Gần 5 giờ sáng, Thành An đã say giấc.Bảo Khang vẫn ngồi đó, bàn tay đặt trên vai của Thành An, xoa xoa.Thật khó để say giấc khi những kí ức năm nào lại một lần nữa hiện về từ tận sâu trong tiềm thức.
Cơn mưa vẫn chưa tạnh, rả rít rả rít mãi, như vẫn đang ngồi đây lắng nghe Bảo Khang kể về câu chuyện ba người năm ấy.
Mùa hè năm anh 20 tuổi trở về, tiếng ồn ào của khu chợ ngày đó như đang hiện ra trước mắt.
Thành An, Minh Hiếu và anh ngồi bệt xuống ở một góc nhỏ nào đó, mỗi đứa một ổ bánh mì, Thành An luyên thuyên mãi, còn anh và Minh Hiếu thì yên lặng lắng nghe.
Nhờ Thành An mà Bảo Khang gặp được Minh Hiếu.
Sau đó, từ bánh mì, Thành An chuyển sang ăn phở, đến nỗi cô chủ tiệm quen mặt.
Vì lúc ấy, Minh Hiếu làm bưng bê tại quán phở đó, Thành An vì muốn gặp Minh Hiếu nên sáng nào cũng đến ăn phở.Vào ngày sinh nhật tròn tuổi mười tám, Thành An chạy lon ton đến báo với Bảo Khang rằng, mình và Minh Hiếu đã thành đôi.
Đó là lần đầu tiên, Bảo Khang có cảm giác yên tâm khi Thành An ở bên một ai đó.
Những đêm Sài Gòn nhộn nhịp, khi chẳng có ai thuê xe, anh và Minh Hiếu ngồi chuyện trò với nhau mãi không chán.
Câu chuyện lúc đó chỉ có âm nhạc, ánh đèn sân khấu và những ước mơ, ngoài ra còn có Thành An nữa.
Minh Hiếu yêu Thành An nhiều vô kể, ánh mắt của cậu bạn dường như lúc nào cũng sáng lên và khóe môi lúc nào cũng cong cong khi nhắc về người thương.
Có những lúc làm việc đến mệt lả, khi đã không còn tỉnh táo, Bảo Khang vẫn thấy Minh Hiếu gọi thầm tên Thành An.
Đã từng có một Minh Hiếu yêu Thành An đến thế, đã từng có một Minh Hiếu tự nguyện giam cầm tuổi trẻ của mình trong ánh mắt của Thành An.
Đã từng có một Minh Hiếu muốn nắm tay Thành An vào lễ đường.
Những tháng ngày đó, những tháng ngày mà ba người đi chung với nhau, đối với Bảo Khang còn quý hơn cả bạc vàng.
Bảo Khang còn dặn mình phải để dành nước mắt để khóc vào ngày nhìn Thành An kết hôn.Nhưng cái gì được tính trước thường xảy ra biến số, năm Bảo Khang 22 tuổi, Minh Hiếu nói với Bảo Khang rằng mình muốn rời xa Thành An.
Cậu bạn khóc rất nhiều, bàn tay tự động cấu chặt vào nhau.
Minh Hiếu bảo đó là cách duy nhất mà anh có thể làm, Minh Hiếu bảo rằng đó là cách duy nhất để Thành An bình yên, Minh Hiếu bảo rằng Thành An không nên yêu một người bấp bênh như anh.
Từng ly rượu trên bàn cũng được uống cho bằng hết, Bảo Khang chỉ nhớ rằng hôm đó phải chật vật lắm anh mới đưa được Minh Hiếu về nhà.
Mùa đông năm đó, Bảo Khang nhận được tin Thành An nguy kịch, chỉ sau một tiếng kể từ lúc Thành An gọi cho anh với tiếng khóc nức nở, nói rằng Minh Hiếu đã chia tay em rồi.
00:00 phút mùa đông năm 20XX, Minh Hiếu muốn dừng lại.
01:00 phút mùa đông năm 20XX, Thành An được phát hiện trong tình trạng nguy kịch.
Chiếc ô tô hiệu bên cạnh va đập mạnh đến mức bị biến dạng.
Trên màn hình điện thoại, là dòng tin nhắn chia tay của Minh Hiếu.
Bệnh viện hôm đó u ám hơn mọi ngày, cả không khí dường như cũng lạnh hơn.
Bảo Khang đến trước phòng chờ phẫu thuật khi đôi chân đang xỏ hai chiếc dép khác nhau.
Cơn phẫn nộ đạt đến đỉnh điểm khi anh nhìn thấy Minh Hiếu ở đó, với cơ thể đang run lên bần bật và những giọt nước mắt nóng hổi trên má.
Anh kéo cậu bạn đến một góc tối của bệnh viện, nơi ba mẹ Thành An không thể nhìn thấy.
Hung hăng giành tặng cho Minh Hiếu một cú đấm đau đến điếng người.
Má phải Minh Hiếu sưng vù lên, nhưng anh không phản ứng cũng không nhào lại đánh trả một cú hay quát hay mắng gì Bảo Khang cả.
Minh Hiếu chỉ lẩm bẩm ba chữ :
" Tao xin lỗi, tao xin lỗi, tao xin lỗi.."
" Khốn nạn"
Tiếng Khang quát.
" Trần Minh Hiếu, mày không có tư cách gì để xuất hiện ở đây.
Mày nghe cho rõ, mày không có tư cách."
Khang gằn giọng để nói, nhưng nước mắt đã rơi.
Tình bạn đáng quý tan vỡ thành từng mảnh vụn, Thành An yêu quý của anh không biết rõ sống chết ra sao, chỉ một đêm, Bảo Khang đã nghèo lại càng nghèo hơn nữa.
Minh Hiếu khụy xuống, dường như không giữ thăng bằng được nữa.
Bảo Khang nắm chặt bờ vai của bạn mình, lắc mạnh, cùng với đó là tiếng khóc thống thiết, vừa đau khổ vừa bất lực, vừa như một sự van nài :
" Mày nói đi, tại sao mày lại bỏ rơi Thành An.
Tại sao đến cuối cùng mày vẫn bỏ rơi nó ?"
" Chỉ cần mày nói thôi, cho tao một lý do đi, Minh Hiếu.
"
Giọng anh nức nở, rồi khàn đi, rồi tắt hẳn.
Im lặng đã hồi lâu, Minh Hiếu không nói gì, Bảo Khang không nói gì, chỉ có tiếng tan vỡ của cả hai vọng lại.
Giọt nước mắt đã để lại một vệt dài trên gương mặt của hai chàng trai trẻ, Bảo Khang đứng dậy, anh quay lại nhìn Minh Hiếu một lần cuối, như tạm biệt tất cả những hồi ức tươi đẹp mà hai người họ đã trải quả cùng nhau.
Ước mơ khi đứng trước hiện thực quá bé nhỏ, những chàng thiếu niên năm ấy không chống đỡ nổi.
" Được rồi, Minh Hiếu, được rồi.Cảm ơn mày vì thời gian qua."
Minh Hiếu nhìn anh, ánh mắt bất lực nhưng rồi lại cúi mặt xuống, không nhìn nữa, nước mắt cũng không rơi nữa.
Đó là lần cuối Bảo Khang và Minh Hiếu nói chuyện với nhau.
Bảo Khang luôn chắc chắn rằng, Minh Hiếu có lý do, chỉ là Minh Hiếu không nói, nhất quyết không nói, mãi mãi không nói.
Nghĩ lại thì, cũng đã năm năm.
Câu chuyện ba người hôm đó kết thúc trong đau khổ.
Minh Hiếu vẫn là Minh Hiếu.
Thành An vẫn là Thành An.
Bảo Khang vẫn là Bảo Khang.
Chỉ là bây giờ mỗi người mỗi nơi, kỉ niệm trong câu chuyện đó đến một ngày nào đó cũng sẽ nhạt phai đi mà thôi.
______________________________________
Tòa soạn đang trong giai đoạn căng thẳng, việc được tan ca sớm dường như là không thể.Thành An vì thế mà cũng tất bật hơn hẳn, vừa mới khỏi cơn sốt hôm bữa thì hôm nay đã bị dịch cúm lây nhiễm.
Chị Hòa- người cùng đồng hành với cậu trong dự án lần này cũng phải thở dài bất lực khi nhìn thằng em của mình bị tư bản vắt máu.
" Em còn ổn không vậy An ?"
" Em ổn mà "
Thành An mỉm cười trả lời, nhưng đôi môi đã khô nứt nẻ, đôi mắt thì thâm quầng, vẻ mệt mỏi không thể bị che giấu sau nụ cười tươi ấy được.
" Nếu hôm nay mệt quá thì đi ngủ đi, chị phỏng vấn một mình cũng được."
Thành An gật đầu nhẹ, gục xuống đống tài liệu đang chờ được xử lí, cười như khờ dại.
Chỉ là cậu thấy là lạ, nếu bình thường được giảm tải công việc như thế này, cậu sẽ mừng lắm, vậy mà hôm nay chỉ thấy bất an mà thôi.
Thành An hỏi lại chị, giọng mềm như thỏ con :
" Hôm nay phỏng vấn ai vậy chị, em quên check lịch rồi.
"
" HIEUTHUHAI đó An, nghe là cậu ta đến muộn lắm, đúng là sao hot có khác.
Lịch kín mít từ đầu tới chân."
Nghe đến đó Thành An chợt bật người đúng dậy, tỉnh cả giấc ngủ.
Gương mặt nở một nụ cười rạng rỡ, giọng nói cũng không còn ủ rũ nữa :
" Chị ơi để em phỏng vấn đi chị, mình có bộ câu hỏi rồi.
Em tin em làm được, em còn khỏe chán, mấy cơn cảm cúm này nhằm nhò gì."
Chị Hòa bật cười trước dáng vẻ đó của Thành An, đúng thật là rất đáng yêu, rồi chị rời đi, không nói gì thêm nữa, để lại Thành An một mình trong căn phòng rộng lớn bạt ngạt những tài liệu.Nhưng Thành An không còn mệt mỏi hay quan tâm rằng có bao nhiêu tài liệu đang chờ mình xử lý nữa, cậu chờ mong được gặp Minh Hiếu vào đêm nay.
Dù những lần gặp gỡ của cậu và anh đều chỉ vì công việc.
23h00 phút, Trần Minh Hiếu có mặt tại trường quay.
Tòa soạn nơi Thành An làm việc vẫn lấp lánh ánh đèn, ai cũng bận rộn, ai cũng mệt nhoài, không gian chỉ tồn tại sự im lặng.
Minh Hiếu cuối cùng cũng hiểu được vì sao mọi dự án của tòa soạn này đều thành công vang dội.
Hôm nay là một buổi phỏng vấn, về sự lãng quên.
Trần Minh Hiếu tự tin mình là một người sống bằng lý trí và có thể gọi là con át chủ bài của công ty chủ quản, vì anh chưa bao giờ trở nên thất thế trước báo chí cũng như cánh phóng viên.
Nhưng lần này, mọi sự tự tin vốn có của anh đều bị vét sạch, Minh Hiếu sợ, khi phải đối diện với Thành An một lần nữa, chiếc áo xù xì gai góc mà anh đang mặc lên sẽ bị tháo dỡ.
Và Minh Hiếu đã đúng, anh đã bối rối ngay từ khi nghe được giọng nói của Thành An.
" HIEUTHUHAI, bạn nghĩ gì về sự lãng quên?
Liệu đôi khi lãng quên có phải là một niềm hạnh phúc, vì ta không phải nhớ những gì không nên nhớ ?
HIEUTHUHAI là người được phỏng vấn, nhưng Trần Minh Hiếu mới là người đang trả lời.
Ánh mắt anh vẫn sáng, nhưng buồn, lặng lẽ, lặng lẽ.Trần Minh Hiếu năm 27 tuổi nghĩ mình đã đủ mạnh mẽ để gồng gánh bao nỗi đớn đau nhưng lại lãng quên đi việc những xúc cảm yếu đuối cũng là một phần của bản thân.
Vậy mới nói, lãng quên là một nỗi bất hạnh.Minh Hiếu chưa bao giờ muốn trở thành kí ức của một ai đó, trừ Thành An.
Không phải vì ghét vì giận mà là vì yêu.
Là vì quá yêu.
" Tôi nghĩ về sự lãng quên đúng như cái tên chủ đề của buổi triển lãm lần này.
Lãng quên là tiếng hát của sự vô định, vì vô định, vì ta không thể nhớ được một phần của kí ức trong khi kí ức cũng là một phần cấu tạo nên chúng ta, dù nó vui hay buồn, đáng nhớ hay đáng quên, mạnh mẽ hay yếu đuối.
Tôi nghĩ, được nhớ là một đặc quyền của con người."
Thành An chăm chú lắng nghe anh.
Minh Hiếu hôm nay chỉ mặc một chiếc sơ mi đen cùng với quần tây đơn giản, sự đơn giản đó lại thu hút ánh nhìn của Thành An hơn hẳn mọi ngày.
Thành An chợt nhớ ra, Minh Hiếu rất giống với bóng hình cậu thường thấy trong mơ, trong những giấc mơ nhấp nhoáng vội vàng chẳng đâu vào đâu, cậu thấy một dáng người cao gầy, lúc nào cũng dịu dàng âu yêm xoa đầu cậu, cầu nguyện cho cậu vào mỗi tối những ngày đông.
Thỉnh thoảng, tiếng cầu nguyện của người ấy vẫn văng vẳng trong tiềm thức của Thành An.
Vậy mà cậu vẫn chẳng nhớ được, Minh Hiếu nói đúng, được nhớ là một đặc quyền của con người.
Thành An đã đánh mất đặc quyền cơ bản nhất của con người.
" Một người bạn từng nói với tôi rằng, sự lãng quên là một cái kéo, nó để lại trong trái tim mình những vết cắt rất ngọt.
Lúc còn trẻ, tôi nghĩ sự lãng quên là một lối thoát, nhưng bây giờ khi ngẫm lại, tôi mới thấy câu nói ấy đúng.
Vì thế, đối với tôi, lãng quên chưa bao giờ là một niềm hạnh phúc."
Minh Hiếu kết thúc câu trả lời, trong nỗi bàng hoàng của Thành An.
Cậu thấy tay chân mình run rẩy, và trong phút giây ấy, Thành An đã thực sự nghĩ Minh Hiếu chính là dáng hình mà cậu kiếm tìm bây lâu nay.
Lãng quên là một cái kéo, nó để lại trong trái tim mình những vết cắt rất ngọt.
Đó là câu nói mà suốt năm năm qua, Bảo Khang đã rất nhiều lần thủ thỉ với cậu, mỗi lần cậu cảm thấy mình vô dụng khi phải sống với sự lãng quên.
Thành An cảm thấy như mình sắp bật khóc, và thật sự vô cùng muốn khóc.
Nếu không phải vì đây là một phỏng vấn chuyên nghiệp, nếu không phải vì ánh đèn vẫn sáng và máy quay vẫn tiếp tục ghi hình, Thành An nhất định sẽ chạy lên và hỏi Minh Hiếu cho ra lẽ ngay từ lúc câu nói kia được bắt đầu.
Một phút.. hai phút... trôi qua, trường quay vẫn im lặng, mọi ánh mắt dồn vào Thành An.
Tiếng thở dài của cậu nặng nề hơn hẳn thường ngày, Thành An cất giọng, nghiêm túc đến mức chưa từng thấy.
Ánh mắt cậu nhìn anh, vừa yếu đuối, vừa bất lực, vừa hy vọng, vừa có ma lực khiến Minh Hiếu cảm thấy mình buộc phải trả lời thật lòng.
" Như lời Minh Hiếu chia sẻ, được nhớ là một đặc quyền của con người.
Dường như anh có một mối liên kết đặc biệt với nỗi nhớ, nhưng hình ảnh của anh lại được xây dựng với sự mạnh mẽ quyết đoán và luôn cầu thị đến tương lai.
Vậy anh có cảm thấy mối liên kết với sự nhớ của anh có cản đường trong con đường tương lai của anh không ?
Vì theo tôi, nỗi nhớ là hiện thân của quá khứ."
" Với tôi, kí ức là một phần cấu tạo của con người, và cũng là hành trang cho con người đi xa hơn.
Vậy thì, nỗi nhớ không phải là thứ cản đường mình được, mà thứ cản đường mình là thái độ của mình với chính nỗi nhớ của bản thân, đó là vấn đề nan giải của mỗi người, vì con người có cảm xúc.
Thú thật, ngay cả khi tôi biết ơn vì mình được nhớ, đôi lúc vẫn cảm thấy bất lực trước trí nhớ của mình."
Thành An tò mò, người như Minh Hiếu cũng có lúc cảm thấy bất lực, cậu chỉ thấy đó là một khái niệm vô cùng lạ lẫm.
Cậu hỏi tiếp, dù trái tim vẫn đang run rẩy, lần này không phải câu hỏi đã được soạn trước, mà là câu hỏi cậu thật sự muốn được hỏi anh, thật sự muốn được nghe thấy anh trả lời:
" Vậy anh bất lực khi nào ?
Anh định nghĩa như thế nào về sự bất lực?"
Ánh mắt Chị Hòa chuyển từ monitor về hướng Thành An đang ngồi, ra hiệu cho cậu rằng câu chuyện đang đi xa quá chủ đề.
Nhưng chị chỉ thấy Thành An ngồi yên lặng, hai bàn tay đã siết chặt tự bao giờ, như đang hồi hộp chờ đợi câu trả lời từ Minh Hiếu.
Lần đầu tiên, chị thấy Thành An thiếu chuyên nghiệp đến vậy.
Nhưng chị không nói gì, chỉ đơn giản vì chị cũng tò mò, rốt cuộc chàng trai này đặc biệt đến mức nào, để một người nghiêm túc với công việc như Thành An, phải đánh mất đi lý trí.
Minh Hiếu chần chừ trong đôi lúc, cố níu lại một chút bình tĩnh bên trong mình.
Anh không biết phải trả lời như thế nào, vì gần như chưa bao giờ phơi bày nỗi bất lực của mình trước báo chí.
Nhưng anh không thể nói dối, ánh mắt của Thành An không cho anh nói dối, nó bảo anh rằng hãy trút hết những tâm tư ra đi, nó bảo anh rằng hãy nói, hãy nói đi.
Hãy nói rằng, anh đang rất nhớ một người.
Hãy nói rằng, người mà anh đang rất nhớ chính là Đặng Thành An.
Hãy nói đi Trần Minh Hiếu!Nói đi!
Mày đã trốn tránh bao lâu nay rồi.
Nhưng cuối cùng, Trần Minh Hiếu vẫn không nói được.
Anh điềm đạm trả lời, như những cơn bão lòng kia chưa bao giờ xảy ra:
" Tôi thường gắn sự bất lực với cảm xúc, như bất lực khi nhớ về một người, một khoảng thời gian có sự xuất hiện người đó.
Tất cả chỉ là kí ức mà thôi, nhưng ham muốn được ở cạnh mãi cùng người mình yêu làm tôi bối rối ở hiện tại, và có lẽ là ở tương lai.
Đôi lúc cũng phải tự hỏi mình, chọn quên hết hay chọn nhớ thật nhiều.
Tôi chọn nhớ thật nhiều."
Tờ giấy A4 đã bị Thành An vò nát một góc.
Ánh mắt của Minh Hiếu nhìn monitor, còn ánh mắt của cậu nhìn Minh Hiếu.
Trong phút chốc, Thành An cầu nguyện, rằng mình thật sự được là quá khứ của anh.
Một cơn đau đầu ập tới, như xé nát não bộ của Thành An làm trăm mảnh.
Đây là khoảnh khắc mà cậu chờ mong suốt năm năm qua, khoảnh khắc cậu cảm thấy mình vừa nhớ ra được một điều gì đó.
Trước khi bất tỉnh, trước khi ngã quỵ ra tại đây, Thành An xin phép chị Hòa lui về trước.
Cậu không muốn Minh Hiếu nhìn thấy dáng vẻ chật vật của mình khi bị quá khứ nhấn chìm, cậu không muốn phơi bày trái tim yếu đuối của mình khi đối diện với anh.
Cậu không muốn mình là quá khứ của một ai đó, ngoại trừ anh.
Trần Minh Hiếu, anh có nghe thấy nỗi thao thức của em không?
Trần Minh Hiếu.
Thành An không nhớ nổi mình đã đi đến đâu.
Chỉ biết rằng, khi mình tỉnh dậy, trời đã quá khuya.
Chỉ biết rằng, trong mơ màng, mình lại được gặp người đó.
Thành An vừa có một giấc mơ đẹp.
Trong căn phòng nhỏ dành cho nhân viên của tòa soạn, cậu thấy lờ mờ bóng dáng của Minh Hiếu.
Thành An tự trách mình nhớ quá hóa rồ.
Đã năm phút trôi qua, cậu đoán thế, ảo ảnh của anh vẫn chưa biến mất.
Vậy chắc là anh thật rồi, Minh Hiếu nhỉ?
" Minh Hiếu"
Tiếng Thành An gọi thầm
" Minh Hiếu, Minh Hiếu, Minh Hiếu"
Tiếng Thành An thủ thỉ.
" Trần Minh Hiếu, mình có quen nhau từ trước chưa?"
Tiếng Thành An thao thức.