn rất khả ái, moe quá trời luôn á mọi người.

    Nói vậy thôi chứ cậu cũng ngại lắm chứ bộ.

    Ai đời lại đi ăn mặc như thế để tỏ tình cơ chứ?

    Hoi, đã đâm lao rồi thì phải theo lao chứ biết làm sao bây giờ?

    Đấu tranh tư tưởng một hồi lâu, cuối cùng cậu nghĩ hay là cứ mặc kệ nó mình đi xuống dưới kia đi, thành công hay không thì kệ, dù có chuyện gì xảy ra cũng mặc kệ nốt.

    Nghĩ là làm, cậu đi xuống phòng khách nơi mà hắn đang ngồi thẫn thờ ra đó mà suy nghĩ rằng cậu sẽ nói gì với hắn nữa, hắn thật sự rất sợ đó.

    Mãi suy nghĩ nên hắn cũng không biết là cậu đã đứng trước mặt hắn tự bao giờ, bận trên người bộ đồ mèo với khuôn mặt khả ái đang đỏ dần lên đã làm tim hắn trật một nhịp.

    Hắn nhìn đến ngây người, mém xíu nữa là chảy nước miếng luôn rồi, máu mũi cũng sắp phun trào nốt rồi còn gì.

    Hắn càng nhìn cậu càng ngại nên mất thêm 5 phút nữa cậu mới dám mở miệng nói chuyện với hắn

    Doraemon: Satoru... anh... anh có th...thích không?

    Mặt cậu bây giờ đã rất đỏ rồi nha, nếu đem cái mặt của cậu đi so sánh với quả cà chua thì kiểu gì cũng là đỏ hơn a.

    Satoru: Thích a...

    Như nắm lấy được một tia hi vọng nhỏ nhoi chiếu sáng bằng cái ánh sáng mờ mịt trong bóng tối, cậu vui lên được một chút rồi lấy hết can đảm mà thổ lộ với hắn.

    Doraemon: Ưm...em không biết là bây giờ có còn kịp nữa không...nhưng mà... em...em thích anh, em yêu anh!

    Rất nhiều, anh có muốn làm người yêu em không?

    Cậu nhắm tịt mắt mà nói một hơi hết tất cả những gì cần nói, lúc sau không thấy hắn trả lời, cậu cảm thấy bất an nên mở mắt ra...ai ngờ đập vào mắt cậu lại là khuôn mặt vừa ngạc nhiên vừa vui vẻ đến mức khóc ra của hắn.

    Cậu hoảng hốt lấy tay lau đi nước mắt của hắn rồi ân cần hỏi han hắn coi có sao không...v.v

    Thêm một lúc nữa hắn ngừng khóc và nhìn thẳng vào mắt cậu và thấy trong đôi mắt xinh đẹp, dịu dàng ấy chỉ có hắn, chỉ mỗi hắn mà thôi...

    Mừng rỡ mà hỏi lại cậu một lần nữa cho chắc chắn.

    Satoru: E...em nói thật chứ?

    Doraemon: Hì.

    Anh ngốc quá đi, em nói em yêu anh mà anh cũng nghĩ là giả sao?

    Không thì em mặc cái bộ đồ này làm gì...

    Càng nói giọng cậu càng nhỏ đi, vì sao ư?

    Vì người ta ngại đó!

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    Doraemon: Sa...saotoru?

    Anh...anh sao vậy?

    Nói gì đi chứ?

    Cậu nhìn hắn, trong ánh mắt ngập tràn sự lo lắng xen vào đó chút hoang mang cùng sợ hãi.

    Bỗng nhiên hắn kéo cậu xuống, ấn đầu cậu xuống, đè cạu lại bằng một nụ hôn sâu đầy dục vọng.

    Dứt ra nụ hôn nồng cháy vừa rồi, mở mắt ra thứ đầu tiên hắn nhìn thấy chính là khuôn mặt vì thiếu dưỡng khí mà đỏ lên của cậu, khuôn mặt ấy bây giờ đã nhuốm đầy dục vọng cộng thêm với cái bộ đồ mèo nhỏ mà cậu đang mặc trên người ngay lúc này thì "phựt!" sợi dây lí trí mỏng manh còn sót lại cuối cùng đã đứt luôn rồi.

    Hắn hung hăng kéo cậu vào một trận ân ái tới 5 giờ sáng ngày hôm sau mới chịu dừng lại và đưa cậu đi rửa sạch sẽ, còn cậu vì kiệt sức nên đã ngất ở trong phòng tắm và được hắn bế lên giường đi ngủ.

    Cậu ngủ một cái là đến chiều muộn, lúc thức dậy thì y như rằng là tra tấn, cực hình đối với cậu vậy.

    Eo thì đau, chân thì mỏi không còn chút sức lực nào đã thế trên người cậu còn chi chít toàn những dấu hôn đỏ chót, xanh xanh tím tím cũng có nha.

    Cậu tức rồi nha, đã nói là kiềm chế lại đi mà vẫn không nghe bây giờ hắn hại cậu ra cái bộ dạng khó nói này chắc cậu nên suy nghĩ lại có hay không trở về quá khứ a.

    Nghĩ vậy chứ lúc này cậu muốn rời giường ngay lập tức nhngw khổ nỗi vừa mới đặt chân xuống sàn thì "RẦM!" vang dội, cậu ngã xuống nền nhà, cậu ngơ ngác tới mức còn chẳng kịp load não nữa cơ.

    Còn hắn ở dưới bếp đang nấu cháo cho cậu ăn vì thiết nghĩ hôm qua hắn làm cậu hơi quá tay nên giờ nấu món gì đó thanh đạm cho cậu ăn để tránh bị đau bụng thì nghe tiếng rầm không mấy thanh thúy phát ra từ lầu hai.

    Hắn ngay lập tức tắt bếp rồi vội vội vàn vàng mà chạy như điên lên phòng, vừa mới mở cửa ra thì hắn thấy cậu đang ngồi trên mặt sàn, khuôn mặt dễ thương có chút đỏ và trên đó còn có mấy giọt nước mắt nhìn thực sự rất kích thích làm hắn suýt chút nữa đã cứng thêm lần nữa sau buổi tối hôm qua, nhưng mà thôi thấy tình trạng bảo bối nhi nhà mình như thế nên hắn nhịn lại rồi chạy đến bên cậu đỡ cậu dậy, mặc quần áo cho cậu rồi bế cậu xuống nhà.

    Satoru: Hôm qua em làm anh tưởng em sẽ nói tạm biệt với anh rồi về quá khứ đấy.

    Doraemon: A!

    Anh nhắc em mới nhớ em đi cũng lâu rồi có lẽ là nên về nhà đi?

    Satoru: Đừng mà vợ!

    Em đợi anh hoàn thành xong dự án cuối này rồi mình cùng về nhé?

    Doraemon: Này!

    Ai là vợ anh chứ với lại em về một mình thì có sao đâu?

    Satoru: Anh muốn về ra mắt gia đình em nữa mà, nên đợi anh nha?

    Doraemon: Hmm...

    Cũng được thôi.

    Satoru: Yeah!

    Vợ là nhất!

    Doraemon: Câm miệng!

    Ăn cơm nhanh.

    Satoru: Vâng, tuân lệnh bà xã.

    Hai người cứ như vậy mà cùng nhau hạnh phúc trải qua khoảng thời gian nửa năm còn lại trước khi về lại quá khứ.

    -----ta là dải phân cách vô duyên nè----

    Hello mọi người, lại là ad đây.

    Dạo này mọi người chỉ đọc mà sao không vote với comment vậy, ad rất buồn đó.

    Mọi người phải vote cho ad để ad có thêm cảm hứng để viết tiếp chứ.

    Nhân tiện chương này tui viết dành tặng cho Tu Vi Hữu Lạc nhé!
     
    (Dekinobi) Dù Em Có Như Thế Nào Thì Anh Vẫn Yêu Em
    Chương 12


    Nói tóm lại là nửa năm một tháng qua của hai con người này rất bình yên, chẳng có cái gì gọi là bất trắc hay rắc rối nào xảy ra cả.

    Lúc hắn hoàn thành xong dự án cũng là lúc hắn xin nghỉ việc nhưng mọi người đừng vội nghĩ vì thế mà hắn sẽ nghèo, không đâu hắn đã lập công ty riêng sẵn rồi.

    Cái công ty ấy bây giờ là công ty đứng đầu ở tương lại vậy nên hắn có ngồi không thì tiền cũng vào như nước mà thôi.

    Căn bản là không cần phải nhọc công bận lòng quan tâm đến chuyện tiền bạc.

    Nhà không thiếu tiền là thế nhưng hắn lại đau đầu suốt một tuần liền vì không biết nên mua gì cho gia đình vợ, Doraemon thấy vậy liền gợi ý cho hắn vài món.

    Rồi hắn quyết định mua trang sức, váy áo cho mẹ Nobi và mẹ Honekawa, gậy đánh golf đời mới nhất cho ba Nobi và ba Honekawa, đoản đao, súng ngắn, súng trường, trang phục ngụy trang,... phục vụ cho việc thực hiện nhiệm vụ ám sát cho Nobita và Suneo, một vài món đồ bí ẩn cho baba Kazama, Dekisugi và Jaian, và đương nhiên hắn không quên đưa ba, bốn con robot dọn dẹp về quá khứ cho gia đình nhà vợ.

    Nói vậy thôi chứ tổng số tiền hắn chi cho việc mua quà đó lên đến 10 tỉ yên(1) đấy. (ad: xời toàn mua hàng xịn, chất lượng cao mà lị).

    (1): khoảng 1.755.357.723.000,00 Việt Nam đồng.

    ---------------tiểu kịch trường ở góc khuất sau sân khấu------------------

    ad: nhà nó giàu vãi ra trời ạ, chẳng bù cho má nó gì cả, nghèo rớt mùng tơi đây này.

    Huhu...T_T

    Satoru: Má à!

    Con đã nói với má mấy lần rồi thế?

    Nhà mình giàu mà má cứ lấy tiền đi chơi đi chứ, lo cho tụi con làm gì?

    Có hết tiền được đâu mà má cứ lo hoài thế, sẽ nhanh già lắm đó.

    ad: Ơ hay cái thằng này, má mày thương bọn bây không có tiền để làm ăn chứ có gì đâu mà mày chê má mày già á?.

    Mày xem thử một ngày mày tiêu bao nhiêu tiền?

    Satoru: Ừ thì có mấy trăm triệu thôi chứ nhiêu?

    ad:....Tao ném dép vô mặt mày giờ!!

    Satoru: Á!

    Thôi, thôi má ơi.

    Con xin lỗi má ạ.

    ad: Cút về với vợ mày đi.

    Satoru: Vầng.

    ad: Con với chả cái, chỉ biết phá là giỏi.

    Satoru: Đâu có đâu.

    Con mà phá thì lấy đâu ra tình trạng nhà ta có nhiều tiền như hiện tại đâu?

    ad: Mày cút đi cho khuất mắt bà!!!

    Nhanh!!!!! – Cầm chiếc dép ném về phía hắn.

    Satoru: ÁAAAAA!!!

    Vợ ơi cứu anh với, mẹ lại đánh anh nữa kìa!!

    ad: Con cái thế đấy.

    Có vợ có con rồi nên bây giờ bỏ má nó luôn rồi.

    Tủi thân_ jgf

    Hoi quay lại vấn đề chính đê!

    Nhìn gì?

    Móc mắt giờ.

    -----------ta là dải phân cách a--------

    Sau khi chắc chắn đã bỏ hết tất cả những gì cần đem theo về quá khứ lên xe thì hắn chạy vào nhà gọi Doraemon ra khỏi nhà và lên xe để quay về quá khứ. (ad: xe này có khả năng đi xuyên thời gian không gian giống như cỗ máy thời gian của Doraemon á mọi người).

    Năm phút sau khi lên xe chợt Doraemon nhớ ra là quên chút đò lên quay lại lấy.

    Sau khi lên xe lần nữa, hắn nhấn ga phóng cái "Vụt!" một phát là hai người đã tiến vào vòng xoáy của thời gian, chọn xong năm muốn đến hai người cùng nắm nay nhau ngồi trong xe với một trạng thái vui vẻ hạnh phúc không nói nên lời.

    Đến khoảng thời gian cần đến xe của hắn dừng ngay trước cổng nhà chung của hai nhà Honekawa và Nobi.

    Cậu lấy hết can đảm rồi chay đến nhấn chuông cửa "Đính đong!".

    Bà Nobi: Ra ngay đây!

    Cậu nghe thấy giọng của bà Nobi vọng ra từ trong nhà, tâm trạng vui buồn lẫn lộn, kìm nén mãi mới không khóc đấy.

    Thấy cậu như vậy, hắn đứng một bên cũng dịu dàng nắm tay mà an ủi cậu.

    Bà Nobi: Xin chào.

    Hai cậu cần tìm ai sao?

    Doraemon: Mẹ, con về rồi nè.

    Bà Nobi: Cậu là ai?

    Sao cậu lại gọi tôi là mẹ chứ, tôi chỉ có một đứa con trai thôi.

    Doraemon đau lòng, họ thật sự là đã quên cậu rồi sao?

    Không được, phải thử thêm lần nữa đã nhỡ đâu họ còn nhớ thì sao?

    Nghĩ là làm, cậu cất giọng nói lên nói ra tên của mình cho bà Nobi.

    Doraemon: Mẹ à, là con đây, con là Doraemon của mẹ mà.

    Mẹ quên con rồi sao?

    Bà Nobi nghe thấy vậy thì nửa tin nửa ngờ nhưng nghĩ lại Doraemon nhà mình là một con mèo máy chứ không phải người, hi vọng nhỏ nhoi ấy của bà lại vụt tắt lần nữa trong sự thất vọng cùng đau đớn.

    Bà Nobi: Không!

    Cậu không phải con trai tôi.

    Con trai tôi đã chết rồi, nó đã chết rồi, chết rồi, chết từ một năm trước...hức huhuhu....

    Nobita: Mẹ!!

    Sao mẹ ở ngoài này thế?

    Hai người là ai vậy?

    Doraemon: Nii – chan anh sao vậy?

    Không nhận ra em sao?

    Em là Doraemon đây mà...

    Trong một khoảnh khắc nhỏ, Nobita thật sự đã bùng nổ.

    Cậu biết nỗi mất mát khi mất đi người thân rất lớn, vậy mà vẫn có người đi ngộ nhận là người đã chết kia, cậu thật sự thấy rất tức giận.

    Nobita: Im đi!!

    Đồ dối trá!

    Em trai tôi đã chết rồi.

    Nó chết rồi....

    Doraemon: ANH!!!

    Là em thật mà...

    Nobita: Nếu cậu thật sự là em trai tôi thì lấy chứng cứ ra đây.

    Chứng minh cho tôi xem thử đi?

    Doraemon: Được, em sẽ chứng minh cho hai người thấy em là Doraemon!

    Nói rồi cậu lấy trong túi ra một cuốn album màu xanh dương, trên đó có ghi "Kỉ niệm ở quá khứ".

    Cậu lật từng trang sách, cứ lật và lật cho đến trang thứ 100 cậu tìm thấy một bức ảnh chụp của cậu với Nobita và một bức chụp với cả gia đình.

    Dưới đó là dòng chữ được viết nắn nót "Chúc mừng sinh nhạt Doraemon" do chính tay Nobita viết lên.

    Cậu đưa nó ra trước mặt của Nobita và giải thích.

    Doraemon: Anh có còn nhớ, sinh nhật đầu tiên em đón với cả nhà nhà?

    Lúc đó anh chính là người tặng em cuốn sổ này đấy.

    Anh còn nói những kỉ niệm của chúng ta anh sẽ thay em cất giữ đến ngày em trở về tương lai... anh sẽ đưa cho em mà.

    Anh không nhớ sao?

    Nobita ngẩn người trong vài giây, đúng vậy chỉ có y với Doraemon mới biết về nó và cũng chỉ có y là người làm ra nó.

    Giờ thì y biết rồi, rằng cậu trai đang đứng trước mặt Nobita đây là em trai y, là đứa em mà y kiếm tìm bao ngày trong mệt mỏi và tuyệt vọng.

    Y xúc động chạy đến ôm chăt lấy cậu, gào khóc miệng luôn không ngừng nói "Doraemon về rồi, em ấy về rồi mẹ ơi....".

    Bà Nobi đứng bên thấy vậy cũng chạy đến và ôm cậu vào lòng.

    Hơn năm phút sau cả bốn người mới cùng nhau vào nhà.

    Vừa mới vào đến nơi, cậu chạy thẳng vào phòng khách thấy ba, thấy một nhà ba người của Suneo, còn có cả baba và papa nuôi của Nobita, Jaian, Dekisugi, Akira, Haru, và cặp uyên ương Karmagisa, cậu không kìm được lòng mà cất giọng gọi ba.

    Doraemon: Ba!

    Con về rồi nè!

    Mọi người đang ngơ ngác thì Nobita lao vụt từ ngoài vào còn nói và giải thích giúp cậu nữa nên mọi chuyện đã tốt hơn rồi, mọi thứ đều đã quay về quỹ đạo của nó.(ad: trừ việc nhà Nobi có thêm 1 thằng con rể nữa)

    Nói chuyện một hồi lâu mọi người mới thấy có gì đó lạ lạ, à hóa ra là Satoru từ ngoài đi vào còn mang theo rất nhiều đồ nhìn rất cồng kềnh, thấy thế cậu liền đứng lên giúp hắn một tay.

    Xong xuôi mọi thứ cậu thì ngồi xuống còn hắn vẫn đứng đó để chẩn bị giới thiệu bản thân với gia đình vợ nhỏ nhà mình a.

    Satoru: Chào mọi người ạ.

    Cháu là Satoru, năm nay 22 tuổi ạ .

    Giới thiệu xong mọi chuyện vẫn rất bình thường cho đến khi Suneo thốt ra một câu khiến ai nấy đều ngỡ ngàng.

    Suneo: Í?

    Doraemon cậu với Satoru mặc đồ đôi?

    Doraemon: A?

    Ôi thôi chết rồi, cậu quên mất lúc nãy ra khỏi nhà hai người theo thói quen mà mặc áo đôi.

    Ừ thì chuyện đã đến nước này rồi thì chỉ còn nước nói ra mà thôi.

    Doraemon: Ừm thì, mọi người!

    Đây là người yêu kiêm luôn chức bạn đời của con ạ!

    Mọi người câm nín....

    .

    .

    .

    .

    .

    Mọi người: CÁI GÌ CƠ?!!!

    Doraemon: A...mọi người bình tĩnh a.

    Nobita: Bình tĩnh cái con khỉ khô á.

    Tại sao em bị người ta hốt rồi mà anh cũng không được biết gì hết vậy?

    Cũng không thông báo hay nói cho ai luôn? (ad: khúc này là tui cho mấy đứa xưng nhau anh/em trai luôn nhá)

    Doraemon: Em...em xin lỗi mừ....

    Nobita: Haizz...thôi tha cho em đấy.

    Doraemon: A!

    Đúng rồi trước khi về anh Satoru đã mua quà cho mọi người đấy ạ.

    Nobita: Vậy sao?

    Doraemon: Vâng!

    Em sẽ đi lấy.

    Dứt lời cậu chạy lại chỗ lúc nãy để đồ kêu Satoru lại phụ lấy đồ rồi đưa cho mọi người.

    Sau khi nhận được quà ai nấy cũng đều trầm trồ vì đó là những món đồ mà mà họ chưa thấy nhãn hàng của nó bao giờ mà lại còn rất đắt nữa.

    Ba anh công nhà Yuki, Dekisudi và Goda đương nhiên sau khi nhận được quà liền có cung một suy nghĩ đó là: "Duyệt!

    Duyệt liền, không cần phải chần chừ gì nữa cả!!"

    Một ngày hạnh phúc tràn ngập bất ngờ của họ cứ thế mà trôi qua một cách nhẹ nhàng và vui vẻ.

    ------------------------------------------------

    Đã end chương 12 rồi nè mọi người.

    Cảm ơn mọi người đã đồng hành cùng ad cho đến tận chương này dù ad viết không được hay lắm và lịch tình ra chương mới rất lâu và rối.

    Rất cảm ơn mọi người ạ!
     
    (Dekinobi) Dù Em Có Như Thế Nào Thì Anh Vẫn Yêu Em
    Chương 13


    Hi!

    Mọi người à ad đã trở lại rồi đây!

    Sau mấy tuần ôn tập vất vả để kiểm định thì cuối cùng ad đã có thời gian viết để đăng chương mới cho mọi người rồi nè.

    Chúc mọi người đọc vui vẻ nha. >3

    ----------------------------

    Vì Doraemon đã biến thành người rồi nên cậu cũng đăng kí học ở trường của Nobita đang theo học còn hắn thì lại nộp hồ sơ để làm giáo viên môn khoa học – kĩ thuật và công nghệ ở đó.

    Làm gì thì làm nhngw mà trước hết cứ phải ở bên vợ cái đã chuyện khác thì tính sau.

    Hôm nay chính là ngày đầu tiên cậu đi học nên cậu đi với nhóm của anh trai mình – Nobita í, vừa mới đến cổng thì...

    Các nữ sinh trong trường: AAAAAAA!!!!!!

    Cậu ấy dễ thương quá đi mất!!

    Nữ sinh A: Cậu ấy đi với Dekisugi – senpai và Jaian – senpai, a còn có nhóm The Fallen Angel của lớp 12A1 kìa...không biết họ có quan hệ gì nhỉ?

    Nữ sinh B: Đúng rồi...

    Ròi một đám nữ sinh tụm năm tụm bảy lại bàn tán nhau chuyện này đến tận lúc vô học mà họ vẫn vừa đi vừa nói luôn thì tui cũng chịu.

    Hiện tại ở trong lớp của Nobita đang nháo nhào lên vì lớp lại có thêm một người nữa chuyển đến mà lần này lại là một tiểu mĩ thụ siêu moe nữa chứ.

    Mấy con hủ trong lớp cứ xồn xồn lên thiếu chút nữa là bị người ta gọi xe cho vào bênh viện rồi.

    Ông thầy giáo mém xíu nữa là tăng xông luôn, ổng phải mất gần như nửa tiết học của mình để dẹp loạn trong cái lớp này.

    Bình thường người ta nói lớp ổng là lớp học giỏi nhất cũng là lớp chăm ngoan, tài giỏi nhất nhưng mà....nghịch thì....cũng là nghịch nhất trường a.

    Đến khi giới thiệu xong thì ổng vẫn cứ hỏi nguyên cái câu cũ rích ấy dù biết rằng người ta có thể sẽ bơ mình nha.

    Thầy giáo: Vậy Doraemon em muốn ngồi ở đâu (ad: vì lúc giới thiệu ẻm không có nói họ á nên ổng gọi vậy)

    Doraemon: À.... dạ?

    Để em xem....Em muốn ngồi gần Aki – nee chan ạ.

    Thầy giáo: Em với trò Yuki là chị em à?

    Nobita: Không đâu thầy.

    Em ấy là em trai em đó thầy...

    Học sinh một: Woa...Ngưỡng mộ cậu ấy thật đấy....

    Thầy giáo: Được thôi.

    Em có thể ngồi ở bất cứ đâu mà em muốn.

    Doraemon: Vâng ạ.

    Nói rồi cậu chạy xuống ngồi chỗ ngay kế bên Akira đồng thời nó ở dưới chỗ của Nobita và Dekisugi luôn.

    Doraemon: Sao nii – chan lại nói ra làm gì?

    Để vậy không phải sẽ tốt hơn sao?

    Giờ thì ngày nào kiểu gì Satoru cũng ghen vì có người theo đuổi em mất thôi...

    Nobita: À...haha.

    Xin lỗi em ha! – Nobita nói với cái giọng điệu vô (số) tội

    Doraemon: Anh bây giờ xin lỗi thì có ỹ nghĩa gì nữa chứ!!

    Cậu xù lông lên y hệt như một chú mèo nhỏ nhưng vừa nghĩ đến cái bộ dạng lúc ghen lên của Satoru rồi lại thôi.

    Hắn mà ghen thì long trời lở đất mất thôi, cậu chỉ lo cho cái eo của mình không biết sẽ làm sao nếu hắn ghen đâu, còn mấy đứa kia kiểu gì chả bị hắn cho một bài học, cậu cũng quen rồi.

    Học hết hai tiết toán của ông thầy chủ nhiệm liền đến hai tiết KH – KT và CN của anh chồng quốc dân ở tương nào đó của một ai đó a.

    Chưa kịp vào tiết là tất cả học sinh trong lớp cả cả nam lẫn nữ đều nói về vấn đề này, còn nói rất lớn nữa bởi vì họ là lớp đầu tiên được học lớp KH – KT và CN của hắn nha. (ad: đánh mỏi tay quá nên ad viết tắt cho lẹ nha, mọi người chắc là tự dịch được đi?)

    Học sinh nữ 1: Này, cậu có nghe nói về giáo viên môn KH – KT và CN vừa mới chuyển về không?

    Học sinh nữ 2: Có nha.

    Hình như còn là nam nữa...

    Học sinh nữ 3: Nghe nói cái người dạy KH – KT và CN ấy rất đẹp trai đó nha...v.v..(ad: đã lược bỏ 1000 từ)

    Doraemon ngồi bên thở dài, mặt đen hơn cả đít nồi, vì sao ư?

    Vì người ta ghen đó!

    Chồng của người ta chứ bộ, chồng của người ta mà mấy người xứ nói hoài dị?

    Người ta cũng biết ghen đó nha.

    Rồi ngồi nói mãi cũng đến lúc vô học hai cái tiết học đầy háo hức của bọn học sinh lớp 12A1.

    Cả lớp ngồi nín thở khi thấy hắn vào, bọn nữ sinh kiểu: "Trời ơi!!

    Thầy ấy đẹp trai quá đi!....v,v" còn bọn hủ thì: "Người đâu mà đẹp dữ vậy?

    Chắc là có một bé thụ riêng rồi ha...".

    Ta nói hủ nói có bao giờ sai đâu.

    Cái khoảnh khắc mà hắn bước vào lớp, tất cả học sinh cứ như là fan nhìn thấy idol của mình đến trường vậy, hú hét như điên.

    Satoru: Thôi được rồi.

    Trật tự nào mọi người.

    Sau khi dẹp được loạn hắn bắt đầu giới thiệu về bản thân.

    Satoru: Chào các em thầy là Satoru, thầy giáo dạy môn KH – KT và CN mới của các em.

    Cả lớp nháo nhào lên, khiến hắn lại phải mất thêm thời gian để dẹp loạn cho cái lớp 12A1 này, bỗng ánh mắt của hắn dừng lại nơi có mèo nhỏ nhà hắn đang nằm gục trên bàn, bất giác môi hắn cong lên một nụ cười hoàn hảo.

    Tất cả học sinh nữ trong lớp – trừ Akira lại một phen điêu đứng trước cái vẻ đẹp không góc chết của hắn.

    Học sinh nữ 1: Thầy!

    Em thích thầy!

    Kể từ bây giờ em sẽ chính thức công khai theo đuổi thầy!

    Cả lớp cùng "Ồ!!" lên một tiếng, thật là ngạc nhiên, lại có người dám công khai theo đuổi hắn trước toàn thể lớp như vậy.

    Thật là dũng cảm a.

    Hắn chột dạ nhìn về phía cậu, ai nha, mèo con nhà hắn đã ghen lên rồi a.

    Haizz...chuộc lỗi thôi nào.

    Hắn nhìn thẳng về phía của cô học sinh vừa rồi nở một nụ cười xã giao tinh tế, nói.

    Satoru: Thật xin lỗi em nha.

    Tôi đã có vợ rồi em...

    Mọi người cùng kinh ngạc, thầy ấy trẻ như vậy mà đã có vợ rồi sao hay thầy ấy trẻ hơn tuổi ta?

    Một học sinh đánh bạo đứng lên hỏi tuổi của hắn, hắn cũng chằng ngần ngại mà đáp lại.

    Học sinh nam 1: Thầy ơi, thầy năm nay bao nhiêu a?

    Satoru: Tôi?

    Haha, năm nay tôi mới 22 nha.

    Một con hủ trong lớp buột miệng thốt lên: Trời đựu!

    Mới 22 mà đã có vợ rồi sao?!

    Cậu trai nào mà may mắn thế?

    Satoru: Sao em biết vợ tôi là con trai nha?

    Cô gái kia lại kinh ngạc thốt lên: A!!

    Thật sự là con trai trai kìa.

    OIMEOI hạnh phúc quá!!

    Học sinh nữ 1: Em không tin!

    Nếu thầy đã nói vậy thì thầy hãy chứng minh cho em xem đi?

    Satoru: Được thôi, tùy em.

    Nói rồi hắn bước đi nhẹ nhàng, đến bên mèo nhỏ đang giả vờ ngủ của hắn, lay cậu dậy xong rồi hắn lại dùng cái chất giọng ôn nhu mà hỏi han cậu.

    Satoru: Chào buổi sáng, vợ yêu~

    Doraemon: Chào anh.

    Satoru: Ừm.

    Em mệt sao?

    Doraemon: Không có, chỉ là buồn ngủ thôi....

    Satoru: Vậy em cứ ngủ tiếp nha tối về anh sẽ nấu món em thích cho em...

    Doraemon: Vâng, mua cho em một bịch bánh rán nữa...

    --------------------

    ad: Nãy đứa nào trách Nobita nói ra bí mật thế không biết.

    Vả mặt đau không con?

    Doraemon: Má cứ kệ con đi chứ!

    ---------------------

    Satoru: Được a.

    Đúng rồi!

    Học sinh lúc nãy em tên gì?

    Học sinh nữ 1: A...Em tên là..

    Satoru: Tôi không hỏi em tôi hỏi em kia.

    Cô gái kia: Em sao?

    Em là miki yamada ạ.

    Nói tên xong cô thầm nghĩ rằng hắn cần tên của cô để làm gì chứ, chẳng lẽ thủ tiêu cô sao, nghĩ đến đó mà run, hồi hộp chờ đợi.

    Satoru: Được rồi, năm học này em Yamada sẽ đạt điểm tuyệt đối tất cả các kì thi của tôi trong năm học này mà không cần phải thi.

    Nhé?

    Miki: WOA!!!

    Em cảm ơn thầy ạ!

    Tiết học đầu tiên kết thúc trong sự ngỡ ngàng của mọi người, nhưng mà tiết hai mới thực là ác mộng của bọn họ.

    Vì anh khá là nghiêm khắc khi giảng bài và đưa ra bài tập a.

    ---------------

    Chương này khá là ngắn a, tại tui hết chất xám rồi....Mọi người nghĩ tui sau khi viết hoàn chính văn có nên biết ngoại nguyện không?
     
    (Dekinobi) Dù Em Có Như Thế Nào Thì Anh Vẫn Yêu Em
    Chương 14


    Ây da!

    Mới đó mà đã gần đến đêm hội From cuối cấp của mấy đứa lớp 12 rồi a, tất cả học sinh toàn trường đều được mời tham dự nha.

    Nhanh ghia á ta.Cũng không sao mà, dù gì sau này cũng có họp lớp, mọi người lại được gặp nhau cả thôi, lo gì chứ.

    Tất cả học sinh của khối 12 còn 1 tháng nữa là sẽ ra trường vậy nên ai cũng cắm đầu vào học, tất nhiên bọn Nobita cũng chẳng có ngoại lệ đâu.

    Ai cũng cố gắng mà học.

    Học cho sấp mặt ra, đến lúc thi xong, ra ngoài phòng thi rồi thì nhìn lại bạn học của mình có người còn tưởng họ là quỷ nữa cơ.

    Mặt mày xanh xao, hốc hác, tiều tụy, quầng thâm mắt đen thui rõ rệt ngay dưới mắt, nhìn cứ như người chết đội mồ sống dậy vậy. (ad: nhìn như lệ quỷ đúng hơn á)

    Nhưng mà họ thi xong thì lại đồng loạt nằm xuống đất mà khóc (???), khóc vì cuối cùng cũng đã thi xong, khóc vì thoát khỏi được lưỡi hái của tử thần a.

    Điều bây giờ họ cần làm chính là chăm sóc, chải chuốt lại bản thân và tìm bạn nhảy cho đêm hội From cuối cấp nha, bọn đã có người yêu chẳng cần lo về vụ này vì đương nhiên người nhảy của họ chính là người mà họ yêu rồi.

    Các bạn cũng biết đấy, vừa nổi tiếng vừa đẹp trai xinh gái thì đương nhiên là không thể tránh khỏi việc bị con nhà người ta mời làm bạn nhảy của mình trong vũ hội mà đúng không?

    Tình trạng hiện giờ của bọn Nobita và Suneo là thế đấy, trừ bỏi cái cặp Haru với Akira và Satoru với Draemon ra thì là thế. (ad: Mới chưa đầy một giờ mà cả trường đã biết tụi nó yêu nhau rồi thì mời làm gì nữa.

    Chê mình sống chưa đủ lâu hay gì trời.)

    Còn một tuần nữa là đến đêm hội, mọi nhười ai nấy cũng đều hào hứng chuẩn bị tiết mục biểu diễn cho ngày đó a.Hơi cực chút xíu vì thời gian còn ít quá nên mọi người phải tăng cường luyện tập, tăng thêm giờ tập, tận dụng tất cả các thời gian rảnh rỗi mà mọi người có được.

    Và rồi cũng không phụ lòng của mọi người thì hôm nay chính là ngày diễn ra đêm hội From của trường Nobita.

    ----------------Tại đêm hội-------------------

    MC: Hello everybody!!

    Mọi người đã sẵn sàng cho đêm hội tối hôm nay chưa?!!

    Tất cả học sinh: RỐI AAAAAA!!

    MC: Nào!

    1,2,3!

    Nổi nhạc lên đê!!

    Sau một tiếng quẩy banh nóc cái sân trường thì đến lượt ông hiểu trưởng lên phát biểu. (ad: thực nhàm chán...ta không muốn nghe a...)

    Hiểu trưởng: Như các em đã biết trường ta.....(ad: đã lước bỏ vài nghìn câu)

    MC: Cảm ơn thầy a.

    Còn bây giờ mời mọi người thưởng thức tiết mục sexy dance của nữ sinh lớp 12A3 nha!!

    Fan của Shizuka: Là lớp của nữ thần a!!

    Nữ thần ơi chúng tôi yêu cậu!!!!

    ------------1 tiếng 30 phút sau-------------

    MC: Và để không phụ sự kì vọng của mọi người thì......chúng ta hãy cùng chào đón tiết mục biểu diễn của The Fallen Angel của lớp 12A1!!!!!

    Tất cả học sinh: AAAAAAAAAAAAA!!!

    Là họ đó!!!

    Trời ơi, sepai à tụi em yêu anh/chị quá đi ạ!!!!

    Cầm mic lên, Akira mở lời nói trước.

    Akira: Cảm ơn mọi người, cảm ơn các bạn ở lớp 12A1 vì đã đồng hành cùng tôi suốt năm học này.

    Dù thời gian thực ngắn nhưng đối với tôi, nó rất có ý nghĩa, là khoảng thời gian mà tôi sẽ xem nó là mãi mãi....Và tôi cũng yêu các bạn nhiều lắm!!

    Tất cả học sinh: AAAAAAAAAAAAAAA!!!

    Cảm ơn senpai!!

    Akira: Nào, bây giờ thì mời mọi người cùng thưởng thức tiết mục nhé.

    Bài hát: Best friend

    Arigatou

    kimi ga ite kurete hontou yokkata yo

    donna toki datte itsumo

    waratte irareru

    tatoeba, hanare teitemo nannen tatte mo

    zutto kawaranai desho

    watashitachi Best Friend

    suki dayo, daisuki dayo

    konna osoi jikan ni gomen ne

    hitori ja seppa tsumatte kita no

    kimi no koe sukoshi kike tara

    ganbareru

    nand e mo uchi ake rareru

    mama nimo ie nai koto mo zenbu

    dare yorimo waka tte kureru

    ureshi i toki wa jibun no koto mitai ni yorokonde kurete

    dame na toki wa chanto shikatte kureru sonzai

    arigatou

    kim i ga ite kurete hontou yokatta yo

    donna toki datte itsumo

    waratte irareru

    tatoeba, hanare teitemo nannen tatte mo

    zutto kawaranai desho

    watashitachi Best Friend

    suki dayo, daisuki dayo

    tsuyoga tte mo suguni bare teru

    hekonderu toki wa

    massaki ni meru kureru yasashi sani

    mou nando mo sukuwa rete

    naki tai toki wa omoikkiri nake baii

    ga wa ni iru kara tte

    dare yorimo tsuyoi mikata

    sonna kimi ni watashi wa nanika shite agerareteru kana?

    nanika attarasuguni ton dekukara, zettai

    arigatou

    kim i ga ite kurete hontou yokatta yo

    donna toki datte itsumo

    waratte irareru

    tatoeba, hanare teitemo nannen tatte mo

    zutto kawaranai desho

    watashitachi Best Friend

    suki dayo, daisuki dayo

    donna toki mo inotte iru yo

    sekai de ichiban ni shiawase ni natte hoshii

    arigatou

    kim i ga ite kurete hontou yokatta yo

    donna toki datte itsumo

    waratte irareru

    tatoeba, hanare teitemo nannen tatte mo

    zutto kawaranai desho

    watashitachi Best Friend

    suki dayo, daisuki dayo

    ------------sau khi biểu diễn xong tiết mục-----------------

    Tất cả học sinh: WOA!!!

    Hay quá đi!

    Nhưng cái họ không ngờ đến chính là...Nobita cùng Suneo thế mà lại thông báo sẽ song ca riêng một bài hát.

    Tất cả học sinh: Thật sao a?

    Mình đang mơ sao a?

    Mọi người ngay ngốc nhìn nhau mà tự hỏi chính bản thân mình.

    Nobita: Phải a.

    Bọn tớ sẽ hát một bài hát và bài hát dành cho người mà bọn tớ dành cả đời này để ở bên họ...

    Một cô gái mạnh dạn đứng lên hỏi cậu: Senpai, anh...có người mình thích rồi ạ?

    Suneo nhanh miệng đáp trước Nobita: Đúng!

    Tụi này đã có người mình thích rồi và người đó cũng đang ở đây với chúng tôi.

    Mọi người đồng loạt cùng có chung một suy nghĩ rằng ai mà lại may mắn đến thế chứ?

    Mà người đó là ai nhỉ?

    Tò mò ghê?.....Một vạn câu hỏi vì sao cũng vì thế mà oanh tạc đầu bọn họ a.

    Thực đau đầu.

    Nobita & Suneo: Được rồi.

    Mọi người hãy cùng thưởng thức ca khúc nhé! (ad: khúc này là hai bé sẽ gián tiếp tỏ tềnh hai anh chồng của bé á.

    Hihi)

    Bài hát: Harehare ya

    Yoru no machi mayoishi kegare no ranpo

    Doko kara kita no yo misuborashii ne

    Nee uchi ni oide

    Atatamete ageru yo

    Ima made yoku ganbatta yo ne

    Kokora de yasunde mimasen ka

    Yukkuri hanashi o shimasen ka

    Toriaezu konya wa anshinsa

    Ashiato wa yuki ga keshite ita

    Koe wa hidoku itanda

    Kawaita kawaita

    Tooku no kitsune ga konkon to

    Bokutachi o sagashite iru you da

    Sotto iki o hisometa

    Kono mama

    Kono mama yukou

    Itetsuku yuki no naka de

    Tashikana netsu o obita

    Kokyuu o shite

    Koe o yaite

    Moeta moeta

    Misogi no hi

    Saa en no kakine o koete

    Anata o motto shiritai

    Ienai mama

    Ienai mama

    Itsu no ma ni ka yuki wa

    Ame ni narimashita

    Yoake mae anata wa sousou to

    Koko kara dete itte shimatta

    Anna ni naite ita noni

    Koboreta koboreta

    Ima made arigatou san nante

    Iwainaide yo oitekanaide

    Kitto kaereyashinai

    Kono mama

    Kono mama

    Itsuka yume de aete mo

    Anata nya kitto todokanai

    Boku wa koko de

    Boku wa koko de

    Sode o nurashinagara kaeri o matsu dake

    Saa utage no takenawa koete

    Ikite miyou ka imasara

    Misogi no hi wa

    Misogi no hi wa

    Ame ni ame ni nurete ita

    Hareta hareta asaborake

    Miteru kana

    -----------biểu diễn xong---------

    Cả trường: WOAAAAAAAAAAAAAAA!!!

    Hay quá đi!!

    Nobita & Suneo: Bài hát trên xin dành tặng cho anh – người con trai tôi yêu.

    Cả trường: Vãi!!!

    Người yêu của hai người họ vậy mà là con trai á?

    Toàn bộ hủ có mặt tại hiện trường: AAAAAAAAAAAA!!!!

    Nobita, Suneo mau mau show lão công ra đi nào!!!!

    Nobita nở một nụ cười bí hiểm, bán manh mà nói một câu không được khiến bao chàng trai cô gái tim đập chân run.

    Kết thúc buổi biểu diễn đang yên đang lành thì tự dưng Shizuka với Kyumi cùng bước lên sân khấu, cầm mic nhìn xuống khán đài, khuôn mặt của hai ả còn phối hợp với tình cảnh đang diễn ra mà đỏ lên.

    Shizuka: Ừm....

    Mình và Kyumi có chuyện muốn nói với hai người con trai đặc biệt nhất tối nay...

    Có người can đảm lớn tiếng hỏi đó là ai, mọi người tại hiện trường lúc đó kiểu "Á đù!

    Thằng này dũng cảm vãi...".

    Shizuka & Kyumi: Mình thích cậu Dekisugi/Jaian.

    Đồng ý làm người yêu mình nha?

    Đùng một cái cả sân trường bùng nổ.

    Đây là tỏ tình?!!

    Là tỏ tình đó!!

    Trời ạ.

    Kịch tính vãi...

    Sự việc xảy ra quá nhanh và đột ngột đến cả Dekisugi và Jaian cũng chưa kịp phản ứng, đang ú ớ không biết nên trả lời như thế nào cho hợp lí để vợ khỏi ghen thì đằng sau đã vang lên hai từ "Không thể!!" rồi.

    Ừ thì đấy là của Nobita với Suneo đó.

    Ghen rồi.

    Shizuka: Cái, cái gì cơ?

    Ai vậy?

    Nobita: Tôi nói là không được.

    Dekisugi là người yêu cũng là chồng sắp cưới của tôi.

    Cô không có quyền đánh chủ ý lên anh ấy.

    Cả trường cùng "Ồ!!!!!" lên, thế này cũng quá kích thích rồi đi.

    Ả đen mặt nhìn sang Kyumin đứng cạnh, thấy có cũng chắng nói gì cả.

    Sau đó liền nghe thấy tiếng của Suneo đứng ở dưới sân khấu hét lên: "Mày mau tránh xa chồng của lão tử!!

    Nếu không lão tử cho mày chết không toàn thây!!!"

    Hét vừa xong cũng đã hụt hơi, xụi lơ nằm trong lòng của Jaian.

    Cái mặt đỏ bừng bừng vì tức giận, mắt cũng ướt ướt vì nãy thiếu dưỡng khí còn đôi môi hơi chu ra nữa.

    Chời ơi, đáng yêu chết mất thôi ạ!!!

    Đáng yêu đến chết người a, Jaian không nhịn được nữa nâng mặt của Suneo cho song song với mặt mình mà mổ mổ vài cái lên môi y.

    Thỏa mãn a.

    Cả sân trường lần nữa rơi vão cõi tĩnh lặng....

    Á đù!

    Thật là bổ mắt nha, mấy con hủ đứng đó đang cố kìm nén lòng mình lại nhưng cũng có người không làm được trực tiếp ngất luôn, máu mũi còn chảy nữa kìa.

    Chòi oi!

    Ta nói là nó phê gì đâu không á.

    Dramma kịch liệt thế này mà lị.

    Qua 5 phút im lặng, không ai lên tiếng...

    Thêm lúc nữa...vẫn không có ai lên tiếng.

    Sau cùng Akira đành phải lên sân khấu, giựt mic con nhà người ta ra và đứng trên đó dẹp bỏ cái không khí quỷ quái này.

    Akira: Không ngờ lại tới sớm vậy...Đã thế thì nói luôn cho mọi người biết vậy.

    Nobita với Dekisugi là một cặp, còn Suneo với Jaian cũng là một đôi luôn.

    Khỏi phải thương nhớ, người ta đã có chồng rồi nha.

    Tất nhiên là hai cô ả kia vì quá nhục nhã nên đã rời đi trước luôn rồi.

    Buổi dạ hội hôm đó kết thúc viên mãn với năm cặp đôi xuất sắc nhất. (ad: khỏi cần nói chắc mọi người cũng biết là gồm những ai rồi đi)

    Trên đường về bốn đôi uyên ương nói chuyện rất là vui vẻ, sau đó chia nhau ra ai về nhà nấy thôi.

    ------end------

    Hi mọi người! ad đã trở lại rồi đây, mấy bữa nay bận qué không ra chương mới cho mọi người được.

    Dù có hơi muộn rồi cơ mà tui vẫn muốn chúc mọi người ngày lễ 30/4, 1/5 vui vẻ, hạnh phúc bên gia đình nha.
     
    (Dekinobi) Dù Em Có Như Thế Nào Thì Anh Vẫn Yêu Em
    Chương 15


    Từ lúc bọn Nobita tốt nghiệp đến nay được nửa năm rồi.

    Vì có chuyện gấp nên Satoru phải quay trở về tương lai để xử lí, nên đành tạm biệt vớ với gia đình mà về tương lai.

    Ai có ngờ đâu lần nữa hắn trở lại là đã hai năm sau rồi.

    Cơ mà đó là chuyện của hai năm sau, còn bây giờ hắn chưa có về a.

    Hiện tại Doraemon cùng nhóm người Nobita đã học đại học năm hai rồi nha, vẫn rất là nổi tiếng y như hồi học cấp 3.

    Nổi tiếng quá cũng khổ mà, mỗi ngày đều nhận được thư tình, quà cáp, bánh kẹo..v.v nói cung là rất nhiều thứ.

    Đến Valentine thì còn nhiều gấp đôi gấp ba nữa cơ.

    Hôm nay vẫn là một ngày bình thường đó là với tất cả mọi người nhưng với Doraemon thì không, vì hôm nay Satoru đã dùng thiết bị liên lạc của hắn gọi về cho cậu nói rằng hắn sắp về rồi, chỉ 1 tháng nữa thôi, hắn sẽ về với cậu.

    Cậu rất vui nha, cậu sắp được gặp lại hắn rồi nhá, cậu sẽ không phải ăn cơm chõ của mấy người kia nữa haha vui ghê.

    Cậu rất mong chờ.

    Cậu nghĩ một tháng sau hắn mới về ai ngờ đâu hắn lại về sớm hơn dự tính tới nửa tháng.

    Và hôm nay chính là ngày hắn về, lúc hắn về thì bọn họ đã đi học rồi chỉ còn ba mẹ Nobi ở nhà thôi.

    Hắn chào hỏi rồi ra ngoài đi chợ mua đồ cho bữa tối thay mẹ Nobi luôn.

    Buổi chiều hôm đó hắn đi đến trường đại học nơi bọn Doraemon đang học để đón vệ đi học về a.

    Nhóm Nobita đi gần đến cổng thì thấy một đám nữ sinh đang vây quanh một ai đó nên Dekisugi – Hội trưởng Hội học sinh đương nhiệm phải lớn tiếng dẹp loạn.

    Tuy vậy nhưng đám nữ sinh chỉ tránh sang một bên thôi, bọn họ còn chưa kịp nhìn rõ mặt người con trai kia thì đã nghe thấy tiếng "Satoru!!!" vang lên rồi thấy Dooraemon phóng lên một phát đã nằm gọn rong lòng người kia rồi.

    Satoru: Chào vợ a.

    Em chào anh hai, chào mọi người nha.

    Dekisugi: Về sao không nói cho tụi này một tiếng.

    Satoru: Em xin lỗi a, em mới về lúc trưa thôi.

    Sẵn tiện cho mọi người một bất ngờ luôn ạ.

    Nobita: Ừ, được rồi.

    Về thôi cũng muộn rồi.

    Sau đó họ đi về nhà, trên đường về Doraemon nắm tay Satoru mà nói chuyện, luyên thuyên không ngừng quên luôn cả một đám người đang đi đằng sau lưng hai người. (daoremon: haha đáng đời a, hai năm nay mấy người rải cơm chó cho tôi hơi nhiều rồi, nên bây giờ nhận lại của tôi đi...U^U*)

    Trải qua một chuyện có tính chất như bảo mật quốc gia thì đương nhiên là bị học sinh trong trường đưa lên diễn đàn trường rồi, với cái tiêu đề: " SHỐC!!

    Tiểu thụ của khoa khoa học – kĩ thuật đã có chồng rồi!

    ", thì đã sớm lên top 1 hot search ngay sau khi đăng tải 1 giờ! (ad: uầy, ghê dữ bây)

    Sáng hôm sau mọi người đến trường thì bị một đám học sinh vậy lấy hỏi chuyện chiều ngày hôm qua, phải đến tận lúc vô học mới được buông tha để về lớp học.

    Sau đó đến tiết khoa học – kĩ thuật thì giáo sư dạy môn đó lại không thấy đâu mà lại thấy ông hiệu trưởng đi xuống phòng học đứng trỏng á.(ad: ông này rảnh quá rồi)

    Hiểu trưởng: A, chào mấy đứa.

    Tất cả học sinh: Tụi em chào thầy!

    Hiểu trưởng: Thầy rất tiếc phải thông báo rằng giáo sư dạy môn này đã xin nghỉ dạy và về quê rồi...

    Học sinh A: Ơ thầy, giáo sư về quê rồi thì ai dạy tụi em ạ?

    Học sinh B: Đúng ạ.

    Giáo sư là người dạy dễ hiểu nhất rồi...Tụi em chết mất, trượt môn này mất thôi...

    Hiểu trưởng: Nào có.

    Thầy đâu có nói là không có người dạy cho các em đâu chớ?

    Học sinh C: Ủa vậy là vẫn có người dạy thay ạ?

    Giáo sư mới dạy có dễ hiểu không thầy?

    Hiểu trưởng: Tất nhiên là có!

    Thầy ấy đang ở ngoài cửa luôn rồi kìa.

    Thầy Satoru vào lớp đi nào.

    Cả lớp im lặng nhìn về phía cánh cửa lớp học rồi bỗng cánh cửa bật ra và hắn tiêu sái bước vào lớp học.

    Ta nói là đẹp trai có thừa nha, nhưng mà người ta đã có vợ rồi a, mấy người không có cửa đâu, à không đến cửa sổ còn không có ý chứ.

    Mấy bạn nữ trong lớp: Oa....Giáo sư mới đẹp trai dữ...

    Cả lớp xồn xồn lên bỗng nhiên có một giọng nữ bất chợt hét lên từ phía cuối lớp học.

    Yamada: Thầy Satoru?!!!

    Satoru: A, là em sao trò Yamada?

    Yamada: Vâng!

    Satoru: Cũng lâu rồi không gặp lại em, dạo này có nhiều thay đổi nhỉ?

    Có người yêu chưa đấy?

    Yamada: Dạ...rồi ạ...

    Satoru: Ai mà may mắn dữ vậy ta?

    Yamada: Thầy!!!

    Thầy lo mà về với Doraemon đi.

    Vợ thầy sắp bị người ta cướp đi rồi kìa!

    Satoru: Cảm ơn em đã nhắc nhở.

    Hiểu trưởng: Rồi!

    Ổn định lại nào.

    Thầy Satoru giới thiệu đi chứ?

    Satoru: Được a.

    Chào mấy đưa.

    Thầy là Satoru, giáo sư dạy môn khoa học – kĩ thuật mới của các em...

    Mấy đứa con gái: Hết...hết rồi ạ?

    Satoru: A!

    Còn nữa, tôi là chồng của Doraemon...ừm....Hết rồi!

    Nói xong hắn còn không quên tặng cho mọi người một nụ cười tỏa sáng theo nghĩa đen luôn, chói mù mắt chó mấy đứa cẩu FA.

    Đùng!!!

    Cả lớp bùng nổ.

    Vậy là cái tin trên diễn đàn kia không phải là giả?

    Sự thật là tiểu thụ khoa khoa học – kĩ thuật đã có chồng rồi?!!!

    Đù!

    Không thể tin được, tất cả những người đã và đang thích Doraemon đều thất tình rồi.

    Haha...

    Thật trớ trêu.

    Thì là cơ sự mà, đâu ai lường trước được đâu.

    Chuyện này cũng chẳng thể trách được ai cả.

    Một ngày sau thì cả trường ai ai cũng biết tin này ngay cả các giáo sư, đến cả bác lao công trong trường còn biết nữa là.

    Cơ mà vẫn có người mặt dày đi tỏ tình và tán tỉnh Doraemon.

    Ngay lúc đó Satoru xuất hiện và nhìn người kia bằng một ánh mắt không thể nào mà "bình thường" hơn nữa, nếu người kia còn mặt dày thì hắn sẽ trực tiếp đánh luôn, đánh rất là "nhẹ nhàng" luôn.

    Nhẹ nhất thì vô bệnh viện 1 tháng, còn nặng chắc là đi đầu thai luôn quá.(ad: thấy coan tau ghê chưa)

    Nên là bây giờ cũng chẳng có ai dám tán tỉnh tiểu Dora nhà ta nữa.

    Sợ rồi, người ta vẫn còn muốn giữ lại cái mạng của mình a, không muốn chết sớm đâu.

    Sau cái vụ nói chuyện mà khịa nhau kia của Satoru với Yamada thì cô cũng chính thức nổi tiếng toàn trường, cô cũng đẹp mà chỉ là cô không ăn diện hay trang điểm thôi.

    Mỗi ngày sau đó mỗi sáng cô đến trường đều bị các bạn nữ vậy quanh hỏi chuyện, may mà có anh bạn trai là hội phó của câu lác bộ võ thuật đưa nắm đấm ra dọa nếu không thì chắc là không biết khi nào mới xong đâu.

    Khoảng một tháng sau, bạn trai cô rảnh nên cô dẫn người ta đi ra mắt thầy chủ nhiệm cấp hai (ad: hahaha)

    Cả nhóm hẹn nhau tại biệt thự riêng của Nobita với Suneo lúc 2 giờ chiều chủ nhật nên đợi đến thứ bảy rảnh rỗi một chút thì cô tranh thủ đi mua sắm một chút, cũng không quên mua cho anh bạn trai một bộ và hai người mặc đồ đôi nha.(ad: Yamada đã từng tới rồi nhe mọi người, lúc tốt nghiệp cấp 3 í)

    Đến ngày hẹn cô ra gọi bạn trai đến nhà cô rồi hai người ngồi xa taxi đi đến chỗ của bọn Nobita.

    Đến nơi thì anh bạn trai của cô kinh ngạc tới mức miệng không khép lại được, trong lòng cảm thán rằng thật giàu!

    Mải suy nghĩ nên khi cô gọi anh thì đã tới nơi lúc nào không hay, nơi họ hẹn gặp chính là ở vườn hoa ở trong biệt thự.

    Vường hoa được trồng bằng rất nhiều loiaj hoa khác nhau, trông nó không có bị lố mà rất hài hòa, đẹp mắt, đường đi được trải sỏi trắng và ở giữa nó có một căn nhà nhỏ màu trắng hướng ra lối đi, xung quanh được khắc hoa hồng và có một số dây leo bám vào trụ cột của nó. trong đó có một bộ bàn ghế lớn bày sẵn trà,bánh cùng một số thứ khác.

    Bọn Nobita ngồi ở trong đó.

    Suneo vẫy vẫy tay với cô, cô đáp lại một câu: "Biết rồi, tới liền đây", rồi cô đi đến đó, dắt theo anh bạn trai cùng đi.

    Satoru rất quý cô học trò này, một phần là do cô học giỏi môn của hắn, một phần cũng là do để lại ấn tượng tốt trong hắn.

    Nên chuyện ra mắt này đối hắn cũng qua trọng không kém chuyện vợ và chuyện của gia đình hắn đâu.

    Yamada: Chào mọi người, em có đến trễ lắm không?

    Satoru: Đến rồi sao.

    Không muộn, bọn thầy cũng mới đến đây thôi.

    Yamada: Vâng!

    Satoru: Ngồi xuống và vào vấn đề chính luôn đi.

    Yamda: Vâ...vâng!!

    ------tua tua tua và tua!!!------

    Satoru: Là quen nhau như vậy sao? hmmm...Cũng tạm được...

    Yamda: Ơ thầy...

    Daichi: Thưa thầy!

    Em biết là em còn nhiều thiếu sót nhưng mà em hứa, em hứa sẽ mang lại hạnh phúc cho Yamada ạ!

    Satoru: Ồ?

    Vậy sao?

    Daichi không nói gì chỉ đứng đó, nhìn hắn với ánh mắt đầy sự quyết tâm và tin tưởng.

    Đột nhiên hắn cười phá lên vẻ mặt kiểu nín cười đến nội thương luôn rồi, hắn bất lực tựa vào người Doraemon cười đến run cả bả vai, ná thở luôn rồi mà vẫn không dừng lại được. phải đến 15 phút sau hắn mới bình tĩnh mà nói chuyện tiếp với hai người họ.

    Mọi người:....

    Satoru: Hihi.

    Tui chỉ đùa hoi mà?

    Sao căng zị?

    Doraemon: Anh đù không hay chút nào đâu!

    Nói xong hắn liền được Doraemon tặng một cú đấm lên đầu.(ad: há há, coconut!)

    Nói tóm lại là chuyện đã giải quyết xong.

    Hắn đã xem như là chấp nhận Daichi rồi đó.

    Sau đó cả nhóm đi ăn với nhau rồi ai về nhà nấy.

    ---------

    Hello mọi ngừi, lại là ad đây.

    Lâu quá rồi không up chương mới cho mọi người rồi.

    Tại thời gian gần đây ad phải ôn thi học kì nên bận quá không có thời gian viết chương mới cho mọi người được, sorry hehe.

    Nên là tui đăng chương này để tạ lỗi với mọi người nè, mong mọi người sẽ tiếp tục ủng hộ tui, tui cũng sắp được 1k người đọc rùi.

    Cầu xin_pgf

    Chương này hơi ngắn rồi hẹn chương sau sẽ dài hơn.

    love ya! >3
     
    Back
    Top Dưới