Ngôn Tình Đẻ Thuê Cho Phương Thiếu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Đẻ Thuê Cho Phương Thiếu
Chương 40


- Khải Minh!
Aaaa!.

(hắn ta la lên vì đau)
Anh như hoá điên như hiểu đc chuyện gì xảy ra! 1 tay nắm cổ đấm liên tiếp vào mặt hắn!
- Mày không muốn sống thì tao thay mày giúp mày làm điều đó!
- Khải Minh tha tao….

tha tao đi! ( Hắn ta lấy tay đỡ)
- Tha mày, mày ở nhà tao, mày định h**p Vy Vy?
- Mày bước ra đây!
Cả đám đang nhảy nhót náo loạn bặt! Anh kéo hắn lôi ra ngoài sân đẩy hắn nằm xuống sân cỏ anh liên tiếp đánh vào hắn
- Muốn đụng tới những gì của tao: 1 là bước qua xác tao, 2 là đụng xong thì mày sẽ mất tích vĩnh viễn!
- Khải Minh tha tao!
- Tha mày, mày làm tao đau đớn mày bảo tao tha mày!
- Ngày mai mày chính thức bị đuổi việc, khôn thì ráng mà trốn tao! Tạm biệt!
Anh quay mặt bỏ đi được 3 bước rồi quay lại chỉ mặt hắn tiếp.

- Đừng bao giờ nghĩ đến việc đụng vào cái gì của tao! 1 là tao giết mày, 2 là tao giết cả 2.

Thằng kia đứng dậy cười đểu, hắn ta đi mà nhìn anh cười lớn tiếng! cô dần hiểu ra cái nụ cười của hắn, hắn từng cùng Trình Tuyết Liên trong tolet mà anh không biết!
Anh đi vào nắm tay cô kéo đi!
- Khải Minh!
Lên đến phòng, mặt anh đau khổ!
- Anh xin lỗi em Vy Vy, anh đau quá!
- Em sợ quá! (cô ôm anh! )
Anh đi vào tolet rửa mặt! tay chống lên kệ, gục mặt đau đớn! cô đi vào ôm anh từ đằng sau!
- Em ở bên anh là được mà, anh đừng dằn vặt bản thân nữa! anh nói em cứ hết mình trong
những ngày ở Sin, tại sao anh lại thế???
Anh quay lại nhìn cô, đưa tay lên môi cô sờ nhẹ nó! tay anh cởi dây áo cô xuống! đưa tay kéo dây kéo sau lưng cô! chiếc váy vải lụa đen từ từ tuột xuống thân thể cô! anh nhìn nó 1 cách đắm đuối! huhu vì mặt bộ đồ lót ren đỏ mà cô ngại ngùng cô sợ anh nghĩ cô tìm cách quyến rũ anh!
- Sao Vy Vy lại ngại ngùng!
- Em!.

(cô nhìn xuống ngực mình)
- Nó quyến rũ mà, anh thích điều đó! em giết anh rồi!
Anh đưa tay cởi nút gài áo ngực sau lưng cô! nói vào tai cô:
- Say bia, say rượu thì hết! chứ say tình thì cả trăm năm!
Chiếc áo ngực rơi vội vàng xuống sàn nhà! anh nhẹ nhàng dần dần chạm vào da thịt cô! cảm giác thật kì lạ! cảm giác này chỉ có những người yêu nhau bên nhau thật sự mới cảm nhận được rõ nét trọn vẹn nhất, giống như dốc hết sức lực để yêu,bây giờ nhận lại sự ngọt ngào đến tê dại! cô nhắm
mắt anh hôn cô.

.

- Nhưng khi đến được trăm năm! thì anh cũng chết mất rồi!
Môi chạm môi nhẹ nhàng anh nói tiếp! chỉ kịp nghe hơi thở của nhau.

- Vậy say tình lúc này chẳng phải là bất diệt sao Vy Vy?
Bất diệt? Bất diệt là vĩnh cửu là mãi mãi? Từng lời anh nói cứ như đang len lỏi sâu vào tim cô, tim thắt lại vì yêu anh! Huhu! Mỗi lúc như thế này,chạm nhau đã thấy tê tái rồi, nói cho nhau nghe những lời mật ngọt chết người!.

giống như kích thêm h@m muốn nhau! sau câu nói đó anh hôn cô mãnh liệt, đêm hôm trước nằm cạnh nhau nhưng không đụng chạm, có lẽ nào anh để dành hết
cho đêm nay! đôi bàn tay ôm trọn mông cô nâng cô lên kệ rửa mặt! anh làm cái gì cần làm!
- Anh muốn cảm nhận hơi ấm từ Vy Vy! anh muốn vậy!
Vừa nói anh đẩy nhẹ vào! khi anh chiếm lấy thân xác cô! tim cô như tan chảy, mọi vật xung quanh hoá dịu dàng! bởi vì cái đích của tình yêu là tình d*c.

.

- ưhm! ưhm nhẹ thôi Minh.

.

Đến khi đạt được cái đích là sự sung sướng
rồi! mồ hôi rơi lã chã! cứ nhìn nhau mà không biết nói bao nhiêu lời cho đủ.

thật sự cảm giác l@m tình lúc đó cô thấy sung sướng nhất từ lần đầu với anh! tự nguyện quấn nhau, cảm nhận được tất cả từ anh!
- Em yêu Anh nhiều lắm rồi, nhưng càng yêu em lại càng đau lòng! Khải Minh! Anh ơi!
Không phải anh ôm cô nữa, bây giờ cô lại ôm
chặt anh trong vòng tay,cô sợ cô phải rời xa
anh, nghĩ đến cái ngày đó cô không dám tin!
- Em nghĩ anh không yêu em? Không đau lòng khi bên anh, làm sao em hiểu hết được? Nên cái anh cần ở Vy Vy sống thật với cảm xúc em nghĩ, mọi việc còn lại anh sẽ gánh vác thay cho em!
Cả 2 tắm cùng nhau! kì cọ cho nhau! thân
thể nhau bây giờ có gì là thấy hết rồi.

.

Tắm xong cả 2 cuộn tròn ôm nhau anh hỏi!
- Sao Vy Vy biết anh thích đồ lót ren đỏ? Ai chỉ em điều này?
- Em!
- Hả ai chỉ em?Vy Vy biết cách làm cho anh thích đến vậy sao?
Chẳng lẽ cô nói giúp việc chuẩn bị cho cô hả trời đang trong sáng ngây thơ vô đối chị giúp việc hại cô thành gái hư trong mắt anh rồi! nhưng phải cảm ơn chị ấy, đã cho cô 1 đêm quá xuất sắc.

.

- Em cố tình làm anh mê mệt à?
Anh làm cô ngại đỏ mặt!
- Từ nay nếu em thích, anh sẽ giúp em sưu tầm nó,mặc cho anh xem, nhưng phải nhớ 1 mình anh!
- Được không Vy Vy?
- Đàn ông! ai cũng thích như vậy à anh?

- Đàn ông? Em muốn biết thêm ai nữa hay sao?
- À không ý em!.

- Ý em? Sao em không quan tâm đến cảm giác riêng anh mà lại đàn ông?
Tới nữa rồi? Lại phát ghen à? Ghen đấy?
- A! anh rất thích vậy?
- Nhưng là khi em mặc vào, quan trọng người đó là ai! em biết cách vậy nghĩa là em yêu anh còn gì?
- À à….

.

anh hay lắm!
Anh hôn cô trong tíc tắc! ở trong 1 căn phòng sang trọng, nệm êm chăn ấm! 2 người đang yêu nhau đến điên cuồng thì sẽ làm gì? Tất nhiên là l@m tình! lần 2! cứ đều như vắt chanh, cứ muốn là làm, làm bất
chấp.

.

Đêm xuống khi anh ôm cô ngủ say giấc, là cả bi kịch đau buồn trong cô, đã hết thời gian 2 ngày bắt đầu rời xa anh! liệu ngày mai khi trời sáng mọi thứ có êm điềm với cô không? Nếu Tuyết Liên biết cô trốn chạy sang Sin cùng anh chắc cô ta hoá điên và giết cô mất.

Cái cô sợ nhất là ba mẹ cô, gia đình cô.

.

cô quay lưng lại nước mắt rơi!
- Ngủ đi em! đừng khóc nữa!.

Anh đưa tay lau nước mắt cho cô! cô càng
buồn, hoá ra anh sâu sắc đến vậy! luôn quan tâm hiểu cảm giác cô, cứ nghĩ là ngủ nhưng không anh ôm cô rồi cảm nhận nỗi đau của cô như thế!.
 
Đẻ Thuê Cho Phương Thiếu
Chương 41: Trình Tuyết Liên Tìm Đến


Sáng hôm sau ăn sáng xong anh chở cô đi khắp nơi mưa sắp, quần áo, giày, túi xách đều là những thứ hàng hiệu đắt tiền.

.

cô không muốn nhận vì cô sợ anh nghĩ cô đến với anh là vì tiền nhưng có nói thế nào thì anh cũng bác bỏ.

.

- Anh sẽ tập dần cho em cách sống ở đây!
Tập dần?
- Đúng rồi! Vì tương lai em không phải ở Nước M
Cô hiểu ý anh mà, cứ đưa cô say mê trong hạnh phúc! tự nhiên cô nghĩ đến Tuyết Liên….

.

tại sao lại vô tình đẩy anh, xua đuổi anh ác đến vậy! ngồi xe về! cô cứ suy nghĩ

mãi!
- Anh và Tuyết Liên.

.

tại sao lại đến với nhau?

.

(anh im lặng)
- Em biết anh không nói đâu, nhưng em tò mò là tò mò về anh!
- Tuyết Liên đến với anh là do sắp xếp của ba mẹ 2 bên! cuộc hôn nhân này biết nói sao nhỉ? (anh nhìn thẳng về phía trước)
- Vậy anh có yêu Tuyết Liên không?
- Em muốn biết sự thật?
- Tất nhiên!
Anh quay sang nhìn cô, hỏi câu đó mà buồn thê thảm!
- Quan trọng bây giờ anh yêu Vy Vy!
Vậy Tuyết Liên là ai?
- Tuyết Liên…?
Vừa nói xong,anh càng xiết chặt bàn tay cô mắt nhìn chăm chăm về phía trước bỗng anh thắng gấp xe lại cô chúi mạnh về phía trước!
Phía trước chiếc xe màu trắng đang chắn đường xe anh! cánh cửa xe mở ra! đôi chân dần bước xuống! là người phụ nữ đội nón đen, mang kiến đen, quần da đen, áo khoác đen! tất cả 1 màu đen dần dần tiến lại trước xe 2 người.

.

cô nhìn anh cô dần đoán được là ai,cô run sợ cô trốn chạy sang đây làm sao thoát khỏi, thời hạn 2 ngày đã hết! hạnh phúc của cô ngắn ngủi vậy sao?
- Tuyết Liên là con của mafia!.

(anh nói)
Mafia???cô dần dần quay sang nhìn mặt anh,
ánh mắt anh nhìn chăm chăm vào bóng dáng
ấy! thân hình người phụ nữ cứ bước chậm rãi từng bước 1, dáng vóc, thần thái! không chê vào đâu được! lẽ nào nhanh đến vậy???
- Mafia? Xã hội đen? (cô nhìn anh)

- Nó còn ghê ghớm hơn nữa!
Nếu như dân xã hội nó còn hăm doạ, còn cho
đường sống, còn có sự nhân từ, còn có tình
nghĩa! còn Mafia 1 khi giết ai là không vết tích, mọi việc đều giải quyết bằng tiền và máu, nói 1 là 1, 2 là 2 nó là tổ chức bạo lực, tiền nhiều đến mức họ lao vào " Rửa Tiền" rửa tiền ở đây là đầu tư liên tiếp vào các dự án, kinh doanh tất cả các loại hình miễn sao họ bung tiền bớt ra vì tài sản lên quá nhiều mà
không minh chứng được nguồn tiền với pháp luật! thì họ sẽ bị bắt!cô nghe tất cả như 1 giấc mơ, đây như 1 trò đùa! cô dần nhận ra người phụ nữ đó là ai! phía sau 4 người đàn ông cao to đeo mắt kiếng đen bước ra! cô ngờ ngợ! Vậy Khải Minh là gì?
- Minh ơi, là Tuyết Liên! ! (cô lay lay cánh tay anh)
Vì cô sợ! đã hứa hẹn 2 hôm rời xa nhưng cô lại vì cái chữ Tình! cô thất hứa, trái tim cô nó lấn ác lí trí, cảm giác yêu đương ân ái nó làm lu mờ hết lí trí cô mà cô không còn nhận ra mình phải làm gì….

chữ Yêu nó quyến rũ người ta không lối thoát! lúc này cô mới hiểu được rằng đối với những người như Tuyết Liên nói 1 là 1, 2 là 2! mafia nào nói chơi?
- Vy Vy! ngồi yên trong xe, nghe lời anh em không được bước ra! (anh gỡ tay cô)
- Khải Minh,không được! cô ta giết anh mất….

anh đừng xuống! (cô ôm anh)
- Vy Vy! ! (anh thở mạnh)
- Anh ơi mình chạy trốn tiếp đi! mình lái xe thoát khỏi họ đi, anh à! vẫn còn kịp! nhanh lên anh!.

Cô cứ ôm anh, đầu óc cô cứ phát điên lên, cô không nghĩ được gì chỉ biết nếu cô ta bắt được cô mãi mãi cô không gặp lại anh được, trước kia cô không sợ nhưng nghe mafia cô sợ! làm sao cô và anh chống chọi được! cô thấy hạnh phúc của cô nó mong manh đến vô thường! cô khóc trong xe! cô làm tim anh tan nát!
- Anh sợ nước mắt của em, nếu muốn bên anh thì phải mạnh mẽ, không có chỗ em yếu đuối! (anh dứt khoát gỡ tay cô ra)
- Cô ta sẽ giết anh mất,cô ấy là con gái của mafia mà! (cô gào khóc cố nắm với lấy tay người ấy)
- Chạy trốn? Liệu có trốn được cả đời không Vy Vy?Em phải biết đối đầu với sóng gió, anh là đàn ông mà em.

.

Dứt khoát đẩy cô ra! anh nhanh mở cửa tay bấm chốt khoá.

.

anh và cô ta bước lại gần nhau, đối diện nhau! trong cái nắng gắt như đổ lửa! 4 người đàn ông đứng sau lưng cô ta cúi đầu xuống khi anh lại gần!
- A!.

.

(cô giật mình vì cô ta tát anh)
- Á!.

Cái tát thứ 2 anh nắm tay Tuyết Liên cô ta cố gắng vùng vẫy nhưng sao thoát khỏi đc? 4 người chắp tay ở trước đứng yên nhìn anh và Tuyết Liên…cả 2 thi nhau tranh cãi,cô ta hét to! anh hét to hơn! Bỗng anh ghé
xát vào tai nói nhỏ điều gì đó với cô ta!
Cô không thể ngồi yên trong xe được nữa rồi! tay cô cố đẩy cửa ra cô nhớ lúc đóng cửa tay anh nhanh bấm cái gì đó bên ghế ngồi, cô lao vào bẩm tất cả các nút! vừa bấm cố đẩy cánh cửa ra! cửa mở! cô tung chạy khỏi xe! cô chạy nhanh về phía anh! không cần biết phía trước là đau khổ hay chết chóc,anh nói đúng: " em cứ sống thật theo cảm giác em đang có, nếu em lừa dối bản thân, thì em đối xử quá ác với chính mình"
- Khải Minh! em sợ mất anh! không biết đúng hay sai, em cứ nghĩ đây là cái ôm cuối miễn ngay lúc này! lúc mà em muốn sống thật nhất khi bên anh! ! (cô vừa chạy, nước mắt nhoè hết cả đi,cô lẩm bẩm)
Cô ôm chầm lấy anh từ phía sau! ôm anh cảm giác như ôm cả thế giới vào lòng!
Anh kéo tay cô ôm cô vào lòng,cô không dám nhìn thẳng vào mắt Tuyết Liên, vì nhìn vào cô sẽ day dứt đến chết!
- Anh nói gì??? Anh để dưới gầm giường? Anh thấy khi nào? Đó không phải là của em,không phải? (cô ta gào thét lên)
- Muộn rồi!
Khải Minh ôm cô quay mặt đi! Trình Tuyết Liên tiếp tục la lên.

.

- Đó không phải của em! lần cuối làm hồ sơ thụ tinh,anh còn nhớ cách đây bao lâu không Khải Minh? (Anh đứng lại)
- Bao lâu???
-.

.

(Cô ta bỗng cười lớn lên y như thoả được ước nguyện)
- Tại sao ngày hôm đó cô lại bắt tôi quan hệ với Vy Vy trong khi tôi đã lấy **** *****? Cô đã làm gì với nó?
- Haha! ok anh cứ đi đi, đi theo con tim của
anh! rồi cũng đến lúc anh sẽ tự tìm đường mà quay lại bên tôi! đi đi!.
 
Đẻ Thuê Cho Phương Thiếu
Chương 42


Xe Trình Tuyết Liên rời đi dần khuất bóng phía đoạn đường nắng gắt! Anh ôm cô vào lòng cố che nắng cho cô về phía xe!
- Bây giờ em không cần nghĩ gì cả! Mọi chuyện anh lo được! quan trọng là!
- Quan trọng là gì? (cô cắt ngang)
- ! (anh nhìn cô)
- Tuyết Liên là con gái của mafia! vậy anh là gì???
Mắt 2 người nhìn chăm chăm nhau!
- Anh là gì? ( Khải Minh cười lớn)
- Anh là Phương Khải Minh! là người em yêu, chủ cái nhà hàng em đang làm, sống ở Sin,quê ở nước M! bao nhiêu đó đủ em tò mò chưa??
2 ngày tiếp theo ở Sin,cô và anh quấn nhau không rời, trừ những lúc anh vào thư phòng làm việc mà em chưa được bước vào! 2người trên giường, muôn vàn tư thế anh đưa cô từ say tình này đến say tình khác.

Ăn, ngủ, l@m tình! và Tuyết Liên không hề làm phiền hay gây khó dễ cho cô! đáng lẽ cô phải vui mừng.

nhưng khi mọi thứ quá im lặng đến mức không ngờ thì càng nguy hiểm!
Đêm thứ 4 ở Sin!.

sau khi l@m tình xong!
- Em muốn về nước M!
- Về nước M? Anh còn công việc ở đây, 6 hôm
nữa mới về được Vy Vy!
- Không được, em có linh cảm không tốt,anh
không thấy lạ sao? Mọi việc im lặng đến đáng sợ?
- Anh có cảm nhận được! em thi đã xong, việc làm ở quán có gì để lo? Vậy em lo sợ điều gì? Trong khi em đang ở bên anh?
- Không đơn giản như vậy! em không ngủ được, em sẽ về nước vào ngày mai, em về trước, anh mua vé cho em về nhé….

.

- Cho anh cái lý do thích đáng để em về làm gì?
- Em!.

- Không phải anh không cho em về, cái anh lo xa anh thì sao anh bảo vệ đc em 100% Vy Vy?
- Tại sao bảo vệ?
- Em có linh cảm của em, anh có linh cảm của anh!
Khải Minh đứng dậy mở macbook lên! anh xem lịch và xem cái gì đó cô không thể nhìn rõ được!
- Em nhớ nhà, em muốn về quê! (cô cố kiến lý do)
- Em nhớ ba mẹ?

- Dạ! em nhớ ba mẹ! Đó là lý do!
Anh gập máy tính đi lại gần cô! bế sốc cô lên 1 cái gọn vào lòng!
- Vy Vy mạnh mẽ có lúc cũng nhớ ba mẹ? (anh tìm kiếm môi cô hôn cô)
- Đặt vé cho em đi! nha Minh! em về trước em đợi anh ở nước M!
- Anh sẽ chiều em, nghe em ngon ngọt thuyết
phục anh anh lại không kiềm được rồi! nếu em về nước xa nhau mấy hôm, anh sẽ nhớ chết mất!.

- Ráng chịu đi…nha! (cô ngon ngọt để được đặt vé về)
- Vậy tối nay!.

?
- Tối nay sao? ( mắt cô đưa về hướng khác)
- Tối nay phải bù cho 6 đêm tiếp theo!
Đêm đó,Cô hết lòng vì anh! sao cô lại có cái
cảm giác là đêm cuối cùng? Từng hơi thở, từng ánh mắt, cảm nhận đôi bàn tay anh khắp thân thể cô đôi bàn tay đan xen nhau! từng tiếng r3n rỉ, từng lời ân ái, cảm giác tan chảy bên nhau! cô cứ hết
mình vì nó! dốc hết lòng tâm trí để bên anh trong đêm đó như thưở nếu hôm nay không trao hết thì chẳng còn cơ hội nữa! Sung sướng thì có…nhưng sao cứ nhói nhói ở tim! ?
10h sáng cô bay về nước M! đang ngồi ăn sáng cùng bạn anh:
- Sao Nhã Vy về sớm vậy em? ( bạn anh hỏi)
- Dạ! ( cô cười)
- Sao cười???.

Truyện Full
Anh ngồi bên cạnh cô sợ lời nói ánh mắt nụ cười của cô sẽ bị người khác hiểu lầm! khi đến sân bay! lúc đang chờ vào bên
trong! anh có điện thoại nên đi ra xa, mà cô

nghe loáng thoáng nói tiếng anh!
- Nếu em chiếm được trái tim Khải Minh thì quả là giỏi!(anh bạn của Khải Minh)
- Dạ!
- Giỏi chưa đủ! Em phải bản lĩnh nữa!
- Bản lĩnh?
- Đúng rồi! Cẩn thận em nhé! Ngay cả khi về nước M, ngay cả khi sẽ có người bảo vệ cho em, em vẫn phải bản lĩnh!
- Khải Minh ở đây thì ai bảo vệ cho em?
- Lính của Khải Minh sẽ tự khắc làm điều đó! Cố lên em nhé!
Nắm tay, ôm nhau, hôn nhau, tạm biệt nhau.

Kẻ ở người đi! nói lời tạm biệt mà sao quặn thắt con tim!
- Anh biết Vy Vy sẽ rất nhớ anh!
! ( lại nghẹn ngào)
- Xong sớm anh qua với em! em chỉ cần biết anh nhớ em nhiều hơn em nhớ anh là đủ
rồi! Anh yêu em!!!
2 tiếng trôi qua cô có người đón ở sân bay về
thẳng đến nhà!.

cô thay đồ lao thẳng lên trường!.
 
Đẻ Thuê Cho Phương Thiếu
Chương 43


- Trần Nhã Vy...( giọng của ai nào đó)
- Hả...?
- Nhã Vy mày mất tích đâu 4 hôm nay ( là lớp
trưởng)
- Tao...về quê.
- Về quê??? Mày có biết chuyện gì đang xảy ra
không??
- Chuyện gì hả mày!
- Mày bị đuổi học....
- Mày nói gì???
Đuổi học...rõ ràng cô còn được nhận học bổng sao đuổi đọc, mấy hôm trước mọi việc vẫn bình thường, tại sao vậy?cô lật đật quay đi chạy vào văn phòng trường...

- Trần Nhã Vy...đứng lại...(lớp trưởng tiếp tục hét lên)
Nó đi lại gần cô, nhìn chăm chăm vào mắt em,nói...
- Mẹ mày gọi lên tìm mày, ba mày bị đánh đến gãy tay chân nằm viện, mà mày bảo mà về quê??? Mày mất lòng tin của tao rồi đó Vy!
Đầu óc cô quay cuồng, tai cô ù đi...cô vừa khóc vừa nói:
- Tai nạn, đánh gãy tay chân? Mày nói thật hả!
- Con điên này, tạo đùa bao giờ???
Về tới bên này điện thoại cô còn chưa mở nguồn lên...cô bật nguồn điện thoại liên tục tin nhắn báo cuộc gọi nhỡ của mẹ cô, dì cô, bà con cô...là sự thật rồi...tất cả là sự thật...cô cuốn cuồng chạy về gom quần áo...suốt trên đoạn đường đó cô khóc như mưa...Vy Vy của mẹ đã thay đổi, không còn cô bé chăm chỉ học hành, có hiếu cha mẹ...mà bây giờ thay đổi hoàn toàn thành 1 con người khác....
- Nhã Vy...? Cô gom quần áo đi đâu? (Chị giúp việc)
- Em về quê....
- Về quê? Sao tôi không nghe cậu chủ nói???
- À…..anh ấy biết, em đi đây, có gì nói sau..
Về đây lúc nào cũng hối hả chạy đua tất cả...5 tiếng về quê...ngồi trên xe cô day dứt, đau khổ, khóc sưng cả mắt, cô không dám gọi về nhà trước, chắc chắn mẹ cô sẽ trách móc, chửi bởi làm cô càng đau lòng
hơn...vừa bước vào tới nhà...mẹ cô, dì cô, em cô, họ hàng cô...
- Mẹ.....(cô khóc gọi tên mẹ)
- Con...sao, tại sao giờ mày mới về???
- Đấy, đi ăn học không ăn học, lo đẻ thuê, mày về đây, quỳ xuống...quỳ xuống trước mặt mẹ mày đi...( dì cô nói)
- Mẹ...ba đâu??? Tại sao mọi người lại ở nhà?
- Ba nằm viện bà nội đang chăm...
Mẹ cô đứng dậy chao đảo...!không đứng vững được nữa rồi!.

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1.

Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
2.

Ở Trước Mặt Tình Địch A Biến O Sau Tôi Mang Thai
3.

Cuộc Sống Của Một Omega Sau Khi Sống Lại
4.

"Đau Bụng" Là Thật Đó!
=====================================
- Quỳ xuống, quỳ cuống đây...đưa cây cho tao...( ông nội cô nói)
- Quỳ xuống, sao mày hư đến mức này? Mày ở thành phố mày làm trò gì? Nhà trường đuổi học? Ba mày bị đánh đến gãy tay chân? Nguyên cái xóm này đều biết về mày, mày reo tiếng xấu cho cả dòng họ...mày...?( Dì cô tát cô)
- Mày đừng đánh nó, không được đánh nó, nó là con tao đẻ ra...đúng sai tao chịu trách nhiệm ( mẹ cô vì xót cô nên lên tiếng)
Thì ra là thế? Tất cả mọi việc bí mật đã đc phanh phui, tất cả...đẻ thuê, đuổi học, ba bị đánh nằm viện...cả xóm biết....là ai? Ai đã nói ra tất cả???
Đầu gối cô quỳ xuống nền gạch đau điếng, đỏ
sưng lên nhưng em không khóc, không khóc....
- Tại sao mày lại hư đốn vậy Vy, cái nhà này, dòng họ này đã làm gì mày, từ nhỏ ăn học giỏi giang,nghe lời ông bà, mày đi học làm 1 vố đau cả dòng họ..( ông nội cô lấy roi quất vào người cô)
- Ba ơi, con xin ba...( mẹ cô khóc)
- Tao chặt làm 3 khúc ném xuống sông rồi tao tự tử luôn (roi thứ 2 quất vào người cô)
- Thà mày làm gái mày đem tiền về nuôi ba mẹ em mày, còn này, tiền không có, mà còn mang tiếng...ngu thì chừa đường người khác

với...con mất dạy này...( Dì cô hét lên)
Cô bị đánh tổng cộng 12 roi...!không 1 giọt nước mắt rơi, không 1 lời nói, không 1 lời xin lỗi...toàn thân cô đau nhức...đánh cô xong ông nội phải bế cô vào giường chẳng thể đi bệnh viện thăm ba được nữa...lòng cô tan nát, đau đến chết rồi, đánh đúng không đánh sai...là do cô mà sao cô oán trách ai được?
Điện thoại cô reo lên...may mà giờ này cô vẫn còn cái điện thoại bên cô...tay cô bầm dập rỉ
máu...cầm điện thoại lên tay run run không thể nắm chặt được nữa...cô đau đớn khi thấy số anh...sao lại là số anh???
- Vy Vy...em đã về tới nhà chưa?
…(cô không nói đc nữa)
- Anh đang ở đâu?
- Vy Vy??? Đã có chuyện gì?
- Khải Minh…( giọng cô nghẹn đi)
- Em đang ở đâu? (anh hét to trong đt)
- Rồi anh sẽ trở về với vợ...cũng có những đứa con,em cũng có những đứa con...nhưng em không phải là mẹ con anh, anh chẳng phải là ba của con em.Thời gian sẽ làm mọi thứ bỗng hoá nhẹ nhàng...hãy tin em đi! Tất cả cũng sẽ hoá nhẹ nhàng!
Anh bỗng im lặng...nghe tiếng khóc thút thít của cô...im lặng nhưng cô biết rằng..anh đã hiểu tất cả, im lặng không phải ngừng yêu thương...nhưng chắc chắn lòng đang đổ cơn mưa...giông tố...
- Sao em nói được câu đó hay vậy Vy Vy? (anh ngậm ngùi lên tiếng)
- ....(cô đau lòng quá...nước mắt cứ chảy ướt cả gối)
- Anh bay về nước M ngay chiều nay..ruốt cuộc nhận được câu nói này của em..
Hình như anh về đây luôn rồi, đúng rồi...số
cô lưu đây mà, ở Sin số khác mà? Tất cả là vì cô sao?cô muốn hét to lên,cô muốn ngay lúc này ôm anh vào lòng cái cảm giác xa nhau trong khi lòng cứ muốn bên nhau...nhưng cô biết nếu cô càng nói tất cả càng rối thêm,cô cố bịt miệng không được khóc thành tiếng, không được nói bất cứ lời nào...tiếng nhạc dần dần vang lên nhỏ nhỏ du dương đến tan nát cõi lòng...anh đang ngồi trong xe....
 
Đẻ Thuê Cho Phương Thiếu
Chương 44


- Em yêu anh rất nhiều, nhưng em không thể cứ sống vì bản thân em được,xin lỗi anh!!
Điện thoại cô tiếp tục reo lên,cô lại cứ hy vọng!
- Đây mới chỉ là bắt đầu thôi, từng người thân của mày, lần lượt sẽ ra đi từng người 1! gi3t chết ngay thì mày không hiểu được nỗi đau! vậy thì tao cứ làm từ từ, mưa dầm thấm lâu! đau quá mày cũng chết vì hoá điên!.

hahahaaa ( giọng Trình Tuyết Liên chua chát)
- Con đàn bà thủ đoạn độc ác nhất tôi từng gặp! tao sẽ không bỏ cuộc!
- Mày nói gì? Mày làm tao thích thú rồi đó Nhã Vy! mày thật mạnh mẽ, nhẫn tâm vì con cái con c* mà giành giật với tao để rồi hậu quả gia đình mày nhận! ok! thích thì chiến!
Cô tắt máy! biết chắc chắn là cô ta mà sao cô vẫn không khỏi bàng hoàng! cô tắt nguồn điện thoại,cô không muốn nhận thêm bất cứ nỗi đau nào!
Giữa khuya! cô cố gắng gồng dậy.

lưng cô, tay chân em đều in hằn vết roi bị đánh rướm cả máu! lúc đánh cô thật sự không biết đau cô mạnh mẽ chống chọi với nó, không lời than trách! quan trọng mình làm mình chịu, có chơi có chịu! ngồi dậy cô cố đi uống nước! bỗng loáng thoáng.

.

- Ai vậy??? ( cô cố hỏi)
Giờ này ai ngồi đó tóc xoã tóc! ngồi sau
bếp! đã vậy còn thút thít r3n rỉ, trời ơi cô sợ! cô muốn chạy vào giường nhưng chân đau lắm không thể! em cứ lê từng bước 1! cô khựng lại! là mẹ mà?
- Mẹ à! mẹ sao mẹ ngồi đây?
!.

( mẹ cô dần ngước mặt lên)
- Mẹ!.

Cô cố đi lại gần mẹ, nỗi đau cô đang gánh lấy nó 1 thì mẹ cô 10.

cô biết mẹ cô vẫn thương cô vô bờ bến!
- Lại đây, lại đây với mẹ! ( mẹ cô nói tiếng được tiếng mất có lẽ khóc quá nhiều)
- Mẹ! đừng khóc nữa, lỗi do con, con biết con
phạm lỗi tày đình! con hại nhà mình hại ba mình nằm viện, hại dòng họ xấu hổ.

(cô khóc)
Mẹ cô không nói gì, lấy trong túi chai dầu kéo áo cô lên, ngực cô, lưng cô đầy vết hằn! mẹ xót xa rơi nước mắt! mẹ xoa dầu vào những chỗ đó! mùi dầu làm cô khó chịu nhăn mặt lại! mẹ nói:
- Cho dù con có sai tội tày đình, con có giết người,có cướp của vẫn là con của mẹ! Mẹ sinh ra con là mẹ có trách nhiệm với con đến hơi thở cuối cùng trong đời! lỗi của con, thì mẹ nhận! nhìn con mà mẹ đau như đứt từng khúc ruột!
- Mẹ! (cô khóc khàn cả giọng)
- !.

Nuôi con từ bé, tắm cho con, cho con ăn,
lo cho con từng giấc ngủ, đau đớn mỗi khi con bệnh sốt! thân xác mẹ như xẻ làm đôi! con lớn lên tất cả nhờ bàn tay mẹ! đánh con đau nhưng mẹ còn đau hơn! Vy Vy! con có thương mẹ không? Tại sao con làm vậy?
Bao dung tha thứ, rộng lượng đến đâu đi chăng nữa cũng phải oán trách mà!.

- Mẹ, nếu con nói mẹ có tin con không? Mẹ có tin không?(cô nắm lấy tay mẹ)
Mẹ em nhìn chăm chăm vào mặt cô! liệu nói ra có bớt nỗi đau cho mẹ cô không? Hay cô đổ lỗi cho người khác!
- Mẹ muốn biết sự thật! chỉ cần con nói, mẹ sẽ tin!
- Con bị người ta bỏ bùa! con không hiểu vì sao con lại chấp nhận cái việc ngu ngốc đó!
- Bỏ bùa! ( mẹ cô lấy tay đập vào lồ ng ngực)
- Có đôi lúc con không thể biết được con đang nghĩ gì, tại sao con làm vậy! rồi con gặp người đàn ông đó! con! (cô khóc)
- Con làm sao??? Con đã không còn là con gái sau này ai mà chấp nhận yêu con? Cưới con? Còn nữa! ai là người dụ dỗ con? Đứng dậy đi lên thành phố với mẹ, mẹ sẽ cào nhà con đó ra! đi!
Mẹ cô đứng dậy xách kéo tay cô! cô khóc nói trong đau đớn!
- Mẹ ơi con đã đủ xấu hổ rồi! mẹ thương con thì đừng tìm người ta nữa, mẹ thả tay con ra, con đau quá!con đã yêu chồng người ta!.

- Con nói gì Vy? Con yêu chồng người ta??? Trời ơi Vy! con làm vậy chẳng khác nào con giết mẹ?
- Mẹ cứu con đi mẹ, cứu con ra khỏi đống tơ vò này đi! con phải làm sao?
- Nhưng tất cả là lỗi của con!
- Lỗi con?
Cô khóc như phát điên, mẹ ôm cô vào lòng xoa đầu cô như lúc bé! cũng may lúc tận cùng của nỗi đau cô còn có mẹ bên cạnh.

.

Tối đó 2 mẹ con ngủ với nhau! cứ như lúc bé bao cảm xúc ùa về làm thổn thức con tim!
- Vy! dậy đi, dậy!
- Con! đau! nhức! quá!
- Dậy con lên bệnh viện thăm ba, giờ này con không đi thì không còn giờ nào khác!
- !.

(làm sao cô tỉnh được)
- 5h sáng rồi! nhanh đi con!
Tại sao lại đi sớm vậy,cô biết là mẹ nôn nóng nhưng không hiểu vì sao nói không còn giờ nào khác? Dậy lấy đồ bước ra khỏi nhà lúc 5h30 sáng! vừa bước ra cổng nhà thì gặp bà hàng xóm đi ngang qua.

.

- Đẻ thuê xong rồi hả con? Chửa rồi à Vy?
- Đem tiền về nhiều cho ba mẹ không? Khi nào đẻ vậy con? ( người thứ 2)
- Vy học giỏi nay chuyển nghề từ sinh viên sang dịch vụ đẻ thuê hả mày?
- Con Vy kìa! nó đang nổi tiếng nguyên cái thị trấn kìa!
Quê cô người ta đi chợ sớm! người ta thấy cô chỉ chỏ nói đủ điều! cô đã hiểu vì sao mẹ 1-2 bảo dậy sớm vì không còn giờ nào khác, mẹ nuốt nước mắt vào trong ngó lơ đến bệnh viện! từng bước chân vào phòng thăm Ba như ngàn tản đá! có chắc Ba sẽ nhìn mặt
cô???.
 
Đẻ Thuê Cho Phương Thiếu
Chương 45: Phát Hiện Mang Thai


Từ xa nội cô đang ngồi,cô bước vào ba thấy cô liền quay đi...
- Ba...
- Ba con về rồi, con xin lỗi...
- Mày biến đi, để tao yên, nhìn mày tao bệnh
thêm...
- Sao anh nói con vậy?
- Con hư là tại mẹ! ( Ba cô chỉ mặt mẹ)
- Ba tha lỗi cho con, bây giờ ba không muốn nhìn mặt con nữa...con biết, nhưng ba cố gắng khoẻ lại, con quỳ bao lâu cũng đc...
- Mày chết đi có lẽ tạo sẽ không đau đớn như bây giờ...đi đi biến khỏi đây, tao không có đứa con gái như mày...
Trước mặt ba cô, cô quỳ xuống...2 tiếng đồng hồ cô quỳ ở bệnh viện ngay giường ba..

người ta đi ra đi vào cứ nhòm ngó..bỗng có người lên tiếng.
- Con Vy đẻ thuê mà? Nguyên cái thị trấn ai không biết nó?
- Đẻ đứa con gái đúng là như bom nổ chậm...

Ba cô đã điên nghe càng điên hơn, ông chửi hết la hét muốn nổ bệnh viện đến cuối cùng khóc hết nước mắt cô cũng không thể nào chịu được nhục nhã nữa cô cầu xin mẹ...
- Mẹ cho con về nhà, con sắp hoá điên rồi..Mẹ cô dau xót nhìn đứa con gái...2 mẹ con bị nguyên cái dòng họ xua đuổi...lúc này cô chợt nghĩ đến anh, nếu cô không đi khỏi đây sẽ ko thoát khỏi anh, với tính cách của anh sẽ không để cô yên...!không dễ dàng gì đâu...anh đau lúc đó thôi, cái gì anh thích thì anh sẽ chiếm lấy đến cùng...cũng như những lần ân ái...anh thích thì sẽ không bao giờ chạy khỏi tay anh...chỉ có cách chạy đâu đó vì bây giờ có thể anh sắp đến nhà cô rồi...mafia cơ mà???
- Mẹ,mẹ phải giúp con con không thể ở đây được...
Tại sao? Nhà mình thì ở sao không được? Người đàn ông đó sẽ tìm con, nhanh lên mẹ, nếu chậm dù 1 phút cũng không thể thoát được...
- Nó là ai mà phải sợ, mẹ đang mong gặp, mẹ gặp nó mẹ cho nó 1 trận...
Cô kéo tay mẹ bụng cô cồn cào trống rỗng trán lấm tấm mồ hôi cô sắp không trụ được nữa..
- Người đàn ông đó họ không phải người bình thường nếu không kịp trốn đi, cả dòng họ sẽ giết con và cả mẹ, giúp con đi...!Cô vừa dứt lời cô chóng mặt quay cuồng...
- Mẹ....con....con thấy...oẹ...oẹ..
- Vy Vy....?
- Mẹ...oẹ oẹ
Cảm giác trong đời lần đầu tiên cô có lạ lẫm, mệt mỏi, cảm giác không thể chống chọi được với điều gì nữa, chợt nhớ ra chẳng phải từ lúc ân ái với anh cô chưa 1 lần có kinh nguyệt...cô....?
- Bao lâu rồi con chưa có kinh nguyệt? (mặt mẹ nghiêm túc)
Cô chợt nhớ ra….đã từ rất lâu rồi thì phải, rất lâu rồi cô chưa có kinh, kể từ đợt cô biết đến người đàn ông tên Khải Minh, ngủ với anh ngày đêm, đi bên anh,ôm ấp anh trên giường dường như cô không còn nhớ đến điều đó nữa...cô run run nhìn mẹ...
- Mẹ...con có thai rồi, 3 tháng rồi con không có....
Vừa dứt lời thì...
- Mày....mày nói gì????
Dì cô đứng từ cửa mặt bà trợn lên...mắt nhìn cô không rời...tay chỉ vào mặt cô bà đi lại gần...
- Mày có thai? Mày chưa chồng còn đi học mày có thai? Vậy là tin đồn mày đẻ thuê là thật?
- Dì lại chỉ gần mặt cô, vừa dứt câu đưa tay lên tát cô thì
- Mày câm miệng lại, tao là mẹ nó hay là mày???( mẹ cô đứng dậy tát dì)
- Chị???
- Tao sao? Tao là mẹ nó con tao hư tao chịu, mày đủ chưa?
- Chị muốn bác giết nó?
- Giết hay không không đến lượt mày lên mặt dạy nó trước mặt tao, tao đánh con mày trước mặt mày, mày chịu không???
- Tôi không ngờ chị mù quáng bênh nó, chị không biết dạy con thì tôi mặc kệ, mặc kệ con chị!
- Câm và biến khỏi nhà tao..nhanh...
Đó là lần đầu tiên cô thấy mẹ hung hăng đến thế,chưa bao giờ mẹ đánh dì...
- Mẹ....con xin lỗi...(cô khóc)
- Có thai??? ( giọng ai lên tiếng)
Cô và mẹ giật mình quay lại....

- Con Vy có thai??? ( là ông bà nội cô)
- Ba Má....( mẹ nắm tay cô kéo lại)
- Nội tha cho con, là con sai con nhận, nội đừng đánh con, con đau lắm...đừng đánh con nữa nội.
- Con lạy ba, ba ơi nó là cháu ba...ba đừng làm vậy ba ơi...nó là con con đẻ ra...
- Phá...phá gấp...nếu không nguyên cái dòng họ sẽ bị xỉa xói mỉa mai, không ai ngóc đầu
nổi...phá...phá thai....
- Nội ơi con xin nội, con sẽ bỏ đi, tự sinh con, tự nuôi, con không bao giờ về đây để làm xấu mặt dòng họ nữa...nội đừng bắt con bỏ em bé, như thế là tội ác nội ơi...
- Ác...mày nói tội ác? Không chồng mà có thai?Mày nghĩ không ác?
- Đem nó lên bệnh viện...gấp, bỏ thai, bỏ gấp...( nội cô nói)
- Không được, con không đi...!không đi...
- À...!không...chở nó ra tỉnh khác, không đc đem lên huyện,cả cái thị trấn này sẽ biết...đi...đi gấp...
Người ta lôi kéo cô lên xe cô cứ giãy giụa đau khổ,cái gì? Con cô và anh??? Tại sao bắt cô bỏ? Đứa con cô vừa mới cảm nhận nó trong cuộc đời? Đứa con trong tình yêu của cô và anh? Cho dù ai có chà đạp nhẫn tâm bắt cô bỏ con...cho dù đến hơi thở cuối cùng em cũng sẽ chiến đấu..
- Bác ơi, dì ơi, đừng nghe lời nội, bác cũng có
con...đừng bắt con phá thai, đừng mà, cho con xuống xe đi...được không?
Nhà cô phong kiến, cổ hũ mặc dù họ rơi nước mắt khi thấy cô gào thét, họ đau lòng khi thấy cô đến cùng vẫn muốn bảo vệ giọt máu của mình...nhưng,họ mặc kệ, 2 tiếng gào thét, bụng đói, ói cô lịm đi lúc nào không hay...
Tỉnh dậy cô nghe tiếng tít tít...ngửi thấy mùi sát trùng, 2 chân cô giang rộng ra, có cái gì đó chọt vào của cô,cô hoảng hốt (cô bật khóc...)
- Xuỳ....im lặng...( bác sĩ nói)
- Cô ơi...
- Xuỳ...im....
Vậy là thật rồi, họ đang cố giết con cô....
- Đừng mà cô...con không muốn phá thai...
Ở đâu y tá bất ngờ bịt miệng cô lại....bác sĩ đi lại ghé xát tai cô...
- Nếu không muốn phá thai, hãy cứ giả vờ như con đã bị phá thai...con hiểu bác nói gì không???
Cô giật mình nhìn thẳng vào mắt bác sĩ đang đeo khẩu trang...
- ...(cô gật gật đầu)
- ....xuỳ...
- Cảm...ơn..
- Im....
- Thai 10 tuần tuổi! ( bác nói nhỏ tiếp trong tai cô)
- .....( gật gật)

Cô bước xuống kéo quần lên...chân cô run run định bước ra ngoài thì y tá kéo cô lại đẩy cô đi ra cửa sau...
- Nếu không muốn mất con...thì đi cửa này...
- Là sao chị...
- Im lặng làm theo, không được hỏi!
Là sao tại sao vậy?cô có nên nghe lời họ không? Nếu bước ra trước thì cô có còn giữ được đứa con không?Nếu bước phía sau có chắc cô thoát khỏi gia đình cô mà giữ con không?cô đứng giữa 2 con đường bước theo con đường nào cô sẽ hạnh phúc...nếu con đường nào cũng là ngõ cụt vậy thì trong lúc này cô nào có sự lựa chọn...vậy thì cô đành chọn 1 trong 2..
- Có chắc em sẽ trốn được không chị?
- Vậy cô bước ngay về phía trước cho tôi...
Miệng nói cô bước về phía trước, tay kéo cô đi thật nhanh ra cửa sau,trước mặt cô là 4 chiếc xe đậu đó...quen lắm...cánh cửa xe mở ra một người đàn ông cao to cơ bắp múi múi đầu trọc, tay chi chít hình xăm đeo kính đen bước ra...cô thật sự sợ...
- Chị...là sao???
- Lên đi cô Nhã Vy...(Người đàn ông đó cúi người lịch sự nói)
Giọng ai trong xe vang lên, nói tiếng anh...
- Hurry Up...Plss!!! ( nhanh lên đi)
- Mời cô...
Câu trước nói mời cô lịch sự thì nó nắm 2 vai cô xách lên 1 cái 1 vào xe, kéo mạnh cánh cửa lại cô choáng váng...
- Mấy người là ai???
- Cô cứ ngồi im...(anh ta nói)
Tài xế lấy điện thoại lên...bấm số ai đó tụi này nói toàn tiếng anh...
- Hello...sir...! ( thưa sếp)
- Yes...All??? ( vâng…tất cả sao?)
- All...ok! ( tất cả tốt rồi)
Họ nói cực kì ngắn gọn, không dài dòng,câu lệ nhìn đám người ngồi trong xe cô hoang mang...
- Các anh là ai? Có phải? (cô dần đoán ra)
- Cô đoán đúng rồi, cô nên ngủ 1 giấc đi, ở đây...!không ai hại cô cả!
Cô ngồi dựa lưng vào ghế,cảm nhận được ai đứng sau chuyện này...cô biết sẽ nhanh nhưng cô không nghĩ nhanh đến mức này nhắm mắt lại cô đói sắp ngất xỉu rồi...cô khóc,khóc không phải vì đã thoát khỏi gia đình khóc vì đứa con cô đang có, biết là hạnh phúc nhưng cô cứ nghĩ đến quãng thời gian sắp tới,cô không thể hình dung được mọi việc...đưa tay sờ bụng liệu mẹ và con có đi hết đoạn đường 9 tháng10 ngày???.
 
Đẻ Thuê Cho Phương Thiếu
Chương 46: Sự Thật


Cô chìm vào giấc ngủ...chẳng cần biết thế giới xung quanh ác liệt với mẹ con cô như thế nào...cô dặn lòng mạnh mẽ lên mà chiến đấu, đến phút cuối cô cũng giữ lại con, không phải vì anh mà vì bản thân cô,cảm giác biết mình mang thai thật thiêng liêng và kì diệu.
- Nhã Vy,...Vy.....dậy ăn cháo...( giọng ai cứ thỏ thẻ bên tai)
- Nhã Vy....
Cô dần mở mắt ra nhìn xung quanh phòng ánh đèn mờ ảo xung quanh cô cố gượng dậy thì bị ai đó ghì xuống lại...
- Cô tỉnh rồi...( chị giúp việc)
- Đây là đâu???
- Nhà cậu Khải Minh, cô được cứu rồi...!được cứu rồi...

Cô nhìn chị giúp việc cô khóc giọng cô nghẹn
đi...
- Vậy..

Khải Minh đâu???
- Cô ăn cháo trước đi, phải ăn nhiều vô, không phải ăn cho cô, mà ăn cho cả em bé trong bụng!
- Là chị đã cứu em???
- Tôi? Tôi làm gì đủ sức cứu cô?
- Vậy chứ là ai???
- Cậu Khải Minh...
Bát cháo nóng hổi đặt trên bàn...cô nhớ bát cháo anh từng nấu cho cô ăn lúc bệnh tim cô thắt lại đau nhói...người đàn ông ấy im lặng, lặng lẽ theo dõi cô...lặng lẽ dàn xếp, lặng lẽ bảo vệ cô không ra mặt...tại sao không đến gặp cô???
- Tại sao Khải Minh không đi?
- Liệu cô có muốn thấy cậu ấy không??
- Đến giờ phút này rồi...chị nói em biết hết sự thật đi được không???

- Sự thật? Cô muốn biết gì?
- Giữa Khải Minh và Tuyết Liên ruốt cuộc là sao? Tại sao lại đẩy anh ấy vào phụ nữ khác? Nếu cô ta yêu anh như chị nói sao lại bắt anh ấy kiếm con...Nếu....
- Được rồi...cô ko cần hỏi nữa...vì cô đã có thai nên tôi sẽ nói hết cho cô biết...!Tuyết Liên lúc đầu đến bên thiếu gia vì ba mẹ sắp xếp làm ăn nên họ cưới nhau.Cưới nhau chỉ có Tuyết Liên không có tình yêu, còn thiếu gia
yêu cô ấy hơn cả bản thân, 3 năm cưới nhau cô ấy ở bên thiếu gia được bao lâu?
- Rồi sao nữa chị...
- Tuyết Liên ngày đêm khóc lóc nhớ đến người yêu cũ..cô ấy uống thuốc tránh thai mỗi khi bên thiếu gia những vỉ thuốc cô ấy cất giấu rất kĩ cô ấy cứ tưởng thiếu gia không biết...nhưng thực chất thiếu gia là người dọn lại để trong hộp quà nhỏ...suốt 3 năm không có con...họ đi đến tìm bác sĩ để thụ tinh...2 năm tiếp
theo...
- 2 năm tiếp theo...???
- 2 năm tiếp theo chuỗi ngày đầy nước mắt của thiếu gia…đau khổ..

Tuyết Liên đòi ly hôn...nhưng 2 bên không chịu vì sợ mất mặt, thiếu gia cũng không chấp nhận vì còn yêu cô ấy rất nhiều...nhưng...!không?
- Nhưng thiếu gia ra điều kiện.

Nếu ngày nào đó cậu ấy yêu người khác cậu sẽ kí đơn,hoặc 1 ngày cậu có con với ai cậu sẽ ra đi...cái điều có con với ai là không thể vì lúc đó cậu ấy biết rằng cậu sẽ không yêu ai khác ngoài Tuyết Liên..

- Khải Minh....(cô lắp bắp gọi tên anh)
- Tôi biết tôi nói ra thì càng khắc sâu vào tim cô hàng ngàn nỗi đau, nhưng đến lúc này, cô phải biết!
- Em...
- Nhưng có 1 điều...
- Điều gì nữa chị?
- Tuyết Liên bây giờ rất yêu cậu ấy và muốn giành lại cậu ấy...
- Tuyết Liên..là con mafia, vậy...? Phải làm sao?
- Trình Tuyết Liên là con Mafia, nhưng Khải Minh là chồng của con Mafia...
- Đúng như chị giúp việc nói...!người ta cứ càng muốn biết sự thật thì sẽ mang hàng ngàn nỗi đau khắc trong tim, mấy ai đủ khoan dung độ lượng đủ vững tâm để nghe nói về quá khứ của người mình yêu,có phải bản thân mặc dù đau đến tận cùng vẫn cứ
muốn biết về cuộc sống trước kia của họ cô bây giờ đau cả thân xác lẫn trong tâm...!đau đến tận cùng của nỗi đau rồi...
 
Đẻ Thuê Cho Phương Thiếu
Chương 47


Cố gắng ngồi dậy! thì!
- Anh nói sao? Ba mẹ sắp qua đây, anh đuổi em???
- Cô đừng đeo bám tôi nữa được không? Cô có biết cô phá huỷ tương lai của một cô gái non nớt như thế nào không? Cô kéo họ vào rồi cô đẩy họ ra! tôi kinh tởm cô!!!
- Anh kinh tởm tôi??? Anh từng rất yêu tôi mà?
Phải rồi,anh từng rất yêu cô ấy, nghe họ nói cô cố gắng im lặng! cố gắng không thở vì sợ Tuyết Liên biết cô ở đây.

.

- Em có thai rồi, là con của anh, mình quay lại đi anh!
Thân xác cô đau nhói bất động cố gắng lẩm
bẩm lại trong đầu.

Có thai! con của anh! mình quay lại đi! Là Con Của Anh?cô nghe như ngàn mũi dao đâm vào tim cô,lấy tay sờ bụng đứa con trong bụng cô cũng là con của anh.

Nhưng cô ta là vợ anh, người anh từng yêu say đắm, đầu ấp tay gối bên anh cô ta danh chính ngôn thuận mang cốt
nhục của anh.

Còn cô! cũng là cốt nhục của anh nhưng cô là gì giữa cuộc đời anh?cô chỉ là loài hoa dại lướt qua đời anh một cách hững hờ! vị trí nào cho cô?cô thật sự thua rồi là người thất bại!.

- Chị ơi,Cô ấy vừa nói gì! có phải là em nghe lầm đúng không chị?
- Tôi!.

( chị giúp việc né tránh ánh mắt cô)
- Chị có nghe như em nghe thấy không? Thuỳ có thai???
- Nhã Vy! cô phải thật bình tĩnh! cô có nhớ tôi từng nói với cô điều gì không?
- Điều! gì??
- Tuyết Liên bây giờ rất yêu Khải Minh! bằng mọi thủ đoạn sẽ kéo cậu ấy về! Nhưng.

.

- Cậu ấy yêu cô Nhã Vy nếu 1 khi đã yêu thương hết lòng cậu ấy sẽ không bỏ rơi cô! trừ khi cô phản bội cậu ấy!
- Nếu bây giờ cô bỏ cuộc thì chính cô vứt bỏ đi 1người đàn ông trách nhiệm yêu thương cô đến điên đảo, cũng là sống ác với con cô khi không cho nó cảm nhận được ba nó là ai! nghe tôi! cô phải mạnh mẽ, không phải vì cô nữa! mà vì đứa con trong bụng, cô có
chắc Tuyết Liên mang thai là con Khải Minh???
Chị ấy nói đúng, ai chắc được đó là con anh,
người vô vàng thủ đoạn lừa lọc như Tuyết Liên thì minh chứng nào nói cái thai cô ta là của anh! hơn nữa 2 năm qua họ không ngủ với nhau! hơn nữa!
- Trình Tuyết Liên cô ta đã từng l@m tình với bạn của anh trong tolet lúc ở Sin??? ( em lẩm bẩm)
- Cô nói gì???
Cô mặc kệ cô cố gắng gượng ngồi dậy!
- Chị đừng cản em, em phải nói thẳng ra hết, được hay không em cũng không cần biết nữa! em không chịu được cảm giác này chị ơi!
- Không được! bây giờ không được, cô có biết ai sắp đến không??
Cô cố giãy giụa tay cầm chốt cửa,cô khóc trong đau đớn! tại sao đau thế này? Cảm giác mất tất cả! thà bây giờ chỉ 1 mình cô,cô còn chịu đựng được, cứ nghĩ đến đứa con trong bụng tim cô lại nói lên đau đớn cô hận Trình Tuyết Liên….

.

lúc anh yêu cô ta muốn có con với cô ta tại sao cô ta rũ bỏ không
thương tiếc! kéo cô vào cuộc đời cô ta làm gì? Để giờ đây cô sống cũng không được mà chết cũng không xong! Chị giúp việc ôm cô ghì chặt vào lòng!.

tiếng bước chân, tiếng giày cao gót, giọng nói đàn ông xen lẫn giọng đàn bà vang lên! mỗi lúc một gần! họ cười nói với nhau vang khắp căn nhà bấy lâu nay không 1 bóng của sự hạnh phúc!
- Mafia! chủ biết bao nhiêu nhà hàng resort lớn,cầm đầu biết bao nhiêu băng đảng đang ở đây! cô im lặng, không được lên tiếng! nếu cô không muốn chết!
- Chị!.

- Tôi không nói đùa!
Đã qua 3 tháng! lẽ nào dưới nhà là ba mẹ của 2 người đó sao??? Những người quyền lực bí ẩn giàu có?cô run sợ ngồi đôi tay ôm chặt lấy tấm thân! cô không muốn chết!
- Em không muốn chết!.

- Em đang có thai!
- Em muốn sinh con!
- Đó là con của Khải Minh! là con của anh!
Cô run lập cập nói nhảm 1 mình! cô sợ hãi mọi vật xung quanh! chị giúp việc ôm lấy cô.

Không gian im ắng đến đáng sợ! bỗng giọng đàn ông vang lên:
- Đến lúc ba muốn có cháu bế, mẹ con và cả anh chị xui! ý con sao Khải Minh? Cả con Tuyết Liên? ( ba của anh! )
- Dạ!.

tụi con! ( Tuyết Liên lên tiếng)
- Hay Tuyết Liên không sinh con được? Hay thằng Minh yếu??? ( giọng đàn bà quyền lực vang lên)
- Đủ rồi em! 5 năm qua em diễn đủ rồi, đừng dối ba mẹ 2 bên nữa! em buông tha anh đi! ( giọng Khải Minh)
- Là sao?
- Con nói gì vậy Minh?

- Tuyết Liên???
- Là sao hả con gái? Ai diễn?
Tiếng bước chân cànng lúc càng gần về phía
cô! cô càng thu mình lại, cố thụt lùi về phía
sau như đang trốn tránh,cô sợ bị phát hiện! cạch tiếng cửa phòng mở ra,cô giật mình la lên!
- Á!.

đừng! đừng!
- Vy Vy!.

là Anh! anh đây mà em? (anh ôm chầm lấy cô)
- Anh ơi em sợ lắm em không muốn chết! anh buông tha em đi, em sẽ tự sống tự sinh con! đừng anh!
- Vy Vy! em nghe anh nói, bình tĩnh lại! anh sẽ chịu trách nhiệm với em và con đến cuối đời, nghe anh nói! em từng nói với anh điều gì nhớ không?
- Phải mạnh mẽ!
Khải Minh nắm tay cô nhanh như chớp đi xuống cầu thang cô cứ cố ghì lại anh càng hăng.

.

- Đến lúc em phải cùng anh đối diện tất cả, không còn thời gian đâu Vy Vy!.

4 người! à không 5 người trố mắt lên nhìn cô! họ không hiểu chuyện gì đang xảy ra, không hiểu cô là ai? Tại sao xuất hiện trong căn nhà này, tại sao anh lại nắm tay cô? Ti tỉ câu hỏi hiện lên trong đầu họ! riêng Tuyết Liên ánh mắt nhìn cô như muốn giết cô ngay tức khắc!
- Đây là Nhã Vy! người sẽ sinh cháu cho ba mẹ con yêu cô ấy! (anh nắm tay cô giơ lên).
 
Đẻ Thuê Cho Phương Thiếu
Chương 48: Sự Thật Phơi Bày


Ba mẹ anh nhìn cô há hốc mồm nhìn nhau không hiểu chuyện gì xảy ra...ba mẹ cô ta....
- Mày nói gì??? Còn gái tao???
- Con nói gì Minh??? Vậy Tiểu Liên là cái gì? ( mẹ cô ta)
- Con...nói...gì….vậy...!Minh? (mẹ anh lắp bắp)
Ngay giờ phút này nếu không có anh ở đây, có lẽ cô đã ngất xỉu rồi,áp lực đối diện trước họ cô là kẻ thứ 3 phá vỡ hạnh phúc con họ, ánh mắt nhìn cô không rời…ánh mắt muốn giết cô tức khắc..
Trình Tuyết Liên lặng lẽ rút tập giấy ra...để nhẹ lên bàn nói:
- Hồ sơ thụ tinh đã thành công, con biết con khó có thai...3 tháng trước con và Khải Minh đã cùng nhau làm...Con đau đớn như muốn chết khi phát hiện ra...
- Nói đi con...là sao???

- Phát hiện ra Minh cặp với gái...và bây giờ....cả con và cô ấy...đều mang cốt nhục của Khải Minh...
Nói xong cô ta quỳ xuống khóc lóc...trời ơi sao cô ta có thể đổi trắng thay đen đến mức đó...cô ta dồn ép người cô yêu đến bước đường cùng...cô bày mưu tính kế 1-2 bắt người ta phải ngủ với chồng cô ta...!rồi cô ta lấy **** ***** của anh để cô thụ tinh giờ lại có thai,cô ta muốn ly hôn nhưng tại sao cô ta làm vậy?
- Cô đang ép tôi à Tuyết Liên? Cô có thai con tôi?
Khải Minh đưa tay lấy cái hộp giấy để sẵn trên bàn,quăng mạnh xuống đất, hộp giấy rơi xuống vỉ thuốc văng tung tóe khắp nơi..
- 3 năm chung sống cô uống thuốc để làm gì? Cô vẫn còn thương nhớ đến nó, cô sống với tôi như tạm bợ..tôi hỏi cô..cô làm vậy cô được gì?
- Vậy là sao? Sao lại 3 năm? Tụi con sống với nhau chỉ 3 năm, 2 năm còn lại thì sao? ( mẹ cô ta nói)
- Tụi con ly thân lâu rồi...Tuyết Liên vẫn còn yêu thương thằng đó, uống thuốc tránh thai khi sống bên con,đòi ly hôn...2 năm còn lại con cố chấp nhận cô ấy...nhưng...
- Nhưng sao? Sao hả? Cứ cho là tôi có lỗi với anh nhưng bây giờ tôi yêu anh thì sao? Thì sao????
- Cô yêu tôi?
- Đúng rồi, tôi yêu anh đấy!
- Vậy sao? Nhưng tôi hết yêu cô rồi người làm tôi điên đảo và nhận ra cuộc sống này còn cái thứ gọi là tình yêu đó là Vy Vy....
Cô sắp không trụ được nữa rồi bao nhiều lời nói ánh mắt tất cả như đống tơ vò đến lúc cô sắp gục ngã thì tiếng la thấy thanh...
- Em sao vậy...em..( ba cô ta)
- Chị xui...chị xui...
- Mẹ....
Mẹ cô ta bỗng lấy tay đập vào l ồng ngực mắt trợn lên...máu dồn lên não,co giật liên tục..tất cả đều quay về phía bà ấy,cô lùi về phía sau..
Chạy thôi Vy...nếu muốn giữ đứa con này cô đẩy mạnh cánh cửa phía trước chạy đến phía hồ bơi cô loạng choạng đến đi không vững thì làm sao trốn chạy nổi,cô còn không biết được đâu là lối thoát nữa đi đến đâu cô có thể thoát khỏi họ.

- Mày chạy đi đâu con mất dạy...? (cô ta nắm tay cô kéo lại tát cô 1 cái điếng người)
Cô chao đảo cố nắm lấy cánh tay cô ta...
- Chị đã từng l@m tình trong tolet lúc ở Sin mà chẳng phải Khải Minh???
- Mày...mày nói gì con khốn? (cô ta giật mình)
Khải Minh có biết điều đó không?
- Nhã Vy...mày??? Hả tại sao? Tại sao mày lại biết điều này???
Cô ta la hét dùng 2 tay bóp mạnh vào cổ cô..càng lúc càng đẩy cô gần đến phía hồ bơi sâu 2m.Đôi tay càng lúc càng bóp chặt cổ cô...cô cố gắng vùng vẫy, cố gỡ cánh tay cô ta,nhưng càng cố trốn chạy thì càng xiết chặt hơn...chân cô vấp cạnh bể bơi...tay cô cố nắm lấy 2 cánh tay cô ta để vớt vát vì cô không hề biết bơi....
- Mày không biết bơi...đúng không?
- Chị..đừng.
- Hồ này sâu 2m.

ai nói cho mày biết những điều này? mày giỏi, nhưng tao rất tiếc, con tao là của Khải Minh...tao sẽ giết mày bí mật tao l@m tình với bạn anh ấy trong tolet sẽ đi cùng với mày xuống địa ngục...!tất cả sẽ chấm dứt....mày chết đi Nhã Vy..tao hận mày....
Chân cô chạm mặt nước bể bơi...chỉ còn 1 bước nữa thôi...cô cố gắng nói những lời cuối cùng trong vô vọng..
- Đừng...đừng chị ơi, đừng giết con em, đứa bé không có tội...nó là con Khải Minh..
Đôi mắt đỏ hoe cô nhìn cô không chớp mắt...đôi tay cô ta xiết chặt hơn nhìn cô chăm chăm...
- Nó là con của Khải Minh?Vậy thì 2 mẹ con mày chết đi...

Câu nói: " nó là con của Khải Minh" vô tình xát muối vào tim cô ta rồi, nhưng cô biết phải làm sao? Nếu thật sự cô ta có con với anh thì sao? Nhưng cô là người bắt đầu cho câu chuyện này...vậy tại sao cô cứ phải trách bản thân dằn vặt trong đau đớn? Thà Khải Minh chối bỏ cô, không yêu thương cô da diết thì cô yếu đuối...còn đây anh sẵn sàng dang đôi tay ôm lấy cô vào lòng...vậy lý do gì cô phải trốn chạy?Đôi khi trong tình yêu thủ đoạn 1 chút cũng không sao..Cô nhanh trí nắm chặt 2 cổ tay của cô ta...!Chỉ cần cô ta đẩy nhẹ cô...có chết cô cũng kéo cô ta theo bảo mẹ con cô chết đi..cô cũng muốn mẹ con cô ta chết đi...
- Nó là con của Khải Minh...? ( Thuỳ nói chậm rãi)
- Đúng vậy, là con Khải Minh...chẳng phải mọi việc đúng theo ước nguyện của chị là tôi có thai trước khi ba mẹ chị về đây? Mọi chuyện quá hoàn hảo...diễn ra đúng mưu mô của chị....nhưng tôi không lấy 1 đồng của chị...
Phía xa cô thấy bóng dáng anh đang dần xuất hiện trong đêm tối, nhìn thấy anh cô chỉ muốn vỡ oà...em đợi anh Dũng ơi...em thật sự cần anh, đến giờ phút sinh tử em mới nhận ra rằng có đau đớn đến đâu em cũng phải chiến đấu...phải giành lấy anh...vì hình bóng anh bây giờ in hằn sâu trong tim em mất rồi....Bỗng cô ta vội thả tay ra khi thấy anh,nhanh chóng nắm 2 tay cô để vào cổ cô ta nhanh như chớp...
- Mày làm gì đó Nhã Vy...sao mày bóp cổ tao? Hả?Bỏ ra....(cô ta la lên như điên)
Giờ này cô mới nhận ra...cô ta quá thủ đoạn....vậy thì tại sao cô lại thua cô ta? Có thể cô thua về tiền bạc, gia cảnh, sự chiều chuộng bao bọc...nhưng mà cô ta quên rằng cô ta ác thì vẫn có người hơn cô ta...quả quýt dày có móng tay nhọn.móng tay nhọn thì có bấm móng tay...ok?
Cô nắm cổ cô ta không cần nói gì thêm nữa...cô thụt lùi về phía sau cô nói:
- Xin lỗi chị..vậy thì chúng ta cùng chết!
Cả 2 rớt xuống nước...nhìn cô ta vùng vẫy trong đêm tối..

Trình Tuyết Liên không thể biết 1 điều rằng...cô biết bơi...chìm trong bóng tối...chìm trong nước...trái tim cô dằn vặt...Thấy cô ta vùng vẫy mà không cứu?
Nhắm mắt lại nước mắt cô hoà tan với nước khóc lúc này có yếu đuối đi nữa cũng chẳng ai biết vậy thì cứ khóc đi Nhã Vy...mày không được cứu cô ta...!không được...đầu cô cứ muốn để xem rồi Khải Minh sẽ cứu ai?
Cô và Trình Tuyết Liên cùng nhau rớt xuống hồ giữa 2 người đàn bà...1 là người vợ anh trong suốt năm tháng trước đầy ắp bao kỉ niệm..liệu anh có vì 2 từ " tình nghĩa" mà buông bỏ 1 một người anh vừa chớm quen...nhưng vẫn yêu anh đậm sâu hơn nhưng lời cô nói?cô nhắm mắt thả lỏng nghĩ về đứa con bé bỏng....
 
Đẻ Thuê Cho Phương Thiếu
Chương 49


- Vy Vy! Vy Vy!.

( là giọng Khải Minh)
Anh la to! hét lên trong đau đớn! ôm cô vào lòng nước lạnh buốt tim gan! nhưng sao vòng tay đó cứ ôm ấm làm cô mê mẩn! tim ấm lại! ấm lắm,nước mắt đâu cứ rơi cô nhìn anh lẩm bẩm:
- Anh chọn em, là anh cứu em đúng không?
- Là anh đây! làm sao anh bỏ em? Làm sao không cứu em được?
Bế cô lên bờ! cũng là lúc Trình Tuyết Liên được bế lên! Người cứu là ba cô ta,cô ta ngất xỉu vì không biết bơi?
- Tiểu Liên ơi, con gái của tôi! trời ơi!
- Tiểu Liên…tỉnh lại con!
Cô ta ho sặc sụa la hét! Bỗng ba cô ta đẩy mạnh anh ra đấm 1 cái làm cô hoảng hốt!
- Nếu con gái tao có mệnh hệ gì! thì mày!.

mày liệu hồn! ( chỉ vào mặt anh)
Ngay lập tức ai đó đấm vào mặt ba cô ta!
- Nó là đứa con trai duy nhất của tao! mày cứ thử tao xem! ! ( là ba anh)
Khung cảnh trước mắt cô! tất cả lên đỉnh điểm đến nghẹt thở! không ai chịu thua, không ai nhường ai! ai cũng là mafia! cả đám vệ sĩ 2 bên nhà tung vào đứng xung quanh.

.

- Tao sẽ đưa con gái tao về! tao đợi hết ngày
mai nếu con mày và mày không qua xin lỗi thì từ nay đừng nói xui gia, tình nghĩa! đứa con trong bụng Tiểu Liên gia đình mày quên đi!
- Không, con không về, đây là nhà con, Khải Minh là chồng con, con con phải có ba! ba không được làm thế, không được! Vệ sĩ đến bế cô ta đi! cô ta cứ cố giãy giụa la hét!
- Nhã Vy! mày! tao không thể bị mày cướp chồng được! ba ơi, giúp con! tại sao ba lại thua gia đình họ! Baaaa!
Họ rời đi trong đêm tối! 5 chiếc xe dần khuất
xa! lúc này cô nghĩ tại sao gia đình cô ta lại chịu thua trước gia đình anh? Vậy gia đình anh quyền lực hơn cả họ?
Mỗi cô run run lạnh ngắt! đã 2 ngày cô không ăn uống, không ngủ được 1 giấc ngon lành, kiệt sức, bầm dập toàn thân, đau nhức cô lịm dần đi chỉ kịp nghe thấy!
- Vy Vy.

.

em sao vậy?Vy Vy!.

.

Mọi người trong nhà kể cả ba mẹ anh hoảng hốt anh bế cô vào nhà lên phòng! cô biết hết tất cả mọi việc xung quanh,cô biết ánh mắt anh nhìn cô bất lực! nhưng thân xác cô tâm trí cô làm gì còn đủ sức mà lên tiếng!
- Sốt rồi! cô bé này sốt rồi con ( mẹ anh sờ đầu cô)
- Sốt!.

?
- Sốt rồi! ( mẹ anh nói to)
- Vy Vy đang có thai! sốt? (Anh vừa nói vừa la lên)
- Em lạnh quá! em lạnh quá! nếu em sốt đừng cho em uống thuốc! đừng nha, em đang có thai.

.

em!
Cô vừa nói vừa run! nửa nóng nửa lạnh! chiếc xe nhanh chạy tới! mọi người đưa cô lên xe!
- Tới bệnh viện gần nhất! nhanh lên! (Anh la hét to)
- Mạnh mẽ lên Vy Vy.

.

nghĩ đến con của anh và em được không? Bằng mọi cách em phải sinh nó ra.

.

đừng khóc! em đừng khóc được không Vy Vy?
Giọt nước mắt rơi vội vã trên má cô! Tay liên tục lau nước mắt cho cô! cứ thủ thỉ bên tai cô! Anh nắm lấy tay cô đặt nhẹ nhàng lên bụng em!

- Có thể ai đó sắp xếp để em đến bên anh, nhưng việc em có thai! việc đó không phải là vô tình mà là anh cố tình anh thật lòng muốn thế! Vy Vy!.

Đến bệnh viện anh bế cô chạy nhanh đến cấp cứu!
- Có thai.

.

sốt?
- Cô ấy có thai! 10 tuần! (giọng anh kiệt sức)
- Kiểu này 38 độ rồi! đẩy nhanh vào phòng! ( bác sĩ la lên)
Đẩy cô vào phòng riêng! 4-5 người mặc áo blue trắng xuất hiện, kẹp nhiệt, y tá đi lại gần cô.

.

- Chịu khó tý, lấy máu xét nghiệm nhé!
Xong xuôi thì!.

- Chị! tại sao c ởi đồ em! ( giọng cô yếu ớt)
- Cô muốn hạ sốt nhanh không? Cô có thai đâu phải muốn uống thuốc hay truyền dịch là được?? C ởi đồ ra lau di!
- Để tôi! (Khải Minh lên tiếng nói.

)
Anh đứng dậy.

.

tự tay c ởi đồ cho cô! Anh nhẹ nhàng lau người cho cô! bây giờ cái việc l@m tình làm sao bằng cái hành động ấy! tim cô tan chảy mất rồi!
- Có thai phải đi đứng cẩn thận, sốt hay cảm cúm trong thai kì rất nguy hiểm, nó có nguy cơ xảy thai và cả dị tật thai nhi anh chị hiểu tôi nói gì không (Bác sĩ lên tiếng)
- Vậy con của cháu vẫn an toàn phải lo bác?
- Vợ con tôi ổn đúng không?
Vợ con! ?cô chợt quay sang nhìn anh.

.

?anh nắm chặt tay cô!
- May mắn là hạ sốt rồi.

.

bây giờ vợ anh rất yếu,cần ăn uống, nghỉ ngơi, không được vận động mạnh, hôm nay chỉ cần đến chậm 1 chút! thì tôi không còn cách nào đâu! Cô thở phào nhẹ nhõm,anh nắm chặt xoa xoatay cô! như thể cả 2 là vợ chồng thực sự! Cô chợt khựng lại cô rút tay ra khi thấy ba mẹ anh bước vào!
- Ba muốn con nói chuyện rõ ràng tất cả, nếu thật sự 1 lúc con làm 2 đứa có thai! ba vẫn nhận cháu!.

- Ba không biết tính con trai ba? (anh đứng dậy)
- Ba cần nói chuyện riêng với con!
Anh quay lại nhìn cô! nắm tay cô!
- Đợi anh nha Vy Vy Anh đi là vì em và con!
Từ từ thả tay cô ra anh quay đi mà cô hụt
hẫng! biết là đàn ông phải đứng ra giải quyết tất cả, nếu thật sự Trình Tuyết Liên lấy **** ***** của anh cái ngày mà lần đầu gặp khách sạn để quan hệ mà cấy
vào mình thì!.

cô không dám nghĩ đến.

Nếu sự thật cả 2 người đàn bà đều mang thai con anh thì sẽ như thế nào???
- Minh là đứa chịu trách nhiệm với những việc nó làm.

Nếu thật sự nó làm con có thai! gia đình bác sẽ nhận cháu sẽ chăm sóc cho con! nếu không danh chính ngôn thuận, thì cũng cho con và con con cuộc sóng đầy đủ!
- Bác!.

- Bác không bắt con bỏ thai đâu, bác muốn có cháu,cũng không ép con sinh ra rồi giành giật con của con!
- Con biết rồi bác!.

- Nhìn từng hành động Khải Minh nó làm cho con, bác mới biết đây mới gọi là tình yêu.

những việc nó làm! lần đầu tiên bác thấy!
- Dạ!.

Cô không biết sau này mọi việc sẽ ra sao, nhưng trong lúc này lời nói của mẹ anh như tiếp sức cho cô! trên đời này có người này người kia không phải mẹ người mình yêu ai cũng xấu! rồi cô ngủ lúc nào không hay! vì quá mệt mỏi.

.
 
Đẻ Thuê Cho Phương Thiếu
Chương 50


Ai đó cứ nắm tay cô không rời cố rút ra thì người ta lại càng nắm chặt...trong cơn mơ cô khóc lóc...ai đó bắt con cô đi...cô chạy khắp con đường góc phố,cô như hoá điên dại tìm con cô giật mình la lên...
- Trả con cho tôi...đừng bắt con tôi...
- Đừng...đừng Tuyết Liên ơi...Trả con cho taoooooo
- Vy Vy..anh đây em,Vy Vy...
Là tay anh nắm chặt tay cô...Anh khóc...
- Vy Vy...em đừng như vậy, em đừng khóc, đừng đau khổ...em như vậy anh đau đớn lắm...!Anh biết là do anh, tất cả lỗi ở anh...
- Minh ơi, ai đó bắt con em, nó bắt con em rồi, anh mang con về cho em, đi anh.....
- Vy Vy À....
- Giúp em đi anh...(Cô khóc ngất)
Anh kéo tay cô đặt xuống bụng...

- Con mình vẫn ở đây mà em...đừng khóc nữa, anh xin Vy Vy đó...
Anh hôn nhẹ vào môi cô...hơi thở nóng hổi đan xen nhau...ôm cô vào lòng nói:
- Kể từ khi gặp em anh mới biết thay đổi, mới biết thế nào là tình yêu đích thực, thế nào là hy sinh cho người mình yêu...điều mà anh chưa bao giờ làm cho bất cứ ai...có thể khi anh đến bên em...em không phải là người đầu tiên thay đổi con người anh...mà em sẽ là người cuối cùng...người cuối cùng nhận lấy những điều tốt đẹp ấy...!được không em...
- Minh à...làm sao em rời xa anh được? Sao lại nói những câu đó với em...làm sao đây anh?
- Nếu không rời xa được thì em cứ ở lại bên anh...vì bây giờ em có muốn rời xa...anh cũng sẽ tìm em đến cùng!
Anh bưng bát cháo đặt sẵn trên bàn...nói tiếp:
- Em có nhớ đây là bát cháo thứ mấy anh nấu cho em không?
- Anh nấu? Từ bao giờ...
- Lúc e ngủ...
- Em ngủ đã bao lâu rồi?
- Bây giờ là 6 giờ sáng rồi Vy Vy! Vì em mà nhiều người nhìn anh như sinh vật là khi nấu cháo cho em...
- Khải Minh....
Cô tự tay bưng bát cháo...tự tay ăn từng muổng từng muổng...nước mắt cô chảy là nó tự rơi chứ cô có khóc đâu....
Anh đưa tay lên 1 lần nữa lau nước mắt cho cô...
- Nếu yêu em là sai...thì anh từ đây đến cuối đời không cần đúng nữa!!!
Cô vừa ăn vừa khóc như con nít...bao nhiêu cảm xúc dâng trào trong cô...!không biết kiếp trước anh đã nợ điều gì ở cô, mà kiếp này anh phải trả cho cô...
- Anh....
Cô vừa định gọi anh thì cánh cửa bật mạnh
vào...!người đàn ông đi vào dáng người cao to...
- Anh...có chuyện lớn, anh phải về Sin gấp thôi!
- Chuyện gì??? (anh đút 2 tay vào túi quần chau mày hỏi anh ta).

Thách ????há????h ????ìm được ﹟ T R????MTRU????????N.v???? ﹟
- Việc..
- Mày lấy cái kính đen ra mày làm Vy Vy sợ đó..
Anh ta lật đật lấy kính đang đeo ra, cúi đầu xuống nó không dám nhìn cô...
- Nếu anh không về thì chuyến vừa rồi mất trắng, vì anh lỡ hẹn, bên kia còn đòi bồi thường!
- Hàng cập bến chưa?
- Dạ rồi anh!
- Mấy ngày rồi?
- Dạ 2 hôm!
- Là tao trễ hẹn 2 hôm?
- Dạ!
- Bao nhiêu tiền?
- Dạ...nửa triệu đô...
Nửa triệu đô???cô giật mình...sao nghe nhẹ
nhàng quá vậy?
- Nửa triệu đô??? Vậy tao bỏ, tới lúc này tiền không quan trọng bằng thời gian ở bên Vy Vy nữa...(anh liếc nhìn cô)
- Dạ...nhưng anh...
– Ra ngoài...
- Uổn lắm anh!

- Ayyyy thằng này, tao nói mày ra ngoài
Anh nắm tay định đấm anh ta...anh hét lớn
cô giật mình kéo tấm chăn...trời ơi...vẫn cái tính điên tiết đó...anh nhìn cô từ từ rút tay xuống...
- Mày cứ như lời anh nói, chú ra ngoài được rồi....(anh ngẩng mặt lên thời thở mạnh 1 hơi dài)
Người đàn ông lật đật đi ra ngoài nhanh như chớp cô biết là vì có cô nên anh mới thay đổi thái độ 180 độ như thế cô nghĩ đến câu nói: " vì em mà anh thay đổi "cô cười thầm trong lòng..
- Em thấy vui à Vy Vy?
Đang cười mỉm cô lúng túng nhìn anh...
- Đâu có...em đau thấy vui, em...em đang bị bệnh em ngủ đây!
- Anh đâu có la em, nếu điều đó làm Vy Vy vui thì anh sẽ làm..
Có ai hiểu đc...khoảng thời gian lúc cô nằm viện là lúc cô hạnh phúc nhất kể từ khi anh bước vào đời cô..
- Em không muốn về nhà đâu anh, mình ở đây thêm chút nữa được không anh? (cô ôm anh)
- Vy Vy nói gì vậy? Tại sao lại không muốn về nhà?
- Em sợ...sợ điều gì đó ập đến!
- Điều gì đó to lớn đến mức nào? Thân thể anh không đủ to lớn để che chở em? Anh ở bên em để làm gì?Để yêu thương, che chở, chăm sóc cho em...và đặc biệt bây giờ anh là Ba của con em...chẳng phải em và con là ruột thịt của anh à Vy Vy???
Càng nói thì cô càng sợ mất anh...cô cứ nghĩ
đến cái thai của Trình Tuyết Liên...có thật là con anh? Có thật là cô đã lấy **** ***** ngày hôm đó để đi thụ tinh...vậy 1 ngày đứng giữa con đường...anh phải chọn ai và bỏ ai???cô cứ mong rằng...mong rằng tất cả là thủ đoạn của cô ta, đừng để nó là sự thật...vì sự thật là điều ghê gớm nhất nó sẽ làm trái tim ta héo mòn theo nắm tháng...sẽ làm con tim chết lần chết mòn mà ko có thuốc cứu chữa....
 
Đẻ Thuê Cho Phương Thiếu
Chương 51


1 tuần thai ổn em đc đưa về nhà, bây giờ nhà 2-3người làm chạy đôn chạy đáo để lo cho cô! ngày ngày gặp mặt ba mẹ anh cô ngại họ không la mắng, không nói nặng nhẹ làm tâm trạng cô thêm rối bời! vừa lên phòng đóng cánh cửa vào bất ngờ anh ở đâu kéo cô ngồi vào lòng! vẫn cái tư thế đó, vẫn căn phòng đó! vẫn thân thể nhau va chạm nhưng bây giờ cả 2 có sự liên kết vô hình đến kì lạ!
- Tóc em, ánh mắt em, đôi môi em! (anh nắm
cằm cô)
Hôn nhẹ vào môi! vẫn rung động, cảm giác từ từ lấn chiếm trái tim cô! cô nhìn anh ngại ngùng!
- Giữa anh và em! bây giờ!
Mắt anh đăm chiêu nhìn cô say đắm! nhìn thôi cũng thấy muốn tan chảy rồi! mắt thì nhìn, tay thì cứ mon men len lỏi da thịt cô! tay sờ đến ngực cô nóng hổi.

.

anh hôn từ
cổ cô rồi dần dần xuống dưới cô cảm nhận
được là anh sắp cắn cô tới nơi rồi! nếu cứ tiếp tục,chắc chắn sẽ không ngăn anh được! cô nắm anh vừa thở vừa nói:

- Em đang có thai! nếu! nếu anh không dừng
lại, chúng ta sẽ không kiềm chế đc bản thân!
Anh dừng lại! nhìn vào mắt cô!
- Chỉ 1s nữa thôi! là anh không thể dừng lại được nữa rồi!
- Em cũng muốn! nhưng con mình! ?
Anh ôm cô nằm xuống giường! lúc này cô nằm trên,anh nằm dưới! thân thể dính nhau đụng chạm nhưng chẳng bung lụa được!
Đang ôm nhau thì cửa phòng vang lên!
- Thiếu gia! thiếu gia.

.

(là tiếng chị giúp việc)
Đặt cô nhẹ nhàng xuống giường, cánh cửa
mở ra chị giúp việc thở hổn hển:
- Cô Tuyết Liên…cô ấy…( vẫn còn thở gấp gáp)
- Tuyết Liên! sao??? (Anh khó chịu)
- Cô ấy và ba mẹ mình, thêm mấy người mặc áo trắng! đang ở trước!
- Áo trắng???
- Áo Bác sĩ???
- Đúng rồi cậu!
Tiếng bước chân tiến vào nhà lúc càng gần! cô cảm giác sắp có chuyện lớn rồi, chỉ cần nhắc đến Trình Tuyết Liên trái tim cô đứng ngồi không yên! cô ta dắt bác sĩ tới để khẳng định điều gì?Cô ta muốn minh
chứng điều gì? Chẳng lẽ mang thai con anh
là thật? Nếu vậy thì cô và con phải làm sao? Sống kiếp chồng chung, con chung cô không thể nghĩ tiếp được! chỉ nghĩ đến đó thôi mà tim thắt lại rồi!
- Đi với anh Vy Vy! (anh nắm tay cô kéo lên)
- Liệu em có mặt thì họ có vui vẻ không anh?
- Anh không quan tâm đến họ, cái anh quan tâm ở đây cho dù có chuyện gì anh và em cũng sát cánh bên nhau không phải để thể hiện điều gì, nhưng anh muốn em phải tin tưởng anh! anh là người chung thuỷ tuyệt đối trong yêu! 1 khi tình yêu đến cuối đời cũng là của em!.

Nắm lấy đôi tay anh, bước xuống từng bật
thang! ánh mắt cô ta soi từng bước chân của cô!
Ba mẹ anh, ba mẹ cô ta, 4 người mặc đồ bác sĩ trên tay cầm nhiều giấy tờ! và giỏ đồ đạc, dường như tất cả đã được chuẩn bị sẵn!.

- Chúng mày nắm tay trong tay có vẻ hạnh phúc nhỉ? Còn mẹ con tao thì sao??? (cô ta nói)
Cô thả lỏng tay thì anh nắm chặt lại!
- Hay lắm! đầy đủ hết mọi người thì 3 mặt 1
lời! giải quyết lần cuối.

Con sẽ không làm phiền đến ba mẹ nữa! nhưng cho dù Khải Minh có chối bỏ con, con vẫn phải nói sự thật! (Cô ta quỳ xuống khóc lóc)
Tập hồ sơ ông bác sĩ đang cầm trên tay đặt xuống bàn, ông bác sĩ nhìn cô chăm chăm không rời, ánh mắt lạ lắm! 5 bản 5 hướng đc đẩy nhẹ nhàng về từng phía Ba anh, Mẹ anh.

.

ba mẹ cô ta…cô nhìn xuống cố mở to mắt để xem! à thì ra cái hồ sơ chết tiệt đó, bầu trờ sụp đổ! lòng cô rối bời thụ tinh thành công cách đây gần 3 tháng trước???
Ba mẹ anh cố mở to mắt đọc từng chữ! anh kéo vội tập giấy trên bàn đọc nó!
- Thai! thai 3??? Con có 3 em bé? Thụ tinh thành công 3 bé??? (mẹ anh há hốc miệng đọc từng chữ chậm rãi.

)
Anh quăng mạnh tập hồ sơ xuống đất!.

.

- Cô!.

đã không còn là của nhau, đã đường ai nấy đi, không va chạm nhau, không nhớ nhung, không nghĩ về nhau,tim tôi không còn chỗ chứa cho cô nữa! tại sao cô lại gieo rắc phiền toái cho tôi để làm gì? Con tôi sao?
Lúc tôi cần thì cô rũ bỏ? Lúc tôi thoát khỏi hình bóng cô thì cô cố đào bới lên! cô đào sâu vào sự đau đớn của tôi! tại saooo??? (anh bóp chặt mặt cô ta)
- Dũng ơi!
- Dũng.

.

2 người mẹ đứng ngồi không yên la hét!
- Mẹ xin con, dù gì nó cũng mang thai con của con rồi! mẹ xin con! (mẹ anh khóc)
- Tại vì tôi bắt gặp được cái ánh mắt của anh! ánh mắt khi lần đầu tiên thấy Nhã Vy! cái ánh mắt như lần đầu tiên anh gặp tôi! quả là không sai, và anh đã yêu nó!
- Tôi yêu Vy Vy! có gì sai??? Khi tôi và cô chẳng còn chung 1 đường?
- Tôi ít kỉ, tôi không thể chấp nhận đc sự thật rằng có 1 ngày anh yêu được ai khác, tại sao lúc trước tôi làm anh đau khổ anh vẫn 1 mực bên tôi lo lắng không rời? Tại sao anh lại thay đổi?
- Vì cô mà tôi phải thay đổi! tôi phải sống trong cảnh nhìn thấy tim cô in hằn hình bóng thằng khác theo năm tháng, nhìn cô co ra khóc lóc nép mình trong tủ đồ hàng đêm, nhìn cô lọ mọ rón rén trong đêm uống từng viên thuốc tránh thai! và nhìn cô nhắm mắt sung sướng bên thằng bạn tôi trong tolet! cho đến khi cô cầm tập hồ sơ giả vờ đi tìm con với tôi! thì tôi không còn chút cảm giác nào nữa! bao nhiêu đó đủ để tôi dứt bỏ cô ra đi tìm kiếm tình yêu bấy lâu đã chết trong tôi chưa?
- Anh! nói! gì??? (cô ta như chết đứng)
Vậy là anh đã biết hết tất cả? Ngay cả cái việc cô ta l@m tình với bạn anh trong tolet???
- Cái! gì! mà sung sướng trong tolet???
- Mọi ngõ nghách trong căn nhà tôi! chỗ nào mà tôi không nhìn được tận mắt! thì sẽ có thứ khác thay thế tôi! tôi nói đúng chưa?
- Anh lắp camera???
- Luật pháp nào cấm??? Vậy là tôi nói đúng quá rồi phải không?
Ba mẹ 2 bên gia đình, nhìn cô ta không chớp mắt có lẽ họ quá sock không thể nghĩ được đứa con gái ấy độc ác đến vậy! nước mắt mẹ Tuyết Liên càng lúc càng ướt cả chiếc khăn tay!.
 
Đẻ Thuê Cho Phương Thiếu
Chương 52


- 13 người...à không...14 người cô tìm bắt tôi l@m tình...tôi cảm ơn cô đã cất công tìm ra Vy Vy...tất cả theo ý cô rồi, kết thúc được rồi! Tôi muốn cuộc sống bình yên!
Anh nắm tay cô kéo đi thì cô ta la lên:
- Điều đó không quan trọng nữa...quan trọng bây giờ em đã có con với anh...!không phải 1 đứa mà là 3 đứa.Con Vy nó chỉ có 1, còn em có 3, gái trai sẽ đủ cả...anh chọn đi, 1 là em, 2 là nó..

anh chọn ai? Nói đi!
Cô buông tay anh cầm lấy tập hồ sơ...cô cứ bước chân đi mà không dừng lại được nữa...đứng trước mặt bác sĩ...cô nói:
- Xin cho cháu biết sự thật, cháu muốn chính

miệng bác xác nhận lần nữa, là Trình Tuyết Liên mang thai 3 con của Khải Minh bằng phương pháp thụ tinh?
Đôi mắt không đối diện cô, cúi xuống ông nói chậm rãi, từng lời nói như đâm vào tim cô...
- Cô Tuyết Liên và Cậu Khải Minh thụ tinh thành công thai 3...
Cô ta mang cho anh 3 đứa con, còn cô chỉ 1
và duy nhất, tình yêu anh liệu có đủ to lớn để tha thứ và bao dung cô? Liệu cô có đủ chiếm trọn tim anh để anh đến bên cô mà không day dứt.

Biết là oan nghiệt, là số phận không phải lỗi tại anh nhưng sâu trong tim cô cô vẫn không đủ rộng lượng để nhường anh cho ai khác...cô ko trách anh mà chỉ trách bản thân: " tại sao đến bên anh...1 cách quá oan nghiệt"
- Mày muốn xác nhận điều gì? Vị trí mày ở đâu mà mày đòi dằn mặt bác sĩ của tao con nhóc con?Biến mày...(cô ta đi lại đứng trước mặt em cô vẻ mặt dắt ý cười khinh bỉ)
- Tình yêu nằm ở trái tim, không phải ở lý trí...chị thật đáng thương...
- Mày...(cô giơ tay lên định tát cô)
Anh dần bước lại đứng trước mặt cô ta…đối với anh bây giờ dường như chẳng ngán điều gì nữa...bước 2 bước anh nói 1 câu...
- Cô mang thai 3???
- Đúng...
- Là con tôi trong khi cô ngủ quá nhiều người?

- Tôi thụ tinh, chẳng hề ngủ với ai!
- Thụ tinh? Ai chứng minh **** ***** hôm ấy là của tôi? Cô xin thằng tây tàu nào giống tốt về cô cấy vào người cô...rồi cô bảo của tôi, tôi lớn hơn cô 6 tuổi đấy!
- Quan trọng tâm tôi không hổ thẹn với chính
mình...còn anh chịu trách nhiệm với tôi đi...
- Sinh đi...sinh ra đi, nếu đúng là con tôi, tôi sẽ ở bên cô hầu hạ, chiều chuộng cô đến suốt cuộc đời...
- Anh...anh nói thật? ( mắt cô ta sáng lên)
Anh nói cái gì vậy? Đây không phải trò đùa đâu...sao lại nói nếu sinh ra đúng là con anh thì anh ở bên cô ấy suốt đời,Còn cô thì sao...
- Anh nói gì vậy? Còn em thì sao?
Anh nắm chặt bàn tay cô...bỗng:
- Đến lúc cô nên biến ra khỏi đây được rồi, sao cô có thể trơ trẽn đến mức vậy, cô đáng tuổi con tôi nên tôi không muốn nặng nhẹ, nhưng cái cách cô bám lấy con rể tôi, cô chẳng khác gì loại làm gái hám của, giờ thì cô nên biết điều mà ra đi...đừng để vợ chồng tôi ra tay.diệt từ gốc đến ngọn...cô có biết tụi nó là vợ chồng không? Vợ chồng đấy nha cô gái tuổi đôi mươi?
Mẹ Tuyết Liên bỗng đứng dậy, mặt bà đanh đá nói lời nào lời đó đi vào tâm cô, nói đúng từng câu từng chữ...đến mức cô không thể chối cãi hay biện minh...
- Mẹ muốn diệt tận gốc đến ngọn? Ý mẹ nói giết cả con con trong bụng Vy Vy...là mẹ giết cháu gia tộc Phương??? (anh đáp trả)
- Con....
- Liệu mẹ giết cháu của Phương gia mẹ nghĩ

ba mẹ con sẽ ngồi yên để nhìn? Trước khi mẹ sỉ nhục người khác thì về dạy lại cái cách con gái mẹ sống, có khi còn tệ hơn cô bé Vy Vy này nữa!
Ba mẹ
Trình lão gia nhỏm ngồi dậy...
- Con sẽ chịu trách nhiệm với 3 đứa cháu của ba mẹ...nhà con ở đây, con ở đây, muôn vàn hợp đồng giữa chúng ta ba mẹ sợ con chạy trốn?
- Là anh nói nhé...(cô ta nói)
- Vy Vy chỉ có mình tôi, nên con là của tôi...còn cô...tự đóng cửa soi gương lại bản thân cô đi, tôi là đàn ông sức trâu hơn cô nghĩ, cô cứ diễn còn tôi thì vẫn cứ xem...đến phút cuối đứa nào đuối sức đứa đó tự bấm nút biến để còn giữ chút sĩ diện còn lại...Cuộc chiến không có hồi kết thúc, đấu đá nhau đến
nghẹt thở..trong lúc tất cả mọi người dằn vặt lẫn nhau thì mẹ anh và bác sĩ biến mất..10p sau mẹ anh bước vào...
- Mẹ sẽ không bênh ai bỏ ai, Tuyết Liên mang thai 3...!Minh à...đó là con con, mẹ muốn con có trách nhiệm, đàn ông dám làm dám chịu...đến đây được rồi.
- Mẹ...con có thai rồi, mẹ muốn có cháu mà, trong thâm tâm mẹ vẫn thương yêu con, muốn con sinh cháu? Lúc trước con sai con xin quỳ gối để ba mẹ tha thứ..con ngu dốt vô tình kéo con Nhã Vy vào, nhưng phút cuối con đã tỉnh mộng, con yêu anh Minh...!tình nghĩa 5 năm vợ chồng...20 năm ba mẹ quen biết không đủ để bao dung con? Mẹ nhất định phải giúp con...
Cô quỳ gối khóc lóc...cứ như muôn vàn nỗi đau này chỉ có mình cô ta nhận vậy? Còn cô càng lúc càng lạc lõng,cô ta có tất cả...nhưng lại không có anh...còn cô có anh nhưng đến giờ phút này cô chỉ có duy nhất là đứa con...nép vào anh...đến giờ này không biết em phải làm gì…tất cả cứ dửng dưng mông lung…tin cũng không được, không tin cũng không xong..
 
Đẻ Thuê Cho Phương Thiếu
Chương 53


Gia đình Trình Tuyết Liên ra về,cô và anh lên phòng...!không ai nói lời nào nặng nề đến ngạt thở...anh đi tắm cô ngồi bên ngoài cửa phòng vang lên...
- Bác muốn nói chuyện với con...
- Dạ...bây giờ hả Bác?
- Uhm...30p được không con?
Mẹ anh đưa tay ra...đòi nắm tay cô...
- Được bác, con không quen nắm tay...
- Vậy đi theo bác!
Bước vào phòng ba mẹ anh...lại một không gian khác,cô cũng muốn 1 lần đối diện mẹ anh...cô muốn đối diện tất cả:
- Con hãy rời xa Khai Minh đi Vy Vy...
- Rời xa....(cô giật mình)
- Bác không ghét bỏ con, con đang mang thai cháu của bác, bác cũng không hề muốn con bỏ thai...ngược lại bác muốn con vẫn sinh cháu.

Nhưng Vy....con rời xa Minh được không?
- Tại sao Bác lại nói những lời như thế? Bác không thê hiểu được...con xin Bác,con không hề phá vỡ hạnh phúc Khải Minh...ngay từ đầu con xác định rõ ràng với Khải Minh...nhưng
tình yêu nó đến con sai khi con không kiềm chế được bản thân.

Con né tránh thì Trình Tuyết Liên lại kéo con đi sâu vào, bác ơi chẳng phải con xấu xa đâu...Bác đừng bắt con rời xa Khải Minh được không???
Cái điều cô sợ nhất cũng đã đến...điều đáng sợ nhất bây giờ chẳng phải là Trình Tuyết Liên nữa...!mà chính là mẹ anh.
- Bác biết tất cả...
Khải Minh anh ấy rất đáng thương...!Tuyết Liên hành hạ thân xác anh ấy đủ rồi..bác thương anh ấy với Bác...anh ấy là con Bác đó...cứu Minh đi bác...ép anh ấy sống với 1 người như cô ta quả thật đau đớn lắm...
- Vy Vy...!Bác biết tất cả về Tuyết Liên, con nghĩ bác không biết? Nhưng con phải hiểu rằng cô ấy đang mang thai 3...con không tin, con nghi ngờ nhưng đó là sự thật! Sự thật!
Sự thật??? (cô nghe như ngàn vết dao đâm)
- Đến bác con còn không tin? Cùng là phụ nữ với nhau...sao con lại giành giật làm chi? Con đến với con trai Bác với danh nghĩa là gì? Cướp chồng? Là người thứ 3, liệu con có bình tâm mà sống, người đời dèm pha con con đủ nghị lực vượt qua không?
- Con đủ bác ơi, bác thương con với...nếu thật sự Tuyết Liên có thai...vậy con, con cũng có thai với anh ấy...cũng là cháu Bác...
- Nhưng con mag tiếng là đứa cướp chồng của nó.

con không thấy con trơ trẻn sao?
- Trơ trẽn hả bác??
Bầu trời sụp đổ...cô khuy dần xuống sàn nha...rất đúng...quá đúng...
- Bác biết con đấu tranh tình yêu, bác hiểu...nhưng người ta sẽ nói con cướp chồng, cướp ba của tụi nhỏ.
- Bác biết Khải Minh sẽ không bao giờ buông tay con...chỉ có con...
- Con...
- Chỉ có con mới tự nguyện rời xa...tiền bác cho con được, từ đây đến cuối đời bác sẽ lo tất cả cho 2 mẹ con, chỉ cần con rời xa...thì bác không bao giờ bỏ mặc 2 mẹ con con...con hiểu bác nói gì không???
- Con sẽ không đi đâu hết...bác ơi, đừng ác với con như vậy!
- Mọi việc bây giờ không đơn giản là giữa 3 chúng con nữa...nó có thể làm tan nát tất cả, 2 bên gia đình sẽ đấu giá nhau, chém giết nhau...và có thể 1-2 gia đình sẽ bại sản...con hiểu không?
cô đưa 2 tai lên bịt chặt lại,cô lắc đầu,cô hoá

điên cô không thể nghe được nữa,cô không muốn ra đi đâu...tại sao có thể ác với cô đến vậy?cô cố bịt tại chặt lại thì mẹ anh nắm 2 tay cô ra, lúc này bà không đáng sợ...mà là rất nhẹ nhàng những giết đứng cô rồi...
- Con hãy sống vì mẹ con,gia đình con..
- Mẹ...con...(cô lắp bắp)
- Đàn ông kiếm cả tá...nhưng gia đình chỉ có
1...con hiểu ý bác ko???
- Nếu 1 ngày con quay về mà không còn ba mẹ sẽ đau đớn gấp ngàn lần hơn cái cảm giác con rời xa con trai bác...ĐỂ TUYẾT LIÊN VÀ KHẢI MINH YÊN ĐI! TỤI NÓ LÀ VỢ CHỒNG! VỢ CHỒNG! đừng để người đời quyền rủa con! Đặc biệt là ba mẹ con...đừng tước đi quyền sống của họ!
Cô giật mạnh tay ra khỏi mẹ anh...bà rõ ràng nói nhẹ nhàng, nhưng rất thâm, không chửi bới nhưng nghe đau đớn vô cùng...bà đã đụg đến điểm yếu của cô rồi...từng câu chữ đúng không sai...gia đình chỉ có 1...còn đàn ông trên đời cả tá..tất cả bây giờ không phải là cố mạnh mẽ nữa, bây giờ phải lựa chọn 1-2 không thể sống vì bản thân được nữa...đứng giữa ngã ba đường cô phải chọn 1 trong 2...
- Đêm nay 1h sáng...con có 2 tỉ trong tài khoản, có 1 căn nhà ở thành phố F, có xe đưa con đi khỏi đây...còn 1 tiếng nữa bác cho phép con ở bên Khải Minh...Vy Vy bác biết sẽ rất đau khổ nhưng nghĩ mẹ ba mẹ con đi...gia đình Tuyết Liên sẽ giết cả nhà con! Bác đang bảo vệ con chứ không phải xua đuổi con!
Cô bước về phòng lặng lẽ...tay cô bấu víu vào
tường để có thể đứng vững trôi đôi chân của
mình...chỉ có cách ra đi mới giữ đc đứa con, bảo vệ cho ba mẹ, dù biết là đau khổ lắm nhưng phải chọn thôi...ra đi không phải vì yếu đuối...mà ra đi để mạnh mẽ bảo vệ người thân.Đẩy cửa vào anh đang nằm gục trên giường r3n rỉ từng cơn...
- Vy Vy sao em lại bỏ anh đi đâu? Anh muốn đi tìm em nhưng anh không thể đứng dậy nổi nữa...
- Minh anh sao vậy? (cô đưa tay lên trán anh..)
- Vy Vy ôm anh đi...em là liều thuốc của anh...
- Anh ơi nóng quá sốt rồi...
Anh kéo cô ôm vào lòng...người anh nóng như lửa đốt...chạm vào nhau hơi ấm len lỏi da thịt cô...cô chỉ ước rằng cô san sẻ được cho anh.

Đừng nói cô khùng điên...nhưng khi yêu quá nhiều rồi, cái quái gì cũng có thể xảy ra...
- Em đang có thai, nhưng anh đang sốt, có thể anh sẽ lây bệnh cho em...nhưng anh ôm em 5p thôi...hết 5p em cố gắng đứng dậy...gỡ tay anh ra...cho dù có muốn nằm cùng anh, cũng mạnh mẽ mà đẩy anh ra...đừng lây bệnh từ anh....
- Minh anh đừng nói vậy chứ? Anh nói vậy em
buồn lắm đó...cho em ôm anh 1 tiếng nữa thôi...
- 1 tiếng em sẽ lây bệnh..vậy 10p thôi Vy Vy..
Anh không hề biết chúng ta phải sắp rời xa...1 người yêu cô nghĩ cho cô, còn cô thì ôm nỗi đau vào lòng, nghe từng lời anh nói mà muốn xé nát tim gan...
Tay cô sờ mắt, môi, mũi, sờ râu anh, sờ từng nét gương mặt anh nhìn thật sâu vào,cô phải

khắc cốt ghi tâm hình bóng anh vào lòng...!để lỡ 1 mai mình xa nhau mãi mãi cô còn nhớ đến khuôn mặt anh...
- Vy vy...em cứ làm như em sắp phải rời xa
anh...sờ mặt anh từng nét...em càng sờ thì em càng yêu anh hơn thôi...còn anh chỉ cần nhìn em 1 lần hình bóng em in sâu tim anh rồi...
- Nhanh đến vậy sao???
- Đó là lý do vì sao trong hàng vạn cô gái xinh đẹp,nhưng ta chỉ thấy được duy nhất 1 người...đến khi em yêu ai em đậm sâu thì cho dù bất cứ nơi đâu em cũng chỉ thấy hình bóng họ...hàng ngàn cô gái đẹp nhưng chẳng bằng em, vì em có thứ mà họ không có…quan trọng cái thứ đó là thứ anh cần!
- Minh ơi anh đừng nói nữa...(cô đưa tay lên che miệng anh)
- Anh đã từng đi qua rất nhiều nơi, gặp rất nhiều uống nhiều nhiều loại rượu nhưng anh lại gặp em say em không lối thoát...
cô không thể đối diện mặt đối mặt với anh được nữa...vì cô sợ cô không thể rời xa anh được,cô vội vàng quay lưng lại với anh...
- Hết 10p rồi buông em ra, em không muốn bị bệnh...
- Cho anh ôm thêm 10p nữa thôi Vy Vy...
- Nếu có kiếp sau em nhất định sẽ xin ông trời cho em đc gặp anh, cho em là tình đầu của anh và được làm vợ anh.

Chỉ giữ anh cho riêng mình em thôi...em ít kỉ, em ko thể san sẻ anh cho bất kì
ai...em xấu tính, em đáng trách.
Em khóc đau đớn cắn chặt môi...
- Kiếp này sống với nhau đi em, kiếp sau có chắc gặp được nhau không em? Đâu dễ gì gặp được người cho anh cảm giác nhớ nhung khi bên em, cảm giác mà anh chẳng thể tìm được ở nơi khác.
Đồng hồ gần điểm đến 1h sáng...tiếng bước chân bước qua lại trước cửa phòng cô biết đó là ai...5p nữa cô phải ra đi...tay anh chẳng nắm chặt tay cô nữa...dần dần thả lỏng ra...anh chìm vào giấc ngủ….
Nhẹ nhàng ngồi dậy chỉ sợ làm anh thức giấc...cô bước lại gần phía cánh cửa...nhưng cô không thể kìm được con tim...bước ngược lại phía sau...cô hôn vào môi anh...bàn tay áp nhẹ vào má anh...
- Ngủ ngon nhé...Anh Của Em!....
 
Đẻ Thuê Cho Phương Thiếu
Chương 54


- Vy Vy....( tiếng mẹ anh ngoài cửa)
Cô biết đã đến lúc phải đi, đồng hồ điểm đến 1h sáng...đứng dậy mà đôi chân chẳng muốn rời...
- Đến lúc đi rồi con..con để nó ngủ ngon đi...!mấy năm rồi nó mới được yến giấc như vậy...
- Sao bác có thể làm vậy?
- Đi thôi con...trễ rồi...
- Bác ơi...bác không thấy tội con sao?
- Sao lại không được, bắt con ra đi khác nào bác làm con bác đau khổ, nó có đau khổ thì thân xác bác cũng như xẻ đôi...
- Vậy con xin bác...cho con ở bên anh ấy đi...con xin bác con đủ mạnh mẽ,con tin nếu bác cho phép con đến với anh ấy con sẽ đấu tranh đến cùng, bác muốn con làm gì con làm đó, nhưng con xin bác đừng bắt con xa anh ấy.tội nghiệp con Bác ơi...(cô quỳ gối nắm tay mẹ anh lay mạnh,cô đau đớn)

- Thế ba mẹ con chết và việc rời xa Khải Minh cái nào thê thảm hơn? Nếu nghĩ đến ba mẹ và đứa con thì đứng dậy và ra khỏi đây...nhanh!
Mẹ anh thay đổi thái độ từ mềm mỏng đến dứt khoát...hất mạnh tay cô ra chỉ tay phía ngoài cửa...
- Hôm nay ra đi không phải là mãi mãi chậm 1 phút giây nào là không còn cơ hội gặp lại nhanh...
Cô cố bám tay vào thành cầu thang...gắng gượng đứng dậy cô bước xuống càng lúc càng xa anh...càng bước ra khỏi nhà...cơn gió lạnh buốt tim...se lạnh cả da thịt...ngày hôm nay đã khác hôm qua rồi...cửa xe đóng lại rời đi trong đêm vắng...sao đối xử với anh vậy, rồi ngày mai khi anh tỉnh giấc chẳng thấy cô bên cạnh anh sẽ thế nào? Biết là đàn ông họ mạnh mẽ nhưng khi yêu rồi thì ai cũng đau như ai thôi....
Cô không cần biết họ đưa cô đi đâu...cô thẫn thờ trong đêm vắng,cô nghĩ:
- Chỉ là tạm thời xa nhau thôi…tạm thời chứ chẳng phải là mãi mãi, mày mới đi được 20 năm cuộc đời...chỉ là tạm thời thôi...không phải là mãi mãi...
Tay cô sờ bụng cười nhạt nhẽo cảm giác 1
mình thật không có gì diễn tả nổi...xa nhau bao lâu? 1tháng, 2-3 tháng hay 1-2 năm hay là mãi mãi...mẹ anh nói đúng chỉ có rời xa mới bảo vệ được ba mẹ và đứa con của cô.

Đến mức tính mạng gia đình cô bị đe doạ thì cô không thể nào sống ít kỉ cho bản thân được..cô sao đấu sao lại Tuyết Liên?
Coi cầm điện thoại lên mà khóc nấc...!không được nghe Vy ơi, chỉ cần nghe giọng nói đó sao mày cầm lòng được...!không thể...
Nếu muốn gặp lại cậu Khải Minh tạm thời cô nên rời xa, đừng nghe điện thoại Nhã Vy...( tài xế nói)
- Nếu không nghe tội nghiệp anh ấy, em không thể!
- Nếu cô nghe là tội cho cả cô và cậu ấy...mọi việc đã được an bài, cô cứ làm theo...
Điện thoại reo lên lần nữa,Cô quyết định bấm nghe máy...
- Sao Vy Vy không nghe máy? Anh muốn ăn cháo do chính tay em nấu...

- Vy Vy em đi đâu?
- Hình bóng em ngập tràn khắp căn phòng, quần áo em bỗng biến mất, chuyện gì đã xảy ra? Anh bảo anh ngủ 1 chút thôi mà? Sao em không gọi anh dậy? Sao lại bỏ anh mà đi hả Vy Vy...
- .........( em biết nói gì đây hả anh?)
Tay cô bóp chặt lồ ng ngực, đau lắm rồi...đau đến chết mất thôi…cái cảm giác này còn hơn biết mình sắp chết...xe cứ chạy đi chở em về ngôi nhà ở ngoại ô thành phố, cô phải ở đây cũng không thể về nhà cô được, nếu về nhà họ sẽ giết cô mất, bắt cô bỏ đứa con...cô thu mình trong thế giới nhỏ bé...ngày trôi qua dài đằng đẵng...thẩn thờ trong vô vọng, tim cô thắt lại đau nhói...cô nhớ anh...
2 ngày trôi qua...Tối đến là khoảng thời gian tất cả nỗi buồn thay nhau lấn chiếm con tim...nhớ hờn trách, cô đơn, lạnh lẽo trong cái màn đêm cô độc...mưa cứ rả rít..Chỉ là đau đớn tạm thời thôi, rồi cũng qua, cũng qua thôi mà!Kéo rèm cửa sổ với tay tắt bóng đèn thì tiếng xe bóng đèn chói vào khắp phòng vì phòng cô ngủ bên trên...chắc là xe tụi vệ sĩ...cô vừa kéo mền thì:
- Vy Vy ở đâu...Vy Vyyyy ( giọng người đàn ông)
- Không có Nhã Vy ở đây, em xin cậu, cậu về nhà đi,nếu bà chủ biết sẽ giết tụi em.
- Tao là gì của tụi mày, mang người tao yêu ra đây,mang ra đâyyyyyy...
Cô ngồi bật dậy tim đập nhanh...chạy lại khung cửa sổ vén tấm màn...bên dưới chiếc xe vẫn bật đèn sáng chói...người đàn ông ấy mặc đồ đen, quần tây đen,sơ mi đen,giày đen...râu cũng đã dài hơn rồi...nhưng cho dù thế nào trong tim cô hình bóng đó vẫn hoàn hảo...nhìn anh đứng hiên ngang tay nắm chặt cú...mưa cứ lất phất trong đêm...cô muốn lao vào anh 1 cách bất chấp...
- Cậu em xin cậu, ai ai chỉ cho cậu ở đây, nếu bà chủ biết tụi em không sống nổi...!Truyện Cổ Đại
- Tránh ra, để tao yên...
- Ở đây có camera, bà chủ sẽ biết hết...
Thằng đàn em kéo tay anh, bất ngờ anh nắm cổ áo nó đấm liên tiếp vào mặt nó, máu mũi xịt ra đỏ cả mặt...anh nghiến răng điên tiết...
- Tao nói để tao yên...đứa nào cản tao lần lượt vào đây sống chết tao cũng giết từng thằng..đừng ngăn cản tao...
Cô biết anh còn bệnh, khuôn mặt anh nhợt
nhạt...đến đứng anh cũng chẳng thể đứng vững nữa...

- Về đi anh ơi, về đi...(cô lẩm bẩm)
- Đứa con chúng ta sẽ sống ra sao? Thân thể yếu đuối liệu em đủ sức 1 mình vượt qua để sinh con 1 mình, em đừng nghe mẹ anh, mẹ anh là mẹ anh, còn anh mới là ba con
em,anh mới là người em sống suốt đời...Em đừng trừng phạt anh bằng cách nay, nghe anh nói đi Vy Vy...1lần thôi em...
Cô chẳng đứng vững được nữa cô dựa vào tường từ từ ngồi bệt xuống đất,cô đau quá mà..cô bò tới cửa bước đi theo tiếng
gọi con tim cô, muốn ôm anh vào lòng...nhưng nếu bây giờ gặp anh liệu em có đủ quyết tâm rời xa? Ba mẹ cô, con cô,à chỉ là tạm thời...cố thêm chút nữa, chút nữa thôi, nếu bây giờ gặp anh đối diện trước anh thì làm sao buông?
Cô đứng dậy đi lại khung cửa đang mở hé đối
điện nhìn anh...dần kéo khung cửa lại...!mắt nhìn mắt nhau chăm chăm không rời cho đến khi chẳng thấy bóng nhau được nữa...
- Vy Vy...em ra đâyyyyy, ra mà đối diện với anh,đừng trốn tránh anh, anh biết em khóc trong đó, ra đây với anh, ra đây anh cho em mượn tấm thân anh mà yếu đuối...Vy Vy...(anh gào thét trong mưa)
Cô đứng đó chân bám víu dưới sàn, lưng dựa
tường cô đau đớn hơn chết...anh đang sốt, trời đang mưa, liệu cứ đứng trong này trốn tránh anh ngoài đó cả 2 có bớt đau.

Thà giữa chúng ta đừng có gì cả...chỉ là yêu thôi cô sẽ không đau đến thế này…nhưng anh ơi, mình có con với nhau nữa, con mình là tình yêu chân thật của 2người đến với nhau mãnh liệt không dối trá...là tự nguyện cô muốn vậy...nghe tiếng gào thét của anh cô chạnh lòng, chẳng lẽ khi yêu rồi anh xót xa sao? Sao được cho thanh họ lãnh rừng nhiệt ảnh xót xa đến vậy.....
 
Đẻ Thuê Cho Phương Thiếu
Chương 55


Mở cửa cô chạy ra khỏi phòng,thằng đàn em nắm tay cô kéo lại!
- Cô Nhã Vy không được, cô không được ra, nếu có gì bà chủ sẽ xử tôi,cô thương tôi đi.

.

- Bỏ tay tôi ra, bây giờ tôi cũng không cần biết điều gì nữa, tôi chỉ cần biết ngoài đó Khải Minh đang sốt và đang dầm mình trong mưa!
Cô giật mạnh tay ra cô như con thiêu thân lao ra khỏi nhà chỉ cần biết phía trước là anh thì cô mặc kệ tất cả mọi thứ xung quanh, cho dù dưới chân cô có là bùn đất hay gai góc cho dù cô biết có là đau thương mất mác thì hôm này có chết cô cũng phải đến ôm anh vào lòng vì cô yêu anh.

.

- Khải Minh ơi em xin lỗi, anh đừng gào khóc nữa, đừng yếu đuối, anh nói ra đây anh cho em mượn bờ vai mà yếu đuối! thì anh làm đi! Minh ơi! (cô ôm chầm lấy anh)

- Vy Vy! anh yêu thương em rất nhiều, đừng vì bất cứ lý do nào, ai cho em cái quyền tự ý rời xa! (anh yếu dần gục mặt vào ngực cô)
- Em biết rồi, em sai, em tự rời xa.

( cô khóc)
- Tình yêu là giữa 2 người chứ có phải 1 người đâu hả Vy Vy, em tự ý bỏ đi! em có biết kẻ ở lại đau đớn thế nào không em?
Anh dần dần gục vào người cô! đôi môi anh nhợt nhạt, mắt anh nhắm dần, người anh run lên, thân xác to cao đè lấy cô,cô la hét!
- Cứu! cứu anh ấy! cứu!.

Tụi đàn em lúc này hốt hoảng chạy ra, không phải nó không quan tâm anh, nhưng mẹ anh đã lên tiếng thì tụi nó phải nghe theo! cô biết ngày hôm nay mọi việc có diễn ra như thế nào thì mẹ anh đều nắm trong lòng bàn tay! nhưng biết sao được bọn cô yêu nhau, nếu tình yêu nói bỏ là bỏ thì cuộc đời này
chẳng có ai mãi day dứt về một người suốt những năm tháng về sau!
Dìu anh vào phòng cô tự cởi từng nút áo anh
ướt sũn! thân thể của anh bây giờ tất cả là của cô! nếu lúc ở bệnh viện tự tay anh chăm
sóc cho cô thì hôm nay cô sẽ chăm sóc cho anh.

.

Đang lau người cho anh thì anh nắm tay cô kéo vào lòng:
- Anh không phải là đàn bà, bao nhiêu đó thấm thía gì,lau cho anh anh không hết bệnh đâu! (anh ôm chặt cô)
- Đừng anh, nếu không lau cho anh anh sẽ sốt cao, không bao giờ hết bệnh!
- Miễn em đừng đi đâu xa anh, cấm em rời xa anh nửa bước! thì ngày mai tự khắc anh hết bệnh, tin anh đi!
- Anh đừng có nói điên! bỏ ra!
Tự nhiên vừa nói dứt câu anh đẩy cô ra!
Tự nhiên vừa nói dứt câu anh đẩy cô ra!
- Anh quên Vy Vy đang mang thai con anh!

- Đúng rồi!
- Thôi em tránh xa anh ra đi, em bệnh thì khổ lắm!.

Cô ngồi bật bậy miệng nói cô tránh xa nhưng cứ ghì chặt vào lòng, rõ ràng đã lâu không va chạm nhau, không l@m tình! nhưng cứ ôm ấp thế này thà giết nhau còn hơn!
- Trình Tuyết Liên.

.

- Tuyết Liên??? ( tự nhiên anh nhắc đến cô ta)
- Tuyết Liên vô sinh Vy Vy à!
Cái gì? Tuyết Liên vô sinh?? cô bất ngờ!
- Anh đùa em à?
- Anh muốn nói ra hết tất cả để em hiểu, vì sao anh điềm tĩnh, vì sao anh không cho em ra đi, tất cả đều có lý do! em đến bên anh chưa bao giờ là sai, em không có lỗi, không phải là người thứ 3, sao em phải trốn tránh?
- Vậy! tất cả là như thế nào?
- Cái ngày mà thụ tinh lần đầu gặp em, rõ ràng đã lấy **** ***** của anh! nhưng Tuyết Liên không làm thế, không hiểu sao cô ấy lại thay đổi quyết định mặc dù cô ấy là người bày ra tất cả.

Bác sĩ gọi cho anh, anh biết tất cả rõ ràng cô ấy cũng biết mình vô sinh nhưng cô ấy không chấp nhận sự thật,ép bác sĩ phải thụ tinh thành công cuối cùng bác sĩ phải giả điên để chiều cô ấy!
- Trời! vậy! mẹ anh có không?
- Biết An An à!
- Vậy anh ơi, nếu làm vậy thì cô ấy tội nghiệp quá,chúng ta phải làm sao? Lẽ nào cô ấy uống quá nhiều thuốc tránh thai nên vô sinh?
- Cô ấy không phải uống bình thường như bao người phụ nữ khác! cô ấy uống mọi lúc, luôn sợ có con với anh! mặc dù tụi anh rất ít khi quan hệ! anh biết nói ra Vy Vy sẽ buồn, đừng khóc em! vì lúc đó anh còn chưa biết em là ai trong cuộc đời anh!.

Khải Minh ngồi dậy ôm cô!
- Nghĩ đến việc em ngủ với người khác anh còn không thể thở được, tim anh nhói đau thì anh hiểu cảm giác của em cũng không thua kém anh, đừng trách anh mọi việc đã được an bài, em chỉ cần sống trọn vẹn với anh thôi!.

- Khi em nghe cô ấy có thai với anh, em có cũng có thai với anh! tim em như xẻ làm đôi, anh không thể hiểu được cái giác tình yêu bị chia đôi, em đau đớn nào đâu! san sẻ tình yêu cho ai đó, san sẻ Ba của con em, em đau lắm.

.

Cô dang đôi tay ôm lấy anh cô khóc, giọt nước mắt của cô không phải buồn đau nữa, mà em hạnh phúc cô vỡ oà vì cái cách yêu cách anh hành xử đúng như anh nói yêu là yêu, ghét là ghét! sai đúng thế nào đều nói rõ ràng cho cô hiểu, không giấu diếm, không làm cô hụt hẫng! phải chăng đó là cách yêu của những người đàn ông chính chắn?cô có ít kỉ không khi chỉ muốn mình cô sinh được con cho anh! chẳng lẽ tình yêu nó điều khiển người ta ít kỉ đến mức vậy?
- Đêm nay em ngủ bên anh, ở bên anh! anh muốn từ đêm nay đến về sau chúng ta ngủ chung một giường, ở chung 1 phòng, sống trong 1 nhà, và có những đứa con chung nếu 1 trong 2 đứa tự mình làm sai thì đứa kia nhất định không tha thứ!
- Em hứa, cho dù có thể nào em cũng không bỏ anh đi miễn anh ở bên em, chông gai em sẽ gánh!
- Em không cần gánh, thân thể em mềm yếu, đôi vai em bé nhỏ sao đủ rộng lớn để gánh,em chỉ cần ôm anh chặt như lúc này tất cả anh sẽ gánh thay em.

.

- Anh yêu em! chưa bao giờ anh phải tìm
kiếm ai đó khắp nơi như em, em và con bây giờ là duy nhất, ngủ đi! anh mệt rồi Vy Vy!
- Anh ngủ đi em không đi đâu nữa đâu!
- Chúng ta sẽ về Sin sống về Sin sống,về đó em sẽ hưởng thụ thu tất cả của anh,về Sin.

Anh nhắm mắt mà miệng cứ lẩm bẩm không
ngưng! về Sin??? Bỏ ba bỏ mẹ để về Sin, nhưng mọi việc trước mắt còn quá hỗn độn cô chợt nhớ đến mẹ cô, gia đình cô không biết mẹ cô bị hành hạ như thế nào nữa! cô ôm anh chìm vào giấc ngủ!.
 
Back
Top Bottom