[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Dear My Dearest | Hieugav | Hieuan |
Chương 20: Cái áo hồng và ba vấn đề phải gặp (2)
Chương 20: Cái áo hồng và ba vấn đề phải gặp (2)
VẤN ĐỀ 3 : THÀNH AN KHÔNG ĂN ĐƯỢC TÔM
Một ngày sau buổi gặp mặt, Thành An nhận được một món quà đặc biệt.
Mẹ Minh Hiếu gửi cho Thành An một giỏi trái cây, trong đó đa số là xoài, xoài cát ngọt lịm.
Thành An lại rất thích ăn xoài.
Cổng nhà Minh Hiếu vẫn luôn rộng mở mỗi lần Thành An tới chơi, điều đó đồng nghĩa với việc ba mẹ Minh Hiếu đã đồng ý cho hai người ở bên nhau.
Mỗi tuần Thành An ghé nhà Minh Hiếu một lần, lần nào cũng đem một nắm hạt giống đến.
Mỗi nắm hạt giống là một loại hoa khác nhau, có lần là trạng nguyên, có lần là mẫu đơn, cũng có lần là hoa mười giờ.
Vì cậu nghe Minh Hiếu kể rằng ba anh thường ra ngắm trăng vào mỗi đêm, Thành An liền nghĩ rằng nếu có thể trồng một nắm hoa mười giờ ở đó thì đẹp quá, vậy thì mỗi lần ba Minh Hiếu ngắm trăng sẽ có đóa mười giờ ngắm cùng.
Ngôi nhà hai người sống đơn giản, càng đơn giản hơn nữa khi họ đã không còn trẻ.
Nghĩ gì làm đó, lần nào qua chơi Thành An cũng tha lôi theo mấy giống hoa rồi tự trèo lên tầng thượng của ngôi nhà mà trồng.
Thời gian trôi đi, nhà Minh Hiếu đâu đâu cũng rực rỡ sắc hoa, góc tím góc đỏ, gian nhà nhạt nhẽo không còn nhạt nhẽo nữa.
Sau này khi Thành An đi rồi, mấy cành hoa trong nhà cũng héo dần, mẹ Minh Hiếu vội vàng đi trồng lại.
Hoa lưu ly vốn là loài hoa mà Thành An muốn trồng nhất, cũng đã mua sẵn hạt giống.
Sau đó lại không trồng nữa, chỉ nhìn nắm hạt giống cất trong hộc tủ rồi lại thôi.
Thành An là một người rất biết hưởng thụ, mẹ Minh Hiếu luôn nói thế.
Khi thấy ngôi nhà đã chật ních hương hoa, Thành An lại phát hiện ra tủ đồ của ba mẹ Minh Hiếu quá nghèo nàn.
Vì vậy những lần sau đến, Thành An đem theo mấy sấp vải lớn, chất liệu nào cũng có, màu sắc không sặc sỡ , chỉ toàn màu trung tính dịu mắt.
Công cuộc may mặc của Thành An chuyển đối tượng từ Minh Hiếu sang ba mẹ của anh, nhưng ba mẹ Minh Hiếu khác con trai của họ, không ai trong hai người họ thích ôm như Minh Hiếu cả.
Vì vậy không cần đến lần thứ tư, Thành An đã thành công rực rỡ ngay trong lần đầu tiên.
Ba Minh Hiếu trước khi Thành An đến chỉ có đúng hai chiếc áo sơ mi là tâm đắc nhất, cất gọn trong tủ chờ những dịp quan trọng lắm mới mặc, ví dụ như ngày Minh Hiếu dắt Thành An về.
Khi ngồi đọc báo cùng ông, Thành An mới hiểu vì sao hôm đó ông lại mặc áo sơ mi ở trong nhà.
Sau hôm đó Thành An hì hục ngồi may thêm cho ba Minh Hiếu bốn cái áo sơ mi nữa, trên ngực trái mỗi chiếc áo đều thêu tên của ông.
Nhìn nụ cười hiền hậu của ba Minh Hiếu, Thành An quyết định mỗi tháng sẽ may tặng ông thêm một chiếc áo mới.
Không giống ba, Mẹ Minh Hiếu vốn là người tiết kiệm, đứng trước mấy sấp vải Thành An mua chỉ phủi tay kêu cậu đừng làm nữa.
Không phải vì không thích, chỉ là trước giờ bà không quen trưng diện, mà nếu sự trưng diện của bản thân làm phiền đến người khác lại càng không.
Đứng trước sự nhiệt tình quá mức của Thành An, bà không biết từ chối sao cho cậu không buồn lòng, chỉ kêu rằng tủ đồ không có chỗ đựng thêm bộ áo quần nào đó.
Một tuần sau Thành An vác thêm một tủ gỗ khác đến nhà Minh Hiếu trong sự ngỡ ngàng của hai ông bà.
Thành An rất đơn giản, ai nói gì cậu tin đó, mẹ Minh Hiếu nói chiếc tủ gỗ quá nhỏ là quá nhỏ, cho dù cậu thấy nó đựng thêm vài chục bộ quần áo khác vẫn vừa.
Vậy là nhà Minh Hiếu không dưng lại có thêm một tủ quần áo gỗ đẹp đẽ, chắc chắn.
Mẹ Minh Hiếu định từ chối thì Thành An đã cản lại, nói rằng chiếc tủ gỗ này do chính mình và bạn đóng, không phải đồ mua.
Sau lần đó, mẹ Minh Hiếu không từ chối món quà nào của Thành An nữa, vì có từ chối Thành An cũng sẽ tìm cách khác để tặng ông bà.
Chiếc tủ gỗ đó là do Bảo Khang đóng.
Quýt làm cam chịu, nhưng Thành An đối đãi với người khác rất tốt, Bảo Khang càng không nỡ từ chối cậu.
Một vấn đề khác mà mẹ Minh Hiếu không lường được sau khi nhận chiếc tủ gỗ của Thành An là hai chiếc tủ gỗ lại khiến Thành An cảm thấy quá trống trải, cậu lại hì hục may thêm rất nhiều bộ quần áo sau đó chỉ để lấp đầy hai cái tủ gỗ.
Một ngày của Thành An chỉ luẩn quẩn hai việc chính, một là tập vẽ, hai là may đồ.
Những ngày cuối tuần sẽ đến thăm ba mẹ Minh Hiếu hoặc đi chơi với anh.
Nói là đi chơi nhưng thật sự những nơi mà Minh Hiếu và Thành An đến cùng lắm chỉ là mấy quán phở, mấy xe bánh mì bơ hay tào phớ.
Thành An thích nhìn người khác hạnh phúc, có lẽ vì vậy mà chỉ cần thấy nụ cười của Minh Hiếu, của ba mẹ anh, Thành An không cần tính thiệt hơn mà sẵn sàng cho đi tất cả.
Công cuộc may mặc của Thành An cuối cùng cũng có điểm dừng.
Ngày thi đại học rồi cũng đến, Thành An bước vào cánh cổng trường thi nhưng đầu vẫn ngoảnh lại, cậu tìm kiếm thứ gì đó vô hình trong không trung.
Ngày Thành An đi thi chỉ có duy nhất bốn người đứng chờ, ba người nhà Minh Hiếu, và Bảo Khang.
Bảo Khang nhìn Minh Hiếu, hai người họ không nói nhưng lòng thầm hiểu, giây phút Thành An chần chừ ngoảnh mặt lại là để kiếm tìm xem có bóng hình của ba mẹ mình ở đó hay không.
Câu trả lời thì ai cũng rõ.
Hôm đó Thành An vừa bước ra khỏi phòng thi thì trời đổ mưa.
Những chiếc ô lớn được bung ra, hai ba người chen chúc vào trong đó.
Chiếc ô của Minh Hiếu chỉ đủ che cho một người, Minh Hiếu nghiêng ô về phía Thành An, bờ vai của anh đã ướt đẫm nước mưa.
Cái lạnh của tiết trời hôm đó không rõ nét như những lần Thành An chỉ có một mình, cái nắm tay của họ vẫn rất ấm áp, giọng Minh Hiếu hỏi han cậu vẫn rất dịu dàng, mờ ảo trong bao tiếng lách tách xung quanh.
Nhìn xung quanh ai cũng có người nhà ở cạnh bên, Thành An siết tay Minh Hiếu chặt thêm một chút nữa.
Nhiều lần Thành An tự hỏi rằng liệu mình còn có nhà không, ai cũng bảo mỗi người đều cần có nhà để trở về.
Vậy nhà là gì ?
Thành An chỉ nghĩ đến Minh Hiếu, ngay trong giây phút cậu siết chặt bàn tay anh hơn và tất cả những lần sau đó khi nhắc về một chữ " nhà".
Hai người họ cứ thế dìu dắt nhau qua những làn nước trắng xóa, mắt vô định hướng về tương lai.
Kết quả kì thi năm đó Thành An trở thành thủ khoa ngành thiết kế thời trang tại trường đại học cậu đăng kí.
Lúc biết kết quả, nhà của Thành An lại chẳng có ai, người cậu muốn thấy mặt thì không thấy, người cậu cần gặp mặt cũng không gặp mặt được.
Mẹ Minh Hiếu mừng đến phát khóc, cảm giác sung sướng như ngày bà nghe tin Minh Hiếu đậu đại học.
Căn nhà vắng vẻ từ ngày có Thành An đã rợp tiếng cười, Minh Hiếu có một người bạn đồng hành đáng yêu, còn họ thì có thêm một người con trai thảo hiền.
Nhà họ tổ chức tiệc lớn.Bàn ăn thịnh soạn được bày ra trước mắt, Thành An hạnh phúc đến nỗi không biết nên chọn ăn món nào đầu tiên.
Minh Hiếu kéo cậu ra khỏi bóng tối, những ngày mây trời giăng lối và tối tăm đó anh đã xua đi bằng hết.
Bây giờ ngày nào của cậu cũng là một ngày nắng đẹp, Thành An biết không có điều gì là mãi mãi, những khoảnh khắc đẹp đẽ thường không lâu dài.
Ngày nắng của cậu rồi cũng sẽ tắt, đêm mưa rồi cũng sẽ kéo về, chỉ có một điều làm Thành An yên tâm, là Minh Hiếu vẫn còn đó, ngay bên cạnh cậu.
Đêm mưa thì anh sẽ kéo nắng về, trời không nắng thì anh sẽ là mặt trời sưởi ấm cho.
Kết thúc buổi tiệc ăn mừng đó, Thành An nhập viện.
Cậu lên cơn dị ứng sau khi ăn hết đĩa tôm được ba Minh Hiếu bóc vỏ cho mà không ngần ngại dù chỉ là một phút giây.
Minh Hiếu cứ trách sao cậu khờ quá, anh làm sao mà hiểu được.
Đó là lần đầu tiên trong đời Thành An được ai đó bóc tôm cho.
Lúc Thành An tỉnh dậy đã là giữa đêm.
Minh Hiếu thấy cậu động đậy cũng thức dậy theo.
Tai Thành An ù đi và không nghe được điều gì nữa kể từ khi thấy hình ảnh phản chiếu của mình trong gương điện thoại.
Phản ứng của một người bình thường khi tỉnh dậy trong bệnh viện là sẽ ngó nghiêng nhìn xung quanh đầu tiên, sau đó là mò lấy điện thoại xem giờ giấc.
Nhưng Thành An hành động không giống như người bình thường, cậu mở điện thoại lên soi gương trước rồi sau đó lại hối hận vì mình đã mở điện thoại ra.
Điều gì không thấy sẽ không đau lòng, Thành An mà không thấy gương mặt với hai đôi mắt đang sưng phù lên của mình thì cũng không thảng thốt đến mức vậy.
Cuộc đời Thành An không sợ gì bằng sợ xấu, mà đặc biệt là trở nên xấu xí trước mặt Minh Hiếu.
" Dậy rồi à ?
"
" Đợi một chút, anh lấy cháo cho."
" Hiếu không được nhìn em.
Em đang xấu lắm."
Minh Hiếu khoanh tay quay mặt nhìn lại Thành An, không biết nên cười hay nên khóc, hay nếu cười thì nên cười theo kiểu nào, cười kiểu nhẹ nhàng trìu mến hay cười theo kiểu hằng ngày anh vẫn hay cười trước mấy trò đùa nghịch của Thành An.
Thành An quay mặt đi góc khác, hai tay ôm lấy gương mặt đang sưng phù lên.
" Đừng có nhìn em kiểu vậy, em đang giống con heo sữa lắm."
Điều này Minh Hiếu công nhận, không cãi.
" Vậy đã biết sao còn ăn những mười con tôm ?
"
Thành An hắng giọng :
" Ăn hay không bây giờ mười con tôm đó cũng nằm trong bụng em rồi."
" Miệng làm thì cái mặt chịu, anh đừng nhìn em nữa, gương mặt em biết thì tổn thương lắm."
Minh Hiếu hết nhìn đồng hồ lại nhìn vào Thành An với cái đầu sưng phù đang mếu máo khóc.
Anh ngồi xuống bên đầu giường, ngón tay khẽ luồn vào từng lọn tóc, dịu dàng nói :
" Thôi được rồi, lần sau đừng ăn nữa là được."
" Quay mặt ra cho anh nhìn, giống heo sữa thì có sao đâu, heo sữa dễ thương mà."
Thành An mất năm giây để nhận ra Minh Hiếu ngầm thừa nhận cậu giống heo sữa.
Thuận nước đẩy thuyền, cậu đạp vào chân Minh Hiếu hai cái.
" Ơi đau anh."
Minh Hiếu cau mày.
Thành An bĩu môi.
" Anh đang thừa nhận em là con heo sữa đúng không ?
Bây giờ em biến thành con heo sữa thì anh có ra ôm ấp vỗ vễ em không hay chạy đi mất ?
"
" Em không muốn anh thấy em xấu xí chút nào mà sao anh không hiểu ra thế ?
"
Minh Hiếu hiểu ra vấn đề, anh kéo Thành An quay ra, xốc cậu ngồi dậy.
Thành An tựa vào đầu giường, gương mặt vẫn cúi xuống, hai tay che lấy mặt.
Minh Hiếu hỏi cậu :
" Vậy bây giờ anh hỏi em.
Trả lời anh đàng hoàng."
" Nếu một ngày anh cũng bị dị ứng như em, cả người anh sưng phù lên không đi được.
Em có bỏ lơ anh không ?
"
" Tất nhiên là không."
Thành An trả lời dõng dạc.
" Rồi, vậy nếu một ngày anh không may gặp tai nạn, rồi không nhớ ra em là ai nữa, suốt ngày lẩm cẩm như người già em có bỏ anh không ?"
" Sao mà em bỏ anh được ?"
Thành An ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt Minh Hiếu, trả lời vừa nhanh vừa to rõ như tất cả đã nằm trong phản xạ tự nhiên của cậu.
" Em biết tất cả những điều đó là gì không Thành An ?
Nó là tình yêu đó."
" Tình yêu không phải là anh chỉ yêu em những lúc em đẹp đẽ, hoàn hảo mà là yêu em ngay cả khi em có những khuyết điểm, có những nỗi đau, có những điều anh không thể chạm tới."
" Yêu em không phải là không thấy em giống con heo sữa, mà là cho dù thấy em giống con heo sữa thì vẫn yêu em."
" Nếu tình yêu mà giống như kiểu em nói, thì chắc em đã hết yêu anh từ lúc thấy anh ngủ ngáy trong phòng trọ rồi."
Thành An híp mắt lên cười, rồi nói :
" Em thấy đáng yêu mà."
" Vậy anh cũng thấy em đáng yêu gần chết, lúc nào cũng đáng yêu."
Minh Hiếu tiến tới, đặt lên trán cậu một nụ hôn.
Tình yêu là một hiện tượng khó giải thích.
Giống như Thành An dù biết mình bị dị ứng tôm vẫn ngoan ngoãn ăn hết mười con tôm được ba Minh Hiếu gắp cho.
Cũng giống như Minh Hiếu, dù thấy Thành An trong lúc buồn cười nhất vẫn khen cậu đáng yêu, dù la Thành An vì tội bướng bỉnh thì vẫn xoa lưng cho cậu mỗi lần cậu khóc lên khóc xuống vì ngứa ngáy khó chịu.
Trải qua ba vấn đề to lớn đó, Thành An cuối cùng cũng hiểu được tình yêu là gì.